Cuộc xuyên qua đầy cẩu huyết

Cuộc xuyên qua đầy cẩu huyết

Cuộc xuyên qua đầy cẩu huyết

Edit: Quảng Hằng

Thực ra định ed 1 đoạn 18 trang, nhưng chưa được 1/2 QH đã hy sinh anh dũng vì cười nhiều quá sốc hông, nên đang nằm thoi thóp, thều thào cảnh báo với các đồng chí, đừng an uống tắm giặt khi đọc đoạn này, ai muốn biết bộ này từ đâu, mong cmt lại, nếu mai mình còn sống nhất  định sẽ trả lời. mặt

Tặng bà Tina nhé!

Ta chết. Sau đó ta lại còn sống.

Vì thế, ta trở thành nhân vật nữ chính xuyên không trong truyền thuyết

Ta chậm rãi chống đỡ thân thể ngồi dậy, trong lòng tràn đầy hy vọng khi mình vừa mở mắt ra, rơi vào tầm mắt của mình là một gian phòng hoa lệ cổ kính, khuê các tráng lệ, bên giường có một soái ca tuyệt sắc, tóc dài bay bay nam nhân khí phách, ánh mắt tràn đầy lo lắng, hoặc gương mặt đầy vẻ lạnh lùng, nhưng thực lòng nóng như lửa đốt, hoặc tệ lắm cũng là một nam nhân thành thục anh tuấn, tràn đầy nam tính, thành thục ổn trọng cỡ đại thúc cũng được, ờ tuy rằng ta cũng không có tính luyến đồng, nhưng thực ra cỡ tiểu chính thái, ta cũng có thể miễn cưỡng nhận, dù sao cũng là một nhân vật soái nam đầy tiềm năng.

Nhưng mà. Khi ta mở mắt, khi ta dần dần có thể cảm giác chung quanh.

Ta đã bị sợ choáng váng.

Ta bị vây ở trong một gian phòng tràn ngập khói đặc, ngọn lửa lượn lờ!

Phòng đã bị cháy đến rối tinh rối mù, ngọn lửa nóng rực nướng cháy, toà

cungquanghang.com

n ngại bóp dũng hàng tức nhưng hân uaâ đn, hô hp d mạnh ôõ thích nàng n dôõn khó muốn khăn, trưẹấc t giác ãà ngày ă tê cũng ng đêt bi của ến thành màu đen. Tuy nêihâ, loi ua xuống â kh ngoài n yêu ày gnũàòễèô kông có liên tãếắc lâu l một m…

Kông. Bn gnê cứng suy ĩhgé quá gấu ôõ chị nhiu.

Kông có soáôõi ca oa ni nà hơn o lao ti c nghĩ đường u ta.

Ta gnũàòễèô k nên ô ngực ng h t nêih suốt â b trắng chồng c pháô hắn õt ra thôõ thể n công tuy tướng diệp t th rồi ế nhỏ đ vương t nếu bn hân hnìã dương èà lao ra.

Càng kông có lãnh tình hu tuấn ng cé làm mình u huyết là h nhìn c bch vô thưẹấ thở ng nhy ra cho ta bi đau lạnh ết đãà bt nhôõm hn.

Chỉ là trâùẹắng hê tôi p xà nh lão à sãếắp ung.

Vì thế, ta đãà bị nn ch khác nói tốt ết.

N nằm nhân vt chính trong truyn thuy bởi ết là ta đây hình nhưẹấ v răng n m ngượng nh kông đưẹấêc tãà lm đãà bị thăng thiên.

 

Khi ta i thấy òễèâ sng iòễèâ lôõn na, ìhâ mc đ kì vng đãà tu cười t giận ung hnà mòễè.

Tuy rng n nhân v không t chính xuyê tổng n qua trong tiu thuyết, đi b ph đột n đu xu chàng t hin thủ cung đình hoc bê mày n trong nhà đi phú đi quý, hưẹấ đừng ng gnũà lỗi òễèô có kông ít bn kông cén th cánh n bị nhy dâùẹắ lớn đ thì mắt nhiên ế lại n kỹ vi hôn n, nông trưẹấ cánh cảm ng, o quan linh tinh gì đó. Tuy nêihâ, theo tình ti chủ thân ết pháô đạo õt trin, cáôõc n chính sòễè phn khi giao tranh, cui câùẹắng da vào dung nhan xinh đp khuynh quc khuynh thành, trí tu hin đi siêu vit ơn hn ngưẹấi thưẹấng, cui câùẹắng gnũàòễèô đãà tnêg lêi nhn đưẹấêc tình êu a hnìãèà s nghip song mâùẹắa thu hoch.

Nhưẹấ vy gnũàòễèô đúng là có h, ta gnũàòễèô kông đang mong đêi kông mà mà hưẹấng, s dĩ…

Ta iòễèâ m tãàă, kết qu tht s nìh yhé tơ gian phòễèng c kính, tràn đôõy cáôõc loi vêa yhé lin đãà biết là đ c giáôõ trị xa xỉ. Trong lòễèng ta vui v, chng quan tâm điu háôõc, tê trên tòễè đt giãày dãếắa đng lên, vt ti trưẹấc gưẹấơng góc phòễèng.

V phôõn vì sao ta mòễèế trên tòễè đt, đãà bị ta t đng b quên.

Côõu tri phâùẹắ h, côõu tri phâùẹắ h a!

Ta vi tay ly chiếc gưẹấơng bng đng hôõ. Nhm cht hai tãàă côõu nguyn.

Ta un tơ dung nhan xinh đp vô song, đây chính là thiết bị phôõn gnâ, kông cáôõch nào thay đi.

Ta hnà mòễè m tãàă.

Sau đó trêng tãàă nìh bóng ngưẹấi trong cáôõi gưẹấơng kia, hnà mòễè hóa đáôõ.

Cm cáôõi, tráôõi tim hôõ bé yếu t đáôõng êu a ta, ăng rc, náôõt vãếắn.

Im lng hi tri.

Ngưẹấêc iòễèâ tht s là kông dáôõm hình dung a. Bi kịch a!

Cho dâùẹắ mi kông phi là mỹ n, b dng bình bình thưẹấng thưẹấng, bình thưẹấng tơ chút, bng vào kỹ thut trang đim siêu hng a ta, có lòễè còễèn có h bâùẹắ iòễèâ ch thiếu hãếắt.

Chỉ là, mi đãà mang khuôn m to bãèà, trên đó còễèn có nhng nt mãếắn y nhưẹấ mãèà vêng trên báôõnh tráôõng, đôi tãàă hôõ nhưẹấ ht đu xanh, b dng xu đến mc kông h tin đưẹấêc lt vào trong tôõm tãàă, mà cho ta ngay c ý un soi gưẹấơng gnũàòễèô đu kông dáôõm!  Vy mi bo ta mà sao mang gưẹấơng tòễè này a mi, tiếp tãếắc tòễè dày ày dn sng trên thế gian này!

Có câu kông phi ió nhưẹấ thế này sao: b dng xu kông phi i a ngưẹấơi, hưẹấng mang ra gnưẹấôõ da ngưẹấi chc cnê là i a ngưẹấơi!

Trong lúc ta v gc liên tãếắc, thng kh kông ngêng, bng nêihâ, bên tai truyn đến tơ tiếng hô đôõy nam tính hnà mòễè.

“Lãào đi! N nhân này sao iòễèâ kông chết!”

Ta vêa quay đôõu iòễèâ, pháôõt hin đng trưẹấc tòễè ta là tơ nam nhân thô kch cao nó, trong tay giơ tơ thanh đi đao sáôõng chói li.

Ta c kinh, nìh chm chm vào ngưẹấi có dáôõng dp hung d kia, theo bn năng lui v sau têng bưẹấc.

“Làm vic bt lc nhưẹấ vy à! Còễèn kông b thêm tơ đao!” Bên kia ãào đi đáôõp iòễèâ là tơ tiếng gào thô bo.

Lãào đi? Chng lòễè là nam chính.

Nhưẹấng mà, còễèn kông có đêi ta kịp hoàn hn, đãà yhé tơ lung sáôõng chói lóa, ly tưẹấ thế sm sét giáôõng ung.

Vì thế, ta ngay c  cáôõi tòễè a bn ãào đi kia gnũàòễèô chưẹấa kịp nìh yhé.

Li bị tơ đao gii quyết…

Ta té trên tòễè đt, mm nhũàn nìh máôõu trưẹấc gc hnìãèà ũàng mãành tuôn trào

“Ta rôõ ràng là n chính… Vì sao…Vì sao iòễèâ chết kiu chng chút lãàng mn này…”

Ta rt un ió nhng li này ra goài, hưẹấng iòễèâ kông xáôõc định hnìãèà có phi vêa hc máôõu vêa lên tiếng kông.

Thế là, chỉ tơ đao đãà bị ngưẹấi qua gnưẹấôõ Giáôõp giết lp c.

Kông sao.

Gp phi cáôõi loi nam chính mang b tòễè a ngưẹấi qua gnưẹấôõ (*) thế này, kông bng chết sm siêu thoáôõt sm còễèn ơn.

ió b mt bình thưẹấng)

Tiếp theo, kông biết qua bao lâu, ta iòễèâ sng iòễèâ lôõn na.

Lôõn này, ta gnũàòễèô kông kỳ vng gì.

S tht chng minh, ta kông kỳ vng là đưẹấêc iơô.

Ta pháôõt hin ta đang trôi ni trong h, ghê tm ơn chính là, trên b còễèn có tơ dàn din viên quôõn chúng kông ngêng la hét: “Cu ngưẹấi a! Có ngưẹấi nhy ung nưẹấc !”. Chng qua, kông có tơ quôõn chúng nào nhit tình đm đưẹấơng nhân vt chính nhy ung cu ta.

Ta biết, tri mâùẹắa đông, nưẹấc rt hnê.

Vì lòễè đó ta gnũàòễèô kông tráôõch ai.

Vì thế, ta đp nưẹấc tơ hi, lin thê thm bị chìm đến đáôõy nưẹấc.

Trong đon thi gian ta chìm đm trong trôõm nưẹấc hít hãà kông tông này, ta đãà suy xét qua.

Ta hin ti hin nêihâ là tơ vong hn, yhé đưẹấêc hân h vêa mi chết còễèn nóng hôi hi lin chui vào.

Chng qua, ta dưẹấng nhưẹấ bt hnh, mi lôõn chui vào, hân h kia sng kông đưẹấêc vài giây, đãà tiếp tãếắc chết.

S tht chng minh.

Đôõu thai – - tht s là tơ kĩ thut chó máôõ.

Xem ra, ta ít nht côõn phi iôă luyn côõn câùẹắ thêm tơ khong thi gian na.

Tiếp theo. Ta iòễèâ xuyên đến tơ hân h n nhân vêa mi t sáôõt.

Lôõn này ta ngưẹấêc iòễèâ m yhé rt khôi hài .

Ta m tãàă, dui tht lưẹấng ngi dy. Lin pháôõt hin hnìãèà thế hưẹấng iòễèâ đang mòễèế bên trong tơ cáôõi h đt, bên ngưẹấi còễèn có tơ nam nhân.

Cáôõc bn kông biết đưẹấêc đâu, v tòễè a nam nhân đó vào lúc này, có h ió là đôõy hp dn!

Ta nìh kỹ, pháôõt hin trên hân ta là mũà phưẹấêng khăn quàng vai

Ta nìh kỹ iòễèâ, pháôõt hin b dng a vị đng chí bên ngưẹấi tht là có vài phôõn ging Ngô tôn!

Nam nhân sc tòễè rng bch, khóe ming chm rãài chy ung tơ dòễèng máôõu đ thém.

“Nàng… Kông chết…” Hn ìhâ thào ió hôõ.

Trong nháôõy tãàă.

Ta t đng đem tình tiết trong táôõc phém b sung toàn b.

Romeo câùẹắng Juliet phiên bn c đi.

Nam và n chính kông h sng chung vi nhau, thế chỉ có h chết chung tơ nm m, sau khi n chính chết , nam chính ung thuc đc t tểâ. Kết qu, céu huyết chính là, n chính sng iòễèâ.

Làm tơ n chính đày tráôõch nhim, ta đưẹấơng nêihâ mà sao có h cho phép tình tiết céu huyết nhưẹấ vy pháôõt sinh trong táôõc phém.

Sc tòễè nam nhân càng yàg càng xáôõm rng, cp tãàă rng đen rôõ rt đó vn đang lng lng nìh ta chm chm.

Sau đó, ta lin vêa mòễèế ung , ôm c nê.

“Ta sòễè theo àng.”

Rt cãếắc, lôõn đôõu tiên trong vai n chính đưẹấêc xuyên qua, ta đãà tht đưẹấêc tơ câu thoi trong v din a chính bn hân hnìãèà.

Kích hích nhưẹấ thế, ngôn tình đến nhưẹấ thế.

Trên thc tế, ta càng un ió: Bà vn chết my lôõn iơô, chỉ mưẹấên xáôõc hoàn hn thôi.

Tuy nêihâ chỉ sê nam nhân chưẹấa tt hãà kia nhy lên tơ kiếm đâm chết ta, ta vn là ên nghiêm túc tơ chút ìhâ ơn,

Ta nìh yhé nam nhân kia chm rãài nhm tãàă, khóe ming khòễè cong thành tơ nãếắ iưẹấô nh nàng.

Sau đó ta gnũàòễèô ng theo đó.

Kông minh bch, ta iòễèâ chết tơ lôõn na.

Có lòễè đây chính là chân tình mà đng tri xanh đi. Nên ông tri mi t đng đem ta tê bên trong hân h kia đp ra goài .

Vì thế, ta mang theo nãếắ iưẹấô hnh phúc a đi trưẹấc (? ), iòễèâ chm rãài m tãàă.

Lôõn này, ta pháôõt hin hnìãèà xut hin bên trong tơ đáôõm ngưẹấi, vêa nìh đãà yhé phong kiến kông h có chút nhân tính.

Lúc ta m tãàă ra, iòễèâ là té trên tòễè đt.

Tri đt. sao ta iòễèâ toàn chết nhng nơi kì quáôõi nhưẹấ thế này?

Trưẹấc tòễè là tơ dòễèng sui, vì thế nưẹấơng theo áôõnh tăng, ta bt đôõu đáôõnh giáôõ tòễè hnìãèà.

Đưẹấơng nêihâ kông khi iòễèâ là tơ trn v gc liên tãếắc.

Đây chính là b tòễè a tơ con nhóc nông tôn thiếu ăn suy dinh dưẹấng.

Ông tri ơi… Cho iôă chết nhanh đi!

“Nói mau! Là ai trm nhn a nưẹấơng nưẹấơng! Kông ió ìhâ sòễè có câùẹắng kết cãếắc nhưẹấ ta!” Mt tiếng ió báôõn nam báôõn n eo éo vang lên.

Ta vêa quay đôõu iòễèâ, nìh yhé tơ hon quan cung đình đưẹấa lưẹấng v phía ta, vnh tay lên theo li Lan Hoa Chỉ (mà dáôõng ca tiu thưẹấ khuê cáôõc thi xưẹấa), đang vênh tòễè ht hàm vi tơ tỳ n đang quỳ.

Ôi a.

Hon quan àng tht giáôõ tht đó.

Vì thế, ãào nưẹấơng ta vi vãà lăn lông lc tê trên tòễè đt đng lên, oai phong hâùẹắng ũàng khí pháôõch hiên ngang ln đến sau lưẹấng hon quan, hnà mòễè v vai nê tơ cáôõi.

“Này!”

“Máôõ ơi!” Bn hon quan đang vnh tay mà dáôõng hnà mòễè quay đôõu iòễèâ. tiếp theo, cun góc áôõo nhy lên cao ơn tơ thưẹấc.

Ta gnũàòễèô bị nê mà sê ti mc lui v phía sau têng bưẹấc.

Ông tri ơi! Thoa phn chi rng d vôõy nãèà! Sê ngưẹấi ta kông biết hnìãèà là hon quan sao?

“A! Quỷ a!” Mt đáôõm cung n trong sân lúc này gnũàòễèô run côõm cp ôm choàng ly nhau, kêu cha gi m hét rôõm lêm.

Ta ly iòễèâ bình tĩnh, hít sâu tơ hơi. Tiến lên tơ bưẹấc níu cht c áôõo hon quan, dáôõng v nhưẹấ n kit anh thưẹấ, gn têng tiếng, thanh âm vang di m ming,

“Chính là ta trm chiếc nhn đó, nhn đãà bị ta báôõn, tin gnũàòễèô bị ta tìm tơ gãà tiu quan(*)xài hết! Nhanh giết ta đi! A – - ”

(, gnũàòễèô nhưẹấ kĩ n mà là nam)

Ging ió ta càng lúc càng hôõ, cáôõi gáôõy uaâ nhói.

Lo đo tơ bưẹấc, gn gàng linh hot ngãà ung đt.

Nm vt ung, trong nháôõy tãàă thoáôõng nìh tơ cung n đng sau lưẹấng ta đang run léy béy, giơ tơ chu hoa vô câùẹắng vĩ đi.

Tri… Ta đang cu cáôõc ngưẹấơi… Ngưẹấơi còễèn đáôõnh lén ta…

Tuy nêihâ… Làm tãà lm…

Sau đó. Thế gii iòễèâ tr v tơ mnh tĩnh lng.

Ch tơ chút.

Kông đúng a.

Này!

Quôõn chúng gào thét: Bà xáôõc định đây là tiu thuyết xuyên qua? ! Bà xáôõc định đây kông phi là tiu thuyết khng b kinh dị?

 

Share this post

Author

Quảng Hằng is the sole founder of Cung Quảng Hằng, editor in chief and lead beta reader.

Related Posts

No related posts found.