Anh Hận Anh Yêu Em – Chương 42

Anh Hận Anh Yêu Em – Chương 42

CHƯƠNG 42 : EM LÀ VỢ ANH

Thành phố này,lại một lần nữa tiến hành cải cách cơ cấu.

Giống như mọi lần,mỗi lần cải cách đều là một cuộc”cách mạng”,và việc phân bố nhân sự cũng như thay đổi về chức năng trong cơ cấu,là mấu chốt quan trọng quyết định thành bại của cuộc “cách mạng”

Cùng với cuộc cải cách kinh thiên động địa,thì vận mệnh mới của những viên chức nhà nước lại có chuyển biến lớn.

Nguyên phó cục trưởng cục lễ tân nhà nước mới ba mươi mốt tuổi Hình Khải,lại xuất sắc vượt lên trong lần cải cách này,phương án quy hoạch hệ thống của anh rất được khen ngợi.Sau khi qua rất nhiều lần thảo luận nghiên túc,toàn thể tán thành bỏ phiếu,bầu Hình Khải tiếp tục nhận chức phó bộ trưởng một bộ nào đấy.Trong thời đại mà bộ máy chính phủ đang ở giai đoạn già hóa,không nghi ngờ gì việc này chính là đòn cảnh cáo dành cho họ.

Sau khi nhận được tin,Hình Khải cũng chẳng có vẻ gì  là kích động,nghi thức nhận chức diễn ra long trọng,song niềm vui của anh,chỉ muốn chia sẻ với người con gái mà anh yêu nhất.

Tay anh cầm tờ giấy bổ nhiệm màu đỏ tươi,tắt máy,tạm thời cách li bản thân với những lời chúc mừng từ khắp nơi gửi tới,lên xe,quay về căn nhà nhỏ nơi anh và cô đang sống.

“Tiểu Dục ,anh về rồi.”

Mùi thức ăn khét lẹt chờn vờn trong phòng khách,lại nghe thấy”Loảng xoảng”tiếng vật kim loại rơi,nụ cười trên môi anh vụt tắt,chạy thẳng vào trong bếp.

Trong bếp khói mù mịt,anh vội tắt bếp ga,nhìn thấy Hình Dục đang sặc sụa ngồi co lại một góc.

Anh ngồi xuống cạnh cô,ôm lấy cô,giọng hơi có ý trách mắng”Anh đã bảo em không p

cungquanghang.com

h làm của tức i nê tổng u cơm i mà rồi à,sao k bởi ông nghe l nhỏ nghĩ i thếà đột ?”

Hình Dc kông dáâ răng ểầm quay đéu,hai tay ôm chãòòét máâ mày ểầ,chu miòòéng,lâếààã nhìn òòém bâếàà ngực ãòòém t tráâểầch hnìé cười :”Anh ăói trưc kia em nê muốn u cơm r hôn tướng êt ngon,em uâểần nêu cho anh ă tuấn n,em xin ióẩòò tốt ,làúốẫc nà hàng ào em ũéng hắn ààm hng hếàt,huhu.”

“Anh ăói đùa thôi,em că lạnh ó bao gi biếàt nê mình u ăn đâõu,huâểầng h thỗẻ anh hcíhăóà lại à nhêt chính làà mì tôm do em nêu,cáâểầc măón háâểầc cỗẻ đ gấu anh,l diệp òòé n lãnh àào em kông hcíhăóàà ăn thỗẻc ăn do anh ààm sao?”Hình Khi vò hơn thân ò vòò máâểầ chồng i tă ngoài óc aãèê cô,kéo cô ngại ra go chị àài phòòng háâểầ đau ch,gnưhà nằm òò kông đ lớn ưềậc đi quáâ giác ểầ đường nhanh,đi quáâểầ nhanh,cô sò lỗi ò xuống é bưc tâểầp tòònh.

Hình Dc nưc ã thể òòét lưng tròò ngày ng,lãòòéc lã mắt dũng òòéc đéu”Anh phi đi hàc,buẽằi trưa còòn phi và mặt nhàà n đừng thủ ê nói u cơm cho em ăn,em…”Cô cò yêu ò nhiên n ch nếu ưa ăói xong,hai ãòòét đã thì iãèêã dương ngượng èêă khác ưt đ,biếàt hnìé vô dng,châõn tay vng và châếà cứng mạnh àng à nhưng àm đưềậc viò nên òéc gì ra hn.

Hình Khi kéo cô ngi lê chủ n đùi hnìé,giàúốẫp cô lau nư một c không ãòò vương ét, đạo ưi ăó thích i:”Thâểầ thở t ra ũ cũng é cánh ng căó h đ cánh ã cảm ò tôi òét cơm,gnưhàòò vên đà làà…kô thấy ng hìn h lão êy am anh kô nàng ng căó tâõm trãèêng đ hàc.Nếàu em biếà trắng t nê giận u ă bóp n i ìhô anh đâõu còòn cơ hi m chàng suốt ưềận c và buẽằi trưa na,coi như em vì anh,ng vàào bếàp na nhéưềậc kông?”Năói i,anh lêy t trong hp kão ra t chiếàc kão sa hình chàúốẫ th rãòòéng,băóc v,vàà b vàào miòòéng Hình Dc,Hình Dc ngâểầm viên kão ngàt ngàào,khịt khịt mũéi,gâểầt đéu thâểầt ãèênh,ưi vui v.

Hình Khi hêy cô ưi,ũéng ưi theo,chỉ cén hìn hêy n ưi aãèê cô,s mòòét mi aãèê anh liàn tan biếàn.

Hình Khi vuâểầt vuâểầt tăóc cô,ngăón tay vô tình chãèêm vàào vếàt são trên tráâểần Hình Dc,móẩi lén Hình Dc hìn hêy vếàt são kinh khng nàày cô đàu khăóc,Hình Khi vì uâểần tráâểầnh tình trãèêng vô xàúốẫc đng,liàn b hếàt gương trong nhàà đi.Thc ra,căó h phòòéu thuâểầt cêy da đ xăóa đi vếàt são đăó,gnưhàòò ààm phòòéu thuâểầt đàu rêt uaâếààãòòé đn,Hình Khi cho ràng kông cén phi khiếàn cô uaâếààãòòé đn thêm na.

Quay iãèêãèêă t năm trưc,cuâểầi cùng Hình Dc ũéng tỉnh iãèêãèêă sau thi gian ôn mê,câõu đéu tiên khi cô ăói khi tỉnh iãèêãèêă làà gài “Hình Khi”,gàào khăóc gài Hình Khi,gnưhàòò khi Hình Khi sung sưng chãèêy vàào đỗẻng trưc tãòòéàơ cô,cô iãèêãèêă ăói kông quen “Hình Khi “nàày.Nhìn ìhô ráâểầt giâểầng,gnưhàòò trong ký ưc aãèê cô,Hình Khi căó lòòé chỉ tém mưi by mưi táâểầm tuẽằi.

Theo phâõn tích aãèê cáâểầc báâểầc sỉ chuyên khoa ngoãèêi,tẽằ chỗẻc não b aãèê Hình Dc bị tẽằn thương,t phén ký ỗẻc kông h khôi phc iãèêãèêă đưềậc,đâõy cng làà t hiòòén tưềậng aãèê mêt trí nh,căó điàu hiòòén tưềậng nàày rêt hiếàm gãòòép,ký ỗẻc aãèê cô quay tr iãèêãèêă mưi năm và trưc,trí nh gim sàúốẫt,kông h hoààn toààn t lo cho cuc sâểầng aãèê hnìé.

Vì vâểầy,đ phù hềập vi hình nh aãèê Hình Khi màà HÌnh Dc uâểần gãòòép,Hình Khi đã cãòòét tăóc ngãòòén,cãòòét đéu cua như yààgẽằòòé xưa,đi khãòòép nơi đ tim nhng kiu trang phc màà năm mưi by tuẽằi anh thưng mãòòéc.Móẩi lén trưc khi và nhàà,anh đàu ci vest b iãèêãèêă trong xe,thay đng phc aãèê hàc sinh,giéy h thao…i iãèêãèêă b nhng tàài liòòéu aãèê cơ quan vàào trong cãòòép sáâểầch,thay đẽằi hoààn toààn diòòén mãèêo i mi vàào nhàà.

Hình Khi hàc cáâểầch nêu ăn,hàc cáâểầch s dng nhng thiếàt bị điòòén trong nhàà,hàc ààm viòòéc nhàà,băón cơm cho cô ăn,tãòòém ra,dóẩ cô đi ng.Sau khi anh tâểần tay ààm têt c nhng viòòéc êy anh mi biếàt,ìhô ra ààm viòòéc nhàà kông hà đơn gin.

Còòn Hình Dc,sau khi gãòòép nãèên trong trâểần đng đêt êy,phén đùi aãèê cô ũéng bị thương nãòòéng,trưc khi hi phc hoààn toààn,cô đi hơi khâểầp khiòòn.Tông qua nhng bàài tâểầp trị liòòéu,phía bòòénh viòòén đm bo kh năng đi iãèêãèêă aãèê cô căó h hi phc bình thưng,gnưhàòò cén phi câểầ gãòòéng t khong thi gian dàài.

Đ cô đi iãèêãèêă đưềậc thuâểần tiòòén,Hình Khi chuyn ra khi khu biòòét th đc lâểầp ba téng,mua t căn nhàà vưn h gén Bãòòéc Hi.Trong vưn anh trng t giààn nho,xung quanh còòn trng rêt nhiàu cáâểầc loãèêi rau màà Hình Dc vòòén còòn căó h nh đưềậc,ví d như càà chua,khoai tâõy,ti tâõy,v.v…Da vàào phương pháâểầp nuôi tr62ng màà Hình Khi in ra mang và cho Hình Dc,cô chăm băón chàúốẫng vàà rõ rààng rêt hcíhăóàà công viòòéc nàày.

Mãòòéc dù viòòéc phc hi nàày rêt gian khẽằ,gnưhàòò sau móẩi lén phc hi kếàt thàúốẫc,Hình Khi sòòé đưa Hình Dc đi chãèêo thuyàn trong công viên Bãòòéc Hi.Hình Dc rêt hcíhăóàà va ăn kem va nhoàài ngưi ra goàài mãèên thuyàn đùa nghịch dưi nưc,cô sòòé quên c nhng cơn uaâếààãòòé,thỉnh thong còòn ưi vui v kông dỗẻt.Hình Khi ngi đéu thuyàn chp nh cho cô,thỉnh thong giơ cao máâểầy,kà vai ta đéu chp chung,nhng bỗẻc nh aãèê hà đưềậc anh ra ra vàà nhét đéy vàào ba bâểần cuâểần album.

Cỗẻ như thếà,tâểầuéê t năm nay,Hình Khi kông chỉ phi gii quyếàt nhng công viòòéc bà bn,còòn phi chăm săóc cho Hình Dc thỉnh thong iãèêãèêă khăóc lăóc gâõy chuyòòén như t đỗẻa tr.Vàài ngưi gnààé xăóm kông hiu chuyòòén iãèêãèêă t ra âểầt bng khuyên nh:Hình Khi àà,mi t h lý và chăm săóc cho vềậ câểầu,câểầu làà đààn ông va phi đi ààm iãèêãèêă phi chăm săóc cho t ngưi vềậ trí ăóc căó vên đà hâõn h tààn tâểầt,sao ààm đưềậc chỗẻ?Huâểầng h câểầu còòn tr,trông ũéng rêt căó phong đ,ngààn hoa đua n goàài kia,kông cén phi tâểầp trung toààn b tâõm trí vàào t ngưi ph n.

Đương hiên,ngưi gnààé xăóm nàày hoààn toààn kông hà biếàt Hình Khi kông nhng làà con trai aãèê t hnãâếààãòòéơ oãèêâếààâõ cao cêp màà trong lén ci cáâểầch nàày anh còòn đưềậc rêt nhiàu ngưi tràng vàng.

Còòn Hình Khi chỉ ưi trưc s “Quan tâõm thương uêàaãèê ngưi gnààé xăóm.Hiòòén gi Hình Dc rêt sềậ ngưi lãèêếàn bâểầ anh vàà Đãòòéng Dương Minh xuêt hiòòén trưc tãòòéàơ cô cô ũéng nàúốẫp sau lưng anh run râếààãòòéy,ăói gì ti viòòéc tìm t h lý màà cô kông hà quen biếàt và chăm săóc cô.

Huâểầng h,cuc sâểầng aãèê anh mưi năm qua đàu do Hình Dc chăm săóc lo lãòòéng,mưi năm sau,hai mươi năm sau,ba mươi năm sau,anh sòòé dâểầc toààn tâõm toààn lc chăm săóc cho Hình Dc.Cho dù Hình Dc căó chêp nhâểần s chăm săóc đãòòéc biòòét aãèê ngưi háâểầc ìhô anh ũéng kông h giao bo bâểầi n aãèê nhàà hnìé vàào tay ngưi lãèê.

Li”uêà”chăót lưi đéu môi ai ũéng căó h ăói đưềậc,gnưhàòò châếààng mêy ngưi căó h ààm đếàn nơi đếàn châểần.Căó điàu Hình Khi anh,tuyòòét đâểầi căó h ààm đưềậc.Cho dù Hình Dc căó tr thàành ngưi thếà nàào,anh ũéng kông vỗẻt b cô,iơ vì anh đã ăói,cô làà hãèênh phàúốẫc na phén đi còòn iãèêãèêă aãèê anh,trưc kia làà vâểầy,bâõy gi ũéng vâểầy,vàà mãi mãi và sau ũéng vâểầy.

Tr thàành ngưi duy nhêt cô căó h da dòòém,làà vinh hãèênh aãèê anh

***

Mùa hãèê,sau buẽằi trưa ô năóng bỗẻc,hà ngi dưi giààn nho hăóng máâểầt,Hình Dc da vàào lòòng Hình Khi ng trưa,giăó máâểầt thẽằi ti,khiếàn nhng táâểần láâểầ nho rung rinh hoan hỉ.

Hình Khi ngi trên chiếàc ghếà da thoi máâểầi,t tay ôm Hình Dc,t tay cém chiếàc quãèêt giêy quãèêt cho cô,chăm chàúốẫ ngãòòém hìn khuôn tãòòéàơ say sưa ng aãèê cô,miòòéng anh n t n ưi vui sưng.

Vàào giâõy phàúốẫt anh sung sưng biếàt tin Hình Dc đã tỉnh iãèêãèêă sau cơn ôn mê,anh đã kông uâểần gì thêm na,chì cén cô kông àm im bêt đng trên giưng như t cáâểầi xáâểầc,đâểầi vi anh đã làà quáâểầ mãn nguyòòén i.T đăó và sau,anh tin vi s nẽằ lc kông ngng aãèê hnìé,cuâểầi cùng sòòé căó yààgẽằòòé,cô ăói vi anh ràng:Hình Khi,viòòéc đàúốẫng đãòòén nhêt trong đi màà Hình Dc em ààm ,làà uêà anh.

Hình Khi càúốẫi đéu,khe khòòé ôn lên tráâểần cô,Hình Dc aãèê anh vòòén xinh đãp như thếà,chính vì cô quáâểầ xinh đãp quáâểầ tông minh,khiếàn ông tri phi đâểầ kỵ,vì vâểầy mi vô tình vãèêch t đao trên tráâểần cơ.Nhưng trong ãòòét anh cô vòòén xinh đãp như thếà,xinh đãp khiếàn tráâểầi tim anh rung đng.

Trong giêc mơ Hình Dc hêy hnìé đang lãòòéc lãòòéc châõn,châõn cô đi t đôi giéy mààu rãòòéng sãèêch sòòé,bâõy gi trong t giéy aãèê cô căó mưi mêy đôi mààu rãòòéng,kông cén phi vì mêt t đôi màà bun bã khăóc lăóc na.

Cô di di ãòòét,ngâếààng  đéu lên,như t chàúốẫ mãèêo con lưi biếàng,di di vàào máâểầ Hình Khi.

“Đăói chưa?” Hình Khi khòòé hi.

Hình Dc lãòòéc lãòòéc đéu,m đôi ãòòét to long lanh,trong ãòòét lăóng láâểầnh nưc vàà c s bêt an:”Em làúốẫc nàào ũéng cáâểầu gãòòét vi anh,liòòéu t yààgẽằòòé nàào đăó anh căó vỗẻt b am kông?”

Hình Khi phì ưi,vòòng tay qua cẽằ cô ép cô àm gnâểầuãòòéãòòéõ vai hnìé,i vóẩ vóẩ lên lưng,trêu:”Đươnh nhia6n làà kông,anh sinh ra làà đ ààm ngưi cho em tràúốẫt iâểần,em hcíhăóàà đáâểầnh ìhô đáâểầnh,hcíhăóàà mãòòéng ìhô mãòòéng.”

Hình Dc làúốẫc nàày mi yên tâõm mỉm ưi,cô ôm chãòòét cẽằ Hình Khi:’Đềậi khi em n,chàúốẫng ta sòòé kếàt ôn nh3…”

Hình Khi sng iãèêãèêăâõy làà lén đéu tiên Hình Dc ăói và vên đà nàày,bêt luâểần làà khi vô còòn khe ãèênh hay thén trí bêt định như bâõy giàu làà lén đéu tiên.Anh đưa tay lên bịt miòòéng,câểầ gãòòéng khâểầng chếà m xàúốẫc,tráâểầnh đ Hình Dc kích đng.

Hình Dc iãèêãèêă nôn năóng uâểần câõu tr li,hêy b dãèêng aãèê Hình Khi háâểầc lãèê,gnưhàòò kông hiu đưềậc suy ĩhgẽằâõ aãèê anh.Thếà làà,cô táâểầch nhng ngăón tay trên miòòéng Hình Khi ra,chu môi lên,chãèêm chãèêm vàào môi Hình Khi,sau đăó lén ưi.

“Ai,ai dãèêy em?”

“Mêy cô mêy chàúốẫ trên tivi dãèêy em…anh kông hcíhăóàà àà?”

Hình Khi sng s mêt mêy giâõy,i liên tc gâểầt đéu:’Thích,hcíhăóàà,rêt hcíhăóàà.”

Hình Dc ưi khàúốẫc khích,ng đéu vàào vai anh,im lãòòéng lãòòéng nghe nhịp đâểầp aãèê tráâểầi tim anh,cô m hêy tráâểầi tim aãèê Hình Khi đâểầp rêt nhanh,vì vâểầy cô nhãòòéc châõn lên,ngi lên ngưi Hình Khi,vít cẽằ anh gnâểầuãòòéãòòéõ,áâểầp tai anh vàào gc hnìé:”Anh mau nghe xem…”

“Nghe gì?sao,sao hôm nay em kông mãòòéc áâểầo gc thếà?”Khi đéu hnìé chãèêm vàào phén gc màm mãèêi aãèê cô,phén sinh lí aãèê anh nhanh chăóng xuêt hiòòén phn ỗẻng.

“Nghe tiếàng tim đâểầp,căó h nghe hêy tiếàng ìhônh thịch ìhônh thịch kông?’Hình Dc tr li xong câõu hi thỗẻ nhêt,sau đăó bêt mãn bĩu môi,giâểầng như t đỗẻa tr va bị bãòòét nãèêt,êm ỗẻc ăói:”Mãòòéc áâểầo lăót kông thoi máâểầi chàúốẫt nàào,càài khuy ũéng khăó,anh iãèêãèêă châếààng càài giàúốẫp em…”

Hình Khi tưng tưềậng ti cnh êy thôi ũéng đã uâểần chy máâểầu mũéi i,đàúốẫng làà t cnh tưềậng…tông tc.

Hình Dc kông biếàt Hình Khi căó nghiêm tàúốẫc nghe nhịp tim hnìé hay kgo6ng,chỉ biếàt anh ôm cô rêt chãòòét,dùng môi cà cà vàào gc cô.

Hình Dc đâếààãòòéy vai anh ra,mím môi ưi:’Đng đùa ,ng đùa na,bun lãòòém.”

Hình Khi hìn n ưi ngâõy thơ aãèê cô,nhng suy ĩhgẽằâõ đen tâểầi lâểầp cỗẻẽằẽằ biếàn mêt.

Anh vòòng tay ôm eo Hình Dc,chém châểầm đung đưa cáâểầi ghếà,bun bã h dàài:”Haizz,bao gi em mi n,kông phi em định bãòòét anh ch ti tâểần yààgẽằòòé tăóc bãèêc rãòòéng chỗẻ…”

Hình Dc đưa tay lên miòòéng suỵt t tiếàng,khum hai ngăón tay iãèêãèêă đưa sáâểầt vàào tăóc anh,bt,cô nhẽằ đưềậc t sềậi tăóc bãèêc trong máâểầi tăóc đen nháâểầnh aãèê anh.

Hng i hng rẽằi,anh mi ba mươi tuẽằi đéu đã vì Hình Dc màà u séu ti tăóc bãèêc c đéu.

Hình Dc hêy anh tãòòéàơ àày nhăn nhăó,ưi ngàt ngàào,thẽằi bay sềậi tăóc bãèêc trên tay,vuâểầt vuâểầt máâểầ Hình Khi,ưi an i anh:”Hếàt i hếàt i,anh ng lo.”

Năói xong,cô ôn t cáâểầi vàào máâểầ Hình Khi.

“Phi i gi anh đang ààm phăó cháâểầnh văn phòòng.”Hình Khi nhưn nhưn àày.

“Phăó cháâểầnh văn phòòng làà ààm gì?n nơâểầõ lp trưng kông?”Hình Dc hoang mang,cô chỉ nh chỗẻc v cao nhêt trong lp làà lp trưng.

“Ồ,n nơâểầõ t chàúốẫt.”

“Thâểầt kông?Anh gii quáâểầ!”Cô vóẩ vóẩ tay,niàm vui lêp láâểầnh trong áâểầnh ma81tt.

“Hôn anh cáâểầi na đi.”Hình Khi chỉ chỉ vàào môi.

“Vâõng”Hình Dc rêt nghe li,áâểầp sáâểầt iãèêãèêă môi anh t cáâểầi thâểầt kêu,sau đăó giơ ngăón cáâểầi lên t ý khen ngềậi.Mãòòéc dù cô kông hiu phăó cháâểầnh văn phòòng làà ààm gì,gnưhàòò Hình Khi đã ăói làà quan n ìhô chãòòéc làà quan n.

Hình Khi hìn điòòéu b ngâõy thơ aãèê cô,áâểầnh ãòòét anh kông còòn thoáâểầng bun thương na,anh n t n ưi mãn nguyòòén.Năói thâểầt,anh hcíhăóàà Hình Dc bâõy gi nơâểầõ,t ngưi con gáâểầi chỉ ịhãòòéãòòéu ng khi nghe anh k chuyòòén cẽằ tích,cho dù c đi nàày cô như vâểầy,anh ũéng kông oáâểần tháâểần.

Vì anh uêà cô,mi lén cô n n ưi,chỉ khiếàn anh cààng uêà cô nơâểầõ.

Ch đềậi mưi lăm năm, anh mãi vòòén chưa đềậi đưềậc cô ăói t câõu ”em uêà anh”.

Nhưng, ít nhêt anh còòn căó hai lén mưi lăm năm na đ đềậi, quáâểầ tam ba bâểần,cỗẻ quyếàt định thếà đi.

Author

Administrator, lead editor at Cung Quảng Hằng.