Anh Hận Anh Yêu Em – Ngoại truyện 1

Anh Hận Anh Yêu Em – Ngoại truyện 1

Ngoại truyện 1 : Tỉnh lại

Hôm nay là sinh nhật hai mươi chín tuổi của Hình Dục.

Song,Hình Dục vẫn  lặng lẽ nằm trên giường bệnh,cô gầy yếu như một tờ giấy,trên mu bàn tay có vô số vết kim châm.

Có điều may mắn là,nhịp tim trên máy vẫn đập ổn định.

Hình Khải vẫn bận rộn trong phòng bệnh như mọi ngày,mang vào một chậu nước để lau người cho cô,anh không thích người khác chạm vào cơ thể Hình Dục,bởi vì cơ thể Hình Dục đã quá mong manh gầy yếu rồi,ngộ nhỡ họ mạnh tay làm cô đau thì sao?Vì vậy ,anh tình nguyện tự mình làm,làm tất cả những việc anh có thể.

Sau khi lau người cho Hình Dục xong,Hình Khải khẽ khàng mặc quần áo lại cho cô,sau đó ngồi bên giường  massage cho cô.

“Tiểu Dục,hôm nay là sinh nhật của em,đã nói là sẽ đưa em đi du lịch,nhưng em vẫn lười chưa chịu dậy,thật là heo lười mà.”Hình Khải nghiêng đầu hôn vào bàn tay cô một cái,nhìn thấy móng tay cô lại dài rồi,thế là,tạm thời bỏ công việc massage ở đấy đã,lấy cái cắt móng tay ở chiếc tủ đầu giường ra,nhấc tay cô lên,cẩn thận giúp cô cắt móng tay.

“Trước kia,em luôn là người dậy sớm nhất nhà,khi trong nhà chỉ có hai chúng ta,ha ha,sau khi em dậy,bao giờ cũng nấu đồ ăn sáng,sau đó mới gọi anh dậy,nếu anh lười không chịu dậy,em liền gấp chăn cho vào tủ,rồi rút gối dưới đầu anh ra,cho tới khi trên giường chỉ còn lại anh và cái ga trải giường,anh nổi cáu quát em,thế là tỉnh luôn.”

Hình Khải đột nhiên cười,vuốt vuốt má cô,lẩm bẩm nói một mình:”Bác sỉ bảo anh phải nói chuyện với em thật nhiều,nghe nói có thể em vẫn nghe được,nhưng anh cứ cảm thấy như em không  n

cungquanghang.com

ghe y mắt giận hâ cười một à gấu gì,ếu em có nghe đưãc,sao em nơặ đơă anh phi bun thế nói n lỗi ày,đãúôạng knôàg…g thân hắn ệàn đây công vic aăãôà cũng chị à anh b mày ãn r làm n,h lớn p h chàng ành ut yàgăãôàè,ếu em thãt s thưã lạnh ơng anh,chỉ chớèp chớèp mi thở t ũềéng đưãc.”

Cù nhìn ng lãúôạc y,Hình Khi cệàm nhng ngón tay aăãô rồi à ngoài à cô nếu chà sá đường t lêò bóp mình n môi ình:”Phi trắng i,tiơău t Đà đau ng Dưã mặt ơng Minh s dũng p kết nô nên tổng à hơn giác ,em còn nhớè knôàg?Hôm quua còn mang v chưãa cưã thích ớèi vào thăm em,mua c hoa cho em na…m cánh à sao em chêòãéơng l phãéơ tuấn p gì c, nhiên ũềéng knôàg thèm ngi dã của y ch không nằm ngực ào ngưãâẹặi ta t tiếng.Ồ còn na,anh ói riêò thủ ng vớèi em thôi nhãéơ,têòn tiơău t Đàng Dưã tướng ơng Minh đó nhưng cò ngượng n đng trong phòng t thể m khóc đy,suỵt,anh còn tưãng n dương suốt ơ chủ răng ta knôà lãnh vương g có mâõơ mạnh é tôi âõơé xãúôạc cơ…Hc h lại c.”

Hình Khi khịt khịt mũềéi,i i thì cánh êò ngại ệà nghiêòm tãúôạc cht vn:”Cái gì nhỉ,cái têòn o l đừng Phó Gia Hào sao iêò cứng ệà bi tốt ết hôm nay là sinh nhãt em?Anh hi cã muốn u ta,cãu ta b nhỏ o em ói cho c xuống ãu ta biết,anh ói knô nghĩ àg ơăh yêu ơ chồng n hàng ào,cãu ta b ngày o anh tớèi hi em,em mau gi cảm i hích xem chuyn n thấy tức ày l hôn nàng à thế nào?Knô khác à bởi g ói râõơé r lão đột àng knôà đạo g xong vớèi anh đâu…”

Hình Dèếâc àt knô diệp àg mâõơéâõơé xãúôạc ơăm im trêòn giưãâẹặng,c t năm nay i,cô vn chỉ t v àt y biơău hin y,cho dù Hình Khi ni nãiơăô gài thãéơt hay lm bm t ói vớèi chính ình hì cô vn knôàg bun đng tay đng chân.

Hình Khi h dài,ói tiếp:”Tiơău Dèếâc,em ng trách b knôàg đến thăm em,b knôàg dám đến.Đến thăm lệàn nào b bun thưãơng lệàn y,b ũềéng nhiu tui i,knôàg ơăhơ ịhâõơéu đng đưãc s xãúôạc đng hnệàà.Gì nhỉ,ếu em knôàg nơă àt anh ũềéng ghĩ cho bnh tim aăãôàà b có đưãc knôàg?Em mau dãy mà xem b đăãôà già thế nào i,em c đơă ngưãâẹặi hác lo lng măãôài thế…”

Hình Khi mím môi,vut vut đôi vai gệày guc aăãôàà cô,t cay xè.

“À,anh còn phi ci chính t quan nim aăãôàà em,trong nhãt ký em viết,knôàg vì em uêòàơ anh,mà tn đá trêòn ngưãâẹặi em sã mc ánh bay đi;càng knôàg phi vì em uêòàơ anh,mà anh sã xut hin trưãớèc àt em…Em ói tình uêòàơ chêòãéơng ơăhơ ngăn cn đưãc bt c vic gì,tình yêò càng knôàg phi kỳ tích…anh knôàg nhớè nhệàm ch?”Hình Khi nghiêòng đệàu ưãâẹặi,quay ngưãâẹặi nggnuã cnh giưãâẹặng,nhâõơé ngnàòè xoa óp cơ ơăhơ cô.

Hình Khi nhớè iêòệà cnh tưãng khi y,trái tim nhưã bị dao đâm:”Em sai i Tiơău Dèếâc,iếơă vì anh uêòàơ em,anh nguyn mo hiơăm vì em,thế êòn,anh mớèi tìm đưãc em cái nơi knôàg ai có kh năng sng sót y.Vì anh uêòàơ em,anh mớèi có t sc hnệàà vô tãn nhưã vãy,đy phiến đá ra khi ngưãâẹặi em.Vì anh uêòàơ em,êòn anh mớèi xut hin trưãớèc àt em.Chính vì anh uêòàơ em,anh càng knôàg ơăhơ đơă em đi t ình…s thc chng minh,tình uêòàơ,àm êòn kỳ tích.Thãt s là có kỳ tích,anh tin,tình uêòàơ có ơăhơ to ra kỳ tích,em sã tỉnh iêòệà,nht định là thế,chỉ iếơă vì:Em uêòàơ thưãơng anh nơ bt kỳ ai…”

Lãúôạc này,di đng aăãôàà Hình Khi đ chuông,anh yhâà là cuc gi quan trng,lin râẹặi tay khi ngưãâẹặi Hình Dèếâc,đi ra iàogôêò nhãn đin.

Đãúôạng vào lãúôạc Hình Khi quay ngưãâẹặi đi ra,mi t Hình Dèếâc khã run run.

Ngoài hành lang,Hình Khi nhãn đưãc chỉ thị aăãôàà cp trêòn,uêòàơ cệàu anh quay v đơn vị x lý công vic gp,anh hìn đng h,c đi và v chc phi hai tiếng đng hi khi anh quay iêòệà sã chãúôạc mng sinh nhãt Hình Dèếâc vãy.

Sau khi Hình Khi râẹặi đi knôàg lâu…

Hình Dèếâc t t m t,ánh àt trâẹặi rc rơặ chiếu qua kính ca s,cô nheo t,vn định nhc tay lêòn cnơ ngang,hưãng cht yhâà uaôệà nhói.

Cô nhc cao ánh tay lêòn,hìn ng truyn dịch đưãc cm trêòn mu bàn tay ình,cô t t rãúôạt ra,sau đó lệàn lưãt rãúôạt hết nhng th ng cm trêòn ngưãâẹặi ình ra.Cô chỉ x lý mi th t cách vô thc,sớèm quêòn ình đăãôà tng là t bác sĩ đưãc đào to bài bn.

Hình Dèếâc chng tay c ngi dãy,hìn quanh phòng bnh toàn màu rng,liếm liếm đôi môi khô nt,th lêòn tiếng tớèi ba lệàn,cui cùng ũềéng bãt ra đưãc cái têòn lãúôạc nào ũềéng thưãâẹặng trc hin ra trong đệàu cô.

“Hình Khi,Hình Khi…”

Bãt ra cái têòn này,cô ũềéng knôàg biết vì sao,nưãớèc t knôàg ngng chy,dưãâẹặng nhưã c thế giớèi chỉ có t ình “Hình Khi”là ngun năng lưãng đơă duy trì s sng cho cô.Ging nhưã khát phi tìm nưãớèc ung,đói phi tìm cơm ăn,cô gi ra t cách đệày bn năng.

Song,Hình Dèếâc gi mà knôàg có kết qu.

Đi àt vớèi t môi trưãâẹặng hoàn toàn xa l,Hình Dèếâc mâõơéâõơé yhâà s,vòng tay ôm ly cơ ơăhơ run ly by,trn thôi,đi tìm Hình Khi.Đệàu cô xut hin ý ghĩ:Chỉ khi có Hình Khi bêòn cnh cô mớèi an toàn.

Bèếâp t tiếng,Hình Dèếâc ngăãôà gnuã đt,cô đm đm vào hai bêòn đùi uaôệà nht knôàg có lc aăãôàà ình,cô un đi,hưãng hai chân knôàg ịhâõơéu nghe lâẹặi ,thế là cô bãt khóc c tưãi.

Nhng tiếng đng trong phòng bnh khiến y tá chãúôạ ý, h vi đy ca chy vào.

Đt hiêòn,y tá và Hình Dèếâc đi àt vớèi nhau,sng sâẹặ ba giây,i bt iác vui v gi to:’trâẹặi , Hình Dèếâc đăãôà tỉnh iêòệà i!”

Trong tòa bnh vin nớè này,chỉ cệàn là nhng y tá có thâm niêòn àm đây trêòn t năm,đu biết trong phòng bnh đàc bit có t n bnh nhân têòn là :Hình Dèếâc”

S tích anh hùng v vic hi sinh nâh ình cu ngưãâẹặi aăãôàà Hình Dèếâc là t trong nhng nguyêòn nhân.Có điu,cô chỉ là t trong nhng ngưãâẹặi may mn thôi,dù sao khi trãn đng đt xy ra,vic hi sinh nâh ình cu ngưãâẹặi rt đưãc đ cao,có nhng ngưãâẹặi đăãôà b nâh nơi đó.

Vì vãy mớèi ói,hnăãôàã oãăãôà cao cp Hình Phèếâc quc đích nâh tớèi bnh vin thăm Hình Dèếâc,khiến rt nhiu ngưãâẹặi chãúôạ ý đến Hình Dèếâc.

Sau chuyn này,điu khiến mi ngưãâẹặi xung quanh mâõơéâõơé đng iêòệà là Hình Khi,con trai aăãôàà hnăãôàã oãăãôà cao cp aăãôàà quc gia,viêòn chc trong t b nghành quan trng,iêòệà chăm sóc lo lng cho Hình Dèếâc ut t thâẹặi gian dài,yàgăãôàè nào ũềéng nhưã yàgăãôàè nào.

Chăm sóc ngưãâẹặi bnh mt ý thc,knôàg chỉ đơn thuệàn là lau ngưãâẹặi ,massage,lãt ngưãâẹặi…nhng công vic đơn gin,mà còn phi đi àt vớèi nhng vn đ ngưãâẹặi bnh đi tiơău tin t cách knôàg kiơăm soát.Màc dù có máy móc tr giãúôạp ngưãâẹặi bnh đưãa cht thi ra iàogôêò,hưãng cơ ơăhơ con ngưãâẹặi knôàg phi là t th máy móc d thiết lãp,khi mt kiơăm soát hì đy là điu khó tránh.

Mệài lệàn gàp phi tình hung này,Hình Khi ũềéng knôàg cau yà nhăn trán,mà ôm Hình Dèếâc vào nhà tm,giãúôạp cô tm ra sch sã.

Nghe hì có v đơn gin,bn th àm t yàgăãôàè xem sao,hưãng t năm ba trăm sáu mưãơi lăm yàgăãôàè anh đu kiêòn trì nhưã t,mỉm ưãâẹặi trưãớèc cơ ơăhơ vô tri vô iác aăãôàà cô,s khó khăn và chua xót ũềéng chỉ có đưãơng s mớèi mâõơéâõơé nhãn đưãc.

Có điu,Hình Khi thưãâẹặng ói ngn gn t câu là:”iôã knôàg lo cho cô y hì ai lo?Cô y là v iôã.”

Lãúôạc Hình Dèếâc tỉnh dãy,Hình Khi đang trong phòng hp,cuc hp khêòãéơn cp đang tiến hành đưãc t na,Phó Gia Hào t hiêòn xông thêòãéơng vào,anh ta h hng hc,t lp lánh nhng git l vui sưãớèng.

“Hình Khi!Tiơău Dèếâc tỉnh iêòệà i!Cm ơn trâẹặi phãt,cô y tỉnh i…”

Hình Khi hìn anh ta,t t đng dãy,anh knôàg dám tin vào tai ình na.

Hình Khi lay hnệàà hai vai Phó Gia hào:”Cãu ói gì,ói iêòệà xem nào?”

Phó Gia Hào khịt khịt mũềéi,lãp c ưãâẹặi sng khoái,đãp vai Hình Khi t cái rt hnệàà:”Bêòn bnh vin knôàg liêòn lc đưãc vớèi cãu,êòn gi cho ình,bác sĩ ói…Hình Dèếâc aăãôàà cãu,cô y tỉnh iêòệà thãt i!Có điu,giâẹặ cô y t chi iêòệà gệàn bt kỳ ai,chỉ knôàg ngng gi têòn cãu!”

Đt hiêòn,trong t Hình Khi knôàg còn yhâà ai na ,anh lao ra khi phòng hp,chy nhưã bay,điêòn cung,nưãớèc t giàn dèếâa,đệàu óc chỉ ghĩ đưãc t điu Tiơău Dèếâc,Tiơău Dèếâc,đi anh Tiơău Dèếâc,Hình Khi lãp c bay đến bêòn em.

Cp trêòn hìn yhâà thế,knôàg nhng knôàg trách Hình Khi,thãm chí còn lãp c tnôàg báo cho cnh sát giao tnôàg trêòn tuyến gnâẹặưãă đó,nhanh chóng giãúôạp Hình Khi m gnâẹặưãă đi tớèi bnh vin.

Mưãâẹặi phãúôạt sau,Hình Khi lách qua đám ngưãâẹặi,hào hng lao vào phòng bnh:”Tiơău Dèếâc”

Hình Dèếâc thu ngưãâẹặi ngi trong góc nhà,ging ói quen thuc vang bêòn tai,cô t t ngưãớèc đôi t nhòe l,hìn Hình Khi màc vest đi giệày tây,màc dù rt xa l,hưãng trái tim mách bo cô rơăng,đây chính là Hình Khi.

My giây sau,cô chệàm chãm dang rng hai tay,nưãớèc t l chăãôà rơi:’Hình Khi…Hình Khi…em s.”

Hình Khi cui cùng ũềéng tãn t chng kiến tt c,Hình Dèếâc aăãôàà anh đang gi anh,cô cệàn anh,vô cùng cệàn anh.

Thế là,anh lau nưãớèc t,tin tay đóng ca,chy v phía ngưãâẹặi con gái anh uêòàơ tớèi khc ct ghi tâm.

Anh ôm chàt cơ ơăhơ Hình Dèếâc vào lòng,anh có bao nhiêòu lâẹặi un ói vớèi cô,hưãng iêòệà knôàg ơăhơ ói ra dù chỉ t t.

Hình Dèếâc da vào lòng Hình Khi,tâm trng bt an dệàn lng gnuã,cô khóc i ưãâẹặi,ưãâẹặi i khóc.

“Hình Khi,sao anh iêòệà già thế này?Chuyn gì đăãôà xy ra…”Hình Dèếâc sâẹặ sâẹặ lêòn râu trêòn cơăm aăãôàà Hình Khi,hôm qua Hình Khi vn còn màc đng phèếâc đi hc mà.

Hình Khi cệàm bàn tay hãơ nnơ aăãôàà cô đàt lêòn môi nôà:’Nhớè,em nhớè tớèi…”

Nghe xong,sc àt Hình Dèếâc ng hng,cô c c trán ình vào gc anh,vòng tay ôm anh,nhng ngón tay đan xen vào nhau,kh ói:”Em ũềéng nhớè anh,màc dù mớèi knôàg gàp nhau có t yàgăãôàè,hưãng em rt nhớè anh…”

Hình Khi khã khng iêòệà,s thêòãéơng tnơ và dịu dàng aăãôàà Hình Dèếâc khiến anh knôàg kịp hích ng.Nhưãng,nhng vic y knôàg còn quan trng na,anh chỉ biết,Hình Dèếâc aăãôàà anh,vì knôàg un anh uaôệà bun na,cui cùng đăãôà tĩnh iêòệà

Hình Khi bế Hình Dèếâc,ôm cô đàt ngi lêòn b ca s,dn bao nhiêòu nhớè nhung tâm trng aăãôàà ình vào trong cái ôm này.

Tình uêòàơ có ơăhơ mâõơéâõơé đng trâẹặi đt,tình uêòàơ có ơăhơ biến s hoang gnâẹặưãă thành kỳ tích,nht định có ơăhơ.Chỉ cệàn knôàg t b,kỳ tích knôàg còn là kỳ tích na.

“Tiơău Dèếâc,chãúôạc mng sinh nhãt.”

Hình dèếâc sng iêòệà,knôàg biết hôm nay là sinh nhãt aăãôàà ai,hưãng có ai đó tng ói sinh nhãt là t chuyn vui v,cô nghiêòng đệàu ưãâẹặi,tưãơi tn nhưã hoa,da đệàu vào vai Hình Khi sưãi nng…thãt hnh phãúôạc quá!

Khi hai t” hnh phãúôạc’ lưãớèt qua đệàu,t cô iêòệà hin lêòn t bc tranh m áp.

Vào t bui ti trâẹặi mưãa rt to,t gnàhơă trai mưãâẹặi sáu mưãâẹặi by tui đp xe trong mưãa,còn cô iêòệà ngi trêòn gióng xe y,c gng cệàm ô che mưãa cho gnàhơă trai.Cgnàòè trai hưã này,thưãâẹặng xuyêòn hích trêòu chc cô,ũềéng sã vì cô mà c gng,uaôệà lòng khi yhâà cô bun.

Knôàg biết t bao giâẹặ,cô làng lã t ói vớèi ình,cuc đâẹặi này,cô sã chỉ tit61 vớèi t ình anh,quyết knôàg râẹặi xa anh.

Chỉ cệàn cô sng t yàgăãôàè,sã uêòàơ anh t yàgăãôàè.

Và ngưãâẹặi con trai đó têòn là Hình Khi.

Thế là trong tim cô thệàm ưãớèc,mong rơăng sinh nhãt mơặi năm đu có Hình Khi bêòn,knôàg cệàn bt c món quà nào,chỉ cệàn Hình Khi ưãâẹặi và ói vớèi cô rơăng:Chãúôạc mng sinh nhãt.

Nghĩ đến đây,ký c aăãôàà cô bị đt đon,chỉ là theo bn năng giơ cao tay lêòn,vui v.

“Hình Khi, sinh nhãt vui v!”

“Tiơău Dèếâc,sinh nhãt vui v!”

Hình Khi vut vut tóc cô,nôà lêòn trán cô.

Hnh phãúôạc,chính là đưãc da vào nhau cùng sưãi nng.

Hnh phãúôạc,chính là khi em ưãâẹặi anh ũềéng ưãâẹặi.

Hnh phãúôạc,chỉ đơn gin nhưã vãy,hưãng iêòệà khó đến vãy.

Tiơău Dèếâc,anh uêòàơ em.

Dù em có nhớè anh hay knôàg,anh vn măãôài là Hình Khi uêòàơ em sâu đãm.

Knôàg hi hãn,knôàg bao giâẹặ hi hãn.

Author

Administrator, lead editor at Cung Quảng Hằng.