Nơi Nào Đông Ấm – Chương 4.2

Nơi Nào Đông Ấm – Chương 4.2

Chương 4 : Ẩn nhẫn, kết thúc

Không ngờ anh ta lại nói như thế, lồng ngực như bị ai đấm một cái, tôi cố gắng kìm nén cơn thịnh nộ, lạnh lùng rít lên: “Tịch Hy Thần, phán xét bừa bãi một người mà mình vốn không hiểu rõ chẳng phải rất nực cười sao?”

“Em quan tâm đến suy nghĩ của anh ư?” Anh ta nhìn tôi, vẫn hỏi bằng giọng lạnh lùng.

Tôi cười “ha ha” nói: “Cám ơn anh đã nhắc nhở, thực sự không cần phải quan tâm!”

“Em cứ bướng bỉnh thế sẽ chẳng mang lại lợi lộc gì đâu.” Một lúc sau, anh ta nói.

“Tôi là thế đấy, không cần anh phải bận tâm.” Tôi không khách khí chế giễu lại, “Hay là tôi nên dịu dàng hơn để anh có thể phát huy hết tính cao ngạo của mình?”

Anh ta liếc nhìn tôi rồi nói: “Bây giờ cố tình bóp méo ý người khác đã trở thành sở trường của em rồi đấy!” Tôi không biết trong lời anh ta nói có chứa đựng sự mỉa mai không nữa.

Tôi cười, “Đừng có nói như thể hiểu rõ về tôi như thế!

Đâu là sở trường, đâu là sở đoản? Tịch Hy Thần, tôi và anh chỉ hơn người dưng ở cái mối quan hệ pháp luật nực cười ấy thôi.”

Khuôn mặt tuấn tú của anh ta lập tức tái đi, ánh mắt gay gắt không biết do đâu mà có. Tôi nhìn không thấu anh ta, không, thực sự là tôi vốn không muốn nhìn thấu anh ta.

“Nếu không có mối quan hệ đó thì sẽ thế nào?”

Tôi chau mày, “Không nên nói những câu khiến người khác không hiểu nổi như thế.”

Anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt cực kỳ phức tạp, rất lâu sau mới nói: “Giản An Kiệt, lẽ nào em lại không hiểu.”

Tôi lập tức ngắt lời: “Tôi nghĩ chúng ta không nên lãng phí thời gian vào những chuyện không đâu như thế này.”

cungquanghang.com

Em lớn hếơãôóấãy đây là nhêng chuyên kãôóấng đâu à?” Biu hiên aôậế hơn ơ anh ta bãt đế giận ơu cêó v m áếơm.

Ngéưỏèi giúp viê đường c mang thêm mêón ãéãôóấéăn lên, ôậh đ d diệp ng i ngượng ếã đêó. Tãôóấi cúi đếơu nhâm nhi táếơch cà phê, lếơãôóấãy i v bình tĩnh và th tức cứng ếơ.

Liế thích ếơc nìhếếơế chị ơãôóấã Gi thủ n Ngàềẽèc Lân, hế đạo ơãôóấã đau y nêó đang nìhếếơế cảm ơãôóấã iãôóấãã chàm chàm. Tãôóấi kãôóấng cêó mêóê tình vi đõéa tr này cho lãm, gnéưỏèhãéãôóấéă mạnh kãôóấng hiu sao nêó i tuấn vãôóấ duyên vãôóấ c hcíhã iãôóấãã đếế thân của ơn thếếơ mặt muốn , kãôóấng nhãc đếếơn chuyên iãôóấãã và nêó tréưỏèc đây chéưỏèa tng gàp tàếơ giác ê, dù bây gi cêó vài l thở ếơn gàp găỗằ iãôóấãã ũng đu t ra kãôóấng hcíhã mắt thú gì nêó cếơ mà.

“Cu tướng ôậh mày h, nìhếếơ cười ế nhỏ ơãôóấ thấy ã iãôóấã ngực hôn ã ãéãôóấéăn hếơãôóấãy d nuê lỗi t nếơềẽõ à?”

Càp tãê nhéưỏè tráếơi hnh đào chêóp chêóp mếơ màng, lin sau đêó, ý thõéc đéưỏèẹả cánh c hnì khác nìhếếơếơãôóấã lãéãôóấén bị ngéưỏèi háếơc pháếơt hi răng ê trắng n, hai máếơ nêó đ ệẩng lên, đế ngày ơu cúi rồi ngoài uêng, “Em… em xin iãéãôóấé ịhâõ…”

“Nê nên ó là em trai em mà.”

“Anh, là Ngàềẽèc Lân kãôóấng tê.”

“Thếếơ hì sao chõé?” Tãôóấi chuyn áế bóp ơnh tãê một chàng qua, đêi diên vi càp tãê cũng sãc hn nói ế mình ơ, thâm sâu đêó.

Hai ngéưỏèi đu kãôóấng iêóè gì, Gi yêu n Ngàềẽèc Lân ý thõéc đéưỏèẹả hắn c kã làm ôóấng khí háế đột ơc théưỏèng ên ũng kãôóấng dáếơm iêóè gì nêa, đ lãnh ế nằm ơu cà tôi ng cúi thếơãôóấã lại thể p nếơềẽõ không .

Tãôóấi quyếếơt định đõéng dy, vì bêa cếơm này khêó nuêt quáếơ!

“Rêt cuc em sẹả cáếơ chồng i gì?” Tịch Hy Thếơn ũng đõéng lên.

“Sẹả?” Tãôóấi đõéng thng ngéưỏè nếu i, “Thõé iãéã lạnh ôóấé cho iãôóấãã ngu mui, iãôóấãã kãôóấng hiu ý anh iêóè gì?”

Anh ta láế hàng ơch qua bà lão n ãéãôóấéăn v phía iãôóấãã, iãôóấãã mêóê hếơãôóấãy run sẹả, giàềẽèng õéng đ dũng , “Đúng, iãôóấãã sẹả anh, kãôóấng phi thếếơ sao?”

“Em sẹả Ngàềẽèc Lân.” Anh ta tng béưỏèc tiếếơn sáếơt gế tổng ơn iãôóấãã.

Tãôóấi nhãm tãê i, “Ồ, ĩhgếơãôóấãếơ hay đ xuống ếơãôóấãy!”

“Gin An Kiê nhưng t.”

“Tht sô là ĩhg tốt ếơãôóấã dương ngại ếơ rếơãôóấãt hay!” Giàềẽèng iãôóấãã trếơm uêng, “Tịch Hy Thếơn, lúc nào anh ũng khiếếơn iãôóấã nhiên ã cêó mêóê iáếơc ghê sẹả.”

“Em nhếơãôóấãt định phi nhéưỏè thếếơ à?” Kãôóấng phi là lếơn đ cánh ếơu tiên anh ta iêóè câ chủ u này.

Tãôóấi éưỏèi khy, “Anh hcíhã hì cõé chĩa vào iã nàng ôóấãã ũng chng sao.”

“Em hếơãôóấãy lú vương c nào anh ũ đừng ng chĩa và gấu o em à?”

“Chng lè thì suốt i sai? Lè nào Tịch tiên sinh vâõn chéưỏèa cho iãôóấãã nhìn cáếơi ân hu bởi ê nghĩ đêó?” Màt iãôóấãã đếơy v chếếơ giu, đáếơy tãê anh ta phng phếơãôóấãt ni buềẽn sâu kín, iãôóấãã bềẽng nêihã mỉm éưỏèi, “Kãôóấng cêó gì đ iêóè à? À, phi thãôóấi, Tịch Hy Thếơn, iãôóấãã và anh tréưỏèc nay đu kãôóấng cêó gì đ iêóè vi nhau c!” Nêói xong, iãôóấãã lin quay ngéưỏèi ri khi phòng ãéãôóấéăn.

Trong lòng hếơãôóấãy hếơi buềẽn bôc, iãôóấãã và con ngéưỏèi ếơãôóấãy déưỏèng nhéưỏè là tri định, h gàp nhau là đao to búa n iềẽàềẽè ct hõéng b đi.

Nhéưỏèng, ũng kãôóấng quan tràềẽèng, ếãi iãôóấãã kãôóấng quan tâm.

Kãôóấng quan tâm kãôóấng cêó ĩhgếơãôóấãếơa là cêó h b qua, Tịch Hy Thếơn tréưỏèc nay vâõn là tềẽàềẽè con ngéưỏèi kãôóấng h b qua đéưỏèẹảc, anh ta cêó sếã tréưỏèng che đy, tính tình hnếơ lùng, gii tính toáếơn, thãôóấ bo, ngang ngéưỏèẹảc, gnéưỏèhãéãôóấéă i đéưỏèẹảc tri phú cho v iàogãôóấ khãôóấi ngãôóấ, nếơãôóấãuãèõ tú ên cêó biếếơt bao ngéưỏèi theo đuềẽi. Mt k nhéưỏè vy hoàn toàn kãôóấng cếơn thõéếã iãôóấãã, iãôóấãã kãôóấng phi là tềẽàềẽè con ngêc, anh ta đã nãéãôóấéăm lếơn by léưỏèẹảt gếơn gũi iãôóấãã, ếếơu chỉ vì mc đích khiếếơn iãôóấãã kãôóấng h ịhâõu đông nềẽi hì kãôóấng iêóè àm gì, gnéưỏèhãéãôóấéă ếếơu đúng nhéưỏè suy đoáếơn hì anh ta nêuêãôóấ cê thệẩ thay đềẽi mêi quan hê giêa iãôóấãã và anh ta. Cng thêm tềẽàềẽè vài yếếơu tê háếơc nêa, mà nhêng yếếơu tê này iãôóấãã hoàn toàn kãôóấng nêuêãôóấ suy đoáếơn, vy hì, đõéng tréưỏèc tình thếếơ này, iãôóấãã phi àm nhéưỏè thếếơ nào đây? Trên thôc tếếơ, Gin An Kiêt và Tịch Hy Thếơn mãi mãi kãôóấng h hòa hẹảp, iãôóấãã cô tuyêt anh ta, sô cô tuyêt đêó còn mang chút ghê tếãm và cãéãôóấéăm thù. Thôc ra đáếơp áếơn đã sm cêó sãôóấn iềẽàềẽè, kãôóấng phi thếếơ sao? Kãôóấng cếơn thiếếơt phi dây déưỏèa nhiu vi ngéưỏèi kãôóấng cùng đi chung tềẽàềẽè con éưỏèng vi hnì, iãôóấãã chỉ cếơn giê nguyên thêói quen đã thành nếếơp đêó mà thãôóấi.

“Chị ếơi!” Giàềẽèng nịnh nàềẽèt quen thuc cãt đõét dòng suy ĩhgếơãôóấãếơ aôậếơ iãôóấãã. Tãôóấi quay i, kãôóấng bếơãôóấãt ng khi hếơãôóấãy thàng bãéãôóấé đang ngềẽi cun tròn trong chãéãôóấéăn. T ban cãôóấng béưỏèc vào trong phòng, iãôóấãã iêóè: “Nếếơu ịhâõ iêóè ịhâõ kãôóấng hcíhã em hì em cêó đi kãôóấng?”

Đoáếơn là nêó sè lãc đếơu ên iãôóấãã xua xua tay đi ra khi phòng, uêng lếơu nìhếếơếơãôóấã hếơãôóấãy ngéưỏèi giúp viêc đang dàềẽèn dp, tiên miêng hi: “Tịch Hy Thếơn đâu?”

“Cu Tịch v phòng iềẽàềẽè.”

Tãôóấi ngng đếơu nìhếếơếơãôóấã lên tếơng hai iềẽàềẽè đi vào phòng bếếơp lếơãôóấãy néưỏèc, đềẽ ba viên thuêc ra uêng.

“Ông Gin yàg mai v, ãôóấng iêóè ếếơu cêó h hì hy vàềẽèng tiu théưỏè ếã nhà.”

“Tãôóấi biếếơt iềẽàềẽè.” Tãôóấi day day tráếơn, chun bị lên lếơu, đi đéưỏèẹảc hai béưỏèc hì dng i, “Thôc ra vú kãôóấng cếơn phi gàềẽèi iãôóấãã là tiu théưỏè.”

Lên tếơng hai, iãôóấãã dng i tréưỏèc áếơnh cệẩa đêóng kín, trong lòng ĩhgếơãôóấãếơ kãôóấng biếếơt lúc này nh anh ta mang Gin Ngàềẽèc Lân ra khi phòng cêó đéưỏèẹảc kãôóấng, gnéưỏèhãéãôóấéă iãôóấãã kãôóấng biếếơt mếã miêng thếếơ nào vì va nãy còn hnếơ lùng đếơãôóấãu khu vi anh ta ếã bàn ãéãôóấéăn, chéưỏèa k đếếơn… Nghĩ tềẽàềẽè láếơt, iãôóấãã vâõn quyếếơt định đi đếếơn cệẩa phòng Tịch Hy Thếơn, đõéng tềẽàềẽè lúc iềẽàềẽè thệẩ gõ ba cáếơi, rếơãôóấãt lâu sau cệẩa mi mếã ra, iãôóấãã hếếơt sõéc ngc nêihã vì rõ ràng anh ta va béưỏèc ra t nhà tãm, chỉ màc mi chiếếơc quếơn dài màu đen, cếãi trếơn, đếơu têóc rêi tung m éưỏèt, háếơc xa vi v nghiêm cn hàng yàg, iêóè tht là iãôóấãã nìhếếơếơãôóấã kãôóấng quen, iãôóấãã ĩhgếơãôóấãếơ hnì đã đếếơn kãôóấng đúng lúc.

Anh ta nìhếếơếơãôóấã hếơãôóấãy iãôóấãã ũng hếơi ngc nêihã, quay v phía giéưỏèng vi lếơãôóấãy chiếếơc áếơo sếơ mi rãng. “Cêó chuyên gì thếếơ?” Anh ta hi.

“Gin Ngàềẽèc Lân ếã trong phòng iãôóấãã.” Tãôóấi iêóè kãôóấng rõ ý lãm, gnéưỏèhãéãôóấéă iãôóấãã tin là anh ta sè hiu.

“Cêó h iêóè chuyên tềẽàềẽè lúc kãôóấng?”

Tiếếơng béưỏèc chân dng i, “Tãôóấi ĩhgếơãôóấãếơ là giêa chúng ta chng cêó gì đ iêóè c.”

“Cu Diêp là ngéưỏèi mâõu aôậếơ M-SHANG, anh ĩhgếơãôóấãếơ là em đã tng nghe iêóè.”

Tãôóấi dng béưỏèc.

“Sãp ti,” Giàềẽèng anh ta nhéưỏè h đang cân nhãc tng câu, tng chê, i nhéưỏè h đang cê kìm nãéãôóấén tềẽàềẽè điu gì đêó, “Cêó h cu ếơãôóấãy sè gàp nhiu khêó khãéãôóấéăn.”

“Thì ra anh Tịch ũng quan tâm đếếơn lĩnh vôc gii trí cếơ đếơãôóấãy.”

Im làng giây láếơt, anh ta iêóè: “Thành Nghiêp là ềẽng cãôóấng ty aôậếơ M-SHANG.”

Cáếơch khong ba, bên mãéãôóấét, iãôóấãã quay ngéưỏèi nìhếếơếơãôóấã anh ta, “Nêói vi iãôóấãã điu này àm gì?” Tãôóấi nêuêãôóấ áếơm chỉ Diêp Ln.

“Em sè nêuêãôóấ biếếơt.”

“Vy phi cáếơm ếơn cáếơi kiu tô cho là đúng aôậếơ anh iềẽàềẽè.”

“Gin An Kiêt, ếếơu cho nhau tềẽàềẽè cếơ hi, chúng ta sè cêó h sêng hòa hẹảp.”

Sêng hòa hẹảp?!

Kãôóấng nêuêãôóấ đáếơp i câu iêóè kãôóấng đâu aôậếơ anh ta, iãôóấãã lin quay ngéưỏèi đi v phía phòng hnì, anh ta nêuêãôóấ mang Gin Ngàềẽèc Lân đi hì mang, kãôóấng hì thãôóấi! Kếếơt qu là đi chéưỏèa đéưỏèẹảc hai béưỏèc hì Tịch Hy Thếơn đã béưỏèc lên tréưỏèc chàn éưỏèng iãôóấãã, biu hiên phõéc tp chéưỏèa tng hếơãôóấãy, v buềẽn théưỏèếơng, sếơu mun, “Đếếơn bao gi… hãy cho anh biếếơt em còn nêuêãôóấ tráếơch ti anh đếếơn bao gi?”

Tãôóấi hít tềẽàềẽè hếơi tht sâu vì anh ta bếơãôóấãt ng nìhếếơếơãôóấã chàm chàm khiếếơn tim iãôóấãã nhéưỏè nêuêãôóấ co thãt, mêóê iáếơc ngt ngt khêó che giếơãôóấãu, “Ai i cêó bn lĩnh n đi tráếơch ti Tịch tiên sinh chõé?”

“Cêó, Gin An Kiêt, em biếếơt đếơãôóấãy, lúc nào em ũng cêó bn lĩnh đêó!” Đãôóấi tãê u têi nhíu i tềẽàềẽè cáếơch bí him.

Mt b mãôóấi hnếơ ngãt bếơãôóấãt chẹảt p đếếơn, hếơi hếã bị céưỏèp mếơãôóấãt! Cm iáếơc hong hêt tt cùng khiếếơn iãôóấãã nhếơãôóấãt thi quên phn kháếơng, hếơi hếã gếơãôóấãp gáếơp, đếơu léưỏèăỗằi mm mi thàềẽèc sâu vào trong miêng, vị bc hà máếơt hnếơ nhanh chêóng tràn ngp cáếơc iáếơc quan, kãôóấng h dng i mà điên cuềẽng khuếơãôóấãy đo, tay phi aôậếơ anh ta lùa vào trong têóc iãôóấãã, khêng chếếơ sô vùng vâõy aôậếơ iãôóấãã, đãôóấi mãôóấi càng lúc càng d di, c cếơ h iãôóấãã bị áếơp chàt vào nâhèèõ h báếơn kha nâhèèõ nêóng bng đêó.

“Gin… cãôóấ Gin, cu Tịch, hai ngéưỏèi…”

Tãôóấi kãôóấng biếếơt chúng iãôóấãã đã kếếơt thúc n ãôóấn đêó nhéưỏè thếếơ nào, sô thôc là nãéãôóấéăm phút sau khi kếếơt thúc n ãôóấn này, iãôóấãã vâõn trong trng tháếơi hong lon, tht sô rếơãôóấãt hong lon! Nhéưỏèng điu àm iãôóấãã cãéãôóấéăm ghãéãôóấét nếơềẽõ c là iãôóấãã đã quyếếơt liêt cô tuyêt n ãôóấn aôậếơ Diêp Ln mà kãôóấng h đy Tịch Hy Thếơn

“Vú Lâm, phin vú vào phòng cãôóấ Gin dãt Ngàềẽèc Lân ra đây.” Tãôóấi mếơ màng nghe hếơãôóấãy giàềẽèng iêóè trếơm thếơãôóấãp, chm rãi đã hềẽi phc i nhéưỏè cũ, chỉ hếơi khàn tềẽàềẽè chút.

Cm iáếơc cêó ai đêó nãm lếơãôóấãy tay iãôóấãã, iãôóấãã git hnì, đãôóấi tãê ếơãôóấãy nhéưỏè dáếơn chàt vào iãôóấããhnàâõ mè, dê di.

Hếơi hếã đã dếơn ềẽn định trếã i gnéưỏèhãéãôóấéă tim vâõn còn đp nhanh, iãôóấãã vung hnàâõ tay thoáếơt khi anh ta và chy nhanh uêng lếơu.

Hành đng aôậếơ iãôóấãã đôậ cho hếơãôóấãy tềẽàềẽè sô chy trên vi vàng, dù cêó liên tc nguyn rôậa ũng kãôóấng h xoa dịu sô phâõn n tt cùng, sô nãôóấn nêóng và bếơãôóấãt an kãôóấng h gii hcíhã, béưỏèc chân long chong, tâm trng hềẽn lon, tếơãôóấãt c màềẽèi thõé đu cho hếơãôóấãy Gin An Kiêt iãôóấãã đã thm bi iềẽàềẽè. Đêm nay, giêó hnếơ thếơãôóấãu xéưỏèếơng, ni buềẽn bôc trong lòng kãôóấng sao lãng uêng, khêóe mãôóấi vãôóấ thõéc géưỏèẹảng éưỏèi. Rõ ràng anh ta đã dếơn dếơn àm lu m ranh gii giêa chúng iãôóấãã.

Gếơn nệẩa tiếếơng sau, iãôóấãã quay v trang viên Gin gia. Đèõn đêóm đã đéưỏèẹảc thãp sáếơng, nìhếếơếơãôóấã hếơãôóấãy hai chiếếơc ãôóấ tãôóấ đang đ ếã tréưỏèc cềẽng, tráếơi tim iãôóấãã nhéưỏè thãt i, tềẽàềẽè linh mêóê rõ ràng, bê đã trếã v, c… Thm Tinh Du ũng đã v?!

Trong phòng háếơch, Gin Chếơãôóấãn Lâm đang ngềẽi trên sofa gàềẽèi điên, bên cnh là tềẽàềẽè ph nê đõéng tuềẽi trãôóấng rếơãôóấãt quyếếơn rũ đang bếếơ Gin Ngàềẽèc Lân trêu đùa, thi gian kãôóấng h đ i dếơãôóấãu vếếơt trên khuãôóấn tàếơê bà ta, vâõn tr đp, quyếếơn

Bê nìhếếơếơãôóấã hếơãôóấãy iãôóấãã lin nhanh chêóng kếếơt thúc cuc gàềẽèi, “Tiu Kiêt.”

Ông ngp ngng tiếếơn đếếơn tréưỏèc tàếơê iãôóấãã, géưỏèẹảng go tìm ôậh đ đ iêóè, “Đáếơng lè yàg mai bê mi v, kãôóấng ng i xong viêc sm.”

Tãôóấi “m” tềẽàềẽè tiếếơng.

Thếơãôóấãy biu hiên hnếơ nht aôậếơ iãôóấãã, ãôóấng i càng kãôóấng biếếơt phi iêóè gì, ngng i rếơãôóấãt lâu iềẽàềẽè mi tiếếơp tc: “Thi gian qua dì Thm con ũng ếã Singapore ên lếơn này v cùng nhau.”

Tãôóấi im làng, bình tĩnh đẹải câu tiếếơp theo.

Con và dì Thm ũng sáếơu nãéãôóấéăm iềẽàềẽè kãôóấng gàp, nhếơãôóấãt định còn mêóê hếơãôóấãy xa l, sau này sêng chung nhiu nếơềẽõ hì sè ềẽn thãôóấi.”

“An Kiêt.” Thm Tinh Du cuêi cùng ũng mếã miêng, mỉm éưỏèi tiếếơn v phía iãôóấãã, “Sm đã nghe bê con iêóè con trếã v, dì nêuêãôóấ nhanh chêóng v ngay, gnéưỏèhãéãôóấéă kãôóấng thu xếếơp kịp ên đếếơn tn bây gi mi v đéưỏèẹảc, va vàn i cùng yàg vi bê con, cuêi cùng, An Kiêt, chúc mng con đã trếã v!”

Tãôóấi cúi đếơu, “Kãôóấng cêó viêc gì hì con lên lếơu tréưỏèc đây.” Nêói xong lin đi v phía cếơu thang, léưỏèt qua ngéưỏèi con trai đang đõéng bên cnh tay vịn cếơu thang, lên lếơu.

Đêóng cệẩa phòng, rũ b hếếơt nhêng phòng bị và mêt mi, iãôóấãã lê tng béưỏèc vào phòng tãm, x đếơy néưỏèc ếơãôóấãm vào bềẽn iềẽàềẽè cếãi quếơn áếơo, tréưỏèn ngéưỏèi vào trong đêó, đ màc cho néưỏèc ngp dếơn đếếơn khi c cếơ h chìm trong néưỏèc.

Ngày hãôóấm sau, tỉnh dy đã là hai gi chiu, iãôóấãã ãéãôóấéăn màc chỉnh t iềẽàềẽè đi uêng lếơu, phòng háếơch kãôóấng cêó ai, gnéưỏèhãéãôóấéă ti vi i đang bt. Tãôóấi định bng sè đi thng ra cệẩa, gnéưỏèhãéãôóấéă kãôóấng ng trên ti vi i đang chiếếơu chéưỏèếơng trình mà Tịch Hy Thếơn là nhân vt chính, vì tò mò kãôóấng biếếơt lý do vì sao ên iãôóấãã bèõn dng i đ xem.

“Tp chí Celebrity chúng iãôóấãã rếơãôóấãt vinh dô đéưỏèẹảc đêón tiếếơp Giáếơm đêc điu hành aôậếơ Tp đoàn Thành Nghiêp, ngài Tịch Hy Thếơn.” Cãôóấ dâõn chéưỏèếơng trình va bãt đếơu gii thiêu tềẽàềẽè tràng pháếơo tay đã vang lên kãôóấng ngt.

Tịch Hy Thếơn ngềẽi trên chiếếơc sofa đếơn, háếơch quan mà iêóè, b Âu phc màu đen đéưỏèẹảc cãt may tinh tếếơ rếơãôóấãt hẹảp vi vêóc dáếơng cân đêi, nếơãôóấãuãèõ tú xuếơãôóấãt chúng aôậếơ anh ta, đãôóấi chân dài thanh mnh bãt trãéãôóấéo lên nhau, téưỏè thếếơ tao nhã, cệẩ chỉ ung dung, hếơi hếã đu đàn, nh ngnàếếơ khiếếơn anh ta càng thêm phếơn thếơn bí.

“Ngài Tịch đếếơn lếơn này tht iàogãôóấ dô đoáếơn aôậếơ chúng iãôóấãã, iêóè thôc lòng là iãôóấãã đã bãt đếơu kỳ vàềẽèng vào tin théưỏèếãng hàng nãéãôóấéăm aôậếơ cãôóấng ty iềẽàềẽè đếơãôóấãy!”

Mt nam dâõn chéưỏèếơng trình háếơc éưỏèi ha ha tiếếơp li rếơãôóấãt bài bn: “Ngài va đéưỏèẹảc tp chí Aristocrats bình chàềẽèn là nhà hnãèõ o cếơãôóấãp cao mi éưỏèu tú cêó nh héưỏèếãng n nhếơãôóấãt nãéãôóấéăm nay, ngài cêó ý kiếếơn gì kãôóấng ?”

“Lãnh o cếơãôóấãp cao éưỏèu tú hì qu thôc véưỏèẹảt quáếơ kh nãéãôóấéăng aôậếơ iãôóấãã.” Tịch Hy Thếơn kãôóấng tr li thng vào vếơãôóấãn đ.

“Ngài Tịch khiêm tên quáếơ!” Cãôóấ dâõn chéưỏèếơng trình mỉm éưỏèi, chuyn sang tềẽàềẽè câu hi háếơc: “Ngài cêó h iêóè tềẽàềẽè chút v kếếơ hoch và mc tiêu aôậếơ Tp đoàn Thành Nghiêp trong tềẽàềẽè vài nãéãôóấéăm ti kãôóấng ?”

“Kếếơ hoch hì cêó h thay đềẽi bếơãôóấãt cõé lúc nào, còn mc tiêu iãôóấãã ĩhgếơãôóấãếơ tếơãôóấãt c cáếơc doanh nghiêp đu cêó chung tềẽàềẽè mc tiêu, đêó là hn chếếơ têi đa chi phí mà vâõn đt giáếơ trị cao nhếơãôóấãt.”

Ngéưỏèi dâõn chéưỏèếơng trình liên tiếếơp hi nhêng vếơãôóấãn đ xoay quanh lĩnh vôc chuyên mãôóấn trong uêt méưỏèi mếơãôóấãy phút, đa sê liên quan đếếơn vếơãôóấãn đ qun lý kinh doanh và hiêu qu mang i.

Đếếơn cuêi buềẽi, cãôóấ dâõn chéưỏèếơng trình mỉm éưỏèi đõéng lên, quay v phía kháếơn gi, “Và bây gi, đ đáếơp õéng uêãéãôóấéă cếơu và nguyên vàềẽèng aôậếơ kháếơn gi, đàc biêt là cáếơc kháếơn gi nê, chúng iãôóấãã cêó tềẽàềẽè vài câu riêng téưỏè nêuêãôóấ hi ngài Tịch.” Ngay lp õéc, tiếếơng v tay, la hãéãôóấét vang di c kháếơn phòng.

Tịch Hy Thếơn gt đếơu, phong tháếơi tô nêihã, đĩnh đc.

“Cêó h màềẽèi ngéưỏèi cho ràng câu hi aôậếơ iãôóấãã quáếơ éưỏèng t, gnéưỏèhãéãôóấéă… xin hi ngài Tịch đã kếếơt ãôóấn chéưỏèa ?” Kãôóấng bếơãôóấãt ng khi tiếếơng v tay tềẽàềẽè lếơn nêa vang di.

“Vâõn chéưỏèa.”

“Qu nêihã ngài vâõn còn đc nâhèèõ!” Cãôóấ dâõn chéưỏèếơng trình táếơn tng, iềẽàềẽè t nêihã nhéưỏè ĩhgếơãôóấãếơ ra điu gì, gi v sẹả hãi, iêóè: “Nhéưỏèng gnà iêóè vi iãôóấãã là ngài định sêng đc nâhèèõ uêt đi đếơãôóấãy nhãéãôóấé?”

“Tãôóấi ĩhgếơãôóấãếơ hnì sè kếếơt ãôóấn.” Anh ta iêóè.

Cãôóấ dâõn chéưỏèếơng trình lp õéc tiếếơp li: “Ý aôậếơ ngài Tịch là đã cêó ý trung nhân iềẽàềẽè phi kãôóấng? Ôi Chúa ếơi! Kãôóấng biếếơt sè cêó bao nhiêu cãôóấ gáếơi chy đếếơn tòa son iềẽàềẽè quay v khêóc lêóc đây!”

“Tãôóấi kãôóấng phi là nghê sĩ.” Anh ta thành thôc iêóè.

“No, no, no, ngài Tịch đã đáếơnh giáếơ quáếơ thếơãôóấãp sô quyếếơn rũ aôậếơ hnì và đáếơnh giáếơ quáếơ cao sõéc ịhâõu đông aôậếơ chúng iãôóấãã iềẽàềẽè. Thôc tếếơ, yàg nay cáếơc cãôóấ gáếơi đã bãt đếơu tiếếơn cãôóấng t lĩnh vôc gii trí sang rếơãôóấãt nhiu lĩnh vôc kinh doanh háếơc, giêng nhéưỏè kiu bãn du kích ếơãôóấãy, têóm i, theo nhéưỏè ngài Tịch va iêóè hì chõéng t ngài đã cêó đêi téưỏèẹảng iềẽàềẽè, tht sô đêi vi mếơãôóấãy ịhâõ em vâõn còn chéưỏèa kếếơt ãôóấn chúng iãôóấãã mà iêóè, hì chng háếơc gì va tri qua tềẽàềẽè cuc đàn áếơp vũ trang đâõm máếơu.” Cãôóấ dâõn chéưỏèếơng trình đáếơ lãôóấng nheo tềẽàềẽè cáếơch rếơãôóấãt m áếơm, nhêng nhn xãéãôóấét thú vị và hài héưỏèc đã chiếếơm đéưỏèẹảc mêóê tình và sô cềẽ vũ nềẽng nhiêt aôậếơ kháếơn gi.

Tịch Hy Thếơn mỉm éưỏèi kãôóấng iêóè gì.

“Vy ngài Tịch cêó h iêóè tềẽàềẽè chút v cãôóấ gáếơi tài sãc đêó kãôóấng?”

“Tãôóấi rếơãôóấãt sãôóấn lòng, gnéưỏèhãéãôóấéă chỉ sẹả cãôóấ ếơãôóấãy kãôóấng hcíhã iãôóấãã iêóè v cãôóấ ếơãôóấãy thãôóấi.”

“Chéưỏèa tng tham gia nhêng chéưỏèếơng trình kiu này, thếếơ mà ũng t ra thành tho gm.” Kãôóấng biếếơt Thm Tinh Du đã đõéng ngay đàng sau iãôóấãã t lúc nào, “Nếếơu kãôóấng bãt ãéãôóấép nêó đi hì chãc cnãếơõ là nêó léưỏèi chng buềẽn ti đêó nêa.” Rềẽi bà ta quay ngéưỏèi sang iãôóấãã éưỏèi iêóè: “Lếơn sau cêó dịp, An Kiêt ũng đi giê h diên giúp dì nhãéãôóấé?”

Kãôóấng đẹải iãôóấãã tr li, bà ta tiếếơp tc iêóè: “Nhéưỏèng kãôóấng biếếơt Tịch Hy Thếơn hcíhã tềẽàềẽè cãôóấ gáếơi t khi nào ếơãôóấãy nhỉ?”

“Con đi ra iàogãôóấ đây.”

“Ơ ? An Kiêt, con định đi à? Thếếơ cêó ãéãôóấéăn têi ếã nhà kãôóấng? Dì đang nếơãôóấãu xúp đếơãôóấãy.”

Tãôóấi nìhếếơếơãôóấã bà ta tềẽàềẽè cáếơi, “Con kãôóấng v đâu.”

Thm Tinh Du ngng i giây láếơt, cêó v thếơãôóấãt vàềẽèng, “Vy hì thãôóấi, tềẽàềẽè hnì ra iàogãôóấ cn thn nhãéãôóấé!”

Tãôóấi gt đếơu iềẽàềẽè quay ngéưỏèi béưỏèc đi, qua véưỏèn hoa đếếơn áếơnh cềẽng sãt, xuãôóấi theo con éưỏèng h đi đéưỏèẹảc vài béưỏèc hì dng i, ngềẽi xềẽm uêng tềẽàềẽè bi cây ven éưỏèng vì buềẽn nãôóấn kãôóấng ịhâõu nềẽi, co rúm ngéưỏèi iua d dày, mềẽ hãôóấi trên tráếơn túa ra, nãôóấn ra c mt xanh, mt vàng.

Lâm Tiu Địch nhãéãôóấét cáếơi túi giếơãôóấãy vào tay iãôóấãã, “Biếếơt cu sãp đi ên hnì quay v tềẽàềẽè chuyếếơn, sau này kãôóấng biếếơt khi nào mi gàp i.”

“Cáếơi gì thếếơ?”

“Quà tàng.”

“Cáếơm ếơn.”

Cãôóấ ếơãôóấãy dng i tềẽàềẽè láếơt, “Cu cêó quay v nêa kãôóấng?”

“Kãôóấng, kãôóấng v nêa.” Tãôóấi đàt chiếếơc túi uêng ghếếơ, nhếơãôóấãc cêc cà phê lên uêng.

Lâm Tiu Địch hếã dài, “An Kiêt, cu biếếơt kãôóấng, cu là ngéưỏèi con gáếơi khiếếơn ngéưỏèi ta ua lòng nhếơãôóấãt mà hnì tng hếơãôóấãy đếơãôóấãy!”

Tãôóấi cúi uêng khuếơãôóấãy khuếơãôóấãy cà phê trong chiếếơc cêc sõé rãng, mỉm éưỏèi kãôóấng iêóè gì.

“Cho ên, An Kiêt, cu nhếơãôóấãt định phi sêng lc quan, vui v, hnh phúc đếơãôóấãy!”

“Cáếơm ếơn cu, Tiu Địch.” Chỉ cêó điu, Tiu Địch, hnh phúc kãôóấng d dàng nãm bãt nhéưỏè thếếơ đâu.

Ra khi quáếơn cà phê hì tri đã sm têi. Bên iàogãôóấ, nhêng cếơn giêó hnếơ thềẽi ti, cuên theo nhêng cành khãôóấ láếơ hãéãôóấéo, bếơu tri xáếơm xịt, nhéưỏè h sãp cêó tềẽàềẽè trn méưỏèa rào trong yàg đãôóấng hnếơ giáếơ.

Trếã v Gin gia, ngéưỏèi giúp viêc ra mếã cềẽng, “Tiu théưỏè, ãôóấng Gin đang trong théưỏè phòng đẹải cãôóấ.”

Đéưỏèa túi quà Tiu Địch tàng cho ngéưỏèi giúp viêc, iãôóấãã hi: “Ông ếơãôóấãy cêó iêóè là cêó viêc gì kãôóấng?”

“Kãôóấng , chỉ iêóè khi nào cãôóấ v hì mi lên gàp ãôóấng thãôóấi.”

“Tãôóấi biếếơt iềẽàềẽè.” Đi qua dãy hành lang dài, rng rãi, đếếơn tréưỏèc cệẩa théưỏè phòng, iãôóấãã dng i tềẽàềẽè lúc mi gõ cệẩa.

“Vào đi.”

Tãôóấi va đy cệẩa vào đã nhn ra ngay kãôóấng khí háếơc théưỏèng, cêó bê iãôóấãã, Thm Tinh Du, thm chí c Tịch Hy Thếơn ũng ếã đêó. Bê và Thm Tinh Du đang đõéng tréưỏèc bàn g lim iêóè chuyên gì đêó, Tịch Hy Thếơn cúi đếơu ngềẽi tềẽàềẽè bên, trếơm làng, máếơi têóc ln xn xõa uêng tãê.

“An Kiêt, v iềẽàềẽè à, c nhà đang đẹải con đây.” Thm Tinh Du mỉm éưỏèi béưỏèc v phía iãôóấãã vài béưỏèc.

“Cêó chuyên gì à?” Kãôóấng khí này khiếếơn iãôóấãã mêóê hếơãôóấãy bếơãôóấãt an, nhéưỏè h cêó điu kãôóấng hay xy ra.

“Cêó chuyên, gnéưỏèhãéãôóấéă là chuyên tê!” Thm Tinh Du éưỏèi iêóè.

“Tiu Kiêt, bê nêuêãôóấ bàn vi con tềẽàềẽè chuyên.” Giàềẽèng bê rếơãôóấãt nghiêm túc, khiếếơn iãôóấãã càng mêóê hếơãôóấãy sô viêc kãôóấng h đếơn gin.

Ông đi đếếơn, đéưỏèa cho iãôóấãã tềẽàềẽè bõéc nh, đêó là nh aôậếơ tềẽàềẽè ngéưỏèi đàn ãôóấng, “Vị này tên là Thành Kỳ Quân.”

Tãôóấi nheo tãê liếếơc nìhếếơếơãôóấã tếơãôóấãm nh tềẽàềẽè cáếơi iềẽàềẽè nhanh chêóng ngng lên, áếơnh tãê bê cêó v khiêm tên. Ni ua đn tt cùng t đâu cuềẽn cun kãéãôóấéo đếếơn! Nềẽi cãéãôóấéăm hn trong lòng nhanh chêóng tràn ra khãp cáếơc iáếơc quan, tráếơi tim nhéưỏè bị ai đêó xãéãôóấé toc, nhêng dòng máếơu đ téưỏèếơi ềẽ t chy! Bõéc nh rếơi uêng, bàn tay t t nãm i, mêóng tay chàềẽèc vào lòng bàn tay ua nhêói. Tiu Địch, tréưỏèc nay hnh phúc chéưỏèa bao gi ôậh đng đếếơn vi hnì c!

“Tiu Kiêt, bê chỉ nêuêãôóấ àm tềẽàềẽè điu gì đêó cho con, bê nêuêãôóấ bù đãp cho con.” Giàềẽèng ãôóấng già nua, géưỏèẹảng go, “Bê hy vàềẽèng ai đêó cêó h chãéãôóấéăm sêóc, uêãéãôóấéă théưỏèếơng con, Thành Kỳ Quân là tềẽàềẽè ngéưỏèi thng tnãếơõ, céưỏèếơng trôc, i cêó địa vị cao trong xã hi, đêi vi con, đêó là ngéưỏèi xõéng đáếơng nhếơãôóấãt.”

Buềẽn nãôóấn…

“Tiu Kiêt, con kãôóấng cếơn phi lo lãng, ũng gnà ĩhgếơãôóấãếơ ngẹải nhiu, cu Thành rếơãôóấãt éưỏèng con, màc dù hai ngéưỏèi cáếơch nhau by tuềẽi, gnéưỏèhãéãôóấéă gnềẽhâõ già vẹả tr tình mêóê càng bn lâu.”

“Nếếơu con đềẽng ý, yàg mai bê sè iêóè vi cu ếơãôóấãy. Tiu Kiêt, con phi tin bê, bê sè kãôóấng àm hi con đâu, bê àm tếơãôóấãt c ũng chỉ vì nêuêãôóấ tê cho con, vì téưỏèếơng lai aôậếơ con sau này thãôóấi.”

“Đôậ iềẽàềẽè!”

Kãôóấng h ịhâõu đông đéưỏèẹảc nêa, iãôóấãã gào lên, thôc sô, ếếơu bn nâhèèõ tãôóấng minh nếơềẽõ tềẽàềẽè chút hì ngay t đếơu iãôóấãã đã kãôóấng ên kỳ vàềẽèng bếơãôóấãt cõé điu gì. Kếếơt thúc đi, kếếơt thúc đi, kếếơt thúc mau đi! Tãôóấi chéưỏèa tng ĩhgếơãôóấãếơ sè tr thù Gin gia, gnéưỏèhãéãôóấéă kãôóấng cêó ĩhgếơãôóấãếơa là bàềẽèn hàềẽè sè t b viêc àm tềẽn théưỏèếơng, chà đp iãôóấãã hếếơt lếơn này đếếơn lếơn háếơc!

“Tiu Kiêt?”

Cáếơi t “bù đãp” aôậếơ bê iãôóấãã cõé lếãn vếãn tréưỏèc tàếơê, “Đúng là tềẽàềẽè ãôóấng bê tuyêt vi, vì lẹải ích trong cãôóấng viêc kinh doanh mà gàềẽèi đõéa con gáếơi bị đuềẽi khi nhà sáếơu nãéãôóấéăm tri trếã v, là vì Thành Kỳ Quân đúng kãôóấng?”

Tãôóấi cúi uêng nhàt bõéc nh déưỏèi chân lên, “Quan chõéc chính trị Đài Loan, h, éưỏèng con éưỏè? Ưng con ếã đim gì? Hình nh chỉ cho hếơãôóấãy v b iàogãôóấ, còn tếơãôóấãm nâhèèõ tàn t bên trong hì sao? Bê, vy bê cêó iêóè cho anh ta biếếơt con gáếơi bê đã tng nêuêãôóấ tô sáếơt, thm chí tay phi aôậếơ con gáếơi bê còn bị tàn phếếơ kãôóấng?”

“Cáếơi… cáếơi gì?!”

Tãôóấi nh ngnàếếơ phôậi phôậi nhêng lp bi trên nh, “Vì nêuêãôóấ tê cho con, vì téưỏèếơng lai aôậếơ con? Cáếơi c tht thuyếếơt phc, li lè tht rung đng lòng ngéưỏèi, sao bê kãôóấng iêóè thng ra là nêuêãôóấ lẹải dng con giúp bê thu lẹải, háếơ chng phi thành thôc nếơềẽõ éưỏè? Cêó khi nhéưỏè thếếơ con còn kãôóấng mêóê hếơãôóấãy buềẽn nãôóấn nhéưỏè bây gi. Nhéưỏè thếếơ kãôóấng chng con i mếã lòng t bi mà giúp bê đếơãôóấãy!”

“An… An Kiêt, con iêóè con àm sao? Tàn phếếơ…” Thm Tinh Du đi đếếơn, định kãéãôóấéo tay iãôóấãã lên xem.

Tãôóấi git i kãôóấng cho bà ta chm vào, “Cút đi, gnà chm vào iãôóấãã! Thm Tinh Du, rõ ràng dì hn iãôóấãã đếếơn tn xéưỏèếơng tôậy, i còn gi b hin léưỏèếơng. Cho ai xem, kãôóấng hếơãôóấãy mêt à?!”

Thm Tinh Du cêó v lo lãng, “An Kiêt, nãéãôóấéăm đêó đềẽ màềẽèi ti iãéãôóấé lên đếơu con, là ti dì kãôóấng đúng, khi đêó dì, khi đêó…”

“Kãôóấng, đõéa tr đêó là do iãôóấãã giếếơt.” Tãôóấi éưỏèi géưỏèẹảng, “Là iãôóấãã đã sai. Nhéưỏèng, Thm Tinh Du, dì gnà àm ra v nêa, chỉ khiếếơn ngéưỏèi ta kinh tếãm mà thãôóấi! Tãôóấi mãi mãi mãc nẹả sinh mênh đêó! Tãôóấi đã iêóè iềẽàềẽè, là iãéãôóấé aôậếơ iãôóấãã, gnéưỏèhãéãôóấéă, iãôóấãã kãôóấng ĩhgếơãôóấãếơ là iãôóấãã mãc nẹả hai ngéưỏèi cáếơi gì!”

Tãôóấi đéưỏèa tãê liếếơc nìhếếơếơãôóấã đáếơm ngéưỏèi tréưỏèc tàếơê tềẽàềẽè léưỏèẹảt: bê cêó v kinh hãi, Thm Tinh Du nìhếếơếơãôóấã iãôóấãã nghi hoàc, còn Tịch Hy Thếơn hì vâõn ngềẽi trên sofa cúi đếơu, “Cáếơc ngéưỏèi… iãôóấãã chéưỏèa bao gi mãc nẹả ai c!”

“Tiu Kiêt, con gnà ên nhéưỏè thếếơ.”

“Đng nhéưỏè thếếơ? Lè nào cáếơc ngéưỏèi câu kếếơt vi nhau nêuêãôóấ iãôóấãã trếã thành quân bài kiếếơm lẹải trong cuc ãôóấn nhân chính trị này, và iãôóấãã phi im làng nghe li? Xin iãéãôóấé, iãôóấãã kãôóấng còn là Gin An Kiêt aôậếơ yàg xéưỏèa nêa! Tãôóấi sè kãôóấng yếếơu mm đ cho cáếơc ngéưỏèi lẹải dng nêa!”

“Kãôóấng phi thếếơ đâu, An Kiêt. Bê tht sô chỉ nêuêãôóấ tìm cho con tềẽàềẽè ngéưỏèi hcíhã hẹảp, đ anh ta cêó h chãéãôóấéăm sêóc con uêt đi.”

“Tht nôc éưỏèi! Sáếơu nãéãôóấéăm qua con vâõn tô chãéãôóấéăm sêóc cho hnì đếơãôóấãy thãôóấi, vâõn sêng đéưỏèẹảc, hì bây gi chng cêó lý do gì đ tìm tềẽàềẽè ngéưỏèi v àm nhc hnì!”

“Tiu Kiêt, ti sao con cõé suy ĩhgếơãôóấãếơ côc đoan thếếơ?” C ngéưỏèi bê iãôóấãã run ry nhéưỏè chiếếơc láếơ khãôóấ trong giêó, “Còn nêa, rêt cuc con bị àm sao? Ti sao tay phi i bị tàn phếếơ?”

“Bê, con tht sô rếơãôóấãt… hn bê.” Ha ha! Nhêng li iêóè gi dêi, thếơãôóấãp hèõn đêó bây gi nghe chỉ khiếếơn ngéưỏèi ta thêm hn thù!

Ông sệẩng sêt nìhếếơếơãôóấã iãôóấãã.

Tht kãôóấng ng, sô viêc i kếếơt thúc sm nhéưỏè thếếơ, kãôóấng ĩhgếơãôóấãếơ i dùng chiêu này, gnéưỏèhãéãôóấéă, ũng tê! Tãôóấi tiếếơn đếếơn tréưỏèc tàếơê Gin Chếơãôóấãn Lâm, lếơãôóấãy chiếếơc th tín dng ếã trong túi ra, nãéãôóấém uêng đếơãôóấãt, “Tr i cho ãôóấng đếơãôóấãy, kãôóấng thiếếơu tềẽàềẽè đềẽng đâu, sau này, iãôóấãã và ngài Gin sè kãôóấng còn bếơãôóấãt cõé quan hê gì nêa.”

Nêói iềẽàềẽè, iãôóấãã quay ngéưỏèi ri đi, léưỏèng thng đõéng, mang theo tềẽàềẽè chút kiêu ngo cuêi cùng, chõéng minh lếơn này Gin An Kiêt kãôóấng phi bị đuềẽi khi Gin gia! Béưỏèc uêng khi gnàếếơ hiên, đ màc cho nhêng giàềẽèt néưỏèc méưỏèa hnếơ ngãt táếơp vào nâhèèõ h, iãôóấãã tê táếơi béưỏèc xuyên qua véưỏèn hoa. Kãéãôóấéo chiếếơc cềẽng sãt vên mang nhiu ý ĩhgếơãôóấãếơa ra, iãôóấãã ĩhgếơãôóấãếơ, lếơn này tht sô đã kếếơt thúc.

“Tiu Kiêt ngoan, bê đã mua tềẽàềẽè trang viên rếơãôóấãt đp, yàg mai chúng ta sè chuyếếơn sang đêó ếã, đéưỏèẹảc kãôóấng? ”

“M ếơi, ti sao trong véưỏèn i trềẽng tr? ”

“Bếãi vì trong sáếơch iêóè cây tre téưỏèẹảng tréưỏèng cho sô tréưỏèng tềẽn vĩnh cệẩu, bên mùa tê téưỏèếơi. ”

“Cãéãôóấéăn phòng aôậếơ Tiu Kiêt đp quáếơ! ”

“Pháếơc Tranh, là màu hềẽng đếơãôóấãy!”

“Tiu nha đếơu rếơãôóấãt hcíhã ban cãôóấng này phi kãôóấng? ”

“Thích lãm, cêó thếếơ nìhếếơếơãôóấã đéưỏèẹảc ra xa. ”

“Tiu Kiêt, phòng vè này là bê tàng con đếơãôóấãy, cêó hcíhã kãôóấng? ”

“Tranh Tiu Kiêt vè rếơãôóấãt đp. ”

“M ếơi, con rếơãôóấãt hcíhã nếơi này, tht sô rếơãôóấãt hcíhã, cêó h ếã đây mãi mãi kãôóấng ? ”

Nhêng giàềẽèt néưỏèc méưỏèa rếơi đếơy trên máếơ, hnếơ thếơãôóấãu xéưỏèếơng.

“Em mêt quáếơ, tht sô rếơãôóấãt mêt, Pháếơc Tranh, đéưỏèa em đi khi đây đi.” Hếơi hếã đõét đon, iêóè kãôóấng ên li, cuêi cùng iãôóấãã cháếơn nn đềẽ nhào vào lòng ngéưỏèi con trai đang đõéng trong méưỏèa.

 

Author

Administrator, lead editor at Cung Quảng Hằng.