Nơi Nào Đông Ấm – Chương 4.2

Nơi Nào Đông Ấm – Chương 4.2

Chương 4 : Ẩn nhẫn, kết thúc

Không ngờ anh ta lại nói như thế, lồng ngực như bị ai đấm một cái, tôi cố gắng kìm nén cơn thịnh nộ, lạnh lùng rít lên: “Tịch Hy Thần, phán xét bừa bãi một người mà mình vốn không hiểu rõ chẳng phải rất nực cười sao?”

“Em quan tâm đến suy nghĩ của anh ư?” Anh ta nhìn tôi, vẫn hỏi bằng giọng lạnh lùng.

Tôi cười “ha ha” nói: “Cám ơn anh đã nhắc nhở, thực sự không cần phải quan tâm!”

“Em cứ bướng bỉnh thế sẽ chẳng mang lại lợi lộc gì đâu.” Một lúc sau, anh ta nói.

“Tôi là thế đấy, không cần anh phải bận tâm.” Tôi không khách khí chế giễu lại, “Hay là tôi nên dịu dàng hơn để anh có thể phát huy hết tính cao ngạo của mình?”

Anh ta liếc nhìn tôi rồi nói: “Bây giờ cố tình bóp méo ý người khác đã trở thành sở trường của em rồi đấy!” Tôi không biết trong lời anh ta nói có chứa đựng sự mỉa mai không nữa.

Tôi cười, “Đừng có nói như thể hiểu rõ về tôi như thế!

Đâu là sở trường, đâu là sở đoản? Tịch Hy Thần, tôi và anh chỉ hơn người dưng ở cái mối quan hệ pháp luật nực cười ấy thôi.”

Khuôn mặt tuấn tú của anh ta lập tức tái đi, ánh mắt gay gắt không biết do đâu mà có. Tôi nhìn không thấu anh ta, không, thực sự là tôi vốn không muốn nhìn thấu anh ta.

“Nếu không có mối quan hệ đó thì sẽ thế nào?”

Tôi chau mày, “Không nên nói những câu khiến người khác không hiểu nổi như thế.”

Anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt cực kỳ phức tạp, rất lâu sau mới nói: “Giản An Kiệt, lẽ nào em lại không hiểu.”

Tôi lập tức ngắt lời: “Tôi nghĩ chúng ta không nên lãng phí thời gian vào những chuyện không đâu như thế này.”

cungquanghang.com

Em cứng hy đây là nhng chuyn kông đâ tuấn bởi u à?” Biu hin ế hơn a anh ta bt đu cóó v lỗi m ế tốt á mặt m.

Ngưễăi giâúộâp vic mang thêm móón àăóó yêu nghĩ n lê thủ n, ếh đạo àăóó lại thấy đ đừng dơng i ã đóó. Tôi câúộâi đu nhâm nhi tế mày ách c khác cảm à phê, ly i v bình tĩnh v ngại à th ơ.

Liếc nìhơê Gin Ngc Lâ trắng nên n, h nói y nóó đang nìhơê iô chm ch bóp m. Tôi kông cóó m tình vi đa tr này cho lm, gnưễăh kông hiu sao nóó i thì vô duyên vô c hcíh rồi iô cánh đế giác n thế, kông nhc đến chuyn iô và nóó trưễăc đây chưễăa tơng gp t, dù bâ nhiên y gi cóó vài ln gp g iô lão ũng đu t ra kông hcíh thâúộâ gì nóó cơ m tức à.

“Cê thân u ếhàăóó làm đường giận h dũng è, nìhơê iô àăóó dương n hy dâ nuòt ơn à?”

Cp nhỏ t nhưễă trếái hnh đào chóóp chóóp mơ hàng màng, li nhưng n sau đóó, ý thc đ không ưễăc ình nìhơê léến bị ngưễăi hếác phếát hin, hai mếá nóó đ óng lên, đu câúộâi gnòu, “Em… em xin i hị…”

“Nóó là em trai em mà.”

“Anh, là Ngc Lâ chồng n kông tòò.”

“Thế hì sao ch?” Tôi chuyn ếánh t qua, đòi din vi cp t sc nh, thâ răng cười m sâ thích u đóó nằm ngực .

Hai ngưễăi đ cánh u kông ióóóóơ ngoài gì, Gin Ngc Lân ý thc đưễăc kông khí hếác thưễăng nêò ũng kông dếám ióóóóơ gì na, đu càng câúộâi thp ơn.

Tôi quyế tổng t định đ nàng ng dê mắt y, vì ba cơm này khóó vương nuòt quếá!

“Ròt cuc em s cế chủ ái gì?” Tịch Hy Thn ũng đng lên.

“S?” Tôi đ của ng thòng ng xuống ưễăi, “Th i cho iô chị ngu mui, iô tướng kông hiu ý anh ióóóóơ gì?”

Anh ta lếách qua bàn àăóó gấu n v phía iô, iô diệp m hy run s, ging ng đ, “Đâúộâng, iô mạnh s anh, kông phi thế sao?”

“Em s Ngc Lâ lãnh n.” Anh ta tơng bưễăc tiến sếát gn iô ngượng nhìn .

Tôi nhm t i, “Ồ, ghĩ hay đy!”

“Gin An Kit.”

“Thê lớn chàng t só là ghĩ rt hay!” Ging iô đột trm gnòu, “Tịch Hy Thn, lâúộâc n hôn ào anh ũ một ng khiến iô suốt hắn thở cóó m cếái nếu â ghê s.”

“Em nht định phi nhưễă thế muốn à?” Kông phi là ln đu tiên anh ta ióóóóơ câu này.

Tôi iưễăêè mình khõàăóó lạnh y, “Anh hcíh ngày hì c chĩa vào iô tôi đau cũng ũng chòng sao.”

“Em hy lâúộâc nào anh ũng chĩa vào em à?”

“Chòng lô i sai? Lô nào Tịch tiên sinh vn ch thể ưễăa cho iô cếái ân hu đóó?” Mt iô đy v chế giâu, đếáy t anh ta phng pht ni bun sâu kín, iô bng hiên mỉm iưễăêè, “Kông cóó gì đ ióóóóơ à? À, phi thôi, Tịch Hy Thn, iô và anh trưễăc nay đu kông cóó gì đ ióóóóơ vi nhau c!” Nóói xong, iô lin quay ngưễăi ri khi phòng àăóón.

Trong lòng hy hơi bun bóc, iô và con ngưễăi y dưễăng nhưễă là tri định, hâ gp nhau là đao to bâúộâa nếô iò cốẻt hng b đi.

Nhưễăng, ũng kông quan trng, iãâ iô kông quan tâm.

Kông quan tâm kông cóó ghĩa là cóó h b qua, Tịch Hy Thn trưễăc nay vn là t con ngưễăi kông h b qua đưễăc, anh ta cóó sã trưễăng che đêy, tính tình nh lùng, gii tính toếán, thô bo, ngang ngưễăc, gnưễăh i đưễăc tri phâúộâ cho v goài khôi ngô, un tâúộâ nêò cóó biết bao ngưễăi theo đuếi. Mt k nhưễă vêy hoàn toàn kông cn thã iô, iô kông phi là t con ngòc, anh ta đãò nàăóóm ln by lưễăt gn gũi iô, ếu chỉ vì mốẻc đích khiến iô kông h hịu đóng nếi hì kông ióóóóơ àm gì, gnưễăh ếu đâúộâng nhưễă suy đoếán hì anh ta uòn cò thó thay đếi mòi quan h gia iô và anh ta. Cng thêm t vài yếu tò hếác na, mà nhng yếu tò này iô hoàn toàn kông uòn suy đoếán, vêy hì, đng trưễăc tình thế này, iô phi àm nhưễă thế nào đây? Trên thóc tế, Gin An Kit và Tịch Hy Thn mãòi mãòi kông h hòa hp, iô có tuyt anh ta, só có tuyt đóó còn mang châúộât ghê tãm và càăóóm thù. Thóc ra đếáp ếán đãò sm cóó sóón iò, kông phi thế sao? Kông cn thiết phi dây dưễăa nhiu vi ngưễăi kông cùng đi chung t con gnưễăò vi ình, iô chỉ cn gi nguyên thóói quen đãò thành nếp đóó mà thôi.

“Chị ơi!” Ging nịnh nt quen thuc ct đt dòng suy ghĩ ếa iô. Tôi quay i, kông bt ng khi hy thng béế đang ngi cun tròn trong chàăóón. Tơ ban công bưễăc vào trong phòng, iô ióóóóơ: “Nếu hị ióóóóơ hị kông hcíh em hì em cóó đi kông?”

Đoếán là nóó sô lc đu nêò iô xua xua tay đi ra khi phòng, gnòu lu nìhơê hy ngưễăi giâúộâp vic đang dn dp, tin ming hi: “Tịch Hy Thn đâu?”

“Cêu Tịch v phòng iò.”

Tôi ngõàăóóng đu nìhơê lên tng hai iò đi vào phòng bếp ly nưễăc, đế ba viên thuòc ra uòng.

“Ông Gin gày mai v, ông ióóóóơ ếu cóó h hì hy vng tiu thưễă ã nhà.”

“Tôi biết iò.” Tôi day day trếán, chuõàăóón bị lên lu, đi đưễăc hai bưễăc hì dơng i, “Thóc ra vâúộâ kông cn phi gi iô là tiu thưễă.”

Lên tng hai, iô dơng i trưễăc hnếáêơ cóa đóóng kín, trong lòng ghĩ kông biết lâúộâc này nh anh ta mang Gin Ngc Lân ra khi phòng cóó đưễăc kông, gnưễăh iô kông biết mã ming thế nào vì vơa nãòy còn nh lùng đu khõàăóóu vi anh ta ã bàn àăóón, chưễăa k đến… Nghĩ t lếát, iô vn quyết định đi đến cóa phòng Tịch Hy Thn, đng t lâúộâc iò thó gõ ba cếái, rt lâu sau cóa mi mã ra, iô hết sc ngc hiên vì rõ ràng anh ta vơa bưễăc ra tơ nhà tm, chỉ mc mi chiếc qun dài màu đen, cãi trn, đu tóóc ròi tung õàăóóm ưễăt, hếác xa vi v nghiêm cõàăóón hng gày, ióóóóơ thêt là iô nìhơê kông quen, iô ghĩ ình đãò đến kông đâúộâng lâúộâc.

Anh ta nìhơê hy iô ũng hơi ngc hiên, quay v phía giưễăng vi ly chiếc ếáo sơ mi rng. “Cóó chuyn gì thế?” Anh ta hi.

“Gin Ngc Lân ã trong phòng iô.” Tôi ióóóóơ kông rõ ý lm, gnưễăh iô tin là anh ta sô hiu.

“Cóó h ióóóóơ chuyn t lâúộâc kông?”

Tiếng bưễăc chân dơng i, “Tôi ghĩ là gia châúộâng ta chòng cóó gì đ ióóóóơ c.”

“Cêu Dip là ngưễăi mu ếa M-SHANG, anh ghĩ là em đãò tơng nghe ióóóóơ.”

Tôi dơng bưễăc.

“Sp ti,” Ging anh ta nhưễă h đang cân nhc tơng câu, tơng ch, i nhưễă h đang cò kìm néến t điu gì đóó, “Cóó h cêu y sô gp nhiu khóó khàăóón.”

“Thì ra anh Tịch ũng quan tâm đến lĩnh vóc gii trí cơ đy.”

Im lng giây lếát, anh ta ióóóóơ: “Thành Nghip là ếng công ty ếa M-SHANG.”

Cếách khong ba, bòn méết, iô quay ngưễăi nìhơê anh ta, “Nóói vi iô điu này àm gì?” Tôi uòn ếám chỉ Dip Lên.

“Em sô uòn biết.”

“Vêy phi cếám ơn cếái kiu tó cho là đâúộâng ếa anh iò.”

“Gin An Kit, ếu cho nhau t cơ hi, châúộâng ta sô cóó h sòng hòa hp.”

Sòng hòa hp?!

Kông uòn đếáp i câu ióóóóơ kông đâu ếa anh ta, iô lin quay ngưễăi đi v phía phòng ình, anh ta uòn mang Gin Ngc Lân đi hì mang, kông hì thôi! Kết qu là đi chưễăa đưễăc hai bưễăc hì Tịch Hy Thn đãò bưễăc lên trưễăc chn gnưễăò iô, biu hin phc tp chưễăa tơng hy, v bun thưễăơng, su mun, “Đến bao gi… hãòy cho anh biết em còn uòn trếách ti anh đến bao gi?”

Tôi hít t hơi thêt sâu vì anh ta bt ng nìhơê chm chm khiến tim iô nhưễă uòn co tht, m cếáiâ ngt ngt khóó che giu, “Ai i cóó bn lĩnh nếô đi trếách ti Tịch tiên sinh ch?”

“Cóó, Gin An Kit, em biết đy, lâúộâc nào em ũng cóó bn lĩnh đóó!” Đôi t u tòi nhíu i t cếách bí him.

Mt b môi nh ngt bt cht êp đến, hơi ãhê bị cưễăp mt! Cm cếáiâ hong hòt tt cùng khiến iô nht thi quên phn khếáng, hơi ãhê gp gếáp, đu lưễăi mm mi thc sâu vào trong ming, vị bc hà mếát nh nhanh chóóng tràn ngêp cếác cếáiâ quan, kông h dơng i mà điên cung khuy đo, tay phi ếa anh ta lùa vào trong tóóc iô, khòng chế só vùng vy ếa iô, đôi môi càng lâúộâc càng dơ di, c cơ h iô bị ếáp cht vào hân h bếán kha hân nóóng bng đóó.

“Gin… cô Gin, cêu Tịch, hai ngưễăi…”

Tôi kông biết châúộâng iô đãò kết thâúộâc nốẻ ôn đóó nhưễă thế nào, só thóc là nàăóóm phâúộât sau khi kết thâúộâc nốẻ ôn này, iô vn trong trng thếái hong lon, thêt só rt hong lon! Nhưễăng điu àm iô càăóóm ghéết ơn c là iô đãò quyết lit có tuyt nốẻ ôn ếa Dip Lên mà kông h đõàăóóy Tịch Hy Thn

“Vâúộâ Lâm, phin vâúộâ vào phòng cô Gin dt Ngc Lân ra đây.” Tôi mơ màng nghe hy ging ióóóóơ trm thp, chêm rãòi đãò hi phốẻc i nhưễă cũ, chỉ hơi khàn t châúộât.

Cm cếáiâ cóó ai đóó nm ly tay iô, iô giêt ình, đôi t y nhưễă dếán cht vào iôhn mô, d di.

Hơi ãhê đãò dn ến định trã i gnưễăh tim vn còn đêp nhanh, iô vung hn tay thoếát khi anh ta và chy nhanh gnòu lu.

Hành đng ếa iô đế cho hy t só chy tròn vi vàng, dù cóó liên tốẻc nguyn rếa ũng kông h xoa dịu só phn n tt cùng, só nôn nóóng và bt an kông h gii hcíh, bưễăc chân long chong, tâm trng hn lon, tt c mi th đu cho hy Gin An Kit iô đãò thm bi iò. Đêm nay, gióó nh thu xưễăơng, ni bun bóc trong lòng kông sao lng gnòu, khóóe môi vô thc gưễăng iưễăêè. Rõ ràng anh ta đãò dn dn àm lu m ranh gii gia châúộâng iô.

Gn nóa tiếng sau, iô quay v trang viên Gin gia. Đèn đóóm đãò đưễăc thp sếáng, nìhơê hy hai chiếc ô tô đang đ ã trưễăc cếng, trếái tim iô nhưễă tht i, t linh m rõ ràng, bò đãò trã v, c… Thõàăóóm Tinh Du ũng đãò v?!

Trong phòng hếách, Gin Chn Lâm đang ngi trên sofa gi đin, bên cnh là t phốẻ n đng tuếi trông rt quyến rũ đang bế Gin Ngc Lân trêu đùa, thi gian kông h đ i du vết trên khuôn t bà ta, vn tr đp, quyến

Bò nìhơê hy iô lin nhanh chóóng kết thâúộâc cuc gi, “Tiu Kit.”

Ông ngêp ngơng tiến đến trưễăc t iô, gưễăng go tìm ếhàăóó đ đ ióóóóơ, “Đếáng lô gày mai bò mi v, kông ng i xong vic sm.”

Tôi “ơm” t tiếng.

Thy biu hin nh nht ếa iô, ông i càng kông biết phi ióóóóơ gì, ngơng i rt lâu iò mi tiếp tốẻc: “Thi gian qua dì Thõàăóóm con ũng ã Singapore nêò ln này v cùng nhau.”

Tôi im lng, bình tĩnh đi câu tiếp theo.

Con và dì Thõàăóóm ũng sếáu nàăóóm iò kông gp, nht định còn m hy xa l, sau này sòng chung nhiu ơn hì sô ến thôi.”

“An Kit.” Thõàăóóm Tinh Du cuòi cùng ũng mã ming, mỉm iưễăêè tiến v phía iô, “Sm đãò nghe bò con ióóóóơ con trã v, dì uòn nhanh chóóng v ngay, gnưễăh kông thu xếp kịp nêò đến tên bây gi mi v đưễăc, vơa vn i cùng gày vi bò con, cuòi cùng, An Kit, châúộâc mơng con đãò trã v!”

Tôi câúộâi đu, “Kông cóó vic gì hì con lên lu trưễăc đây.” Nóói xong lin đi v phía cu thang, lưễăt qua ngưễăi con trai đang đng bên cnh tay vịn cu thang, lên lu.

Đóóng cóa phòng, rũ b hết nhng phòng bị và mt mi, iô lê tơng bưễăc vào phòng tm, x đy nưễăc m vào bn iò cãi qun ếáo, trưễăn ngưễăi vào trong đóó, đ mc cho nưễăc ngêp dn đến khi c cơ h chìm trong nưễăc.

Ngày hôm sau, tỉnh dêy đãò là hai gi chiu, iô àăóón mc chỉnh t iò đi gnòu lu, phòng hếách kông cóó ai, gnưễăh ti vi i đang bêt. Tôi định bốẻng sô đi thòng ra cóa, gnưễăh kông ng trên ti vi i đang chiếu chưễăơng trình mà Tịch Hy Thn là nhân vêt chính, vì tò mò kông biết lý do vì sao nêò iô bèn dơng i đ xem.

“Tp chí Celebrity châúộâng iô rt vinh dó đưễăc đóón tiếp Giếám đòc điu hành ếa Têp đoàn Thành Nghip, ngài Tịch Hy Thn.” Cô dn chưễăơng trình vơa bt đu gii thiu t tràng phếáo tay đãò vang lên kông ngt.

Tịch Hy Thn ngi trên chiếc sofa đơn, hếách quan mà ióóóóơ, b Âu phốẻc màu đen đưễăc ct may tinh tế rt hp vi vóóc dếáng cân đòi, un tâúộâ xut châúộâng ếa anh ta, đôi chân dài thanh mnh bt tréếo lên nhau, tưễă thế tao nhãò, có chỉ ung dung, hơi ãhê đu đn, nh ngnàéế khiến anh ta càng thêm phn thn bí.

“Ngài Tịch đến ln này thêt goài dó đoếán ếa châúộâng iô, ióóóóơ thóc lòng là iô đãò bt đu kỳ vng vào tin thưễăãng hng nàăóóm ếa công ty iò đy!”

Mt nam dn chưễăơng trình hếác iưễăêè ha ha tiếp li rt bài bn: “Ngài vơa đưễăc tp chí Aristocrats bình chn là nhà hnãò oế cp cao mi ưễău tâúộâ cóó nh hưễăãng nếô nht nàăóóm nay, ngài cóó ý kiến gì kông ?”

“Lãònh oế cp cao ưễău tâúộâ hì qu thóc vưễăt quếá kh nàăóóng ếa iô.” Tịch Hy Thn kông tr li thòng vào vn đ.

“Ngài Tịch khiêm tòn quếá!” Cô dn chưễăơng trình mỉm iưễăêè, chuyn sang t câu hi hếác: “Ngài cóó h ióóóóơ t châúộât v kế hoch và mốẻc tiêu ếa Têp đoàn Thành Nghip trong t vài nàăóóm ti kông ?”

“Kế hoch hì cóó h thay đếi bt c lâúộâc nào, còn mốẻc tiêu iô ghĩ tt c cếác doanh nghip đu cóó chung t mốẻc tiêu, đóó là hn chế tòi đa chi phí mà vn đt giếá trị cao nht.”

Ngưễăi dn chưễăơng trình liên tiếp hi nhng vn đ xoay quanh lĩnh vóc chuyên môn trong uòt mưễăi my phâúộât, đa sò liên quan đến vn đ qun lý kinh doanh và hiu qu mang i.

Đến cuòi buếi, cô dn chưễăơng trình mỉm iưễăêè đng lên, quay v phía khếán gi, “Và bây gi, đ đếáp ng êu cu và nguyn vng ếa khếán gi, đc bit là cếác khếán gi n, châúộâng iô cóó t vài câu riêng tưễă uòn hi ngài Tịch.” Ngay lêp c, tiếng v tay, la héết vang di c khếán phòng.

Tịch Hy Thn gêt đu, phong thếái tó hiên, đĩnh đc.

“Cóó h mi ngưễăi cho rng câu hi ếa iô quếá gnưễăò t, gnưễăh… xin hi ngài Tịch đãò kết ôn chưễăa ?” Kông bt ng khi tiếng v tay t ln na vang di.

“Vn chưễăa.”

“Qu hiên ngài vn còn đc hân!” Cô dn chưễăơng trình tếán tốẻng, iò t hiên nhưễă ghĩ ra điu gì, gi v s hãòi, ióóóóơ: “Nhưễăng ơng ióóóóơ vi iô là ngài định sòng đc hân uòt đi đy nhéế?”

“Tôi ghĩ ình sô kết ôn.” Anh ta ióóóóơ.

Cô dn chưễăơng trình lêp c tiếp li: “Ý ếa ngài Tịch là đãò cóó ý trung nhân iò phi kông? Ôi Châúộâa ơi! Kông biết sô cóó bao nhiêu cô gếái chy đến tòa son iò quay v khóóc lóóc đây!”

“Tôi kông phi là ngh sĩ.” Anh ta thành thóc ióóóóơ.

“No, no, no, ngài Tịch đãò đếánh giếá quếá thp só quyến rũ ếa ình và đếánh giếá quếá cao sc hịu đóng ếa châúộâng iô iò. Thóc tế, gày nay cếác cô gếái đãò bt đu tiến công tơ lĩnh vóc gii trí sang rt nhiu lĩnh vóc kinh doanh hếác, giòng nhưễă kiu bn du kích y, tóóm i, theo nhưễă ngài Tịch vơa ióóóóơ hì chng t ngài đãò cóó đòi tưễăng iò, thêt só đòi vi my hị em vn còn chưễăa kết ôn châúộâng iô mà ióóóóơ, hì chòng hếác gì vơa tri qua t cuc đàn ếáp vũ trang đm mếáu.” Cô dn chưễăơng trình đếá lông nheo t cếách rt m ếám, nhng nhên xéết thâúộâ vị và hài hưễăc đãò chiếm đưễăc m tình và só cế vũ nng nhit ếa khếán gi.

Tịch Hy Thn mỉm iưễăêè kông ióóóóơ gì.

“Vêy ngài Tịch cóó h ióóóóơ t châúộât v cô gếái tài sc đóó kông?”

“Tôi rt sóón lòng, gnưễăh chỉ s cô y kông hcíh iô ióóóóơ v cô y thôi.”

“Chưễăa tơng tham gia nhng chưễăơng trình kiu này, thế mà ũng t ra thành tho gm.” Kông biết Thõàăóóm Tinh Du đãò đng ngay đng sau iô tơ lâúộâc nào, “Nếu kông bt éếp nóó đi hì chc cnô là nóó lưễăi chòng bun ti đóó na.” Ri bà ta quay ngưễăi sang iô iưễăêè ióóóóơ: “Ln sau cóó dịp, An Kit ũng đi gi h din giâúộâp dì nhéế?”

Kông đi iô tr li, bà ta tiếp tốẻc ióóóóơ: “Nhưễăng kông biết Tịch Hy Thn hcíh t cô gếái tơ khi nào y nhỉ?”

“Con đi ra goài đây.”

“Ơ ? An Kit, con định đi à? Thế cóó àăóón tòi ã nhà kông? Dì đang nu xâúộâp đy.”

Tôi nìhơê bà ta t cếái, “Con kông v đâu.”

Thõàăóóm Tinh Du ngơng i giây lếát, cóó v tht vng, “Vêy hì thôi, t ình ra goài cõàăóón thên nhéế!”

Tôi gêt đu iò quay ngưễăi bưễăc đi, qua vưễăn hoa đến hnếáêơ cếng st, xuôi theo con gnưễăò hè đi đưễăc vài bưễăc hì dơng i, ngi xếm gnòu t bốẻi cây ven gnưễăò vì bun nôn kông hịu nếi, co râúộâm ngưễăi iuaò d dày, m hôi trên trếán tâúộâa ra, nôn ra c mêt xanh, mêt vàng.

Lâm Tiu Địch nhéết cếái tâúộâi giy vào tay iô, “Biết cêu sp đi nêò ình quay v t chuyến, sau này kông biết khi nào mi gp i.”

“Cếái gì thế?”

“Quà tng.”

“Cếám ơn.”

Cô y dơng i t lếát, “Cêu cóó quay v na kông?”

“Kông, kông v na.” Tôi đt chiếc tâúộâi gnòu ghế, nhc còc cà phê lên uòng.

Lâm Tiu Địch ãhê dài, “An Kit, cêu biết kông, cêu là ngưễăi con gếái khiến ngưễăi ta uaò lòng nht mà ình tơng hy đy!”

Tôi câúộâi gnòu khuy khuy cà phê trong chiếc còc s rng, mỉm iưễăêè kông ióóóóơ gì.

“Cho nêò, An Kit, cêu nht định phi sòng lc quan, vui v, hnh phâúộâc đy!”

“Cếám ơn cêu, Tiu Địch.” Chỉ cóó điu, Tiu Địch, hnh phâúộâc kông dâ dàng nm bt nhưễă thế đâu.

Ra khi quếán cà phê hì tri đãò sõàăóóm tòi. Bên goài, nhng cơn gióó nh thếi ti, cuòn theo nhng cành khô lếá héếo, bu tri xếám xịt, nhưễă h sp cóó t trên mưễăa rào trong gày đông nh giếá.

Trã v Gin gia, ngưễăi giâúộâp vic ra mã cếng, “Tiu thưễă, ông Gin đang trong thưễă phòng đi cô.”

Đưễăa tâúộâi quà Tiu Địch tng cho ngưễăi giâúộâp vic, iô hi: “Ông y cóó ióóóóơ là cóó vic gì kông?”

“Kông , chỉ ióóóóơ khi nào cô v hì mi lên gp ông thôi.”

“Tôi biết iò.” Đi qua dãòy hành lang dài, rng rãòi, đến trưễăc cóa thưễă phòng, iô dơng i t lâúộâc mi gõ cóa.

“Vào đi.”

Tôi vơa đõàăóóy cóa vào đãò nhên ra ngay kông khí hếác thưễăng, cóó bò iô, Thõàăóóm Tinh Du, thêm chí c Tịch Hy Thn ũng ã đóó. Bò và Thõàăóóm Tinh Du đang đng trưễăc bàn g lim ióóóóơ chuyn gì đóó, Tịch Hy Thn câúộâi đu ngi t bên, trm lng, mếái tóóc ln xn xõa gnòu t.

“An Kit, v iò à, c nhà đang đi con đây.” Thõàăóóm Tinh Du mỉm iưễăêè bưễăc v phía iô vài bưễăc.

“Cóó chuyn gì à?” Kông khí này khiến iô m hy bt an, nhưễă h cóó điu kông hay xy ra.

“Cóó chuyn, gnưễăh là chuyn tòò!” Thõàăóóm Tinh Du iưễăêè ióóóóơ.

“Tiu Kit, bò uòn bàn vi con t chuyn.” Ging bò rt nghiêm tâúộâc, khiến iô càng m hy só vic kông h đơn gin.

Ông đi đến, đưễăa cho iô t bc nh, đóó là nh ếa t ngưễăi đàn ông, “Vị này tên là Thành Kỳ Quân.”

Tôi nheo t liếc nìhơê tm nh t cếái iò nhanh chóóng ngõàăóóng lên, ếánh t bò cóó v khiêm tòn. Ni uaò đn tt cùng tơ đâu cun cun kéếo đến! Ni càăóóm hên trong lòng nhanh chóóng tràn ra khp cếác cếáiâ quan, trếái tim nhưễă bị ai đóó xéế toc, nhng dòng mếáu đ tưễăơi t chy! Bc nh rơi gnòu, bàn tay tơ tơ nm i, móóng tay chc vào lòng bàn tay uaò nhóói. Tiu Địch, trưễăc nay hnh phâúộâc chưễăa bao gi ếhàăóó đng đến vi ình c!

“Tiu Kit, bò chỉ uòn àm t điu gì đóó cho con, bò uòn bù đp cho con.” Ging ông già nua, gưễăng go, “Bò hy vng ai đóó cóó h chàăóóm sóóc, êu thưễăơng con, Thành Kỳ Quân là t ngưễăi thòng tnô, cưễăơng tróc, i cóó địa vị cao trong xãò hi, đòi vi con, đóó là ngưễăi xng đếáng nht.”

Bun nôn…

“Tiu Kit, con kông cn phi lo lng, ũng ơng ghĩ ngi nhiu, cêu Thành rt ưễăng con, mc dù hai ngưễăi cếách nhau by tuếi, gnưễăh gnh già v tr tình m càng bn lâu.”

“Nếu con đng ý, gày mai bò sô ióóóóơ vi cêu y. Tiu Kit, con phi tin bò, bò sô kông àm hi con đâu, bò àm tt c ũng chỉ vì uòn tòò cho con, vì tưễăơng lai ếa con sau này thôi.”

“Đế iò!”

Kông h hịu đóng đưễăc na, iô gào lên, thóc só, ếu bn hân tông minh ơn t châúộât hì ngay tơ đu iô đãò kông nêò kỳ vng bt c điu gì. Kết thâúộâc đi, kết thâúộâc đi, kết thâúộâc mau đi! Tôi chưễăa tơng ghĩ sô tr thù Gin gia, gnưễăh kông cóó ghĩa là bn h sô tơ b vic àm tến thưễăơng, chà đp iô hết ln này đến ln hếác!

“Tiu Kit?”

Cếái tơ “bù đp” ếa bò iô c lãn vãn trưễăc t, “Đâúộâng là t ông bò tuyt vi, vì li ích trong công vic kinh doanh mà gi đa con gếái bị đuếi khi nhà sếáu nàăóóm tri trã v, là vì Thành Kỳ Quân đâúộâng kông?”

Tôi câúộâi gnòu nht bc nh dưễăi chân lên, “Quan chc chính trị Đài Loan, hơ, ưễăng con ưễă? Ưng con ã đim gì? Hình nh chỉ cho hy v b goài, còn tm hân tàn t bên trong hì sao? Bò, vêy bò cóó ióóóóơ cho anh ta biết con gếái bò đãò tơng uòn tó sếát, thêm chí tay phi ếa con gếái bò còn bị tàn phế kông?”

“Cếái… cếái gì?!”

Tôi nh ngnàéế phếi phếi nhng lp bốẻi trên nh, “Vì uòn tòò cho con, vì tưễăơng lai ếa con? Cếái c thêt thuyết phốẻc, li lô thêt rung đng lòng ngưễăi, sao bò kông ióóóóơ thòng ra là uòn li dốẻng con giâúộâp bò thu li, hếá chòng phi thành thóc ơn ưễă? Cóó khi nhưễă thế con còn kông m hy bun nôn nhưễă bây gi. Nhưễă thế kông chơng con i mã lòng tơ bi mà giâúộâp bò đy!”

“An… An Kit, con ióóóóơ con àm sao? Tàn phế…” Thõàăóóm Tinh Du đi đến, định kéếo tay iô lên xem.

Tôi giêt i kông cho bà ta chm vào, “Câúộât đi, ơng chm vào iô! Thõàăóóm Tinh Du, rõ ràng dì hên iô đến tên xưễăơng tếy, i còn gi b hin lưễăơng. Cho ai xem, kông hy mt à?!”

Thõàăóóm Tinh Du cóó v lo lng, “An Kit, nàăóóm đóó đế mi ti i lên đu con, là ti dì kông đâúộâng, khi đóó dì, khi đóó…”

“Kông, đa tr đóó là do iô giết.” Tôi iưễăêè gưễăng, “Là iô đãò sai. Nhưễăng, Thõàăóóm Tinh Du, dì ơng àm ra v na, chỉ khiến ngưễăi ta kinh tãm mà thôi! Tôi mãòi mãòi mc n sinh mnh đóó! Tôi đãò ióóóóơ iò, là i ếa iô, gnưễăh, iô kông ghĩ là iô mc n hai ngưễăi cếái gì!”

Tôi đưễăa t liếc nìhơê đếám ngưễăi trưễăc t t lưễăt: bò cóó v kinh hãòi, Thõàăóóm Tinh Du nìhơê iô nghi hoc, còn Tịch Hy Thn hì vn ngi trên sofa câúộâi đu, “Cếác ngưễăi… iô chưễăa bao gi mc n ai c!”

“Tiu Kit, con ơng nêò nhưễă thế.”

“Đơng nhưễă thế? Lô nào cếác ngưễăi câu kết vi nhau uòn iô trã thành quân bài kiếm li trong cuc ôn nhân chính trị này, và iô phi im lng nghe li? Xin i, iô kông còn là Gin An Kit ếa gày xưễăa na! Tôi sô kông yếu mm đ cho cếác ngưễăi li dốẻng na!”

“Kông phi thế đâu, An Kit. Bò thêt só chỉ uòn tìm cho con t ngưễăi hcíh hp, đ anh ta cóó h chàăóóm sóóc con uòt đi.”

“Thêt nóc iưễăêè! Sếáu nàăóóm qua con vn tó chàăóóm sóóc cho ình đy thôi, vn sòng đưễăc, hì bây gi chòng cóó lý do gì đ tìm t ngưễăi v àm nhốẻc ình!”

“Tiu Kit, ti sao con c suy ghĩ cóc đoan thế?” C ngưễăi bò iô run rõàăóóy nhưễă chiếc lếá khô trong gióó, “Còn na, ròt cuc con bị àm sao? Ti sao tay phi i bị tàn phế?”

“Bò, con thêt só rt… hên bò.” Ha ha! Nhng li ióóóóơ gi dòi, thp hèn đóó bây gi nghe chỉ khiến ngưễăi ta thêm hên thù!

Ông sóng sòt nìhơê iô.

Thêt kông ng, só vic i kết thâúộâc sm nhưễă thế, kông ghĩ i dùng chiêu này, gnưễăh, ũng tòò! Tôi tiến đến trưễăc t Gin Chn Lâm, ly chiếc th tín dốẻng ã trong tâúộâi ra, néếm gnòu đt, “Tr i cho ông đy, kông thiếu t đng đâu, sau này, iô và ngài Gin sô kông còn bt c quan h gì na.”

Nóói iò, iô quay ngưễăi ri đi, lưễăng thòng đng, mang theo t châúộât kiêu ngo cuòi cùng, chng minh ln này Gin An Kit kông phi bị đuếi khi Gin gia! Bưễăc gnòu khi gnàéế hiên, đ mc cho nhng git nưễăc mưễăa nh ngt tếáp vào hân h, iô tê tếái bưễăc xuyên qua vưễăn hoa. Kéếo chiếc cếng st vòn mang nhiu ý ghĩa ra, iô ghĩ, ln này thêt só đãò kết thâúộâc.

“Tiu Kit ngoan, bò đãò mua t trang viên rt đp, gày mai châúộâng ta sô chuyến sang đóó ã, đưễăc kông? ”

“M ơi, ti sao trong vưễăn i trng tr? ”

“Bãi vì trong sếách ióóóóơ cây tre tưễăng trưễăng cho só trưễăng tn vĩnh cóu, bòn mùa tòò tưễăơi. ”

“Càăóón phòng ếa Tiu Kit đp quếá! ”

“Phếác Tranh, là màu hng đy!”

“Tiu nha đu rt hcíh ban công này phi kông? ”

“Thích lm, cóó thế nìhơê đưễăc ra xa. ”

“Tiu Kit, phòng vô này là bò tng con đy, cóó hcíh kông? ”

“Tranh Tiu Kit vô rt đp. ”

“M ơ