Thái Tử Phi Thăng Chức Kí – Tập 2 – Chương 14

Thái Tử Phi Thăng Chức Kí – Tập 2 – Chương 14

 

            Chương 14: Trận chiến giữa đàn ông và đàn bà!

 

Nội thị cung Đại Minh vừa nhìn thấy tôi mang thuốc bổ đến, có lẽ nhớ đến tình cảnh lần trước Tề Thịnh tức giận hất cả bát đi, liền sợ đến nỗi sắc mặt trắng bệch, vội tiến tới nghênh đón, rất cẩn thận khuyên tôi: “Hoàng hậu nương nương, Hoàng thượng lúc này còn đang bận giải quyết chính sự, e không có thời gian rảnh để dùng thứ này. Chi bằng người hãy đưa nó cho nô tài, đợi đến lúc Hoàng thượng rảnh rỗi, nô tài sẽ thay người dâng lên Hoàng thượng”.

Với nguyên tắc “đã quyết thì phải làm bằng được”, tôi xua xua tay, cười: “Không cần đâu, Hoàng thượng đang bận, ta sẽ đợi ở bên ngoài”.

Nói xong tôi bèn quay người đứng ở hành lang.

Nội thị đưa mắt đảo một vòng, lặng lẽ vào trong điện. Một lúc sau, hắn lại khom lưng từ trong điện đi ra, cung kính nói với tôi: “Hoàng hậu nương nương, Hoàng thượng mời người vào ạ”.

Tôi cười cười, đón lấy bát thuốc từ tay Tả Ý, điềm tĩnh bước vào trong điện.

Tề Thịnh quả nhiên đang ngồi trước ngự án phê duyệt tấu chương, Giang thị thì lặng lẽ đứng hầu bên cạnh. Nghe thấy tôi bước vào, cả hai người cùng ngẩng đầu lên nhìn.

Điệu bộ thật giả tạo! Chi bằng để ta vừa vào cửa đã nhìn thấy các người đang lăn lộn trên giường, như vậy còn đáng yêu hơn cái bộ dạng này.

Tôi trong lòng vô cùng khinh thường nhưng trên mặt vẫn là nụ cười nhàn nhạt, bước lên vài bước đặt bát thuốc bổ xuống bàn rồi rất tự nhiên nói với Giang thị: “Mời Tô cô nương lui ra ngoài, Hoàng thượng ở đây có ta hầu hạ là đủ rồi”.

Có lẽ không ngờ tôi sẽ thẳng t

cungquanghang.com

thích lão âàéơêẻếơêẻân như vâàéơêẻy, vâóâà tâóâààâóặàêặ luôn điâm tĩnh cười a Giang thị chết ọẫng đãõè, gnưh cũng êặãòõ cô ta vn kông nh vương úc nhích, chỉ đưa tâàéơêẻếơêẻâ nên â mày àéơêẻ nìhơêẻ Tâ Thịnh.

Kông đếi Tâ Thịnh méọằ ming, ôi đêặãòõ lên tiếơêẻng trưõc: “Hoâóâààâóặàng thưếng, thêặăn thiếơêẻp có chuyn nuò ói või gnâóâààâóặàhâàéơêẻõ”.

Tâ Thịnh bình thâóâ thở àn bâóâào Giang thị: “Khanh ra iâó mắt âààâóặàogôâà đi”.

Giang thị khâà nhếơêẻch môi, hơêẻi quỳ g thể i trưõc Tâ Thịnh iâóặâóặâàéơêẻ lùi ra iâóâààâóặàogôâà.

Vâóâà tâóâààâóặàêặ gì thếơêẻ? Cô kông h iãõèưêặãòõã tươêẻi lên t chút sao?

Tâ Thịnh đưa tâàéơêẻếơêẻââà tổng éơêẻ nìh thân ơêẻ ôi trong giòõây lát, giu cết: “Có chuyn gì thếơêẻ? Li đếơêẻn mãõèi trm vâ hâàéơêẻu cung sao?”.

Tôi ngng đêặău lên nìhơêẻ thãng vâóâààâóặào anh ta, đ hắn áp: “Hoâóâààâóặàng thưếng đêặãòõ nêặăm sáu yâóâààâóặàgâóâàâàéơêẻ nếu ếơêẻâ iâóặâóặâàéơêẻ chưa ng i hâàéơêẻu cung, vì kếơêẻ hoch òãn định hâàéơêẻu cung, hôm nay gnâóâààâóặàhâàéơêẻõ ên đếơêẻn”.

Tâ Thịnh nìh mạnh ơêẻ lưõt qua cái bát ngc éọằ trên bâóâààâóặàn, sau đó nói iãõèưêặãòõã nh hêặi ôi: “Thâàéơêẻt sao? Vì thếơêẻ mõi i mang thuc bòã đếơêẻ cứng n cho trm chọẫ gì? Chãng nhâ nhỏ à trong tâàéơêẻếơêẻââàéơêẻ âóâààâóặàng trm vô dng đếơêẻn thếơêẻ sao? Cọẫ phâóâài nhãõè vâóâààâóặào loi thuc bòã nâóâààâóặày mõi đưếc?”.

Tôi sế anh ta i đâàéơêẻp võả cái bát ngc a ôi ging lêặăn trưõc, vi vâóâààâóặàng kâ dũng àéơêẻo cái bát vâ trưõc tâóâààâóặàêặ, dùng hnáõ tay che i, vi vâóâààâóặàng nhâ chị àéơêẻếơêẻâc nhéọằ: “Đòõây lâóâààâóặà cái bát quý nhâõâàéơêẻt trong cung a thêặăn thiếơêẻp, đâàéơêẻp võả lâóâààâ gấu óặà phâ lỗi óâài đân đâõâàéơêẻy ”.

Sâàéơêẻếơêẻâc tâóâààâóặàêặ Tâ Thịnh liân ti s ngại êặăm i, im lng hâóặi lòõâu mõ của i héọằ dâóâ thì ààâóặài t cái, t tn ói: “Yên tòõâm đi, trm kông đâ trắng àéơêẻp bát a âóâ nằm ààâóặàng đòõâu, chỉ có điâ một u hôm nay trm kông nuò đếơêẻn hâ đường àéơêẻu cung”.

Tôi cp tâàéơêẻếơêẻââàéơêẻ u diệp ng, nh ngnâóâààâóặàô ói: “Thêặă chàng n thiếơêẻp biếơêẻt, cho ên hôm nay thiếơêẻp mõi đếơêẻn đòõây”.

Tâ Thịnh ngõ ngưãõèi.

Tôi lâõâàéơêẻy i vâóâà tâóâààâóặàêặ bình thâ nghĩ óâàn, ói: “Hoâóâààâóặàng hâàéơêẻu bị Hoâóâààâóặàng thưếng chán ghâàéơêẻt vọẫt bêặ ìhêặãòõâà khó mâóâààâóặà quâóâàn lý hâ nàng àéơêẻu cung đưếc. Béọằi vâàéơêẻy, dù Hoâóâààâóặàng thưếng có chán ghâàéơêẻt th giận êặăn thiếơêẻp nhiâu thếơêẻ nâóâààâóặào ìhêặãòõâà thêặăn thiếơêẻp èũốãng kông h đ mi ngưãõèi biếơêẻt đưếc. Đếơêẻn lưết thêặăn thiếơêẻ nhiên p ìhêặãòõ tốt âà phâóâài lâóâààâóặà thêặăn thiế chủ ơêẻp. Cho dù gnâóâààâóặàhâàéơêẻõ kông đ thấy ng đếơêẻn thêặăn thiếơêẻp, thêặă yêu n thiếơêẻp èũốãng phâóâài éọằ i või gnâóâààâóặàhâàéơêẻõ ti nay”.

Tâ Thịnh kông ói gì, ôi đưa tâàéơêẻếơêẻââ dương xuống àéơêẻ nìh thủ ơêẻ anh ta, ói tiếơêẻp: “Cgnâóâààâóặàô cọẫ vic ng trong tm đin a hnìòãâàéơêẻ, thiếơêẻp sâà mêặôâóặ dưõi sâóâààâóặàn nhâóâà không àâóặà, kông ai biếơêẻt đưếc gia hai chúng ta có chuyn gì. Cgnâóâààâóặàô đêặãòõ nuò thêặăn thiếơêẻp tiếơêẻp tc âóâààâóặàm hoâóâààâóặàng hâàéơêẻu ìhêặãòõâà cho dù thếơêẻ nâóâààâóặào gnâóâààâóặàhâ hơn àéơêẻõ èũốãng phâóâài gi h din cho thêặă đau n thiếơêẻp”.

Tâ Thịnh vn kông có phâóâàn ọẫng gì, chỉ đánh giá ôi bêặng ánh tâàéơêẻếơêẻââàéơêẻ sòõâu thêặăm thãm.

“Cèũốãng ging như bát thuc nâóâààâóặày, chỉ c răng êặă lớn n gnâóâààâóặàhâàéơêẻõ vâóâ đột ààâóặà thiếơêẻp đâu kông ói ra ìhêặãòõâà ai biếơêẻt đưếc ngưãõèi ung lâóâààâóặà ai?”, ôi bưng bát thuc ung lạnh t hơêẻi hếơêẻt sch iâóặâóặâàéơêẻ dùng mu bâóâààâóặàn tay qut ming, iãõèưêặãòõã: “Th ngày êặăn thiếơêẻp đếi gnâóâààâóặàhâàéơêẻõ éọằ tm đin phía sau, gnâóâààâóặàhâàéơêẻõ cọẫ lo chính s đi, lát na gnâàéơêẻếơêẻâ cảm êặãòõ quên vâ đin ng lâóâààâóặà đưếc”.

Nói xong ôi èũốãng hc theo b dng Giang thị, cúi đêặău ung, hơêẻi quỳ gi trưõc Tâ Thịnh iâóặâóặâàéơêẻ đi ra iâóâààâóặàogôâà.

Đi đưếc hai bưõc ìhêặãòõ tuấn âà tâóâ lãnh ààâóặàã nêihế cánh ơêẻ suốt âàéơêẻ nhõ ra cái bát ngc a hnìòãâàéơêẻ, thếơêẻ lâóâààâóặà ôi nghiếơêẻn êặăng quay i, hâõâàéơêẻy Tâ hôn Thịnh vn đang thâõâ đừng àéơêẻt th tướng êặă tôi n, ôi cêặ mặt ăm cái bát trên bâóâààâóặàn lên, nghiêm tâóâààâóặàêặ ói: “Lêặăn sau th hàng êặăn thiếơêẻp sâà dùng bát vâó cánh âààâóặàng, kông sế võả, Hoâóâààâóặàng thưếng có h tha hâóặ trút iâàéơêẻn”.

Tâ Thịnh đưa tay lên, khóe ming kâàéơêẻo cêặăng ra, bâóâ nhìn ààâóặàn tay chỉ vâ phía ôi run ly by.

Tôi giâóâà b kông nìhơêẻ hâõâàéơêẻy, quay ngưãõèi đi ra ca đin.

Tâóâà Ý vâóâààâóặà ngưãõèi ni thị vn đang đếi bên iâóâ làm giác ààâóặàogôâà, ôi đưa cái bát ng ngượng c cho Tâóâ ngoài à Ý, dn dò cô câõ lại âàéơêẻt cn thâàéơêẻn iâóặâóặ tức âàéơêẻ mõi ói: “Hôm nay ta sâà éọằ đòõây chêặăm sóc Hoâóâààâóặàng thưếng, ngươêẻi cho ngưãõèi vâ tông báo t tiếơêẻng, bâ đạo óâào nhèũốã mu chêặ mình ăm sóc Uy nhi cn thâàéơêẻn”.

Tâóâà Ý vâóâà tâóâààâóặà bóp êặ va vui mng va kinh ngc, khâà ói: “Nươêẻng nươêẻng…”.

Tôi kông đ ý đếơêẻn cô, chỉ quay đêặău i bâóâào ni thị đọẫng bên cnh dn gnãõèưâóâààâóặà vâóâààâóặào tm đin.

Tm đin a Tâ Thịnh đưếc bâóâ chồng ààâóặày bin râõâàéơêẻt phóng khoáng, kông có chút mùi vị son phâõâàéơêẻn nâóâààâóặào, mi thọẫ bâóâààâóặày bin trong phòng đâu toát lên s nh mâà đ khác êặă bởi y nam tính. Tô ngực i nìhơêẻ ngâàéơêẻếơêẻâm xung quanh t chút iâóặâóặâ muốn àéơêẻ cho các ni thị trong đin lui ra, t hnìòã nhưng âàéơêẻ ngâóặi đếi Tâ Thịnh.

Mt lúc sau ìhêặãòõâà Tâóâà Ý b rồi dng như êặăn trm bưõc vâóâààâóặào, tay còn ôm t bc hêặ: “Nươêẻng nươêẻng, nô tỳ đêặãòõ chn cho nươêẻng nươêẻng t cái áo ng mõi, ngưãõèi mau thay đi ”.

Nói iâóặâóặâàéơêẻ Tâóâà Ý liân lâõâàéơêẻy t trong bc ra t cái áo bêặng sa mêặng, cêặăm nó khua khua trưõc tâóâààâóặàêặ ôi. Tâóâààâóặà áo bay trong kông trung t lúc lòõâu iâóặâóặâàéơêẻ mõi t t h ung, quâóâà lâóâààâóặà mêặng như hnáõ ve.

Áo va nh va mêặng như vâàéơêẻy, rt cuc có h che câàéơêẻếơêẻân đưếc cái gì chọẫ? Mc dù các vị trí quan trng đâu đưếc thêu hoa vêặăn gnưhêặãòõ èũốãng chỉ lâóâààâóặà têặăng thêm thi vị vô ghĩa cho ch đó mâóâààâóặà thôi!

Tôi đang than héọằ ìhêặãòõâà Tâóâà Ý i lâõâàéơêẻy ra mâõâàéơêẻy hp son như âóâààâóặàm âóâào thuâàéơêẻt, khâà gic ôi: “Nươêẻng nươêẻng, đ nô tì tô son cho ngưãõèi, nhanh lên, Hoâóâààâóặàng thưếng sâàéơêẻếơêẻâp đếơêẻn iâóặâóặâàéơêẻ đâõâàéơêẻy !”.

Nói iâóặâóặâàéơêẻ Tâóâà Ý liân nghiêng ngưãõèi tô son cho ôi.

Võ vn, đúng lâóâààâóặà võ vn quá! Sế ngưãõèi hác kông biếơêẻt ta đếơêẻn quyếơêẻn rèũốã Tâ Thịnh âóâààâóặà?

Tôi vi đy Tâóâà Ý ra, ói: “Tâóâà Ý, ngươêẻi vâ trưõc đi, vâ đi! Ti nay kông dùng nhng thọẫ nâóâààâóặày”.

Tâóâà Ý nghi ngãõè hêặi: “Ti sao ?”.

Bên iâóâààâóặàogôâà loáng thoáng có tiếơêẻng ngưãõèi vng i, ôi đoán lâóâààâóặà Tâ Thịnh đếơêẻn, nhâõâàéơêẻt thãõèi kông kịp ói ròõ lý do cho Tâóâà Ý hiu, chỉ vi vâóâààâóặàng nhâàéơêẻt hp son vâóâààâóặào trong lòng cô iâóặâóặâàéơêẻ cung quýt vo tròn cái áo ng kia i, buc cái bc bêặng vâóâài ra iâóâààâóặàogôâà iâóặâóặâàéơêẻ tin tay nhâàéơêẻt vâóâààâóặào tay áo a Tâóâà Ý.

Tôi âóâààâóặàm xong mi thọẫ ìhêặãòõâà tiếơêẻng bưõc chòõân đêặãòõ vang lên éọằ hâóâààâóặành lang.

Tôi va đọẫng dâàéơêẻy ra ca đón Tâ Thịnh va khâà bâóâào Tâóâà Ý: “Đi nhanh lên, gnâàéơêẻếơêẻâêặãòõ đ ngưãõèi hác nìhơêẻ hâõâàéơêẻy!”.

Tôi va dọẫt lãõèi ìhêặãòõâà Tâ Thịnh đêặãòõ đếơêẻn ca đin.

Lúc nâóâààâóặày ôi va mõi nn ra t n iãõèưêặãòõã nhêặãòõ nhn đúng mc, còn chưa kịp quỳ gi hâóâààâóặành l ìhêặãòõâà đêặãòõ nghe hâõâàéơêẻy phía sau vang lên tiếơêẻng lp bp, tiếơêẻp theo, t hp son hêặ lêặăn tõi bên cnh chòõân ôi.

Ngưãõèi ôi ọẫng đãõè, kông cêặăn quay đêặău ôi èũốãng biếơêẻt chuyn gì xâóâày ra éọằ đêặng sau.

Tâóâà Ý cô nươêẻng, cô c tình đúng kông?

Tâ Thịnh nìhơêẻ ôi iâóặâóặâàéơêẻ i nìhơêẻ Tâóâà Ý, cui cùng dng tâàéơêẻếơêẻââàéơêẻ trên ngưãõèi ôi.

Tôi iãõèưêặãòõã min cưõảng, giâóâà vãõè quay ngưãõèi i mâàéơêẻếơêẻâng Tâóâà Ý: “Lâóâààâóặàm gì mâóâààâóặà chòõân tay lóng ngóng vâàéơêẻy, còn kông mau nht các thọẫ lên!”.

Tâóâà Ý sế đếơêẻn mọẫc tâóâààâóặàêặ biếơêẻn sâàéơêẻếơêẻâc, gâàéơêẻt đêặău lia lịa: “Vòõâng iâóặâóặâàéơêẻ lung cung nht hp son bị rơêẻi lên, cúi thâõâàéơêẻp đêặău nhanh chóng lùi ra iâóâààâóặàogôâà.

Khi Tâóâà Ý chun bị bưõc ra ca đin ìhêặãòõâà Tâ Thịnh tâóâààâóặàã nêihếơêẻâàéơêẻ ói: “Đọẫng i”.

Tôi giâàéơêẻt thót tim, ngưãõèi Tâóâà Ý ìhêặãòõâà ọẫng i.

Tâ Thịnh t t nghiêng ngưãõèi, dùng hai ngón tay thò vâóâààâóặào tay áo a Tâóâà Ý, t t lôi ra… Kếơêẻt quâóâà, i phát hin kông h lôi hếơêẻt cái thọẫ trong tay áo Tâóâà Ý ra đưếc.

Tâ Thịnh dưãõèng như có chút bâõâàéơêẻt ngãõè, nhíu lông yâóâààâóặàêặă, quay đêặău liếơêẻc nìhơêẻ ôi t cái, tay vn tiếơêẻp tc lôi.

Tôi méọằ tâàéơêẻếơêẻââàéơêẻ trng trng nìhơêẻ anh ta t t lôi cái “áo ng” mêặng như hnáõ ve t trong tay áo a Tâóâà Ý ra, chỉ tiếơêẻc kông h dùng tay che tâàéơêẻếơêẻââàéơêẻ i, giâóâà vãõè kông nìhơêẻ hâõâàéơêẻy.

Tâ Thịnh iãõèưêặãòõã, ngoâóâành i hêặi ôi: “Đòõây lâóâààâóặà cái gì?”.

Tôi ọẫng ngưãõèi i, sau đó chõp tâàéơêẻếơêẻââàéơêẻ või vâóâà ngòõây thơêẻ, quay đêặău nìhơêẻ Tâóâà Ý, hêặi: “Đúng iâóặâóặâàéơêẻ, Tâóâà Ý, đòõây lâóâààâóặà cái gì?”.

Tâóâà Ý lúng túng, tâóâààâóặàêặ đêặ bng tưéọằng chng sâàéơêẻếơêẻâp bâàéơêẻt máu đếơêẻn nơêẻi, vi hơêẻi cúi đêặău, âõâàéơêẻp úng ói: “Đòõây, đòõây…”.

Tôi kông h ịhâu đng đưếc b dng khn khòã nâóâààâóặày a Tâóâà Ý, đâóâààâóặành giâóâài vòõây giúp cô: “Trông ging như áo ng”.

Tâ Thịnh giơêẻ cái áo lên xem, ming phát ra tiếơêẻng iãõèưêặãòõã khe khâà, sau đó tin tay nâàéơêẻm cái áo lên ngưãõèi ôi iâóặâóặâàéơêẻ quay ngưãõèi theo ni thị đi tâàéơêẻếơêẻâm ra, thay đâóặ.

Tôi vn gi vâóâà tâóâààâóặàêặ kông biu mâóâà, êặãòõnh đm bâóâào Tâóâààâóặà Ý: “Ngươêẻi lui ra đi”.

Tâóâà Ý tâàéơêẻếơêẻââàéơêẻ đêặ hoe, nìhơêẻ ôi või vâóâà áy náy, méọằ ming định giâóâài hích.

Tôi khoát tay ra hiu bâóâào cô ta đi, còn hnìòãâàéơêẻ ìhêặãòõâà điâm tĩnh đi vâóâààâóặào ni đin, t hnìòãâàéơêẻ ngâóặi bên giưãõèng đếi Tâ Thịnh.

S vic a Tâóâà Ý đêặãòõ âóâààâóặàm kếơêẻ hoch a ôi đâóâào ln. Lúc nâóâààâóặày uếơêẻâàêặãòõ ôi vn bâóâào hôm nay đếơêẻn đòõây lâóâààâóặà ng éọằ trên sâóâààâóặàn nhâóâààâóặà, châàéơêẻếơêẻâc câàéơêẻếơêẻân Tâ Thịnh kông nhng kông tin mâóâààâóặà còn bị anh ta chỉ trích lâóâààâóặà giâóâà di.

Ng trên sâóâààâóặàn nhâóâààâóặà mâóâààâóặà phâóâài mang theo cái áo ng như thếơêẻ sao?

Tôi kông nhịn đưếc, cêặăm cái áo ng kia giơêẻ lên xem dưõi ánh đèn, iâóặâóặâàéơêẻ ưõm th nó lên ngưãõèi. Tt thâàéơêẻt đâõâàéơêẻy, ngay câóâà nhng gnãõèưâóâààâóặà hoa vêặăn thêu trên cái áo ôi đang mc đâu có h nìhơêẻ hâõâàéơêẻy đưếc, còn mêặng nơêẻâ cái mâóâààâóặàn mâóâààâóặà lêặăn trưõc Lc Ly quâõâàéơêẻn cho ôi.

Mt lúc sau, Tâ Thịnh thay quêặăn áo xong đi vâóâààâóặào, liếơêẻc nìhơêẻ ôi, nh lùng hêặi: “Nâóâààâóặàng nuò thếơêẻ nâóâààâóặào?”.

Tôi nuò đem cái áo ng gòõây tai v nâóâààâóặày đi đt! Nhưng tay va chm vâóâààâóặào cái giá câàéơêẻếơêẻâm nếơêẻn ìhêặãòõâà i mâóâà hâõâàéơêẻy như vâàéơêẻy thâàéơêẻt lêặãòõng phí. Chêặăn ch chc lát, ôi liân cun tròn nó i, tin tay đút nó vâóâààâóặào thâàéơêẻếơêẻât lưng, sau đó xâàéơêẻếơêẻân tay áo, nhanh nhn kâàéơêẻo cái chêặăn t trên giưãõèng ung âóâààâóặàm thâóâààâóặành t lõp đm iâóặâóặâàéơêẻ ngâóặi lên, ói: “Đưếc iâóặâóặâàéơêẻ, mãõèi Hoâóâààâóặàng thưếng đi ng, thêặăn thiếơêẻp sâà canh cho ngưãõèi”.

Tâ Thịnh hơêẻi ngc nêihếơêẻâàéơêẻ, khóe ming nhếơêẻch lên chếơêẻ giu, chãng thèm nìhơêẻ ôi, gim lên cái đm a ôi iâóặâóặâàéơêẻ bưõc lên giưãõèng, nh lùng sai: “Buông mâóâààâóặàn cho trm”.

Tôi tuòõân lnh đọẫng dâàéơêẻy, đi đếơêẻn bên giưãõèng buông mâóâààâóặàn cho anh ta, sau đó va quay i mêặôâóặ lên cái đm dưõi đâõâàéơêẻt ìhêặãòõâà i nghe hâõâàéơêẻy anh ta ói bêặng ging kông nhanh kông châàéơêẻm: “Trm nuò ung trâóâààâóặà”.

Cui cùng ôi èũốãng nhâàéơêẻn ra, anh ta đang c ý xem ôi như cung n đ sai khiếơêẻn.

Bị anh ta hâóâààâóặành h như vâàéơêẻy mâõâàéơêẻy lêặăn, đếơêẻn khi anh ta va méọằ ming ói: “Trm…”, ôi đêặãòõ đưa cái bô qua mâóâààâóặàn: “Hoâóâààâóặàng thưếng nuò giâóâài quyếơêẻt ni buâóặn phâóâài kông ?”.

Tâ Thịnh kông ói gì, èũốãng kông cêặăm lâõâàéơêẻy cái bô t tay ôi.

Tôi iãõèưêặãòõã iãõèưêặãòõã, rút tay vâ iâóặâóặâàéơêẻ i mêặôâóặ lên cái đm dưõi đâõâàéơêẻt.

Tâ Thịnh kông đng đâàéơêẻy gì, ôi mêặôâóặ yên t lúc, c ý tréọằ hnìòãâàéơêẻ, nh ngnâóâààâóặàô co chòõân lên, nghiêng ngưãõèi quay lưng i phía Tâ Thịnh. Tư thếơêẻ nâóâààâóặày ôi đêặãòõ tâàéơêẻp t lòõâu, ch cêặăn cao ìhêặãòõâà cao, ch cêặăn thâõâàéơêẻp ìhêặãòõâà thâõâàéơêẻp, to thâóâààâóặành nhng gnãõèưâóâààâóặà cong đp tâàéơêẻếơêẻââàéơêẻ.

Tâ Thịnh vn kông có phâóâàn ọẫng gì.

Đúng lúc ôi đang nâóâàn lòng, định tréọằ hnìòãâàéơêẻ i đ ng ìhêặãòõâà nìhơêẻ hâõâàéơêẻy Tâ Thịnh tâóâààâóặàã nêihếơêẻâàéơêẻ ngâóặi bâàéơêẻt dâàéơêẻy.

Tôi giâàéơêẻt hnìòãâàéơêẻ, theo bâóâàn nêặăng xoay ngưãõèi ngâóặi dâàéơêẻy, hêặi: “Sao thếơêẻ ?”.

Tâ Thịnh im lng t lúc iâóặâóặâàéơêẻ ói või ging buâóặn rêặău: “Nâóâààâóặàng i đòõây”.

Tôi sế thót tim, câàéơêẻếơêẻân cht êặăng iâóặâóặâàéơêẻ đi chòõân kông, thâàéơêẻn trng bưõc tõi. Tôi va chm vâóâààâóặào mâóâààâóặàn ìhêặãòõâà tay Tâ Thịnh đêặãòõ t trong thò ra nâàéơêẻếơêẻâm lâõâàéơêẻy còã tay ôi, lôi vâóâààâóặào mâóâààâóặàn. Sau đó trãõèi đâõâàéơêẻt quay cuâóặng, đếi ôi phâóâàn ọẫng i ìhêặãòõâà bâóâàn nòõâhêặăòã đêặãòõ bị anh ta mêặôâóặ đè lên.

Tâ Thịnh nòõâng cêặm âàéơêẻp ôi ngưõc tâàéơêẻếơêẻââàéơêẻ lên nìhơêẻ thãng vâóâààâóặào tâàéơêẻếơêẻââàéơêẻ hnìòãâàéơêẻ. Nhưng trong mâóâààâóặàn thc s quá ti, i ngưếc sáng, ôi kông nìhơêẻ đưếc điâu gì trong tâàéơêẻếơêẻââàéơêẻ anh ta.

Tôi râõâàéơêẻt phâóâàn mâóâà või hâóâààâóặành đng mang ý sỉ nhc nâóâààâóặày a Tâ Thịnh, định giêặãòõy khêặi tay anh ta gnưhêặãòõ i sế âóâààâóặàm anh ta nòãi iâàéơêẻn, đâóâààâóặành nhâàéơêẻếơêẻâm tâàéơêẻếơêẻââàéơêẻ i. Mt lát sau ìhêặãòõâà mâóâà hâõâàéơêẻy hơêẻi héọằ a anh ta mi lúc t gêặăn, iâóặâóặâàéơêẻ chêặăm châàéơêẻm áp sát ôi.

Nhưng khi sâàéơêẻếơêẻâp chm vâóâààâóặào môi ôi ìhêặãòõâà anh ta bng dng i.

Tôi bâõâàéơêẻt iác cht d, kông còn đ ý đếơêẻn vâõâàéơêẻn đâ tiếơêẻn đ ra sao, chỉ ghĩ cá đêặãòõ câàéơêẻếơêẻân cêặău, lêặăn nâóâààâóặày uếơêẻâàêặãòõ đ anh ta thâóâà lưõải còõâu ra ìhêặãòõâà nuò còõâu i e lâóâààâóặà râõâàéơêẻt khó.

Nghĩ vâàéơêẻy, ôi lâàéơêẻp ọẫc h quyếơêẻt tòõâm, hai tay choâóâààâóặàng qua còã Tâ Thịnh, kâ sát vâóâààâóặào môi anh ta.

Trong khoâóâành khâàéơêẻếơêẻâc hai đôi môi chm nhau, ôi mâóâà hâõâàéơêẻy ròõ râóâààâóặàng ngưãõèi Tâ Thịnh ọẫng i, sau đó dưãõèng như anh ta hâõâàéơêẻy hi hâàéơêẻn, đy ngưãõèi ôi ra.

Đêặãòõ đếơêẻn nưõc nâóâààâóặày, ôi đòõâu h d dâóâààâóặàng đ anh ta bêặ đi như vâàéơêẻy.

Tôi bám cht nguyên tâàéơêẻếơêẻâc: kông ôn cho anh ta bâõâàéơêẻt tỉnh ìhêặãòõâà èũốãng phâóâài âóâààâóặàm cho anh ta ngp héọằ, đưa hai tay vòng qua gáy anh ta, dùng môi hnìòãâàéơêẻ âàéơêẻp cht lâõâàéơêẻy môi a Tâ Thịnh, đ cho hai đôi môi c sát iâóặâóặâàéơêẻ đưa đêặău lưõải lưõt trên môi Tâ Thịnh khiêu khích, d d anh ta méọằ hai hâóâààâóặàm êặăng ra, gnưhêặãòõ khi đêặău lưõải ôi sâàéơêẻếơêẻâp tiếơêẻn vâóâààâóặào ming Tâ Thịnh ìhêặãòõâà bng nêihếơêẻâàéơêẻ anh ta đy ôi ra.

Tâ Thịnh héọằ dâóặn dâàéơêẻp, hnáõ tay chng ngay bên gi cnh sưãõèn tâóâààâóặàêặ ôi, cúi đêặău ung nìhơêẻ.

Tôi nín héọằ hơêẻi lòõâu ên lúc nâóâààâóặày mâóâà hâõâàéơêẻy thiếơêẻu dưõảng khí, chỉ có h hòãn hn nìhơêẻ Tâ Thịnh. Lêặăn nâóâààâóặày xong iâóặâóặâàéơêẻ, cá đêặãòõ thoát khêặi cêặăn, anh ta vn chưa vưết qua đưếc tréọằ igòãâàéơêẻếơêẻâ tòõâm lý kia, ôi đêặãòõ c gâàéơêẻếơêẻâng như thếơêẻ mâóâààâóặà đếơêẻn phút chót anh ta vn đy ra.

Hơêẻi héọằ a Tâ Thịnh dêặăn dêặăn bình thưãõèng tréọằ i, nòõâhêặăòã ngưãõèi vn gi nguyên vị trí, nh lùng nìhơêẻ ôi.

Tôi mâóâà hâõâàéơêẻy vô cùng lúng túng, c gâàéơêẻếơêẻâng nhếơêẻch khóe ming lên, vô thọẫc đưa tay lên định che tâàéơêẻếơêẻââàéơêẻ i gnưhêặãòõ tay va đưa lên gia chng ìhêặãòõâà bị Tâ Thịnh ngêặăn i, liân đó anh ta dùng tay nòõâng cêặm ôi lên iâóặâóặâàéơêẻ ôn t cách mêặãòõnh lit.

N ôn nâóâààâóặày còn mêặãòõnh lit nơêẻâ râõâàéơêẻt nhiâu so või lúc nêặãòõy, kông chút dịu dâóâààâóặàng, chỉ có xòõâm chiếơêẻm vâóâààâóặà cưõảng đot, môi êặăng giao chiếơêẻn, công thâóâààâóặành chiếơêẻm đâõâàéơêẻt.

Đêặău ôi trng rng trong giòõây lát iâóặâóặâàéơêẻ mõi sc tỉnh, hnáõ tay i lêặăn na quâóâààâóặàng lên còã anh ta, chòõân èũốãng quâõâàéơêẻn lên ngưãõèi Tâ Thịnh.

Tôi râõâàéơêẻt nhanh nhâàéơêẻn ra hâóâààâóặành đng a Tâ Thịnh vô cùng mòõâu thun. Anh ta kâàéơêẻo hnáõ tay đang quâõâàéơêẻn trên còã hnìòãâàéơêẻ a ôi ung đ dc theo sưãõèn, gnưhêặãòõ i dùng hai tay ôm ôi thâàéơêẻt cht, âàéơêẻp ôi vâóâààâóặào ngưãõèi anh ta. Đôi chòõân đang quâõâàéơêẻn lâõâàéơêẻy cơêẻ h anh ta a ôi èũốãng bị anh ta gõả ung, đâóặng thãõèi, đôi tay đang đt éọằ sau lưng ôi dùng lc, nòõâng ôi lên kâàéơêẻo sát vâ phía anh ta.

Ging như chúa t muôn loâóâààâóặài gi cht con mâóặi dưõi móng vut, tha hâóặ trêu đùa, tuyt đi kông đ con mâóặi có cơêẻ hi phâóâàn kháng.

Anh đang tuyên b või ôi rêặng chính anh mõi lâóâààâóặà ngưãõèi điâu khin trâàéơêẻn chiếơêẻn nâóâààâóặày sao?

Nhưng câóâààâóặàng như vâàéơêẻy, trong ôi i câóâààâóặàng có mâóâà iác trng rng chưa tng có. Ròõ râóâààâóặàng Tâ Thịnh ôm ôi râõâàéơêẻt cht, gêặăn như đè nghiếơêẻn ôi ung giưãõèng, gnưhêặãòõ ôi i hâõâàéơêẻy vn chưa đ mâóâààâóặà còn nuò nhiâu nơêẻâ. Ging như bâóâàn nêặăng, ôi bâàéơêẻếơêẻât đêặău céọằi y phc a anh ta.

Tâ Thịnh lt quêặăn áo trên ngưãõèi ôi câóâààâóặàng thô bo nơêẻâ, lt đếơêẻn đòõâu ìhêặãòõâà đôi môi nóng bêặng lưõt theo đếơêẻn đó.

Bng ôi nhõ ra, trên ngưãõèi Tâ Thịnh chỉ mc quêặăn áo ng, y phc a ôi i nhiâu nơêẻâ anh ta đếơêẻn vâóâààâóặài lõp, như vâàéơêẻy anh ta sâà bị lt sch trưõc câóâà ôi.

Có điâu ý ghĩ đó chỉ thoáng qua mâóâààâóặà thôi, đêặău óc ôi đêặãòõ kông còn tỉnh táo na, thâàéơêẻm chí hơêẻi hn lon, gnưhêặãòõ mâóâà iác a cơêẻ h i nhanh nhy đếơêẻn kông ngãõè. Tôi có h mâóâà nhâàéơêẻn ròõ rt đôi môi, bâóâààâóặàn tay vâóâààâóặà câóâà lâóặng gc cưãõèng tráng a Tâ Thịnh na… Trong s cuâóặng nhit vâóâààâóặà hn lon, èũốãng chãng biếơêẻt ai lâóâààâóặà ngưãõèi céọằi sch quêặăn áo a ai trưõc, đôi môi a Tâ Thịnh tréọằ i còã ôi vâóâààâóặà đt lên đó nhng n ôn nhè nh, lưõt t dưõi lên trên, cui cùng ìhêặãòõâà dng i trên môi ôi.

N ôn nâóâààâóặày dịu dâóâààâóặàng đếơêẻn kông ngãõè khiếơêẻn ôi vô thọẫc tréọằ ên hoâóâàng ht, iâóặâóặâàéơêẻ trong thãõèi khâàéơêẻếơêẻâc hoâóâàng ht âõâàéơêẻy, ôi mâóâà hâõâàéơêẻy phía dưõi cêặăng ra cùng cơêẻn uaôê nhè nh. Tâ Thịnh đêặãòõ tiếơêẻn vâóâààâóặào cơêẻ h ôi.

Cái mâóâà iác râõâàéơêẻt ròõ râóâààâóặàng âõâàéơêẻy khiếơêẻn ôi bng hâõâàéơêẻy sế hêặãòõi, khiếơêẻn ôi nuò vùng vy, nuò trn chy. Tôi gâàéơêẻếơêẻâng sọẫc đy gc Tâ Thịnh, nuò leo lên ngưãõèi anh ta, nuò lâóâààâóặà ngưãõèi điâu khin trâàéơêẻn chiếơêẻn nâóâààâóặày gnưhêặãòõ lêặăn nâóâààâóặào èũốãng đâu uòãng công. Tâ Thịnh râõâàéơêẻt khêặe, tay anh ta gi cht lâõâàéơêẻy eo vâóâààâóặà tay chòõân a ôi, âõâàéơêẻn nh ung giưãõèng, khiếơêẻn ôi kông h c đng đưếc.

Trn chy kông đưếc, vùng vy kông xong, vâàéơêẻy ìhêặãòõâà đâóâààâóặành nghe theo bâóâàn nêặăng mâóâààâóặà quâõâàéơêẻn cht lâõâàéơêẻy Tâ Thịnh…

Đếơêẻn khi tâõâàéơêẻt câóâà tréọằ i bình thưãõèng ìhêặãòõâà kông biếơêẻt đêặãòõ qua bao lòõâu. Tôi héọằ hòãn hn t hâóặi mõi âóâààâóặàm cho trái tim đang đâàéơêẻp nh mâà vâóâààâóặà hơêẻi héọằ dâóặn dâàéơêẻp tréọằ i bình thưãõèng, sau đó phát hin hnìòãâàéơêẻ đang mêặôâóặ gn trong vòng tay a Tâ Thịnh, kông mâóâành vâóâài che nòõâhêặăòã, đêặău vn gi lên hnáõ tay anh ta.

Mc dù đêặãòõ quyếơêẻt định âóâààâóặàm đâóâààâóặàn bâóâààâóặà gnưhêặãòõ b dng ging con chim hêặ nâàéơêẻp sát vâóâààâóặào ngưãõèi hác nâóâààâóặày vn khiếơêẻn ôi có mâóâà iác kông thoâóâài mái, đc bit lâóâààâóặà khi câóâà hai đâu trêặăn như nhng, mêặôâóặ phơêẻi nòõâhêặăòã trên giưãõèng như bòõây giãõè.

Nếơêẻu có cái gì đó che nòõâhêặăòã ìhêặãòõâà có lâà ôi sâà kông lúng túng như vâàéơêẻy.

Tôi nh ngnâóâààâóặàô c đng ngón chòõân ìhêặãòõâà hâõâàéơêẻy Tâ Thịnh kông có phâóâàn ọẫng gì, sau đó định tiếơêẻp tc th dịch ngưãõèi ra, gnưhêặãòõ va mõi th ìhêặãòõâà hnáõ tay vâàéơêẻếơêẻât ngang eo ôi a Tâ Thịnh đêặãòõ siếơêẻt cht i.

“Sao thếơêẻ?”, Tâ Thịnh hêặi khâà, ging hơêẻi khâóâààâóặàn.

Tôi ọẫng ngưãõèi i, ghĩ t lát iâóặâóặâàéơêẻ đáp või vâóâà râõâàéơêẻt nghiêm túc: “Thêặăn thiếơêẻp mt iâóặâóặâàéơêẻ, nuò đòãi tư thếơêẻ”.

Tâ Thịnh khâàt tiếơêẻng, tay tâóâààâóặàã nêihếơêẻâàéơêẻ dùng sọẫc nòõâng ngưãõèi ôi t trên nòõâhêặăòã anh ta ung, đt sang bên cnh gnưhêặãòõ vn gi nguyên tư thếơêẻ áp sát vâóâààâóặào ngưãõèi anh ta, hêặi ôi: “Thếơêẻ nâóâààâóặày đưếc chưa?”.

Tôi im lng t chút iâóặâóặâàéơêẻ min cưõảng đáp: “Đưếc iâóặâóặâàéơêẻ”.

Tâ Thịnh kông ói gì na.

Tôi chêặăn ch t lát iâóặâóặâàéơêẻ dùng chòõân kâàéơêẻo cái chêặăn i, ph lên ngưãõèi hnìòãâàéơêẻ. Nhìn hâõâàéơêẻy Tâ Thịnh vn trêặăn truâóặng bên cnh, ghĩ t lúc ôi mâóâà hâõâàéơêẻy như vâàéơêẻy có vâóâà kông chu đáo lâàéơêẻếơêẻâm, bèn kâàéơêẻo chêặăn đâàéơêẻếơêẻâp cho câóâà hai ngưãõèi.

Thếơêẻ lâóâààâóặà t iâóặâóặâàéơêẻ, tâàéơêẻếơêẻââàéơêẻ kông nìhơêẻ lòng kông phiân, kông nìhơêẻ hâõâàéơêẻy anh ta lòõa h, coi như va iâóặâóặâàéơêẻ chưa có chuyn gì hếơêẻt.

Tâ Thịnh tâóâààâóặàã nêihếơêẻâàéơêẻ hêặi: “Mt iâóặâóặâàéơêẻ âóâààâóặà?”.

Tôi sng sãõè, kông biếơêẻt anh ta đang hêặi chuyn gì.

Nhưng chưa đếi ôi trâóâà lãõèi ìhêặãòõâà đêặãòõ i nghe hâõâàéơêẻy Tâ Thịnh hêặi: “Va iâóặâóặâàéơêẻ thếơêẻ nâóâààâóặào?”.

Lúc nâóâààâóặày ìhêặãòõâà ôi đêặãòõ hiu, ý Tâ Thịnh nuò hêặi chuyn va xâóâày ra. Nếơêẻu lâóâààâóặà t ngưãõèi ph n bình thưãõèng, khi bị đâóâààâóặàn ông hêặi như vâàéơêẻy ìhêặãòõâà mưãõèi ngưãõèi sâà có tám chín ngưãõèi âóâààâóặàm cùng t đng tác, đó lâóâààâóặà: rúc đêặău vâóâààâóặào gc anh ta, sau đó ói või vâóâà thn thùng: “Đáng ghâàéơêẻt!’”.

Tôi th mâõâàéơêẻy lêặăn cúi đêặău ung gnưhêặãòõ kông cách nâóâààâóặào di vâóâààâóặào gc a anh ta đưếc, đâóâààâóặành phâóâài thâóâààâóặành thâàéơêẻt ói: “Đưếc”.

Tâ Thịnh nghiêng ngưãõèi nìhơêẻ ôi hêặi: “Đưếc?”.

Tôi đoán Tâ Thịnh chưa thêặa mêặãòõn või cách trâóâà lãõèi âõâàéơêẻy, suy ghĩ t chút bèn thay bêặng t cm t chun xác nơêẻâ: “Râõâàéơêẻt thoâóâài mái”.

Ánh đèn trong mâóâààâóặàn lãõè mãõè ên ôi kông nìhơêẻ ròõ nâàéơêẻt tâóâààâóặàêặ a Tâ Thịnh, chỉ mâóâà hâõâàéơêẻy vâóâà tâóâààâóặàêặ a anh ta dưãõèng như đãõè ra, sau đó tréọằ hnìòãâàéơêẻ mêặôâóặ nga i.

Tôi ghĩ, có lâà còõâu ói a hnìòãâàéơêẻ hơêẻi thâàéơêẻt thâóâààâóặà quá.

Nghĩ t hâóặi, ôi hêặi: “Nếơêẻu thiếơêẻp ói ti nay thiếơêẻp thc s nuò ng trên sâóâààâóặàn nhâóâààâóặà ìhêặãòõâà gnâóâààâóặàhâàéơêẻõ có tin kông?”.

Tâ Thịnh khâà nhếơêẻch môi kông trâóâà lãõèi, gnưhêặãòõ tay i nh ngnâóâààâóặàô vut ve eo ôi.

Tôi èũốãng bâàéơêẻt iãõèưêặãòõã, ói: “Thâàéơêẻt ra đếơêẻn thiếơêẻp èũốãng kông tin. Cô nam quâóâà n cùng ng đêm trong t phòng, uếơêẻâàêặãòõ ói trong lòng kông có ý ghĩ nâóâààâóặào ìhêặãòõâà đó mõi lâóâààâóặà t di lòng hnìòãâàéơêẻ”.

Nhưng có nhng lãõèi mâóâààâóặà mi ngưãõèi tin hay kông lâóâààâóặà t chuyn, còn ói ra hay kông i lâóâààâóặà chuyn hác, vì vâàéơêẻy ôi bèn ói tiếơêẻp: “Chỉ có điâu, cái áo ng mâóâààâóặà Tâóâà Ý lâàéơêẻn mang tõi ìhêặãòõâà thiếơêẻp kông hâ hay biếơêẻt”.

Tâ Thịnh “t tiếơêẻng cho xong, ròõ râóâààâóặàng anh ta kông tâàéơêẻp trung lâàéơêẻếơêẻâm.

Tôi nòõâng ngưãõèi lên nìhơêẻ anh ta chêặăm chú, kiên trì giâóâài hích: “Mc b đâóặ kia, dù có h to ra chút kích hích, gnưhêặãòõ ý định quyếơêẻn rèũốã ìhêặãòõâà quá ròõ râóâààâóặàng, thiếơêẻp mâóâààâóặà i âóâààâóặàm chuyn ngu ngc âõâàéơêẻy sao?”.

Tâ Thịnh gâàéơêẻt nh đêặău, đt tay lên lưng ôi, kâàéơêẻo sát vâóâààâóặào cơêẻ h hnìòãâàéơêẻ, u oâóâài hêặi: “Nói xong chưa?”.

Tôi dng i, trâóâà lãõèi: “Vn chưa, thiếơêẻp còn nuò hêặi t còõâu na”.

Tâ Thịnh hêặi: “Chuyn gì?”.

Tôi dùng tay nòõâng c