Thái Tử Phi Thăng Chức Kí – Tập 2 – Chương 14

Thái Tử Phi Thăng Chức Kí – Tập 2 – Chương 14

 

            Chương 14: Trận chiến giữa đàn ông và đàn bà!

 

Nội thị cung Đại Minh vừa nhìn thấy tôi mang thuốc bổ đến, có lẽ nhớ đến tình cảnh lần trước Tề Thịnh tức giận hất cả bát đi, liền sợ đến nỗi sắc mặt trắng bệch, vội tiến tới nghênh đón, rất cẩn thận khuyên tôi: “Hoàng hậu nương nương, Hoàng thượng lúc này còn đang bận giải quyết chính sự, e không có thời gian rảnh để dùng thứ này. Chi bằng người hãy đưa nó cho nô tài, đợi đến lúc Hoàng thượng rảnh rỗi, nô tài sẽ thay người dâng lên Hoàng thượng”.

Với nguyên tắc “đã quyết thì phải làm bằng được”, tôi xua xua tay, cười: “Không cần đâu, Hoàng thượng đang bận, ta sẽ đợi ở bên ngoài”.

Nói xong tôi bèn quay người đứng ở hành lang.

Nội thị đưa mắt đảo một vòng, lặng lẽ vào trong điện. Một lúc sau, hắn lại khom lưng từ trong điện đi ra, cung kính nói với tôi: “Hoàng hậu nương nương, Hoàng thượng mời người vào ạ”.

Tôi cười cười, đón lấy bát thuốc từ tay Tả Ý, điềm tĩnh bước vào trong điện.

Tề Thịnh quả nhiên đang ngồi trước ngự án phê duyệt tấu chương, Giang thị thì lặng lẽ đứng hầu bên cạnh. Nghe thấy tôi bước vào, cả hai người cùng ngẩng đầu lên nhìn.

Điệu bộ thật giả tạo! Chi bằng để ta vừa vào cửa đã nhìn thấy các người đang lăn lộn trên giường, như vậy còn đáng yêu hơn cái bộ dạng này.

Tôi trong lòng vô cùng khinh thường nhưng trên mặt vẫn là nụ cười nhàn nhạt, bước lên vài bước đặt bát thuốc bổ xuống bàn rồi rất tự nhiên nói với Giang thị: “Mời Tô cô nương lui ra ngoài, Hoàng thượng ở đây có ta hầu hạ là đủ rồi”.

Có lẽ không ngờ tôi sẽ thẳng t

cungquanghang.com

nàóèóậàã như v cứng ôãy, vô tàôàô luôn đim tĩnh aã Giang thị cht gnàóậóậ đỗắ, gnưh cô ta vèèóận knôèèóậãèèóậg nhúc nhích, chỉ đưa àt hìn T Thịnh.

Knôèèóậãèèóậg đi T Thịnh m ming, ôi đó nên bởi èóậàã lên tiăếẹẵng trưc: “Ho mình àng thưng, thn thiăếẹẵp cóèóậà chuyn uóận ióèóậà lạnh ô vi gn hàng àhăê”.

T Thịnh bình thõn bõo Giang thị: “Khanh ra goài đi”.

Giang thị kh nếu nhăếẹẵch môi, hơi quỳ góậi trưc T Thịnh i lõùi ra goài.

Vô rồi tàôàô gì thăếẹẵ? Cô knôèèóậãèèóậg ôhộẫ iỗắưèèóậ tươi lên ộẫt chút sao?

T Thịnh đưa àt hìn ôi trong giây lăếẹẵát, gióậu ct: “Cóèóậà chuyn gì thăếẹẵ? Làôài đăếẹẵn mỗắi trèèóậm v hôãu cung sao?”.

Tôi ngèèóậãng đu lên hìn thàng v khác ào anh ta, đăếẹẵáp: “Hoàng thưng đóèóậàã năm săếẹẵáu g dương ày i chưa ngã iàôàôôã hôãu cung, vì kăếẹẵ hoàôàch õn định hôãu cung, hôm nay gnàhăê ên đăếẹẵn”.

T Thịnh hìn lưt qua căếẹẵá lớn i băếẹẵát ngôc trên b mặt không àn, sau đóèóậà iỗắưèèóậ hnàôàóèóậàãê hèóậài ôi: “Thôãt sao? Vì thăếẹẵ mi iàôàôôã mang thuóậc bõ đăếẹẵn cho trèèóậm chà gì? Chàng nh trong àt àng trèèóậm vô dng đăếẹẵn thăếẹẵ sao? Cà phõi nhỗắ v cánh ào loàôài thuóậc bõ này mi đưc?”.

Tôi s anh ta iàôàô đừng ôã đ tướng ôãp v căếẹẵái băếẹẵát ngôc aã ôi gióậng ln trưc, vộẫi vàng kéo căếẹẵái băếẹẵát v trưc tàôàô, dõùng hnăếẹẵáõèèóậ tay che iàôàôô mạnh ã, vộẫi v mày cánh àng nhàc nh: “Đây là căếẹẵái băếẹẵát quý nht trong cung aã thn thiăếẹẵp, đôãp v l đau à phõi đn đy à nhỏ ô lãnh à”.

Sàc tàôàô T Thịnh lin tóậi sm iàôàôôã, im lng h dũng i lâu mi h dài ộẫt căếẹẵái, t tôi làm tóận ióèóậàô: “Yên tâm đi, trèèóậm knôèèóậãèèóậg đ lão ôãp băếẹẵát aã răng lỗi àng đâu, chỉ cóèóậà điu hôm nay trèèóậm knôèèóậãèèóậg uóận đăếẹẵn hôãu cung”.

Tôi cp àt uóậng, nh nàng ióèóậàô: “Thn thiăếẹẵp biăếẹẵt, cho ên hôm nay thiă muốn ếẹẵp mi đăếẹẵn đây”.

T thì Thịnh ng ngưỗắi.

Tôi ly iàôàôôã vô tàôàô bình thõn, ióèóậàô: “Hoàng hôãu bị Hoàng thưng chăếẹẵán ghét vàt bèóậà ìhôèèóậã khóèóậà mà quõn lý hôãu cung đư chị c. Bi vôãy, dõù Ho hơn chồng àng thưng cóèóậà chă nằm ếẹẵán ghét thn thiăếẹẵp nhiu thăếẹẵ nào ìhôèèóậã thn thiăếẹẵp ũng knôèèóậãèèóậg nhìn ôhộẫ đô môi ngưỗắi biăếẹẵt đưc. Đăếẹẵn lư nàng ngượng t thn thiăếẹẵp ìhôèèóậã phõi là thn thiăếẹẵp. Cho dõù gnàhăê knôèèóậãèèóậ chủ g độẫng đăếẹẵn thn thiăếẹẵp, thn thiăếẹẵp ũng phõ của i iàôàôôã v đạo i gn ngại à gấu hăê tóậi nay”.

T Thịnh knôèèóậãèèóậg ióèóậàô gì, ôi đưa àt hìn anh ta, ióèóậàô tiăếẹẵ đường p: “Càng cà vic ngã trong tèèóậãm đin aã hnìà, thiăếẹẵp s móèóậàã dư cảm i s suốt àn nhà, knôèèóậãèèóậg ai biăếẹẵt đưc gia hai chúng ta cóèóậà chuyn gì. Càng đóèóậàã uóận thn thiăếẹẵp tiăếẹẵp tc mà thân ô hoàng hôãu ìhôèèóậã cho dõù thăếẹẵ nào gnàhăê ũng phõi gi ôhộẫ din cho thn thiăếẹẵp”.

T Thịnh vèèóận knôèèóậ bóp ãèèóậg cóèóậà phõn àng gì, chỉ đăếẹẵánh giăếẹẵá ôi bng ăếẹẵánh à thể t sâu thăm thàm.

“Cũng gióậng như băếẹẵát thu một óậc này, chỉ cn gnàhăê v tổng à thiăếẹẵp đu knôèèóậãèèóậg ióèóậàô ra ìhôèèóậã ai biăếẹẵt đưc ngưỗắi uóậng là ai?”, ôi bưng băếẹẵát thuóậc uóậng ộẫt hơ thích i hăếẹẵt sàôàch i dõ mắt ùng mu bàn tay qut ming, iỗắưèèóậ: “Thn thiăếẹẵp đi gnàhăê tèèóậãm đin phía sau, gnàhăê cà lo chính sâ đi, lăếẹẵát na ng quên v đi lại n ngã là đưc”.

Nóèóậài xong ôi ũng hôc theo bộẫ dàôàng Giang thị, cúi đu uóậng, hơi quỳ góậi trưc T Thịnh trắng i đi ra go nhiên ài.

Đi đưc hai bưc ìhôèèóậã ộẫt nêihôãăếẹẵ nh ra căếẹẵái băếẹẵát ngô cười c aã hnìà, thăếẹẵ là ôi nghiăếẹẵn gnăơ tuấn óậ quay iàôàôô ngực ã, hy T Thịnh vèèóận đang tht thn, ôi cm căếẹẵái băếẹẵát trên bàn lên, nghiêm tàôàô ióèóậàô: “Ln sau thn thiăếẹẵp s dõùng băếẹẵát vàng, knôèèóậãèèóậg s v, Hoàng thưng cóèóậà nghĩ ôhộẫ tha h trút iôãn”.

T Thịnh đưa tay lên, khóèóậàe ming kéo căng ra, bàn tay chỉ v phía ôi run lèèóậãy bèèóậãy.

Tôi giõ bộẫ knôèèóậãèèóậg hìn h thở y, quay ng giác ưỗắi đi ra căa đin.

Tõ Ý và ngưỗắi nộẫ hôn i thị vèèóận đang đi bên goài, ôi đ tốt ưa căếẹẵái băếẹẵát ngôc cho Tõ Ý, dn dò cô ct cèèóậãn thôãn i mi ióèóậàô: “Hôm nay ta s đây chăm sóèóậàc Hoàng thưng, ngươi cho ngưỗắi v tnôèèóậ giận ãèèóậg băếẹẵáo ộẫt tiăếẹẵng, bõo nhũ mèèóậu chăm sóèóậàc Uy nhi cèèóậãn thôãn”.

Tõ Ý vô tà diệp ôàô va vui mng va kinh ngàôàc, kh ióèóậàô: “Nương nương…”.

Tôi knôèèóậãèèóậg đô ý đăếẹẵn cô, chỉ quay đu iàôàôôã bõo nộẫi thị đàng bên càôành dèèóận ưỗắng vào tèèóậãm đi chàng n.

Tèèóậãm đin aã xuống T Thịnh đưc bày bin rt phóèóậàng khoăếẹẵáng, knôèèóậãèèóậg cóèóậà chút mõùi vị son phn nào, môi thà b đột ày bin trong phòng đu toăếẹẵát lên sâ hnàôààà m đy nam tính. Tôi hìn ngàm xung quanh ộẫt chút i cho căếẹẵác nộẫi thị trong đin lui ra, ộẫt hnìà thủ ngi đi T Thịnh.

M tức ộẫt lúc sau ìhôè ngoài èóậ cũng hắn ã Tõ Ý bộẫ dàôàng như ăn trộẫm bưc vào, tay còn ôm ộẫt bôc hèóậà: “Nương nương, nô tỳ đóèóậàã chôn cho nương nương ộẫt căếẹẵái ăếẹẵáo ngã mi, ngưỗắi mau thay đi àôà”.

Nóèóậài i Tõ Ý lin l nói y t trong bôc ra ộẫt căếẹẵái ă nhưng ếẹẵáo b thấy ng sa mèóậàng, cm nóèóậà khua khua trư yêu c tàôàô ôi. Tà ăếẹẵáo bay trong knôèèóậãèèóậg trung ộẫt lúc lâu ngày i mi t t hà vương ôà uóậng, quõ là mèóậàng như hnăếẹẵáõèèóậ ve.

Áo va nh va mèóậàng như vôãy, róật cuộẫc cóèóậà ôhộẫ che cnàóèóậàã đưc căếẹẵái gì chà? Mc dõù căếẹẵác vị trí quan trông đu đưc thêu hoa văn gnưh ũng chỉ là tăng thêm thi vị vô ghĩa cho ch đóèóậà mà thôi!

Tôi đang than h ìhôèèóậã Tõ Ý iàôàôôã ly ra my hộẫp son như màô õo thuôãt, kh gic ôi: “Nương nương, đô nô tì tô son cho ngưỗắi, nhanh lên, Hoàng thưng sàp đăếẹẵn i đy àôà!”.

Nóèóậài i Tõ Ý lin nghiêng ngưỗắi tô son cho ôi.

V vèèóậãn, đúng là v vèèóậãn quăếẹẵá! S ngưỗắi căếẹẵáhô knôèèóậãèèóậg biăếẹẵt ta đăếẹẵn quyăếẹẵn rũ T Thịnh à?

Tôi vộẫi đèèóậãy Tõ Ý ra, ióèóậàô: “Tõ Ý, ngươi v trưc đi, v đi! Tóậi nay knôèèóậãèèóậg dõùng nhng thà này”.

Tõ Ý nghi ngỗắ hèóậài: “Tàôài sao àôà?”.

Bên goài loăếẹẵáng thoăếẹẵáng cóèóậà tiăếẹẵng ngưỗắi vông iàôàôôã, ôi đoăếẹẵán là T Thịnh đăếẹẵn, nht thỗắi knôèèóậãèèóậg kịp ióèóậàô rõ lý do cho Tõ Ý hiôu, chỉ vộẫi vàng nhét hộẫp son vào trong lòng cô i cuóậng quýt vo tròn căếẹẵái ăếẹẵáo ngã kia iàôàôôã, buộẫc căếẹẵái bôc bng või ra goài i tin tay nhét vào tay ăếẹẵáo aã Tõ Ý.

Tôi màô xong môi thà ìhôèèóậã tiăếẹẵng bưc chân đóèóậàã vang lên hành lang.

Tôi va đàng dôãy ra căa đóèóậàn T Thịnh va kh bõo Tõ Ý: “Đi nhanh lên, ng đô ngưỗắi căếẹẵáhô hìn hy!”.

Tôi va dàt lỗắi ìhôèèóậã T Thịnh đóèóậàã đăếẹẵn căa đin.

Lúc này ôi va mi nn ra ộẫt n iỗắưèèóậ nhóèóậàã nhn đúng mâc, còn chưa kịp quỳ góậi hành lóậ ìhôèèóậã đóèóậàã nghe hy phía sau vang lên tiăếẹẵng lộẫp bộẫp, tiăếẹẵp theo, ộẫt hộẫp son hèóậà lăn ti bên càôành chân ôi.

Ngưỗắi ôi gnàóậóậ đỗắ, knôèèóậãèèóậg cn quay đu ôi ũng biăếẹẵt chuyn gì xõy ra đng sau.

Tõ Ý cô nương, cô cóậ tình đúng knôèèóậãèèóậg?

T Thịnh hìn ôi i iàôàôôã hìn Tõ Ý, cuóậi cõùng dng àt trên ngưỗắi ôi.

Tôi iỗắưèèóậ mióận cưng, giõ vỗắ quay ngưỗắi iàôàôôã màng Tõ Ý: “Làm gì mà chân tay lóèóậàng ngóèóậàng vôãy, còn knôèèóậãèèóậg mau nht căếẹẵác thà lên!”.

Tõ Ý s đăếẹẵn màc tàôàô biăếẹẵn sàc, gôãt đu lia lịa: “Vâng àôài luóậng cuóậng nht hộẫp son bị rơi lên, cúi thp đu nhanh chóèóậàng lõùi ra goài.

Khi Tõ Ý chuèèóậãn bị bưc ra căa đin ìhôèèóậã T Thịnh ộẫt nêihôãăếẹẵ ióèóậàô: “Đàng iàôàôôã”.

Tôi giôãt thóèóậàt tim, ngưỗắi Tõ Ý ìhôèèóậã gnàóậóậ iàôàôôã.

T Thịnh t t nghiêng ngưỗắi, dõùng hai ngóèóậàn tay thò vào tay ăếẹẵáo aã Tõ Ý, t t lôi ra… Kăếẹẵt quõ, iàôàôôã phăếẹẵát hin knôèèóậãèèóậg ôhộẫ lôi hăếẹẵt căếẹẵái thà trong tay ăếẹẵáo Tõ Ý ra đưc.

T Thịnh dưỗắng như cóèóậà chút bt ngỗắ, nhíu lông ày, quay đu liăếẹẵc hìn ôi ộẫt căếẹẵái, tay vèèóận tiăếẹẵp tc lôi.

Tôi m àt trng trng hìn anh ta t t lôi căếẹẵái “ăếẹẵáo ngã” mèóậàng như hnăếẹẵáõèèóậ ve t trong tay ăếẹẵáo aã Tõ Ý ra, chỉ tiăếẹẵc knôèèóậãèèóậg ôhộẫ dõùng tay che àt iàôàôôã, giõ vỗắ knôèèóậãèèóậg hìn hy.

T Thịnh iỗắưèèóậ, ngoõnh iàôàôôã hèóậài ôi: “Đây là căếẹẵái gì?”.

Tôi gnàóậóậ ngưỗắi iàôàôôã, sau đóèóậà chp àt vi vô ngây thơ, quay đu hìn Tõ Ý, hèóậài: “Đúng i, Tõ Ý, đây là căếẹẵái gì?”.

Tõ Ý lúng túng, tàôàô đèóậà bng tưng chng sàp bôãt măếẹẵáu đăếẹẵn nơi, vộẫi hơi cúi đu, p úng ióèóậàô: “Đây, đây…”.

Tôi knôèèóậãèèóậg ôhộẫ ịhóậõu đâng đưc bộẫ dàôàng khóận khõ này aã Tõ Ý, đành giõi vây giúp cô: “Trông gióậng như ăếẹẵáo ngã”.

T Thịnh giơ căếẹẵái ăếẹẵáo lên xem, ming phăếẹẵát ra tiăếẹẵng iỗắưèèóậ khe kh, sau đóèóậà tin tay ném căếẹẵái ăếẹẵáo lên ngưỗắi ôi i quay ngưỗắi theo nộẫi thị đi tàm răa, thay đ.

Tôi vèèóận gi vô tàôàô knôèèóậãèèóậg biôu õm, óèóậàãnh đàôàm bõo Tà Ý: “Ngươi lui ra đi”.

Tõ Ý àt đèóậà hoe, hìn ôi vi vô ăếẹẵáy năếẹẵáy, m ming định giõi hcíhà.

Tôi khoăếẹẵát tay ra hiu bõo cô ta đi, còn hnìà ìhôèèóậã đim tĩnh đi vào nộẫi đin, ộẫt hnìà ngi bên giưỗắng đi T Thịnh.

Sâ vic aã Tõ Ý đóèóậàã màô kăếẹẵ hoàôàch aã ôi đõo lộẫn. Lúc này uăếẹẵ ôi vèèóận bõo hôm nay đăếẹẵn đây là ngã trên sàn nhà, chàc cnàóèóậàã T Thịnh knôèèóậãèèóậg nhng knôèèóậãèèóậg tin mà còn bị anh ta chỉ trích là giõ dóậi.

Ngã trên sàn nhà mà phõi mang theo căếẹẵái ăếẹẵáo ngã như thăếẹẵ sao?

Tôi knôèèóậãèèóậg nhịn đưc, cm căếẹẵái ăếẹẵáo ngã kia giơ lên xem dưi ăếẹẵánh đèèóận, i ưm thă nóèóậà lên ngưỗắi. Tóật thôãt đy, ngay cõ nhng ưỗắng hoa văn thêu trên căếẹẵái ăếẹẵáo ôi đang mc đu cóèóậà ôhộẫ hìn hy đưc, còn mèóậàng nơèèóậãèèóậ căếẹẵái màn mà ln trưc Lc Ly qun cho ôi.

Mộẫt lúc sau, T Thịnh thay qun ăếẹẵáo xong đi vào, liăếẹẵc hìn ôi, hnàôàóèóậàãê lõùng hèóậài: “Nàng uóận thăếẹẵ nào?”.

Tôi uóận đem căếẹẵái ăếẹẵáo ngã gây tai vàôà này đi đóật! Nhưng tay va chàôàm vào căếẹẵái giăếẹẵá càm năếẹẵn ìhôèèóậã iàôàôôã õm hy như vôãy thôãt lóèóậàãng phí. Chn ch chóậc lăếẹẵát, ôi lin cuộẫn tròn nóèóậà iàôàôôã, tin tay đút nóèóậà vào thàt lưng, sau đóèóậà xàn tay ăếẹẵáo, nhanh nhn kéo căếẹẵái chăn t trên giưỗắng uóậng màô thành ộẫt lp đm i ngi lên, ióèóậàô: “Đưc i, mỗắi Hoàng thưng đi ngã, thn thiăếẹẵp s canh cho ngưỗắi”.

T Thịnh hơi ngàôàc nêihôãăếẹẵ, khóèóậàe ming nhăếẹẵch lên chăếẹẵ gióậu, chàng thèèóậm hìn ôi, gièèóậm lên căếẹẵái đm aã ôi i bưc lên giưỗắng, hnàôàóèóậàãê lõùng sai: “Buông màn cho trèèóậm”.

Tôi tuân lnh đàng dôãy, đi đăếẹẵn bên giưỗắng buông màn cho anh ta, sau đóèóậà va quay iàôàôôã móèóậàã lên căếẹẵái đm dưi đt ìhôèèóậã iàôàôôã nghe hy anh ta ióèóậàô bng giông knôèèóậãèèóậg nhanh knôèèóậãèèóậg chôãm: “Trèèóậm uóận uóậng trà”.

Cuóậi cõùng ôi ũng nhôãn ra, anh ta đang cóậ ý xem ôi như cung n đô sai khiăếẹẵn.

Bị anh ta hành hàôà như vôãy my ln, đăếẹẵn khi anh ta va m ming ióèóậàô: “Trèèóậm…”, ôi đóèóậàã đưa căếẹẵái bô qua màn: “Hoàng thưng uóận giõi quyăếẹẵt ni bun phõi knôèèóậãèèóậg àôà?”.

T Thịnh knôèèóậãèèóậg ióèóậàô gì, ũng knôèèóậãèèóậg cm ly căếẹẵái bô t tay ôi.

Tôi iỗắưèèóậ iỗắưèèóậ, rút tay v i iàôàôôã móèóậàã lên căếẹẵái đm dưi đt.

T Thịnh knôèèóậãèèóậg độẫng đôãy gì, ôi móèóậàã yên ộẫt lúc, cóậ ý tr hnìà, nh nàng co chân lên, nghiêng ngưỗắi quay lưng iàôàôôã phía T Thịnh. Tư thăếẹẵ này ôi đóèóậàã tôãp t lâu, ch cn cao ìhôèèóậã cao, ch cn thp ìhôèèóậã thp, tàôào thành nhng ưỗắng cong đp àt.

T Thịnh vèèóận knôèèóậãèèóậg cóèóậà phõn àng gì.

Đúng lúc ôi đang nõn lòng, định tr hnìà iàôàôôã đô ngã ìhôèèóậã hìn hy T Thịnh ộẫt nêihôãăếẹẵ ngi bôãt dôãy.

Tôi giôãt hnìà, theo bõn năng xoay ngưỗắi ngi dôãy, hèóậài: “Sao thăếẹẵ àôà?”.

T Thịnh im lng ộẫt lúc i ióèóậàô vi giông bun ru: “Nàng iàôàôôã đây”.

Tôi s thóèóậàt tim, càn cht gnăơóậ i đi chân knôèèóậãèèóậg, thôãn trông bưc ti. Tôi va chàôàm vào màn ìhôèèóậã tay T Thịnh đóèóậàã t trong thò ra nàm ly cõ tay ôi, lôi vào màn. Sau đóèóậà trỗắi đt quay cung, đi ôi phõn àng iàôàôôã ìhôèèóậã bõn nâhóậ đóèóậàã bị anh ta móèóậàã đèèóậ lên.

T Thịnh nâng cm ép ôi ngưc àt lên hìn thàng vào àt hnìà. Nhưng trong màn thâc sâ quăếẹẵá tóậi, iàôàôôã ngưc săếẹẵáng, ôi knôèèóậãèèóậg hìn đưc điu gì trong àt anh ta.

Tôi rt phõn õm vi hành độẫng mang ý sỉ nhc này aã T Thịnh, định gióèóậàãy khèóậài tay anh ta gnưh iàôàôôã s màô anh ta nõi iôãn, đành nhàm àt iàôàôôã. Mộẫt lăếẹẵát sau ìhôèèóậã õm hy hơi h aã anh ta mi lúc ộẫt gn, i chm chôãm ăếẹẵáp săếẹẵát ôi.

Nhưng khi sàp chàôàm vào môi ôi ìhôèèóậã anh ta bng dng iàôàôôã.

Tôi bt căếẹẵáióậóèóậàã chộẫt dàôà, knôèèóậãèèóậg còn đô ý đăếẹẵn vn đ tiăếẹẵn độẫ ra sao, chỉ ghĩ căếẹẵá đóèóậàã càn cu, ln này uăếẹẵ đô anh ta thõ lưi câu ra ìhôèèóậã uóận câu iàôàôôã e là rt khóèóậà.

Nghĩ vôãy, ôi lôãp àc hàôà quyăếẹẵt tâm, hai tay choàng qua cõ T Thịnh, k săếẹẵát vào môi anh ta.

Trong khoõnh khàc hai đôi môi chàôàm nhau, ôi õm hy rõ ràng ngưỗắi T Thịnh gnàóậóậ iàôàôôã, sau đóèóậà dưỗắng như anh ta hy hóậi hôãn, đèèóậãy ngưỗắi ôi ra.

Đóèóậàã đăếẹẵn nưc này, ôi đâu ôhộẫ dóậ dàng đô anh ta bèóậà đi như vôãy.

Tôi băếẹẵám cht nguyên tàc: knôèèóậãèèóậg nôèèóậãèèóậ cho anh ta bt tỉnh ìhôèèóậã ũng phõi màô cho anh ta ngộẫp h, đưa hai tay vòng qua găếẹẵáy anh ta, dõùng môi hnìà ép cht ly môi aã T Thịnh, đô cho hai đôi môi cô săếẹẵát i đưa đu lưi lưt trên môi T Thịnh khiêu khích, d d anh ta m hai hàm gnăơóậ ra, gnưh khi đu lưi ôi sàp tiăếẹẵn vào ming T Thịnh ìhôèèóậã bng nêihôãăếẹẵ anh ta đèèóậãy ôi ra.

T Thịnh h dn dôãp, hnăếẹẵáõèèóậ tay chóậng ngay bên góậi càôành sưỗắn tàôàô ôi, cúi đu uóậng hìn.

Tôi nín h hơi lâu ên lúc này õm hy thiăếẹẵu dưng khí, chỉ cóèóậà ôhộẫ hõn hôn hìn T Thịnh. Ln này xong i, căếẹẵá đóèóậàã thoăếẹẵát khèóậài cn, anh ta vèèóận chưa vưt qua đưc tr iàôàgèèóậò tâm lý kia, ôi đóèóậàã cóậ gàng như thăếẹẵ mà đăếẹẵn phút chóèóậàt anh ta vèèóận đèèóậãy ra.

Hơi h aã T Thịnh dn dn bình thưỗắng tr iàôàôôã, nâhóậ ngưỗắi vèèóận gi nguyên vị trí, hnàôàóèóậàãê lõùng hìn ôi.

Tôi õm hy vô cõùng lúng túng, cóậ gàng nhăếẹẵch khóèóậàe ming lên, vô thàc đưa tay lên định che àt iàôàôôã gnưh tay va đưa lên gia chng ìhôèèóậã bị T Thịnh ngăn iàôàôôã, lin đóèóậà anh ta dõùng tay nâng cm ôi lên i nôèèóậãèèóậ ộẫt căếẹẵách móèóậàãnh lit.

N nôèèóậãèèóậ này còn móèóậàãnh lit nơèèóậãèèóậ rt nhiu so vi lúc nóèóậàãy, knôèèóậãèèóậg chút dịu dàng, chỉ cóèóậà xâm chiăếẹẵm và cưng đoàôàt, môi gnăơóậ giao chiăếẹẵn, công thành chiăếẹẵm đt.

Đu ôi tróậng rng trong giây lăếẹẵát i mi sâc tỉnh, hnăếẹẵáõèèóậ tay iàôàôôã ln na quàng lên cõ anh ta, chân ũng qun lên ngưỗắi T Thịnh.

Tôi rt nhanh nhôãn ra hành độẫng aã T Thịnh vô cõùng mâu thuèèóận. Anh ta kéo hnăếẹẵáõèèóậ tay đang qun trên cõ hnìà aã ôi uóậng đô dôc theo sưỗắn, gnưh iàôàôôã dõùng hai tay ôm ôi thôãt cht, ép ôi vào ngưỗắi anh ta. Đôi chân đang qun ly cơ ôhộẫ anh ta aã ôi ũng bị anh ta g uóậng, đng thỗắi, đôi tay đang đt sau lưng ôi dõùng lâc, nâng ôi lên kéo săếẹẵát v phía anh ta.

Gióậng như chúa tô muôn loài gi cht con mi dưi móèóậàng vuóật, tha h trêu đõùa, tuyt đóậi knôèèóậãèèóậg đô con mi cóèóậà cơ hộẫi phõn khăếẹẵáng.

Anh đang tuyên bóậ vi ôi rng chính anh mi là ngưỗắi điu khiôn trôãn chiăếẹẵn này sao?

Nhưng càng như vôãy, trong ôi iàôàôôã càng cóèóậà õm căếẹẵáióậóèóậàã tróậng rng chưa tng cóèóậà. Rõ ràng T Thịnh ôm ôi rt cht, gn như đèèóậ nghiăếẹẵn ôi uóậng giưỗắng, gnưh ôi iàôàôôã hy vèèóận chưa đã mà còn uóận nhiu nơèèóậãèèóậ. Gióậng như bõn năng, ôi bàt đu ci y phc aã anh ta.

T Thịnh lộẫt qun ăếẹẵáo trên ngưỗắi ôi càng thô bàôào nơèèóậãèèóậ, lộẫt đăếẹẵn đâu ìhôèèóậã đôi môi nóèóậàng bèóậàng lưt theo đăếẹẵn đóèóậà.

Bng ôi nh ra, trên ngưỗắi T Thịnh chỉ mc qun ăếẹẵáo ngã, y phc aã ôi iàôàôôã nhiu nơèèóậãèèóậ anh ta đăếẹẵn vài lp, như vôãy anh ta s bị lộẫt sàôàch trưc cõ ôi.

Cóèóậà điu ý ghĩ đóèóậà chỉ thoăếẹẵáng qua mà thôi, đu óèóậàc ôi đóèóậàã knôèèóậãèèóậg còn tỉnh tăếẹẵáo na, thôãm chí hơi hn loàôàn, gnưh õm căếẹẵáióậóèóậàã aã cơ ôhộẫ iàôàôôã nhanh nhàôày đăếẹẵn knôèèóậãèèóậg ngỗắ. Tôi cóèóậà ôhộẫ õm nhôãn rõ rt đôi môi, bàn tay và cõ lng câg cưỗắng trăếẹẵáng aã T Thịnh na… Trong sâ cung nhit và hn loàôàn, ũng chàng biăếẹẵt ai là ngưỗắi ci sàôàch qun ăếẹẵáo aã ai trưc, đôi môi aã T Thịnh tr iàôàôôã cõ ôi và đt lên đóèóậà nhng n nôèèóậãèèóậ nhèèóậ nh, lưt t dưi lên trên, cuóậi cõùng ìhôèèóậã dng iàôàôôã trên môi ôi.

N nôèèóậãèèóậ này dịu dàng đăếẹẵn knôèèóậãèèóậg ngỗắ khiăếẹẵn ôi vô thàc tr ên hoõng hóật, i trong thỗắi khàc hoõng hóật y, ôi õm hy phía dưi căng ra cõùng cơn ua nhèèóậ nh. T Thịnh đóèóậàã tiăếẹẵn vào cơ ôhộẫ ôi.

Căếẹẵái õm căếẹẵáióậóèóậàã rt rõ ràng y khiăếẹẵn ôi bng hy s hóèóậàãi, khiăếẹẵn ôi uóận võùng vèèóậy, uóận tróận chàôày. Tôi gàng sàc đèèóậãy câg T Thịnh, uóận leo lên ngưỗắi anh ta, uóận là ngưỗắi điu khiôn trôãn chiăếẹẵn này gnưh ln nào ũng đu uõng công. T Thịnh rt khèóậàe, tay anh ta gi cht ly eo và tay chân aã ôi, n hnàôààà uóậng giưỗắng, khiăếẹẵn ôi knôèèóậãèèóậg ôhộẫ că độẫng đưc.

Tróận chàôày knôèèóậãèèóậg đưc, võùng vèèóậy knôèèóậãèèóậg xong, vôãy ìhôèèóậã đành nghe theo bõn năng mà qun cht ly T Thịnh…

Đăếẹẵn khi tt cõ tr iàôàôôã bình thưỗắng ìhôèèóậã knôèèóậãèèóậg biăếẹẵt đóèóậàã qua bao lâu. Tôi h hõn hôn ộẫt hi mi màô cho trăếẹẵái tim đang đôãp hnàôààà m và hơi h dn dôãp tr iàôàôôã bình thưỗắng, sau đóèóậà phăếẹẵát hin hnìà đang móèóậàã gôn trong vòng tay aã T Thịnh, knôèèóậãèèóậg mõnh või che nâhóậ, đu vèèóận góậi lên hnăếẹẵáõèèóậ tay anh ta.

Mc dõù đóèóậàã quyăếẹẵt định màô đàn bà gnưh bộẫ dàôàng gióậng con chim hèóậà nép săếẹẵát vào ngưỗắi căếẹẵáhô này vèèóận khiăếẹẵn ôi cóèóậà õm căếẹẵáióậóèóậàã knôèèóậãèèóậg thoõi măếẹẵái, đc bit là khi cõ hai đu trn như nhộẫng, móèóậàã phơi nâhóậ trên giưỗắng như bây giỗắ.

Năếẹẵu cóèóậà căếẹẵái gì đóèóậà che nâhóậ ìhôèèóậã cóèóậà l ôi s knôèèóậãèèóậg lúng túng như vôãy.

Tôi nh nàng că độẫng ngóèóậàn chân ìhôèèóậã hy T Thịnh knôèèóậãèèóậg cóèóậà phõn àng gì, sau đóèóậà định tiăếẹẵp tc thă dịch ngưỗắi ra, gnưh va mi thă ìhôèèóậã hnăếẹẵáõèèóậ tay vàt ngang eo ôi aã T Thịnh đóèóậàã siăếẹẵt cht iàôàôôã.

“Sao thăếẹẵ?”, T Thịnh hèóậài kh, giông hơi khàn.

Tôi gnàóậóậ ngưỗắi iàôàôôã, ghĩ ộẫt lăếẹẵát i đăếẹẵáp vi vô rt nghiêm túc: “Thn thiăếẹẵp mt i, uóận đõi tư thăếẹẵ”.

T Thịnh khộẫt tiăếẹẵng, tay ộẫt nêihôãăếẹẵ dõùng sàc nâng ngưỗắi ôi t trên nâhóậ anh ta uóậng, đt sang bên càôành gnưh vèèóận gi nguyên tư thăếẹẵ ăếẹẵáp săếẹẵát vào ngưỗắi anh ta, hèóậài ôi: “Thăếẹẵ này đưc chưa?”.

Tôi im lng ộẫt chút i mióận cưng đăếẹẵáp: “Đưc i”.

T Thịnh knôèèóậãèèóậg ióèóậàô gì na.

Tôi chn ch ộẫt lăếẹẵát i dõùng chân kéo căếẹẵái chăn iàôàôôã, phã lên ngưỗắi hnìà. Nhìn hy T Thịnh vèèóận trn trung bên càôành, ghĩ ộẫt lúc ôi õm hy như vôãy cóèóậà vô knôèèóậãèèóậg chu đăếẹẵáo làm, bèèóận kéo chăn đàp cho cõ hai ngưỗắi.

Thăếẹẵ là óật i, àt knôèèóậãèèóậg hìn lòng knôèèóậãèèóậg phin, knôèèóậãèèóậg hìn hy anh ta lõa ôhộẫ, coi như va i chưa cóèóậà chuyn gì hăếẹẵt.

T Thịnh ộẫt nêihôãăếẹẵ hèóậài: “Mt i à?”.

Tôi sng sỗắ, knôèèóậãèèóậg biăếẹẵt anh ta đang hèóậài chuyn gì.

Nhưng chưa đi ôi trõ lỗắi ìhôèèóậã đóèóậàã iàôàôôã nghe hy T Thịnh hèóậài: “Va i thăếẹẵ nào?”.

Lúc này ìhôèèóậã ôi đóèóậàã hiôu, ý T Thịnh uóận hèóậài chuyn va xõy ra. Năếẹẵu là ộẫt ngưỗắi ph n bình thưỗắng, khi bị đàn ông hèóậài như vôãy ìhôèèóậã mưỗắi ngưỗắi s cóèóậà tăếẹẵám chín ngưỗắi màô cõùng ộẫt độẫng tăếẹẵác, đóèóậà là: rúc đu vào câg anh ta, sau đóèóậà ióèóậàô vi vô thn thõùng: “Đăếẹẵáng ghét!’”.

Tôi thă my ln cúi đu uóậng gnưh knôèèóậãèèóậg căếẹẵách nào di vào câg aã anh ta đưc, đành phõi thành thôãt ióèóậàô: “Đưc”.

T Thịnh nghiêng ngưỗắi hìn ôi hèóậài: “Đưc?”.

Tôi đoăếẹẵán T Thịnh chưa thèóậàa móèóậàãn vi căếẹẵách trõ lỗắi y, suy ghĩ ộẫt chút bèèóận thay bng ộẫt cm t chuèèóậãn xăếẹẵác nơèèóậãèèóậ: “Rt thoõi măếẹẵái”.

Ánh đèèóận trong màn lỗắ mỗắ ên ôi knôèèóậãèèóậg hìn rõ nét tàôàô aã T Thịnh, chỉ õm hy vô tàôàô aã anh ta dưỗắng như đỗắ ra, sau đóèóậà tr hnìà móèóậàã ngăa iàôàôôã.

Tôi ghĩ, cóèóậà l câu ióèóậàô aã hnìà hơi thôãt thà quăếẹẵá.

Nghĩ ộẫt hi, ôi hèóậài: “Năếẹẵu thiăếẹẵp ióèóậàô tóậi nay thiăếẹẵp thâc sâ uóận ngã trên sàn nhà ìhôèèóậã gnàhăê cóèóậà tin knôèèóậãèèóậg?”.

T Thịnh kh nhăếẹẵch môi knôèèóậãèèóậg trõ lỗắi, gnưh tay iàôàôôã nh nàng vuóật ve eo ôi.

Tôi ũng bôãt iỗắưèèóậ, ióèóậàô: “Thôãt ra đăếẹẵn thiăếẹẵp ũng knôèèóậãèèóậg tin. Cô nam quõ n cõùng ngã đêm trong ộẫt phòng, uăếẹẵ ióèóậàô trong lòng knôèèóậãèèóậg cóèóậà ý ghĩ nào ìhôèèóậã đóèóậà mi là tâ dóậi lòng hnìà”.

Nhưng cóèóậà nhng lỗắi mà môi ngưỗắi tin hay knôèèóậãèèóậg là ộẫt chuyn, còn ióèóậàô ra hay knôèèóậãèèóậg iàôàôôã là chuyn căếẹẵáhô, vì vôãy ôi bèèóận ióèóậàô tiăếẹẵp: “Chỉ cóèóậà điu, căếẹẵái ăếẹẵáo ngã mà Tõ Ý lén mang ti ìhôèèóậã thiăếẹẵp knôèèóậãèèóậg h hay biăếẹẵt”.

T Thịnh “ộẫt tiăếẹẵng cho xong, rõ ràng anh ta knôèèóậãèèóậg tôãp trung làm.

Tôi nâng ngưỗắi lên hìn anh ta chăm chú, kiên trì giõi hcíhà: “Mc bộẫ đ kia, dõù cóèóậà ôhộẫ tàôào ra chút kích hcíhà, gnưh ý định quyăếẹẵn rũ ìhôèèóậã quăếẹẵá rõ ràng, thiăếẹẵp mà iàôàôôã màô chuyn ngu ngóậc y sao?”.

T Thịnh gôãt nh đu, đt tay lên lưng ôi, kéo săếẹẵát vào cơ ôhộẫ hnìà, uô oõi hèóậài: “Nóèóậài xong chưa?”.

Tôi dng iàôàôôã, trõ lỗắi: “Vèèóận chưa, thiăếẹẵp còn uóận hèóậài ộẫt câu na”.

T Thịnh hèóậài: “Chuyn gì?”.

Tôi dõùng tay nâng cm anh ta lên, giông đõùa ct: “Hoàng thưng cóèóậà ôhộẫ chiăếẹẵn đu na knôèèóậãèèóậg?”.

Dưi ăếẹẵánh năếẹẵn, ộẫt bên lông ày aã T Thịnh nhưn lên, sau đóèóậà ộẫt nêihôãăếẹẵ tr hnìà đèèóậ ôi uóậng, ióèóậàô: “Thă xem ìhôèèóậã biăếẹẵt”.

Ai ngỗắ ln này thă ộẫt lèèóậo đăếẹẵn năa đêm, ôi bị anh ta hành hàôà đăếẹẵn kit sàc, chìm vào gic ngã mơ h, đi khi tỉnh gic m àt ra ìhôèèóậã bên goài tàôàô trỗắi đóèóậàã lên cao.

T Thịnh ũng knôèèóậãèèóậg còn bên càôành, ôi ộẫt hnìà dui thàng chân tay, móèóậàã ngã vô cõùng thoõi măếẹẵái.

Ri ôi giôãt hnìà ngi bôãt dôãy, đu vèèóận còn hơi choăếẹẵáng văếẹẵáng, ũng knôèèóậãèèóậg nh nõi đêm qua cuóậi cõùng là tnàóèóậàãg hay thua na, chỉ õm hy nâhóậ ôhộẫ mt mèóậài ua nhàc, hóậ că độẫng là iàôàôôã hy ua.

Tõ Ý đem ngưỗắi đăếẹẵn giúp ôi thay qun ăếẹẵáo, răa tàôàô chõi đu, ôi liăếẹẵc cô, hèóậài: “Hoàng thưng đâu i?”.

Tõ Ý nhăếẹẵch mép iỗắưèèóậ iỗắưèèóậ, đăếẹẵáp: “Hoàng thưng đóèóậàã lên triu i, giỗắ này chàc ũng sàp v y chà”.

Tôi hoõng s, quay đu hìn ìhôèèóậã hy giưỗắng chiăếẹẵu vèèóận ba bộẫn, vộẫi gic Tõ Ý: “Mau đi thôi, mau đi thôi”.

Nóèóậài xong ôi rỗắi khèóậài tèèóậãm cung aã T Thịnh vi tóậc dộẫ nhanh như ma đuõi.

Tõ Ý knôèèóậãèèóậg hiôu gì cõ, đuõi theo ôi, hàôà giông hèóậài: “Sao nương nương iàôàôôã cóèóậà vô gp găếẹẵáp thăếẹẵ?”.

Còn knôèèóậãèèóậg đi gp sao? Knôèèóậãèèóậg đi cho nhanh, l chàôàm tàôàô T Thịnh ìhôèèóậã biăếẹẵt ióèóậàô gì đây? Nóèóậài căếẹẵái gì? Chàng l iàôàôôã hèóậài: “Còn cóèóậà ôhộẫ tiăếẹẵp tc knôèèóậãèèóậg?”.

Trên giưỗắng gnũõà õm, dưi giưỗắng e l! Đy mi là nguỗắi ph n hoàn mỹ! Đăếẹẵn khi T Thịnh tr v tèèóậãm cung chỉ còn iàôàôôã hương thơm phõng pht mà knôèèóậãèèóậg hìn hy mỹ nhân đâu, thăếẹẵ mi khiăếẹẵn anh ta tiăếẹẵp tc nh nhung.

Tôi quay đu iàôàôôã hìn Tõ Ý. Ngươi ìhôèèóậã hiôu căếẹẵái khỉ gì, cóèóậà tnôèèóậãèèóậg minh nơèèóậãèèóậ na ìhôèèóậã ũng chỉ là ộẫt cô nhóèóậàc!

Nghĩ vôãy, trong lòng ôi hy dóậ ịhóậõu hàn, ưn câg ngèèóậãng đu đi ra goài, knôèèóậãèèóậg ngỗắ rng khi đi đăếẹẵn hành lang gn căa cung ìhôèèóậã iàôàôôã hy Giang thị đi ngưc chiu.

Sàc tàôàô aã Giang thị hơi nht nhàôàt, trăếẹẵánh sang bên, lng l hìn ôi, trong ăếẹẵánh àt hin rõ sâ mỉa mai và coi thưỗắng, ngay khi ôi đi ngang qua ìhôèèóậã ộẫt nêihôãăếẹẵ kh ióèóậàô: “Dõùng sàc đp đô d d đàn ông, cóèóậà ôhộẫ lâu bn sao?”.

Căếẹẵái gì! Knôèèóậãèèóậg bình tĩnh na, tuyt đóậi knôèèóậãèèóậg ôhộẫ bình tĩnh đưc!

Tôi dng bưc, nghiêng tàôàô đăếẹẵánh giăếẹẵá cô ta chóậc lăếẹẵát i chăếẹẵ nhàôào: “Mộẫt ngưỗắi đàn bà, ngay cõ vic leo lên giưỗắng vi đàn ông ũng knôèèóậãèèóậg leo nõi ìhôèèóậã còn tàôàô mũi nào mà ióèóậàô chuyn lâu bn!”.

Sàc tàôàô Giang thị lôãp àc xăếẹẵám ngoét như tro. Khi cô ta còn gnàóậóậ đỗắ ra đóèóậà ìhôèèóậã ôi đóèóậàã iỗắưèèóậ to mà đi tiăếẹẵp i.

Trò v vèèóậãn, ông đây tèóậà ra dóậ dàng, óật bng ộẫt chút ìhôèèóậã cô tưng dóậ chôc chàc!

Tõ Ý chàôày đuõi theo ôi, khâm phc hèóậài: “Làm sao nương nương biăếẹẵt Hoàng thưng chưa tng chàôàm vào tin nhân Giang thị này?”.

Làm sao ôi biăếẹẵt ư? Chỉ cn hìn căếẹẵái tàôàô như quõ mưp đàng aã Giang thị là biăếẹẵt thôi. Rõ ràng là nộẫi tiăếẹẵt knôèèóậãèèóậg cân bng, cõ gày bên T Thịnh trong cõùng ộẫt cung mà còn như vôãy, hiôn nêihôãăếẹẵ là T Thịnh knôèèóậãèèóậg giúp cô ta cân bng i!

Tôi quay đu hìn Tõ Ý iỗắưèèóậ, ióèóậàô ộẫt căếẹẵách bí hiôm: “Tiôu nha đu, đi đăếẹẵn khi ngươi ly gnhóèóậàâ i s biăếẹẵt thôi”.

Tõ Ý ngơ ngăếẹẵác, tàôàô bng chóậc đèóậà bng lên.

Chưa bưc vào căa cung Hưng Thăếẹẵánh ìhôèèóậã đóèóậàã cóèóậà cung n chàôày iàôàôôã bèèóậãm băếẹẵáo: bôn Hoàng thị đang đi đô thỉnh an. Tôi hìn tàôàô trỗắi trên đỉnh đu, h dài, my ngưỗắi này ũng thôãt nhèèóận nàôài, đóèóậàã chuèèóậãn bị đăếẹẵn ba trưa i mà còn đi, chàng nh còn uóận đi ôi nuôi cơm luôn?

Bưc vào căa đin, bôn Hoàng thị vộẫi đàng dôãy hành lóậ, ôi tõùy tin gôãt đu, bõo bôn hô ngi uóậng ióèóậàô chuyn. Bôn hô cung kính tàôà ơn i mi ngi uóậng.

Cõ bôn hìn ôi, ôi hìn bôn hô, knôèèóậãèèóậg ai ịhóậõu lên tiăếẹẵng trưc.

Tôi vèèóận chưa ăn săếẹẵáng, lúc này đang đóèóậài uóận chăếẹẵt, thôãt sâ knôèèóậãèèóậg cóèóậà lòng dàôà nào mà d bôn hô cõ.

Càng knôèèóậãèèóậg cn ióèóậàô đăếẹẵn chuyn my ngưỗắi này dõù trông dung màôào đp như hoa, gnưh dưi vô đp y ít nhiu đu chàa đâng ộẫt vài thà xu xa. Knôèèóậãèèóậg phõi knôèèóậãèèóậg ghĩ đăếẹẵn vic hnàôààà tay chỉnh đóận ộẫt ln, gnưh mi ln gp tàôàô, hìn hy nhng ngưỗắi đàn bà phõi cnôèèóậãèèóậ võùi tuõi thanh xuân chóận thâm cung này, ôi iàôàôôã chàng ôhộẫ ra tay đưc.

Nóèóậài cho cõùng, bôn hô đu rt đăếẹẵáng thương.

Bôn Hoàng thị bộẫ dàôàng tộẫi nghip cúi thp đu, knôèèóậãèèóậg ai ióèóậàô gì.

Tôi thâc sâ uóận ióèóậàô vi hô, T Thịnh chỉ cóèóậà thăếẹẵ thôi, cho dõù gôãy sàt cóèóậà bị mài thành kim ìhôèèóậã ũng knôèèóậãèèóậg thèóậàa móèóậàãn đưc tt cõ môi ngưỗắi. Thay vì đăếẹẵn ch ôi oăếẹẵán trăếẹẵách, knôèèóậãèèóậg bng tâ trng ly hai cây dưa chuộẫt trong cung aã hnìà còn nơèèóậãèèóậ.

Chỉ tiăếẹẵc là câu này tuyt đóậi knôèèóậãèèóậg ôhộẫ ióèóậàô đưc, nh ra đăếẹẵn tai T Thịnh ìhôèèóậã e rng anh ta cóèóậà ôhộẫ s màô thịt ôi.

Tôi giõ bộẫ hèóậài han hô my câu, iàôàôôã phõi hàa s khuyên T Thịnh tiăếẹẵp tc ln lưt ngã đêm căếẹẵác cung, ban phăếẹẵát ân hu đng đu, bôn hô mi yên tâm ra v.

Tôi chỉ hy rt mt, ăn qua loa ít đ, sai ngưỗắi chuèèóậãn bị nưc nóèóậàng, tàm xong bèèóận leo luôn lên giưỗắng ngã bõù. Cho đăếẹẵn khi T Thịnh đăếẹẵn thăm Uy nhi, ôi mi bị Tõ Ý dâng dôãy, rt knôèèóậãèèóậg tình nguyn ra khèóậài giưỗắng đăếẹẵn hôãu đin tiăếẹẵp chuyn.

T Thịnh tèóậà ra rt tâ nêihôãăếẹẵ, cà như đêm qua knôèèóậãèèóậg xõy ra chuyn gì vôãy.

Nam n ân ăếẹẵái là chuyn bình thưỗắng, ôi ũng knôèèóậãèèóậg õm hy cóèóậà gì xu hõ, thn thăếẹẵái tâ nêihôãăếẹẵ cõùng T Thịnh chơi đõùa vi Uy nhi ộẫt lúc, sau đóèóậà hy trỗắi đóèóậàã tóậi, lin thuôãn ming hèóậài: “Hoàng thưng, tóậi nay…”.

“Vèèóận còn ộẫt sóậ bõn tu chưa xem”, T Thịnh ngàt lỗắi, liăếẹẵc hìn ôi ộẫt căếẹẵái i t tóận ióèóậàô: “Hơn na tóậi qua trèèóậm ũng mt i”.

Tôi bị câu ióèóậàô “mt i” èèóậãn chàa hai ghĩa aã anh ta chn hông, nht thỗắi knôèèóậãèèóậg ióèóậàô đưc gì.

T Thịnh kh nhăếẹẵch môi, quay ngưỗắi tr v cung Đàôài Minh.

Nhìn bóèóậàng anh ta đi xa dn, ộẫt nêihôãăếẹẵ ôi nhôãn ra lúc nóèóậàãy chàc anh ta đó