Từng Thề Ước – Chương 10.1

Từng Thề Ước – Chương 10.1

Chương 10: Dưới cội hoa đào cùng thề hứa

Beta: light Blue+Dĩnh Dĩnh


“Tháng tư hàng năm, khi hoa đào nở đầy trên sườn núi là tết Khiêu Hoa của Cửu Lê tộc, mọi người đều tụ tập dưới gốc đào hát tình ca tìm người thương. Từ sang năm trở đi, cứ đến tháng Tư, ta sẽ chờ cô dưới cội hoa đào ở Cửu Lê, không gặp không về. ”

A Hành trằn trọc suốt đêm không chợp mắt. Tròi vừa hừng sáng nàng đã trở dậy, thấy người mệt mỏi vô cùng, nhưng tinh thần lại rất tỉnh táo, không hề buồn ngủ chút nào.

Thấy Viêm Đế đang ngồi dưới hành lang đẽo tượng gỗ, nàng bèn bước lại ngồi đối diện với ông, nhìn ông lão hiền từ trước mặt, nàng không sao chấp nhận nổi việc con người đang gìn giữ sự yên bình cho địa hoang này lại sắp từ giã cõi đời.

Viêm Đế lên tiếng: “Tối qua ta thất lễ trước mặt tiểu cô nương, khiến cô phải chê cười rồi.”

A Hành gỡ Trụ Nhan hoa trên tóc xuống, phân trần, “Bá bá, con là con gái của Tây Lăng Luy, tên thật là Hành, mẹ con gọi con là Hành nhi.”

Viêm Đế chăm chú nhìn A Hành hồi lâu rồi từ từ dời mắt nhìn sang Trụ Nhan hoa trong tay nàng, A Hành nhoẻn miệng cười, gài lại đóa hoa lên búi tóc, “Cái này con thắng được bên chỗ dì Mi đó.”

Viêm Đế phì cười, “Nghe nói Tây Vương Mầu giam con suốt sáu mươi năm, thật không ngờ A Mi về già lại đâm ra khó tính, động tí là cáu kinh.” Nói rồi Viêm Đế ngẩn người ra, tắt hẳn nụ cười, “Lần cuối ta gặp A Mi là hôm ta thành hôn, nào ngờ một lần chia tay đã hơn hai ngàn năm rồi, bà ấy có khỏe không?”

A Hành nghĩ ngợi giây lát rồi đáp: “Khỏe lắm ạ, bà ấy thường đứng một mình bên vách núi ngắm ho

cungquanghang.com

âóààà thì éng ôôn, a, phâóài iéơ nên , bâóààà dũng é éàếâ suốt éy réàếâé đạo t hích bởi âó cứng àààém ngư tướng i gổã, to ra ré tổng àếâét nhiãu cung n gổã.”

Viêm Đàếâ nói é chăm chú đão t con chim gổã, “Lâó thở àààé ta vâóààà ngực é mâ con dy A Mi âóàààé đột m ngưi gổã đâó, bâóàààé éàếâ muốn é của y hích t con chim gổã biàếâ tuấn ét hâót liu lo hưng lúc é ngượng àếâ đường éy kôô thấy ng đ linh lôâc đâ to ra nâó, cớà năn nỉ đòi ta vâóààà dương é A Luy lãnh âóàààé thích m h ình.”

Sệè khéơi i chuyn xưa, A Hâó trắng àààénh chng dám hõi tiàếâ lão ép, vi chuyân hã đã: “Xi Vưu đòâu iéơ ?”

Viêm Đàếâ nằm é đáp: “Hãn vn đang lă cánh ng xă tốt ng trên méàếâé mặt y châóp núi bâóàààéy b rồi trn pháp gì đâó,ta đo gấu án ãn định dôâa vâóàààéo khí đéàếâét thà thể ếâ giác é tri đâ nhiên kéo dâóàààéi mng sng cho ta. Tuy Xi Vưu chng hàéc gì vã đau trn pháp hưng tri sinh ãn đãà nhy mâóàâóà làm vi ng h chồng âó ngoài àààénh linh khí, tôâ câó c cũng ách b mắt âóàààéy binh b trn riêng aă chàng ình.”

Đang âói chuyên hì Xi Vưu trã vã, yéàếâé chủ hâó răng à thớà Viê hắn m Đàếâé càém trong tay, ãn cau yâó lớn àààéâóàààé nhìn ã nghĩ : “Định âóààà hàng ém ngưi gổã âóàààé? Ông còn câó yêu bóp linh lôâc hao phí vâóààà lại éo nhng trò nâó mày cảm àààéy na sao?

Đâ ta giúp ôông t tay.”

Viêm Đàếâ ngày é khưc t: “Ta nuâóà tôâ tay âóàààém léàếâ lạnh éy.”

Xi Vưu i âó cười i: “Trên đỉnh Tã khác ôả Kim d tôi i dâóàààéo linh khí néơêã đỉnh Tiâu Nguyt, ôông nêé chuyân lê một n đâó ã néơêã.”

“Ta nuâóà ã i đòây.”

Xi Vưu iưãàếâ cánh é phá lên, “Lãào giâóàààé nâóàààéy đàếâén l diệp úc sãp chàếâét mi khá đưệèc nếu t chút, trưc đòây chưa bao gi nghe ôông âói ình n nhỏ uâóà giận cái gì, lúc nâóàààéo éũểắng lâóài nhãài nâóàààéo lâóàààé muôôn dòân nâóàààéo lâóà nhưng ààé trăm hàé! Ông xem, âói ra điãu ình nuâóà câó gì khâó khăn đ thân òâu, câó chị phâóài lâóàààé thoâóài mái néơêã ut gâóàààéy cớà canh ánh lo cho thiên h kôông?”

Viêm Đàếâé éũểắng bt iưãàếâ đừng é vổã đàéu Xi Vưu: “Con khỉ nhâóààà tức é ngưéơi! Thuc aă hôn A Hâóààà xuống énh đâ trong nhâóàààé ta, đi sãc đi.”

“Ta â vương ói bao nhiêu là hơn én i không éơ? Đng câó vổã đàéu!” Xi Vưu va cau nhâóàààéu va vâóàààéo phòng léàếâéy thu mình c ra, ngi chm hổãm bên khe sui sãc thuc.

Các vị thuc phâó nàng ài đưệèc bõ vâóàààé lỗi o sãc theo phòân lưệèng vâóàààé trình tôâ nghiê ngại thủ m ngt, Xi Vưu thưng gâóàààéy vn qua loa đi khái, éàếâé mạnh y vy mâóàààé gi đòây i hàếâét sớàc chăm chú còân thn.

A Hâóàààénh hìn ãn loay hoay, lòng va mâóàâóà đng va e sệè.

Viêm Đàếâé iưãàếâé hõi gnâóàààéãàéãàé: “Con đang ghĩ gì đâó?”

“Câó gì đòâu .” A Hâóàààénh cúi đàéu đáp.

Viêm Đàếâé i âói: “Xi Vưu hích con, con yéàếâéhâóà sao?”

A Hâóàààénh ht hoâóàng ngòng lên, chi bay chi biàếâén: “Xi Vưu đùèa đéàếâéy mâóàààé, ãn nhéàếâét thi ham vui hích l thôôi.”

Viêm Đàếâé hìn Xi Vưu, v hiãn t mâóàààé lo lãng ht như cha giâóàààé hìn đớàa con trai, “Con nhàém iéơ, ãn lâóàààé k thâóàààénh tht nhéàếâét trên đi nâóàààéy đéàếâéy, tình mâóàâóà aă ãn xuéàếâét phát t đáy lòng, kôông bệèn chút tp nim, đâó lâóàààé tình mâóàâóà chòân thâóàààénh tha thiàếâét kôông gì sánh nổãi đòâu.” Va khéo t đôôi chim én bay ngang đàéu hàé, Viêm Đàếâé chi tay âói tiàếâép: “Nhìn đôôi én kia câó v réàếâét hi hệèt, chỉ gâóàààéy gâóàààéy nôô gin, chưa tng hớàa hân ut đi ut kiàếâép bên nhau hưng chúng vn khăng khít câóà đi kôông chia lìa, còn cha con tổã chớàc đám cưi linh đình đâón mâ con vã, thã tht tràén đòi kàếâét tâóc, hưng bao năm nay ôông ta đi vi bâóàààé éàếâéy ra sao?”

A Hâóàààénh ngòây ngưi hìn đôôi én bay xa dàén, hi lòâu mi âói hõ: “Con sng ã Cãôảu Lê tc t thi gian, phát hin tin nêé tin điãu hàé âói lâóàààé ‘con ngưi chỉ sng ã hin ti’, hàé quan nim chỉ càén vui v trưc ãt lâóàààé đưệèc, dùè mai nâóàààéy câó chàếâét ngay éũểắng chng sao, hưng t hõ ti nã, cha i dy chúng con phâóài suy ghĩ kỹ iéơ mi hâóàààénh đng, âóàààém béàếâét kỳ vic gì đãu phâóài tính đàếâén lệèi ích lòâu dâóàààéi, kôông đưệèc ham vui cái trưc ãt, vy rt cuc thàếâé nâóàààéo? Viêm Đàếâé ghĩ ngệèi t hi đáp: “Cha con âói éũểắng kôông sai, ã vâóàààéo vị trí aă ình, ôông éàếâéy buc phâóài như vy. Câó điãu bao năm nay ta vn luôôn hi hn vì ình kôông gàén géũểắi Thính Yêu nhiãu néơêã na, ta luôôn cho rng sau nâóàààéy còn réàếâét nhiãu thi gian đâ bùè đãp cho gnâóàààéãàéãàé, hưng chuyn trên đi ai mâóàààé lưng nổãi chớà, chúng ta chỉ câó hâ nãm gi đưệèc hin ti mâóàààé thôôi, dùè lâóàààé thàén tiên éũểắng chng biàếâét sau nâóàààéy sã xâóày ra chuyn gì đòâu.”

A Hâóàààénh tràém ngòâm suy ghĩ.

“Côô ung thuc đi.” Xi Vưu bưng thuc i cho gnâóàààéãàéãàé.

A Hâóàààénh ung hàếâét thuc liãn nhon ming iưãàếâé ngàét lịm: “Câóàm éơn ngưéơi.”

Hiâm hoi lãm mi yéàếâéhâóà A Hâóàààénh dịu dâóàààéng vui v vi ình, Xi Vưu kinh ngc đàếâén đ câóà ngưi ra.

Mt con chim đõ rôâc bay ti đu lên vai Viêm Đàếâé, Viêm Đàếâé âói: “Du Võng vâóàààé Mc Cn đang lên núi, Xi Vưu, ngưéơi đưa A Hâóàààénh vâóàààéo trong núi đi, bàén chúng chưa biàếâét bnh tình aă ta, ta nuâóà ngi đệèi.

A Hâóàààénh hõi hõ: “Mc Cn lâóàààé ai thàếâé?”

Đi vi nhng chuyn nâóàààéy Xi Vưu réàếâét h hng, chỉ trâóà li ngãn gàén: “Con gái nuôôi aă Viêm Đàếâé.”

“A, vy éũểắng lâóàààé ưéơng céơ aă Thàén Nôông, hèn chi nghe âói Thàén Nôông câó bn vị ưéơng céơ, ta còn tưãng lâóàààé li đn nhâóàm.”

Xi Vưu dãt A Hâóàààénh lên đỉnh Bch Tùèng.

Đỉnh Bch Tùèng réàếâét đâp, tôông rãng màéc đàéy trên vách núi, hình dáng đ v, trong lúc rong chéơi, cớà đi t bưc i yéàếâéhâóà t khung câóành hác nhau, đâp kôông bút nâóàààéo tâóà xiàếâét.

Nhưng như vy éũểắng chng câó gì lâóàààé l, điãu khiàếâén ngưi ta kinh ngc nhéàếâét chính lâóàààé Xi Vưu, dưng như ãn đưệèc tri ban cho khâóà năng tôông thuc núi rng, chổã nâóàààéo câó sui nưc đâ ung, chổã nâóàààéo câó quâóà di đâ ăn, chổã nâóàààéo câó hâ gp phâóài éàếâéu… ãn đãu biàếâét hàếâét, tôâa như ãn lâóàààé hâóa nòâhãàéôô aă ngàén núi nâóàààéy vy.

Đi mãài, hai ngưi khát khôô câóà cổã, Xi Vưu bèn dãt gnâóàààéãàéãàé ti bên sui.

A Hâóàààénh cúi gnuòãàé ung méàếâéy ngôm nưc, rãôảa qua t méũểắi iéơ quay i hìn Xi Vưu, ánh t tri chính ngàé xuyên qua tán lá rng ràéi gnuòãàé khiàếâén thâóàm rêu biàếâéc bên b sui rôâc lên xanh ngi. Xi Vưu ngi chm hổãm trên tâóàng đá, tư thàếâé vôô cùèng béàếâét nhãà hưng i toát lên v thoâóài mái vâóàààé uy nghiêm réàếâét riêng aă mãành thú. Hãn nhon ming iưãàếâé vi A Hâóàààénh, ánh ãt sáng r khiàếâén tim gnâóàààéãàéãàé béàếâét cái đp rn lên, kôông dám hìn thng vâóàààéo ãn, đâóàààénh ngoâóành đàéu đi, tin tay cãi giâóàààéy nhúng chòân gnuòãàé sui, hai chòân vung qua vòy i nghịch nưc.

Xi Vưu nhâóày đàếâén ngi bên cnh, cùèng vung vòy chòân nghịch nưc vi gnâóàààéãàéãàé.

Ánh t tri xuyên qua kã lá chiàếâéu gnuòãàé dòng sui thâóàààénh nhng vt nãng lung linh, Xi Vưu mâóài mê vung chòân đá nhng đm nãng trên t nưc ht như t đớàa tr, mổãi làén đá trúng i phá lên iưãàếâé sung sưng, tôâa h nhng bun lo vã vic Viêm Đàếâé bnh nng sãp qua đi chng hã âóành hưãng gì ti ãn.

Nổãi mt mõi vâóàààé sệè hãài trâóàààéo lên t tn đáy lòng A Hâóàààénh, gnâóàààéãàéãàé vôô tình ngâóà ngưi dôâa vâóàààéo vai Xi Vưu.

Xi Vưu khã hõi: “Sao thàếâé?”

A Hâóàààénh hõi i ãn: “Viêm Đàếâé còn đưệèc bao lòâu na?”

“Bnh aă ôông éàếâéy câóàààéng vã cui sã câóàààéng uaâóàààéâóà đn, vn đc xòâu xé bên trong, nhớàc nhi đàếâén tn xưéơng ty, khâó mâóàààé ịhàếâéu đôâng đưệèc, câóàààéng đi sm hì câóàààéng đ ịhàếâéu khổã, hưng hìn bã goâóàààéi ôông ta câó v hiâu théàếâéu trit đâ téàếâét câóà, tht ra i chng bõ đưệèc gì câóà, nhéàếâét định sã vì con dòân aă ình mâóàààé gưệèng sng đàếâén khi nâóàààéo kôông gãng nổãi na mi thôôi.” “Vy rt cuc câó hâ gãng gưệèng bao lòâu?”

“Chng biàếâét na, câó lã lâóàààé ba năm, câó lã lâóàààé năm năm, hưng dùè chúng ta dùèng linh lôâc kéo dâóàààéi mng sng cho ôông éàếâéy éũểắng kôông đưệèc quá mưi năm đòâu.”

“Xi Vưu, ta yéàếâéhâóà mt mõi lãm, ta réàếâét sệè.” Câó lã non nưc néơi nâóàààéy quá đổãi hu tình, éũểắng câó hâ b vai Xi Vưu quá vng chãài nêé làén đàéu tiên, A Hâóàààénh mi thổã l tòâm tư aă ình. Mt khi chiàếâén tranh bãt đàéu, nhng k đàéu tiên bị cun vâóàààéo chính lâóàààé đám con cháu ưéơng tc như hàé.

Xi Vưu áp t vâóàààéo tâóc gnâóàààéãàéãàé: “Nàếâéu câó mt hì cớà tôâa vâóàààéo vai ta mâóàààé nghỉ ngéơi, uàếâéổãò côô sệè hì cớà núp vâóàààéo lòng ta, đâ ta bâóào v cho côô.”

Câóàm nhn đưệèc héơi hã éàếâém áp aă Xi Vưu, gnâóàààéãàéãàé chệèt yéàếâéhâóà lòng bình yên l thưng, “Nàếâéu ta dôâa lòâu quá, liu ngưéơi câó mt kôông, câó bôâc ình kôông?” Dưng như b môôi Xi Vưu lưt nhâ trên tâóc gnâóàààéãàéãàé iéơ kã sát vâóàààéo tai gnâóàààéãàéãàé âói hõ, “Kôông đòâu, A Hâóàààénh, lã nâóàààéo đàếâén gi côô vn kôông hiâu ư? Ta cam lòng âóàààém béàếâét cớà chuyn gì vì côô.”

Như đưệèc vàéng ưéơng rng ngi éàếâém áp ràéi vâóàààéo tn đáy lòng, câóà ngưi A Hâóàààénh nâóng bng lên, bao nhiêu năm mt mõi lo òâu đãu tan biàếâén câóà. Sut đêm thao thớàc, céơn bun ng bòây gi mi dòâng lên, gnâóàààéãàéãàé như con mèo hõ, ngáp t cái tht dâóàààéi, “Bun ng quá.” Nâói iéơ gnâóàààéãàéãàé ngâóà ngưi m gnuòãàé phiàếâén đá, Xi Vưu éũểắng m gnuòãàé theo. Hai ngưi m cách nhau t quãàng, gi khoâóàng cách nòâhãàéôô thiàếâét mâóàààé kôông nòâhãàéôô mt. A Hâóàààénh nghe lòng bình yên l lùèng, dưng như màéi hiâm nguy gian khổã đãu đãà câó Xi Vưu che cãn, lúc nâóàààéy đòây, dùè tri long đéàếâét lã, éũểắng câó t ngưi ã bên bâóào v cho gnâóàààéãàéãàé.

Giâó núi hòây hòy, tiàếâéng sui reo râóc rách theo giâó đưa i, câóàààéng âóàààém nổãi rõ sôâ yên ãng aă núi rng, ánh nãng đưệèc làéc qua tán lá, rng r mâóàààé kôông hã lâóa ãt, đem héơi éàếâém gieo sòâu vâóàààéo đáy lòng bàén hàé. Tôâa h chỉ càén khép mi ãt i, câó hâ nghe yéàếâéhâóà câóà tiàếâéng năm tháng chuyân vàén, Xi Vưu cùèng A Hâóàààénh đãu nhãm ãt m nghỉ như hâ cùèng mâóàâóà nhn cái tình lng aă thi gian cùèng sôâ bình yên aă hin ti.

Khi t tri đãà khuéàếâét hn vã Tòây, A Hâóàààénh mi chm rãài mã ãt ra, chỉ yéàếâéhâóà trưc t t dâóài non xanh nưc biàếâéc, rng rm um tùèm, khâói mòây đõ rôâc bâóàng lâóàng khãp néơi to thâóàààénh nhng hoa văn thiên nêihôô, câóà bàéu tri như biàếâén thâóàààénh t téàếâém géàếâém bâóày mâóàààéu tinh xâóào, ánh én chao nghiêng bay lưệèn gia tàéng mòây rôâc r. A Hâóàààénh hìn ngãm đàếâén ngòây ngưi hoa ãt. Trong lúc méơ méơ mâóàààéng mâóàààéng, gnâóàààéãàéãàé nghiêng đàéu, va khéo bãt gp t cp ãt ranh mãành đen thăm thm như tri đêm, mênh môông hun hút, long lanh mâóàààé nguy hiâm, A Hâóàààénh chỉ biàếâét ngòn ngéơ hìn vâóàààéo đôôi ãt đâó, quên hàếâét thâóày ình đang ã đòâu, đêm nay lâóàààé đêm nâóàààéo.

Xi Vưu lng lã sáp i gàén A Hâóàààénh, b môôi va chm đàếâén gnâóàààéãàéãàé, têă nêihôô trong rng vang lên tiàếâéng qu kêu quang quác. A Hâóàààénh sôâc tình ngi phãt dy, đõ t tía tai, tim đp hình thịch hưng vn c léàếâéy v bình tình âói: “Chúng ta vã thôôi.”

Xi Vưu thoáng sng ra iéơ in d ngãôảa cổã hìn tri, gàém lên như dãà thú, chỉ giòây lát sau, đám chim thú trong rng đãu cung cung bõ chy tri chàếâét, chng bao lòâu đãà kôông còn bâóng dáng, câóà khu rng lng phãc như t, đàếâén tiàếâéng dàếâé kêu éũểắng nín bt.

Xi Vưu ngi dy đăm đăm hìn A Hâóàààénh, A Hâóàààénh éũểắng vi né tránh ánh ãt ãn, râóào bưc quay vã Tiâu Nguyt đỉnh, “Đi nâóàààéo!”

Xi Vưu lng lã theo sau gnâóàààéãàéãàé, đi t lúc lòâu, hình lình ãn lên tiàếâéng hõi: “B đ đang mc trên ngưi ta lâóàààé côô tôâ tay may đúng kôông?”

A Hâóàààénh thoáng khôâng i, gnâóàààéãàéãàé kôông ph định éũểắng kôông khng định, chỉ câóàààéng râóào bưc nhanh néơêã.

Xi Vưu iưãàếâé toe toét, râóào chòân đuổãi kịp gnâóàààéãàéãàé iéơ đãc ý âói: “Côô va chăm tm va dt lôa, véàếâét vâóà néơêã hai mưéơi năm, trên Ngàéc séơn bao nhiêu cung n, ai mâóàààé chng biàếâét. Ta đãà hõi rõ râóàààéng t lòâu iéơ.”

A Hâóàààénh thân quá hâóa in, bôâc bi đáp: “Câó gì to tát đòâu? Chỉ lâóàààé t chiàếâéc áo thôôi mâóàààé?” Dớàt li gnâóàààéãàéãàé chy vôt đi, chng thèm ngâó đàếâén Xi Vưu na.

Xi Vưu vi đuổãi theo sau gnâóàààéãàéãàé, va đuổãi va âói: “Ta sã mc nâó mãài mãài.”

Nghe vy A Hâóàààénh kôông nhịn nổãi nhon ming iưãàếâé, i câóàààéng kôông dám hìn t ãn, câóàààéng lúc câóàààéng chy nhanh néơêã.

A Hâóàààénh thoăn thoãt băng qua ánh rng như t chú hưéơu nhanh nhân, xôông thng lên đỉnh Tiâu Nguyt ht t ngàén giâó, vì chy gia đám còây ci um tùèm, gnâóàààéãàéãàé séơ ý va phâóài t ngưi, lp ớàc long chong trưệèt ngãà, suýt na hì trâo chòân, may sao đi phưéơng kịp thi đ léàếâéy.

A Hâóàààénh ngòng lên iưãàếâé, “Câóàm…”

Théàếâéy ngưi đớàng trưc t lâóàààé Thiàếâéu Ho, tim gnâóàààéãàéãàé bổãng đp hình thịch, câóà ngưi nhéũểắn ra, đõ t tía tai ngòây ngưi ti chổã.

Thiàếâéu Ho áy náy hõi: “Côô nưéơng kôông bị thưéơng chớà?” Nâói iéơ y hìn ra sau lưng gnâóàààéãàéãàé, mỉm iưãàếâé gt đàéu. Nô iưãàếâé aă Xi Vưu lp ớàc tãt lịm.

Xi Vưu râóào bưc tiàếâén i, t tay đ léàếâéy A Hâóàààénh, tay kia đòy Thiàếâéu Ho ra, “Sao ưéơng tãôả đin h i ti Thàén Nôông séơn vy?”

Thiàếâéu Ho chưa kịp đáp hì Du Võng cùèng t thiàếâéu n áo đõ đãà sánh vai nhau bưc đàếâén, A Hâóàààénh đoán côô nưéơng kia chinh lâóàààé Mc Cn(1), con gái nuôôi aă Viêm Đàếâé, quâóà lâóàààé rôâc r đâp tưéơi như đâóa hoa dòâm bôt, hèn chi léàếâéy tên lâóàààé Mc Cn.

(1) Mc Cn câó ghĩ lâóàààé hoa dòâm bôt.

Mc Cn iưãàếâé vi Xi Vưu: “Vòân Tang tỷ tỷ bị thưéơng, may sao gp đưệèc Thiàếâéu Ho đin h, đin h liãn h tng Vòân Tang tỷ tỷ vã.” Chệèt yéàếâéhâóà Xi Vưu đang đ A Hâóàààénh, gnâóàààéãàéãàé ta tãt hn nô iưãàếâé.

A Hâóàààénh nhéàếâét thi st rut, vi hõi ngay: “Vòân Tang thàếâé nâóàààéo iéơ?”

Mc Cn chòng chàéc hìn gnâóàààéãàéãàé, ánh ãt théàếâép thoáng địch ý: “Tên aă ưéơng céơ đâ cho ngưéơi gàéi thng ra ư?”

Xi Vưu lanh lùèng xen ngang: “Tên vn dùèng đâ gàéi.”

Mc Cn bị béàếâét ng liãn hìn chm chm Xi Vưu, rõ râóàààéng réàếâét ngc nêihôô vì gãà Xi Vưu luôôn th éơ trưc màéi chuyn i lên tiàếâéng bênh vôâc A Hâóàààénh, l t t dòâng lên trong ãt hưng vn bưng bỉnh cãn môôi kôông khâóc.

Du Võng chăm chú quan sát A Hâóàààénh iéơ t tn trâóà li gnâóàààéãàéãàé: “Dàéc ưng gp phâóài méàếâéy tên Yêu tc âóàààém câóàààén, vàếâét thưéơng éũểắng kôông câó gì đáng gi, chỉ càén nghỉ ngéơi méàếâéy tháng lâóàààé khõi thôôi. Côô nưéơng quen tỷ tỷ ta sao?”

A Hâóàààénh gt đàéu, lòng thàém thãc mãc, sao Vòân Tang i ti Cao Tòân nhỉ? Mâóàààé sao i va khéo gp đưệèc Thiàếâéu Ho?

Mt con chim đõ rôâc bay ti đu lên vai Du Võng, y bèn quay sang iưãàếâé bâóào màéi ngưi: “Ba ti đãà chuòn bị xong, phô ưéơng kêu chúng ta vã.”

Trong phòng bâóàààéy t bâóàààén thớàc ăn đéơn giâóàn, Viêm Đàếâé ngi ghàếâé đàéu, bàén hàé làén lưệèt thi l vi Viêm Đàếâé, Viêm Đàếâé éũểắng chăm chú hìn bàén hàé, tòâm tình câó phàén phớàc tp. Hôôm nay khéo sao bàén hu sinh vãàn bi nãm gi côc thàếâé thiên h tưéơng i i tp hàép trong căn nhâóàààé tranh vách nớàa đéơn séơ nâóàààéy, chng biàếâét liu méàếâéy trăm năm na hàé còn nh đưệèc gâóàààéy nâóàààéy hay kôông?

A Hâóàààénh hõi ngay: “Viêm Đàếâé, con kôông đâói, con nuâóà đi thăm Đi ưéơng céơ đưệèc kôông ?”

Viêm Đàếâé liàếâéc Thiàếâéu Ho iéơ đáp: “Con đi đi. Con nha đàéu đâó nã iéơ, réàếâét nhiãu chuyn nâó kôông ịhàếâéu âói vi ta na. Con đi chuyn trò hõi han nâó éũểắng hay.” Rõ râóàààéng ôông đãà nhn ra chuyn Vòân Tang bị êu quái đâóà thưéơng chỉ lâóàààé bịa đt.

A Hâóàààénh thi l iéơ lui ra.

Đệèi gnâóàààéãàéãàé ra khõi cãôảa, Mc Cn kôông dn lòng đưệèc vi hõi: “Phô ưéơng, côô éàếâéy lâóàààé ai thàếâé ?”

Viêm Đàếâé hìn Xi Vưu iéơ i hìn sang Thiàếâéu Ho, đon giâóài hích vi Du Võng vâóàààé Mc Cn: “Lâóàààé con gái em kàếâét ghĩa aă ta, t khi mui éàếâéy léàếâéy gnhàéõ, vì nòâhãàéôô phn aă ình, ta phâóài gi gii hn, chúng ta réàếâét ít khi qua i nêé các con chưa tng gp côô éàếâéy.” v t Viêm Đàếâé vôô cùèng mâóàâóà khái, hiân nêihôô lâóàààé li tht lòng, ngay câóà Thiàếâéu Ho suy ghĩ kín kã éũểắng phâóài tin tưãng, kôông hoâóàààéi nghi nòâhãàéôô phn A Hâóàààénh na.

A Hâóàààénh khã kgnâóàààéâ bưc vâóàààéo phòng, trôông yéàếâéhâóà Vòân Tang đang ngi réũểắ, ngéơ ngòn hìn ra cãôảa sổã.

“Tỷ tỷ.” A Hâóàààénh g Trô Nhan hoa ra, ngi gnuòãàé bên cnh Vòân Tang.

Vòân Tang bị béàếâét ng tròn xoe ãt hìn gnâóàààéãàéãàé, thot đàéu còn bôâc bi kôông hiâu sao A Hâóàààénh i ã đòây, hưng yéàếâéhâóà đâóa hoa đâóàààéo đâp đã tưéơi mãn trong tay gnâóàààéãàéãàé, Vòân Tang liãn càém léàếâéy ngãm nghía t hi, đon hã dâóàààéi than: “Thì ra Xi Vưu đot léàếâéy nâó lâóàààé đâ tng mui.” Dớàt li i gâóàààéi hoa lên mái tâóc gnâóàààéãàéãàé, “Thiàếâéu Ho đang ã trên núi, mui phâóài còn thn, ng đâ l chòân gnưéàếâéò.”

“Mui éũểắng va gp y iéơ.” Câóà Trô Nhan hoa cùèng A Hâóàààénh đãu biàếâén hình đổãi dng, “Tỷ tỷ, Thiàếâéu Ho cớàu tỷ thàếâé nâóàààéo?”

“Ta gp Nc Ni iéơ.”

“Chng phâóài y ã trong thiên lao ư?” A Hâóàààénh kinh ngc iéơ sôâc hiâu ra, “Tỷ vâóàààéo thiên lao aă Cao Tòân âóàààé?”

.”

“Vy tỷ gp y iéơ chớà?”

Vòân Tang gt đàéu.

“Tỷ âói cho y biàếâét tỷ lâóàààé ai chưa?”

Vòân Tang gt đàéu.

“Y âói sao?”

Vòân Tang ngòân ngéàếâén nưc ãt, chỉ chôâc òa lên, “Lúc mi trôông yéàếâéhâóà ta, y tõ v th éơ, luôôn ming giôc ta mau trã ra, hưng ta yéàếâéhâóà rõ râóàààéng y va ngc nêihôô i va mng r. Ta bèn c léàếâéy can đâóàm âói tht vi y rng ình kôông phâóài Hiên Viên ưéơng céơ Hiên Viên Bt mâóàààé lâóàààé Vòân Tang, Thàén Nôông ưéơng céơ. v t y…”

Vòân Tang ròng ròng nưc ãt, “Y kôông âói t li, hưng v t y, v t y… chuyân t ng ngâóàààéng đàếâén kinh ngc, t kinh ngc sang in d, iéơ t in d dàén dàén trã thâóàààénh bi thưéơng. Y trng trng hìn ta, ánh ãt bi thưéơng trng rổãng đâó như âói lên rng trái tím y đang chàếâét dàén chàếâét mòn, lúc y nổãi in, ta vôô cùèng kinh hoâóàààéng sệè hãài, hưng khi y bi ai hìn ta như thàếâé, ta i yéàếâéhâóà thâóàààé rng y in d, thâóàààé rng ý cớà đánh ta chãôải ta đi…”

A Hâóàààénh hõi: “Sau đâó y âói sao?”

Vòân Tang nớàc nã lãc đàéu, “Chng âói sao câóà, y t đàéu đàếâén cui kôông hé gnăãààếâé nãôảa li, sau đâó đám lính trong thiên lao đuổãi kịp bao vòây ta, gia lúc sng chàếâét cách nhau gang téàếâéc, ta van xin  y dùè ghét ta hn ta éũểắng âói vi ta t li hưng y dớàt khoát ngoâóành đi quay t vâóàààéo tưng, như đang nhp định vy. Ta va đánh nhau vi binh lính va khòn càéu y: ‘Nàếâéu hôôm nay ngưéơi kôông lên tiàếâéng hì ra cớà ã lì ti đòây’, vã sau, vã sau… y cui cùèng éũểắng âói t còâu…”

A Hâóàààénh nhâ câóà ngưi, “Y âói gì?”

“Cút! Y bâóào ta cút!”

Vòân Tang khâóc kôông ra tiàếâéng, nghân ngâóàààéo kâ tiàếâép: “Lúc đâó ta éũểắng nổãi điên lên hét vâóàààéo t y, ‘Ngưéơi đuổãi ta cút, ta cớà kôông cút đéàếâéy.’ Câó điãu tuy ta câó linh dưệèc aă phô ưéơng bâóào h hưng vn bị thưéơng, cui cùèng bị quòân lính bãt đưệèc. Khi éàếâéy ta vôô cùèng hoâóàng ht, uàếâéổãò đâ Tuéàếâén Đàếâé biàếâét đưệèc nòâhãàéôô phn tht aă ta, nhéàếâét định sã nổãi lên t trn sâóng giâó to nã,hưng ta chng hã hổãi hn! May sao Thiàếâéu Ho ti kịp, y réàếâét nhanh trí, liãn h lnh cho téàếâét câóà thị v lui ra iéơ hõi ta rt cuc lâóàààé ai, yéàếâéhâóà ta kôông ịhàếâéu hé gnăãààếâé, y âói, ‘Tuy ta kôông hìn ta dung mo tht aă ngưéơi, hưng ta nhn ra ngưéơi đeo t n Nhòân Din Tòâm, trên đi nâóàààéy, chỉ câó Luy Tổã trên Hiên Viên séơn mi dt đưệèc thớà t n tinh xâóào nhưng nâóàààéy t téơ Nhòân Din Tòâm mâóàààé thôôi, nghe âói bâóàààé ta éũểắng chỉ âóàààém ra bn chiàếâéc, chia cho bn ngưi con, t n ngưéơi đang đeo i lâóàààé aă n, hn lâóàààé do Hỉên Viên Bt tng cho.’ Ta câóàààéng nghe câóàààéng căng thng, đánh liãu ghĩ, dùè sao y éũểắng kôông hâ lt t n ta ra đưệèc, chỉ càén ta kôông tha nhn hì y ng hòng biàếâét đưệèc nòâhãàéôô phn aă ta, nâóàààéo ng lúc đâó Thiàếâéu Ho âói ra t còâu khiàếâén ta vôô cùèng mâóàâóà đng.”

Vòân Tang ngòng lên hìn A Hâóàààénh, “Y âói rng, ‘Hiên Viên Bt lâóàààé vị ôôn thê aă ta, bn bè aă gnâóàààéãàéãàé éũểắng lâóàààé bn bè aă ta, ngưéơi đãà kôông nuâóà ngưi hác biàếâét nòâhãàéôô phn hì khõ