1. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Hỏa Ngục - Dan Brown (end)

Thảo luận trong 'Truyện Phương Tây'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,875
      14.04.21
      CHƯƠNG 100


      Tiếng va chạm chói tai của kim loại vàng rền khắp khoang chiếc máy bay vận tải C-130 có cửa sổ, khiến Thị trưởng bật dậy. Bên ngoài, ai đó đập bán súng vào cửa máy bay và đòi vào trong.
      “Tất cả mọi người ngồi yên”, phi công chiếc C-130 ra lệnh, và tiến về phía cửa. “Họ là cảnh sát Thổ Nhĩ Kỳ. Họ vừa tiếp cận máy bay.”
      Thị trưởng và Ferris nhìn nhau nhanh.
      Căn cứ vào những cuộc gọi hoảng hốt của những nhân viên WHO khoang máy bay, Thị trưởng linh cảm rằng nhiệm vụ ngăn chặn của họ thất bại. Zobrist thực được kế hoạch của , ông ta nghĩ thầm. Và có góp phần của mình.
      Bên ngoài cửa máy bay, những tiếng đầy quyền lực bắt đầu vang lên bằng tiếng Thổ Nhĩ Kỳ.
      Thị trưởng đứng bật dậy. “Đừng mở cửa!”, ông ta cầu phi công.
      chàng phi công dừng sững lại, nhìn Thị trưởng. “Tại sao lại chứ?”
      “WHO là tổ chức quốc tế”, Thị trưởng , “và chiếc máy bay này là lãnh thổ có chủ quyền!”
      Người phi công lắc đầu. “Thưa ông, chiếc máy bay này đỗ tại sân bay Thổ Nhĩ Kỳ, và trừ khi nó rời khỏi phận Thổ Nhĩ Kỳ, còn nó vẫn chịu điều chỉnh của luật pháp nước này.” Người phi công tiến tới lối thoát và mở toang cửa ra.
      Hai người đàn ông mặc đồng phục đăm đăm nhìn vào. Ánh mắt nghiêm nghị của họ chút gì khoan nhượng. “Ai là cơ trưởng máy bay?”, người hỏi bằng giọng nặng trịch.
      “Tôi đây”, người phi công .
      viên sĩ quan đưa cho phi công hai tờ giấy. “Lệnh bắt giữ. Hai hành khách này phải cùng chúng tôi.”
      Người phi công lướt qua tờ giấy và nhìn Thị trưởng cùng Ferris.
      “Gọi cho tiến sĩ Sinskey ”, Thị trưởng cầu viên phi công WHO. “Chúng ta thực nhiệm vụ khẩn cấp quốc tế kia mà.”
      trong hai viên sĩ quan nhìn Thị trưởng với nụ cười khinh khỉnh. “Tiến sĩ Elizabeth Sinskey phải ? Giám đốc Tổ chức Y tế Thế giới chứ gì? Bà ấy là người ra lệnh bắt ông đấy.”
      thể như vậy được”, Thị trưởng đáp. “ Ferris và tôi có mặt ở Thổ Nhĩ Kỳ này để giúp đỡ tiến sĩ Sinskey.”
      “Vậy ông làm việc chưa được tốt rồi”, viên sỹ quan thứ hai đáp lời. “Tiến sĩ Sinskey liên hệ với chúng tôi và cả hai vị là những kẻ mưu trong kế hoạch khủng bố sinh học lãnh thổ Thổ Nhĩ Kỳ.” ta lôi ra còng tay. “Cả hai vị đến trụ sở để thẩm vấn.”
      “Tôi đề nghị gọi luật sư!” Thị trưởng hét to.
      Ba mươi giây sau, ông ta và Ferris bị còng tay, lôi qua hai hàng ghế và bị ấn vào khoang sau của chiếc ô tô mui kín mít màu đen. Chiếc xe lao vụt , lướt qua đường băng tới góc khuất của sân bay, nó dừng lại bên dãy hàng rào lưới thép mỏng bị cắt thủng, và kéo rộng ra cho xe qua. Khi ra khỏi hàng rào bao ngoài, chiếc xe băng qua vùng đất trống bụi bặm chứa máy móc của máy bay hỏng và đỗ lại gần tòa nhà dịch vụ cũ.
      Hai người đàn ông mặc đồng phục nhảy ra khỏi xe và nhìn toàn khu vực. Thấy hài lòng vì bị theo đuổi, họ lột bỏ đồng phục cảnh sát và ném sang bên. Sau đó họ giúp Ferris và Thị trưởng ra khỏi xe và tháo còng tay cho hai người.
      Thị trưởng xoa xoa cổ tay, nhận ra mình cũng chẳng thể làm gì khi bị bắt giam.
      “Chìa khóa xe ở dưới đệm”, trong hai đặc vụ , giơ tay ra hiệu về phía chiếc xe tải trắng đỗ gần đó. “Có túi vải ở ghế sau với đầy đủ các thứ ngài cầu - giấy tờ lại, tiền mặt, điện thoại trả trước, quần áo, cùng vài thứ khác mà chúng tôi nghĩ có thể ngài cần.”
      “Cảm ơn”, Thị trưởng . “Các cừ lắm.”
      “Được đào tạo đâu ra đấy thôi, thưa ngài.”
      xong, hai người đàn ông Thổ Nhĩ Kỳ lại leo lên chiếc xe mui kín màu đen và phóng .
      Sinskey bao giờ để mình thoát, Thị trưởng tự nhủ. Cảm nhận điều đó khi bay tới Istanbul, Thị trưởng gửi thư điện tử cầu cứu cho chi nhánh địa phương của Consortiym, rằng ông ta và Ferris cần thoái lui.
      “Ngài có nghĩ bà ta truy đuổi chúng ta ?”, Ferris hỏi.
      “Sinskey hả?”, Thị trưởng gất đầu. “Chắc chắn rồi. Mặc dù tôi cho rằng lúc này bà ấy còn những mối bận tâm khác.”
      Hai người leo lên chiếc xe tải trắng và Thị trưởng lục kỹ tất cả những thứ bên trong túi vải, sắp xếp mọi giấy tờ theo trật tự. Ông ta lôi ra cái mũ bóng chày và đội lên đầu. Phía trong mũ, ông ta tìm thấy chai rượu Highland Park .
      Mấy tay này rất được.
      Thị trưởng nhìn thứ chất lỏng màu hổ phách, tự nhủ rằng cần phải đợi cho đến ngày mai. Thế rồi, ông ta lại nhớ đến cái túi Solublon của Zobrist và tự hỏi ngày mai như thế nào.
      Mình phá bỏ nguyên tắc cốt tử của mình, ông ta nghĩ thầm. Mình phản bội khách hàng của mình.
      Thị trưởng cảm thấy mông lung cách kỳ lạ, biết rằng những ngày tới tràn ngập tin tức về thảm hoạc mà trong đó, ông ta đóng vai trò rất quan trọng. Chuyện này xảy ra nếu có mình.
      Lần đầu tiên trong đời, ông ta thấy rằng việc tỏ ra biết gì còn là nền tảng đạo đức nữa. Những ngón tay ông ta bóc lớp niêm phong chai Scotch.
      Tận hưởng thôi, ông ta tự nhủ. Đằng nào chẳng vậy, những ngày tháng của mày được đánh số rồi.
      Thị trưởng uống hơi dài, thưởng thức vị cay nóng trong cổ họng.
      Đột nhiên, màn đêm sáng bừng lên những ánh đèn pha và những ngọn đèn xanh nhấp nháy của xe cảnh sát, lúc này bao vây họ từ mọi phía.
      Thị trưởng cuống cuồng nhìn tứ phía…và sau đó ngồi yên như tượng đá.
      Chẳng còn lối thoát nào.
      Khi những sĩ quan cảnh sát Thổ Nhĩ Kỳ có vũ trang tiến đến gần chiếc xe tải, súng giương sẵn sàng. Thị trưởng uống nốt ngụm Highland Park cuối cùng và im lặng giơ tay lên đầu.
      Lần này, ông ta biết, những người sĩ quan đó đứng về phía mình.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,875
      14.04.21
      CHƯƠNG 101


      Lãnh quán Thụy Sĩ ở Istanbul nằm tại tòa nhà One Levent Plaza trong tòa cao ốc siêu đại. Phần mặt tiền lắp kính xanh lõm của tòa nhà trông như tảng đá nguyên khối đến từ thời tương lai nằm trong đại đô thị cổ kính.
      Gần tiếng đồng hồ trôi qua từ lúc Sinskey rời khỏi bể chứa để thiết lập sở chỉ huy tạm thời tại văn phòng lãnh . Các cơ quan tin tức địa phương tràn ngập bản tin về vụ giẫm đạp kinh hoàng trong đêm diễn cuối cùng của bản Giao hưởng Dante của Liszt tại bể chứa. Chưa có chi tiết đặc biệt nào được đăng tải, nhưng diện của nhóm y tế quốc tế mặc đồ phòng độc làm dấy lên rất nhiều đồn đoán.
      Sinskey đăm đăm nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm những ánh đèn thành phố và cảm thấy vô cùng độc. Như thói quen, bà đưa tay lên tìm chiếc vòng cổ có gắn bùa, nhưng trống . Chiếc bùa gãy thành hai nửa nằm mặt bàn làm việc của bà.
      Giám đốc WHO vừa kết thúc việc điều phối loạt cuộc họp khẩn cấp được tổ chức tại Geneva trong vài giờ nữa. Các chuyên gia từ các cơ quan khác nhau lên đường, và bản thân Sinskey cũng có kế hoạch bay tới đó sớm để thông báo sơ lược tình hình cho họ biết. may, ai đó trong nhóm nhân viên làm đêm mang tới cho Sinskey cốc cà phê Thổ Nhĩ Kỳ thứ thiệt còn nóng hổi. Và bà uống hết veo.
      người đàn ông trẻ tuổi trong số nhân viên lãnh quán ngó vào qua cánh cửa phòng để ngỏ của bà. “Thưa bà? Robert Langdon tìm đến đây xin gặp bà.”
      “Cám ơn ”, bà đáp. “Nhờ dẫn ông ấy vào.”
      Hai mươi phút trước, Langdon liên hệ với Sinskey bằng điện thoại và giải thích rằng Sienna Brooks lẩn tránh , đánh cắp chiếc xuồng và bỏ trốn ra biển. Sinskey nghe được thông tin này từ giới chức, lúc này vẫn tìm kiếm khắp khu vực nhưng cho đến giờ vẫn tay trắng.
      Bây giờ, khi cái dáng cao lớn của Langdon ra ở ngưỡng cửa, bà gần như nhận ra . Bộ đồ người bẩn thỉu, mái tóc đen rối bù, đôi mắt đầy mệt mỏi và trũng sâu.
      “Giáo sư, ổn chứ?”, Sinskey đứng lên.
      Langdon mỉm cười mỏi mệt. “Tôi có những buổi tối thư thái hơn.”
      “Xin mời”, bà , tay chỉ chiếc ghế. “Mời ngồi.”
      “Bệnh dịch của Zobrist”, Langdon bắt đầu mà cần mào đầu trong khi ngồi xuống ghế. “Tôi nghĩ có lẽ nó được giải phóng từ tuần trước rồi.”
      Sinskey gật đầu nhẫn nại. “Đúng vậy, chúng tôi cũng có cùng kết luận đó. Chưa có triệu chứng gì được báo lại, nhưng chúng tôi tách các mẫu và đẩy nhanh quá trình kiểm nghiệm tập trung. Rất tiếc, có thể mất vài ngày hoặc hàng tuần mới thực hiểu được loại virus này là gì…và nó có thể gây ra chuyện gì.”
      “Nó là loại virus định hướng?” Langdon .
      Sinskey nghiêng đầu vẻ ngạc nhiên, hơi giật mình khi nghe thấy rằng thậm chí cũng biết thuật ngữ đó. “ sao cơ?”
      “Zobrist tạo ra loại virus định hướng tồn tại trong khí có khả năng làm thay đổi DNA của con người.”
      Sinskey bật dậy, làm ngã cái ghế. thể như thế được! “Điều gì khiến khẳng định chuyện như vậy?”
      “Sienna”, Langdon đáp nhanh. “ ấy với tôi. Nửa giờ trước.”
      Sinskey chống tay xuống bàn và trân trối nhìn Langdon với vẻ tin nổi, “ ta bỏ trốn sao?”
      “Chắc chắn là có”, đáp. “ ấy thoát rồi, chiếc xuồng phóng ra biển và ấy có thể dễ dàng biến mất mãi mãi. Nhưng ấy suy nghĩ kỹ càng hơn mọi việc. ấy tự nguyện quay lại. Sienna muốn giúp giải quyết cuộc khủng hoảng này.”
      Môi Sinskey bật lên tiếng cười khan. “Xin thứ lỗi cho tôi nếu tôi chịu tin tưởng quý Brooks, đặc biệt khi ta đưa ra tuyên bố cường điệu như vậy.”
      “Tôi tin ấy”, Langdon , giọng hề nao núng. “Và nếu ấy tuyên bố rằng đó là loại virus định hướng tôi nghĩ tốt hơn cả là nên xem xét lời của ấy cách nghiêm túc.”
      Sinskey bỗng cảm thấy kiệt sức, đầu óc bà cố gắng phân tích lời của Langdon. Bà tới bên cửa sổ và đăm đăm nhìn ra. loại virus định hướng là thay đổ DNA ư? Cái viễn cảnh ấy nghe đáng sợ và mấy xác thực nhưng bà phải thừa nhận rằng ở nó có logic rất lạ. cho cùng, Zobrist là chuyên gia di truyền và biết rất rằng chỉ biến đổi trong gene duy nhất cũng có thể gây ra những hậu quả tai hại cho cơ thể - ung thư, rối loạn chức năng các cơ quan, và rối loạn máu. Thậm chí căn bệnh đáng ghét như xơ nang - thứ khiến bệnh nhân chết ngộp trong nước nhầy - cũng do trục trặc rất trong gene điều tiết ở nhiễm sắc thể thứ bảy.
      Ngày nay, các chuyên gia bắt đầu điều trị những tình trạng di truyền này bằng các loại virus định hướng sơ đẳng, được bơm trực tiếp vào bệnh nhân. Những virus gây bệnh này được lập trình để di chuyển khắp cơ thể bệnh nhân và lập ra DNA thay thế, giúp sửa chữa những phần bị tổn thương. Tuy nhiên, ngành khoa học mới mẻ này, cũng như tất cả các ngành khoa học khác, có mặt trái của nó. Những ảnh hưởng của virus định hướng có thể là tốt hoặc rất có hại, tùy thuộc vào ý định của người tạo ra nó. Nếu virus được lập trình cách ác ý để đưa DNA hư hại vào các tế bào khỏe mạnh hậu quả kinh khủng. Hơn nữa, nếu virus có hại đó lại được tạo ra với khả năng lây lan cao và tồn tại trong khí
      Viễn cảnh đó làm Sinskey rùng mình. Zobrist nghĩ đến thảm họa di truyền gì biết? mưu làm giảm dân số như thế nào đây?
      Sinskey biết rằng việc tìm ra câu trả lời có thể mất hàng tuần. Mã di truyền của con người có chứa cả mê cung bất tận những khả năng hoán vị hóa học. Khả năng tìm kiếm toàn bộ mê cung đó với hy vọng tìm cho ra biến đổi cụ thể của Zobrist chẳng khác gì mò kim đáy bể, thậm chí còn biết được cái đáy bể ấy nằm ở hành tinh nào.
      “Bà Elizabeth?” Giọng thâm trầm của Langdon kéo bà trở lại.
      Sinskey rời mắt khỏi cửa sổ và nhìn .
      “Bà có nghe tôi ?”, hỏi, vẫn bình tĩnh ngồi nguyên, “Sienna muốn tiêu diệt loại virus đó giống như bà vậy.”
      “Tôi nghi ngờ điều đó.”
      Langdon thở hắt ra, giờ mới đứng lên. “Tôi nghĩ bà nên lắng nghe tôi. lâu trước khi chết, Zobrist viết bức thư cho Sienna, cho ấy biết những gì ta làm. ta nêu đính xác những gì virus này thực …cách nó tấn công chúng ta…cách nó đạt được mục tiêu của ta.”
      Sinskey cứng đờ ngườ. Có bức thư sao?!
      “Khi đọc những mô tả của Zobrist về những gì ta tạo ra, Sienna vô cùng kinh hãi. ấy muốn ngăn ta. ấy xem thứ virus của ta nguy hiểm đến mức muốn bất kỳ ai tiếp cận được với nó, kể cả Tổ chức Y tế Thế giới. Bà thấy sao? Sienna cố gắng tiêu diệt virus đó…chứ phải giải phóng nó.”
      “Có bức thư à?”, Sinskey hỏi lại, giờ chỉ quan tâm đến điểm mấu chốt. “Với mọi chi tiết phải ?”
      “Đó là những gì Sienna với tôi, vâng.”
      “Chúng tôi cần bức thư đó! Có được các chi tiết có thể tiết kiệm cho chúng tôi hàng tháng trời để hiểu được các thứ này là gì và biết cách xử lý nó.”
      Langdon lắc đầu. “Bà hiểu rồi. Khi đọc thư của Zobrist, Sienna rất kinh sợ. ấy đốt bỏ nó ngay lập tức. ấy muốn bảo đảm có ai…”
      Sinskey đập mạnh tay xuống bàn. “ ta hủy thứ có thể giúp chúng tôi chuẩn bị cho cuộc khủng hoảng này sao? Và muốn tôi tin ta à?”
      “Tôi biết điều đó rất có vấn đề, nhất là căn cứ vào những hành động của ấy, nhưng thay vì trừng phạt ấy, hữu ích nếu bà nhớ cho rằng Sienna có trí thông minh tuyệt vời và khả năng ghi nhớ đến kinh ngạc.” Langdon ngừng lại. “Chuyện gì xảy ra nếu ấy có thể cải tạo đầy đủ bức thư của Zobrist để giúp bà?”
      Sinskey nheo mắt, hơi gật đầu. “Chà, giáo sư, trong trường hợp đó, khuyên tôi nên làm gì?”
      Langdon ra hiệu về phía cốc cà phê cạn sách của bà. “Tôi gợi ý bà gọi thêm cà phê…và nghe điều kiện mà Sienna đề nghị.”
      Mạch của Sinskey đập nhanh hơn, và bà liếc nhìn điện thoại. “ biết cách liên lạc với ta phải ?”
      ”Đúng vậy.”
      “Cho tôi biết ta đề nghị gì.”
      Langdon với bà, và Sinskey im lặng, suy nghĩ lời đề nghị.
      “Tôi nghị đó là việc rất đúng đắn”, Langdon thêm. “Và bà phải mất gì nào?”
      “Nếu mọi thứ , tôi xin hứa với .” Sinskey đẩy điện thoại về phía . “Xin gọi điện .”
      Trước vẻ ngạc nhiên của Sinskey, Langdon ngó tới điện thoại. Thay vào đó, đứng dậy và tiến thẳng ra cửa, rằng quay lại sau phút. Ngơ ngác, Sinskey bước ra sảnh và nhìn sải bước qua khu phòng chờ của lãnh quán, mở cánh cửa kính, và vào buồng thang máy phía trước. Nhất thời, bà nghĩ bỏ , nhưng sau đó, thay vì gọi thang máy, lặng lẽ lách vào phòng vệ sinh nữ.
      lúc sau, xuất cùng người phụ nữ chỉ mới ngoài ba mươi. Sinskey phải mất lúc lâu mới nhận ra rằng đây đúng là Sienna Brooks. Người phụ nữ tóc đuôi ngựa xinh đẹp mà bà gặp lúc trước trong ngày hôm nay thay đổi hoàn toàn. Đầu ấy trọc lóc, như thể được cạo nhẵn nhụi.
      Khi vào văn phòng của bà, họ im lặng ngồi xuống ghế đối diện với bàn làm việc.
      “Xin thứ lỗi cho tôi”, Sienna nhanh. “Tôi biết chúng ta có rất nhiều chuyện để thảo luận, nhưng trước tiên, tôi hy vọng bà cho phép tôi điều tôi phải .”
      Sinskey nhận ra giọng của Sienna đượm vẻ u uất. “Dĩ nhiên rồi.”
      “Thưa bà”, bắt đầu, giọng run run, “bà là giám đốc của Tổ chức Y tế Thế giới. Bà biết hơn ai hết rằng chúng ta là giống loài bờ vực diệt vong… cộng đồng vượt ra ngoài tầm kiểm soát. Suốt nhiều năm, Bertrand Zobrist cố gắng liên hệ với những nhân vật có ảnh hưởng như bà để thảo luận về cuộc khủng hoảng đến gần. ất tới rất nhiều tổ chức mà ấy tin có thể tác động đến thay đổi - Viện Theo dõi Môi trường Thế giới, Câu lạc bộ Rome, Tổ chức Các vấn đề Dân số, Hội đồng Quan hệ Đối ngoại - nhưng ấy chẳng tìm được ai dám tham gia và cuộc thảo luận có ý nghĩa về giải pháp . Tất cả các vị đều đáp lại bằng những kế hoạch như giáo dục phòng tránh thai tốt hơn, khuyến khích thuế cho những gia đình quy mô , và thậm chí bàn cả đến việc chinh phục mặt trăng! có gì lạ khi Bertrand mất niềm tin.”
      Sinskey chăm chú nhìn , tỏ phản ứng gì.
      Sienna hít hơi sâu, “Tiến sĩ Sinskey, Bertrand tới gặp riêng bà. ấy nài nỉ bà thừa nhận rằng chúng ta bờ vực…nài nỉ bà tham gia vào cuộc thảo luận. Nhưng thay vì lắng nghe những ý kiến đó, bà gọi ấy là kẻ điên rồ, đưa ấy vào danh sách theo dõi, và xua đuổi ấy xuống lòng đất.” Giọng Sienna càng lúc càng nặng trĩu cảm xúc. “Bertrand chết vì những người như bà từ chối mở mang đầu óc để chấp nhận rằng tình cảnh bi thảm của chúng ta cần đến giải pháp lấy gì làm dễ chịu. Tất cả những gì Bertrand cố làm là lên …và vì điều đó, ấy bị tẩy chay.” Sienna gạt nước mắt và nhìn xoáy vào Sinskey bên kia bàn. “Hãy tin tôi. Tôi biết cảm giác độc là như thế nào. độc tệ hại nhất đời chính là bị lập do hiểu nhầm. Điều đó có thể khiến người ta đánh mất niềm tin vào thực tại.”
      Sienna ngừng , để lại gian im lặng, căng thẳng.
      “Đó là tất cả những gì tôi muốn ”, thầm.
      Sinskey nhìn lúc lâu, và sau đó ngồi xuống, “ Brooks”, bà , cố gắng bình tĩnh hết mức, “ đúng. Có thể trước kia tôi chịu lắng nghe…” Bà khoanh tay bàn và nhìn thẳng vào Sienna. “Nhưng giờ tôi nghe đây.”

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,875
      14.04.22
      CHƯƠNG 103


      khí trước buổi bình minh tại sân bay Atatürk khá lạnh và đẫm sương. màn sương mỏng phủ xuống, bao kín đường nhựa quanh nhà ga riêng này. Langdon, Sienna và Sinskey đến đây bằng xe hơi và được nhân viên WHO đón sẵn bên ngoài, giúp họ ra khỏi xe.
      “Chúng tôi sẵn sàng, thưa bà”, người đàn ông , dẫn cả ba người vào tòa nhà khiêm nhường.
      “Thế còn chuyện thu xếp cho ông Langdon sao rồi?”, Sinskey hỏi.
      “Máy bay riêng tới Florence. Giấy tờ lại tạm thời của ông ấy để sẵn khoang.”
      Sinskey gật đầu hài lòng. “Còn vấn đề khác mà chúng ta thảo luận?”
      triển khai. Hành lý được chuyển sớm nhất có thể.”
      Sinskey cảm ơn người nhân viên, lúc này băng qua sân nhựa về phía máy bay. Bà quay sang Langdon. “ có chắc muốn cùng chúng tôi ?” Bà mỉm cười mệt mỏi, vuốt mái tóc bạc dài rồi vén ra sau tai.
      “Xét tình hình”, Langdon dí dỏm đáp, “tôi chắc giáo sư nghệ thuật giúp được gì nhiều.”
      giúp rất nhiều”, Sinskey . “Còn nhiều hơn biết đấy. kể ít nhất cũng là…”Bà ra hiệu về phía Sienna bên cạnh, nhưng gai trẻ còn ở bên họ. Sienna tụt lại sau hai mươi thước, dừng lại bên ô cửa sổ lớn và đăm đăm nhìn ra chiếc C-130 đợi sẵn, ràng chìm trong suy tưởng.
      “Cảm ơn tin tưởng ấy”, Langdon khẽ . “Tôi cảm thấy ấy thường xuyên được nhận điều đó trong cuộc đời mình.”
      “Tôi e rằng Sienna Brooks và tôi tìm thấy nhiều điều để học hỏi từ nhau.” Sinskey chìa tay ra. “Chúa ban phước cho , giáo sư.”
      “Bà cũng vậy”, Langdon khi họ bắt tay. “Chúc may mắn ở Geneva.”
      “Chúng tôi rất cần điều đó”, bà , và sau đó gật đầu về phía Sienna. “Tôi cho hai người vài phút. Chỉ để ấy khi thấy sẵn sàng thôi nhé.”
      Khi băng qua nhà ga, Sinskey bất ngờ đút tay vào túi và móc ra hai nửa chiếc bùa vỡ, nắm chặt ở bên tay.
      “Xin đừng vứt bỏ cây gậy Asclepius đó”, Langdon gọi với theo sau bà. “Nó có thể sửa lại được mà.”
      “Cảm ơn”, Sinskey vẫy tay đáp lại. “Tôi hy vọng mọi thứ đều như vậy.”

      ***

      Sienna Brooks đứng mình bên cửa sổ, nhìn ra những ngọn đèn dọc đường băng, trông như bóng ma trong màn sương xuống thấp và những đám mây tích tụ. đỉnh tháp điều khiển ở phía xa, lá cờ Thổ Nhĩ Kỳ bay phần phật đầy kiêu hãnh - lá cờ nền đỏ có hai biểu tượng cổ xưa là trăng lưỡi liềm và ngôi sao – những vết tích còn lại của đế chế Ottoman vẫn kiêu hãnh tung bay trong thế giới đại này.
      “Cược lira Thổ Nhĩ Kỳ cho những gì em nghĩ nhé?”, giọng trầm ấm vang lên sau .
      Sienna quay lại. “Bão đến.”
      biết”, Langdon đáp khẽ.
      lúc lâu sau, Sienna ngoảnh lại phía . “Em ước gì Geneva.”
      “Rất vui khi nghe em vậy”, đáp. “Nhưng em bận chuyện về tương lai. Điều cuối cùng em cần là vị giáo sư đại học lỗi thời làm vướng chân em mà thôi.”
      nhìn khó hiểu. “ nghĩ quá già với em à?”
      Langdon cười to. “Sienna, thực quá già với em còn gì!”
      có vẻ thoải mái, cảm thấy xấu hổ. “Được rồi…nhưng ít nhất cũng biết tìm em ở đâu.” cố gắng nhún vai rất dịu dàng. “Ý em là…nếu muốn gặp lại em.”
      Lúc ngước nhìn Langdon, Sienna cảm thấy lòng trào dâng cảm xúc kỳ lạ. báo trước, kiễng chân và đặt nụ hôn lên môi . Khi lùi lại, đôi mắt rơm rớm lệ. “Em rất nhớ ”, thầm.
      Langdon mỉm cười âu yếm và vòng tay qua người . “ cũng nhớ em.”
      Họ đứng lúc lâu trong vòng tay nhau, cả hai đều đành lòng dứt ra. Cuối cùng, Langdon lên tiếng. “Có câu nữa…thường được cho là của Dante…” ngừng lại. “Hãy nhớ tối nay…vì nó là khởi đầu của mãi mãi.”
      “Cảm ơn , Robert”, , nước mắt bắt đầu trào ra. “Cuối cùng em cũng tìm ra mục tiêu của cuộc đời mình.”
      Langdon kéo lại sát hơn. “Em luôn em muốn cứu thế giới, Sienna. Có lẽ đây là cơ hội cho em đấy.”
      Sienna khẽ mỉm cười và quay . Khi mình bước về phía chiếc C-130 đợi, Sienna ngẫm lại mọi việc xảy ra…mọi thứ có thể vẫn xảy ra…và toàn bộ tương lai phía trước.
      Hãy nhớ tối nay, nhắc lại, vì nó là khởi đầu của mãi mãi.
      Khi leo lên máy bay, Sienna cầu mong Dante đúng.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,875
      14.04.22
      CHƯƠNG 104


      Vầng mặt trời vàng vọt buổi chiều lặn xuống phía Cung điện Duomo, phản chiếu lên lớp gạch men trắng của tháp chuông Giotto và đổ những cái bóng dài ngang qua Thánh đường Santa Maria del Fiore tráng lệ của Florence.
      Đám tang của Ignazio Busoni vừa mới bắt đầu lúc Robert Langdon vào thánh đường và tìm được chỗ ngồi, lòng cảm thấy vui vì Ignazio được tưởng niệm tại đây, trong nhà thờ nhuốm màu thời gian mà ông ấy trông coi suốt nhiều năm trời.
      Mặc dù bên ngoài tráng lệ, nhưng bên trong nhà thờ lớn của Florence lại bình dị, trống trải và chân phương. Tuy nhiên, điện thờ có phần khổ hạnh lại tỏa ra khí ca tụng trong ngày hôm nay. Từ khắp nơi toàn nước Ý, các quan chức chính phủ, bạn bè, và đồng nghiệp trong giới nghệ thuật đều đổ về nhà thờ này để tưởng nhớ con người vui vẻ được họ gọi bằng cái tên trìu mến Tiểu Mái Vòm.
      Giới truyền thông đưa tin rằng Busoni qua đời trong khi làm công việc mình thích nhất - dạo quanh Duomo lúc đêm khuya.
      khí đám tang vui vẻ đến ngạc nhiên trong những lời nhận xét hài hước từ bạn bè và gia đình. đồng nghiệp cho biết chính Busoni tuyên bố rằng tình của ông dành cho nghệ thuật Phục Hưng, chỉ có thể so sánh với tình của ông dành cho món mì ống Bolognese và món caramen budimo.
      Sau lễ truy điệu, trong khi những người dự tang lễ gặp gỡ nhau và trìu mến nhớ lại những kiện trong cuộc đời của Ignazio Langdon vẩn vơ bên trong Duomo, chiêm ngưỡng công trình nghệ thuật mà Ignazio vô cùng mến - bức Phán xét cuối cùng của Vasari - ngay bên dưới mái vòm, những ô cửa sổ kính hoa của Donatello và Ghiberti, chiếc đồng hồ của Uccello, và những lối khảm gốm thường hay bị bỏ qua tô điểm cho sàn nhà.
      lúc, Langdon mới nhận ra mình đứng trước gương mặt quen thuộc - gương mặt của Dante Aleghieri. Bức tranh tường huyền thoại của Michelino khắc họa cảnh đại thi hào đứng trước núi Luyện ngục, tay cầm kiệt tác Thần khúc của mình xoay ra ngoài, như thể kính cẩn dâng lên.
      Langdon thể tự hỏi Dante nghĩ gì nếu ông ấy biết được tác động mà thiên trường ca của mình tạo ra cho thế giới, nhiều thế kỷ sau này, trong tương lai ngau cả chính thi hào của Florence cũng bao giờ hình dung được.
      Ông ấy tìm thấy cuộc sống vĩnh hằng, Langdon nghĩ, nhớ lại những quan điểm của các triết gia Hy Lạp cổ đại về danh tiếng. Chừng nào người ta còn nhắc đến tên người, ngươi chẳng bao giờ chết.
      Lúc chập tối, Langdon băng qua Quảng trường Sant’Elisabetta và trở lại khách sạn Brunelleschi trang nhã của Florence. Trong căn phòng gác, có cảm giác thư thái hơn khi tìm thấy gói đồ khá lớn đợi sẵn.
      Cuối cùng, hàng ký gửi cũng đến nơi.
      Gói đồ mình cầu từ Sinskey.
      Langdon vội vã cắt lớp băng keo niêm phong và nhấc những thứ quý giá bên trong ra, cảm thấy an tâm khi thấy nó được gói ghém cẩn thận và có đệm kỹ bằng giấy bọc bọt khí.
      Truy nhiên, Langdon hết sức ngạc nhiên khi thấy gói đồ còn có thêm số thứ khác. Dường như Elizabeth Sinskey sử dụng uy lực rất lớn của mình để bù đắp cho nhiều hơn chút so với cầu. Gói đồ còn có cả quần áo của Langdon - chiếc áo sơ mi cài cúc, quần khaki, và chiếc áo khoác Harris Twind tả tơi – tất cả được giặt giũ và là cẩn thận. Ngay cả đôi giày da thuộc đế mềm của cũng ở đây, được đánh bóng lại. Bên trong gói đồ, còn rất vui khi thấy chiếc ví của mình.
      Tuy nhiên, khi phát ra món đồ cuối cùng, Langdon bật cười. Phản ứng của lúc này có nửa là tâm trạng nhõm khi món đồ trở về, nửa còn lại là thái độ bẽn lẽn vì mình quá ư coi trọng nó.
      Chiếc đồng hồ Chuột Mickey của mình.
      Langdon lập tức đeo ngay chiếc đồng hồ cổ lỗ sĩ vào cổ tay. Cái cảm giác quai da ấm áp chạm vào da thịt khiến cảm thấy bình yên cách lạ lùng. Lúc mặc xong quần áo và xỏ hai chân vào đôi giày lười, Robert Langdon cảm thấy gần như lại được là chính mình.
      Langdon ra khỏi khách sạn Brunelleschi, mang theo gói đồ trong túi xách của khách sạn mà xin được từ nhân viên khuân vác đồ đạc. Buổi tối ấm áp khác thường, càng làm tăng thêm tính chất thi vị cho chặng bộ của dọc theo Đại lộ Calzaiaoli tới ngọn tháp duy nhất của Cung điện Vecchio.
      Khi đến nơi, Langdon ký sổ tại bộ phận an ninh, nơi có tên của trong danh sách gặp Marta Alvarez. được hướng dẫn tới Sảnh Năm trăm, lúc này vẫn rất đông du khách. Langdon đến vừa đúng giờ, cứ ngỡ gặp Marta tại lối vào, nhưng nhìn thấy ấy đâu cả.
      chặn thuyết trình viên ngang qua lại.
      “Xin lỗi”, Langdon hỏi bằng tiếng Ý. “Tôi có thể tìm Marta Alvarez ở đâu?”
      Nhân viên thuyết trình cười tươi. “Bà Alvarez à? Bà ấy ở đây! Bà ấy sinh con rồi! Catalia! Xinh lắm!”
      Langdon rất mừng khi nghe tin vui của Marta. “À…hay quá”, đáp. “ tuyệt vời!”
      Khi nhân viên thuyết trình vội vã rời , Langdon tự hỏi phải làm gì với cái gói mình mang theo.
      nhanh chóng quyết định rồi băng qua Sảnh Năm trăm đông đúc, bên dưới bức tranh tường của Vasari và tiến thẳng vào khu bảo tàng trong cung điện, cố gắng để bất kỳ nhân viên ninh nào nhìn thấy.
      Cuối cùng, cũng tới bên ngoài hàng lang hẹp của bảo tàng. Khu vực này tối om, được chặn lại bằng cọc rào, sợi dây giăng ngang, và tấm biển CHIUSO/ĐÓNG CỬA.
      Langdon cẩn thận nhìn quanh, sau đó luồn mình dưới sợ dây để lọt vào gian tối om ấy. thò tay vào chiếc túi và cẩn thận lấy gói đồ ra, tháo lớp giấy bọt.
      Khi lớp nhựa rơi ra, chiếc mặt nạ người chết của Dante lại trừng trừng nhìn . Lớp thạch cao dễ vỡ vẫn còn nguyên trong chiếc túi Ziploc, được lấy lại từ ngăn két tại nhà ga tàu hỏa Venice đúng như Langdon cầu. Chiếc mặt nạ vẫn còn trong tình trạng nguyên vẹn, hề hư hại trừ chi tiết : Có thêm bài thơ, được khắc thành hình xoáy trôn ốc trang nhã ở mặt trái của nó.
      Langdon nhìn chiếc tủ trưng bày cổ. Mặt nạ người chết của Dante được trưng bày phải ra đằng trước… ai chú ý cả.
      cẩn thận lấy chiếc mặt nạ từ trong túi Ziploc. Sau đó, rất nhàng, đặt nó trở lại chiếc đế bên trong tủ trưng bày. Chiếc mặt nạ lại nằm vào vị trí, yên ổn trong lớp nhung đỏ quen thuộc.
      Langdon đóng tủ và đứng lúc, chăm chú nhìn bộ mặt nhợt nhạt của Dante, diện ma quái trong căn phòng tối om. Cuối cùng cũng trở về nhà.
      Trước khi ra khỏi phòng, Langdon còn thận trọng tháo bỏ hết cọc rào, dây và tấm biển ở lối vào. Khi qua phòng trưng bày, dừng lại để với thuyết trình viên nữ còn trẻ.
      “Thưa ?”, Langdon . “Đèn phía cái mặt nạ người chết của Dante cần phải được bật lên. Xem trong bóng tối khó quá.”
      “Tôi xin lỗi”, người phụ nữ trẻ , “nhưng khu trưng bày đó đóng cửa. Mặt nạ người chết của Dante còn ở đây nữa.”
      “Kỳ cục nhỉ.” Langdon có tạo vẻ mặt ngạc nhiên. “Tôi vừa xem nó mà.”
      Gương mặt của tỏ ra hết sức bối rối.
      Khi ấy chạy về phía hành lang, Langdon lặng lẽ rời khỏi bảo tàng.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,875
      14.04.22
      CHƯƠNG 105


      Bên khoảng mờ tối của vịnh Biscay mười hai nghìn mét, chiếc máy bay hãng Alitalia bay tới Boston nhắm về phía tây trong đêm trăng sáng.
      khoang, Robert Langdon ngồi đọc mải mê bản Thần khúc bìa mềm. Nhịp điệu du dương của trường ca, cùng với tiếng ầm ĩ của động cơ phản lực cuốn vào trạng thái thôi miên. Những lời văn của Dante dường như chảy tràn trang giấy, ngân nga trong tim , như thể chúng được viết ra cho riêng vào đúng thời khắc này.
      Giờ đây, Langdon biết rằng, trường ca của Dante nhiều về nỗi thống khổ chốn địa ngục bằng về sức mạnh của tinh thần con người khi chịu đựng thử thách, cho dù có gian nan đến đâu.
      Những nơi tăm tối nhất của địa ngục dành riêng cho những kẻ giữ thái độ trung dung trong những thời kỳ khủng hoảng đạo đức. Với Langdon, ý nghĩa của lời này chưa bao giờ ràng hơn thế. Trong những thời khắc nguy hiểm, có tội lỗi nào lớn hơn chây ì.
      Langdon biết rằng bản thân mình, cũng như hàng triệu người khác, cũng mắc tội lỗi này. Khi thế giới xảy ra những hoàn cảnh khó khăn, thái độ từ chối trở thành đại dịch toàn cầu. Langdon tự hứa bao giờ quên điều đó.
      Khi chiếc máy bay lao vùn vụt về phía tây, Langdon nghĩ đến hai ngươi phụ nữ dũng cảm giờ này ở Geneva, đương đầu với tương lai và chèo chống qua những điều phức tạp của thế giới thay đổi.
      Bên ngoài cửa sổ, dải mây xuất phía chân trời, chầm chậm nhích qua bầu trời, cuối cùng lướt qua mặt trăng và che khuất ánh sáng của nó.
      Robert Langdon thả lỏng người ghế, cảm thấy đến lúc chợp mắt.
      Khi tắt ngọn đèn phía đầu, đưa mắt nhìn ra bầu trời lần cuối cùng. Bên ngoài, trong màn đêm tối đen vừa mới hình thành, thế giới biến đổi. Bầu trời trở thành thảm tinh tú sáng lấp lánh.


      HẾT

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :