1. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Hỏa Ngục - Dan Brown (end)

Thảo luận trong 'Truyện Phương Tây'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,875
      #000080']Chương 10
      #000080']Typer: Candy Lai
      ngồi ”, Sienna .“Tôi có vài câu hỏi cho .”

      Khi vào bếp, Langdon cảm thấy chân mình bước vững vàng hơn. Lúc này mặc bộ đồ hiệu Brioni của người hàng xóm vừa như in. Ngay cả đôi giày mềm cũng rất thoải mái, và trong đầu, Langdon có lưu ý đổi sang giày Ý khi trở về nhà.

      Nếu mình về được nhà, nghĩ bụng.

      Sienna thay đổi hẳn – vẻ đẹp tự nhiên. vừa đổi sang chiếc quần bò rất tôn dáng và áo len màu kem, cả hai thứ trang phục như càng làm thân hình yểu điệu của thêm nổi bật. Mái tóc vẫn vấn ra sau thành đuôi ngựa, và khi còn vẻ quyền uy nhờ những vật dụng ngành y, dường như yếu đuối hơn. Langdon nhận thấy đôi mắt sưng đỏ, như thể vừa khóc, và cảm giác tội lỗi lại xâm chiếm lấy .

      “Sienna, tôi rất xin lỗi. Tôi nghe hết lời nhắn điện thoại.Tôi biết phải sao.”

      “Cám ơn ”, đáp.“Nhưng lúc này chúng ta cần tập trung vào chính bản thân . ngồi .”

      Lúc này giọng rắn rỏi hơn, gợi nhớ đến những bài báo mà Langdon vừa đọc về trí tuệ và thời niên thiếu sớm phát triển của .

      “Tôi cần suy nghĩ”, Sienna , tay ra hiệu cho ngồi. “ có nhớ làm thế nào chúng ta tới được căn hộ này ?”

      Langdon dám chắc câu hỏi này có liên quan đến tình huống trước mắt.“ chiếc taxi”, , ngồi xuống bên bàn.“Có người bắn chúng ta.”

      “Bắn ,thưa Giáo sư. Chúng ta cần phải ràng về chuyện đó.”

      “Vâng. Xin lỗi.”

      “Thế có nhớ được có mấy phát súng lúc chúng ta còn taxi ?”

      Câu hỏi ngớ ngẩn. “Có, hai phát. trúng gương bên hông xe, và bắn vỡ cửa kính sau.”

      “Tốt lắm, giờ nhắm mắt lại.”

      Langdon nhận ra kiểm tra trí nhớ của mình. bèn nhắm mắt lại.

      “Tôi mặc đồ gì?”

      Langdon có thể nhìn . “Giày đế bằng màu đen, quần bò xanh, và áo len cổ chữ V màu kem. Tóc vàng, dài đến vai, vấn ra phía sau.Mắt màu nâu.”

      Langdon mở mắt và ngắm , rất hài lòng khi trí nhớ thị giác của mình vẫn hoạt động bình thường.

      “Tốt lắm. Khả năng nhận thức thị giác của rất tốt, càng xác nhận chứng mất trí của còn, và hề bị thương tổn gì vĩnh viễn liên quan đến quá trình ghi nhớ. có nhớ được điều gì mới về mấy ngày qua ?”

      tiếc là hề. Thế nhưng tôi lại nhìn thấy những hình ảnh ấy lúc ra ngoài.”

      Langdon kể cho nghe hình ảnh ảo giác về người phụ nữ che mạng, người chết, và những đôi chân có chữ R bị chôn vùi nữa quẫy đạp.Rồi kể cho về cái mặt nạ có mỏ kỳ quái lơ lửng bầu trời.

      “Ta là cái chết ư?”, Sienna hỏi, vẻ mặt bồn chồn.

      “Vâng, đó là những gì nó .”

      “Được rồi… Tôi đoán như thế cũng giống “Ta là Vishnu, kẻ hủy diệt thế giới”.”

      Người phụ nữ trẻ vừa dẫn lại lời Robert Oppenheimer lúc ông ta thử nghiệm quả bom nguyên tử đầu tiên.

      “Còn cái mặt nạ mắt xanh lè… mũi hình mỏ chim ư?”, Sienna , vẻ khó hiểu. “ có ý tưởng gì để lý giải tại sao trí nhớ gợi ra hình ảnh đó ?”

      “Chẳng có ý tưởng gì cả, nhưng kiểu mặt nạ đó rất thịnh hành thời trung cổ”, Langdon dừng lại. “Người ta gọi đó là mặt nạ dịch hạch.”

      Trông Sienna mất bình tĩnh cách kỳ lạ.“Mặt nạ dịch hạch ư?”

      Langdon giải thích nhanh gọn rằng trong thế giới biểu tượng của , hình dáng đặc thù của chiếc mặt nạ mỏ chim gần như đồng nghĩa với Cái chết Đen – trận đại dịch tràn qua châu Âu vào thế kỷ XIV, giết phần ba dân số ở vài vùng. Hầu hết mọi người tin rằng chữ “đen” trong tên gọi chỉ tình trạng da thịt nạn nhân tím đen lại do hoạt tử và xuất huyết dưới da, nhưng thực tế từ đen là để chỉ nỗi khiếp sợ mà dịch bệnh này gieo rắc trong dân chúng.

      “Cái mặt nạ mỏ dài đó”, Langdon , “được các bác sĩ bệnh dịch hạch thời trung cổ đeo để ngăn cho bệnh xâm nhập vào lỗ mũi họ trong lúc điều trị người bị nhiễm bệnh.Còn giờ đây, chỉ nhìn thấy chúng được dùng làm phục trang trong lễ hội Venice Carnevale – lời nhắc nhở kì khôi về giai đoạn đen tối trong lịch sử nước Ý”.

      “Và chắc chắn mình nhìn thấy cái mặt nạ như thế trong ảo ảnh của mình chứ?”, Sienna hỏi, lúc này giọng run run. “ mặt nạ của bác sĩ bệnh dịch hạch thời trung cổ à?”

      Langdon gật đầu. cái mặt nạ mỏ chim khó mà nhầm lẫn được.

      Cách Sienna nhíu mày khiến Langdon có cảm giác rằng cố nghĩ ra cách tốt nhất để với vài tin hay.“Và người phụ nữ cứ nhắc ‘tìm kiếm và thấy’ phải ?”

      “Đúng. Vẫn như lúc trước.Nhưng vấn đề là tôi mình cần tìm cái gì.”

      Sienna từ từ thở hắt ra hơi dài, nét mặt hết sức nghiêm trọng. “Tôi nghĩ có lẽ tôi biết. Và thêm nữa… Tôi nghĩ có thể cũng tìm thấy nó.”

      Langdon trợn mắt nhìn.“ gì thế?!”

      “Robert, đêm qua khi tới bệnh viện, mang theo thứ rất bình thường trong túi áo khoác. còn nhớ nó là gì ?”

      Langdon lắc đầu.

      mang theo vật… vật khá đáng chú ý. Tôi tình cờ thấy nó khi chúng tôi lau rửa cho .” làm hiệu về phía chiếc áo Harris Tweed dính máu của Langdon, vẫn còn nằm bàn.“Nó vẫn trong túi áo đấy, nếu có ý định nhìn xem.”

      Vẻ ngập ngừng, Langdon nhìn chiếc áo.Ít nhiều điều đó giải thích tại sao ấy quay lại vì chiếc áo của mình. vớ lấy chiếc áo khoác dính máu và lần tìm các túi, từng cái .Chẳng có gì cả. lục lại lần nữa.Cuối cùng, nhún vai quay về phía .“Ở đây chẳng có gì hết.”

      “Thế còn túi bí mật sao?”

      “Cái gì? Áo khoác của tôi làm gì có túi bí mật.”

      ư?”Trông rất bối rối.“Vậy cái áo này… là của người khác ư?”

      Đầu óc Langdon lại rối tung lên. “, đây là áo khoác của tôi.”

      chắc chứ?”

      Quá chắc, nghĩ bụng. Thực tế, nó là hiệu Camberley mà tôi ưa chuộng đấy.

      lật ngược lớp lót áo và chìa cho Sienna xem nhãn hiệu có mang biểu tượng mà ưa chuộng trong thế giới thời trang – quả cầu của hang Harris Tweed được trang trí mười ba viên đá quý hình khuy cùng chữ thập Maltese đỉnh.

      Hãy để người Scot triệu hồi các chiến binh Thiên Chúa giáo mảnh vải dệt chéo.

      “Nhìn cái này ”, Langdon , tay chỉ hai chữ cái R.L.được thêu bằng tay thêm vào nhãn hiệu. luôn thích thú những mẫu may đo của Harris Tweed, và vì lý do ấy, thường trả thêm tiền để người ta thêu chữ cái tên vào nhãn hiệu. Ở trường đại học, nơi hàng trăm chiếc áo khoác vải len liên tục được cởi ra rồi mặc vào trong phòng ăn và giảng đường, Langdon hề muốn bị mặc nhầm áo do cẩu thả.

      “Tôi tin ”, , cầm lấy chiếc áo khoác từ tay . “Giờ nhìn đây.”

      Sienna mở rộng chiếc áo khoác để lộ lớp lót gần gáy.Chỗ đó, được giấu kín trong lớp vải lót, là cái túi khá lớn có hình thù rất gọn ghẽ.

      Thế quái nào nhỉ?!

      Langdon chắc chắn rằng chưa bao giờ nhìn thấy cái túi này trước đó.

      Cái túi có đường chỉ giấu kín, được may rất khéo.

      “Nó hề có ở đó lúc trước!”, Langdon dứt khoát.

      “Vậy tôi đoán rằng chưa bao giờ nhìn thấy… thứ này đúng ?” Sienna thò tay vào túi và moi ra vật kim loại rất đẹp mà nhàng đặt vào tay Langdon.

      Langdon trợn mắt nhìn xuống vật đó với vẻ hoang mang cực độ.

      có biết thứ này là gì ?”, Sienna hỏi.

      …”, lắp bắp. “Tôi chưa bao giờ nhìn thấy thứ gì như thế này.”

      “Chà, may, tôi lại biết đây là gì. Và tôi tin chắc nó chính là lý do có người tìm cách giết .”



      ***

      Lúc này điều phối viên Knowlton lại lại trong buồng riêng tàu The Mendacium, càng lúc càng thấy bồn chồn khi nghĩ đến đoạn video ta được giao phải cung cấp cho cả thế giới biết vào sáng mai.

      Ta là Vong linh ư?

      Có tin đồn rằng vị khách hàng đặc biệt này bị sang chấn tâm thần trong mấy tháng qua, nhưng đoạn video dường như xác định những lời đồn đó là có cơ sở.

      Knowlton biết mình có hai lựa chọn. ta có thể chuẩn bị phát tán đoạn video vào ngày mai như hứa, hoặc có thể mang nó lên gác gặp Thị trưởng để đưa ra ý kiến về quyết định thứ hai.

      Mình biết ý kiến của ông ấy rồi, Knowlton nghĩ bụng, vì chưa bao giờ thấy Thị trưởng có hành động gì khác ngoài những việc hứa với khách hàng.Ông ấy bảo mình cung cấp đoạn video này cho thế giới, cần hỏi làm gì…và ông ấy nổi điên với mình vì việc này.

      Knowlton hướng chú ý trở lại đoạn video được tua đến vị trí đặc biệt đáng lo ngại. ta bắt đầu cho chạy lại, và cái hang có thứ ánh sáng kỳ dị xuất kèm tiếng nước róc rách. Bóng người ra lù lù vách hang nước – gã đàn ông cao lớn với cái mỏ chim dài.

      Bằng chất giọng nghèn nghẹt cái bóng quái dị cất tiếng.

      đến thời kỳ Tăm tối mới.

      Nhiều thế kỷ trước, châu Âu chìm sâu trong cảnh khốn cùng – dân chúng túm tụm với nhau, chết đói, chìm trong tội lỗi và vô vọng. Họ giống như cánh rừng chật chội, ngột ngạt vì những kẻ vô dụng, chờ đợt tia sét của Chúa trời – tia lửa làm đám cháy bùng lên, lan rộng mặt đất và thiêu sạch đám vô dụng, lần nữa đưa ánh mặt trời tới những gốc cây khỏe mạnh.

      Chọn lọc là Quy luật Tự nhiên của Chúa trời.

      Hãy tự hỏi bản thân, sau Cái chết Đen là gì?

      Tất cả chúng ta đều biết câu trả lời.

      Thời kỳ Phục Hưng.

      tái sinh.

      Luôn là như thế.Tiếp sau cái chết là sinh sôi.

      Để đến được Thiên đường, con người phải qua Hỏa ngục.

      Điều này, thầy dạy cho chúng ta.

      Thế mà kẻ ngu dốt tóc bạc lại dám gọi ta là quái vật ư? Chắc mụ vẫn hiểu môn toán học của tương lai chăng? Cả những điều kinh hoàng mà nó mang theo nữa?

      Ta là Vong linh.

      Ta là cứu rỗi của các người.

      Và vì thế ta đứng lên, sâu trong lòng hang này, phóng mắt nhìn qua đầm nước ánh sao phản chiếu.Tại đây, trong dinh lũy bị nhận chìm này, Hỏa ngục cháy ỉ bên dưới làn nước.

      Sớm muộn nó bùng lên thành ngọn lửa.

      Và đến khi đó, chẳng có gì trái đất có thể ngăn được nó.”




    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,875
      #000080'] CHƯƠNG 11
      #000080']Type: TMT
      #000080'] 
      Vật nằm trong bàn tay Langdon nặng hơn hẳn so với kích thước của nó. Thon và trơn láng, cái hình trụ bằng kim loại nhẵn thín ấy dài khoảng mười lăm phân và tròn vả hai đầu, giống như quả ngư lôi thu .

      “Trước khi mạnh tay cầm vào thứ đó”, Sienna lên tiếng, “Có lẽ cần nhìn mặt bên kia ”. mỉm cười với nhưng khá căng thẳng. “ là giáo viên về các biểu tượng phải ?”

      Langdon chăm chú nhìn lại cái ống trụ, xoay nó trong lòng bàn tay cho tới khi biểu tượng màu đỏ tươi bên hông ống.

      Cơ thể ngay lập tức cứng đờ.

      Khi còn là sinh viên ngành biểu tượng học, Langdon biết rằng số hình ảnh ghê gớm có sức mạnh gieo rắc nỗi sợ hãi ngay lập tức vào tâm trí con người…nhưng cái biểu tượng trước mắt khỏi phải . Phản ứng của hoàn toàn mang tính bản năng và ngay tức , đặt cái ống lên bàn rồi ngồi phịch xuống ghế.

      Sienna gật đầu, “Vâng, phản ứng của tôi cũng y như vậy.”

      Dấu hiệu ống là biểu tượng ba nhánh đơn giản.


      Biểu tượng khét tiếng này, như Langdon từng đọc được, do Dow Chemical nghĩ ra vào những năm 1960, để thay thế cho chuỗi đồ họa cảnh báo được sử dụng mấy hiệu quả trước đó. Như tất cả những biểu tượng thành công khác, biểu tượng này đơn giản, đặc trưng và dễ tạo. Khéo léo khơi gợi mối liên hệ đặc trưng với mọi thứ, từ cặp càng cua đến những phi tiêu của ninja, biểu tượng “nguy hiểm sinh học” đại này trở thành nhãn hiệu toàn cầu truyền tải ý nghĩa nguy hiểm trong mọi ngôn ngữ.

      “Cái ống xíu này là ống tuýp sinh học”, Sienna . “Nó dùng để mang những chất nguy hiểm. Chúng tôi thỉnh thoảng nhìn thấy chúng trong lĩnh vực y khoa. Bên trong là lớp bọt bao bọc lấy ống chất mẫu để có thể mang an toàn. Trong trường hợp này…” chỉ vào biểu tượng nguy hiểm sinh học. “Tôi đoán là tác nhân hóa học chết người…hoặc có thể là loại virus?”, ngừng lại. “Các mẫu Ebola(*) đầu tiên được mang về từ Châu Phi trong cái ống y hệt như thế.”

      text-decoration: underline'] 

      (*) Ebola là loại virus gây bệnh sốt xuất huyết ở người và các loại linh trưởng.

       

      Đây phải toàn bộ những gì Langdon muốn nghe. ”Nhưng nó làm cái quái gì trong áo khoác của tôi chứ! Tôi là giáo sư lịch sử nghệ thuật mà, tại sao tôi lại mang cái thứ này?”

      Hình ảnh những xác người quằn quại lại lóe lên trong trí …và lơ lửng phía là cái mặt nạ dịch hạch.

      Rất xin lỗi. Rất xin lỗi!

      “Cho dù thứ này từ đâu đến”, Sienna , “nó cũng là vật có độ bền cao. Titan lót chì. Gần như thể xuyên thủng, thậm chí bằng phóng xạ. Tôi đoán là vấn đề cấp Chính phủ.” chỉ vào ô màu đen cỡ bằng con tem ngay bên cạnh biểu tượng nguy hiểm sinh học. “Xác nhận bằng dấu tay. Bảo đảm an ninh trong trường hợp bị thất lạc hoặc đánh cắp. Những ống như thế này chỉ người đặc biệt mới mở được.”

      Mặc dù Langdon cảm giác đầu óc mình lúc này làm việc với tốc độ bình thường nhưng vẫn thấy như thể phải cố hết sức. Mình mang theo ống tuýp niêm phong bằng vân tay.

      “Khi tôi phát cái ống này trong áo khoác của , tôi muốn cho riêng bác sĩ Marconi xem, nhưng tôi có cơ hội làm vậy lúc chưa tỉnh lại. Tôi định thử đặt tay lên cái ô kia trong lúc bất tỉnh, nhưng tôi lại thứ gì trong ống, và…”

      “Ngón tay TÔI ư?”, Langdon lắc đầu. “Làm sao có chuyện thứ này được lập trình để tôi là người mở nó chứ. Tôi có biết gì về hóa sinh đâu. Tôi chưa từng có thứ gì như thế này cả.”

      chắc chứ?”

      Langdon rất chắc chắn. vươn tay và đặt ngón cái của mình vào ô vuông. Chẳng có gì xảy ra cả. “Thấy chưa? Tôi …”

      Cái ống titan phát ra tiếng kêu rất to, và Langdon giật tay về như phải bỏng. Khốn nạn. đăm đăm nhìn cái ống như thể nó sắp tự mở toang ra và bắt đầu xì ra thứ khí độc chết người. Sau ba giây, nó lại phát ra tiếng động, ràng tự khóa lại.

      gì, Langdon quay sang nhìn Sienna.

      bác sĩ trẻ thở hắt ra, trông bệch bạc. “Chà, ràng chính là người được chỉ định mang nó rồi.”

      Với Langdon, toàn bộ tấn kịch này phi lý. “ thể như thế. Trước hết, làm cách nào tôi tha được mẫu kim loại này qua chốt an ninh sân bay chứ?”

      “Có lẽ bay bằng máy bay riêng? Hoặc có lẽ người ta giao cho khi đến Ý?”

      “Sienna, tôi cần gọi cho lãnh . Ngay bây giờ.”

      nghĩ chúng ta cần mở nó ra trước à?”

      Trong đời mình, Langdon từng có số hành động hấp tấp, nhưng mở vật chứa chất độc ngay trong bếp của người phụ nữ này phải là trong những hành động như thế. “Tôi bàn giao thứ này cho giới chức trách. Ngay bây giờ!”

      Sienna mím chặt môi, suy tính về mọi khả năng. “ Được rồi, nhưng ngay khi thực cuộc gọi đó, phải tự giải quyết. Tôi can dự vào. Đương nhiên thể gặp họ ở đây. Hoàn cảnh di trú của tôi ở Ý…rất phức tạp.”

      Langdon nhìn vào mắt Sienna. “Tất cả những gì tôi biết, Sienna, là cứu mạng tôi. Tôi giải quyết chuyện này đúng như ý muốn của .”

      gật đầu cảm ơn và bước lại phía cửa sổ, chăm chú nhìn xuống con phố phía dưới. “Được rồi, chúng ta cần làm như thế này nhé!”

      Sienna nhanh nhẹn vạch ra kế hoạch. Nó rất đơn giản, khôn khéo và an toàn.

      Langdon đợi bật chế độ chặn hiển thị người gọi trong điện thoại di động và bấm số. Các ngón tay của thanh mảnh nhưng di chuyển rất có chủ định.

      “Thông tin thuê bao phải ?”, Sienna bằng giọng Ý thể chê vào đâu. “Xin cho tôi số máy của Lãnh quán Hoa Kỳ tại Firenze được ?”

      đợi và sau đó nhanh nhẹn viết ra số điện thoại.

      “Rất cảm ơn”, đáp và ngắt máy.

      Sienna chìa số điện thoại cho Langdon cùng với điện thoại của . “ . nhớ phải gì chưa?”

      “Trí nhớ của tôi tốt mà”, mỉm cười trong lúc bấm số máy ghi mẫu giấy. Đường dây bắt đầu đổ chuông.

      Chẳng thấy gì cả.

      chuyển sang chế độ loa ngoài và đặt điện thoại lên bàn để Sienna cũng có thể nghe được. Đáp lời là tin nhắn ghi sẵn, cung cấp thông tin chung về các dịch vụ lãnh và giờ làm việc, tức là phải sau 8 giờ 30 phút sáng.

      Langdon nhìn đồng hồ bàn. Mới chỉ có sáu giờ sáng.

      “Nếu đây là tình huống khẩn cấp”, đoạn ghi tự động , “quý vị có thể gọi tới số 7-7 để báo với nhân viên trực đêm”.

      Langdon lập tức bấm số máy lẻ.

      Đường dây lại đổ chuông.

      “Lãnh quán Hoa Kỳ xin nghe”, giọng mệt mỏi trả lời bằng tiếng Ý. “Tôi là nhân viên trực đây”.

      được tiếng chứ?”, Langdonhỏi bằng tiếng Ý.

      “Đương nhiên”, người đàn ông bên kia đáp lại bằng tiếng Mỹ. Giọng ta có vẻ khó chịu vì bị đánh thức. “Tôi giúp gì được ?”

      “Tôi là công dân Mỹ có mặt ở Florence và tôi bị tấn công. Tên tôi là Robert Langdon.”

      “Xin cho biết số hộ chiếu”, người đàn ông ngáp nghe mồn .

      “Tôi bị mất hộ chiếu. Tôi nghĩ nó bị đánh cắp. Tôi bị bắn vào đầu. Tôi ở trong bệnh viện. Tôi cần giúp đỡ.”

      Nhân viên trực đột nhiên tỉnh ngủ hẳn. “Thưa ông! Ông vừa ông bị bắn phải ? Xin ông lại họ tên đầy đủ được ?”

      “Robert Langdon”

      tiếng sột soạt đường dây và sau đó Langdon nghe tiếng ngón tay của người đàn ông gõ lách cách bàn phím. Tiếng máy tính kêu “ping”. Tạm dừng. Rồi lại nghe tiếng ngón tay bàn phím. Lại tiếng “ping”. Tiếp đến là ba tiếng “ping” chói lói.

      Tạm dừng lâu hơn.

      “Thưa ông?”, người đàn ông lên tiếng. “Tên ông là Robert Langdon phải ?”

      “Vâng, đúng vậy. Và tôi gặp rắc rối.”

      “Được rồi, thưa ông, tên ông được đánh dấu lưu ý, và tôi được chỉ dẫn lập tức nối máy cho ông với Chánh văn phòng của Tổng lãnh .” Người đàn ông ngừng lại, như thể chính ta cũng tin nổi. “Xin hãy giữ máy!”

      “Đợi ! có thể cho tôi biết…”

      Đường dây lại đổ chuông.

      Bốn lần đổ chuông và máy được nối.

      “Collins nghe đây”, giọng cộc cằn vang lên.

      Langdon hít hơi sâu, cố gắng bình tĩnh và ràng. “Thưa ngài Collins, tên tôi là Robert Langdon. Tôi là công dân Mỹ có mặt tại Florence. Tôi bị bắn. Tôi cần giúp đỡ. Tôi muốn được tới Lãnh quán Hoa Kỳ ngay lập tức. Ngài có thể giúp tôi được ?”

      chút do dự, giọng bên kia đáp lại. “Ơn Chúa là vẫn còn sống, Langdon. Chúng tôi tìm kiếm .”


    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,875
      #000080']font-size: 14px;line-height: 1.5em']CHƯƠNG 13[/B]
      #000080']Type: TMT
      Robert Langdon cảm nhận được nỗi hoang mang khi đứng bên cửa sổ căn hộ, dán mắt về phía khách sạn bên kia phố. Người đàn bà đầu đinh vừa bước vào, nhưng Langdon sao hiểu được làm cách nào ả có được địa chỉ.

      Cảm giác bủn rủn chạy khắp người , khiến luồng tư duy của gián đoạn lần nữa. “Chính phủ tôi cử người tới giết tôi ư?”

      Sienna cũng kinh ngạc kém. “Robert, như thế có nghĩa là lần tấn công lúc đầu ở bệnh viện cũng được phê chuẩn của chính phủ ”. đứng dậy và kiểm tra lại khóa cửa căn hộ. “Nếu Lãnh Hoa Kỳ được phép giết …” hết suy nghĩ của mình, nhưng cũng cần phải ra. Hàm nghĩa quá kinh khủng.

      Họ nghĩ mình làm chuyện quái gì chứ? Tại sao chính phủ của mình lại săn đuổi mình?!

      Lại lần nữa, Langdon nghe thấy mấy chữ mà lẩm lẩm khi lảo đảo bước vào bệnh viện.

      Rất xin lỗi…rất xin lỗi!

      “Ở đây an toàn”, Sienna , “Chúng ta an toàn ở đây.” ra hiệu về phía bên kia đường. “Người phụ nữ kia cũng nhìn thấy chúng ta chạy ra khỏi bệnh viện và tôi dám cá chính phủ của cùng cảnh sát tìm cách truy lùng tôi. Căn hộ của tôi được cho thuê lại dưới tên của người khác, nhưng cuối cùng họ cũng tìm ra thôi.” lại chú ý tới cái ống bàn. ” cần mở thứ đó ra, ngay bây giờ.”

      Langdon nhìn cái ống titan, và chỉ thấy cái biểu tượng nguy hiểm sinh học.

      “Cho dù bên trong ống đó là cái gì”, Sienna , “có lẽ đều có mã nhận dạng, nhãn hiệu cơ quan, số điện thoại, đại loại thế. cần thông tin. Tôi cần thông tin! Chính phủ của giết bạn tôi!”.

      Nỗi đau trong giọng của Sienna khiến Langdon choàng tỉnh khỏi cơn suy tưởng, và gật đầu, biết đúng. “Được, tôi…rất xin lỗi.” Langdon co rúm người, lại nghe thấy những từ ấy lần nữa. ngoảnh nhìn cái ống bàn, băn khoăn biết bên trong giấu câu trả lời gì. “Mở nó ra có thể vô cùng nguy hiểm.”

      Sienna suy nghĩ lát. “Bất kỳ thứ gì bên trong đều được giữ gìn kỹ càng, có lẽ trong cái ống nghiệm bằng thủy tinh Plexiglas vỡ cũng nên. Cái ống sinh học này chỉ là vỏ bọc bên ngoài để đảm bảo trong quá trình vận chuyển thôi.”

      Langdon nhìn ra ngoài cửa sổ về phía chiếc xe máy màu đen đỗ ngay trước khách sạn. Người phụ nữ vẫn chưa ra, nhưng sớm muộn ả cũng đoán được rằng Langdon ở đó. tự hỏi động thái tiếp theo của ả là gì…và mất bao lâu để ả đạp tung cửa căn hộ này.

      Langdon suy nghĩ để đưa ra quyết định. nhấc ống titan lên và miễn cưỡng áp ngón cái của mình lên ô nhận diện vân tay. Sau lúc, cái ống phát ra tiếng cách rất to.

      Trước khi cái ống kịp khóa lại lần nữa, Langdon vặn hai nửa theo hướng ngược chiều nhau. Mới xoay phần tư vòng, cái ống lại kêu “ping” lần thứ hai, và Langdon biết mình hoàn thành.

      Hai tay Langdon ướt đẫm mồ hôi trong lúc tiếp tục vặn mở ống. Hai nửa xoay rất trơn tru theo những đường rãnh được gia công hoàn hảo. cứ thế vặn, cảm giác như sắp mở được con búp bê Nga quý giá, ngoại trừ hề biết thứ gì sắp rơi ra.

      Sau năm lần vặn, hai nửa rời ra. Langdon hít hơi sâu, nhàng tách chúng. Khoảng trống giữa hai nửa mở rộng, và thứ bên trong bọc cao su xốp lộ ra. Langdon đặt nó lên bàn. Lớp đệm bảo vệ trông hơi giống quả bóng bầu dục hiệu Nerf kéo dài.

      Chẳng có gì.

      Langdon nhàng gỡ phần của lớp xốp bảo vệ, cuối cùng cũng để lộ ra vật nằm bên trong.

      Sienna chăm chú nhìn thứ bên trong và hếch đầu, vẻ ngơ ngác. “ ràng giống như tôi tưởng tượng.”

      Langdon dự đoán là dạng ống gì đó lạ lùng, nhưng thứ bên trong cái ống sinh học lại có vẻ gì là siêu tưởng. Vật được chạm khắc công phu kia ràng làm bằng ngà voi và có kích cỡ xấp xỉ thanh kẹo Life Severs.

      “Trông rất cũ”, Sienna thào. “ dạng…”

      “Trụ triện”, Langdon với , thở hắt ra.

      Được người Summer phát minh vào năm 3500 trước Công Nguyên, trụ triện là tiền thân của các con chữ khắc dùng trong in ấn. Mỗi con triện đều được khắc những hình ảnh trang trí và có phần thân rỗng để lồng chốt trục qua, sao cho bề mặt chạm khắc có thể lăn tròn, giống như trục lăn sơn đại, đất sét ẩm hoặc sành để “in” tuần hoàn các dải biểu tượng, hình ảnh hoặc văn tự.

      Langdon phòng đoán con triện này đương nhiên rất hiếm có và giá trị, nhưng vẫn hình dung nổi tại sao nó lại được cất kín trong cái ống titan chẳng khác gì dạng vũ khí sinh học như vậy.

      Trong khi khéo léo xoay con triện qua các ngón tay, nhận ra thứ này mang hình khắc đặc biệt kinh khủng – con quỷ Satan có sừng, ba đầu ăn thịt ba người khác nhau cùng lúc, mỗi miệng người.

      khôi hài.

      Mắt Langdon chuyển tới bảy chữ cái khắc ngay bên dưới con quỷ. Những con số hoa mỹ được viết đảo ngược, giống như tất cả văn tự trục in vậy, nhưng Langdon gặp khó khăn gì khi đọc chúng – SALIGIA.

      Sienna nheo mắt nhìn và đọc to hàng chữ. “Saligia?

      Langdon gật đầu, cảm thấy rợn người khi nghe thấy từ này được đọc to lên. “Đó là mẹo nhớ bằng tiếng Latin được toà thánh Vatican phát minh ra ở thời trung cổ nhằm nhắc các tín đồ Thiên Chúa giáo về Bảy Trọng Tội. Saligia từ kết hợp các chữ đầu của superbia, avaritia, luxuria, invidia, gula, ira và acedia.”

      Sienna cau mày. “Kiêu ngạo, tham lam, dâm ô, đố kỵ, ham ăn, giận dữ và lười biếng.”

      Langdon rất ấn tượng. “ biết tiếng Latin.”

      “Tôi theo Công giáo từ . Tôi biết tội lỗi.”

      Langdon cố mỉm cười trong lúc đưa mắt trở lại con triện, trong lòng thắc mắc tại sao nó lại được cất giữ trong cái ống như   vật rất nguy hiểm.

      “Tôi nghĩ nó làm bằng ngà voi”, Sienna . “Nhưng đó là xương.” đẩy con triện ra chỗ có ánh nắng và chỉ vào những đường nét đó. “Ngà voi tạo thành đường khắc chéo song song hình kim cương với các đường kẻ vằn mờ, còn xương tạo thành các đường kẻ vằn song song và vết lỗ chỗ thẫm màu như thế này.”

      Langdon nhàng cầm con triện lên và xém xét kỹ những vệt chạm khắc. Các con triện nguyên thủy của người Sumer được chạm khắc những hình thô mộc và hình nêm. Thế nhưng con triện này lại được chạm khắc tinh xảo hơn nhiều. Từ thời trung cổ, Langdon phán đoán. Thêm nữa, những chi tiết trang trí cho thấy chúng có mối liên hệ đáng lo ngại với những ảo giác của .

      Sienna nhìn lo lắng. “Gì vậy?”

      “Chủ đề tuần hoàn”, Langdon dứt khoát, và chỉ trong những hình khắc con triện. “ thấy quỷ Satan ăn thịt người này ? Đó là hình ảnh quen thuộc từ thời trung cổ - biểu tượng gắn liền với Cái chết Đen. Ba cái miệng nghiến ngấu là biểu tượng cho thấy dịch hạch tiêu diệt dân số kinh khủng như thế nào.”

      Sienna lo lắng liếc nhìn vào biểu tượng nguy hiểm sinh học ống.

      Những ám chỉ tới bệnh dịch hạch diễn ra trong sáng nay dường như xuất thường xuyên hơn nghĩ, và với chút do dự, công nhận thêm mối liên hệ nữa. “Saligia đại diện cho tập hợp các trọng tội của loài người…mà theo quan điểm truyền bá tốn giáo trung cổ…”

      “Là lý do để Chúa trừng phạt thế giới bằng Cái chết Đen”, Sienna lên tiếng, hoàn tất nốt ý nghĩ của .

      “Đúng vậy.” Langdon ngừng lại, nhất thời dứt luôn mạch suy nghĩ. vừa nhận ra điều kỳ cục liên quan đến cái ống. Bình thường, người có thể nhìn xuyên qua phần lõi rỗng của trụ triện, như thể xuyên qua lõi đường ống rỗng , nhưng trong trường hợp này, lõi con triện lại kín mít. Có thứ gì đó được nhét bên trong mẫu xương này. đầu ống bắt sáng và tỏa ra ánh sáng lờ mờ.

      “Có gì đó bên trong”, Langdon . “Và trông như được làm bằng thủy tiinh.” xoay ngược con triện để kiểm tra đầu bên kia, bên trong có tiếng của vật xíu, chạy từ đầu này mẫu xương sang đầu kia, giống như viên bi lăn trong ống.

      Langdon cứng đờ người, và nghe tiếng Sienna khẽ thở hỗn hễn ngay bên cạnh.

      Cái quái gì thế nhỉ?!

      có nghe thấy tiếng đó ?”, Sienna thào.

      Langdon gật đầu và thận trọng nhìn vào đầu ống. “Hình như chỗ hở được bịt lại nhờ…thứ gì làm bằng kim loại.” Có lẽ là nắp của ống nghiệm chăng?

      Sienna lùi lại. “Trông nó có phải… vỡ ?”

      “Tôi nghĩ vậy.” thận trọng xoay ngược mẫu xương lần nữa để kiểm tra cái đầu có thủy tinh, và tiếng lóc xóc lại vang lên. Trong chớp mắt, phần thủy tinh bên trong trụ triện có biểu hoàn toàn bất ngờ.

      Nó bắt đầu phát sáng.

      Mắt Sienna trợn lên. “Robert, dừng lại! Đừng cử động!”


    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,875
      #000080']Chương 14
      Chụp pic: Hamy

      Type:

      Langdon đứng im bất động, tay giữ nguyên trong trung, cầm chắc trụ triện bằng xương. ràng, phần thủy tinh ở đầu ống phát sáng… lóe lên như thể thứ chứa bên trong đột nhiên thức dậy.

      Rất nhanh, ánh sáng bên trong lại tối đen trở lại.

      Sienna nhích lại gần, thở hổn hển. nghiêng đầu và săm soi phần thủy tinh có thể nhìn thấy được bên trong mẫu xương.

      “Nghiêng lại ”, thào. “ chậm thôi.”

      Langdon nhàng xoay ngược mẩu xương. Lại lần nữa, vật rất chạy lọc xọc dọc theo chiều dài mẫu xương rồi dừng lại.

      “Thêm lần nữa ”, . “ thôi.”

      Langdon lặp lại lần nữa, và mẫu xương lại có tiếng lọc xọc. Lần này, phần thủy tinh bên trong hơi sáng, lóe lên lúc rồi lịm .

      “Chắc chắn nó là ống nghiệm”, Sienna tuyên bố, “trong có viên bi trộn”.

      Langdon rất quen với những viên bi trộn dùng trong các bình sơn xịt – đó là những viên bi nằm lẫn bên trong, có tác dụng trộn đều sơn khi lắc bình.

      “Có thể nó chứa dạng hợp chất hóa học lân tinh nào đó”, Sienna , “hoặc cấu trúc phát quang sinh học có khả năng lóe sáng khi được kích thích”.

      Langdon lại có suy nghĩ khác. Vốn từng thấy các loại que phát sáng hóa học và thậm chí cả những phiêu sinh vật phát sáng sinh học có khả năng sáng lên khi chiếc thuyền khuấy đảo môi sinh của chúng, nhưng gần như tin chắc rằng cái ống trụ trong tay mình hề chứa thứ nào trong số này. nhàng xoay cái ống thêm vài lần nữa cho tới khi nó lóe sáng, sau đó giữ phần đầu phát sáng bàn tay mình. Đúng như mong đợi, quầng sáng màu đỏ nhạt xuất , rọi thẳng lên da .

      Rất vui biết rằng người có IQ 208 đôi khi cũng nhầm lẫn.

      “Nhìn cái này xem”, Langdon , và bắt đầu lắc mạnh cái ống. Vật bên trong lọc xọc chạy lên chạy xuống, càng lúc càng nhanh.

      Sienna nhảy lùi lại. “ làm gì thế?”

      Tay vẫn lắc cái ống, Langdon bước lại phía công tắc đèn và tắt , khiến cho gian bếp tối hẳn. “Bên trong phải ống nghiệm đâu”, , tay vẫn lắc mạnh hết sức. “Nó là đèn rọi Faraday đấy.”

      Langdon từng được sinh viên tặng thiết bị tương tự - cái đèn rọi tia laser dùng cho các giảng viên thích việc lãng phí những cục phi AAA, và ngại chuyện lắc mạnh đèn rọi trong vài giây để biến nguồn năng lượng động lực học của đèn thành điện năng. Khi lắc mạnh thiết bị này, viên bi kim loại bên trong chạy qua hàng loạt chi tiết hình mái chèo và vận hành máy phát điện xíu. ràng có người quyết định nhét đèn rọi này vào mẫu xương rỗng có chạm khắc – lớp vỏ cổ xưa bao bọc lấy thứ đồ chơi điện tử đại.

      Để chiếc đèn rọi trong tay lúc này sáng lên rực rỡ, Langdon nhìn Sienna, cười nhăn nhó. “Đến giờ trình diễn.”

      chĩa chiếc đèn rọi vỏ xương vào khoảng trống tường bếp. khi mảng tường sáng lên, Sienna hít hơi thảng thốt. nhưng chính Langdon mới là người giật nảy mình vì kinh ngạc.

      Khoảng sáng xuất tường phải là đống laser màu đỏ bé. Nó là bức tranh sinh động có độ phân giải cao phóng ra từ cái ống chẳng khác gì máy chiếu kiểu cũ.

      Chúa ơi! Tay Langdon hơi run khi nhìn khung cảnh hãi hùng bức tường trước mặt. Thảo nào mình cứ nhìn thấy hình ảnh chết chóc.

      Bên cạnh , Sienna lấy tay che miệng và ngập ngừng bước lên bước, ràng thất thần vì những gì nhìn thấy.

      Khung cảnh phóng ra từ mẫu xương chạm trổ kia là bức tranh cũ về nỗi khổ của con người – hàng nghìn linh hồn trải qua những hình thức tra tấn kinh khủng ở các tầng địa ngục. Thế giới trong lòng đất được khắc họa như lát cắt dọc của trái đất thành cái hố hình phễu sâu thăm thẵm. Hố địa ngục này được chia thành nhiều cấp thu hẹp dần, theo mức độ hình phạt tăng dần, mỗi tầng thuộc về nhóm những kẻ tội đồ bị hành hạ.

      Langdon nhận ra cảnh này ngay lập tức.

      Kiệt tác trước mặt - La Mappa dell’Inferno (Vực Địa ngục) – do Sandro Botticelli, trong những họa sĩ Ý kiệt suất thời Phục Hưng, vẽ ra. Là bản sơ đồ chi tiết về địa ngục, Vực Địa ngục là trong những hình ảnh đáng sợ nhất về cõi chết từng được sáng tạo ra. Tối tăm, u ám, và đáng sợ, ngay cả thời đại bây giờ, bức tranh cũng khiến nhiều người sững sờ bất động. Khác với bức Primavera (Câu chuyện mùa xuân) hay Thần Vệ nữ chào đời đầy sức sống và rực rỡ của mình, Botticelli tạo ra Vực Địa ngục bằng tông màu trầm, gồm đỏ, nâu đỏ, và nâu.

      Cơn đau dữ dội đột ngột trở lại, và cũng như lần đầu tiên kể từ lúc tỉnh dậy trong bệnh viện xa lạ, Langdon cảm thấy dường như từng mảnh ghép tự nhảy vào đúng vị trí của nó. Những ảo giác kinh dị của được kích thích do nhìn thấy bức vẽ nổi tiếng này.

      Chắc chắn mình nghiên cứu Vực Địa ngục của Botticelli, nghĩ thầm, dù nhớ được lý do tại sao.

      Mặc dù bản thân hình ảnh trước mắt rất khó chịu nhưng chính lai lịch của bức vẽ mới là thứ khiến Langdon lúc này càng thêm bồn chồn. Langdon biết rằng ý tưởng ra đời của kiệt tác mang tính tiên tri này phải khởi nguồn trong tâm trí của Botticelli… mà trong tâm trí của người sống trước ông ấy hai trăm năm.

      kiệt tác nghệ thuật từ cảm hứng của người khác.

      thực tế, Vực Địa ngục của Botticelli là món quà dành tặng tác phẩm văn học ở thế kỷ XIV, kiệt tác này trở thành trong những áng văn chương được ca tụng nhiều nhất trong lịch sử… bức tranh khủng khiếp về địa ngục còn vang vọng đến tận ngày nay.

      Hỏa ngục của Dante.

      ***

      Bên kia phố, Vayentha lặng lẽ leo lên cầu thang dành riêng cho nhân viên phục vụ, nấp ở thềm tầng áp mái của khách sạn Pensione la Fiorentina vẫn im lìm. Langdon đưa số phòng cùng địa điểm hẹn gặp giả cho nhân viên lãnh - “cuộc gặp trong gương” như cách gọi trong nghề của ả - kỹ năng nghiệp vụ quen thuộc giúp người ta đánh giá tình hình trước khi tiết lộ vị trí của mình. Lúc nào cũng vậy, địa điểm giả hoặc “trong gương” được lựa chọn bởi vì nó nằm trong tầm quan sát hoàn hảo từ vị trí của chủ thể.

      Vayentha tìm cao điểm kín đáo nóc nhà để từ đó ả có thể nhìn bao quát toàn bộ khu vực. Ả từ từ đưa mắt nhìn lên tòa nhà chung cư bên kia phố.

      Đến lượt ngài đó, thưa ngài Langdon.

      ***

      Thời điểm đó, boong tàu The Mendacium, Thị trưởng bước ra phần sàn tàu bằng gỗ gụ và hít hơi sâu, thưởng thức khí mằn mặn của biển Adriatic. Con tàu này là ngôi nhà của ông ta nhiều năm, và lúc này đây, loạt kiện diễn ra ở Florence đe dọa hủy hoại tất cả mọi thứ mà ông ta gây dựng.

      Đặc vụ ngoại tuyến Vayentha để mọi việc lâm vào thế rủi ro, và ả phải đối mặt với cuộc thẩm vấn sau khi nhiệm vụ này kết thúc, song ngay lúc này, Thị trưởng vẫn cần đến ả.

      Tốt nhất là ta phải giành lại quyền kiểm soát mớ bòng bong này.

      Có tiếng bước chân nhanh nhẹn tiến lại gần từ phía sau, Thị trưởng quay lại và thấy nữ chuyên gia phân tích bước đến.

      “Thưa ngài?”, chuyên gia phân tích lên tiếng, gần như ngộp thở. “Chúng ta có tin mới.” Giọng ta xuyên qua khí buổi sáng với sắc thái dữ dội hiếm thấy. “Có vẻ Robert Langdon vừa truy cập vào tài khoản e-mail Harvard của ta từ địa chỉ IP .” ta dừng lại, nhìn thẳng vào Thị trưởng. “Giờ có thể lần ra vị trí chính xác của Langdon.”

      Thị trưởng sững sờ vì thấy có người đần độn đến thế. Mọi việc thay đổi rồi. Ông ta khum tay và đăm đăm nhìn về bờ biển, suy ngẫm cho hết mọi nhẽ, “ có biết vị trí của đội SRS ?”

      “Vâng, thưa ngài. Cách chỗ của Langdon chưa đầy hai dặm.”

      Thị trưởng chỉ mất khắc để đưa ra quyết định.


    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,875
      #000080']Chương 15
      Chụp pic: Hamy

      Type:

      Hỏa ngục của Dante”, Sienna thào, vẻ mặt hết sức chăm chú khi nhích lại gần hình ảnh ảm đạm mô tả địa ngục chiếu tường bếp nhà mình.

      Hình ảnh địa ngục của Dante, Langdon nghĩ thầm, thể bằng màu sắc sống động.

      ***

      Được ca tụng là trong những tác phẩm văn học xuất sắc, Hỏa ngục là tập đầu trong ba tập sách thuộc bộ Thần khúc của Dante Alighieri – trường ca gồm mười bốn nghìn hai trăm ba mươi ba câu thơ mô tả chuyến du hành đầy mạo hiểm của Dante tới địa ngục, vượt qua luyện ngục, và cuối cùng đến thiên đường. Trong ba phần của Thần khúc – Hỏa ngục, Luyện ngục và Thiên đường -  cho đến nay Hỏa Ngục được đọc và nhớ đến nhiều nhất.

      Được Dante Alighieri biên soạn vào đầu những năm 1300, Hỏa ngục thực định nghĩa lại những quan niệm thời trung cổ về kiếp đọa đày. Trước đó khái niệm “địa ngục” chưa bao giờ khiến công chúng say mê như vậy. Chỉ qua đêm, tác phẩm của Dante cũng cố khái niệm trừu tượng về địa ngục thành hình ảnh ràng và đáng sợ -  rất bản năng, cảm nhận được, và thể nào quên. Chẳng có gì lạ, sau khi trường ca ra đời, Nhà thờ Công giáo thấy ngay số người nhập giáo là những kẻ phạm tội tăng vọt, vì muốn tránh khỏi kiếp nạn ở địa ngục mà Dantle mới vẽ ra.

      Còn ở đây, theo mô tả của Botticelli, hình ảnh địa ngục đáng sợ của Dante có cấu trúc như cái phễu hành xác dưới lòng đất – khung cảnh kinh khủng với lửa, lưu huỳnh, cống rãnh, quái vật và cả quỷ Satan chờ đợi ở trung tâm. Cái hố tạo thành chín cấp độ khác nhau. Chín tầng địa ngục, nơi những kẻ tội đồ bị đày xuống tùy theo mức độ tội lỗi của họ. Gần đỉnh, đám dâm ô hay “những kẻ gian tà nhục dục” bị cuốn vào cơn bão bất tận, biểu tượng về bất lực của họ trong việc kiểm soát dục vọng. Bên dưới, những kẻ tham ăn bị buộc phải nằm úp mặt vào cái rãnh tởm lợm, miệng dính đầy những thứ sản phẩm do chính thói ăn uống vô độ của mình thải ra. Sâu hơn, những kẻ dị giáo bị kẹp trong những quan tài cháy, bị hành hạ trong ngọn lữa vĩnh cửu. Và cứ như vậy… kẻ mắc tội lỗi càng xấu xa càng bị đày xuống sâu hơn.

      Trong suốt bảy thế kỷ kể từ khi ra đời, hình ảnh địa ngục đầy ám ảnh của Dante truyền cảm hứng cho nhiều phụ bản, cách diễn giải và biến tấu của những bộ óc sáng tạo vĩ đại nhất trong lịch sử. Longfellow, Chaucer, Marx, Milton, Balzac, Borges, và thậm chí vài Đức Thánh Cha đều viết những tác phẩm dựa Hỏa ngục của Dante, Monteverdi, Liszt, Tchaikovsky, và Puccini biên soạn những nhạc phẩm dựa tác phẩm của Dante, và trong những nghệ sĩ thu mà Langdon thích – Loreena McKennitt – cũng vậy. Ngay cả thế giới trò chơi điện tử và các ứng dụng iPad cũng thiếu những sản phẩm liên quan đến Dante.

      Langdon, vốn rất háo hức chia sẻ với sinh viên về những biểu tượng phong phú trong cách nhìn của Dante, từng nhiều lần dạy hẳn khóa học về chuỗi hình ảnh thường xuyên được tái tìm thấy cả trong Dante và các tác phẩm mang cảm hứng của ông qua nhiều thế kỷ.

      “Robert”. Sienna , tiến lại gần hơn hình ảnh tường, “Nhìn chỗ này xem!” chỉ vào khu vực gần đây của địa ngục hình phễu.

      Khu vực chỉ vẫn được biết đến như là Malebolge – nghĩa là “rãnh quỷ”. Đó là tầng thứ tám và cũng là tầng áp chót của địa ngục, được chia thành mười rãnh riêng biệt, mỗi rãnh dành cho tội gian dối cụ thể.

      Lúc này Sienna càng phấn khích hơn. “Nhìn xem! phải chính , trong giấc mơ, nhìn thấy thứ này sao?”

      Langdon nheo mắt nhìn vị trí Sienna chỉ, nhưng chẳng thấy gì cả. Cái máy chiếu cạn năng lượng, và hình ảnh bắt đầu nhòe . nhanh nhẹn lắc mạnh tay cho tới khi nó tiếp tục phát sáng. Lúc đó, cẩn thận đặt nó lùi xa bức tường hơn, ngay mép chiếc bàn bên kia khu bếp , để nó phóng ra hình ảnh lớn hơn nữa. Langdon tiến lại chỗ Sienna, nhích sang bên để nghiên cứu đồ hình.

      Sienna lại chỉ xuống tầng địa ngục thứ tám. “Nhìn đây. phải chính ảo giác của đôi chân thò lên khỏi mặt đất chống ngược lên trời và có chữ R à?” chạm tay hẳn vào vị trí xác định tường. “Chúng đây thôi!”

      Langdon xem bức tranh này rất nhiều lần, rãnh thứ mười ở Malebolge lúc nhúc những kẻ tội đổ bị chôn nửa người đầu lộn xuống dưới, chân thò lên khỏi mặt đất. Nhưng rất lạ, trong bản này, đôi chân lại có chữ R, viết bằng bùn, đúng như Langdon nhìn thấy trong ảo giác.

      Chúa ơi! Langdon chăm chú nhìn chi tiết xíu đó. “Chữ R đó… chắc chắn nó có trong bản gốc của Botticelli!”

      “Còn chữ nữa này”, Sienna và chỉ tay.

      Langdon nhìn theo ngón tay tới rãnh khác trong Malebolge, nơi chữ E được viết nghệch ngoạc người nhà tiên tri giả danh bị vặn ngược đầu ra sau.

      Quái quỷ gì vậy? Bức vẽ này bị chỉnh sửa.

      Giờ đây những chữ cái khác lên trước mắt , được viết nghệch ngoạc người những kẻ tội đồ ở khắp mười rãnh Malebolge. nhìn thấy chữ C người kẻ lừa gạt bị quỷ dữ đánh đập… chữ R tên trộm bị đàn rắn cắn xé… chữ A người chính trị gia đồi bại bị dìm trong bể hắc ín sôi sùng sục.

      “Những chữ cái này”, Langdon đầy chắc chắn, “nhất định có trong bản gốc của Botticelli. Bức hình này bị chỉnh sửa bằng kỹ thuật số”.

      đưa mắt lên rãnh Malebolge cùng và bắt đầu đọc các chữ cái từ xuống, lần lượt qua mười rãnh.

      C..A…T…R…O…V…A…C…E…R

      “Catrovacer?”, Langdon , “Đây là tiếng Ý à?”

      Sienna lắc đầu. “Cũng phải tiếng Latin. Tôi nhận ra.”

      … chữ ký chăng?”

      “Catrovacer” nhìn đầy vẻ nghi ngờ. “Tôi thấy giống cái tên cho lắm. nhưng nhìn chỗ kia xem.” chỉ tay vào trong nhiều nhân vật ở rãnh Malebolge thứ ba.

      Khi nhìn thấy nhân vật đó, Langdon lập tức có cảm giác ớn lạnh. Trong vô số những kẻ tội đồ ở rãnh thứ ba có hình ảnh mang tính biểu tượng từ thời trung cổ - người mặc áo choàng đeo mặt na có mỏ chim dài và ánh mắt chết chóc.

      Mặt nạ dịch hạch.

      “Trong bản gốc của Botticelli có bác sĩ dịch hạch ?”, Sienna hỏi.

      “Chắc chắn là . Nhân vật đó mới được thêm vào.”

      “Thế Botticelli có ký tên bản gốc của mình ?”

      Langdon thể nhớ nỗi, nhưng khi ánh mắt nhích xuống góc phải bên dưới nơi thường có chữ ký, nhận ra tại sao lại hỏi vậy. hề có chữ ký, nhưng nhìn thấy dọc phần mép màu nâu sẫm của bức vẽ là dòng chữ xíu viết rời nhau: la verità è visibile solo attraverso gli occhi della morte.

      Vốn tiếng Ý của Langdon đủ để hiểu được ý chính: “Chân lý chỉ có thể được nắm bắt qua cặp mắt chết chóc”.

      Sienna gật đầu. “ kỳ lạ!”

      Hai người đứng lặng trong khi hình ảnh đáng sợ trước mắt từ từ nhòa . Hỏa ngục của Dante, Langdon nghĩ thầm. Truyền cảm hứng cho những tác phẩm nghệ thuật mang tính tiên tri kể từ năm 1330.

      Khóa học của Langdon về Dante luôn có hẳn phần về các tác phẩm nghệ thuật trứ danh lấy cảm hứng từ Hỏa ngục. Ngoài Vực Địa ngục nổi tiếng của Botticelli, còn có chi tiết điêu khắc nhuốm màu thời gian Ba Vong linh trong bức chạm Cổng Địa ngục của Rodin 10 … Hình vẽ lão chèo đò Phlegyas 11 của Stradanus chèo qua những xác người chìm con sông Styx… Những kẻ tội đồ tham lam lăn lộn trong cơn bão vĩnh cữu của William Blake… Hình ảnh gợi dục lạ lùng mô tả Dante và Virgil nhìn hai người đàn ông khỏa thân đánh nhau của Bouguereau… Những linh hồn bị hành hạ trong co rúm dưới cơn mưa những hòn lửa bỏng rát của Bayros… Loạt tranh màu nước và khắc gỗ kỳ lạ của Salvador Dalí… và tuyển tập đồ sộ tranh khắc axit đen trắng của Doré mô tả mọi thứ từ lối vào Địa ngục… tới nhân vật quỷ Satan có cánh.

      Giờ đây, dường như phiên bản địa ngục trong trường ca của Dante chỉ ảnh hưởng đến những nghệ sĩ đáng kính nhất trong suốt chiều dài lịch sử. ràng, nó còn truyền cảm hứng cho nhân vật nữa – sinh linh quằn quại thay đổi bức vẽ nổi tiếng của Botticelli bằng kỹ thuật số, cho thêm mười chữ cái, bác sĩ dịch hạch, và ký dòng chữ đầy đe dọa về việc nhìn ra chân lý qua con mắt của tử thần. Nghệ sĩ này còn cất giữ bức vẽ trong máy chiếu công nghệ cao được giấu trong mẫu xương được chạm trổ kỳ quái.

      Langdon thể nghĩ ra ai tạo ra tác phẩm như vậy, nhưng giờ đây, vấn đề này dường như chỉ là thứ yếu trước câu hỏi đáng ngại hơn nhiều.

      Thế quái nào mình lại mang theo thứ này?

      ***

      Khi Sienna đứng bên Langdon trong gian bếp và ngẫm nghĩ về hành động tiếp theo của mình, bất ngờ có tiếng động cơ phân khối lớn gầm lên từ đoạn phố phía dưới. Tiếp đến là tiếng rít của lốp xe và tiếng cửa xe hơi đóng mạnh.

      hiểu chuyện gì, Sienna lao đến bên cửa sổ và nhìn ra ngoài.

      chiếc xe thùng biển số màu đen phanh gấp và dừng lại dưới phố. Từ xe ùa ra nhóm người, tất cả đều mặc đồng phục đen với phù hiệu xanh lục hình tròn vai trái. Họ lăm lăm súng trường tự động và di chuyển đúng dáng dấp của nhà binh. chút do dự, bốn người lính lao tới lối vào tòa chung cư.

      Sienna cảm thấy máu trong người đông cứng. “Robert!”, hét lên. “Tôi biết họ là ai, nhưng họ tìm thấy chúng ta rồi!”

      ***

      Dưới phố, đặc vụ Christoph Bruder hét to ra lệnh cho người của mình xông vào tòa nhà. ta là người có vóc dáng vạm vỡ, nhưng năm tháng trong quân ngũ rèn luyện ta thành người chỉ biết thực thi nhiệm vụ của mình, và biết cả những mối nguy hiểm.

      Tổ chức mà phục vụ bao gồm nhiều đơn vị, nhưng đơn vị của Bruder – Giám sát và Hỗ trợ Phản ứng SRS - chỉ được triệu tập khi có tình huống lâm vào thế “khủng hoảng”.

      Khi người của mình mất hút trong tòa nhà, Bruder đứng canh cửa trước, móc thiết bị liên lạc và liên hệ người cần gặp.

      “Bruder đây”, ta . “Chúng tôi lần ra Langdon nhờ địa chỉ IP máy tính của ta. Nhóm của tôi tiến vào. Tôi thông báo khi chúng tôi bắt được ta.”

      ***

      Phía đầu Bruder, nơi thềm tầng mái khách sạn Pensione la Fiorentina, Vayentha kinh hãi trợn mắt nhìn xuống đám đặc vụ lao vào tòa nhà chung cư như tin vào mắt mình.

      Bọn họ làm cái quái gì ở đây thế?!

      Ả lùa tay vào mái tóc đinh, và chợt hiểu những hậu quả kinh khủng từ điệp vụ thất bại của mình đêm qua. Chỉ sơ sểnh chút, tất cả thay đổi vượt khỏi tầm kiểm soát. Chuyện ban đầu tưởng như chỉ là điệp vụ đơn giản… giờ biến thành cơn ác mộng hữu.

      Nếu đội SRS ở đây mọi việc với mình chấm hết rồi.

      Vayentha cuống quýt vớ lấy thiết bị liên lạc hiệu Sectra Tiger XS và gọi cho Thị trưởng.

      “Thưa ngài”, ả lắp bắp. “Đội SRS ở ngay đây! Người của Bruder tràn vào tòa chung cư bên kia phố!”

      Ả đợi phản ứng phía bên kia, nhưng chỉ nghe thấy những tiếng lách cách sắc lạnh máy, rồi giọng điện tử rất bình thản vang lên, “Giao thức từ chối bắt đầu”.

      Vayentha hạ điện thoại và nhìn màn hình, vừa kịp thấy thiết bị liên lạc bị tắt.

      Mặt cắt còn giọt máu, Vayentha cố ép mình phải chấp nhận những gì diễn ra. Consortium vừa chấm dứt tất cả mọi liên lạc với ả.

      liên lạc. giao thiệp.

      Mình bị từ chối

      Cảm xúc bàng hoàng chỉ thoáng qua.

      Tiếp đến là nỗi sợ hãi.



      10 Cổng Địa ngục (La Porte de I’Enfer) làm cụm điêu khắc của nghệ sĩ người Pháp Auguste Rodin, mô tả cảnh trong “Hỏa ngục”. Tác phẩm điêu khắc này cao sáu mét, rộng bốn mét và dài mét, với trăm tám mươi nhân vật có kích thước cao từ mười lăm phân đến hơn mét. Phiên bản gốc được lưu giữ từ năm 1917 và trưng bày tại Bảo tàng d’Orsay ở Paris, Chi tiết Ba Vong linh (Lestrois Ombres), nguyên bản cao chín mươi tám phân, gồm ba nhân vật riêng biệt chỉ tay vào dòng chữ “Lasciate ogne speranza, voi ch’entrate” (“Vứt bỏ mọi hy vọng, những kẻ bước vào đây”) trích từ Khổ III của Hỏa Ngục.

      11 Phlegyas, con trai của Ares và Chryse, là vua của người Lapith trong thần thoại Hy Lạp. Trong Hỏa ngục, Phlegyas chèo đò chở Virgil và Dante vượt sông Styx.




    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :