1. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Hỏa Ngục - Dan Brown (end)

Thảo luận trong 'Truyện Phương Tây'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,875

      font-size: 14px; line-height: 1.5em;']CHƯƠNG 1[/B]font-size: 14px; line-height: 1.5em;']6[/B]

      Type: TMT

       
      “Nhanh lên, Robert!”, Sienna giục giã. “Theo tôi”.

      Suy nghĩ của Langdon vẫn ngập tràn những hình ảnh ảm đạm về ̣a ngục của Dante trong lúc vọt ra khỏi cửa, tới hành lang tòa chung cư. Cho đến lúc này, Sienna Brooks vẫn kiểm soát được tình hình căng thẳng của buổi sáng nay bằng phong thái hết sức điềm tĩnh., nhưng lúc này, vẻ bình tĩnh của càng lúc càng căng lên  với một cảm xúc Langdon chưa hề thấy qua ở – nỗi sợ hãi thật sự.

      Trong hành lang, Sienna chạy trước, vọt nhanh qua chiếc thang máy đã chạy xuống dưới, chắc chắn là do những người đàn ông lúc này tiến vào sảnh bấm nút. chạty nhanh về phía cuối hành lang/ và mất hút vào khu vực cầu thang bộ mà hề nhìn lại phía sau.

      Langdon bám sát , cơ thể trượt đôi giày mềm đế trơn mượn. Cái máy chiếu bé xíu trong túi ngực áo Brioni nảy lên, đập vào ngực Langdon trong lúc chạy. Đầu lóe lên những chữ cái kỳ lạ điểm xuyết ở tầng thứ tám của ̣a ngục: CATROVACER. nhớ đến cái mặt nạ dịch hạch và dòng chữ ký lạ lùng: Chỉ có thể nắm bắt được chân lý qua cặp mắt chết chóc.

      Langdon ́ liên kết những yếu tố rời rạc này, nhưng lúc này chưa thấy điều gì có ý nghĩa cả. Cuối cùng, khi chạy tới một chỗ chiếu nghỉ của cầu thang, Sienna đã ở đó, chăm chú lắng nghe. Langdon nghe rõ tiếng bước chân chạy lên cầu thang từ phía dưới.

      “Có lối thoát khác ?”, Langdon thì thào.

      “Theo tôi”, nói nhanh.

      Sienna đã giữ được mạng sống của Langdon một lần trong ngày hôm nay, cho nên, chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài cách phải tin tưởng người phụ nữ này. Langdon hít một hơi thật sâu và chạy nhanh xuống thang máy ngay sau .

      Họ xuống được một tầng, nghe rõ tiếng giày ủng tiến đến gần hơn, vang vọng phía dưới họ chỉ một hoặc hai tầng.

      Tại sao ấy lại chạy thẳng về phía họ nhỉ?

      Langdon chưa kịp phản đối thì Sienna đã nắm lấy tay và kéo tuột ra khỏi khu vực than bộ để chạy thẳng vào hành lang vắng tanh của khu nhà – một hành lang dài với những cách cửa khóa kín.

      Làm gì có chỗ nấp?

      Sienna gạt một công tắc đèn và vài bóng đèn tắt ngấm, nhưng hành lang lờ lờ vẫn đủ để che giấu họ. Sienna và Langdon vẫn bị nhìn rõ ở đây. Tiếng bước chân rầm rập gần như đã áp sát họ, và Langdon biết những kẻ tấn công sẽ xuất hiện cầu thang bất kỳ lúc nào và có thể nhìn thẳng tới chỗ này.

      “Tôi cần áo khoác của ”, Sienna thì thào trong lúc kéo tuột áo khoác của Langdon khỏi người , Sau đó ép Langdon bò rạp sau lưng ngay ở một khuôn cửa thụt vào. “Đừng nhúc nhích!”

      ta làm gì biết? ta lộ liễu thế này cơ mà!

      Mấy người lính xuất hiện cầu thang, lao vội lên nhưng hơi dừng lại khi nhìn thấy Sienna trong hành lang tối om.

      “Vì Chúa!”, Sienna quát lên với họ, giọng rên rỉ. “Có chuyện lộn xộn quái gì vậy?”

      Hai người đàn ông nheo mắt, rõ ràng tin lắm trước những gì họ nhìn thấy.

      Sienna vẫn quát họ bằng tiếng Ý. “Mới giờ này mà đã ồn ào quá đấy!”

      Giờ thì Langdon đã thấy Sienna trùm cái áo khoác đen của lên đầu và vai như tấm khăn choàng của một bà già. gập người, ́ tạo tư thế che chắn để họ nhìn thấy Langdon nép người trong bóng tối, và lúc này, hoàn toàn bất ngờ, cà nhắc tiến một bước về phía họ và rít lên như một bà già ốm yếu.

      Một gã lính giơ cánh tay lên, ra hiệu cho quay trở lại căn hộ của mình. “Bà già! Quay về phòng !”

      Sienna tập tễnh tiến thêm một bước, vung vẫy nắm tay đầy giận dữ. “Chúng mày làm chồng tao tỉnh dậy đấy, ông ấy ốm!”

      Langdon nghe mà đầy hoang mang. Họ làm chồng ốm đau của tỉnh giấc ư?

      Một tên lính khác giơ súng máy lên và nhắm thẳng vào . “Đứng lại ăn đạn đấy!”

      Sienna đứng khựng lại, nguyền rủa thương tiếc trong lúc tập tễnh lùi về phía sau, tránh xa bọn họ.

      Đám lính chạy lên, mất hút gác.

      hẳn là một màn kịch Shakespeare, Langdon nghĩ bụng, nhưng rất ấn tượng. Rõ ràng kinh nghiệm đóng kịch có thể là một vũ khí lợi hại.

      Sienna gỡ áo khoác khỏi đầu và ném trả lại cho Langdon. “Được rồi, theo tôi!”

      Lần này, Langdon làm theo chút do dự.

      Họ xuống đến chiếu nghỉ phía sảnh chính, nơi có hai người lính nữa bước vào thang máy để lên. Ngoài phố, một gã lính khác đứng quan sát bên cạnh chiếc xe thùng, bộ đồng phục đen của gã ôm chặt lấy thân hình lực lưỡng. Sienna và Langdon im lặng nhanh xuống tầng ngầm.

      Nhà để xe tầng ngầm tối om và nồng nặc mùi nước tiểu. Sienna chạy tới góc để xe máy. dừng lại trước một chiếc Trike màu bạc – loại xe ba bánh trông chẳng khác gì hậu duệ cục mịch của vespa Ý và chiếc xe đạp ba bánh dành cho người lớn. lùa tay bên dưới tấm chắn bùn trước của chiếc Trike và gỡ lấy một hộp nam châm nhỏ. Bên trong là chiếc chìa khóa, tra vào ổ và rồ máy.

      Mấy giây sau, Langdon đã ngồi lên xe phía sau . Langdon ngồi chênh vênh ở phần ghế nhỏ xíu, mò mẫm hai bên sườn, ́ tìm chỗ bám hay gì đó để ngồi cho vững.

      phải lúc e thẹn đâu”, Sienna nói, tóm lấy hai tay và đặt ôm quanh phần eo thon thả của mình. “ sẽ cần bám chặt đấy.”

      Langdon làm đúng như vậy lúc Sienna cho chiếc Trike lao lên dốc. Chiếc xe khỏe hơn so với hình dung, và họ gần như rời hẳn mặt đất khi phóng vọt khỏi nhà để xe, lao vào vùng ánh sáng buổi sớm mai, cách xa lối vào chính đến 50m. Gã lính vạm vỡ ở phía trước tòa nhà ngay lập tức xoay người và nhìn thấy Langdon và Sienna lao vọt , chiếc Trike của họ phát ra tiếng nổ chói lói khi Sienna tăng hết ga.

      Langdon vắt vẻo ngồi ở phía sau, ngó qua vai nhìn lại gã lính lúc này đã giương vũ khí lên và ngắm bắn rất cẩn thận. Langdon ́ gắng hết sức. Một phát đạn vang lên, nảy khỏi tấm chắn bùn sau chiếc Trike, vừa may vượt qua trụ xương sống của Langdon.

      Lạy Chúa!

      Sienna ngoặc gấp sang trái ở giao lộ, và Langdon cảm thấy mình trượt nên phải ́ giữ thăng bằng.

      “Nghiêng về phía tôi!”, hét lên.

      Langdon ngã về phía trước, lấy lại thăng bằng lần nữa trong lúc Sienna cho chiếc Trike lao xuống một đường phố rộng hơn. Sau khi họ chạy hết một khối nhà, Langdon mới bắt đầu dám thở lại.

      Đám người đó là lũ nào biết?

      Sienna vẫn tập trung vào đoạn đường phía trước mặt trong lúc phóng nhanh dọc đại lộ, luồn lách giữa dòng giao thông buổi sớm. Vài khách bộ hành tỏ vẻ ngạc nhiên khi họ chạy ngang qua, rõ ràng hiểu được khi nhìn thấy một người đàn ông hơn 1.8m trong chiếc áo Brioni lại ngồi phía sau một phụ nữ mảnh mai.

      Langdon và Sienna chạy qua ba khối nhà và tiến gần đến một giao lộ chính thì có tiếng còi ré lên phía trước. Một xe thùng đen bóng nhoáng rẽ ngoặt ở góc phố, ôm cua vào giao lộ rồi tăng tốc lao thẳng về phía họ. Chiếc xe thùng trông giống hệt xe của đám lính ở tòa chung cư.

      Sienna lập tức ngoặt sang phải và đạp thắng gấp. Ngực Langdon áp chặt vào lưng khi cho xe trượt vào một điểm đỗ khuất khỏi tầm nhìn phía sau một xe tải chở hàng đã đỗ sẵn. lái chiếc Trike nép sát ba đờ xốc sau của xe tải và tắt máy.

      Họ nhìn thấy chúng ta !?

      và Langdon cúi thấp xuống và đợi...nín thở.

      Chiếc xe thùng phóng ào qua chút do dự, rõ ràng là chưa hề nhìn thấy họ. Tuy nhiên, khi chiếc xe lao qua, Langdon thoáng nhìn thấy người bên trong.

      Ở ghế sau, một phụ nữ có tuổi quyến rũ bị hai người lính kèm chặt giống như một kẻ bị bắt. Đôi mắt bà sụp xuống và đầu bà gật gù như thể bị hôn mê hoặc có lẽ say thuốc. Bà đeo một cái bùa và có mái tóc bạc dài rũ xuống thành từng lọn.

      Trong khoảnh khắc, ̉ họng Langdon như nghẹn ứ, và nghĩ mình vừa nhìn thấy một bóng ma.

      Chính là người phụ nữa trong ảo giác của .

       


    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,875

      CHƯƠNG 17
      Type: TMT



      Thị trưởng bước nhanh ra khỏi phòng điều khiển, dọc theo mạn phải tàu The Mendacium, ́ gắng tập trung suy nghĩ. Những gì vừa xảy ra ở khu chung cư tại Florence thật thể tưởng tượng nổi.

      Ông ta vòng quanh con tàu đúng hai vòng rồi bước thẳng về văn phòng của mình và lấy ra một chai single malt* Highland Park năm mươi năm tuổi. Ông ta rót ra ly mà đặt chai xuống và xoay lưng về phía nó – một cách riêng để nhắc rằng ông ta vẫn kiểm soát được mọi việc.



      *Loại rượu whisky chưng cất từ mạch nha theo quy trình đơn cất tạt Scotland. Nhà máy rượu Highland Park đặt tại Kirkwall, Orkney là một trong rất ít cơ sở ủ rượu bằng loại lúa mạch riêng.

       

      Theo bản năng, cặp mắt ông ta di chuyển tới một tập sách bọc da dày dặn giá sách – một món quà của khách hàng...vị khách mà lúc này ông ta biết rõ rằng mình đừng bao giờ nên gặp.

      Một năm trước...làm sao ta biết được chứ?

      Thông thường Thị trưởng trực tiếp phỏng vấn các khách hàng, nhưng vị khách này do một nguồn đáng tin cậy giới thiệu nên ông ta đành chấp nhận ngoại lệ.

      Hôm đó là một ngày biển hoàn toàn tĩnh lặng. Vị khách lên boong tàu The Mendacium bằng trực thăng riêng. Đó là một nhân vật nổi tiếng trong lĩnh vực của ông ta, khoảng bốn mươi sáu tuổi, râu tóc gọn gàng, và rất cao, với đôi mắt màu lục như nhìn xoáy vào người khác.

      “Ngài biết đấy”, người đàn ông lên tiếng, “một người bạn chung của chúng ta giới thiệu với tôi về các dịch vụ của Ngài”. Vị khách duỗi cặp chân dài và tỏ ra hết sức tự nhiên trong văn phòng được trang bị sang trọng của Thị trưởng. “Nên cho phép tôi được nói với Ngài những gì tôi cần.”

      “Thực tế thì cần”, Thị trưởng ngắt lời, để tỏ rõ với người kia rằng ai mới là người chủ động. “Quy tắc của tôi cầu Ngài nói gì với tôi cả. Tôi sẽ giải thích những dịch vụ mà tôi cung cấp, và Ngài sẽ quyết ̣nh xem Ngài quan tâm đến dịch vụ nào, nếu có.”

      Vị khách trông có vẻ ngạc nhiên nhưng chấp thuận và chăm chú lắng nghe. Cuối cùng, những gì vị khách cao ngồng muốn hóa ra rất bình thường với Consortium – cơ bản chỉ là biến ông ấy thành “vô hình” một thời gian để ông ấy có thể tránh xa những cặp mắt săn tìm trong lúc theo đuổi một công việc.

      Đó là trò trẻ con!

      Consortium sẽ hoàn thành công việc này bằng cách cho ông ấy một nhân dạng giả và một ̣a điểm bảo mật, hoàn toàn có kết nối gì, nơi ông ấy có thể làm việc trong bí mật tuyệt đối – bất kể công việc là gì.Consortium chưa bao giờ thắc mắc xem khách hàng cần đến dịch vụ vì mục ́ch gì, mà luôn chọn cách biết càng ít về những người họ làm việc cùng càng tốt.

      Suốt một năm trời, với một khoảng lợi nhuận đáng kinh ngạc, Thị trưởng cung cấp chỗ trú ẩn an toàn cho người đàn ông có đôi mắt màu lục, nhân vật hóa ra là một khách hàng lý tưởng. Thị trưởng liên hệ gì với ông ấy, và tất cả mị hóa đơn đều được trả đúng thời hạn.

      Thế rồi, hai tuần trước, mọi việc thay đổi.

      Rất bất ngờ, vị khách hàng liên hệ lại, cầu gặp riêng Thị trưởng. Nghĩ đến tổng số tiền vị khách đã thanh toán, Thị trưởng chấp nhận.

      Phải khó khăn lắm mới nhận ra người đàn ông râu tóc bù xù xuất hiện tàu chính là nhân vật bảnh bao, điềm tĩnh Thị trưởng đã giao kèo làm ăn cách đó một năm. Cặp mắt màu lục sắt lẻm một thời ánh lên vẻ hoang dại. Trông ông ta chẳng khác gì người...bệnh.

      Chuyện gì xảy ra với ông ta vậy? Ông ta làm việc gì biết?

      Thị trưởng dẫn vị khách có vẻ rất bồn chồn vào văn phòng mình.

      “Con quỷ tóc bạc”, vị khách lắp bắp. “Càng ngày mụ ta càng tiếp cận gần hơn.”

      Thị trưởng liếc xuống tập hồ sơ của vị khách, mắt dừng lại ở bức ảnh một người phụ nữa tóc bạc trông rất quyến rũ. “Vâng”, Thị trưởng nói, “con quỷ tóc bạc của Ngài. Chúng tôi đều biết rõ kẻ thù của Ngài. Và dù mụ có thể rất mạnh nhưng suốt cả năm, chúng tôi đã bảo vệ Ngài trước mụ, và chúng tôi sẽ tiếp tục làm như vậy.”

      Người đàn ông mắt xanh lục dùng ngón tay cuộn những lọn tóc nhờn dầu đầy vẻ bồn chồn. “Đừng để cho vẻ đẹp của mụ đánh lừa ông, mụ ta là một kẻ thù nguy hiểm.”

      Đúng. Thị trưởng nghĩ, nhưng vẫn cảm thấy hài lòng vì vị khách của mình lại gây chú ý cho một người có sức ảnh hưởng đến vậy. Người phụ nữ tóc bạc có khả năng tiếp cận và nguồn lực to lớn, do đó bà ta phải là hạng đối thủ mà Thị trưởng muốn đối đầu.

      ”Nếu mụ hay lũ quỷ của mụ tìm ra tôi...”, vị khách bắt đầu nói.

      “Họ sẽ làm được”, Thị trưởng trấn an. “ phải chúng tôi đã che giấu Ngài và cung cấp mọi thứ Ngài cầu ư?”

      “Phải”, người đàn ông nói. “Thế nhưng, tôi sẽ ngủ ngon hơn nếu...” Ông ta ngừng lại, ́ tĩnh tâm. “Tôi cần biết rằng bếu có chuyện gì xảy ra với tôi, Ngài sẽ thực hiện nốt những nguyện vọng cuối cùng của tôi.”

      “Nguyện vọng đó là gì?”

      Người đàn ông thò tay vào túi và lấy ra một phong bì nhỏ dán kín. “Nội dung bên trong phong bì này là mã truy cập một két an toàn ở Florence. Bên trong két, Ngài sẽ thấy một vật nhỏ. Nếu có chuyện gì xảy ra với tôi, tôi cần Ngài chuyển vật đó thay tôi. Đó là một món quà.”

      “Được rồi!” Thị trưởng cầm bút để ghi chép lại. “Và tôi sẽ chuyển nó cho ai?”

      “Cho con quỷ tóc bạc.”

      Thị trưởng ngước lên. “Một món quà cho kẻ khiến Ngài khổ sở ư?”

      “Nhưng là cái gai cho mụ.” Mắt ông ta ánh lên vẻ man dại. “Một lưỡi câu nhỏ xíu chế tác rất khéo léo từ xương. Mụ ta sẽ phát hiện ra đó là một tấm bản đồ...Virgil của riêng mụ...một tùy tùng theo tới trung tâm ̣a ngục của mụ.”

      Thị trưởng săm soi vị khách một lúc lâu. “Sẽ đúng như Ngài muốn. Coi như mọi việc đã hoàn thành.”

      “Vấn đề thời gian sẽ rất quan trọng”, người đàn ông đề nghị. “Món quà được chuyển quá sớm. Ngài phải giữ kín nó cho tới khi...” Ông ta ngừng lại, bỗng nhiên chìm trong suy tưởng.

      “Tới khi nào?”, Thị trưởng nhắc.

      Người đàn ông đứng phắt dậy và bước vòng ra phía sau bàn của Thị trưởng, vớ lấy một chiếc bút đánh dấu màu đỏ và khoanh vào một ngày cuốn lịch bàn cá nhân của Thị trưởng một cách điên cuồng. “Cho tới ngày này.”

      Thị trưởng mím môi và thở hắt ra, ́ nén sự khó chịu trước thái độ trơ trẽn của vị khách. “Hiểu rồi”, Thị trưởng nói. “Tôi sẽ làm gì cho tới ngày được đánh dấu, đến thời điểm đó thì vật trong két an toàn, cho dù nó là gì, sẽ được gửi cho người phụ nữ tóc bạc. Tôi hứa với Ngài.” Ông ta đếm số ngày quyển lịch tới đúng ngày đã được khoanh lại. “Tôi sẽ thực hiện nguyện vọng của Ngài đúng mười bốn ngày nữa tính từ lúc này.”

      “Và được sớm hơn dù chỉ một ngày!”, vị khách nhắc nhở vẻ bồn chồn.

      “Tôi hiểu”, Thị trưởng quả quyết. “ sớm hơn một ngày nào.”

      Thị trưởng cầm lấy phong bì, nhét vào tập tài liệu của vị khách, và viết những ghi chú cần thiết để đảm bảo rằng những nguyện vọng của khách hàng được thực hiện chính xác. Vị khách mô tả đặc điểm ́ch xác của vật trong két an toàn, và Thị trưởng cũng muốn mọi việc cứ như thế này. để tâm nhiều là một nền tảng trong triết lý của Consortium. Cung cấp dịch vụ. đặt câu hỏi. phán xét.

      Vai vị khách chùng xuống và ông ta thở hắt ra nặng nề. ”Cảm ơn Ngài.”

      “Còn gì nữa ?”, Thị trưởng hỏi, vẻ rất muốn tránh xa vị khách đã hoàn toàn biến đổi này.

      “Còn, vẫn còn.” Ông ta thò tay vào túi và lấy ra một thẻ nhớ màu đỏ thẫm nhỏ nhắn. “Đây là một tệp video.” Ông ta đặt thẻ nhớ trước mặt Thị trưởng. “Tôi muốn nó được đưa đến cho truyền thông thế giới.”

      Thị trưởng tò mò ngắm nhìn vị khách. Consortium thường truyền phát rất nhiều thông tin cho khách hàng, nhưng đề nghị của người đàn ông này có gì đó ổn. “Cũng đúng ngày đó ư?”, Thị trưởng hỏi, ra hiệu về phía cái vòng tròn nghệch ngoặc cuốn lịch của mình.

      “Đúng ngày đó”, vị khách trả lời. “ sớm hơn một khắc.”

      “Hiểu!” Thị trưởng ́nh những thông tin phù hợp vào thẻ nhớ màu đỏ. “Vậy là xong phải ?” Ông ta đứng lên, muốn kết thúc cuộc gặp gỡ.

      Vị khách vẫn ngồi yên. “Chưa, còn một điều cuối cùng.”

      Thị trưởng lại ngồi xuống.

      Đôi mắt màu lục của vị khách lúc này trông dữ tợn. “Sau khi Ngài chuyển Video này , tôi sẽ trở thành một người rất nổi tiếng.”

      Ông đã là một người nổi tiếng rồi đấy thôi, Thị trưởng nghĩ bụng và nhớ tới những thành quả ấn tượng của vị khách hàng.

      “Và Ngài cũng sẽ có công”, người đán ông nói. “Dịch vụ Ngài cung cấp giúp tôi tạo ra kiệt tác...Một tác phẩ nghệ thuật sẽ làm thay đổi thế giới. Ngài nên tự hào với vai trò của mình.”

      “Cho dù kiệt tác của Ngài là gì”, Thị trưởng nói với vẻ nôn nóng càng lúc càng tăng, “tôi cũng đã rất vui vì Ngài đã có sự riêng tư cần thiết để tạo ra nó.”

      “Để tỏ lòng biết ơn, tôi mang tới cho Ngài một món quà chia tay.” Người đàn ông nhếch nhác lại thò tay vào túi. “Một cuốn sách.”

      Thị trưởng tự hỏi phải chăng cuốn sách này chính là tác phẩm nghệ thuật bí mật vị khách đã dày công tạo ra suốt thời gian qua. “Ngài đã viết cuốn sách này ư?”

      .” Vị khách đặt một tập sách đồ sộ lên bàn. “Hoàn toàn ngược lại...cuốn sách này được viết ra cho tôi.”

      Thị trưởng nhìn cuốn sách mà vị khách vừa đưa ra bằng vẻ khó hiểu. Ông ta nghĩ thứ này được viết ra cho ông ta ư? Cuốn sách là một tác phẩm văn học kinh điển...được viết vào thế kỷ XIV.

      “Hãy đọc nó”, vị khách nài nỉ kèm theo một nụ cười kỳ quái. “ Nó sẽ giúp Ngài hiểu tất cả những gì tôi đã làm.”

      Nói xong, vị khách nhếch nhác đứng lên, chào tạm biệt và rời ngay lập tức. Thị trưởng nhìn qua cửa sổ văn phòng mình trong khi trực thăng của vị khách rời khỏi sàn tàu và quay trở lại phía bờ biển nước Ý.

      Lúc đó Thị trưởng mới hướng sự chú ý trở lại cuốn sách lớn trước mặt mình. Những ngón tay đầy do dự của ông mở trang bìa da và lật tới phần đầu tiên. khổ thơ mở đầu của tác phẩm được viết tay rất to đẹp, chiếm trọn toàn bộ trang đầu tiên.

      “HỎA NGỤC

      Giữa chừng trong hành trình cuộc đời chúng ta

      Ta thấy mình trong một khu rừng tăm tối,

      Vì đã mất dấu con đường phía trước.”

      trang đối diện, vị khách đã ký vào sách với một lời nhắn viết tay:

      Bạn thân mến của tôi, cảm ơn bạn vì đã giúp tôi tìm ra đường . Thế giới cũng cảm ơn bạn!”

      Thị trưởng hiểu lời nhắn này có nghĩa gì, nhưng ông ta thấy đọc thế là đủ. Ông ta gập sách lại và đặt nó lên giá sách. Thật may, mối quan hệ công việc với nhân vật kỳ lạ này sắp chấm dứt. Thêm mười bốn ngày nữa thôi, Thị trưởng thầm nghĩ, và hướng ánh mắt về phía cái vòn tròn đỏ rực nghệch ngoạc cuốn lịch cá nhân của mình.

      Những ngày tiếp theo, Thị trường cảm thấy rất an tâm với vị khách. Người đán ông này dường như đã bị quẫn trí. Tuy nhiên, bất kể trực giác của Thị trưởng thế nào, thời gian vẫn cứ trôi mà xảy ra biến ́ gì.

      Thế rồi, ngay trước cái ngày đã được khoanh tròn, một loạt sự việc tai hại xảy ra ở Florence. Thị trưởng đã ́ gắng giải quyết sự ́, nhưng nó nhanh chóng vượt ngoài tầm kiểm soát. Cuộc khủng hoảng lên đến ̉nh điểm bằng sự việc vị khách của ông ta leo lên tháp Badia.

      Ông ta nhảy xuống...và chết.

      Mặc dù mất một khách hàng, nhất là lại theo cách thế này, nhưng Thị trưởng vẫn giữ đúng lời với vị khách. Ông ta nhanh chóng chuẩn bị thực hiện đúng lời hứa cuối cùng của mình với người đã khuất – chuyển cho người phụ nữ tóc bạc những gì bên trong cái két an toàn ở Florence – và vấn đề thời gian chuyển hàng, như ông ta đã được lưu ý, là rất quan trọng.

      được sớm hơn cái ngày đã khoanh tròn lịch của Ngài.

      Thị trưởng trao phong bì có chứa mật mã két an toàn cho Vayentha, người được cử đến Florence để lấy thứ bên trong – cái “lưỡi câu nhỏ xíu chế tác rất khéo léo” này. Tuy nhiên, lúc Vayentha gọi lại, tin tức của ta vừa gây sốc vừa rất đáng ngại. Những gì bên trong két a toàn đã bị lấy mất, và Vayentha may mắn chạy thoát. Bằng cách nào đó, người phụ nữ tóc bạc biết được tài khoản và đã dùng ảnh hưởng của mình để tiếp cận cái két, đồng thời cũng ra lệnh bắt giữ bất kỳ ai khác xuất hiện để tìm cách mở két.

      Việc đó xảy ra ba ngày trước.

      Vị khách có ý ̣nh rất rõ ràng rằng muốn cái vật đã bị đánh cắp là lời nguyền cuối cùng của ông ta dành cho người phụ nữ tóc bạc – một tiếng nói cay độc từ dưới mồ.

      Nhưng nó đã được nói quá sớm.

      Từ lúc đó, Consortium bước vào một cuộc tranh giành quyết liệt – sử dụng mọi nguồn lực của mình để bảo vệ những nguyện vọng cuối cùng của khách hàng, cũng như bảo vệ chính mình. Trong quá trình ấy, Consortium đã vượt qua rất nhiều ranh giới mà Thị trưởng biết sẽ rất khó quay trở lại được nữa. Lúc này, trước tất cả những gì diễn ra ở Florence, Thị trưởng đăm đăm nhìn xuống mặt bàn và tự hỏi tương lai sẽ ra sao.

      cuốn lịch của ông ta, cái vòng tròn nghệch ngoạc của vị khách trừng trừng nhìn lại – một vòng tròn đỏ thẫm bao quanh một ngày rất đặc biệt.

      Ngày mai.

      Đầy miễn cưỡng, Thị trưởng nhìn chai Scotch bàn trước mặt mình. Thế rồi, lần đầu tiên trong mười bốn năm, ông ta rót ra một ly và uống cạn chỉ với một hớp duy nhất.



      ***
      Ở sàn tàu phía dưới, điều phối viên Laurence Knowlton rút chiếc thẻ nhớ màu đỏ khỏi máy tính và đặt lên bàn trước mặt mình. Đoạn video là một trong những điều lạ lùng nhất từng xem.

      Và nó dài đúng chín phút...nếu tính theo từng giây.

      Cảm thấy sợ hãi một cách khác thường, ta đứng lên và sải bước trong căn phòng nhỏ xíu của mình, tự hỏi có nên đưa đoạn video kỳ quái kia cho Thị trưởng hay .

      Cứ việc thực hiện nhiệm vụ của mày, Knowlton tự nhủ. hỏi. phán xét.

      ́ giũ đoạn video ra khỏi đầu ta đánh dấu vào sổ công việc một nhiệm vụ phải làm. Ngày mai, đúng như cầu của vị khách, ta sẽ tung tệp video cho giới truyền thông.


    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,875
      #000080'] CHƯƠNG 18
      #000080']Type: TMT

      Viale Niccolò Machiavelli được xem là đại lộ đẹp nhất ở Florence. Với những khúc cong hình chữ S rất rộng uốn lượn qua cảnh quan um tùm cây cối cùng những bờ rào và hàng cây rụng lá theo mùa, con đường này là nơi thích của những người đạp xe và người mê dòng xe Ferrari.

      Sienna thành thục điề khiển chiếc Trike băng qua từng khúc quanh khi họ bỏ lại phía sau khu dân cư bẩn thỉu và tiến vào vùng khí sạch , phủ kín tuyết của bờ tây thành phố. Họ vừa chạy qua tháp đồng hồ nhà nguyện điểm đúng 8 giờ sáng.

      Langdon bám chặt sau xe, tâm trí xoay mòng mòng với những hình ảnh khó hiểu về hỏa ngục của Dante…và gương mặt bí của người phụ nữ xinh đẹp tóc bạc mà vừa nhìn thấy. Bà ấy bị hai gã lính to lớn kẹp chặt ở băng ghế sau của xe thùng.

      Dù bà ấy là ai, Langdon thầm nghĩ, lúc này bọn họ cũng giữ bà ấy.

      “Người phụ nữ xe”, Sienna át tiếng động cơ chiếc Trike. “ có chắc đó chính là người phụ nữa trong ảo giác của ?”

      “Chắc chắn.”

      “Vậy nhất định từng gặp bà ấy vào lúc nào đó trong hai ngày qua. Vấn đề là tại sao cứ liên tục nhìn thấy bà ấy…và tại sao bà ấy lại liên tục nhắc tìm kiếm và thấy.”

      Langdon đồng ý. “Tôi biết…tôi nhớ tì gì về cuộc gặp với bà ấy, nhưng mỗi lần nhìn thấy gương mặt bà, tôi lại có cản giác mãnh liệt rằng tôi cần giúp bà ấy.”

      Rất xin lỗi! Rất xin lỗi!

      Langdon bỗng tự hỏi phải chăng lời xin lỗi kỳ lạ của chính là dành cho người phụ nữ tóc bạc. Hay mình làm hỏng việc của bà ấy? Ý nghĩ đó lại hình thành gút thắt trong lòng .

      Langdon có cảm giác như thể kho vũ khí của bị lấy mất món quan trọng. Mình nhớ gì cả. Langdon có khả năng nhớ chính xác mọi hình ảnh từ thời còn niên thiếu, vậy nên trí nhớ là thứ tài sản trí tuệ mà phải dựa vào nhiều nhất. Với con người quen với việc nhớ được mọi chi tiết phức tạp của những gì mình nhìn thấy xung quanh, bị mất trí chẳng khác gì cố cho máy bay hạ cánh trong đêm tối mà hề có ra đa.

      “Có vẻ như cơ hội duy nhất của để tìm ra câu trả lời là giải mã bức Vực địa ngục”, Sienna . “Cho dù nó chứa bí mật gì…dường như đó cũng chính là lý do bị săn đuổi.”

      Langdon gật đầu, suy nghĩ về từ catrovacer được viết nền tranh – nơi có những xác người quằn quại trong Hỏa ngục của Dante.

      Đột nhiên, ý nghĩ rất bật ra trong đầu Langdon.

      Mình tỉnh dậy tại Florence…

      thế giới này, thành phố nào có quan hệ gật gũi với Dante hơn Florence. Dante Alighieri sinh ra ở Florence, lớn lên ở Florence. Theo truyền thuyết, ông phải lòng nàng Beatrice ở Florence, và bị đày ải khỏi quê nhà Florence, phải lang thang khắp miền quê nước Ý trong nhiều năm, với nỗi nhớ nhà da diết.

      Ngươi rời bỏ mọi thứ người quý nhất, Dante viết về đày ải. Đây chính là mũi tên đầu tiên mà cây cung đày ải bắn .

      Khi Langdon nhớ ra những lời ấy trong Khổ XVII của Thiên đàng, nhìn sang bên phải, cố phóng tầm mắt qua sông Amo về phía những ngọn tháp phía xa của thành cổ Florence.

      Langdon hình dung ra tổng thể thành phố xưa - mê cung toàn du khách, những chỗ đông nghịt, và ngựa xe hối hả qua những thành phố chật hẹp xung quanh nhà thờ lớn lừng danh, các bảo tàng, nhà nguyện và khu mua sắm của Florence. phỏng đoán rằng nếu và Sienna rời khỏi chiếc Trike, hai người có thể mất tăm trong đám đông.

      “Chúng ta cần tới thành cổ”, Langdon . “Nếu có câu trả lời đó chính là nơi có thể tìm ra. Thành cổ Florence là toàn bộ thế giới của Dante.”

      Sienna gật đầu đồng ý và qua vai, “Chỗ đó cũng an toàn hơn - có nhiều nơi để nấp. Tôi tới cổng chào Porta Romana, và từ đó chúng ta có thể vượt sông.”

      Sông, Langdon nghĩ với thoáng lo lắng. Hành trình xuống địa ngục nổi tiếng của Dante cũng bắt đầu bằng việc vượt qua con sông.

      Sienna tăng ga, và khi cảnh vật vùn vụt trôi về phía sau, trong đầu Langdon điểm lại những hình ảnh của hỏa ngục, những người chết và hấp hối, mười rãnh Malebolge với vị bác sĩ dịch hạch cùng từ lạ lùng - CATROVACER. suy nghĩ về những từ viết vội góc dưới bức tranh Vượt địa ngục – Chỉ có thể nắm bắt được chân lý qua cặp mắt chết chóc - và băn khoăn biết câu dữ dội đó có phải trích từ trường ca của Dante .

      Mình nhận ra nó.

      Langdon thuộc lòng tác phẩm của Dante, và khả năng xuất sắc của , với tư cách nhà sử học nghệ thuật chuyên về biểu tượng, khiến nhiều lúc người ta phải mời đến để giải thích vô số biểu tượng có sẵn trong thế giới của Dante. trùng hợp, hoặc có lẽ gần như trùng hợp, từng có bài giảng về Hỏa ngục của Dante khoảng hai năm trước.

      Dante thần thánh. Những biểu tượng của Địa ngục.

      Dante Alighieri trờ thành trong những biểu tượng sùng bái đích thực của lịch sử, khuấy động việc thành lập các hội Dante khắp thế giới. Chi nhánh lâu đời nhất ở Mỹ được Henry Wadsworth Longfellow thành lập năm 1881 tại Cambridge, bang Massachusetts. Nhóm thi sĩ Fireside Poet nổi tiếng ở New England là nhóm đầu tiên ở Mỹ dịch Thần khúc, và bản dịch này vẫn nằn trong số những bản dịch được đánh giá cao và đọc nhiều nhất cho tới ngày nay.

      sinh viên nổi tiếng về tác phẩm của Dante, Langdon từng được đề nghị diễn thuyết tại kiện lớn do trong những hội Dante lâu đời nhất chủ trì - Società Dante Alighieri Vienna. kiện này được tổ chức tại Viện Hàn Lâm Khoa học Vienna. Nhà tài trợ chính của kiện - tìm cách mượn hẳn giảng đường với hai nghìn chỗ ngồi của Viện.

      Khi Langdon đến kiện đó, được chủ tọa hội thảo đón và dẫn vào trong. Lúc họ qua đại sảnh, Langdon thể chú ý đến năm từ được viết băng kiểu chữ khổng lồ choán hết bức tường phía sau: NẾU CHÚA SAI SAO?

      “Là tác phẩm của Lukas Troberg”, vị chủ tọa . “Dự án nghệ thuật mới nhất của chúng tôi. nghĩ sao?”

      Langdon nhìn dòng chữ đồ sộ, biết phải phản ứng sao.”Ừm…nét bút của ông ấy rất phóng khoáng, nhưng khả năng kiểm soát chủ thể giả định của ông ấy dường như hơi yếu.”

      Vị chủ tọa nhìn hiểu. Langdon hy vọng cuộc tiếp xúc của với cử tọa khá hơn.

      Cuối cùng, khi bước lên sân khấu, Langdon nhận được tràng pháo tay nhiệt thành từ đám đông đứng kín trong phòng.

      “Thưa quý ông, quý bà!”, Langdon bắt đầu , giọng vang lên trong loa. “Willkommen, bienvenue, welcome.”

      Câu chào nổi tiếng từ Cabaret!* khiến đám đông cười ồ tán thưởng.



      *Cabaret là loại hình giải trí bao gồm hài kịch, nhạc và khiêu vũ, thường diễn ra ở quán ăn hay hộp đêm với sân khấu. Chương trình này thường bắt đầu với câu chào bằng ba thứ tiếng Đức, Pháp, như .

       

      “Tôi vừa được thông báo rằng cử tọa của chúng ta tối nay chỉ có các hội viên Hội Dante, mà còn có nhiều nhà khoa học và sinh viên dự khán, những người có lẽ cũng khám phá Dante lần đầu tiên. Vì vậy, với những cử tọa quá bận học hành nên đọc được các thiên trường ca Ý thời trung cổ, tôi nghĩ mình nên bắt đầu bằng phần giới thiệu tổng quan về Dante - cuộc đời, tác phẩm và lý do vì sao ông được coi là trong những nhân vật có ảnh hưởng nhất trong lịch sử.”

      Tiếng vỗ tay lại vang lên.

      Langdon trình diễn loạt hình ảnh của Dante bằng thiết bị điều khiển từ xa xíu trong tay, đầu tiên là bức chân dung to bằng người của Andrea del Castagno vẽ thi sĩ đứng trong khung cửa, tay cầm cuốn sách triết học.

      “Dante Alighieri”, Langdon bắt đầu trình bày. “Nhà văn kiêm triết gia Florence này sống từ năm 1265 đến 1321. Trong bức chân dung này, giống như trong tất cả các bức vẽ khác, ông đội đầu chiếc cappuccio màu đỏ - loại khăn trùm vừa khít đầu có vạt che tai - cùng với áo choàng Lucca màu đỏ thẫm của ông, trở thành hình ảnh Dante được tái tạo nhiều nhất.”

      Langdon chuyển tới chân dung Dante của Botticelli lấy từ phòng trưng bày Uffizi, nhấn mạnh đến những đặc điểm đáng chú ý nhất của Dante là cằm bạnh và mũi khoằm. “Đây, gương mặt độc nhất vô nhị của Dante lần nữa được khuôn bên trong chiếc cappuccio màu đỏ của ông, nhưng trong ví dụ này, Botticelli thêm vòng nguyệt quế lên khăn của ông như biểu tượng về năng lực chuyên môn - trong trường hợp này là nghệ thuật thi ca - biểu tượng truyền thông vay mượn từ Hy Lạp cổ đại và vẫn được sử dụng ngày nay trong các nghi thức tôn vinh những thi sĩ đoạt giải và cả những người giành giải Nobel.”

      Langdon chuyển nhanh qua vài hình ảnh nữa, tất cả đều thể Dante đội mũ trùm đỏ, áo thụng đỏ, đội vòng nguyệt quế, và có cái mũi rất nổi bật. “Và để tổng hợp cái nhìn của quý vị về Dante, đây là bức tượng ở Quảng trường Santa Croce…và, dĩ nhiên, cả bức bích họa nổi tiếng của Giotto ở Nhà Nguyện Bargello.”

      Langdon để nguyên hình ảnh bức bích họa của Giotto màn hình và tiến ra giữa sân khấu.

      “Như các vị đương nhiên biết, Dante nổi tiếng nhất với kiệt tác văn học Thần khúc - câu chuyện cực kỳ sinh động về chuyến du hành của tác giả vào địa ngục, vượt qua luyện ngục, và cuối cùng bước lên thiên đường để trò chuyện với Chúa. Theo những chuẩn mực đại, Thần khúc chẳng có gì hài hước cả. Nó được coi là hài kịch vì lý do hoàn toàn khác. Ở thế kỷ XIV, nền văn học Ý, theo cầu, được chia thành hai loại: Bi kịch, đại diện cho văn học cấp cao, được viết bằng tiếng Ý chính thống, hài kịch, đại diện cho văn học cấp thấp, được viết bằng phương ngữ và dành cho đại chúng.”

      Langdon chuyển các cảnh sang bức bích họa của Michelino, minh họa Dante đứng bên ngoài tường thành Florence, tay cầm bản Thần khúc. Ở phía sau, ngọn núi bậc thang của luyện ngục vươn cao, vượt lên những cánh cổng địa ngục. nay bức vẽ được treo tại Nhà thờ lớn Santa Maria del Fiore - được biết đến nhiều hơn ở Florence với tên gọi II Duomo.

      “Như quý vị có thể đoán ra từ nhan đề”, Langdon tiếp tục. “Thần khúc được viết bằng phương ngữ, thứ ngôn ngữ của giới bình dân. Nó hòa trộn với tôn giáo, lịch sử, chính trị, triết học và cả bình luận xã hội vào tấm thảm hư cấu mà, dù rất uyên bác, quần chúng nhân dân vẫn dễ dàng lĩnh hội được nó. Tác phẩm trở thành trụ cột quan trọng của văn hóa Ý đến mức phong cách hành văn của Dante được công nhận như là quy chuẩn cho ngôn ngữ Ý đại.”

      Langdon dừng lại chút để tạo hiệu ứng rồi . “Thưa các bạn, thể nào đánh giá hết được tầm ảnh hưởng từ tác phẩm của Dante Alighieri. Xuyên suốt lịch sử, có lẽ chỉ với ngoại lệ duy nhất là Kinh Thánh, tác phẩm văn học, nghệ thuật hoặc nhạc nào truyền cảm hứng cho nhiều tác phẩm ca ngợi, mô phỏng, biến thể và chú giải hơn Thần khúc.

      Sau khi liệt kê loạt tên tuổi nhà soạn nhạc, họa sĩ và tác giả trứ danh sáng tạo những tác phẩm dựa thiên trường ca của Dante, Langdon lướt nhìn đám đông. “Xin hãy cho tôi biết, có tác giả nào ở đây tối nay ?”

      Gần như phần ba số cánh tay giơ lên. Langdon nhìn đầy sững sờ. Ôi chao, hoặc đây là nhóm cử tọa tài năng nhất Trái đất, hoặc bài trình bày điện tử hôm nay phát huy tác dụng.

      “Chà, như tất cả các quý vị tác giả biết, nhà văn đánh giá điều gì cao hơn lời khen ngợi sách - những lời bình luận dù chỉ dòng của nhân vật có ảnh hưởng cũng giúp người khác muốn mua tác phẩm của Quý vị. Và, ở thời trung cổ, cũng có những lời khen ngợi sách, Dante giành ít lời như vậy.”

      Langdon đổi hình ảnh. “Quý vị thấy thế nào nếu có được dòng này áo bìa sách của mình?”

      Trái đất này chưa từng có nhân vật nào vĩ đại hơn ông ấy.”

      Tiếng thào ngạc nhiên lan khắp đám đông.

      “Vâng”, Langdon , “chính là ngài Michelangedo mà tất cả các vị đều biết qua Nhà nguyện Sistine và bức tượng David. chỉ là họa sĩ và nhà điêu khắc bậc thầy, Michelangelo còn là thi sĩ kiệt xuất, xuất bản gần ba trăm bài thơ, trong đó gồm bài có nhan đề Dante, dành tặng cho người có cái nhìn khắc nghiệt về địa ngục, nguồn cảm hứng cho tác phẩm Phán quyết cuối cùng của mình. Và nếu Quý vị tin tôi, xin hãy đọc Khổ III trong Hoả ngục của Dante và sau đó tới thăm Nhà nguyện Sistine, Quý vị thấy hình ảnh rất quen thuộc này ngay phía bàn thờ.”

      Langdon chuyển đến hình ảnh của chi tiết kinh khủng về con thú vạm vỡ vung mái chèo khổng lồ về phía đám người co rúm lại với nhau. “Đây là gã chèo đò dịa ngục của Dante, Charon, dùng mái chèo đánh đập các hành khách theo hàng lối.”

      Lúc này Langdon chuyển sang cảnh mới - chi tiết thứ hai về bức Phán quyết cuối cùng của Michelangelo - người bị đóng đinh thánh giá. “Đây là nhân vật Haman Xấu xa *, người mà theo Kinh Thánh, bị treo cổ tới chết. Tuy nhiên trong trường ca của Dante, ông ta bị đóng đinh lên thánh giá. Như Quý vị có thể thấy ở đây, trong Nhà nguyện Sistine, Michelangelo chọn câu chuyện của Dante thay cho câu chuyện trong Kinh Thánh”, Langdon cười hạ giọng thào, “Xin đừng với Đức Thánh Cha!”

      Đám đông cười ồ.

      “Hỏa ngục của Dante tạo ra thế giới đau đớn và thống khổ vượt xa mọi tưởng tượng trước đó của con người, và đúng là tác phẩm của ông định nghĩa cho những cái nhìn đại của chúng ta về địa ngục.” Langdon dừng lại. “Và xin hãy tin tôi, Nhà thờ Công giáo phải cảm ơn Dante rất nhiều vì điều đó. Hỏa ngục của ông hăm dọa những tín đồ sùng đạo suốt nhiều thế kỷ, và ràng làm cho số người sợ hãi chăm lễ nhà thờ tăng lên gấp ba.”

      Langdon chuyển hình ảnh. “Và điều này dẫn tới lý do tại sao tất cả chúng ta ở đây tối nay.”

      Màn hình lúc này hiển thị nhan đề bài giảng của : DATE THẦN THÁNH: NHỮNG BIỂU TƯỢNG CỦA ĐỊA NGỤC.

      Hỏa ngục của Dante là nơi rất phong phú về biểu tượng và hình tượng, đến mức tôi thường dành cả khóa học kéo dài hết học kỳ cho đề tài này. Và tối nay, tôi nghĩ có cách nào để tiết lộ những biểu tượng trong Hỏa ngục của Dante tốt hơn là sánh bước cùng ông ấy…qua những cánh cổng của địa ngục.”

      Langdon bước tới mép sân khấu và quan sát đám đông. “Bây giờ, nếu chúng ta có kế hoạch làm cuộn du ngoạn qua địa ngục, tôi đề xuất chúng ta nên sử dụng bản đồ. Và có tấm bản đồ nào vẽ địa ngục của Dante hoàn chỉnh và chính xác hơn tấm do Sandro Botticelli vẽ.”

      bấm điều khiển, và bức Vực Địa Ngục kinh khủng của Botticelli ra trước mắt đám đông. nghe vài tiếng xuýt xoa khi mọi người nhìn thấy những cảnh hãi hùng diễn ra trong cái hang ngầm hình phễu.

      như số họa sỹ, Botticelli cự kỳ trung thành trong cách hiểu văn bản của Dante. Thực tế, ông ấy bỏ rất nhiều thời gian đọc Dante, đến mức nhà sử học nghệ thuật vĩ đại Giorgio Vasari phải rằng ám ảnh của Botticelli đối với Dante dẫn tới “những xáo trộn nghiêm trọng trong đời sống của ông”. Botticelli sáng tạo hơn hai chục tác phẩm nữa liên quan đến Dante, nhưng tấm bản đồ này là tác phẩm nổi tiếng nhất.”

      Rồi Langdon xoay người, chỉ vào góc bên trái của bức vẽ. “Hành trình của chúng ta bắt đầu từ chỗ này, bên mặt đất, nơi Quý vị có thể nhìn thấy Dante trong sắc phục đỏ, cùng với người dẫn đường của mình, Virgil, đứng bên ngoài những cánh cổng địa ngục. Từ đây, chúng ta xuống dưới, qua chín tầng hỏa ngục của Dante, và cuối cùng đối diện với…”

      Langdon nhanh chóng chuyển sang cảnh mới - hình phóng to quỷ Satan đúng như mô tả của Botticelli trong bức tranh này - Quỷ vương ba đầu kinh khủng ăn thịt ba người, mỗi miệng người.

      Nghe tiếng đám đông ồ lên.

      “Chỉ là lướt qua những điểm thú vị sắp tới”, Langdon tuyên bố. “Nhân vật đáng sợ này chính là nơi hành trình tối nay kết thúc. Đây là tầng địa ngục thứ Chín, nơi quỷ Satan cư trú. Tuy nhiên…”, Langdon dừng lại. “Đến được đó cũng khá thú vị, cho nên chúng ta quay trở lại chút…trở lại những cánh cổng địa ngục, nơi hành trình của chúng ta bắt đầu.”

      Langdon chuyển thêm cảnh nữa - tờ in thạch bản của Gustave Doré mô tả lối vào dạng hầm tối được khoét bề mặt vách đá ảm đạm. Dòng chữ khắc phía lối vào đề: VỨT BỎ MỌI HY VỌNG, NHỮNG KẺ BƯỚC VÀO ĐÂY.

      “Vì vậy…”, Langdon mỉm cười . “Chúng ta vào chứ?”



      ***


      Tiếng bánh xe rít lên đâu đó rất to, và cử tọa trước mắt Langdon tan biến. cảm thấy mình chúi về phía trước, và đập mạnh vào lưng Sienna khi chiếc Trike phanh kít lại giữa đại lộ Viale Machiavelli.

      Langdon loạng choạng, đầu vẫn nghĩ tới những cánh cổng địa ngục đầy đe dọa trước mắt của mình. Khi lấy lại tư thế, nhận ra ngay mình ở đâu.

      “Có chuyện gì vậy?”, hỏi.

      Sienna chỉ về phía Cổng chào Porta Romana - cánh cổng bằng đá cổ kính được xem như lối vào thành cổ Florence - ở phía trước khoảng ba trăm thước. “Robert, có chuyện gì!”

       

       

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,875
      #000080']Chương 19
      #000080']Typer: Candy Lai
       

      Đặc vụ Bruder đứng trong căn hộ tồi tàn và cố gắng hiểu những gì ta nhìn thấy. Ai lại sống trong chỗ của nợ này chứ?Nơi đây được bày trí sơ sài và xập xệ, giống như phòng ký túc đại học được đặt vào nhà kho vậy.

      “Đặc vụ Bruder?”, người của ta gọi vọng lại từ trong sảnh. “Ngài cần xem thứ này.”

      Trong lúc bước tới sảnh, Bruder thắc mắc liệu cảnh sát địa phương bắt được Langdon chưa. Bruder muốn giải quyết cuộc khủng hoảng này “tại chỗ”, nhưng việc để Langdon chạy thoát khiến ta còn lựa chọn nào ngoài đề nghị cảnh sát địa phương hỗ trợ và đặt trạm kiểm soát đường. chiếc xe máy nhanh nhẩu đường phố như mê cung của Florence dễ dàng tránh khỏi đội xe thùng của Bruder, với những ô cửa kính bằng polycarbonate nặng nề và lốp xe đặc chống thủng giúp họ dễ bị xâm hại nhưng lại di chuyển vô cùng ì ạch. Cảnh sát Ý có tiếng là chịu hợp tác với người ngoài, nhưng tổ chức của Bruder có ảnh hưởng rất lớn – cảnh sát, các lãnh quán, đại sứ quán. Khi bọn ta có cầu, ai dám thắc mắc.

      Bruder bước vào phòng làm việc nơi người của ta đứng trước máy tính mở và gõ lên lớp lót cao su. “Đây chính là máy ta sử dụng”, người kia . “Langdon dùng nó để truy cập vào email của mình và thực số lệnh tìm kiếm. Các tệp tin vẫn còn lưu dấu vết.”

      Bruder tiến lại phía bàn.

      “Có vẻ đây phải là máy tính của Langdon”, kỹ thuật viên .“Nó được đăng ký cho ai đó có tên viết tắt là S.C., tôi có tên đầy đủ ngay thôi.”

      Trong lúc Bruder chờ đợi, đôi mắt ta bị thu hút vào tập báo bàn. ta nhấc lên, giở nhanh qua tập báo – quyển chương trình biểu diễn cũ của Nhà hát London Globe và loạt bài báo.Bruder càng đọc mắt càng mở to.

      Bruder cầm theo tập tài liệu quay trở lại sảnh và cầu gọi cho sếp mình. “Tôi Bruder đây”, ta .“Tôi nghĩ mình có nhận dạng của người giúp đỡ Langdon.”

      “Là ai?”, giọng sếp hỏi lại.

      Bruder từ từ thở hắt ra.“Ngài tin nổi đâu!”



      ***

      Cách đó hai dặm, Vajentha rạp người chiếc BMW phóng như bay. Những xe cảnh sát phóng ào qua ả theo hướng ngược lại, hú còi inh ỏi.

      Ta bị từ chối, ả nghĩ thầm.

      Bình thường, độ rung nhè từ động cơ bốn của chiếc xe phân khối lớn giúp thần kinh ả bình tĩnh lại. Nhưng hôm nay . Vajentha làm việc cho Consortium mười hai năm, leo từ địa vị nhân viên hỗ trợ mặt đất lên điều phối viên chiến lược, rồi lên đến đặc vụ ngoại tuyến cấp cao. nghiệp là tất cả những gì ta có.Các đặc vụ ngoại tuyến phải chấp nhận cuộc sống bí mật, lại nhiều, những nhiệm vụ kéo dài, tất cả nhằm bất kỳ mối quan hệ hay cuộc sống bên ngoài nào.

      Ta nhận nhiệm vụ này suốt năm, ả nghĩ  thầm, vẫn sao tin được Thị trưởng lại bấm nút và từ chối ả đột ngột như vậy.

      Suốt mười hai tháng, Vajentha giám sát các dịch vụ hỗ trợ cho khách hàng của Consortium – thiên tài lập dị có đôi mắt màu xanh lục chỉ muốn “biến mất” thời gian để có thể làm việc mà bị đối thủ và kẻ thù quấy rầy. Ông ta rất hiếm khi lại, và luôn vô hình, nhưng chủ yếu ông ta làm việc. Vajentha được biết bản chất công việc của người này vì hợp đồng của ả chỉ đơn giản là giữ bí mật cho khách hàng trước những nhân vật thế lực cố tìm ra ông ta.

      Vajentha thực nhiệm vụ với mức độ chuyên nghiệp tuyệt vời, và mọi thứ đều diễn ra hoàn hảo.

      Hoàn hảo, tức là… cho đến tối qua.

      Trạng thái cảm xúc cùng nghiệp của Vajentha lao dốc kể từ lúc đó.

      Giờ ta là kẻ ngoài cuộc.

      Nguyên tắc từ chối, nếu được vận hành, đòi hỏi đặc vụ ngay lập tức rời bỏ nhiệm vụ tại của mình và rút khỏi “đấu trường” tức . Nếu đặc vụ bị bắt, Consortium từ chối mọi liên can với đặc vụ. Các đặc vụ đều biết ràng là đừng cố ăn may với tổ chức, vì họ đều tận mắt chứng kiến khả năng của tổ chức trong việc thay đổi thực tế thành bất kỳ điều gì phù hợp với nhu cầu của nó.

      Vajentha chỉ mới biết có hai đặc vụ bị từ chối.Rất lạ là ả chưa từng nhìn thấy họ xuất trở lại nữa. Ả luôn cho rằng họ bị triệu tập để giải trình chính thức và sa thải, với cầu bao giờ được liên lạc lại với các nhân viên của Consortium.

      Nhưng lúc này Vajentha chắc như vậy.

      Ta quan trọng hóa vấn đề thôi, ả cố tự nhủ mình. Cho đến giờ các giải pháp của Consortium đều tao nhã hơn sát thủ máu lạnh rất nhiều.

      Cho dù như vậy, ả vẫn cảm thấy cơn ớn lạnh chạy khắp cơ thể.

      Bản năng thúc giục ả thoát khỏi mái khách sạn mà để ai phát ngay khi ả nhìn thấy nhóm của Bruder đến, và ả thắc mắc biết có phải chính bản năng đó cứu mạng ả .

      Giờ ai biết ta ở đâu.

      Lúc Vajentha phóng lên phía bắc Đại lộ Viale del Poggio Imperiale, ả nhận ra đâu là khác biệt trong vài tiếng đồng hồ qua. Đêm qua, ả lo lắng giữ công việc của mình.Còn bây giờ, ả lo lắng bảo vệ tính mạng.


    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,875
      #003366']Chương 20
      #003366']Typer: Candy Lai
      #003366'] 
      Florence từng là thành phố có tường bao, lối vào chính là cổng chào bằng đá Porta Romana, được xây dựng năm 1326. Trong khi hầu hết tường bao của thành phố bị phá hủy nhiều thế kỷ trước, cổng Porta Romana vẫn còn nguyên, và ngày nay, giao thông vào thành phố đều thông qua các lối thông hình vòm sâu hoắm xuyên qua phần tường phòng vệ đồ sộ.

      Bản thân cổng thành là rào chắn cao mười lăm mét bằng gạch và đá cổ xưa, với lối chính vẫn còn nguyên hai cánh cổng gỗ có đóng đinh đồ sộ luôn mở cho xe cộ qua. Sáu trục đường chính hội tụ ở ngay trước những cánh cửa này, nối thành vòng xuyến với ô cỏ trung tâm có đặt bức tượng lớn của nghệ sĩ Pistoletto, mô tả người phụ nữ rời khỏi cổng thành, đầu đội bó cỏ rất lớn.

      Mặc dù nay, địa điểm này giống với cơn ác mộng giao thông ồn ào hơn nhưng tòa cổng thành mộc mạc của Florence lại từng là địa điểm của Fiera dei Contraii – Khu đấu xảo Khế ước – nơi những người cha bán con mình cho những cuộc hôn nhân theo giao ước, thường là buộc họ nhảy múa gợi dục để giành được những món hồi môn cao hơn.

      Sáng nay, còn cách cổng thành vài trăm thước, Sienna bất ngờ phanh lại và hoảng hốt chỉ tay. Langdon ngồi ở ghế sau chiếc Trike nhìn về phía trước và lập tức hiểu ra nỗi lo sợ của . Trước mặt họ, hàng dài xe cộ chạy rà rà rồi dừng lại. Xe cộ ở vòng xuyến bị ách lại vì rào chắn của cảnh sát, và lúc này có thêm vài xe cảnh sát chạy tới. Những sĩ quan có vũ trang từ xe này tới xe khác, hỏi han.

      thể là vì chúng ta được, Langdon nghĩ bụng. lẽ nào?

      người xe đạp mồ hôi nhễ nhại đạp xe về phía họ, rời xa đám xe cộ, ngược lên phía Đại lộ Viale Machiavelli. ta điều khiển loại xe đạp nằm ngả người, đôi chân trần của ta duỗi dài phía trước.

      Sienna gọi to về phía ta bằng tiếng Ý. “Có chuyện gì thế?

      Tôi biết!”, ta hét to đáp lại, trông đầy vẻ lo lắng. “Cảnh sát! ta hối hả đạp qua, vẻ rất muốn thoát khỏi khu vực này.

      Sienna ngoảnh lại phía Langdon, vẻ mặt đanh lại.“Chặn đường, quân cảnh.”

      Có tiếng còi rít lên phía sau họ quãng, Sienna thừ ra yên xe, đăm đăm nhìn ngược trở lại phía Đại lộ Viale Machiavelli, cố giấu vẻ sợ hãi.

      Chúng ta bị kẹt ở giữa rồi, Langdon thầm nghĩ, phóng mắt nhìn khắp khu vực xem có lối thoát nào giao lộ, công viên, lối xe chạy – nhưng tất cả những gì thấy là những tư gia ở mé bên trái và bức tường đá cao ngất bên phải.

      Tiếng còi hú nghe to hơn.

      “Lên kia”, Langdon hối thúc, chỉ tay về phía công trường xây dựng vắng vẻ cách đó gần ba mươi thước, nơi cái máy trộn bê tông di động ít nhiều cũng có thể thành chổ náu.

      Sienna cho xe lao lên vỉa hè và phóng nhan về phía công trường. Họ đỗphía sau máy trộn, nhưng nhận ra rằng nó chỉ đủ che kín chiếc Trike mà thôi.

      “Theo tôi”, Sienna , chạy nhanh về phía kho chứa dụng cụ nép trong bụi cây sát bức tường đá.

      Đó đâu phải là kho chứa dụng cụ, Langdon nhận ra ngay, mũi nhăn lại khi họ đến gần hơn.Đó là buồng vệ sinh di động mà.

      Khi Langdon và Sienna tới bên ngoài buồng vệ sinh hóa chất của công nhân xây dựng, họ nghe tiếng xe cảnh sát tiến lại gần phía sau. Sienna giật mạnh tay nắm cửa, nhưng nó nhúc nhích. sợi xích nặng trịch cùng chiếc khóa khóa chật cánh cửa. Langdon nắm lấy cánh tay Sienna và kéo vòng ra phía sau buồng vệ sinh, đẩy vào khoảng trống rất hẹp giữa buồng vệ sinh và bức tường đá. Hai người vừa may lọt được vào đó, nhưng khí rất hôi thối và khó chịu.

      Langdon len vào ngay sau vừa lúc chiếc Subaru Forester đen xì với dòng chữ CẢNH SÁT lồ lộ bên sườn xuất . Chiếcxe từ từ lăn bánh qua chỗ họ.

      Quân cảnh Ý, Langdon nghĩ, lòng đầy hoài nghi. thắc mắc biết những sĩ quan này có được lệnh nổ súng ngay khi nhìn thấy đối tượng .

      “Ai đó ráo riết tìm ra chúng ta”, Sienna thào.“Và bằng cách nào đó họ làm được.”

      “Nhờ GPS chăng?”, Langdon to. “Có lẽ cái máy chiếu có thiết bị dò tìm bên trong?”

      Sienna lắc đầu.“Tin tôi , nếu thứ đó có thể lần tìm được cảnh sát ở ngay đầu chúng ta rồi.”

      Langdon thay đổi vóc người cao lớn của mình, cố gắng cho thoải mái hơn trong gian chật hẹp xung quanh. thấy mình mặt đối mặt với bức graffiti theo phong cách nhã nhận được vẽ vội phía sau buồng vệ sinh.

      Cứ để nó cho người Ý.

      Hầu hết các buồng vệ sinh di động ở Mỹ kín đặc những hình vẽ ngông nghênh, nhang nhác giống như những cặp vú hoặc dương vật to tướng. Còn hình graffiti buồng vệ sinh này trông giống tập vở nháp của sinh viên nghệ thuật hơn – con mắt người, bàn tay được khắc họa khá nét, người nhìn nghiêng, và con rồng rất bay bướm.

      “Tình trạng phá hoại tài sản tại Ý phải ở đâu cũng giống thế này”, Sienna , ràng là đọc được ý nghĩ của . “Viện nghệ thuật Florence ở ngay phía bên kia bức tường đá này.”

      Như thế khẳng định cho lời của Sienna, nhóm sinh viên xuất cách đó quãng, thong thả tiến về phía họ cùng với đồ nghề nghệ thuật tay. Họ chuyện phiếm, châm thuốc hút, và tỏ vẻ ngạc nhiên về thứ chặn đường mình tại Porta Romana.

      Langdon và Sienna khom xuống thấp hơn để tránh khỏi tầm nhìn của nhóm sinh viên, và trong lúc làm như vậy, bất ngờ ý nghĩ kỳ lạ nảy ra với Langdon.

      Những kẻ tội đồ bị chôn nửa người với đôi chân thò lên trung.

      Có lẽ nó nảy ra từ cái mùi chất thải của con người, hoặc có lẽ từ chàng đạp xe với đôi chân để trần khua khoắng trước mặt, nhưng cho dù lý do là gì Langdon cũng nhớ đến cái thế giới kinh khủng ở Malebolge và những đôi chân trần chống ngược thò lên khỏi mặt đất.

      đột ngột ngoảnh lại người bạn đồng hành. “Sienna, trong bản Vực Địa Ngục của chúng ta, những đôi chân chống ngược ở rãnh thứ mười phải nhỉ? Tầng thấp nhất của Malebolge ấy?”

      Sienna nhìn ngơ ngác, như thế thời điểm này phải lúc.“Đúng, ở dưới cùng.”

      Trong chớp mắt, Langdon quay trở lại Vienna lúc có bài giảng. đứng sân khấu, chỉ còn lúc nữa là đến phần kết thúc, và vừa cho cử tọa xem bức chạm của Doré mô tả Geryon – con quái vật có cánh với cái đuôi chích chất độc sống ngay phía Malebolge.

      “Trước khi chúng ta gặp Satan”, Langdon tuyên bố, giọng trầm ấm của vang rền loa, “chúng ta phải qua mười rãnh Malebolge, nơi trừng phạt những kẻ gian dối – những kẻ cố ý phạm tội”.

      Langdon thay đổi ảnh chiếu để cho cử tọa xem chi tiết về Malebolge và sau đó lần lượt dẫn dắt họ xuống qua từng rãnh. “Từ xuống dưới chúng ta có: Những kẻ lừa gạt bị quỷ sứ đánh đập… những kẻ nịnh bợ ngoi ngóp trong phân người… bọn trục lợi trong giới tăng lữ bị chôn ngược nửa người, chân thò lên … đám phù thủy bị vặn ngược đầu ra sau… các chính trị gia tham nhũng trong bể hắc ín sôi sùng sục… bọn đạo đức giả phải mặc áo choằng bằng chì nặng nề… những tên trộm cắp bị rắn cắn… các vị chưởng lý dối trá bị lửa thiêu… những kẻ gieo rắc xích mích bị quỷ sứ phanh thây… và cuối cùng là những kẻ dối trá, bị các chứng bệnh ngoài sức tưởng tượng.”Langdon quay lại phía cử tọa.“Chắc chắn Dante dành rãnh cuối cùng này cho những kẻ dối trá vì có rất nhiều điều dối trá được ra liên quan đến ông, khiến ông bị trục xuất khỏi quên hương Florence dấu của mình.”

      Robert?”, giọng Sienna vang lên.

      Langdon giật mình trở về với tại.

      Sienna đăm đăm nhìn có chút ngạc nhiên.“Chuyện gì thế?”

      “Bản Vực Địa Ngục của chúng ta”, đầy phấn khích.“Tác phẩm bị thay đổi!” moi máy chiếu từ túi áo khoác và lắc mạnh hết mức trong gian chật hẹp.Viên bi trộn kêu xè xè rất to, nhưng những tiếng còi hú át tất cả.“Người nào tạo ra hình ảnh này sắp xếp lại trật tự các tầng ở Malebolge!”

      Khi máy chiếu bắt đầu sáng lên, Langdon chĩa nó vào bề mặt bằng phẳng trước mặt họ. Vực Địa Ngục xuất , sáng trong quầng ánh sáng lờ mờ.

      Botticelli cái buồng vệ sinh hóa chất, Langdon thầm nghĩ, cảm thấy xấu hổ.Đây chắc chắn là nơi kinh tởm nhất mà tác phẩm của Botticelli từng được trình diễn.Langdon đưa mắt xuống dưới, qua hết mười rãnh và bắt đầu gật gù đầy phấn khích.

      “Đúng rồi!”, kêu lên, “Bản này sai! Rãnh cuối cùng ở Malebolge lẽ ra phải toàn những người bệnh tật, chứ phải những người bị chôn ngược đầu. Tầng thứ mười dành cho những kẻ dối trá, phải cho bọn trục lợi trong giới tăng lữ!”.

      Trông Sienna đầy tò mò.“Nhưng… tại sao ai đó lại thay đổi chi tiết ấy chứ?”

      “Catrovacer”, Langdon thào, mắt nhìn những chữ cái xíu được thêm vào mỗi tầng.“Tôi nghĩ đó là những gì từ này muốn ám chỉ.”

      Bất chấp vết thương xóa sạch trí nhớ của Langdon về hai ngày qua, giờ đây vẫn cảm thấy đầu óc mình làm việc rất tốt. nhắm mắt lại và hình dung ra cả hai bản Vực Địa Ngục trong đầu để phân tích những điểm khác biệt. Các thay đổi ở Malebolge nhiều như Langdon tưởng… và cảm thấy như có tấm rèm bất ngờ được vén lên.

      Đột nhiên, mọi thứ sáng như pha lê.

      Hãy kiếm và tìm thấy.

      “Thế nào?”, Sienna háo hức.

      Miệng Langdon khô khốc.“Tôi biết tại sao mình lại ở Florence rồi.”

      chứ?”

      “Phải, và tôi biết lẽ ra tôi phải đến chỗ nào.”

      Sienna nắm lấy cánh tay . “Chỗ nào?!”

      Langdon cảm thấy như thể bàn chân vừa chạm xuống nền đất rắn chắc lần đầu tiên kể từ lúc tỉnh lại trong bệnh viện.“Mười chữ cái này”, thào. “Thực tế chúng chỉ tới vị trí chính xác trong thành phố cổ này. Đó là nơi tìm ra câu trả lời.”

      “Chỗ nào trong thành cổ?”, Sienna giục. “ nghĩ ra được gì rồi?”

      Có những tiếng cười vang lên từ mé bên kia buồng vệ sinh. nhóm sinh viên nghệ thuật nữa ngang qua, cười đùa và huyên thuyên bằng đủ thứ ngôn ngữ. Langdon thận trọng nhìn qua buồng vệ sinh, dõi theo bước họ . Rồi quan sát đám cảnh sát. “Chúng ta phải tiếp tục di chuyển. Tôi giải thích ở đường.”

      đường ư?”, Sienna lắc đầu. “Chúng ta chẳng bao giờ lọt qua được Porta Romana.”

      “Cứ ở yên đây trong ba mươi giây”, bảo , “sau đó theo tôi”.

      xong, Langdon lách ra ngoài, bỏ mặc người bạn mới ngơ ngác ở lại mình.


    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :