1. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Hỏa Ngục - Dan Brown (end)

Thảo luận trong 'Truyện Phương Tây'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,875

      #000080']font-size: 14px;line-height: 1.5em']CHƯƠNG 26[/B]

      #000080']Type: TMT

      #000080'] 
      tia nước bắn vọt lên trung chừng sáu mét.

      Langdon nhìn tia nước nhàng rơi trở lại mặt đất và biết rằng họ đến gần. Họ tới phía cuối đường hầm tạo thành từ vòm lá La Cerchiata và chạy băng qua bãi cỏ trống để luồn vào khoảng rừng toàn cây bẩn. Lúc này họ nhìn ra đài phun nước nổi tiếng nhất của Boboli - bức tượng của Stoldo Lorenzi mô tả thần biển Neptune tay cầm cây đinh ba. Được người địa phương gọi nôm na là “Đài phun nước cái dĩa”, công trình này được gọi là điểm trung tâm của khu vườn.

      Sienna dừng lại ở rìa lùm cây và ngước mắt nhìn qua các tán lá. “Tôi thấy cái máy bay đâu!”

      Langdon cũng còn nghe thấy tiếng nó nữa, vì tiếng của đài phun nước khá ồn ã.

      “Chắc nó được tiếp nhiên liệu”, Sienna . “Đây là cơ hội của chúng ta. Đường nào đây?”

      Langdon dẫn về bên trái, và họ bắt đầu lần xuống đoạn dốc cao. Khi ra khỏi lùm cây, họ nhìn thấy ngay Cung điện Pitti.

      “Tòa nhà nhắn xinh xắn”, Sienna thào.

      “Cách khiêm tốn đặc trưng nhà Medici”, đáp lại vẻ bông đùa.

      Vẫn còn cách xa họ phần tư dặm, song mặt chính bằng đá của Cung điện Pitti như thống trị toàn bộ khung cảnh, trải rộng sang hai bên. Ngoại thất bằng đá trát vữa nhám phồng lên đem lại cho công trình thần thái uy quyền cương nghị, thần thái ấy càng mạnh mẽ hơn nhờ thiết kế lặp lặp lại của những ô cửa chớp cùng các ô hở lấy sáng hình vòm. Theo truyền thống, các cung điện trang trọng đều tọa lạc những khu đất cao để bất kỳ ai trong khu vườn cũng phải ngước nhìn. Tuy nhiên, Cung điện Pitti lại nằm ở thung lũng thấp gần sông Arno, nghĩa là những người ở trong vườn Boboli đều phải nhìn xuống mới thấy .

      Tác dụng này càng gây ấn tượng hơn. kiến trúc sư mô tả rằng cung điện dường như do chính tự nhiên tạo ra, như thể những khối đá đồ sộ trong vụ sạt lỡ đất trôi xuống cả đoạn dốc dài và dồn lại thành đống gọn gàng, dưới chân dốc. Mặc dù có vị thế phòng thủ kém vì ở khu đất thấp, kết cấu đá vững vàng của Cung điện Pitti vẫn ấn tượng đến mức Napoleon từng sử dụng nó như căn cứ quyền lực trong thời gian ông lưu trú tại Florence.

      “Nhìn kìa”, Sienna , tay chỉ về những cánh cửa gần nhất ở cung điện. “Có tin tốt lành rồi.”

      Langdon cũng nhìn theo. Vào cái buổi sáng lạ lùng này hình ảnh được mong chờ nhất phải là tòa cung điện, mà là từng đoàn du khách ùn ùn kéo ra khỏi tòa nhà, tràn vào những khu vườn mé dưới. Cung điện mở ra, nghĩa là Langdon và Sienna có thể lẻn vào trong rồi băng qua tòa nhà để thoát ra ngoài dễ dàng hơn. khi ra khỏi cung điện, Langdon biết họ thấy sông Arno bên phải, và sau khi vượt qua đó, họ tới được những ngọn tháp của thành cổ.

      và Sienna vẫn di chuyển dần xuống đường dốc. đường xuống, họ ngang qua đài vòng Boboli - địa điểm tổ chức những màn trình diễn opera đầu tiên trong lịch sử - nằm nép mình như cái móng ngựa bên sườn đồi. Hết quãng đường dốc, họ băng qua cột tháp Ramses II và tác phẩm “nghệ thuật” kém may mắn được đặt ở đế thấp. Các sách hướng dẫn du lịch nhắc đến tác phẩm này như là “phần đế bằng đá đồ sộ từ Nhà tắm Caracalla ở Rome”, nhưng Langdon luôn nhìn nhận nó theo đúng ý nghĩa - cái bồn tắm lớn nhất thế giới. Người ta cần đặt thứ này ở nơi khác.

      Cuối cùng, họ cũng tới được khu phía sau của cung điện và bộ từ tốn, kín đáo lẫn vào đoàn du khách đầu tiên trong ngày. Họ di chuyển ngược chiều dòng người, xuống đường hầm hẹp để vào giếng trời, khoảng sân trong nhà nơi có những vị khách ngồi thưởng thức ly cà phê buổi sáng trong quán cà phê tiện lợi của cung điện. khí ngập tràn mùi cà phê mới, Langdon bỗng nhiên thấy thèm được ngồi xuống và tận hưởng buổi sáng lịch . Hôm nay phải lúc rồi, nghĩ khi hai người băng qua đó, lọt vào hành lang rộng dẫn về phía cửa chính của cung điện.

      Lúc tới gần cửa, Langdon và Sienna vấp phải đám du khách dồn ứ lại ngày càng đông ở cổng để quan sát gì đó bên ngoài, Langdon cố nhìn qua đám đông ra khu vực phía trước cung điện.

      Theo như còn nhớ lối vào rộng rãi của Cung Pitti nhìn mấy dễ chịu. Thay vì bãi cỏ và cảnh quan được cắt tỉa chăm chút, sân phía trước là khoảng trống lát đá trải rộng toàn bộ sườn đồi, lan cả xuống Đại lộ Via dei Guicciardini như dốc trượt băng lát đá hoành tráng.

      Langdon nhìn thấy thứ khiến đám đông tò mò ở dưới chân đồi.

      Phía dưới Quảng trường Pitti, có đến nửa tá xe cảnh sát đổ dồn đến từ mọi hướng. nhóm phó sĩ quan tiến lên đồi, tay mang vũ khí và tỏa ra để chặn toàn bộ phía trước cung điện.


    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,875

      #000080']font-size: 14px;line-height: 1.5em']CHƯƠNG 27[/B]

      #000080']Type: TMT
       

      Khi cảnh sát tiến vào Cung Pitti Sienna và Langdon rồi. Họ men theo đúng lối cũ bên trong cung điện và tránh xa lực lượng cảnh sát tiến vào. Họ lẩn nhanh qua giếng trời và quán cà phê, nơi những tiếng xì xầm loang ra, đám du khách nháo nhác nhìn ngó, cố tìm xem đâu là nguyên nhân của tình trạng hỗn loạn lúc này.

      Sienna ngạc nhiên khi giới chức tìm thấy họ nhanh như vậy. Cái máy bay người lái biến mất vì nó phát ra bọn mình.

      và Langdon tìm lại được đường hầm hẹp lúc họ từ vườn xuống và do dự lẩn ngay vào đó để leo ngược lên những bậc thang. Đầu cầu thang chếch sang trái về phía bức tường chắn khá cao. Khi chạy men theo tường, họ thấy bức tường bên cạnh mình càng lúc càng thấp xuống, cho tới khi họ có thể nhìn vượt qua tường sang phía vườn Boboli.

      Langdon lập tức nắm lấy tay Sienna và kéo lùi lại, khuất khỏi tầm nhìn phía sau bức tường chắn. Sienna cũng nhìn thấy.

      Cách đó ba trăm thước, đầu dốc phía khán đài vòng, toán cảnh sát xuống, lùng sục trong các lùm cây, hỏi han du khách và liên lạc với nhau bằng bộ đàm.

      Chúng ta mắc kẹt rồi!

      Lần đầu tiên gặp Robert Langdon, Sienna thể tưởng tượng nổi mọi việc lại trở nên phức tạp như bây giờ. Như thế này còn hơn cả mình dự tính. Lúc rời khỏi bệnh viện cùng với Langdon, cứ nghĩ họ chạy trốn ả đầu đinh có súng. Giờ họ trốn chạy cả đội quân và giới chức Ý. nhận ra cơi hội trốn thoát của họ lúc này gần như bằng .

      “Còn lối nào thoát ra ?”, Sienna thở hỗn hển hỏi.

      “Tôi nghĩ là còn”, Langdon . “Khu vườn này là thành phố có tường bao, giống như…” đột ngột dừng lại, ngoảnh nhìn về phía đông. “Giống như…Vatican vậy.” tia hy vọng kỳ lạ chợt lên gương mặt .

      Sienna Vatican có liên quan gì đến tình thế mắc kẹt của họ lúc này, nhưng Langdon bỗng gật đầu, mắt đăm đăm nhìn về phía đông tới khu vực phía sau cung điện.

      “Chỉ quãng ngắn”, , hối hả kéo theo . “Nhưng có thể có lối khác ra khỏi đây.”

      Hai bóng người đột nhiên ra trước mặt họ, vừa ngoặt gấp chỗ góc bức tường chắn, gần như đâm sầm vào Sienna và Langdon. Cả hai nhân vật này đều mặc đồ đen, và trong lúc hoảng hốt, Sienna nghĩ rằng đó là những người lính chạm trán ở tòa chung cư. Nhưng khi họ qua, nhận ra họ chỉ là những du khách - người Ý, đoán vậy, căn cứ vào trang phục đồ da đen thời trang của họ.

      Sienna chợt nảy ra ý, níu lấy cánh tay du khách và cố gắng mỉm cười với ông ấy hòa nhã hết mức. “Làm ơn chỉ cho chúng tôi lối tham quan Galleria de costume?”, hỏi bằng tiếng Ý trôi chảy lối tới phòng trưng bày trang phục nổi tiếng của cung điện. “Tôi và trai bị muộn giờ tour riêng.”

      “Rất sẵn lòng!” Vị khách cười tươi với cả hai, vẻ sẵn lòng giúp họ. thẳng theo lối này!” Ông ấy quay và chỉ về phía tây, men theo bức tường chắn, ngược hẳn hướng Langdon quan sát.

      “Cán ơn rất nhiều!”, Sienna lại mỉm cười khi hai người đàn ông bỏ .

      Langdon gật đầu vẻ ấn tượng với Sienna, ràng hiểu hết ý định của . Nếu cảnh sát tiến hành hỏi han du khách, có thể họ tưởng Langdon và Sienna tới phòng trưng bày trang phục mà theo tấm bản đồ ở bức tường trước mặt họ, nơi này nằm ở đầu phía tây của cung điện…xa hết mức so với hướng của họ lúc này.

      “Chúng ta cần phải tới được lối đằng kia”, Langdon , ra hiệu qua khoảng sân trống trải về phía lối chạy xuống quả đồi khác cách xa cung điện. Lối rải sỏi vụn nằm nép sườn đồi, bên những hàng rào cây sum suê, dù chỗ mình trước những nhân viên công quyền lúc này tiến xuống đồi, chỉ còn cách khoảng trăm thước.

      Sienna cho rằng cơ hội họ băng được qua khu vực trống trải để tới lối kín đáo kia là rất . Mọi du khách đều tập trung ở đây, nhìn đám cảnh sát với ánh mắt tò mò. Tiếng kêu loáng thoáng của chiếc máy bay người lái nghe dần, tiến lại từ phía xa.

      “Làm ngay hoặc hết cơ hội”, Langdon , nắm lấy tay Sienna và kéo lao ra khoảng sân trống, luồn qua đám đông du khách dồn lại. Sienna phải cố kìm chạy, nhưng Langdon giữ chặt tay , nhanh nhưng hết sức bình tĩnh qua đám người.

      Cuối cùng, khi đến được đầu đường, Sienna liếc nhìn lại phía sau để xem liệu họ có bị phát giác . Những sĩ quan cảnh sát duy nhất lọt vào tầm nhìn đều ngoảnh sang hướng khác, ánh mắt họ đều dõi lên bầu trời về phía tiếng động cơ của chiếc máy bay bay lại gần.

      cúi mặt xuống và bước vội theo Langdon.

      Trước mặt họ lúc này, đường chân trời của thành Florence cổ kính lên phía những tán cây, nhìn mồn phía trước. thấy phần mái vòm ngói đỏ của Vương cung Thánh đường Duomo cùng ngọn tháp chuông Giotto xanh, đỏ, trắng. Phía xa, nhận ra những lỗ châu mai của Cung điện Vecchio - cái đích dường như thể đặt chân tới của họ, nhưng khi họ xuống, những tường bao rất cao che kín tầm nhìn giúp họ trốn thoát.

      Khi xuống đến chân đồi, Sienna thở ra hơi và thắc mắc liệu Langdon có ý tưởng gì về nơi họ đến . Con đường dẫn thẳng vào khu vườn như mê cung, nhưng Langdon rất tự tin rẽ trái, vào khoảnh sân rộng rãi rải sõi, men theo mép sân, lần sau hàng rào bên dưới những bóng cây vươn cao. Khoảnh sân vắng tanh, giống bãi đỗ xe của nhân viên hơn là khu du lịch.

      “Chúng ta đâu đây?”, rốt cuộc Sienna cũng phải lên tiếng, thở hỗn hển.

      “Gần đến rồi.”

      Gần đến đâu? Toàn bộ khoảnh sân được bao kín trong những bức tường cao tới ba tầng nhà. Lối ra duy nhất Sienna nhìn thấy là cánh cổng cho xe qua ở bên trái, lúc này đóng kín trong khung cửa bằng sắt rèn đồ sộ trông như xuất nguyên vẹn cùng với tòa cung điện từ thời của những đội quân cướp bóc. Phía ngoài chướng ngại này, thấy nhiều cảnh sát tụ tập tại Quảng trường Pitti.

      Langdon vẫm bám sát hàng rào cây ́i bao quanh, tiến về phía trước, đến chỗ bức tường trước mặt họ. Sienna đưa mắt nhìn mặt tiền để xem có ô cửa nào , nhưng tất cả những gì nhìn thấy chỉ là một hốc tường, đặt bức tượng gớm ghiếc nhất từng biết.

      Lạy Chúa lòng thành, nhà Medici có đủ tiền để chi bất kỳ tác phẩm nghệ thuật nào Trái đất, nhưng họ lại chọn thứ này sao?

      Bức tượng trước mặt họ mô tả một gã lùn trần truồng, béo ị cưỡi con rùa khổng lồ. Bùi của gã lùn ép chặt vào mai rùa, còn miệng con rùa nhuễu nước ròng ròng, như thể bị ốm.

      “Tôi biết”, Langdon nói, vẫn ngừng sải bước. “Đó là tượng Braccio di Bartolo - một gã lùn phục vụ cung điện nổi tiếng. Nếu muốn biết nhận xét của tôi thì tôi cho rằng lẽ ra người ta nên tống gã vào cái bồn tắm thật lớn.”

      Langdon quay ngoắt sang phải, xuống một dãy bậc mãi đến lúc này Sienna mới nhìn thấy.

      Một lối thoát ư?!

      Tia hy vọng sớm tàn.

      Khi rẽ vào và bước xuống bậc thang theo sau Langdon, nhận ra họ lao vào một ngõ cụt - một  đường lối thoát với những bức tường cao gấp đôi lúc trước.

      Hơn nữa, giờ đây Sienna cảm thấy chuyến đằng đẵng cùa họ sắp kết thúc ở một cái miệng hang há hốc khoét sâu vào bức tường hậu. Đây thể là nơi ấy đưa cả hai tới được!

      Phía trong lối vào hang toang hoác, toàn những nhũ đá sắc như dao găm đầy hăm dọa. Trong lòng hang, những yếu tố ̣a chất vẫn hình thành,quyện với nhau và chảy dọc theo vách hang như thể lớp đá tan chảy...biến thành những hình dạng kỳ dị. Với tâm trạng hoảng hốt của Sienna thì trông chúng chẳng khác gì những hình người bị chôn một nửa và trồi ra khỏi vách hang như thể bị đá ăn thịt. Toàn bộ cảnh tượng này gợi cho Sienna nhớ điều gì đó trong bức tranh Vực ̣a ngục của Botticelli.

      Còn Langdon, chẳng hiểu sao hề bối rối mà cứ tiếp tục chạy thẳng vào miệng hang. Trước đó đã nhắc đến thành phố Vatican, nhưng Sienna chắc chắc hề có lòng hang quái đản nào bên trong những bức tường của Tòa thánh.

      Khi họ đến gần hơn, Sienna đưa mắt nhìn phía lối vào - một cấu trúc ma quái gồm những nhũ đá và khối đá u ám trồi ra giống như nhận chìm hai người phụ nữ ngồi dựa vào đó, bên sườn có một tấm khiên mang sáu quả đạn, hay palle, chính là hình gia huy nổi tiếng của gia tộc Medici.

      Langdon chạy nhanh tới cánh cửa, rõ ràng hy vọng có thể mở được, nhưng nó hề có tay nắm - chỉ có lỗ khóa bằng đồng - và đương nhiên là chỉ có thể mở từ bên trong.

      “Khốn kiếp!” Giờ đây mắt Langdon đầy vẻ lo lắng, mọi hy vọng lúc trước của tan biến. “Tôi hy vọng...”

      Bất ngờ, tiếng động cơ rì rì của chiếc máy bay người lái vang lên rất to phía ngoài những bức tường cao bao quanh họ. Sienna ngoảnh lại, nhìn thấy chiếc máy bay lượn lên phía cung điện và bay về phía họ.

      Rõ ràng Langdon cũng đã nhìn thấy nó, nắm lấy tay Sienna và chạy vội về phía hang. Họ vừa kịp biến mất bên dưới những nhũ đá của hang chỉ trong tích tắc.

      Một kết cục hợp lý, nghĩ thầm. Đâm đầu lao qua những cánh ̉ng ̣a ngục.

       

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,875

      #000080'] CHƯƠNG 28

      #000080']Type :TMT


      Khoảng bốn trăm mét về phía đông, Vayentha đỗ xe máy lại. Ả đã băng ngang thành ̉ qua lối Ponte alle Grazie và sau đó vòng tới Ponte Vecchio - cây cầu bộ hành nổi tiếng nối Cung điện Pitti với thành ̉. Sau khi gài mũ bảo hiểm vào xe, ả sãi bước lên cầu và hòa vào dòng du khách buổi sớm.

      Một làn gió nhẹ tháng Ba mát mẻ thổi ngược lên từ sông, làm mái tóc kiểu đầu đinh cũn cỡn của Vayentha càng dựng lên, nhắc ả nhớ rằng Langdon biết ả trông như thế nào. Ả dừng lại một trong nhiều quầy hàng rong cầu và mua chiếc mũ bóng chày hiệu AMO FIRENZE, kéo mũ sụp xuống che bớt mặt.

      Ả chỉnh lại bộ đồ da để lộ chỗ phồng lên do khẩu súng và chiếm một vị trí gần giữa cầu, hững hờ dựa vào một cây ̣t và ngoảnh mặt về phía Cung điện Pitti. Từ đây, ả có thể quan sát tất cả khách bộ hành vượt sông Arno để vào trung tâm Florence.

      Langdon bộ, ả tự nhủ Nếu ta tìm cách vòng qua Porta Romana thì cây cầu này là lối hợp lý nhất để vào thành ̉.

      Phía tây, theo hướng Cung điện Pitti, ả nghe rõ những tiếng còi và tự hỏi biết thế này là tin vui hay buồn. Họ vẫn tìm ta chăng? Hay họ đã tóm được ta? Trong lúc Vayentha dỏng tai tìm kiếm manh mối về những chuyện xảy ra thì một thanh đột ngột vang lên - tiếng rồ rồ rất to ở đâu đó đầu. Ả nhìn lên trời và nhận ra thứ đó ngay lập tức - một chiếc trực thăng nhỏ điều khiển từ xa vọt lên rất nhanh phía cung điện rồi sà xuống những ngọn cây về góc đông bắc của vườn Boboli.

      Một máy bay trinh thám người lái, Vayentha nghĩ, thoáng thấy chút hy vọng. Nếu nó bay lên trời thế kia thì Brũder vẫn chưa tìm thấy Langdon rồi.

      Chiếc máy bay bay rất nhanh. Rõ ràng nó sục sạo góc đông bắc của khu vườn, nơi gần Ponte Vecchio và vị trí của Vayentha nhất, điều đó khiến ả nhen nhóm thêm hy vọng.

      Nếu Langdon thoát khỏi Brũder, chắc chắn ta sẽ di chuyển theo hướng này.

      Tuy nhiên, Vayentha quan sát thì đột nhiên chiếc máy bay đổ nhào mất hút phía sau bức tường đá cao. Ả vẫn nghe thấy tiếng nó lượn lờ ở đâu đó phía dưới hàng cây...rõ ràng đã tìm ra thứ gì đó đáng quan tâm.



      #000080']CHƯƠNG 29


      Hãy tìm kiếm và sẽ thấy, Langdon nghĩ trong lúc cùng Sienna nép người trong hang tối lờ mờ. Chúng ta đã tìm kiếm một lối thoát...và tìm thấy một ngõ cụt.

      Đài phun nước có hình dạng phức tạp ở chính giữa hang là một vật chắn tốt, nhưng khi Langdon nhìn ra ngoài từ phía sau nó, cảm thấy mọi việc đã quá muộn.

      Chiếc máy bay người lái vừa bổ nhào xuống lối cụt có tường cao, đột ngột dừng ngay phía ngoài hang rồi bay đứng, lơ lửng một chỗ, chỉ cách mặt đất khoảng ba mét, hướng về phía hang, phát ra tiếng kêu ro ro giống hệt một giống côn trùng bị chọc tức đợi con mồi.

      Langdon lùi lại và thì thào cho Sienna biết tin hay . ”Tôi nghĩ nó biết chúng ta ở đây.”

      Tiếng rền rĩ rất to của chiếc máy bay dội lại từ các vách đá, gần như khiến người trong hang điếc tai. Langdon thấy thật khó tin là họ lại bị giữ làm con tin bởi một máy bay trực thăng thu nhỏ, nhưng biết rằng việc ́ chạy thoát sẽ chẳng có kết quả. Giờ chúng ta là gì đây? Chỉ đợi thôi ư? Kế hoạch lọt vào phía sau cánh cửa xám ban đầu vốn hợp lý, trừ việc nhận ra cánh cửa đó chỉ có thể mở được từ bên trong.

      Khi mắt đã quen với lòng hang tối tăm, Langdon bắt đầu quan sát xung quanh họ, tự hỏi liệu còn lối thoát nào . chẳng nhìn thấy gì khả dĩ. Trong lòng hang toàn những hình khắc người và động vật, tất cả dần bị ăn mòn những bức tường thấm nước. Chán nản, Langdon nhướng mắt nhìn lên trần hang, toàn những nhũ đá chĩa xuống đầy hăm dọa.

      Một nơi rất tốt để chết.

      Động Buotalenti - được đặt theo tên người kiến tạo ra nó là Bernardo Boutalenti - được nhiều người cho là nơi kỳ dị nhất ở Florence. Ban đầu được dự kiến là một dạng nhà cười cho các du khách trẻ tới tham quan Cung điện Pitti, hệ thống hang ba lòng này được bài trí pha trộn giữa phong cách tưởng tượng theo chủ nghĩa tự nhiên và kiến trúc Gothic. Kiểu bài trí này gồm những chi tiết giống như các khối kết thành giọt và đá bọt nhễu chảy, nhìn như nuốt lấy hoặc thổ ra vô số những hình thù được tạo tác. Dưới thời gia tộc Medici, hang này có nước chảy xuống những bức tường bên trong, vừa có tạc dụng làm mát trong những ngày hè nóng rực đồng thời tạo hiệu ứng của một cái hang thực sự.

      Langdon và Sienna ẩn mình trong lòng hang đầu tiên và cũng là lớn nhất phía sau đài phun nước rõ hình dạng. Ở trung tâm xung quanh họ là những hình thù sặc sỡ gồm người chăn cừu, nông dân, nhạc công, động vật và thậm chí bản sao bốn tù nhân của Michelangelo, tất cả đều như ́ gắng thoát ra khỏi lớp đá ngoạm lấy họ. Tít phía cao, ánh sáng buổi sớm rọi xuống qua ô sáng trần, nơi từng có quả cầu thủy tinh rất lớn chứa đầy nước đựng những con cá chép đỏ rực bơi lội trong ánh nắng.

      Langdon tự hỏi các vị khách thời Phục Hưng sẽ phản ứng như thế nào trước sự săm soi của một chiếc trực thăng thật - một giấc mơ huyễn tưởng của chính nghệ sĩ người Ý. Leonardo de Vinci - bay lơ lửng bên ngoài hang.

      Đúng lúc đó tiếng động cơ đinh tai nhức óc của chiếc máy bay tắt ngấm. Lúc này, nó đậu yên ở khoảnh sân rải sỏi, trông còn đáng ngại, đặc biết là khi ống kính máy quay như cái vòi châm nọc độc phía trước chếch khỏi họ, lệch sang một bên, hướng về phía cánh cửa nhỏ màu xám.

      Cảm giác nhẹ nhõm của Langdon chỉ vụt qua. Phía sau chiếc máy bay một trăm thước, gần bức tượng gã lùn và con rùa, ba người lính mang vũ trang sải bước xuống thang, tiến thẳng về phía hang.

      Nhóm lính mặc đồng phục đen quen thuộc với phù hiệu xanh lá cây vai. Người đàn ông vạm vỡ đầu có cặp mắt vô hồn gợi cho Langdon nhớ tới chiếc mặt nạ dịch hạch trong ảo giác của mình.

      Ta là cái chết.

      Langdon hề nhìn thấy chiếc xe thùng của họ cũng như người phụ nữ tóc bạc bí ẩn ở đâu cả.

      Ta là sự sống.

      Khi những người lính tiến vào, một trong số họ dừng lại ở chân cầu thang và xoay người về phía sau, rõ ràng muốn ngăn những người khác xuống khu vực này. Hai người còn lại tiếp tục tiến về phía hang.

      Langdon và Sienna lại di chuyển mặc dù chỉ là trì hoãn điều tất yếu sẽ xảy ra. Họ bò lui dần về phía sau để luồn vào lòng hang thứ hai nhỏ hơn, sâu và tối hơn. Nợi này cũng có một tác phẩm nghệ thuật ở chính giữa - bức tượng cặp tình nhân quấn lấy nhau - giờ là chỗ trú ẩn mới cho Langdon và Sienna.

      Langdon nấp kín trong bóng tối, thận trọng, nhìn qua đế bức tượng và quan sát những kẻ đột kích tiến vào. Khi hai người lính tới chỗ chiếc máy bay, một người dừng lại và cúi xuống nhấc nó lên để kiểm tra máy quay.

      biết cái máy bay đã phát giác ra bọn mình chưa? Langdon tự hỏi, cảm thấy e ngại vì mình đã biết câu trả lời.

      Người lính thứ ba và cũng là người cuối cùng, nhân vật vạm vỡ có đôi mắt lạnh lẽo, vẫn lạnh lùng tiến thẳng về phía Langdon. ta tiến tới gần cửa hang. Hắn sẽ vào. Đúng lúc Langdon chuẩn bị lùi lại sau bức tượng và nói với Sienna thế là hết rồi, thì chứng kiến một chuyện bất ngờ.

      Người lính kia, thay vì bước vào hang thì bỗng nhiên ngoặc sang trái và biến mất.

      Hắn đâu nhỉ? Hắn biết bọn mình ở đây à?

      Một lát sau, Langdon nghe thấy tiếng đập - tiếng nắm tay nện gỗ.

      Cánh cửa nhỏ màu xám. Langdon nghĩ thầm. Chắc chắn hắn biết nó dẫn đâu.

       

      ***

      text-decoration: underline'] 

      Nhân viên an ninh Cung điện Pitti tên Ernesto Russio lúc nào cũng muốn chơi bóng đá kiểu châu Âu, nhưng ở cái tuổi hai mươi chín và quá béo, cuối cùng đành chấp nhận rằng giấc mơ thời niên thiếu sẽ chẳng bao giờ trở thành hiện thực. Suốt ba năm qua Ernesto làm chân bảo vệ tại Cung điện Pitti, luôn ngồi trong cái buồng bé bằng bao diêm, và đảm nhận công việc tẻ nhạt này.

      Ernesto lạ gì những du khách tò mò cứ gõ vào cánh cửa nhỏ màu xám bên ngoài văn phòng nơi vẫn ngồi, và thường mặc kệ cho tới khi họ chán. Nhưng hôm nay tiếng gõ rất mạnh và liên tục.

      Bực bội, ́ tập trung vào cái ti vi của mình, lúc này phát lại một trận bóng ồn ã - đội  Florentina gặp Juventus. Tiếng gõ càng to hơn. Cuối cùng, vừa nguyền rủa đám du khách, Ernesto vừa chui ra khỏi buồng trực rồi theo hành lang hẹp về phía tiếng gõ. Được nửa đường, dừng lại trước cánh cửa chấn song thép đồ sộ vẫn luôn chặn kín lối này, ngoại trừ vào một vài giờ đặc biệt.

      nhập chuỗi số ổ khóa và mở cửa, kéo nó sang bên. Sau khi bước qua cửa, làm theo đúng thủ tục và đóng cánh cửa thép phía sau mình. Rồi bước lại cánh cửa gỗ màu xám.

      “ Cửa đóng!”, quát to qua cửa, hy vọng người bên ngoài sẽ nghe thấy. “Các vị được vào đây!”

      Tiếng đập cửa vẫn tiếp tục.

      Ernesto nghiến răng. Lại dân New York đây mà, phán đoán. Lúc nào cũng muốn cho bằng được. Lý do duy nhất đội bóng Red Bulls của họ có được thành công vũ đài thế giới là vì họ “chôm chỉa” được một trong những huấn luyện viên giỏi nhất Châu Âu.

      Tiếng đập cửa vẫn tiếp tục, Ernesto miễn cưỡng mở cửa và đẩy hé ra vài phân. “Cửa đóng mà!”

      Cuối cùng tiếng đập cũng ngừng lại, Ernesto mặt đối mặt với một gã lính có đôi mắt lạnh lẽo khiến phải lùi lại. Gã kia giơ cao tấm thẻ để cho thấy cụm từ viết tắt mà Ernesto nhận ra.

      “Có chuyện gì vậy?”, Ernesto hỏi, vẻ cảnh giác.

      Phía sau gã lính kia, một gã thứ hai cúi xuống, chỉnh sửa thứ gì đó có vẻ như là một chiếc trực thăng đồ chơi. Cách xa hơn một chút, một gã nữa đứng canh cầu thang. Ernesto nghe rõ tiếng còi cảnh sát gần đó.

      nói được tiếng ?” Giọng gã lính rõ ràng phải dân New York. Vùng nào châu Âu nhỉ?

      Ernesto gật đầu. “Một chút thôi.”

      “Có ai qua cửa này sáng nay ?”

      , thưa Ngài! có ai cả.”

      “Tốt lắm. Khóa chặt cửa nhé. cho phép ai ra vào. Rõ chưa?”

      Ernesto nhún vai. Dù sao đó cũng là công việc của . “Rõ, tôi hiểu mà. Nột bất xuất, ngoại bất nhập.”

      “Cho tôi biết, cánh cửa này là lối vào duy nhất phải ?”

      Ernesto ngẫm nghĩ. Về mặt kỹ thuật, cánh cửa này hiện được xem là một lối ra, đó là lý do có có tay nắm cửa bên ngoài, nhưng hiểu những gì người kia hỏi. “Phải, tiếp cận vào đây chỉ có duy nhất cánh cửa này. còn lối nào khác.” Lối vào cũ bên trong cung điện đã bị bịt kín nhiều năm rồi.

      “Thế còn lối thoát bí mật nào khác từ vườn Boboli ? Ngoài những ̉ng thông thường?”

      , thưa Ngài. Chỗ nào cũng có tường cao. Đây là lối thoát bí mật duy nhất.”

      Gã lính gật đầu. “Cám ơn đã giúp tôi!” Gã ra hiệu cho Ernesto đóng và khóa cửa lại.

      Ernesto làm theo vẻ khó hiểu. Rồi quay trở lại hành lang, mở khóa cánh cửa chấn song thép, qua đó, khóa lại như cũ rồi quay lại với trận đấu bóng của mình.


    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,875

      #000080']CHƯƠNG 30

      #000080']Type: TMT
      #000080'] 

      Langdon và Sienna đã chớp được một cơ hội.

      Trong khi gã lính vạm vỡ đập cửa, họ đã bò sâu hơn vào trong hang và lúc này ẩn trong hang cuối cùng. gian chật chội này được trang trí bằng những hình gốm khảm và tượng thần rừng đẽo gọt xù xì. Ở chính giữa là bức điêu khắc to bằng kích thước người thật mô tả Thần Vệ nữ tắm. Trùng hợp là trong tình cảnh này, bức tượng như lo lắng ngoảnh nhìn qua vai.

      Langdon và Sienna thu mình ở phần khuất của bệ tượng hẹp, chờ đợi, chăm chú nhìn cây măng đá hình cầu nhô lên phía vách hang sâu nhất.

      “Mọi lối ra đều kín mít!”, một gã lính nói lớn đâu đó bên ngoài. Gã nói thứ tiếng rõ giọng nên Langdon thể nhận diện được. “Cho máy bay hoạt động trở lại . Tao sẽ kiểm tra cái hang ở đây.”

      Langdon cảm thấy Sienna cứng người ngay bên cạnh .

      Mấy giây sau, những tiếng giày ủng nặng nề tiến vào trong hang. Tiếng chân bước nhanh qua lòng hang thứ nhất, nghe to dần khi gã lính tiến vào lòng hang thứ hai, thẳng về phía họ.

      Langdon và Sienna nép vào nhau sát hơn.

      “Này!”, một giọng nói khác vang lên phía xa. “Tóm được chúng rồi!”

      Tiếng bước chân dừng lại.

      Giờ thì Langdon có thể nghe thấy ai đó chạy vội lối trải sỏi về phía hang. “Có người nhận diện!”, giọng nói thở hổn hển xác nhận. “Chúng tôi vừa nói chuyện với mấy khách du lịch. Vài phút trước người đàn ông và người phụ nữ đó hỏi họ hướng tới phòng trưng bày trang phục...nằm ở phía chái tây của cung điện.”

      Langdon liếc nhìn Sienna. Dường như thoáng mỉm cười.

      Gã lính lấy lại nhịp thở, tiếp tục nói. “Các lối ra phía tây là những lối đầu tiên bị chặn...và khả năng cao là chúng ta dồn họ mắc kẹt trong vườn rồi.”

      “Thực thi nghiệm vụ của mày !”, gã lính gần hơn đáp. “Và gọi cho tao ngay khi mày xong việc.”

      Có tiếng bước chân hối hả chạy lạo xạo sỏi, tiếng chiếc máy bay người lái cất cánh trở lại, và sau đó thật may...Tất cả chìm vào yên lặng hoàn toàn.

      Langdon ̣nh xoay sang bên để ngó qua bệ tượng nhưng Sienna nắm lấy tay chặn lại. đưa một ngón tay lên môi và hất đầu về phía bóng người mờ mờ in vách hang phía sau. Gã lính chỉ huy vẫn đứng im lặng ở cửa hang.

      Hắn đợi cái gì nhỉ?

      “Brũder đây”, gã đột ngột lên tiếng. “Chúng tôi dồn được họ rồi. Tôi sẽ xác nhận lại ngay!”

      Gã gọi điện thoại, và giọng gã nghe rất gần, như thể đứng ngay bên cạnh họ. Cái hang lúc này như một chiếc micro hình parabol, thu hết thanh về phía sau.

      “Còn nữa”, Brũder nói. “Tôi vừa nhận được tin cập nhật từ bên tòa án. Căn hộ của gái kia có vẻ là cho thuê lại. Đồ đạc có nhiều. Rõ ràng là chỉ ở ngắn hạn. Chúng tôi đã tìm thấy ống nghiệm, nhưng thấy máy chiếu. Tôi nhắc lại, thấy máy chiếu. Chúng tôi cho rằng nó vẫn nằm trong tay Langdon.”

      Langdon cảm thấy lạnh toát khi nghe gã lính nói ra tên mình.

      Tiếng bước chân to hơn, và Langdon nhận ra rằng gã lính tiến sâu vào hang. Dáng gã trông còn hùng dũng mấy phút trước và lúc này nghe như thể dạo, khám phá hang trong khi nói chuyện điện thoại.

      “Đúng”, gã lính nói. “Bên tòa án cũng xác nhận một cuộc gọi ra ngoài duy nhất ngay trước khi chúng tôi ập vào căn hộ.”

      Lãnh sự quán Hoa Kỳ, Langdon nghĩ thầm, nhớ lại cuộc trò chuyện điện thoại của và việc ả sát thủ đầu đinh đến rất nhanh. Dường như ả đó đã biến mất, và bị thay thế bằng cả đội lính chuyên nghiệp này.

      Bọn mình thể chạy trốn chúng mãi.

      Tiếng giày của gã lính nền đá giờ chỉ còn cách khoảng sáu mét và tiến lại gần.

      Gã đã bước vào lòng hang thứ hai, và nếu tiếp tục đến cuối chắc chắn gã sẽ phát hiện họ nép sau phần đế hẹp của bức Thần Vệ nữ.

      “Sienna Brooks”, gã lính đột ngột xác nhận, mấy từ đó nghe rất rành rọt.

      Sienna giật thót người bên cạnh Langdon, ngước mắt lên, cứ nghĩ gã lính sẽ chòng chọc nhìn xuống . Nhưng chẳng có ai ở đó cả.

      “Giờ sẽ kiểm tra máy tính xách tay của ta.”, giọng nói tiếp tục, cách khoảng ba mét. “Tôi chưa có báo cáo, nhưng chắc chắn là cùng cái máy tính chúng tôi dò tìm khi Langdon truy cập vào tài khoản email Harvard của ta.”

      Nghe được tin này. Sienna ngoảnh sang Langdon vẻ tin nổi, miệng há hốc nhìn với vẻ mặt sững sốt...và tiếp đến là cảm giác bị phản bội.

      Langdon cũng đờ đẫn kém. Ra chúng lần tìm mình bằng cách đó ư?! Thậm chí đến lúc đó cũng nghĩ ra được. Mình chỉ cần thông tin thôi mà ! Langdon chưa kịp nói lời xin lỗi thì Sienna đã ngoảnh , nét mặt biểu lộ gì.

      “Đúng vậy”, gã lĩnh nói, tiến đến lối vào lòng hang thứ ba, chỉ cách Langdon và Sienna gần hai mét. Thêm hai bước chân nữa, chắc chắn hắn sẽ nhìn thấy họ.

      “Chính xác”, gã nói, bước chân gã rút nhẹ dần ra khỏi hang, di chuyển bề mặt trải sỏi rồi sau đó biến mất.

      Vai Langdon chùn xuống, quay sang Sienna, lúc này vẫn còn nguyên vẻ sợ hãi và giận dữ trong ánh mắt.

      dùng máy tính của tôi?”, hỏi. “Để kiểm tra email của à?”

      “Tôi xin lỗi...tôi nghĩ hiểu. Tôi cần tìm ra...”

      “Vì thế bọn chúng tìm ra chúng ta! Và giờ chúng biết tên tôi!”

      “Tôi xin lỗi, Sienna. Tôi nhận ra...”, Langdon ấp úng vẻ hối lỗi.

      Sienna quay , đăm đăm nhìn vô hồn về phía măng đá hình củ hành vách hang phía sau. Họ nói gì suốt gần một phút, Langdon tự hỏi liệu Sienna có nhớ đến những đồ vật riêng tư đặt bàn của - chương trình biểu diễn vở Giấc mộng đêm hè và tập bài báo nói về cuộc đời khi còn là một bé phi thường. ấy có nghi ngờ mình đã thấy chúng nhỉ? Dẫu có thì cũng hỏi, và Langdon thấy mình đã gây cho đủ phiền toái rồi nên ̣nh nhắc đến nữa.

      “Họ biết tôi là ai”, Sienna nhắc lại, giọng nhẹ đến mức Langdon gần như nghe thấy. Mười giây tiếp theo, Sienna hít thở chậm rãi vài lần, như thể ́ chấp nhận thực tế mới mẻ này. Trong lúc làm như vậy, Langdon cảm thấy vẻ cương nghị của từ từ trở lại.

      Rất đột ngột, Sienna đứng thẳng lên. “Chúng ta phải ”, nói. “Bọn chúng sẽ mất nhiều thời gian để nhận ra chúng ta hề ở trong khu trưng bày trang phục.”

      Langdon đứng lên theo . “Đúng, nhưng ...đâu đây?”

      “Tòa thánh?”

      “Sao cơ?”

      “Cuối cùng tôi cũng hiểu ra ý nói lúc trước...điểm chung giữa Tòa thánh và vườn Boboli.” ra hiệu về phía cánh cửa nhỏ màu xám. “Đó là lối vào, phải ?”

      Langdon miễn cưỡng gật đầu. “Thực tế, đó là lối ra, nhưng tôi đoán nó là một lối tắt. Tiếc là chúng ta thể qua.” Langdon đã nghe cuộc trò chuyện giữa chàng bảo vệ và gã lính nên biết rõ cánh cửa này phải là một lựa chọn.

      “Nhưng nếu chúng ta có thể qua”, Sienna nói, vẻ ranh mãnh thoáng trở lại trong giọng nói của , “ có biết thế có nghĩa là sao ?”. Một nụ cười thoáng hiện môi . “Thế nghĩa là trong ngày hôm nay, và tôi đã hai lần được nghệ sĩ Phục Hưng này giúp đỡ đấy!”

      Langdon bật cười vì mấy phút trước đã có ý nghĩ đúng như vậy. “Vasari. Vasari.”

      Sienna cười thoải mái hơn, và Langdon cảm thấy đã tha thứ cho , ít nhất là lúc này, “Tôi nghĩ đó là ý trời”, nói, nghe có phần nghiêm trọng. “Chúng ta nên qua cánh cửa đó.”

      “Được...và chúng ta sẽ qua mặt chàng bảo vệ a?”

      Sienna bẻ đốt ngón tay và bước ra khỏi hang. “. Tôi sẽ nói chuyện với ta. ” liếc về phía Langdon, vẻ quyết tâm trở lại trong mắt . “Tin tôi , ngài giáo sư, tôi có thể thuyết phục được người khác khi tôi phải làm vậy.”



      ***



      Lại có tiếng đập vào cánh cửa màu xám.

      Chắc nịch và kiên quyết.

      Nhân viên bảo vệ Ernesto Russo càu nhàu đầy bực dọc. Gã lính lạ mặt có cắp mắt lạnh lẽo rõ ràng đã quay lại, nhưng thời điểm xuất hiện thật thể tệ hơn được nữa. Trận bóng đá truyền hình vào phút bù giờ trong khi đội Fiorentina thiếu một cầu thủ và số phận như chỉ mành treo chuông.

      Tiếng đập vẫn tiếp tục.

      Ernesto phải thằng ngốc. biết sáng nay ngoài kia có chuyện gì đó rắc rối - toàn nghe tiếng còi và binh lính - nhưng phải hạng người tự dây dưa vào những chuyện ảnh hưởng trực tiếp đến mình.

      Chỉ có điên mới chõ mũi vào việc của người khác.

      Thên nữa, gã lính kia rõ ràng là nhân vật rất quan trọng, cho nên phớt lờ gã có thể khôn ngoan chút nào. Công ăn việc làm ở Ý giai đoạn này dễ kiếm, kể cả những việc nhàm chán. Ernesto liếc nhìn trận đấu lần cuối rồi về phía tiếng đập cửa.

      vẫn thể tin được rằng mình được trả công để ngồi trong buồng bé tí suốt ngày và xem ti vi. Có lẽ hai lần mỗi ngày, lại có một tour VIP ở bên ngoài, sau khi đã hết quảng đường từ Bảo tàng Uffizi. Ernesto sẽ đón họ, mớ khóa cánh cửa chấn song thép, để cả nhóm qua cánh cửa xám, để tour của họ kết thúc trong vườn Boboli.

      Lúc này, tiếng đập cửa nghe càng gấp gáp hơn. Ernesto mở cánh cửa chấn song thép, qua đó, và khóa lại phía sau mình.

      “Ai đấy?”, quát át cả tiếng đập cửa trong lúc tiến vội đến cánh cửa xám.

      có tiếng trả lời. Tiếng đập vẫn tiếp tục.

      Khùng thật! Cuối cùng, mở cửa và kéo sang bên, cứ ngỡ sẽ nhìn thấy ánh mắt vô hồn lúc trước.

      Nhưng khuôn mặt này hấp dẫn hơn rất nhiều.

      “Chào ”, một phụ nữ xinh xắn tóc vàng óng cất tiếng và mỉm cười trìu mến với . chìa một tờ giấy gấp gọn, khiến thò ngay tay ra nhận lấy một cách đầy bản năng. Ngay khi vừa cầm lấy tờ giấy và nhận ra nó chỉ là thứ vứt nhặt từ dưới đất, người phụ nữ đã dùng hai bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt ̉ tay và bấm ngón tay cái vào vùng xương ngay dưới lòng bàn tay .

      Ernesto cảm thấy như một lưỡi dao vừa chọc qua ̉ tay. Tiếp theo cú chọc nhói buốt là trạng thái tê rần như điện giật. Người phụ nữ bước về phía và ấn ngày càng mạnh thêm, khiến cơn đau cứ thế lặp lại. lảo đảo lùi lại, ́ gắng giật tay ra, nhưng hai chân cứng đờ ra và nhũn xuống , khiến khụy gối.

      Những việc tiếp theo xảy ra trong chớp mắt.

      Một người đàn ông cao ráo trong bộ cánh sẫm màu xuất hiện ở ngưỡng cửa, lách vào trong và nhanh chóng đóng cánh cửa màu xám lại. Ernesto với tay lấy bộ đàm, nhưng bị một bàn tay mềm mại từ phía sau gáy siết chặt lại, và các cơ cứng đờ, khiến phải há miệng để thở. Người phụ nữ lấy bộ đàm trong khi người đàn ông tiến lại, trông có vẻ hoảng hốt trước hành động của kém gì Ernesto.

      “Choáng nhẹ thôi”, người phụ nữ tóc vàng nói nhanh với người đàn ông. “Điểm huyệt kiểu Trung Hoa thôi mà. phải vô cớ thuật này có mặt khắp nơi trong suốt ba nghìn năm qua.”

      Người đàn ông trố mắt đầy ngạc nhiên.

      “Chúng tôi muốn làm đau đâu”, người phụ nữ thì thào với Ernesto bằng tiếng Ý, nới lỏng áp lực ở ̉.

      Ngay khi lực bấm giảm bớt, Ernesto ́ gắng vùng vẫy thoát ra, nhưng lực bấm lập tức trở lại, và các cơ của lại cứng đờ. há hốc miệng vì đau, khó khăn lắm mới thở được.

      “Chúng tôi cần qua đây”, nói bắng tiếng Ý. ra hiệu về cánh cửa chấn song thép, thật may là Ernesto đã khóa lại phía sau mình. “Chìa khóa đâu?”

      “Tôi có chìa khóa”, ́ nói.

      Người đàn ông cao ráo vượt qua họ tới cửa thép và kiểm tra kết cấu. “Là loại khóa mã số”, ta nói vọng lại chỗ người phụ nữ, giọng rõ là người Mỹ.

      Người phụ nữ khom xuống bên cạnh Ernesto, đôi mắt màu hạt dẻ của lạnh như băng. “Mã số là gì?”, hỏi.

      “Tôi thể”, ta trả lời. “Tôi được phép...”

      Có gì đó ở đầu ̣t sống , và Ernesto cảm thấy cả cơ thể cứng đờ. Một khắc sau, ngất .



      ***



      Khi tỉnh lại, Ernesto cảm thấy như nửa tỉnh nửa mê mất vài phút. nhớ lại một phần cuộc trò chuyện...cảm giác đau buốt...có lẽ bị đâm chăng? Tất cả rất nhạt nhòa.

      Khi mớ bùng nhùng đã tan , nhìn thấy một cảnh tượng lạ lùng - đôi giày cả nằm nền đất gần đó nhưng dây giày đã bị gỡ mất. Đến khi đó mới nhận ra mình sao cựa quậy được. nằm nghiêng với hai tay và chân bị bẻ quặt ra phía sau, rõ ràng đã bị trói chặt bằng dây giày. ́ gắng hét to, nhưng nghe thấy tiếng gì vọng lại. Miệng bị nhét tất. Cảm giác sợ hãi chỉ thật sự ập đến khi ngước nhìn lên và thấy ti vi vẫn chiếu trận bóng. Mình ở trong buồng của mình...BÊN TRONG cánh cửa chấn song thép ư?!

      Cách đó một quãng, Ernesto nghe thấy tiếng bước chân chạy xa dần dọc theo hành lang...rồi im lặng. thể như vậy được! Bằng cách nào đó, người phụ nữ tóc vàng đã thuyết phục được Ernesto làm một việc được thuê để đừng bao giờ làm -tiết lộ mật mã mở khóa lối vào Hành lang Vasari nổi tiếng.




    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,875

      CHƯƠNG 31

      Type: TMT


      Tiến sỹ Elizabeth Sinskey cảm thấy lúc này những cơn buốn nôn và chóng mặt đến nhanh hơn. Bà ngồi rũ băng ghế sau chiếc xe thùng đỗ trước Cung điện Pitti. Người lính ngồi bên cạnh bà quan sát bà với vẻ càng lúc càng lo lắng.

      Trước đó một lúc, bộ đàm của người lính này kêu sột soạt - chuyện gì đó liên quan đến một phòng trưng bày trang phục - khiến cho Elizabeth bừng tỉnh khỏi rạng thái đầu óc tối tăm. Bà mơ thấy con quái vật có cặp mắt xanh lè.

      Bà như quay trở lại căn phòng tối om tại Hội đồng Quan hệ Đối ngoại ở New York, lắng nghe những lời say sưa điên rồ của kẻ lạ mặt bí ẩn mời bà tới đó. Người đàn ông nhìn rõ ấy lại lại phía trước căn phòng – một cái bóng cao lêu nghêu in bóng lên hình chiếu rùng rợn lúc nhúc những con người trần truồng hấp hối, lấy cảm hứng từ Hỏa ngục của Dante.

      “Cần có ai đó đảm nhận cuốc chiến này”, nhân vật ấy kết luận, “hoặc đây chính là tương lai của chúng ta. Toán học khẳng ̣nh điều này. Loài người giờ trôi nổi trong cõi luyện ngục của thái độ lần khân, thiếu quyết đoán và lòng tham cá nhân...nhưng những tầng ̣a ngục chờ đợi, ngay dưới chân chúng ta, đợi để nuốt lấy tất cả chúng ta.”

      Elizabeth vẫn quay cuồng trước những ý tưởng kinh khủng mà người đàn ông này vừa nói ra trước mặt bà. Bà thể chịu đựng được thêm và đứng bật dậy. “Những gì ông gợi ý là...”

      “Lựa chọn còn lại duy nhất của chúng ta”, người đàn ông ngắt lời.

      “Thực tế”, bà đáp, “tôi sẽ phải nói rằng đó là ‘phạm tội’!”

      Người đán ông nhún vai. “Đường tới thiên đàng phải qua ̣a ngục. Date đã dạy chúng ta như vậy.”

      “Ông điên rồi!”

      “Điên ư?”, người đàn ông lặp lại, nghe như bị tổn thương. “Tôi ư? Tôi nghĩ vậy. Điên rồ là KẺ* đăm đăm nhìn xuống vực thẳm và chịu tin nó tồn tại ở đó. Điên rồ là một con đà điểu rúc vào đầu vào cát trong khi cả bầy linh cẩu tiến đến gần xung quanh.”



      *Ở đây có sự chơi chữ. Trong bản gốc tiếng , nhân vật dùng từ “WHO” vừa mang nghĩ “kẻ nào, người nào” đồng thời là tên viết tắt của Tổ chức Y tế Thế Giới.

       

      Trước khi Elizabeth kịp bênh vực tổ chức của mình thì người đán ông đã đổi hình ảnh màn hình.

      “Và nói đến linh cẩu”, ông ta nói, chỉ vào hình ảnh mới. “Đây chính là bầy linh cẩu hiện bao vây loài người...và chúng tiến lại gần rất nhanh.”

      Elizabeth nhìn hình ảnh quen thuộc trước mắt bà. Đó là một biểu tượng do WHO công bố trong năm trước, mô tả những vấn đề môi trường chính yếu mà WHO cho rằng có tác động lớn nhất đến y tế toàn cầu.

      Danh sách này bao gồm:

      Nhu cầu về nước sạch, nhiệt độ bề mặt toàn cầu, suy thoái tầng ozone, tiêu thụ các nguồn tài nguyên đại dương, tuyệt chủng giống loài, nồng độ CO­­2<sub>2</sub>, nạn phá rừng và mực nước biển toàn cầu.

      Tất cả những chỉ số tiêu cực này đều tăng trong thế kỷ qua. Nhưng giờ đây, tất cả đều tăng vọt với tốc độ đáng kinh ngạc.



       
      <img class="alignnone size-medium wp-image-92501" alt="31" src="http://cungquanghang.com/wp-content/uploads/2014/04/31-300x295.jpg" width="300" height="295" />





      Elizabeth vẫn có phản ứng tương tự mỗi lần bà nhìn thấy biểu đồ này - một cảm giác bất lực. Bà là nhà tin học, tin vào sự hữu ích của các số liệu thống kê, và biểu đồ này đã vẽ lên bức tranh đáng sợ phải về tương lai xa vời...mà là một tương lai rất gần.

      Đã nhiều lần trong cuộc đời mình, Elizabeth Sinskey bị ám ảnh vì còn khả năng có con. Nhưng, khi nhìn thấy biểu đồ, bà gần như cảm thấy nhẹ nhõm vì đã sinh ra một đứa trẻ cõi đời này.

      Đây là tương lai ta cho con của ta ư?

      “Trong năm mươi năm qua”, người đàn ông cao kều nói, “tội lỗi của chúng ta chống lại Mẹ thiên nhiên tăng lên kinh khủng”. Ông ta ngừng lại. “Tôi lo sợ cho linh hồn loài người. Khi WHO công bố biểu đồ này, các chính trị gia, những kẻ quyền lực và các nhà hoạt động môi trường của thế giới vội triệu tập những hội nghị khẩn, tất cả đều ́ gắng đánh giá xem vấn đề nào trong số này nghiêm trọng nhất và thực tế chúng ta có thể hy vọng giải quyết được những gì. Kết quả? Ở phương diện kín đáo, họ vò đầu bức tai và khóc lóc. Ở phương diện công khai, họ trấn an chúng ta rằng họ tìm kiếm các giải pháp nhưng đây vốn là những vấn đề phức tạp.”

      “Những vấn đề này vốn phức tạp!”

      “Vớ vẩn!”, người đàn ông ngắt lời. “Bà thừa biết rằng biểu đồ này mô tả mối quan hệ đơn giản nhất - một hàm số dựa một biến số duy nhất! Mọi đường bản đồ này đều tăng lên trong mối tương quan trực tiếp chỉ với một giá trị - cái giá trị tất cả mọi người đều sợ phải thảo luận. Dân số toàn cầu!”

      thực tế, tôi nghĩ điều đó hơi...”

      “Hơi phức tạp hơn phải ? Thực tế, hề! Chẳng có gì đơn giản hơn. Nếu bà muốn có thêm nước sạch bình quân đầu người, bà cần có số người ít hơn Trái đất. Nếu bà muốn giảm lượng khí thải xe ̣, bà cần ít lái xe hơn. Nếu bà muốn các đại dương lại đầy ắp cá, bà cần ít người ăn cá hơn!”

      Ông ta nhìn bà chòng chọc, giọng điệu trở nên sôi nổi hơn. “Hãy mở to mắt ra ! Chúng ta bờ vực diệt vong của nhân loại, và các nhà lãnh đạo thế giới ngồi trong phòng họp để mất thời gian với những nghiên cứu về điện mặt trời, tái chế, tái chế, và xe hơi hybrid đúng ? Lẽ nào bà - một phụ nữ có trình độ cao trong giới khoa học - lại nhìn ra điều đó? Suy thoái tầng ozone, thiếu nước, và ô nhiễm phải là bệnh dịch - chúng chỉ là những triệu chứng. Căn bệnh là tình trạng quá tải dân số. Và đối mặt với dân số thế giới, chúng ta sẽ chẳng làm được gì hơn là dán một miếng băng gạc lên khối u ác tính phát triển rất nhanh.”

      “Ông xem loài người như một căn bệnh ung thư ư?”, Elizabeth vặn hỏi.

      “Ung thư đơn giản là một tế bào mạnh khỏe tái tạo vượt ngoài tầm kiểm soát. Tôi cho rằng bà cảm thấy ý tưởng của tôi là khó chịu, nhưng tôi có thể cam đoan bà sẽ thấy những phương án khác còn kém mỹ miều hơn rất nhiều khi điều đó xảy ra. Nếu chúng ta hành động dũng cảm thì...”

      “Dũng cảm ư?”, bà lắp bắp. “Dũng cảm phải là từ ông tìm kiếm. Phải là điên rồ!”

      “Tiến sĩ Sinskey”, người đàn ông nói, giọng bình tĩnh đến kỳ lạ. “Tôi mời riêng bà đến đây bởi vì tôi hy vọng rằng bà - một tiếng nói khôn ngoan của Tổ chức Y tế Thế giới - có thể sẵn lòng hợp tác với tôi và triển khai một giải pháp khả thi.

      Elizabeth trợn mắt nhìn sao tin nổi. “Ông nghĩ Tổ chức Y tế Thế giới sẽ hợp tác với ông...triển khai một ý tưởng như thế này sao?”

      “Nói thật là đúng thế”, ông ta nói. “Tổ chức của bà gồm những bác sĩ, và khi các bác sĩ có bệnh nhân bị hoại tử, họ do dự cắt bỏ chân của người đó để cứu mạng ta. Đôi khi, quy trình hành động duy nhất là giải pháp nào ít tàn nhẫn hơn.”

      “Chuyện này hoàn toàn khác!”

      . Chuyện này cũng giống hệt. Sự khác biệt duy nhất là quy mô.”

      Elizabeth cảm thấy nghe đến đây là quá đủ. Bà đứng phắt dậy. “Tôi phải để kịp máy bay.”

      Người đàn ông cao kều tiến một bước đầy hăm dọa về phía bà, chặn lối ra. “Xin nói thẳng. Dù có dự hợp tác của bà hay , tôi cũng có thể tự mình triển khai ý tưởng này rất dễ dàng.”

      “Xin nói thẳng”, bà đáp trả. “Tôi coi việc này là lời đe dọa khủng bố và sẽ giải quyết nó theo cách như thế.” Bà rút điện thoại ra.

      Người đàn ông cười phá lên. “Bà sẽ nói rằng tôi chỉ nói những điều chỉ mang tính giả thuyết thôi ư? Thật tiếc, bà sẽ phải đợi mới thực hiện được cuộc gọi. Căn phòng này được che chắn bằng điện tử. Điện thoại của bà sẽ có tín hiệu đâu.”

      Ta cần tín hiệu, kẻ điên rồ ạ. Elizabeth giơ điện thoại lên, và khi người đàn ông chưa kịp nhận ra điều gì xảy ra thì bà đã chụp ảnh gương mặt ông ta. Ánh đèn flash phản chiếu đôi mắt xanh lè của ông ta, và trong khoảnh khắc, bà nghĩ ông ta trông rất quen.

      “Dù ông là ai”, bà nói, “ông cũng đã phạm một sai lầm khi gọi tôi đến đây. Ngay khi tôi tới sân bay, tôi sẽ biết ông là ai, và ông sẽ có tên trong danh sách theo dõi của WHO, CDC và ECDC với tư cách một kẻ khủng bố sinh học tiềm năng. Chúng tôi sẽ cho người theo sát ông ngày đêm. Nếu ông tìm cách mua chất liệu, chúng tôi sẽ biết. Nếu ông xây dựng một phòng thí nghiệm, chúng tôi sẽ biết. có chỗ nào cho ông ẩn nấp cả.”

      Người đàn ông đứng im phăng phắc một lúc, như thể ông ta ̣nh nhào tới chiếc điện thoại của bà. Cuối cùng, ông ta chùng xuống và bước sang bên cùng với một nụ cười nham hiểm kỳ quái. “Vậy có vẻ như màn khiêu vũ của chúng ta đã bắt đầu.”




    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :