1. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Người tình Sputnik - Haruki Murakami

Thảo luận trong 'Truyện Phương Tây'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. chuotanmeo

      chuotanmeo Well-Known Member

      Bài viết:
      2,615
      Được thích:
      4,901
      [​IMG]

      Tác giả : Haruki Murakami

      Công ty phát hành : Nhã Nam

      Nhà xuất bản : NXB Hội Nhà Văn

      Trọng lượng vận chuyển : 300 grams

      Kích thước : 13x20.5 cm

      Dịch giả : Ngân Xuyên

      Ngày xuất bản : 12/2008

      SKU : 8936024911898

      Danh mục : Huyền bí - Giả tưởng

      Giới thiệu :
      Mùa xuân năm hai mươi hai tuổi, Sumire lần đầu tiên trong đời. tình mãnh liệt, cơn lốc xoáy thực quét qua các bình nguyên – san phẳng tất cả những gì nó gặp đường, tung mọi thứ lên trời, xé chúng ra từng mảnh, nghiền nát thành từng miếng. Cơn lốc hề giảm cường độ khi băng qua đại dương, biến Ăngko Vat thành đồng hoang tàn, thiêu cháy rừng già Ấn Độ với hổ báo và muôn loài, rồi biến thành cơn bão cát sa mạc vùng vịnh Ba Tư, chôn vùi cả thành phố pháo đài kỳ lạ dưới biển cát. Tóm lại, đó là tình thực vĩ đại. Người Sumire đem lòng si mê hoá ra lớn hơn mười bảy tuổi. có gia đình. Và, phải thêm, là phụ nữ. Đây là nơi tất cả bắt đầu, và là nơi tất cả kết thúc. Gần như tất cả.

      “…Ngay khoảnh khắc Miu chạm tay vào tóc , Sumire , giống như băng qua cánh đồng đùng! tia sét giáng thẳng xuống đầu . điều gì đó giống như mặc khải nghệ thuật. Do vậy, khi đó Sumire chẳng thấy có gì đáng quan tâm trong việc người tình cờ lại là phụ nữ.

      Sumire gật đầu ngay tắp lự. Thậm chí cần phải nghĩ ngợi về điều đó. Xét cho cùng, thời gian rảnh rỗi là tài sản chủ yếu của .

      “Vậy sao chúng ta ăn trưa cùng nhau nhỉ? Chị đặt bàn yên tĩnh ở nhà hàng gần đây,” Miu . Chị cầm ly rượu vang đỏ người hầu bàn vừa rót, chăm chú ngắm nghía, hít ngửi hương thơm rồi lặng lẽ uống ngụm đầu tiên. Cả chuỗi cử động đó toát lên vẻ thanh nhã tự nhiên như đoạn cadenza được người nghệ sĩ dương cầm trau luyện nhiều năm.

      “Rồi chúng ta bàn kỹ hơn. Hôm nay chị thấy rất vui. Em biết đấy, chị chắc nó được nhập từ đâu nhưng loại rượu Bordeaux này cũng phải tồi lắm.”

      Sumire giãn nét mặt và hỏi thẳng Miu: “Nhưng chị chỉ mới gặp em, và chị gần như chưa biết gì về em.”

      “Đúng vậy. Có lẽ chị chưa biết,” Mui thừa nhận.

      “Vậy tại sao chị nghĩ em có thể giúp chị?”

      Miu lắc rượu trong cốc. “Chị luôn trông mặt mà bắt hình dong,” chị . “Nghĩa là chị thích khuôn mặt em, thích cách em nhìn.”

      Sumire cảm thấy khí xung quanh đột nhiên loãng ra. Bầu vú căng lên dưới làn áo. máy móc vớ cốc nước và uống cạn hơi. Người hầu bàn có bộ mặt diều hâu lặng lẽ bước nhanh đến phía sau và rót nước lạnh vào chiếc ly . Tiếng đá lanh canh vang lên trong tâm trí rối bời của Sumire nghe như tiếng lầm bầm rên rỉ của tên trộm nấp trong hang…”.

      - “Siết chặt trái tim bạn ngay từ những dòng đầu tiên” – Los Angeles Magazine

      - “Xót xa… vừa bí ần vừa lãng mạn… câu chuyện thấm thía về tình được đền đáp… Nếu thích Rừng Na-uy, chắc chắn bạn cũng thích cuốn tiểu thuyết này” – AsainWeek.

      - “ cuốn tiểu thuyết tuyệt vời tựa lông hồng nhưng cũng buồn đến nao lòng” – Sunday Herald.

      Báo Chí Giới Thiệu
      "Người tình Sputnik": dụ về nỗi đơnGiới thiệu Evan ngày 23/12/2010Đó là câu chuyện buồn và lạ kỳ xoay quanh ba nhân vật chính. Là câu chuyện về đồng tính nữ, câu chuyện về tình bất thành nhưng đầy ám ảnh chỉ bởi chuyện tình.
      Chuyện tình tay ba kỳ lạ trong văn nén
      Nhân vật tôi- giáo viên tiểu học nghề, chính ta tâm trong tác phẩm: "Sau khi thực làm thầy, tôi phát ra mình kính trọng và quý nghề này sâu sắc hơn mình từng nghĩ...tôi tình cờ khám phá ra bản thân mình.”
      Thầy giáo này sống tách biệt với gia đình. gia đình có mẹ thích quét dọn nhưng ghét nấu nướng, có chị ghét cả quét dọn lẫn nấu ăn. ta phải vào bếp tự nấu ăn từ khi có thể.
      Sumire. Nhưng Sumire chỉ xem như người bạn thân. say đắm Miu. Câu chuyện tình đuổi bắt ư? Cũng hẳn. Đó là câu chuyện em nhưng em khác và ta lại được đàn bà.
      Nhân vật Sumire có người mẹ quá cố “nhạt nhòa”. Đến mức khi hỏi bố về mẹ, ông bố chỉ được “Mẹ con có trí nhớ tốt” và bà “viết rất đẹp”. Sau đó, bố Sumire chọn người vợ sau vừa có trí nhớ tốt vừa viết đẹp, nhưng là người mẹ kế tốt.
      Bố Sumire là bác sĩ nha khoa đẹp trai với sống mũi đẹp đến mức nổi lên sau khẩu trang vẫn hấp dẫn các quý bà, quý đến khám chữa răng. Để rồi ai phân vân khi lấy tiền trả ông.
      Sumire là “nhà” tiểu thuyết biết bao giờ thành công. Sumire chải tóc, làm đẹp và đặc biệt rung động trước người khác giới.
      Tài của tác giả là thâu tóm được rất nhiều về số phận, cuộc đời cũng như lối sống của cá nhân, của gia đình trong rất ít câu chữ, có thể gọi là văn nén.
      dụ về nỗi đơn
      Miu-"Người tình Sputnik" của Sumire là phụ nữ. Mối tình của Sumire là đồng tính đơn phương nên bao giờ được đáp trả, bởi phụ nữ từng có xúc cảm với đàn ông. Sau biến cố kỳ lạ và thể lý giải, Miu vĩnh viễn mất cảm xúc đương.
      Những lời tự giàu chất gợi, giọng văn ngại chạm vào nhục cảm và say đắm, những tình tiết kỳ ảo... cuốn bạn vào gian đầy mê hoặc, dù hẫng hụt rồi lại hy vọng trong "Người tình Sputnik".
      Tác giả viết: “Vì sao mọi người cứ phải đơn như thế này? Mục đích của nó là gì? Hàng triệu con người thế giới này, tất cả đều mong mỏi khát khao, kiếm tìm những người khác để thỏa mãn mình nhưng lại tự họ lập họ. Vì sao? Trái đất sinh ra chỉ để nuôi dưỡng đơn của con người?”
      Câu chuyện, là dụ đẹp, và da diết buồn về độc của kiếp người, về mất và hành trìrh tìm kiếm vô vọng cái tôi đích thực. Những bạn đọc thích giải trí vui tươi khó lòng thích Murakami. Những ai quen văn tác giả này dễ "nghiện".
      Murakami từng được mọi người biết đến nhiều nhất với "Rừng Nauy" nhưng "Người tình Sputnik", tác phẩm thứ tám của nhà văn Nhật Bản này cũng gây chú ý đặc biệt của ít độc giả.

    2. chuotanmeo

      chuotanmeo Well-Known Member

      Bài viết:
      2,615
      Được thích:
      4,901
      NGƯỜI TÌNH SPUTNIK
      Chương 01 Part 1




      CHƯƠNG 1


      Mùa xuân năm hai mươi hai tuổi, Sumire lần đầu tiên trong đời. tình mãnh liệt, cơn lốc xoáy thực quét qua các bình nguyên - san phẳng tất cả những gì nó gặp đường, tung mọi thứ lên trời, xé chúng ra từng mảnh, nghiền nát thành từng miếng. Cơn lốc hề giảm cường độ khi băng qua đại dương, biến Ăngko Vat thành đống hoang tàn, thiêu cháy rừng già Ấn Độ với hổ báo và muôn loài, rồi biến thành cơn bão cát sa mạc vùng vịnh Ba Tư, chôn vùi cả thành phố pháo đài kỳ lạ dưới biển cát. Tóm lại, đó là tình thực vĩ đại. Người Sumire đem lòng si mê hóa ra lớn hơn mười bảy tuổi. có gia đình. Và, tôi phải thêm, là phụ nữ. Đây là nơi tất cả bắt đầu, và là nơi tất cả kết thúc. Gần như tất cả.


      Hồi ấy, Sumire - tiếng Nhật nghĩa là "Hoa violet" - phấn đấu thành nhà văn. Dù cuộc sống có thể mang đến cho bao nhiêu lựa chọn nữa nó vẫn là hoặc thành nhà tiểu thuyết hoặc gì cả. Quyết tâm của vững như bàn thạch. gì có thể xen vào giữa và lòng trung thành đối với văn chương của .


      Sau khi tốt nghiệp trung học tại trường công lập tỉnh Kanagawa, thi vào ban khoa học xã hội của trường tư thục thoải mái ở Tokyo. nhận thấy ngôi trường này hoàn toàn lạc lõng, nơi dửng dưng, chán nản, và căm ghét nó - thấy đám bạn sinh viên (tôi e trong đó có cả mình) toàn lũ hạng hai, đần độn vô phương cứu chữa. Cho nên có gì ngạc nhiên là ngay trước khi bước sang năm cuối, tỉnh ngộ và bỏ học. kết luận có ở lại cũng chỉ lãng phí thời gian. Tôi nghĩ là đúng, nhưng nếu tôi được phép suy rộng theo cái lối suy nghĩ tầm thường phỏng trong cái thế giới còn-lâu-mới-hoàn-hảo này có gì là vô nghĩa? Cứ loại bỏ mọi điều vô nghĩa ra khỏi cuốc sống hoàn hảo , và thậm chí nó mất luôn cả hoàn hảo của mình.


      Sumire là người lãng mạn đến vô phương cứu chữa, tính tình có phần bảo thủ - mù tịt về đời nên biết cách xử cho đúng đắn. Hễ chuyện là liên hồi, nhưng nếu ở cùng ai đó mình thích - cách khác là hầu hết mọi người đời - hiếm khi mở miệng. hút thuốc rất nhiều và bạn có thể tin chắc là lần nào tàu cũng làm mất vé. Đôi khi mải mê suy nghĩ đến nỗi quên cả ăn, và gầy như đứa trẻ mồ côi thời chiến trong bộ phim cũ của Ý - giống như cây sào có mắt. Tôi rất muốn đưa cho bạn xem tấm ảnh của nhưng lại có cái nào. ghét chụp ảnh - muốn để lại cho hậu thế Chân dung nữ nghệ sĩ thời trẻ. Nếu có tấm ảnh chụp Sumire hồi ấy tôi biết nó là tư liệu giá trị cho thấy số người có thể trở nên đặc biệt như thế nào.


      Tôi kể lộn xộn rồi. Người phụ nữ Sumire tên là Miu. Ít ra đây cũng là tên mọi người gọi chị. Tôi biết tên của chị, điều này gây ra những rắc rối về sau, nhưng tôi lại trước mất rồi. Miu là người gốc Hàn Quốc nhưng chị được từ tiếng Hàn nào cho đến khi quyết định học nó ở giữa độ tuổi hai mươi. Chị sinh ra và lớn lên ở Nhật Bản rồi học nhạc ở Pháp, cho nên chị thông thạo tiếng Pháp và tiếng cũng như tiếng Nhật. Chị luôn ăn mặc đẹp, tinh tế, đeo trang sức đắt tiền nhưng giản dị, và lái chiếc Jaguar mười hai xilanh màu xanh nước biển.


      Lần đầu tiên Sumire gặp Miu, về tiểu thuyết của Kerouac. Sumire thực say mê Kerouac. luôn có Thần tượng Văn học trong Tháng và vào thời điểm đó lại tình cờ là nhà văn hết thời Kerouac. thường mang theo trong túi áo khoác cuốn đường hay Người lữ hành đơn độc và hễ có cơ hội là lại giở ra xem. Hễ gặp đoạn nào thích là lại lấy bút chì đánh dấu và ghi nhớ như thể đó là Kinh Thánh vậy. thích nhất đoạn về chuyện canh phòng cháy rừng trong cuốn Người lữ hành đơn độc. Kerouac trải qua ba tháng đơn độc trong túp lều đỉnh núi cao làm việc như nhân viên phòng chống cháy rừng.


      Sumire đặc biệt thích đoạn này:


      người nào hết cuộc đời mà chưa lần trải nghiệm tình cảnh độc dữ dội, thậm chí buồn chán, giữa chốn thâm sơn cùng cốc, chỉ dựa vào chính mình và nhờ đó biết được sức mạnh thực chứa trong con người mình.


      "Cậu thích sao?" . "Hàng ngày cậu đứng đỉnh núi, đảo mắt 360 độ, kiểm tra xem có ảnh lửa nào . Chỉ thế thôi. Cậu làm việc ban ngày. Thời gian còn lại cậu có thể đọc, viết, làm gì tùy thích. Đêm đêm những con gấu bẩn thỉu lởn vởn quanh lều của cậu. Sống thế mới là sống chứ! So với nó việc ngồi trong trường mà nghiên cứu văn chương cũng giống như cắn vào cái đầu dưa chuột đắng nghét vậy."


      "Đồng ý," tôi , "nhưng rồi cũng đến ngày cậu phải xuống núi." Như thường lệ, những ý kiến nhàm chán, thực tế của tôi chẳng khiến bối rối.


      Sumire muốn được giống như nhân vật trong tiểu thuyết của Kerouac - hoang dã, lạnh lung, phóng túng. đứng nghiêng người, xọc tay vào túi áo khoác, mái tóc rối bù chải, nhìn mông lung lên bầu trời qua chiếc kính đen gọng nhựa Dizzy Gillespie mà vẫn đeo dù mắt tinh như mắt cú. luôn diện chiếc áo khoác vải chéo quá cỡ tậu được ở cửa hàng đồ cũ và đôi bốt thô. Tôi chắc nếu nuôi được rây cũng làm.


      Thực ra Sumire đẹp. Má hóp, miệng hơi rộng. Mũi hơi và hếch. có khuôn mặt biểu cảm và rất hài hước mặc dù ít khi cười to. có dáng người thấp và ngay cả khi vui vẻ vẫn năng như thể sắp sửa xông vào đánh nhau. Tôi bao giờ thấy dung son môi hay bút chì kẻ mắt, và tôi chắc là biết áo lót cũng có các cỡ khác nhau. Tuy nhiên Sumire vẫn có điều gì đó đặc biệt, điều gì đó khiến mọi người bị cuốn hút. dễ xác định rang điều đặc biệt đó, nhưng khi nhìn thẳng vào mắt lúc nào bạn cũng có thể nhận ra nó, phản chiếu sâu thẳm bên trong.


      o O o


      Thôi gần xa chẳng qua . Tôi Sumire. Tôi bị hớp hồn từ lần đầu tiên chúng tôi chuyện và ngay sau đó còn đường lui nữa. Suốt thời gian dài là mối bận tâm duy nhất của tôi. Tôi cố cho hay những gì tôi cảm thấy nhưng chẳng hiểu sao cảm xúc đàng lời lẽ nẻo. Có lẽ thế lại hay. Nếu tôi diễn tả được cho biết cảm xúc của mình chắc cười phá lên chế giễu tôi mất.


      Trong thời kỳ Sumire và tôi làm bạn với nhau, tôi có tình cảm với hai, ba khác. phải tôi nhớ chính xác. Hai hay ba - điều đó phụ thuộc vào cách tính của bạn. Nếu thêm vào đâu những tôi qua đêm vài lần danh sách còn dài hơn nữa. Dù sao nữa, khi làm tình với những đó, tôi lại nghĩ về Sumire. Hay ít nhất những ý nghĩ về cứ lởn vởn trong đầu tôi. Tôi hình dung mình ôm . Làm như vậy có phần đểu cáng, nhưng tôi sao tự thoát ra được.


      Để tôi trở lại chuyện Sumire và Miu gặp nhau.


      Miu từng nghe đến Jack Kerouac và biết loáng thoáng ông ta là nhà tiểu thuyết gì đấy. Nhưng nhà tiểu thuyết kiểu gì chị nhớ ra được. "Kerouac à...hừm...Ông ta có phải Sputnik ?"


      Sumire hiểu chị muốn gì. Dao và nĩa lơ lửng giữa trung, suy nghĩ lúc. "Sputnik à? Có phải chị muốn đến vệ tinh đầu tiên do Liên Xô phóng lên vào thập niên năm mươi? Jack Kerouac là nhà tiểu thuyết Mỹ. Em đoán cả hai trùng nhau về thời gian..."


      "Thế phải hồi đó các nhà văn như Kerouac được gọi như vậy à?" Miu hỏi. Chị lấy ngón tay vẽ vòng tròn mặt bàn như thể lục tìm trong chiếc bình đặc biệt đựng đầy ký ức.


      "Sputnik...?"


      "Tên trào lưu văn học. Em biết đấy - cách họ phân loại các nhà văn theo các trường phái văn chương khác nhau. Như Shiga Naoya thuộc trường phái Bạch Dương[1]."


      Cuối cùng Sumire hiểu ra. "Beatnik![2]"


      Miu lấy khăn ăn chấm vào khóe miệng "Beatnik - Sputnik. Chị bao giờ nhớ nổi những kiểu thuật ngữ ấy. Giống như thời Trùng hưng Kenmun[3] hay Hiệp ước Rapallo. Lịch sử cổ đại."


      khoảng lắng lại giữa hai người, nhớ về dòng chảy thời gian.


      Hiệp ước Rapallo ư?" Sumire hỏi.


      Miu mỉm cười. Nụ cười thân tình, hoài cổ, như thể thứ của cải cất giữ lâu đời được lôi ra khỏi đáy ngăn kéo. Mắt chị nheo lại hết sức đáng . Chị vươn tay ra, dịu dàng lùa những ngón tay thon dài vào mái tóc rối bù của Sumire. Cử chỉ đó đột ngột nhưng tự nhiên đến nỗi Sumire chỉ còn biết cách mỉm cười đáp lại.


      Kể từ ngày đó, (Theo chú thích bản tiếng Nga) gọi Miu cách thân mật là Người tình Sputnik. thích thanh của mấy tiếng đó. Nó khiến nhớ tới con chó Laika. Con tàu vệ tinh nhân tạo lao êm như ru xuyên qua bóng tối vũ trụ. Đôi mắt đen long lanh của chú chó dán vào ô cửa sổ tí xíu. Trong hiu quạnh vô tận của gian, Laika có thể nhìn thấy gì?


      Cuộc trò chuyện có nhắc đến Sputnik này diễn ra trong tiệc cưới của chị họ Sumire tại khách sạn sang trọng ở Akasaka. Sumire gần gũi người bà con này lắm, thực tế là hai người chẳng hợp nhau chút nào. cảm tháy như bị tra tấn khi phải tham dự các đám cưới như thế nhưng thể tránh được đám này. và Miu ngồi cùng bàn, ngay cạnh nhau. Miu kể chi tiết nhưng hình như chị có dạy piano cho chị họ của Sumire - hay thứ gì đó đại loại thế - khi này chuẩn bị thi vào khoa nhạc. Mối quan hệ giữa hai người kéo dài hay quá thân mật, nhưng Miu cảm thấy buộc phải tham dự.


      Ngay khoảng khắc Miu chạm tay vào tóc , Sumire , giống như băng qua cánh đồng đùng! tia sét giáng thẳng xuống đầu . điều gì đó giống như mặc khải nghệ thuật. Do vậy, khi đó Sumire chẳng thấy có gì đáng quan tâm trong việc người tình cờ lại là phụ nữ.


      Tôi cho rằng Sumire từng có ai đó mà bạn gọi là tình nhân. Hồi trung học có vài cậu bạn , nhưng chàng thường cùng xme phim, bơi. Tôi hình dung được bất kỳ mối quan hệ nào trong số đó trở nên sâu sắc. Sumire quá bận tâm đến việc trở thành nhà tiểu thuyết đến nỗi thực được người nào. Nếu trung học từng trải qua kinh nghiệm tình dục - hay cái gì gần như thế - tôi tin chắc nó bắt nguồn từ tò mò văn chương hơn là từ ham muốn tình dục hay tình .


      " với cậu, tớ hiểu về ham muốn tình dục," hôm bảo tôi, mặt ra vẻ nghiêm trang. Tôi nhớ chuyện xảy ra ngay trước khi bỏ học; uống hết năm cốc sinh tố chuối. "Cậu biết đấy - nó xảy ra như thế nào. Cậu thử giải thích xem?"


      "Ham muốn tình dục phải thứ cậu hiểu được," tôi theo kiểu lấp lửng quen thuộc của mình. "Nó chỉ là có đấy thôi."


      chăm chăm nhìn vào tôi lúc như thể tôi là cỗ máy chạy bằng nguồn năng lượng trước tới nay chưa từng có. Cụt hứng, nhìn chằm chằm lên trần nhà và câu chuyện nhạt dần. với ta về chuyện ấy cũng chẳng ích lợi gì, chắc hẳn quyết định thế.


      Sumire sinh ra ở tỉnh Chigasaki. Nhà gần bờ biển và lớn lên với thanh khô khốc của ngọn gió dày đặc cát thổi vào cửa sổ nhà mình. Bố mở phòng khám nha khoa ở Yokohama. Ông đẹp trai có tiếng, cái mũi cân đối gợi nhớ đến Gregory Peck trong Spellbound. Sumire thừa hưởng được cái mũi đẹp ấy, và theo lời cả cậu em trai cũng . thấy kỳ lạ là loại gen sinh ra cái mũi ấy biến đâu mất . Nếu quả thực nó bị chôn vùi vĩnh viễn dưới tận đáy vốn gen thế gian này là nơi còn đáng buồn hơn nữa. Cái mũi ấy tuyệt vời đến thế đấy.


      Bố Sumire gần như là nhân vật huyền thoại đối với những phụ nữ có nhu cầu chăm sóc răng miệng ở Yokohama. Trong phòng khá lúc nào ông cũng đội mũ phẫu thuật và đeo cái khẩu trang to tướng, vì vậy thứ duy nhất bệnh nhân có thể nhìn thấy là cặp mắt và đôi tai. Tuy nhiên, ràng ông cũng vô cùng hấp dẫn. Cái mũi đẹp và nam tính của ông nhô lên cách khêu gợi dưới lớp khẩu trang khiến các bệnh nhân nữ của ông thẹn thùng. Ngay lập tức - thèm để ý liệu số tiền dành cho chăm sóc răng miệng của họ có đủ trả chi phí khám chữa răng hay - họ đem lòng ông.


      Mẹ Sumire mất vì bệnh tim bẩm sinh khi mới ba mươi mốt tuổi. Khi đó Sumire chưa đầy ba tuổi. Ký ức duy nhất của về mẹ là mùi da thịt mơ hồ của bà. Chỉ có hai tấm ảnh của bà được giữ lại - tấm ảnh tạo dáng bà chụp trong lễ cưới của mình và tấm chụp nhanh ngay khi Sumire vừa chào đời. Sumire thường hay lôi album ảnh ra và chăm chú nhìn hai bức đó. Mẹ của Sumire - cách nhàng - là người rất dễ bị quên lãng. Kiểu tóc ngắn, đơn điệu, những bộ quần áo khiến bạn phải tự hỏi biết bà nghĩ gì nữa, và nụ cười gượng gạo. Nếu bà lùi lại bước có khi tan ngay vào bức tường. Sumire quyết định khắc sâu khuôn mặt mẹ vào trí nhớ. Rồi ngày nào đó có thể gặp bà trong mơ. Hai mẹ con nắm tay nhau, chuyện trò vui vẻ. Nhưng mọi việc dễ dàng đến thế. càng gắng sức nhớ lại khuôn mặt mẹ nó càng nhanh nhạt nhòa. Quên các giấc mơ - nếu Sumire có bước qua trước mặt mẹ mình phố, giữa thanh thiên bạch nhật, cũng chẳng thể nhận ra bà.


      Bố Sumire ít khi về người vợ quá cố của ông. Ông phải người hay , và trong mọi phương diện của cuộc sống ông bao giờ hé miệng về các tình cảm của mình - cứ như thể đó là loại bệnh nhiễm trùng qua đường miệng mà ông muốn bị lây. Sumire nhớ có lần nào hỏi bố về người mẹ mất. Trừ lần, khi hãy còn rất bé, vì lý do nào đó hỏi bố :" Mẹ của con là người như thế nào?" còn nhớ rất cuộc trò chuyện này.


      Bố nhìn chỗ khác và suy nghĩ lúc trước khi trả lời. "Mẹ con có trí nhớ rất tốt," ông . "Và bà ấy viết rất đẹp."


      cách kỳ lạ để mô tả người nào đó. Sumire nóng lòng chờ đợi, trang giấy trắng tinh ở đầu cuốn sổ tay của mở ra để ghi lại những lời quý báu có thể trở thành nguồn mạch ấm áp và an ủi - trụ cột, cái trục góp phần chống đỡ cho cuộc đời bấp bênh của hành tinh thứ ba trong Hệ Mặt trời này. Lẽ ra bố nên điều gì đó mà con bé của ông có thể bám víu vào. Nhưng ông bố điển trai của Sumire ra những lời đó, chính những lời cần nhất đó. Bố Sumire tục huyền khi lên sáu và hai năm sau có em trai. Mẹ kế của cũng đẹp. Thêm vào đó, bà có trí nhớ tốt, và chữ viết đẹp chút nào. Tuy nhiên bà là người tử tế và thẳng thắn. Đây là điều may mắn cho Sumire bé bỏng, đứa con ghẻ mới toanh của bà. , may mắn phải là từ chính xác. Xét cho cùng, bố chọn người phụ nữ đó. Ông có thể phải người cha lý tưởng nhưng khi phải chọn vợ ông biết mình phải làm gì.


      Tình thương của người mẹ kế dành cho bao giờ chao đảo trong suốt thời thanh niên khó khắn kéo dài của , khi Sumire tuyên bố bỏ học và viết tiểu thuyết người mẹ kế - dù bà có ý kiến riêng của mình về vấn đề này - tôn trọng ý muốn của Sumire. Bà luôn tỏ ra hài lòng khi thấy Sumire thích đọc sách và thường cổ vũ những hoạt động theo đuổi văn chương của .


      Cuối cùng mẹ kế của thuyết phục được bố , và hai người quyết định trước khi Sumire bước sang tuổi hai mươi tám, họ cấp cho số vốn . Nếu thể kiếm sống bắng nghề viết lách phải tự lo lấy. Nếu người mẹ kế lên tiếng bênh vực chắc Sumire bị ném ra ngoài - xu dính túi, có các kỹ năng xã hội cần thiết - vào trong thực tế khắc nghiệt, hoang dã. Xét cho cùng Trái đất hoàn thành quãng đường nặng nề vất vả vòng quanh mặt trời của nó chỉ để cho con người có thể có được khoảng thời gian tốt đẹp và chút vui thú.


      Sumire gặp Người tình Sputnik của hơn hai năm sau khi bỏ học. sống trong căn hộ phòng ở Kichijoji được sắp xếp với tối thiểu đồ đạc và tối đa sách báo. ngủ đến tận trưa, và buổi chiều dạo quanh công viên Inogashira, với tất cả hăm hở của người hành hương đường xuyên qua các ngọn đồi thiêng. Những hôm trời nắng ngồi ghế đá công viên, gặm bánh mỳ, hút hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác và đọc sách. Những ngày mưa hay trời lạnh, chui vào quán cà phê kiểu cũ có nhạc cổ điển mở to hết cỡ, thả lút mình vào chiếc ghế bành sờn cũ và đọc sách, vẻ mặt nghiêm trang khi nghe các bản giao hường của Schubert hay các bản cantat của Bach. Chiều muộn uống bia rồi mua ít đồ ăn sẵn ở siêu thị cho bữa tối.


      Đến 11h đêm ngồi vào bàn làm việc. Bao giờ bàn cũng có sẵn bình cà phê nóng, tách uống cà phê ( quà tôi tặng nhân dịp sinh nhật, tách có vẽ hình Snafkin), gói thuốc lá Marlboro và chiếc gạt tàn thủy tinh. Tất nhiên là chiếc máy xử lý văn bản. Mỗi phím là ký tự.


      gian lặng ngắt như tờ. Tâm trí sáng như bầu trời đêm đông, chòm sao Đại Hùng và Bắc Đẩu ở nguyên chỗ, sáng lấp lánh. có bao điều phải viết ra, bao chuyện để kể lại. Chỉ cần khơi được dòng chảy là những ý tưởng sôi sục trong đầu tuôn trào như dung nham rồi động lại thành dòng chảy ổn định gồm những tác phẩm thế gian chưa bao giờ được thấy. Thiên hạ mở to mắt kinh ngạc trước khởi đầu bất ngờ của Nhà văn trẻ tài năng hiếm có đầy hứa hẹn này. tấm ảnh của , mỉm cười bình thản, xuất trang văn nghệ của các báo và cánh biên tập viên thi nhau đập cửa nhà .


      Nhưng chuyện bao giờ diễn ra theo cách ấy. Sumire viết vài tác phẩm có đoạn mở đầu. Và vài tác phẩm có đoạn kết thúc. Nhưng chưa bao giờ viết tác phầm nào có cả mở đầu và kết thúc.


      o O o


      phải bế tắc với việc viết - hoàn toàn phải. viết ngừng, viết tất cả mọi thứ xuất trong đầu. Vấn đề là viết quá nhiều. Bạn cho rằng chỉ việc cắt gọn những đoạn thừa là ổn, nhưng mọi chuyện đơn giản thế. bức tranh lớn đó bao giờ quyết định được cái gì cần thiết, cái gì . Hôm sau khi đọc lại những gì viết thấy dòng nào cũng có vẻ tuyệt đối quan trọng. Hoặc nếu lại xóa tất cả.


      Đôi khi, trong nỗi thất vọng, xé hết bản thảo tống vào sọt rác. Nếu là vào đêm đông và trong phòng có lò sưởi chắc chắn cảnh tượng khá ấm áp - hãy nhớ lại cảnh trong phim La Bohème - nhưng cản hộ của Sumire chỉ thiếu lò sưởi mà thậm chí còn chẳng có điện thoại nữa. Chưa gì đến tấm gương cho tử tế.


      Những dịp cuối tuần, Sumire vẫn đến căn hộ của tôi, ôm đầy các bản nháp tiểu thuyết - những bản thảo may mắn thoát khỏi cuộc tàn sát. Tuy nhiên, chúng vẫn chồng thành đống. Sumire chỉ đưa bản thảo của ột người duy nhất thế giới này xem. Tôi.

    3. chuotanmeo

      chuotanmeo Well-Known Member

      Bài viết:
      2,615
      Được thích:
      4,901
      NGƯỜI TÌNH SPUTNIK
      Chương 01 Part 2




      Ở trường đại học, tôi hai khóa, mỗi người lại học ngành riêng nên chúng tôi ít có cơ hội gặp nhau. Cuộc gặp đầu tiên cưa chúng tôi rất đỗi tình cờ. Đó là ngày thứ hai của tháng Năm, sau chuỗi ngày nghỉ, tôi đứng ở bến xe buýt trước cổng chính của trường, đọc cuốn tiểu thuyết của Paul Nizan kiếm được ở hiệu sách cũ. dáng người thấp đứng cạnh tôi cúi nhìn cuốn sách và hỏi tôi, tại sao lại là Nizan, trong số tất cả tác giả khác? nghe như tìm cách gây . Như thể muốn đá bay cái gì đó, nhưng vì có mục tiêu thích hợp nên chuyển sang công kích lựa chọn sách đọc của tôi.


      Sumire và tôi rất giống nhau. Niềm đam mê sách vở đến với cả hai đều tự nhiên như hơi thở. Hễ có được chút thời gian rảnh rỗi là chúng tôi rúc vào góc vắng vẻ nào đó, ngừng lật hết trang này đến trang khác. Tiểu thuyết Nhật Bản, tiểu thuyết nước ngoài, sách mới, sách cổ điển, tác phẩm theo xu hướng mới cho đến sách bán chạy - hễ cứ thấy trong sách có gì đáng chú ý là chúng tôi đọc. Hai đứa chúng tôi lang thang khắp các thư viện, dành cả ngày đọc lướt qua các quyển sách trong Kanda, thánh địa sách cũ tại Tokyo. Tôi chưa từng gặp ai đọc ngấu nghiến, đọc sâu rộng như Sumire, và tôi chắc cũng cảm thấy như vậy.


      Tôi tốt nghiệm cùng khoảng thời gian Sumire bỏ học, sau đó thường ghé lại chỗ tôi mỗi tháng vài ba lần. Đôi khi tôi cũng đến căn hộ của , nhưng gần như thể nhét nổi hai người vào đó, vì vậy đa phần đến chỗ tôi. Chúng tôi trò chuyện về những cuốn tiểu thuyết đọc và trao đổi sách cho nhau. Tôi nhiều lần nấu bữa tối. Tôi thấy phiền khi phải nấu nướng, và Sumire thuộc kiểu người thà nhịn đói còn hơn vào bếp. tặng tôi những món quà kiếm từ chỗ làm bán thời gian để tỏ lòng cám ơn. Có lần làm việc ở kho hàng của công ty dược và mang về cho tôi cả sáu tá bao cao su. Có lẽ chúng vẫn còn nằm đâu đó tận góc trong cùng của ngăn kéo.


      Các tiểu thuyết - hay đúng hơn là các đọan tiểu thuyết - mà Sumire viết kinh khủng như nghĩ. Thực ra, đôi khi văn phong của giống như tấm chăn vá víu do các bà già ương nhạnh, mỗi bà ý thích, phàn nàn, khâu vá lại trong im lặng tàn nhẫn. Thêm vào đó thỉnh thoảng lại mắc chứng trầm cảm, và mọi chuyện có lúc vượt ra ngòai tầm kiểm soát. Dường như thế vẫn chưa đủ, Sumire còn quyết chí sáng tạo ra Tiểu thuyết Tổng hợp đồ sộ theo phong cách văn chương thế kỷ XIX, kiểu rương chật ních mọi kiện có thể để nắm bắt tâmhồn và số phận con người.


      Phải rằng những gì Sumire viết ra đều đặc biệt mới mẻ, muốn khắc họa cách trung thực những điều thấy là quan trọng. Thêm nữa, tìm cách bắt chước văn phong của bất kỳ ai khác và có ý định chưng cất mọi thứ thành những mẩu bé cầu kỳ, khéo léo. Đó là điều tôi thích nhất trong cách viết của . phải nếu làm giảm bớt sức mạnh trực tiếp trong cách viết của chỉ để cho nó có thể có được hình thức dễ chịu, vừa ý nào đó. Chẳng cần phải vội vã làm gì. vẫn còn nhiều thời gian để vòng. Như câu ngạn ngữ , "nuôi chậm lớn tốt."


      "Đầu tớ y như cái kho chứa đầy những thứ tớ muốn viết ra," . "Các hình ảnh, khung cảnh, ngôn từ...tất cả chúng đều vô cùng sống động trong tâm trí tớ. Viết ! Chúng hét lên với tớ thế. câu chuyện mới mẻ tuyệt hay hình thành, tớ có thể cảm thấy nó. Nó mang tớ đến nơi nào đó hoàn toàn mới. Nhưng rắc rối là khi tớ ngồi vào bàn và trút tất cả ra giấy tớ lại thấy diễn tả được cái chính yếu. Chúng kết tinh lại được, chỉ là đá cuội chứ phải pha lê . Và tớ chẳng đến đâu cả."


      Với vẻ tư lự, Sumire nhặt viên sỏi có lẽ là thứ hai trăm năm mươi ném xuống hồ.


      "Có lẽ tớ thiếu cái gì đó. cái gì đó nhất thiết phải có để trở thành nhà tiểu thuyết."


      Im lặng nặng nề. Hình như chờ đợi ý kiến chẳng có gì đặc biệt của tôi.


      lúc sau tôi lên tiếng. "Thuở xưa ở Trung Quốc có những thành phố tường cao, cổng lớn. Những chiếc cổng chỉ là đường ra lối vào của người dân mà còn có ý nghĩa lớn lao hơn. Dân chúng tin rằng linh hồn thành phố nằm ở các cổng thành. Hoặc ít nhất nó lẽ ra phải nằm ở đó. Giống như ở châu Âu thời Trung cổ người ta tin rằng trái tim của thành phố nằm ở thánh đường và quảng trường trung tâm của nó. Đó chính là lý do thậm chí cho tới ngày nay ở Trung Quốc vẫn còn giữ lại được rất nhiều cổng thành tuyệt đẹp. Cậu có biết người Trung Quốc xây cổng thành thế nào ?"


      "Tớ biết," Sumire đáp.


      "Dân chúng kéo xe đến các bãi chiến trường xưa và thu lượm các mảnh xương trắng được chon ở đấy hay nằm rải rác xung quanh. Trung Quốc là đất nước khá cổ kính - rất nhiều chiến trường xưa - nên họ chẳng phải tìm đâu xa. Tại lối vào thành phố họ xây cái cổng to và gắn xương bên trong. Họ hy vọng với việc tưởng niệm các tử sĩ theo cách này, các chiến binh tiếp tục bảo vệ thành phố của họ. Còn hơn thế nữa. Khi cổng xây xong họ dắt mấy con chó đến, cắt họng chúng và rưới máu lên cổng. Chỉ bẳng cách trộn máu tươi với xương khô đó, những linh hồn cổ xưa của người chết sống lại cách thần kỳ. Ít ra đấy cũng là quan niệm."


      Sumire im lặng chờ tôi tiếp.


      "Viết tiểu thuyết cũng giống vậy. Cậu phải gom xương về xây cổng, nhưng cho dù cái cổng có đẹp đến mấy chỉ riêng nó cũng làm nên cuốn tiểu thuyết sống động, có hồn. câu chuyện phải cái gì đó thuộc về thế giới này. Câu chuyện thực đòi hỏi phải có kiểu rửa tội thần bí nối thế giới bên này với thế giới bên kia."


      "Theo như cậu tớ phải dựa vào sức mình và phải tìm thấy con chó của riêng mình?"


      Tôi gật đầu.


      "Và lấy máu tươi?"


      Sumire cắn môi suy nghĩ về điều này. ném viên sỏi may khác xuống hồ.


      "Tớ muốn giết con vật nếu tớ có thể giúp được nó."


      "Đó là dụ," tôi . "Cậu phải giết cái gì cả."


      Chúng tôi ngồi sát bên nhau như thường lệ trong công viên Inogashira, chiếc ghế ưa thích của . Hồ nước trải rộng trước mặt chúng tôi. ngày đứng gió.Những chiếc lá nằm y nguyên tại nơi chúng rơi xuống và dán mặt nước. Tôi có thể ngửi thấy mùi khói rác ở đâu đó đằng xa. khí đậm đặc mùi vị cuối thu, những thanh xa xa cũng nghe thấy rất .


      "Cái cậu cần là thời gian và kinh nghiệm," tôi .


      "Thời gian và kinh nghiệm," trầm ngâm, nhìn chăm chăm lên trời. "Về thời gian cậu chẳng thể làn được gì nhiều, nó cứ thế mà trôi qua. Nhưng kinh nghiệm à? Đừng điều đó với tớ. Tớ tự hào về chuyện này, nhưng tớ chẳng có chút ham muốn tình dục nào.


      nhà văn có thể có loại kinh nghiệm nào nếu ta cảm thấy đam mê chứ? Như bếp trưởng mà thèm ăn."


      "Tớ biết ham muốn tình dục của cậu biến đâu mất," tôi . "Có thể nó chỉ nấp ở nơi nào đó thôi. Hoặc dạo chơi và quên về nhà. Nhưng việc đương lúc nào cũng là thứ hơi điên khùng. Nó có thể xuất rất bất ngờ và túm lấy cậu. Ai mà biết được, có thể ngay ngày mai cũng nên."


      Sumire rời mắt khỏi bầu trời và nhìn thẳng vào mặt tôi. "Giống như cơn lốc vậy hả?"


      "Có thể như thế."


      trầm ngâm suy nghĩ. "Cậu bao giờ thực thấy cơn lốc chưa?"


      "Chưa," tôi đáp. Nhờ trời, ,Tokyo phải Hẻm Lốc xoáy.


      Khoảng nửa năm sau, đúng như tôi tiên đoán, hết sức bất ngờ và rồi dại, tình tựa như cơn lốc chộp lấy Sumire. Với phụ nữ hơn 17 tuổi. Người tình Sputnik của riêng .


      Khi Sumire và Miu ngồi cùng bàn tại đám cưới đó, họ làm điều mà tất cả những ai thế giới này đều làm trong hoàn cảnh đó, tức là tự giới thiệu. Sumire rất ghét tên mình nên bất cứ khi nào có thể đều tìm cách giấu nó . Nhưng khi có ai hỏi tên bạn điều lịch duy nhất phải làm là hiên ngang nó ra.


      Theo lời bố chính mẹ chọn cái tên Sumire. Bà thích bài hát cùng tên của Mozart nên quyết định từ trước đó rất lâu là nếu có con đặt cho nó tên đó. giá đĩa đặt trong phòng khách của họ có đĩa hát gồm các bài của Mozart, chắc chắn đây là chiếc đĩa mẹ nghe và khi còn Sumire cẩn thận đặt chiếc đĩa to nặng này lên máy hát nghe nghe lại bài đó. Elisabeth Schwarzkopt đơn ca, Walter Gieseking chơi piano. Sumire hiểu lời ca nhưng từ motif êm đềm của nó cảm thấy chắc chắn bài hát là khúc tụng ca những bông hoa violet xinh đẹp nở cánh đồng. Sumire thích hình ảnh đó.


      Nhưng khi lên trung học, tình cờ phát ra bản dịch tiếng Nhật của bài hát trong thư viện trường và cảm thấy choáng váng. Lời bài hát kể lại câu chuyện con nhẫn tâm của người chăn cừu giẫm nát bông violet bé thiếu may mắn cánh đồng. thậm chí còn nhận ra mình giẫm nát bông hoa. Bài hát phỏng theo bài thơ của Goethe, và Sumire thấy nó sao có thể bào chữa, có gì hay ho để mà học hỏi.


      o O o


      "Sao mẹ lại có thể đặt tên em theo tên cái bài hát khủng khiếp ấy chứ?" Sumire cáu kỉnh .


      Miu sửa lại chiếc khăn ăn lòng mình cho ngay ngắn, mỉm cười bình thản, và nhìn Sumire. Mắt Miu khá sẫm. Nhiều màu sắc trộn vào nhau nhưng trong sáng, thanh thản.


      "Em thấy bài hát hay chứ?"


      "Vâng, bản thân bài hát tự nó hay."


      "Nếu nhạc hay chị nghĩ thế là được rồi. Xét cho cùng, đâu phải mọi vật thế gian đều đẹp cả, đúng ? Mẹ em chắc phải bài hát đó nhiều đến nỗi còn bận tâm đến lời ca nữa. Ngoài ra, nếu em cứ giữ bộ mặt như thế bị mấy vết nhăn vĩnh viễn đấy."


      Sumire dịu xuống.


      "Có lẽ chị đúng. Em chỉ cảm thấy thất vọng thôi. Ý em là cái hữu hình duy nhất mẹ để lại cho em là cái tên đó. Tất nhiên, ngoài bản thân em."


      "Ồ, chị nghĩ Sumire là cái tên hay. Chị rất thích nó," Miu và hơi nghiêng đầu như để nhìn vật dưới góc nhìn mới. "À mà bố em có dự đám cưới ?"


      Sumire nhìn quanh. Phòng đặc biệt rộng nhưng bố có dáng người cao và dễ dàng nhận ra ông. Ông ngồi cách đó hai bàn, mặt quay nghiêng, chuyện với người đàn ông lớn tuổi dáng thấp, mặc áo đuôi tôm. Nụ cười của ông tin cậy và ấm áp đến độ làm tan được cả băng. Dưới ánh sáng những ngọn đèn chum cái mũi đẹp đẽ của ông nổi bật lên thanh tú như món đồ trang sức đá chạm tinh tế, và ngay cả Sumire vốn quen nhìn bố mà cũng thấy rung động trước vẻ đẹp của nó. Bố thực thuộc về cuộc tụ họp trang trọng kiểu này. Chỉ riêng có mặt của ông làm cho nơi đây thêm phần rực rỡ. Giống như bó hoa cắm trong chiếc lọ to hay chiếc xe limousine dài đen nhánh.


      Khi nhìn thấy bố Sumire, Miu như bị á khẩu. Sumire có thể nghe thấy tiếng hít thở sâu. Giống như thanh của bức màn nhung được vén sang bên trong buổi sáng thanh bình để ánh nắng đánh thực người nào đó rất đặc biệt đối với bạn. Có lẽ mình phải sắm chiếc ống nhòm, Sumire tư lự. Nhưng quá quen với phản ứng xúc động của người khác, nhất là đám phụ nữ trung niên, trước vẻ đẹp trai của bố mình. Đẹp là gì? Nó có giá trị gì? Sumire luôn thấy nó kỳ lạ. Nhưng ai trả lời . Chỉ có cùng cái hiệu quả bất di bẩt dịch đó.


      "Có ông bố đẹp trai như vậy em thấy thế nào?" Miu hỏi. "Chị chỉ tò mò thôi."


      Sumire thở dài - con người có thể dễ đoán biết như thế đấy. "Em thể là em thích được. Mọi người đều nghĩ như nhau: người đẹp trai. nhân vật nổi bật. Nhưng con ông ta, ờ - ta chẳng có nhiều thứ cho người ta nhìn, đúng . Họ nghĩ chắc hẳn đó là cái được gọi là lại giống."


      Miu quay sang Sumire, ngàng kéo cằm và chăm chú nhìn thẳng vào mặt như chime ngưỡng bức tranh trong phòng triển lãm nghệ thuật.


      "Nếu đây là điều em cảm thấy từ trước tới nay em nhầm," chị . "Em rất đáng . Thứ gì của em cũng y như bố em vậy." Chị nhoài người, và với thái độ khá tự nhiên, chạm vào cánh tay Sumire đặt bàn. "Em nhận ra em hấp dẫn thế nào đâu."


      Sumire nóng bừng mặt. Tim đập thình thịch như tiếng ngựa phi cây cầu gỗ.


      Sau đó Sumire và Miu mải mê trò chuyện riêng với nhau. Đám cưới đông vui, với những cuộc chuyện trò thường lệ sau bữa tiệc (hiển nhiên tham dự gồm cả bố Sumire), và tiệc dở. Nhưng chẳng có chút gì của bữa tiệc cưới này đọng lại trong ký ức Sumire. Món thịt chính ư? Hay cá? có dung dao nĩa hay để ý đến cung cách của mình ? Hay ăn bằng tay bà liếm đĩa? biết gì cả.


      Hai người họ trò chuyện về nhạc. Sumire là người hâm mộ cuồng nhiệt của nhạc cổ điển và ngay từ hồi bé thích mân mê bộ sưu tập đĩa nhạc của bố. Hóa ra và Miu có sở thích giống nhau. Cả hai đều nhạc. piano và tin rằng bản Sonata số 32 của Beethoven là đỉnh cao tuyệt đối trong lịch sử nhạc. Rằng ngón đàn vô song của Wihhelm Backhaus khi trình diễn bản sonata dành cho Decca là chuẩn mực của diễn tấu. Nó mới ngân vang, vui vẻ và thú vị làm sao!


      Những đĩa Chopin đơn của Vladimir Harowitz, nhất là những khúc scherzos, nghe tuyệt, đúng ? Friedrich Gulda trình tấu các bản dạo đầu của Debussy dí dỏm, đáng . Grieg của Gieseking ngọt ngào từ đầu tới cuối. Prokofiev của SviatoslavRichter xứng đáng nghe nghe lại - màn trình diễn của ông ta nắm bắt chính xác những bước chuyển thất thường của tâm trạng. Còn những bản sonate của Mozart di Wanda Landowska trình bày chan chứa nồng ấm và dịu dàng đến mức khó hiểu nổi vì sao chúng được tôn vinh nhiều hơn.


      "Em làm nghề gì?" Miu hỏi khi cuộc thảo luận về nhạc dứt.


      Em bỏ học, Sumire giải thích, và em làm số công việc bán thời gian trong khi viết tiểu thuyết. Loại tiểu thuyết gì? Miu hỏi. khó giải thích, Sumire đáp. Thôi được, Miu , vậy em thích đọc loại tiểu thuyết nào? Nếu em mà kể hết ra chị em mình phải nhồi lại đây mãi mất, Sumire . Thời gian gần đây em đọc Jack Kerouac. Và đó chính là lúc phần trò chuyện về Sputnik của họ bắt đầu.


      Ngoại trừ số cuốn truyện giải trí để giết thời gian, Miu ít khi động đến tiểu thuyết. "Chị bao giờ gạt bỏ được cái ý nghĩ chúng hoàn toàn là bịa đặt", chị giải thích, "nên chị thể cảm thấy chút đồng cảm nào với các nhân vật. Chị luôn như vậy." Đó chính là lý do việc đọc sách của chị được giới hạn ở những cuốn mô tả thực tế đúng như thực tế. Những cuốn sách, phần lớn, giúp chị trong công việc.


      Công việc của chị là gì? Sumire hỏi.


      "Chủ yếu là làm việc với nước ngoài," Miu , "Mười ba năm trước chị tiếp quản công ty kinh doanh của bố, vì chị là con cả. Chị học piano bố chị qua đời vì bệnh ung thư, mẹ chị khỏe lắm lại thạo tiếng Nhật. Em trai chị vẫn học trung học, nên cả nhà quyết định trong khoảng thời gian đó chị phải điều hành công ty. Có nhiều họ hàng sống nhờ vào công ty vì thế chị thể để công ty lụn bại được."


      Miu dừng lại kèm theo tiếng thở dài.


      "Thời kỳ đầu, công ty của bố chị chuyên nhập khẩu đồ khô và dược thảo từ Hàn Quốc, nhưng giờ các mặt hàng của nó mở ra đủ loại. Thậm chí cả linh kiện máy tính. danh sách chính thức, chị vẫn là người đứng đầu công ty, nhưng chồng và em trai chị tiếp quản nên chị phải thường xuyên đến văn phòng. Thay vào đó, chị chuyển sang kinh doanh riêng."


      "Kinh doanh gì?"


      "Nhập khẩu rượu là chính. Thỉnh thoảng chị cũng tổ chức hòa nhạc. Chị thường sang châu Âu vì kiểu kinh doanh nàu phụ thuộc vào các mối quan hệ cá nhân. Đó là lý do vì sao tuy phải mình xoay sở nhưng chị vẫn có thể cạnh tranh với số hang hàng đầu. Nhưng tất cả cái mạng lưới này đòi hỏi rất nhiều thời gian và sức lực. Điều duy nhất có thể mong chờ, chị cho là..." Chị ngước lên, dường như vừa nhớ ra điều gì. "Em tiếng được ?"


      "Em tiếng tổt lắm nhưng cũng tàm tạm. Tuy nhiên, em rất thích đọc tiếng ."


      "Em biết sử dụng máy tính chứ?"


      " hẳn, nhưng em dung chiếc máy xử lý văn bản, và em chắc mình có thể quen được."


      "Lái xe sao?"


      Sumire lắc đầu. Hồi mới vào đại học có lần thử lùi chiếc Volvo của bố vào garage và làm cái xe va mạnh vào cột. Từ đấy ít khi lái xe.


      "Thôi được, em có thể giải thích, trong khoảng dưới hai trăm từ, khác nhau giữa dấu hiệu và biểu tượng ?"


      Sumire càm chiếc khăn ăn dặt lòng lên, chấm vào miệng rồi đặt xuống. Người phụ nữ này muốn gì đây? "Dấu hiệu và biểu tượng à?"


      " có gì quan trọng đâu. Chỉ là ví dụ thôi."


      Sumire lại lắc đầu. "Em biết."


      Miu mỉm cười. "Nếu em phiền, chị muốn em cho chị biết em có những kỹ năng thực tế nào. Em thành thạo cái gì. Ngoài việc đọc nhiều tiểu thuyết và nghe nhạc."


      Sumire lặng lẽ đặt dao nĩa xuống đĩa, nhìn chằm chằm vào khoảng mông lung phía bàn ăn và ngẫm nghĩ câu hỏi.


      "Thay vì những thứ em thành thạo, có lẽ nhanh hơn nếu em liệt kê những việc em thể làm. Em biết nấu ăn hay lau dọn nhà cửa. Phòng em rất bừa bộn và em luôn bị mất đồ đạc. Em thích nhạc nhưng hát được nốt nhạc nào. Em là đứa vụng về và hiếm khi khâu được lấy mũi kim. Cảm giác định hướng của em rất tồi, và đến nửa thời gian em thể phân biệt nổi bên phải bên trái. Khi giận dữ em hay đập phá mọi thứ. Bát đĩa, bút mực, đồng hồ báo thức. Sau đó em hối tiếc, nhưng trong cơn giận em kiềm chế được. Em có tiền trong nhà băng. Em thường rụt rè vô cớ và gần như có người bạn nào để kể với chị."


      Sumire hít hơi thở nhanh và tiếp tục.


      "Tuy nhiên em có thể đánh máy rất nhanh. Em phải vận động viên nhưng trừ lần mắc bệnh quai bị, cả đời mình em chưa ốm ngày nào. Em luôn chính xác, chưa bao giờ trễ hẹn. Em ăn cái gì cũng được. Em bao giờ xem tivi, và ngoài mấy lời ba hoa ngớ ngẩn, em hầu như chẳng khi nào phải lời xin lỗi. Mỗi tháng hai lần vai em cứng ngắc đến ngủ được, nhưng thời gian còn lại em ngủ như chết. Kinh nguyệt của em đều. Em bị hở chân răng. Và tiếng Tây Ba Nha của em tốt."


      Miu ngước lên. "Em được tiếng Tây Ba Nha à?"


      Hồi học trung học, Sumire từng ở tháng tại nhà ông chú là doanh nhân làm ăn ở Mexico City. Tận dụng triệt để cơ hội này miệt mài học tiếng Tây Ba Nha. cũng học tiếng Tây Ba Nha ở trường đại học.


      Miu cầm chân ly rượu giữa hai ngón tay và nhàng xoay xoay như xiết cái đinh ốc vào máy. "Em nghĩ sao về việc đến chỗ chị làm thời gian?"


      "Làm việc ư?" chắc chắn cách diễn đạt nào phù hợp nhất trong tình huống này, Sumire đành dung đến vẻ khắc khổ thường ngày của mình. "Cả đời em chưa bao giờ có công việc thực , và em thậm chí còn biết cách trả lời điện thoại. Em cố tránh tàu hỏa trước 10 giờ sáng, và chắc chị cũng thấy qua cách chuyện của em là em biết năng lịch ."


      " sao," Miu đơn giản. "Nhân tiện, trưa mai em có rảnh ?"


      Sumire gật đầu ngay tắp lự. Thậm chí cần phải nghĩ ngợi về điều đó. Xét cho cùng, thời gian rảnh rỗi là tài sản chủ yếu của .


      "Vậy sao chúng ta ăn trưa cùng nhau nhỉ? Chị đặt bàn yên tĩnh ở nhà hàng gần đây," Miu . Chị cầm ly rượu vang đỏ người hầu bàn vừa rót, chăm chú ngắm nghía, hít ngửi hương thơm rồi lặng lẽ uống ngụm đầu tiên. Cả chuỗi cử động đó toát lên vẻ thanh nhã tự nhiên như đoạn cadenza được người nghệ sĩ dương cầm trau luyện nhiều năm.


      "Rồi chúng ta bàn kỹ hơn. Hôm nay chị thấy rất vui. Em biết đấy, chị chắc nó được nhập từ đâu nhưng loại rượu Bordeaux này cũng phải tồi lắm."


      Sumire giãn nét mặt và hỏi thẳng Miu:" Nhưng chị chỉ mới gặp em, và chị gần như chưa biết gì về em."


      "Đúng vậy. Có lẽ chị chưa biết," Miu thừa nhận.


      "Vậy tại sao chị nghĩ em có thể giúp chị?"


      Miu lắc rượu trong cốc. "Chị luôn trông mặt mà bắt hình dong," chị . "Nghĩa là chị thích khuôn mặt em, thích cách em nhìn."


      Sumire cảm thấy khí xung quanh đột nhiên loãng ra. Bầu vú căng lên dưới làn áo. máy móc với cốc nước và uống cạn hơi. Người hầu bàn có bộ mặt diều hâu lặng lẽ bước nhanh đến phía sau và rót nước lạnh vào chiếc ly . Tiếng đá lanh canh vang lên trong tâm trí rối bời của Sumire.


      Nghe như tiếng lầm bầm rên rỉ của tên trộm nấp trong hang.


      Chắc hẳn mình người phụ nữ này rồi, Sumire giật mình nhận ra. nhầm được. Nước đá lạnh; hoa hồng đỏ. Mình rồi. Và mối tình này đưa mình đến nơi nào đó. Cái dòng chảy ấy quá mạnh; mình có bất kỳ lựa chọn nào. Nó rất có thể là nới đặc biệt, nơi nào đó mình chưa đến bao giờ. Nguy hiểm có thể rình rập ở đấy, thứ gì đó có thể làm mình bị trọng thương, tử thương. Có thể rồi cuối cùng mình mất hết. Nhưng quay lại được. Mình chỉ có thể xuôi theo dòng thôi. Ngay cả nếu điều đó có nghĩa là mình bị cháy rụi, mãi mãi tiêu tan.


      Bây giờ, sau kiện này, tôi biết hóa ra linh cảm của đúng. Đúng trăm hai mươi phần trăm.


      Chú thích


      [1] "Sirakaba" ( tiếng Nhật - "Bạch Dương" ) là nhóm gồm các nhà văn theo khuynh hướng tân nhân văn, hoạt động trong khoảng thời gian 1910 -1923. (Theo chú thích bản tiếng Nga).


      [2] "Beatnik" là tên gọi nhóm nhà văn nhà thơ thuộc "thế hệ Beat" (Beat Generation) nổi lên ở Mỹ cuối thập niên 1950 đầu thập niên 1960. Ba nhân vật Beatnik chủ chốt là Allen Ginsberg, William S. Burroughs và Jack Kerouac. (ND).


      [3] Thời Trùng hưng Kenmun (1334) - khôi phục chính quyền hoàng đế ở Nhật Bản do nhà vua Go-Daigo tiến hành sau thời kỳ quyền lực thực của đất nước năm trong tay chính quyền quân , tức "mạc phủ." (Theo chú thích bản tiếng Nga).

    4. chuotanmeo

      chuotanmeo Well-Known Member

      Bài viết:
      2,615
      Được thích:
      4,901
      NGƯỜI TÌNH SPUTNIK
      Chương 02



      CHƯƠNG 2


      Khoảng hai tuần sau đám cưới Sumire gọi điện cho tôi, đêm Chủ nhật ngay trước bình minh. Lẽ tự nhiên là tôi ngủ. Ngủ say như chết. Tuần trước tôi phải lo tổ chức cuộc họp và chỉ có thể tranh thủ chợp mắt được vài tiếng đồng hồ sau khi thu gom đủ các tài liệu cần thiết (được hiểu là vô ích) mà chúng tôi cần. Đến cuối tuần tôi muốn được ngủ cho mắt. Tất nhiên chuyện là như thế khi điện thoại đổ chuông.


      "Cậu ngủ à?" Sumire hỏi.


      "Ừm," tôi lầm bầm và bất giác liếc chiếc đồng hồ báo thức đặt cạnh giường. Đồng hồ có các cây kim dạ quang to tướng nhưng tôi thể đọc được giờ. Hình ảnh trong võng mạc của tôi và não bộ xử lý nó bị mất đồng bộ, giống như bà già cố gắng, cách vô ích, xâu cây kim. Điều tôi có thể hiểu được đó là khắp xung quanh trời tối đen, và giống như cuốn truyện "Đêm tối linh hồn" của Fitzgerald.


      "Trời sắp sáng rồi."


      "Ừm," tôi lẩm bẩm thành tiếng.


      "Ngay cạnh chỗ tớ sống có người nuôi đàn gà trống. Chắc hẳn nuôi chúng từ nhiều năm nay rồi. Khoảng nửa giờ nữa chúng gáy ầm cả lên. Đó là khoảng thời gian tớ thích nhất trong ngày. Bầu trời đêm tối đen như mực bắt đầu ửng hồng ở phía Đông, lũ gà nhất loạt gáy lên hết sức như để báo thù ai đó. Chỗ cậu có con gà trống nào ?"


      Ở đầu dây bên này tôi khẽ lắc đầu.


      "Tớ gọi từ bốt điện thoại cạnh công viên."


      "Ừm," tôi . Cách căn hộ của gần hai trăm mét có bốt điện thoại. Vì Sumire có điện thoại riêng nên luôn phải tự bộ ra đó để gọi điện. Giống như bốt điện thoại thông thường của bạn vậy.


      "Tớ biết là nên gọi cho cậu khuya thế này. Tớ xin lỗi. Lúc đêm khuya khi bọn gà trống còn chưa bắt đầu gáy. Khi mặt trăng nhợt nhạt còn treo ở kia góc trời phía Đông trông như quả thận dùng mòn. Nhưng hãy nghĩ đến tớ - tớ phải lê bước đến chỗ này trong đêm tối mịt mùng tay nắm chặt chiếc thẻ điện thoại được tặng tại đám cưới người chị họ. đó là bức ảnh cặp vợ chồng hạnh phúc nắm tay nhau. Cậu có tưởng tượng được nó khiến ta sầu não thế nào ? Của đáng tội, tớ còn lộn tất nữa. bên có hình chú chuột Mickey; bên kia là cái tất len trơn. Căn phòng của tớ đúng là nơi hoàn toàn thảm họa; tớ thể tìm thấy bất cứ thứ gì. Tớ muốn chuyện này quá to, nhưng cậu thể tin được đám quần lót của tớ khủng khiếp đến thế nào đâu. Tớ ngờ là tên ăn trộm đồ lót đụng vào chúng. Nếu kẻ hư hỏng nào đó làm tớ tiêu tan hy vọng, tớ bao giờ quên được. Tớ cầu xin thông cảm nhưng cậu tử tế nếu trả lời tớ dài hơn chút. Ngoài những cái than từ lạnh lùng của cậu, ừ hứ và ồ à. Còn liên từ sao? Liên từ hay đấy. từ song hoặc nhưng."


      "Tuy nhiên," tôi . Tôi cảm thấy kiệt sức và như trong tình trạng mơ mơ màng màng.


      "Tuy nhiên," lặp lại. "Được rồi, tớ có thể sống được với hai tiếng đó. bước cho con người. bước rất , tuy nhiên."


      "Vậy, chắc cậu muốn gì đó?"


      "Phải, tớ muốn cậu cho tớ biết việc. Vì vậy tớ mới gọi điện," Sumire . khẽ hắng giọng. "Điều tớ muốn biết là dấu hiệu và biểu tượng khác nhau thế nào?"


      Tôi cảm thấy cảm giác kỳ quái, giống như cái gì đấy lặng lẽ kéo qua đầu tôi.


      "Cậu nhắc lại câu hỏi được ?"


      nhắc lại. Dấu hiệu và biểu tượng khác nhau thế nào?


      Tôi ngồi dậy giường, chuyển ống nghe từ tay trái sang tay phải. "Để tớ nhắc lại nhé - cậu gọi điện cho tớ vì cậu muốn biết khác nhau giữa dấu hiệu và biểu tượng. Vào sáng Chủ nhật, ngay trước bình minh. Ừm..."


      "Chính xác là 4h15," . "Điều đó cứ ám ảnh tớ. khác nhau giữa dấu hiệu và biểu tượng có thể là gì chứ? Mấy tuần trước, người hỏi tớ câu đó và tớ thể gạt nó ra khỏi đầu. Tớ thay đồ ngủ và đột nhiên nhớ lại. Tớ thể ngủ được chừng nào chưa tìm ra câu trả lời. Cậu có thể giải thích được . khác nhau giữa dấu hiệu và biểu tượng ấy?"


      "Để tớ nghĩ ," tôi và nhìn lên trần nhà. Ngay cả lúc tỉnh táo hoàn toàn giải thích điều này cách logic cho Sumire cũng phải là dễ dàng. "Hoàng đế là biểu tượng của Nhật Bản. Cậu hiểu chứ?"


      "Phần nào," đáp.


      "Phần nào chưa được. Điều này được ghi trong hiến pháp Nhật Bản." Tôi , bình tĩnh hết mức có thể. " có chỗ để tranh luận hay ngờ vực. Cậu phải chấp nhận nó, nếu chúng ta chẳng đến đâu cả."


      "Tiếp tục . Tớ chấp nhận điều đó."


      "Cám ơn cậu. Vậy là, hoàng đế là biểu tượng của Nhật Bản. Nhưng như thế có nghĩa hoàng đế và Nhật Bản tương đương với nhau. Cậu hiểu chứ?"


      "Tớ hiểu."


      "Được rồi, như thế này vậy - mũi tên chỉ về hướng. Hoàng đế là biểu tượng của Nhật Bản, nhưng Nhật Bản phải biểu tượng của hoàng đế. Cậu hiểu điều này, đúng ?"


      "Tớ chắc thế."


      "Lấy thí dụ, cậu viết 'Hoàng đế là dấu hiệu của Nhật Bản.' Nó khiến hai vật này tương đương với nhau. Vậy nên khi chúng ta 'Nhật Bản' nó cũng có nghĩa là hoàng đế,' và khi chúng ta đến 'hoàng đế' nó cũng có nghĩa là 'Nhật Bản'. cách khác, hai vật này có thể tráo đổi cho nhau được. Giống như 'A bằng B vì thế B bằng A'. Đó là dấu hiệu."


      "Vậy là cậu cậu có thể đánh tráo nhà vua và Nhật Bản?"


      "Tớ thế," tôi đáp lại, lắc đầu rất mạnh ở đầu dây bên này. "Tớ chỉ cố giải thích cho cậu theo cách tốt nhất mà tớ có thể. Tớ có ý định đánh tráo hoàng đế và Nhật Bản. Đây chỉ là cách giải thích."


      "Hừm," Sumire . "Tớ nghĩ là tớ hiểu được rồi. Như hình ảnh vậy. Đó chỉ là khác nhau giữa đường chiều và đường hai chiều."


      "Trong trường hợp này hiểu thế cũng được."


      "Tớ luôn kinh ngạc trước tài giải thích vấn đề của cậu."


      "Đó là nghề của tớ mà," tôi . hiểu sao lời lẽ của tôi dường như trở nên nhạt nhẽo, buồn tẻ. "Đôi khi cậu nên đặt mình vào địa vị thầy giáo tiểu học xem. Cậu bao giờ tưởng tượng được tớ gặp phải những loại câu hỏi thế nào đâu. 'Vì sao thế giới vuông? Vì sao mực ống lại có mười chân chứ phải tám?' Tớ phải học để có thể trả lời được về mọi thứ."


      "Cậu chắc hẳn là thầy giáo tuyệt vời."


      "Tớ phải lấy làm lạ đấy," tôi . Tôi lấy làm lạ.


      "Nhân tiện, tại sao mực ống lại có mười chân chứ phải tám nhỉ?"


      "Giờ tớ ngủ lại được chưa nào? Tớ mệt lắm rồi. Chỉ giữ cái điện thoại này thôi tớ cảm thấy như đỡ cả bức tường đá lổn nhổn vậy."


      "Cậu biết ," Sumire và dừng lại chút, - giống như ông lão gác cổng loảng xoảng kéo lại thanh chắn đường sắt khi tàu Saint- Petesburg vừa chạy qua, - " ra điều này ngớ ngẩn, nhưng tớ ."


      "Ừm," tôi , chuyển ống nghe sang tai trái. Tôi có thể nghe thấy hơi thở phả vào ống . Tôi biết phải trả lời như thế nào. Và, như vẫn thường xảy ra khi biết gì, tôi buột miệng thốt ra câu hoàn toàn phù hợp. "Chắc phải với tớ chứ?"


      " phải với cậu," Sumire đáp. Tôi nghe có tiếng bật lửa rẻ tiền châm thuốc lá. "Hôm nay cậu rảnh ? Tớ muốn chuyện nhiều hơn."


      "Ý cậu là về tình của cậu với người nào đó phải tớ?"


      "Phải," . "Về tình say đắm của tớ với người phải cậu."


      Tôi kẹp điện thoại vào giữa đầu và vai rồi duỗi người ra. "Chiều tối tớ rảnh."


      "Vậy năm giờ tớ đến," Sumire đáp lại. Rồi thêm, như thể vừa nghĩ ra: "Cám ơn cậu."


      "Vì cái gì?"


      "Vì tử tế khi trả lời câu hỏi của tớ vào lúc nửa đêm."


      Tôi mơ hồ đáp lại, gác máy rồi tắt đèn. Trời vẫn tối đen như mực. Ngay trước khi thiếp , tôi nghĩ đến câu cám ơn kết thúc của và tự hỏi biết trước đây có khi nào tôi được nghe thốt ra những lời này chưa. Có lẽ từng có, lần, nhưng tôi tài nào nhớ lại được.


      Sumire đến căn hộ của tôi trước năm giờ chút. Tôi nhận ra . hoàn toàn thay đổi phong cách. Tóc cắt ngắn hợp thời trang, ngón tay vẫn còn thấy vết kéo cắt. mặc áo len ngắn tay sáng màu, váy xanh nước biển và đôi guốc đen bóng, đế trung bình. Thậm chí còn tất dài. Tất dài? Tôi rành về quần áo phụ nữ, nhưng ràng mọi thứ mặc đều thuộc loại rất đắt tiền. Mặc như thế này trông lịch và đáng . là khá hợp. Mặc dù tôi thích Sumire kỳ quặc lúc trước hơn. Thôi mỗi người kiểu.


      "Cũng tệ," tôi , lướt mắt quan sát từ đầu đến chân. "Nhưng tớ tự hỏi ông già Kerouac đánh giá sao đây."


      Sumire mỉm cười, nụ cười hơi sành điệu hơn thường lệ. "Sao bọn mình dạo lát nhỉ?"


      Chúng tôi bên nhau dọc đại lộ University về phía bến xe và dừng lại ở quán cà phê ưa thích. Sumire gọi chiếc bánh ngọt quen thuộc kèm cà phê. Đó là chiều Chủ nhật quang đãng gần cuối tháng Tư. Các cửa hàng hoa tràn ngập hoa nghệ tây và tulip. cơn gió thổi qua làm sột soạt tà áo của các thiếu nữ và thoảng đưa mùi cây non dìu dịu.


      Tôi đan tay sau đầu nhìn Sumire chậm rãi nhưng hăm hở ăn bánh ngọt. Từ chiếc loa trần tiệm cà phê vọng ra tiếng Astrud Gillberto hát bài hát cũ điệu samba. "Hãy mang tôi về Aruanda", bà hát. Tôi nhắm mắt, tiếng lách cách ly chén như tiếng biển rì rầm xa vắng. Aruanda, nơi ấy thế nào? Tôi tự hỏi.


      "Vẫn buồn ngủ à?"


      " hề," tôi đáp, mở mắt ra.


      "Cậu khỏe chứ?"


      "Tớ khỏe. Khỏe như sông Moldau mùa xuân vậy."


      Sumire nhìn chằm chằm lúc vào cái đĩa đựng bánh giờ trống trơn. nhìn vào tôi.


      "Cậu lấy làm lạ khi tớ ăn mặc thế này à?"


      "Tớ đoán."


      " phải tớ mua đâu. Tớ đâu có lắm tiền như vậy. Đằng sau chúng là cả câu chuyện."


      "Có phiền nếu tớ thử đoán xem câu chuyện đó như thế nào?"


      "Thoải mái ," .


      "Cậu vận bộ quần áo Jack Kerouac lôi thôi như thường lệ, điếu thuốc vắt vẻo môi, rửa tay trong cái nhà vệ sinh công cộng nào đó phụ nữ cao khoảng mét rưỡi chạy xộc vào, thở đứt cả hơi, ăn diện ngất trời, với cậu 'Xin làm ơn giúp tôi! còn thời gian giải thích, nhưng tôi bị bọn xấu đuổi theo. Tôi có thể đổi quần áo cho được ? Nếu chúng ta tráo quần áo cho nhau tôi có thể trốn được bọn chúng. Ơn Chúa, chúng ta cùng cỡ.' Giống y như trong phim hành động Hồng Kông vậy."


      Sumire bật cười. "Và người phụ nữ đó giày sáu lăm, mặc váy cỡ bảy. là trùng hợp ghê."


      "Thế rồi cậu thay quần áo, cởi chiếc quần lót chuột Mickey của mình ra."


      " phải quần lót mà đôi tất của tớ mới có hình chuột Mickey."


      " đằng nào cũng thế thôi," tôi .


      "Hừm," Sumire bối rối. " ra cậu cũng sai lắm."


      "Sai như thế nào?"


      nhoài người qua bàn. "Đó là cả câu chuyện dài. Cậu có muốn nghe ?"


      "Từ khi cậu cả quãng đường đến đây để chuyện với tớ, tớ có cảm giác ràng là việc tớ nghe hay thành vấn đề. Dù sao cứ kể . Thêm cả khúc dạo đầu vào, nếu cậu thích. Cả 'Vũ điệu của các linh hồn thần thánh' nữa. Tớ phiền đâu."


      bắt đầu kể. Về đám cưới của người chị họ, về bữa ăn trưa của và Miu tại Aoyama. Đó quả là câu chuyện dài.

    5. chuotanmeo

      chuotanmeo Well-Known Member

      Bài viết:
      2,615
      Được thích:
      4,901
      NGƯỜI TÌNH SPUTNIK
      Chương 03



      CHƯƠNG 3


      Thứ Hai, ngày sau đám cưới, trời mưa. Mưa bắt đầu ngay sau nửa đêm và rơi ngừng cho đến tận bình minh. cơn mưa nhàng trong đêm tối tưới khắp mặt đất mùa xuân, lặng lẽ khuấy động những sinh vật tên sống ở đó.


      Ý nghĩ gặp lại Miu khiến Sumire lo sợ, tài nào tập trung tư tưởng được. thấy như mình đứng đơn độc đỉnh đồi bốn bề gió hú. ngồi xuống bàn như thường lệ, châm thuốc, bật chiếc máy xử lý văn bản, nhưng chỉ chăm chăm vào màn hình mà chẳng nảy ra được câu nào trong đầu. Đối với Sumire đó là điều gần như thể được. bỏ cuộc, tắt máy, ngả lưng xuống chiếc giường tí xíu và, với điếu thuốc hút dở vắt vẻo môi, phó mặc mình cho những ý nghĩ bâng quơ.


      Nếu ý nghĩ về cuộc gặp Miu khiến mình rối loạn thế này, nghĩ, hãy thử tưởng tượng xem còn khổ sở thế nào nếu bọn mình lời tạm biệt ngay tại đám cưới và bao giờ gặp nhau nữa. Có phải mình ao ước được giống như chị ấy - phụ nữ lớn tuổi xinh đẹp, tinh tế? , quyết định, thể như thế được. Khi ở bên chị ấy, mình luôn muốn chạm vào người chị. Nó khác với niềm ao ước.


      Sumire thở dài, ngó lên trần nhà lúc, và châm thuốc. Chuyện này có vẻ hơi kỳ lạ, nghĩ. Lần đầu tiên trong đời mình , ở tuổi hai mươi hai. Và người ấy tình cờ lại là phụ nữ.


      Tiệm ăn Miu đặt chỗ cách ga tàu điện ngầm Omote Sando khoảng mười phút bộ. Đó là kiểu tiệm ăn khó tìm với những người đến đây lần đầu; chắc chắn nó phải là nơi bạn ngẫu nhiên ghé vào ăn. Ngay cả cái tên tiệm cũng khó nhớ nếu bạn chưa nghe qua vài lần. Ở cửa ra vào, Sumire tên Miu và được dẫn vào phòng ăn kín đáo ở tầng . Miu có mặt ở đó, vừa nhấm nháp từng ngụm Perrier lạnh vừa mải mê chuyện trò về thực đơn với người phục vụ.


      Miu mặc áo sơ mi xanh nước biển, bên ngoài khoác chiếc áo cotton dài tay cùng màu, đầu cài chiếc kẹp tóc mỏng giản dị bằng bạc. Chị mặc quần jean trắng bó sát người. Ở góc bàn là chiếc kính râm màu xanh sáng, chiếc ghế cạnh chị có đôi vợt tennis và chiếc túi thể thao Missoni. Trông chị giống như đường về nhà sau khi chơi mấy séc quần vợt buổi chiều. Má chị vẫn ửng hồng. Sumire hình dung cảnh chị trong buồng tắm ở sân quần vợt kỳ cọ cơ thể bằng thỏi xà phòng có mùi ngoại quốc.


      Khi Sumire bước vào phòng trong trang phục quen thuộc áo vét bằng vải chéo và quần kaki, tóc tai bù xù như kẻ mồ côi, Miu rời mắt khỏi tờ thực đơn ngước lên nhìn và cười tươi.


      "Hôm trước em bảo là em có thể ăn món gì cũng được phải ? Chị hy vọng em phiền nếu chị đến trước và đặt món cho cả hai."


      Tất nhiên là rồi, Sumire đáp.


      Miu gọi thức ăn cho hai người giống nhau. Món chính là cá nướng tái xốt nấm. Từng lát cá được nướng đến mức hoàn hảo, chín vàng theo kiểu cách nghệ thuật mà bạn biết là vừa đúng mức. Món bí ngô rán và đĩa xalát rau diếp tươi ngon lành làm cho bữa ăn thêm trọn vẹn. Đồ tráng miệng là bánh kem nướng nhưng chỉ mình Sumire ăn. Miu động đến món này.


      Cuối cùng hai người uống cà phê espresso. Sumire quan sát thấy Miu ăn uống rất cẩn thận. Cổ chị thanh mảnh như thân cây, cơ thể thừa chút mỡ nào. Chị có vẻ phải ăn kiêng. Nhưng dường như chị rất nghiêm khắc về chuyện ăn uống. Giống như người khổ hạnh sống trong pháo đài núi cao vậy.


      Hai người vừa ăn vừa chuyện phiếm. Miu muốn biết hơn lai lịch Sumire, và buộc phải trả lời các câu hỏi của Miu cách trung thực hết mức có thể. kể cho Miu nghe về bố mẹ, trường lớp (tất cả những điều này đều miễn cưỡng), về giải thưởng nhận được ở cuộc thi sáng tác - chiếc xe đạp và bộ bách khoa thư - về việc vì sao bỏ học và cách sử dụng thời gian của nay. phải cuộc đời ly kỳ đặc biệt. Mặc dù vậy, Miu vẫn say sưa lắng nghe như thể nghe kể về những phong tục hấp dẫn của miền đất xa xăm.


      Sumire muốn biết nhiều hơn về Miu, nhưng chị ngần ngại muốn về bản thân.


      "Chẳng có gì to tát cả," chị mỉm cười trì hoãn. "Chị muốn nghe về em hơn."


      Cho đến tận cuối bữa ăn Sumire vẫn chưa biết được gì nhiều. Điều duy nhất khám phá ra là thế này: bố Miu tặng rất nhiều tiền ột thị trấn phía Bắc Triều Tiên nơi ông sinh ra, và cho xây vài chung cư dành cho người dân thành phố - đáp lại họ dựng bức tượng ông bằng đồng đặt ở quảng trường thành phố.


      "Đó là thành phố nằm sâu trong núi," Miu kể. "Mùa đông rất khắc nghiệt, chỉ cần nhìn chỗ đó thôi cũng khiến em rùng mình rồi. Núi lởm chởm, đỏ quạch, dày đặc cây cối cong queo nghiêng ngả. Hồi còn , chị có lần được bố đưa tới đó. Khi họ khánh thành bức tượng. Tất cả bà con họ hàng đều đến, kêu la và ôm chị. Chị hiểu nổi lời nào họ . Chị nhớ mình rất sợ hãi. Với chị đó là thành phố nước ngoài mà trước đó chị chưa từng thấy."


      "Bức tượng thế nào hả chị?" Sumire hỏi. chưa từng biết ai được tạc tượng.


      " bức tượng bình thường thôi. Loại tượng em tìm được ở khắp mọi nơi. Nhưng việc bố mình trở thành tượng là điều kỳ lạ. Hãy thử tưởng tượng xem nếu họ dựng tượng bố em ở quảng trường trước nhà ga Chigasaki. Em cảm thấy nó khá kỳ quặc, đúng ?


      thực tế bố chị hơi lùn nhưng bức tượng lại làm cho ông cao vống lên. Khi đó chị mới năm tuổi nhưng chị choáng váng khi thấy có những điều phải bao giờ cũng đúng như đời ."


      Nếu họ dựng tượng bố mình, Sumire trầm ngâm, bức tượng đó may mắn khi phải nhận nhiệm vụ mấy dễ chịu này. Vì ngoài đời bố hơi quá đẹp trai.


      o O o


      "Chị muốn quay lại câu chuyện bỏ dở hôm qua," Miu lên tiếng khi hai người uống sang cốc espresso thứ hai. "Vậy đấy, em có muốn làm việc cho chị ?"


      Sumire thèm hút thuốc đến chết được nhưng chẳng có chiếc gạt tàn nào cả. đành nhấp ngụm nước Perrier.


      trả lời thẳng thắn. "Ờ, vậy chính xác nó là loại công việc gì? Như em hôm qua, trừ việc lao động chân tay đơn giản em chưa bao giờ có cái mà chị gọi là công việc đích thực. Hơn nữa em có quần áo phù hợp. Những thứ em mặc hôm qua ở đám cưới đều là đồ mượn cả."


      Miu gật đầu, nét mặt thay đổi. Chắc hẳn chị đoán trước câu trả lời này.


      "Chị nghĩ là chị khá hiểu kiểu người như em," Miu , "và công việc chị dự tính hề khó đối với em. Chị tin em có thể đối phó được với bất cứ chuyện gì xảy đến. Cái chính là em có thích làm việc với chị hay thôi. Cứ tiếp cận vấn đề theo cách đó nhé, chỉ đơn giản là có hay thôi."


      Sumire cân nhắc lời lẽ. "Em thực rất vui khi nghe chị vậy, nhưng ngay bây giờ điều quan trọng nhất đối với em là viết tiểu thuyết. Em muốn đó chính là lý do em bỏ học."


      Miu đưa mắt qua bàn ăn nhìn thẳng vào Sumire. Sumire cảm nhận được cái nhìn lặng lẽ đó da thịt và cảm thấy mặt mình nóng lên.


      "Em có phiền nếu chị chính xác những gì chị nghĩ?" Miu hỏi.


      "Tất nhiên là rồi. Chị cứ ."


      "Nó có thể khiến em buồn đấy."


      Để chứng tỏ mình có thể xử lý được vấn đề đó, Sumire mím môi và nhìn thẳng vào mắt Miu.


      "Ở chặng đời này của em, chị nghĩ em có thể viết được bất cứ thứ gì có giá trị, dù em có dành bao nhiêu thời gian để hoàn thành tiểu thuyết của mình nữa," Miu , nhàng nhưng dứt khoát. "Em có tài. Chị tin ngày nào đó em nhà văn xuất sắc. Chị chỉ thế thôi đâu, chị thực tin vào điều đó. Em có năng khiếu. Nhưng giờ chưa phải lúc. Cái sức mạnh em cần để mớ cánh cửa đó hoàn toàn chưa có. Em có bao giờ cảm thấy như vậy ?"


      "Thời gian và kinh nghiệm," Sumire gói gọn lại.


      Miu mỉm cười. "Dù sao nữa, đến làm việc cho chị . Đấy là lựa chọn tốt nhất đối với em. Và khi nào em cảm thấy đến lúc đừng ngần ngại vứt hết mọi thứ và viết những cuốn tiểu thuyết em hằng ấp ủ. Em chỉ cần nhiều thời gian hơn người bình thường để vươn tới giai đoạn đó. Thậm chí ngay cả khi em đến tuổi hai mươi tám mà vẫn chưa có bước ngoặt nào đường đời, rồi bố mẹ thôi chu cấp và em rời nhà xu dính túi, ờ - thế sao nào? Có thể em bị đói chút ít đấy, nhưng đó có thể là kinh nghiệm tổt ột nhà văn."


      Sumire há miệng định đáp lại nhưng thốt ra được lời nào. chỉ gật đầu.


      Miu vươn tay phải ra đến giữa bàn. "Đưa chị xem tay em nào," chị .


      Sumire chìa tay phải ra và Miu nắm lấy như thể bọc lấy nó. Lòng bàn tay ấm và mềm. "Em có gì phải lo lắng nhiều cả. Đừng tỏ vẻ rầu rĩ thế. Chúng ta hòa hợp nhau thôi."


      Sumire nuốt nước bọt, nhưng bằng cách nào đó thư giãn được trở lại. Trước cái nhìn của Miu chiếu thẳng vào mình như vậy, thấy mình như dần tan ra. Giống như cục nước đá đặt dưới ánh mặt trời, thực có thể hoàn toàn biến mất.


      "Bắt đầu từ tuần tới chị muốn em đến văn phòng chị ba ngày tuần. Thứ Hai, thứ Tư và thứ Sáu. Em có thể đến lúc mười giờ sáng và về lúc bốn giờ chiều. Như thế em tránh được giờ cao điểm. Chị thể trả lương cao cho em, nhưng công việc đơn giản, và khi rảnh rỗi em có thể đọc sách. điều kiện là em phải tự học tiếng Ý tuần hai lần. Em biết tiếng Tây Ba Nha rồi nên việc này chắc cũng quá khó. Và chị muốn em thực hành đàm thoại tiếng và lái xe bất cứ khi nào có thời gian. Em làm được những việc đó ?"


      "Em nghĩ là làm được," Sumire đáp. Giọng nghe như giọng của ai đó vọng đến từ căn phòng khác. Bất kể mình được cầu làm gì, bất kể mình được ra lệnh làm gì, tất cả những gì mình có thể làm là vâng, nhận ra điều đó. Miu nhìn xoáy vào Sumire, vẫn nắm lấy tay . Sumire có thể nhìn thấy ràng hình dáng mình được phản chiếu sâu thẳm trong đôi mắt đen của Miu. Đối với , nó giống như chính linh hồn bị hút vào phía bên kia của tấm gương. Sumire thích ảo giác đó đồng thời nó cũng làm sợ.


      Miu mỉm cười, những đường nét duyên dáng lộ ra bên khóe mắt. "Đến chỗ chị . Có thứ chị muốn cho em xem."

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :