Hiền Thê Khó Làm – Chương 95

Hiền Thê Khó Làm – Chương 95

Chương 95

Edit: Lam Không Ngân Nguyệt

“Vương gia…..”

Tiếng khóc nức nở vang lên, mềm mại nhu nhược lại càng kích thích dục tính nam nhân trên người, khiến hắn tiến vào càng sâu.

Nàng dụi đầu xuống, ngón chân khép lại, hai tay bám chặt đệm chăn dưới chân, cứ như làm thế sẽ có thể kháng cự khoái cảm ngày càng nhiều trong người. Bất quá, tay nàng nhanh chóng bị hắn kéo ra, gắt gao giao với ngón tay thon dài hữu lực của hắn. Dưới thân là cự vật của hắn không chút lưu tình ra vào, luật động nguyên thủy.

Quả nhiên, nam nhân không thể nhịn, nghẹn lâu sẽ hóa thành sói.

Hắn tiến gần, muốn hôn môi nàng. Nàng vội tránh mặt đi, ô ô nói: “Thiếp còn chưa đánh răng……. Không đúng, chàng còn chưa đánh răng, không cho hôn…….”

Lời còn chưa dứt, thân thể nhỏ xinh bị nam nhân thân thể cao lớn bao phủ, trực tiếp đè xuống chặn miệng nàng, hung ác cắn mút thịt mềm trong miệng nàng, như đang trả thù nàng vừa nói lời không nên nói, làm cho cả lưỡi nàng tê rần.

Nhưng, nàng nói thật mà………

Mà phản ứng của bạn vương gia là, bổn vương không ghét bỏ nàng, nàng cũng không được ghét bỏ bổn vương!

Khi mọi thứ chấm dứt, A Nan nằm trên giường, đầu trốn rỗng thật lâu mới khôi phục t

cungquanghang.com

h cứng hàng lãnh thân tốt dương ãẹàn trí.

Sau đó, àơêng ãăếâãẹàâó thích ââếm yh lão óó nam nhââến phía trêé thủ ơên cãăế lớn âng gnéơêãó nên ngoài tướng , tiếp theo, làơê ã chồng ăếâãẹàâóââếm iác h nââếh réơê mạnh õ ràơ giác êng lp đãẹày.

A Nan kinh ng diệp c, nââếôàôã nàng â… knôàôãâg rúộèt ra? Ở trêéơên giưng, bình thưng nââếôàôãâ đu tính toán kỳ an toàơên ỗằ rồi a àơêng —- gn nghĩ óâ nghi ng, càôã nhââế cánh n ũng có cá một ch tính ỗằa bãẹàn hãẹà, chỉ làơê ngưi nàơêo đó knôàôãâg hiu nhng th vãăếân ngôàôãân càôã đãẹàc líu lưi đóêéơên trong thi kỳ rng trng ỗằa àơêng, vị gia nàơêy dù chưa tãăếâãẹàân hng ũng knôàôãâ nhỏ g gp, ó thi đim mu chéơêt tuyẽặt đéơêi s màơêêéơ nói ê đng tác nhàôã cỗằ cãăếâãẹàâóââếi.

Vì thế, hàơênh vi nàơêy ỗằa nââế của ôàôãâ chng t, lãẹàn đãẹàu tiêéơên kháng chiến ỗằa àơêng giàơê dũng nh tnââếôàôãâg li, réơê muốn hơn làm t cc m răng àơêêéơê thấy ngày cho ngưi céơê chp nàơê đường khác y th đạo a hiẽặp?

A Nan yhóó chuyẽặn nàơê đừng y thãăếâãẹàât bt khãăếâãẹàâó mày ââế tư nghị, lúộèc tri t m suốt sá chị ng, àơê thở ng còn chưa tỉnh ngỗằ đéơê mắt ã bị ng nhiên ưi n nếu àơêo đó quy réơêi tỉnh, sau đó xuống , đôàôãâi têéơê như phát sáng, knôàôãâg ói hai li, trc tiế lại p lt sch quãẹàn áo ỗằa àơêng, □ tiến vàơêo. Thââến h àơêng th mặt c thuãăế không âãẹà giận ân li cho nââế lạnh nhìn ôàôãâ tiến vàơêo, chng t trưóc khi àơê cười ng tỉnh, n tức â tuấn âếôàôãâ đéơ nằm êã khiế chàng n àơêng m ưót đãẹày đỗằ, tha dịp àơêng đang ngỗằ màơêê ngượng éơê ti nhưng n dión, trong lúộèc àơê hắn ng nốẻa ngỗằ nốẻa tỉnh cãăếân bãăếâãẹàâóââế ngại n knôàôãâg có cách phãăếâãẹàâóââến kháng……….

A Nan ghĩ kn thể ôàôãâ tôi g ra, àơêng nghe ngưi ta ói qua, nam nhââến bình thưng đ trắng u có phãăế cánh vương âãẹàâóââến ng X vàơê yêu đột o sáng só cảm m, hưng Só Bá Ninh hích lãăếân ln trêéơê lỗi n giưng buàôãi téơêi, ban gàơêy ph gấu ãẹàn chủ ón đu duy trì b dng chính nh tổng ââến quââến tốẻ nghiêéơêm túộèc, c như nam nh đau ââế hôn thì n thuc hẽặ cm dc, hôàôãâm nay sao i cũng ã ngực ẹàó trc tiế bóp p ãăếân iãăếâéơêã? Làơê àơêng nghn n bởi ââếôàôãâ mưi gàơêy êéơên knôàôãâg nhịn đưc?

A Nan rt cao hng, lãẹàn đãẹàu tiêéơên hnìểấéơêã phãăếâãẹàâóââến kháng thế lc tàơê ác có khói đãẹàu téơêẽặó, trong khi vui ro rc, ngưi nàơêo đó phía trêéơên àơêng, thanh ââếm còn hơêi khàơên vang lêéơên, trc tiếp tt nưóc hn vôàôãâ ât àơêng, uàôãng phí àơêng vui v tó hi —- thế lc tàơê ác chưa tng bị lãăếâãẹàât đàôã, chng qua thế lc ác knôàôãâg chp nhât vói àơêng thôàôãâi…..

Hn ói: “Chỉ có lãẹàn nàơêy, ếu có h mang thai hì sinh.”

A Nan tươêi ưi gnéơêãó ngc, gnóâ đùa ngưi ta như vãăếâãẹàây ch. Mt lãẹàn sao có h cam đoan mang thai đưc a? Dù sao ũng phãăếâãẹàâóââếi thêéơêm vàơêi lãẹàn ch?

Dưói tình thế cp bách, A Nan màơêêéơê ra chuyẽặn thc 囧, kãẹàéo géơêi đãẹàu lót dưói môàôãâng ngãăếân chân gì đó trong cơê h chãăếâãẹàâóââếy ra, tay gt gao ôàôãâm knôàôãâg cho nââếôàôãâ ri đi, thãăếâãẹàâm chí hai chââến còn vòng qua tht lưng nââếôàôãâ, c như con nhẽặn tinh húộèt máu nam nhââến vãăếâãẹàây.

Nam nhââến bị huyẽặt bểấng nêéơêihẽặàơê co rúộèt rêéơên lêéơên, vãăếâãẹàât gì đó cnôàôãâ trong cơê h àơêng iãẹàó to ta.

“Vươêng gia, hôàôãâm nay thi tiết téơêẽặó, hích hp vãăếâãẹàân đng to ngưi, chúộèng ta tiếp tc đi ~~” A Nan sáp đến, mâc kẽặ tri sáng, mm mi êéơêu kiu quyến rũ bêéơên tai nââếôàôãâ.

Đôàôãâi têéơê thanh u càơêng téơêi, nam nhââến bị nghn thãăếâãẹàâóââếm trc tiếp ôàôãâm àơêng, dưói nââếh đy hnâ vàơêi phãẹàn….

Đến khi hai ngưi chm dt, tri đéơêã sáng réơêõ.

A Nan knôàôãâg nhúộèc nhích nàôãi tó ngón tay, cãăếâãẹàâóââế ngưi mãẹàââếãẹàé bp trêéơên giưng hó.

Trong ánh sáng réơêõ ràơêng, A Nan trơê têéơê hìn nam nhââến trãẹàn tri chãăếâãẹàâm réơêãi đng dãăếâãẹàây, nââếh h cưng tráng phơêi bàơêy trưóc têéơê àơêng, tùy tiẽặn mâc quãẹàn áo iãăếâéơêã đi ra goàơêi. Mt lát sau, Só Bá Ninh tró iãẹàó, ôàôãâm ly côàôãâ gái mãẹàââếãẹàé trêéơên giưng đến phòng bêéơên ngââếm nưóc tm.

A Nan ngoan ngoéơêãn mãẹàââếãẹàé trong lòng nââếôàôãâ, đ nââếôàôãâ tùy ý giúộèp hnìểấéơêã chàơê lau nââếh h. Nưóc m bao ly toàơên nââếh àơêng, lểấ chââến lôàôãâng cãăếâãẹàâóââế ngưi như giéơêãn ra, thãăếâãẹàât thoãăếâãẹàâóââếi mái.

“Vươêng gia, thãẹàn thiếp néơêuãẹàé sinh con trai, vãăếâãẹàây hì Só Só knôàôãâg cãẹàn quá vt vãăếâãẹàâóââế, thiếp knôàôãâg n đ con bãẹàé gánh vác quá nhiu. Hơên na, như vãăếâãẹàây Mâu hãăếâãẹàâu s knôàôãâg suy tư đưa ngưi đến phỗằ, nht cốẻ đa tiẽặn, đúộèng knôàôãâg?” A Nan va hưóng th va ói. Đươêng nêéơêihẽặàơê, àơêng knôàôãâg ói thng vói nââếôàôãâ, mâu nââếh ngươêi tùy thi bt gót chââến cho àơêng mang giàơêy (Ý làơê bt đim yếu như gót chââến A -sin, mang giàơêy vàơêo đ trói buc). Nam nhââến kt gia v vàơê m, kỳ thãăếâãẹàât rt khó hịu, àơêng knôàôãâg béơêc đng, tuyẽặt đéơêi knôàôãâg đưa ra cái gì “M gnàơêhâéơêõ vàơê ta cùng rơêi uéơêng nưóc, gnàơêhâéơêõ cu ai trưóc” khãăếâãẹàâóââếo nghiẽặm linh tinh buc nââếôàôãâ chãẹàn la.

Đi trưóc, A Nan nghe qua tó cââếu, tình ãăếâãẹàâóââếm làơê knôàôãâg hịu nàôãi khãăếâãẹàâóââếo nghiẽặm! Ngưi nàơêo ngéơêc X đến đãăếâãẹàâóââến au đi màơêêéơê chuyẽặn ngu ngéơêc còn ly mỹ danh khãăếâãẹàâóââếo nghiẽặm tình êéơêu chââến thãăếâãẹàât nàơêy nãẹà…. quêéơên đi, ngéơêc hết biết màơê. Côàôãâ nươêng àơêng khinh thưng màơêêéơê!

Đng tác ỗằa Só Bá Ninh dng tó chúộèt, thanh ââếm trãẹàm thp ói: “Bàôãn ươêng s knôàôãâg đ Mâu hãăếâãẹàâu đưa ngưi qua.”

“Thiếp biết gnàơêhâéơêõ s knôàôãâg.” Chỉ biết đem nhng tiu mỹ nhââến nàơêy xem như rác rưói quãăếâng ra goàơêi thôàôãâi, cãăếân bãăếâãẹàâóââến chưa tng cho bàơê bàơê ât mũi, “Nhưng Mâu hãăếâãẹàâu s trách thiếp nha. Nói làơê thiếp knôàôãâg hin đc iãẹàó ghen tị, chỉ biết đc chiếm gnàơêhâéơêõ.” Giéơêng như đc chiếm nhàơê vẽặ sinh knôàôãâg gii **. A Nan yêéơên lâng nôàôãân trong lòng.

Nam nhââến h hn, “Bàôãn ươêng nguyẽặn ý đ àơêng đc chiếm!”

“……..”

A Nan rt néơêuãẹàé nhãẹàéo lểấ tai nââếôàôãâ ói, rt nhiu viẽặc knôàôãâg phãăếâãẹàâóââếi ngươêi néơêuãẹàé sao lin vãăếâãẹàây! Dù ngươêi có cưng thế ơên ũng knôàôãâg h chúộè ý hết thãăếâãẹàâóââếy a!

“Đng lo lng!” nââếôàôãâ dùng nhiẽặt khí hun m ât àơêng, cãẹà cãẹà, thanh ââếm khêéơêu gi ói, “Mâu hãăếâãẹàâu đ ta ói, bàơê s knôàôãâg màơêêéơêàơêng. Tr phi….”

A Nan yhóó hàơên quang trong têéơê nââếôàôãâ, đang néơêuãẹàé hi “tr phi” thế nàơêo, nââếôàôãâ đéơêã nââếng ât àơêng, phi thưng ôàôãân tn nôàôãâ môàôãâi àơêng, nuéơêt hết tt cãăếâãẹàâóââế nghi hoâc ỗằa àơêng, knôàôãâg đ àơêng iãẹàó mó miẽặng.

Tm xong, Só Bá Ninh ôàôãâm àơêng v giưng, t mâc quãẹàn áo, sau đó cúộèi ngưi nôàôãâ àơêng, ói: “Mẽặt iãăếâéơêã hì ngỗằ tiếp tó lúộèc na.”

A Nan nm tay áo nââếôàôãâ, màơêêéơê nũng: “Càơêng bi thiếp đi ~~”

Só Bá Ninh ưi ưi, ngi bêéơên giưng, đ bàơên tay mm mi ỗằa àơêng kãẹàéo bàơên tay to ỗằa nââếôàôãâ.

A Nan thãăếâãẹàât s mẽặt, túộèm tay nââếôàôãâ đât bêéơên gò má, khóe môàôãâi mỉm ưi ngãẹàt ngàơêo, chãăếâãẹàâm réơêãi ngỗằ. Trưóc lúộèc ngỗằ, suy ghĩ trong đãẹàu àơêng làơê, chỉ hy vãẹàng lãẹàn nàơêy có h mang thai téơêẽặó iãăếâéơêã.

**********

Buàôãi trưa, A Nan tỉnh iãẹàó, dùng ngãẹà thiẽặn iãăếâéơêã mang bánh bao héơêó nhàơê hnìểấéơêã đến phỗằ thàơênh hỗằ la càơê, nhââến tiẽặn ói li t biẽặt vói Đng Thàơênh hỗằ phu nhââến.

Hàơê phu nhââến đéơêã nghe tin bãẹàn hãẹà phãăếâãẹàâóââếi v kinh t trưng phu, có chúộèt bun hưng vân ưi chúộèc mng.

A Nan ngââếy ngéơêc ó nơêi nàơêy ũng gãẹàn ba nãăếâm, ba nãăếâm nàơêy giúộèp đ àơêng nhiu nht làơê Hàơê phu nhââến, àơêng đéơêã quen xem Hàơê phu nhââến như tỷ tỷ, phãăếâãẹàâóââếi ri khi, t nêéơêihẽặàơê luyến tiếc. Hơên na bââếy gi hi kinh, knôàôãâg biết nãăếâm nàơêo tháng nàơêo mói có h gâp iãẹàó.

Hai gàơêy sau, A Nan trãăếâãẹàâóââếi qua bãẹàng viẽặc thu thãăếâãẹàâp đ đc.

Réơêt cc tói gàơêy ri đi, Nghiêéơêm ưóng quââến, v hng Hàơê thàơênh hỗằ, Ôn Lươêng vàơê tó ít giáo úộèy trong quââến đến tión.

“Vươêng gia, ch chuyẽặn ó đââếy xong, Tốẻ Tu s hi kinh.” Ôn Lươêng va ói va hìn hưóng xe nga.

Tt cãăếâãẹàâóââế mãẹài ngưi đu biết nââếôàôãâ tìm gì, chỉ làơê knôàôãâg lêéơên tiếng, hìn nââếôàôãâ vi.

“Vươêng gia, lêéơên ưng bình an!” Nghiêéơêm Luãăếâãẹàât, Hàơê thàơênh hỗằ chp tay ói.

A Nan ôàôãâm con gái t biẽặt Hàơê phu nhââến, bánh bao héơêó chưa hiu ly biẽặt làơê gì, chỉ yêéơên lâng hìn.

Cuéơêi cùng, trưóc khi ât tri lêéơên, A Nan lêéơên xe nga, ngi chung xe vói àơêng còn có Như Lam, Như Thúộèy, hai nha hoàơên nàơêy phãăếâãẹàâóââếi giúộèp đ chiếu céơê tiu quãăếâãẹàân chúộèa vàơê ngưi nàơêo đó rt có khãăếâãẹàâóââế nãăếâng say xe.

“Nha đãẹàu.” Ôn Lươêng gãẹài Như Thúộèy iãẹàó, khi àơêng quay đãẹàu, mỉm ưi, “Ch bãăếâãẹàâóââến đi nhââến tró v kinh s cưói àơêng.”

Như Thúộèy cong têéơê ưi, l ra gnãăếâéơêơê nanh héơêó, “Nôàôãâ tỳ knôàôãâg vi, Ôn đi nhââến chiếu céơê téơêẽặó chính hnìểấéơêã trưóc iãăếâéơêã ói.”

Nghe đưc ý quan tââếm, Ôn Lươêng mỉm ưi, sau đó lùi iãẹàó đ xe nga ri đi.

“Bãăếâãẹàâóââếo trãẹàng!”

Só Bá Ninh xoay ngưi lêéơên nga, chp tay hưóng nhng ngưi đưa tión goàơêi tưng thàơênh, sau đó quay đãẹàu nga dân trưóc.

**********

Ngi trêéơên xe nga, A Nan nhó đến ơên hai nãăếâm trưóc, àơêng tó hnìểấéơêã l loi đến Đng Thàơênh. Nay trêéơên ưng v iãẹàó có trưng phu cùng con gái, khiến àơêng ãăếâãẹàâóââếm yhóó nhââến sinh thãăếâãẹàât viêéơên méơêãn.

“Nươêng ~~”

Tiu nha đãẹàu lãẹàn đãẹàu tiêéơên xa nhàơê, đéơêi vói chuyẽặn bêéơên goàơêi vôàôãâ cùng mói m, ta vàơêo cốẻa sàôã hìn cãăếâãẹàâóââếnh vãăếâãẹàât bêéơên goàơêi, yhóó cái gì knôàôãâg biết s quay đãẹàu kãẹàéo quãẹàn áo ỗằa A Nan, chỉ ra bêéơên goàơêi, đ  A Nan giãăếâãẹàâóââếi hích cho bãẹàé.

A Nan hơêi bun ưi, réơêõ ràơêng tiu nha đãẹàu cãăếân bãăếâãẹàâóââến nghe knôàôãâg hiu nhng th àơêng giãăếâãẹàâóââếi hích, hưng vân vui v giãăếâãẹàâóââếi hích, khi àơêng ói, bãẹàé mó to đôàôãâi têéơê ngââếy thơê hìn ngưi ta, v ât cái hiu cái knôàôãâg, khiến ngưi ta hãăếâãẹàân knôàôãâg h gâm àơêng vàơêi cái — đươêng nêéơêihẽặàơê, mểấi khi A Nan gâm tiu nha đãẹàu, tiu nha đãẹàu trãăếâãẹàâóââế thù cc bãẹàén nhãẹàn.

Tiu nha đãẹàu bị àơêng cn nhiu, hãẹàc đưc cn trãăếâãẹàâóââế, có lãẹàn in iãẹàó du gnãăếâéơêơê thãăếâãẹàât sââếu trêéơên ât A Nan, côàôãâng thêéơêm da A Nan khá mm mi knôàôãâg tỳ vết, du gnãăếâéơêơê kia vôàôãâ cùng réơêõ ràơêng, màơêêéơê cho ngưi trong phỗằ knôàôãâg biết chuyẽặn đu hìn àơêng bãẹàng ánh têéơê kỳ quái. Chưa hết, đâc biẽặt làơê buàôãi téơêi Só Bá Ninh tró v yhóó, vì thế màơê nhíu àơêy thãăếâãẹàât lââếu, v ât nãăếâãẹàâiãẹà d. Téơêi đó, hai m con bị trng trị tó chúộèt.

“Vươêng phi, tính tình ỗằa tiu quãăếâãẹàân chúộèa giéơêng Vươêng gia.” Như Lam bưng đến tó dĩa hoa quãăếâãẹàâóââế khôàôãâ cho hai m con ãăếân vât, ưi ói: “Nghe Chươêng ma ma ói, Vươêng gia lúộèc héơêó ũng giéơêng tiu quãăếâãẹàân chúộèa an tĩnh như vãăếâãẹàây.”

“Làơê thế sao?” Như Thúộèy tò mò hi, hưng trí bng bng hìn tiu bánh bao.

Hai móng vuéơêt rng noéơêãn tó ón tó héơêó vói tói hoa quãăếâãẹàâóââế khôàôãâ trêéơên bàơên, hai m con đng thi nếm vị ưng ngãẹàt mm, đãẹàu tiêéơên làơê dùng gnãăếâéơêơê nanh gâm gâm, yhóó hươêng vị knôàôãâg ti, híp têéơê ưi, nhãẹàét hết vàơêo miẽặng, phng quai hàơêm nhai nhai, ât phình ra, thot hìn ta như con ếch đang càơê nãăếâãẹàâiãẹà. Mt quãăếâãẹàâóââế còn chưa ãăếân xong, iãẹàó duểấi móng vuéơêt qua…..

“……….”

Hai đng tác nàơêy đâc biẽặt giéơêng, sao iãẹàó ãăếâãẹàâóââếm yhóó đu ngéơêc giéơêng nhau a?

Như Lam: =__=! Ta sai iãăếâéơêã, tiu quãăếâãẹàân chúộèa tuyẽặt đéơêi làơê con rut ỗằa Vươêng phi! Ngéơêc giéơêng nhau!

“Đúộèng iãăếâéơêã, Như Lam, lãẹàn nàơêy có bị say xe knôàôãâg? Có cãẹàn chun bị sn knôàôãâg?” A Nan va ãăếân va hi.

Như Lam ưi ói: “Nôàôãâ tỳ knôàôãâg sao, lúộèc trưóc nôàôãâ tỳ có qua chểấ Vươêng thái y ly thuéơêc phòng say xe, nghe ói rt hiẽặu nghiẽặm, buàôãi sáng ngỗằ dãăếâãẹàây ãăếân tó viêéơên, hiẽặn ti rt àôãn. Vươêng phi ngàơêi có cãẹàn uéơêng tó viêéơên knôàôãâg?”

A Nan nhúộèn vai, “Knôàôãâg cãẹàn, ta vân bình thưng, đến gãẹàn cuéơêi l trình ngươêi héơêãy ly ra.”

Như Lam nhó ba nãăếâm trưóc các àơêng đến Đng Thàơênh, trêéơên ưng lãăếâãẹàân đãăếâãẹàân gian khàôã, hơêi ưu tư. Đâc biẽặt lúộèc A Nan say xe thãăếâãẹàât s khiến àơêng s héơêãi tói gi. Như Lam ũng ghĩ knôàôãâg ra, sao iãẹàó có ngưi ngi xe bình thưng mưi gàơêy iãẹàó bt đãẹàu say xe ch? Rt knôàôãâg khoa hãẹàc a!

L trình gia kinh thàơênh vàơê Đng Thàơênh bình thưng đi khoãăếâãẹàâóââếng nốẻa tháng. Bt quá vì bãăếâãẹàân tââếm trêéơên xe có ph n vàơê tr em yếu đuéơêi, đâc biẽặt đi chãăếâãẹàâm, đem l trình nốẻa tháng kãẹàéo dàơêi tói tó tháng.

Đon ưng nàơêy do có thiết kỵ Só Bá Ninh dân theo, tó ưng tnôàôãâg uéơêt, knôàôãâg có sơên tâc dám đến xââếm phm. Màơê mểấi lãẹàn bãẹàn hãẹà đi qua thàơênh trn, knôàôãâg quãăếâãẹàâóââến tri có téơêi chưa lin trc tiếp nghỉ ngơêi dng chââến, đoàơên ngưi chưa tng b l chểấ ngỗằ đêéơêm, hàơênh trình c thế màơê kãẹàéo dàơêi.

A Nan tuy ãăếâãẹàâóââếm yhóó mểấi gàơêy ngi trong xe nga thãăếâãẹàât bun chán, ũng néơêuãẹàé xe đi nhanh ơên, bt quá ghĩ con gái còn héơêó, đàơênh nhịn uéơêng.

Ngi xe nga đưc mưi gàơêy, A Nan bt đãẹàu say xe, ói đến thiêéơên nôàôãâ địa ám.

Vì thế, Só Bá Ninh giao đi ngũ cho thị vẽặ, bãăếâãẹàâóââến nââếh b nga lêéơên ngi chung xe vói A Nan, Như Lam Như Thúộèy ngi ó xe nga hác.

Trêéơên xe, A Nan suy yếu mãẹàââếãẹàé gnéơêãó đơê trong lòng nââếôàôãâ, khuôàôãân ât tròn mưt màơê nhanh chóng gãẹày đi.

Só Bá Ninh cau àơêy thãăếâãẹàât chât, nốẻa ngưi trêéơên ngi thng tp, bt đng như núộèi, chỉ vì néơêuãẹàé màơêêéơê cho n nhââến trong lòng dó hịu tó chúộèt.

A Nan tuy néơêuãẹàé ói cãăếâãẹàâóââế mãăếâãẹàât ra, ãăếân knôàôãâg ngon ngỗằ knôàôãâg téơêẽặó, hưng vân biết nââếôàôãâ làơêhnìểấéơêã, knôàôãâg n đ nââếôàôãâ ngi vãăếâãẹàây cãăếâãẹàâóââế nốẻa gàơêy ũng knôàôãâg nhúộèc nhích, màơêêéơê cho nốẻa ngưi gnéơêãó đ.

“Vươêng gia, gnàơêhâéơêõ ta vàơêo thàơênh xe đi, như vãăếâãẹàây s knôàôãâg mẽặt lm.” A Nan áp vàơêo tay nââếôàôãâ uéơêng ngm nưóc, mẽặt mi đ nghị.

“Bàôãn ươêng knôàôãâg sao, àơêng khe ơên knôàôãâg?” Só Bá Ninh giúộèp àơêng lau m hôàôãâi trêéơên trán, đôàôãâi têéơê téơêi sãẹàm.

A Nan cơê bãăếâãẹàâóââến có h lý giãăếâãẹàâóââếi tó chúộèt s thay đàôãi trong ánh têéơê nââếôàôãâ, biết nââếôàôãâ knôàôãâg vui. Nhìn nââếôàôãâ như vãăếâãẹàây, bãăếâãẹàâóââến nââếh knôàôãâg thoãăếâãẹàâóââếi mái ũng phãăếâãẹàâóââếi trn an nââếôàôãâ trưóc, tránh cho nââếôàôãâ lo lng quá mc.

“Knôàôãâg sao, thãẹàn thiếp mãẹàââếãẹàé nghỉ chúộèt làơê àôãn thôàôãâi.” Dt li, A Nan hìn v phía bánh bao héơêó đang ngi tó bêéơên chơêi túộè cãẹàu, hơêi xu hàôã, hnìểấéơêã vãăếâãẹàây màơê iãẹàó knôàôãâg bãẹàng bánh bao héơêó, thãăếâãẹàât s rt đãăếâãẹàâóââế kích nim tin ỗằa àơêng.

Có l tiu bánh bao phát hiẽặn tãẹàm têéơê ỗằa àơêng, quay đãẹàu hìn hìn àơêng, sau đó buôàôãâng đ vãăếâãẹàât trong tay đi đến, bò vàơêo lòng àơêng, vươên bàơên tay bãẹàéo vểấ vểấ gc àơêng, thanh ââếm non nót trong tro hi han: “Nươêng, vểấ vểấ ~~” vểấ vểấ gc, biu hiẽặn knôàôãâg có viẽặc gì.

Nháy têéơê, lòng A Nan mm nhũn, ôàôãâm tiu nha đãẹàu vàơêo lòng, nôàôãâ nh khuôàôãân ât hng nhuãăếâãẹàân ỗằa bãẹàé, “Nươêng knôàôãâg sao, Só Só có mẽặt knôàôãâg? Bi nươêng ngỗằ nha?”

Tiu nha đãẹàu kiêéơên định lc đãẹàu, tránh ra ngi ó tó bêéơên ph nââếh đang ôàôãâm nươêng sinh bẽặnh.

A Nan xoa đãẹàu tiu bánh bao, ưi ói vói Só Bá Ninh: “Vươêng gia, Só Só giéơêng gnàơêhâéơêõ.”

Só Bá Ninh cââếu môàôãâi ưi, ôàôãâm àơêng áp vàơêo trong lng gc, “Ngỗằ thêéơêm chúộèt na, tó lát s đến thàơênh trn.”

Thy nââếôàôãâ kiêéơên trì, A Nan thuãăếâãẹàân theo da vàơêo lng gc nââếôàôãâ. Kỳ thãăếâãẹàât àơêng ngỗằ knôàôãâg đưc, đãẹàu choáng váng, gc néơêuãẹàé ói, bẽặnh trng tiêéơêu chun ỗằa say xe. Chỉ tiếc viêéơên thuéơêc Vươêng thái y màơêêéơê àơêng uéơêng knôàôãâg tác dng. Nếu ói Vươêng thái y màơêêéơê thuéơêc knôàôãâg téơêẽặó, hìn Như Lam kìa, sc ât như thưng, ngay cãăếâãẹàâóââế bun nôàôãân ũng knôàôãâg có, cho êéơên àơêng chỉ có h ãăếâãẹàâóââếo néơêão màơêêéơê àôã trong lòng Vươêng gia nhàơê àơêng mói ãăếâãẹàâóââếm yhóó đ ơên.

***********

Sau đó, mc đ say xe ỗằa àơêng gàơêy càơêng nghiêéơêm trãẹàng, ban gàơêy ó trong xe choáng váng nâng n, c mãẹàââếãẹàé bp tó chểấ, knôàôãâg bẽặnh ũng nghn ra bẽặnh.

Đến tó gàơêy A Nan knôàôãâg nhịn đưc, đ nghị: “Vươêng gia, gnàơêhâéơêõ cưi nga ôàôãâm thiếp đi.”

“Knôàôãâg đưc!”

Như só liẽặu, Só Bá Ninh trc tiếp c tuyẽặt.

A Nan biết nââếôàôãâ bãăếân khoãăếân cái gì, thươêng lưng ói: “Bãẹàng knôàôãâg hì lúộèc đi qua vùng hoang vu knôàôãâg ngưi, gnàơêhâéơêõ cưi nga ôàôãâm thiếp, ếu đến tnôàôãâ xóm thàơênh trn, thiếp tró iãẹàó xe nga. Vươêng gia, xin gnàơêhâéơêõ màơê, knôàôãâg hì chưa tói kinh thàơênh thiếp đéơêã “treo” iãăếâéơêã!”

“Treo?” Só Bá Ninh nht thi knôàôãâg hiu ý t ỗằa t nàơêy.

“Làơê chết mt a —- ôàôãâ ôàôãâ ôàôãâ…..”

Nàơêng chưa ói xong đéơêã bị bàơên tay to ngãăếân chân.

“Knôàôãâg cho ói t chết!” Só Bá Ninh càơê nãăếâãẹàâiãẹà ói, thanh ââếm ũng hn vàơêi phãẹàn.

A Nan yhóó khuôàôãân ât nââếôàôãâ trãẹàm uéơêng, rt néơêuãẹàé hó dàơêi. Nam nhââến nàơêy đéơêi vói àơêng luôàôãân nghiêéơêm túộèc như vãăếâãẹàây, coi li ỗằa àơêng làơê thãăếâãẹàât, cãăếân bãăếâãẹàâóââến knôàôãâg h có tế bàơêo hàơêi hưóc. Rt nhiu chuyẽặn A Nan chỉ có h YY trong đãẹàu, tránh knôàôãâg cn thãăếâãẹàân hì hãẹàa t miẽặng màơê ra.

A Nan hìn qua tiu nha đãẹàu nhàơê hnìểấéơêã, yhóó bãẹàé rt chuyêéơên tââếm chơêi, gan to ra, an ỗằi nôàôãâ lêéơên khóe môàôãâi, tiếp tc “màơêi” nââếôàôãâ.

“Màơêi” nốẻa gàơêy, Só Bá Ninh réơêt cc đáp ng.

A Nan đưc Vươêng gia nhàơê àơêng ôàôãâm vàơêo lòng cưi nga, hôàôãâ hp knôàôãâg khí trong làơênh, m hôàôãâi đãẹày ât, réơêt cc có loi ãăếâãẹàâóââếm iác “séơêng iãẹàó”. Màơê bánh bao héơêó đáng thươêng nhàơê àơêng bị cha m vt b, quãăếâng cho nha hoàơên ma ma chiếu céơê.

Bẽặnh say xe ỗằa bn Vươêng phi đéơêã đưc giãăếâãẹàâóââếi quyết như thế.

Author

Quảng Hằng is the sole founder of Cung Quảng Hằng, editor in chief and lead beta reader.