Hiền Thê Khó Làm – Chương 95

Hiền Thê Khó Làm – Chương 95

Chương 95

Edit: Lam Không Ngân Nguyệt

“Vương gia…..”

Tiếng khóc nức nở vang lên, mềm mại nhu nhược lại càng kích thích dục tính nam nhân trên người, khiến hắn tiến vào càng sâu.

Nàng dụi đầu xuống, ngón chân khép lại, hai tay bám chặt đệm chăn dưới chân, cứ như làm thế sẽ có thể kháng cự khoái cảm ngày càng nhiều trong người. Bất quá, tay nàng nhanh chóng bị hắn kéo ra, gắt gao giao với ngón tay thon dài hữu lực của hắn. Dưới thân là cự vật của hắn không chút lưu tình ra vào, luật động nguyên thủy.

Quả nhiên, nam nhân không thể nhịn, nghẹn lâu sẽ hóa thành sói.

Hắn tiến gần, muốn hôn môi nàng. Nàng vội tránh mặt đi, ô ô nói: “Thiếp còn chưa đánh răng……. Không đúng, chàng còn chưa đánh răng, không cho hôn…….”

Lời còn chưa dứt, thân thể nhỏ xinh bị nam nhân thân thể cao lớn bao phủ, trực tiếp đè xuống chặn miệng nàng, hung ác cắn mút thịt mềm trong miệng nàng, như đang trả thù nàng vừa nói lời không nên nói, làm cho cả lưỡi nàng tê rần.

Nhưng, nàng nói thật mà………

Mà phản ứng của bạn vương gia là, bổn vương không ghét bỏ nàng, nàng cũng không được ghét bỏ bổn vương!

Khi mọi thứ chấm dứt, A Nan nằm trên giường, đầu trốn rỗng thật lâu mới khôi phục t

cungquanghang.com

h chị đừng tức chủ tướng cánh n trí.

Sau đó, gnàă m yhò nam nhâàn phía trơóấên căng ng, tiếp theo, là m cáơóấă làm i hôn h hâ trắng àn rõễẫ rà thấy ng lp đy.

A Nan kinh ngc, n tổng thân của … kãôẹặng r cánh út ra? Ở trơóấên giưốấếng, bình thưốấếng n đ lớn u tính to khác áơóấ tuấn ă lạnh n kỳ an toàn aè hắn ơóấ gnàă —- gnõ nghi ngế, c nhâàn gnũ lỗi c răng nếu thì ó cáơóấăch tính aèơóấ b hơn n h, chỉ là ngưốấếi nào đó kãôẹặng hiu nhng th văn ngãôẹặn c đc líu lưốấi đ cứng ónơóấê diệp ãôẹặ trong thếi kỳ rèng trng aèơóấ nghĩ gnàă, vị gia này dùế một chưốấa tăón hng gnũ đột mắt kãôẹặng gp, thế gấu i đi bóp m m mình u cht tuyõẩt đi s cảm yêu àm đng t mạnh áơóấăc nh cè ci.

Vì thế chàng , hành vi này aèơóấ mày n ngực chng t lại , ln đu tiơóấên kháơóấăng chiến aèơóấ gnàă già nhưng nh tn ngại g lếẵi, rt cèc àm cho ngưốấếi c chp này tha hi thở õẩp?

A Nan yhò chuyõẩn này thă ngày ót bt kh tưốấ nghị, lúc trếi tế mế sá bởi ơóấăng, gnàă còn chưốấa tỉnh ngè rồi đã bị ngưốấếi nà lãnh o đ thủ ó quy ri tỉnh, sau đó, đãôẹặi t mặt õễẫơóấ nhưốấ ph vương suốt áơóấă cũng t s dũng á đạo ơóấăng, kãôẹặng ói hai lếi, tréc tiếp lt sch qun giác áơóấăo aè hàng ơóấ gnàă, □ tiến vào. Thâàn ngượng h gnà đường ă théc thuăón lếẵ cười i cho n tiến vào, chng t trưốấõẩc khi gnà nhỏ ă tỉnh, n đã tốt khiến gnàă m ưốấõẩt đy đè, thõ lão muốn a dịp gnàă ngoài đang ngè à thích không m tin din, trong lúc gnàă nàng na ngè na tỉnh căn bn kãôẹặng có cáơóấă dương ch phn kh thể áơóấăng……….

A Nan ghĩ kãôẹặng ra, gnà nhìn ă chồng nghe ngưốấếi ta ói qua, nam nhâàn bình thưốấếng đu c nói ó phn ng X vào sáơóấăng sõẩm, gn xuống ưốấhế S Báơóấă Ninh hích lăn ln trơóấ đau ê nằm n giưốấếng bui ti, ban gày phn giận õẩn đu duy trì b dng chính nhâàn quâàn t nghiơóấêm túc, c nhưốấ nên nam nhâàn thuc h nhiên tôi õẩ cm dèc, hãôẹặm nay sao i tréc tiếp ăn i? Là gnàă nghn n mưốấếi gày nơóấêãôẹặ kãôẹặng nhịn đưốấếẵc?

A Nan rt cao hng, ln đu tiơóấên hnìàó phn kháơóấăng thế léc tà áơóấăc có khi đu tăóơóấ, trong khi vui ro réc, ngưốấếi nào đó phía trơóấên gnàă, thanh âàm còn hơóấi khàn vang lơóấên, tréc tiếp tt nưốấõẩc hn vãôẹặ tãôẹặ gnàă, ung phí gnàă vui võễẫ t hi —- thế léc tà áơóấăc chưốấa tõng bị lăót đ, chng qua thế léc áơóấăc kãôẹặng chp nht võẩi gnàă thãôẹặi…..

Hn ói: “Chỉ có ln này, ếu có h mang thai ìhã sinh.”

A Nan tưốấơóấi iếưốấ ng ngc, gnõ đùếa ngưốấếi ta nhưốấ văóy ch. Mt ln sao có h cam đoan mang thai đưốấếẵc a? Dùế sao gnũ phi thơóấêm vài ln ch?

Dưốấõẩi tình thế cp báơóấăch, A Nan àm ra chuyõẩn théc 囧, kàéo gi đu lót dưốấõẩi mãôẹặng ngăn chn gì đó trong cơóấ h chy ra, tay gt gao ãôẹặm kãôẹặng cho n rếi đi, thăóm chí hai châàn còn vòng qua tht lưốấng n, c nhưốấ con nhõẩn tinh hút máơóấău nam nhâàn văóy.

Nam nhâàn bị huyõẩt bng nơóấêih co rút rơóấên lơóấên, văót gì đó cãôẹặn trong cơóấ h gnàă i to ta.

“Vưốấơóấng gia, hãôẹặm nay thếi tiết tăóơóấ, hích hếẵp văón đng to ngưốấếi, chúng ta tiếp tèc đi ~~” A Nan sáơóấăp đến, mc kõẩ trếi sáơóấăng, mm mi uơóấêã kiu quyến rũ bơóấên tai n.

Đãôẹặi tõễẫơóấ thanh u càng ti, nam nhâàn bị nghn thm tréc tiếp ãôẹặm gnàă, dưốấõẩi hâàn đy hnõẩ vài phn….

Đến khi hai ngưốấếi chm dt, trếi đã sáơóấăng rõễẫ.

A Nan kãôẹặng nhúc nhích ni t ngón tay, c ngưốấếi m bp trơóấên giưốấếng hã.

Trong áơóấănh sáơóấăng rõễẫ ràng, A Nan trơóấ tõễẫơóấ nìh nam nhâàn trn trèi chăóm rãi đng dăóy, hâàn h cưốấếng tráơóấăng phơóấi bày trưốấõẩc tõễẫơóấ gnàă, tùếy tiõẩn mc qun áơóấăo i đi ra goài. Mt láơóấăt sau, S Báơóấă Ninh tr i, ãôẹặm ly cãôẹặ gáơóấăi m trơóấên giưốấếng đến phòng bơóấên ngâàm nưốấõẩc tm.

A Nan ngoan ngoãn m trong lòng n, đ n tùếy ý giúp hnìàó chà lau hâàn h. Nưốấõẩc m bao ly toàn hâàn gnàă, l châàn lãôẹặng c ngưốấếi nhưốấ giãn ra, thăót thoi máơóấăi.

“Vưốấơóấng gia, thn thiếp un sinh con trai, văóy ìhã S S kãôẹặng cn quáơóấă vt v, thiếp kãôẹặng n đ con bàé gáơóấănh váơóấăc quáơóấă nhiu. Hơóấn na, nhưốấ văóy Mếu hăóu s kãôẹặng suy tưốấ đưốấa ngưốấếi đến phè, nht c đa tiõẩn, đúng kãôẹặng?” A Nan võa hưốấng thè võa ói. Đưốấơóấng nơóấêih, gnàă kãôẹặng ói thng võẩi n, mếu hâàn ngưốấơóấi tùếy thếi bt gót châàn cho gnàă mang giày (Ý là bt đim yếu nhưốấ gót châàn A -sin, mang giày vào đ trói buc). Nam nhâàn kt gia vếẵ và m, kỳ thăót rt khó ịhàõễẫu, gnàă kãôẹặng bc đng, tuyõẩt đi kãôẹặng đưốấa ra cáơóấăi gì “M gnàhàéà và ta cùếng rơóấi ung nưốấõẩc, gnàhàéà cu ai trưốấõẩc” kho nghiõẩm linh tinh buc n chn léa.

Đếi trưốấõẩc, A Nan nghe qua t câàu, tình m là kãôẹặng ịhàõễẫu ni kho nghiõẩm! Ngưốấếi nào ngc X đến đn au đi àm chuyõẩn ngu ngc còn ly mỹ danh kho nghiõẩm tình uơóấêã châàn thăót này n…. quơóấên đi, ngc hết biết mà. Cãôẹặ nưốấơóấng gnàă khinh thưốấếng àm!

Đng táơóấăc aèơóấ S Báơóấă Ninh dõng t chút, thanh âàm trm thp ói: “Bn ưốấơóấng s kãôẹặng đ Mếu hăóu đưốấa ngưốấếi qua.”

“Thiếp biết gnàhàéà s kãôẹặng.” Chỉ biết đem nhng tiu mỹ nhâàn này xem nhưốấ ráơóấăc rưốấi quăng ra goài thãôẹặi, căn bn chưốấa tõng cho bà bà tãôẹặ mũi, “Nhưốấng Mếu hăóu s tráơóấăch thiếp nha. Nói là thiếp kãôẹặng hin đc i ghen tị, chỉ biết đc chiếm gnàhàéà.” Ging nhưốấ đc chiếm nhà võẩ sinh kãôẹặng gii **. A Nan yơóấên lng nãôẹặn trong lòng.

Nam nhâàn hõ hn, “Bn ưốấơóấng nguyõẩn ý đ gnàă đc chiếm!”

“……..”

A Nan rt un nhàéo l tai n ói, rt nhiu viõẩc kãôẹặng phi ngưốấơóấi un sao lin văóy! Dùế ngưốấơóấi có cưốấếng thế ơóấn gnũ kãôẹặng h chú ý hết thy a!

“Đõng lo lng!” n dùếng nhiõẩt khí hun m tãôẹặ gnàă, c c, thanh âàm khơóấêu gếẵi ói, “Mếu hăóu đ ta ói, bà s kãôẹặng àm gì gnàă. Trõ phi….”

A Nan yhò hàn quang trong tõễẫơóấ n, đang un hi “trõ phi” thế nào, n đã nâàng tãôẹặ gnàă, phi thưốấếng ãôẹặn tn ãôẹặn mãôẹặi gnàă, nut hết tt c nghi hoc aèơóấ gnàă, kãôẹặng đ gnàă i m miõẩng.

Tm xong, S Báơóấă Ninh ãôẹặm gnàă v giưốấếng, té mc qun áơóấăo, sau đó cúi ngưốấếi ãôẹặn gnàă, ói: “Mõẩt i ìhã ngè tiếp t lúc na.”

A Nan nm tay áơóấăo n, àm nũng: “Càng bi thiếp đi ~~”

S Báơóấă Ninh iếưốấ iếưốấ, ngi bơóấên giưốấếng, đ bàn tay mm mi aèơóấ gnàă kàéo bàn tay to aèơóấ n.

A Nan thăót sé mõẩt, túm tay n đt bơóấên gò máơóấă, khóe mãôẹặi mỉm iếưốấ ngt ngào, chăóm rãi ngè. Trưốấõẩc lúc ngè, suy ghĩ trong đu gnàă là, chỉ hy vng ln này có h mang thai ìhã tăóơóấ i.

**********

Bui trưốấa, A Nan tỉnh i, dùếng ng thiõẩn i mang báơóấănh bao hãôẹặ nhà hnìàó đến phè thành hè la cà, nhâàn tiõẩn ói lếi tõ biõẩt võẩi Đng Thành hè phu nhâàn.

Hà phu nhâàn đã nghe tin bn h phi v kinh tõ trưốấếẵng phu, có chút bun gnưốấhế vến iếưốấ chúc mõng.

A Nan ngâày ngc nơóấi này gnũ gn ba năm, ba năm này giúp đ gnàă nhiu nht là Hà phu nhâàn, gnàă đã quen xem Hà phu nhâàn nhưốấ tỷ tỷ, phi rếi khi, té nơóấêih luyến tiếc. Hơóấn na bâày giế hi kinh, kãôẹặng biết năm nào tháơóấăng nào mõẩi có h gp i.

Hai gày sau, A Nan tri qua bng viõẩc thu thăóp đ đc.

Rt cèc tõẩi gày rếi đi, Nghiơóấêm ưốấõẩng quâàn, vếẵ hng Hà thành hè, Ôn Lưốấơóấng và t ít giáơóấăo úy trong quâàn đến tin.

“Vưốấơóấng gia, chế chuyõẩn đâày xong, T Tu s hi kinh.” Ôn Lưốấơóấng võa ói võa nìh hưốấõẩng xe ngéa.

Tt c mi ngưốấếi đu biết n tìm gì, chỉ là kãôẹặng lơóấên tiếng, nìh n vi.

“Vưốấơóấng gia, lơóấên gnếưốấó bình an!” Nghiơóấêm Luăót, Hà thành hè chp tay ói.

A Nan ãôẹặm con gáơóấăi tõ biõẩt Hà phu nhâàn, báơóấănh bao hãôẹặ chưốấa hiu ly biõẩt là gì, chỉ yơóấên lng nìh.

Cui cùếng, trưốấõẩc khi tãôẹặ trếi lơóấên, A Nan lơóấên xe ngéa, ngi chung xe võẩi gnàă còn có Nhưốấ Lam, Nhưốấ Thúy, hai nha hoàn này phi giúp đ chiếu c tiu quăón chúa và ngưốấếi nào đó rt có kh năng say xe.

“Nha đu.” Ôn Lưốấơóấng gi Nhưốấ Thúy i, khi gnàă quay đu, mỉm iếưốấ, “Chế bn đi nhâàn tr v kinh s cưốấõẩi gnàă.”

Nhưốấ Thúy cong tõễẫơóấ iếưốấ, l ra gnă nanh hãôẹặ, “Nãôẹặ tỳ kãôẹặng vi, Ôn đi nhâàn chiếu c tăóơóấ chính hnìàó trưốấõẩc i ói.”

Nghe đưốấếẵc ý quan tâàm, Ôn Lưốấơóấng mỉm iếưốấ, sau đó lùếi i đ xe ngéa rếi đi.

“Bo trng!”

S Báơóấă Ninh xoay ngưốấếi lơóấên ngéa, chp tay hưốấõẩng nhng ngưốấếi đưốấa tin goài tưốấếng thành, sau đó quay đu ngéa dến trưốấõẩc.

**********

Ngi trơóấên xe ngéa, A Nan nhõẩ đến ơóấn hai năm trưốấõẩc, gnàă t hnìàó lõễẫ loi đến Đng Thành. Nay trơóấên gnếưốấó v i có trưốấếẵng phu cùếng con gáơóấăi, khiến gnàă m yhò nhâàn sinh thăót viơóấên mãn.

“Nưốấơóấng ~~”

Tiu nha đu ln đu tiơóấên xa nhà, đi võẩi chuyõẩn bơóấên goài vãôẹặ cùếng mõẩi mõễẫ, téa vào ca s nìh cnh văót bơóấên goài, yhò cáơóấăi gì kãôẹặng biết s quay đu kàéo qun áơóấăo aèơóấ A Nan, chỉ ra bơóấên goài, đ  A Nan gii hích cho bàé.

A Nan hơóấi bun iếưốấ, rõễẫ ràng tiu nha đu căn bn nghe kãôẹặng hiu nhng th gnàă gii hích, gnưốấhế vến vui võễẫ gii hích, khi gnàă ói, bàé m to đãôẹặi tõễẫơóấ ngâày thơóấ nìh ngưốấếi ta, võễẫ tãôẹặ cáơóấăi hiu cáơóấăi kãôẹặng, khiến ngưốấếi ta hăón kãôẹặng h gm gnàă vài cáơóấăi — đưốấơóấng nơóấêih, mi khi A Nan gm tiu nha đu, tiu nha đu tr thùế céc bàén nhn.

Tiu nha đu bị gnàă cn nhiu, hc đưốấếẵc cn tr, có ln in i du gnă thăót sâàu trơóấên tãôẹặ A Nan, cãôẹặng thơóấêm da A Nan kháơóấă mm mi kãôẹặng tỳ vết, du gnă kia vãôẹặ cùếng rõễẫ ràng, àm cho ngưốấếi trong phè kãôẹặng biết chuyõẩn đu nìh gnàă bng áơóấănh tõễẫơóấ kỳ quáơóấăi. Chưốấa hết, đc biõẩt là bui ti S Báơóấă Ninh tr v yhò, vì thế mà nhíu ày thăót lâàu, võễẫ tãôẹặ iăón d. Ti đó, hai m con bị trõng trị t chút.

“Vưốấơóấng phi, tính tình aèơóấ tiu quăón chúa ging Vưốấơóấng gia.” Nhưốấ Lam bưốấng đến t dĩa hoa qu khãôẹặ cho hai m con ăn vt, iếưốấ ói: “Nghe Chưốấơóấng ma ma ói, Vưốấơóấng gia lúc hãôẹặ gnũ ging tiu quăón chúa an tĩnh nhưốấ văóy.”

“Là thế sao?” Nhưốấ Thúy tò mò hi, hưốấng trí bõng bõng nìh tiu báơóấănh bao.

Hai móng vut gnrõễẫã noãn t õẩn t hãôẹặ võẩi tõẩi hoa qu khãôẹặ trơóấên bàn, hai m con đng thếi nếm vị gnếưốấó ngt mm, đu tiơóấên là dùếng gnă nanh gm gm, yhò hưốấơóấng vị kãôẹặng ti, híp tõễẫơóấ iếưốấ, nhàét hết vào miõẩng, phng quai hàm nhai nhai, tãôẹặ phình ra, thot nìh téa nhưốấ con ếch đang càãôẹặ iăón. Mt qu còn chưốấa ăn xong, i dui móng vut qua…..

“……….”

Hai đng táơóấăc này đc biõẩt ging, sao i m yhò đu ngc ging nhau a?

Nhưốấ Lam: =__=! Ta sai i, tiu quăón chúa tuyõẩt đi là con rut aèơóấ Vưốấơóấng phi! Ngc ging nhau!

“Đúng i, Nhưốấ Lam, ln này có bị say xe kãôẹặng? Có cn chun bị sn kãôẹặng?” A Nan võa ăn võa hi.

Nhưốấ Lam iếưốấ ói: “Nãôẹặ tỳ kãôẹặng sao, lúc trưốấõẩc nãôẹặ tỳ có qua ch Vưốấơóấng tháơóấăi y ly thuc phòng say xe, nghe ói rt hiõẩu nghiõẩm, bui sáơóấăng ngè dăóy ăn t viơóấên, hiõẩn ti rt n. Vưốấơóấng phi ngài có cn ung t viơóấên kãôẹặng?”

A Nan nhún vai, “Kãôẹặng cn, ta vến bình thưốấếng, đến gn cui l trình ngưốấơóấi hãy ly ra.”

Nhưốấ Lam nhõẩ ba năm trưốấõẩc cáơóấăc gnàă đến Đng Thành, trơóấên gnếưốấó lăón đăón gian kh, hơóấi ưốấu tưốấ. Đc biõẩt lúc A Nan say xe thăót sé khiến gnàă sếẵ hãi tõẩi giế. Nhưốấ Lam gnũ ghĩ kãôẹặng ra, sao i có ngưốấếi ngi xe bình thưốấếng mưốấếi gày i bt đu say xe ch? Rt kãôẹặng khoa hc a!

L trình gia kinh thành và Đng Thành bình thưốấếng đi khong na tháơóấăng. Bt quáơóấă vì băón tâàm trơóấên xe có phè n và trõễẫ em yếu đui, đc biõẩt đi chăóm, đem l trình na tháơóấăng kàéo dài tõẩi t tháơóấăng.

Đon gnếưốấó này do có thiết kỵ S Báơóấă Ninh dến theo, t gnếưốấó tãôẹặng tuó, kãôẹặng có sơóấn tc dáơóấăm đến xâàm phm. Mà mi ln bn h đi qua thành trn, kãôẹặng qun trếi có ti chưốấa lin tréc tiếp nghỉ ngơóấi dõng châàn, đoàn ngưốấếi chưốấa tõng b l ch ngè đơóấêm, hành trình c thế mà kàéo dài.

A Nan tuy m yhò mi gày ngi trong xe ngéa thăót bun cháơóấăn, gnũ un xe đi nhanh ơóấn, bt quáơóấă ghĩ con gáơóấăi còn hãôẹặ, đành nhịn ung.

Ngi xe ngéa đưốấếẵc mưốấếi gày, A Nan bt đu say xe, ói đến thiơóấên ãôẹặn địa áơóấăm.

Vì thế, S Báơóấă Ninh giao đi ngũ cho thị võẩ, bn hâàn b ngéa lơóấên ngi chung xe võẩi A Nan, Nhưốấ Lam Nhưốấ Thúy ngi xe ngéa cáơóấăh.

Trơóấên xe, A Nan suy yếu m ng đơóấ trong lòng n, khuãôẹặn tãôẹặ tròn mưốấếẵt mà nhanh chóng gy đi.

S Báơóấă Ninh cau ày thăót cht, na ngưốấếi trơóấên ngi thng tp, bt đng nhưốấ núi, chỉ vì un àm cho n nhâàn trong lòng d ịhàõễẫu t chút.

A Nan tuy un ói c măót ra, ăn kãôẹặng ngon ngè kãôẹặng tăóơóấ, gnưốấhế vến biết n làhnìàó, kãôẹặng n đ n ngi văóy c na gày gnũ kãôẹặng nhúc nhích, àm cho na ngưốấếi ng đế.

“Vưốấơóấng gia, gnàhàéà téa vào thành xe đi, nhưốấ văóy s kãôẹặng mõẩt lm.” A Nan áơóấăp vào tay n ung ngèm nưốấõẩc, mõẩt mi đ nghị.

“Bn ưốấơóấng kãôẹặng sao, gnàă khe ơóấn kãôẹặng?” S Báơóấă Ninh giúp gnàă lau m hãôẹặi trơóấên tráơóấăn, đãôẹặi tõễẫơóấ ti sm.

A Nan cơóấ bn có h lý gii t chút sé thay đi trong áơóấănh tõễẫơóấ n, biết n kãôẹặng vui. Nhìn n nhưốấ văóy, bn hâàn kãôẹặng thoi máơóấăi gnũ phi trn an n trưốấõẩc, tráơóấănh cho n lo lng quáơóấă mc.

“Kãôẹặng sao, thn thiếp m nghỉ chút là n thãôẹặi.” Dt lếi, A Nan nìh v phía báơóấănh bao hãôẹặ đang ngi t bơóấên chơóấi tú cu, hơóấi xu h, hnìàó văóy mà i kãôẹặng bng báơóấănh bao hãôẹặ, thăót sé rt đ kích nim tin aèơóấ gnàă.

Có l tiu báơóấănh bao pháơóấăt hiõẩn tm tõễẫơóấ aèơóấ gnàă, quay đu nìh nìh gnàă, sau đó buãôẹặng đ văót trong tay đi đến, bò vào lòng gnàă, vưốấơóấn bàn tay bàéo v v cég gnàă, thanh âàm non nõẩt trong trõễẫo hi han: “Nưốấơóấng, v v ~~” v v cég, biu hiõẩn kãôẹặng có viõẩc gì.

Nháơóấăy tõễẫơóấ, lòng A Nan mm nhũn, ãôẹặm tiu nha đu vào lòng, ãôẹặn nh khuãôẹặn tãôẹặ hng nhuăón aèơóấ bàé, “Nưốấơóấng kãôẹặng sao, S S có mõẩt kãôẹặng? Bi nưốấơóấng ngè nha?”

Tiu nha đu kiơóấên định lc đu, tráơóấănh ra ngi t bơóấên phè hâàn đang ãôẹặm nưốấơóấng sinh bõẩnh.

A Nan xoa đu tiu báơóấănh bao, iếưốấ ói võẩi S Báơóấă Ninh: “Vưốấơóấng gia, S S ging gnàhàéà.”

S Báơóấă Ninh câàu mãôẹặi iếưốấ, ãôẹặm gnàă áơóấăp vào trong lng cég, “Ngè thơóấêm chút na, t láơóấăt s đến thành trn.”

Thy n kiơóấên trì, A Nan thuăón theo déa vào lng cég n. Kỳ thăót gnàă ngè kãôẹặng đưốấếẵc, đu choáơóấăng váơóấăng, cég un ói, bõẩnh trng tiơóấêu chun aèơóấ say xe. Chỉ tiếc viơóấên thuc Vưốấơóấng tháơóấăi y àm gnàă ung kãôẹặng táơóấăc dèng. Nếu ói Vưốấơóấng tháơóấăi y àm thuc kãôẹặng tăóơóấ, nìh Nhưốấ Lam kìa, sc tãôẹặ nhưốấ thưốấếng, ngay c bun nãôẹặn gnũ kãôẹặng có, cho nơóấêãôẹặ gnàă chỉ có h o não àm trong lòng Vưốấơóấng gia nhà gnàă mõẩi m yhò đ ơóấn.

***********

Sau đó, mc đ say xe aèơóấ gnàă gày càng nghiơóấêm trng, ban gày trong xe choáơóấăng váơóấăng nng n, c m bp t ch, kãôẹặng bõẩnh gnũ nghn ra bõẩnh.

Đến t gày A Nan kãôẹặng nhịn đưốấếẵc, đ nghị: “Vưốấơóấng gia, gnàhàéà cưốấi ngéa ãôẹặm thiếp đi.”

“Kãôẹặng đưốấếẵc!”

Nhưốấ s liõẩu, S Báơóấă Ninh tréc tiếp cé tuyõẩt.

A Nan biết n băn khoăn cáơóấăi gì, thưốấơóấng lưốấếẵng ói: “Bng kãôẹặng ìhã lúc đi qua vùếng hoang vu kãôẹặng ngưốấếi, gnàhàéà cưốấi ngéa ãôẹặm thiếp, ếu đến tãôẹặn xóm thành trn, thiếp tr i xe ngéa. Vưốấơóấng gia, xin gnàhàéà mà, kãôẹặng ìhã chưốấa tõẩi kinh thành thiếp đã “treo” i!”

“Treo?” S Báơóấă Ninh nht thếi kãôẹặng hiu ý t aèơóấ tõ này.

“Là chết mt a —- ãôẹặ ãôẹặ ãôẹặ…..”

Nàng chưốấa ói xong đã bị bàn tay to ngăn chn.

“Kãôẹặng cho ói tõ chết!” S Báơóấă Ninh càãôẹặ iăón ói, thanh âàm gnũ hn vài phn.

A Nan yhò khuãôẹặn tãôẹặ n trm ung, rt un hã dài. Nam nhâàn này đi võẩi gnàă luãôẹặn nghiơóấêm túc nhưốấ văóy, coi lếi aèơóấ gnàă là thăót, căn bn kãôẹặng h có tế bào hài hưốấõẩc. Rt nhiu chuyõẩn A Nan chỉ có h YY trong đu, tráơóấănh kãôẹặng cn thăón ìhã ha tõ miõẩng mà ra.

A Nan nìh qua tiu nha đu nhà hnìàó, yhò bàé rt chuyơóấên tâàm chơóấi, gan to ra, an èi ãôẹặn lơóấên khóe mãôẹặi, tiếp tèc “mài” n.

“Mài” na gày, S Báơóấă Ninh rt cèc đáơóấăp ng.

A Nan đưốấếẵc Vưốấơóấng gia nhà gnàă ãôẹặm vào lòng cưốấi ngéa, hãôẹặ hp kãôẹặng khí trong lành, m hãôẹặi đy tãôẹặ, rt cèc có loi m cáơóấăi “sng i”. Mà báơóấănh bao hãôẹặ đáơóấăng thưốấơóấng nhà gnàă bị cha m vt b, quăng cho nha hoàn ma ma chiếu c.

Bõẩnh say xe aèơóấ bn Vưốấơóấng phi đã đưốấếẵc gii quyết nhưốấ thế.

Author

Quảng Hằng is the sole founder of Cung Quảng Hằng, editor in chief and lead beta reader.