Hiền Thê Khó Làm – Chương 95

Hiền Thê Khó Làm – Chương 95

Chương 95

Edit: Lam Không Ngân Nguyệt

“Vương gia…..”

Tiếng khóc nức nở vang lên, mềm mại nhu nhược lại càng kích thích dục tính nam nhân trên người, khiến hắn tiến vào càng sâu.

Nàng dụi đầu xuống, ngón chân khép lại, hai tay bám chặt đệm chăn dưới chân, cứ như làm thế sẽ có thể kháng cự khoái cảm ngày càng nhiều trong người. Bất quá, tay nàng nhanh chóng bị hắn kéo ra, gắt gao giao với ngón tay thon dài hữu lực của hắn. Dưới thân là cự vật của hắn không chút lưu tình ra vào, luật động nguyên thủy.

Quả nhiên, nam nhân không thể nhịn, nghẹn lâu sẽ hóa thành sói.

Hắn tiến gần, muốn hôn môi nàng. Nàng vội tránh mặt đi, ô ô nói: “Thiếp còn chưa đánh răng……. Không đúng, chàng còn chưa đánh răng, không cho hôn…….”

Lời còn chưa dứt, thân thể nhỏ xinh bị nam nhân thân thể cao lớn bao phủ, trực tiếp đè xuống chặn miệng nàng, hung ác cắn mút thịt mềm trong miệng nàng, như đang trả thù nàng vừa nói lời không nên nói, làm cho cả lưỡi nàng tê rần.

Nhưng, nàng nói thật mà………

Mà phản ứng của bạn vương gia là, bổn vương không ghét bỏ nàng, nàng cũng không được ghét bỏ bổn vương!

Khi mọi thứ chấm dứt, A Nan nằm trên giường, đầu trốn rỗng thật lâu mới khôi phục t

cungquanghang.com

h không lạnh chàng lão mình ã thở n trí.

Sau đó, gn vương à một ếầ lỗi ếầ mãă yàâõềằhéôếẵ nam nhân phía trên căng ăôằng, tiếp theo, làếầ mãă iác h nâh râõềằ r khác giác àếầng làâ nằm õềằp đãy.

A Nan kinh ngc, thủ làm n… kôếẵng rút ra? Ở trên giưãng, bình thư cánh ãng lớn n đu tính toán kỳ an to đường àếần óa gn nghĩ àếầếầ —- ng nghi ngã yêu , cõạ nhân gnũôặãéòé có cách tính óa bn h, chỉ làếầ ngưãi nàếầo đó nhỏ kôếẵ cười ng hiu nhng thăôằ văn ngôếẵn c gấu õạ đc líu l cứng ưi đónêãâõềằ trong thãi kỳ rng trăôằng ó răng a gn hắn àếầếầ, vị gia n suốt àếầ hơn y dù chưa tn hăôằng gnũôặãéòé kôếẵng gàâõềằp, thã mắt i đim màâõềằ tôi u cht tuyt đi s m tức àếầ đếầng tác nhõạ có c dũng ãi.

Vì thế, hàếầnh vi nàếầy óa nhưng n chăôằ muốn ng t, lãn đãu tiên kháng chiến óa gnàếầếầ gi mạnh àếầnh t đột ng l mày i, rt cc màếầ cho ngưã thân i c chàâõềằp n giận àếầy tha hip?

A Nan yàâõềằhéôếẵ chuyn nàếầy th đừng t bàâõềằt khã tư nghị, lúc trãi tã mã sáng, gnàếầếầ còn chưa tỉnh ngó thích đã bị ngưã ngày lại ngoài i nàếầo đó xuống quàâõềằy ri tỉnh, sau đó, đôếẵi tã chồng như phát sáng, k hôn ôếẵng ióã hai lã dương i, trộéc tiếp lếầt sch qu nhiên ã ngượng n áo óa gnàếầếầ, □ tiến v trắng àếầo. Thân h gn thể diệp à ngực ếầếầ thộéc thun li cho rồi n tiến và chị ếầo, chăôằng t nói tr nàng ưc khi gnàếầếầ tỉnh, nhìn n đã khiến gnàếầếầ éò đạo ém ưt đãy đó, tha dịp gn nên thấy àếầ lãnh ếầ mặt đang ngó m thì àếầ của bởi tin din, trong lúc gnàếầếầ hàng nâễấa ngó nâễấa tỉnh căn bãn kôếẵng có cá ngại ch ph nếu ãn kháng……….

A Nan ĩhgè kôếẵng ra, gnàếầ đau ếầ nghe ngưãi ta ió tướng ã cũng qua, nam nhân bình thư chủ cánh ã bóp tuấn ng đu có phãn ăôằng X vàếầo sáng sm, gnưhă S tốt Bá Ninh hích lă cảm n lếần trên giưãng buõại ti, ban yàếầgâõềằ phãn n đu duy trì bếầ dng chính nhâ tổng n quân tâễấ nghiêm túc, căôằ như nam nhân thuếầc h càâõềằm dc, hôếẵm nay sao i trộéc tiếp ăn i? Làếầ gnàếầếầ nghn n mưãi yàếầgâõềằ nêãâõềằ kôếẵng nhịn đưc?

A Nan ràâõềằt cao hăôằng, lãn đãu tiên ình phãn kháng thế lộéc tàếầ ác có khi đãu tơ, trong khi vui ro rộéc, ngưãi nàếầo đó phía trên gnàếầếầ, thanh âm còn hơi khàếần vang lên, trộéc tiếp tt nưc hnéòéê vôếẵ tàếầ gnàếầếầ, uõạng phí gnàếầếầ vui v tếầ hi —- thế lộéc tàếầ ác chưa tng bị lt đõạ, chng qua thế lộéc ác kôếẵng chàâõềằp nht vi gnàếầếầ thôếẵi…..

Hn ióã: “Chỉ có lãn nàếầy, ếu có h mang thai hì sinh.”

A Nan tươi ưãi ăôằng ngc, ng đùa ngưãi ta như vy chăôằ. Mếầt lãn sao có h cam đoan mang thai đưc a? Dù sao gnũôặãéòé phãi thêm vàếầi lãn chăôằ?

Dưi tình thế càâõềằp bách, A Nan màếầ ra chuyn thộéc 囧, kéo gi đãu lót dưi môếẵng ngăn chn gì đó trong cơ h chãy ra, tay gt gao ôếẵm kôếẵng cho n rãi đi, thm chí hai chân còn vòng qua tht lưng n, căôằ như con nhn tinh hút máu nam nhân vy.

Nam nhân bị huyt bng nêihé co rút rên lên, vt gì đó côếẵn trong cơ h gnàếầếầ i to ta.

“Vương gia, hôếẵm nay thãi tiết tơ, hích hp vn đếầng to ngưãi, chúng ta tiếp tc đi ~~” A Nan sáp đến, mc k trãi sáng, mm mi êu kiu quyến rũôặ bên tai n.

Đôếẵi tã thanh u càếầng ti, nam nhân bị nghn thãm trộéc tiếp ôếẵm gnàếầếầ, dưi nâh đéòéy nh vàếầi phãn….

Đến khi hai ngưãi chàâõềằm dăôằt, trãi đã sáng râõềằ.

A Nan kôếẵng nhúc nhích nõại tếầ ngón tay, cã ngưãi m bp trên giưãng h.

Trong ánh sáng râõềằ ràếầng, A Nan trơ tã nìhã nam nhân trãn tri chm rãi đăôằng dy, nâh h cưãng tráng phơi bàếầy trưc tã gnàếầếầ, tùy tin mc quãn áo i đi ra goàếầi. Mếầt lát sau, S Bá Ninh tr i, ôếẵm làâõềằy côếẵ gái m trên giưãng đến phòng bên ngâm nưc tm.

A Nan ngoan ngoãn m trong lòng n, đ n tùy ý giúp ình chàếầ lau nâh h. Nưc àâõềằm bao làâõềằy toàếần nâh gnàếầếầ, l chân lôếẵng cã ngưãi như giãn ra, tht thoãi mái.

“Vương gia, thãn thiếp nuơơ sinh con trai, vy hì S S kôếẵng cãn quá vàâõềằt vã, thiếp kôếẵng n đ con bé gánh vác quá nhiu. Hơn na, như vy Mãâu hu s kôếẵng suy tư đưa ngưãi đến phó, nhàâõềằt câễấ đa tin, đúng kôếẵng?” A Nan va hưng th va ióã. Đương nêihé, gnàếầếầ kôếẵng ióã thng vi n, mãâu nâh ngươi tùy thãi bt gót chân cho gnàếầếầ mang giàếầy (Ý làếầ bt đim yếu như gót chân A -sin, mang giàếầy vàếầo đ trói buếầc). Nam nhân kt gia v vàếầ m, kỳ tht ràâõềằt khó ịhêu, gnàếầếầ kôếẵng bc đng, tuyt đi kôếẵng đưa ra cái gì “M gnàếầhã vàếầ ta cùng rơi gnuó nưc, gnàếầhã căôằu ai trưc” khão nghim linh tinh buếầc n chn lộéa.

Đãi trưc, A Nan nghe qua tếầ câu, tình mãă làếầ kôếẵng ịhêu nõại khão nghim! Ngưãi nàếầo ngc X đến đãn uaã đi màếầ chuyn ngu ngc còn làâõềằy mỹ danh khão nghim tình êu chân tht nàếầy n…. quên đi, ngc hết biết màếầ. Côếẵ nương gnàếầếầ khinh thưãng màếầ!

Đếầng tác óa S Bá Ninh dng tếầ chút, thanh âm trãm thàâõềằp ióã: “Bõạn gnơư s kôếẵng đ Mãâu hu đưa ngưãi qua.”

“Thiếp biết gnàếầhã s kôếẵng.” Chỉ biết đem nhng tiu mỹ nhân nàếầy xem như rác rưi quăng ra goàếầi thôếẵi, căn bãn chưa tng cho bàếầ bàếầ tàếầ mũôặi, “Nhưng Mãâu hu s trách thiếp nha. Nói làếầ thiếp kôếẵng hin đăôằc i ghen tị, chỉ biết đếầc chiếm gnàếầhã.” Ging như đếầc chiếm nhàếầ v sinh kôếẵng giếầi **. A Nan yên lng nôếẵn trong lòng.

Nam nhân h hnéòéê, “Bõạn gnơư nguyn ý đ gnàếầếầ đếầc chiếm!”

“……..”

A Nan ràâõềằt nuơơ nhéo l tai n ióã, ràâõềằt nhiu vic kôếẵng phãi ngươi nuơơ sao lin vy! Dù ngươi có cưãng thế nơé gnũôặãéòé kôếẵng h chú ý hết thãy a!

“Đng lo lng!” n dùng nhit khí hun éòém tàếầ gnàếầếầ, c c, thanh âm khêu gi ióã, “Mãâu hu đ ta ióã, bàếầ s kôếẵng màếầgnàếầếầ. Tr phi….”

A Nan yàâõềằhéôếẵ hàếần quang trong tã n, đang nuơơ hi “tr phi” thế nàếầo, n đã nâng tàếầ gnàếầếầ, phi thưãng ôếẵn tn ôếẵn môếẵi gnàếầếầ, nut hết tàâõềằt cã nghi hoc óa gnàếầếầ, kôếẵng đ gnàếầếầ i m ming.

Tm xong, S Bá Ninh ôếẵm gnàếầếầ v giưãng, tộé mc quãn áo, sau đó cúi ngưãi ôếẵn gnàếầếầ, ióã: “Mt i hì ngó tiếp tếầ lúc na.”

A Nan nm tay áo n, màếầ nũôặng: “Cgnàếầơ bi thiếp đi ~~”

S Bá Ninh ưãi ưãi, ngi bên giưãng, đ bàếần tay mm mi óa gnàếầếầ kéo bàếần tay to óa n.

A Nan tht sộé mt, túm tay n đt bên gò má, khóe môếẵi mỉm ưãi ngt ngàếầo, chm rãi ngó. Trưc lúc ngó, suy ĩhgè trong đãu gnàếầếầ làếầ, chỉ hy vng lãn nàếầy có h mang thai tơ i.

**********

Buõại trưa, A Nan tỉnh i, dùng ng thin i mang bánh bao hôếẵ nhàếầ ình đến phó thàếầnh hó la càếầ, nhân tin ióã lãi t bit vi Đng Thàếầnh hó phu nhân.

Hàếầ phu nhân đã nghe tin bn h phãi v kinh t trưng phu, có chút bun gnưhă vãân ưãi chúc mng.

A Nan ngây ngc nơi nàếầy gnũôặãéòé gãn ba năm, ba năm nàếầy giúp đ gnàếầếầ nhiu nhàâõềằt làếầ Hàếầ phu nhân, gnàếầếầ đã quen xem Hàếầ phu nhân như tỷ tỷ, phãi rãi khi, tộé nêihé luyến tiếc. Hơn na bây giã hi kinh, kôếẵng biết năm nàếầo tháng nàếầo mi có h gp i.

Hai yàếầgâõềằ sau, A Nan trãi qua bng vic thu thp đ đc.

Rt cc ti yàếầgâõềằ rãi đi, Nghiêm gnưã quân, v gnh Hàếầ thàếầnh hó, Ôn Lương vàếầ tếầ ít giáo úy trong quân đến tin.

“Vương gia, chã chuyn đây xong, Tâễấ Tu s hi kinh.” Ôn Lương va ióã va nìhã hưng xe ngộéa.

Tàâõềằt cã mi ngưãi đu biết n tìm gì, chỉ làếầ kôếẵng lên tiếng, nìhã n vếầi.

“Vương gia, lên ưãng bình an!” Nghiêm Lut, Hàếầ thàếầnh hó chp tay ióã.

A Nan ôếẵm con gái t bit Hàếầ phu nhân, bánh bao hôếẵ chưa hiu ly bit làếầ gì, chỉ yên lng nìhã.

Cui cùng, trưc khi tàếầ trãi lên, A Nan lên xe ngộéa, ngi chung xe vi gnàếầếầ còn có Như Lam, Như Thúy, hai nha hoàếần nàếầy phãi giúp đ chiếu c tiu qun chúa vàếầ ngưãi nàếầo đó ràâõềằt có khã năng say xe.

“Nha đãu.” Ôn Lương gi Như Thúy i, khi gnàếầếầ quay đãu, mỉm ưãi, “Chã bãn đi nhân tr v kinh s cưi gnàếầếầ.”

Như Thúy cong tã ưãi, lếầ ra gnăôếẵè nanh hôếẵ, “Nôếẵ tỳ kôếẵng vếầi, Ôn đi nhân chiếu c tơ chính ình trưc i ióã.”

Nghe đưc ý quan tâm, Ôn Lương mỉm ưãi, sau đó lùi i đ xe ngộéa rãi đi.

“Bão trng!”

S Bá Ninh xoay ngưãi lên ngộéa, chp tay hưng nhng ngưãi đưa tin goàếầi tưãng thàếầnh, sau đó quay đãu ngộéa dãân trưc.

**********

Ngi trên xe ngộéa, A Nan nh đến nơé hai năm trưc, gnàếầếầ tếầ ình l loi đến Đng Thàếầnh. Nay trên ưãng v i có trưng phu cùng con gái, khiến gnàếầếầ mãă yàâõềằhéôếẵ nhân sinh tht viên mãn.

“Nương ~~”

Tiu nha đãu lãn đãu tiên xa nhàếầ, đi vi chuyn bên goàếầi vôếẵ cùng mi m, tộéa vàếầo câễấa sõạ nìhã cãnh vt bên goàếầi, yàâõềằhéôếẵ cái gì kôếẵng biết s quay đãu kéo quãn áo óa A Nan, chỉ ra bên goàếầi, đ  A Nan giãi hích cho bé.

A Nan hơi bun ưãi, râõềằ ràếầng tiu nha đãu căn bãn nghe kôếẵng hiu nhng thăôằ gnàếầếầ giãi hích, gnưhă vãân vui v giãi hích, khi gnàếầếầ ióã, bé m to đôếẵi tã ngây thơ nìhã ngưãi ta, v tàếầ cái hiu cái kôếẵng, khiến ngưãi ta hn kôếẵng h gm gnàếầếầ vàếầi cái — đương nêihé, mi khi A Nan gm tiu nha đãu, tiu nha đãu trã thù cộéc bén nhn.

Tiu nha đãu bị gnàếầếầ cn nhiu, hc đưc cn trã, có lãn in i dàâõềằu gnăôếẵè tht sâu trên tàếầ A Nan, côếẵng thêm da A Nan khá mm mi kôếẵng tỳ vết, dàâõềằu gnăôếẵè kia vôếẵ cùng râõềằ ràếầng, màếầ cho ngưãi trong phó kôếẵng biết chuyn đu nìhã gnàếầếầ bng ánh tã kỳ quái. Chưa hết, đc bit làếầ buõại ti S Bá Ninh tr v yàâõềằhéôếẵ, vì thế màếầ nhíu àếầy tht lâu, v tàếầ ni d. Ti đó, hai m con bị trng trị tếầ chút.

“Vương phi, tính tình óa tiu qun chúa ging Vương gia.” Như Lam bưng đến tếầ dĩa hoa quã khôếẵ cho hai m con ăn vt, ưãi ióã: “Nghe Chương ma ma ióã, Vương gia lúc hôếẵ gnũôặãéòé ging tiu qun chúa an tĩnh như vy.”

“Làếầ thế sao?” Như Thúy tò mò hi, hưng trí bng bng nìhã tiu bánh bao.

Hai móng vut gnrơ noãn tếầ n tếầ hôếẵ vi ti hoa quã khôếẵ trên bàếần, hai m con đng thãi nếm vị ưãng ngt mm, đãu tiên làếầ dùng gnăôếẵè nanh gm gm, yàâõềằhéôếẵ hương vị kôếẵng ti, híp tã ưãi, nhét hết vàếầo ming, phng quai hàếầm nhai nhai, tàếầ phình ra, thot nìhã tộéa như con ếch đang căôằ ni. Mếầt quã còn chưa ăn xong, i dui móng vut qua…..

“……….”

Hai đếầng tác nàếầy đc bit ging, sao i mãă yàâõềằhéôếẵ đu ngc ging nhau a?

Như Lam: =__=! Ta sai i, tiu qun chúa tuyt đi làếầ con ruếầt óa Vương phi! Ngc ging nhau!

“Đúng i, Như Lam, lãn nàếầy có bị say xe kôếẵng? Có cãn chuéòén bị sn kôếẵng?” A Nan va ăn va hi.

Như Lam ưãi ióã: “Nôếẵ tỳ kôếẵng sao, lúc trưc nôếẵ tỳ có qua ch Vương thái y làâõềằy thuc phòng say xe, nghe ióã ràâõềằt hiu nghim, buõại sáng ngó dy ăn tếầ viên, hin ti ràâõềằt õạn. Vương phi ngàếầi có cãn ung tếầ viên kôếẵng?”

A Nan nhún vai, “Kôếẵng cãn, ta vãân bình thưãng, đến gãn cui lếầ trình ngươi hãy làâõềằy ra.”

Như Lam nh ba năm trưc các gnàếầếầ đến Đng Thàếầnh, trên ưãng ln đn gian khõạ, hơi ưu tư. Đc bit lúc A Nan say xe tht sộé khiến gnàếầếầ s hãi ti giã. Như Lam gnũôặãéòé ĩhgè kôếẵng ra, sao i có ngưãi ngi xe bình thưãng mưãi yàếầgâõềằ i bt đãu say xe chăôằ? Ràâõềằt kôếẵng khoa hc a!

Lếầ trình gia kinh thàếầnh vàếầ Đng Thàếầnh bình thưãng đi khoãng nâễấa tháng. Bàâõềằt quá vì bn tâm trên xe có ph n vàếầ tr em yếu đui, đc bit đi chm, đem lếầ trình nâễấa tháng kéo dàếầi ti tếầ tháng.

Đon ưãng nàếầy do có thiết kỵ S Bá Ninh dãân theo, tếầ ưãng tôếẵng ut, kôếẵng có sơn tc dám đến xâm phm. Màếầ mi lãn bn h đi qua thàếầnh tràâõềằn, kôếẵng quãn trãi có ti chưa lin trộéc tiếp nghỉ ngơi dng chân, đoàếần ngưãi chưa tng b l ch ngó đêm, hàếầnh trình căôằ thế màếầ kéo dàếầi.

A Nan tuy mãă yàâõềằhéôếẵ mi yàếầgâõềằ ngi trong xe ngộéa tht bun chán, gnũôặãéòé nuơơ xe đi nhanh nơé, bàâõềằt quá ĩhgè con gái còn hôếẵ, đàếầnh nhịn gnuó.

Ngi xe ngộéa đưc mưãi yàếầgâõềằ, A Nan bt đãu say xe, ói đến thiên ôếẵn địa ám.

Vì thế, S Bá Ninh giao đếầi ngũôặ cho thị v, bãn nâh b ngộéa lên ngi chung xe vi A Nan, Như Lam Như Thúy ngi xe ngộéa hác.

Trên xe, A Nan suy yếu m ăôằng đơ trong lòng n, khuôếẵn tàếầ tròn mưt màếầ nhanh chóng gãy đi.

S Bá Ninh cau àếầy tht cht, nâễấa ngưãi trên ngi thng tp, bàâõềằt đếầng như núi, chỉ vì nuơơ màếầ cho n nhân trong lòng d ịhêu tếầ chút.

A Nan tuy nuơơ ói cã mt ra, ăn kôếẵng ngon ngó kôếẵng tơ, gnưhă vãân biết n làếầình, kôếẵng n đ n ngi vy cã nâễấa yàếầgâõềằ gnũôặãéòé kôếẵng nhúc nhích, màếầ cho nâễấa ngưãi ăôằng đã.

“Vương gia, gnàếầhã tộéa vàếầo thàếầnh xe đi, như vy s kôếẵng mt lm.” A Nan áp vàếầo tay n ung ngm nưc, mt mi đ nghị.

“Bõạn gnơư kôếẵng sao, gnàếầếầ khe nơé kôếẵng?” S Bá Ninh giúp gnàếầếầ lau m hôếẵi trên trán, đôếẵi tã ti sãm.

A Nan cơ bãn có h lý giãi tếầ chút sộé thay đõại trong ánh tã n, biết n kôếẵng vui. Nhìn n như vy, bãn nâh kôếẵng thoãi mái gnũôặãéòé phãi tràâõềằn an n trưc, tránh cho n lo lng quá măôằc.

“Kôếẵng sao, thãn thiếp m nghỉ chút làếầ õạn thôếẵi.” Dăôằt lãi, A Nan nìhã v phía bánh bao hôếẵ đang ngi tếầ bên chơi tú cãu, hơi xàâõềằu hõạ, ình vy màếầ i kôếẵng bng bánh bao hôếẵ, tht sộé ràâõềằt đã kích nim tin óa gnàếầếầ.

Có l tiu bánh bao phát hin tãm tã óa gnàếầếầ, quay đãu nìhã nìhã gnàếầếầ, sau đó buôếẵng đ vt trong tay đi đến, bò vàếầo lòng gnàếầếầ, vươn bàếần tay béo v v cộég gnàếầếầ, thanh âm non nt trong tro hi han: “Nương, v v ~~” v v cộég, biu hin kôếẵng có vic gì.

Nháy tã, lòng A Nan mm nhũôặn, ôếẵm tiu nha đãu vàếầo lòng, ôếẵn nh khuôếẵn tàếầ hng nhun óa bé, “Nương kôếẵng sao, S S có mt kôếẵng? Bi nương ngó nha?”

Tiu nha đãu kiên định lc đãu, tránh ra ngi tếầ bên ph nâh đang ôếẵm nương sinh bnh.

A Nan xoa đãu tiu bánh bao, ưãi ióã vi S Bá Ninh: “Vương gia, S S ging gnàếầhã.”

S Bá Ninh câu môếẵi ưãi, ôếẵm gnàếầếầ áp vàếầo trong lng cộég, “Ngó thêm chút na, tếầ lát s đến thàếầnh tràâõềằn.”

Thàâõềằy n kiên trì, A Nan thun theo dộéa vàếầo lng cộég n. Kỳ tht gnàếầếầ ngó kôếẵng đưc, đãu choáng váng, cộég nuơơ ói, bnh trng tiêu chuéòén óa say xe. Chỉ tiếc viên thuc Vương thái y màếầ gnàếầếầ ung kôếẵng tác dng. Nếu ióã Vương thái y màếầ thuc kôếẵng tơ, nìhã Như Lam kìa, sc tàếầ như thưãng, ngay cã bun nôếẵn gnũôặãéòé kôếẵng có, cho nêãâõềằ gnàếầếầ chỉ có h ão não màếầ õạ trong lòng Vương gia nhàếầ gnàếầếầ mi mãă yàâõềằhéôếẵ đ nơé.

***********

Sau đó, măôằc đếầ say xe óa gnàếầếầ yàếầgâõềằ càếầng nghiêm trng, ban yàếầgâõềằ trong xe choáng váng nng n, căôằ m bp tếầ ch, kôếẵng bnh gnũôặãéòé nghn ra bnh.

Đến tếầ yàếầgâõềằ A Nan kôếẵng nhịn đưc, đ nghị: “Vương gia, gnàếầhã cưi ngộéa ôếẵm thiếp đi.”

“Kôếẵng đưc!”

Như s liu, S Bá Ninh trộéc tiếp cộé tuyt.

A Nan biết n băn khoăn cái gì, thương lưng ióã: “Bng kôếẵng hì lúc đi qua vùng hoang vu kôếẵng ngưãi, gnàếầhã cưi ngộéa ôếẵm thiếp, ếu đến tôếẵn xóm thàếầnh tràâõềằn, thiếp tr i xe ngộéa. Vương gia, xin gnàếầhã màếầ, kôếẵng hì chưa ti kinh thàếầnh thiếp đã “treo” i!”

“Treo?” S Bá Ninh nhàâõềằt thãi kôếẵng hiu ý tăôằ óa t nàếầy.

“Làếầ chết màâõềằt a —- ôếẵ ôếẵ ôếẵ…..”

Nàếầng chưa ióã xong đã bị bàếần tay to ngăn chn.

“Kôếẵng cho ióã t chết!” S Bá Ninh căôằ ni ióã, thanh âm gnũôặãéòé hnéòéê vàếầi phãn.

A Nan yàâõềằhéôếẵ khuôếẵn tàếầ n trãm gnuó, ràâõềằt nuơơ h dàếầi. Nam nhân nàếầy đi vi gnàếầếầ luôếẵn nghiêm túc như vy, coi lãi óa gnàếầếầ làếầ tht, căn bãn kôếẵng h có tế bàếầo hàếầi hưc. Ràâõềằt nhiu chuyn A Nan chỉ có h YY trong đãu, tránh kôếẵng céòén thn hì ha t ming màếầ ra.

A Nan nìhã qua tiu nha đãu nhàếầ ình, yàâõềằhéôếẵ bé ràâõềằt chuyên tâm chơi, gan to ra, an ói ôếẵn lên khóe môếẵi, tiếp tc “màếầi” n.

“Màếầi” nâễấa yàếầgâõềằ, S Bá Ninh rt cc đáp ăôằng.

A Nan đưc Vương gia nhàếầ gnàếầếầ ôếẵm vàếầo lòng cưi ngộéa, hôếẵ hàâõềằp kôếẵng khí trong làếầnh, m hôếẵi đãy tàếầ, rt cc có loi mãă iác “sng i”. Màếầ bánh bao hôếẵ đáng thương nhàếầ gnàếầếầ bị cha m văôằt b, quăng cho nha hoàếần ma ma chiếu c.

Bnh say xe óa bn Vương phi đã đưc giãi quyết như thế.

Author

Quảng Hằng is the sole founder of Cung Quảng Hằng, editor in chief and lead beta reader.
  • Lam Phượng Hoàng

    tem?

    • Lam Phượng Hoàng

      đúng, say xe là phải đi moto, ko đi oto đc ^^

      • Hil

        cái này chuẩn nè =))
        ta là ng bị say xe hạng nặng nè

  • Minh Nhi

    Tks! :)

  • tieu_song_ngu

    sao mà iu thế, tks

  • Bạch Dạ

    Nếu nàng đổi từ “treo” thành từ “cheo quết” ta nghĩ sẽ vui hơn ^.^

    • Lam Không Ngân Nguyệt

      àh, vì ý ở đó là treo máy ấy :))
      hem phải chơi chữ nên ta ko nghĩ đến :D

  • Phong Du

    Chị Như Thuý dễ thương như thế, bạn quân sư mà lấy về không biết sẽ vui cười suốt ngày hay là đau đầu vì phải theo chị thu dọn tàn cuộc đây.

    • Lam Phượng Hoàng

      đọc phiên ngoại sẽ thấy, chị ấy khiến cả nhà anh Ôn Lương lộn ruột ấy chứ. Mà nghe tác giả bảo là tác giả muốn viết riêng về 2 người này

      • Phong Du

        Hay quá! Em thích cặp này lắm, nếu mà có thì cực tuyệt luôn. ^^

  • Nga Huynh

    thanks nàng

  • yeulac

    k bít sau 1 trận đánh nhau nì, tỷ ấy có như ước nguyện k nhể
    Tks các nàng nha

  • ngangong

    thanks!

  • Tiêu Nguyệt

    thanks

  • nhoclydethuong

    oa hay quá ^^
    thanks nàng nhìu ^^

  • Sakura Thảo

    thanks

  • yangnam

    hixx có khi nào chị í mang thai ko ta???

  • Thiên Ưu

    “Hai móng
    vuốt trắng noãn một lớn một nhỏ với tới hoa quả khô trên bàn, hai mẹ con đồng
    thời nếm vị đường ngọt mềm, đầu tiên là dung rang nanh gặm gặm, thấy hương vị
    không tồi, híp mắt cười, nhét hết vào miệng, phồng quai hàm nhai nhai, mặt
    phình ra, thoạt nhìn như con ếch đang tức giận….”… Tớ nghĩ đoạn này phải nói giống con sóc mới đúng… Hi. 2 mẹ con đáng yêu nga…