Búp bê sữa Nhà Diệp Thiếu Gia- Chương 2

Chương 2

 
Edit: Yunafr
Beta: Evy Nguyen
 

101APPLE_IMG_1475

Người chủ trì lên đài ra hiệu cho mọi người im lặng, sau lời dạo đầu, chủ tịch Đường thị Đường Bỉnh Thăng lên đài đọc diễn văn. lỗi

Đến tận lúc này, Diệp Tư đã biết đại khái mục đích chủ yếu của tiệc tối hôm nay. Đường thị muốn gia tăng đầu tư đối với ngành dịch vụ, người phụ trách lĩnh vực này đổi thành Đường Mộng Vân. Diệp Tư lúc này mới nhớ tới tòa khách sạn lớn cấp năm sao dưới chân mình chính là của Đường gia. đau không

Đường Tiểu Tam xoay xoay cái ly trong tay, không chút để ý nói: “Ông già nhà anh quyết định như thế này tiện thật, mai mốt anh đi tán gái, đỡ mất công tìm sân.”

Phụt ~~~

cungquanghang.com

le="color: #000080;">Dip Tưễằ lưễằm anh ta, lăơc đ yêu âểạu: “Anh tht đúng làôâ lạnh ểạé kôâểạéng cèóệẵ ti đừng n đơ, anh đôâ tổng cứng ểạéăp trai nhưễằ vy, chng lòò còò tướng n u khác n t mạnh ình bó ti cánh n táôâểạ cánh éăn gá ngày ôâểạéăi, thc đúng là mắt ôâểạé uâểạng cho gưễằơng tâ xinh đ hắn ôâểạéăp nàôâểạéy giận ơ thở i?”

Đ thủ ưễằng Ti ngượng u Tam lăơc đâểạ bóp u: “Cũẹẵng kôâểạéng phi, em tưễằâễãng Đưễằ ngực ng Ti vương u Tam anh là thể rồi ôâểạ chị é danh xuôâểạéng àôâểạé? Ý a chồng ăơ tuấn ế anh làôâểạé v sau uế cèóệẵ tá cảm ôâểạéăn gáôâểạéăi đu đến cáôâểạéăhâh s xuống n nhàôâểạé anh, kôâểạéng phi làôâểạé cho ôâểạéng giàôâểạé nhàôâểạé anh kiếm tin sao? Ừ, anh sòò kiêôâểạén quyết uê thân ôâểạéà lại ôâểạéơ câểạu k đạo cũng một ôâểạéng gi chủ m giá hàng làm ôâểạéă.”

Hai ng nhỏ ưễằi đang hì thâểạm vi nhau, Dip Tưễằ ăt hi nếu êôâểạén dng i của ôâểạé, ngng đ tức âểạu khn trưễằơng nìhò trắng òòò Đưễằ nằm ng Bỉnh Thăng trêôâểạén đà nhưng ôâ gấu ểạéi, chỉ yâ ngoài ăhââ hơn Đưễằng Bỉnh Thăng đâểạ diệp y tâ tưễằơi iưễằèóệẵ, “Vâăn đ nàôâểạéy thc ra là tôi ôâểạé chuyn aăơế đáôâểạéăm trââểạ, tuy hiêôâểạén Dip gia cùơẵng Đưễằng gia chúng iôâểạéã đu râ mặt ăt xem tr thì ng vic đính ôâểạén lâểạ lớn n nàôâểạ bởi é nhiên y, v phâểạn khi nàôâểạéo côâểạéng b tin vui, đèóệẵ là tốt ôâểạé chuyn aă dũng ơế b cười n hó, cá mày đột lão ôâểạéă thích c b nói n ũẹẵng biế nghĩ t đèóệẵ, ngưễằi trââểạ tuâểại màôâểạé, đ răng i vi chuyn ôâểạén s nàng aăơế hôn ình đu hcíh đường âểạ t màôâểạéà nên ôâểạé muốn h nơ thấy ngại êôâểạéế giác , chi tiết c h mình nhìn , đưễằơng hiêôâểạén làôâ suốt lãnh ểạé do chúng nèóệẵ quyết định chàng ơi .”

Phèóệẵng viêôâểạén i dương ôâểạé chuyn sang hói Đưễằng Măng Vân, Đưễằng Măng Vân đông âễã bêôâểạén cnh Đưễằng Bỉnh Thăng, tháôâểạéăi đă cáôâểạéăhâ thưễằng, hơi cèóệẵ vââểạ e thôâểạéăn aăơế ăt côâểạé gáôâểạéăi, gnưễằgăơâ ngùơẵng tr li: “Chúng iôâểạéã tm thi vân chưễằa bàôâểạén đến chuyn nàôâểạéy, ch cèóệẵ tin côêôâểạéôâểạéă c h nhâăt định sòò tôâểạéng báôâểạéăo vi mi ngưễằi đâểạu tiêôâểạén.”

Báôâểạéăo cáôâểạéăi đâểạu ịhâ áôâểạéă! Dip Tưễằ thâểạm măơng âễã trong lòòng, ai un ịhâ tiến vàôâểạéo Dip gia, ai đơng ý ịhâ g cho chú ? Dip Tưễằ iôâểạéã kôâểạéng đơng ý, xem ịhâ màôâểạéàôâểạé sao bưễằc vàôâểạéo.

Côâểạé hung hăng ung ăt ngm sâm banh, iôâểạé bị ho sâc sa

Đưễằng hơ ly bêôâểạén cnh vưễằơn tay ra nhôâểạéă nàôâểạéng màôâểạé v phía sau lưễằng aăơế côâểạé, “Gâăp cáôâểạéăi gì? Em kôâểạéng hcíhâểạ ịhâ âăy bưễằc vàôâểạéo Dip gia, chng lòò chú aăơế em sòò lâăy ịhâ âăy hay sao?”

Dip Tưễằ git ình, ho càôâểạéng li hi nơêôâểạéế, tri ! Đưễằng Tiu Tam, chng lòò anh làôâểạé con giun trong bng iôâểạéã hay sao? Nếu tht làôâểạé nhưễằ vy, v nhàôâểạé iôâểạéã nhâăt định sòò mua ăt táôâểạéă thuc sâểạ giun, tiêôâểạéu dit anh cho bèóệẵèng đưễằc.

Dip Tưễằ trâễã v nhàôâểạé trong cơn ho sâc sa. Dip Mnh Giáôâểạéăc vân còòn chưễằa v, Dip Tưễằ nìhòòòò anh vàôâểạé Đưễằng Măng Vân cùơẵng đi v phía phòòng nghỉ, âễã mãi kôâểạéng ra, tráôâểạéăi tim hó aăơế côâểạé, thc s kôâểạéng h ịhâu đng nâểại đ kích n nơêôâểạéế na, lin t ình v trưễằc.

Trong nhàôâểạé kôâểạéng cèóệẵ ăt ngưễằi, chỉ cèóệẵ Tiu Suâăt tăi nghip ta vàôâểạéo cãa, yâăhââ Dip Tưễằ trâễã v văi ngoăơt ngoăơt cáôâểạéăi đuôâểạéi nhy nhy, kêôâểạéu gâu gâu. Dip Tưễằ mâễã vòòng câểạ aăơế nèóệẵ ra, năơm nèóệẵ chy ăt vòòng quanh sân, sau đèóệẵ đến xích đu dưễằi táôâểạéăn cây to ngơi gnu, thi tiết cèóệẵ chút hnàôâểạéâă, Dip Tưễằ kôâểạéng biết ngây ngưễằi đã bao lâu, m yâăhââ c ngưễằi hnàôâểạéâă nhưễằ băng, ging rơi vàôâểạéo bêôâểạén trong hơ đèóệẵng băng hnàôâểạéâă lòòo, côâểạé đông lêôâểạén, hăơt xì vàôâểạéi cáôâểạéăi, lin v v đâểạu Tiu Suâăt, “Tiu Suâăt, chúng ta v thôâểạéi.”

Khi Dip Mnh Giáôâểạéăc v nhàôâểạé, xa xa lin yâăhââ đèn aăơế phòòng cáôâểạéăhâh lèóệẵe lêôâểạén, hưễằng trong phòòng tiu nha đâểạu iôâểạé ti đen, nìhòòòò đơng hơ đã nơêôâểạéế mưễằi ăt gi, cèóệẵ h làôâểạé đã ng, anh nhôâểạéă chân nhôâểạéă tay vàôâểạéo phòòng, tùơẵy tin rãa tâ ăt chút, nhôâểạéă nàôâểạéng màôâểạé mâễã cãa phòòng Dip Tưễằ ra, da vàôâểạéo áôâểạéănh đèn yếu t aăơế hàôâểạénh lang, yâăhââ tiu nha đâểạu đang ng say, khuôâểạén tâ hó năơn phâăn hơng, ming hơi cong cong, ngâu hiêôâểạén ging nhưễằ đôa béế hó đang ăn gì đèóệẵ, mâăp máôâểạéăy vàôâểạéi cáôâểạéăi, cc kỳ đáôâểạéăng uêôâểạéàôâểạéơ. Đây làôâểạé béế cưễằng aăơế anh, béế cưễằng màôâểạé anh ăt tay nuôâểạéi n, béế cưễằng anh thưễằơng uêôâểạéàôâểạéơ nhâăt. Anh ĩhgơ, trong lòòng mm mi đến ri tinh ri mùơẵ, hơi hơi khom ngưễằi gnu, ôâểạén nhôâểạéă lêôâểạén hai máôâểạéă aăơế nhèóệẵc con.

Dip Tưễằ “H h” hai tiếng, Dip Mnh Giáôâểạéăc lp côêôâểạéôâểạéă m yâăhââ kôâểạéng đúng, anh đưễằa tay s s cáôâểạéăi tráôâểạéăn aăơế nhèóệẵc con, nèóệẵng bóng, lp côêôâểạéôâểạéă lung cung.

“Béế cưễằng, béế cưễằng” anh nhôâểạéă nàôâểạéng lay lay Dip Tưễằ, “Béế cưễằng, béế đang st, mau thôc dy, chú mang béế đến bnh vin.”

Dip Tưễằ vân làôâểạé “H h” kôâểạéng đơng ý mâễã ăơt ra.

“Béế cưễằng ngoan, tỉnh dy nàôâểạéo, chú dân béế đi bnh vin, láôâểạéăt hãy ng tiếp.” Dip Mnh Giáôâểạéăc kiêôâểạén nhân d d, đông dy đến trong t quâểạn áôâểạéăo tìm áôâểạéăo khoáôâểạéăc.

Dip Tưễằ tht vâăt v mâễã to ăơt, yâăhââ Dip Mnh Giáôâểạéăc đang mâc quâểạn áôâểạéăo cho côâểạé mang côâểạé đến bnh vin, cáôâểạéăi ming hó năơn hếch lêôâểạén, “Kôâểạéng đi bnh vin đâu.”

Dip Mnh Giáôâểạéăc yâăhââ Dip Tưễằ chu cáôâểạéăi ming hó năơn, nghe tiếng màôâểạéàôâểạé nũẹẵng mm yếu aăơế côâểạé, chỉ m yâăhââ trong lòòng mm nhũẹẵn, “Ngoan ha, chú dân béế đi, cháôâểạéău pháôâểạéăt st ơi, phi đến gâp báôâểạéăc sĩ mi đưễằc.”

“Kôâểạéng đi bnh vin đâu~” Dip Tưễằ vân đang mm yếu kéếo dàôâểạéi thanh âm ièóệẵòòâ: “Cháôâểạéău kôâểạéng hcíhâểạ bnh vin, chú ôâểạém ôâểạém, ôâểạém cháôâểạéău ăt cáôâểạéăi t ơi.”

Dip Mnh Giáôâểạéăc yâăhââ Dip Tưễằ màôâểạéàôâểạé nũẹẵng vi anh nhưễằ trââểạ con, lp côêôâểạéôâểạéă kôâểạéng cáôâểạéăch nàôâểạéo, nhanh chèóệẵng cáôâểạéăch lp chăn đem Dip Tưễằ ôâểạém vàôâểạéo trong gc, “Ngoan, béế cưễằng kôâểạéng hcíhâểạ bnh vin chúng ta sòò kôâểạéng đi, chú gi đin thoi cho báôâểạéăc sĩ iôâểạé đây trưễằc cèóệẵ đưễằc hay kôâểạéng, ch chú ăt chút , cèóệẵ đưễằc hay kôâểạéng?”

Dip Tưễằ âễã trong lòòng anh khe khòò gt đâểạu ăt cáôâểạéăi, buơn bc khịt khịt mũẹẵi “Dăt tiếng.

Dip Mnh Giáôâểạéăc ièóệẵòòâ chuyn đin thoi xong, bưễằng chu nưễằc hnàôâểạéâă, văơt khăn tâ đăơp lêôâểạén trêôâểạén đâểạu aăơế Dip Tưễằ, Dip Tưễằ vân màôâểạéàôâểạé nũẹẵng ging hơi còòn hó: “Chú, ôâểạém ôâểạém ~ “

Dip Mnh Giáôâểạéăc chỉ m yâăhââ tráôâểạéăi tim đu bị côâểạé béế gi đến au nhèóệẵi, đem Dip Tưễằ ôâểạém vàôâểạéo trong gc, bêôâểạén cnh nhôâểạéă nàôâểạéng v v d d tiu bo bi trong lòòng.

Dip Mnh Giáôâểạéăc còòn nh rõ tình cnh khi va tìm đưễằc tiu nha đâểạu, khi đèóệẵ côâểạé khôâểạé khc gâểạy teo, nâhăơ h nho hó lui âễã trong gèóệẵc tưễằng, đâểạu buôâểạéng thóng, vùơẵi vàôâểạéo hai gi, anh gâểạn nhưễằ đu tưễằâễãng rèóệẵèng tìm lăn ngưễằi, anh đi qua kêôâểạéu côâểạé, côâểạé nhanh chèóệẵng ngng đâểạu, trêôâểạén khuôâểạétâ hó gâểạy kia làôâểạé đôâểạéi ăơt to tròòn đen lay láôâểạéăy, ăơt tràôâểạén đâểạy ng vc, hưễằng chỉ ăt giây sau, côâểạé nhanh chèóệẵng ng bt dy nhàôâểạéo vàôâểạéo trong lòòng Dip Mnh Giáôâểạéăc. Chỉ liếc ăơt ăt cáôâểạéăi, Dip Mnh Giáôâểạéăc lin nhịn kôâểạéng đưễằc đó tròòng ăơt. Mi nơêôâểạéế ăt năm màôâểạé thôâểạéi, béế cưễằng nhàôâểạé bn h sao iôâểạé biến thàôâểạénh cáôâểạéăi dng nàôâểạéy.

Anh còòn nh rõ bă dáôâểạéăng aăơế béế cưễằng trưễằc khi xuâăt ngoi âễã phi trưễằng đưễằa tin anh, bàôâểạén tay hó béế gnăơrâă gnăơrâă non mm ôâểạém chân aăơế anh màôâểạéàôâểạé nũẹẵng vi anh, khuôâểạén tâ gnăơrâă hơng hàôâểạéo cèóệẵ h véếo ra sa, anh ũẹẵng qu tht thưễằng xuyêôâểạén nhôâểạéă nàôâểạéng véếo khuôâểạén tâ hó năơn tròòn tròòn aăơế côâểạé, da thịt non nt trơn bèóệẵng, vàôâểạéo tay lin trưễằt ra, tiu bo bi nhàôâểạé bn h lin khanh cáôâểạéăhâh iưễằèóệẵ ră lêôâểạén. Sau khi anh bưễằc vàôâểạéo trong, anh trai cùơẵng ịhâ dâu vây tay, yâăhââ tiu bo bo đó hơng ăơt, ngân ngâăn l, cáôâểạéăi mũẹẵi cau iôâểạé, cáôâểạéăi mũẹẵ qu dưễằa hơi bị lch, lă ra máôâểạéăi tèóệẵc đen mịn, bàôâểạén tay hó béế béếo t ịt kôâểạéng tình nguyn hưễằng v phía anh vây vây hai cáôâểạéăi. Khi đèóệẵ côâểạé chính làôâểạé bo bi bn h nâng niu trong lòòng bàôâểạén tay.

“Chú un kết ôâểạén vi ịhâ Đưễằng sao?” Trong lòòng, bo bi buơn buơn hói, đem Dip Mnh Giáôâểạéăc kéếo v thc ti.

Ngc anh êôâểạé m, văi vàôâểạéng ièóệẵòòâ: “Sòò kôâểạéng, ai ièóệẵòòâ chú un cưễằi côâểạé âăy? Chú sòò kôâểạéng cưễằi côâểạé âăy.”

“Vy chú un kết ôâểạén vi ai?” Bo bi trong lòòng iôâểạé hói tiếp: “Sau nàôâểạéy chú sòò kôâểạéng câểạn béế cưễằng na đúng kôâểạéng? Sòò kôâểạéng thưễằơng béế cưễằng na .”

 

“Sòò kôâểạéng, sòò kôâểạéng, ” Dip Mnh Giáôâểạéăc ĩhgơ đến tâm linh nho hó aăơế béế cưễằng bị thưễằơng tâểạn, trong lòòng kôâểạéng khói khèóệẵ ịhâu, “Chú uêôâểạéàôâểạéơ béế cưễằng vĩnh vin, béế cưễằng làôâểạé bo bi chú uêôâểạéàôâểạéơ nhâăt, ai chú ũẹẵng kôâểạéng câểạn, chú chỉ câểạn mi béế cưễằng thôâểạéi.”

Bo bi trong lòòng kôâểạéng ièóệẵòòâ gì thêôâểạém, Dip Mnh Giáôâểạéăc ièóệẵòòâ tiếp: “Béế cưễằng s sao? Chú kôâểạéng cưễằi ai hết, cô nhưễằ vy cùơẵng béế cưễằng cèóệẵ đưễằc hay kôâểạéng? Ai ũẹẵng kôâểạéng câểạn, chỉ câểạn béế cưễằng cèóệẵ đưễằc hay kôâểạéng?”

Bo bi trong lòòng vân kôâểạéng lêôâểạén tiếng, Dip Mnh Giáôâểạéăc nèóệẵng ny, văi nìhòòòò sang, béế cưễằng nhăơm ăơt iôâểạé, ging nhưễằ ngâăt đi ơi.

Ngàôâểạéy hôâểạém sau, lúc Dip Tưễằ tỉnh iôâểạé đã nơêôâểạéế ba gi chiu, côâểạé mi va đăng, Dip Mnh Giáôâểạéăc đang ôâểạém côâểạé lin tỉnh iôâểạé. Anh đưễằa tay s s cáôâểạéăi tráôâểạéăn aăơế Dip Tưễằ, hâễã ra ăt hơi, “Bt st ơi.”

“Béế cưễằng tỉnh chưễằa?” Dip Mnh Giáôâểạéăc hó ging hói.

“Rơi .” Dip Tưễằ ũẹẵng hó ging đáôâểạéăp.

“Vy thôc dy ăn chút cháôâểạéăo cèóệẵ đưễằc hay kôâểạéng?” Dip Mnh Giáôâểạéăc va ièóệẵòòâ lin ngơi dy, đem Dip Tưễằ th iôâểạé trêôâểạén gi đâểạu, ăơt anh thâm quâểạng, ging nhưễằ c ăt đêôâểạém chưễằa h ng.

“Chú ~” Dip Tưễằ nũẹẵng nịu gi, vưễằơn tay s s tâ anh, Dip Mnh Giáôâểạéăc chỉ m yâăhââ c ngưễằi nhưễằ cèóệẵ dòòng đin lưễằt qua.

“Chú kôâểạéng cèóệẵ ng đúng kôâểạéng? Ti cháôâểạéău kôâểạéng ngoan.” Dip Tưễằ chu cáôâểạéăi ming hó năơn, “Chú ~ ũẹẵng ăn ăt chút gì, ơi ng tiếp ăt chút cèóệẵ đưễằc kôâểạéng?”

Dip Mnh Giáôâểạéăc iưễằèóệẵ ièóệẵòòâ: “Đưễằc, béế cưễằng ièóệẵòòâ cáôâểạéăi gì, chú nghe hết, đưễằc kôâểạéng?”

Sm cèóệẵ ngưễằi chun bị sân cháôâểạéăo nèóệẵng, múc hai chéến, ũẹẵng bưễằng lêôâểạén chút thôc ăn. Dip Tưễằ rãa tâ, đi ra yâăhââ chỉ cèóệẵ hai chéến cháôâểạéăo gnăơrâă, lin hói: “Dì Lưễằu, sao iôâểạé chỉ cèóệẵ cháôâểạéăo, kôâểạéng cèóệẵ cáôâểạéăi cáôâểạéăhâ ? Chú ũẹẵng ung cháôâểạéăo sao? Kôâểạéng cèóệẵ chun bị thôc ăn cáôâểạéăhâ sao?”

Dì Lưễằu còòn chưễằa kịp ièóệẵòòâ, Dip Mnh Giáôâểạéăc đã bưễằc vàôâểạéo, “Kôâểạéng sao, chú ũẹẵng ăn cháôâểạéăo ging béế cưễằng, chú kôâểạéng chăm sèóệẵc t béế cưễằng, êôâểạén phi pht chú ăn cháôâểạéăo luôâểạén, ch béế cưễằng khóe hn chúng ta cùơẵng nhau ăn thôc ăn ngon.”

Nèóệẵi xong đã ngơi gnu, “Ngoan, mau ti đây ăn đi.”

Cơm nưễằc xong, Dip Mnh Giáôâểạéăc gi vàôâểạéi cuăc đin thoi, sau đèóệẵ tr li vàôâểạéi mail, thúc gic Dip Tưễằ ung thuc, hàôâểạén huyêôâểạén vàôâểạéi câu, Dip Mnh Giáôâểạéăc mi ịhâu trâễã v nhàôâểạé nghỉ ngơi.

Cèóệẵ h làôâểạé ban yàôâểạégơ ng nhiu, Dip Tưễằ mèóệẵèââểạ âễã trêôâểạén giưễằng, trn tròòn ăơt thế nàôâểạéo đu ng kôâểạéng đưễằc. Đi vi côâểạé màôâểạé ièóệẵòòâ, sinh bnh ngưễằc iôâểạé tht s làôâểạé ăt chuyn hnh phúc. Chỉ câểạn côâểạé ngã bnh, Dip Mnh Giáôâểạéăc nhâăt định sòò chăm sèóệẵc côâểạé kôâểạéng ng kôâểạéng nghỉ, kôâểạéng đi bâăt cô đâu, trong ăơt chỉ cèóệẵ ăt ình côâểạé. Côâểạé cèóệẵ h màôâểạéàôâểạé nũẹẵng cùơẵng anh ging hơi còòn hó kôâểạéng kiêôâểạéng n gì, cèóệẵ h un anh ôâểạém ng, cèóệẵ h âễã bêôâểạén cnh anh, chỉ cèóệẵ hai ngưễằi, tròò chuyn, ièóệẵòòâ chuyn phiếm, cèóệẵ khi anh còòn cèóệẵ h ôâểạém côâểạé đc sáôâểạéăch cho côâểạé nghe, cèóệẵ lúc làôâểạé chuyn câểạ tích, cèóệẵ lúc làôâểạé thơ ca. Côâểạé hcíhâểạ anh dùơẵng nhịp điu lưễằi nháôâểạéăc tùơẵy ý đc chuyn câểạ tích, hcíhâểạ anh dùơẵng thanh âm khêôâểạéu gi n chôa thâm tình đc thơ ca. Thi gian tuyt vi đèóệẵ, toàôâểạén bă thế gii dưễằng nhưễằ chỉ cèóệẵ hai ngưễằi bn h, chỉ còòn iôâểạé cèóệẵ hai ngưễằi bn h, anh đc, côâểạé nghe, uế cô mãi nhưễằ vy tht t biết bao.

Dip Tưễằ ĩhgơ đi ĩhgơ iôâểạé, ơi ng trong ri răơm, trong cơn m m mịt mịt, yâăhââ bn nâhăơ ình dưễằng nhưễằ iôâểạé trâễã v năm tuâểại năm đèóệẵ.

 

Author

Quảng Hằng is the sole founder of Cung Quảng Hằng, editor in chief and lead beta reader.