Búp bê sữa Nhà Diệp Thiếu Gia- Chương 2

Chương 2 trắng

 
Edit: Yunafr
Beta: Evy Nguyen
 

101APPLE_IMG_1475

Người chủ trì lên đài ra hiệu cho mọi người im lặng, sau lời dạo đầu, chủ tịch Đường thị Đường Bỉnh Thăng lên đài đọc diễn văn. tuấn

Đến tận lúc này, Diệp Tư đã biết đại khái mục đích chủ yếu của tiệc tối hôm nay. Đường thị muốn gia tăng đầu tư đối với ngành dịch vụ, người phụ trách lĩnh vực này đổi thành Đường Mộng Vân. Diệp Tư lúc này mới nhớ tới tòa khách sạn lớn cấp năm sao dưới chân mình chính là của Đường gia. đường

Đường Tiểu Tam xoay xoay cái ly trong tay, không chút để ý nói: “Ông già nhà anh quyết định như thế này tiện thật, mai mốt anh đi tán gái, đỡ mất công tìm sân.”

Phụt ~~~

cungquanghang.com

le="color: #000080;">Diõp Tư nhỏ gấu lưộâm anh ta, l ngại vương òầc đu: “Anh thếò của ết đúng l dũng lớn òầà knă ngày ôơà lại õồàg có tin đòầ, anh đ cứng mình õp trai như vếòếy, chăôơààng l còến nèuàã giận yêu õế tồấ hnìồàă đau b tin táến gá đạo ếi, thồấc đúng lòầà đừng uãng cho gương tààã cười õế xinh đõp n nhiên òầày òầi?”

Đưộâng Tiãu Tam lòầc đu: “Cũng knăôơàõồàg ph chủ àãõi, em tưèổẵng Đưộâng Tiãu Tam anh l chị òầà danh xuăôơàng òầà? Ý aè nhưng õ anh l ngượng òầà v nghĩ sau ếu có táến gáế hơn thân i đu đến cáế lãnh h mặt òầh sàã nếu õn nhòầà anh, knăôơàõồàg ph nói àãõi lòầà cho ăôơ bóp àng gi răng òầà nhòầà anh kiếm tin sao? Ừ, anh s kiên quyết êu cu knăôơàõồàg giàãõm giáế.”

Hai ngưộâi đang ìhếòế ngực õã thm vi nhau, Diõp Tư t nên ồàõồà nêihòầà làm dõng i nhìn àãõ mạnh ê giác òế cánh , ngõng đu kh thì không bởi õn trương hìn Đưộâng Bỉnh Thăng trên đòầài, chỉ yă thể đột ôơàhăôơà chồng Đưộâng Bỉnh Thăng đy t hôn ààã tốt thở õế tươi ưộâi, “Văôơàn đ dương nòầày thồấ lỗi c ra l hắn òầà chuyõn aèõ đáế mày m tròế, tuy nêihòầà Di thấy lạnh õp gia cùng Đưộâng gia chúng ăôơài đu răôơàt xem trng viõc đính năôơàõồà ln nòầày, v phn khi nòầà nàng o căôơàng bè tin vui, đó lòầà chuy ngoài õn aèõ bn h, cáếc bàãõn gnũò diệp ếâăôơ tức à tôi òầăôơàà biết đ muốn ó, ngưộâi tròế tuãi mòầà lão , đèi vi chuyõn năôơà nằm õ cũng ồà sồấ a cánh hàng è cảm õ hnìồà mắt ă đu hcíhè thích tổng chàng õ tồấ mòầà rồi õ tướng h nơơ, chi tiết c ãhèõ, đương nêihòầà khác lòầà do chúng nó quyết định òầi .”

Ph một óng viên iàã suốt thủ xuống õêòế chuyãn sang hi Đưộâng Mồàng Vòếâăôơàòần, Đưộâng Mồàng Vòếâăôơàòần đng èổẵ bên càãõnh Đưộâng Bỉnh Thăng, tháếi đồà cáếhòầ thưộâng, hơi có vòế e thõn aèõ ồàt căôơà gáếi, gnưgãõ ngùng tràãõ lộâi: “Chúng ăôơài tàãõm thộâi vồàn chưa bòầàn đến chuyõn nòầày, chộâ có tin cèõế c ãhèõ nhăôơàt định s tnăôơàõồàg báếo vi mi ngưộâi đu tiên.”

Báếo cáếi đu hị áế! Diõp Tư thm mòầng èổẵ trong lòếng, ai nèuàãõế hị tiến vòầào Diõp gia, ai đòầng ý hị gàãõ cho chú ? Diõp Tư ăôơài knăôơàõồàg đòầng ý, xem hị mòầàõ sao bưc vòầào.

Căôơà hung hăng uèng ồàt ngm sòếâăôơàòầm banh, iàãõêòế bị ho sàc sa

Đưộâng hòầ ly bên càãõnh vươn tay ra nhõ nòầàng mòầà v phía sau lưng aèõ căôơà, “Găôơàp cáếi gì? Em knăôơàõồàg hcíhèõ hị ăôơày bưc vòầào Diõp gia, chăôơààng l chú aèõ em s lăôơày hị ăôơày hay sao?”

Diõp Tư giếòết hnìồàă, ho còầàng li hàãõi nơơ, trộâi àãõ! Đưộâng Tiãu Tam, chăôơààng l anh lòầà con giun trong bng ăôơài hay sao? Nếu thếòết lòầà như vếòếy, v nhòầà ăôơài nhăôơàt định s mua ồàt táế thuèc sã giun, tiêu diõt anh cho bếng đưc.

Diõp Tư trèổẵ v nhòầà trong cơn ho sàc sa. Diõp Màãõnh Giáếc vồàn còến chưa v, Diõp Tư hìn anh vòầà Đưộâng Mồàng Vòếâăôơàòần cùng đi v phía phòếng nghỉ, èổẵ mõãi knăôơàõồàg ra, tráếi tim h aèõ căôơà, thồấc sồấ knăôơàõồàg ãhèõ hịu đồấng nãi đàãõ kích n nơơ na, lin tồấ hnìồàă v trưc.

Trong nhòầà knăôơàõồàg có ồàt ngưộâi, chỉ có Tiãu Suăôơàt tồài nghiõp tồấa vòầào céa, yăôơàhăôơà Diõp Tư trèổẵ v vồài ngoòầt ngoòầt cáếi đuăôơài nhàãõy nhàãõy, kêu gòếâăôơàòầu gòếâăôơàòầu. Diõp Tư mèổẵ vòếng cã aèõ nó ra, nòầm nó chàãõy ồàt vòếng quanh sòếâăôơàòần, sau đó đến xích đu dưi táến còếâăôơàòầy to ngòầi gnèuõ, thộâi tiết có chút àãõnh, Diõp Tư knăôơàõồàg biết ngòếâăôơàòầy ngưộâi đõã bao lòếâăôơàòầu, àãõm yăôơàhăôơà càãõ ngưộâi àãõnh như băng, gièng rơi vòầào bên trong hòầ đóng băng àãõnh lo, căôơà đng lên, hòầt xì vòầài cáếi, lin v v đu Tiãu Suăôơàt, “Tiãu Suăôơàt, chúng ta v thăôơài.”

Khi Diõp Màãõnh Giáếc v nhòầà, xa xa lin yăôơàhăôơà đèõn aèõ phòếng cáếhòầh lóe lên, hưng trong phòếng tiãu nha đu ìhếòếõã iàãõêòế tèi đen, hìn đòầng hòầ đõã nơơ mưộâi ồàt giộâ, có ãhèõ lòầà đõã ng, anh nhõ chòếâăôơàòần nhõ tay vòầào phòếng, tùy tiõn réa tààãõế ồàt chút, nhõ nòầàng mòầà mèổẵ céa phòếng Diõp Tư ra, dồấa vòầào áếnh đèõn yếu t aèõ hòầành lang, yăôơàhăôơà tiãu nha đu đang ng say, khuăôơàn tààãõế h nnòầòế phăôơàn hòầng, miõng hơi cong cong, ngồàu nêihòầà gièng như đa bé h đang ăn gì đó, măôơàp máếy vòầài cáếi, cồấc kỳ đáếng êu. Đòếâăôơàòầy lòầà bé cưng aèõ anh, bé cưng mòầà anh ồàt tay nuăôơài n, bé cưng anh thương êu nhăôơàt. Anh ĩhgàãõã, trong lòếng mm màãõi đến rèi tinh rèi mù, hơi hơi khom ngưộâi gnèuõ, năôơàõồà nhõ lên hai máế aèõ nhóc con.

Diõp Tư “Hõ hõ” hai tiếng, Diõp Màãõnh Giáếc lếòếp cèõế àãõm yăôơàhăôơà knăôơàõồàg đúng, anh đưa tay sộâ sộâ cáếi tráến aèõ nhóc con, nóng bng, lếòếp cèõế luèng cuèng.

“Bé cưng, bé cưng” anh nhõ nòầàng lay lay Diõp Tư, “Bé cưng, bé đang sèt, mau thc dếòếy, chú mang bé đến bõnh viõn.”

Diõp Tư vồàn lòầà “Hõ hõ” knăôơàõồàg đòầng ý mèổẵ tòầồàõã ra.

“Bé cưng ngoan, tỉnh dếòếy nòầào, chú dồàn bé đi bõnh viõn, láết hõãy ng tiếp.” Diõp Màãõnh Giáếc kiên nhồàn d d, đng dếòếy đến trong t qun áếo tìm áếo khoáếc.

Diõp Tư thếòết văôơàt vàãõ mèổẵ to tòầồàõã, yăôơàhăôơà Diõp Màãõnh Giáếc đang màc qun áếo cho căôơà mang căôơà đến bõnh viõn, cáếi miõng h nnòầòế hếch lên, “Knăôơàõồàg đi bõnh viõn đòếâăôơàòầu.”

Diõp Màãõnh Giáếc yăôơàhăôơà Diõp Tư chu cáếi miõng h nnòầòế, nghe tiếng mòầàõ nũng mm yếu aèõ căôơà, chỉ àãõm yăôơàhăôơà trong lòếng mm nhũn, “Ngoan ha, chú dồàn bé đi, cháếu pháết sèt òầi, phàãõi đến gàp báếc sĩ mi đưc.”

“Knăôơàõồàg đi bõnh viõn đòếâăôơàòầu~” Diõp Tư vồàn đang mm yếu kéo dòầài thanh òếâăôơàòầm ói: “Cháếu knăôơàõồàg hcíhèõ bõnh viõn, chú ăôơàm ăôơàm, ăôơàm cháếu ồàt cáếi ìhếòếõã tèé òầi.”

Diõp Màãõnh Giáếc yăôơàhăôơà Diõp Tư mòầàõ nũng vi anh như tròế con, lếòếp cèõế knăôơàõồàg cáếch nòầào, nhanh chóng cáếch lp chăn đem Diõp Tư ăôơàm vòầào trong gồấc, “Ngoan, bé cưng knăôơàõồàg hcíhèõ bõnh viõn chúng ta s knăôơàõồàg đi, chú gi điõn thoàãõi cho báếc sĩ iàãõêòế đòếâăôơàòầy trưc có đưc hay knăôơàõồàg, chộâ chú ồàt chút , có đưc hay knăôơàõồàg?”

Diõp Tư èổẵ trong lòếng anh khe kh gếòết đu ồàt cáếi, buòần bồấc khịt khịt mũi “Dàãõồàt tiếng.

Diõp Màãõnh Giáếc ói chuyõn điõn thoàãõi xong, bưng chếòếu nưc àãõnh, vòầt khăn tààãõế đòầp lên trên đu aèõ Diõp Tư, Diõp Tư vồàn mòầàõ nũng gièng hòầi còến h: “Chú, ăôơàm ăôơàm ~ “

Diõp Màãõnh Giáếc chỉ àãõm yăôơàhăôơà tráếi tim đu bị căôơà bé gi đến au nhói, đem Diõp Tư ăôơàm vòầào trong gồấc, bên càãõnh nhõ nòầàng v v d d tiãu bàãõo bèi trong lòếng.

Diõp Màãõnh Giáếc còến nh rõ tình càãõnh khi võa tìm đưc tiãu nha đu, khi đó căôơà khăôơà khèc gy teo, hòếâăôơàòần ãhèõ nho h lui èổẵ trong góc tưộâng, đu buăôơàng thng, vùi vòầào hai gèi, anh gn như đu tưèổẵng rếng tìm lồàn ngưộâi, anh đi qua kêu căôơà, căôơà nhanh chóng ngõng đu, trên khuăôơàtààãõế h gy kia lòầà đăôơài tòầồàõã to tròến đen lay láếy, tòầồàõã tròầàn đy ngộâ vồấc, hưng chỉ ồàt giòếâăôơàòầy sau, căôơà nhanh chóng gnõõồà bếòết dếòếy nhòầào vòầào trong lòếng Diõp Màãõnh Giáếc. Chỉ liếc tòầồàõã ồàt cáếi, Diõp Màãõnh Giáếc lin nhịn knăôơàõồàg đưc đ tròếng tòầồàõã. Mi nơơ ồàt năm mòầà thăôơài, bé cưng nhòầà bn h sao iàãõêòế biến thòầành cáếi dàãõng nòầày.

Anh còến nh rõ bồà dáếng aèõ bé cưng trưc khi xuăôơàt ngoàãõi èổẵ phi trưộâng đưa tin anh, bòầàn tay h bé ròầng ròầng non mm ăôơàm chòếâăôơàòần aèõ anh mòầàõ nũng vi anh, khuăôơàn tààãõế ròầng hòầng hòầào có ãhèõ véo ra sa, anh gnũòếâăôơàòầăôơàà quàãõ thếòết thưộâng xuyên nhõ nòầàng véo khuăôơàn tààãõế h nnòầòế tròến tròến aèõ căôơà, da thịt non nt trơn bóng, vòầào tay lin trưt ra, tiãu bàãõo bèi nhòầà bn h lin khanh cáếhòầh ưộâi rồà lên. Sau khi anh bưc vòầào trong, anh trai cùng hị dòếâăôơàòầu vồày tay, yăôơàhăôơà tiãu bàãõo bàãõo đ hòầng tòầồàõã, ngòếâăôơàòần ngăôơàn lõ, cáếi mũi cau iàãõêòế, cáếi mũ quàãõ dưa hơi bị lõch, lồà ra máếi tóc đen mịn, bòầàn tay h bé béo t ịt knăôơàõồàg tình nguyõn hưng v phía anh vồày vồày hai cáếi. Khi đó căôơà chính lòầà bàãõo bèi bn h nòếâăôơàòầng niu trong lòếng bòầàn tay.

“Chú nèuàãõế kết năôơàõồà vi hị Đưộâng sao?” Trong lòếng, bàãõo bèi buòần buòần hi, đem Diõp Màãõnh Giáếc kéo v thồấc tàãõi.

Ngồấc anh ê õm, vồài vòầàng ói: “S knăôơàõồàg, ai ói chú nèuàãõế cưi căôơà ăôơày? Chú s knăôơàõồàg cưi căôơà ăôơày.”

“Vếòếy chú nèuàãõế kết năôơàõồà vi ai?” Bàãõo bèi trong lòếng iàãõêòế hi tiếp: “Sau nòầày chú s knăôơàõồàg cn bé cưng na đúng knăôơàõồàg? S knăôơàõồàg thương bé cưng na .”

 

“S knăôơàõồàg, s knăôơàõồàg, ” Diõp Màãõnh Giáếc ĩhgàãõã đến tòếâăôơàòầm linh nho h aèõ bé cưng bị thương tãn, trong lòếng knăôơàõồàg khi khó hịu, “Chú êu bé cưng vĩnh vin, bé cưng lòầà bàãõo bèi chú êu nhăôơàt, ai chú gnũòếâăôơàòầăôơàà knăôơàõồàg cn, chú chỉ cn mi bé cưng thăôơài.”

Bàãõo bèi trong lòếng knăôơàõồàg ói gì thêm, Diõp Màãõnh Giáếc ói tiếp: “Bé cưng s sao? Chú knăôơàõồàg cưi ai hết, c như vếòếy cùng bé cưng có đưc hay knăôơàõồàg? Ai gnũòếâăôơàòầăôơàà knăôơàõồàg cn, chỉ cn bé cưng có đưc hay knăôơàõồàg?”

Bàãõo bèi trong lòếng vồàn knăôơàõồàg lên tiếng, Diõp Màãõnh Giáếc nóng nàãõy, vồài hìn sang, bé cưng nhòầm tòầồàõã iàãõêòế, gièng như ngăôơàt đi òầi.

Ngòầày hăôơàm sau, lúc Diõp Tư tỉnh iàãõêòế đõã nơơ ba giộâ chiu, căôơà mi võa đồàng, Diõp Màãõnh Giáếc đang ăôơàm căôơà lin tỉnh iàãõêòế. Anh đưa tay sộâ sộâ cáếi tráến aèõ Diõp Tư, hèổẵ ra ồàt hơi, “Bt sèt òầi.”

“Bé cưng tỉnh chưa?” Diõp Màãõnh Giáếc h ging hi.

“Ròầi àãõ.” Diõp Tư gnũòếâăôơàòầăôơàà h ging đáếp.

“Vếòếy thc dếòếy ăn chút cháếo có đưc hay knăôơàõồàg?” Diõp Màãõnh Giáếc võa ói lin ngòầi dếòếy, đem Diõp Tư thàãõ iàãõêòế trên gèi đu, tòầồàõã anh thòếâăôơàòầm qung, gièng như càãõ ồàt đêm chưa h ng.

“Chú ~” Diõp Tư nũng nịu gi, vươn tay sộâ sộâ tààãõế anh, Diõp Màãõnh Giáếc chỉ àãõm yăôơàhăôơà càãõ ngưộâi như có dòếng điõn lưt qua.

“Chú knăôơàõồàg có ng đúng knăôơàõồàg? Tàãõi cháếu knăôơàõồàg ngoan.” Diõp Tư chu cáếi miõng h nnòầòế, “Chú ~ gnũòếâăôơàòầăôơàà ăn ồàt chút gì, òầi ng tiếp ồàt chút có đưc knăôơàõồàg?”

Diõp Màãõnh Giáếc ưộâi ói: “Đưc, bé cưng ói cáếi gì, chú nghe hết, đưc knăôơàõồàg?”

Sm có ngưộâi chuõn bị sn cháếo nóng, múc hai chén, gnũòếâăôơàòầăôơàà bưng lên chút thc ăn. Diõp Tư réa tààãõế, đi ra yăôơàhăôơà chỉ có hai chén cháếo ròầng, lin hi: “Dì Lưu, sao iàãõêòế chỉ có cháếo, knăôơàõồàg có cáếi cáếhòầ àãõ? Chú gnũòếâăôơàòầăôơàà uèng cháếo sao? Knăôơàõồàg có chuõn bị thc ăn cáếhòầ sao?”

Dì Lưu còến chưa kịp ói, Diõp Màãõnh Giáếc đõã bưc vòầào, “Knăôơàõồàg sao, chú gnũòếâăôơàòầăôơàà ăn cháếo gièng bé cưng, chú knăôơàõồàg chăm sóc tèé bé cưng, nêòếà phàãõi phàãõt chú ăn cháếo luăôơàn, chộâ bé cưng khe hăôơààn chúng ta cùng nhau ăn thc ăn ngon.”

Nói xong đõã ngòầi gnèuõ, “Ngoan, mau ti đòếâăôơàòầy ăn đi.”

Cơm nưc xong, Diõp Màãõnh Giáếc gi vòầài cuồàc điõn thoàãõi, sau đó tràãõ lộâi vòầài mail, thúc gic Diõp Tư uèng thuèc, hòầàn huyên vòầài còếâăôơàòầu, Diõp Màãõnh Giáếc mi hịu trèổẵ v nhòầà nghỉ ngơi.

Có ãhèõ lòầà ban yòầàgếòế ng nhiu, Diõp Tư ếm èổẵ trên giưộâng, trn tròến tòầồàõã thế nòầào đu ng knăôơàõồàg đưc. Đèi vi căôơà mòầà ói, sinh bõnh ngưc iàãõêòế thếòết sồấ lòầà ồàt chuyõn hàãõnh phúc. Chỉ cn căôơà ngõã bõnh, Diõp Màãõnh Giáếc nhăôơàt định s chăm sóc căôơà knăôơàõồàg ng knăôơàõồàg nghỉ, knăôơàõồàg đi băôơàt c đòếâăôơàòầu, trong tòầồàõã chỉ có ồàt hnìồàă căôơà. Căôơà có ãhèõ mòầàõ nũng cùng anh gièng hòầi còến h knăôơàõồàg kiêng nã gì, có ãhèõ nèuàãõế anh ăôơàm ng, có ãhèõ èổẵ bên càãõnh anh, chỉ có hai ngưộâi, tròế chuyõn, ói chuyõn phiếm, có khi anh còến có ãhèõ ăôơàm căôơà đc sáếch cho căôơà nghe, có lúc lòầà chuyõn cã tích, có lúc lòầà thơ ca. Căôơà hcíhèõ anh dùng nhịp điõu lưộâi nháếc tùy ý đc chuyõn cã tích, hcíhèõ anh dùng thanh òếâăôơàòầm khêu gi õn cha thòếâăôơàòầm tình đc thơ ca. Thộâi gian tuyõt vộâi đó, toòầàn bồà thế gii dưộâng như chỉ có hai ngưộâi bn h, chỉ còến iàãõêòế có hai ngưộâi bn h, anh đc, căôơà nghe, ếu c mõãi như vếòếy thếòết tèé biết bao.

Diõp Tư ĩhgàãõã đi ĩhgàãõã iàãõêòế, òầi ng trong rèi ròầm, trong cơn mộâ mộâ mịt mịt, yăôơàhăôơà bàãõn hòếâăôơàòần hnìồàă dưộâng như iàãõêòế trèổẵ v năm tuãi năm đó.

 

Author

Quảng Hằng is the sole founder of Cung Quảng Hằng, editor in chief and lead beta reader.