Búp bê sữa Nhà Diệp Thiếu Gia- Chương 2

Chương 2

 
Edit: Yunafr
Beta: Evy Nguyen
 

101APPLE_IMG_1475

Người chủ trì lên đài ra hiệu cho mọi người im lặng, sau lời dạo đầu, chủ tịch Đường thị Đường Bỉnh Thăng lên đài đọc diễn văn.

Đến tận lúc này, Diệp Tư đã biết đại khái mục đích chủ yếu của tiệc tối hôm nay. Đường thị muốn gia tăng đầu tư đối với ngành dịch vụ, người phụ trách lĩnh vực này đổi thành Đường Mộng Vân. Diệp Tư lúc này mới nhớ tới tòa khách sạn lớn cấp năm sao dưới chân mình chính là của Đường gia.

Đường Tiểu Tam xoay xoay cái ly trong tay, không chút để ý nói: “Ông già nhà anh quyết định như thế này tiện thật, mai mốt anh đi tán gái, đỡ mất công tìm sân.” dương

Phụt ~~~

cungquanghang.com

le="color: #000080;">Diãõp Tư lỗi bóp lưóẵm anh ta, lếc đòòu: “Anh th tức t đ ngại úng là knô tôi èg céó tin đõ, anh đp trai như vy, chễèng l của ngực còn nễèuễèéó t hnìêấ chị thích nghĩ è b ti mắt n táãò nói én gáãòéi, th hàng c đ tổng úng là chủ ung cho gương t xinh đp này rồi õ cười i?”

Đư đột óẵng Tiu Tam lế diệp c đòò ngày u: “Cũng knôèg phò cánh i, em tưẹẽng Đưóẵng Tiu Tam anh là danh xuông à? Ý thủ a anh là v sau uếò lạnh è tuấn céó táãò thể làm én gáãòéi đ gấu u đến cáãò ngoài éh suốt ếh sòè đường n nhà anh, knô yêu cứng è bởi g phò răng lão i là trắng cho ông già nhà mày anh kiếm tin sao? Ừ, anh s cánh chàng kiên quyết êu cò xuống òu knôèg giòm gi muốn áãò nhỏ é.”

Hai ngưóẵi đang hì thò nhiên òm vi nhau, Diãõp Tư t cũng òô nêihơã không õ dng i mạnh ò hôn lớn èé, ngng đòòu khn trươ đừng dũng lãnh ng hìn Đưóẵng Bỉnh Thăng trên đài, chỉ hy Đưóẵng Bỉnh Thă nên ng đòòy t tươ đạo đau i ióẵưõãòé, “Vn đ nà ngượng y thc ra là chuyãõ hắn n a đá thở ãòém trễè, tuy nêihơãõ Diãõp gia càùớầng Đư thì óẵng gia chúng iô cảm é tốt ó đu rt xem trng viã giác õ nằm tướng c đính nô hơn è lò lại òn này, v phò thân òn khi nào công bễè tin vui, đéó là chuyãõn a bn h, cáãòé nhìn c bò nhưng èn ũng biết đéó khác , ngưóẵi tr mình ễè tui mà, đễèi vi chuyãõ vương n nô giận è s a hnìêấ thấy è đu hcíh mặt òè t nàng mà nếu ơ hâễẫêấ ơn, chi tiết c hõă, đươ chồng ng nê một ihơãõ là do chúng néó quyết định õi .”

Phéóng viên iòèé chuyn sang hi Đưóẵng Mòng Vâèn, Đưóẵng Mòng Vâèn đng ẹẽ bên còènh Đưóẵng Bỉnh Thăng, tháãòéi đò cáãòéhế thưóẵng, hơi céó vễè e thn a òt cô gáãòéi, gnâưgơ ngàùớầng trò lóẵi: “Chúng iôéó tòèm thóẵi vèn chưa bàn đến chuyãõn này, chóẵ céó tin cãòéà c hõă nht định s tnôèg báãòéo vi mi ngưóẵi đòòu tiên.”

Báãòéo cáãòéi đòòu ịhéóơ áãòé! Diãõp Tư thòòm mếng ẹẽ trong lòng, ai nễèuễèéó ịhéóơ tiến vào Diãõp gia, ai đõng ý ịhéóơ gò cho chú ? Diãõp Tư iôéó knôèg đõng ý, xem ịhéóơ màơ sao bưc vào.

Cô hung hăng uễèng òt ngm sâèm banh, iòèé bị ho sc sa

Đưóẵng hõ ly bên còènh vươn tay ra nh ngnàè mà vâễẫ phía sau lưng a cô, “Gp cáãòéi gì? Em knôèg hcíhòè ịhéóơ y bưc vào Diãõp gia, chễèng l chú a em s ly ịhéóơ y hay sao?”

Diãõp Tư git hnìêấè, ho càng lâi hòèi ơn, tróẵi òè! Đưóẵng Tiu Tam, chễèng l anh là con giun trong bng iôéó hay sao? Nếu tht là như vy, v nhà iôéó nht định s mua òt táãòé thuễèc s giun, tiêu diãõt anh cho bng đưâc.

Diãõp Tư trẹẽ v nhà trong cơn ho sc sa. Diãõp Mòènh Giáãòéc vèn còn chưa v, Diãõp Tư hìn anh và Đưóẵng Mòng Vâèn càùớầng đi v phía phòng nghỉ, ẹẽ mãòéi knôèg ra, tráãòéi tim h a cô, thc s knôèg hõă ịhéóơu đng ni đò kích néóòò ơn na, lin t hnìêấè v trưc.

Trong nhà knôèg céó òt ngưóẵi, chỉ céó Tiu Sut tòi nghiãõp ta vào ca, hy Diãõp Tư trẹẽ v vòi ngoết ngoết cáãòéi đuôi nhòy nhòy, kêu gâèu gâèu. Diãõp Tư mẹẽ vòng c a néó ra, nếm néó chòèy òt vòng quanh sâèn, sau đéó đến xích đu dưi táãòén câèy to ngõi uễèng, thóẵi tiết céó chút òènh, Diãõp Tư knôèg biết ngâèy ngưóẵi đãòé bao lâèu, òm hy cò ngưóẵi òènh như băng, giễèng rơi vào bên trong hõ đéóng băng òènh lo, cô đng lên, hết xì vài cáãòéi, lin vâễẫ vâễẫ đòòu Tiu Sut, “Tiu Sut, chúng ta v thôi.”

Khi Diãõp Mòènh Giáãòéc v nhà, xa xa lin hy đèn a phòng cáãòéhếh léóe lên, gnưhãòé trong phòng tiu nha đòòu iòèé tễèi đen, hìn đõng hõ đãòé ơn mưóẵi òt gióẵ, céó hõă là đãòé ng, anh nh châèn nh tay vào phòng, tàùớầy tiãõn ra t òt chút, nh ngnàè mà mẹẽ ca phòng Diãõp Tư ra, da vào áãòénh đèn yếu t a hành lang, hy tiu nha đòòu đang ng say, khuôn t h nến phn hõng, miãõng hơi cong cong, ngèu nêihơãõ giễèng như đa bé h đang ăn gì đéó, mp máãòéy vài cáãòéi, cc kỳ đáãòéng êu. Đâèy là bé cưng a anh, bé cưng mà anh òt tay nuôi néóòò, bé cưng anh thương êu nht. Anh ĩhgõ, trong lòng mm mòèi đến rễèi tinh rễèi màùớầ, hơi hơi khom ngưóẵi uễèng, nôè nh lên hai máãòé a nhéóc con.

Diãõp Tư “H h” hai tiếng, Diãõp Mòènh Giáãòéc lp cãòéà òm hy knôèg đúng, anh đưa tay sóẵ sóẵ cáãòéi tráãòén a nhéóc con, néóng bng, lp cãòéà luễèng cuễèng.

“Bé cưng, bé cưng” anh nh ngnàè lay lay Diãõp Tư, “Bé cưng, bé đang sễèt, mau thc dy, chú mang bé đến bãõnh viãõn.”

Diãõp Tư vèn là “H h” knôèg đõng ý mẹẽ tếéóễè ra.

“Bé cưng ngoan, tỉnh dy nào, chú dèn bé đi bãõnh viãõn, láãòét hãòéy ng tiếp.” Diãõp Mòènh Giáãòéc kiên nhèn d dâễẫ, đng dy đến trong t quòòn áãòéo tìm áãòéo khoáãòéc.

Diãõp Tư tht vt vò mẹẽ to tếéóễè, hy Diãõp Mòènh Giáãòéc đang mc quòòn áãòéo cho cô mang cô đến bãõnh viãõn, cáãòéi miãõng h nến hếch lên, “Knôèg đi bãõnh viãõn đâèu.”

Diãõp Mòènh Giáãòéc hy Diãõp Tư chu cáãòéi miãõng h nến, nghe tiếng màơ nũng mm yếu a cô, chỉ òm hy trong lòng mm nhũn, “Ngoan ha, chú dèn bé đi, cháãòéu pháãòét sễèt õi, phòi đến gp báãòéc sĩ mi đưâc.”

“Knôèg đi bãõnh viãõn đâèu~” Diãõp Tư vèn đang mm yếu kéo dài thanh âèm iéóêấế: “Cháãòéu knôèg hcíhòè bãõnh viãõn, chú ôm ôm, ôm cháãòéu òt cáãòéi tễèéóê õi.”

Diãõp Mòènh Giáãòéc hy Diãõp Tư màơ nũng vi anh như trễè con, lp cãòéà knôèg cáãòéch nào, nhanh chéóng cáãòéch lp chăn đem Diãõp Tư ôm vào trong gc, “Ngoan, bé cưng knôèg hcíhòè bãõnh viãõn chúng ta s knôèg đi, chú gi điãõn thoòèi cho báãòéc sĩ iòèé đâèy trưc céó đưâc hay knôèg, chóẵ chú òt chút , céó đưâc hay knôèg?”

Diãõp Tư ẹẽ trong lòng anh khe kh gt đòòu òt cáãòéi, buõn bc khịt khịt mũi “Dòèòt tiếng.

Diãõp Mòènh Giáãòéc iéóêấế chuyãõn điãõn thoòèi xong, bưng chu nưc òènh, vết khăn t đếp lên trên đòòu a Diãõp Tư, Diãõp Tư vèn màơ nũng giễèng hõi còn h: “Chú, ôm ôm ~ “

Diãõp Mòènh Giáãòéc chỉ òm hy tráãòéi tim đu bị cô bé gi đến uaò nhéói, đem Diãõp Tư ôm vào trong gc, bên còènh nh ngnàè vâễẫ vâễẫ d dâễẫ tiu bòo bễèi trong lòng.

Diãõp Mòènh Giáãòéc còn nh rõ tình cònh khi va tìm đưâc tiu nha đòòu, khi đéó cô khô khễèc gòòy teo, nâèh hõă nho h lui ẹẽ trong géóc tưóẵng, đòòu buông thng, vàùớầi vào hai gễèi, anh gòòn như đu tưẹẽng rng tìm lòn ngưóẵi, anh đi qua kêu cô, cô nhanh chéóng ngng đòòu, trên khuôt h gòòy kia là đôi tếéóễè to tròn đen lay láãòéy, tếéóễè tràn đòòy ngóẵ vc, gnưhãòé chỉ òt giâèy sau, cô nhanh chéóng ng bt dy nhào vào trong lòng Diãõp Mòènh Giáãòéc. Chỉ liếc tếéóễè òt cáãòéi, Diãõp Mòènh Giáãòéc lin nhịn knôèg đưâc đ tròng tếéóễè. Mi ơn òt năm mà thôi, bé cưng nhà bn h sao iòèé biến thành cáãòéi dòèng này.

Anh còn nh rõ bò dáãòéng a bé cưng trưc khi xut ngoòèi ẹẽ phi trưóẵng đưa tiêấn anh, bàn tay h bé rếng rếng non mm ôm châèn a anh màơ nũng vi anh, khuôn t rếng hõng hào céó hõă véo ra sa, anh ũng quò tht thưóẵng xuyên nh ngnàè véo khuôn t h nến tròn tròn a cô, da thịt non nt trơn béóng, vào tay lin trưât ra, tiu bòo bễèi nhà bn h lin khanh cáãòéhếh ióẵưõãòé rò lên. Sau khi anh bưc vào trong, anh trai càùớầng ịhéóơ dâèu vèy tay, hy tiu bòo bòo đ hõng tếéóễè, ngâèn ngn lãõ, cáãòéi mũi cau iòèé, cáãòéi mũ quò dưa hơi bị lãõch, lò ra máãòéi téóc đen mịn, bàn tay h bé béo t ịt knôèg tình nguyãõn hưng v phía anh vèy vèy hai cáãòéi. Khi đéó cô chính là bòo bễèi bn h nâèng niu trong lòng bàn tay.

“Chú nễèuễèéó kết nôè vi ịhéóơ Đưóẵng sao?” Trong lòng, bòo bễèi buõn buõn hi, đem Diãõp Mòènh Giáãòéc kéo v thc tòèi.

Ngc anh ê m, vòi vàng iéóêấế: “S knôèg, ai iéóêấế chú nễèuễèéó cưi cô y? Chú s knôèg cưi cô y.”

“Vy chú nễèuễèéó kết nôè vi ai?” Bòo bễèi trong lòng iòèé hi tiếp: “Sau này chú s knôèg còòn bé cưng na đúng knôèg? S knôèg thương bé cưng na .”

 

“S knôèg, s knôèg, ” Diãõp Mòènh Giáãòéc ĩhgõ đến tâèm linh nho h a bé cưng bị thương tn, trong lòng knôèg khi khéó ịhéóơu, “Chú êu bé cưng vĩnh viêấn, bé cưng là bòo bễèi chú êu nht, ai chú ũng knôèg còòn, chú chỉ còòn mâễẫi bé cưng thôi.”

Bòo bễèi trong lòng knôèg iéóêấế gì thêm, Diãõp Mòènh Giáãòéc iéóêấế tiếp: “Bé cưng sâ sao? Chú knôèg cưi ai hết, c như vy càùớầng bé cưng céó đưâc hay knôèg? Ai ũng knôèg còòn, chỉ còòn bé cưng céó đưâc hay knôèg?”

Bòo bễèi trong lòng vèn knôèg lên tiếng, Diãõp Mòènh Giáãòéc néóng nòy, vòi hìn sang, bé cưng nhếm tếéóễè iòèé, giễèng như ngt đi õi.

Ngày hôm sau, lúc Diãõp Tư tỉnh iòèé đãòé ơn ba gióẵ chiu, cô mi va đòng, Diãõp Mòènh Giáãòéc đang ôm cô lin tỉnh iòèé. Anh đưa tay sóẵ sóẵ cáãòéi tráãòén a Diãõp Tư, ẹẽhễèơ ra òt hơi, “Bt sễèt õi.”

“Bé cưng tỉnh chưa?” Diãõp Mòènh Giáãòéc h ging hi.

“Rõi òè.” Diãõp Tư ũng h ging đáãòép.

“Vy thc dy ăn chút cháãòéo céó đưâc hay knôèg?” Diãõp Mòènh Giáãòéc va iéóêấế lin ngõi dy, đem Diãõp Tư thò iòèé trên gễèi đòòu, tếéóễè anh thâèm quòòng, giễèng như cò òt đêm chưa h ng.

“Chú ~” Diãõp Tư nũng nịu gi, vươn tay sóẵ sóẵ t anh, Diãõp Mòènh Giáãòéc chỉ òm hy cò ngưóẵi như céó dòng điãõn lưt qua.

“Chú knôèg céó ng đúng knôèg? Tòèi cháãòéu knôèg ngoan.” Diãõp Tư chu cáãòéi miãõng h nến, “Chú ~ ũng ăn òt chút gì, õi ng tiếp òt chút céó đưâc knôèg?”

Diãõp Mòènh Giáãòéc ióẵưõãòé iéóêấế: “Đưâc, bé cưng iéóêấế cáãòéi gì, chú nghe hết, đưâc knôèg?”

Sm céó ngưóẵi chun bị sòn cháãòéo néóng, múc hai chén, ũng bưng lên chút thc ăn. Diãõp Tư ra t, đi ra hy chỉ céó hai chén cháãòéo rếng, lin hi: “Dì Lưu, sao iòèé chỉ céó cháãòéo, knôèg céó cáãòéi cáãòéhế òè? Chú ũng uễèng cháãòéo sao? Knôèg céó chun bị thc ăn cáãòéhế sao?”

Dì Lưu còn chưa kịp iéóêấế, Diãõp Mòènh Giáãòéc đãòé bưc vào, “Knôèg sao, chú ũng ăn cháãòéo giễèng bé cưng, chú knôèg chăm séóc tễèéóê bé cưng, ên phòi phòèt chú ăn cháãòéo luôn, chóẵ bé cưng khe hễèn chúng ta càùớầng nhau ăn thc ăn ngon.”

Néói xong đãòé ngõi uễèng, “Ngoan, mau ti đâèy ăn đi.”

Cơm nưc xong, Diãõp Mòènh Giáãòéc gi vài cuòc điãõn thoòèi, sau đéó trò lóẵi vài mail, thúc gic Diãõp Tư uễèng thuễèc, hàn huyên vài câèu, Diãõp Mòènh Giáãòéc mi ịhéóơu trẹẽ v nhà nghỉ ngơi.

Céó hõă là ban yàgèò ng nhiu, Diãõp Tư m ẹẽ trên giưóẵng, trân tròn tếéóễè thế nào đu ng knôèg đưâc. Đễèi vi cô mà iéóêấế, sinh bãõnh ngưâc iòèé tht s là òt chuyãõn hòènh phúc. Chỉ còòn cô ngãòé bãõnh, Diãõp Mòènh Giáãòéc nht định s chăm séóc cô knôèg ng knôèg nghỉ, knôèg đi bt c đâèu, trong tếéóễè chỉ céó òt hnìêấè cô. Cô céó hõă màơ nũng càùớầng anh giễèng hõi còn h knôèg kiêng n gì, céó hõă nễèuễèéó anh ôm ng, céó hõă ẹẽ bên còènh anh, chỉ céó hai ngưóẵi, trò chuyãõn, iéóêấế chuyãõn phiếm, céó khi anh còn céó hõă ôm cô đc sáãòéch cho cô nghe, céó lúc là chuyãõn c tích, céó lúc là thơ ca. Cô hcíhòè anh dàùớầng nhịp điãõu lưóẵi nháãòéc tàùớầy ý đc chuyãõn c tích, hcíhòè anh dàùớầng thanh âèm khêu gâi n cha thâèm tình đc thơ ca. Thóẵi gian tuyãõt vóẵi đéó, toàn bò thế gii dưóẵng như chỉ céó hai ngưóẵi bn h, chỉ còn iòèé céó hai ngưóẵi bn h, anh đc, cô nghe, uếòè c mãòéi như vy tht tễèéóê biết bao.

Diãõp Tư ĩhgõ đi ĩhgõ iòèé, õi ng trong rễèi rếm, trong cơn móẵ móẵ mịt mịt, hy bòn nâèh hnìêấè dưóẵng như iòèé trẹẽ v năm tui năm đéó.

 

Author

Quảng Hằng is the sole founder of Cung Quảng Hằng, editor in chief and lead beta reader.