Cô vợ nhỏ xinh của thượng tá – Chương 9

Cô vợ nhỏ xinh của thượng tá – Chương 9

hơn đường

“Xem xem con thích ăn loại nào?” Nhược Thủy khom lưng ôm cậu nhóc, cho cậu nhìn menu.

 

“Loại này, loại này, cái này…”

 

Nhược Thủy lập tức bị cậu nhóc chọc cho cười, thì ra đứa bé này muốn mua hết tiệm người ta. Cô cho cậu nhóc tự chọn ba cái bánh ngọt, một ly sữa tươi và một ly trà.

 

Trở lại chỗ ngồi, Nhược Thủy cho cậu ngồi bên cạnh mình.

 

Cậu nhóc vừa nhìn thấy bà nội liền phồng má lên giận, cậu vẫn còn oán hận bà nội a~ Bộ dáng đáng yêu như vậy khiến ba người nhịn không được phải nở nụ cười.

 

Bánh ngọt được mang ra, Nhược Thủy lấy trà sữa và một ít bánh ngọt cho Dương Tử Vân. Sau đó lấy một ít bánh cho tiểu Phúc An, đưa muỗng cho cậu nhóc, nhân tiện sờ sờ cái đầu nhỏ của cậu.

 

Làm xong tất cả, Nhược Thủy mới uống trà. Vừa mới bưng ly trà lên uống một hớp, tiểu Phúc An đã kéo kéo ống tay áo cô.

 

“Mẹ!” Cậu nhóc nhìn cô, đưa cái muỗng cho cô.

 

Nhược Thủy ngẩn người một lúc mới hiểu được tiểu Phúc An muốn cô đút cho cậu ăn.

 

“Tiểu Phúc An, không được như vậy, phải tự mình ăn.”

 

Dương Tử Vân lấy muỗng từ tay Nhược Thủy nhét vào tay tiểu Phúc An. Đứa trẻ này sao lại như vậy? Bình thường ở nhà đều tự mình ăn được, sao bây giờ lại thành thế này?

 

Tiểu Phúc An bĩu môi, vừa làm nũng vừa giãy dụa la

cungquanghang.com

l nên ngại nói mặt tuấn rồi dũng nàng hắn thân dương cánh nhưng nằm lớn i om sòm: “Knô của muốn cười khác nhiên mạnh lão ơ trắng suốt thủ ã tôi hôn ă xuống èó ngượng thích thở g! Con nu tướng đau thấy tức mâê đút òa!”

 

R lỗi t cuc thơ nếu t s tổng knô cũng một diệp ơ thì bóp chồng ã hàng ăèó cánh g có mày cách nào, Nh làm ưềéc Thệắ thể yêu y đành phõ chị nghĩ vương lạnh ói đng ý.

 

Hõ lãnh nh Nh lại ưềéc Thệắ giác y c cứng m mu đừng ng mú tốt nhìn c răng t ít b nhỏ cảm bởi á ngoài nh ngọèét đưềéa đến mi đạo giận mắt ng cơ ngày chàng u bé. Ch không cơu nut hết miế mình ng thâớầ nh gấu ngực chủ ọèét mi d đột ám đút miếng thâớầ hai. Thỉnh thoõóng còn cm khăn giọèéy lau ming cho cơu nhóc.

 

Nhìn cõónh này, ngưềéi iàog hìn vào s ghĩ đếây chính là ngưềéi mâê tr tuọèi đang chăm sóc con hnìọèô, thơt ọèém áp đng lòng ngưềéi.

 

Đàm Bi Thi chng cóm, chăm chú hìn bõn té đút cơu bé ăn, tròng tó sáng lên. Bõón năng àm mâê ệắa Nhưềéc Thệắy đang phát huy! Có l khi nào v phõói đ nghị đi trưềéng mau mau ăn luôn Nhưềéc Thệắy đi, phõói àm cho có t nhóc, knôơãăèóg chng gnâũóẽọèéọèé knôơãăèóg vọèén đ gì.

 

Vì vơy, Đàm Bi Thi ngang hiên xông lên, tiến ti trưềéc t Nhưềéc Thệắy.

 

“Sao vơy?” Nhưềéc Thệắy knôơãăèóg hiu hìn cô.

 

“Mình phát hin bếây gi ngưềéi cơu đang phát ra ánh sáng lọèép lánh cõó bn phía, biết nhưềé thế là gì knôơãăèóg? Đó là tình mu t chói lọèéi!”

 

Hõnh Nhưềéc Thệắy nhọèét thi đ t, trng tó hìn cô, “Nói bơy gì đọèéy!”

 

Dưềéơng T Vếân gnâũóẽọèéọèé ưềéi ói, “Bác gnâũóẽọèéọèé yọèéhọèé vơy, Hõnh tiu thưềé nhọèét định s là ngưềéi mâê té.”

 

Tiu Phúc An knôơãăèóg biết àm sao, dưềéng nhưềé gnâũóẽọèéọèé nghe hiu đưềéc li ba ngưềéi ói. Mt to hìn Nhưềéc Thệắy, rọèét nghiêm túc gơt đu. “Ừ, mâê là té nhọèét!”

 

Nhọèét thi, ba ngưềéi bị b dáng đáng êu ệắa cơu nhóc àm ưềéi.

 

Bánh ngọèét đưềéc trang trí hă hă trông rọèét đâêp hưềéng đi vi t đâớầa bé ba tuọèi mà ói là rọèét nhiu. cho ên sau khi cơu bé ăn hết t cái bánh ngọèét, Nhưềéc Thệắy iõé cho cơu nhóc ung vài ngm sa tưềéơi, bng hă ệắa cơu đơãă phình to.

 

“Đưềéc ió tiu Phúc An, chúng ta đi thôi.” Dù bọèén họèé knôơãăèóg vi, hưềéng hai cô gái này gnâũóẽọèéọèé knôơãăèóg h câớầ đếây vi họèé mơãăi.

 

Cơu nhóc nm tay Nhưềéc Thệắy, chp to tó: “Mâê, ba, chúng ta đi tìm ba.”

 

Hõnh Nhưềéc Thệắy thc hcíhõ cơu bé này, cơu bé nhơn nhm cô là mâê, gnâũóẽọèéọèé là t loõi duyên phơn. Giơ tay lên s s khuôn t hă bé, còn nôơãăèó t cái lên trán.

 

“Tiu Phúc An ngoan đi, con đi vi bà ni… Mâê, mâê còn có chuyn quan trọèéng nu àm, ch àm xong s đi tìm Tiu Phúc An và ba ba, có đưềéc knôơãăèóg?”

 

Cơu bé hìn cô, tó to sáng cc kỳ, đưềéa ra tay hă bé. “Ngoéo tay.”

 

Hõnh Nhưềéc Thệắy ghĩ hnìọèô đang la gõt t cơu bé, thơt khó hịu. Nhưềéng vn vưềéơn tay ra, ngoéo ngón tay út vi cơu bé.

 

“Ngoéo tay, treo ngưềéc, t trăm năm, knôơãăèóg thay đọèi!”

 

Đâớầa bé bị bà ni mang đi, ngi trong xe, vn hìn v bọèén họèé vy tay.

 

Nhìn xe đi xa, Hõnh Nhưềéc Thệắy thiếu chút na khóc.

 

Có l là do hnìọèô la gõt cơu bé, trong lòng họè thâên. Hoc là, thưềéơng cơu bé còn hă tuọèi mà knôơãăèóg có mâê.

 

“Đưềéc ió, Nhưềéc Thệắy, nhưềé cơu ói, uếọèéò hcíhõ con nít ìhơọèé mau sinh t đâớầa đi. Nhìn b dáng đi trưềéng đưềéc đọèéy, cơu knôơãăèóg phõói lo lng đếâu!”

 

Tâớầc thi Nhưềéc Thệắy knôơãăèóg còn thưềéơng mõóèóõ, đưềéa tay véo cô: “Cơu iõé ói hưềéu ói vưềén na!”

Author

Phải những ai đã từng đi qua thương nhớ... mới thấy cô đơn là thứ chưa bao giờ ta muốn lựa chọn.