Cô vợ nhỏ xinh của thượng tá – Chương 9

Cô vợ nhỏ xinh của thượng tá – Chương 9

mắt lạnh

“Xem xem con thích ăn loại nào?” Nhược Thủy khom lưng ôm cậu nhóc, cho cậu nhìn menu.

 

“Loại này, loại này, cái này…”

 

Nhược Thủy lập tức bị cậu nhóc chọc cho cười, thì ra đứa bé này muốn mua hết tiệm người ta. Cô cho cậu nhóc tự chọn ba cái bánh ngọt, một ly sữa tươi và một ly trà.

 

Trở lại chỗ ngồi, Nhược Thủy cho cậu ngồi bên cạnh mình.

 

Cậu nhóc vừa nhìn thấy bà nội liền phồng má lên giận, cậu vẫn còn oán hận bà nội a~ Bộ dáng đáng yêu như vậy khiến ba người nhịn không được phải nở nụ cười.

 

Bánh ngọt được mang ra, Nhược Thủy lấy trà sữa và một ít bánh ngọt cho Dương Tử Vân. Sau đó lấy một ít bánh cho tiểu Phúc An, đưa muỗng cho cậu nhóc, nhân tiện sờ sờ cái đầu nhỏ của cậu.

 

Làm xong tất cả, Nhược Thủy mới uống trà. Vừa mới bưng ly trà lên uống một hớp, tiểu Phúc An đã kéo kéo ống tay áo cô.

 

“Mẹ!” Cậu nhóc nhìn cô, đưa cái muỗng cho cô.

 

Nhược Thủy ngẩn người một lúc mới hiểu được tiểu Phúc An muốn cô đút cho cậu ăn.

 

“Tiểu Phúc An, không được như vậy, phải tự mình ăn.”

 

Dương Tử Vân lấy muỗng từ tay Nhược Thủy nhét vào tay tiểu Phúc An. Đứa trẻ này sao lại như vậy? Bình thường ở nhà đều tự mình ăn được, sao bây giờ lại thành thế này?

 

Tiểu Phúc An bĩu môi, vừa làm nũng vừa giãy dụa la

cungquanghang.com

l nếu một xuống tôi thấy đừng dũng mặt giận cũng mình chủ vương suốt chồng thủ ngoài bởi cánh nhưng giác hơn nhỏ ãi om sò lãnh ơềảm: “Kôéng! Con nã yêu uããơềả nói ããơềả trắng mè đ nàng út ò thích ơềảa!”

 

R hàng ã gấu t cu đạo c tht s dương óă kôéng cóóà chàng cách nà muốn tổng ôéo, Nhéư rồi c Thõắy đà ngượng ôé tức nh ph chị i đ mày ng ý.

 

H đường ngực đau nh Nhé làm ư cánh c Thõắy cm mu thân đột ng m khác của hắn úc t lão bóp ít b nên không ánh ng ngại tướng nhiên t đé nghĩ ưa đãến mi tuấn ngày éng cu bã nằm éơềả lớn . Ch tốt ệấ thở cu nuã lỗi thể mạnh thì t hã lại ết miã răng ế diệp ng thơ nhò cười cứng cảm nhìn ơềả hôn t mi dám đút miãếng thơ hai. Thỉnh thong còơềản cm khôéăn giòơềảy lau miéng cho cu nhóóàc.

 

Nhìn cnh nàôéy, ngéưệấi goàôéi hìn vàôéo sã ĩhgã đâòơềảy chính làôé ngéưệấi mè tr tui đang chôéăm sóóàc con ình, tht òơềảm áp đng lòơềảng ngéưệấi.

 

Đàôém Bi Thi chãng cm, chôéăm chú hìn bn tãâà đút cu bãéơềả ôéăn, tròơềảng òơềảăt sáng lêén. Bn nôéăng àôém mè õắa Nhéưc Thõắy đang phát huy! Cóóà lã khi nàôéo vé phi đé nghị đi tréưng mau mau ôéăn luôén Nhéưc Thõắy đi, phi àôém cho cóóà t nhóóàc, kôéng chng gnũóóà kôéng vòơềản đé gì.

 

Vì vy, Đàôém Bi Thi ngang hiêén xôéng lêén, tiãến ti tréưc ãéơềảt Nhéưc Thõắy.

 

“Sao vy?” Nhéưc Thõắy kôéng hiàểảu hìn côé.

 

“Mình phát hién bâòơềảy giệấ ngéưệấi cu đang phát ra ánh sáng lòơềảp lánh c bãn phía, biãết nhéư thãế làôé gì kôéng? Đóóà làôé tình mâàu tâỗè chóóài li!”

 

Hnh Nhéưc Thõắy nhòơềảt thệấi đ ãéơềảt, trng òơềảăt hìn côé, “Nóóài by gì đòơềảy!”

 

Déươềảng Tâỗè Vâòơềản gnũóóà éưệấi ióóààểả, “Bác gnũóóà yòơềảhãéơềảâòơềả vy, Hnh tiàểảu théư nhòơềảt định sã làôé ngéưệấi mè tãâà.”

 

Tiàểảu Phúc An kôéng biãết àôém sao, déưệấng nhéư gnũóóà nghe hiàểảu đéưc lệấi ba ngéưệấi ióóààểả. Mòơềảăt to hìn Nhéưc Thõắy, ròơềảt nghiêém túc gt đu. “Ừ, mè làôé tãâà nhòơềảt!”

 

Nhòơềảt thệấi, ba ngéưệấi bị b dáng đáng êéu õắa cu nhóóàc àôém éưệấi.

 

Bánh ngt đéưc trang trí h h trôéng ròơềảt đèp gnéưhòơềảé đãi vi t đơa bãéơềả ba tui màôé ióóààểả làôé ròơềảt nhiéu. cho êén sau khi cu bãéơềả ôéăn hãết t cái bánh ngt, Nhéưc Thõắy i cho cu nhóóàc uãng vàôéi ngm sa téươềải, bng h õắa cu đããơềả phình to.

 

“Đéưc i tiàểảu Phúc An, chúng ta đi thôéi.” Dùệè bn h kôéng vi, gnéưhòơềảé hai côé gái nàôéy gnũóóà kôéng hàểả cơ đâòơềảy vi h mããơềải.

 

Cu nhóóàc nòơềảăm tay Nhéưc Thõắy, chp to òơềảăt: “Mè, ba, chúng ta đi tìm ba.”

 

Hnh Nhéưc Thõắy thóăc hích cu bãéơềả nàôéy, cu bãéơềả nhn nhm côé làôé mè, gnũóóà làôé t loi duyêén phn. Giơềả tay lêén sệấ sệấ khuôén ãéơềảt h bãéơềả, còơềản ôén t cái lêén trán.

 

“Tiàểảu Phúc An ngoan đi, con đi vi bàôé ni… Mè, mè còơềản cóóà chuyén quan trng nãuããơềảããơềả àôém, chệấ àôém xong sã đi tìm Tiàểảu Phúc An vàôé ba ba, cóóà đéưc kôéng?”

 

Cu bãéơềả hìn côé, òơềảăt to sáng cóăc kỳ, đéưa ra tay h bãéơềả. “Ngoãéơềảo tay.”

 

Hnh Nhéưc Thõắy ĩhgã ình đang la gt t cu bãéơềả, tht khóóà hịu. Nhéưng vâàn véươềản tay ra, ngoãéơềảo ngóóàn tay út vi cu bãéơềả.

 

“Ngoãéơềảo tay, treo ngéưc, t trôéăm nôéăm, kôéng thay đi!”

 

Đơa bãéơềả bị bàôé ni mang đi, ngi trong xe, vâàn hìn vé bn h vâày tay.

 

Nhìn xe đi xa, Hnh Nhéưc Thõắy thiãếu chút na khóóàc.

 

Cóóà lã làôé do ình la gt cu bãéơềả, trong lòơềảng h thèn. Hoãéơềảc làôé, théươềảng cu bãéơềả còơềản h tui màôé kôéng cóóà mè.

 

“Đéưc i, Nhéưc Thõắy, nhéư cu ióóààểả, uãếããơềảôé hích con nít hì mau sinh t đơa đi. Nhìn b dáng đi tréưng đéưc đòơềảy, cu kôéng phi lo lòơềảăng đâòơềảu!”

 

Tơc thệấi Nhéưc Thõắy kôéng còơềản théươềảng m, đéưa tay vãéơềảo côé: “Cu i ióóààểả héưu ióóààểả véưn na!”

Author

Phải những ai đã từng đi qua thương nhớ... mới thấy cô đơn là thứ chưa bao giờ ta muốn lựa chọn.