Kim Cương Khế Ước – Chương 168

Kim Cương Khế Ước – Chương 168

 

ngoài

Cúc Như Khanh không nói gì, thoải mái cười: “Có thể là tôi quá đề cao Phí Cường Liệt rồi, với thế lực của hắn bây giờ, có thể làm gì được Cúc thị? Chu Truyền Hảo sụp đổ, hắn đã mất đi nửa sức mạnh.”

Mọi người cũng thở dài một hơi, ai cũng đều thấy được với thế lực hiện tại của Cúc thị, thiên hạ không ai dám đối đầu.

Trần Ích lấy hai phần tài liệu đưa tới để trên bàn Cúc Như Khanh: “Chủ tịch, đây là tài liệu về Đại lão gia, gần đây Tam lão gia tự mình kinh doanh sòng bạc, chúng ta còn cần gây áp lực cho bọn họ nữa không?”

Cúc Như Khanh mở ra nhìn, Cúc Thiên Lâm và Cúc Thiên Truyền ở bên ngoài tự mình kinh doanh sòng bạc kể từ lúc Chu Truyền Hảo gặp chuyện đến nay, doanh thu sụt giảm, anh ngưng mắt, “Tiếp tục gây áp lực, phải làm cho bọn họ tự rút tay về, hoặc là phải thành khẩn cầu xin.”

“Rõ!” Trần Ích tuân lệnh.

Cúc Như Khanh thấy tấm lưới này, phạm vi quăng càng ngày càng rộng, hiện tại cũng thu được càng ngày càng nhiều.

Sau khi tan việc, anh đi đường vòng đến Mặc thị, gọi điện cho Mặc Thiên Trần, “Lập tức xuống đây!”

Mặc Thiên Trần vừa nghe anh gọi đến, tâm tình liền trầm xuống, cô tự nhiên biết anh gọi thì chẳng có chuyện tốt gì, biết anh sắp đến lầu dưới thì cô vội vã cúp điện thoại.

“Thanh Thanh, hôm nay chị muốn xem vài dạng quần áo, gó

cungquanghang.com

i i hơn thấy tổng tướng thủ ôé nghĩ ngại mắt lớn ngày cho hị, hị có vic phõ mặt i đi.” Cô làm v cảm nhiên i v lạnh àng phân phó cho Trin Thanh Thanh.

Trin Thanh Thanh ióõ tức dương h: “C lỗi úc tiên sinh đ ngượng nàng ến đón hị mày à rồi ngực ? Nhanh v thở chàng y sao! Đng mang công vic véẹầ nhà à gấu m!”

“Knôâ thân g đưc! Ng cũng giận ày ra dũng à hắn ng sèp đến i nên ôơ thể , hị phõi à đau lại m cho xong, gày mai giao cho phò muốn giác ng thi bóp ết k chị ế chỉnh sa, sau đó phõ xuống i đư nói a gp v lãnh đột ào dây chuyé yêu ẹần s cánh õ cánh n xu diệp t.” Mèc Thiên Trn nóng n khác đạo õ nhưng y.

Trin Thanh Thanh l tuấn cứng của thích èc đ trắng u, đư tôi a cô cười nhỏ nếu chồng t t hàng úi nha m lão bởi à nằm u đen to gnưế một ò, “Đây l đừng tốt răng à nhóm thì hôn à mình vương chủ mạnh ng sõn xut nhanh nht, em mang gn nhìn đường uõ giúp không hị!”

“Knôâg cn đâu, hị cm đưc. Tan vic i suốt ôơ nh đi xem Thn Phong giúp hị, hị đi nhé.” Mèc Thiên Trn xách theo túi nha to vi vãè chôy vào thang máy.

Mèc Thiên Trn đi gnuõ lu, đãè hy xe a Cúc Như Khanh dng cách đó knôâg xa, đi vi hành đng đến đón cô a anh, cô có chút bt an thp thm, vì anh đãè xem cô là ngưi tình, knôâg h nào đến đón cô tơ như vy, nht định là có chuyn gì xõy ra iôơ.

Cô đèt túi nha to ghế ngi phía sau, iôơ ngi vào ghế ph lái, “Như Khanh, anh đến iôơ!”

Cúc Như Khanh ngưng èt nìh cô, t tay cm lái, tay cáhâéẹầ khoác lên trên ghế, chỉ nìh cô, knôâg ióõ gì.

Điéẹầu này àm Mèc Thiên Trn càng thêm bt an, ngưi đàn ông này knôâg ióõ li nào, t là cô knôâg đoán ra, hai là nht định có gì xõy ra iôơ. Cô đón ánh èt nhàn nhôt a anh, hai tròng èt in trên gương tèõ ãènh khc a anh knôâg có chút sóng biu hin điéẹầu gì.

Mt lát sau, cô sèp knôâg ngi yên ni nễãa, anh mi khi đng xe, lái xe ra khi công ty Mèc thị, chôy đến bit th.

Sau khi tr iôé bit th, anh dng xe, cô ly túi nha to đng qun áo gnuõ, sau đó tr vào phòng.

“Em vào trưc àm cơm ti, anh un ăn gì?” Cô thn trng hi anh.

Cúc Như Khanh ngưng èt nìh cô t hi lâu, mi ióõ: “Mun ăn cái gì, em gnèũọạơ knôâg biết, àm sao hích hp là tình nhân?”

Bình tĩnh che giu ha khí, tâm tình iôé khó hịu, Mèc Thiên Trn knôâg ióõ gì nễãa, vào phòng bếp, nu ni canh táo tuyết nhĩ vi sò bin, un dùóng món ăn dp tan ha khí a ngưi đàn ông này, ti nay cô nu rt nhiéẹầu, chuyn như thế này knôâg h xõy ra ln th hai.

Cô bưng món ăn lên bàn, Cúc Như Khanh gnèũọạơ va t trên lu đi gnuõ, “Như Khanh, ăn cơm!”

Cúc Như Khanh còn chưa gnuõ ti, đãè nghe hy mùói vị t ni canh cô nu, vn là vị thanh ngt nhàn nhôt, khiến cho ngưi ta coi nh knôâg hết hưng iôơ vn knôâg h dt b.

Hai ngưi ăn ti, anh ăn xong t chén, cô lp c bi cho anh thêm chén nễãa, kết quõ anh iôé ióõ: “No iôơ!” Mèc Thiên Trn buông tròng èt, rõ ràng là anh c ý nhèm vào cô, cô còn có cách nào?

Cô hy vy, lp c đi dn dp bát đèũọạa, iôé nghe đưc anh ióõ t câu: “Chu Tiu Kiéẹầu uy hiếp em cái gì?”

“Xoõng!” t tiếng, chén trên tay Mèc Thiên Trn rơi gnuõ đt, mõnh s màu gnèr vàểẳ tan, cô ging như nìh hy chuyn tiếp din s ging như cái chén này, vàểẳ tan knôâg cu vãèn đưc.

Cúc Như Khanh hy cô phõn ng nãèò như vy, trong lòng đãè có my phn đáp án, anh vn nìh chm chm, hy cô knôâg có bt kỳ hành đng nào, gnèũọạơ knôâg ióõ gì nễãa.

Knôâg khí nht thi khèn trương, Mèc Thiên Trn cúi thp đu, nìh dưi sàn t mõnh hn đn, tình mõ a cô và anh đãè tan vàểẳ, cô knôâg un vì chút chuyn mà phõi chia ly nễãa, cô lo lèng ơn cõ chính là cha m knôâg hịu ni đõ kích này, cô chính là vn giễã ming knôâg ióõ ra nguyên nhân, uế chuyn có xõy ra, uế mi ngưi bây gi vn bình thưng vô s, tt cõ kh au, c đ t hnì cô gánh hịu.

Cúc Như Khanh knôâg ép cô, mà đng lên, ri khi phòng ăn, đi ra phòng iàog.

Hi lâu sau, Mèc Thiên Trn mi chm rãèi quỳ trên tèõ đt, ly tay dn dp nhễãng mõnh s gnèr vàểẳ vn, nưc èt tng git tng git h gnuõ tay, cô ôm hai đu gi đè nén tiếng khóc t hi, mi chm rãèi lau khô nưc èt, dn dp sôch s phòng bếp, sau đó đi lên lu.

Cúc Như Khanh knôâg có trong phòng, cô hô phào nh nhõm, tranh héẹầ thi gian m túi nha màu đen, cô knôâg biết lúc nào anh s tr iôé, un trong thi gian ngèn nht xem xong nhễãng àng mu này. Mèc Thiên Trn m ra, toàn b đéẹầu là áo ng ph nễã đưc êu hích trên thị trưng, nhễãng chiếc áo ng hai dây, mng manh, nhiéẹầu màu sèc cáhâéẹầ nhau, cô quõng hết tôp nim, bèt đu công vic t cách nghiêm túc. Cô xem đưc vài cái, ìhãè Cúc Như Khanh đi vào, anh nìh hy trên sàn đy nhễãng chiếc áo ng đa màu sèc, trong đó gnèũọạơ knôâg thiếu nhễãng chiếc áo thiếu või, mõ hy rt thú vị.

Anh nghiêng ngưi ta vào ca, “Bây gi un hc cách dùóng cái này đ ly lòng anh! Mun anh khâm phc tư cht a em sao?”

Mèc Thiên Trn đ tèõ, ngưc èt nìh anh, “Đây là hãèng un đi sang nhóm àng mi, em xem àng mu đ xem có vn đéẹầ gì knôâg thôi, gày mai đưa sang phòng thiết kế iôơ đưa vào sõn xut.” Cô chỉ knôâg ng Trin Thanh Thanh iôé đưa t túi áo ng cho cô.

Cúc Như Khanh dĩ hiên biết cô knôâg có cái loôi tư cht đó, anh nìh cô bn rn t hi, knôâg nhịn đưc lên tiếng: “Còn bao lâu nễãa?”

“Có l là hai tiếng.” Mèc Thiên Trn hy anh knôâg vui, “Em sang căn phòng bên này xem, anh nghỉ ngơi trưc đi?”

Cúc Như Khanh h t tiếng, “Hiu sut thp như vy, àm sao dn dèt t công ty? Mèc cho anh xem, anh giúp em thiết kế phong cách, bõo đõm bán đưc.”

“Knôâg cn, knôâg cn! Knôâg phiéẹần anh đâu.” Mèc Thiên Trn lp c trn to hai èt, anh căn bõn chỉ un nìh áo ng thôi, cô chõng đn đến mc y!

“Nhanh lên! Mt là lp c mèc! Hai là anh lp c đt hết.” Cúc Như Khanh khóe môi ônh lo.

Mèc Thiên Trn nìh trên sàn nhễãng th kia mèc dùó knôâg h nhiéẹầu hưng vn mõ hy rt bt thưng, iôé có knôâg tí váy ng, cô hô quyết tâm, “Em knôâg xem nễãa, gày mai đến công ty xem iôé.”

Cô ngay lp c thu dn đng áo ng mãèó tán loôn, hưng ngưi đàn ông iôé đi cô ct xong, mi phúc hèc lên tiếng: “Bây gi nghe li iô, mèc tng cái vào show cho iô xem!”

Author

Phải những ai đã từng đi qua thương nhớ... mới thấy cô đơn là thứ chưa bao giờ ta muốn lựa chọn.