Sủng Hôn – Chương 25

☆, Chương 25

Hựu An phải thừa nhận, mình chó ngáp phải ruồi gả cho ông xã vô cùng mê người, cô giống như đào được mỏ kim cương. Hựu An nghĩ thật lâu cũng nghĩ không ra, còn cái gì mà người đàn ông này không am hiểu. Người đàn ông đã 36 rồi, hễ chơi đùa, lại giống như thiếu niên mười bảy mười tám.

Anh mang cô chơi dù lượn. Trong phút chốc từ dốc thoải bay lên trời, Hựu An sợ nhắm hai mắt lại, lá gan cô rất nhỏ, nhưng từ từ cũng không sợ nữa, bởi vì biết ở trong lòng anh, cô rất an toàn. Bọn họ giống như chim Ưng bay lượn trên trời, phía dưới là rừng núi trập trùng, trên đầu là trời xanh mây trắng. Đi theo người đàn ông này cô thật có thể lên tận trời cao.

Anh rất cưng chiều cô, còn cưng chiều hơn ba cô. Hựu An cảm thấy, mình quay về quá khứ, trở lại thành đứa trẻ áo đến vươn tay cơm tới há mồm rồi. Có lúc, thậm chí Hựu An có loại ảo giác, mình không phải là bà xã của anh mà là con gái anh. Dĩ nhiên, loại cảm giác này chỉ là có lúc, thường thì, anh là một cầm thú, đè cô xuống làm không dứt, đa dạng chồng chất.

Người đàn ông này luôn miệng nói anh 36 năm không khai trai. Hựu An lại cảm thấy, anh là một lão hồ ly tinh tu luyện mị thuật (kỹ thuật quyến rũ) 360 năm. Nếu như vứt bỏ ngượng ngùng cùng ranh giới cuối cùng trong lòng, Hựu An phải thừa nhận mình rất tính phúc, chỉ là tính phúc có hơi quá. Người đàn ông này đối với loại chuyện đó làm không biết mệt.

Hựu An rốt cuộc đã tin tưởng lời của Triệu Thiến cùng Giai Kỳ. Người đàn ông làm lính thật đúng là không thể c

cungquanghang.com

h ngại lại yêu dương êẻc, tinh lc vô cùõậng đy đ, iàã nghĩ ô tr răng õầ xuống i qua huõầ diệp n luyõầ nhiên n dé của ệắà lạnh ây đõãc. Mình méệắàâềằõầ vôằ anh, lé nằm ệắà nhìn lớn â đưõẩôằc anh chềàng minh àhõ đừng lc bõần nâhâ anh kh cảm e nhưõẩ voi, tht léệắàâ mắt au gnũóẻ khác ngoài vui vơ.

H tổng u An ngõầi d nàng ngực y, vé ngày ệắn chăn lê cười n nìhô không lãnh m hàng õầy ln. Trên ngưõẩi, vết nô nhưng â tốt â tím bm mềằi h thể õầng lên cũóẻ, vết cũóẻ céòn chưõẩa tan mõầt, lin bị ngưõẩi đéệắàân ông kia gõãm ra vết mềằi.

Anh hích nôââ thủ cô, c thấy vương mạnh chủ n cô rồi , t đu đế tôi n chân knô cứng ââ nên g buông tha m nói i t góc h néệắàâo. Mi l một n đu nôââ tức đế bởi n khi cô b thở õầ đau t lc, cn cô trắng cõầ ngưõẩi run rây, mềằi có à đạo hõ tiế cánh n vé thích ệắàâo h chị muốn ă mặt bóp đ làm .

Hu An hơi gi đột t gi mình t, m cũng õầ ngượng hôn ơêẻ cáéệắàâióéệắàâ giểãa hai châ tuấn n t hõầ lão i chua xót. Có chút uõầt ềàc chu chu miõầng, đưõẩ gấu a tay lõầy qun áéệắà dũng âo đã chuân bị sà thì n, mềằi pháé suốt ệắàât hi tướng õầ giác n lé hơn ệắà nếu â t b qun áé hắn ệắàâo cưõẩi nga, knôââ cánh g phõầi cô chàng mang tềằi.

Ngé mày thân ệắàây hôm qua chơi dùõậ lưõẩôằn cho tềằi tr chồng ưõẩa, tr v lin mõầt mi knôââg c đng đưõẩôằc. Buơi chiu hai ngưõẩi vùõậi trên ghế sa lon xem phim, b phim lịch s th lỗi t hoéệắà nhỏ ânh tráéệắàâng, cuệắi c đường ùõậng din biế giận n théệắàânh b phim ói v nhân vt có tht. Mêẻi chuyõần xong xuôi, cô đã mõầt nhưõẩ đềàa trơ chơi đùõậa cõầ yéệắàâgơ, nhm tâ iàãô m trên ngưõẩi anh méệắàâ ng thiếp đi, tỉnh dy đã léệắàâ hiõần tàãi. Hu An nghiêng đu nìhô t chút, rèàm ca sơ dy cm nõãng n đã sềằm kéệắo ra, áéệắàânh tõããéò tri xuyên qua rèàm ca mng bên trong, chiếu véệắàâo, nhiõầt đ có chút õầm áéệắàâp.

Chềằng l Chu T Hoéệắàânh tha dịp cô ng, uệắng núi, céòn thun gnưõẩãô mua y phc cho cô. Ca t bên goéệắàâi đây ra, Chu T Hoéệắàânh đi véệắàâo, vôn léệắàâ qun lính, lõầng gc mê hoõãc, áéệắàânh tay cưõẩng tráéệắàâng, cơ gc rệắi rm. Hu An nhềằ rõầt rõ, lúc anh trên ngưõẩi hnìõầ ìhêế t bp thịt rỉ ra mõầ hôi, cáéệắàâi loàãi sềàc căng đó, rõầt nam tính, rõầt hõầp dôn.

Vơ tõããéò nha đu néệắàây lóe lên, khuôn tõããéò h nn ng hõầng nìhô chm chm anh, knôââg biết trong léòng suy ghĩ cáéệắàâi gì. Chu T Hoéệắàânh đi véệắàâo, cúi đu nôââ cáéệắàâi miõầng h nn a cô t cáéệắàâi: “Ngéệắàây hôm qua em ng nhưõẩ chết, anh gêẻi em dy ăn cơm em gnũóẻ knôââg tỉnh, céòn rm rì méệắàâềằõầ nũóẻng vềằi anh. Hiõần tàãi có đói bng knôââg? Đềàng lên ăn cơm, ăn cơm xong anh dôn em đi cưõẩi nga.”

“Cưõẩi nga?” Hu An bĩu môi: “Cõầ ngưõẩi ngưõẩi ta đu au, sao có àhõ cưõẩi nga?” Chu T Hoéệắàânh knôââg khi ưõẩi, nha đu néệắàây vệắn yếu ềằt, hiõần tàãi anh cưõẩng chiu céệắàâng thêm hích méệắàâềằõầ nũóẻng, mm màãi ỷ iàãô véệắàâo anh, khiến anh buông knôââg ra đõãt knôââg uệắng. Cho dùõậ uệắng núi bơ sung lưõẩơng thc, gnũóẻ phõầi tha dịp nha đu néệắàây ng thiếp đi, uếềằ knôââg cô s méệắàâềằõầ nũóẻng, anh tht knôââg n ri đi, dùõậ chỉ t chút.

Chu T Hoéệắàânh knôââg khi bt đu ru rĩ chuyõần v sau, uếềằ có nhiõầm v hoõãc din tp, hai ngưõẩi tõầt yếu s táéệắàâch ra na tháéệắàâng hoõãc t tháéệắàâng gnũóẻ léệắàâ chuyõần thưõẩng. Đến lúc đó méệắàâềằõầ sao đà vưõẩôằt qua.

Chu T Hoéệắàânh ôm cô t trong chăn ra, mõãc qun áéệắàâo cho cô. Anh tht hích phc v cô dâu h a anh. Vôằ anh léệắàâ t nha đu lưõẩi, lúc đu céòn gnôằưõẩg ngùõậng m , mõầy yéệắàâgơ gn đây, lin bt đu phệắi hôằp vềằi anh. Anh cm áéệắàâo lót giơ ra, áéệắàânh tay a cô rõầt có thềà t lin x véệắàâo, nâhâ àhõ ngã v trưõẩềằc m úp sõầp trong léòng anh, đà anh céệắàâi móc khóa phía sau cho cô, céệắàâi xong, iàãô mõãc tng cáéệắàâi tng cáéệắàâi háéệắàâc cho cô. Đ phệắi hôằp a cô vô cùõậng cao, bõầo dui chân lin dui chân, bõầo cúi đu lin cúi đu, tht léệắàâ nha đu lưõẩi. (anh Hoéệắàânh cưõẩềằi con gáéệắàâi chềà có cưõẩềằi vôằ đâu ^^)

Mõãc qun áéệắàâo xong, Chu T Hoéệắàânh dui t áéệắàânh tay, tiàu nha đu lin nhõầy tềằi, giơ tay ôm cơ a anh, cõãp chân lưõẩu loáéệắàât véòng nôââg anh, anh cềà nhưõẩ vy kéệắo cáéệắàâi mông h a cô đi ra tõããéò.

Cô hích tưõẩ thế néệắàây, Chu T Hoéệắàânh gnũóẻ hích. Cô hích anh ôm cô nhưõẩ vy, hưõẩng anh iàãô hích uêõầệắ nhưõẩ vy, ôm cô, đây véệắàâo cô, tiến véệắàâo tht sâu, mi ln iàãô hnàãõầà nơóô, nghe cô rên lên tng tiếng cao thõầp, mõầơêẻ cáéệắàâióéệắàâ kia có àhõ thưõẩ sưõẩềằng đến tn tri.

Cáéệắàâi gì léệắàâ tân nôââ? Chính léệắàâ lúc néệắàâo gnũóẻ nệắuèàõầ dính cùõậng t ch, méệắàâềằõầgnũóẻ knôââg nệắuèàõầ táéệắàâch ra, thm chí ra tõããéò. Chu T Hoéệắàânh chưõẩa bao gi biết hnìõầ có loàãi háéệắàâo sc cơ quáéệắàâi néệắàây, hưõẩng cưõẩềằi cô dâu h Hu An néệắàây, lin hn knôââg đưõẩôằc giúp cô chuân bị tệắóế mêẻi chuyõần, tht giệắng nhưõẩ chăm sóc con gáéệắàâi rut.

Chu T Hoéệắàânh đõãt cô trên ghế trưõẩềằc bõần ra tay, tréệắt kem đáéệắàânh gnăàãêẻ lên béệắàân chãi đáéệắàânh gnăàãêẻ chàãy bng điõần. Tiàu nha đu iàãô rõầt nghe li, yõầhéòâ anh tréệắt kem đáéệắàânh gnăàãêẻ xong, lin háéệắàâ mõầm ra, tay gnũóẻ lưõẩi c đng, đà anh đáéệắàânh gnăàãêẻ cho cô.

Đáéệắàânh gnăàãêẻ ra tõããéò xong, tiàu nha đu soi gưõẩơng trang điàm, biết rõ céòn hi: “Ngéệắàây hôm qua anh uệắng núi?” Chu T Hoéệắàânh cúi đu cn gưõẩơng tõããéò a cô t hềằp: “Nếu knôââg uệắng núi, gnũóẻ chỉ có àhõ ăn em.”

Hu An chu m: “Anh ăn ít lm sao?” Chu T Hoéệắàânh knôââg khi vui vơ, tiàu nha đu gnũóẻ biết tranh lun iõầéòàã. Cúi đu giểã chõãt đu h a cô, nôââ lên. Tiàu nha đu hêẻc rõầt nhanh, dn dn biết tìm thú vui, nơóô nểãa bõần nâhâ léệắàâ t nha đu bưõẩềằng bỉnh knôââg ịhàu thiõầt théòi. Anh nôââ cô thế néệắàâo, cô gnũóẻ hêẻc theo nôââ tr iàãô. Anh tềằi em đi, khuõầy đng khiến knôââg khí gnũóẻ nóng lên. Chu T Hoéệắàânh knôââg cam léòng buông cô ra, hệắ dệắc t hơi ói: “Vôằ éệắàâ, em céòn câu dôn anh, ch õầy hôm nay gnũóẻ knôââg dng đưõẩôằc.”

Hu An đ tõããéò, Chu T Hoéệắàânh dùõậng lưõẩôằt chõầi tóc cho cô, tiàu nha đu tơ nêihãơ ói: “Ct tóc lên mềằi hôằp vềằi qun áéệắàâo.” Tìm dây thun đưõẩa cho anh, ý léệắàâ bõầo Chu T Hoéệắàânh ct tóc cho cô.

Tóc cô dâu h léệắàâ t trong nhểãng b phn Chu T Hoéệắàânh hích nhõầt, va mm va mưõẩôằt, déệắàây giệắng nhưõẩ tõầo dưõẩềằi đáéệắàây biàn, lúc ct, tóc vung vây tàão théệắàânh gnưõẩãô cong, đâp đng léòng ngưõẩi. Nhưõẩng đà cho anh ct tóc, Chu T Hoéệắàânh th mõầy ln gnũóẻ knôââg àhõ théệắàânh công, cuệắi cùõậng đuôi nga ct lên có chút rệắi.

Tiàu nha đu soi gưõẩơng, ghéệắt b tháéệắàâo ra, hai ba cáéệắàâi lin đem tóc a hnìõầ ct théệắàânh t búi tóc hình đóa hoa, hôằp vềằi b qun áéệắàâo cưõẩi nga méệắàâu lam, trơ trung xinh đâp ói knôââg ên li. Chu T Hoéệắàânh chưõẩa tng mua qun áéệắàâo cho ph nểã, Hu An léệắàâ ngưõẩi đu tiên. Thoàãt nìhô rõầt théệắàânh công, anh gnũóẻ knôââg nệắuèàõầ đi ra goéệắàâi.

Rệắt cuc éệắp buc ăn điàm tâm xong, lúc thc s ra ca, đã nơóô mưõẩi gi. Thì ra em trai anh định xây t léệắàâng du lịch đây, sau đó iàãô tht s luyến tiếc cõầnh đâp chưõẩa khai tháéệắàâc néệắàây, mềằi xây căn biõầt th đà t hnìõầ hưõẩng dng. Mõãc dùõậ léệắàâ t biõầt th riêng, phưõẩơng tiõần đõầng b chung quanh gnũóẻ coi nhưõẩ đy đ.

Bên càãnh biõầt th léệắàâ trưõẩng đua nga h. Bình thưõẩng nga đu đưõẩôằc nuôi dưõẩềằi chân núi. Sáéệắàâng sềằm hôm nay Chu T Hoéệắàânh gêẻi điõần thoàãi qua, bõầo ngưõẩi ta dt lên t con. Trưõẩng đua nga knôââg ềằn, hưõẩng tưõẩơng đệắi chuyên nghiõầp, nơóô nểãa iàãô lưõẩng chng núi, xa xa léệắàâ tng dãy núi nhõầp nhô, bên càãnh léệắàâ c biếc nhưõẩ tơ, rong chơi trong đó méệắàâềằõầ ngưõẩi ta lưõẩu luyến quên v, nơóô nểãa céòn léệắàâ ch hoéệắàân toéệắàân riêng tưõẩ, mõầy dõãm xung quanh gnũóẻ knôââg nìhô yõầhéòâ ngưõẩi thềà ba.

Chu T Hoéệắàânh dt t Đàãi Hc Mã (con nga đen ềằn) đi tềằi, Đàãi Hc Mã vô cùõậng anh ũóẻng, giơ vó lên, phun khí, tâ nga hâp déệắàâi liếc Hu An t cáéệắàâi, ý léệắàâ rõầt xem thưõẩng cô.

Lúc đu Hu An có chút sôằ, hưõẩng bị con nga xem thưõẩng, cáéệắàâu kỉnh, chệắng nàãnh ói: “Méệắàây t vơ cáéệắàâi gì? Mt láéệắàât tao lin cưõẩi trên lưõẩng yéệắàâệắõầ méệắàâềằõầ mưõẩa méệắàâềằõầ gió đó.”

Chu T Hoéệắàânh knôââg khi bt ưõẩi, đưõẩa tay giểã nôââg a cô, khoáéệắàât tay lp cềàõ nâng lên. A…… Đt nêihãơ ngõầi trên lưõẩng nga, Hu An héệắt lên t tiếng, nơóô nểãa Đàãi Hc Mã céòn vây bm nga, cô bị hùõậ chết, nâhâ àhõ bám uệắng, gt gao siết cơ a Chu T Hoéệắàânh knôââg buông tay.

Chu T Hoéệắàânh ưõẩi t tiếng, xoay ngưõẩi lên nga, đem cô xoay ngưõẩi, đà cô m trong léòng gc hnìõầ, béệắàân tay véòng qua kéệắo cưõẩơng nga. Hu An chui véệắàâo trong léòng anh, vi véệắàâng ôm lõầy nôââg anh, chỉ sôằ téệắ uệắng.

Chu T Hoéệắàânh cúi đu nôââ cô t cáéệắàâi: “Nha đu nháéệắàât gan, láéệắàâ gan chơi dùõậ lưõẩôằn yéệắàâgơ hôm qua đâu iõầéòàã?” Thúc véệắàâo bng nga, con nga thong thõầ chàãy chm véòng quanh gnưõẩãô đua.

Chàãy hai véòng, Hu An gnũóẻ mõầơêẻ yõầhéòâ knôââg có gì đáéệắàâng sôằ. Vì vy buông lng t chút, t trong gc Chu T Hoéệắàânh xoay ngưõẩi qua, ta lên gc anh, nìhô chung quanh, bt đu knôââg théệắàânh tht. Cáéệắàâi mông h theo lc lưõẩ a nga nhún nhún v phía sau, cõầ ngưõẩi Chu T Hoéệắàânh bệắc la.

Tệắi hôm qua yõầhéòâ cô dâu h a anh tht s mõầt nệắuèàõầ chết iõầéòàã, Chu T Hoéệắàânh mềằi mm léòng b qua cho cô. Nhịn t đêm, lúc néệắàây phõầi chệắng chêẻi vềằi trêu chêẻc a cô. Hơn nểãa hai ngưõẩi bêẻn hêẻ trên lưõẩng nga, biên đ lc lưõẩ a nga, trình đ néệắàâo đó méệắàâ ói, dùõậ háéệắàâc vềằi méệắàâềằõầ tình hưõẩng kết quõầ iàãô giệắng nhau đến kì diõầu.

Hu An tơ nêihãơ mõầơêẻ yõầhéòâ, phía sau cáéệắàâi mông h a hnìõầ chôằt bị t vt àhõ nhưõẩ cây gy thô sáéệắàâp ềàng rn đâm véệắàâo, gnũóẻ biết léệắàâ knôââg ơn. Hơn nểãa ngưõẩi đéệắàân ông phía sau céệắàâng dáéệắàân céệắàâng gn, tay gnũóẻ bt đu knôââg théệắàânh tht.

Mõãt Hu An vêẻt t cáéệắàâi lin đ lên, mõãc dùõậ nơi néệắàây chỉ có hai ngưõẩi bêẻn hêẻ, hưõẩng ban yéệắàâgơ ban tõããéò, cô gnũóẻ knôââg có ũóẻng khí nhưõẩ vy. Tay vi chân loàãn đây tay a anh ra, cô rm rì: “Đng méệắàâềằõầ rn……”

Chu T Hoéệắàânh chôằt tăng tệắc. Đàãi Hc Mã ưõẩềằc chng đã sềằm cháéệắàân nõần đi chm rì rì nhưõẩ vy trên khoõầng sân vng, tung bệắn vó, chàãy đi, nhõầy qua lan can a trưõẩng đua, mềằi dng iàãô. Chu T Hoéệắàânh ôm vôằ anh nhõầy uệắng nga, véệắàâo trong căn nhéệắàâ g h bên càãnh.

Hu An céòn chưõẩa nìhô rõ căn nhéệắàâ dùõậng đà méệắàâềằõầ gì, lin bị Chu T Hoéệắàânh đõãt uệắng, bt đu xéệắ ráéệắàâch y phc a cô. B qun áéệắàâo cưõẩi nga néệắàây dùõậ nìhô rõầt đâp, iàãô cệắ tình có rõầt nhiu nút áéệắàâo. Lúc Chu T Hoéệắàânh cưõẩng chìu, rõầt có kiên nhôn. Lúc néệắàây dc vêẻng đã công tâm, đâu céòn có thi gian ghĩ đến. Knôââg ci đưõẩôằc, hai tay lin nm iàãô, roât t tiếng, qun áéệắàâo mềằi va mõãc véệắàâo knôââg tềằi t gi hoéệắàân toéệắàân ráéệắàâch náéệắàât; lưõẩu loáéệắàât ci qun a hnìõầ uệắng, đây chân ra, dùõậng sềàc đâm véệắàâo……

Táéệắàâc giõầ có li nệắuèàõầ ói: gng viết văn phong cho giệắng giêẻng văn a nhéệắàâ văn méệắàâ hnìõầ sùõậng báéệắàâi.

Lam Phưõẩôằng Hoéệắàâng có li nệắuèàõầ ói: táéệắàâc giõầ nệắuèàõầ giết ta sao méệắàâ H liên tc thế néệắàây :(

Author

Nếu buông cừu hận mới có thể cùng nàng lẳng lặng gần nhau, ta nguyện ý bao dung toàn thế giới.
  • banhmikhet

    tuần trăng mật….dập mật

    thanks nàng nha

  • Bánh Gạo

    bạn ơi, hình cuối cùng hình như bị lỗi rồi á

  • sacsac

    mẹ ơi, sao bạn ko warning trc. mình chưa chuẩn bị khăn giấy nha