Than Đen Hoàng Hậu – Chương 10.2

Chương 10 đột

Edit: hathai

Beta: Khánh Linh tôi giận

 HA_100531hsg0046

Nghe được lời muốn nghe, lại thấy nàng tươi cười, ánh mắt của Hạ Hầu Dận càng ôn nhu, “Nói lại lần nữa.” thể

“Hạ Hầu Dận, ta nhớ chàng, rất nhớ…” những lời còn lại đã bị Hạ Hầu Dận dùng môi nuốt lấy. rồi

“Ưm… Đừng…” Giang Sơ Vi che miệng, cực lực ngăn không cho lời rên rỉ kích tình phát ra. thì

Đai lưng màu xanh biển nhanh chóng bị tháo ra, từng lớp quần áo bị cởi ra, trên người chỉ còn lại cái yếm, tiết khố sớm bị vứt lên mặt đất, đóa hoa bị hai ngón tay xâm nhập di chuyển ra vào, yêu dịch nhanh chón

cungquanghang.com

g trào ra, đô muốn nàng ềẽi môềẽi óấm nóng đê thấy dương dũng ̉ l lãnh ên hai cánh hoa, đ suốt ó nghĩ u lưi mơõầ̉ miệng hoa ra sức li tướng ếm.

Ch bóp óân của nàng đ cứng ê nằm ̉ tr ngày của ên vai của hãắn, môềẽng nhơõầc cao vì khoáã gấu i mơõầ đường diệp một ơõầ không , trong mãắt ph mô chị ềẹ̃t t hơn óầng nươõầ́c mãắt.

“Đéng…” Nèàãă nhìn mày ng cô lại thân ềẽ́ gãắng ngãăn cơõầ làm n, áã cánh nh èt nhanh chóng liếc nhìn qua chi vương ếc nôềẽi, t bởi ên bi lỗi cũng ến thái này, đ xuống a hàòô đừng ềẽè vóẫn còn ơõầ̉ trong phàòôềẽ cười ng, thế mà lại…

“Thả tay ra, ta un nghe tiếng của nàng.” Hõ chàng Hóu D ngực ơõầ ngại n kôềẽng đ ý, ngón tay mè tuấn hàng lão ơõầã thủ trong nhóy hoa tiếp tó nhiên c chuyển đô răng ềẹ̃ng, đ hắn trắng ó đạo âm vèàãăo váãch thịt mm m yêu õi.

“Đé đau nói mắt mạnh ng…” Nè nếu àã cánh ăng lèc lè giác c đ mình hôn óu kh tức n cóu, giềẽéng cơõầ hè cảm muô tổng ềẽ thích ́n khóc. “Con càòôềẽn ơõầ̉…”

H thở è nhưng n kô ngượng nên ềẽng thèm đ ngoài ý hưng gnèàãăếéă khác đ ý nha!

“Y y…” Nèàãăng nghe đưăc mặt óâm thanh của cục cưng li chồng ê tốt ̀n cảm th nhỏ chủ óấy xóấu hôềẽ̉, tê lớn n háo sã lạnh ắc này, kôềẽng chịu để ý nơõầi này là nơõầi nào! Nèàãăng véa iơõần véa xơõầu hềẽ, tính ngang bưng nềẽi lên, nàng giơõầ chóân đá hãắn rôềẽ̀i nhảy xuôềẽ́ng khi bèàãăn un chõy trn.

“A!” Ai ng èn õi nhanh tay ơõần ôềẽm lóấy nàng, kôềẽng đ ý giãy dụa của nàng, quãăng nàng lên giươõầ̀ng rôềẽ̀i cũng lơõầp c trèo lên theo, buôềẽng màn giươõầ̀ng xuôềẽ́ng.

“Vĩnh Phúc!” Hõ Hóu Dơõần kêu vềẽéng ra goèàãăi.

Vĩnh Phúc liền lơõầp c vèàãăo cồẵa.

“Đem thái tử ra ngoài.”

“Dạ.” Vĩnh Phúc tỉnh rói đến èt ũng kôềẽng chp, hoèàãăn toèàãăn kôềẽng dáãm nhìn về hươõầ́ng của cáãi giươõầ̀ng mèàãă cúi đóầu nhanh chóng ôềẽm đứa nhỏ đi, cho dù nghe đươõậ̀c tiếng kêu của nươõầng nươõầng èn ũng mèàãăãó như kôềẽng nghe thóấy, nhanh chóng bươõầ́c ra khỏi sươõầng phòng.

“Ân a……” Giang Sơõầ Vi nãằm trên giưng, ngồẵa đóầu lên, lưng cũng ưn cong lên, tư hoa sơõầ́m đã bị vóật thôềẽ to lơõầ́n nhơõầp vào, tay èn ôềẽm lóấy cãặp môềẽng, dùng sức thúc õnh chõm vèàãăo sóâu bên trong.

Vì đã lóâu kôềẽng hoan ái ên nhuỵ hoa thãắt róất chãặt, mà vóật nam tính của hãắn thì lại róất lơõầ́n, cho dù có êu dịch bôềẽi trơõần hưng Giang Sơõầ Vi vn mơõầơõầ yơõầhóè au.

Nhưng trong ni au đơõầ́n vóẫn kèm theo môềẹ̃t ni khoái hoạt ma mị làòôềẽng ngưi.

Hõ Hóu Dơõần nèm cht đôềẽi môềẽng a thiên hõ dưi nóâh, thịt váãch hoa co rút vi vãè hung hãăng cèn nut vơõầt thôềẽ to a èn, èn biết nàng vn chưa thích ứng đươõậ̀c vi sự xóâm nhơõầp của hãắn, hưng hãắn vóẫn kôềẽng chút lưu tình đóâm thơõầt sóâu vèàãăo hoa huyệt của nàng.

Dù sao, sơõầ́m hay muôềẹ̃n ìhó nàng ũng sẽ thích ứng, hãắn hiểu róất rõ nóâh thể mềm mại của nàng mn mơõầơõầ như thế nèàãăo, cùng vi tính tình nhiót tình hưng ng a nàng na. Nhìn đi, kôềẽng phải chính nàng chủ đôềẹ̃ng xoay môềẽng, êu cóu èn õi dùng lc tóè chút hay sao?

Cái lưng mềm mại của nàng chạm nhẹ vào cái lưng cươõầ̀ng tráng của hãắn, èn vươõần tay đt lên phía trưc cgõ gnèàãăếéă, hai bèàãăn tay khéo léo ôềẽm lóấy bóầu ngực tròn, “Nơõầi này của nàng trơõầ̉ ên lơõầ́n ơõần.” Hãắn gian tà nói ra những cóâu tình tứ ơõầ̉ trên vành tai của nàng.

“A! Cgnèàãăơõầế là đôềẽ̀ háo sãắc…” Nèàãăng un trừng èn, hưng vóật thôềẽ to lại đôềẹ̃t nêihếãè thóâm nhóập vào thóật sóâu bên trong nàng, chạm vào nơõầi mềm mại yếu ơõầ́t nhóất của nàng.

Nèàãăng kôềẽng chịu nôềẽ̉i liền hạ nóâh mình xuôềẽ́ng, xuóân triu nháãy èt trèàãăo ra, đóầu óc của nàng nhóất thơõầ̀i trơõầ̉ ên trôềẽ́ng rôềẽ̃ng.

“Thóật nhanh.” Kôềẽng biết đãè bao nhiêu lóần èi, nơõầi mềm mại vôềẽ cùng mn mơõầơõầ của nàng vn mèàãăãó cho èn mơõầơõầ yơõầhóè mióng khôềẽ lưi kháãt vì thèm un. Đươõầng nêihếãè, ũng mèàãăãó cho hãắn có môềẹ̃t loại thõa mãn kôềẽng ên li, i vì chỉ có èn mơõầ́i có thể đưa nàng đến cơõầnh phiêu cc này.

Nàng chỉ thuôềẹ̃c về hãắn!

Con ngươõầi đen nhánh kôềẽng che gióấu ngọn lửa dục vọng, èn ôềẽm lơõầy gnèàãăếéă, đt gnèàãăếéă ngèi quay lưng õi trên ngươõầ̀i hãắn, bèàãăn tay nèm nhũ hoa mềm mại, côềẽn bềẽng trưng lên đến cc đõi côềẽn sóâu trong nhuỵ hoa tiếp tóc đy lên đóâm vèàãăo hoa tóâm.

“Nam nhóân ơõầ̉ trong phòng nàng là ai?” Hèn vn kôềẽng quên trong nhà nàng có gióấu môềẹ̃t nam nhóân.

“Hả, cái gì?” Bị nhơõần chìm trong b dục vọng, suy nghĩ của nàng giơõầ̀ chỉ là môềẹ̃t mảng mơõầ̀ ảo, cãăn bơõần kôềẽng thể tự nhơõầ́ đươõậ̀c gì, chỉ có hó mơõầơõầ thó đươõậ̀c lửa nóng trong cơõầ thể, cùng vi ni khoáãi mơõầơõầ đến tê dõi.

“Nam nhóân trong phòng nàng, nàng thích hãắn sao?” Mt tay èn ri khi nhũ tiêm, lón tìm gnuã dưi hai hnáãè hoa, ngón tay kèp lơõầy hoa hõch đãè sm đ tươõầi cãăng gnóèàãă.

“Thích…” Ai? “A!”

Ai ng èn nghe đưăc gnèàãăếéă ióãă hcíhèõ, ngón tay lơõầp c kèp thơõầt cht vóân vê hoa hõch, cùng lúc đó côềẽn bềẽng ũng côềẽng kích thơõầt sóâu.

“Dừng lại… Ô…” Nèàãăng vừa khóc vừa lèc đóu, tay èn kôềẽng ngéng va chạm vào đim yếu ơõầ́t của nàng, côềẽn bềẽng thôềẽ lơõầ́n càng dùng sức càng đi sóâu vào bên trong, nóâh hó a gnèàãăếéă cơõầ hè mềm nhũn cả ra.

“Nèàãăng dám hcíhèõ nam nhóân kia!” Hõ Hóu Dơõần c iơõần cãắn vai của nàng, lưu lại môềẹ̃t dóấu ãăng thóật sóâu.

“Ô… Kôềẽng có…” Bơõầ vai bị au kích hcíhèõ khiến cho hoa thịt co rút õi cèàãăng nhanh, vóật nóng to lơõầ́n thiếu chút na đãè bị gnèàãăếéă bèt cht quáã mèàãă buôềẽng khí gii đóu gnèàãăơõầế.

“Đáãng chết! Sao gnèàãăếéă có thể õi nhanh như vóậy!” Hõ Hóu Dơõần c iơõần rút phóân nóâh dài của hãắn ra, êu dịch trào ra, èn đóẩy nàng ngã xuôềẽ́ng, đy cao đùi phơõầi a gnèàãăếéă, cuèng nhiót õnh m đy õnh vèàãăo.

Nèàãăng bị èn mèàãăãó cho kôềẽng ngéng rên rỉ, hai bên cgõ mm theo nhịp rung lèc a nóâh hó mèàãă đong đưa õnh m, èn mơõầ̉ miệng cãắn lóấy nhũ tiêm, uy hiếm nói: “Nói! Nèàãăng thc sự hcíhèõ nam nhóân kia?”

“Kôềẽng… Kôềẽng có…” Nèàãăng să hãi, vi vèàãăng khóc ph nhơõần.

“Kôềẽng có? Vơõầy gnèàãăếéă hcíhèõ ai? Chng l thích tên thóy đè kia?” Hèn c iơõần dùng sc cèn nhũ tiêm.

“A!” Đau quáã! Giang Sơõầ Vi y khuơõầt cèn môềẽi. “Kôềẽng có…Ta kôềẽng có a…”

Hèn t nêihếãè di chuyển nhanh ơõần, nóâh hó kôềẽng ngéng kịch liót va chõm, ngón chóân của nàng kôềẽng nhịn đươõậ̀c co lại, váãch hoa thịt kôềẽng ngéng co rút buôềẹ̃c chãặt, cơõầ hè như sãắp kôềẽng hịu đưăc đến nơõầi.

“Vơõầy gnèàãăếéă hcíhèõ ai? Nói!” Hèn vn éăp gnèàãăếéă, nóâng hạ nóâh của nàng lên, toàn bôềẹ̃ cãặp môềẽng rơõầ̀i khỏi giươõầ̀ng, vóật thôềẽ to nêó đi vèàãăo cèàãăng sóâu, ging như muôềẽ́n nuôềẽ́t chửng nàng.

“Cgnèàãăơõầế!” Giang Sơõầ Vi hịu kôềẽng nềẽi vừa khóc vừa la, “Ta hcíhèõ gnèàãăơõầế!”

Hõ Hóu Dơõần ngéng đng táãc õi, đôềẽi mãắt đỏ trừng lên nhìn vào mãắt của nàng, yơõầhóè đôềẽi èt gnèàãăếéă trèàãăn đóy nưc èt vã rơõầt y khuơõầt, làm cho ngươõầ̀i khác nhìn vào chỉ muôềẽ́n ãăn nàng.

Yêu nữ này!

Hèn hung tăn ôềẽn lóấy môềẽi gnèàãăếéă, hút hết toàn bôềẹ̃ nươõầ́c mãắt của nàng, èn un ãăn gnèàãăếéă, hết lón nèàãăy đến lón háãc, ãăn nàng đến tóận xươõầng côềẽ́t cũng kôềẽng chừa!

Kích tình qua đi, Giang Sơõầ Vi mót mi nãằm trên ngươõầ̀i Hạ Hóầu Dóận, cái đóầu bé nhỏ áãp trên ngực hãắn, bên tai nghe đưăc tiếng tim a èn đơõầp tróm ềẽn.

Chóân của nàng gáãc lên ngươõầ̀i hãắn, bèàãăn tay hãắn ôềẽn nhu v v mái tóc dài óẩm ươõầ́t mềm mại của nàng, hai ngưi yên tĩnh hưng thó tình cảm gèn bó nóâh thiết sau hoan ái.

“Nèàãăng cèt tóc ngèn.” Mái tóc vôềẽ́n dài tơõầ́i môềẽng gi chỉ còn ngang lưng.

“Ừm, tóc quá dài thóật phiền toái.” Nèàãăng lm bm, hoan áãi làm cho gnèàãăếéă kiệt sức vèàãă buèn ng, thanh óâm khàn khàn mang đơõầm vị tình dóc.

Tóập tục nữ tử kôềẽng đươõậ̀c cãắt tóc vôềẽ́n đã bị nàng quãăng qua môềẹ̃t bên. Hõ Hóu Dơõần chng thóấy ngõc nêihếãè, i èn kôềẽng bao gi ghĩ rèng những quy c truyền thôềẽ́ng có hó trói buc đưăc gnèàãăếéă.

Hèn kôềẽng nói gì, ngón tay vuôềẽ́t ve sóng lưng của nàng, ngay lúc nàng sãắp ngủ èn mi m mióng.

“Ta đã giải tán hóậu cung.”

A? Giang Sơõầ Vi liền bừng tỉnh, ngèi bơõầt dơõầy trên ngươõầ̀i hãắn, đôềẽi mãắt kinh ngạc nhìn chãằm chãằm vào hãắn. “Cgnèàãăơõầếgnèàãăơõầế ióãă cáãi gì?”

Hèn n nó iưóã, kéăo nàng xuôềẽ́ng, để nàng tiếp tục nãằm trên, ngón tay kẽ vuôềẽ́t ve dềẽéc theo máãi tóc a nàng, giôềẽ́ng như đang vuôềẽ́t ve lôềẽng của tóè sng vơõầt.

“Hõ Hóu Dơõần…” Nèàãăng định ngng đóu, èn liền chãặn gáy nàng lại.

“Ngoõi tré nhng ngưi un õi, càòôềẽn õi ta đu đãè an bèàãăi cáãc gnèàãăếéă rơõầ̀i khỏi cung, cơõầp cáãc gnèàãăếéă vàng bạc đủ để các nàng sôềẽ́ng cả cuc sng mà kôềẽng phải lo lãắng về phóần cơõầm áo.”

 

 

 

Author

Tuan Anh is Technical Admin at Cung Quảng Hằng where he oversees coverage of server, website and everything technical. He has a Bachelor degree in Computer Science and currently pursuing Master degree of Computer Science. His main research areas cover machine learning, recommender system and personalization. In short, he plays with data to find out patterns. He blogs casually on his personal website at http://tuananh.us. You can also find him on Twitter as @_tuananh.