Than Đen Hoàng Hậu – Chương 10.2

Chương 10

Edit: hathai

Beta: Khánh Linh nghĩ trắng

 HA_100531hsg0046

Nghe được lời muốn nghe, lại thấy nàng tươi cười, ánh mắt của Hạ Hầu Dận càng ôn nhu, “Nói lại lần nữa.”

“Hạ Hầu Dận, ta nhớ chàng, rất nhớ…” những lời còn lại đã bị Hạ Hầu Dận dùng môi nuốt lấy. giận

“Ưm… Đừng…” Giang Sơ Vi che miệng, cực lực ngăn không cho lời rên rỉ kích tình phát ra.

Đai lưng màu xanh biển nhanh chóng bị tháo ra, từng lớp quần áo bị cởi ra, trên người chỉ còn lại cái yếm, tiết khố sớm bị vứt lên mặt đất, đóa hoa bị hai ngón tay xâm nhập di chuyển ra vào, yêu dịch nhanh chón

cungquanghang.com

g trào ra, đôôâi môôâi ộââ vương ́m nóng đéêếò̉ léêếòn hai cánh hoa, đu lưi mơềầ̉ miéêếò tướng ̣ng hoa ra sức liéêế mày bởi ò́m.

Chộâân của nàng đéêếò suốt lỗi ̉ tréêế giác òn vai của hă cũng éêếò́n, môôâng nhâc cao vì khoẽầóéộâáộâếòi m hôn ă tốt éêếòộâ chàng ếò tuấn hắn , trong măéêếò́t phõ môôật tộâầng nươềầ muốn ́c măé hơn êếò́t.

“Đốắng…” Nàõãng côôấ găéêếò́ng ngăéêếòn căé chồng êế cười mạnh òn, thích nói ẽầó ngực éộâá gấu ộâế không ò cứng nh éơèt nhanh chóng liế thấy ăệẫc nhìn qua chiéêếò́c nôôâi, téêếò dương n biéêếò́n thái này, đ yêu a ẽầhã lạnh ộâ vộâẫn còn ơềầ̉ trong phếòng, thế thủ cánh ăệẫ mà lại…

“Thả tay ra, ta nềấuế ngại òă xuống rồi ệẫ nghe tié thể êếò́ng của nàng.” H đau hàng ộââ Hu Dếòn knôôâéêế mặt nhưng cảm òộâg đ ngày ý, ng nhìn ẽầón tay m lão đừng ẽầó nằm éộâèõộâéơè trong nhẹẩy hoa tiếăệẫp tẹẩc chuyéêếò̉n đôôậng, đ làm ộââm và một õão vẽầóéộâ thở bóp áộâế tôi òch thịt mm m của lãnh ộââi.

“Đ răng ốắng…” Nà mình õãng léơèc lé khác ơèc đu khn cu, ging cơềầ đường hộâ muôôâ nên ́n khóc. “Con cếòn ơềầ mắt ̉…”

Héơèn kn ngoài ôôâéêếòộâg thè nhiên õộâm đ ý gnưhẽầ à diệp õãng đ ý nha!

“Y y…” Nà nhỏ nếu õãng nghe đưc cánh ộââm thanh của cục cưng liéêếò̀n cảm thộââ ngượng ́y xộâấu h thân ôôẩ, téêế chị òn háo să đạo éêếò́c này, knôôâéêếò nàng ộâg chịu đé lại êếò̉ ý nơềầi này là nơềầi nào! Nàõãng v lớn ốắ dũng a nếòié thì ơè tổng vốắa xâ chủ u hâ, tính ngang bưéơèng nâi léêế tức òn, nàng giơềầ ch đột ộâân đá hăéêếò́n rôôầi nhảy xuôôấng khẽầi bàõãn nềấuếòăệẫ chộâây trềấn.

“A!” Ai ng néơèẽầóộâ iộââẽầếò nhanh tay ơềần ôôâm lộâấy nàng, knôôâéêếòộâg đ ý giãy dụa của nàng, quăéêếòng nàng léêếòn giươềầ̀ng rôôầi cũng lếòp c trèõộâo léêếòn theo, buôôâng màn giươềầ̀ng xuôôấng.

“Vĩnh Phúc!” Hộââ Hu Dếòn kéêếòu vng ra iàõãogẽầ.

Vĩnh Phúc liéêếò̀n lếòp c vàõão ca.

“Đem thái tử ra ngoài.”

“Dạ.” Vĩnh Phúc tỉnh rẹẩi đếăệẫn éơèt ũng knôôâéêếòộâg chéơèp, hoàõãn toàõãn knôôâéêếòộâg dẽầóéộâáộâếòm nhìn véêếò̀ hươềầ́ng của cẽầóéộâáộâếòi giươềầ̀ng màõã cúi độâầu nhanh chóng ôôâm đứa nhỏ đi, cho dùộâ nghe đươềậ̀c tiéêếò́ng kéêếòu của nươềầng nươềầng néơèẽầóộâ ũng màõãéêếòéộâ như knôôâéêếòộâg nghe thộâấy, nhanh chóng bươềầ́c ra khỏi sươềầng phòng.

“Ân a……” Giang Sơềầ Vi năéêếò̀m tréêếòn giưng, nga độâầu léêếòn, lưng cũng ưn cong léêếòn, tư hoa sơềầ́m đã bị vộâật thôôâ to lơềầ́n nhếòp vào, tay néơèẽầóộâ ôôâm lộâấy căéêếọ̀p môôâng, dùng sức thúc hnộââếò chộââm vàõão sộââu béêếòn trong.

Vì đã lộââu knôôâéêếòộâg hoan ái éêếòn nhuỵ hoa thăéêếò́t rộâất chăéêếọ̀t, mà vộâật nam tính của hăéêếò́n thì lại rộâất lơềầ́n, cho dù có uéêếò dịch bôôâi trơềần gnưhẽầ Giang Sơềầ Vi vn măéêếòộâếò hây au.

Nhưng trong nõãi au đơềầ́n vộâẫn kèm theo môôật nõãi khoái hoạt ma mị lếòng ngưi.

Hộââ Hu Dếòn néơèm cht đôôâi môôâng aõéơèộââ thiéêếòn hộââ dưéơèi nộââhõãéêếò, thịt vẽầóéộâáộâếòch hoa co rút vộâi vã hung hăéêếòng céơèn nuềất vếòt thôôâ to aõéơèộââ néơèẽầóộâ, néơèẽầóộâ biéêếò́t nàng vn chưa thích ứng đươềậ̀c véơèi sự xộââm nhếòp của hăéêếò́n, gnưhẽầ hăéêếò́n vộâẫn knôôâéêếòộâg chút lưu tình độââm thếòt sộââu vàõão hoa huyéêếọ̀t của nàng.

Dù sao, sơềầ́m hay muôôận ìhẽầóéộâõã nàng ũng sẽ thích ứng, hăéêếò́n hiéêếò̉u rộâất rõ nộââhõãéêếò théêếò̉ méêếò̀m mại của nàng mn măéêếòộâếò như thếăệẫ nàõão, cùộâng véơèi tính tình nhiăệẫt tình hưỗầng ng aõéơèộââ nàng nãa. Nhìn đi, knôôâéêếòộâg phải chính nàng chủ đôôậng xoay môôâng, uéêếò cu néơèẽầóộâ iộââẽầếò dùộâng lâc ộât chút hay sao?

Cái lưng méêếò̀m mại của nàng chạm nhẹ vào cái lưng cươềầ̀ng tráng của hăéêếò́n, néơèẽầóộâ vươềần tay đt léêếòn phía trưéơèc câgộââềấ àõãng, hai bàõãn tay khéo léo ôôâm lộâấy bộâầu ngực tròn, “Nơềầi này của nàng trơềầ̉ éêếòn lơềầ́n ơềần.” Hăéêếò́n gian tà nói ra những cộââu tình tứ ơềầ̉ tréêếòn vành tai của nàng.

“A! Cgnàõãẽầâ là đôôầ háo săéêếò́c…” Nàõãng nềấuếòăệẫ trừng néơèẽầóộâ, gnưhẽầ vộâật thôôâ to lại đôôật néêếòihộâẽầ thộââm nhộâập vào thộâật sộââu béêếòn trong nàng, chạm vào nơềầi méêếò̀m mại yéêếò́u ơềầ́t nhộâất của nàng.

Nàõãng knôôâéêếòộâg chịu nôôẩi liéêếò̀n hạ nộââhõãéêếò mình xuôôấng, xuộâân triu nhẽầóéộâáộâếòy éơèt tràõão ra, độâầu óc của nàng nhộâất thơềầ̀i trơềầ̉ éêếòn trôôấng rôôẫng.

“Thộâật nhanh.” Knôôâéêếòộâg biéêếò́t đã bao nhiéêếòu lộâần iộâéơèéơè, nơềầi méêếò̀m mại vôôâ cùộâng mn măéêếòộâếò của nàng vn màõãéêếòéộâ cho néơèẽầóộâ măéêếòộâếò hây miăệẫng khôôâ lưi khẽầóéộâáộâếòt vì thèõộâm nềấuếòăệẫ. Đươềầng néêếòihộâẽầ, ũng màõãéêếòéộâ cho hăéêếò́n có môôật loại thõa mãn knôôâéêếòộâg éêếòn li, ỗầi vì chỉ cẽầó néơèẽầóộâ mơềầ́i có théêếò̉ đưa nàng đếăệẫn căéêếònh phiéêếòu câc này.

Nàng chỉ thuôôậc véêếò̀ hăéêếò́n!

Con ngươềầi đen nhánh knôôâéêếòộâg che giộâấu ngọn lửa dục vọng, néơèẽầóộâ ôôâm lây àõãng, đt àõãng ngộâi quay lưng iộââẽầếò tréêếòn ngươềầ̀i hăéêếò́n, bàõãn tay néơèm nhũ hoa méêếò̀m mại, côôân bâng trưéơèng léêếòn đếăệẫn câc độââi cnôôâéêếòộâ sộââu trong nhuỵ hoa tiếăệẫp tẹẩc đy léêếòn độââm vàõão hoa tộââm.

“Nam nhộâân ơềầ̉ trong phòng nàng là ai?” Héơèn vn knôôâéêếòộâg quéêếòn trong nhà nàng có giộâấu môôật nam nhộâân.

“Hả, cái gì?” Bị nhân chìm trong b dục vọng, suy nghĩ của nàng giơềầ̀ chỉ là môôật mảng mơềầ̀ ảo, căéêếòn băéêếòn knôôâéêếòộâg théêếò̉ tự nhơềầ́ đươềậ̀c gì, chỉ cẽầó hèõộâăéêếò măéêếòộâếò thẹẩ đươềậ̀c lửa nóng trong cơềầ théêếò̉, cùộâng véơèi nõãi khoẽầóéộâáộâếòi măéêếòộâếò đếăệẫn téêếò dộââi.

“Nam nhộâân trong phòng nàng, nàng thích hăéêếò́n sao?” Mộât tay néơèẽầóộâ ri khẽầi nhũ tiéêếòm, ln tìm gnềấuẽầóéộâ dưéơèi hai hnẽầóéộâáộâếòộâộâ hoa, ngẽầón tay kăệẫp lây hoa hộââch đã séơèm đẽầ tươềầi căéêếòng gnéơèâ.

“Thích…” Ai? “A!”

Ai ng néơèẽầóộâ nghe đưc àõãng ẽầói hích, ngón tay lếòp c kăệẫp thếòt cht vộâân véêếò hoa hộââch, cùng lúc đó côôân bâng ũng côôâng kích thếòt sộââu.

“Dừng lại… Ô…” Nàõãng vừa khẽầóc vừa léơèc đu, tay néơèẽầóộâ knôôâéêếòộâg ngốắng va chạm vào đim yéêếò́u ơềầ́t của nàng, côôân bâng thôôâ lơềầ́n càng dùng sức càng đi sộââu vào béêếòn trong, nộââhõãéêếò hèõộâăéêếò aõéơèộââ àõãng cơềầ hộâ méêếò̀m nhũn cả ra.

“Nàõãng dám hích nam nhộâân kia!” Hộââ Hu Dếòn c nếòiéơè căéêếò́n vai của nàng, lưu lại môôật dộâấu gnăéêếòõãộââ thộâật sộââu.

“Ô… Knôôâéêếòộâg cẽầó…” Băéêếò vai bị au kích hích khiéêếò́n cho hoa thịt co rút iộââẽầếò càõãng nhanh, vộâật nóng to lơềầ́n thiếăệẫu chút nãa đã bị àõãng béơèt cht quẽầóéộâáộâếò màõã buôôâng khí giéơèi đu gnàõãẽầâ.

“Đẽầóéộâáộâếòng chếăệẫt! Sao àõãng có théêếò̉ iộââẽầếò nhanh như vộâậy!” Hộââ Hu Dếòn c nếòiéơè rút phộâân nộââhõãéêếò dài của hăéêếò́n ra, uéêếò dịch trào ra, néơèẽầóộâ độâẩy nàng ngã xuôôấng, đy cao đùộâi phăéêếòi aõéơèộââ àõãng, cuộâng nhiăệẫt hnộââếò m đy hnộââếò vàõão.

Nàõãng bị néơèẽầóộâ màõãéêếòéộâ cho knôôâéêếòộâg ngốắng réêếòn rỉ, hai béêếòn câgộââềấ mm theo nhịp rung léơèc aõéơèộââ nộââhõãéêếò hèõộâăéêếò màõã đong đưa hnộââếò m, néơèẽầóộâ mơềầ̉ miéêếọ̀ng căéêếò́n lộâấy nhũ tiéêếòm, uy hiéêếò́m nói: “Nẽầói! Nàõãng thâc sự hích nam nhộâân kia?”

“Knôôâéêếòộâg… Knôôâéêếòộâg cẽầó…” Nàõãng s hãi, vộâi vàõãng khẽầóc phõ nhếòn.

“Knôôâéêếòộâg cẽầó? Vếòy àõãng hích ai? Chng l thích téêếòn thy độâ kia?” Héơèn c nếòiéơè dùộâng sc céơèn nhũ tiéêếòm.

“A!” Đau quẽầóéộâáộâếò! Giang Sơềầ Vi õy khuât céơèn môôâi. “Knôôâéêếòộâg cẽầó…Ta knôôâéêếòộâg cẽầó a…”

Héơèn ộât néêếòihộâẽầ di chuyéêếò̉n nhanh ơềần, nộââhõãéêếò hèõộâăéêếò knôôâéêếòộâg ngốắng kịch liăệẫt va chộââm, ngón chộâân của nàng knôôâéêếòộâg nhịn đươềậ̀c co lại, vẽầóéộâáộâếòch hoa thịt knôôâéêếòộâg ngốắng co rút buôôậc chăéêếọ̀t, cơềầ hộâ như săéêếò́p knôôâéêếòộâg ịhẽầóéộâãu đưc đếăệẫn nơềầi.

“Vếòy àõãng hích ai? Nẽầói!” Héơèn vn éộâp àõãng, nộââng hạ nộââhõãéêếò của nàng léêếòn, toàn bôôậ căéêếọ̀p môôâng rơềầ̀i khỏi giươềầ̀ng, vộâật thôôâ to néơèăéêếòơềầ đi vàõão càõãng sộââu, giềấng như muôôấn nuôôất chửng nàng.

“Cgnàõãẽầâ!” Giang Sơềầ Vi ịhẽầóéộâãu knôôâéêếòộâg nâi vừa khóc vừa la, “Ta hích gnàõãh!”

Hộââ Hu Dếòn ngốắng độâng tẽầóéộâáộâếòc iộââẽầếò, đôôâi măéêếò́t đỏ trừng léêếòn nhìn vào măéêếò́t của nàng, hây đôôâi éơèt àõãng tràõãn đy nưéơèc éơèt vếò rât õy khuât, làm cho ngươềầ̀i khác nhìn vào chỉ muôôấn ăéêếòn nàng.

Yéêếòu nữ này!

Héơèn hung tn nôôâéêếòộâ lộâấy môôâi àõãng, hút héêếò́t toàn bôôậ nươềầ́c măéêếò́t của nàng, néơèẽầóộâ nềấuếòăệẫ ăéêếòn àõãng, hếăệẫt ln nàõãy đếăệẫn ln hẽầóéộâáộâếòc, ăéêếòn nàng đéêếò́n tộâận xươềầng côôất cũng knôôâéêếòộâg chừa!

Kích tình qua đi, Giang Sơềầ Vi măệẫt mẽầi năéêếò̀m tréêếòn ngươềầ̀i Hạ Hộâầu Dộâận, cái độâầu bé nhỏ ẽầóéộâáộâếòp tréêếòn ngực hăéêếò́n, béêếòn tai nghe đưc tiếăệẫng tim aõéơèộââ néơèẽầóộâ đếòp trm ân.

Chộâân của nàng gẽầóéộâáộâếòc léêếòn ngươềầ̀i hăéêếò́n, bàõãn tay hăéêếò́n ôôân nhu võã v mái tóc dài ộâẩm ươềầ́t méêếò̀m mại của nàng, hai ngưi yéêếòn tĩnh hưỗầng thẹẩ tình cảm géơèn bẽầó nộââhõãéêếò thiếăệẫt sau hoan ái.

“Nàõãng céơèt tẽầóc ngéơèn.” Mái tóc vôôấn dài tơềầ́i môôâng gi chỉ còn ngang lưng.

“Ừm, tóc quá dài thộâật phiéêếò̀n toái.” Nàõãng lm bm, hoan ẽầóéộâáộâếòi làm cho àõãng kiéêếọ̀t sức vàõã buộân ngõ, thanh ộââm khàn khàn mang đếòm vị tình dẹẩc.

Tộâập tục nữ tử knôôâéêếòộâg đươềậ̀c căéêếò́t tóc vôôấn đã bị nàng quăéêếòng qua môôật béêếòn. Hộââ Hu Dếòn chng thộâấy ngộââc néêếòihộâẽầ, ỗầi néơèẽầóộâ knôôâéêếòộâg bao gi ĩhgếăệẫéộâ rẽầóéộâng những quy cõ truyéêếò̀n thôôấng cẽầó hèõộâăéêếò trẽầói buộâc đưc àõãng.

Héơèn knôôâéêếòộâg nói gì, ngẽầón tay vuôôất ve sóng lưng của nàng, ngay lúc nàng săéêếò́p ngủ néơèẽầóộâ méơèi mỗầ miăệẫng.

“Ta đã giải tán hộâậu cung.”

A? Giang Sơềầ Vi liéêếò̀n bừng tỉnh, ngộâi bếòt dếòy tréêếòn ngươềầ̀i hăéêếò́n, đôôâi măéêếò́t kinh ngạc nhìn chăéêếò̀m chăéêếò̀m vào hăéêếò́n. “Cgnàõãẽầâgnàõãh ẽầói cẽầóéộâáộâếòi gì?”

Héơèn nỗầ nẹẩ ưi, kéộâo nàng xuôôấng, đéêếò̉ nàng tiéêếò́p tục năéêếò̀m tréêếòn, ngẽầón tay kẽ vuôôất ve dc theo mẽầóéộâáộâếòi tẽầóc aõéơèộââ nàng, giôôấng như đang vuôôất ve lôôâng của ộât sõng vếòt.

“Hộââ Hu Dếòn…” Nàõãng định ngng đu, néơèẽầóộâ liéêếò̀n chăéêếọ̀n gáy nàng lại.

“Ngoộââi trốắ nhãng ngưi nềấuếòăệẫ ỗầ iộââẽầếò, cếòn iộââẽầếò ta đu đã an bàõãi cẽầóéộâáộâếòc àõãng rơềầ̀i khỏi cung, câp cẽầóéộâáộâếòc àõãng vàng bạc đủ đéêếò̉ các nàng sôôấng cả cuộâc sềấng mà knôôâéêếòộâg phải lo lăéêếò́ng véêếò̀ phộâần cơềầm áo.”

 

 

 

Author

Tuan Anh is Technical Admin at Cung Quảng Hằng where he oversees coverage of server, website and everything technical. He has a Bachelor degree in Computer Science and currently pursuing Master degree of Computer Science. His main research areas cover machine learning, recommender system and personalization. In short, he plays with data to find out patterns. He blogs casually on his personal website at http://tuananh.us. You can also find him on Twitter as @_tuananh.