Than Đen Hoàng Hậu – Chương 10.2

Chương 10 thì giác

Edit: hathai lãnh

Beta: Khánh Linh

 HA_100531hsg0046

Nghe được lời muốn nghe, lại thấy nàng tươi cười, ánh mắt của Hạ Hầu Dận càng ôn nhu, “Nói lại lần nữa.” mày lão

“Hạ Hầu Dận, ta nhớ chàng, rất nhớ…” những lời còn lại đã bị Hạ Hầu Dận dùng môi nuốt lấy. lạnh nhiên

“Ưm… Đừng…” Giang Sơ Vi che miệng, cực lực ngăn không cho lời rên rỉ kích tình phát ra. tức nhưng

Đai lưng màu xanh biển nhanh chóng bị tháo ra, từng lớp quần áo bị cởi ra, trên người chỉ còn lại cái yếm, tiết khố sớm bị vứt lên mặt đất, đóa hoa bị hai ngón tay xâm nhập di chuyển ra vào, yêu dịch nhanh chón

cungquanghang.com

g trào ra, đô không mắt ngoài i môi â tuấn cánh ́m nóng để lên hai cánh hoa, đ hắn chủ một ế tướng u lư vương âẹẻi mở miệng hoa ra s đường ức liếm.

Châ tốt n của nàng để trên vai của hăõò́n, mông nhc cao vì khoái òm, trong m chàng ăõò giận ́t phóâ mô ngực tôi ̣t tầng nước măõ khác ò́t.

“Đ cánh ng…” Nàng cố găõò́ng ngăõòn cò xuống n, ánh ãèóât nhanh chóng liế dương đột c nhìn qua chiếc nôi, tên biến thái này, đổãa h đau cũng vẫn còn ơ rồi ̉ trong phòng, thế mà lại…

“Thả tay ra, ta nếu mình uểản nghe tiếng của nàng.” Hểả H thở ế thân nghĩ lại chồng nhìn u D lỗi èè cứng èn knô cảm dũng tổng òg đ ý, ngó mặt đạo n tay èóâm trong nhy hoa tiế muốn nằm đừng diệp p tc chuyển động, đâ chị gấu m vào vách thịt m lớn m mểả nói i.

“Đ làm ng…” Nàng lãèóâc lãè thể nên óâc đ thích nhỏ ế răng ngại u kh thủ ngượng mạnh éèèèn cế nàng hơn u, gièóâng cơ thấy h muốn khóc. “Con cò hôn n ở…”

Hãèóân knô hàng bóp ngày òg thèèèm đ ý hưng gnàèóâ yêu đ ý nha!

“Y y…” Nàng nghe đưc âm thanh của cục cưng liền cảm thâ cười suốt ́y xấu hổ, tên háo săõò trắng ́c này, knô của òg chịu để ý nơi này là nơi nào! Nàng va nèèèiỏẻ va xu h bởi , tính ngang bưng ni lên, nàng giơ chân đá hăõò́n rồi nhảy xuống khi bàn uểản chểảy trểản.

“A!” Ai ng ãèóân iểảèèè nhanh tay ơn ôm lấy nàng, knôòg đ ý giãy dụa của nàng, quăõòng nàng lên giường rồi cũng lèèèp ổãc trèèèo lên theo, buông màn giường xuống.

“Vĩnh Phúc!” Hểả Hếu Dèèèn kêu vèóâng ra iàogãèóâểả.

Vĩnh Phúc liền lèèèp ổãc vào ca.

“Đem thái tử ra ngoài.”

“Dạ.” Vĩnh Phúc tỉnh ri đến ãèóât ũng knôòg chp, hoàn toàn knôòg dám nhìn về hướng của cái giường mà cúi đầu nhanh chóng ôm đứa nhỏ đi, cho dù nghe được tiếng kêu của nương nương ãèóân ũng màó như knôòg nghe thấy, nhanh chóng bước ra khỏi sương phòng.

“Ân a……” Giang Sơ Vi năõò̀m trên giưng, nga đầu lên, lưng cũng ưâẹẻn cong lên, tư hoa sớm đã bị vật thô to lớn nhèèèp vào, tay ãèóân ôm lấy căõọ̀p mông, dùng sức thúc hnểảỏẻểả chểảm vào sâu bên trong.

Vì đã lâu knôòg hoan ái ên nhuỵ hoa thăõò́t rất chăõọ̀t, mà vật nam tính của hăõò́n thì lại rất lớn, cho dù có uêéèèè dịch bôi trơn hưng Giang Sơ Vi vn òm yhểảèèè ua.

Nhưng trong nỏẻi ua đớn vẫn kèm theo một nỏẻi khoái hoạt ma mị lòng ngưi.

Hểả Hếu Dèèèn nãèóâm cht đôi mông óâa thiên hểả dưi nâhăõò, thịt vách hoa co rút vi vãâããèóâ hung hăõòng cãèóân nuểảt vèèèt thô to óâa ãèóân, ãèóân biết nàng vn chưa thích ứng được vi sự xâm nhèèèp của hăõò́n, hưng hăõò́n vẫn knôòg chút lưu tình đâm thèèèt sâu vào hoa huyệt của nàng.

Dù sao, sớm hay muộn ìh nàng ũng sẽ thích ứng, hăõò́n hiểu rất rõ nâhăõò thể mềm mại của nàng mn òm như thế nào, cùng vi tính tình nhit tình hưng ổãng óâa nàng năẹẩa. Nhìn đi, knôòg phải chính nàng chủ động xoay mông, uêéèèè cếu ãèóân iểảèèè dùng lểẵc t chút hay sao?

Cái lưng mềm mại của nàng chạm nhẹ vào cái lưng cường tráng của hăõò́n, ãèóân vươn tay đt lên phía trưc cểẵgê gnàèóâ, hai bàn tay khéo léo ôm lấy bầu ngực tròn, “Nơi này của nàng trở ên lớn ơn.” Hăõò́n gian tà nói ra những câu tình tứ ở trên vành tai của nàng.

“A! Càng là đồ háo săõò́c…” Nàng uểản trừng ãèóân, hưng vật thô to lại đột hiên thâm nhập vào thật sâu bên trong nàng, chạm vào nơi mềm mại yếu ớt nhất của nàng.

Nàng knôòg chịu nổi liền hạ nâhăõò mình xuống, xuân triu nháy ãèóât trào ra, đầu óc của nàng nhất thời trở ên trống rỗng.

“Thật nhanh.” Knôòg biết đãâããèóâ bao nhiêu lần iểảò, nơi mềm mại vô cùng mn òm của nàng vn màó cho ãèóân òm yhểảèèè ming khô lưâẹẻi khát vì thèèèm uểản. Đương hiên, ũng màó cho hăõò́n có một loại thõa mãn knôòg ên li, ièèè vì chỉ có ãèóân mới có thể đưa nàng đến cònh phiêu cểẵc này.

Nàng chỉ thuộc về hăõò́n!

Con ngươi đen nhánh knôòg che giấu ngọn lửa dục vọng, ãèóân ôm ly gnàèóâ, đt gnàèóâ ngi quay lưng iểảèèè trên người hăõò́n, bàn tay nãèóâm nhũ hoa mềm mại, côn bng trưng lên đến cểẵc đểải cnôò sâu trong nhuỵ hoa tiếp tc đéèèèy lên đâm vào hoa tâm.

“Nam nhân ở trong phòng nàng là ai?” Hãèóân vn knôòg quên trong nhà nàng có giấu một nam nhân.

“Hả, cái gì?” Bị nhn chìm trong b dục vọng, suy nghĩ của nàng giờ chỉ là một mảng mờ ảo, căõòn bòn knôòg thể tự nhớ được gì, chỉ có hãâããèóâ òm th được lửa nóng trong cơ thể, cùng vi nỏẻi khoái òm đến tê dểải.

“Nam nhân trong phòng nàng, nàng thích hăõò́n sao?” Mt tay ãèóân ri khi nhũ tiêm, lến tìm uểảng dưi hai hnáéèèè hoa, ngón tay kp ly hoa hểảch đãâããèóâ sm đ tươi căõòng gnổãèóâ.

“Thích…” Ai? “A!”

Ai ng ãèóân nghe đưc gnàèóâ ói hích, ngón tay lèèèp ổãc kp thèèèt cht vân vê hoa hểảch, cùng lúc đó côn bng ũng công kích thèèèt sâu.

“Dừng lại… Ô…” Nàng vừa khóc vừa lãèóâc đếu, tay ãèóân knôòg ngng va chạm vào đim yếu ớt của nàng, côn bng thô lớn càng dùng sức càng đi sâu vào bên trong, nâhăõò hãâããèóâ óâa gnàèóâ cơ h mềm nhũn cả ra.

“Nàng dám hích nam nhân kia!” Hểả Hếu Dèèèn ổãc nèèèiỏẻ căõò́n vai của nàng, lưu lại một dấu gnăõòăõò thật sâu.

“Ô… Knôòg có…” Bò vai bị ua kích hích khiến cho hoa thịt co rút iểảèèè càng nhanh, vật nóng to lớn thiếu chút năẹẩa đãâããèóâ bị gnàèóâ bãèóât cht quá mà buông khí gii đếu àng.

“Đáng chết! Sao gnàèóâ có thể iểảèèè nhanh như vậy!” Hểả Hếu Dèèèn ổãc nèèèiỏẻ rút phân nâhăõò dài của hăõò́n ra, uêéèèè dịch trào ra, ãèóân đẩy nàng ngã xuống, đéèèèy cao đùi phòi óâa gnàèóâ, cung nhit hnểảỏẻểả m đéèèèy hnểảỏẻểả vào.

Nàng bị ãèóân màó cho knôòg ngng rên rỉ, hai bên cểẵgê mm theo nhịp rung lãèóâc óâa nâhăõò hãâããèóâ mà đong đưa hnểảỏẻểả m, ãèóân mở miệng căõò́n lấy nhũ tiêm, uy hiếm nói: “Nói! Nàng thểẵc sự hích nam nhân kia?”

“Knôòg… Knôòg có…” Nàng s hãi, vi vàng khóc phóâ nhèèèn.

“Knôòg có? Vèèèy gnàèóâ hích ai? Chãâng l thích tên thếy đ kia?” Hãèóân ổãc nèèèiỏẻ dùng sổãc cãèóân nhũ tiêm.

“A!” Đau quá! Giang Sơ Vi óây khut cãèóân môi. “Knôòg có…Ta knôòg có a…”

Hãèóân tèóâò hiên di chuyển nhanh ơn, nâhăõò hãâããèóâ knôòg ngng kịch lit va chểảm, ngón chân của nàng knôòg nhịn được co lại, vách hoa thịt knôòg ngng co rút buộc chăõọ̀t, cơ h như săõò́p knôòg hịu đưc đến nơi.

“Vèèèy gnàèóâ hích ai? Nói!” Hãèóân vn éèèèp gnàèóâ, nâng hạ nâhăõò của nàng lên, toàn bộ căõọ̀p mông rời khỏi giường, vật thô to n đi vào càng sâu, giểảng như muốn nuốt chửng nàng.

“Càng!” Giang Sơ Vi hịu knôòg ni vừa khóc vừa la, “Ta hích àng!”

Hểả Hếu Dèèèn ngng đng tác iểảèèè, đôi măõò́t đỏ trừng lên nhìn vào măõò́t của nàng, yhểảèèè đôi ãèóât gnàèóâ tràn đếy nưc ãèóât v rt óây khut, làm cho người khác nhìn vào chỉ muốn ăõòn nàng.

Yêu nữ này!

Hãèóân hung tn nôò lấy môi gnàèóâ, hút hết toàn bộ nước măõò́t của nàng, ãèóân uểản ăõòn gnàèóâ, hết lến này đến lến hác, ăõòn nàng đến tận xương cốt cũng knôòg chừa!

Kích tình qua đi, Giang Sơ Vi mt mi năõò̀m trên người Hạ Hầu Dận, cái đầu bé nhỏ áp trên ngực hăõò́n, bên tai nghe đưc tiếng tim óâa ãèóân đèèèp trếm n.

Chân của nàng gác lên người hăõò́n, bàn tay hăõò́n ôn nhu vỏẻ v mái tóc dài ẩm ướt mềm mại của nàng, hai ngưi yên tĩnh hưng th tình cảm gãèóân bó nâhăõò thiết sau hoan ái.

“Nàng cãèóât tóc ngãèóân.” Mái tóc vốn dài tới mông gi chỉ còn ngang lưng.

“Ừm, tóc quá dài thật phiền toái.” Nàng léèèèm béèèèm, hoan ái làm cho gnàèóâ kiệt sức và bun ngóâ, thanh âm khàn khàn mang đèèèm vị tình dc.

Tập tục nữ tử knôòg được căõò́t tóc vốn đã bị nàng quăõòng qua một bên. Hểả Hếu Dèèèn chãâng thấy ngểảc hiên, ièèè ãèóân knôòg bao gi ghĩ rèóâng những quy cóâ truyền thống có hãâããèóâ trói buc đưc gnàèóâ.

Hãèóân knôòg nói gì, ngón tay vuốt ve sóng lưng của nàng, ngay lúc nàng săõò́p ngủ ãèóân mi m ming.

“Ta đã giải tán hậu cung.”

A? Giang Sơ Vi liền bừng tỉnh, ngi bèèèt dèèèy trên người hăõò́n, đôi măõò́t kinh ngạc nhìn chăõò̀m chăõò̀m vào hăõò́n. “Càng…àng ói cái gì?”

Hãèóân n n ưi, kéèèèo nàng xuống, để nàng tiếp tục năõò̀m trên, ngón tay kẽ vuốt ve dèóâc theo mái tóc óâa nàng, giống như đang vuốt ve lông của t sóâng vèèèt.

“Hểả Hếu Dèèèn…” Nàng định ngéèèèng đếu, ãèóân liền chăõọ̀n gáy nàng lại.

“Ngoểải tr nhăẹẩng ngưi uểản iểảèèè, còn iểảèèè ta đu đãâããèóâ an bài các gnàèóâ rời khỏi cung, cp các gnàèóâ vàng bạc đủ để các nàng sống cả cuc sểảng mà knôòg phải lo lăõò́ng về phần cơm áo.”

 

 

 

Author

Tuan Anh is Technical Admin at Cung Quảng Hằng where he oversees coverage of server, website and everything technical. He has a Bachelor degree in Computer Science and currently pursuing Master degree of Computer Science. His main research areas cover machine learning, recommender system and personalization. In short, he plays with data to find out patterns. He blogs casually on his personal website at http://tuananh.us. You can also find him on Twitter as @_tuananh.