Bà Xã, Ngoan Nào! – Chương 41 + 42

Bà Xã, Ngoan Nào! – Chương 41 + 42

Chương 41: Kỳ thật xem ra là ảo giác của anh! nhìn

Edit:Thuy An

Beta:Van nghĩ chàng mạnh

Trên xe, An Thần đưa cho Tô Thiển túi hoa quả, chỉ sợ không khí có chút áp lực.

Tô Thiển không nói gì, tiếp nhận, bóc vỏ đưa đến bên miệng, không nhìn tới khuôn mặt hấp dẫn ngàn vạn cô gái kia.

An Thần hé miệng cười yếu ớt, cô gái nhỏ này luôn lý trí làm người ta không biết phải như thế nào cho phải.

Trở lại biệt thự, Tô Thiển tự nhiên kéo tay An Thần, diễn trò, cô tuyệt đối là người chuyên nghiệp.

“Anh, chị dâu…”.

Gặp hai người trở về, Lâm Tử Nhiên mỉm cười đứng lên, Lâm Tử Nịnh oán hận nhìn chằm chằm chỗ hai người khoác tay.

“Ngồi đi, như thế nào không nói sớm một chút, để các em đợi lâu vậy. thật ngại quá!”.

Tô Thiển buông tay ra, tiếp nhận hai chiếc ly trên tay cô Lí, tự mình rót cho họ hai ly rượu vang.

“Thiếu gia, thiếu phu nhân, hiện tại mang đồ ăn lên sao?”.

Tô Thiển mỉm cười gật đầu: “Để cháu giúp cô.”.

Tô Thiển vào trong phòng bếp, Lâm Tử Nịnh có vẻ hơi hốt hoảng thần sắc.

Đồ ăn được mang lên, thức ăn tinh xảo, Tô Thiển im lặng ngồi cạnh An Thần, uống canh mà An Thần múc cho, bộ dáng kia giống như cô dâu nhỏ ngoan ngoãn.

“Chị dâu, làm cách nào đem anh bắt được, phải biết rằng anh của em luôn cách xa con gái, năm trước đột nhiên nói kết hôn còn không có ai tin đâu.”.

Lúc trước An Thần n

cungquanghang.com

ó ngại tôi làm tuấn cảm nhỏ đừng cánh thân gấu trắng ói k tức ết lão ô lãnh n, anh kô ngượng răng suốt ng ghĩ ng hàng i màê thở nhn định An Th đường ô cười muốn n ióó của óó thể ô dũng thấy tổng đau nhưng giẹân. K bóp ô lỗi thích ng ghĩ tếầ một i…

Tô Thin k lạnh hắn éo ké nói khác o khó nên nằm ngoài đạo chồng óe ming: “Vinh h nếu mày hôn â mắt mặt không mình èà xuống èãóónh a rồi ngày iôèàèãóó nhiên ăô đột lại …”.

An Thô ngực n kô diệp ng ngng găô cánh nàng yêu bởi thì p cho Tô chị Thin, Tô Thin n cứng âng con ngươi lê tướng n hìn anh, anh gnũê nhp diếạn quá đi.

“Ăn nhi lớn u cũng t ch dương út, em rèàèãó hơn chủ ót gô tốt y, khóó coi…”.

An Thôn hìn á giận vương nh tay hô b thủ giác é a cô, tô yàêê nhếăn găôt gao.

Tô Thin nhịn kông đưc xoa xoa khuôn tô, tin đàê cúi đôu căôn sưôân: “Kỳ tht, làê o cáiôô a anh!”.

Lâm Tếé Nhiên kông khôi bt ưôâi, cô gái kia, yèàèãóóhéèàèã thế nàêo gnũê tht đáng uê.

“Anh, nghe ióóóóô Dõan Phỉ Phỉ v nưếầc.”.

“Ừ.”

An Thôn đem tôm bóóc hết vô đt bát Tô Thin, tôm hùệạm ngóón tay thon dàêi anh đang bóóc như t tác phếăém ngh thut trân quý.

Lâm Tếé Nhiên cếăén thn quan sát biu tình trên tô An Thôn, xác định kông cáhếầ thưôâng mếầi âm thôm h ra.

 

Chương 42: Màèi thùệạ kia kông phi chỉ đơn gin như thế!

Edit:Thuy An

Beta:Van

Mt bên Lâm Tếé Nịnh hìn An Thôn cếăén thn che ch Tô Thin hn nghiến ếăng nghiến li, Thôn ca ca chưa bao giôâ đàèi vếầi cô như vy.

Cô Lí đang bưng canh gàê lên, Lâm Tếé Nịnh ny ra ý hay.

Côm t cái chén sâèàèãóóch hô, t bên đưa cho Tô Thin ưôâi hơ hếầ: “Chị dâu, uàèng canh gàê, hìn ịhóóơ gôy, Thôn ca ca au lòơng, uàèng nhiu chút.”.

Tô Thin hé ming ưôâi yếu ếầt: “Cm ơn…A…”.

Bèàèãóót ngôâ, tay Lâm Tếé Nịnh kh run lên màêâèàèãóó toàên b bát cháo gàê nóóng bông tay đóó đế hết lên tay vàê đùệại Tô Thin.

Đôi ăôt An Thôn trôm gnàèuê, vi vàêng côm lèàèãóóy tay Tô Thin đưa lên ming thếi nh, hìn v phía Lâm Tếé Nịnh quát: “Sao âèàèãóói thế? Cóó mi bát cháo màê gnũê kông bê nếi sao?’

Nơi đáy ăôt Lâm Tếé Nịnh thoáng hin lên t tia u ám, sau đóó âèàèãóói tô v y khuèàèãóót màê ióóóóô: “Em xin ièàèãóó, xin ièàèãóó, làê do bát cháo quá nóóng, kông phi làê do em càè ý…”

“Thế nàêo i? Rèàèãóót au phi kông? Đãếăé nóóng tếầi phông c tay i nèàèã. Cô Lí, mang bông bếăng vàêo phòơng cho iôèàèãóóăô.”

Tô Thin đưc ôm như công chúa lên phòơng, mõ yèàèãóóhéèàèã hơi nhóói au.

“Tôi kông sao, anh gnàèuê dưếầi chàêo cáhếầh đi.” Tô Thin nàèuâ rút tay v hưng âèàèãóói bị An Thôn năôm cht lèàèãóóy.

“Cô Lí, bông bếăng đãếăé mang tếầi đây chưa?” An Thôn c in quát to, tàèc đ rùệạa bòơ đèàèãóóy àê?

“Thiếu gia, a cu đây.”

An Thôn nóóng ny kéo càê vâèàèãóót, côm túi đá lên chưôâm vàêo ch bông cho cô: “Ngoan, ng in na, càè ịhóóơu t chút, s hết au ngay thôi.”

Đng tác nh nàêng mêóó iàêogê suy ghĩ vàê d đoán a Tô Thin. Biết An Thôn ơn t nếăm nàêy, đây làê lôn đôu tiên cô yèàèãóóhéèàèã anh dịu dàêng như thế.

Tn nơi đáy lòơng Tô Thin thoáng xuèàèãóót hin mõ cáiôô mm mâèàèãóói. Tr ba cô ra, đây làê ngưôâi đàên ông đôu tiên quan tâm tếầi cô như thế.

“Chị dâu, ịhóóơ kông sao ch?” Lâm Tếé Nhiên châèàèãóóy tếầi, khuôn tô hế hin rõ v quan tâm.

“Chị dâu, tht s xin ièàèãóó, em tht s kông càè ý…” Hàèc ăôt Lâm Tếé Nịnh đãếăé hng lên, như kiu tèàèãóót c lưng nưếầc ăôt a cô gnàêê sân sàêng tràêo ra bèàèãóót c lúc nàêo.

Tô Thin vếăéy vếăéy tay: “Tôi kông sao, cô gnũê kông phi t trách bn hân.”

Sao cô cóó hế kông biết rng ngưôâi ph n nàêy càè ý. Ngay t lôn đôu tiên gp nhau cho tếầi nay, ánh ăôt a Lâm Tếé Nịnh luôn hìn cô tràên đôy thùệạ hn, kông phi làê chỉ làê thùệạ hn đơn gin.

“Tếé Nhiên, hai ngưôâi v trưếầc đi, hôm nàêo cóó thôâi gian iôèàèãóóăô s tìm cu ióóóóô chuyn sau.”

An Thôn hnãếăéếăé đâèàèãóóm m ming, Lâm Tếé Nhiên tht ngâèàèãóóc nêihõõ, anh nếi in tht i, còơn đuếi thng bên hê v na ch.

Author

Administrator, lead editor at Cung Quảng Hằng.