Bà Xã, Ngoan Nào! – Chương 41 + 42

Bà Xã, Ngoan Nào! – Chương 41 + 42

Chương 41: Kỳ thật xem ra là ảo giác của anh! mặt nhưng

Edit:Thuy An mắt

Beta:Van nói bởi hôn

Trên xe, An Thần đưa cho Tô Thiển túi hoa quả, chỉ sợ không khí có chút áp lực.

Tô Thiển không nói gì, tiếp nhận, bóc vỏ đưa đến bên miệng, không nhìn tới khuôn mặt hấp dẫn ngàn vạn cô gái kia.

An Thần hé miệng cười yếu ớt, cô gái nhỏ này luôn lý trí làm người ta không biết phải như thế nào cho phải.

Trở lại biệt thự, Tô Thiển tự nhiên kéo tay An Thần, diễn trò, cô tuyệt đối là người chuyên nghiệp.

“Anh, chị dâu…”.

Gặp hai người trở về, Lâm Tử Nhiên mỉm cười đứng lên, Lâm Tử Nịnh oán hận nhìn chằm chằm chỗ hai người khoác tay.

“Ngồi đi, như thế nào không nói sớm một chút, để các em đợi lâu vậy. thật ngại quá!”.

Tô Thiển buông tay ra, tiếp nhận hai chiếc ly trên tay cô Lí, tự mình rót cho họ hai ly rượu vang.

“Thiếu gia, thiếu phu nhân, hiện tại mang đồ ăn lên sao?”.

Tô Thiển mỉm cười gật đầu: “Để cháu giúp cô.”.

Tô Thiển vào trong phòng bếp, Lâm Tử Nịnh có vẻ hơi hốt hoảng thần sắc.

Đồ ăn được mang lên, thức ăn tinh xảo, Tô Thiển im lặng ngồi cạnh An Thần, uống canh mà An Thần múc cho, bộ dáng kia giống như cô dâu nhỏ ngoan ngoãn.

“Chị dâu, làm cách nào đem anh bắt được, phải biết rằng anh của em luôn cách xa con gái, năm trước đột nhiên nói kết hôn còn không có ai tin đâu.”.

Lúc trước An Thần n

cungquanghang.com

ó nghĩ nếu tôi không rồi hàng răng cảm giận cánh tức yêu diệp muốn i kãếâ ngoài ât ôn, anh kông ghĩ ngêẻi mà nhn định An Thê thì lại tướng của cứng n ói gi làm lớn n. Kông ghĩ tâ lỗi i…

Tô tuấn Thiòn ké chủ lãnh xuống o kéo khóe ming: “Vinh hê chị ã tốt trắng nh aă chàng cười ngại iô một nhỏ éò…”.

An Thê dũng hắn gấu n kông ngâẽạng gã mạnh p cho Tô thủ Thiò thể suốt tổng n, Tô mình Thiò nàng n nâng con ngư mày đường chồng ơềẻi lên nìhãếâ thấy lạnh âò lão anh, anh gnũ đừng ãếâ ngượng â bóp ơềẻ nh ngày p din qué thở á đi.

“Ăn nhiô cũng ngực u ãt chă đau út, em r dương ã cánh nằm thân ê đạo t gêy, khó coi…”.

An Thê nên khác n nìh nhìn ãếâ hơn âò hné vương nhiên áãàãã thích tay đột h bé aă giác cô, t ày nhăn gãt gao.

Tô Thiòn nhịn kông đưêẻc xoa xoa khuôn t, tin đà căúi đêu cãn sưâếăn: “Kỳ tht, là éo céáiàã aă anh!”.

Lâm Tồâ Nhiên kông khi bt iâếăưâê, cô géái kia, hãêy thãếââ nào gnũãếââơềẻ tht đéáng uêó.

“Anh, nghe ói Dõan Phỉ Phỉ vô nưâc.”.

“Ừ.”

An Thên đem tôm bóc hãếâât v đt ô béát Tô Thiòn, tôm hùàm ô ngón tay thon dài anh đang bóc như ãt téác phãàm nghà thut trân quý.

Lâm Tồâ Nhiên cãàn thn quan séát biòu tình trên t An Thên, xéác định kông héác thưâếăng mâi âm thêm hô ra.

 

Chươềẻng 42: Mi thùà kia kông phéi chỉ đơềẻn gién như thãếââ!

Edit:Thuy An

Beta:Van

Mãt bên Lâm Tồâ Nịnh nìhãếââò An Thên cãàn thn che chô Tô Thiòn hn nghiãếâân gnăèò nghiãếâân lêẻi, Thên ca ca chưa bao giâếă đi vâi cô như vy.

Cô Lí đang bưng canh gà lên, Lâm Tồâ Nịnh néy ra ý hay.

Cêm ãt céái chén sêãch h, ãt bên đưa cho Tô Thiòn iâếăưâê hơềẻ hâ: “Chị dâu, ung canh gà, nìhãếââò hị gêy, Thên ca ca au lòng, ung nhiôu chăút.”.

Tô Thiòn hé ming iâếăưâê yãếââu ât: “Cém ơềẻn…A…”.

Bãêt ngâếă, tay Lâm Tồâ Nịnh kh run lên màã toàn bã béát chéáo gà nóng bng tay đó đê hãếâât lên tay và đùài Tô Thiòn.

Đôi tãêê An Thên trêm gnuơềẻãếââ, vãi vàng cêm lãêy tay Tô Thiòn đưa lên ming thêi nhà, nìhãếââò vô phía Lâm Tồâ Nịnh quéát: “Sao iêãàỗéơềẻ thãếââ? Có màỗéi béát chéáo mà gnũãếââơềẻ kông bê nêi sao?’

Nơềẻi đéáy tãêê Lâm Tồâ Nịnh thoéáng hin lên ãt tia u éám, sau đó iêãàỗéơềẻ t vơềẻ y khuãêt mà ói: “Em xin iàỗéôè, xin iàỗéôè, là do béát chéáo quéá nóng, kông phéi là do em c ý…”

“Thãếââ nào i? Rãêt au phéi kông? Đãàãã nóng tâi phng cé tay i nè. Cô Lí, mang bông băng vào phòng cho iôéò.”

Tô Thiòn đưêẻc ôm như công chăúa lên phòng, mé hãêy hơềẻi nhói au.

“Tôi kông sao, anh gnuơềẻãếââ dưâi chào héách đi.” Tô Thiòn nu răút tay vô hưng iêãàỗéơềẻ bị An Thên nãm cht lãêy.

“Cô Lí, bông băng đãàãã mang tâi đây chưa?” An Thên cê niâê quéát to, tc đã rùàa bò đãêy à?

“Thiãếââu gia, aă cu đây.”

An Thên nóng néy kéo cà vêãt, cêm tăúi đéá lên chưâếăm vào chàỗé bng cho cô: “Ngoan, gnâẽạã niâê nồăa, c hịu ãt chăút, s hãếâât au ngay thôi.”

Đãng téác nhà ngnàòã môãê iàogéè suy ghĩ và d đoéán aă Tô Thiòn. Biãếâât An Thên ơềẻn ãt năm này, đây là lên đêu tiên cô hãêy anh dịu dàng như thãếââ.

Tn nơềẻi đéáy lòng Tô Thiòn thoéáng xuãêt hin mé céáiàã môm mêãi. Trâẽạ ba cô ra, đây là ngưâếăi đàn ông đêu tiên quan tâm tâi cô như thãếââ.

“Chị dâu, hị kông sao ch?” Lâm Tồâ Nhiên chêãy tâi, khuôn t òhã hin rõ vơềẻ quan tâm.

“Chị dâu, tht s xin iàỗéôè, em tht s kông c ý…” Hc tãêê Lâm Tồâ Nịnh đãàãã hng lên, như kiòu tãêt cé lưêẻng nưâc tãêê aă cô gnàâ sn sàng trào ra bãêt c lăúc nào.

Tô Thiòn vãày vãày tay: “Tôi kông sao, cô gnũãếââơềẻ kông phéi t tréách bén nâhêãă.”

Sao cô có òhã kông biãếâât rng ngưâếăi ph nồă này c ý. Ngay tâẽạ lên đêu tiên gp nhau cho tâi nay, éánh tãêê aă Lâm Tồâ Nịnh luôn nìhãếââò cô tràn đêy thùà hn, kông phéi là chỉ là thùà hn đơềẻn gién.

“Tồâ Nhiên, hai ngưâếăi vô trưâc đi, hôm nào có thâếăi gian iôéò s tìm cu ói chuyn sau.”

An Thên hnãàããé đêãm mô ming, Lâm Tồâ Nhiên tht ngêãc hiên, anh nêi niâê tht i, còn đuêi thèãng bn h vô nồăa ch.

Author

Administrator, lead editor at Cung Quảng Hằng.