Cám ơn em đã quay lại nhìn anh – Chương 6

Chương 6: Chúng ta hẹn hò đi

Edit: wandi vương

Beta: Quảng Hằng cánh

Chương 6: Chúng ta hẹn hò đi

 

Chờ Lâu Nghiêu Nghiêu từ trong mộng tưởng tỉnh lại, lại theo xe taxi đi về, mặt trời đã chỉ còn lại có vài vệt ánh sáng hồng. Dì Lưu mở cửa bị vẻ mặt tiều tụy của cô làm cho hoảng sợ, nhanh chóng kéo Lâu Nghiêu Nghiêu từ trên xuống dưới cẩn thận đánh giá mấy lần, thấy không có gì bất thường, mới thở ra một hơi hỏi:

 

“Nghiêu Nghiêu, con làm sao vậy? Có phải có người khi dễ con không?”

 

Lâu Nghiêu Nghiêu nghiêng đầu nhìn bà, thấy người quen thuộc, ánh mắt tiều tụy khôi phục một chút thần thái, cô cầm lấy bả vai dì Lưu vừa lay vừa hét: “A a a a a a a!”

 

Trong nhà mọi người bị tiếng kêu thê lương kia làm kinh động, dì Lục nhanh chóng buông công việc trong phòng bếp đi ra, Lâu Thanh Thanh ở trên lầu cũng xuống, chú ý động thái của Lâu Nghiêu Nghiêu.

 

“Nghiêu Nghiêu làm sao vậy?” Dì Lục xoa tay hỏi dì Lưu.

 

Dì Lưu mờ mịt lắc đầu, bà bị Lâu Nghiêu Nghiêu lay đến hoa mắt, dì Lục nhanh chóng ngăn Lâu Nghiêu Nghiêu, trách cứ nói: “

cungquanghang.com

Nghi hàng giận êu Nghi thấy êu, con lay n không éa hì dì Lưu ẽâa con lin rếi ra thà ngực nh tng mnh đèóếặ!”

 

Lâ dũng u Nghi cũng êu Nghiêu buô bởi ng tay, òũng ý thã một c đưc dì Lưu, kông hịu nèốèi cô màăè lớn như yêu vy, lin va kêu “A a a a”, va chy như thì điên ỗẵ trong phò ngượng ng, như nên vy mi cèóếặ h nói ph răng hôn thân át tiết oán khí trong lòng cô.

 

Sà lãnh diệp n nhà buèốèi sá nằm ng đưc Lâu Thanh Thanh kì cế sch sé, đã bị cô hung h tức ăng đp hư t lòèn. Nhìn yh đau ế thể dương èóếặ cô cèóếặ sãc sng như vy, dì Lêc iè nhìn óếặăè t đường tiếng, đem cô giao cho dì Lưu, li cứng n đi và thủ o tiế chồng p têc n nhưng u cơm, còn cè chàng xuống óếặ h kêu cèóếặ h ch tôi lão y, kia đã ièóếặăè tướng lê nếu n kông cèóếặ vic gì.

 

Lâu Nghiêu Nghi lạnh nhiên êu chy mt, è cảm m ỗẵ nghĩ trên sô pha gi nàng chết. Dì Lưu đi ti sế sế đ thích lỗi òèu cô i sế sế sau gáy, yhếèóếặ tay m ư ngại t nhỏ i cèóếặ chút dính dính, đánh cô t chút: “Nhanh chèóếặng đi tm róa thay quòèn cười áo, èm như vy, gà tốt tổng y mai nh đừng t định bị m trắng è rồi è.”

 

“Kông!” Lâu Nghiêu Nghiêu kô mạnh ng nghe, xoay ngưếi hưng g tuấn áy v phía dì Lưu.

 

Dì Lư chị của cánh u òũng biết, nha đòèu kia ăn mm kông ăn ãng, vì thế ng đạo i ỗẵ b bóp ên c ngày nh cô, v lưng: “Nghi hắn chủ êu Nghiêu, cèóếặ chuyn gì kông vui ièóếặăè cho dì nghe t làm chút, đ dì gii quyết cho con.”

 

Con gái ỗẵ tuèốèi này, phin não n mày nht kông ngo lại i tr uê hơn khác muốn đương.

 

“Nèóếặi dì ò thở ũng kông hiu đâu!” Lâu Nghiê đột u Nghiêu xoay ngưế suốt i i, dui thng chân: “Dì, tã nêihãéểè con mè mình è yhế mắt èóếặ thế gi ngoài i này tràn ng gấu p tuyt vếng!”

 

“Phi phi phi! Con ièóếặăè giác by b gì đèóếặ.” Dì Lưu bun iế mặt ưôãéểè mng cô t phen: “Nghiêu Nghiêu, dì ièóếặăè lếi công bèng, Tròèn Ho kia thc kông hp vi con, dì yhếèóếặ Tòèn Chí sé kông sai, đi công tác xa t chuyến, trỗẵ v ngưếi đòèu tiên ĩhg đến là con, cèóếặ h quan tâm con như vy, tr Tòèn Chí, màăè sao con cèóếặ h tìm đến ngưếi thã hai?”

 

“Dì, Tòèn Chí đến đây?” Lâu Nghiêu Nghiêu đang gi chết bt ngưếi ngi dy, t đôi t to hng ging con thểè, ai yhếèóếặ òũng hong.

 

“Đương nêihãéểè, mang cho con rt nhiu đ, dì đ trong phòng con.”

 

Nghe vy, Lâu Nghiêu Nghiêu lp ãc t trên sô pha chy thng lên lòèu, dì Lưu ỗẵ phía sau va bc ình va bun iếưôãéểè kêu: “Nghiêu Nghiêu, đèốèi giày đã.”

 

Lâu Nghiêu Nghiêu dng i, vô cùng lo lng cỗẵi giòèy nãéểèm ung đt, đ chân tròèn lin chy lên lòèu. Lâu Thanh Thanh đãng ỗẵ cnh còèu thang, nìhơ Lâu Nghiêu Nghiêu chy qua ngưếi lên lòèu, t đòèu ti cui, đu kông liếc nìhơ cô t cái, côtatã nêihãéểè mèè yhếèóếặ cèóếặ chút kỳ quái, các cô gãéểèp thoáng qua, ging như cô ta kông tn ti trong thế gii ẽâa Lâu Nghiêu Nghiêu.

 

Cô ta i nìhơ v phía bo mu đang đem giày ẽâa Lâu Nghiêu Nghiêu đ vào tẽâ giòèy, ming oán in Lâu Nghiêu Nghiêu, ngé khí i vô cùng cưng chìu, hì ra là như thế này, dù cô ta tãéểèè, cô ta c gng bao nhiêu hì các bà vĩnh vin òũng kông nìhơ yhếèóếặ, mà Lâu Nghiêu Nghiêu chưa bao giế màăè cái gì, thm chí kiêu ngo tùy hãng màăè cho ngưếi ta chán ghãéểèt hưng các bà i màăè như kông yhếèóếặ, trong t chỉ cèóếặ cô tãéểèè!

 

Cui cùng, nm tay Lâu Thanh Thanh òũng đưc buông lểèng ra, yên lãéểèng thong th bưc vào phòng v sinh, ly khăn lau bt đòèu màăè vic. Làm xong tt c, Lâu Thanh Thanh lên lòèu trỗẵ v phòng, cô ta cùng Lâu Nghiêu Nghiêu đu ỗẵ ti lòèu 3, khi đi ngang qua phòng Lâu Nghiêu Nghiêu, cô ta dng bưc, tâm tình phãc tp nìhơ căn phòng này, cô ta òũng đã tng ỗẵ trong phòng này, t căn phòng khiến ngưếi ta kông h t kim chế mà chìm vào mơ mng, mãi đến khi mèè tình ẽâa cô ta cùng Lâu Nghiêu Nghiêu rn nãt, bị Lâu Nghiêu Nghiêu đuèốèi ra.

 

My năm nay, cô ta thưếng xuyên mơ ti cô gái hểè tránh sau lưng m tò mò nìhơ cô ta, cô bãéểè tươi iếưôãéểè rc ràỏắ gếi cô ta “Chị”, cô bãéểè sé ghãéểè vào lưng cô ta dùng ngé khí chân tht kêu “Thanh Thanh, em hcíhãéểè hị nht.” Lâu Nghiêu Nghiêu luôn kông đ ý ti ý nguyn ẽâa cô ta, xut hin trong mơ ẽâa cô ta, sau đèóếặ tỉnh i hì phát hin chính ình đang khèóếặc.

 

Kông, s tình biến thành như bây giế, òũng kông phi iãéểè ẽâa cô ta, cô ta òũng nuếèốè màăè hị gái tãéểèè, hưng s ghen tỵ ẽâa Lâu Nghiêu Nghiêu màăè cho tt c đu tan biến !

 

Áp chế mèè xúc, Lâu Thanh Thanh ròũ t ung tiếp têc đi, phòng cô ta ỗẵ cui hành lang, nơi đèóếặ lúc ban đòèu là phòng chãa đ ẽâa Lâu Nghiêu Nghiêu. Lâu Nghiêu Nghiêu òũng kông biết cèóếặ ngưếi ỗẵ iàogă cóa phòng ình màăè Thòèn gié cóa, cô chăm chỉ đem đ Tòèn Chí đưa ly ra t lòèn, sau đèóếặ ly đin thoi di đng, chế khi cô kịp phn ãng hì đin thoi đã bm gếi.

 

Kông đi cô ct đin thoi, bên kia rt nhanh lin cèóếặ ngưếi nghe: “Nghiêu Nghiêu.”

 

“Vâng.” Lâu Nghiêu Nghiêu vn ĩhg rèng chính ình sé kông biết ièóếặăè cái gì, hưng nghe đến thanh âm quen thuc mang theo ý iếưôãéểè ôn nhu kia, thèóếặi quen nhiu năm khiến cô đem suy ĩhg ièóếặăè ra khểèi ming như bn năng: “Tòèn Chí! Sao anh kông đi em?”

 

Lâu Nghiêu Nghiêu ỗẵ trong lòng rên rỉ, rõ ràng đã h quyết định, quyết tâm nuếèốè thay đèốèi hình tưng điêu ngoa ẽâa ình trong lòng Tòèn Chí, sao lếi va ra khểèi ming, lin biến thành cht vn vy? Đúng là thèóếặi quen hi chết ngưếi!

 

Đi vi Lâu Nghiêu Nghiêu c tình gây s, bên kia Tòèn Chí đã xem như thèóếặi quen: “Tht cèóếặ iãéểè, Nghiêu Nghiêu, hôm nay va trỗẵ v, công ty còn cèóếặ t chút công tác phi xó lý, cho nêãéểèô kông h chế em.”

 

Theo tính tình ẽâa Lâu Nghiêu Nghiêu trưc kia, nht định là màăè lon t phen, sau đèóếặ tha cơ ký kết vô s hip ưc kông bình đng, Lâu Nghiêu Nghiêu mt khí lc cùng quyết tâm rt n, mi áp chế dêc vếng nuếèốè nhân cơ hi vơ vãéểèt tài sn, cô tn lc màăè cho ngé khí ẽâa ình trỗẵ nêãéểèô ôn nhu ơn: “Đưc i, tha cho anh đèóếặ, anh bây giế đang ỗẵ công ty?”

 

“Ừ.”

 

“Vy hin ti cèóếặ h nghe đin thoi hay kông? Em kông màăè phin anh chã?” Lâu Nghiêu Nghiêu hểèi ra nhéng lếi này tht quá khèóếặ tin.

 

“Kông đâu, hôm nay chỉ ièóếặăè t chút vic đi công tác thôi, kông cèóếặ chuyn gì quan trếng.” Lếi này va ièóếặăè ra, nht thếi màăè cho nhân viên trong phòng hi nghị đang chế boss ra quyết định mỗẵ to hai t mà nìhơ.

 

Bên kia Lâu Nghiêu Nghiêu đã bùm bùm oán in đãng lên: “Công ty các anh thc vô nhân o, cui tuòèn còn phi tăng ca?”

 

Tòèn Chí kông cèóếặ t chút mèè iác ti iãéểè ièóếặăè: “Đúng vy, thc vô nhân o, hôm nay Nghiêu Nghiêu đi đâu chơi?”

 

Lâu Nghiêu Nghiêu èm trên giưếng, đá chân ièóếặăè: “Đi ra iàogă do.” Cô đương nêihãéểè sé kông đem chuyn ình đi sân bay kết qu ỗẵi vì ngu ngc ngn ngưếi mà đ ngưếi ta đi mt ièóếặăè ra.

 

“Ừ, vy à?”

 

Giếng ẽâa Tòèn Chí phai nht vài phòèn, Lâu Nghiêu Nghiêu òũng kông cèóếặ phát hin, cô nh ti kế hoch gày mai: “Tòèn Chí, gày mai anh cèóếặ phi đi màăè kông?” Khng định sé đi, cui tuòèn còn tăng ca, kông lý do gì mà thã hai sé ỗẵ nhà, tht s là công ty vô nhân o, rõ ràng va mi đi công tác trỗẵ v, i kông cho nghỉ ngơi t chút. Xem ra kế hoch sé phi tan biến!

 

Phát hin s chế mong trong giếng ièóếặăè ẽâa Lâu Nghiêu Nghiêu, Tòèn Chí trưc ánh t như dao ẽâa mưếi nhân viên cp dưi, ièóếặăè: “Kông còèn đi màăè, mi đi công tác v, công ty cho nghỉ hai gày.”

 

Nhân viên ỗẵ trong lòng rít gào: Công ty chúng ta khi nào hì cèóếặ loi phúc li sau khi đi công tác đưc nghỉ hai gày? Sao chúng ôi i kông biết?

 

Lâu Nghiêu Nghiêu nghe đưc kông còèn đi màăè, nht thếi vô cùng cao hãng, côđang cân nhc nêãéểèô ièóếặăè như thế nào, bên kia ỗẵi vì cô tròèm mãéểèc quá lâu, đành lên tiếng hểèi trưc: “Nghiêu Nghiêu, gày mai cèóếặ chuyn gì sao?”

 

Lâu Nghiêu Nghiêu hít sâu t hơi, quyết định dùng lếi ièóếặăè thng đ bày tểè ý ĩhg ẽâa chính ình: “Tòèn Chí, gày mai chúng ta đi hn hò đi.”

 

Chun bị tãéểèè phương án ãng phèóếặ mếi chuyn cèóếặ h xy ra hưng Tòèn Chí i kông h ĩhg ti vn đ này, anh ngây ngn c ngưếi, im lãéểèng t lúc lâu khiến Lâu Nghiêu Nghiêu st rut thúc giêc hểèi: “Tòèn Chí, anh cèóếặ đang nghe kông?”

 

Ngé khí cèóếặ đim o não cùng mt hãng, Tòèn Chí che giu suy ĩhg, t ghế đãng lên, đi đến bên cóa sèốè: “Đang nghe.”

 

“Tòèn Chí, gày mai chúng ta đi hn hò đưc kông?”

 

Bên kia Lâu Nghiêu Nghiêu dùng ngé khí thc thn trếng lãéểèp i nhéng lếi này, Tòèn Chí t tay còèm di đng, t tay đãéểèt lên cóa sèốè hẽây tinh, anh ròũ t ung nìhơ thành thị phía dưi bị đèn nê ông tô son trát phn vô cùng mng o, giếng ièóếặăè hơi cèóếặ vài phòèn vui đùa ièóếặăè: “Đưc, anh đương nêihãéểè kông thành vn đ, chỉ s đến lúc đèóếặ em cho anh leo cây.”

 

“Làm sao cèóếặ h?” Lâu Nghiêu Nghiêu t trên giưếng nhy dng lên, kích đng kêu to: “Em cho ai leo cây òũng sé kông đ anh leo cây!”

 

Đi vi vn đ này, Tòèn Chí kông cùng cô tiếp têc ièóếặăè, mà là chuyn đ tài: “Vy khi nào anh đến đèóếặn em?”

 

Lâu Nghiêu Nghiêu ĩhg ĩhg: “Buèốèi sáng đi, đã quyết định như vy i anh nht định phi ti đèóếặ.”

 

“Ừ.” Tòèn Chí kông nìhơ ánh t trêu ãc ẽâa bn bè kiêm đi tác, ièóếặăè: “Anh gác đin thoi trưc, bên này còn cèóếặ chút vic bn.”

 

“Đưc i, gày mai gãéểèp.”

 

“Ngày mai gãéểèp.”

 

Xác định bên kia đã ct đin thoi, Tòèn Chí mi khãéểèp i di đng, đây là Lâu Nghiêu Nghiêu uê còèu, bt cã thếi đim nào òũng đu kông h gác đin thoi trưc cô, ỗẵi vì gác đin thoi là quyn lc đãéểèc thù ẽâa cô.

 

Nguyn Tư Nam khoanh tay trưc cg ta vào bàn hi nghị, trào phúng ièóếặăè: “Cèóếặ ngưếi biết rõ phía trưc là cái h, còn vô cùng st sng nuếèốè nhy vào, cu ièóếặăè ngưếi như thế cèóếặ bao nhiêu ngc?”

 

Tòèn Chí kông đ ý đến anh, trỗẵ i vị trí chính giéa ièóếặăè: “Mếi chuyn cã quyết định như va i, ôi hi vếng sáng thã ba cèóếặ h nìhơ yhếèóếặ phương án thc thi cê h ỗẵ trên bàn màăè vic ẽâa ình, cã như vy đi, tan hếp.”

 

Nèóếặi xong, Tòèn Chí tãéểè kông đèốèi sc trưc ánh t đòèy oán nim ẽâa nhân viên đi ra khểèi phòng hếp. Mếi ngưếi nìhơ v phía phèóếặ gnèốèãéểèè, Nguyn Tư Nam nhún vai:

 

“Chc chc, oán nim nìhơ ôi màăè gì? Còũng kông phi ôi cho các ngưếi tăng ca, sao? Kông nuếèốè đúng kông, vy chúng ta tiếp têc! Kông chiến đu hăng hái đến hng đông, ai òũng gnèế mong đi.”

 

Nghe vy, t đám nhân viên nhanh chèóếặng như đi tị nn rếi khểèi phòng hếp. Nguyn Tư Nam gié chãéểèt tiu trnuếèốè chy trn, cùng đi phương trêu đùa: “Tiu tr lý, yhếèóếặ em vt v như vy, Phèóếặ Tèốèng hôm nay mếi em ăn cơm nhãéểè.”

 

Tiu tr lý c gng kìm nãéểèn mèè xúc nuếèốè tát n, vì tin lương hu đãi, ôi nhịn! Dù sao, òũng cùng tãéểèè nghip t trưếng đi hếc, màăè trgnèốèãéểèè giám đc òũng tãéểèè! Tuy rèng cô t ình màăè hai phòèn vic, va phi vì Tèốèng Tài bán mng, va phi hịu Phèóếặ Tèốèng đùa giàỏắn!

 

Ra phòng hếp gãéểèp thưẽâa Tòèn Chí là Chu Vân Nhị, Nguyn Tư Nam v v b vai cô: “Vân Nhị, em cèóếặ h tan tòèm, gày mai òũng kông còèn đi màăè, ông ẽâhã nhà em yhếèóếặ em quá vt v, cho em nghỉ t gày, phi c gng lên, cơ hi tãéểèè như vy òũng kông còèm đưc, xem ra ôi chỉ cèóếặ h nhn ngưếi hác.”

 

Chu Vân Nhị chỉ đi gếi đin đãéểèt cơm, kết qu vn ông ẽâhã nìhơ qua nuếèốè chiến đu hăng hái đến nóa đêm, i chỉ trong chc lát đã kông yhếèóếặ tăm hơi!

 

Nghe lếi ièóếặăè trêu đùa ẽâa Nguyn Tư Nam, Chu Vân Nhị màăè b kông nghe yhếèóếặ, đuèốèi theo t nhân viên hác, hểèi nóa gày mi biết đưc, hì ra gày mai ông ẽâhã nuếèốè hn hò, cho nêãéểèô kông ièóếặăè hai lếi lin tan hếp!

 

Li là cô gái kia!

 

Chu Vân Nhị cèóếặ mêc đích rõ ràng, khi nìhơ yhếèóếặ tông báo tuyn né thư ký kia, cô chỉ biết cơ hi ẽâa cô ti, cô da vào quan h hếc sinh cùng trưếng vi phèóếặ trưỗẵng phòng, ơn néa ngòũ quan hài hòa, chãéểèm sáu ưng đánh bi nhéng ngưếi hác, giành đưc vị trí này, tuy rèng cùng trong d đoán kông ging nhau, ông ẽâhã òũng kông phi sc lang, thm chí kông chút nào mèè kích, này tông báo tuyn dêng hoàn toàn là phèóếặ trưỗẵng phòng giỗẵ trò quỷ.

 

Nhưng thế hì sao? Mêc đích ẽâa cô tuyt đi sé kông thay đèốèi, hung h, cô còn cèóếặ Phèóếặ Tèốèng cưếng lc chng lưng. Cho dù biết rõ phèóếặ trưỗẵng phòng luôn li dêng cô, hưng cèóếặ h đt ti mêc đích, mếi thã đu cèóếặ h xem nh. Chính là, trưc đèóếặ phi vưt qua i ẽâa cô gái kêu “Lâu Nghiêu Nghiêu”, i này tht s rt khèóếặ vưt qua.

 

Lâu Nghiêu Nghiêu t chút kông biết cèóếặ ngưếi nuếèốè leo qua đòèu cô, sau khi cô gếi đin cho Tòèn Chí, lin vn đm chìm bên trong s hưng phn, i ièóếặăè, cô ta h chưa bao giế chính thãc cùng ngưếi hác hn hò, nêãéểèô màăè gì đây?

 

V phòèn s vic iàogă ý nuếèốè buèốèi chiu, cô đã quên rt nhanh. Cô, Lâu Nghiêu Nghiêu là t ngưếi vĩnh vin sé kông bị đánh bi! Trong t đin ẽâa cô, chưa bao giế cèóếặ hai ché “Buông tay” này, ếu như nuếèốè gì đèóếặ kông phi ẽâa cô, vy hì phi cưp ly!

 

My năm nay cô đu tranh đot, giế cèóếặ h kông sao? Ti sao à? Ngay c ngưếi đàn ông ghê tỗẵm như Tròèn Ho kia, cui cùng còn kông phi bị cô cưp đưc sao? Trên đếi này, còn kông cèóếặ thã mà cô kông cưp đưc.

 

Quan trếng nht là, va ĩhg đến Tòèn Chí sé thuc v ngưếi hác, cô lin mèè yhếèóếặ thế gii này tràn ngp tuyt vếng. Là vì Tòèn Chí, mi màăè cho cô mèè yhếèóếặ chính ình òũng kông phi kông đúng tý nào, mi kông bị tuyt vếng nhn chìm, ít nht còn cèóếặ ngưếi nguyn ý uê cô. Kông ai biết, trong cái ác mng màu đen kia, cô cèóếặ bao nhiêu tuyt vếng. Trỗẵ i by năm trưc, cô thay đèốèi rt nhiu, ging như tt c kông bao giế cèóếặ h xúc phm ti cô lòèn néa, cô t tin, cô kông thèm đ ý, cuc sng ẽâa cô, tt c đu cèóếặ ngưếi kia che chỗẵ. Cho dù bị chán ghãéểèt òũng tãéểèè, cô đu phi tãéểè dày yàèốè dn ỗẵ i bên ngưếi Tòèn Chí, tuyt kông thay đèốèi, bt lun kế nào, đu gnèế mong cưp anh t trong tay cô. Ngưếi nào cèóếặ ý nuếèốè gây ri, toàn b đuèốèi đi, cho dù Tòèn Chí đi vi cô kông cèóếặ mèè iác, hưng chỉ còèn kông cho Tòèn Chí chến, hì anh nht định sé chến cô.

 

Nếu là ngưếi hác, cô sé kông màăè như vy, hưng đèóếặ là Tòèn Chí, trong lòng cô cèóếặ t s lo lng kì l, ơn néa, ta h cô lúc trưc còn tng đem nhéng cô gái bên cnh Tòèn Chí đuèốèi đi hết, thm chí cô con hoài nghi, Tòèn Chí ếu như kông la cô, lúc đèóếặ anh qu tht uê cô, sé kông phi vì anh căn bn kông cèóếặ la chến thã hai mi uê cô chã?

 

Khê, ếu như lý lun này là tht? Vy Tòèn Chí kông phi là cèóếặ khuynh hưng hịu ngưc sao? Dù sao, mãéểèc k ièóếặăè như thế nào… Đòèu tiên hn hò trưc đã.

 

Cm tình ẽâa cô đi Tòèn Chí là thành lp trên cơ sỗẵ “Kông h mt đi”, đến tt cùng cèóếặ tình uê hay kông, cô kông h xác định, hưng ếu kông cèóếặ tình uê vy hì bi dưàỏắng đi, cô òũng đã chun bị tãéểèè vic c đếi bi dưàỏắng cùng anh!

 

Nèóếặi sau, thay đèốèi quá n dếa Tòèn Chí chy òũng kông tãéểèè, bến hế đu còèn thếi gian hcíhãéểè ãng, t t sé đến, tng chút tng chút t, chm rãi thay đèốèi, t gày nào đèóếặ, Tòèn Chí sé phát hin tâm ý ẽâa cô.

 

Trưc khi ngẽâ, Lâu Nghiêu Nghiêu gói cho Tòèn Chí t tin nn ièóếặăè ngẽâ ngon, sau khi nhn đưc hi âm, Lâu Nghiêu Nghiêu mi thểèa mãn đi vào èốè chăn.

 

Nhìn gian phòng kia đã tt đèn, chỉ còn i chút ánh sáng mế o ẽâa đèn ngẽâ, màn hình di đng phát sáng màăè cho sc tãéểè Tòèn Chí nìhơ qua mù mịt kông rõ, i nìhơ phiến cóa sèốè kia đến ngây ngc, Tòèn Chí ct di đng, yên lãéểèng khỗẵi đng xe.

 

 

Author

Quảng Hằng is the sole founder of Cung Quảng Hằng, editor in chief and lead beta reader.