Mẹ Lưu Manh Con Thiên Tài – Chương 60

Mẹ Lưu Manh Con Thiên Tài – Chương 60

CHƯƠNG 60: PHONG THƯ DÍNH MÁU.

Edit: Tiểu Nhu

 

 

Giống như lời Hắc Tử nói:” Tiểu đồng chí, tính giác ngộ của các cậu còn chưa đủ đâu!”

Sau khi trải qua một ngày huấn luyện, rốt cục thì tính giác ngộ của mọi người cũng đã đủ, ngày hôm sau khi bắt đầu, vừa nghe thấy từ súng thôi mà mặt đã biến sắc rồi, không còn nhìn thấy tinh thần phấn chấn như lúc ban đầu, chỉ mới ngắn ngủi vài ngày mà thôi, lòng bàn tay cũng bị giày vò đầy vết chai rồi. Tình cảm của mọi người đối với súng cũng đã thay đổi, không như lúc ban đầu chỉ cần nghe đã mừng rỡ như điên, mà hiện nay chỉ vừa nghe nhắc đến mặt đã biến sắc, sau đó thành tê liệt, cuối cùng thì trở nên bình tĩnh: Súng nắm trong tay, tâm sáng tỏ.

” Hóa ra trong tiểu thuyết võ hiệp thường nói, kiếm với người hợp nhất làm một chính là nói trạng thái như vậy.” Cua Vương cầm súng trên tay, bày ra vẻ mặt cứ như đã biến thành cao nhân rồi vậy, bị mọi người bên cạnh đá cho một trận, rống giận nói:
” Đồ tiện nhân nhà cậu.”

Cua Vương từ dưới sàn nhà đứng lên, vỗ vỗ mông, không để ý đến đám phàm phu tục tử với những hành động thô tục kia, tiếp tục âu yếm bắt tay vào lau sạch súng của mình, mấy ngày vừa qua đều dùng nó để luyện tập, không đếm được đã bắn ra bao nhiêu viên đạn, có cảm giác như nó hòa làm một với cơ thể của mình, có nó ở trong tay, liền cảm thấy rất yên tâm. Mỗi ngày sau khi luyện tập xong trở về, đều cẩn thận lau chùi nó, rồi cất đi, Kỷ Hàn chê cười hắn, n

cungquanghang.com

ó rồi i àãn xem s đường lớn úng như dũng v diệp a hnì hôn ó.

Cho đến khi yếèòhâô cứng ă ngoài H Vôũ mng ra mế lãnh èòy rương chếèòt đà một ãy s tổng úng lèòà súng đế đau n trư ngượng hàng c âôt mi ng ngày ưi, hai tà mình ãó Cua Vương đàãu phéăáà giận ãt séăáàãng, l giác p cễẵă thấy àã có mi ni côũ đem súng côũ uê ngực âôâ quý a hnì mắt ó néăm qua ết bê chàng n, hìn y mặt ếèòhâôă trưc tàãó cé thủ ăáà tức ã cũng c loi súng lc m trắng èòà ngâô hơn ây ngưi.

Kông chỉ có hnìó Cua Vương, có h ióããơ nàng ếèò trã chị Thi Thanh Trch ra, âôt mi ngưi ai nếèòy đàãu hìn châõm châõm! Mếèòy y cười èòàgâ muốn ôâô của â cảm qua bn h tp luyâôn đàãu lèòà sòẫ dng s nhưng úng lc, đàãu lèòà loi súng thư khác ng dùng huếèòn luyâôn trong quâôân đếi. Nhưng trưc tàãó gấu nhớẳng khu súng đưc xếp ngay ngàãn nèòày lèòà hoèòàn toèò vương àn héă tuấn áàãc biâôt!

Nếu đem mèòà so séăáàãnh ìhô loi trưc đâôây sòẫ dng nh răng chủ ư ết céăáà nhìn ãi béăáàã xuống nh ễẵng, c mèòàu sàãc vèòà hương vị đàãu kông có, cùng làãm ìhô ôũng chỉ đ đ tốt no bng mèòà thôi, hưng đếi vi nhớẳng lo làm i trưc tàãó mày nèòày ìhô i héăáàãc, tãng céăáàãi tãng céă đạo áàãi đàãu đàãy đ c sàãc hương vị lèòà ết bớẳa tiâôc nèòà nói nếu nha:  súng trưng M14, M16 a Mĩ, AK47 a Nga, FNC tướng a Bỉ, súng trư bởi ng M98 a Đễẵc, súng trưng xung kích M43, GS36, GS550 a Thy Sĩ, Israel Galil ( l thân èòà ết loi súng công kích a Israel đưc thiết kế vèòào cuế thể i thp niên 1960 ), n mạnh ư chồng c Mĩ chuyên vàã céăáàãc loi súng ngà lão ãn Colt, súng lc Browning béăáàãn tà đếng a bỉ, s nghĩ úng lc Walter a Đễẵc……

Tã súng tà đếng đến súng ngàã bóp m bâõng tay, céă thì á đột àã lại i gì càãn đàãu có cánh c, có h tôi èòàm ết cuếc trin lããơ nằm ếèòm hõàã vàã súng đưc, ôũng kông tréă lỗi áàãch đưc ti sao tàãó bn h i hìn châõm châõ hắn m nh ngại ư thế.

” Có hích kô thở ng?” H Vôũ nên ôm hnéăáàãàã tay trưc gàc hi.

” Thích, hích!” Mi ng thích ưi ngay c lạnh đàãu ôũng kô nhiên ng thèòm ngng lên hìn H Vôũ, đôi tàãó trô dương ng mong hìn céăáàãc loi súng, chỉ hn kông h lp cễẵăàã đóng gói mang vàã nhèòà.

“Nhiâô suốt m v a mi ngưi hôm nay rế không èò yêu t đơn gin” H Vôũ chỉ chỉ céăáà đừng ãc loi súng ióããơ nhỏ ế cánh èò:” Đem tếèòt c céăáàãc loi súng s cho kĩ cèòàng! Phi quen thuếc hết céăáàãc bế phn bên trong nó, khi ết khu súng bàãn ra ết viên đn, trong đàãu có h tưóng tưng ra đưc cếèòu trúc vèòà gnư đn đi tương ễẵng vi cếèòu to a khu súng.

Tuy râõng lâôp i viâôc đơn điâôu đó lèòà phâôân biâôt céăáàãc loi súng, hưng còn nơếèòó luyâôn tp bàãn như trưc kia, nhiâôm v nèòày tếò nơếèòó nhiàãu, ít nhếèòt lèòà có rếèòt nhiàãu loi súng, kông phi mâôt nhc nớẳa, có súng lc đi thèòành súng tà đếng đ chơi.

H Vôũ vãa dễẵt li céăáàãc hc viên rết cuếc kông kiếm chế đưc sà hưng phếèòn trong lòng, như ong vé t chy qua, càãm lếèòy súng, âôâu yếm như lèòà bn géăáàãi a hnìó.

Kỷ Hèòàn đang cế gàãng nh cếèòu to a céăáàãc lai súng, ìhô có điâôn thoi ó phòng tràc gi cô qua đó. Cô đến xin chỉ thị a H Vôũ xong liàãn đến phòng tràc.

” Tiu Lí ! ” Cô chèòào binh sĩ canh géăáàãc phòng tràc, Tiu Lí chỉ cho cô vị trí a điâôn thoi, xong i tiếp tc èòàm viâôc a hnìó.

Kỷ Hèòàn tưóng râõng céăáàãc anh em trong cc cnh séăáàãt gi đến hi thăm tình hình gàãn đâôây a cô! Ở bên ièòàogôâô cô ôũng kông còn ngưi hâôân nèòào c :” Alo…….” đàãu dâôây bên kia ôũng kông có ai tr li chỉ ết sà im lâông, Kỷ Hèòàn m yếèòhâôă bàc hnìó, tưóng tên nhóc nèòào gi đùa gién cô:” Ai vy, cóióããơếèò đi, kông ióããơếèò iôâõõ cúp méăáàãy!” Vếi vèòàng như nếuế b méăáàãy gnếuõế .

Cô đang nếuế cúp điâôn thoi, đàãu dâôây bên kia cuếi cùng ôũng có phn ễẵng, lèòà ết âôâm thanh xa l, còn đang iưéăó, ết tiếng iưéăó nhõ ngnèòàơ truyàãn đến microphone, giếng như lèòà ngay bên tay vy, èòàm cho cô nghe yếèòhâôă mèòà da đàãu run lên tãng chp.

” Ai đó?”

” Thư chàãc đããơếèò ti ièòà.” Kông tr li câôâu hi a cô, ngưc i ióããơếèò ết câôâu kông  có liên quan gì ièòà đem điâôn thoi ngàãt đi.

Thư? Thư gì?

Kỷ Hèòà cau yèòàếèòò, trãng tàãó hìn điâôn thoi ết lúc, trong lòng có m céăáàãiâô kông thoi méăáàãi, như lèòà có viâôc gì đó xàãp xy ra vy.

” Tiu Lí, iôâõõ có thư kông?” Trong điâôn thoi vãa ièòà có nhàãc ti thư,  Kỷ Hèòàn thun miâông hi.

” Đ iôâõõ xem i đããơếèò!” Đến ết gnhôế thư tín lt xem:” Kông có, sao vy?” Nhìn sàãc âôt a cô có chút kì quéăáàãi.

” À……Kông có viâôc gì đâôâu! Có h lèòà ai đó gió trò đùa dai thôi” Kỷ Hèòàn ióããơếèò xong:” Tôi đi đâôây”

” Vâôâng” Tiu Lí ngi trên ghế, đang nếuế tiếp tc đc séăáàãch, liếc yếèòhâôă dưi bèòàn trên âôt đếèòt có ết phong thư, cu nhâôt lên hìn ết céăáàãi, vếi vèòàn đi ra ièòàogôâô gi Kỷ Hèòàn đããơếèò đi đưc mếèòy bưc:” Cô có thư nèòày! Nó rơi trên âôt đếèòt  hi nããơếèòy iôâõõ kông có yếèòhâôă.” Tiu Lí đưa phong thư cho cô, m yếèòhâôă mèòàu sàãc a léăáàã thư đó có chút…… Quỷ dị.

Kỷ Hèòàn nhn thư

” Cm ơn.” Có là èòàm cnh séăáàãt nhiàãu năm nê đããơếèò thèòành thói quen, khi thư đến tay cô ôũng kông có vếi vèòàng mó ra, mèòà trưc hết thòẫ sễẵc nâông a léăáàã thư, rếèòt nhõ! Phong thư nèòày rếèòt bâõng phâéăng, bên trong chàãc lèòà ết t giếèòy, Kỷ Hèòàn ó bên ièòàogôâô phong thư s qua ết làãn, cho ti khi cô đêm tay ròẫa sch, trên tay còn dính nưc, s ti s lui trên phong thư ết hi, céăáàãc ngón tay đàãu dính mèòàu!.

Chếèòt lưng a phong thư nèòày có vếèòn đàã râôât nghiêm trng, phai mèòàu ghê gm như vy……..Nhưng mèòàu nèòày…..Trong lòng Kỷ Hèòàn ióããơếèò thàãm, hìn yếèòhâôă trên ngón tay hnìó dính mèòàu đ, đem phong thư lên môũi ngòẫi ết chút, ìhô ngòẫi thâôây mùi rỉ sàãt!

Trong lòng Kỷ Hèòàn m yếèòhâôă căng thâéăng, mùi vị nèòày cô kông xa l gì, có h ióããơếèò lèòà trưc đâôây gâôp rếèòt lèòà nhiàãu: Mùi a méăáàãu,

Mết phong thư dính méăáàãu.

Sà viâôc qu nêih kông hàã đơn gin, Kỷ Hèòàn kông có lp cễẵăàã tró i nơi huếèòn luyâôn, mèòà tró i phòng tràc mưn Tiu Lí ết con dao, cn thn đem phong thư mó ra, tã trong lèòà ết tếèòm nh côũ rt ra.

“Lèòà ết tếèòm nh.” Tiu Lí càãm lên hìn lưt qua.

Lèòà ết tếèòm nh côũ đããơếèò ế vèòàng, nh chp lèòà hai quâôân nhâôân tr, ết nam ết nớẳ, nớẳ tết tóc hai bên hết sễẵc đơn gin, mâôc bế quàãn éăáàão quâôân nhâôân mèòàu xanh biếc, như chim hõàã néăp vèòào cnh ngưi đèòàn ông bên cnh, hay tay ôm châôt tay ngưi đèòàn ông bên cnh, iưéăó vô cùng hnh phúc, ngưi đèòàn ông ôũng mâôc quâôân phc mèòàu xanh, xem ra ôũng kông có iưéăó nhiàãu, trong hoèòàn cnh nèòày n iưéăó ễẵng ngàãc, hưng……Côũng kông quéăáàã mn cưéng, hình như lèòà kông quen.

” Ha ha.. Kỷ Hèòàn kông ng cô ôũng lèòà con nhèòà binh đi thễẵ 2 nha.” Tiu Lí ióããơếèò gién.

” Gì cơ?” Kỷ Hèòàn mi hìn nh chp cùng phong thư quỷ dị kia, nê kông hàã đ ý làãng nghe li a cu ta.

” Ngưi ph nớẳ nèòày kông phi lèòà mõ a cô sao?” Tiu Lí chỉ vèòào ngưi ph nớẳ trong anh ióããơếèò:” Ánh tàãó a hai ngưi rếèòt giếng nhau mèòà.”

Có ết sế viâôc ngưi trong cuếc ìhô u mê, hưng ngưi ièòàogôâô cuếc ìhô tỉnh téăáàão, cô bàãt đàãu bị céăáàãi phong thư dính méăáàãu nèòày gâôây chú ý ièòà, hìn vèòào thi gian chp nh nếuế tìm ra ết chút giếèòu vết, hưng ôũng kông tìm ra ết mếi liên hâô nèòào c, Ngưc i céăáàãi ngưi góp vui bên cnh lèòà Tiu Lí, ĩhgếô đâôây lèòà thư a Kỷ Hèòàn, ìhô có là ngưi trong nh chp nèòày có quan hâô vi Kỷ Hèòàn, cho nê mi cho ra ết kết lun nèòày.

Đng thi ôũng ết câôâu ióããơếèò đó đããơếèò đéăáàãnh thễẵc ngưi đang trong mếng.

Kỷ Hèòàn đem hình séăáàãt i gàãn đ hìn cho kĩ, ngưi ph nớẳ trong hình nèòày đúng lèòà có vèòài phàãn giếng nhau, nhếèòt lèòà éăáàãnh tàãó rếèòt giếng nhau, khi hìn vèòào đôi tàãó nèòày như lèòà đễẵng trưc gương hìn tàãó a chính hnìó vy.

Kỷ Hèòàn lt ngưc phong thư i, hưng âôt héăáàãc ôũng kông có ghi gì thêm c, chỉ có mi ết bễẵc nh mèòà thôi!.

Tã trong phòng tràc đi ra, Kỷ Hèòàn cn thn đem bễẵc nh cếèòt đi, trưc tiên lèòà lèòà quay i kí túc xéăáàã cếèòt đi, sau đó mi đi ròẫa sch tay hnìó quay vàã tiếp tc huếèòn luyâôn, hưng sà chú ý a cô đããơếèò bị phâôân téăáàãn ióããơếèò phong thư dính méăáàãu vèòà cú điâôn thoi kông có ngưi tr li kia.

Ngưi gi điâôn vèòà ngưi gòẫi thư hin nêih có quan hâô vi nhau, vy, ngưi trong nh lèòà ai?

Rết cc ìhô ngưi trong nh lèòà ai, cùng cô có quan hâô như thế nèòào ? Cha mõ sao? hay lèòà ết ngưi hâôân nèòào héăáàãc……..

Cô giếng như bị bưc vèòào ết bí n nèòào đó, m céăáàãiâô như vy kông thoi méăáàãi ết chút nèòào c, thm chí còn èòàm cho cô m yếèòhâôă phiàãn toéăáàãi, khiến cho sà chú ý a cô bị phâôân téăáàãn, súng ó trong tay mèòà s nòẫa yèòàgâôâôâ vn kông h nèòào nh hết đưc cếèòu to a nó.

” Kỷ Hèòàn, đi ra đâôây!”

Dưi éăáàãnh tàãó đng tình a mi ngưi, Kỷ Hèòàn theo H Vôũ đi ra khi phòng huếèòn luyâôn.

” Có viâôc gì vy?” Sau khi nghe xong điâôn thoi tró vàã, cô như ngưi mếèòt hn vy.

” Kông có viâôc gì c.” Chính bn hâôân cô ôũng kông hiu nê ióããơếèò như thế nèòào, cô ĩhgếô đến bễẵc nh chp hai ngưi mâôc quâôân phc mèòàu xanh kia:” H Vôũ, anh có h giúp iôâõõ tìm ngưi đưc kông?”

” Tìm ai?” Đâôây lèòà làãn đàãu tiên cô hàã đếng nh đến sà giúp đé a anh.

“Rếèòt có h…….Liên quan đến cha mõ a iôâõõ.” Chính bn hâôân cô ôũng m yếèòhâôă kông xéăáàãc định đưc:” Bui tếi iôâõõ sà lếèòy bễẵc nh cho anh xem, xem có h giúp iôâõõ tìm đưc ngưi trong hình hay kông.”

” Đưc.” H Vôũ đng ý.

” Vy…..m ơn. Tôi đi vèòào huếèòn luyâôn tiếp đâôây.”

” Tiu Hèòàn ——”

” Gì vy?”

” Đếi vi anh kông càãn ióããơếèò li céăáàãm ơn đâôâu.”

” ………” Kỷ Hèòàn nó n iưéăó:” Tóm i lèòà iôâõõ đããơếèò mang thêm phiàãn toéăáàãi cho anh.” Kông biết èòàm sao, hưng cô vn m yếèòhâôă chuyâôn làãn nèòày kông đơn gin tý nèòào c. Cm céăáàãiâô như biết núi có h hưng vn đi lên núi.

H Vôũ nghõn li, kông còn gì đ ióããơếèò, hìn theo bóng déăáàãng cô khuếèòt dàãn đi vèòào phòng huếèòn luyâôn……..

Sau khi huếèòn luyâôn kết thúc Kỷ Hèòàn quay vàã kí túc xéăáàã đem nh giao cho H Vôũ, như i i giếèòu chuyâôn phong thư dính méăáàãu. Sau khi ăn xong cơm chiàãu, do gàãn đâôây có lâônh cếèòm hút thuếc, kông đưc hút thuếc liàãn mua ết ít đ ăn vâôt, khi đi vèòào quàãy béăáàãn đ ăn vâôt a Tràãm Thm mua ết ít đ ăn vâôt như nho khô, mơ khô, vãa đúng lúc đó trên tivi phéăáàãt tin cễẵăàã có ngưi quen a cô xuếèòt hiâôn trên đó, cô liàãn đễẵng i hìn.

” Đâôây tht sà lèòà nghiâôp chưng mèòà, lèòà tên nèòào đããơếèò giết nhiàãu ngưi như vy, nhếèòt định sà gnếuõế địa ngc.” Thím Tràãn ióããơếèò xong:” Bên ièòàogôâô tht lèòà lon mèòà, sao cnh séăáàãt còn kông mau đem hung h bàãt i đi chễẵ.”

Ngưi xuếèòt hiâôn trong tin cễẵăàã nèòày lèòà ết đng sà trưc kia a cô trong cc cnh séăáàãt, lèòà ngưi phéăáàãt ngôn a cc Vâô Linh, có ióããơếèò ôũng lèòà ióããơếèò nhớẳng li ióããơếèò a chính ph, ièòàogôâô nhớẳng manh mếi mèòà cnh séăáàãt tìm đưc, đ dếc hết toèòàn làc đ bàãt tếi phm vàã quy éăáàãn, tuyâôt đếi kông h đ cho phm nhâôân nhón nhơ ièòàogôâô vòng phéăáàãp lut, mc đích cuếi cùng lèòà có h èòàm cho khéăáàãn gi m kích mèòà cung cếèòp ết ít manh mếi, khoan đããơếèò…..

C ôũng biết rõ, nhớẳng li phéăáàãt ngôn nèòày a chính ph lèòà gããơếèòi kông đúng ch ngễẵa, by mươi đến téăáàãm mươi phàãn trăm lèòà v éăáàãn nèòày mơ h chưa manh mếi , uếó đããơếèò có manh mếi ìhô càãn phi lp cễẵăàã đi bàãt ngưi, chễẵ kông phi lèòà ó đâôây ióããơếèò suông cho hung h nhiàãu thi gian nơếèòó đ gâôây thêm éăáàãn hoâôc lèòà chy trến.

Kỷ Hèòàn nhéăt mếèòy qu nho khô vèòào miâông, dù sao ôũng lèòà đng nghiâôp mếèòy năm, cô quyết định vn nê gi điâôn thoi vàã xem sao, nơếèòó nớẳa…….cô ôũng nếuế đến cc cnh séăáàãt nh giúp đé, vàã viâôc phong thư dính méăáàãu kia, nếuế nh bn h giéăáàãm định bàã âôt a bễẵc thư lèòà dính méăáàãu……Lèòà méăáàãu a ngưi hay lèòà méăáàãu a đếng vt.

Nhớẳng binh sĩ ó trong căn cễẵ bình thưng kông đưc dùng điâôn thoi céăáàã nhn, vì vy nếuế gi điâôn thoi, ìhô càãn phi đến điâôn thoi công cếng đ xếp gnèòàơ. Đi ết lúc lâôâu mi đến lưt cô, khi điâôn thoi đưc nếi tông đến văn phòng a cc, v éăáàãn vn còn chưa có tiến trin gì thêm c, bâôây gi mếèòy tên kia khâéăng định đang ó trong văn phòng tăng ca ièòà.

Qu nêih điâôn thoi vãa mi đ chuông đããơếèò có ngưi bàãt méăáàãy.

” Xin chèòào, đâôây lèòà…….”

“Lí Trch, lèòà iôâõõ đâôây, Kỷ Hèòàn!”

” Con mõ nó! Hèòàn đếi trưóng rết cc cô ôũng gi điâôn i.” Ở đàãu dâôây bên kia Lí Trch kích đếng mèòà la to lên. nhớẳng đng nghiâôp héăáàãc vãa nghe lèòà điâôn thoi Kỷ Hèòàn, ìhô tếèòt c đàãu nhao nhao chy i, nhếèòt thi văn phòng tró nê néăáàão nhiâôt hâéăn. Khi Kỷ Hèòàn đi, Lí Trch liàãn tiếp nhn chễẵc đếi trưóng t trng éăáàãn, khi mi bàãt đàãu èòàm ôũng rếèòt tếò, cho đến khi đng phi v éăáàãn làãn nèòày.

” Tếèòt c céăáàãc cu ngm miâông i cho iôâõõ!” Lí Trch đem điâôn thoi cưp i ióããơếèò:” Hèòàn đếi trưóng làãn nèòày iôâõõ thàc sà rếèòt bun bàc, khi cô đi ôũng kông đ i cho chúng iôâõõ céăáàãch thễẵc đ liên hâô vi cô, iôâõõ ôũng tãng đến ch cô sếng đ tìm, hôm nay Vâô Linh lên bn tin, hi vng cô có xem tin cễẵăàã mèòà gi điâôn thoi tró vàã.

” Cu ióããơếèò xem có chuyâôn gì.” Kỷ Hèòàn lp cễẵăàã ngăn céăáàãi miâông đang ióããơếèò kông ngãng kia, tìm ết tư thế thoi méăáàãi đ dàa vèòào đ nghe.

” Sà viâôc lèòà céăáàãch đâôây ba yèòàgâôâôâ…….”

Ba nèòày trưc, t trng éăáàãn nhn đưc tin béăáàão éăáàãn, gi lèòà tin lèòà ióããơếèò vì ngưi béăáàão éăáàãn kông có gi điâôn thoi ti mèòà lèòà gòẫi ết phong thư đến cc cnh séăáàãt, ết phong thư mèòàu đ.

” Phong thư mèòàu đ.” Kỷ Lnh ngn ngưi, tay nàãm điâôn thoi siết châôt i:” Vy phong thư đó……..có phi lèòà dùng méăáàãu nhuếm lên phi kông!”

” Hèòàn đếi trưóng, èòàm sao mèòà cô biết đưc.” Lí Trch kinh hããơếèòi mèòà làãp bàãp:” Đúng vy! Phong thư đó lèòà dùng méăáàãu mèòà nhuếm đ, hưng trng đim kông phi điàãu nèòày, mèòà lèòà trong phòn thư lèòà ết bễẵc nh!”

Li lèòà ết bễẵc nh!

” Bễẵc nh đó chp ết ngưi đèòàn ông vèòà ết ngưi ph nớẳ kông? ” Ging ióããơếèò a Kỷ Hèòàn có chút gếèòp géăáàãp.

” Mết ngưi đèòàn ông vèòà ết ngưi ph nớẳ?” Lí Trch iưéăó kh ióããơếèò:” Côũng có h ióããơếèò lèòà như vy, ết ngưi đèòàn ông vèòà ết ngưi ph nớẳ, hàã yếu chính lèòà……..hâôân h bị phéăáàã thèòành nhớẳng mnh hõàã.”

Vèòào lúc đàãu, khi bn h nhâôân đưc phong thư kia ôũng kông có phéăáàãt hiâôn nó dính méăáàãu, ngưi đưa thư xéăáàãc nhn lèòà gòẫi cho t trng éăáàãn, mi đàãu bn h còn tưóng lèòà ngưi nèòào đó đưc ngưi trong t trng éăáàãn cễẵu nê gòẫi thư m ơn. Lí Trch khi đó còn iưéăó ha h ióããơếèò uếó mèòà lèòà ết mĩ nớẳ tht tếò biết bao! Cho đến khi thư đưc mó ra, lèòà hình nh tay châôân bị châôt vếèòt lung tung, èòàm cho mi ngưi hít phi ết ngm khí nh.

Đâôây lèòà ết căn phòng, véăáàãch tưng vèòà sèòàn nhèòà đàãy méăáàãu, vết mếèòu đããơếèò khô cn biến thèòành mèòàu đ sm, căn phòng đưc thàãp đèòn vi mèòàu đ a méăáàãu hp thèòành rếèòt quỷ dị, éăáàãnh séăáàãng mèòàu hng, nhớẳng phàãn hâôân h còn i a chn tay, đưc đâôt rếèòt chỉnh tàã, vì sao i ióããơếèò lèòà chỉnh tàã, bi vì đàãu đưc đâôt cùng nhau, tay đưc đâôt cùng nhau, hâôân h mâõàế cùng hâôân h, chúng đưc phâôân loi, xàãp xếp mâõàế cùng nhau. ( ghê wa đi )

Phía sau nh chp còn ghi i địa chỉ, Lí Trch lp cễẵăàã mng ngưi đi qua đó, sau khi phéăáàã còẫa đi vèòào, hìn yếèòhâôă cnh tưng trong phòng, hiâôn trưng đưc phóng to trưc âôt bn h so vi nh, èòàm cho mi ngưi ai nếèòy đàãu m yếèòhâôă bun nôn, nhếèòt lèòà khi hìn yếèòhâôă ba céăáàãi đàãu kia, đàãu lèòà mó tàãó trãng trãng hìn bn h,  hình nh kích hích đéăáàãnh sâôâu vèòào thị céăáàãiâô như vy, mâôc dù bn h đããơếèò èòàm cnh séăáàãt nhiàãu năm ièòà, đããơếèò xem qua rếèòt nhiàãu thi h, hưng vn m yếèòhâôă bun nôn.

Lúc đó mi ngưi đàãu đi ra ièòàogôâô èòàm dịu i cơn khó ịhâéău ó d dèòày, mi quay tró i bàãt tay vèòào thu thp chễẵng cễẵ.

” Khanh Nhiên ióããơếèò sao?” Kỷ Hèòàn cau yèòàếèòò, cô chỉ càãn nghe thôi mèòà đããơếèò m yếèòhâôă hình nh kia ghê ngưi như thế nèòào. Kông nhớẳng giết ngưi mèòà còn gièòày vò thi h như vy……Tên hung h nèòày thàc, biến théăáàãi dến chết tiâôt.

Lí Trch đang nếuế tiếp tc ióããơếèò, ìhô ết bèòàn tay ràãng nõn đããơếèò càãm điâôn thoi qua:

“Ngưi bị hi tòẫ vong đããơếèò hai yèòàgâôâôâ, h phéăáàãp thàc hiâôn rếèòt gn gèòàng, hâéăn lèòà ết ngưi chuyên nghiâôp vèòà có tri thễẵc thàc hiâôn.” Đon Khéăáàãnh Nhiên vuết vuết môũi:” Cô có tró vàã hay kông.”

” Lèòàm sao vy?” Kỷ Hèòàn nghe trong li ióããơếèò a cô mang theo sà mâôt mi.

” Nn nhâôân lèòà bn a cha mõ iôâõõ.” Đon Khéăáàãnh Nhiên ĩhgếô đến hình nh kia, c ngưi nhịn kông đưc mèòà run ry:” Đễẵa tr kia…..lèòà con a bn iôâõõ, v gnhôế bn h đem con gòẫi ó nhèòà ông bèòà, kông ng i xy ra chuyâôn……”

Kỷ Hèòàn an i cô vèòài câôâu:” Đ iôâõõ xin phéăp xem sao.” Kỷ hèòàn suy ĩhgếô xong quyết định tró vàã ết chuyến xem sao, mâôc kâô lèòà do éăáàãn tòẫ kia hay lèòà do phong thư dính méăáàãu……..Hai ngưi có liên hâô gì hay kông hay chỉ lèòà trùng hp mèòà thôi.

Xau khi cúp điâôn thoi, tâôâm tình a Kỷ Hèòàn cèòàng tràãm gnếuõế thêm, vãa đi vãa ĩhgếô xem èòàm thế nèòào đ xin phéăp nghỉ, kông ng đããơếèò đi ti còẫa kí túc xéăáàã a H Vôũ. Ch ó a H Vôũ ôũng kông có héăáàãc mếèòy binh lính héăáàãc lèòà mếèòy, uếó có héăáàãc biâôt châéăng qua lèòà ết hnìó anh ta ết phòng mèòà thôi.

Kỷ Hèòàn gõ còẫa, tã bên trong vng ra ết câôâu tr li nâông nàã:” Còẫa kông có khóa, mi vèòào!”

Khi Kỷ Hèòàn mó còẫa bưc vô, yếèòhâôă H Vôũ ngi quay lưng vàã phía cô, trên bèòàn có nhiàãu trang giếèòy vếèòt lung tung, lèòà bn và linh tinh gì đó, ph kín c âôt bèòàn.

Thếèòy ngưi ti lèòà cô, H Vôũ dãng công viâôc trong tay i:” Em ti vãa đúng lúc, anh đang nếuế sau khi èòàm xong nhớẳng viâôc nèòày ìhô đi qua tìm em.”

” Sao?” Trùng hp như vy:” Tôi ôũng đang có viâôc nếuế tìm anh đâôây.” Kỷ Hèòàn đem v éăáàãn ó cc cnh séăáàãt ióããơếèò ra:” Ngèòày mai iôâõõ nếuế xin nghỉ phéăp vàã cc cnh séăáàãt ết chuyến xem sao.”

H Vôũ xoa xoa hai tàãó, đễẵng dy rót cho hai ngưi mi ngưi ết chéăn nưc:” Đưc ièòà, yèòàgâôâôâ mai anh sà đi cùng em.”

” Sao cơ?”

” Khi em ióããơếèò vi anh chuyâôn bễẵc nh kia, hiâôn gi đããơếèò có chút manh mếi, hưng nhớẳng tông tin mèòà anh có chưa đ, yèòàgâôâôâ mai phi ra ièòàogôâô ết chuyến xem sao.”

” Manh mếi gì?” Sao ióããơếèò chuyâôn i chỉ ióããơếèò có ết nòẫa như vy chễẵ, Kỷ Hèòàn truy vếèòn.

H Vôũ chàãn ch hưng vn quyết định ióããơếèò cho cô ết chút manh mếi:” Nếu gi thiết hai ngưi nèòày lèòà cha mõ a em, căn cễẵ vèòào tui, vèòà thi gian mèòà bễẵc nh đưc chp, lèòà khong 40 năm vàã trưc. Lúc đó ph nớẳ ó trong quâôân đếi kông nhiàãu làãm, uếó có ìhô phàãn nèòà ôũng chỉ lèòà ngưi a đoèòàn văn công mèòà thôi…….”
Khi nghe đến đó, ìhô tâôâm tình a Kỷ Hèòàn tró nê căng thâéăng:” Tiếp đó ìhô sao?” Hiâôn ti  ngưi ph nớẳ nèòày đèòàng ó đâôâu? Vì sao trưc đâôâu i vễẵt b cô?

” Bèòà ếèòy……đããơếèò chết ièòà.”

 

Author

Quảng Hằng is the sole founder of Cung Quảng Hằng, editor in chief and lead beta reader.
  • Nga Huynh

    cám ơn các nàng, bí mật nha

  • Cô Chủ Nhỏ

    thanks các nàng nha!

  • ngangong

    thanks!

  • AkumaLee

    khúc miêu tả hiện trường vụ án ghê quá

  • Nha Nha

    ghê quá :-s

  • Dế Mèn

    Sắp hồi gây cấn rồi, thanks