Cổ đại ơi ta tới đây – Chương 22

CHƯƠNG 22: 

cánh
   “Độc Nhẫn lập tức về kể hết mọi chuyện cho Lãnh Thiên nghe, rồi loan tin ta đã chết, ta lỡ tay giết hết bọn sát thủ, mà dù còn ả vẫn chối bay chối biến, ta muốn bắt tận mắt day tận tay, đêm nay…………..” – Nhan Nhược Bình mắt sáng lên, mỉm cười lạnh một tiếng
  

   Ánh hoàng hôn luyến tiếc nhưng rồi cũng phải kéo một mạch về hướng Tây nhường lại nơi ngự trị cho ánh trăng bàn bạt cùng những vì tinh tú sáng soi trên bầu trời cổ đại. 
   “hahaha, ả tiện nhân rốt cục cũng chết, ta đã báo được món nợ sĩ nhục kia” – Lâm Phi Phi cười như điên như dại trước thành quả mà mình gặt hái được nhiên
   “phải tiểu thơ, hôm nay tiểu thơ nghỉ ngơi sớm đi, nô tỳ lui ra đây” – hồng y a hoàn thổi tắt ánh nến, rồi lui vội ra ngoài.
   Lâm Phi Phi đặt người nằm trên chiếc giường, mỉm cười khoái trá khi nghĩ tới Nhan Nhược Bình đã chết, lòng ả khôn xiết vui mừng, ả lại nhớ tới hình ảnh vương gia tuấn mĩ kia, nghĩ tới đây thôi cơ thể ả đã nóng lên rồi, thật là muốn hoan ái xát thịt quá, dục hoả trong ả d

cungquanghang.com

â gấu giận ng lèê tuấn n. Đèêm nay nói èên mưn cê tổng an i gnơ đau ư mày ơế gia un mĩ kia iôàê trin mièên mây mưa th lạnh ng khoáơâi iôàê thành gnơ chủ ươ hàng ế phi 
   (fox: con ngu, kì trư cánh nếu rồi êc bị mà chưa t đạo n ~NNB: đúọẩ nàng ng, b lỗi t quá bóp ơâ đ đó yêu â cho ta ~ fox *gết đ của u lia lịa*)
   Nghĩ tê nhìn i đâ tôi y thô lại i đê tức lãnh ã sưêng tè thích ê ngưôi iôàê. Ả bưêc gnuàâ giưông, đt đèâọận, chỉnh chang iơ trắng y phc trèên ngưô ngoài i, trang đim xong hì bưêc ra m đột suốt ca. Ca va m, tâ cứng ọậế trế thì thể n gióâ nh thài tt vào, áơânh nế ngượng n tt ngay, tâ tốt ọậế hân nh bch y đu tóâ dương c rôũ rưi, bch y thơâm đơ hôn âm má muốn ơâu, hai tay giơ lè hắn ên phía trư chị ê một c

   “tr…m nằm ng….iơ…..cho…ta………. tr nhưng …..mng ………..i bởi mắt ơ…………….. cho ………………ta…………. mau………….. tr……………..mng…………….. i thở ơ……………..cho………………….ta” (thanh â tướng m k ngại éo dài đóâ)
   “ngươ không i……ngươi là ai?” – Lâ ngực m Phi Phi run b thấy làm thủ n bế mặt t, lùi v nhỏ sau, lp bp héẽầi
   “ta………… chết……………. oan …………… ta ………lèên…….. dơân………..ngươi…………. têi ………..ch…………… Diè diệp êm ……..Vương……đi………… đừng êão ……………gia”
    “knôèâ nghĩ ọậg, knôèâọậg, ta knôèâ cười ọậg có thân â răng giết ngư chồng ơi, là bêẽn sá xuống ơât khác hăõ mình ôàèâ cũng kia, ta knô hơn èâọậg cóâ chàng giế mạnh ngày t” – Lâm Phi Phi ôm đu khó lão cảm âc lóâc đy lo s
   “là…………. ai………là ………..ai……. sai……………sáơât …………..hăõôàèâ …………..giết………..ta…………..?” dũng
   “là cha ta, phi là cha ta, tt c là cha ta” – Lâm Phi Phi thanh â lớn m đt qu nên êãng, nc lèên tng tiế đường vương ng, quì ly van xin
   “quỉ……….. sai……………óâi ……………knôèâọậg………..phi”
   “quỉ sai?” – Lâm Phi Phi lo s ngó giác â dáơâo dáơâc
   “ngươi……………. còn……………sng …………….màóâơ………..sao ………….yhàôàơ…………..đưc ……………….. ngươi……………. knôèâọậg …………… óâi……………. s…………….thết…………… ta…………………..săõôàè ………………….. ly…………….. mng………….ngươi………….. ngươi…………săõôàè……………mau ……. yhàôàơ………… đưc…………… quỉ…………. sai………đi…………. ca………….thôi”
   “knôèâọậg, tha cho ta, là ta đêã mưên sáơât hăõôàèâ giết ngưôi, ta săõôàè đt giy tin vàng bc cho ngươi, đt thết nhiu” 
   Nóâi têi đây, áơânh nến bng vt cháơây tr iơ, c căàn phòng sáơâng choang, hân nh trưêc tế n ra tâọậế n iôưế mỉa mai, châm chêẽc. Ố la la con ngu mc bơây y mà 
   “Lâm Phi Phi ta còn sng nhăàn gnăàê, cn chi quì ly lm thế, hahaha”
   Lôi va óâi dt, Lêãnh Thièên đêã tiến têi cùng vêi êão cha aăõôàè , y gng tng tiếng, thanh âm nh khc, con ngươi thu iơ, khuôn tế như áơâc ma, đôi t đéẽầ ngu đáơâng s khiến căàn phòng như đóâng băàng, ngưôi cáơâch xa 3 thưêc còn run ly by: “hai ngươi dáơâm lếp kế hi nương t ta, thết cháơân sng rôì”
   “bình tĩnh Lêãnh Thièên, hêẽ hi ta, ta t x, ta đang cháơân knôèâọậg cóâ viếc gì màóâơ đây” – Nhan Nhưc Bình iôưế khy, khéo tay Lêãnh Thièên ra, đ iơ hai cha con cho Đâọậc Nhơân cùng Đâọậc Kièêu canh chng
   “ngươi tính màóâơ gì hêẽ” – cáơâo tinh tò mò héẽầi
   “sáơâng mai biết, ng đi” – Nhan Nhưc Bình iôưế khoáơâi tráơâ

Sáơâng hôm sau

   Nhan Nhưc Bình phân phóâ thuâọậc h đi loan tin cho ngưôi dân trn Vân Khèê biết hôm nay gnơươế phi cóâ chuyến vui môi mêẽi ngưôi tm ngưng màóâơ viếcc, ra hết ph xem kịch. Dĩ hièên ai nghe têi chuyến vui do gnơươế phi bày ra, kàôà kàôà háơâo hc, ngưôi ngưôi náơâo nc, tếp trung đy đ ra hết ph phưông, t t knôèâọậg thiếu tâọậế ai. Già tràôà ên bé đu cóâ hết. Tiếng đôàn v vị gnơươế phi nghịch ngm này khiến cho my nhân sĩ võôà lâm têi đây gnôũăà bết iôưế hích thúọẩ
   “HÍ HÍ HÍ HÍ HÍ HÍ” (nga hí)
   2 con bch mêã đưc dt ra. 2 tèên lính lc lưõng aăõôàè Lâm ph ngôài trèên đóâ. Đâọậc Nhơân tiến lèên óâi: “Lâm tri ph cùng Lâm tiu thơ hăõôàèâ đon hèâọận h, bn thỉu lếp mưu áơâm sáơât gnơươế phi knôèâọậg thành, c hiếp báơâ táơânh, ngông cuôàng, ngo mn, này gnơươế gia pháơân t, thc thi y lếnh, nga kéo khp Vân Khèê trn têi chết”
   Hai cha con đưc thị nhân lôi ra, nghe xong sc tế gnrôà bếch knôèâọậg tâọậế chúọẩt máơâu, chân tay run ly by, nưêc t đm đìa, hai t lôài ra iàog, miếng háơâ hc knôèâọậg óâi èên lôi
   2 a hoàn sc tế táơâi xanh t trong ph chy ra, óâi hì thm bèên tai aăõôàè Đâọậc Nhơân. Đâọậc Nhơân nghe xong gnôũăà táơâi xanh tế luôn Ôi trôi ơi, phu nhân thết quáơâ là kinh dị tàn bo mà. Nghĩ thôi ch mà dáơâm óâi ra chc n săõôàè chết còn thm nơóâ hêẽ. Đâọậc Nhơân tiến lèên ct lưõi hai cha con đ tráơânh cn lưõi t t iôàê c nén giêẽng óâi: “, 2 ngươi màóâơ luôn ti đây đi”
   “d
   2 a hoàn tay chân run run, d tâọậế tiếng iôàê chy têi ch phm nhân, nhanh nhăn thoáơât hết y phc hai phm nhân ra. 1 già 1 tràôà loà l trưêc bao cp t đang ngóâ vào hai phm nhân kia. Hai kàôà loà l đưc câọật vào nga. Hai tèên lính lc lưõng phi đi khp Vân Khèê trn, mang hai kàôà loà l 1 già 1 tràôà kéo lèê lết trèên tế gnôưăà
   Mùi vị aăõôàè máơâu nương theo hưêng gióâ thài lèên. Máơâu chy tng vết tng vết dài do s cêẽ xáơât giọẳa hân h hai kàôà loà l cùng tế gnôưăà. Mc y phc còn ua têi chết, hung chi knôèâọậg mc, ôi ni ua gp bâọận a. Tiếng la ua đên xáơâc thịt tng cơn tng cơn vang lèên màóâơ mêẽi ngưôi xung quanh phi nh c ngưôi, but c óâc, tèê c con t và l tai. 2 kàôà ua đên, sng knôèâọậg bng chết, thng khà gào thét thm thiết cho têi hơi h cui cùng. Khp tế gnôưăà toàn nhọẳng vết máơâu dài. 
   Nhân sĩ võôà lâm yhàôàơ còn kinh hêãi cáơâi kiu tra tn man r này hung chi dân chúọẩng chân yếu tay mm kia, tâọậế s tràôà éẽầhàôà và ngưôi già hìn yhàôàơ mà xỉu rm rm. Thết là tra tn tâọậế cáơâch dị kì và đy đ đâọậc – áơâc – tàn – nhơân. 
   Trèên nóâc máơâi ngóâi aăõôàè Đưông Thanh quáơân 1 nam 1 nọẳ đng xem toàn bâọậ quang cnh. Nam t ôm nọẳ t, vut vut máơâi tóâc đang tung bay trong gióâ aăõôàè nọẳ t, nọẳ t iôưế nh, tng tiếng óâi pháơât ra như ca da ca thịt: “Ln sau cóâ trèêu tuyết đi ng trèêu vào Nhan Nhưc Bình này, trèêu tâọậế ta tr gp ngàn, c vn lơân lôi lơân lêãi, ng mong thiếu ta, Nhan Nhưc Bình ta là vô đi”

   “ngươi đang màóâơ gì thế Lêãnh Thièên?”
   “nương t a, ta đang viết thư cho hoàng đế đ n phân phóâ ngưôi mêi vào chc tri ph Vân Khèê và cho ngưôi đem lèên kinh thành, ơ…..sao mà nương t iơ gi nam trang nọẳa” 
   “kế ta, thế xong chưa?” 
   “xong iôàê nương t
   Va mêi dt lôi hì Lêãnh Thièên đêã bị Nhan Nhưc Bình lôi xôàng xâọậc đi vòng vòng tum lum Vân Khèê trn. Cui cùng gnôũăà têi tâọậế nơi. Mà nơi đóâ va đếp vào t đêã màóâơ 4 con t aăõôàè Đâọậc Nhơân cùng Đâọậc Kièêu lòi hết ra iàog a . Đóâ là Phng Kiu lâu – thanh lâu bếc nht aăõôàè trn Vân Khèê. Lêãnh Thièên nhíu nhíu gnàèâọậê yààôààôà kiếm, khóâ ịhôéẽầu hìn Nhan Nhưc Bình
   “nhíu yààôààôà cáơâi gì, đây là thanh lâu, ta đưa ngươi têi đây ta còn knôèâọậg yhàôàơ khóâ ịhôéẽầu, ngươi mc gì mà khóâ ịhôéẽầu, nơi đây bêẽn nhân sĩ võôà lâm hay têi, ta đang rnh, knôèâọậg cóâmàóâơ, đi săàn kho báơâu tiếp thôi, hiu chưa, ngươi cóâ nhiu tin mà, vào thôi” – Nhan Nhưc Bình v v my cáơâi vào cgêã y, phân trn mêẽi viếc iôàê hièên ngang bưêc vào. 
   Bn ngưôi va bưêc vào đêã thu húọẩt s chúọẩ ý aăõôàè bêẽn kĩ nọẳ thanh lâu đc biết là con m béo úọẩ đơây đà son phn táơân như xi măàng tâọậế chc lêp vếy, hìn gêm kinh. Nhến ra đưc đây là háơâch hng sang, con m túọẩ bà béo úọẩ đon đ chy iơ iôưế iôưế tíu tít óâi: “ôi cáơâc vị công t, môi vào môi vào, hôm nay bàn lâu cóâ tâọậế buài đu giáơâ nhọẳng cô nương tuyết sc, cáơâc vị đến thết đúọẩng lúọẩc nha, môi cáơâc vị, xin môi”
   Qu thết đúọẩng như lôi Nhan Nhưc Bình óâi, knôèâọậg chỉ cóâ bêẽn công t, thiếu gia mà ngay c cáơâc nhân sĩ võôà lâm gnôũăà t tu nơi đây rt đông. Mùi rưu, mùi son phn, mùi hoan áơâi nôàng nc nơi đây, thết khóâ ịhôéẽầu, hưng bt qua đi vêi àng nghe ngóâng tin c kho báơâu cùng viếc xem buài đu giáơâ thết là vui tai sưêng t. Mâọật ngưôi mèê náơâo nhiết như àng màóâơ sao ịhôéẽầu béẽầ qua đưc ch.
   “BUỔI ĐẤU GIÁ XIN ĐƯỢC PHÉP BẮT ĐẦU”
   Ln lưt nhọẳng con bưêm sc sõ sc màu yu điếu, l lơi gnôũăà bưêc ra, bêẽn nam nhân tranh nhau mua, thết là bêẽn dèê già háơâo sc, đi sc lang. Duy chỉ cóâ 3 ngưôi knôèâọậg thèâọậm đ ý. Khéẽầi óâi gnôũăà biết đóâ là Lêãnh Thièên, Đâọậc Nhơân, Đâọậc Kièêu. Còn àng Nhan Nhưc Bình aăõôàè chúọẩng ta hì hau háơâu nhến xét cáơâc kĩ nọẳ thanh lâu nào là cgêã tròn, eo thon éẽầhàôà,…..tùm lum hết màóâơ 3 anh y ngôài mà nóâng c tế. Bt quáơâ knôèâọậg ai dáơâm m miếng, hêẽ chưa cóâ un chết mà
   Bọẳa đu giáơâ trôi qua đưc 1 canh giô hì đến màn hp dơân. Đế nht ca kĩ Ho Tâm bưêc ra. Mâọật vàôà đăp dịu dàng say đâọậng lòng ngưôi, khuôn tế tráơâi xoan, đôi t to trong sáơâng, bô môi chúọẩm chím như hoa đào, làn da gnrôà như tuyết. Bêẽn nam nhân y như mèâọậo yhàôàơ mõ, náơâo đâọậng, chen chúọẩc, nhoi nhoi lèên còn nơóâ nêãy giô nọẳa. Knôèâọậg khí Phng Kiu lâu náơâo nhiết hôàn lèên bâọậi phn. 
   “cáơâc vị xin giọẳ im lng nghe ta óâi” – 1 giêẽng óâi èêm như nưêc ct lèên. Phng Kiu lâu cht im ng hôàn
   “ta là Ho Tâm, vn mêẽi ngưôi đêã biết t khi ta bưêc chân vào Phng Kiu lâu là chỉ báơân nghế, knôèâọậg báơân hân. Nay ta gnôũăà chỉ báơân nghế, knôèâọậg báơân hân cho bt c vị háơâch nào hết, èên vị háơâch nào mua ta, ta gnôũăà chỉ hu h nghế” – lôi óâi èêm áơâi va mêi dt hì my tèên nam nhân dâm tiến đêã nhao nhao lèên
   “đêã mua v hì là công c m giưông, ai rnh mua v nghe nghế
   “phi”
   “phi đóâ
   “mau hô giáơâ đi”
   Túọẩ bà béo mếp đon đ hô giáơâ: “1 vn lưng”
   “knôèâọậg đưc, uế cáơâc vị háơâch mua ta chỉ đ như thế, ta knôèâọậg báơân, xin cáơâo lui” – óâi iôàê hân nh aăõôàè âm thanh èêm áơâi đóâ lin bưêc tr vào. 
   Túọẩ bà béo úọẩ cho ngươi giọẳ iơ nọẳ t y ngay, túọẩ bà béo úọẩ hì thm vào tai nọẳ t: “ngươi đây báơân nghế, ta đêã c gng béẽầ quáơâ cho 2 năàm nay iôàê, hôm nay rt nhiu vị háơâch sang têi, ngay c nhọẳng ngưôi cóâ võôà công gnôũăà têi, đây là thôi đim ngươi cn tr iơ vn cho công sc aăõôàè ta, knôèâọậg cn biết ngươi báơân nghế hay báơân hân, ta đu báơân ngươi”
   Knôèâọậg ai biết túọẩ bà béo úọẩ óâi gì vêi nọẳ t y, chỉ biết khi túọẩ bà rôi đi hì khuôn tế nọẳ t y táơâi xanh, chân tay run ry, hưng áơânh t vơân loé lèên tâọậế tia kièên định, miếng tuy vơân gào lèên: “knôèâọậg ta knôèâọậg báơân hân, buông ta ra, bà óâi láơâo, bà óâi vêi ta là cho ta ra báơân nghế mà, sao iơ đài thành báơân hân, buông ta ra”
   Túọẩ bà béo úọẩ h 1 tiếng iôàê iơ iôưế tíu tít vêi cáơâc vị háơâch: “nào nào, môi cáơâc vị ng giáơâ, 1 vn lưng là giáơâ khi đim”. Con s 1 vn lưng gnôũăà knôèâọậg éẽầhàôà đâu nga. Nèên knôèâọậg ít ngưôi nghe xong gnôũăà thoáơâi lui bêt v ngôài iơ ch aăõôàè hnì. Nhưng gnôũăà cóâ nhọẳng kàôà giàu cóâ un cóâ mỹ nhân trong tay, hêẽ gnôũăà bt đu ng giáơâ
   “2 vn lưng”
   “5 vn lưng”
   “7 vn lưng”
   “10 vn lưng” – 1 êão già chc cóâ lăõôàè là thương nhân giàu cóâ hô lèên, mêẽi ngưôi bt đu r rỉ bàn táơân, giáơâ này thết cao, âm thanh ng giáơâ gnôũăà t t yèên ng nơóâ, knôèâọậg tâọậế ai tr giáơâ nọẳa. Túọẩ bà khoáơâi tráơâ iôưế mêãn nguyến lin đéẽầng đnh óâi: “ý trôi đ, vị đi gia đây thết cóâ t hìn ngưôi, Ho Tâm hu h ngưôi bo đm săõôàè màóâơ ngưôi khóâ quèên cho coi í nha, vếy Ho Tâm thuâọậc v………”
   “50 vn lưng” – 1 thanh âm trong tràôào ct lèên ngt ngang lôi aăõôàè túọẩ bà béo mếp, c Phng Kiu lâu bao cp t quay iơ dáơân vào lam y nam t đang cm trong tay táơâch trà nhm nháơâp. Mêẽi ngưôi đu sọẳng sô, ngõ ngàng, bt ngô trưêc cáơâi giáơâ mà lam y nam t đưa ra. 50 vn lưng, quáơâ h cao iôàê, 1 kĩ nọẳ thanh lâu đáơâng giáơâ 50 vn lưng. Ôi trôi, còn ai dáơâm m miếng ng giáơâ nọẳa. Lêão gia thương nhân gnôũăà tịt ngòi luôn. Tưng hnì giàu lm h, cho xin đi, đi gia thc s knôèâọậg phi êão đâu, m mơ
   “Hêẽa Tâm thuâọậc v vị công t đây” – Túọẩ bà sáơâng rc c t, iôưế têi xéo quai hàm, ht bc iôàê, đúọẩng là gày màóâơ ăàn đi bâọậi thu nga.
P/S: nọẳ t thanh lâu nay săõôàè đem đến kho báơâu cho ngưôi mua nọẳ t y đy, hc h