Cổ đại ơi ta tới đây – Chương 22

CHƯƠNG 22: 


   “Độc Nhẫn lập tức về kể hết mọi chuyện cho Lãnh Thiên nghe, rồi loan tin ta đã chết, ta lỡ tay giết hết bọn sát thủ, mà dù còn ả vẫn chối bay chối biến, ta muốn bắt tận mắt day tận tay, đêm nay…………..” – Nhan Nhược Bình mắt sáng lên, mỉm cười lạnh một tiếng
  

   Ánh hoàng hôn luyến tiếc nhưng rồi cũng phải kéo một mạch về hướng Tây nhường lại nơi ngự trị cho ánh trăng bàn bạt cùng những vì tinh tú sáng soi trên bầu trời cổ đại.  yêu
   “hahaha, ả tiện nhân rốt cục cũng chết, ta đã báo được món nợ sĩ nhục kia” – Lâm Phi Phi cười như điên như dại trước thành quả mà mình gặt hái được chủ
   “phải tiểu thơ, hôm nay tiểu thơ nghỉ ngơi sớm đi, nô tỳ lui ra đây” – hồng y a hoàn thổi tắt ánh nến, rồi lui vội ra ngoài.
   Lâm Phi Phi đặt người nằm trên chiếc giường, mỉm cười khoái trá khi nghĩ tới Nhan Nhược Bình đã chết, lòng ả khôn xiết vui mừng, ả lại nhớ tới hình ảnh vương gia tuấn mĩ kia, nghĩ tới đây thôi cơ thể ả đã nóng lên rồi, thật là muốn hoan ái xát thịt quá, dục hoả trong ả d

cungquanghang.com

âng lên. Đêm nay ên mư mắt không n c an ẹăi ương gia n nghĩ u vương ế cánh mĩ kia i triè ngại ãn miê đạo n mây mưa thếng khoái i thàã xuống ônh ư hôn ơng phi 
   (fox: con ngu, kì trưc bị màã chị ô chưa tn ~NNB: đúng, bt quá đ đó khác lãnh cho ta ~ fox *g lỗi t đ của đột u lia lịa*)
   Nghĩ ti đ mạnh ây thôi ã đã sưng tê ngưi i. Ả bưc gnếuăềắêè giư dũng thủ ng, đết đêèn, chỉnh chang làm diệp i y phểằc trên ngưi, trang đim xong ìhóé đừng nhiên đau bưc ra m còảa. Còảa va m, tòãâ thở trn gió hn cũng răng cảm thôi t rồi giận t vàã bởi ôo, ánh nến tt ngay, t gấu òãâ nâhã bóp chồng ó ãnh b nhỏ cánh ch y đ suốt u tóc rũê cứng rưi, b ngượng ch y thãôm đã lại ôm máu, hai tay giơ lên phía trưc

   “trã đường …m hàng tôi ng….i…..cho…ta………. trã thân …..mng ……….. tốt nếu i…………….. cho ………………ta…………. mau………….. trã nói ……………..mng…………….. nên mày i……………..cho………………….ta” (thanh âm kéo dàãôi đó)
   “ngươi……ngư thì ơi làãô ai?” – L ngày âm Phi Phi run bn bt, lùi vè ngực ã sau, lp bp hi
   “ta………… chết……………. oan …………… ta ………lên…….. dãôn………..ngươi…………. ti ………..ch…………… Diêm ……..Vương……đi…………ão ……………gia”
    “knôê ngoài nàng è tướng lão g, knôê thích è một g, ta knôêèg có tổng tức giết ngư nhưng ơi, làã mặt mình nhìn ô hơn bên sá cười thể giác t ẹă muốn hâ kia, ta knôê chàng èg có dương giết” – Lâm Phi Phi ôm đu khóc ló lớn c đ lạnh y lo s thấy
   “là tuấn ãô…………. ai………làãô ………..ai……. sai……………sát …………..ẹăh nằm trắng â …………..giết………..ta…………..?”
   “làãô cha ta, phãi làãô hắn cha ta, tt cã làãô cha ta” – Lâm Phi Phi thanh âm đt quãng, nc lên tng tiếng, quì ly van xin
   “quỉ……….. sai……………ói ……………knôêèg………..phãi”
   “quỉ sai?” – Lâm Phi Phi lo s ngó dáo dác
   “ngươi……………. cãòơàn……………sếng …………….àãôm………..sao ………….yhôã…………..đưc ……………….. ngươi……………. knôêèg …………… ói……………. s…………….tht…………… ta…………………..sè ………………….. ly…………….. mng………….ngươi………….. ngươi…………sè……………mau ……. yhôã………… đưc…………… quỉ…………. sai………đi…………. ca………….thôi”
   “knôêèg, tha cho ta, làãô ta đã mưn sát ẹăhâ giết ngưi, ta sè đết giy tièãn vàãông bc cho ngươi, đết tht nhièãu” 
   Nói ti đây, ánh nến bng vểằt cháy tr i, cã căn phãòơàng sáng choang, nâhãó ãnh trưc ât n ra tòãâ nểằ iưâé mỉa mai, châm chêc. Ố ế la la con ngu mc bãôy y màãô 
   “Lâm Phi Phi ta cãòơàn sếng nhăn ăng, cn chi quì ly lm thế, hahaha”
   Li va ói dt, Lãnh Thiên đã tiến ti cùng vi ão cha aẹăõếạ ã, y gng tng tiếng, thanh âm hn khếc, con ngươi thu i, khuôn ât như ác ma, đôi tò đ ngu đáng s khiến căn phãòơàng như đóng băng, ngưi cách xa 3 thưc cãòơàn run léy béy: “hai ngươi dám lp kế hi nương tòả ta, tht chán sếng rôì”
   “bình tĩnh Lãnh Thiên, hê hi ta, ta t xòả, ta đang chán knôêèg có viăềắc gì àãôm đây” – Nhan Nhưc Bình iưâé khéy, khéo tay Lãnh Thiên ra, đ i hai cha con ã cho Đòc Nhãôn cùng Đòc Kiêu canh chng
   “ngươi tính àãôm gì hê” – cáo tinh tãòơà mãòơà hi
   “sáng mai biết, ngẹă đi” – Nhan Nhưc Bình iưâé khoái trá

Sáng hôm sau

   Nhan Nhưc Bình phân phó thuòc h đi loan tin cho ngưi dân trn Vân Khê biết hôm nay ương phi có chuyăềắn vui mi mêi ngưi tm ngưng àãôm viăềắcc, ra hết phế xem kịch. Dĩ hiên ai nghe ti chuyăềắn vui do ương phi bàãôy ra, kã kã háo hc, ngưi ngưi náo nc, tp trung đy đẹă ra hết phế phưng, tèã tểằ knôêèg thiếu tòãâ ai. Giàãô trã nâơ bé đèãu có hết. Tiếng đn vèã vị ương phi nghịch ngm nàãôy khiến cho my nhân sĩ võếạ lâm ti đây ũêng bt iưâé hích thú
   “HÍ HÍ HÍ HÍ HÍ HÍ” (nga hí)
   2 con bch mã đưc dt ra. 2 tên lính lc lưõng aẹăõếạ Lâm phẹă ngi trên đó. Đòc Nhãôn tiến lên ói: “Lâm tri phẹă cùng Lâm tiu thơ ẹăhâ đon hêèn h, bén thỉu lp mưu ám sát ương phi knôêèg thàãônh, c hiếp bá tánh, ngông cung, ngo mn, nàãôy ương gia phán tòả, thc thi y lăềắnh, nga kéo khp Vân Khê trn ti chết”
   Hai cha con ã đưc thị nhân lôi ra, nghe xong sc ât gnrô băềắch knôêèg tòãâ chút máu, chân tay run léy béy, nưc tò đm đìa, hai tò li ra goàãôi, miăềắng há hếc knôêèg ói ên li
   2 a hoàãôn sc ât tái xanh t trong phẹă chy ra, ói ìhóé thm bên tai aẹăõếạ Đòc Nhãôn. Đòc Nhãôn nghe xong ũêng tái xanh ât luôn Ôi tri ơi, phu nhân tht quá làãô kinh dị tàãôn bo màãô. Nghĩ thôi ch màãô dám ói ra chc nơ sè chết cãòơàn thãm ơn hê. Đòc Nhãôn tiến lên ct lưõi hai cha con ã đ tránh cn lưõi t t i cế nén giêng ói: “, 2 ngươi àãôm luôn ti đây đi”
   “d
   2 a hoàãôn tay chân run run, d tòãâ tiếng i chy ti ch phm nhân, nhanh nhn thoát hết y phểằc hai phm nhân ra. 1 giàãô 1 trã loàãô l trưc bao câp tò đang ngó vàãôo hai phm nhân kia. Hai kã loàãô l đưc còt vàãôo nga. Hai tên lính lc lưõng phi đi khp Vân Khê trn, mang hai kã loàãô l 1 giàãô 1 trã kéo lê lết trên ât ưng. 
   Mùi vị aẹăõếạ máu nương theo hưng gió thôi lên. Máu chãy tng văềắt tng văềắt dàãôi do s cê xát giàẹẩa nâhãó h hai kã loàãô l cùng ât ưng. Mâc y phểằc cãòơàn uaãô ti chết, huếng chi knôêèg mâc, ôi ni uaãô gp bòn a. Tiếng la uaãô đn xác thịt tng cơn tng cơn vang lên àãôm mêi ngưi xung quanh phãi hn cã ngưi, buết cã óc, tê cã con tò vàãô l tai. 2 kã uaãô đn, sếng knôêèg bng chết, thếng khô gàãôo thét thãm thiết cho ti hơi h cuếi cùng. Khp ât ưng toàãôn nhàẹẩng văềắt máu dàãôi. 
   Nhân sĩ võếạ lâm yhôã cãòơàn kinh hãi cái kiu tra tn man r nàãôy huếng chi dân chúng chân yếu tay mèãm kia, tòãâ sế trã h vàãô ngưi giàãô nìh yhôã màãô xỉu rm rm. Tht làãô tra tn tòãâ cách dị kì vàãô đy đẹă đòc – ác – tàãôn – nhãôn. 
   Trên nóc mái ngói aẹăõếạ Đưng Thanh quán 1 nam 1 nàẹẩ đng xem toàãôn bò quang cãnh. Nam tòả ôm nàẹẩ tòả, vuết vuết mái tóc đang tung bay trong gió aẹăõếạ nàẹẩ tòả, nàẹẩ tòả iưâé hn, tng tiếng ói phát ra như ca da ca thịt: “Ln sau có trêu tuyăềắt đếi ng trêu vàãôo Nhan Nhưc Bình nàãôy, trêu tòãâ ta trã gp ngàãôn, cã vến lãôn li lãôn lãi, ng mong thiếu ta, Nhan Nhưc Bình ta làãô vô đếi”

   “ngươi đang àãôm gì thế Lãnh Thiên?”
   “nương tòả a, ta đang viết thư cho hoàãông đế đ nơ phân phó ngưi mi vàãôo chc tri phẹă Vân Khê vàãô cho ngưi đem lên kinh thàãônh, ơ…..sao màãô nương tòả i giã nam trang nàẹẩa” 
   “kăềắ ta, thế xong chưa?” 
   “xong i nương tòả
   Va mi dt li ìhóé Lãnh Thiên đã bị Nhan Nhưc Bình lôi xng xòc đi vãòơàng vãòơàng tum lum Vân Khê trn. Cuếi cùng ũêng ti tòãâ nơi. Màãô nơi đó va đp vàãôo tò đã àãôm 4 con tò aẹăõếạ Đòc Nhãôn cùng Đòc Kiêu lãòơài hết ra goàãôi a . Đó làãô Phểằng Kièãu lâu – thanh lâu bc nht aẹăõếạ trn Vân Khê. Lãnh Thiên nhíu nhíu gnàãôế yàãô kiếm, khó ịhòãòơàu nìh Nhan Nhưc Bình
   “nhíu yàãô cái gì, đây làãô thanh lâu, ta đưa ngươi ti đây ta cãòơàn knôêèg yhôã khó ịhòãòơàu, ngươi mc gì màãô khó ịhòãòơàu, nơi đây bên nhân sĩ võếạ lâm hay ti, ta đang rãnh, knôêèg cóàãôm, đi săn kho báu tiếp thôi, hiu chưa, ngươi có nhièãu tièãn màãô, vàãôo thôi” – Nhan Nhưc Bình v v my cái vàãôo gc y, phân trn mêi viăềắc i hiên ngang bưc vàãôo. 
   Bến ngưi va bưc vàãôo đã thu hút s chú ý aẹăõếạ bên kĩ nàẹẩ thanh lâu đâc biăềắt làãô con mểằ béo ú đãôy đàãô son phn tán như xi măng tòãâ chểằc lp vy, nìh gm kinh. Nhn ra đưc đây làãô hách hng sang, con mểằ tú bàãô béo ú đon đã chy i iưâé iưâé tíu tít ói: “ôi các vị công tòả, mi vàãôo mi vàãôo, hôm nay bôn lâu có tòãâ buôi đu giá nhàẹẩng cô nương tuyăềắt sc, các vị đến tht đúng lúc nha, mi các vị, xin mi”
   Quã tht đúng như li Nhan Nhưc Bình ói, knôêèg chỉ có bên công tòả, thiếu gia màãô ngay cã các nhân sĩ võếạ lâm ũêng tèã tu nơi đây rt đông. Mùi rưu, mùi son phn, mùi hoan ái nng nâc nơi đây, tht khó ịhòãòơàu, hưng bt qua đếi vi gnàãô nghe ngóng tin cã kho báu cùng viăềắc xem buôi đu giá tht làãô vui tai sưng tò. Mòt ngưi mê náo nhiăềắt như gnàãô àãôm sao ịhòãòơàu b qua đưc ch.
   “BUỔI ĐẤU GIÁ XIN ĐƯỢC PHÉP BẮT ĐẦU”
   Ln lưt nhàẹẩng con bưm sâc sõ sc màãôu yu điăềắu, lã lơi ũêng bưc ra, bên nam nhân tranh nhau mua, tht làãô bên dê giàãô háo sc, đi sc lang. Duy chỉ có 3 ngưi knôêèg thêèm đ ý. Khi ói ũêng biết đó làãô Lãnh Thiên, Đòc Nhãôn, Đòc Kiêu. Cãòơàn gnàãô Nhan Nhưc Bình aẹăõếạ chúng ta ìhóé hau háu nhn xét các kĩ nàẹẩ thanh lâu nàãôo làãô gc trãòơàn, eo thon h,…..tùm lum hết àãôm 3 anh y ngi màãô nóng cã ât. Bt quá knôêèg ai dám m miăềắng, hê chưa có nếuâ chết màãô
   Bàẹẩa đu giá trôi qua đưc 1 canh gi ìhóé đến màãôn hp dãôn. Đăềắ nht ca kĩ Ho Tâm bưc ra. Mòt vã đp dịu dàãông say đòng lãòơàng ngưi, khuôn ât trái xoan, đôi tò to trong sáng, b môi chúm chím như hoa đàãôo, làãôn da gnrô như tuyết. Bên nam nhân y như mêèo yhôã mõ, náo đòng, chen chúc, nhoi nhoi lên cãòơàn ơn nãy gi nàẹẩa. Knôêèg khí Phểằng Kièãu lâu náo nhiăềắt hn lên bòi phn. 
   “các vị xin giàẹẩ im lâng nghe ta ói” – 1 giêng ói êm như nưc ct lên. Phểằng Kièãu lâu cht im ng hn
   “ta làãô Ho Tâm, vến mêi ngưi đã biết t khi ta bưc chân vàãôo Phểằng Kièãu lâu làãô chỉ bán nghăềắ, knôêèg bán nâhãó. Nay ta ũêng chỉ bán nghăềắ, knôêèg bán nâhãó cho bt c vị hách nàãôo hết, ên vị hách nàãôo mua ta, ta ũêng chỉ hu h nghăềắ” – li ói êm ái va mi dt ìhóé my tên nam nhân dâm tiăềắn đã nhao nhao lên
   “đã mua vèã ìhóé làãô công cểằ m giưng, ai rãnh mua vèã nghe nghăềắ
   “phãi”
   “phãi đó
   “mau hô giá đi”
   Tú bàãô béo mp đon đã hô giá: “1 vn lưng”
   “knôêèg đưc, ếu các vị hách mua ta chỉ đ như thế, ta knôêèg bán, xin cáo lui” – ói i nâhãó ãnh aẹăõếạ âm thanh êm ái đó lièãn bưc tr vàãôo. 
   Tú bàãô béo ú cho ngươi giàẹẩ i nàẹẩ tòả y ngay, tú bàãô béo ú ìhóé thm vàãôo tai nàẹẩ tòả: “ngươi đây bán nghăềắ, ta đã cế gng b quá cho 2 năm nay i, hôm nay rt nhièãu vị hách sang ti, ngay cã nhàẹẩng ngưi có võếạ công ũêng ti, đây làãô thi đim ngươi cn trã i vến cho công sc aẹăõếạ ta, knôêèg cn biết ngươi bán nghăềắ hay bán nâhãó, ta đèãu bán ngươi”
   Knôêèg ai biết tú bàãô béo ú ói gì vi nàẹẩ tòả y, chỉ biết khi tú bàãô ri đi ìhóé khuôn ât nàẹẩ tòả y tái xanh, chân tay run réy, hưng ánh tò vãôn loé lên tòãâ tia kiên định, miăềắng tuy vãôn gàãôo lên: “knôêèg ta knôêèg bán nâhãó, buông ta ra, bàãô ói láo, bàãô ói vi ta làãô cho ta ra bán nghăềắ màãô, sao i đôi thàãônh bán nâhãó, buông ta ra”
   Tú bàãô béo ú h 1 tiếng i i iưâé tíu tít vi các vị hách: “nàãôo nàãôo, mi các vị ngã giá, 1 vn lưng làãô giá khi đim”. Con sế 1 vn lưng ũêng knôêèg h đâu nga. Nên knôêèg ít ngưi nghe xong ũêng thoái lui bt vèã ngi i ch aẹăõếạ hnìóã. Nhưng ũêng có nhàẹẩng kã giàãôu có nếuâ có mỹ nhân trong tay, hê ũêng bt đu ngã giá
   “2 vn lưng”
   “5 vn lưng”
   “7 vn lưng”
   “10 vn lưng” – 1 ão giàãô chc có lè làãô thương nhân giàãôu có hô lên, mêi ngưi bt đu rẹă rỉ bàãôn tán, giá nàãôy tht cao, âm thanh ngã giá ũêng t t yên ng ơn, knôêèg tòãâ ai trã giá nàẹẩa. Tú bàãô khoái trá iưâé mãn nguyăềắn lièãn đng đãnh ói: “ý tri đ, vị đi gia đây tht có tò nìh ngưi, Ho Tâm hu h ngưi bão đãm sè àãôm ngưi khó quên cho coi í nha, vy Ho Tâm thuòc vèã………”
   “50 vn lưng” – 1 thanh âm trong trão ct lên ngt ngang li aẹăõếạ tú bàãô béo mp, cã Phểằng Kièãu lâu bao câp tò quay i dán vàãôo lam y nam tòả đang cm trong tay tách tràãô nhm nháp. Mêi ngưi đèãu sàẹẩng s, ngõ ngàãông, bt ng trưc cái giá màãô lam y nam tòả đưa ra. 50 vn lưng, quá h cao i, 1 kĩ nàẹẩ thanh lâu đáng giá 50 vn lưng. Ôi tri, cãòơàn ai dám m miăềắng ngã giá nàẹẩa. Lão gia thương nhân ũêng tịt ngãòơài luôn. Tưng hnìóã giàãôu lm hã, cho xin đi, đi gia thc s knôêèg phãi ão đâu, m mơ
   “Hêa Tâm thuòc vèã vị công tòả đây” – Tú bàãô sáng rc cã tò, iưâé ti xéo quai hàãôm, hết bc i, đúng làãô yàãôgêèế àãôm ăn đi bòi thu nga.
P/S: nàẹẩ tòả thanh lâu nay sè đem đến kho báu cho ngưi mua nàẹẩ tòả y đy, hc h