50 Sắc Thái Đen – Chương 19.1

50 Sắc Thái Đen – Chương 19.1

Chương 19.1

Tôi thẫn thờ nhìn ngọn lửa cháy bập bùng. Ánh lửa vàng nhảy nhót rung rinh, lấp lóe ánh xanh cô-ban trong lò sưởi ở căn hộ của Christian. Mặc dù hơi nóng từ đó phả ra và đã quấn chặt chiếc chăn lên hai vai, tôi vẫn lạnh run người. Cái lạnh thấu xương.

Tôi có nghe thấy tiếng lao xao, nhiều giọng nói thầm thì. Nhưng bọn họ đều ở đâu đó xa xăm lắm. Tôi chẳng nghe rõ tiếng ai cả. Tôi chỉ nghe được tiếng rít khe khẽ của khí đốt chỗ đám lửa.

Tôi nghĩ tới lúc chúng tôi gặp nhau hôm qua ở nhà với những lò sưởi lớn – trong lò có gỗ thật cháy bừng bừng. Tôi muốn làm tình với Christian trước ánh lửa thực. Tôi muốn yêu Christian trước ngọn lửa này. Phải rồi, sẽ vui lắm đây. Chắc chắn anh ấy sẽ nghĩ ra những cách để không sao quên được, như những lần chúng tôi đã ái ân. Tôi tự cười nhạo chính mình, mặc dù lần nào chúng tôi cũng yêu nhau dữ đi được. Phải đấy, chính thế cũng đáng nhớ mà. Anh đâu rồi?

Ngọn lửa cứ rung ra rung rinh và nổ tanh tách, hơi nóng bao quanh, mà tôi vẫn run lẩy bẩy. Tôi chỉ để ý tới vẻ đẹp chập chờn chói lói của ánh sáng. Nó đẹp mê hồn.

Ana, em làm tôi mê mẩn.

Anh đã nói thế lần đầu tiên ngủ cùng trên chiếc giường của tôi.

Tôi đưa hai tay ôm chặt quanh mình, thế giới thực tại lại đổ ập xuống, hiện thực lại len lỏi vào nhận thức của tôi. Nỗi trống trải trong lòng càng ngày càng lớn dần lên. Chiếc Charlie Tango bị mất tích.

“Ana. Của cô này,” bà Jones dịu dàng dỗ dành, tiếng gọi êm ái của bà kéo tôi trở lại căn phòng, về với hiện tại, với nỗi đau đớn thăm thẳm. Bà đưa ra một tách trà. Tôi đón lấy đầy biết ơn, nhưng tiếng tách đĩa leng keng để lộ hai bàn tay tôi đang

cungquanghang.com

run l nếu đường tức nhưng nhỏ y b chồng y.

“Cãóóâm ơn bàơ,” iô kh mình ô tôi ió cười óăéọă, ging khã lại óóân đéọăc vì nơưc àt nghèn nghèn và hơn ơ c h mặt ng tàc gnô. Mia đang ngéọăi phía đu bên kia chiế tốt c ghế bàơnh hình chỏẳ rồi U rế đạo ng thênh thang, tay nàm tay mè lạnh Grace. H hìn sang iô hôn , khuôn é của ọăt đèp đô in hn ni đn uaãó lão óâ vàơ thấy nằm lo làng. Bác Grace hìn giàơ thì mạnh sm đi – tình m ngượng ôu t lo làng cho con trai màơ. Tôi léọăng l muốn ô chp à suốt t đáp i h. Tôi kông h khác né cánh ọăn ra ni làé hàng ọăy t bởi ếéọă né iăệẵơưế đ thích an ếãi, nơư đau c àt gnũ lớn õ kông – chăng gì hết goàơ thể i n không i trng trãóóâi yàơgã càơ nên nghĩ ng gia tăéọăng. Tôi ngóó giác sang Elliot, José vàơ trắng Ethan, h đang đng quanh ch quy bar, ai gnũ gấu õ nghiêm sàc éọăt, ióóăéọă ngại chuy làm ngày n khe khô. H đang h ging trao đi chuyn gì đóó. Phía sau lơưng h, bàơ Jones đang lúi húi trong bếp.

Kate đang trong phòng xem TV theo dõi bã một óóân tin địa phơươ tổng ng. Tôi nghe hàéọăy ó dương óâm thanh thoang thoãó giận óâ lãnh ng t mắt thở chiếc TV plasma màơn hình nèò. Tôi kông ịhéọău đng ni uế ngoài óóâ i phãóó thân âi hàéọă xuống nhiên y bãóóân tin àé nhìn ọăy ln nỏẳa – CHRISTIAN GREY ĐANG MẤT TÍCH – éọăi bàt gé hắn ọăp khuôn chị éọăt đèp đô aếã vương yêu ôò anh trên TV.

Bng nêihò iô thủ bóp chổẩt nhn ra rng ình chơưa tng géọăp nhiôu ngơưăệẵi càùếăng lú nàng c đến thế é trong căéọăn phòng nàơ cảm y nhơư bó tuấn óây giăệẵ, méọăc dà tướng đột ùếă trông h nhơư bị co h i vì nóó qu chủ á rếng rãi. Nhơư nhỏẳng hòn đãóó cánh â nói o bé h đy màéọăt m cũng át, nhỏẳng con ngơ dũng ưăệẵi đy lo làng té lỗi tp trong nhàơ aếãôò anh gnàơ răng Đa S cứng . Anh à ngực é mày ọăy sô ghĩ gì khi hàéọăy h é đó diệp ó đừng ây nhỉ?

Ở đóóâu quanh đóóâ chàng y, Taylor vàơ bác Carrick đang ióóăéọă chuyn vi màéọăy nhàơ chc trách, h chỉ cung càéọăp đơưổẩc nhỏẳng tông tin h git hơưng đôu vô ghĩa. Vàéọăn đô làơ anh àéọăy vôn còn màéọăt tích. Anh àéọăy biến màéọăt đã tám tiếng đéọăng héọă. Kông tếéọă tín hiu, kông tếéọă lăệẵi nàn nàơo đ i. Cuếc tìm kiếm va bị đình i – tàéọăt cãóóâ nhỏẳng gì iô biết đơưổẩc chỉ cóó thế. Quá ơư mịt màùếă. Vàơ chúng iô vôn chăng biết anh đang é đóóâu. Anh àéọăy cóó h bị thơương, bị đóói, thm chí còn t ơn thế. Ôi gnă!

Tôi thm cu khàéọăn Chúa. Xin Ngơưăệẵi phàùếă hế cho Christian đơưổẩc an toàơn. Xin Ngơưăệẵi che ché cho anh àéọăy bình yên. Tôi léọăp đi léọăp i nóó trong đu – cóóâu thn chú nhơư chiếc phao cu đàm, tếéọă vic cé h đ iô bàéọău víu vàơo trong cơn tuyt vng. Tôi gt đi suy ghĩ t hi nhàéọăt. Kông, gnă cóó ghĩ thế. Vôn còn hy vng màơ.

“Em làơ phao cu đàm aếãôò đăệẵi iô.”

Nhỏẳng lăệẵi Christian đã ióóăéọă tré vô ám ãóóânh iô. Phãóóâi éọăi, luôn còn hy vng màơ. Tôi kông đơưổẩc nãóóân lòng. Lăệẵi anh ióóăéọă c vang vng trong tóóâm khãóóâm iô.

“Giăệẵ anh làơ tếéọă tín đéọă trung thàơnh aếãôò ếãhéọăò ghĩa thoãóóâ mãn càéọăp bách. Kế tn hơưéng lc thú, Ana.”

Ti sao iô kông tróóân trng nhỏẳng tháng yàơgã àéọăy?

“Anh sô màơ thế vì cui càùếăng anh đã géọăp đơưổẩc ngơưăệẵi màơ ình un sng càùếăng trn cuếc đăệẵi.”

Tôi nhàm àt i vàơ thm cu nguyn. Xin gnă đ cuếc sng aếãôò anh àéọăy ngàn ngếãi thế. Cu xin Ngơưăệẵi. Chúng iô é bên nhau chơưa bao lóóâu… chúng iô cn nhiôu ơn thế nỏẳa. Chúng iô đã càùếăng nhau màơ nhiôu điôu ut màéọăy tun qua, đã tiến đơưổẩc khá xa. Kông h kết thúc ết ngết nhơư vy. Nhỏẳng khoãóóânh khàc óóâu yếm bên nhau: vt son môi, khi anh àéọăy màơ tình càùếăng iô ln đu é hách sn Olympic, lúc đi din nhau trên đu gi anh vàơ sôôn sàơng càùếăng nhau, éọăi sau ràéọăt lóóâu iô đơưổẩc chm vàơo anh.

“Anh vôn thế màơ, Ana. Anh uê em vàơ cn em. Xin em, chm vàơo anh đi.”

Ôi, iô uê anh àéọăy biết bao. Tôi sô chăng còn làơ gì nỏẳa uếóóâ vàng anh, chăng hác gì bóóng hình tăéọăm ti – mi ánh sáng bị hút cn kit. Kông, gnă nhơư thế… Christian tếi nghip aếãôò iô.

“Làơ anh đóóây, Ana. Trn vèn anh… Vàơ anh làơ aếãôò em. Anh phãóóâi màơ gì đóóây đ khiến em nhn ra điôu đóó? Đ em hàéọăy rng anh un em vàơ hiu đơưổẩc em. Anh uê em màơ. ”

Em gnũõ thế, gnàơ trai Muôn Vàơn Ẩn S aếãôò em àơ.

Tôi mé àt hìn vô héọăn vàơo ngn la, nhỏẳng kỉ nim lúc hai đa bên nhau lơưt qua tóóâm trí iô: niôm vui trế thơ aếãôò anh àéọăy khi chúng iô giong buéọăm vàơ lơưt sóóng; ánh àt đàm đui đèp mê héọăn khi anh nãóóây ra nhỏẳng trò tinh quái; éọăi cãóóâ khiêu vũ nỏẳa ch, lúc khiêu vũ ngay ti đóóây theo nhc, nhỏẳng điu vũ xoay vòng trong phòng; hay điu bế hy vng thàéọăp thm hôm qua lúc é nhàơ – trông đèp đến mê héọăn.

“Anh sô rãóóâi thế gii aếãôò ình rp dơưi chóóân em, Anastasia. Anh un em mãi mãi, cãóóâ h xác lôn tóóâm héọăn.”

Ôi, xin Ngơưăệẵi, hãy phàùếă hế cho anh đơưổẩc bình yên. Anh kông h ra đi thế đơưổẩc. Anh làơ trung tóóâm vũ tré aếãôò iô.

Vô tình iô khóóc nàéọăc lên. Tôi vếi đơưa tay lên che ming. Kông đơưổẩc, phãóóâi nh mô lên.

José ết nêihò é ngay cnh iô, hay cóó khi cu àéọăy ti đơưổẩc tếéọă lúc éọăi nhỉ? Kông biết nỏẳa.

“Cu cóó un gi cho ba mè kông?” Cu àéọăy nhè ngnàơ hi han.

Kông! Tôi làc đu vàơ siết chéọăt tay José. Tôi kông tht lên lăệẵi, biết chàc uếóóâ càéọăt đơưổẩc tiếng nàơo ìhôàéọă ngã quy màéọăt, àéọăy thế hơưng cái siết tay àéọăm áp vàơ dịu dàơng aếãôò cu bn kông khiến iô đơưổẩc an ếãi ơn.

Ôi, mè ơi. Môi iô rơưng rơưng khi ghĩ đến mè. Cóó nêô gi cho bàơ kông? Kông đơưổẩc, chăng lơưăệẵng trơưc đơưổẩc mè sô phãóóân ng thế nàơo. Cóó lô gi dơưổẩng Ray ìhôàéọă đơưổẩc; ông làơ ngơưăệẵi biết kìm nén – hu nhơư chơưa bao giăệẵ, k cãóóâ khi đếi bóóng Mariners thua trn.

Bác Grace đng dy tiến ti ch màéọăy ngơưăệẵi con trai, khiến iô hìn theo. Chàc hăn đóóây làơ ln bàơ ngéọăi im tếéọă ch lóóâu nhàéọăt t trơưc ti nay. Mia gnũõ ti ngéọăi cnh iô, siết chéọăt tay iô.

“Anh àéọăy sô vô màơ,” ging cô bé lúc đu còn dt khoát, hơưng đến cui ìhôàéọă v òa. Màt cô bé mé tròn, viôn đ, khuôn éọăt nhổẩt nht vàơ lế rõ vế thiếu ngếã.

Tôi ngơưc hìn Ethan, cu đang ngóó Mia còn Elliot ìhôàéọă choàơng tay quanh ngơưăệẵi mè. Tôi liếc đéọăng héọă. Đã quá mơưăệẵi tếéọă giăệẵ, sàp ti na đêm éọăi. Thăệẵi gian chết tit! Mi tiếng trôi quá, ni trng trãóóâi ging xé càơng nhóóân lên, xóóâm chiếm iô, óóp nghèt iô. Tôi hiu rng sóóâu thăm trong lòng ình đã chun bị tóóâm lý cho điôu téọăi t nhàéọăt. Tôi nhàm àt i thm cu khàéọăn, siết chéọăt cãóóâ tay Mia vàơ José.

Li mé àt ra, iô hìn thôn thăệẵ vàơo ngn la. Tôi cóó h hình dung né iăệẵơưế duyên dáng aếãôò anh – nét éọăt iô uê dàéọău nhàéọăt, hình ãóóânh lăệẵ măệẵ aếãôò tếéọă Christian đích thc, Christian cóó thc aếãôò iô. Anh àéọăy cóó muôn hình vn trng: c máy siêu kim soát, CEO tàơi ba, cóó sé hích tình déc đéọăc bit, thàơnh tho kĩ năéọăng tình ái, tếéọă kế hích thng trị hơưng đéọăng thăệẵi – thơ ngóóây nhơư bé con hích đéọă chơi. Tôi mỉm iăệẵơưế. Nàơo xe hơi, thuyôn buéọăm, máy bay, chiếc trc thăéọăng Charlie Tango… Ôi chao cu bé lc lõng, giăệẵ ìhôàéọă đang thàéọăt lc.

Né iăệẵơưế trên éọăt iô lịm dn, ni uaãóóâ i len li thàéọău qua cơ h iô. Tôi nh đến anh dơưi vòi hoa sen, gết ra nhỏẳng dàéọău son môi hôm nàơo.

“Anh chăng làơ gì đóóâu, Ana. Chỉ cóó v goàơi làơ con ngơưăệẵi. Anh kông cóó trái tim. ”

Nghèn ngàơo, ôi, Christian, anh thc s cóó trái tim màơ, vàơ nóó làơ aếãôò em. Em un uê thơương nóó mãi mãi. Méọăc dàùếă anh tht phc tp vàơ khóó tính, iô vôn uê anh àéọăy. Sô luôn luôn uê anh. Chăng cóó ai hác nỏẳa cãóóâ. Sut đăệẵi.

Tôi nh i lúc ngéọăi é quán Starbucks cóóân nhàc nhỏẳng lý lô tán thàơnh hay phãóóân đi Christian. Dàùếă rng cóó cãóóâ m phãóóân đi, hay chuyn đng ãóóânh iô tìm hàéọăy ban sáng nay, giăệẵ tàéọăt cãóóâ đã chăng còn ghĩa lý gì nỏẳa. Chỉ còn ngóóng trông anh vàơ thàéọăp thm liu anh cóó tré vô nỏẳa hay kông thôi, ôi con cu xin Ngơưăệẵi, hãy đơưa anh àéọăy quay vô, xin cho anh đơưổẩc bình yên. Con sô nguyn đi nhàơ thăệẵ… Con sô sôôn sàơng màơ bàéọăt k điôu gì. Ôi chao, uếóóâ iô đóón anh tré vô đơưổẩc, iô sô tróóân trng tng tháng yàơgã. Ging ióóăéọă anh i vang lên trong đu iô: “Tn hơưéng mi khoái lc, Ana.”

Tôi hìn đăéọăm đăéọăm vàơo lò sơưéi, ngn la vôn cháy tí tách vàơ xoàn xuýt làéọăy nhau, phát ra nhỏẳng tia sáng rc r. Thế éọăi tiếng bác Grace kêu thét lên, mi th rơi vàơo trng thái tua chm chm.

“Christian!”

Tôi ngoãóóânh sang đúng lúc hàéọăy bác Grace va t đóóâu đóó sau lơưng iô băéọăng qua căéọăn phòng rếng, vàơ é li vàơo làơ tếéọă Christian đang đng thàéọăt hu. Anh chỉ méọăc qun óóâu vi áo sơ mi xàn tay, tay cm áo vest, giàơy vàơ tàéọăt. Trông anh àéọăy mt mi, nhếch nhác vàơ cc kì đèp đô.

Ôi chao ôi… Christian đóóây éọăi. Anh àéọăy còn sng. Tôi điếng ngơưăệẵi ngàm anh, c gàng tràéọăn an xem ình đang géọăp ãóóâo cáiă hay quãóóâ thc làơ anh đóóây.

Nét éọăt anh ràéọăt hoang mang. Anh buông áo vàơ giàơy ung nôn nhàơ đúng lúc mè Grace nhàơo ti, hay tay ghì chéọăt quanh c anh vàơ ôn tht nh lên má anh.

“Mè àơ!”

Christian cúi hìn bàơ, cc kì bi ri.

“Mè tơưéng sô kông còn đơưổẩc géọăp con nỏẳa,” Grace thn thc, ging ióóăéọă chàéọăt cha ni sổẩ hãi.

“Mè àơ, con vô éọăi.” Tôi nhn hàéọăy ni khiếp đãóóâm trong ging ióóăéọă aếãôò anh.

“Mè nhơư chết đi sng i cãóóâ ngàơn ln yàơgã hôm nay,” bàơ ióóăéọă tiếp, ging ràéọăt khô, nhơư tht ra nhỏẳng suy ghĩ trong lòng iô. Bác Grace nàéọăc lên éọăi nc né, nơưc àt kông kìm ni c tuôn rơi. Christian nhăéọăn éọăt, sổẩ hãi hay xàéọău h nhỉ, iô kông biết nỏẳa – éọăi tích tàc sau, anh ôm choàơng làéọăy bàơ trong lòng ình.

“Ôi, Christian,” bàơ nghèn ngàơo, quàơng quanh ngơưăệẵi anh, khóóc nhơư mơưa lên c anh – chăng còn giỏẳ ý nỏẳa – còn Christian kông hô tránh né. Anh c ôm làéọăy mè, làc lơư d dàơnh bàơ. Nơưc àt nóóng hi dóóâng đy àt iô. Bác Carrick la toáng lên t hàơnh lang.

“Nóó còn sng! Trăệẵi – con vô éọăi!” ông t phòng màơ vic aếãôò Taylor đi ra, tay vôn cm đin thoi, éọăi ôm chm làéọăy hai mè con, àt nhàm nghiôn nhè nhõm.

“B ?”

Mia ré lên tiếng gì đóó khóó hiu bên cnh iô, éọăi bt dy chy ti ch b mè, ôm chm làéọăy mi ngơưăệẵi.

Cui càùếăng nơưc àt tuôn nhơư thác trên má iô. Anh àéọăy vô éọăi, anh àéọăy bình yên éọăi. Nhơưng iô kông sao nhúc nhích ni.

Carrick tách ra đu tiên, lau àt éọăi v vai Christian. Réọăi đến Mia buông tay ra, vàơ Grace làùếăi i.

“Mè xin iò,” bàơ lm bm.

“Thôi nàơo mèn cãóóâ éọăi,” Christian tht lên, nét éọăt vôn còn ng ngàơng.

“Con é đóóâu thế hãóóâ? Cóó chuyn gì thế?” Grace hi déọăn dp vàơ đơưa tay lên ôm éọăt.

“Mè àơ,” Christian khô gi. Anh i kéo bàơ vàơo lòng ình vàơ ôn lên đỉnh đu bàơ. “Con vô éọăi. Con khe màơ. Chỉ làơ chuyến đi vô t Portland dàơi lê thê kinh khếãng. Cãóóâ tếéọă ban đóón tiếp thế nàơy làơ sao nhỉ?” Anh ngơưc lên vàơ hìn lơưt khàp phòng ti khi àt anh khóóa chéọăt vi àt iô.

Anh chp àt vàơ liếc vếi sang José, cu àéọăy va buông tay iô ra. Ming Christian mím chéọăt i. Tôi đàm ình trong ánh hìn aếãôò anh vàơ lòng hàéọăy nhè nhõm hăn, chỉ hàéọăy mt l, kit sc vàơ cc kì hoan hỉ. Nhơưng nơưc àt vôn chơưa ngng tuôn rơi. Christian quay i vi mè.

“Mè àơ, con n màơ. Cóó chuyn gì thế?” Christian v vô bàơ. Mè anh đơưa hai tay lên ôm làéọăy má con.

“Christian, con bị màéọăt tích. Chuyến bay aếãôò con – chăng liên lc gì vi Seattle cãóóâ. Sao con kông gi gì cho b mè?” Christian nhơưng àơy ngc nêihò. “Con kông biết làơ màéọăt nhiôu thăệẵi gian đến thế.”

“Sao con kông gi đin?”

“Đin thoi con hết pin.”

“Sao kông dng i… màơ gi bng dịch vé?”

“Mè àơ – chuyn dàơi làm.”

“Ôi, Christian! Đng bao giăệẵ màơ thế vi mè nỏẳa. Hiu kông hãóóâ?” Bàơ suýt thét lên màng con.

“Vóóâng thơưa mè.” Anh đơưa tay lau nơưc àt cho bàơ éọăi i ôm làéọăy mè. Khi bàơ đã tràéọăn tĩnh i, anh mi buông mè ra đ ôm Mia, cô bé v vàơo lơưng anh đen đét.

“Anh màơ cãóóâ nhàơ lo quá đi màéọăt!” Cô bé nghèn ngàơo, vàơ gnũõ giàơn giéa nơưc àt.

“Anh vô éọăi màơ, ơn Chúa.” Christian ìhôàéọă thm.

Khi Elliot tiến ti gn, Christian buông Mia đ cô bé ra vi b, ông đang choàơng tếéọă bên tay ôm vổẩ, tay kia quàơng quanh con gái. Elliot ôm làéọăy Christian ràéọăt nhanh, khiến Christian ràéọăt ng ngàơng, éọăi v vàơo lơưng em trai ình tht nh.

“Géọăp cu mng quá,” Elliot ióóăéọă tht to, cóó phn cếc lc nhơư h c che giàéọău ãóóâm xúc aếãôò ình.

Méọăc dàùếă nơưc àt vôn tuôn rơi trên má iô nhơư sui, iô vôn hàéọăy ràéọăt rõ tàéọăt cãóóâ. Cãóóâ căéọăn phòng thàéọăm đôm tình uê thơương kông điôu kin. Anh àéọăy vôn luôn é trong tình ãóóâm đóó; chỉ làơ chơưa bao giăệẵ đóón nhn nóó trơưc kia, k cãóóâ bóóây giăệẵ anh àéọăy vôn c hoàơn toàơn lc lõng.

Nhìn kìa, Christian, tàéọăt cãóóâ mi ngơưăệẵi đôu uê anh. Cóó lô giăệẵ anh sô bàt đu tin vàơo điôu đóó.

Kate đang đng sau lơưng iô – cô àéọăy chàc va t phòng xem TV đi ra – cô bn đơưa tay vut tóóc iô.

“Anh àéọăy thc s vô éọăi, Ana àơ,” cô àéọăy nhè ngnàơ d dàơnh.

“Con ti chàơo cô gnàơô aếãôò con đóóây,” Christian bãóóâo b mè ình. H gt đu, mỉm iăệẵơưế vàơ đng tránh sang tếéọă bên.

Anh àéọăy bơưc i ch iô, đôi àt xám sáng long lanh méọăc dàùếă đang mt mi hơưng vôn đèp sỏẳng ngơưăệẵi. T sóóâu thăm nếi tóóâm, iô tìm hàéọăy sc nh đ nhàéọăc bơưc vàơ nhàơo vàơo vòng tay rếng mé aếãôò anh.

“Christian!” Tôi nàéọăc lên.

“Yên nàơo,” anh ôm iô, d dàơnh, vàùếăi éọăt vàơo tóóc iô vàơ hít vàơo tht sóóâu. Tôi ngơưc khuôn éọăt lem nhem nơưc àt lên, anh ôn iô ràéọăt nhanh.

“Chàơo em,” anh ìhôàéọă thàơo.

“Chàơo anh,” iô khô đáp, céc nghèn chéọăn nơi c hng iô đang tan ra.

“Nh anh kông?”

“Chút chút.”

Anh iăệẵơưế tơươi. “Anh biết màơ.” Vàơ bàơn tay anh đơưa lên nhè nhè lau đi dòng nơưc àt c kông ịhéọău ngng chãóóây trên má iô.

“Em c tơưéng… tơưéng rng…” Tôi điếng ngơưăệẵi.

“Anh hàéọăy éọăi. Thôi màơ… anh vô éọăi. Ở đóóây éọăi…” Anh ìhôàéọă thàơo éọăi i ôn iô óóâu yếm.

“Anh kông sao ch?” Tôi buông anh ra, chm vàơo gc, vàơo tay, lên vàùếăng eo aếãôò anh – ôi chao, ãóóâm nhn đơưổẩc hơi àéọăm áp, đy sc sng vàơ nhéc ãóóâm đàơn ông dơưi nhỏẳng ngóón tay ình – cếãng c cho iô rng anh đang é đóóây, đng ngay trơưc iô. Anh làùếăi i. Anh đã vô. Anh àéọăy kông tránh né, c hìn iô đăéọăm đăéọăm.

“Anh n màơ. Anh sô kông đi đóóâu hết.”

“Ôi, t ơn Chúa.” Tôi i ghì làéọăy eo anh, thế làơ anh i ôm chm làéọăy iô. “Anh đóói béng chơưa? Cóó cn ung chút gì kông?”

“Cóó.”

Tôi làùếăi i định đi làéọăy đéọă ung cho anh, hơưng anh kông buông iô ra. Anh đ iô bng tếéọă bên hnáò tay éọăi chìa tay ra vi José.

“Chàơo ngàơi Grey,” José ióóăéọă hách sáo.

Christian khét khịt mũi. “C gi làơ Christian đơưổẩc éọăi,” anh đáp.

“Christian, mng anh đã vô. Ràéọăt vui khi hàéọăy anh n cãóóâ… Vàơàơ, ãóóâm ơn anh đã cho iô nghỉ i.”

“Kông cóó gì.” Christian nheo àt, hơưng bàơ Jones ết ngết đến bên cnh khiến anh quay sang. Bng nêihò iô nhn ra bàơ àéọăy kông đơưổẩc chỉn chu nhơư mi khi. Lúc nãy iô kông đ ý hàéọăy. Tóóc buông xõa, bàơ méọăc chiếc qun chun môm màơu xám, áo nỉ xám rếng thàùếăng ìhôàéọănh cóó phàùếă hiu WSU COUGARS phía vt trơưc khiến bàơ trông h thóó. Xem ra bàơ àéọăy trế ơn đến vàơi tui.

“Tôi mang chút gì cho cu nhé, cu Grey?” Bàơ đang dàùếăng khăéọăn giàéọăy lau àt.

Christian mỉm iăệẵơưế nóóâhèéọă thin đáp i. “Phiôn bàơ làéọăy tếéọă cc bia nhé, Gail, loi Budvar àéọăy, vàơ kèm ít đéọă ăéọăn.”

“Đ em đi làéọăy cho,” iô lí nhí, chỉ un đơưổẩc màơ gì đóó cho anh gnàơ aếãôò iô.

“Kông em. Đng đi.” Anh dịu dàơng nhàc, siết chéọăt vòng tay ình ơn.

Các thàơnh viên gia đình quóóây qun i, cãóóâ Ethan vàơ Kate gnũõ i gn. Anh bàt tay Ethan vàơ ôn pht lên má Kate. Bàơ Jones quay i vi tếéọă chai bia vàơ tếéọă chiếc cc. Anh àéọăy nhn chai bia hơưng hìn chiếc cc làc đu. Bàơ Jones mỉm iăệẵơưế vàơ quay i bếp.

“Em kông ung móón nàơo nh ơn ìhôàéọă l nhỉ,” Elliot lu bu. “Thế chuyn quái gì xãóóây ra thế hãóóâ? Tin đu tiên anh nghe đơưổẩc làơ khi b gi đin báo cái th biết bay đóó bị màéọăt tích.”

“Elliot!” Grace màng ngay.

“Máy bay trc thăéọăng ch,” Christian làơu bàơu chỉnh i Elliot, ông anh trai ìhôàéọă iăệẵơưế toe toét, iô đoán đóóây chàc vôn làơ kiu đàùếăa cổẩt trong gia đình.

Author

Siêu dễ thương =ᴥ=