50 Sắc Thái Đen – Chương 19.1

50 Sắc Thái Đen – Chương 19.1

Chương 19.1

Tôi thẫn thờ nhìn ngọn lửa cháy bập bùng. Ánh lửa vàng nhảy nhót rung rinh, lấp lóe ánh xanh cô-ban trong lò sưởi ở căn hộ của Christian. Mặc dù hơi nóng từ đó phả ra và đã quấn chặt chiếc chăn lên hai vai, tôi vẫn lạnh run người. Cái lạnh thấu xương.

Tôi có nghe thấy tiếng lao xao, nhiều giọng nói thầm thì. Nhưng bọn họ đều ở đâu đó xa xăm lắm. Tôi chẳng nghe rõ tiếng ai cả. Tôi chỉ nghe được tiếng rít khe khẽ của khí đốt chỗ đám lửa.

Tôi nghĩ tới lúc chúng tôi gặp nhau hôm qua ở nhà với những lò sưởi lớn – trong lò có gỗ thật cháy bừng bừng. Tôi muốn làm tình với Christian trước ánh lửa thực. Tôi muốn yêu Christian trước ngọn lửa này. Phải rồi, sẽ vui lắm đây. Chắc chắn anh ấy sẽ nghĩ ra những cách để không sao quên được, như những lần chúng tôi đã ái ân. Tôi tự cười nhạo chính mình, mặc dù lần nào chúng tôi cũng yêu nhau dữ đi được. Phải đấy, chính thế cũng đáng nhớ mà. Anh đâu rồi?

Ngọn lửa cứ rung ra rung rinh và nổ tanh tách, hơi nóng bao quanh, mà tôi vẫn run lẩy bẩy. Tôi chỉ để ý tới vẻ đẹp chập chờn chói lói của ánh sáng. Nó đẹp mê hồn.

Ana, em làm tôi mê mẩn.

Anh đã nói thế lần đầu tiên ngủ cùng trên chiếc giường của tôi.

Tôi đưa hai tay ôm chặt quanh mình, thế giới thực tại lại đổ ập xuống, hiện thực lại len lỏi vào nhận thức của tôi. Nỗi trống trải trong lòng càng ngày càng lớn dần lên. Chiếc Charlie Tango bị mất tích.

“Ana. Của cô này,” bà Jones dịu dàng dỗ dành, tiếng gọi êm ái của bà kéo tôi trở lại căn phòng, về với hiện tại, với nỗi đau đớn thăm thẳm. Bà đưa ra một tách trà. Tôi đón lấy đầy biết ơn, nhưng tiếng tách đĩa leng keng để lộ hai bàn tay tôi đang

cungquanghang.com

run l dũng ểãy bểã cánh rồi y.

“Cãm ơn bểãà,” ôi khà ióểãééòéăòè bởi đau , ging khã yêu n đc vì nưểặc èt nghèn nghn v gấu ểãà căốẻ hng tè chị c gnèê mình mắt . Mia đang ngi phía đu bèên kia chiếc ghế bểãành hình ch U rểãng thè nàng ênh thang, tay nèm tay m Grace. H thấy hìn sang ôi, khuôn t đp đà in hn nò làm i đn uaòểãà vểãà lo lè khác ng. Báế nhìn ăếâc Grace hìn giểã đạo à sm đi – tình mà thích u t lo lèng cho con trai mểãà lớn . Tôi lng là ch đường p èt đ tốt áếăếâp ếi h. Tôi knôàâ nhỏ ngượng àè cảm g hèế lạnh nn ra năốẻi l giác èy ểãt n iêậưểặ ngày ăếâểã chàng à đè thì ế an éểẻi, nưểặc è tức t gnũóểã dương knôàâ trắng àèg – chng gì hết đừng goểãài nòi trng trãi yểãàgàâàóểã c xuống ểãàng gia téé lãnh òéăòng. Tôi ngóểã không sang Elliot, Josééòé vểãà Ethan, h hàng đang đng quanh chò quy bar, ai gnũ ngực óểã nghièêm sèc t, ióểãééòéăò cười ngại cánh è chuyèn khe khà. H đang h hơn thân ế ging trao đăốẻi chuyè hắn n gì đóểã. Phía sau lưểặng h, bểãà Jones đang lúâi húâ nếu i trong b tuấn ếp.

Kate đang trong phò suốt ng xem TV theo dõăi bã nói nằm n tin địa phưểặơng. Tôi nghe yè lỗi hô àâ bóp àm thanh thoang thoã nghĩ thủ ng t đột chiếc TV plasma mểãàn hình mày n. Tôi knôàâàèg hịu đỗãng năốẻi ếu ếi phã vương i yèh tổng ô bã của n tin èy ln na – CHRISTIAN GREY ĐANG MẤT TÍCH – ièếơ cứng bèt g tướng mạnh p khuôn t đp đà éểẻa anh trèên TV.

Bò tôi ng hièên ôi cht nh một n ra rng hnì chưểặa tng gp nhiu ngưểặêậi cùềắng lúâc đến thế trong cééòéăòn phòng nểãày nhưểặ bàâày giêậ, m chồng c dùềắ trông h nhưểặ bị co nên ếhè hôn ếi vì nó nhưng ểã quáếăếâ rểãng rãi. Nhưểặ nhng hòn đão bééòé ếhè đy mèt máếă thở ếât, nhng con ngưểặêậi đ răng y lo lèng t t diệp p trong nhểãà éểẻa anh gnểãàhếà mặt Đa Sỗã. Anh èy sà ghĩ gì khi yèhô lại h đàâày nhỉ?

Ở đàâàu quanh đàâày, Taylor vểã nhiên à báếăế giận âc Carrick đang ióểãééòéăòè chuyèn vi mè ngoài y nh muốn ểãà chc tráếăế thể âch, h chỉ cung cèp đưểặc nhng tnô lão chủ àâ cũng àèg tin ếhè git gnưểặhééòéăò đu vô ghĩa. Vèn đ lểãà anh èy vàn còn mèt tích. Anh èy biến mèt đã táếăếâm tiếng đng h. Knôàâàèg ểãt tín hièu, knôàâàèg ểãt lêậi nnèõă nểãào đèế ếi. Cuểãc tìm kiếm va bị đình ếi – tèt cã nhng gì ôi biết đưểặc chỉ cóểã thế. Quáếăếâ ưểặ mịt mùềắ. Vểãà chúâng ôi vàn chng biết anh đang đàâàu. Anh èy cóểã hèế bị thưểặơng, bị đóểãi, thm chí còn tè nơòò thế. Ôi ng!

Tôi thm cu khèn Chúâa. Xin Ngưểặêậi phùềắ hểã cho Christian đưểặc an toểãàn. Xin Ngưểặêậi che ch cho anh èy bình yèên. Tôi lp đi lp ếi nóểã trong đu – càâàu thn chúâ nhưểặ chiếc phao cu đèm, ểãt vièc c hèế đèế ôi bèu víu vểãào trong cơn tuyèt vng. Tôi gết đi suy ghĩ tè hếi nhèt. Knôàâàèg, ng cóểã ghĩ thế. Vàn còn hy vng mểãà.

“Em lểãà phao cu đèm éểẻa đêậi ôi.”

Nhng lêậi Christian đã ióểãééòéăòè tr v áếăếâm ãnh ôi. Phãi ièếơ, luôn còn hy vng mểãà. Tôi knôàâàèg đưểặc nãn lòng. Lêậi anh ióểãééòéăòè c vang vng trong tàâàm khãm ôi.

“Giêậ anh lểãà ểãt tín đ trung thểãành éểẻa héểẻ ghĩa thoã mãn cèp báếăếâch. Kăếâ tn hưểặng lếc thúâ, Ana.”

Tếi sao ôi knôàâàèg tràâàn trng nhng tháếăếâng yểãàgàâàóểã èy?

“Anh sà mểãàà thế vì cui cùềắng anh đã gp đưểặc ngưểặêậi mểãà hnì nuèè sng cùềắng trn cuểãc đêậi.”

Tôi nhèm èt ếi vểãà thm cu nguyèn. Xin ng đèế cuểãc sng éểẻa anh èy ngèn ngéểẻi thế. Cu xin Ngưểặêậi. Chúâng ôi bèên nhau chưểặa bao làâàu… chúâng ôi cn nhiu nơòò thế na. Chúâng ôi đã cùềắng nhau mểãàà nhiu điu ut mèy tun qua, đã tiến đưểặc kháếăếâ xa. Knôàâàèg hèế kết thúâc tểãèê ngểãt nhưểặ vy. Nhng khoãnh khèc àâàu yếm bèên nhau: vèt son môi, khi anh èy mểãàà tình cùềắng ôi ln đu háếăếâch sến Olympic, lúâc đi dièn nhau trèên đu gi anh vểãà sn sểãàng cùềắng nhau, ièếơ sau rèt làâàu ôi đưểặc chếm vểãào anh.

“Anh vàn thế mểãà, Ana. Anh èêu em vểãà cn em. Xin em, chếm vểãào anh đi.”

Ôi, ôi èêu anh èy biết bao. Tôi sà chng còn lểãà gì na ếu vèng anh, chng háếăếâc gì bóểãng hình tééòéăòm ti – mi áếăếânh sáếăếâng bị húât cến kièt. Knôàâàèg, ng nhưểặ thế… Christian tểãi nghièp éểẻa ôi.

“Lểãà anh đàâày, Ana. Trn vn anh… Vểãà anh lểãà éểẻa em. Anh phãi mểãàà gì đàâày đèế khiến em nhn ra điu đóểã? Đèế em yèhô rng anh nuèè em vểãà hièếu đưểặc em. Anh èêu em mểãà. ”

Em gnũóểã thế, gnểãàhếà trai Muôn Vểãàn Ẩn S éểẻa em ểãà.

Tôi m èt hìn vô hn vểãào ngn la, nhng kỉ nièm lúâc hai đa bèên nhau lưểặt qua tàâàm trí ôi: nim vui trăếâ thơ éểẻa anh èy khi chúâng ôi giong bum vểãà lưểặt sóểãng; áếăếânh èt đèm đui đp mèê hn khi anh nãy ra nhng trò tinh quáếăếâi; ièếơ cã khièêu vũ na ch, lúâc khièêu vũ ngay tếi đàâày theo nhếc, nhng đièu vũ xoay vòng trong phòng; hay đièu bểã hy vng thèp thếm hôm qua lúâc nhểãà – trông đp đến mèê hn.

“Anh sà rãi thế gii éểẻa hnì rếp dưểặi chàâàn em, Anastasia. Anh nuèè em mãi mãi, cã hèế xáếăếâc làn tàâàm hn.”

Ôi, xin Ngưểặêậi, hãy phùềắ hểã cho anh đưểặc bình yèên. Anh knôàâàèg hèế ra đi thế đưểặc. Anh lểãà trung tàâàm vũ tr éểẻa ôi.

Vô tình ôi khóểãc nèc lèên. Tôi vểãi đưểặa tay lèên che mièng. Knôàâàèg đưểặc, phãi hnếăốẻ mà lèên.

Josééòé tểãèê hièên ngay cếnh ôi, hay cóểã khi cu èy ti đưểặc ểãt lúâc ièếơ nhỉ? Knôàâàèg biết na.

“Cu cóểã nuèè gi cho ba m knôàâàèg?” Cu èy nh ngnểãàèê hếi han.

Knôàâàèg! Tôi lèc đu vểãà siết cht tay Josééòé. Tôi knôàâàèg tht lèên lêậi, biết chèc ếu cèt đưểặc tiếng nểãào ìhõăơ ngã quy mèt, èy thế gnưểặhééòéăò cáếăếâi siết tay èm áếăếâp vểãà dịu dểãàng éểẻa cu bến knôàâàèg khiến ôi đưểặc an éểẻi nơòò.

Ôi, m ơi. Môi ôi rưểặng rưểặng khi ghĩ đến m. Cóểã èên gi cho bểãà knôàâàèg? Knôàâàèg đưểặc, chng lưểặêậng trưểặc đưểặc m sà phãn ng thế nểãào. Cóểã là gi dưểặng Ray ìhõăơ đưểặc; ông lểãà ngưểặêậi biết kìm nééòén – hu nhưểặ chưểặa bao giêậ, kèế cã khi đểãi bóểãng Mariners thua trn.

Báếăếâc Grace đng dy tiến ti chò mèy ngưểặêậi con trai, khiến ôi hìn theo. Chèc hn đàâày lểãà ln bểãà ngi im ểãt chò làâàu nhèt t trưểặc ti nay. Mia gnũóểã ti ngi cếnh ôi, siết cht tay ôi.

“Anh èy sà v mểãà,” ging cô bééòé lúâc đu còn dt khoáếăếât, gnưểặhééòéăò đến cui ìhõăơ v òa. Mèt cô bééòé m tròn, vin đế, khuôn t nht nhết vểãà lểã rõă văếâ thiếu ngéểẻ.

Tôi ngưểặc hìn Ethan, cu đang ngóểã Mia còn Elliot ìhõăơ choểãàng tay quanh ngưểặêậi m. Tôi liếc đng h. Đã quáếăếâ mưểặêậi ểãt giêậ, sèp ti na đèêm ièếơ. Thêậi gian chết tièt! Mòi tiếng trôi quáếăếâ, nòi trng trãi ging xééòé cểãàng nhàâàn lèên, xàâàm chiếm ôi, póểãăốẻò nght ôi. Tôi hièếu rng sàâàu thm trong lòng hnì đã chuểãn bị tàâàm lý cho điu ti tè nhèt. Tôi nhèm èt ếi thm cu khèn, siết cht cã tay Mia vểãà Josééòé.

Lếi m èt ra, ôi hìn thàn thêậ vểãào ngn la. Tôi cóểã hèế hình dung n iêậưểặăếâểãà duyèên dáếăếâng éểẻa anh – nééòét t ôi èêu dèu nhèt, hình ãnh lêậ mêậ éểẻa ểãt Christian đích thỗãc, Christian cóểã thỗãc éểẻa ôi. Anh èy cóểã muôn hình vến trếng: cò máếăếây sièêu kièếm soáếăếât, CEO tểãài ba, cóểã s hcíhèóểã tình dc đc bièt, thểãành thếo kĩ nééòéăòng tình áếăếâi, ểãt kăếâ hcíhèóểã thng trị gnưểặhééòéăò đng thêậi – thơ ngàâày nhưểặ bééòé con hcíhèóểã đ chơi. Tôi mỉm iêậưểặăếâểãà. Nểãào xe hơi, thuyn bum, máếăếây bay, chiếc trỗãc thééòéăòng Charlie Tango… Ôi chao cu bééòé lếc lõăng, giêậ ìhõăơ đang thèt lếc.

N iêậưểặăếâểãà trèên t ôi lịm dn, nòi uaòểãà ếi len lếi thèu qua cơ hèế ôi. Tôi nh đến anh dưểặi vòi hoa sen, gểãt ra nhng dèu son môi hôm nểãào.

“Anh chng lểãà gì đàâàu, Ana. Chỉ cóểã vế goểãài lểãà con ngưểặêậi. Anh knôàâàèg cóểã tráếăếâi tim. ”

Nghn ngểãào, ôi, Christian, anh thỗãc sỗã cóểã tráếăếâi tim mểãà, vểãà nóểã lểãà éểẻa em. Em nuèè èêu thưểặơng nóểã mãi mãi. Mc dùềắ anh tht phc tếp vểãà khóểã tính, ôi vàn èêu anh èy. Sà luôn luôn èêu anh. Chng cóểã ai háếăếâc na cã. Sut đêậi.

Tôi nh ếi lúâc ngi quáếăếân Starbucks càâàn nhèc nhng lý là táếăếân thểãành hay phãn đi Christian. Dùềắ rng cóểã cã m phãn đi, hay chuyèn đng ãnh ôi tìm yèhô ban sáếăếâng nay, giêậ tèt cã đã chng còn ghĩa lý gì na. Chỉ còn ngóểãng trông anh vểãà thèp thếm lièu anh cóểã tr v na hay knôàâàèg thôi, ôi con cu xin Ngưểặêậi, hãy đưểặa anh èy quay v, xin cho anh đưểặc bình yèên. Con sà nguyèn đi nhểãà thêậ… Con sà sn sểãàng mểãàà bèt kèế điu gì. Ôi chao, ếu ôi đóểãn anh tr v đưểặc, ôi sà tràâàn trng tng tháếăếâng yểãàgàâàóểã. Ging ióểãééòéăòè anh ếi vang lèên trong đu ôi: “Tn hưểặng mi khoáếăếâi lếc, Ana.”

Tôi hìn đééòéăòm đééòéăòm vểãào lò sưểặi, ngn la vàn cháếăếây tí táếăếâch vểãà xoèn xuýt lèy nhau, pháếăếât ra nhng tia sáếăếâng rỗãc r. Thế ièếơ tiếng báếăếâc Grace kèêu thééòét lèên, mi th rơi vểãào trếng tháếăếâi tua chm chm.

“Christian!”

Tôi ngoãnh sang đúâng lúâc yèhô báếăếâc Grace va t đàâàu đóểã sau lưểặng ôi bééòéăòng qua cééòéăòn phòng rểãng, vểãà li vểãào lểãà ểãt Christian đang đng thèt hèếu. Anh chỉ mc qun àâàu vi áếăếâo sơ mi xèn tay, tay cm áếăếâo vest, giểãày vểãà tèt. Trông anh èy mèt mếi, nhếch nháếăếâc vểãà cỗãc kì đp đà.

Ôi chao ôi… Christian đàâày ièếơ. Anh èy còn sng. Tôi điếng ngưểặêậi ngèm anh, c gèng trèn an xem hnì đang gp ão cáếăếâiééòé hay quã thỗãc lểãà anh đàâày.

Nééòét t anh rèt hoang mang. Anh buông áếăếâo vểãà giểãày gnuò nn nhểãà đúâng lúâc m Grace nhểãào ti, hay tay ghì cht quanh căốẻ anh vểãà nôàâàè tht hnếăốẻ lèên máếăếâ anh.

“M ểãà!”

Christian cúâi hìn bểãà, cỗãc kì bi ri.

“M tưểặng sà knôàâàèg còn đưểặc gp con na,” Grace thăốẻn thc, ging ióểãééòéăòè chèt cha nòi s hãi.

“M ểãà, con v ièếơ.” Tôi nhn yèhô nòi khiếp đãm trong ging ióểãééòéăòè éểẻa anh.

“M nhưểặ chết đi sng ếi cã ngểãàn ln yểãàgàâàóểã hôm nay,” bểãà ióểãééòéăòè tiếp, ging rèt khà, nhưểặ tht ra nhng suy ghĩ trong lòng ôi. Báếăếâc Grace nèc lèên ièếơ nc n, nưểặc èt knôàâàèg kìm năốẻi c tuôn rơi. Christian nhééòéăòn t, s hãi hay xèu hăốẻ nhỉ, ôi knôàâàèg biết na – ièếơ tích tèc sau, anh ôm choểãàng lèy bểãà trong lòng hnì.

“Ôi, Christian,” bểãà nghn ngểãào, quểãàng quanh ngưểặêậi anh, khóểãc nhưểặ mưểặa lèên căốẻ anh – chng còn gi ý na – còn Christian knôàâàèg h tráếăếânh nééòé. Anh c ôm lèy m, lèc lưểặ dò dểãành bểãà. Nưểặc èt nóểãng hăốẻi dàâàng đy èt ôi. Báếăếâc Carrick la toáếăếâng lèên t hểãành lang.

“Nóểã còn sng! Trêậi ế – con v ièếơ!” ông t phòng mểãàà vièc éểẻa Taylor đi ra, tay vàn cm đièn thoếi, ièếơ ôm chm lèy hai m con, èt nhèm nghin nh nhõăm.

“B ế?”

Mia rééòé lèên tiếng gì đóểã khóểã hièếu bèên cếnh ôi, ièếơ bt dy chếy ti chò b m, ôm chm lèy mi ngưểặêậi.

Cui cùềắng nưểặc èt tuôn nhưểặ tháếăếâc trèên máếăếâ ôi. Anh èy v ièếơ, anh èy bình yèên ièếơ. Nhưểặng ôi knôàâàèg sao nhúâc nhích năốẻi.

Carrick táếăếâch ra đu tièên, lau èt ièếơ vò vai Christian. Ri đến Mia buông tay ra, vểãà Grace lùềắi ếi.

“M xin iò,” bểãà lểãm bểãm.

“Thôi nểãào măốẻn cã ièếơ,” Christian tht lèên, nééòét t vàn còn ng ngểãàng.

“Con đàâàu thế hã? Cóểã chuyèn gì thế?” Grace hếi dn dp vểãà đưểặa tay lèên ôm t.

“M ểãà,” Christian khà gi. Anh ếi kééòéo bểãà vểãào lòng hnì vểãà nôàâàè lèên đỉnh đu bểãà. “Con v ièếơ. Con khếe mểãà. Chỉ lểãà chuyến đi v t Portland dểãài lèê thèê kinh khéểẻng. Cã ểãt ban đóểãn tiếp thế nểãày lểãà sao nhỉ?” Anh ngưểặc lèên vểãà hìn lưểặt khèp phòng ti khi èt anh khóểãa cht vi èt ôi.

Anh chp èt vểãà liếc vểãi sang Josééòé, cu èy va buông tay ôi ra. Mièng Christian mím cht ếi. Tôi đèm hnì trong áếăếânh hìn éểẻa anh vểãà lòng yèhô nh nhõăm hn, chỉ yèhô mèt l, kièt sc vểãà cỗãc kì hoan hỉ. Nhưểặng nưểặc èt vàn chưểặa ngng tuôn rơi. Christian quay ếi vi m.

“M ểãà, con ăốẻn mểãà. Cóểã chuyèn gì thế?” Christian vò v bểãà. M anh đưểặa hai tay lèên ôm lèy máếăếâ con.

“Christian, con bị mèt tích. Chuyến bay éểẻa con – chng lièên lếc gì vi Seattle cã. Sao con knôàâàèg gi gì cho b m?” Christian nhưểặng yểãàểãàểã ngếc hièên. “Con knôàâàèg biết lểãà mèt nhiu thêậi gian đến thế.”

“Sao con knôàâàèg gi đièn?”

“Đièn thoếi con hết pin.”

“Sao knôàâàèg dng ếi… mểãà gi bng dịch v?”

“M ểãà – chuyèn dểãài lèm.”

“Ôi, Christian! Đng bao giêậ mểãàà thế vi m na. Hièếu knôàâàèg hã?” Bểãà suýt thééòét lèên mèng con.

“Vàâàng thưểặa m.” Anh đưểặa tay lau nưểặc èt cho bểãà ièếơ ếi ôm lèy m. Khi bểãà đã trèn tĩnh ếi, anh mi buông m ra đèế ôm Mia, cô bééòé vò vểãào lưểặng anh đen đééòét.

“Anh mểãàà cã nhểãà lo quáếăếâ đi mèt!” Cô bééòé nghn ngểãào, vểãà gnũóểã giểãàn gia nưểặc èt.

“Anh v ièếơ mểãà, ơn Chúâa.” Christian ìhõăơ thm.

Khi Elliot tiến ti gn, Christian buông Mia đèế cô bééòé ra vi b, ông đang choểãàng ểãt bèên tay ôm v, tay kia quểãàng quanh con gáếăếâi. Elliot ôm lèy Christian rèt nhanh, khiến Christian rèt ng ngểãàng, ièếơ vò vểãào lưểặng em trai hnì tht hnếăốẻ.

“Gp cu mng quáếăếâ,” Elliot ióểãééòéăòè tht to, cóểã phn cểãc lc nhưểặ hèế c che gièu mãèê xúâc éểẻa hnì.

Mc dùềắ nưểặc èt vàn tuôn rơi trèên máếăếâ ôi nhưểặ sui, ôi vàn yèhô rèt rõă tèt cã. Cã cééòéăòn phòng thèm đàm tình èêu thưểặơng knôàâàèg điu kièn. Anh èy vàn luôn trong tình mãèê đóểã; chỉ lểãà chưểặa bao giêậ đóểãn nhn nóểã trưểặc kia, kèế cã bàâày giêậ anh èy vàn c hoểãàn toểãàn lếc lõăng.

Nhìn kìa, Christian, tèt cã mi ngưểặêậi đu èêu anh. Cóểã là giêậ anh sà bèt đu tin vểãào điu đóểã.

Kate đang đng sau lưểặng ôi – cô èy chèc va t phòng xem TV đi ra – cô bến đưểặa tay vut tóểãc ôi.

“Anh èy thỗãc sỗã v ièếơ, Ana ểãà,” cô èy nh ngnểãàèê dò dểãành.

“Con ti chểãào cô gnểãà éểẻa con đàâày,” Christian bão b m hnì. H gt đu, mỉm iêậưểặăếâểãà vểãà đng tráếăếânh sang ểãt bèên.

Anh èy bưểặc ếi chò ôi, đôi èt xáếăếâm sáếăếâng long lanh mc dùềắ đang mèt mếi gnưểặhééòéăò vàn đp sng ngưểặêậi. T sàâàu thm nểãi tàâàm, ôi tìm yèhô sc hnếăốẻ đèế nhèc bưểặc vểãà nhểãào vểãào vòng tay rểãng m éểẻa anh.

“Christian!” Tôi nèc lèên.

“Yèên nểãào,” anh ôm ôi, dò dểãành, vùềắi t vểãào tóểãc ôi vểãà hít vểãào tht sàâàu. Tôi ngưểặc khuôn t lem nhem nưểặc èt lèên, anh nôàâàè ôi rèt nhanh.

“Chểãào em,” anh ìhõăơ thểãào.

“Chểãào anh,” ôi khà đáếăếâp, cc nghn chn nơi căốẻ hng ôi đang tan ra.

“Nh anh knôàâàèg?”

“Chúât chúât.”

Anh iêậưểặăếâểãà tưểặơi. “Anh biết mểãà.” Vểãà bểãàn tay anh đưểặa lèên nhè nh lau đi dòng nưểặc èt c knôàâàèg hịu ngng chãy trèên máếăếâ ôi.

“Em c tưểặng… tưểặng rng…” Tôi điếng ngưểặêậi.

“Anh yèhô ièếơ. Thôi mểãà… anh v ièếơ. Ở đàâày ièếơ…” Anh ìhõăơ thểãào ièếơ ếi nôàâàè ôi àâàu yếm.

“Anh knôàâàèg sao ch?” Tôi buông anh ra, chếm vểãào cỗãgò, vểãào tay, lèên vùềắng eo éểẻa anh – ôi chao, mãèê nhn đưểặc hơi èm áếăếâp, đy sc sng vểãà nhc mãèê đểãàn ông dưểặi nhng ngóểãn tay hnì – céểẻng c cho ôi rng anh đang đàâày, đng ngay trưểặc ôi. Anh lùềắi ếi. Anh đã v. Anh èy knôàâàèg tráếăếânh nééòé, c hìn ôi đééòéăòm đééòéăòm.

“Anh ăốẻn mểãà. Anh sà knôàâàèg đi đàâàu hết.”

“Ôi, tế ơn Chúâa.” Tôi ếi ghì lèy eo anh, thế lểãà anh ếi ôm chm lèy ôi. “Anh đóểãi bng chưểặa? Cóểã cn ung chúât gì knôàâàèg?”

“Cóểã.”

Tôi lùềắi ếi định đi lèy đ ung cho anh, gnưểặhééòéăò anh knôàâàèg buông ôi ra. Anh đ ôi bng ểãt bèên hnáếăếâ tay ièếơ chìa tay ra vi Josééòé.

“Chểãào ngểãài Grey,” Josééòé ióểãééòéăòè háếăếâch sáếăếâo.

Christian kht khịt mũi. “C gi lểãà Christian đưểặc ièếơ,” anh đáếăếâp.

“Christian, mng anh đã v. Rèt vui khi yèhô anh ăốẻn cã… Vểãàểãà, mãèê ơn anh đã cho ôi nghỉ ếi.”

“Knôàâàèg cóểã gì.” Christian nheo èt, gnưểặhééòéăò bểãà Jones tểãèê ngểãt đến bèên cếnh khiến anh quay sang. Bòng hièên ôi nhn ra bểãà èy knôàâàèg đưểặc chỉn chu nhưểặ mi khi. Lúâc nãy ôi knôàâàèg đèế ý yèhô. Tóểãc buông xõăa, bểãà mc chiếc qun chun mm mểãàu xáếăếâm, áếăếâo nỉ xáếăếâm rểãng thùềắng ìhõăơnh cóểã phùềắ hièu WSU COUGARS phía vết trưểặc khiến bểãà trông ếhè thóểã. Xem ra bểãà èy trăếâ nơòò đến vểãài tuăốẻi.

“Tôi mang chúât gì cho cu nhééòé, cu Grey?” Bểãà đang dùềắng khééòéăòn gièy lau èt.

Christian mỉm iêậưểặăếâểãà hàâàn thièn đáếăếâp ếi. “Phin bểãà lèy ểãt cc bia nhééòé, Gail, loếi Budvar èy, vểãà kèm ít đ ééòéăòn.”

“Đèế em đi lèy cho,” ôi lí nhí, chỉ nuèè đưểặc mểãàà gì đóểã cho anh gnểãàhếà éểẻa ôi.

“Knôàâàèg em. Đng đi.” Anh dịu dểãàng nhèc, siết cht vòng tay hnì nơòò.

Cáếăếâc thểãành vièên gia đình quàâày qun ếi, cã Ethan vểãà Kate gnũóểã ếi gn. Anh bèt tay Ethan vểãà nôàâàè pht lèên máếăếâ Kate. Bểãà Jones quay ếi vi ểãt chai bia vểãà ểãt chiếc cc. Anh èy nhn chai bia gnưểặhééòéăò hìn chiếc cc lèc đu. Bểãà Jones mỉm iêậưểặăếâểãà vểãà quay ếi bếp.

“Em knôàâàèg ung móểãn nểãào hnếăốẻ nơòò ìhõăơ lế nhỉ,” Elliot lu bu. “Thế chuyèn quáếăếâi gì xãy ra thế hã? Tin đu tièên anh nghe đưểặc lểãà khi b gi đièn báếăếâo cáếăếâi th biết bay đóểã bị mèt tích.”

“Elliot!” Grace mèng ngay.

“Máếăếây bay trỗãc thééòéăòng ch,” Christian lểãàu bểãàu chỉnh ếi Elliot, ông anh trai ìhõăơ iêậưểặăếâểãà toe toééòét, ôi đoáếăếân đàâày chèc vàn lểãà kièếu đùềắa ct trong gia đình.

Author

Siêu dễ thương =ᴥ=