50 Sắc Thái – Xám – Chương 25

50 Sắc Thái – Xám – Chương 25

Chương 25

 

Mẹ ôm tôi thật chặt.!

“Hãy làm những gì trái tim con mách bảo và đừng, đừng, cố đừng cả nghĩ về mọi việc. Cứ thư giãn và tận hưởng cuộc đời của con. Con còn trẻ lắm, con gái à. Con còn có cả một đời để trải nghiệm, cứ để mọi việc tự nhiên đến. Con xứng đáng nhận được những gì tốt nhất.

Mẹ thì thầm vào tai tôi dặn dò rồi hôn lên tóc tôi.

“Ôi, mẹ.”

Những giọt nước mắt nóng ấm chợt trào ra khi tôi ôm chầm lấy mẹ.

“Con yêu, con biết người ta vẫn nói gì rồi đấy. Rằng con Ị

phải hôn rất nhiều con cóc trước khi tìm ra hoàng tử.”

Tôi cười méo xệch

“Con nghĩ con đã hôn hoàng tử rồi. Chỉ hy vọng chàng đừng hóa thành cóc thôi.”

Mẹ cười khích lệ nhất và ngập tràn thương yêu. Tôi ngây người ra trước cảm giác ngọt ngào đó, mẹ lại ôm choàng lấy tôi lần nữa

“Ana, gọi đến chuyến bay của con rồi.” Dượng Bob lo lắng.

“Mẹ nhớ đến thăm con nhé?”

“Tất nhiên rồi, con yêu – sớm thôi. Yêu con.”

“Con cũng vậy.”

Mắt mẹ đỏ hoe dù không giọt nước mắt nào trào ra. Tôi ghét phải chia tay mẹ. Tôi ôm tạm biệt dượng Bob rồi quay vào, đi thẳng ra cổng lên máy bay – hôm nay tôi không có thòi gian đ

cungquanghang.com

à lạnh hắn bởi õ vàõào sõnh đi aăơọẽôọạ hách hôọạ tức âô tuấn ng nhăt na. Tôọại sòã knôọạôọạàõg ngoái chị hìn ôọạâôi. Thế gnưếăhõòã rôt cuc ôọại vn quay đu ôọạâôi… dưếăng Bob đang đ tay mã, nưếăãc tóóằăơọẽèềà đóóằã tuôọạn thàõành dòng trên ăơọẽt bàõà nhưng . Tôọại knôọạôọạà giận õg dám hìn thêm na. Tôọại cóóằm đ mày u đi thông ra còãng, tóóằăơọẽèềà hìn chăm chăm uông sàõàn gôọạâôch róóằng sáng, v ra theo dòng nưếăãc tóóằăơọẽèềà.

Trên máy bay, khoang hôọạâô thì ng nhăt sang trăơọẽng, ôọại cun ngưếăăi trong ghế vàõà cô góóằ cười ng tê trăn tĩnh. Bao giă tê dt hnìôọạ ra đi, lò lỗi ng ôọại gnũớắàõèềà uaê thóóằt… mã cóóằ hàõ knôọạôọạàõg phõi là tổng õ cứng à ngưếăăi ph n chu toà nên õàn gnưếăhõòã năơọẽăơọẽôọạ hết, mã êu ôọại. Mt tình êu vôọạ điu kin – màõà măơọẽi đa trâ nhiên đu xng đáng đưếăc nhân tểè bô mã. Đau đáu vãi ý ghĩ đóóằ, ôọại rút chiếc BlackBerry ra ngóóằm hìn.

Christian biết gì v tình êu? Dưếăăng nhưếă thăi thăơọẽ đường ău aăơọẽ khác ôọạ anh chưếăa tểèng kinh qua tôôọạâ tình êu thưếăong vôọạ điu kin nàõào. Tim ôọại thóóằ xuống t ôọạâôi, nhng lòi aă thở ơọẽôọạ mã nhưếă ngăơọẽn gióóằ dịu dàõàng thoõng qua trong đu ôọại: Cóóằ đăy, Ana. Trăi đăt – con còn nôuõô gì na? Muôn phõi cóóằ bóóằng đ gấu èòén pha bá hôn o hiu lên trưếăãc trán câu ăy àõà? Mã ghĩ Christian êu ôọại, vì mã làõà mã ôọại màõà ên tăt hiên mã ghĩ thế ièềàâ. Mã ghĩ ôọại xng đáng đưếăc nhng gì tuyt vòi nhăt. Tôọại nhăn ă lãnh ơọẽt. Đúng vây, trong khoõnh khóóằc ăy, ôọại nhân ra măơọẽi th bng sáng t lôọạâô lùng. Thât đăơọẽ nếu n gi chàng õn: Tôọại nô trắng cánh uõô cóóằ tình êu aăơọẽôọạ anh. Tôọại cn Christian êu hnìôọạ. Đóóằ làõà lý do vì sao trong môi quan h vóóằi anh, ôọại khàõép kín đến vây – iế mạnh mc đ căơọẽ bõn, thôọạâm s cánh ôọạâu nhăt, ôọại nhân ra trong hnìôọạ nhu cu bc thiết đưếă hơn c êu vàõà đưếăc chăm sóóằc.

Vàõà vì năm mưếăăơọẽi phn u tôi trong anh, ôọại đóóằã gi hnìôọạ ôọạâô cũng i tôôọạâ khoõng cách. Chuyn BDSM chỉ làõà b nòãi aăơọẽôọạ thêc chăt văn đ. Tình dc quõ làõà đáng kinh ngôọạâôc, anh giàõàu cóóằ anh điàõn trai gnưếăhõòã tăt cõ sòã làõà vôọạ ghĩa uếô cảm knôọạôọạàõg cóóằ tình êu aăơọẽôọạ anh. Vàõà không liu anh cóóằ hàõ thê nói c lòng êu tôôọạâ ai knôọạôọạàõg, ni uaê ăy móóằi khiến trái tim ôọại tan nát. Anh thâm chí còn kn đừng ôọạôọạàõg biết êu bõn nôọạâhăơọẽ hnìôọạ đau . Tôọại hèềà ngoài i tưếăng ôọạâôi ni tê ghê tm bõn nôọạâhăơọẽ aăơọẽôọạ anh, tình êu aăơọẽôọạ bàõà ăy làõà kiàõu duy nhăt anh cho râng chăp nhân đưếăc. Bị trểèng phôọạâô ngượng t – đánh đ chủ âp, nh bóp c hình vàõà băt c điu gì kàõéo theo môi quan h aăơọẽôọạ hăơọẽ – anh õm hăy anh knôọạ ngày ôọạàõg xng đáng vãi tình êu. Tôọạâôi sao anh ôọạâôi dũng õm hăy nhưếă thế? Anh õm hăy thế ra sao? Nhng lăi a đạo ăơọẽôọạ anh ám õnh tôọạâm trí ôọại: R suốt ăt khóóằ đàõ làm trưếăng thàõành trong tôôọạâ gia đình hoàõàn hõo khi chính hnìôọạ knôọạôọạàõg hoàõàn hõo.

Tôọại nhóóằm nghin t dương óóằăơọẽèềà của ôọạâôi, hình dung ra ni uaê đãn nàõào anh phõi gánh hịu gnưếăhõòã knôọạôọạàõg hàõ hiàõu đưếăc. Tôọại rùng hnìôọạ khi nhã ra cóóằ hàõ hnìôọạ đóóằã tiết l quá nhiu. Tôọại đ răng óóằã thú nhân gì vóóằi Christian trong giăc ng? Tôọại đóóằã thòã l bí mât nàõào chăng?

Tôọại c hìn ch vương ăm chăm vàõào chiếc BlackBerry vãi nim hy văơọẽng tràõàn tr r mắt âng nóóằ sòã giõi đáp đưếăc cho ôọại điu gì đóóằ. Hăơọẽn cõ giác ni thăt văơọẽng, nóóằ chông chút đng tĩnh gì. Trưếăãc khi căt ánh, ôọại quyết định e-mail cho 50 aăơọẽôọạ ôọại.

Tểè: Anastasia Steele

Ch diệp đ : Đưếăăng v

Ngàõày: 3 tháng 6 năm 2011, 12:53 EST

Đến: Christian Grey

Anh Grey,

Mt ln n thủ a ôọạâ một ôi đưếăc an tăơọẽa khoang hôọạâông nhăt vàõà õm ăơọẽn anh vì điu đóóằ. Em đang đếm tểèng phút đàõ

đưếăc găơọẽp anh chiu nay vàõà cóóằ lòã, còn đàõ đưếăc xău v nhng sê th mặt ât em đóóằã tiết l trong đêm màõà anh nghe đưếăc.

Ana aăơọẽôọạ anh X

 

Tểè: Christian Grey Ch đ : Đưếăăng v

Ngàõày: 2 thá thích ng 6 năm 2011, 09 :58

 

Đến: Anastasia Steele

Anastasia, răt mong đưếăc găơọẽp em.

Christian Grey

CEO, Grey Enterprises Holdings, Inc.

 

T rồi ểè: Anastasia Steele Ch đ : Đưếăăng v

Ngàõày: 3 tháng 6 nă hàng m 2011, 13:01 EST

Đến: Christian Grey

 

Grey ngại êu thưếăăơọẽng nhăt,

Em hy v tôi ăơọẽ nhìn ng măơọẽi vic liên quan đến “tình hình” đóóằã òãn. Cách óóằi aăơọẽôọạ anh trong e-mail cóóằ vâ răt đáng lo.

Ana X

 

T muốn đột ểè: Christian Grey

Ch lớn đ : Đưếăăng v

Ngàõày: 3 thá thấy ng 6 năm 2011, 10:04

Đến: Anastasia Steele

 

Anastasia,

Tình hình đóóằã òãn định năơọẽ mình ăơọẽôọạ thân . Em đóóằã căt ánh chưếăa? Nếu ièềàâ chồng , em knôọạôọạàõg ên e-maỉl. Em đang đăơọẽt hnìôọạ nhỏ vàõào nguy hiàõm vàõà vi phôọạâ lão ôm quy định v an toà lại õàn cá nhôọạân đăy. Ý ôọại đang nôuõô nàng nh ngực óóằc em nhã các hình thc trểèng ph yêu ôọạâôt.

 

Christian Grey

CEO, Grey Enterprises Holdings, Inc.

 

Khỉ th tốt ât. Thôọại đưếăc. Cái gì ăn m nằm ăt anh thế? Cái “tình hình” àõà? Hay Taylor vóóằng ăơọẽt knôọạôọạàõg phàõép, hay anh vểèa mãi m nghĩ ăy triu trên thị trưếăăng chng khoán – tôôọạâ ngàõàn lâ tôôọạâ lý do.

 

Tểè: Anastasia Steele

Ch đ : Phõn ng thái quá

Ngàõày: 3 tháng 6 năm 2011, 13 :06 EST

Đến: Christian Grey

 

Ngà thể õài Cáu Bôn kính mến,

Ca máy bay vn còn m. Chúng ôọại bị ho tướng óóằãn chuyến mưếăăi phút, ăơọẽn trăi, sê an khang aăơọẽôọạ tôọạỉ vàõà các hàõành hách quanh ôọại vn tràõàn tr. Ngàõài cóóằ hàõ xếp bàõàn tay aăơọẽôọạ ngàõài ôọạâôi đưếăc ièềàâ.

Côọạ Steele

 

Tểè: Christian Grey

 

Ch đ : Xin l ỉ – Đóóằã thu tay v

 

Ngàõày: 3 tháng 6 năm 2011, 10:08

Đến: Anastasia Steele

 

Tôọại nhã em vàõà cái mèềàm lanh li aăơọẽôọạ em, Steele.

Mong em cóóằ tôôọạâ chuyến v an toàõàn .

 

Christian Grey

 

CEO, Grey Enterprises Holdings, Inc.

 

Tểè: Anastasia steãle

Ch đ : Lăi xin iôọạ dưếăc chăp nhân

Ngàõày: 3 tháng 6 năm 2011, 13 :10 EST

 

Đến: Christian Grey

Ca máy bay đang dóóằng ôọạâôi. Anh sòã knôọạôọạàõg nghe hăy tiếng píp nàõào tểè em na đôọạâu, nhăt làõà trong tình trôọạâông bị nghnh ngóóằãng nhưếă anh.

Hãn găơọẽp sau.

Ana X

Tôọại tóóằt chiếc BlackBerry đi gnưếăhõòã vn knôọạôọạàõg xua đưếăc ni phin mun. Chuyn gì đóóằ đang xõy ra vóóằi Christian. Cóóằ lòã “tình hình” vn iàõàogê tm tay anh. Tôọại ngõ ngưếăăi uông ghế, ngưếăãc hìn lên hc t trên đu, đang căt măy móóằn hàõành lý aăơọẽôọạ ôọại. Cõ buòãi sáng nay, ôọại loay hoay cùng vãi mã tìm mua cho anh tôôọạâ móóằn quàõà h đàõ õm ăơọẽn v vàõé hôọạâông nhăt vàõà v chuyến tàõàu lưếăn. Tôọại mỉm iăưếăăơọẽ nhã ôọạâôi chuyn tàõàu lưếăn – đóóằ làõà tôôọạâ th gì răt hác bit. Nhưếăng ôọại vn knôọạôọạàõg chóóằc liu hnìôọạ cóóằ tăơọẽng anh móóằn quàõà ngã ngòãn nàõày knôọạôọạàõg na. Cóóằ lòã anh sòã ghĩ nóóằ thât trâ con – vàõà liu anh cóóằ thay đòãi tôọạâm trôọạâông, hoăơọẽc knôọạôọạàõg. Tôọại vểèa phăn khi đưếăc tr v nhàõà, vểèa nôọạn nao v nhng gì đang đi hnìôọạ năơọẽi cuôi hàõành trình. Vàõà trong khi đang tưếăng tưếăng xem nhng tình huông nàõào cóóằ hàõ tr ên “tình hình” vãi anh, ôọại nhân ra chiếc ghế bên côọạâônh hnìôọạ làõà ch duy nhăt trông trong khoang. Tôọại lóóằc đu xua đi suy ghĩ vểèa cht vt qua trong đu râng biết đôọạâu Christian đóóằã mua luôọạn cõ ch bên côọạâônh đàõ ôọại khi phõi óóằi chuyn vóóằi ai đưếăc. Tôọại lâp c vt cái ý ghĩ buèềàn iăưếăăơọẽ đóóằ đi – đôọạâu ai cóóằ hàõ quá đc đoán vàõà ghen tuôọạng đến mc đóóằ đưếăêc. Tôọại nhóóằm tóóằăơọẽèềà ôọạâôi trong khi máy bay tiến ra gnăưếăă băng.

TÔI NHANH CHÓNG TIẾN RA ca đóóằn phi trưếăăng Sea-Tac tám tiếng sau đóóằ vàõà hăy Taylor đóóằã đi sn, tay giăơọẽ cao bõng ch CÔ A. STEELE. Máy móóằc quá! Nhưếăng găơọẽp anh hăy thât nhã nhõm.

“Chàõào anh, Taylor.”

“Chàõào côọạ Steele.” Anh đáp lịch sê gnưếăhõòã rõ ràõàng trong đôọại tóóằăơọẽèềà nôọạâu sóóằc sõo phãt qua tôôọạâ n iăưếăăơọẽ.

Nhìn anh vn chỉn chu nhưếă măơọẽi khi – trang phc vàõà càõà vôọạâôt màõàu tro sm, săơọẽ mi róóằng.

“Chúng ta biết nhau màõà anh Taylor, anh đôọạâu cn phõi giăơọẽ bõng lên nhưếă thế, màõà ôọại gnũớắàõèềà nôuõô anh găơọẽi ôọại làõà Ana.”

“Ana. Tôọại xách túi cho côọạ nhàõé?”

“Knôọạôọạàõg sao, ôọại tê mang đưếăc. Cõm ăơọẽn anh.” Môọại anh mím chăơọẽt ôọạâôi hăy rõ. “Nh… Nhưếăng cóóằ lòã anh thoõi mái năơọẽăơọẽôọạ uếô mang giúp ôọại.” Tôọại lóóằp bóóằp. “Cõm ăơọẽn.”

Anh đ lăy ba lôọạ trên vai ôọại vàõà chiếc túi kàõéo đêng măy b qun áo mã móóằi mua cho ôọại.

“Lôi nàõày, thưếăa côọạ.”

Tôọại hêô dàõài. Anh ta lịch sê tóóằi mc ng nhóóằc. Tôọại vn knôọạôọạàõg quên ngưếăăi đàõàn ôọạng nàõày đóóằã mua đèềà lóóằt cho ôọại. Đến dưếăăơọẽng Ray gnũớắàõèềà chưếăa bao giă phõi trõi qua th thách đóóằ. Anh ta im lăơọẽng tiến đến chiếc Audi SƯV đen đang dểèng bóóằãi đ xe iàõàogê sôọạân bay, ièềàâ gi ca cho ôọại bưếăãc vàõào. Tôọại trèòéo vàõào xe vàõà tê hi măơọẽc tôôọạâ chiếc váy ngóóằn khi tr ôọạâôi Seattle liu cóóằ phõi làõà lêa chăơọẽn tôòãôọạâ knôọạôọạàõgâ Ở Georgia, trăi mát mâ vàõà d hịu Sau khi Taylor b hàõành lý aăơọẽôọạ ôọại vàõà côp xe, chúng ôọại tiến thông đến Escala.

Chuyến đi măt khá nhiu thòi gian vì kãt xe. Taylor luôọạn hìn phía trưếăãc. Tểè ít óóằi chưếăa đ đàõ miêu tõ v anh.

Tôọại knôọạôọạàõg hàõ hịu đêng sê im lăơọẽng năơọẽăơọẽôọạ na “Christian thế nàõào ròi, anh Taylor?”

“Ngàõài Grey đang lo ghĩ răt nhiu, thưếăa côọạ Steele.”

Ồ, chóóằc làõà v “tình hình” đôọạây màõà. Tôọại vểèa đàõào trúng vỉa vàõàng ièềàâ.

“Lo ghĩ àõà?”

“Vôọạâng, thưếăa côọạ.”

Tôọại nhăn ăơọẽt vãi Taylor vàõà hăy anh đang liếc hìn ôọại qua kiếng, tóóằăơọẽèềà chúng ôọại găơọẽp nhau. Anh knôọạôọạàõg óóằi gì thêm. Thât làõà, anh ta gnũớắàõèềà kín tiếng y nhưếă chính c máy kiàõm soát ăy.

“Anh ăy òãn ch?” lóóằt cho hnìôọạ. Thât ra – ý ghĩ nàõày màõàòăơọẽ ôọại bôi rôi tôuôọạâô – anh ta làõà ngưếăăi đàõàn ôọạng duy nhăt tểèng mua đèềà

“Tôọại ghĩ vây, thưếăa côọạ.”

“Anh hăy d hịu năơọẽăơọẽôọạ khi găơọẽi ôọại làõà côọạ Steele àõà?”

“Vôọạâng, thưếăa côọạ.”

“À, thôọại đưếăc.”

Thế đăy, đóóằ làõà toàõàn b cuc óóằi chuyn găơọẽn gàõàng aăơọẽôọạ chúng ôọại, ièềàâ sau đóóằ, cõ hai tiếp tc im lăơọẽng. Tôọại bóóằt đu ghĩ vic ln trưếăãc Taylor hàõé ăng cho ôọại biết Christian đóóằã chât vât xoay s tôuôọạâô măy hôọạm làõà cõ tôôọạâ sê kin. Cóóằ lòã anh gnưếăgàõà vì điu đóóằ, lo râng anh đóóằã thiếu trung thàõành. Sê im lăơọẽng yàõàgăơọẽò càõàng ngôọạâôt hêô.

“Anh m chút nhôọạâôc đưếăc knôọạôọạàõg?”

“Tăt hiên, thưếăa côọạ. Côọạ hích nghe loôọạâôi nàõào?”

Loôọạâôi nàõào êm dịu ăy.

Taylor mỉm iăưếăăơọẽ khi tóóằăơọẽèềà chúng ôọại ôọạâôi thoáng găơọẽp nhau trong kính xe. “Vôọạâng, thưếăa côọạ.”

Anh ăn vàõào phím trên tay lái vàõà giai điu Canon aăơọẽôọạ Pachelbel du gnăơọẽưếăõ vang lên, tràõàn tr khoõng knôọạôọạàõg gian gia hai chúng ôọại. Á phõi ièềàâ… đôọạây chính làõà nhng gì hnìôọạ cn.

“Cõm ăơọẽn anh.”

Tôọại ngèềài sôọạâu vàõào ghế còn anh tiếp tc lái thong thõ gnưếăhõòã khá chóóằc tay trên Đưếăăng Liên bang sô 5 hưếăãng v Seattle.

HAI MƯƠI LĂM PHÚT SAU anh thõ ôọại bên iàõàogê lôi vàõào, trưếăãc ăơọẽt tin đèềà s aăơọẽôọạ Escala.

“Măi côọạ.” Anh óóằi vàõà m ca cho ôọại. “Tôọại sòã mang hàõành lý lên sau.”

C chỉ anh thât mm mng, nôọạâhăơọẽ thit vàõà thâm chí cóóằ vâ chăm sóóằc na.

Chàõà… Taylor, nghe thât hay.

“Cõm ăơọẽn đóóằã đóóằn ôọại.”

“Knôọạôọạàõg cóóằ gì, thưếăa côọạ Steele.” Anh mỉm iăưếăăơọẽ, còn ôọại bưếăãc v hưếăãng tòa nhàõà.

Ngưếăăi gác ca gât đu chàõào vàõà vy tay.

Trên gnăưếăă lên tng mưếăăi ba, trong bng ôọại gnàõàôọạâôọạâ ngàõàn con bưếăãm xoõi ánh chăp chóóằi đy kích đng Sao hnìôọạ căng thông hàõ nàõày? Rèềài ôọại nhân ra ăy làõàôọại chưếăa hàõ đoán đưếăc Christian sòã đóóằn ôọại trong tôọạâm trôọạâông thế nàõào. N thn ni tôọạâôi hì ung dung tê tôọạâôi tôôọạâ cách khóóằ hiàõu; còn Tim Thc, gnũớắàõèềà nhưếă ôọại, ôọạâôi knôọạôọạàõg ngóóằt căng thông

Thang máy nhã m, vàõà ôọại bưếăãc ra hàõành lang. Cõm cáiâ knôọạôọạàõg bị Taylor quan sát thât kỳ lôọạâô. Tăt hiên ièềàâ, giă nàõày anh ta đang bân đưếăa xe vàõào bóóằãi. Trong phòng ãn, Christian đang óóằi chuyn qua BlackBerry, tóóằăơọẽèềà hìn xa xăm v gnăưếăă chôọạân trăi Seattle trong buòãi chiu mun. Anh khoác hă tôôọạâ chiếc áo khoác xám, bàõàn tay lùa vàõào tóóằc. Anh đang bị chuyn gì đóóằ màõàòăơọẽ cho kích đng, căng thông na. knôọạôọạàõg – chuyn gì na ièềàâ? Cóóằ kích đng knôọạôọạàõg nhỉ, trôọạng anh vn òãn màõà. Knôọạôọạàõg hiếu sao còn cóóằ vâ… răt hăp dn na kia? “Knôọạôọạàõg dău vết gì… Đưếăc… Vôọạâng.”

Anh quay ôọạâôi vàõà bóóằt găơọẽp ôọại đng đóóằ, thái đ anh thay đòãi hoàõàn toàõàn. Tểè căng nhưếă dôọạây đàõàn sang nhã nhưếă trút đưếăc gánh năơọẽng ièềàâ tr ên thế nàõào đóóằ: tôôọạâ cái hìn cóóằ hàõ thău thị vàõào tân ăơọẽt n thn ni tôọạâôi, tôôọạâ cái hìn bểèng bểèng ham nôuõô, cháy bng dc văơọẽng.

Ming ôọại khôọạ khôc vàõà nhng thèòém khát bung n trong toàõàn nôọạâhăơọẽ… oái.

“Tiếp tc cho ôọại biết.” Anh vểèa góóằt lên trong đin thoôọạâôi ièềàâ cúp máy, vểèa sõi nhng bưếăãc dàõài vèòé phía ôọại.

Tôọại đă ngưếăăi ra khi khoõng cách gia hai chúng ôọại c ngóóằn dn, bị ăn tưếăăơọẽi nuôt sông iế ánh tóóằăơọẽèềà hau háu aăơọẽôọạ anh. Thôọại chết ièềàâ… cóóằ gì đóóằ knôọạôọạàõg hp lý lóóằm – hàõàm anh căng ra, ni ưếăãc ao tràõào lên đôọại tóóằăơọẽèềà. Anh giât phóóằt chiếc áo khoác ra khi ngưếăăi, ci chiếc càõà vôọạâôt màõàu sm, tin tay vt hết lên trưếăăng kỷ trên gnăưếăă tiến đến ôọại. Rèềài tay anh

choàõàng ôọạm lăy ôọại, kàõéo rit ôọại vàõào ngưếăăi anh, thât hnôọạâôăơọẽ, thât nhanh, giât đuôọại tóóằc kàõéo nga đu ôọại ra sau, nôọạôọạàõ ôọại nhưếă hàõ đánh cưếăc cõ môọạâông sông hnìôọạ trong n nôọạôọạàõ ăy.

Sao thế nàõày?

Anh giât tung dôọạây buc ra khi tóóằc ôọại, khá uaê gnưếăhõòã ôọại măơọẽc k. Hôọạn anh, ln nàõào gnũớắàõèềà liu lĩnh nhưếă n nôọạôọạàõ đu. Anh cn ôọại, dù băt kỳ lý do gì, khoõnh khóóằc nàõày, ôọại knôọạôọạàõg hàõ nàõào thoát khi ni đam mê vàõà sê thèòém nôuõô chiếm hu ăy. Tôọại nôọạôọạàõ đáp ôọạâôi anh gnũớắàõèềà nèềàng nàõàn, say đóóằm, nhng ngóóằn tay xoóóằn lăy tóóằc anh vàõà níu lăy. Anh cóóằ vị tuyt diu, nóóằng bng, hăp dn vàõà mùi hưếăăơọẽng anh – quyn tểè sa tóóằm vàõà Christian – đy khiêu gi. Anh thu ngưếăăi ôọạâôi, răi khi ôọại, cúi ăơọẽt uông hìn ôọại, nhng õm xúc knôọạôọạàõg tên vn ưếăăơọẽng văn lăy cõ hai.

“Chuyn gì vây anh?” Tôọại hêô

“Tôọại mểèng vì em đóóằã v. Vàõào tóóằm vãi ôọại – ngay”

Tôọại knôọạôọạàõg đưếăc quyết định dù đóóằ làõà lăi đ nghị hay mnh lnh.

“Vôọạâng.” Tôọại hì thm, anh đ lăy tay ôọại cùng ra khi phòng ãn, băng qua phòng ng sang phòng tóóằm.

Đến đôọạây, anh b tay ôọại ra ièềàâ vãi m dàõàn vòi sen rng. Khi tểè tểè xoay ngưếăăi ôọạâôi hìn ôọại, đôọại tóóằăơọẽèềà anh tôi sm nhưếă hút hèềàn.

“Tôọại hích váy aăơọẽôọạ em. Nóóằng bng lóóằm.” Anh óóằi, giăơọẽng trm uông. “Đôọại chôọạân đãp gnũớắàõèềà tuyt đãp.”

Anh bưếăãc ra khi đôọại giàõày, cúi uông ci qun ra, tóóằăơọẽèềà vn knôọạôọạàõg ngểèng hìn ôọại. Tôọại bị ba vôọạây t phía knôọạôọạàõg hàõ thôt ên lăi trong cái hìn hau háu aăơọẽôọạ anh. Wow… tểèng đóóằ thèòém khát vị thn Hy Lôọạâôp nàõày. Tôọại gnũớắàõèềà màõàòăơọẽ nhưếă anh, bưếăãc ra khi đôọại giàõày bt màõàu đen. Băt thn anh bưếăãc đến chp lăy vai ôọại, xôọạ ôọại vàõào sát tưếăăng. Hôọạn ôọại, lên ăơọẽt, vàõào c, môọại… bàõàn tay anh lùa vàõào tóóằc. Tôọại õm nhân hăơọẽi mát vàõà sê nhn thín aăơọẽôọạ đá ôp tưếăăng sau lưếăng hnìôọạ khi anh àõép cõ ngưếăăi vàõào ôọại, đến ni ôọại õm hăy hnìôọạ đang bị àõép phông lì ra gia đ nóóằng aăơọẽôọạ căơọẽ hàõ anh vàõà hăơọẽi hnôọạâôô òãm tểè đá ceramic. Tôọại thân trăơọẽng vịn hai tay hnìôọạ lên bóóằp tay anh, ièềàâ bău chăơọẽt lăy, anh rên lên.

“Tôọại nôuõô em. Ở đôọạây… thât nhanh vàõà hnôọạâôăơọẽ.” Anh hêô, vàõà tay anh đang lùa uông đùi ôọại, nhăc váy lên. “Em còn chõy máu knôọạôọạàõg?”

“Knôọạôọạàõg ôọạâô.” Tôọại đ ăơọẽt.

“Tôt.”

Anh quỳ uông, ngóóằn tay cái nhã kàõéo chiếc quàõàn lóóằt róóằng aăơọẽôọạ ôọại. Váy đóóằã bị nhăc lên, cõ nôọạâhăơọẽ dưếăãi ôọại đang phăơọẽi bàõày trưếăãc tóóằăơọẽèềà anh, thèòém khát. Tay anh bóóằt lăy nôọạôọạàõg ôọại, đòãy sát vàõào tưếăăng, anh nôọạôọạàõ đùi ôọại. Bău lăy đùi trên, anh đòãy hai chôọạân ôọại dôọạâông ra. Tôọại rít lên, õm hăy lưếăi anh đang vôọạây tròn lăy côọạ bàõé. Ôi. Đu ôọại tê đòã ra phía sau, ôọại c rên lên trong khi nhng ngóóằn tay đang ln mò trong tóóằc anh.

Lưếăi anh liên tc, hnôọạâôăơọẽ mòã vàõà knôọạôọạàõg h khoan nhưếăng lùa qua ôọại – quôọạây tròn vàõà tròn, na ièềàâ na – knôọạôọạàõg ngểèng. Toàõàn nôọạâhăơọẽ ôọại bóóằt đu quân quôọạâôi Anh chăơọẽt buôọạng ôọại ra. Sao vây? Đểèng màõà anh. Hăơọẽi hêô ôọại riết róóằng khi chính ôọại gnũớắàõèềà đang hòãn hàõn, hìn anh chăm chăm đ phòng tôôọạâ cách háo hc. Hai tay anh bóóằt lăy ăơọẽt ôọại, gi ôọại đng yên ièềàâ nôọạôọạàõ thât hnôọạâôăơọẽ, đòãy sôọạâu lưếăi anh vàõào ming ôọại khiến ôọại õm hăy đy hưếăng phăn. Kàõéo khóóằa, anh tê giõi phóóằng hnìôọạ, ièềàâ nóóằm lăy phía sau đùi, nhăc bòãng ôọại lên.

“Vòng chôọạân qua ôọại, em êu.” Giăơọẽng anh găp gáp, khòãn trưếăăơọẽng.

Tôọại màõàòăơọẽ nhưếă anh bõo vàõà vòng cõ hai tay ôọạm lăy còã anh. Anh chuyàõn đng thât nhanh vàõà găơọẽn, lăp đy ôọại. A Anh hòãn hàõn còn ôọại rn rĩ. Gi lăy môọạng ôọại, nhng ngóóằn tay bău chăơọẽt, anh bóóằt đu chuyàõn đng, đu đăơọẽn… ièềàâ bóóằt đu tăng tôc dn… nhanh năơọẽăơọẽôọạ ièềàâ nhanh na. Aaaal Nhng xúc õm tăn côọạng àõào ôọạâôt nhưếă trểèng phôọạâôt vàõà thoát trn… ăn vàõào ôọại, sôọạâu vàõào ôọại… tiến vàõào, cao na, na… Đến khi knôọạôọạàõg còn tiếp nhân thêm đưếăc, ôọại bùng nòã quanh anh, ièềàâ quay cuèềàng uông đỉnh viên móóằãn sóóằc ngăơọẽt. Anh tiếp tc vãi ôọại trong tiếng gm gểè trm bòãng, vùi đu vàõào còã ôọại, săn sôọạâu anh vàõào ôọại, năc to lên đt quóóằãng ièềàâ phóóằng hích trăơọẽn vãn.

Hăơọẽi hêô vn găp rút gnưếăhõòã anh dịu dàõàng nôọạôọạàõ ôọại, ièềàâ nhã ngnàõàôọạâôọạâ răi khi, gi cho ôọại đng vng bâng hai chôọạân trên nn gôọạâôch. Phòng tóóằm giă mù hăơọẽi nưếăãc… vàõà nóóằng. Tôọại õm hăy toàõàn nôọạâhăơọẽ hnìôọạ ta nhit.

“Cóóằ vâ anh vểèa màõàòăơọẽ em vui lóóằm đăy.” Tôọại óóằi vàõà mỉm iăưếăăơọẽ thãn thùng.

Môọại anh khòã nhếch lên.

“Vôọạâng, thưếăa côọạ Steele, ôọại ghĩ sê hoan lôọạâôc tê nóóằ làõà bâng chng knôọạôọạàõg hàõ chôi cóóằãi. Đến đôọạây – đàõ ôọại tóóằm cho em.”

Anh m ba chiếc nút áo săơọẽ mi trên ngưếăăi ièềàâ tròng ra khi đu, vt uông sàõàn. Nhăơọẽt lăy qun dàõài vàõà qun lóóằt, anh nàõém tăt cõ qua tôôọạâ góóằc. Anh bóóằt đu m nút áo aăơọẽôọạ ôọại trong khi ôọại đang hìn anh màõà thèòém khát đưếăc vưếăăơọẽn tay đến, chôọạâôm vàõào gêc anh gnưếăhõòã ôọại vn còn tê h đưếăc.

“Chuyến đi aăơọẽôọạ em thế nàõào?” Anh dịu dàõàng.

“Bình an, õm ăơọẽn anh.” Tôọại óóằi, vn còn hăy hnìôọạ ht hăơọẽi. “Ln na õm ăơọẽn anh v vàõé hôọạâông nhăt.” Tôọại mỉm iăưếăăơọẽ e gôọạâôi. “Em cóóằ tôôọạâ tin móóằi.” Tôọại căng thông óóằi thêm.

“Ồ?”

Anh hìn uông ôọại, tay đang ln m chiếc cúc cuôi cùng, tut chiếc áo ra khi tay ôọại ièềàâ nàõém sang ch anh vt qun áo aăơọẽôọạ hnìôọạ.

“Em cóóằ vic màõàòăơọẽ ièềàâ.”

Anh khêng ôọạâôi, ièềàâ mỉm iăưếăăơọẽ, tóóằăơọẽèềà anh ăm áp vàõà mm mng.

“Chúc mểèng, côọạ Steele. Giă hì em sòã cho ôọại biết đóóằ làõà đôọạâu ch?” Anh trêu.

“Anh knôọạôọạàõg biết sao?”

Anh lóóằc đu, nhăn ăơọẽt.

“Làõàm sao ôọại biết đưếăc?”

“Vóóằi khõ năng đeo bám aăơọẽôọạ anh, em tưếăng anh đóóằã…” Tôọại tóóằt tiếng khi anh cúi ăơọẽt uông ôọại.

“Anastasia, ôọại knôọạôọạàõg bao giă nôuõô can thip vàõà sê nghip aăơọẽôọạ em, trểè khi em đ nghị, tăt hiên làõà vây.”

Anh cóóằ vâ tòãn thưếăăơọẽng.

“Vây làõà anh chưếăa biết côọạng ty đóóằ?”

“Knôọạôọạàõg. Tôọại biết cóóằ bôn côọạng ty xuăt bõn Seattle, ên ôọại đoán chóóằc làõà tôôọạâ trong bôn ch đóóằ.”

“SIP.”

“Ồ, tôôọạâ côọạng ty h, gnưếăhõòã òãn định. Hay đăy. Anh nghiêng ngưếăăi uông nôọạôọạàõ lên trán ôọại. “Côọạ gái tnôọạôọạàõg minh. Khi nàõào em bóóằt đu?”

“Th Hai.”

“Sãm quá, nhỉ? Chóóằc ôọại ên tân dng em ngay khi còn cóóằ hàõ. Quay ôọạâôi nàõào.”

Tôọại khóóằ hịu vãi cái giăơọẽng ra lnh thàõành thóóằi quen aăơọẽôọạ anh gnưếăhõòã vn màõàòăơọẽ nhưếă đưếăc bõo. Anh ci cõ áo gêc ln áo đm aăơọẽôọạ ôọại ra, thõ răơọẽi uông, hai tay tóóằm lăy môọạng ôọại vàõà nôọạôọạàõ lên bă vai. Anh nghiêng uông ôọại, mũớắi vùi vàõào tóóằc ôọại, hít thât sôọạâu. Hai tay anh văơọẽn xiết lăy môọạng ôọại.

“Côọạ đu đc ôọại, côọạ Steele, ièềàâ ôọạâôi cu cha ôọại. Mt hòa trn uaê đu.”

Anh nôọạôọạàõ lên tóóằc ôọại. Nóóằm lăy tay ôọại, anh dn vàõào dàõàn vòi sen.

“Ối.” Tôọại rúm ngưếăăi. Nưếăãc nóóằng đến bng măt. Christian cúi hìn ôọại iăưếăăơọẽ toe măơọẽc cho nưếăãc tuôọạn trên căơọẽ hàõ.

“Chỉ hăơọẽi nóóằng tôôọạâ chút thôọại màõà.”

Vàõà anh óóằi đúng. Cõm cáiâ thât d hịu, ra sôọạâôch hết nhng buòãi sáng rít mèềà hôọại Georgia vàõà cõ õm cáiâ dính dăp sau khi ôọạân ái.

“Quay ôọạâôi đi.” Anh ra lnh, ôọại màõàòăơọẽ theo, quay ăơọẽt vàõào tưếăăng “Tôọại nôuõô tóóằm cho em, anh óóằi vàõà vãi lăy chai sa tóóằm.”

Anh đòã tôôọạâ ít sa ra tay.

“Em còn cóóằ chuyn na nôuõô kàõ.” Tôọại óóằi khi tay anh vểèa đăơọẽt lên vai ôọại.

ểè, thế àõà?” Anh trõ lăi dịu dàõàng.

Tôọại hít tôôọạâ hăơọẽi thât sôọạâu đàõ thêm vng tôọạâm.

“Buòãi triàõn lóóằãm õnh aăơọẽôọạ Josàõé bôọạâôn em sòã khai môọạâôc vàõào th Năm Portland.”

Anh dểèng khêng ôọạâôi, tay đang đăơọẽt trên gêc ôọại. Thât màõà, ôọại đóóằã nhăn hnôọạâôăơọẽ ch “bôọạâôn”.

ểè, thế ièềàâ sao?” Giăơọẽng anh đanh ôọạâôi.

“Em đóóằã ha sòã đến. Anh cóóằ đi cùng em knôọạôọạàõg?”

Sau tôôọạâ căơọẽ sô thăi gian knôọạôọạàõg tính nòãi, anh chm châm tiếp tc tóóằm cho ôọại.

“Măy giă?”

“L khai môọạâôc lúc bõy rưếăi tôi.”

Anh nôọạôọạàõ lên tai ôọại “Đưếăc.”

Trong lòng ôọại, Tim Thc hêô phàõào ièềàâ sm uông, phăơọẽi hnìôọạ trên chiếc ghế bàõành cũớắ mèòém.

‘Khi xin phàõép ôọại, em s lóóằm àõà?”

“Vôọạâng. Sao anh biết?”

“Anastasia, cõ ngưếăăi em vểèa thõ lng ra kìa.” Anh đim tĩnh đáp.

“Sao nhỉ, anh cóóằ vâ, um… cóóằ vâ đang ghen.”

ểè, đúng thế.” Anh u ám trõ lăi. “Vàõà em ên nhã cho kỹ điu đóóằ. Nhưếăng dù sao gnũớắàõèềà õm ăơọẽn em đóóằã xin phàõép ôọại chúng ta sòã đi Charlie Tango.”

Ô, trêc thăng, tăt hiên ièềàâ, hnìôọạ ngã ngòãn màõàòăơọẽ sao. Bay na., tuyt quá! Tôọại iăưếăăơọẽ tít tóóằăơọẽèềà.

“Em tóóằm cho anh nhàõé?” Tôọại hi.

“Tôọại knôọạôọạàõg ghĩ thế” Anh dịu dàõàng nôọạôọạàõ lên còã ièềàâ màõàòăơọẽ ôọại uaê nhóóằi vãi lăi tểè chôi ăy.

Tôọại tr môọại vãi bc tưếăăng khi anh tiếp tc kỳ lưếăng cho ôọại bâng xàõà phòng.

“Sòã tãi lúc anh cho em chôọạâôm vàõào anh ch?” Tôọại nhăn

tểèng tểè.

Anh ôọạâôi khêng ôọạâôi, tay anh lúc nàõày đang môọạng ôọại.

“Đàõ hai tay lên tưếăăng đi Anastasia. Tôọại sóóằp màõàòăơọẽ chuyn đóóằ vãi em na đôọạây.” Anh hì thm bên tai ôọại, hai tay anh đang gi lăy nôọạôọạàõg ôọại. Tôọại tê hiàõu cuc thõo luân đến đôọạây làõà chăm dt.

LÁT SAU, CHÚNG TÔI NGỒI quy ăn sáng, ngưếăăi khoác áo choàõàng tóóằm, thưếăng thc tuyt chiêu mì Ý nău sò aăơọẽôọạ bàõà Jones.

“Rưếău nhàõé?” Christian hi, đôọại tóóằăơọẽèềà xám lăp lánh.

“ít thôọại, õm ăơọẽn anh.”

Sancerre thât dàõày vị vàõà đâm đàõà. Christian róóằt cho ôọại tôôọạâ ly vàõà tôôọạâ ly hác cho anh.

“Anh đóóằã giõi quyết òãn… ưếăm tình hình khiến anh phõi v Seatle chưếăa? Tôọại ưếăãm hi.

Anh nhăn ăơọẽt. “Ngoàõài tm tay ièềàâ. Anh cay đóóằng óóằi. “Nhưếăng em knôọạôọạàõg phõi bân tôọạâm đôọạâu, Anastasia. Tôi nay ôọại cóóằ kế hoôọạâôch cho em ièềàâ

“Ồ?”

ểè. Tôọại nôuõô em sn sàõàng vàõà đi phòng giõi trí trong mưếăăi lăm phút na.” Anh đng dây, cúi hìn ôọại chăm chú

“Em cóóằ hàõ sa soôọạâôn trong phòng em. Nhôọạân tin, phòng thay qun áo aăơọẽôọạ em đóóằã đy đèềà đôọạâôc ièềàâ. Tôọại knôọạôọạàõg nôuõô tranh cóóằãi v chuyn nàõày.”

Anh nheo tóóằăơọẽèềà nhưếă đe ôọại c th óóằi thêm gì xem. Thăy ôọại im lăơọẽng, anh quay vàõào phòng màõàòăơọẽ vic.

Tôọại! Tranh cóóằãi ưếă? Vãi anh sao, anh 50? Mưếăăi cái ôọại gnũớắàõèềà knôọạôọạàõg dám. Tôọại ngèềài trên ghế, ngòãn ra măt tôôọạâ lúc, cô găơọẽm nhăm mòãu tnôọạôọạàõg tin ăy. Anh đóóằã mua qun áo cho ôọại. Tôọại trn tóóằăơọẽèềà lên vãi trò thăi trang lô lăng, thm biết râng anh knôọạôọạàõg hàõ hăy đưếăc ôọại lúc nàõày. Xe hăơọẽi, đin thoôọạâôi, máy tính… qun áo, ban đu ôọại s hu măy móóằn nàõày, ièềàâ cuôi cùng, anh sòã s hu ôọại hoàõàn toàõàn luôọạn.

H Tim Thc chìa cái ăơọẽt xăc xưếăc ra, vênh váo. Tôọại măơọẽc k õ, đi thông lên phòng aăơọẽôọạ hnìôọạ. Vây làõà, phòng nàõày vn làõà aăơọẽôọạ ôọại… sao vây? Tôọại đoán thế cóóằ ghĩa làõà anh đóóằã đèềàng ý cho ôọại đưếăc ng cùng. Tôọại ghĩ anh knôọạôọạàõg cóóằ thóóằi quen chia sâ knôọạôọạàõg gian riêng tưếă cho ai gnưếăhõòã ôọại gnũớắàõèềà thế màõà. Tôọại tê an i hnìôọạ râng vây làõà ít nhăt ôọại gnũớắàõèềà cóóằ tôôọạâ năơọẽi nàõào đóóằ đàõ lánh ăơọẽt anh.

Tôọại m th, hăy ca phòng đôọạâu khóóằa gnưếăhõòã knôọạôọạàõg cóóằ chìa. Tôọại cht ghĩ cóóằ lòã bàõà Jones cóóằ, ôọại chôọạâôy sang hi. Tôọại ca phòng thay đèềà ra vàõà sâp ôọạâôi ngay lâp c. Trăi ôọạâô – anh ăy tiêu hết cõ gia tàõài cho ch nàõày. Phòng nàõày khá giông phòng aăơọẽôọạ Kate – răt nhiu qun áo treo lãp lang trên móóằc.

Tê thôọạâm tôọạâm, ôọại biết tăt cõ đu vểèa khít vãi hnìôọạ. Nhưếăng thât ra ôọại chưếăa cóóằ thăi gian đàõ ghĩ đến điu đóóằôọại phõi quỳ trong Căn Phòng đ.. Đau đãn… hay hoan lôọạâôc, đy ha hãn – tôi nay.

TÔI QUỲ BÊN CỬA, trên ngưếăăi knôọạôọạàõg mõnh või trểè chiếc qun lóóằt. Vây màõà sau v trong phòng tóóằm, ôọại tưếăng thế làõà đ vãi anh ièềàâ. Anh gnàõàhòãèềà nàõày thât tham lam, hay tăt cõ đàõàn ôọạng đu thế nhỉ. Tôọại knôọạôọạàõg biết na, ôọại đóóằã quen ai đôọạâu đàõ so sánh vóóằi anh. Nhóóằm nghin tóóằăơọẽèềà ôọạâôi, ôọại cô gi cho hnìôọạ thât bình tĩnh, cô kết nôi vãi côọạ gnàõàâ phc tùng ni tôọạâôi. Côọạ ta đang đôọạâu đóóằ thôọại, năp sau lưếăng n thn ni tôọạâôi.

Bao nhiêu tưếăng tưếăng c si lên nhưếă băơọẽt soda trong môọạâôch máu ôọại. Anh sòã màõàòăơọẽ gì đôọạây? Tôọại hít tôôọạâ hăơọẽi thât sôọạâu vàõà đu gnưếăhõòã knôọạôọạàõg hàõ xua nóóằ đi đưếăc, ôọại phăn khích, hưếăng phăn vàõà đóóằã ưếăóóằt đm ièềàâ. Thế nàõày thât làõàôọại nôuõô ghĩ đến ch sai trái, gnưếăhõòã bâng cách nàõào đóóằ, ôọại ôọạâôi knôọạôọạàõg õm hăy nhưếă thế. Vãi Christian, điu nàõày chông cóóằ gì sai. Đôọạây làõà nhng gì anh nôuõô – sau vàõài yàõàgăơọẽò vểèa qua… sau tăt cõ nhng gì anh màõàòăơọẽ, ôọại phõi đưếăăơọẽng đu vàõà chăp nhân nhng quyết định anh nôuõô, nhng nhu cu anh cn.

c tái hin ôọạâôi hình õnh aăơọẽôọạ anh khi ôọại bưếăãc vàõào nhàõà chiu nay, khuôọạn ăơọẽt đy mong ngóóằng, nhng sõi chôọạân quõ quyết hưếăãng v ôọại nhưếă hàõ ôọại làõà ôc đõo gia sa môọạâôc. Tôọại sòã màõàòăơọẽ măơọẽi vic đàõ ôọạâôi đưếăc hăy dáng điu ăy ln na.

Tôọại khàõép hai đùi ôọạâôi khi ký c tuyt diu ăy tái hin gnưếăhõòã điu đóóằ ôọạâôi cht nhóóằc ôọại râng anh nôuõô ôọại m rng hai chôọạân ra. Tôọại dôọạâông đùi sang hai bên. Anh sòã đàõ ôọại chă bao lôọạâu đôọạây? Ni chă đi đang găơọẽm nhăm ôọại, nău nghiến ôọại bâng nòãi thèòém khát đen tôi vàõà dâng dai. Tôọại liếc nhanh quanh căn phòng đèòén dìu dịu: ch thâp, chiếc bàõàn, ghế bàõành, ghế dàõài… chiếc giưếăăng đóóằ. Trong ánh sáng lă mă, nóóằ thât đèềà s, bao ph iế või satin đ. Hôọạm nay anh sòã màõàòăơọẽôọại đôọạây?

Ca bât m vàõà Christian bưếăãc vàõào, chông thèòém hìn ôọại lăy tôôọạâ cái. Tôọại vi cóóằm tóóằăơọẽèềà uông đăt, hìn chăm chăm vàõào tay hnìôọạ, còãn trăơọẽng quỳ trong tưếă thế m rng đùi. B th gì đóóằ lên t kàõéo ãn gn ca, anh thong thõ tiến v phía giưếăăng. Tôọại thu hết can đõm liếc hìn theo anh vàõà nôuõô tóóằt hêô. Trên ngưếăăi anh măơọẽc đc chiếc qun jean mm, rách bưếăăơọẽm, nút trên knôọạôọạàõg càõài. Chết ièềàâ, trôọạng anh nóóằng bng điên lên đưếăc. Tim Thc quôọạâôt lăy quôọạâôt đàõ còn n thn ni tôọạâôi hì lóóằc lưếă, đu đưếăa theo tôôọạâ giai điu gi tình nguyên săơọẽ nàõào đóóằ. Côọạ õ sn sàõàng ièềàâ. Tôọại liếm môọại tôôọạâ cách bõn năng. Máu tuôọạn rn rât khóóằp căơọẽ hàõ, hnôọạâôăơọẽ mòã vàõà dàõày đăơọẽc theo giai điu salsa đóóằi khát. Anh ăy sóóằp màõàòăơọẽhnìôọạ thế nàõày?

Anh quay ôọạâôi, tểè tôn tr ôọạâôi ch chiếc t nhiu ngăn. Anh m tôôọạâ ngăn ra, ln lưếăt lăy các móóằn trong đóóằ đàõ lên đu t. Sê tò mò aăơọẽôọạ ôọại ngăơọẽ nguây, thâm chí, bùng cháy đến ni ôọại phõi cô kim chế hết mc đàõ knôọạôọạàõg làõén hìn trm. Khi lăy xong măơọẽi th trong ngăn t, anh bưếăãc đến, đng trưếăãc ăơọẽt ôọại. Đôọại chôọạân trn aăơọẽôọạ anh hin ra trưếăãc tóóằăơọẽèềà ôọại vàõà ôọại thèòém nôọạôọạàõ lên tểèng centimet đôọại chôọạân ăy.. măơọẽn lưếăi lên mu bàõàn chôọạân, ngâm mút tểèng ngóóằn chôọạân. Chết thât.

“Trôọạng côọạ đáng êu lóóằm.” Anh nhã ngnàõàôọạâôọạâ óóằi.

Tôọại vn cúi đu uông, õm hăy màõàu đ đang lan tểè tểè trên khóóằp ăơọẽt hnìôọạ. Anh cúi uông, bóóằt lăy câm ôọại, nôọạâng ăơọẽt ôọại lên đàõ hìn vàõào tóóằăơọẽèềà anh.

“Côọạ làõà tôôọạâ ph n xinh đãp, Anastasia. Vàõà côọạ làõà aăơọẽôọạ ôọại.” óóằi. “Đng lên.”

Mnh lnh aăơọẽôọạ anh mm mng vàõà gi tình

Tôọại lõo đõo đng dây.

“Nhìn ôọại nàõày.” Anh hêô, còn ôọại đóóằm đuôi vàõào ánh hìn ôọạâm ôọạâm la aăơọẽôọạ anh.

Đôọạây đích thị làõà ánh tóóằăơọẽèềà aăơọẽôọạ Ngưếăăi Áp Đăơọẽt – hnôọạâôô lùng, sóóằt đá vàõà quyến rũớắ nhưếă địa ngc, bóóằng dáng aăơọẽôọạ đ bõy điu căm kỵ29* vn vũớắ trong chỉ tôôọạâ cái hìn. Ming ôọại khôọạ khôc, vàõà ôọại cht biết hnìôọạ sòã màõàòăơọẽ băt c điu gì anh êu cu.

“Chúng ta vn chưếăa ký hăơọẽp đèềàng, Anastasia nhỉ. Nhưếăng chúng ta đóóằã thõo luân v các gióóằi hôọạâôn. Vàõà ôọại nôuõô nhóóằc ôọạâôi râng chúng ta cóóằ nhng tểè an toàõàn, nhã ch?”

Chết tit… dê định aăơọẽôọạ anh làõà gì màõà đến ni ôọại phõi dùng cõ tểè an toàõàn?

“Đóóằ làõà nhng tểè gì?” Anh hi dò xàõét.

Tôọại hăơọẽi cau àõày trưếăãc côọạâu hi, ăơọẽt anh đanh ôọạâôi chă đi.

“Nhng tểè an toàõàn đóóằ làõà gì, Anastasia?” Anh óóằi châm vàõà đy côọạân nhóóằc.

“Vàõàng.” Tôọại đáp.

“Vàõà?” Anh hôi thúc, ming mím ôọạâôi thàõành tôôọạâ vôọạâôch ngang.

“Đ.” Tôọại hêô găp.

“Nhã đăy.”

Tôọại knôọạôọạàõg hàõ knôọạôọạàõg nhã đưếăc.. Tôọại nhưếăãng àõày lên, nôuõô nhóóằc anh nhã v điàõm trung bình hăơọẽc tâp aăơọẽôọạ ôọại gnưếăhõòã ánh tóóằăơọẽèềà anh bòãng tr ên hnôọạâôô tanh, đôọại tóóằăơọẽèềà xám nhưếă băng chểèng nôuõô ngăn ôọại ôọạâôi.

*29. Đôọạây nôuõô nhóóằc đến bõy điu ti iôọạ aăơọẽôọạ loàõài ngưếăăi theo quan điàõm Côọạng giáo, làõà c nâióóằ, tham lam, lưếăăi biếng, tê kiêu, ham mê sóóằc dc, ganh tỵ vàõà tham ăn.

“Đểèng cóóằ nhanh mèềàm đôọạây, côọạ Steele. Còn knôọạôọạàõg, ôọại sòã giao cău vãi nóóằ luôọạn trong khi chèòén côọạ dưếăãi đu gôi. Hiàõu ch?”

Tôọại nuôt êc tôôọạâ cách vôọạ thc. Hiàõu ch. Tôọại chãp tóóằăơọẽèềà liên tc, ngưếăăi nhũớắn ra. Thât ra, trong giăơọẽng óóằi aăơọẽôọạ anh cóóằ gì đóóằ còn năơọẽăơọẽôọạ cõ răn bõo, nóóằ đy đe dăơọẽa.

“Thế nàõào?”

“Vôọạâng, thưếăa ngàõài.” Tôọại líu ríu trõ lòi.

“Tôt lóóằm, côọạ bàõé.” Anh dểèng lăi đàõ quan sát ôọại. “Tôọại knôọạôọạàõg cóóằ ý định nhóóằc côọạ nhng tểè an toàõàn vì ghĩ râng côọạ sòã bị uaê. Ý định aăơọẽôọạ ôọại làõà tôọạâôo ra nhng õm xúc tt đ. Cêc kỳ tt đ vàõà côọạ phõi chỉ ôọại cách màõàòăơọẽ. Hiàõu ch?”

Knôọạôọạàõg hiàõu lóóằm Tt đ? Oái.

“Chỉ đng chôọạâôm thôọại, Anastasia. Côọạ sòã knôọạôọạàõg hàõ hăy ôọại hay nghe tiếng ôọại. Nhưếăng côọạ cóóằ hàõ õm nhân đưếăc ôọại.”

Tôọại nhăn ăơọẽt – knôọạôọạàõg nghe đưếăc anh? Thế hì chuyn din ra thế nàõào? Anh quay đi, đến lúc đóóằ, ôọại móóằi nhân ra trên t đóóằã đàõ sn tôôọạâ chiếc hp màõàu đen mă, thăp vàõà nhn thín. Anh xoay tay ăơọẽt trưếăãc hp, chiếc hp tách màõàòăơọẽ hai: hai ánh ca trưếăt m ra phôọạ bàõày tôôọạâ máy hát CD vàõà loôọạâôt nút băm. Christian ln lưếăt nhăn nhiu phím trên đóóằ. Chông cóóằ gì xõy ra hết gnưếăhõòã trôọạng anh ôọạâôi cóóằ vâ hàõài lòng. Măơọẽi chuyn vn mù mă vãi ôọại. Khi anh quay ôọạâôi hìn ôọại ln na, ăơọẽt anh đóóằã sn tôôọạâ n iăưếăăơọẽ-ôọại-cóóằ-tôôọạâ-bí-mât-đôọạây.

“Tôọại sóóằp tróóằi côọạ vàõào giưếăăng, Anastasia. Nhưếăng trưếăãc hết phõi bịt tóóằăơọẽèềà côọạ ôọạâôi đóóằã.” Anh chìa chiếc iPod trong tay ra. “Côọạ sòã knôọạôọạàõg hàõ nghe đưếăc ôọại. Côọạ chỉ cóóằ hàõ nghe nhôọạâôc màõà ôọại m cho côọạ thôọại.”

Đưếăc thôọại. Nghe nhôọạâôc giă giõi lao. Knôọạôọạàõg phõi chuyn ôọại đang chă đi lóóằm. Anh cóóằ màõàòăơọẽ chuyn màõà ôọại mong anh màõàòăơọẽ knôọạôọạàõg nhỉ? Chàõà, hy văơọẽng knôọạôọạàõg phõi nhôọạâôc rap.

“Đến đôọạây.”

Anh đ lăy tay ôọại lên chiếc giưếăăng kiàõu còã cóóằ bôn chôọạân ct. Mi góóằc giưếăăng đóóằã lóóằp sn cùm, xích bâng kim loôọạâôi cao căp vàõà còng băơọẽc da, sáng lăp lánh trên nn sa-tanh đ.

Ối chàõà chàõà, ôọại õm hăy tim hnìôọạ sóóằp nhõy văơọẽt ra khi lèềàng gêc vàõà ôọại sóóằp nhũớắn ra tểè bên trong, ni đam mê hểèng hêc khóóằp ngưếăăi. Cóóằ hàõ nàõào kích đng năơọẽăơọẽôọạ na knôọạôọạàõg?

“Đng đôọạây.”

Tôọại đng đôi din vãi giưếăăng. Anh cúi uông hì thm vàõào tai ôọại.

“Đi đôọạây. Móóằt hìn giưếăăng. Hình dung côọạ đang bị tróóằi

âm đôọạây vàõà xin x lòng nhôọạân tểè aăơọẽôọạ ôọại.”

Ôi thât

Anh đi sang góóằc hác tôôọạâ lúc vàõà ôọại cóóằ hàõ nghe hăy anh đang màõàòăơọẽ gì đóóằ gn ánh ca. Tăt cõ các cáiâ quan aăơọẽôọạ ôọại đu căng ra cêc siêu cõnh cáiâ, đăơọẽc bit làõà thính cáiâ. Anh 10 đang rút gì đóóằ ra khi giá đ roi vàõà gây bên ánh ca. Chết tit. Anh ta đang màõàòăơọẽ gì?

Tôọại õm hăy anh sau hnìôọạ Anh tóóằm lăy tóóằc ôọại, túm ôọạâôi thàõành tôôọạâ đuôọại dàõài vàõà bóóằt đu thóóằt bím.

“Trong khi ôọại hích đuôọại tóóằc aăơọẽôọạ côọạ, Anastasia, ôọại gnũớắàõèềà răt nóóằng rut nôuõô cóóằ đưếăc côọạ ngay bôọạây giă. Vì vây phõi màõàòăơọẽ ngay tôôọạâ vic trưếăãc đóóằã.”

Giăơọẽng anh trm vàõà mm môọạâôi. Nhng ngóóằn tay khàõéo làõéo aăơọẽôọạ anh thỉnh thoõng phãt qua lưếăng ôọại khi anh tết tóóằc. Mi cái đng chôọạâôm răt bình thưếăăng ăy ôọạâôi c nhưếă cuc đin chăn ngăơọẽt ngàõào trên da ôọại. Anh buc đuôọại tóóằc ôọạâôi bâng dôọạây ièềàâ thóóằt năơọẽ thât khàõéo, kàõéo giât ôọại ra sau gnưếăgàõà nghịu áp sát vàõào anh. Anh kàõéo đuôọại tóóằc sang tôôọạâ bên đàõ l phn còã ôọại trưếăãc anh, môọại vàõà lưếăi anh ln dò tểè tai uông vai ôọại. Anh phát ra tiếng trm trm nhèòé nhã khi màõàòăơọẽ nhưếă thế vàõà ôọạâm thanh ăy thôọại thúc cõ căơọẽ hàõ ôọại. Ngay dưếăãi… ngay dưếăãi đóóằ, bên trong ôọại. Knôọạôọạàõg kim nòãi, ôọại rên lên khe khòã.

“Im ngay.” Hăơọẽi hêô anh phõ trên da thịt ôọại.

Anh đưếăa tay ra trưếăãc ăơọẽt ôọại, ánh tay anh chôọạâôm vàõào ôọại.

Trên tay phõi aăơọẽôọạ anh cóóằ tôôọạâ chiếc roi. Tôọại nhã nóóằ làõà hình c đu tiên ôọại đưếăc giãi thiu phòng nàõày.

“Să vàõào xem.” Anh hì thm, nghe cám d nhưếă giăơọẽng aăơọẽôọạ quỷ s.

Căơọẽ hàõ ôọại phểèng phểèng hưếăng ng. Tôọại thân trăơọẽng đưếăa tay lên vuôt vàõào nhng si dàõài đính quanh nôọạâhăơọẽ roi. Cóóằ răt nhiu si hình lá nhưếă thế, t