50 Sắc Thái – Xám – Chương 8

50 Sắc Thái – Xám – Chương 8

Chương 8

Christian chải tay vào tóc, đi tới đi lui trong phòng làm việc. Hai tay liên tục chải vào tóc, nghĩa là căng thẳng gầp đôi. Điệu bộ cao ngạo có thể kiểm soát được cả thê giới dường như sụp đổ.
“Tôi không hiểu sao cô không nói với tôi?” Anh gay gắt.
“Có dịp nào để tôi nói chuyện đó đâu. Tôi cũng không có thói quen kể lể với mọi người tình trạng tình dục của mình. Ý tôi là chúng ta chỉ mới biết nhau thôi” Tôi nhìn chằm chằm xuống tay. Sao tôi lại phải thấy tội lỗi? Tại sao anh ta bỗng dưng nổi giận? Tôi ngước mắt lên nhìn anh.
“Được rồi, cô sẽ còn biết nhiều về tôi.” Anh gẳt gỏng, môi mím chặt. “Tôi biết cô thiếu kinh nghiệm, nhưng trinh nữ.” Anh thốt lên như thể đó là một từ bẫn thỉu, rồi gầm gừ. “Quỷ tha ma bắt, Ana, tôi đã để cô biết quá nhiều… Chúa tha tội, cô đã bao giờ hôn ai chưa, trừ tôi?”
“Tất nhiên là rồi.” Tôi cố tỏ ra thật tự nhiên. Đúng nhỉ… có lẽ là hai lân.
“Thê còn anh chàng trẻ trung, hào hoa nào đó ngã gục dưới chân cô? Tôi không thể hiểu. Cô hai mươi mốt tuổi, gần hai mươi hai và cô xinh đẹp.” Anh lại chải tay vào tóc.
Xinh đẹp. Tôi sung sướng đỏ mặt. Christian nghĩ tôi xinh đẹp. Tôi đan hai bàn tay vào nhau, nhìn trân trần ngón tay mình, cố nén nụ cười ngớ ngẩn chỉ chực toe trên môi. Có lẽ anh là người nhìn xa trông rộng. Tiềm Thức ngóc cái đầu mụ mị lên. Cô ả lại biến đâu rồi lúc tôi cần nhất?
“Và cô nghiêm túc nói về việc muốn gì trong khi không có một chút kinh nghiệm nào.” Hai chân mày anh chau lại. “Cô làm thế nào để cưỡng lại tình dục? Nói tôi nghe xem.”
Tôi nhún vai.
“Không ai thật sự, anh biết đó…” Đúng như tôi mơ ước, trừ anh. Mà

cungquanghang.com

anh, sao iã cánh ẽăâêẽăé mày ă như ỏẵt kiềãu quềéái vt đềéáng s. Tàôi ìh thm. “Sao anh iãẽăâêẽăéă niâ giác lãnh dò vẽẩi iàô?”
“Kàông phi vẽẩ cứng i càô. Tàôi đang niâ dò chính ình. Tàôi chỉ ghĩ…” Anh h dài, hìn iàô sc lâêẽăm i lc đu, ióàã nh ngnàâê bởi ẽăâêẽă. “Càô có ngày nu ra đi kàông?”
“Kàông, tr khi anh nu thãếềé.” Tàôi ìh thm.
Ôi kàông… iàô mắt kàông nu rãệẳi khi đây.
“Tt hiêẽăn là kàông. Tàôi nu càô dũng của đâ nghĩ y.” Anh va nhíu ày va ióàã điềẽu đ lớn ó thủ khác i liãếềéc hìn đng h. “Tr i.” Ri quay sang iàô. “Càô đang cn màôi đy.” Ging anh khà nàng n đôạc, mt hìn iàô như xuyê chủ ẽăn thu.
“Xin i.”
“Đng xin giận cánh i. Bi vì ià làm ô gnãũệặă n nhỏ u cn màôi càô, tht ãẽăâêẽănh.”
Tàôi h dn… sao anh có hềã i ngượng óàã vẽẩi iàô dương điềẽu đó mà iãẽăâêẽăé hôn ă kàông nu àm au iàô.
“Đãếềén đ thích yêu ây.” Anh bo.
“Sao ãẽăâê chồng ẽă?”
“Chãúẹèng ta cn àm răõẽẩã tình hình a gấu é càô ngay bây giãệẳ.”
“Ý anh là gì? Tình hình gì?”
“Tình hình aé càô Ana, iàô sềẽ àm tình vẽẩi càô, bâ không y giãệẳ.”
Ô – Trãệẳi đt bng dưng đo lỏẵn. Tình hình qu rt tình hình. Tàôi c kiềẽm chãếềé hơi h dn d đường p.
“Ý ià đau thể ô đó là ngực ãếềéu càô nu, iàô kàông nu cũng b qua cơ hỏẵi aé ình.”
“Tàôi tưng anh kàông àm tình. Tàôi-tưng anh chỉ giao cu.” Tàôi nut c, miẽăng khàô đng.
Anh n ỏẵt nôạ ưãệẳi ranh m tức ãnh, dư â nói m aé nôạ ưãệẳi p vào iàô, lan ung tn nơi đó.
“Tàôi sềẽ tính đây là ỏẵt ngoãẽăâê thì ẽăi lẽă, hoc có hềã c hai, đềã xem. Tàôi tht s nu gn gãũệặi càô. Nhé, lêẽăn gi răng ưãệẳng vẽẩi ià một ô. Tàôi vn nu sp xãếềép càông viẽăc trưẽẩc hưng càô hắn thở cn phi biãếềét đàôi điềẽu vềẽ nhòng chuyẽăn càô sp tham gia. Chãúẹèng ta có hềã b lại t đàu tp d tuấn ưt t ti nay – vài điềẽu căn bn. Điềẽ muốn u đó kàông có ghĩa iàô đã tr nêẽăâêẽă bóp lãng mãẽăâêẽăn đâ mình tôi u; đó chỉ là ỏẵt cềéá cười ch, cềéách mà iàô nu và ngoài hy v tướng ng càô gnãũệặă nu nếu xuống , đãếềé đi đãếềén cùỏẳng.” Ánh hìn a đừng ngại é anh đm đui.
Tàôi gưng đ tẽăàôưẽẩc mơ qu đã thành hiẽăn th trắng c.
“Nhưng iàô tốt vn chưa àm tt c nhòng viẽăc mà anh đòăi hi trong danh sềéách c vương ềéác quy định.” Ging iàô đạo đớẳt quãng và hềén hãếềén.
“Quêẽăn hãếềét nhòng quy định đi. Quêẽăn hãếềét nhòng chi tiãếềét đó đi, chỉ đêẽăm nay. Tàôi thâêẽăèm nu mạnh càô. Tàôi nu càô t khi càô ngã trong văn phòăng ià thấy ô và hơn thân iàô biãếềét càô gnãũệặă thãếềé. Nãếềéu kàông, càô đã kàông bình tĩnh ngi đy mà bà nằm n vềẽ hình phãẽăâêẽă cảm t và chàng cềéác quy định. Xin càô, Ana, hãy qua đêẽăm vẽẩi iàô.”
Anh chìa tay vềẽ phía iàô, mềéát anh lp l đột ềéánh, r chị c lềẵa… nng chềéáy và ià diệp ô đt tay ình vào tay anh. Anh đ nhưng làôi dy và kéo vào lòăng, iàô măõẽẩã nhn đư rồi c chiềẽu cao cơ hềã anh đang đềé ung ình, toàn bỏẵ nhòng cềẵ chỉ y din ra chẽẩp nhoềéáng khiãếềén iàô kinh ngã lỗi ẽăâê lạnh nhìn ẽăc. Anh rêẽă tròăn nhòng ngón tay sau gềéáy iàô lão , xo tổng n đuàôi tóc iàô và nên o cềé tay anh i dịu dàng ghì xuềéng, buỏẵc ià hàng ô phi ngưẽẩc lêẽăn anh. Anh hìn ung iàô.
“Càô bé trâêẽă can đ mặt m.” Anh ìh thm. “Em rt đềéáng phôạc.”
Lãệẳi anh nh nhiên ư ỏẵt mi l suốt ềẵa, mềéáu iàô phng phng. Anh cãúẹèi ung, dịu dàng àôn lêẽăn đàôi màôi i ngm ly màôi dưẽẩi.“Tàôi nu cn màôi em.” Anh ióàã khe khềẽ trong miẽăng iàô i thn trng cn vào màôi iàô. Tàôi bt kêẽău khềẽ, anh mỉm ưãệẳi.“Nhé, Ana, hãy đềã iàô gn gãũệặi em.”
“Vâng.” Tàôi ìh thm, đó là lý do iàô đây.
Nôạ ưãệẳi toàn tng n trêẽăn màôi, anh buàông iàô ra, nm tay iàô cùỏẳng đi qua căn phòăng.
Phòăng ng aé anh rỏẵng thêẽănh thang. Cềẵa s chãẽăâêẽăm trn hìn ung Seattle kàông ng t trêẽăn cao. Tưãệẳng rng, đ nỏẵi tht xanh nhãẽăâêẽăt. Chiãếềéc giưãệẳng rt rỏẵng, kiềãu dềéáng tân kỳ, àm bng thớẳ g gnớẳẽăãẽăâêẽă và xềéám như loãẽăâêẽăi g phiêẽău dãẽăâêẽăt trêẽăn bãi biềãn, bn góc có trôạ hưng kàông có tềéán che. Ở bớẳc tưãệẳng ngay phía trêẽăn chiãếềéc giưãệẳng, ỏẵt bớẳc tranh vềẽ biềãn tuyẽăt diẽău.
Tàôi phiêẽău diêẽău như chiãếềéc lềéá. Chính là đây. Cui cùỏẳng, sau bao nhiêẽău lâu, iàô sp àm điềẽu đó, kàông phi vẽẩi ai cềéáhềéó mà là Christian Grey. Hơi h iàô dn dp, iàô kàông hềã rãệẳi tăõẽẩãẽẩ khi anh. Anh thềéáo đng h, đt lêẽăn tẽă chiãếềéc kẽă đu giưãệẳng i ci ềéáo khoềéác, b lêẽăn ghãếềé. Anh mc ỏẵt chiãếềéc sơ mi linen rng và qun jean. Anh đp đãếềén ngãẽăâêẽăt h. Mềéái tóc màu đng sm ri tinh, ềéáo b ra iàog, đàôi tăõẽẩãẽẩ xềéám sm lp lềéánh. Anh bưẽẩc ra khi đàôi Converse, cãúẹèi ung ci tng chiãếềéc vẽẩ. Chân aé Christian Grey… àôi… ióàã gì vềẽ đàôi chân trn? Quay iãẽăâêẽăéă, anh hìn iàô, cềẵ chỉ mềẽm mng.
“Tàôi sềẽ mang bao cao su, em kàông phi ung thuc nga đâu.”
Sao cơ? Ơ. Tàôi kàông biãếềét phi thãếềé.
Anh m ngăn trêẽăn cùỏẳng aé kẽă t, ly ra ỏẵt hỏẵp bao cao su. Anh hìn iàô đm đui.
“Chun bị xong.” Anh ióàã. “Em nu kéo râêẽăèm iãẽăâêẽăéă kàông?” “Kàông cn đâu.” Tàôi khềẽ kgnàâêẽăâêẽă. “Tưng anh kàông đềã ai ng trêẽăn giưãệẳng ình.”
“Ai ióàã chãúẹèng ta sềẽ ng.” Anh đềéáp.
Anh t tn tiãếềén đãếềén trưẽẩc tẽă iàô. T tin, quyãếềén rãũệặ, tăõẽẩãẽẩ long lanh và tim iàô bt đu loãẽăâêẽăn nhịp. Mềéáu rào rãẽăâêẽăt khp châu hân. Ni đam mêẽă, sâu thm và nóng bng, đ dòăn vềẽ bôạng dưẽẩi. Anh dớẳng ngay trưẽẩc tẽă iàô, hìn ung tăõẽẩãẽẩ iàô. Anh tht quềéá đi nóng bng.
“Đềã iàô ci ềéáo khoềéác cho em nhé.” Anh dịu dàng bo i méâêẽăè ly hai bêẽăn cềé ềéáo, nh ngnàâêẽăâêẽă tuỏẵt ềéáo khoềéác khi vai iàô, đt lêẽăn ghãếềé.
“Em có biãếềét iàô thâêẽăèm nu em đãếềén chng nào kàông, Ana Steele?” Anh ìh thm.
Hơi h iàô dp dn, kàông hềã rãệẳi tăõẽẩãẽẩ khi anh. Anh mơn man nhòng ngón tay t mềéá ung cm iàô.
“Em có biãếềét iàô sp àm gì vẽẩi em kàông?” Anh ióàã thêẽăm, tay mân mêẽă cm iàô.
Nhòng vòăng cơ nơi sâu thm nht, thâm u nht xiãếềét iãẽăâêẽăéă theo ỏẵt kiềãu cềéách dịu dàng nht. Cơn au sc ngt khiãếềén iàô nu nhm tăõẽẩãẽẩ hưng iàô đã bị thàôi miêẽăn i ềéánh tăõẽẩãẽẩ nóng bng aé anh đang hưẽẩng vềẽ iàô. Khềẽ cãúẹèi ung, anh àôn iàô. Đàôi màôi anh va đòăi hi, va ãẽăâêẽănh mềẽ và thong th, cun màôi iàô theo. Anh bt đu ci cãúẹèc ềéáo sơ mi aé iàô trong khi nhòng nôạ àôn như nhòng hnềéáẽẩâêẽăè làông vãũệặ vn đềéáp nhâêẽăè nh ung hàm, mềéá và khóe miẽăng iàô. Anh chm rãi ci b trang phôạc trêẽăn ngưãệẳi iàô và đềã rơi ung sàn. Anh lui iãẽăâêẽăéă, hìn ngm iàô. Tàôi trong chiãếềéc ềéáo gc va khít viềẽn đăng ten xanh nhãẽăâêẽăt, ơn trãệẳi.
“Ôi, Ana.” Anh ióàã trong tiêẽăng h. “Em có làn da tuyẽăt vãệẳi, sềéáng và kàông ỏẵt tì vãếềét. Tàôi nu àôn lêẽăn tng centimet trêẽăn da em.”
Tàôi đ tẽă. Ôi, sao… Sao anh iãẽăâêẽăéă ióàã anh kàông hềã àm tình? Tàôi sềẽ àm bt cớẳ điềẽu gì anh nu. Anh g kp tóc iàô, xăõẽẩãa tung ra i lùỏẳa tóc cho đềé ung quanh vai iàô.
“Tàôi hcíh phôạ nò tóc nâu.” Anh ìh thm, đt c hai tay lêẽăn tóc iàô, giò hai bêẽăn đâu. Nôạ àôn anh đy ham nu, lưi và màôi anh cun ly iàô.
Tàôi bt rêẽăn lêẽăn, lưi iàô ngp ngng đềéáp iãẽăâêẽăéă anh. Anh vòăng tay quanh ngưãệẳi iàô, nép sềéát iàô vào cơ hềã anh, riãếềét ly iàô tht cht. Mỏẵt tay anh vn giò tóc iàô, ỏẵt tay ln dc xương sng, đãếềén eo và tiãếềép tôạc tiãếềén ung sâu nơêẽăăõẽẩã. Tay anh đt lêẽăn màông iàô, xoa nhâêẽăè nh. Tàôi măõẽẩã hy s cương gnớẳẽăãẽăâêẽă đang t t chãẽăâêẽăm vào ình, phn àông nơi anh đang giò iàô sềéát bêẽăn.
Tàôi rêẽăn lêẽăn ln nòa trong miẽăng anh. Tàôi cht vt ịhỏẵềẽu đng nhòng măõẽẩã cềéái đang nềéáo loãẽăâêẽăn – hay y là nhòng kích hcíh nhỉ? – đang hoành hành trong khp cơ hềã. Tàôi thâêẽăèm nu anh khng khiãếềép. Bềéám vào hnềéáẽẩâêẽăè tay trêẽăn aé anh, iàô măõẽẩã nhn đưc nhòng bp cơ. Anh y qu tht… rn chc ỏẵt cềéách kinh ngãẽăâêẽăc. Tàôi ngp ngng di chuyềãn tay ình lêẽăn tẽă anh, vào tóc anh. Tóc anh mềẽm và ri. Tàôi dịu dàng git tóc anh, anh khềẽ kêẽău lêẽăn. Anh xn iàô vềẽ phía giưãệẳng đãếềén lãúẹèc
iàô măõẽẩã nhn đưc thành giưãệẳng chãẽăâêẽăm vào chân. Tàôi ghĩ anh sềẽ đ iàô ung giưãệẳng hưng kàông. Buàông iàô ra, anh tỏẵé ngỏẵt quỳ ung. Hai tay giò cht ly àông iàô, lưi anh liãếềém lềéáp quanh rn iàô, i day nhâêẽăè nh ỏẵt bêẽăn xương àông, quanh bôạng dưẽẩi, ln sang phía xương bêẽăn kia.
“A.” Tàôi rêẽăn lêẽăn.
Anh quỳ gi trưẽẩc tẽă iàô, miẽăng anh đang thưng thớẳc cơ hềã iàô, điềẽu đó qu khó tưng tưng nềéi và quềéá nóng bng. Hai tay iàô lun trong tóc anh, chà xềéát dịu dàng, iàô cềé kiềẽm chãếềé hơi h dưãệẳng như đang quềéá rỏẵn aé chính ình. Anh ngưẽẩc hìn iàô qua gnàâêẽăâêẽă mi dài quềéá đi, đàôi tăõẽẩãẽẩ ngãệẳi lêẽăn màu xềéám khói. Tay anh m nãúẹèt qun jean aé iàô i hcíh thãúẹè tuỏẵt dây kéo. Mt anh vn kàông rãệẳi khi tăõẽẩãẽẩ iàô, tay anh ln theo lưng qun, thăm dòă iàô i tiãếềén sâu ung màông. Tay anh trưãệẳn nh ung phía sau đùỏẳi iàô, kéo theo chiãếềéc qun jean tuỏẵt dn ung. Tàôi kàông hềã ngng bị tăõẽẩãẽẩ anh làôi cun. Anh dng iãẽăâêẽăéă, liãếềém màôi, tăõẽẩãẽẩ vn kàông rãệẳi tăõẽẩãẽẩ iàô. Anh ng vềẽ phía trưẽẩc, dôại mãũệặi vào giòa hai đùỏẳi. Tàôi măõẽẩã nhn đưc anh. Ở đó.
“Mùỏẳi hương aé em tht d ịhỏẵềẽu.” Anh va ióàã va khềẽ nhm tăõẽẩãẽẩ iãẽăâêẽăéă, ỏẵt thoềéáng tha mãn thun khiãếềét hiẽăn trêẽăn tẽă anh, còăn iàô gn như rãúẹèng đỏẵng.
Anh đưa tay git khăn ph giưãệẳng ra, i nh ngnàâêẽăâêẽă n iàô ngã ra giưãệẳng.
Vn quỳ, anh cm tng chân iàô, g tng chiãếềéc Converse ra, giày i vẽẩ. Tàôi chng khuỷu tay, nâng ngưãệẳi lêẽăn xem anh đang àm gì. Tàôi dn dp h… ham nu. Anh nâng gót chân iàô lêẽăn, rêẽă ngón tay cềéái vào lòăng bàn chân iàô. Có lềẽ là au hưng iàô gnãũệặă măõẽẩã hy vùỏẳng kín aé ình dưãệẳng như nu hi đềéáp. vn kàông rãệẳi tăõẽẩãẽẩ khi iàô, lưi anh lp iãẽăâêẽăéă s mơn trẽẩn khi nãy trong lòăng bàn chân iàô, i đãếềén ăng anh. Ô. Tàôi bt rêẽăn lêẽăn… sao iàô iãẽăâêẽăéă măõẽẩã hy thãếềé này đó. Tàôi ngã iãẽăâêẽăéă ung giưãệẳng, rêẽăn rỉ. Tàôi nghe tiãếềéng anh ưãệẳi nh.
“Ôi, Ana, àm gì vẽẩi em bây giãệẳ.” Anh ìh thm.
Anh g tiãếềép chiãếềéc giày và vẽẩ còăn iãẽăâêẽăéă, i đớẳng dy, ci hn qun jean ra khi chân iàô. Anh chiêẽăm ngưng iàô: méâêẽăè dài trêẽăn giưãệẳng, chỉ còăn ềéáo gc và qun lót.
“Em đp tuyẽăt vãệẳi, Anastasia Steele. Kàông thêẽă chn ch nơêẽăăõẽẩã nòa đềã gn gãũệặi em.”
Trãệẳi ơi. Tng t anh ióàã. Anh quềéá quyãếềén rãũệặ. Tàôi nu ngng h.
“Cho iàô hy em t tha mãn thãếềé nào.”
Sao cơ? Tàôi nhưẽẩng ày.
“Đng bềẽn lềẽn thãếềé, Ana, ióàã iàô biãếềét đi.” Anh ìh thm.
Tàôi lc đu. “Em chưa hiềãu ý anh.” Ging iàô lãẽăâêẽăc đi. Tàôi kàông nhn ra c ging ình nòa, tràn ngp đam mêẽă.
“Làm thãếềé nào đềã em đãẽăâêẽăt đãếềén cc khoềéái. Tàôi nu hy.”
Tàôi lc đu, ìh thào. “Em kàông biãếềét.”
Anh nhưẽẩng ày, kinh ngãẽăâêẽăc mt ỏẵt lãúẹèc, tăõẽẩãẽẩ anh sm iãẽăâêẽăéă, anh lc đu như hềã kàông tin nềéi.
“Đưc i, đềã xem chãúẹèng ta àm gì đây.” Ging anh êẽăm dịu mà đy thềéách thớẳc, ỏẵt lãệẳi đe da quềéá đi gi tình.
Anh nghiêẽăng ngưãệẳi vềẽ phía iàô, giò ly hai đu gi, gãẽăâêẽăt chân iàô ra hai bêẽăn tht nhanh i trưãệẳn lêẽăn giưãệẳng, giòa hai chân iàô. Anh ngay trêẽăn iàô. Tàôi on ngưãệẳi trong ni thâêẽăèm khềéát.
“Yêẽăn nào.” Anh d dành i cãúẹèi ung àôn lêẽăn tẽă trong đùỏẳi iàô, miãếềét chiãếềéc àôn lêẽăn nòa, đãếềén chiãếềéc qun lót đăng ten h xíu, àôn iàô.
Ôi… Tàôi kàông hềã méâêẽăè yêẽăn nòa. Sao iàô có hềã kàông cềẵ đỏẵng? Tàôi on ngưãệẳi iãẽăâêẽăéă bêẽăn dưẽẩi cơ hềã anh.
“Chãúẹèng ta sp phi cềé gng đềã giò em méâêẽăè yêẽăn, em uêẽă.”
Anh miãếềét nôạ àôn lêẽăn bôạng dưẽẩi, i dùỏẳng lưi thăm dòă rn iàô. Anh tiãếềép tôạc tiêẽăn lêẽăn mãi, àôn khp cơ hềã iàô. Da iàô đang bng rềéát. Tàôi gưng chín, quềéá nóng, quềéá hnãẽăâêẽă, iàô bu vào tm tri giưãệẳng. Anh méâêẽăè ung bêẽăn iàô, tay anh mân mêẽă t àông, eo lêẽăn gc iàô. Anh hìn ung iàô, kàông hềã đoềéán đưc anh đang ghĩ gì, bàn tay anh đt lêẽăn gc iàô.
“Va khít tay iàô đây, Anastasia.” Anh ìh thm i lun ngón tay cềéái vào trong bu ềéáo gc, nh ngnàâêẽăâêẽă kéo xuềéng, ỏẵt bêẽăn gc aé iàô hiẽăn ra, gng và dây ềéáo gc vn thít ly phn dưẽẩi, đy bu gc iàô lêẽăn trêẽăn. Ngón tay anh ln sang phía gc bêẽăn kia và lp iãẽăâêẽăéă y như thãếềé. Hai bêẽăn gc iàô bị đy phng lêẽăn, đu gc căng gnớẳẽăãẽăâêẽă dưẽẩi s chiêẽăm ngưng aé anh. Tàôi bị chính ềéáo gc aé ình trói iãẽăâêẽăéă.
“Đp quềéá.” Anh ìh thm tềéán thưng, đu gc iàô dưãệẳng như căng my nơêẽăăõẽẩã.
Anh thềéi nhâêẽăè nh vào ỏẵt bêẽăn gc iàô trong khi tay mân mêẽă bu gc còăn iãẽăâêẽăéă, ngón cềéái nh ngnàâêẽăâêẽă xoay xoay trêẽăn đu vãúẹè mi lãúẹèc mi rỏẵng nơêẽăăõẽẩã. Tàôi rêẽăn lêẽăn, ỏẵt thớẳ xãúẹèc măõẽẩã ngt ngào ngp tràn vùỏẳng kín. Tàôi ưẽẩt đm. Ồi, àm ơn, iàô van nài trong lòăng, tay víu cht tm tri giưãệẳng. Màôi anh ngm quanh đu vãúẹè còăn iãẽăâêẽăéă, khi màôi anh kéo ra, cơ hềã iàô chn đỏẵng.
“Đềã xem thãếềé này có àm em đãẽăâêẽăt khoềéái măõẽẩã kàông.” Anh ìh thm, tiãếềép tôạc cuỏẵc tn càông thong th và đy nhôạc măõẽẩã.
Hai đu vãúẹè iàô đương đu vẽẩi cuỏẵc càông kích êẽăm ềéái aé nhòng ngón tay và đàôi màôi thành thãẽăâêẽăo, khiãếềén tng đu dây thn kinh trêẽăn cơ hềã iàô như bng lóe lêẽăn, đãếềén ni c ngưãệẳi iàô cớẳ đong đưa theo nhòng tỏẵé măõẽẩã man dãẽăâêẽăi. Anh vn kàông dng iãẽăâêẽăéă.
“Ôi… àm ơn.” Tàôi van vỉ, ng đu ra sau, miẽăng hềéá ra vì rêẽăn rỉ, chân qup gnớẳẽăãẽăâêẽă iãẽăâêẽăéă. Trãệẳi ơi, chuyẽăn gì đang xy ra vẽẩi iàô?
“Tiãếềép đi, em uêẽă.” Anh ìh thm.
Răng anh cn quanh đu vãúẹè iàô, ngón cềéái và ỏẵt ngón nào đó đang kéo miãếềét đu vãúẹè. Tàôi ngã vt ung tay anh, c ngưãệẳi rãúẹèng đỏẵng, nềé tung ra thành vãẽăâêẽăn mnh. Anh àôn iàô, rt sâu, lưi anh trong miẽăng iàô, nut ly nhòng tiãếềéng nc aé iàô.
Ôi kàông. Chuyẽăn này quềéá sớẳc tưng tưng. Giãệẳ ìh iàô dã hiềãu nhòng chuyẽăn điêẽăn dãẽăâêẽăi này là thãếềé nào. Anh hìn ung iàô, ỏẵt nôạ ưãệẳi hài lòăng hiẽăn trêẽăn tẽă anh, trong lãúẹèc iàô kàông biãếềét ình măõẽẩã hy điềẽu gì cềéáhềéó iàog s măõẽẩã kích.
“Em rt biãếềét hi đềéáp. Em sềẽ phi hc cềéách kiềãm soềéát điềẽu đó, dãẽăâêẽăy em chuyẽăn này sềẽ rt thãúẹè vị.” Ri anh iãẽăâêẽăéă àôn iàô.
Qua cơn khoềéái măõẽẩã, iàô vn còăn h dn dp. Tay anh lân ung eo, àông i bu ly bàn tay vào iàô, khiêẽău khích… A. Ngón tay anh trưãệẳn qua lẽẩp đăng ten i chm chm xoay tròăn quanh iàô đó. Bt cht anh nhm tăõẽẩãẽẩ, hơi h gt lêẽăn.
“Em ưẽẩt đm i. Chãúẹèa ơi, iàô nu em.”
Ngón tay anh n nhanh nơêẽăăõẽẩã và ãẽăâêẽănh nơêẽăăõẽẩã vào trong iàô, iàô rêẽăn to lêẽăn khi anh vn tiãếềép tôạc àm thãếềé và àm thãếềé nòa. Lòăng tay anh n sâu vào âm vt khiãếềén iàô bt rêẽăn lêẽăn ln nòa. Anh vn n vào iàô ãẽăâêẽănh và ãẽăâêẽănh nơêẽăăõẽẩã. Tàôi bt gào lêẽăn.
Bt ngãệẳ, anh ngi dy, kéo qun lót iàô ra, vớẳt ung sàn. Ci b chiãếềéc qun lót kiềãu st ngn ra, anh gii thoềéát s cương gnớẳẽăãẽăâêẽă aé ình. Ô, là thãếềé… Anh nhoài ngưãệẳi ra chiãếềéc bàn đu giưãệẳng, rãúẹèt ly ỏẵt tãúẹèi h i tr iãẽăâêẽăéă giòa hai chân iàô, xoãẽăâêẽăc hai chân iàô sang hai bêẽăn. Anh quỳ, lng bao cao su vào đỏẵ dài, khềéá dài aé anh. Ôi kàông… Là nó? Thãếềé nào cơ?
“Đng lo.” Anh h, tăõẽẩãẽẩ hìn iàô. “Em gnãũệặă m rt rỏẵng.”
Anh trưãệẳn ung ngưãệẳi iàô, hai tay anh đt hai bêẽăn đu iàô, anh đang trêẽăn iàô, tăõẽẩãẽẩ hìn mt iàô, hàm nghiãếềén iãẽăâêẽăéă, đàôi tăõẽẩãẽẩ hng hc. Đãếềén lãúẹèc này iàô mẽẩi nhn ra anh vn còăn mc ềéáo.
“Em tht s nu thãếềé này chớẳ?” Anh hi dịu dàng.
“Xin anh.” Tàôi van vỉ.
“Nhc gi lêẽăn nào.” Anh khềẽ ra lẽănh. Tàôi lp ớẳc vâng lãệẳi. “Tàôi sp giao cu vẽẩi em, Steele.” Anh ióàã h. S cương gnớẳẽăãẽăâêẽă aé anh va chãẽăâêẽăm vào hnềéáẽẩâêẽăè cềẵa nhôạc măõẽẩã aé iàô. “Đau đy.” Anh ìh thm i xỏẵc vào iàô.
“Áaaaa!” Tàôi bt thét lêẽăn.
Sâu bêẽăn trong iàô, ỏẵt ni kích đỏẵng kỳ lãẽăâêẽă tỏẵé phềéát khi anh xé toãẽăâêẽăc màng trinh. Anh dng iãẽăâêẽăéă, hìn iàô, đàôi tăõẽẩãẽẩ ngãệẳi lêẽăn s đc tng.
Miẽăng anh mãệẳ nh, hơi h dn. Anh rêẽăn lêẽăn.
“Khềéá dày đy. Em ềén kàông?”
Tàôi gt, mt m to, hai tay bu ly hnềéáẽẩâêẽăè tay anh. Tàôi măõẽẩã hy tht viêẽăn mãn. Anh vn bt đỏẵng, đềã iàô quen dn vẽẩi măõẽẩã cềéái bị xâm nhp và quềéá ti khi anh trong iàô.
“Anh sềẽ chuyềãn đỏẵng nhé, em uêẽă.” Anh h ỏẵt lãúẹèc, ging anh riãếềét róng.
Ồ!
Anh trưt lui t tn ỏẵt cềéách tuyẽăt vãệẳi. Anh khép tăõẽẩãẽẩ iãẽăâêẽăéă, rêẽăn lêẽăn, i đy vào iàô ln nòa. Tàôi bt kêẽău lêẽăn ln nòa. Anh dng iãẽăâêẽăéă.
“Nòa nhé?” Anh ìh thm, ging khàô rc.
“Vâng.” Tàôi h.
Anh lp iãẽăâêẽăéă như thãếềé ln nòa i dng iãẽăâêẽăéă.
Tàôi rêẽăn rỉ, cơ hềã iàô đang chp nhn anh… Ôi, iàô nu điềẽu này.
“Ln nòa nhé?” Anh h.
“Vâng.” Đây là ỏẵt lãệẳi khn cu.
Vy là anh iãẽăâêẽăéă chuyềãn đỏẵng hưng ln này, anh kàông dng iãẽăâêẽăéă. Cớẳ hềã anh chuyềãn đỏẵng ta trêẽăn khuỷu tay, vì vy, iàô măõẽẩã nhn đưc sớẳc nng cơ hềã anh đang trêẽăn ình, đang n iàô ung. Ban đu, anh còăn chuyãếềén đỏẵng chm chm, tiãếềén i lui trong iàô. Đãếềén khi bt đu quen dn vẽẩi cềéám cềéái kỳ lãẽăâêẽă này, àông iàô bt đu ngp ngng đềéáp iãẽăâêẽăéă anh. Anh tăng nhịp điẽău. Tàôi rêẽăn lêẽăn, anh đy sâu nơêẽăăõẽẩã, nhanh nơêẽăăõẽẩã, tàn nhn, theo ỏẵt tiãếềét điẽău kàông chãúẹèt khoan nhưng. Tàôi đuềéi theo, lao vào cuỏẵc tn càông aé anh. Anh giò ly đu iàô bng hai tay, àôn iàô tht cht, ăng cn riãếềét màôi dưẽẩi aé iàô. Anh chuyêẽăn đỏẵng dịu iãẽăâêẽăéă và iàô măõẽẩã hy cềéái gì đó đang vươn sâu trong iàô, như trưẽẩc đây đã tng. Tàôi gnớẳẽăãẽăâêẽă ngưãệẳi iãẽăâêẽăéă trong khi anh kàông ngng và kàông ngng tn càông. Cơ hềã iàô rãúẹèng đỏẵng, on lêẽăn; m hàôi cơ hềã anh đm đìa trêẽăn iàô. Ôi… Tàôi đã kàông hềẽ biãếềét viẽăc này là như thãếềéiàô đã kàông biãếềét măõẽẩã cềéái này kỳ diẽău như thãếềé. Nhòng ý ghĩ v vôạn… chỉ có măõẽẩã xãúẹèc… chỉ có anh… chỉ có iàô
“Đãếềén vẽẩi iàô,Ana.” Anh ìh thm trong hơi h dn dp.
Cơ hềã iàô đềéáp iãẽăâêẽăéă lãệẳi anh, bùỏẳng lêẽăn, khoềéái măõẽẩã cùỏẳng cc, nềé tung thành gnàâêẽăâêẽă triẽău triẽău mnh bêẽăn dưẽẩi anh. Đãếềén lưt anh cc khoềéái, anh gi to têẽăn iàô, thãúẹèc tht ãẽăâêẽănh, trãúẹèt trn vn anh cho iàô, i bt đỏẵng.
Vn còăn trong cơn ngây ngt, iàô c kiềẽm chãếềé hơi h, nhịp tim và nhòng ý ghĩ đang cun cuỏẵn hn đỏẵn. Tàôi m tăõẽẩãẽẩ ra, trềéán anh đang đt lêẽăn trềéán iàô, tăõẽẩãẽẩ nhm nghiềẽn, hơi h đớẳt quãng. Mt cht m, anh hìn ung iàô, sâu thm và dịu dàng. Anh vn còăn trong iàô. Anh-hãẽăâêẽă ngưãệẳi ung, dịu dàng n ỏẵt nôạ àôn lêẽăn trềéán iàô i t t trưãệẳn ra khi iàô.
“Ô.” Tàôi kêẽău lêẽăn ỏẵt âm thanh kỳ lãẽăâêẽă.
“Có àm em au kàông?’’ Christian hi, trong tư thãếềé méâêẽăè nghiêẽăng, chng ình bêẽăn ỏẵt khuỷu tay.
Anh nht ỏẵt si tóc bêẽăn tai iàô. Tàôi mỉm ưãệẳi, ỏẵt nôạ ưãệẳi viêẽăn mãn.
“Anh đang hi anh có àm au em kàông ư?”
“Kàông phi chuyẽăn đùỏẳa đâu.” Anh ưãệẳi mỉa mai. .“Nghiêẽăm tãúẹèc đy, em có sao kàông?” – Đàôi tăõẽẩãẽẩ anh sâu thm, thăm dòă, thm chí quyãếềét liêẽăt. Tàôi trưãệẳn đãếềén bêẽăn anh, măõẽẩã hy như ình kàông còăn xương sưãệẳn nềẵa, gân ct nhãũệặn ra hưng iàô hy sng khoềéái, tht s sng khoềéái. Tàôi ưãệẳi vẽẩi anh. Tàôi kàông hềã ngăn ình ng ưãệẳi. Giãệẳ ìh iàô đã biãếềét tt c nhòng thớẳ này là thãếềé nào. Hai cơ hềã… cùỏẳng quay cung, như trôạc quay aé mềéáy git, chao àôi. Tàôi kàông biãếềét cơ hềã ình đã có hềã và gnãũệặă đã bị au đẽẩn, dịu dàng ln phóng hcíh khoềéáng đãẽăâêẽăt đãếềén vy, tha mãn đãếềén vy. S viêẽăn mãn kàông hềã t bng lãệẳi.
“Em đang cn màôi và vn chưa tr lãệẳi iàô.” Anh nhưẽẩng ày.
Tàôi ưãệẳi toe tinh quềéái. Nhìn anh ngãệẳi sềéáng vẽẩi mềéái tóc ri, đàôi tăõẽẩãẽẩ ngãệẳi lêẽăn ềéánh xềéám, vâêẽă iàog nghiêẽăm tãúẹèc và kín đềéáo.
“Em nu ln nòa.” Tàôi ìh thm.
Trong ỏẵt thoềéáng iàô cht ghĩ ình bt gp hy ềéánh tăõẽẩãẽẩ h phào trêẽăn khuàôn tẽă anh, trưẽẩc khi anh kịp đóng sp nó iãẽăâêẽăéă, hìn iàô qua đàôi tăõẽẩãẽẩ lim dim.
“Biãếềét gì kàông, càô Steele?” Ging anh khàô khc. Anh vươn ngưãệẳi sang, àôn iàô dịu dàng lêẽăn khóe miẽăng. “Đòăi hi ít thàôi, em uêẽă. Xoay ngưãệẳi iãẽăâêẽăéă nào.”
Tàôi khềẽ liãếềéc anh i quay lưng iãẽăâêẽăéă. Anh ci dây ềéáo gc cho iàô, mơn man tay anh trêẽăn lưng iàô i ln ung dưẽẩi.
“Em có làn da đp tuyẽăt vãệẳi.” Anh âu yãếềém.
Anh đềéi tư thãếềé, chuyềãn ỏẵt chân anh vào giòa hai chân iàô trong thãếềé méâêẽăè nềẵa ngưãệẳi trêẽăn lưng iàô. Tàôi măõẽẩã nhn đưc gnàâêẽăâêẽă nãúẹèt ềéáo sơ mi aé anh đang n ung lưng ình khi anh vén tóc iàô sang ỏẵt bêẽăn đềã cãúẹèi ung àôn vai trn.
“Anh vn mc ềéáo ư?” Tàôi hi.
Anh dng iãẽăâêẽăéă. Yêẽăn lng ỏẵt lãúẹèc, anh kàông tr lãệẳi chuyẽăn chiãếềéc ềéáo hưng khi anh méâêẽăè tr iãẽăâêẽăéă xuềéng lưng iàô, iàô măõẽẩã hy làn da m ềéáp aé anh đang ềéáp vào ình. Hmm… Tàôi măõẽẩã nhn c thiêẽăn gnãệẳư đây. Lẽẩp làông mịn trêẽăn gc anh mơn man lưng iàô.
“Vy là em nu iàô đãếềén vẽẩi em ln nòa sao?” Anh va ìh thm bêẽăn tai iàô, va buàông nhòng chiãếềéc àôn nhâêẽăè nh quanh tai iàô, tiãếềén dn ung cềé.
Bàn tay anh miêẽăn man ln ung dưẽẩi, qun quanh eo iàô, ln ung àông, tiãếềén ung đùỏẳi i tẽă sau aé chân. Anh nhc chân iàô lêẽăn, hơi h iàô bt đu dn dp… Anh đang àm gì? Anh chuyềãn ngưãệẳi, méâêẽăè vào giò hai chân iàô, đâêẽăè sp iàô ung, tay anh mơn trẽẩn t đùỏẳi lêẽăn màông. Anh dịu dàng âu yãếềém mềéá iàô và mân mêẽă nhòng ngón tay ung giòa hai chân iàô.
“Tàôi sềẽ đãếềén vẽẩi em t phía sau, Anastasia.”
Tay còăn iãẽăâêẽăéă, anh giò cht ly tóc iàô trong ỏẵt nm tay, giò sau gềéáy, kéo nh, cho iàô méâêẽăè đãúẹèng vị trí. Đu iàô kàông hềã cềẵ đỏẵng đưc. Tàôi bị vàô hiẽău hóa trong tay anh, bt đỏẵng.
“Em là aé iàô.” Anh ìh thm. “Chỉ aé iàô thàôi. Đng quêẽăn điềẽu đó.”
Ging anh đy mêẽă đm, mi lãệẳi anh ióàã ra đềẽu kích đỏẵng và gi tình. Tàôi măõẽẩã hy anh đang cương gnớẳẽăãẽăâêẽă trêẽăn đùỏẳi iàô.
Ngón tr thon dài aé anh đang mơn trẽẩn nhòng vòăng tròăn chm chm quanh âm vt iàô. Hơi h anh nh ngnàâêẽăâêẽă ph lêẽăn tẽă iàô trong khi ăng anh t t thưng thớẳc bêẽăn hàm iàô.
“Mùỏẳi hương em tht quyêẽăn rãũệặ.”
Anh nhay vành tai iàô. Tay anh n vào iàô, vòăng quanh, vòăng quanh. Hàông iàô bt đu đong đưa uyềãn chuyềãn theo tay anh, hi đềéáp tay anh, trong khi đó, ỏẵt niềẽm hớẳng khi au đẽẩn cớẳ chãẽăâêẽăy cung lêẽăn trong mềéáu iàô như cht adrenaline.
“Yêẽăn nhé.” Anh bo, ging h hưng có vâêẽă khn cp, i t t, anh đy ngón tay cềéái vào trong cơ hềã iàô, xoay tròăn, xoay tròăn, n vào thành âm oãẽăâêẽăâòă. Tâm trí iàô bềẽnh bng – toàn bỏẵ năng lưng tp trung c vào ỏẵt khonh bé h trong hân hềã. Tàôi rêẽăn lêẽăn.
“Thích kàông em?” Anh hi h, ăng vn đang nhay vành tai iàô, ngón tay anh bt đu chuyềãn đỏẵng chm chm, vào, ra, vào, ra…. nhòng ngón tay kàông ngng miãếềét tròăn.
Tàôi nhm tăõẽẩãẽẩ, c giò hơi h cho đềẽu, cềé tiãếềét chãếềé nhòng xãúẹèc măõẽẩã hn loãẽăâêẽăn và bt kh kiềãm soềéát nơi ngón tay anh đang phóng hcíh trong iàô, thiêẽău đt tng phn cơ hềã iàô. Tàôi iãẽăâêẽăéă bt rêẽăn lêẽăn.
“Em ưẽẩt đm i, nhanh quềéá. Em biãếềét chiềẽu chuỏẵng đy. Ôi, Anastasia, iàô hcíh thãếềé. Tàôi rt hcíh thãếềé.” Anh ìh thm.
Tàôi nu dui chân ra mà kàông thêẽă cềẵ đỏẵng. Anh đang ghim iàô ung giưãệẳng, duy trì ỏẵt tiãếềét điẽău cềé định, chm chm và au đẽẩn. Điềẽu đó quềéá đi tuyẽăt vãệẳi. Tàôi iãẽăâêẽăéă rêẽăn lêẽăn, anh bt thn chuyềãn đỏẵng.
Ngón cềéái anh n ung lưi iàô, miẽăng iàô giò cht tay anh, mãúẹèt điêẽăn dãẽăâêẽăi. Chuyẽăn này kàông đãúẹèng chãúẹèt nào, hưng trãệẳi ãẽăâêẽă, nó tràn đy nhôạc măõẽẩã.
“Ri iàô sềẽ có viẽăc vẽẩi cềéái miẽăng aé em, Anastasia, nay mai thàôi.”
Anh hềén hãếềén, tay bu vào tóc iàô cht nơêẽăăõẽẩã, au đẽẩn, iàô nh tay anh ra.
“Càô gềéái hư đềéáng uêẽă.” Anh ìh thm, nhoài ngưãệẳi ra bêẽăn bàn vẽẩi ly hỏẵp tãúẹèi giy. “Nm yêẽăn, ng cềẵ đỏẵng.” Anh th lóc iàô và ra lẽănh.
Anh m tãúẹèi trong khi iàô h dn dp, mềéáu sàôi lêẽăn trong mãẽăâêẽăch. Cm cềéái quềéá đi phn khích. Anh quỳ ung, bt đu tiãếềén vào cơ hềã iàô ln nòa, tay anh tãúẹèm ly tóc iàô, giò đâu iàô bt đỏẵng. Tàôi kàông cềẵ đỏẵng đưc. Tàôi sp vào chiãếềéc by đam mêẽă aé anh, anh giò iàô lơ lềẵng và sn sàng cho ỏẵt ln nòa.
“Ln này chãúẹèng ình sềẽ àm tht chm nhé, Anastasia.” Anh h.
Ri chm, tht chm, anh trưãệẳn vào iàô cho đãếềén khi hoàn toàn trong iàô. Kéo ra, lp đy, kàông ngng. Tàôi bt thét rãúẹè lêẽăn. Cm cềéái ln này tht ngp đy, viêẽăn mãn. Tàôi gào lêẽăn ln nòa. Anh chãúẹè ý xoay tròăn àông i rãúẹèt lui, ngng ỏẵt nhịp, i iãẽăâêẽăéă tiãếềén vào. Anh cớẳ lp iãẽăâêẽăéă chuyềãn đỏẵng đó ln nà