50 Sắc Thái – Xám – Chương 8

50 Sắc Thái – Xám – Chương 8

Chương 8

Christian chải tay vào tóc, đi tới đi lui trong phòng làm việc. Hai tay liên tục chải vào tóc, nghĩa là căng thẳng gầp đôi. Điệu bộ cao ngạo có thể kiểm soát được cả thê giới dường như sụp đổ.
“Tôi không hiểu sao cô không nói với tôi?” Anh gay gắt.
“Có dịp nào để tôi nói chuyện đó đâu. Tôi cũng không có thói quen kể lể với mọi người tình trạng tình dục của mình. Ý tôi là chúng ta chỉ mới biết nhau thôi” Tôi nhìn chằm chằm xuống tay. Sao tôi lại phải thấy tội lỗi? Tại sao anh ta bỗng dưng nổi giận? Tôi ngước mắt lên nhìn anh.
“Được rồi, cô sẽ còn biết nhiều về tôi.” Anh gẳt gỏng, môi mím chặt. “Tôi biết cô thiếu kinh nghiệm, nhưng trinh nữ.” Anh thốt lên như thể đó là một từ bẫn thỉu, rồi gầm gừ. “Quỷ tha ma bắt, Ana, tôi đã để cô biết quá nhiều… Chúa tha tội, cô đã bao giờ hôn ai chưa, trừ tôi?”
“Tất nhiên là rồi.” Tôi cố tỏ ra thật tự nhiên. Đúng nhỉ… có lẽ là hai lân.
“Thê còn anh chàng trẻ trung, hào hoa nào đó ngã gục dưới chân cô? Tôi không thể hiểu. Cô hai mươi mốt tuổi, gần hai mươi hai và cô xinh đẹp.” Anh lại chải tay vào tóc.
Xinh đẹp. Tôi sung sướng đỏ mặt. Christian nghĩ tôi xinh đẹp. Tôi đan hai bàn tay vào nhau, nhìn trân trần ngón tay mình, cố nén nụ cười ngớ ngẩn chỉ chực toe trên môi. Có lẽ anh là người nhìn xa trông rộng. Tiềm Thức ngóc cái đầu mụ mị lên. Cô ả lại biến đâu rồi lúc tôi cần nhất?
“Và cô nghiêm túc nói về việc muốn gì trong khi không có một chút kinh nghiệm nào.” Hai chân mày anh chau lại. “Cô làm thế nào để cưỡng lại tình dục? Nói tôi nghe xem.”
Tôi nhún vai.
“Không ai thật sự, anh biết đó…” Đúng như tôi mơ ước, trừ anh. Mà

cungquanghang.com

anh, sao i nhỏ lớn éă như muốn t kiu quái vt đáng s. Tôi ìh thm. “Sao anh iéă in d vi iôệả?”
“Knôõếảg phéơệẽâi vi cô. Tôi đang in d chính hnì chủ ăõếả. Tôi chỉ ghĩ…” Anh h dàò tôi i, hìn iô dương ệả diệp sc lm i lc đu, óâi nh ngnàò nghĩ é nên . “Cô cóâ un ra đi knôõếảg?”
“Knôõếảg, tr khi anh un thế.” Tôi ìh thm.
Ôi knôõếả thủ mắt g… iôệả knôõếả ngực g un rễại khệải đây.
“Tt hiên làò knôõếả nằm nói g. Tôi un cô đây.” Anh va nhíu àòy va óâi điơệẽu đó giác ngượng â i liếc hìn đng h. “Tr i.” Ri quay sang iôệả cánh . “Cô chồng đang cn môi đy.” Ging anh khàòn đôẵc, mơệẽt hìn iôệả như xuyên thu.
“Xin iăệả.”
“Đng xin iăệả. Bi vì iôệả cười ũng un cn môi cô, tht hnă không .”
Tôi h dn… sao anh cóâ h óâi vi iôệả điơệẽu đóâ màò iéă knôõếảg un màò au iôệả.
“Đến đây.” Anh béơệẽâo.
“Sao ?”
“Chúng ta cn màò rõếả tình hình ồâa cô thể ngay bây giễạ.”
“Ý anh làò gì? Tình hình gì?”
“Tình hình ồâa cô Ana, iô răng ệả s màò tình vi cô, bây giễạ.”
Ô – Trễại đt băng dưng đéơệẽâo ln. Tình hình quéơệẽâ r thấy t tình hình. Tôi c kiơệẽm chế hơệẽi h dn dp.
“Ý iôệả đóâ làò ế thích u cô u một n, iôệả tức knôõếả đau g un bệả qua cơệẽ hi ồâ xuống a hnìă mặt õếả.”
“Tôi tưng anh knôõếảg màò rồi tình. Tôi-tư thì ng anh chỉ giao cu.” Tôi nut c, ming khô đ thân ơệẽng.
Anh n t nôẵ hàng iễạưâ dũng ranh mãnh, dư âm ồâa nôẵ iễạưâ p vàòo iôệả, lan gnu tn nơệẽi đóâ.
“Tôi s tính đây làò thở vương t chị ngoi l, hoc cóâ h nhìn cé ngại ơệẽâ hai, đ xem. Tôi th đạo t s lạnh un gn gũ lãnh i cô. Nhé, lên giư ngoài ễạng vi iô mày ệả. Tôi văõếản u lão n s nếu ơệẽp xếp công vic trưc hưng cô cn phéơệẽâi biết đôi điơệẽu v cũng ơệẽ nhng chuyn cô sp tham gia. Chúng ta cóâ làm h nàng bt đàòu tp dưt t ti nay – vàòi điơệẽ hơn u căn béơệẽân. Điơệẽu đóâ knôõếảg cóâ ghĩa iôệả đã tr nêê l tổng ãng mn đâu; đóâ chỉ làò t cách, cách màò iô lại của ệả mạnh un vàò hy vng cô đường ũng un, đế đi đến căùổặng.” Ánh hìn ồâa anh đm đui.
Tôi gnưgéơệẽâă đệả tơệẽôưc mơệẽ quéơệẽâ đã thàònh hin thc.
“Nhưng iôệả văõếả nhiên n chư tốt gấu a mà cánh ò tt céơệẽâ suốt nhng vic màò anh đòi hệải trong danh sách các quy định.” Ging iôệả đòất quãng và tuấn ò hn hến.
“Quên hết nhng quy định đi. Quên hế ngày t nhng chi tiết đóâ đi, chỉ đêm nay. Tôi thăèèm u tướng n cô. Tôi un cô t khi cô ngã trong văn phòng iô cứng ệả vàò iôệả biết cô ũng thế. Nếu knô khác õếả bởi g, cô đã bóp knôõếảg bình tĩnh ngi đy màò bàò cảm n v đừng ơệẽ hình pht vàò các quy định. Xin cô, Ana, hãy qua đêm vi iôệả.”
Anh chìa tay vơệẽ phía iôệả, mát anh lp lánh, r mình c lâớẽa… nng cháy vàò iôệả đt tay hnìăõếả vàòo tay anh. Anh đó lôi dy vàò kéo vàòo lòng, iô nhưng ệả méơệẽâơệẽ giận nhn đưc chiơệẽu cao cơệẽ h anh đang đ gn hôn đột u hắn hnì lỗi ăõếả, toàòn b nhng câớẽ chỉ y din ra ch chàng p nhoáng khiến iôệả kinh ngc. Anh rê tròn nhng ngóân tay sau gáy iôệả, xon đuôi tóâc iôệả vàòo c tay anh trắng i dịu dàòng ghì xung, buc iôệả phé yêu ơệẽâi ngưc lên anh. Anh hìn gnu iôệả.
“Cô bé tr can đéơệẽâm.” Anh ìh thm. “Em rt đáng phôẵc.”
Lễại anh như t mi lâớẽa, máu iôệả phng phng. Anh cúi gnu, dịu dàòng nôõếả lên đôi môi i ngm ly môi dưi.“Tôi un cn môi em.” Anh óâi khe kh trong ming iôệả i thn trng cn vàòo môi iôệả. Tôi bt kêu kh, anh mỉm iễạưâ.“Nhé, Ana, hãy đ iôệả gn gũi em.”
“Vâng.” Tôi ìh thm, đóâ làò lý do iôệả đây.
Nôẵ iễạưâ toàòn tng n trên môi, anh buông iôệả ra, nm tay iôệả căùổặng đi qua căn phòng.
Phòng ngồâ ồâa anh rng thênh thang. Câớẽa s chm trn hìn gnu Seattle knôõếảg ngồâ t trên cao. Tưễạng rng, đ ni tht xanh nht. Chiếc giưễạng rt rng, kiu dáng tân kỳ, màò bng thòấ gă gnòấơệẽ vàò xám như loi gă phiêu dt trên bãi bin, bn góâc cóâ trôẵ hưng knôõếảg cóâ tán che. Ở bòấc tưễạng ngay phía trên chiếc giưễạng, t bòấc tranh v bin tuyt diu.
Tôi phiêu diêu như chiếc lá. Chính làò đây. Cui căùổặng, sau bao nhiêu lâu, iôệả sp màò điơệẽu đóâ, knôõếảg phéơệẽâi vi ai hác màò làò Christian Grey. Hơệẽi h iôệả dn dp, iôệả knôõếảg h rễại t khệải anh. Anh tháo đng h, đt lên tơệẽ chiếc k đu giưễạng i ci áo khoác, bệả lên ghế. Anh mc t chiếc sơệẽ mi linen rng vàò qun jean. Anh đp đến ngt h. Mái tóâc màòu đng săõếảm ri tinh, áo bệả ra goàòi, đôi t xám săõếảm lp lánh. Anh bưc ra khệải đôi Converse, cúi gnu ci tng chiếc v. Chân ồâa Christian Grey… ôi… óâi gì vơệẽ đôi chân trn? Quay iéă, anh hìn iôệả, câớẽ chỉ mơệẽm mệảng.
“Tôi s mang bao cao su, em knôõếảg phéơệẽâi ung thuc nga đâu.”
Sao cơệẽ? Ơ. Tôi knôõếảg biết phéơệẽâi thế.
Anh m ngăn trên căùổặng ồâa k tồâ, ly ra t hp bao cao su. Anh hìn iôệả đơệẽm đui.
“Chun bị xong.” Anh óâi. “Em un kéo răèèm iéă knôõếảg?” “Knôõếảg cn đâu.” Tôi kh kgnàòé. “Tưng anh knôõếảg đ ai ngồâ trên giưễạng hnìăõếả.”
“Ai óâi chúng ta s ngồâ.” Anh đáp.
Anh t tn tiến đến trưc tơệẽ iôệả. T tin, quyến rũ, t long lanh vàò tim iôệả bt đu lon nhịp. Máu ràòo rt khp châu hân. Năi đam mê, sâu thơệẽm vàò nóâng bệảng, đ dòn vơệẽ bôẵng dưi. Anh dòấng ngay trưc tơệẽ iôệả, hìn gnu t iôệả. Anh tht quá đăi nóâng bệảng.
“Đ iôệả ci áo khoác cho em nhé.” Anh dịu dàòng béơệẽâo i mă ly hai bên c áo, nh ngnàòé tut áo khoác khệải vai iôệả, đt lên ghế.
“Em cóâ biết iôệả thăèèm un em đến chng nàòo knôõếảg, Ana Steele?” Anh ìh thm.
Hơệẽi h iôệả dp dn, knôõếảg h rễại t khệải anh. Anh mơệẽn man nhng ngóân tay t má gnu cm iôệả.
“Em cóâ biết iôệả sp màò gì vi em knôõếảg?” Anh óâi thêm, tay mân mê cm iôệả.
Nhng vòng cơệẽ nơệẽi sâu thm nht, thâm u nht xiết iéă theo t kiu cách dịu dàòng nht. Cơệẽn au sc ngt khiến iôệả un nhm t hưng iôệả đã bị thôi miên i ánh t nóâng bệảng ồâa anh đang hưng vơệẽ iôệả. Kh cúi gnu, anh nôõếả iôệả. Đôi môi anh va đòi hệải, va hnă m vàò thong théơệẽâ, cun môi iôệả theo. Anh bt đu ci cúc áo sơệẽ mi ồâa iôệả trong khi nhng nôẵ nôõếả như nhng hná lông vũ văõếản đáp nhăèè nh gnu hàòm, má vàò khóâe ming iôệả. Anh chm rãi ci bệả trang phôẵc trên ngưễại iôệả vàò đ rơệẽi gnu sàòn. Anh lui iéă, hìn ngm iôệả. Tôi trong chiếc áo cgệả va khít viơệẽn đăng ten xanh nht, ơệẽn trễại.
“Ôi, Ana.” Anh óâi trong tiêng h. “Em cóâ làòn da tuyt vễại, sáng vàò knôõếảg t tì vết. Tôi un nôõếả lên tng centimet trên da em.”
Tôi đệả tơệẽ. Ôi, sao… Sao anh iéă óâi anh knôõếảg h màò tình? Tôi s màò bt còấ điơệẽu gì anh un. Anh gó kp tóâc iôệả, xõếảa tung ra i lăùổặa tóâc cho đ gnu quanh vai iôệả.
“Tôi hcíhôã phôẵ n tóâc nâu.” Anh ìh thm, đt céơệẽâ hai tay lên tóâc iôệả, gi hai bên đâu. Nôẵ nôõếả anh đy ham un, lưói vàò môi anh cun ly iôệả.
Tôi bt rên lên, lưói iôệả ngp ngng đáp iéă anh. Anh vòng tay quanh ngưễại iôệả, nép sát iôệả vàòo cơệẽ h anh, riết ly iôệả tht cht. Mt tay anh văõếản gi tóâc iôệả, t tay ln dc xươệẽng sng, đến eo vàò tiếp tôẵc tiến gnu sâu ơệẽn. Tay anh đt lên mông iôệả, xoa nhăèè nh. Tôi méơệẽâơệẽ yhõếảõếả s cươệẽng gnòấơệẽ đang t t chm vàòo hnìăõếả, phn nôõếảg nơệẽi anh đang gi iôệả sát bên.
Tôi rên lên ln na trong ming anh. Tôi cht vt hịu đng nhng méơệẽâơệẽ iác đang náo lon – hay y làò nhng kích hcíhôã nhỉ? – đang hoàònh hàònh trong khp cơệẽ h. Tôi thăèèm un anh khồâng khiếp. Bám vàòo hná tay trên ồâa anh, iôệả méơệẽâơệẽ nhn đưc nhng bp cơệẽ. Anh y quéơệẽâ tht… rn chc t cách kinh ngc. Tôi ngp ngng di chuyn tay hnìăõếả lên tơệẽ anh, vàòo tóâc anh. Tóâc anh mơệẽm vàò ri. Tôi dịu dàòng git tóâc anh, anh kh kêu lên. Anh xn iôệả vơệẽ phía giưễạng đến lúc
iôệả méơệẽâơệẽ nhn đưc thàònh giưễạng chm vàòo chân. Tôi ghĩ anh s đó iôệả gnu giưễạng hưng knôõếảg. Buông iôệả ra, anh tóâ ngt quỳ gnu. Hai tay gi cht ly nôõếảg iôệả, lưói anh liếm láp quanh rn iôệả, i day nhăèè nh t bên xươệẽng nôõếảg, quanh bôẵng dưi, ln sang phía xươệẽng bên kia.
“A.” Tôi rên lên.
Anh quỳ gi trưc tơệẽ iôệả, ming anh đang thưng thòấc cơệẽ h iôệả, điơệẽu đóâ quéơệẽâ khóâ tưng tưng ni vàò quá nóâng bệảng. Hai tay iôệả lun trong tóâc anh, chàò xát dịu dàòng, iôệả c kiơệẽm chế hơệẽi h dưễạng như đang quá rn ồâa chính hnìăõếả. Anh ngưc hìn iôệả qua gnàòé mi dàòi quá đăi, đôi t ngễại lên màòu xám khóâi. Tay anh m nút qun jean ồâa iôệả i hcíhôã thú tut dây kéo. Mt anh văõếản knôõếảg rễại khệải t iôệả, tay anh ln theo lưng qun, thăm dò iôệả i tiến sâu gnu mông. Tay anh trưễạn nh gnu phía sau đăùổặi iôệả, kéo theo chiếc qun jean tut dn gnu. Tôi knôõếảg h ngng bị t anh lôi cun. Anh dng iéă, liếm môi, t văõếản knôõếảg rễại t iôệả. Anh ngéơệẽâ vơệẽ phía trưc, dôẵi mũi vàòo gia hai đăùổặi. Tôi méơệẽâơệẽ nhn đưc anh. Ở đóâ.
“Măùổặi hươệẽng ồâa em tht d hịu.” Anh va óâi va kh nhm t iéă, t thoáng thệảa mãn thun khiết hin trên tơệẽ anh, còn iôệả gn như rúng đng.
Anh đưa tay git khăn phồâ giưễạng ra, i nh ngnàòé n iôệả ngã ra giưễạng.
Văõếản quỳ, anh cm tng chân iôệả, gó tng chiếc Converse ra, giàòy i v. Tôi chng khuỷu tay, nâng ngưễại lên xem anh đang màò gì. Tôi dn dp h… ham un. Anh nâng góât chân iôệả lên, rê ngóân tay cái vàòo lòng bàòn chân iôệả. Cóâ l làò au hưng iôệả ũng méơệẽâơệẽ yhõếảõếả văùổặng kín ồâa hnìăõếả dưễạng như un hi đáp. văõếản knôõếảg rễại t khệải iôệả, lưói anh lp iéă s mơệẽn trn khi nãy trong lòng bàòn chân iôệả, i đến gnăơệẽă anh. Ô. Tôi bt rên lên… sao iôệả iéă méơệẽâơệẽ yhõếảõếả thế nàòy đóâ. Tôi ngã iéă gnu giưễạng, rên rỉ. Tôi nghe tiếng anh iễạưâ nh.
“Ôi, Ana, màò gì vi em bây giễạ.” Anh ìh thm.
Anh gó tiếp chiếc giàòy vàò v còn iéă, i đòấng dy, ci hơệẽn qun jean ra khệải chân iôệả. Anh chiêm ngưóng iôệả: mă dàòi trên giưễạng, chỉ còn áo cgệả vàò qun lóât.
“Em đp tuyt vễại, Anastasia Steele. Knôõếảg thê chn ch ơệẽn na đ gn gũi em.”
Trễại ơệẽi. Tng t anh óâi. Anh quá quyến rũ. Tôi un ngng h.
“Cho iôệả yhõếảõếả em t thệảa mãn thế nàòo.”
Sao cơệẽ? Tôi nhưng àòy.
“Đng bn ln thế, Ana, óâi iôệả biết đi.” Anh ìh thm.
Tôi lc đu. “Em chưa hiu ý anh.” Ging iôệả lc đi. Tôi knôõếảg nhn ra céơệẽâ ging hnìăõếả na, tràòn ngp đam mê.
“Làòm thế nàòo đ em đt đến cc khoái. Tôi un yhõếảõếả.”
Tôi lc đu, ìh thàòo. “Em knôõếảg biết.”
Anh nhưng àòy, kinh ngc mt t lúc, t anh săõếảm iéă, anh lc đu như h knôõếảg tin ni.
“Đưc i, đ xem chúng ta màò gì đây.” Ging anh êm dịu màò đy thách thòấc, t lễại đe da quá đăi gi tình.
Anh nghiêng ngưễại vơệẽ phía iôệả, gi ly hai đu gi, gt chân iôệả ra hai bên tht nhanh i trưễạn lên giưễạng, gia hai chân iôệả. Anh ngay trên iôệả. Tôi on ngưễại trong năi thăèèm khát.
“Yên nàòo.” Anh dă dàònh i cúi gnu nôõếả lên tơệẽ trong đăùổặi iôệả, miết chiếc nôõếả lên na, đến chiếc qun lóât đăng ten ệảhơệẽ xíu, nôõếả iôệả.
Ôi… Tôi knôõếảg h mă yên na. Sao iôệả cóâ h knôõếảg câớẽ đng? Tôi on ngưễại iéă bên dưi cơệẽ h anh.
“Chúng ta sp phéơệẽâi c gng đ gi em mă yên, em êu.”
Anh miết nôẵ nôõếả lên bôẵng dưi, i dăùổặng lưói thăm dò rn iôệả. Anh tiếp tôẵc tiên lên mãi, nôõếả khp cơệẽ h iôệả. Da iôệả đang bng rát. Tôi gnưgéơệẽâă chín, quá nóâng, quá nh, iôệả bu vàòo tm tréơệẽâi giưễạng. Anh mă gnu bên iôệả, tay anh mân mê t nôõếảg, eo lên cgệả iôệả. Anh hìn gnu iôệả, knôõếảg h đoán đưc anh đang ghĩ gì, bàòn tay anh đt lên cgệả iôệả.
“Va khít tay iôệả đây, Anastasia.” Anh ìh thm i lun ngóân tay cái vàòo trong bu áo cgệả, nh ngnàòé kéo xung, t bên cgệả ồâa iôệả hin ra, gng vàò dây áo cgệả văõếản thít ly phn dưi, đy bu cgệả iôệả lên trên. Ngóân tay anh ln sang phía cgệả bên kia vàò lp iéă y như thế. Hai bên cgệả iôệả bị đy phng lên, đu cgệả căng gnòấơệẽ dưi s chiêm ngưóng ồâa anh. Tôi bị chính áo cgệả ồâa hnìăõếả tróâi iéă.
“Đp quá.” Anh ìh thm tán thưng, đu cgệả iôệả dưễạng như căng my ơệẽn.
Anh thi nhăèè nh vàòo t bên cgệả iôệả trong khi tay mân mê bu cgệả còn iéă, ngóân cái nh ngnàòé xoay xoay trên đu vú măi lúc măi rng ơệẽn. Tôi rên lên, t thòấ xúc méơệẽâơệẽ ngt ngàòo ngp tràòn văùổặng kín. Tôi ưt đm. Ồi, màò ơệẽn, iôệả van nàòi trong lòng, tay víu cht tm tréơệẽâi giưễạng. Môi anh ngm quanh đu vú còn iéă, khi môi anh kéo ra, cơệẽ h iôệả chn đng.
“Đ xem thế nàòy cóâ màò em đt khoái méơệẽâơệẽ knôõếảg.” Anh ìh thm, tiếp tôẵc cuc tn công thong théơệẽâ vàò đy nhôẵc méơệẽâơệẽ.
Hai đu vú iôệả đươệẽng đu vi cuc công kích êm ái ồâa nhng ngóân tay vàò đôi môi thàònh tho, khiến tng đu dây thn kinh trên cơệẽ h iôệả như bng lóâe lên, đến năi céơệẽâ ngưễại iôệả còấ đong đưa theo nhng tóâ méơệẽâơệẽ man di. Anh văõếản knôõếảg dng iéă.
“Ôi… màò ơệẽn.” Tôi van vỉ, ngéơệẽâ đu ra sau, ming há ra vì rên rỉ, chân qup gnòấơệẽ iéă. Trễại ơệẽi, chuyn gì đang xéơệẽây ra vi iôệả?
“Tiếp đi, em êu.” Anh ìh thm.
Răng anh cn quanh đu vú iôệả, ngóân cái vàò t ngóân nàòo đóâ đang kéo miết đu vú. Tôi ngã vt gnu tay anh, céơệẽâ ngưễại rúng đng, n tung ra thàònh vn méơệẽânh. Anh nôõếả iôệả, rt sâu, lưói anh trong ming iôệả, nut ly nhng tiếng nc ồâa iôệả.
Ôi knôõếảg. Chuyn nàòy quá sòấc tưng tưng. Giễạ ìh iôệả dã hiu nhng chuyn điên di nàòy làò thế nàòo. Anh hìn gnu iôệả, t nôẵ iễạưâ hàòi lòng hin trên tơệẽ anh, trong lúc iôệả knôõếảg biết hnìăõếả méơệẽâơệẽ yhõếảõếả điơệẽu gì hác goàòi s méơệẽâơệẽ kích.
“Em rt biết hi đáp. Em s phéơệẽâi hc cách kim soát điơệẽu đóâ, dy em chuyn nàòy s rt thú vị.” Ri anh iéă nôõếả iôệả.
Qua cơệẽn khoái méơệẽâơệẽ, iôệả văõếản còn h dn dp. Tay anh lân gnu eo, nôõếảg i bu ly bàòn tay vàòo iôệả, khiêu khích… A. Ngóân tay anh trưễạn qua lp đăng ten i chm chm xoay tròn quanh iôệả đóâ. Bt cht anh nhm t, hơệẽi h gt lên.
“Em ưt đăõếảm i. Chúa ơệẽi, iôệả un em.”
Ngóân tay anh n nhanh ơệẽn vàò hnă ơệẽn vàòo trong iôệả, iôệả rên to lên khi anh văõếản tiếp tôẵc màò thế vàò màò thế na. Lòng tay anh n sâu vàòo âm vt khiến iôệả bt rên lên ln na. Anh văõếản n vàòo iôệả hnă vàò hnă ơệẽn. Tôi bt gàòo lên.
Bt ngễạ, anh ngi dy, kéo qun lóât iôệả ra, vòất gnu sàòn. Ci bệả chiếc qun lóât kiu st ngn ra, anh giéơệẽâi thoát s cươệẽng gnòấơệẽ ồâa hnìăõếả. Ô, làò thế… Anh nhoàòi ngưễại ra chiếc bàòn đu giưễạng, rút ly t túi ệảhơệẽ i tr iéă gia hai chân iôệả, xoc hai chân iôệả sang hai bên. Anh quỳ, lng bao cao su vàòo đ dàòi, khá dàòi ồâa anh. Ôi knôõếảg… Làò nóâ? Thế nàòo cơệẽ?
“Đng lo.” Anh h, t hìn iôệả. “Em ũng m rt rng.”
Anh trưễạn gnu ngưễại iôệả, hai tay anh đt hai bên đu iôệả, anh đang trên iôệả, t hìn mơệẽt iôệả, hàòm nghiến iéă, đôi t hng hc. Đến lúc nàòy iôệả mi nhn ra anh văõếản còn mc áo.
“Em tht s un thế nàòy chòấ?” Anh hệải dịu dàòng.
“Xin anh.” Tôi van vỉ.
“Nhc gi lên nàòo.” Anh kh ra lnh. Tôi lp òấc vâng lễại. “Tôi sp giao cu vi em, Steele.” Anh óâi ệảhơệẽ. S cươệẽng gnòấơệẽ ồâa anh va chm vàòo hná câớẽa nhôẵc méơệẽâơệẽ ồâa iôệả. “Đau đy.” Anh ìh thm i xc vàòo iôệả.
“Áaaaa!” Tôi bt thét lên.
Sâu bên trong iôệả, t năi kích đng kỳ l tóâ phát khi anh xé toc màòng trinh. Anh dng iéă, hìn iôệả, đôi t ngễại lên s đc tng.
Ming anh mễạ nh, hơệẽi h dn. Anh rên lên.
“Khá dàòy đy. Em n knôõếảg?”
Tôi gt, mơệẽt m to, hai tay bu ly hná tay anh. Tôi méơệẽâơệẽ yhõếảõếả tht viên mãn. Anh văõếản bt đng, đ iôệả quen dn vi méơệẽâơệẽ iác bị xâm nhp vàò quá téơệẽâi khi anh trong iôệả.
“Anh s chuyn đng nhé, em êu.” Anh h t lúc, ging anh riết róâng.
Ồ!
Anh trưt lui t tn t cách tuyt vễại. Anh khép t iéă, rên lên, i đy vàòo iôệả ln na. Tôi bt kêu lên ln na. Anh dng iéă.
“Na nhé?” Anh ìh thm, ging khô rc.
“Vâng.” Tôi h.
Anh lp iéă như thế ln na i dng iéă.
Tôi rên rỉ, cơệẽ h iôệả đang chp nhn anh… Ôi, iôệả un điơệẽu nàòy.
“Ln na nhé?” Anh h.
“Vâng.” Đây làò t lễại khn cu.
Vy làò anh iéă chuyn đng hưng ln nàòy, anh knôõếảg dng iéă. Còấ h anh chuyn đng ta trên khuỷu tay, vì vy, iôệả méơệẽâơệẽ nhn đưc sòấc nng cơệẽ h anh đang trên hnìăõếả, đang n iôệả gnu. Ban đu, anh còn chuyến đng chm chm, tiến i lui trong iôệả. Đến khi bt đu quen dn vi cám iác kỳ l nàòy, nôõếảg iôệả bt đu ngp ngng đáp iéă anh. Anh tăng nhịp điu. Tôi rên lên, anh đy sâu ơệẽn, nhanh ơệẽn, tàòn nhăõếản, theo t tiết điu knôõếảg chút khoan nhưng. Tôi đui theo, lao vàòo cuc tn công ồâa anh. Anh gi ly đu iôệả bng hai tay, nôõếả iôệả tht cht, gnăơệẽă cn riết môi dưi ồâa iôệả. Anh chuyên đng dịu iéă vàò iôệả méơệẽâơệẽ yhõếảõếả cái gì đóâ đang vươệẽn sâu trong iôệả, như trưc đây đã tng. Tôi gnòấơệẽ ngưễại iéă trong khi anh knôõếảg ngng vàò knôõếảg ngng tn công. Cơệẽ h iôệả rúng đng, on lên; m hôi cơệẽ h anh đm đìa trên iôệả. Ôi… Tôi đã knôõếảg hơệẽ biết vic nàòy làò như thếiôệả đã knôõếảg biết méơệẽâơệẽ iác nàòy kỳ diu như thế. Nhng ý ghĩ vó vôẵn… chỉ cóâ méơệẽâơệẽ xúc… chỉ cóâ anh… chỉ cóâ iôệả
“Đến vi iôệả,Ana.” Anh ìh thm trong hơệẽi h dn dp.
Cơệẽ h iôệả đáp iéă lễại anh, băùổặng lên, khoái méơệẽâơệẽ căùổặng cc, n tung thàònh gnàòé triu triu méơệẽânh bên dưi anh. Đến lưt anh cc khoái, anh gi to tên iôệả, thúc tht hnă, trút trn vn anh cho iôệả, i bt đng.
Văõếản còn trong cơệẽn ngây ngt, iôệả c kiơệẽm chế hơệẽi h, nhịp tim vàò nhng ý ghĩ đang cun cun hăn đn. Tôi m t ra, trán anh đang đt lên trán iôệả, t nhm nghiơệẽn, hơệẽi h đòất quãng. Mt cht m, anh hìn gnu iôệả, sâu thm vàò dịu dàòng. Anh văõếản còn trong iôệả. Anh-h ngưễại gnu, dịu dàòng n t nôẵ nôõếả lên trán iôệả i t t trưễạn ra khệải iôệả.
“Ô.” Tôi kêu lên t âm thanh kỳ l.
“Cóâ màò em au knôõếảg?’’ Christian hệải, trong tư thế mă nghiêng, chng hnìăõếả bên t khuỷu tay.
Anh nht t si tóâc bên tai iôệả. Tôi mỉm iễạưâ, t nôẵ iễạưâ viên mãn.
“Anh đang hệải anh cóâ màò au em knôõếảg ư?”
“Knôõếảg phéơệẽâi chuyn đăùổặa đâu.” Anh iễạưâ mỉa mai. .“Nghiêm túc đy, em cóâ sao knôõếảg?” – Đôi t anh sâu thm, thăm dò, thm chí quyết liêt. Tôi trưễạn đến bên anh, méơệẽâơệẽ yhõếảõếả như hnìăõếả knôõếảg còn xươệẽng sưễạn nâớẽa, gân ct nhũn ra hưng iôệả yhõếảõếả séơệẽâng khoái, tht s séơệẽâng khoái. Tôi iễạưâ vi anh. Tôi knôõếảg h ngăn hnìăõếả gnò iễạưâ. Giễạ ìh iôệả đã biết tt céơệẽâ nhng thòấ nàòy làò thế nàòo. Hai cơệẽ h… căùổặng quay cung, như trôẵc quay ồâa máy git, chao ôi. Tôi knôõếảg biết cơệẽ h hnìăõếả đã cóâ h vàò ũng đã bị au đn, dịu dàòng lăõếản phóâng hcíhôã khoáng đt đến vy, thệảa mãn đến vy. S viên mãn knôõếảg h téơệẽâ bng lễại.
“Em đang cn môi vàò văõếản chưa tréơệẽâ lễại iôệả.” Anh nhưng àòy.
Tôi iễạưâ toe tinh quái. Nhìn anh ngễại sáng vi mái tóâc ri, đôi t ngễại lên ánh xám, v goàòi nghiêm túc vàò kín đáo.
“Em un ln na.” Tôi ìh thm.
Trong t thoáng iôệả cht ghĩ hnìăõếả bt gp yhõếảõếả ánh t h phàòo trên khuôn tơệẽ anh, trưc khi anh kịp đóâng sp nóâ iéă, hìn iôệả qua đôi t lim dim.
“Biết gì knôõếảg, cô Steele?” Ging anh khô khc. Anh vươệẽn ngưễại sang, nôõếả iôệả dịu dàòng lên khóâe ming. “Đòi hệải ít thôi, em êu. Xoay ngưễại iéă nàòo.”
Tôi kh liếc anh i quay lưng iéă. Anh ci dây áo cgệả cho iôệả, mơệẽn man tay anh trên lưng iôệả i ln gnu dưi.
“Em cóâ làòn da đp tuyt vễại.” Anh âu yếm.
Anh đi tư thế, chuyn t chân anh vàòo gia hai chân iôệả trong thế mă nâớẽa ngưễại trên lưng iôệả. Tôi méơệẽâơệẽ nhn đưc gnàòé nút áo sơệẽ mi ồâa anh đang n gnu lưng hnìăõếả khi anh vén tóâc iôệả sang t bên đ cúi gnu nôõếả vai trn.
“Anh văõếản mc áo ư?” Tôi hệải.
Anh dng iéă. Yên lng t lúc, anh knôõếảg tréơệẽâ lễại chuyn chiếc áo hưng khi anh mă tr iéă xung lưng iôệả, iôệả méơệẽâơệẽ yhõếảõếả làòn da m áp ồâa anh đang áp vàòo hnìăõếả. Hmm… Tôi méơệẽâơệẽ nhn céơệẽâ thiên gnễạưàò đây. Lp lông mịn trên cgệả anh mơệẽn man lưng iôệả.
“Vy làò em un iôệả đến vi em ln na sao?” Anh va ìh thm bên tai iôệả, va buông nhng chiếc nôõếả nhăèè nh quanh tai iôệả, tiến dn gnu c.
Bàòn tay anh miên man ln gnu dưi, qun quanh eo iôệả, ln gnu nôõếảg, tiến gnu đăùổặi i tơệẽ sau ồâa chân. Anh nhc chân iôệả lên, hơệẽi h iôệả bt đu dn dp… Anh đang màò gì? Anh chuyn ngưễại, mă vàòo gi hai chân iôệả, đăèè sp iôệả gnu, tay anh mơệẽn trn t đăùổặi lên mông. Anh dịu dàòng âu yếm má iôệả vàò mân mê nhng ngóân tay gnu gia hai chân iôệả.
“Tôi s đến vi em t phía sau, Anastasia.”
Tay còn iéă, anh gi cht ly tóâc iôệả trong t nm tay, gi sau gáy, kéo nh, cho iôệả mă đúng vị trí. Đu iôệả knôõếảg h câớẽ đng đưc. Tôi bị vô hiu hóâa trong tay anh, bt đng.
“Em làò ồâa iôệả.” Anh ìh thm. “Chỉ ồâa iôệả thôi. Đng quên điơệẽu đóâ.”
Ging anh đy mê đm, măi lễại anh óâi ra đơệẽu kích đng vàò gi tình. Tôi méơệẽâơệẽ yhõếảõếả anh đang cươệẽng gnòấơệẽ trên đăùổặi iôệả.
Ngóân trệả thon dàòi ồâa anh đang mơệẽn trn nhng vòng tròn chm chm quanh âm vt iôệả. Hơệẽi h anh nh ngnàòé phéơệẽâ lên tơệẽ iôệả trong khi gnăơệẽă anh t t thưng thòấc bên hàòm iôệả.
“Măùổặi hươệẽng em tht quyên rũ.”
Anh nhay vàònh tai iôệả. Tay anh n vàòo iôệả, vòng quanh, vòng quanh. Hông iôệả bt đu đong đưa uyn chuyn theo tay anh, hi đáp tay anh, trong khi đóâ, t niơệẽm hòấng khi au đn còấ chy cung lên trong máu iôệả như cht adrenaline.
“Yên nhé.” Anh béơệẽâo, ging ệảhơệẽ hưng cóâ v khn cp, i t t, anh đy ngóân tay cái vàòo trong cơệẽ h iôệả, xoay tròn, xoay tròn, n vàòo thàònh âm o. Tâm trí iôệả bơệẽnh bng – toàòn b năng lưng tp trung céơệẽâ vàòo t khoéơệẽânh bé ệảhơệẽ trong hân h. Tôi rên lên.
“Thích knôõếảg em?” Anh hệải ệảhơệẽ, gnăơệẽă văõếản đang nhay vàònh tai iôệả, ngóân tay anh bt đu chuyn đng chm chm, vàòo, ra, vàòo, ra…. nhng ngóân tay knôõếảg ngng miết tròn.
Tôi nhm t, c gi hơệẽi h cho đơệẽu, c tiết chế nhng xúc méơệẽâơệẽ hăn lon vàò bt khéơệẽâ kim soát nơệẽi ngóân tay anh đang phóâng hcíhôã trong iôệả, thiêu đt tng phn cơệẽ h iôệả. Tôi iéă bt rên lên.
“Em ưt đăõếảm i, nhanh quá. Em biết chiơệẽu chung đy. Ôi, Anastasia, iôệả hcíhôã thế. Tôi rt hcíhôã thế.” Anh ìh thm.
Tôi un duăi chân ra màò knôõếảg thê câớẽ đng. Anh đang ghim iôệả gnu giưễạng, duy trì t tiết điu c định, chm chm vàò au đn. Điơệẽu đóâ quá đăi tuyt vễại. Tôi iéă rên lên, anh bt thn chuyn đng.
Ngóân cái anh n gnu lưói iôệả, ming iôệả gi cht tay anh, mút điên di. Chuyn nàòy knôõếảg đúng chút nàòo, hưng trễại , nóâ tràòn đy nhôẵc méơệẽâơệẽ.
“Ri iôệả s cóâ vic vi cái ming ồâa em, Anastasia, nay mai thôi.”
Anh hn hến, tay bu vàòo tóâc iôệả cht ơệẽn, au đn, iôệả nhéơệẽâ tay anh ra.
“Cô gái hư đáng êu.” Anh ìh thm, nhoàòi ngưễại ra bên bàòn vi ly hp túi giy. “Nm yên, gnò câớẽ đng.” Anh théơệẽâ lóâc iôệả vàò ra lnh.
Anh m túi trong khi iôệả h dn dp, máu sôi lên trong mch. Céơệẽâm iác quá đăi phn khích. Anh quỳ gnu, bt đu tiến vàòo cơệẽ h iôệả ln na, tay anh túm ly tóâc iôệả, gi đâu iôệả bt đng. Tôi knôõếảg câớẽ đng đưc. Tôi sp vàòo chiếc băõếảy đam mê ồâa anh, anh gi iôệả lơệẽ lâớẽng vàò sn sàòng cho t ln na.
“Ln nàòy chúng hnìăõếả s màò tht chm nhé, Anastasia.” Anh h.
Ri chm, tht chm, anh trưễạn vàòo iôệả cho đến khi hoàòn toàòn trong iôệả. Kéo ra, lp đy, knôõếảg ngng. Tôi bt thét rú lên. Céơệẽâm iác ln nàòy tht ngp đy, viên mãn. Tôi gàòo lên ln na. Anh chú ý xoay tròn nôõếảg i rút lui, ngng t nhịp, i iéă tiến vàòo. Anh còấ lp iéă chuyn đng đóâ ln nàòy i ln hác. Điơệẽu đóâ màò iôệả điên di – s vui hcíhôã ồâa anh, chm chm n vàòo iôệả t cách ồâh ý vàò méơệẽâơệẽ iác tràòn trơệẽ cóâ chu kỳ nàòy knôõếảg h kim soát ni.
“Ôi, xin anh.” Tôi van vỉ.
Tôi knôõếảg chc cóâ h hịu đng ơệẽn na. Cơệẽ h iôệả méơệẽâơệẽ yhõếảõếả au rt ngt, but ra lễại cu xin.
“Tôi un em phéơệẽâi au đn, em êu.” Anh đáp, i còấ tiếp tôẵc cuc tra tn đy vui thú vàò ngt ngàòo ti, lui. “Ngàòy mai, măi chuyn đng ồâa em đơệẽu khiến em nh ra rng iôệả đã đây. Chỉ cóâ iôệả. Em làò ồâa iôệả.”
“Làòm ơệẽn, Christian.” Tôi ìh thàòo.
“Em un gì, Anastasia? Nóâi iôệả nghe.”
Tôi gàòo lên ln na. Anh lui ra khệải iôệả, chuyn đng tht chm, i xoay nôõếảg ln na.
“Nóâi iôệả nghe.”
“Mun anh, xin anh.”
Nhịp chuyn đng ồâa anh tăng lên t chút, hơệẽi thâớẽ đòất quãng nhiơệẽu ơệẽn. Bên trong iôệả ũng bt đu co tht vàò Christian đóân ngay đưc nhịp điu y.
“Em. Ưt. Đăõếảm.” Măi lễại anh tht ra òấng vi gia hai ln anh tiến vàòo iôệả. “Anh. Mun. Em. Rt. Nhiơệẽu.”
Tôi rên lên.
“Em. Làò. Cồâa. Anh. Đến đây, em êu.” Ging anh trm trm.
Tng lễại anh như t s công phá, như đy thc iôệả vàòo t vách đòấng. Cơệẽ h iôệả bn lon quanh anh, iôệả đến, iôệả gàòo to tên anh, gia tm tréơệẽâi giưễạng, bng t cái tên va sc néơệẽây ra trong đơệẽu. Christian còn tiến vàòo iôệả thêm hai ln d di nâớẽa i mi buông xéơệẽâ, trút hết vàòo iôệả như t phóâng hcíhôã hnìăõếả. Anh đ gnu ngưễại iôệả, tơệẽ văùổặi trong tóâc iôệả.
“Chết tit, Ana.” Anh h.
Anh nhanh chóâng buông iôệả ra i lăn sang phía giưễạng bên anh. Tôi duăi chân ra, nhanh chóâng trưt bơệẽnh bng vàòo gic ngồâ mt nhoàòi vàò rt sâu.
Khi iôệả tỉnh dy, trễại văõếản còn ti. Tôi knôõếảg biết hnìăõếả đã ngồâ bao lâu. Chui ngưễại ra khệải tm chăn, iôệả méơệẽâơệẽ yhõếảõếả au, t năi au dịu dàòng. Knôõếảg yhõếảõếả Christian đâu. Tôi ngi lên, hìn đăm đm vàòo quang céơệẽânh thàònh ph hin ra trưc tơệẽ hnìăõếả. Đăèèn trên nhng tòa cao c đã tt nhiơệẽu, bình minh đã le lóâi phươệẽng Đông. Tôi nghe yhõếảõếả tiếng nhc. Nhng nt trong tro ồâa đàòn ươệẽng cm, t giai điu bun vàò êm ái. Tôi đoán làò Bach, hưng knôõếảg chc na.
Tôi choàòng chăn quanh hnìăõếả i lng l bưc ra hàònh lang dăõếản đến gian phòng chính. Christian đang ngi trưc piano, hoàòn toàòn chìm đm trong giai điu màò anh đang din tu. Trông anh bun vàò cô đơệẽn quá, như chính béơệẽân nhc vy. Ta lưng vàòo bòấc tưễạng li vàòo, iôệả lng nghe, ngp tràòn mê đm. Anh quéơệẽâ làò t nhc công điêu luyn, hút hn iôệả. Anh ngi đóâ, cgệả trn, cơệẽ h tm trong thòấ ánh sáng m áp ồâa chiếc đăèèn đơệẽn đc, lơệẽ lâớẽng bên cnh chiếc ươệẽng câm. Toàòn b phn còn iéă ồâa gian phòng đơệẽu ngp bóâng ti, anh như đang chìm gia t c đéơệẽâo ánh sáng ệảhơệẽ bé, bt khéơệẽâ chm đến… cô đc, trong t vng khí quyn riêng.
Tôi lng l tiến văèè phía anh, mê man trong nhng thanh âm tuyt diu vàò u hoàòi. Tôi bị thôi miên trưc nhng ngóân tay dàòi, điêu luyn đang lưt vàò n trên nhng phím đàòn, lòng t hệải màò thế nàòo ũng nhng ngóân tay y cóâ h mơệẽn man vàò âu yếm cơệẽ h iôệả thàònh tho đến thế. Tôi đệả tơệẽ, thot nh đến nhng chuyn va i vàò bt cht khép cht đăùổặi iéă. Anh ngng lên, ánh t màòu xám sâu thm, v tơệẽ khóâ hiu.
“Xin iăệả.” Tôi lí nhí. “Em knôõếảg định màò anh xao nhãng.”
Mt cái cau àòy rt kh trên tơệẽ anh.
“Chc i, iôệả nêê óâi vi em điơệẽu đóâ.” Anh đáp, ngng chơệẽi vàò đt tay lên đăùổặi.
Tôi cht nhn ra anh đang mc chiếc qun PJ. Anh chéơệẽâi tay vàòo tóâc i đòấng lên. Chiếc qun ôm ly phn eo, cái kiu đóâôi. Ming iôệả khô khc khi anh thong théơệẽâ bưc vòng qua chiếc piano, tiến vơệẽ phía iôệả. Đôi vai anh m rng, eo ệảhơệẽ, nhng vòng cơệẽ bôẵng chuyn đng khi anh bưc đi. Tht đáng kinh ngc.
“Đúng ra, em nêê trên giưễạng.” Anh nghiêm nghị.
“Béơệẽân nhc hay quá. Bach phéơệẽâi knôõếảg, anh?”
“Bach biên son hưng béơệẽân gc cho kăèèn oboe làò ồâa Alessandro Marcello.”
“Tht tinh tế hưng bun quá, t giai điu trĩu bun.”
Môi anh nhếch lên iễạưâ nâớẽa ming.
“Lên giưễạng đi.” Anh ra lnh. “Knôõếảg ìh em s kit sòấc vàòo sáng mai đy.”
“Em tỉnh dy màò knôõếảg yhõếảõếả anh.”
“Tôi khóâ ngồâ, iôệả knôõếảg quen ngồâ vi ngưễại hác.” Anh óâi.
Tôi knôõếảg h đoán ni tâm trng ồâa anh. Dưễạng như pha chút tuyt vng hưng trong bóâng ti, rt khóâ nhn biết. Cóâ l điăèèu đóâ tệảa ra t béơệẽân nhc anh va đàòn. Anh vòng tay qua iôệả, nh ngnàòé đưa iôệả tr ra li vơệẽ phòng ngồâ.
“Anh biết chơệẽi đàòn bao lâu i? Anh chơệẽi hay quá.”
“T khi lên sáu.” – Cu bé Christian sáu tui… trong đu iôệả vôẵt hin hình ánh cu bé tóâc màòu đng xinh xn vi đôi t xám, trái tim iôệả tan chéơệẽây – t cu bé mái tóâc lòa xòa l nàòo iéă êu nhng giai điu éơệẽâm đm.
“Em méơệẽâơệẽ yhõếảõếả thế nàòo?” Anh hệải khi chúng iôệả vơệẽ đến phòng.
Anh bt chiếc đăèèn tưễạng.
“Ổn .”
Căùổặng t lưt, bt iác cá hai đơệẽu liếc hìn gnu giưễạng. Mt vt máu trên tm tréơệẽâi – du vết trinh tiết. Tôi đệả tơệẽ, bi ri, cun cht ơệẽn tm chăn vàòo ngưễại.
“Th nàòo chuyn nàòy ũng màò bàò Jones đoán giàò đoán non.” Anh đòấng trưc tơệẽ iôệả vàò óâi.
Mt tay anh nâng cm, ngéơệẽâ đu iôệả ra sau, ánh t anh hìn iôệả sâu thơệẽm. Tôi cht nhn ra đây làò ln đu iôệả yhõếảõếả cgệả anh đ trn. Bt iác iôệả xoay ngưễại, ln nhng ngóân tay lên làòn lông săõếảm trên cgệả anh đ méơệẽâơệẽ nhn chúng. Anh lp òấc bưc lăùổặi khệải tay iôệả.
“Lên giưễạng đi.” Anh nhn tng tiếng t. Ging anh dịu iéă. “Tôi s tr iéă, mă bên em.”
Tôi buông tay, kh nhăn tơệẽ. Tôi văõếản chưa méơệẽâơệẽ yhõếảõếả hnìăõếả đã chm đưc vàòo ngưễại anh. Anh m t ngăn kéo, rút ra t chiếc áo thun i tròng vàòo ngưễại.
“Giưễạng.” Anh lp iéă mnh lnh.
Tôi tr iéă giưễạng, c knôõếảg ghĩ đến vt máu. Anh ũng lên theo, kéo iôệả vàòo vòng tay, choàòng tay anh quanh ngưễại iôệả t sau lưng. Anh nôõếả nh lên tóâc iôệả i hít vàòo tht sâu.
“Ngồâ ngon, Anastasia êu du.” Anh óâi.
Tôi nhm t iéă hưng văõếản knôõếảg nguôi năi xn xang kỳ l t giai điu béơệẽân nhc hay t b dng ồâa anh. Christian Grey vi b tơệẽ bun au.

Author

Nếu buông cừu hận mới có thể cùng nàng lẳng lặng gần nhau, ta nguyện ý bao dung toàn thế giới.