1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

"Ách" con nhóc chọc hồng trần - Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây (C76 - hoàn)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,185
      Tên truyện :"Ách" con nhóc chọc hồng trần

      Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây

      Số chương: 554 trang word(nhím: bởi vì là có chương nên nhím tự chia tại chưa biết bao nhiêu chương nhưng mà bạn nào thắc mắc mk trước nhé ^^)

      Thể loại: Ngôn tình, xuyên

      Covert: Ngocquynh520


      Edit: nhimnhinhanh(thiên thiên)+muống nguyễn


      vị nữ tử như thế

      Xuyên thành con nhóc "ách"

      Năng lực hơn cả con nhóc bình thường

      Đến tuổi được gả cho chàng thanh niên

      Như vậy, như vậy a. . . . . .

      Vậy cũng ảnh hưởng tới đối tượng mà ngài muốn, ngài đúng ?

      Con người có vài phần là mê võ hiệp, nhưng trường hợp đánh giết cũng nhiều à nha.

      Nàng lúc ở trần gian là người độc mồm độc miệng tính tình hóng hớt lanh chanh, quay về quá khứ nàng cũng chả khác gì hơn làm biết bao nhiêu chuyện là kinh thiên động địa, cuộc sống của nàng ở quá khứ như thế nào a....

      Nhân vật chính: thu cây đào ( ngưu bé)

      Vai phụ: Ngưu Đại bò, Tống Hàn nho, Mục tốt nam, Mục tốt kì và còn nhiều nhân vật khác:​

    2. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương mở đầu: Nhất Xuống địa ngục và xuyên , ngươi chọn .

      editor: nhimnhinhanh

      Diêm Vương trong đại điện

      Tiểu Diêm vương gia nằm sấp dựa vào bàn dễ dàng nhận thấy trong có chút khốn đốn, khép hờ đôi mắt liếc xuông dưới bàn"Mới mẻ xuất " -tiểu quỷ hồn.

      "Bản tôn cho ngươi cơ hội lần xuyên qua. . . . . ." Tiểu Diêm Vương lười biếng giơ ngón tay lên cố ý nhắc nhở: "Tốt nhất miễn bàn điều kiện."

      ". . . . . ." Thu đào đôi"mắt hoa đào" nhìn chằm chằm soái ca trước mặt, nắm tay chặt mà kiên định trả lời: "Ta, nghĩ xuyên qua a."

      Tiểu Diêm Vương ngẩn người: "Vì sao?"

      Thu đào vặn hai bàn tay, cười tủm tỉm mà ngẩng đầu lên : "Nhân gian có ai đẹp trai nghiệt như Diêm Vương . . . . ."

      ". . . . . ." Ngươi đẹp trai nghiệt. Tiểu Diêm Vương nghe xong mấy lời này ho vội mấy tiếng rồi ngồi dậy, nhìn thu đào mà "Sinh tiền hồ sơ"(nhím: ý là lý lịch của thu tỷ khi còn sống nha) tùy ý nhìn nàng: "Ngươi sinh tiền làm nhiều việc xấu, nếu nguyện xuyên qua, ta sẵn sàng đưa ngươi xuống tầng thứ nhất của Địa Ngục."

      Thu đào mở to nhìn Diêm Vương"Liếc mắt đưa tình" . . . . . ."Tầng thứ nhất làm cái gì?"

      "Khi còn sống ngươi, gây chia rẽ mọi người, phỉ báng người ta, miệng lưỡi trơn tru, biện bạch xảo quyệt, dối gạt người. Sau khi xuống tầng thứ nhât của Địa Ngục ngươi bị rút lưỡi, tiểu quỷ đó mở miệng ngươi ra, dùng kìm sắt kẹp lấy đầu lưỡi, rồi từ từ từng chút mà rút ra, rồi kéo dài, . . . . . . . Sau khi rút lưỡi, ngươi thành cây vạn tuế Địa Ngục.(nhím: chả biết là gì)" Tiểu Diêm Vương chậm rãi giải thích xong, khỏi nhìn Thu Đào vài lần: "Ngươi cư nhiên xạo hai ba câu suýt nữa gây ra án mạng, lợi hại lợi hại . . . . . ."

      Thu Đào che miệng giống như bảo vệ lưỡi mình nhất thời lùi xuống dưới ba bước, lắp bắp : "Vẫn là thế, xuyên qua ——"

      Tiểu Diêm Vương cơ hồ rất hài lòng với câu trả lời của nàng: "Bảy trăm năm trước đất trời loạn thế, đạo tặc hoành hành, võ lâm rung chuyển, lên đường nhớ cẩn thận."

      đợi thu cây đào thêm vài câu nhanh như chớp đưa nàng , "Vèo" ——
      Phong nguyet thích bài này.

    3. Vũ Nguyệt Nha

      Vũ Nguyệt Nha Well-Known Member

      Bài viết:
      1,497
      Được thích:
      1,631
      Chương 1: Xuống địa ngục hoặc xuyên qua, ngươi chọn một

      đại điện Diêm Vương

      Tiểu Diêm vương gia cúi đầu xuống bàn án tất nhiên có chút mệt mỏi, nửa nheo mắt vừa liếc nhìn tiểu quỷ hồn “vừa mới ra lò”.

      “Bản tôn cho ngươi cơ hội xuyên qua. . . . . .” Tiểu Diêm Vương lười biếng giơ lên ngón tay nhắc nhở: “Tốt nhất miễn bàn điều kiện.”

      “. . . . . .” Thu Đào đôi “mắt hạnh” nhìn chằm chằm soái ca trước mắt, rất nhanh nắm tay kiên định trả lời: “Ta, thích xuyên qua.”

      Tiểu Diêm Vương ngẩn người: “Vì sao?”

      Thu Đào chà xát chà xát lòng bàn tay, cười híp mắt ngẩng đầu lên: “Nhân gian có Diêm Vương suất nghiệt như vậy. . . . . .”

      “. . . . . .” Ngươi mới là nghiệt. Tiểu Diêm Vương vội ho tiếng ngồi dậy, mở ra “Sinh tiền hồ sơ” (hồ sơ lúc còn sống) của Thu Đào tùy ý nhìn nhìn: “Ngươi lúc còn sống việc xấu loang lổ, nếu muốn xuyên qua, tới Địa Ngục tầng báo tên .”

      Thu Đào chớp chớp mắt to nhìn Diêm Vương “liếc mắt đưa tình”. . . . . .”Tầng thứ nhất làm cái gì?”

      “Phàm lúc còn sống, châm ngòi ly gián, phỉ báng hại người, miệng lưỡi trơn tru, xảo ngôn bừa, dối gạt người. Sau khi bị đánh tới Địa ngục rút lưỡi, tiểu quỷ mở miệng người này ra, dùng kìm sắt kẹp lấy đầu lưỡi, dùng sức rút ra, phải lúc là nhổ xong, mà là kéo lâu, chậm kéo. . . . . . . Sau khi nhập Địa ngục tiễn đao (tên đao), tới Địa ngục thiết thụ (sắt nóng).” Tiểu Diêm Vương chậm rãi giải thích, khỏi nhìn Thu Đào vài lần: “Ngươi lại hai ba câu suýt nữa gây ra án mạng, lợi hại. . . . . .”

      Thu Đào che lưỡi nhảy lùi lại ba bước, nhất thời lắp bắp : “Hay là xuyên, xuyên qua ——”

      Tiểu Diêm Vương có vẻ rất hài lòng với câu trả lời của nàng: “Bảy trăm năm trước loạn thế, đạo tặc hoành hành, võ lâm rung chuyển, cẩn thận.”

      đợi Thu Đào thêm vấn đề gì nữa, “vù” tiếng ——

      ※※ ※

      luồng sáng xẹt qua, Thu Đào đột nhiên mở mắt ra. . . . . . Những đồ dùng bằng gỗ tử đàn cổ xưa đập vào mắt, nàng cảm thấy luồng khí nóng thổi bên má, còn mang theo ẩm ướt. . . . . . Thu Đào từ ánh sáng nhìn thấy bộ lông vàng óng đưa lưỡi ra . . . . . . Mẹ ơi! Là con hổ ——

      Tại sao lại xuyên qua tới vườn bách thú thế này? Ô ô.

      Nàng sợ tới mức hai chân đạp cái. . . . . . Đơ người ngay tại chỗ.

      Con hổ —— Đậu Hoa. Phát nàng tỉnh, nó lắc lắc cái mông béo ra khỏi phòng, trong viện có tiếng va chạm liên tiếp của đao thương kiếm kích, Đậu Hoa mở cái “miệng to như chậu máu” cắn chuôi kiếm của lão già tha về hướng phòng ——

      Lão già bị dắt , lẩm bẩm: “Nữu Nữu tỉnh rồi?”

      Đậu Hoa gầm tiếng ý bảo: chính thế.

      Lão già hai mắt tỏa sáng, tràn đầy sinh lực chạy vào phòng, chỉ thấy khuê nữ tứ chi dán lên tường, cả người cứng ngắc.

      “Ơ kìa, Nữu Nữu, Nữu Nữu, khuê nữ bảo bối . . . . . .” Lão già dùng hết sức bình sinh “gỡ” được khuê nữ từ tường xuống, để nàng nằm xuống hai tay vỗ mặt nàng. . . . . .”Lốp bốp!” . . . . . .”Cách cách!” . . . . . .”Khuê nữ tỉnh lại——”

      “. . . . . .” Thu Đào vẫn cảm thấy hơi thở của lão hổ bên cạnh, nhưng nàng bị lão già khọm khẹm này tát cho nổ đom đóm mắt, nàng nhịn được nữa bật dậy, tay cầm cổ áo lão đầu vung về phía cửa. . . . . . Chỉ thấy lão đầu “vèo” tiếng phi luôn ra ngoài, sau đó là mấy tiếng kêu gào thảm thiết, thanh càng ngày càng xa. . . . . .

      Lại nghe thấy ngoài cửa truyền đến ồn ào huyên náo, hình như bầu khí tràn ngập khủng hoảng “Nghe tin sợ mất mật”——

      “Tổng tiêu đầu, tổng tiêu đầu! Người già rồi cố chịu đựng ——”

      “Nhất định là Nữu Nữu tỉnh rồi, mọi người mau lui ——”

      “. . . . . .” Thu Đào nghiêng đầu nhìn thấy con hổ lớn, cũng chẳng đợi nàng lớn tiếng kêu cứu, con hổ xẹt phát nhảy ra khỏi phòng

      Thu Đào theo bản năng sờ sờ khuôn mặt, lại mở hai bàn tay ra xem xét. . . . . . Trước mắt đôi tay này vừa vừa mịn, sao lại ném được người to lớn dưới trăm cân bay ra khỏi phòng được? . . . . . . Uh! Nhất định là mình bị chọc cho tức giận quá mức, cho nên mới bộc phát thôi!

      Nếu xuyên qua, đương nhiên quan tâm nhất chính là khuôn mặt, nàng nhảy xuống giường đến trước gương đồng, tới khi nàng nhìn mình trong gương. . . . . . Khuôn mặt vốn có biểu tình gì lập tức biến thành co rúm giật giật, Thu Đào ném gương đồng, kinh hoàng, hô to: “. . . . . .”

      thanh.

      Nàng chuyển động quai hàm, lại hô!

      “. . . . . .” . . . . . . Sao lại sao lại. . . . . . thanh.

      Thu Đào thở hổn hển chưởng đập lên mặt bàn, chỉ nghe mặt bàn phát ra thanh “răng rắc”, nàng lui về phía sau vài bước, cái bàn từ chính giữa vỡ thành hai nửa, kiên trì được lúc, rồi đổ lệch về hai bên. . . . . .

      Thu Đào há mồm thở ra hơi, nhàng giơ hai tay lên. . . . . . Thân thể này phải là, biết Thiết Sa Chưởng? tuyệt nha. . . . . .

      Nàng lau nước mắt ngồi lại giường, run run sờ sờ vết sẹo mặt má. Vết sẹo này quá là dữ tợn rồi, từ mắt trái kéo dài đến tận khoé miệng, đem khuôn mặt hoàn hảo chi làm hai nửa đáng sợ.

      Thu Đào nản lòng thoái chí tựa vào giường càng nghĩ càng thương tâm. . . . . . Xuyên qua thành bộ dạng như vậy làm sao tìm soái ca đây, sức lực còn khoẻ hơn trâu, nhẽ là quái thai sao? Ô ô, còn bằng ở lại Địa ngục. . . . . . Nước mắt xoạch xoạch chảy như mưa.

      Chỉ chốc lát sau

      Có lẽ là nước mắt làm ướt khuôn mặt, nàng hình như cảm thấy vết sẹo có chút. . . . . . mềm nhũn?

      Thu Đào ôm hy vọng nhặt gương đồng lên, phát góc vết sẹo “bong ra”. Nàng giơ hai ngón tay cẩn thận từng li từng tí chạm , khuôn mặt có chút tê đau, nhưng mà nhe răng nhếch miệng cũng kêu ra tiếng, nàng lúc này chỉ yên lặng cầu nguyện, đừng có bong ra cả khuôn mặt, sau đó phát mình là nam nhân, nàng đúng là phải đập đầu chết thôi.

      . . . . . . Đợi “vết sẹo giả” buồn nôn mặt từng chút từng chút gỡ xuống, nàng thấp thỏm giơ gương đồng lên xem xét. . . . . . Mừng quá, sặc! Chủ nhân thân thể này bị bệnh chắc? Kỳ bộ dạng cũng tệ lắm, làm gì mà chà đạp khuôn mặt mình thế chứ.

      Lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân “tập tễnh” của lão đầu vừa nãy ——

      “Nữu Nữu, cha lớn tuổi rồi, chịu nổi rèn luyện thân thể như vậy đâu, làm lão già khọm ta mệt rã rời rồi, ai a a. . . . . .”

      Thu Đào vội vàng đem “vết sẹo” dán lại chỗ cũ, lấy từ bàn tờ giấy, cầm bút lông viết lên giấy vài chữ khó coi: xin người kể lại ràng những chuyện trước khi ta tỉnh lại.

      Lão đầu râu bạc nghiêng đầu: “Khuê nữ, đầu con bị đập hỏng luôn rồi à?” Lão đầu nước mắt tuôn rơi vỗ đùi: “Ta đừng để đầu quả dưa đập lung tung, đừng để bị thương, đừng để bị va chạm, giờ hay rồi đập cái biến thành ngốc luôn, ai ai. . . . . .”

      “. . . . . .” Thu Đào xấu hổ há hốc mồm, xem ra thân thể này thí nghiệm thành công phương pháp “đập đầu chết luôn” rồi.

      Lão đầu vừa mới lau nước mắt chuẩn bị , từ ngoài cửa vọt vào thân ảnh trẻ trung tuấn. Lão đầu thấy muốn tiến lại gần, nhấc gậy ngăn trước người nam nhân đó, tinh thần vô cùng phấn chấn bĩu môi: “Phản rồi Mộ Giai Kỳ ngươi, lại dám xuống núi? ! Thối thổ phỉ nhà ngươi cách xa xa khuê nữ nhà ta chút, thích đùa giỡn khuê nữ nhà ai đùa giỡn , cút ngay lập tức ——” lời còn chưa dứt, lão đầu giơ gậy lên nện vào đầu nam nhân đánh lia lịa ——

      Mộ Giai Kỳ là tên của nam nhân này, luồn lên nhảy xuống tránh gậy, mặt mũi xán lạn cười: “Nữu Nữu ta tới thăm nàng.”

      “. . . . . .” Thu Đào nhất thời bị nụ cười của Mộ Giai Kỳ làm chói mắt, tay phải vịn vào tường. . . . . . Xuyên qua gặp soái ca!

      Thu Đào cầm lấy cổ áo lão đầu, hai chân lão đầu lập tức khua khua trong khí, lão hai chân đạp đạp khuyên bảo: “Khuê nữ à, con ngàn vạn lần đừng bị mắc lừa, tiểu tử này chính là đại củ cải hoa tâm (đa tình), con suýt chết lần rồi, Nữu Nữu. . . . . .” Lời còn chưa dứt, lão đầu bị nàng vứt ra khỏi cửa, vô tình đem “cha ruột” nhốt luôn ngoài cửa.

      Thu Đào sửa sang lại quần áo, túm túm bím tóc, chắp tay trước ngực dịu dịu dàng dàng nhìn soái ca mắt chớp chớp. . . . . . Mau tới đùa giỡn ta
      Phong nguyetHale205 thích bài này.

    4. Vũ Nguyệt Nha

      Vũ Nguyệt Nha Well-Known Member

      Bài viết:
      1,497
      Được thích:
      1,631
      Chương 2: Xuất môn vì gặp sắc lang

      Mộ Giai Kỳ thấy Thu Đào từng bước từng bước tới gần, nụ cười mặt dần dần tắt ngấm, lặng lẽ nghiêng đầu, khó khăn lắm lời mới thốt ra từ cổ họng. . . . . .”Nàng, nàng nguyện ý gả cho ta sao?”

      Lời này vừa ra, vô số hoa đào trong lòng Thu Đào từng đoá từng đoá nở rộ, nàng ngẩng đầu mơ mộng

      . . . . . . Nữ nhân xuyên qua đều cùng tiểu soái ca kết hôn, từ nay về sau được sống cuộc sống ăn ngon mặc đẹp hạnh phúc!

      Mộ Giai Kỳ thấy nàng vẻ mặt quái dị, cúi đầu nhìn nhìn, nhìn rồi khiếp đảm hét lên tiếng, mà khi Thu Đào ngoái đầu nhìn chăm chú theo bản năng nhắm mắt lại, giống bộ dáng ban ngày gặp quỷ.

      Thu Đào xấu hổ uốn éo, dứt khoát gật đầu, bộ dáng nàng giờ tôn vinh bậc này, có thể gả phải là dễ, huống chi người này bộ dạng còn rất đẹp mắt, hì hì.

      Mộ Giai Kỳ tin nổi tròn xoe mắt, vuốt vuốt tóc xác định lại: “Nữu Nữu này. . . . . . Nàng, nàng muốn thế?”

      Thu Đào tặng cho nụ cười như đoá hoa mới nở, lại tiến về phía trước từng bước từng bước làm Mộ Giai Kỳ bị dồn ép sát vào tường, nàng nhắm mắt lại chu miệng lên. . . . . . I do!

      “. . . . . .” Mộ Giai Kỳ vẫn nhúc nhích dán người vào tường, Mộ Giai Nam chết tiệt! Vì sao lại bắt đệ đệ ruột thịt phải hoàn thành cái nhiệm vụ “tàn ác vô nhân đạo” thế này chứ? trong lòng kêu gào: ai tới cứu , muốn thú ngưu, tiểu, nữu vừa xấu vừa khoẻ thế này!

      Ngay lúc này: “Bịch” tiếng ván cửa bị búa đập đổ ——

      Ngưu Đại Ngưu, cũng chính là cha ruột của Ngưu Tiểu Nữu, cũng chính là lão đầu vừa rồi bị ném ra khỏi cửa. Kinh hoàng nhìn tư thế mập mờ của hai người, đầu tiên là hít vào ngụm khí lạnh, ngay sau đó giơ búa lên đập tới chỗ Mộ Giai Kỳ, Mộ Giai Kỳ mượn cơ hội thoát khỏi “phạm vi phi lễ” của Thu Đào, còn ném tới chỗ Ngưu Đại Ngưu ánh mắt cảm kích, cuống cuồng nhảy ra khỏi cửa, chắp tay vừa chạy vừa : “Nếu Ngưu tiêu đầu muốn, vãn sinh xin được cáo lui trước ——” xong, nhanh như gió biến mất thấy bóng dáng tăm hơi.

      “. . . . . .” Thu Đào lập tức đuổi theo ra tận cửa, năm ngón tay giơ trong khí, đầu quả dưa nhìn bốn phía xung quanh, trong mắt nàng còn có tia ai oán: vị hôn phu của ta, chàng đâu rồi? . . . . . .

      Ngưu Đại Ngưu thấy khuê nữ như người háo sắc nhìn cái sân trống rỗng, thở dài sâu kéo nàng vào phòng, Thu Đào kiên nhẫn lắc lắc cổ tay, soái ca chạy mất dạng hả? Đều do lão đầu này nhiều chuyện.

      Ngưu Đại Ngưu tận tình khuyên bảo, Thu Đào rốt cục cũng chịu ngồi xuống nghe kể chuyện trước kia ——

      Ngưu Tiểu Nữu là tên của nàng sau khi xuyên qua, cha gọi là Ngưu Đại Ngưu, có thể nhận ra “cha ta” trình độ văn hoá cao.

      Ngưu Tiểu Nữu năm nay mười tám tuổi, ở thành này xem như là lỡ , nhưng Ngưu Đại Ngưu là tổng tiêu đầu nổi tiếng trong thành, thủ hạ dưới trăm tiêu sư, trắng ra, công việc của bọn họ, chính là thay nhà có tiền đưa hàng “chuyển phát xuyên quốc gia” .

      Tục ngữ , rừng lớn chim nào cũng có, mà Ngưu Đại Ngưu quanh năm lại lại giang hồ đối với nhân thế hiểm ác hiểu hơn ai hết, mẫu thân của Ngưu Tiểu Nữu chết sớm, để lại tai hoạ là đứa con duy nhất này, Ngưu Đại Ngưu lòng cho rằng, người tâm địa thiện lương nhìn tướng mạo, tin chắc khuê nữ phải che tướng mạo xinh đẹp “như hoa” mới tìm được đúng ý trung nhân.

      Thu Đào hừ lạnh tiếng, ngờ đầu sỏ gây chuyện lại là “cha ruột”? . . . . . . có vẻ ngoài dễ nhìn sao thấy được nội tâm đẹp.

      Dù sao, làm Ngưu Đại Ngưu bất ngờ, Ngưu Tiểu Nữu trời sinh thần lực (có sức mạnh ghê gớm), năm tuổi nhấc được cả thùng nước to. Mười tuổi cùng bạn bè chơi đùa, đánh con trai nhà láng giềng mười lăm tuổi gãy xương. Mười lăm tuổi, tay nâng được vật nặng ba bốn trăm cân dễ dàng, mười tám tuổi qua mấy năm lại càng kinh khủng hơn, hai tay đeo thêm vật nặng năm sáu trăm cân vẫn hoạt động thoải mái, có thể đệ nhất đại lực thần nữ (nữ nhân sức mạnh kinh người đệ nhất) của kinh thành, tin tức này truyền mười mười truyền trăm, ngoài ra cha nàng còn phao tin Ngưu Tiểu Nữu bề ngoài xấu xí, mặc dù Ngưu gia gia tài bạc vạn địa vị hiển hách, cũng chẳng có người nào tới cửa cầu hôn.

      Về phần Mộ Giai Kỳ xuất cũng phải là ngẫu nhiên, mà vấn đề ở chỗ, Mộ Giai Kỳ là sơn tặc, đại ca ruột của Mộ Giai Kỳ là Mộ Giai Nam đều là sơn tặc, bọn họ đều ở núi cướp bóc, bắt cóc thương nhân ngày qua ngày rất tiêu dao tự tại. Mà Ngưu Tiểu Nữu bỗng dưng tâm huyết trào dâng, muốn làm hiệp nữ, mỗi ngày đều đối nghịch với sơn tặc, sơn tặc thứ nhất muốn đối đầu với lực lượng hùng hậu của Ngưu tiêu đầu, thứ hai phần lớn bọn sơn tặc đánh lại Ngưu Tiểu Nữu, bên người nàng còn có “bảo tiêu” Đậu Hoa. Vì thế, chưa đầy tháng, bọn sơn tặc đối với danh hiệu Ngưu Tiểu Nữu vừa nghe sợ mất mật. . . . . . Cho nên mới phát sinh ra màn “cầu hôn” vừa rồi.

      Ngưu Tiểu Nữu”đập đầu chết luôn” vì thể chịu nhục, Ngưu Đại Ngưu , Mộ Giai Kỳ hôn Ngưu Tiểu Nữu cái, Ngưu Tiểu Nữu có vẻ là muốn sống nữa, cuối cùng cũng chẳng ai biết, Ngưu Đại Ngưu cũng tận mắt nhìn thấy.

      Gì? Mới hôn cái tự sát, nàng này đúng là nghĩ quẩn.

      Thu Đào hai tay chống cằm, xuyên qua tới thân thể này nghĩ nghĩ lại cũng phải là có ưu điểm, ít nhất bị đói khát, nhưng mà câm cộng với đại lực sĩ, muốn làm thặng nữ (nữ nhân muốn lấy chồng) cũng khó, vẫn nên chạy tìm nam nhân nào gả luôn thôi.

      Nghĩ là làm, Thu Đào phẫn hận vỗ bộp cái lên bàn, “Răng rắc” . . . . . . Ngưu Đại Ngưu lập tức bật dậy chạy ra khỏi cửa: “Cha gọi người làm cho con chút gì để ăn, con cứ nghỉ ngơi trước xong, Ngưu Đại Ngưu vội vàng chạy khỏi khuê phòng “uy lực bắn ra bốn phía” của khuê nữ.

      . . . . . . có xấu nữ nhân chỉ có lười nữ nhân, Thu Đào nhíu mày, trước tiên đem “vết sẹo giả” vứt . Lúc này, truyền đến tai tiếng đánh nhau dứt, nàng hai tay khoanh trước ngực đến gần cửa. . . . . . Nhìn thấy đầy sân toàn nam nhân luyện công, cao thấp mập ốm, người nào cũng có, Thu Đào mắt sáng rực, đều là nam nhân, gần trong gang tấc thế này còn sợ ai lấy sao? Ha ha.

      Mọi người đều chăm chú luyện công, chẳng ai chú ý tới tồn tại của Thu Đào, cũng có thể là, cố ý thấy tồn tại của nàng.

      Thu Đào cứ như dạo trong siêu thị to, chậm rãi bước xuyên qua các tiêu sư, khi nàng nhìn thấy nam nhân trẻ tuổi trắng nõn đứng lại nữa, nghiêng đầu cười. . . . . . Tiêu sư động tác ngừng lại, kinh ngạc nhìn tiểu mỹ nữ xa lạ trước mặt, đầu tiên là mắt sáng long lanh, nhưng sau khi nhìn người đến là ai, tiêu sư khiếp đảm lùi về phía sau ngửa cổ: “Đại tiểu thư, khuôn mặt người biến thành đẹp rồi . . . . . .”

      Thu Đào rất hài lòng với phản ứng của , nàng biết mà, khuôn mặt chính là tiền vốn bỏ ra để lập gia đình, nàng rút từ phía sau giơ lên tờ giấy “bá” tiếng, giấy có mấy chữ viết bằng bút lông xiên xiên vẹo vẹo —— Hi, thành thân chưa?

      Tiểu tiêu sư ngây người chớp chớp mắt vài cái, thấy đại ổn, gật đầu lia lịa như giã tỏi: “Tiểu nhân có nương tử được chỉ hôn! Sang năm cưới vào cửa, , sáu tháng nữa cuối năm lấy luôn!”

      “. . . . . .” Thu Đào ủ rũ buông mắt xuống còn dáng vẻ tươi cười, cầm “giấy chiêu phu” (giấy tuyển chồng) tiếp tục chọn lựa đàn ông độc thân. . . . . . Nhưng mà, nàng đến trước mặt nam nhân nào, nam nhân ấy liền lập tức trưng ra mặt quỷ “miệng lệch mắt nghiêng”, cả khuôn mặt vặn vẹo tâm tư khủng hoảng. Thậm chí, có người còn té ngã chạy trối chết.

      Thu Đào hết vong lớn chẳng có thu hoạch gì, nàng chán nản xoa xoa cái lưng mỏi nhừ, mặc dù khôi phục dung mạo vẫn chẳng có ai dám tiếp cận nửa bước, xem ra Ngưu Tiểu Nữu thành “tiếng xấu muôn thuở” rồi, nàng ngáp cái. . . . . . được, ngày mai phải ra ngoài thành “Taobao” thôi. (Taobao web mua sắm lớn của TQ, giống ebay)

      ※※ ※

      “Nữu Nữu. . . . . . Con thực muốn ra ngoài sao? Suy nghĩ kỹ lại chút có được ?” Ngưu Đại Ngưu yên lòng đứng ở cửa, mày nhíu chặt, thấy khuê nữ vẽ mày vẽ mắt lúc lâu. . . . . . là, trang điểm xinh đẹp, khẳng định rước về tên háo sắc, ai, con lớn giữ được, vội vàng lập gia đình để phải ở với lão đầu này đây mà.

      Thu Đào thèm quay đầu lại cắm đầu cắm cổ , cóc ba chân khó tìm, mỏi cả chân, nàng vẫn chưa tìm được tiểu bạch kiểm nào vừa trẻ trung vừa tuấn. (tiểu bạch kiểm: tên mặt trắng)

      Ngưu Đại Ngưu xoay người lau từng giọt nước mắt chua xót, cái này gọi là vỏ quýt dày có móng tay nhọn, Ngưu tiêu đầu trước mặt người khác là vẻ uy nghiêm khí phách tôn quý, ở trước mặt khuê nữ hình như vĩnh viễn cũng có tư thế, dù sao vẫn nỡ để khuê nữ lập gia đình. . . . . . Ngưu Đại Ngưu bỗng nhiên tròng mắt lay động như vừa nghĩ ra chủ ý ngu ngốc gì đó, tặc lưỡi cười cười chạy về hậu viện làm công tác “chuẩn bị” . . . . . . Xem ai dám cưới ngươi, ha ha.

      Thu Đào ăn mặc như hoa Hồ Điệp bước ra khỏi Ngưu phủ, đường phố phồn hoa đông đúc làm nàng chấn động. . . . . . Câm cũng chẳng sao, ta còn có ánh mắt với động tác bù lại, bắt chước “tư thế thanh tao” phong tình vạn chủng!

      Nàng vừa mới ra cửa vài bước chú ý tới quán bán quạt, nhớ tới nữ nhân cổ đại đều cầm trong tay cầm quạt lụa xấu hổ che nửa mặt. Nàng mím môi cười, vừa vừa nhảy tới quán đó. Chủ quán thấy khách đến, vẫn chưa nhận ra người này là Ngưu gia đại tiểu thư, thái độ rất nhiệt tình, chủ quán lấy ra mấy chiếc quạt lụa tinh tế từ trong rương để Thu Đào tùy ý chọn lựa, vừa định mở miệng giới thiệu, bỗng chú ý tới quái vật khổng lồ phía sau khách, lập tức đánh giá Thu Đào từ xuống dưới, khúm núm lắp bắp : “Hoá ra là Ngưu, Ngưu Đại tiểu thư, ha ha, thất lễ thất lễ. . . . . .” Chủ quán vừa vừa đưa hết mấy chiếc quạt lụa đến trước mặt Thu Đào, đưa tay lau mồ hôi lạnh cúi người chào thấp: “Đều tặng, đều tặng cho người hết, quán này của tiểu nhân chịu nổi chưởng đâu, mời thong thả”

      “. . . . . .” Thu Đào theo bản năng nhìn lại mình, thay đổi bộ dạng hoàn toàn mà vẫn bị nhìn ra thân phận sao? Chẳng lẽ toàn thân nàng toả ra quầng sáng độc “Vua khoẻ chuyên phá hoại” sao?

      Nàng càng nghĩ càng thấy giận, tự chủ được nhấc quạt lên: “Ba ” tiếng, cây quạt lớn đứt thành ba đoạn, chủ quán nuốt nuốt nước bọt, nhàng đem quầy hàng “mong manh” kéo về phía sau.

      Thu Đào ném xác cây quạt, quay người tiếp tục về phía trước, hồn nhiên biết sau lưng tầm mười thước “tiểu sủng vật” nhìn mình chằm chằm, nàng chỉ cảm thấy bất kể là nam nữ già trẻ trai đều vẻ mặt hoảng sợ đường vòng, cứ như nàng là con heo cúm mang trong mình vi rút lây bệnh vậy.

      Thu Đào nghiêng nghiêng đầu cảm thấy có gì đó đúng, nàng đột nhiên quay đầu nhìn lại, vừa vặn phía sau trống chẳng có gì khác thường. Chớp mắt nàng quay đầu lại lần nữa. . . . . . thấy thân hình Đậu Hoa uyển chuyển chui ra từ quầy hàng bên đường.

      Đậu Hoa —— là con Tây hổ hình thể bé, thân nó đại khái dài chừng mét, trọng lượng ước chừng trăm tám mươi cân. Là Ngưu Tiểu Nữu năm đó chơi đùa trong rừng vô ý nhặt về con hổ con, hổ mẹ bị thợ săn giết chết, mà trước khi chết cũng sinh hạ được hổ con, mà từ ngày bắt đầu nuôi nấng, Đậu Hoa coi Ngưu Tiểu Nữu hiền lành dịu dàng là hổ mẹ rồi.

      Nhắc tới cũng thấy kỳ lạ, Đậu Hoa cực kỳ thông thái, hình như toàn bộ lời của con người đều nghe hiểu, mà Ngưu Đại Ngưu tiêu đầu, trong mắt nó chính là cha của hổ mẹ, mà Ngưu Đại Ngưu dặn dò nó sau Ngưu Tiểu Nữu tấc cũng được rời, còn cảnh cáo Đậu Hoa, nếu theo dõi thất bại, làm việc xong, hổ mẹ chắc chắn vứt bỏ nó, cho nên Đậu Hoa sao dám chậm trễ làm việc.

      Trước kia, Ngưu Tiểu Nữu mỗi ngày đều nghênh ngang giữa đường cùng con hổ, sớm trở thành bức tranh kinh hãi, biết Ngưu Tiểu Nữu sao, chỉ cần chỗ nào có Đậu Hoa ở đó nhất định có bóng dáng của Đại lực thần nữ.

      . . . . . .

      Thu Đào trong thành dạo tới tận trưa, chỉ có ba người tiến lại gần, tin tốt là cả ba người đều thuộc giới tính nam, chiêu mộ được ba người: già, trung niên với thiếu niên. Tin xấu là, lão ăn mày tới xin tiền, trung niên từ quê lên hỏi đường, bé trai nhờ nhặt quả cầu dưới chân.

      Nàng ủ rũ quay về Ngưu gia. . . . . . Mới được vài bước, đường phố bỗng truyền đến tiếng xe ngựa ồn ào náo động, nàng vô tình ngẩng đầu lên. . . . . . Chỉ thấy con ngựa trắng chạy như điên đường, đụng hết các quầy hàng hai bên đường nghiêng trái nghiêng phải, dân chúng người nào cũng chạy trối chết. . . . . . Mà người ngồi lưng ngựa thấy đứng ngây ngốc giữa đường, vội vàng hét lớn tiếng: “Mau tránh ra ——”

      Thu Đào mắt mở to kinh hoàng, tận mắt nhìn thấy mình với đầu ngựa chuẩn bị KISS, nàng nhắm mắt lại vươn hai tay ôm lấy đầu, đúng lúc đó Đậu Hoa nhảy ra từ ngõ , gầm lên tiếng, dùng đầu hổ hất Thu Đào ra chỗ khác trước khi đụng phải xe ngựa ——

      Con ngựa hình như thấy mãnh hổ chặn đường lại càng kinh hoảng hơn, nhưng kịp hãm lại vó ngựa, chỉ nghe tiếng vang kinh thiên động địa, con ngựa trắng cùng Đậu Hoa đều kêu tiếng thảm thiết, cùng bay về phía sau. . . . . .

      Thu Đào bị trận thất điên bát đảo đụng vào tường, bên tai truyền đến tiếng than thở của người dân vây đến xem, máu đỏ tươi chậm rãi chảy ra, Thu Đào chen vào giữa, xuyên qua kẽ hở thấy được con hổ nằm rạp mặt đất. . . . . .

      Dân chúng líu ríu nghị luận, nhưng ai dám tới gần nửa bước

      “Đây là con hổ của Ngưu Đại tiểu thư, nhìn đầu hổ ngừng chảy máu, xem ra cứu được rồi, ai.”

      “Nóng lòng cứu chủ, đúng là có linh tính mà.”

      . . . . . . Thu Đào lập tức tỉnh táo lại, nàng lúc ấy chỉ cảm thấy lực đẩy rất lớn giúp mình tránh khỏi vó ngựa, là con hổ kia cứu nàng.

      Thu Đào vội vàng xông vào giữa đám người. . . . . . Trước mắt ngoại trừ màu đỏ vẫn chỉ có màu đỏ, mà Đậu Hoa nằm giữa vũng máu, hô hấp nặng nề. Thu Đào tự chủ nước mắt chảy xuống, vết thương ùng ục phun máu, nàng quỳ rạp xuống trước Đậu Hoa, vội vàng xé váy băng lại đầu hổ, kêu ra tiếng, khóc cũng ra tiếng, chỉ có nước mắt bất lực rơi xuống. . . . . .

      Đừng chết đừng chết, ô ô, ai tới cứu cứu hổ con, ô ô. . . . . .

      Cách đó trăm thước con ngựa trắng ngã ở bên vệ đường, đùi ngựa bị đầu hổ đụng gãy, mà người cưỡi ngựa bị hất bay lên mái hiên, lắc lắc đầu nhìn xuống đám đông toàn đầu là đầu, ánh mắt cuối cùng dừng ở con hổ người đầy máu cùng vị nương khóc, vội vàng ra lệnh: “Người có phận nhanh chóng lui ra phía sau cho bổn vương.”
      Hale205 thích bài này.

    5. Vũ Nguyệt Nha

      Vũ Nguyệt Nha Well-Known Member

      Bài viết:
      1,497
      Được thích:
      1,631
      Chương 3: Núi có sơn tặc là chuyện thường tình

      Lời vừa dứt, dân chúng đều kinh ngạc nhìn nam nhân trẻ tuổi đứng mái hiên, sau đó im lặng lui sang hai bên đường quỳ xuống đất hành lễ. Người này chính là vị hoàng tử được ca tụng bình dị nhất vương triều- thất vương gia Tống Hàn Nho.

      Dường như ai tưởng tượng được người cưỡi ngựa làm loạn cả khu phố lại là .

      Thu Đào nâng đôi mắt đầy lệ, thấy tên đầu sỏ đứng mái hiên loay hoay, vừa tìm cách leo xuống, vừa an ủi Thu Đào: “ nương đừng lo lắng, bổn vương nhất định giúp nàng cứu sống con hổ này”.

      Thu Đào tay nắm chặt thành nắm đấm rắc rắc run run, đồ bỏ ! Tay chân vụng về còn dám cưỡi ngựa lao bừa phố, mái nhà còn xuống được còn cái gì võ lâm hảo hán, đúng là bọn giết người (ví với những người chuyên đàn áp và giết hại nhân dân) kém cỏi!

      Nàng thấy người này chậm rì rì từ mái hiên bò xuống, nổi giận đùng đùng về phía trước, lời nào! chưởng nện vào ngực Tống Hàn Nho… Chỉ vào mũi nhưng chữ cũng mắng được, còn dân chúng xung quanh đột nhiên vô cùng hoảng sợ chạy vội , vừa chạy vừa la: Ngưu tiểu thư muốn giết Thất vương gia, mọi người chạy nhanh còn giữ được mạng.

      Tống Hàn Nho dường như bị quyền đánh cho mờ mịt, nhưng phải bị đánh đến hồ đồ luôn, mà là chưa kịp phản ứng. Lưng đập mạnh vào vách tường, xương ở ngực tê rần, ngụm máu tươi dâng lên cổ họng…Hả? này sức lực ghê gớm.

      Mà lúc này, đội hộ vệ hoàng gia của Tống Hàn Nho hoả tốc chạy đến. Dường như ai cũng choáng váng, cái đầu tiên đập vào mắt là “Hãn Ngọc Bạch Mã” thành tàn phế, giữa đường còn có con hổ máu chảy thành sông, lại thấy Thất vương gia Tống Hàn Nho miệng phun máu tươi, trước mặt là lửa giận ngút lên tận trời chỉ vào Thất vương gia… Đội hộ vệ lập tức thuần thục áp Thu Đào xuống đất, đội trưởng đội hộ vệ rút kiếm ra đặt cổ Thu Đào: “Điêu dân to gan, cả gan phạm thượng bất kính với Thất vương!”

      Tống Hàn Nho do ngực đau nên lời, đành phải ra hiệu thị vệ buông tay, nhưng chẳng chờ ra lệnh, Thu Đào khẽ đảo cổ tay vật thị vệ ngã lăn ra đất… Nàng tức giận tới mức kiềm chế được mà bật người dậy, lúc này mới nhớ tới thân thể này trời sinh có thần lực, mà chuyện quan trọng nhất bây giờ là cứu lão hổ, nàng vội vàng chạy tới trước Đậu Hoa. Bọn thị vệ thấy nàng có võ công, đồng loạt rút kiếm bảo hộ chủ tử… “Để nàng ”. Tống Hàn Nho đặt tay lên ngực giọng ra lệnh, sau đó dặn dò đội trưởng đội hộ vệ: “Mau tìm thú y cứu chữa con hổ”.

      Thu Đào hít sâu hơi, hai tay nâng lên… lại dễ dàng bế bổng được thân thể Đậu Hoa, nàng ngạc nhiên mừng rỡ hơi cười, sau đó ôm Đậu Hoa yếu ớt chạy về Ngưu gia, cúi đầu nhìn chăm chú con hổ đáng thương, trong lòng nàng xót xa khó chịu…Ráng chịu đựng, Đậu Hoa.

      … Tống Hàn Nho thở dài, biết cưỡi ngựa rồi, phụ hoàng lại còn tặng con lương câu (ngựa tốt), giờ hay rồi, ngựa điên trực tiếp lao ra khỏi Thất vương phủ còn đụng lung tung làm bị thương ít người… nhìn chăm chú bóng lưng gầy của Thu Đào “dũng mãnh”… sức lực là lớn vô cùng, lại còn ở giữa thành nuôi mãnh thú, ha ha

      ※ ※ ※

      Thu Đào khóc sướt mướt chạy về nhà, hô ra tiếng, để lôi kéo chú ý của mọi người, nàng nhàng đặt Đậu Hoa xuống đất, cắn răng dậm chân, ôm chum nước quăng lên trời, vèo! Rầm! Bọt nước văng tung toé, tiếng nổ lớn làm mọi người đều quay đầu lại.

      Các tiêu sư thấy Đậu Hoa bị thương, mọi người đều buông binh khí trong tay chạy lại vây quanh, trong đó có tiêu sư vội vàng chạy ra cửa mời lang trung, vừa ra tới cửa đúng lúc có vị lang trung cầm hòm thuốc tiến vào, phía sau còn có vài tên thị vệ, hai bên nhìn nhau ngầm hiểu, sau đó tiêu sư đưa lang trung vào nhà cứu hổ.

      … Trong phòng bận rộn, ra ra vào vào bưng ra cả chậu máu, Thu Đào lau nước mắt ngồi cạnh cửa chờ đợi. Cái chết của nàng trước khi xuyên qua cũng đáng sợ thế này, điên rồ chạy ra giữa đường đua, hai chiếc xe đua trước sau cán nàng thành bánh thịt, mà hai gã đua xe đó đều là bạn tốt của nàng. Nàng lúc đó biết hai người đều thích bé, mà cũng lúc đó có quan hệ với người A, lại hôn môi với người B giữa đường phố, nàng chẳng qua chỉ đem tin tức này với người A, ai ngờ câu đùa lại thành sai lầm lớn, nàng ngờ mình xông ra ngăn cản lại thành “ dũng hy sinh”… Thu Đào sụt sịt, theo như tiểu Diêm vương , nàng tạo ra kết cục thê thảm người chết hai người bị thương nặng, đương nhiên, nàng chắc chắn mình là người chết, cũng nhớ trước khi chết nàng nghĩ: mình mà là người câm tốt.

      Nhưng mà, nàng từ đó ngộ ra đạo lý, tìm người nam nhân bình thường rồi gả thôi, tất nhiên rồi, nam nhân tốt làm gì tới phiên ngươi, thế giới cũng phải chỉ có mình ngươi là nữ nhân.

      chiếc khăn tay màu trắng đưa tới trước mặt nàng, Thu Đào khóc nức nở ngước mắt lên… Lại là cái tên giết hổ đáng ghét! Lần đầu tiên nàng miễn dịch với soái ca, nghiêng đầu tỏ vẻ bất mãn, nghĩ có tiền có thế muốn làm gì cũng được sao? ta khinh.

      Tống Hàn Nho thấy nàng nhận lấy, tự mình ngồi xuống, Thu Đào lập tức đứng lên, vừa muốn rời , sau lưng truyền đến câu như mệnh lệnh coi như nhã nhặn: “Ngươi là nử tử vô lễ nhất, mà bổn vương từng gặp qua”.

      Thu Đào lau nước mũi chậm rãi xoay người, nhe nanh múa vuốt làm nét mặt dữ tợn như con sư tử Hà Đông gầm gừ với Tống Hàn Nho, sau đó tức giận phẫn nộ tới chỗ Đậu Hoa được cứu chữa.

      “…”Tống Hàn Nho mù mịt khó hiểu chớp mắt mấy cái, tính cách là hung bạo, nhưng sao lại gào ra tiếng?

      Ngưu Đại Ngưu nghe tin chạy ngay về nhà, sau khi tra hỏi chân tướng tại sao Đậu Hoa bị thương, lập tức đem ý định bắt hung thủ chém thành tám mảnh hoá thành đám khói bay theo gió. nghe tiêu sư kể Thất vương gia tự mình đến tạ lỗi, nén tức giận cùng đau buồn, cung kính hành lễ với Tống Hàn Nho: “Tệ xá đơn sơ, sao dám làm phiền Thất vương gia tự mình đến, dù sao cũng chỉ là con hổ”.

      Tống Hàn Nho biết thân phận của người vừa đến, gật đầu: “Con hổ kia là sủng vật của Ngưu nương sao?”.

      “Đúng vậy, là bảo bối tiểu nữ nuôi dưỡng từ , sớm chiều làm bạn tình cảm nồng hậu, nếu tiểu nữ có đắc tội Vương gia, mong Vương gia thông cảm”. Tiêu cục Ngưu thị ở kinh thành cũng coi như có danh tiếng, danh tiếng vô cùng tốt, rất nhiều quan to hiển hách đều nhờ tiêu cục bọn họ vận chuyển vàng bạc châu báu.

      Tống Hàn Nho sờ lên chỗ đau nhức ngực, khỏi đùa: “Tiểu nữ Ngưu gia ra tay rất nặng.”

      “…” Ngưu Đại Ngưu trong lòng rơi lộp bộp, chẳng lẽ Thất vương gia đến đây hỏi tội? Nghĩ vậy, quỳ luôn xuống đất: “Tiểu nữ Ngưu Tiểu Nữu trời sinh thần lực là sai, nhưng đứa này lại là nữ nhân câm, mẹ mất sớm, là tiểu nhân dạy dỗ con tốt, nếu Thất vương gia tức giận, tiểu nhân cam nguyện thay khuê nữ chịu phạt.”

      Tống Hàn Nho khẽ giật mình, đứng lên nâng lão già dậy: “Mau đứng dậy, hôm nay huyên náo làm người ngã ngựa đổ là sơ xuất của bổn vương, liên quan tới tiểu nữ Ngưu gia.”

      Ngưu Đại Ngưu như trút được gánh nặng đứng dậy, ánh mắt cảm kích nhìn Tống Hàn Nho, dân chúng trong thành đều Thất vương gia Tống Hàn Nho bình dị gần gũi, đối xử với dân chúng rất tử tế, hôm nay gặp mặt đúng là ngọc thụ lâm phong, tuấn tú lịch .

      Tống Hàn Nho vô tình lại nhận được hai thông tin kinh hãi: “Nữ nhân câm” với “thần lực”, dường như trong phút chốc nổi lên hứng thú với tiểu nữ Ngưu gia. Ngưu Đại Ngưu chuyện ngay cửa, nên trong lúc mọi người ra sức cứu Đậu Hoa, hai người thảnh thơi ngồi uống trà trò chuyện, sau khi Tống Hàn Nho nghe xong những “công tích vĩ đại” của “Ngưu Tiểu Nữu”, đối với khả năng phá hoại của vị đại lực thần nữ này cảm thấy bất ngờ và toát mồ hôi.

      Mà lúc này trong phòng, lang trung ngừng cố gắng rốt cục cũng giữ được tính mạng của Đậu Hoa, nhưng Đậu Hoa bị móng ngực đá đúng chỗ hiểm, nên tạm thời những sinh hoạt hằng ngày thể tự làm, ít nhất phải điều trị ba tháng mới khỏi hẳn được.

      …Thu Đào tặng giường mình cho Đậu Hoa, nàng ngồi bên giường nhàng vuốt vuốt những cọng lông… Thấy Đậu Hoa bình yên ngủ, nàng cười ngọt ngào, trải qua chuyện này nàng sợ Đậu Hoa nữa, động vật cũng có linh tính, biết báo ơn, huống chi là con người.

      “Nữu Nữu, Thất vương gia sắp rồi, ra chào câu ”. Ngưu Đại Ngưu đứng trước cửa giọng nhắc nhở.

      Thu Đào vừa nghe thấy cái tên này lại phát hoả, còn mau xéo ! Da mặt người này dày đấy.

      Nàng lạnh lùng bước ra ngoài, đúng lúc Tống Hàn Nho thò đầu nhìn vào trong phòng, chỉ muốn liếc nhìn tình trạng của lão hổ, nhưng hai tay của Thu Đào giang ra ngăn nhìn, cử chỉ cực kì thoải mái ý bảo “phi lễ chớ nhìn”.

      Ngưu Đại Ngưu thấy khuê nữ quá mức vô lễ, vỗ vào gáy Ngưu Tiểu Nữu dạy dỗ: “Đừng có vô lễ, đây là Thất vương gia”.

      “…” Thu Đào xoa xoa gáy, tự nhắc nhở mình phải kính già trẻ, được đánh lão đầu, đành bĩu môi cúi đầu, sau đó trưng ra ánh mắt “Ngươi còn chưa hả?”.

      Tống Hàn Nho cảm thấy cha con hai người đều rất thú vị, cười: “Bổn vương chịu trách nhiệm tất cả, có cầu gì cứ việc ”.

      Ngưu Tiểu Nữu chẳng thèm nhìn cười khẩy, Ngưu gia tiền nhiều như nước, thèm tiền của ngươi.

      Tống Hàn Nho hoàn toàn cảm nhận được bất mãn của Thu Đào với mình, cũng để ý rời khỏi Ngưu gia, toàn bộ thị vệ lập tức theo sau, đội trưởng đội thị vệ trước khi còn đưa cho Thu Đào mảnh giấy: trưa mai gặp ở Thất Vương phủ.

      Thu Đào cầm tờ giấy vo tròn, vẫn chưa hết giận, xe luôn thành từng mảnh , sau đó vào sân, đùa cái gì thế, hô tiếng nàng đến hét tiếng nàng chắc? Nàng chẳng thèm .

      Nhưng mà cũng phải lại, nàng cũng thể vô duyên vô cớ , dù sao chỗ này cũng phải thế kỷ 21 có nhân quyền. Mắt nàng lay động, Ngưu Đại Ngưu từng nàng có gian nhà gỗ núi. Nghĩ vậy, nàng bảo Ngưu Đại Ngưu vẽ ra bản đồ địa hình, sau đó cầm hộp đồ ăn lớn vào rừng, để lại tờ giấy bàn: Ngưu cha, khuê nữ hành hiệp trượng nghĩa, ba ngày sau trở về, ôm.

      ※ ※ ※

      Thu Đào tay cầm bản đồ vừa mịt mờ tìm đường, thể , Ngưu Đại Ngưu rất có thể là tổ tiên của Picasso.

      Đâu đâu cũng là rừng núi xanh mướt, nàng con đường mòn . Tuy thấy bóng người nào, nhưng ban ngày chẳng có gì đáng sợ, có con suối róc rách chảy từ đỉnh núi, nàng tiến lại gần rửa mặt rồi uống vài ngụm nước suối, lúc nàng chuẩn bị đứng dậy lên đường tiếp, vừa mới quay đầu lại, phía sau có thêm hai nam nhân, hai người trán buộc dây thừng, mặc quần áo vải thô màu xanh lá, người tay còn cầm lưỡi búa to…”…” Nàng sợ tới mức ngã dập mông, chỉ có thể dùng ánh mắt la thét.

      Nam nhân vác lưỡi búa to, cười híp mắt tiến lên từng bước, vai rung rung kỳ lạ: “ nương, muốn đâu thế?” chờ Thu Đào phản ứng, nam nhân khác thân hình lực lưỡng đẩy ra, bực mình : “Nàng ta mình cần gì phải quanh co lòng vòng?” Sau đó khoé miệng nhếch lên, hùng hồn hét lớn tiếng: “Cướp, cướp sắc đây!”

      “…” Thu Đào hai tay đặt trước ngực, lưu manh núi đúng là nhiều hơn so với trong thành.

      Nàng thấy vị cao lớn lực lưỡng kia định tiến lại gần, liền giơ tay làm động tác bình tĩnh đừng nóng vội, hai sơn tặc cũng chẳng hiểu ra sao, dù sao hai người cũng chẳng vội, dù sao nương như hoa này cũng chẳng chạy được.

      Thu Đào nghiêng đầu nhìn thấy tảng đá lớn bên bờ suối, sau đó chậm rãi về phía đó, chà xát lòng bàn tay, làm tinh thần hăng hái rồi chậm rãi nâng tảng đá lên… rắc…a…ắc..!! Rắc…a…ắc..!! Tiếng tảng đá vỡ ra làm hai tên sơn tặc cả người choáng váng, bọn kéo tay nhau cùng lui về phía sau. Thu Đào khóe miệng nhướng lên, nâng tảng đá tới gần hai người. Lúc này, tên sơn tặc còm nhom hai chân phát run: “Ca, ca à, bây giờ mấy nương dưới núi ăn cái gì, mà người nào cũng giống Ngưu Tiểu Nữu thế này.”

      Hắc Hắc! Ngưu Tiểu Nữu cũng nổi danh phết.

      Thu Đào thấy đại lực thần công hù dọa được hai sơn tặc, hài lòng vui vẻ, thình lình ném tảng đá về phía bọn sơn tặc… Lúc hai tên sơn tặc kêu to a a, hòn đá bay đến, bóng người bỗng nhiên xẹt qua:”Bang” tiếng nổ vang lớn, tảng đá như tia chớp bay về phía sườn núi bên cạnh, sau đó tan tành.

      … Thu Đào ngây ngốc chớp chớp mắt, quay đầu nhìn đống đá vụn, lúc quay người lại, thấy người đó nhàng tiếp đất, cả người phiêu dật như uốn lượn cùng gió, tay cầm bảo kiếm chưa ra khỏi vỏ, bộ hắc y thể phẩm chất riêng của sơn tặc.

      Nam nhân nhìn về phía Thu Đào, vừa định mở miệng , hai tên sơn tặc nhát gan bò dậy, chỉ vào Thu Đào run rẩy : “Trại chủ, sức lực của này cũng ngang bằng với Ngưu Tiểu Nữu, theo ta phân tích …”.

      “Phân tích cái đầu ngươi, nàng chính là Ngưu Tiểu Nữu.” Nam nhân sớm chú ý tới cách ăn mặc của Thu Đào, ràng là tiêu phục của tiêu cục Ngưu thị, nhưng mà… đệ đệ Mộ Giai Kỳ tả qua, dung mạo Ngưu Tiểu Nữu xấu xí vô cùng, Mộ Giai Kỳ khóc lóc hò hét trời có sập cũng lấy Ngưu Tiểu Nữu… Mộ Giai Nam liếc qua nàng lượt, miêu tả hơi quà lời rồi.

      Chương 4: Sơn tặc cũng cần sinh tồn mà

      Thừa dịp lúc ba người chuyện phiếm, Thu Đào lén lút nâng tảng đá to bằng quả dưa hấu ném về phía bọn sơn tặc, Mộ Giai Nam quay đầu lại, vung bảo kiếm trong tay đánh văng tảng đá, rồi tiếp tục tán gẫu với thuộc hạ.

      “…” Núi cao còn có núi cao hơn, Thu Đào thấy tình thế bất lợi, rón ra rón rén dịch dịch sang bên cạnh, đợi có thời cơ tốt chuồn ngay.

      Mộ Giai Nam sắp đặt hai người đứng đầu đường núi mai phục, vì nhận được tin tức đáng tin cậy, hôm nay có nhóm người vận chuyển tơ lụa thượng đẳng Giang Nam đến Hoàng cung, mà muốn vào thành phải qua đường núi này, nên ra lệnh phong kín tất cả đoạn đường, bây giờ chỉ việc ôm cây đợi thỏ chờ cướp cống phẩm.

      Thu Đào dịch chuyển chân, vừa mới chuẩn bị bỏ chạy, cảm thấy hai chân lơ lửng, Mộ Giai Nam tóm cổ nàng giắt chạc cây, cười như cười nhìn nàng: “Chạy đâu?… Ồ, ta quên ngươi bị câm, cần trả lời.”

      “. . . . . .” Thu Đào liều mạng khua chân làm tóc rối tung, lại giơ nắm đấm về phía Mộ Giai Nam thị uy, đem nàng treo cây, nam nhân này đúng là biết thương hương tiếc ngọc.

      Mộ Giai Nam ngắt bông cỏ lau tới trước mặt nàng, cầm cỏ lau phe phẩy lướt qua mặt nàng, Thu Đào căm tức đẩy ra, Mộ Giai Nam vẫn kiên nhẫn dùng cỏ lau quét mặt nàng, toàn bộ quá trình như “chọc mèo”… Thu Đào cản lúc thấy mệt, người bình thường quét hai cái ngừng lại, mà bạn hữu này “chọc” bao nhiêu cũng đủ, qua mười phút rồi, lúc gãi cổ nàng, lúc lại gãi mí mắt nàng, làm nàng buồn chết được.

      Thu Đào sốt ruột, nàng mắng được nên tất nhiên là sốt ruột, cực kỳ bất đắc dĩ, nàng thở dài đầu hàng … Hừ! Đợi nàng xuống đất rồi, nhất định phải đem thằng nhãi này đá xuống khe núi! Tiểu nghiệt, bề ngoài có đẹp ta cũng phải giết chết ngươi!

      Mà Mộ Giai Nam hình như có ý muốn thả nàng xuống đất, hai tay khoanh trước ngực bước lên phía trước bước, nâng đôi mắt mị nhìn chăm chú Thu Đào, rồi vươn tay nắm cằm nàng nhìn trái nhìn phải: “Giai Kỳ mặt ngươi có vết sẹo buồn nôn, ở chỗ nào?”

      Thu Đào mặc dù bị treo cây, nhưng khí thế vẫn phải có, nàng trợn mắt khoanh tay trước ngực, làm ra vẻ bình tĩnh lạnh nhạt.

      “Hửm? phối hợp hả…” Trong mắt Mộ Giai Nam xẹt qua tia xấu xa: “Thế chắc là ở người rồi …” vừa vừa vén cổ áo nàng… Thu Đào thấy đại ổn, giữ chặt cổ áo, cố gắng đung đưa người quay , đúng là đồ lưu manh!

      Nàng càng trốn, cái tay xấu xa kia lại càng kéo cổ áo nàng, còn cười “Ha ha ha” xấu xa. Thu Đào nhìn độ cao từ chỗ mình xuống mặt đất, định làm gãy chạc cây để thoát xuống, nhưng khi cúi đầu xuống mới phát dưới chân là hố đất lớn, sâu trong hố còn có những cọc gỗ để bẫy giết dã thú… Tên chết tiệt, lại dám treo nàng hố bẫy.

      Đúng lúc này chuyện bất hạnh lại tới nữa, có lẽ nàng giãy giụa quá mạnh, chạc cây phát ra tiếng gãy răng rắc, cần nghĩ ngợi, nàng ôm cổ leo lên người tên lưu manh, nhắm mắt dựa đầu vào hõm vai .

      Mộ Giai Nam ngờ nàng “chủ động” như thế, giật mình, cười tủm tỉm nhìn chỗ chạc cây vừa gãy… “Nam nữ thụ thụ bất thân, tiểu sắc nữ ngươi, chiếm tiện nghi của ta sao?” vừa vừa đẩy thân thể Thu Đào ra ngực mình. Thu Đào muốn trở thành “xiên thịt người nướng”, vội vàng lắc đầu lia lịa, liều mạng ôm dám lỏng tay.

      “Sau này còn muốn giả làm nữ hiệp ngăn đường tiền tài của sơn trại ta sao?”

      Lắc đầu!

      “Ngươi phải viết giấy cam đoan năm trăm chữ cho bản trại chủ.”

      Gật đầu!

      “Sau khi về, tố cáo với cha ngươi?”

      Lắc đầu!

      “Nguyện ý gả cho Mộ Giai Kỳ chứ?”

      Gật đầu!… Thu Đào giật mình, lục soát cái tên Mộ Giai Kỳ trong đầu, phải chính là tên soái ca đá nàng sao?… Thu Đào nhíu mày suy nghĩ.. Vẫn gật đầu!

      Mộ Giai Nam cười tủm tỉm nhìn nàng: “Ngươi gật đầu, được rồi, thề ”.

      “…” Thu Đào mày lại nhíu, chầm chậm lắc đầu, khoé miệng Mộ Giai Nam lại nhếch lên: “ đồng ý? phải là người nhà, bản trại chủ tại sao phải thả ngươi xuống?”

      Con bà nó! trêu chọc nàng cho vui sao?

      Lúc này, chạc cây lại phát ra tiếng “răng rắc” lần nữa, Thu Đào lại bổ nhào vào ngực Mộ Giai Nam. Bởi vì động tác hơi mạnh, gót chân Mộ Giai Nam chịu được lực, nên thuận tay ôm eo nàng giữ thăng bằng. Thu Đào cũng rảnh để phản kháng, thậm chí còn ôm chặt hơn, Mộ Giai Nam cười ha hả: “Ngươi lại chiếm tiện nghi của ta, bồi thường phí tổn thất trong sạch cho ta, ba trăm lượng bạc ròng.”

      Gật đầu, bồi bồi bồi!… Bồi thường cho ngươi ba trăm lượng bạc mua quan tài! Ta phỉ nhổ.

      Đến lúc chạc cây gãy lìa, Mộ Giai Nam mới nhấc tay ôm nàng xuống đất, Thu Đào hết hồn vẫn chưa bình tĩnh lại được, mà phiếu nợ của Mộ Giai Nam ra trước mặt nàng: Ngưu Tiểu Nữu thiếu nợ Mộ Giai Nam ba trăm lượng.

      Mộ Giai Nam đưa cho nàng khối du ấn ( khối mực để ấn dấu tay): “Ấn ngón tay vào đây”

      Thu Đào nghiêng đầu nhìn cái túi bên hông , bạn hữu này cứ như kế toán, đâu cũng mang theo con dấu với biên lai?

      Nàng cam lòng ấn dấu tay, rồi sau đó len lén bôi ngón tay đầy mực đỏ vào góc áo Mộ Giai Nam.

      Mộ Giai Nam cất cẩn thận phiếu nợ vào túi, rồi nghiêng đầu liếc mắt nhìn Thu Đào: “Sao vẫn còn ngồi đây? Nhanh lấy bạc.”

      Thối tham tiền! Thu Đào cướp giấy bút trong tay , nắn nót viết năm chữ: Ngươi là thối thổ phỉ.

      Mộ Giai Nam làm như có việc gì, chớp mắt mấy cái: “ đúng, ta là sơn tặc, thổ phỉ bình thường cướp bóc ở bình nguyên mà.”

      Thu Đào lười chẳng thèm cãi nhau với , lại viết: Ta bây giờ thể xuống núi, ba ngày sau .

      “Ngươi định trốn nợ.” Mộ Giai Nam kết luận.

      Thu Đào trợn mắt bật dậy, bước tới ven đường cầm giỏ cơm muốn , bên hông tự dưng lại có sợi dây thừng, sau đó bị túm trở về chỗ cũ, làm giỏ cơm rơi tung toé ra đất, nàng nghiến răng nghiến lợi giơ nắm đấm đánh Mộ Giai Nam, Mộ Giai Nam cười ha ha nhàng tránh thoát. Chẳng biết lấy ra từ đâu sợi dây xích, hai ba bước chân buộc hai cổ tay nàng ra sau lưng, trói lại chặt.

      Thu Đào giẫy giụa hai cái thoát được, thể xác và tinh thần đều mệt mỏi ngồi bệt xuống đất, chẳng biết là giận hay sợ chết, nước mắt xoạch xoạch chảy như mưa ra khỏi hốc mắt, Mộ Giai Nam ngừng cười, nghiêm túc : “Nữu Nữu này, có chuyện gì buồn phiền cứ ra, như thế cũng làm bản trại chủ vui vẻ.”

      Vẻ mặt Thu Đào vặn vẹo, tên này là ma quỷ phái tới sao?

      Mộ Giai Nam đứng lên, động tác lôi khóa sắt hoàn toàn phù hợp với giọng điệu hoà nhã: “Bản trại chủ chân thành mời Đại tiểu thư Ngưu gia tới sơn trại ở ba ngày, đừng có cảm động đấy, ha ha.”

      Thu Đào nhắm hai mắt tĩnh tâm lại, tên chết tiệt heo chó cũng bằng.

      ———

      Mộ Giai Nam kéo Thu Đào trèo đèo lội suối, vượt rừng rậm tới sơn trại. Thu Đào ngẩng đầu nhìn dãy núi dựng đứng, bỗng nhiên thấy thân thể chợt , Mộ Giai Nam vác nàng lên vai, sau đó nhảy bảy tám bước phóng thẳng lên núi… Thu Đào cảm giác máu chảy ngược hết lên não, lúc này nàng rất nhung nhớ Ngưu gia, nhớ con hổ Đậu Hoa, nhớ Ngưu Đại Ngưu, nhưng lại căm hận Thất vương gia Tống Hàn Nho.

      Những bất hạnh này, đều là bi kịch tay Tống Hàn Nho tạo thành!

      khắc sau.

      Thu Đào bị xóc nẩy lên lên xuống xuống rốt cuộc cũng được xuống đất, nàng choáng váng ngẩng đầu lên… Trước mắt nàng ra toà sơn trại hoàn toàn được làm bằng gỗ, cao ngất lẫn vào đám mây rắn chắn mà kiên cố. Bên trong sơn trại như cái chợ bán đồ giảm giá, bọn sơn tặc đem những vật phẩm đồ trang sức các loại cướp được bày ra để trao đổi với sơn tặc khác.

      Trại chủ về tổ, tất nhiên là có người ra đón, nữ sơn tặc trung niên tiến về phía trước, cứ theo thói quen nhận lấy “đồ cướp về” Thu Đào. Nữ sơn tặc nhìn từ xuống dưới: “Trại chủ hôm nay sao lại cướp cả người sống đem về thế này?”

      Mộ Giai Nam duỗi ngón tay lắc lắc: “Giá trị của nàng ta là ba trăm lượng đấy, trông coi cho tốt.” Lời vừa dứt, nữ sơn tặc lập tức tỉnh táo, trong mắt nàng vật trước mắt còn là người sống nữa: “Ta nhanh nhốt nàng vào mật thất ?”

      Mộ Giai Nam ngẩng đầu nghĩ ngợi, “tốt bụng” nhắc nhở: “Mật thất có gió vào, ngạt thở chết người, tốt.”

      Nữ sơn tặc cũng thấy ổn, hai mắt tỏa sáng, chỉ chỉ hang động bằng đá tự nhiên xa xa kia: “Hay là nhốt trong động?”

      Mộ Giai Nam chậm rãi ngẩng đầu: “… Có bị chết cóng ?”

      Thu Đào thấy hai người mỗi người câu coi nàng như hàng hóa, thể nhịn được nữa kéo khóa sắt, sau đó nhảy đến trước mặt Mộ Giai Nam, mắt chớp chớp giả bộ đáng thương tội nghiệp, trong lòng nghĩ: Bọn sơn tặc các ngươi ai tốt cả.

      Mộ Giai Nam nhìn khuôn mặt “tràn đầy tình cảm” của Thu Đào dường như nghĩ ra chủ ý gì đó, nhếch môi cười cười: “Bản trại chủ là người chủ hiếu khách, nhất định là có cơm ăn.” xong, cầm xích sắt trong tay nữ sơn tặc: “Gọi Mộ Giai Kỳ tới nhà ăn gặp ta, nhân tiện làm đồ ăn bưng đến.”

      Thu Đào khóc ra nước mắt theo , nàng muốn ăn cơm, nàng muốn đá chết từng tên chết tiệt trong sơn trại này!

      Chỉ trong chốc lát sau, Mộ Giai Kỳ vui vẻ hoạt bát bước vào: “Ca, ca tìm ta…” Lời còn chưa dứt, chú ý tới Thu Đào, dụi dụi mắt tới. Từ trước đến giờ, đối với mỹ nữ là gặp qua bao giờ quên, ràng gặp nương này mà nghĩ mãi ra gặp ở đâu: “Mỹ nữ, chúng ta gặp nhau ở đâu rồi đúng ?”

      Thu Đào suýt nữa nghẹn, thượng lương bất chính hạ lương oai (tạm edit là “xà ngay xà dưới cũng nghiêng”, là thành ngữ cổ đại ý chỉ bề làm sai bên dưới cũng sai theo – ở đây hiểu là chủ nào tớ nấy), từ xuống dưới đều ngu ngốc!

      Mộ Giai Nam tháo khoá sắt ở cổ tay nàng, vẻ mặt hoà nhã nhắc nhở: “Đánh người xấu là phải bồi thường gấp đôi đó.”

      Thu Đào nổi trận lôi đình đập tay lên mặt bàn, “rắc” tiếng, bàn tách ra làm đôi… Mộ Giai Nam nhìn cái bàn đáng thương, bất đắc dĩ thở dài: “Chậc chậc, xúc động quá rồi…”

      Mộ Giai Kỳ ngạc nhiên đến ngây người chớp mắt cái, Mộ Giai Nam ngồi xuống, ngoắc ngoắc ngón tay bảo Mộ Giai Kỳ lại gần. Mộ Giai Kỳ chẳng hiểu ra sao tiến về phía trước, Mộ Giai Nam nhanh như chớp đánh quyền vào gáy , rồi làm ra vẻ ưu nhã xoa xoa các đốt ngón tay: “Dám học dối? Còn Ngưu Tiểu Nữu xấu xí vô cùng, trong mắt ngươi còn có người đại ca này nữa hả?”

      “…” Mộ Giai Kỳ ôm đầu xoa xoa, oan ức : “Xấu mà, tin huynh đến Ngưu tiêu cục xem , nhớ tới mặt nàng ta là đệ lại muốn nôn rồi.”

      Thu Đào hung tợn trừng , ra là tên khốn khiếp này giả tình giả ý! Nàng thấy vẻ mặt đau đớn của Mộ Giai Kỳ, thấy hả hê quỷ dị cười cười, đáng đánh! đánh đến chảy máu mũi đúng là đáng tiếc…

      Mộ Giai Nam dùng chiếc đũa nâng cằm Thu Đào lên: “Nhìn mặt nàng ăn ngon sao?”

      Mộ Giai Kỳ thẹn thùng gãi đầu: “Hắc hắc… nương phải Ngưu Tiểu Nữu, nàng tất nhiên là xinh đẹp hơn nhiều.”

      “..” Mộ Giai Nam nhìn mặt đệ đệ giống như giả bộ, nhận ra Ngưu Tiểu Nữu, chẳng lẽ bắt nhầm người?

      Giờ phút này, ảo diệu bên trong chỉ có Thu Đào hiểu , nàng thấy đồ ăn bàn cực kỳ mê người, rất biết phối hợp bắt đầu ăn, chẳng cần quản Trương Tam Lý Tứ Vương Nhị cái khỉ gió gì hết, ăn no rồi tính.

      Mộ Giai Nam tiếng chuyện với Mộ Giai Kỳ lúc. Bỗng nhiên Mộ Giai Nam tới kéo Thu Đào ra khỏi phòng, Thu Đào vừa cắn bánh bao vừa theo, tới gian phòng rộng, cửa lớn rầm tiếng đóng lại… Thu Đào thấy ánh sáng biến mất hoảng sợ, mà Mộ Giai Nam từng bước từng bước nhích lại gần mình trong mắt có tia sáng loé lên.
      Phong nguyet, Mai TrinhHale205 thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :