1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Ông xã là phúc hắc đại nhân - Khuyển Thần Khuyển Khuyển ( 33 chương + 5 PN )

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. cuncon

      cuncon Well-Known Member Trial Moderator

      Bài viết:
      1,786
      Được thích:
      2,151
      Ông xã là phúc hắc đại nhân
      Tác giả: Khuyển Thần Khuyển Khuyển

      [​IMG]
      Tên convert: Lão công là phúc hắc đại nhân

      Thể loại: đại ngôn tình, phúc hắc, tiểu bạch, thanh mai trúc mã, thanh xuân vườn trường, HE…

      Số chương: 33 chương + 5 phiên ngoại

      Convert: nothing_nhh (tangthuvien.com)Vivi

      Editor : Mi Krazy

      Nguồn : http://krazymi.wordpress.com/ong-xa/
      Giới thiệu:

      Lời trích dẫn kinh điển của Ái tân giác la Khang Duật – nhân vật chính:

      “Cậu có thể sai bảo con trai như con chó, nhưng cậu có dám sai bảo nó như con trai ?”

      “Tình địch tương lai là con chó, tôi còn mặt mũi gì nữa?”

      “Chữ của cậu khó xem, về nhà phải chăm chỉ tập viết, nếu tương lai kí tên ở ô phối ngẫu của tôi lại làm tôi mất mặt.”

      “Đồ ngốc, cậu thấy là tôi hối lộ em vợ tương lai sao?”

      “Giường lớn như vậy mà cậu còn ngủ kiểu này, về sau mình phải mua giường lớn hơn mới có chỗ ngủ!”

      “Nghe này, mình cho phép cậu thích mình. Nhưng ngoại trừ đầu bạc răng long cậu còn con đường nào khác nữa!”

      tính đến những người ngoài, Âu Dương Diễm Diễm – em sinh đôi của nữ nhân vật chính từng đánh giá Khang Duật như thế này:

      “Chị, lúc Khang Duật nhìn những người khác, ánh mắt trong suốt như mắt em bé sơ sinh vậy, vậy mà lúc nhìn chị nó lại bẩn như cục đờm.”

      Tuy rằng cách so sánh có hơi ghê, nhưng rất chính xác.

      Vì thế, nữ nhân vật chính liền hoa hoa lệ lệ bị Khang Duật bắt cóc…

      Tiết tử: Nhẫn
      Khang Duật những là bạn học sơ trung với tôi, mà còn là bạn ngồi cùng bàn, chúng tôi là trong những cặp sớm trong truyền thuyết, nhau 9 năm, cuối cùng vào ngày 14 tháng 2 năm 2004, Khang Duật cầu hôn tôi.

      Bởi vì Khang Duật phải người Thượng Hải, mà mẹ tôi lại là phụ nữ trung niên Thượng Hải điển hình, rất coi trọng khác biệt quê quán, nên bà kiên quyết phản đối tôi và Khang Duật nhau.

      Vậy làm sao bây giờ? Tiền trảm hậu tấu? bỏ trốn? Quên , tôi cũng làm loại việc ngu ngốc này, chỉ có thể dùng cách kéo dài để giải quyết vấn đề, hy vọng tới lúc đó mẹ tôi khai sáng ra chút.

      Mặc dù Khang Duật gì về chuyện này, nhưng tôi biết tên rất sĩ diện.

      Lúc đó, Khang Duật chỉ là phi công thực tập, làm việc tại công ty hàng nổi tiếng toàn cầu là công ty hàng LTU của Đức, công ty này cầu vô cùng nghiêm khắc đối với phi công có quốc tịch Trung Quốc, cách khác rất khó để được chuyển lên chính thức.

      Mặc dù luôn thề son sắt làm tôi hạnh phúc nhưng mẹ tôi vẫn xem thường.

      Có lẽ Khang Duật muốn thể rằng thực lời hứa của mình, cũng có lẽ tên rất sĩ diện, sau khi kéo dài 1 năm, cũng là vào ngày 14 tháng 2 năm 2005, mua chiếc nhẫn oách cầu hôn tôi.

      Nhìn thấy chiếc nhẫn oách này, đầu óc tôi hoàn toàn đình công.

      Là nhẫn kim cương!

      “Bao…bao nhiêu tiền?” tôi dám nhận, mắt cũng bị tia sáng từ kim cương chiếu vào đến sắp mù.

      “Rẻ hơn ở Thượng Hải, nhờ đàn mua ở Thụy Sĩ, 17 vạn(1).”

      “Cái gì!!!” Tôi kinh hoàng nhảy dựng lên, còn làm đổ đồ uống bàn.

      Phản ứng của tôi làm Khang Duật nhíu mày, “Em thích?”

      Tôi lắc đầu, vào lúc như thế này tôi dám thích, chính là…chính là…

      “Tiền ở đâu mua?” bây giờ còn thực tập, tuy rằng tiền lương rất cao, nhưng chúng tôi tính mua căn hộ rộng rãi, hơn nữa còn có tiền sinh hoạt, làm gì có 17 vạn.

      “Mượn!”

      “Cái gì!!!” lần này là tôi gân cổ lên hét.

      “Em chút!!”

      ngu ngốc!! Mượn tiền mua nhẫn, có phải bị đầu máy bay đâm vậy.”

      “…”

      “Trả lại, trả lại tiền cho người ta nhanh lên!!Ngay lập tức, ngay lập tức!!” tôi kéo cổ áo Khang Duật điên cuồng gào.

      trả sau!!”

      “P(2), lấy cái gì trả, làm trai bao à!!” tuy rằng đẹp trai từ , rất có tố chất làm trai bao.

      Hình như Khang Duật nghe nổi nữa, mặt tối sầm, phi thường hung ác, “Em chỉ cần muốn hay !!”

      Dùng cách so sánh của tôi là giống như con Ngao Tạng lên cơn điên vậy.

      “Em biết muốn mẹ em coi trọng hơn, nhưng cần gì làm vậy.”

      “Muốn, hay muốn!!” chó ngao Khang Duật bắt đầu nhe răng.

      “…”

      Giằng co khoảng 3 phút, tôi vẫn nhận, bởi vì tôi hiểu , tuy rằng vật chất lên được hết thảy, nhưng đối với mẹ tôi, cũng là liều thuốc tốt.

      Nhưng là tôi vẫn cảm thấy tự nhiên trong lòng.

      “Cái nhẫn này có thể mua được bao nhiêu con chó a…” từ tôi vốn là đứa mê chó.

      “…”

      “Có thể mua được Ngao Tạng(3)!”

      Gân xanh trán Khang Duật giật tưng tưng.

      Tôi hề phát điều đó, nhìn chiếc nhẫn bóng loáng tiếp tục nhắc nhắc lại, “Nếu mua được Ngao Tạng cũng có thể mua được tám con chó kéo .”

      thanh lãnh léo giá buốt của Khang Duật nhàng vang lên, “Em muốn chó, hay là muốn !!”

      Tôi đắm chìm trong việc tính xem 17 vạn có thể mua bao nhiêu con chó nên trả lời cách phản xạ, “Chó…”

      Khang Duật phát điên ngay tại chỗ, đập bàn cái rầm.

      Tôi hoảng sợ, lúc này mới phát ra mình sai rồi, bất quá sai lầm tạo thành, tức giận đến mức khói bay đầy đầu.

      phải, ý em là…A, đừng a!!”

      Khang Duật đá cửa bỏ , bất quá trở lại rất nhanh, bởi vì đây là phòng ngủ của ở công ty.

      Tôi vừa định mở miệng giải thích, Khang Duật nhanh miệng cướp lời, “Về nhà , chép trăm lần quan trọng hơn chó, mới tha thứ cho em!!”

      “…”

      “Nếu , bắt cóc Lassie của em, tra tấn nó ngừng, những vậy còn tra tấn trước mặt em!”

      Lassie là con chó becgie Đức tôi nuôi mười năm, cục cưng của tôi.

      “…” thiệt lạnh nha! Cái này gọi là gì đây, đúng bệnh hốt thuốc?

      Nhưng mặc kệ thế nào, cái nhẫn đáng giá con chó ngao hoặc tám con chó kéo này rốt cuộc cũng làm cho cái nhìn của mẹ tôi với Khang Duật có chút đổi mới.

      Ngày 14 tháng 2 năm 2006, năm thứ 11 chúng tôi nhau, cũng là ngày sau khi Khang Duật trở thành phi công chính thức, tôi cùng rốt cuộc thành vợ chồng hợp pháp.

      tuần sau, hôn lễ được quyết định vào tháng 11, nghe năm nay là năm song đầu xuân, là năm hên thích hợp cho việc cưới hỏi mười năm mới có 1 lần.

      Tôi cầm tinh con chó, thích chó, năm nay cũng là năm con chó.

      Năm con chó, cầm tinh con chó tôi đây phải lên xe hoa.

      Nhưng mà…nhưng mà…

      Đến bây giờ tôi vẫn nung nấu ý định, phải…đem cái nhẫn này ra hiệu cầm đồ đổi tiền, sau đó mua chó.

      Nhưng mà…nhưng mà…

      Tôi càng sợ Khang Duật tra tấn Lassie.

      Vì vậy mỗi lần nhìn cái nhẫn này, tôi liền tự đọc thần chú cho mình.

      Nó là con Ngao Tạng, nó là tám con chó kéo…

      Nó là con Ngao Tạng, nó là tám con chó kéo…

      Nó là con Ngao Tạng, nó là tám con chó kéo…

      Nó là con Ngao Tạng, nó là tám con chó kéo…

      Ai…vì sao tôi quen biết tên này a.
      Last edited: 14/8/14
      Su si thích bài này.

    2. cuncon

      cuncon Well-Known Member Trial Moderator

      Bài viết:
      1,786
      Được thích:
      2,151
      Chương 1: Gặp Vương gia
      Tên của tôi là Âu Dương Miểu Miểu, là người Thượng Hải, gia cảnh khá giả, ngoài cha mẹ ra còn có em sinh đôi – Âu Dương Diễm Diễm, cha tôi làm kinh doanh, mẹ là bác sĩ pháp y, gia đình bình thường.


      Ngày 11 tháng 9 năm 1995, năm này tôi 14 tuổi, vì học sớm năm, nên học tới năm thứ 2 của sơ trung(1), vào ngày hôm đó, tôi và gặp nhau lần đầu.

      Tôi vẫn nhớ ngày đó có mưa phùn, nguyên buổi sáng đều có nắng, ánh sáng mờ mờ, đó là ngày kỉ niệm chủ tịch Mao qua đời, theo thường lệ chúng tôi được nghỉ thể dục buổi sáng, ở trong phòng học nghe radio, nội dung hôm đó radio phát đơn giản chỉ là vĩ đại của chủ tịch Mao khi còn sống, cụ thể như thế nào , tôi quên rồi, vì…tôi ngủ.

      Đó cũng chính là lúc xuất .

      Tên của là Khang Duật, là nam sinh đến từ vùng đông bắc, còn có cái tên rất hoành tráng – Ái Tân Giác La, dòng dõi quý tộc đời Thanh, vì dòng Thanh Mặc tiểu thuyết rất phổ biến nay, có lẽ ai hiểu họ này, ai biết, nếu vương triều Mãn Thanh còn thống trị, nghe là hậu duệ của thuần vương gia, cái Tiểu Vương gia nha.

      Nhưng mà đối với học sinh sơ trung chúng tôi vào thập niên 90 đó, Ái Tân Giác La… dòng họ xa xôi a, lúc đó có nhiều Thanh Mặc tiểu thuyết như bây giờ để xem, cũng có nhiều phim truyền hình về nhà Thanh để xem, chúng tôi chỉ xem Khát vọng trưởng thành, Cảnh sát mèo đen vĩ đại, hoặc phim hoạt hình Hoa Tiên Tử, Doremon, Shera Princess of power để lớn lên, có phim lịch sử đời Thanh, cho dù có cũng thú vị như bây giờ.

      Ngay khi thầy giáo viết tên của lên bảng đen, phía dưới phát ra từng đợt tiếng than đầy sợ hãi, tôi tỉnh.

      Ái tân giác la.

      Phản ứng đầu tiên của tôi là, má ơi, làm sao mà họ của tên này so với họ kép của tôi còn dài hơn, như vậy tới lúc thi phải tốn nhiều thời gian để viết tên sao.

      Nghĩ tới chỗ đó, tôi vừa lấy tay lau nước miếng bên khóe miệng vừa nhìn về phía tên con trai đứng thẳng tắp ngay trước bục giảng.

      Ách… cần lau nữa, có lau nữa cũng như , bởi vì nó lại bắt đầu tràn ra.

      Ra dáng đàn ông, những từ này ngay lập tức liền xuất , có lẽ nên dùng từ dáng, có lẽ nên dùng từ tính cách thích hợp hơn, ngũ quan góc cạnh ràng, làn da màu tiểu mạch, nhất là ánh mắt của , trong ánh mắt sáng ngời có thứ tên là ngạo khí gì đó, làm cho thoạt nhìn chói mắt, sinh năm 1980, lớn hơn các bạn trong lớp tuổi, vì vậy lớn hơn tôi hai tuổi, ai biểu tôi học sớm năm làm chi, nghe là vì chuyển trường nên mới phải học năm thứ 2, tuy rằng mới 16 tuổi nhưng cao 175cm, có lẽ là vì là người đông bắc, vì vậy ở Thượng Hải, thành phố phía nam này, ở giữa đám nam sinh sơ trung còn chưa dậy , xuất của giống như con chó săn đột ngột xuất giữa đám chó tạp nham, cho dù là chó con, cũng vô cùng nổi bật.

      Nước miếng của tôi tí tách tí tách rơi xuống bàn, sớm quên lau, có lẽ là do ánh mắt chú ý của tôi quá mức kịch liệt, phát , đôi mắt đen chuyển cái vừa vặn đối diện ánh mắt của tôi.

      Ngay lập tức, trong đầu tôi hiểu tại sao liền vang lên tiếng trăm con tró tru lên, giai điệu là – mùa xuân ở nơi nào? Mùa xuân ở nơi nào? Mùa xuân còn ở tại núi rừng xanh tươi kia, nơi đó có hoa hồng, có cỏ xanh, có chim hoàng biết hót, líu lo lo líu lo líu lo lo líu lo lo, líu lo lo líu lo lo líu lo líu lo lo líu lo lo líu lo lo…

      Lúc đó tôi biết điều đó có nghĩa là gì, đến khi tôi trưởng thành mới hiểu ra điều đó có nghĩa gì.

      Có nghĩa là – tôi, động lòng xuân.

      Bốn mắt nhìn nhau, tựa hồ cả hai chúng tôi đều ai tính nháy mắt, mà giai điệu “Mùa xuân ở nơi nào?” vẫn phát phát lại trong đầu tôi, chẳng qua thay vì líu lo lo líu lo lo líu lại là gâu gâu gâu gâu gâu gâu…

      Tôi lắc mạnh đầu, hét lớn trong đầu: có để yên cho người khác vậy, cứ hát miết.

      Có lẽ bị động tác lắc đầu của tôi dọa nên cau mày, tôi nghĩ rằng lúc đó chắc chắc cho rằng, con này có vấn đề.

      Vào lúc tôi điên cuồng lắc đầu, hoàn toàn nghe được thầy giáo gì, thầy giáo cũng giới thiệu xong, sau đó nhìn về phía tôi, “Lớp trưởng…”

      Tôi còn bận lắc đầu, hy vọng có thể làm cho giai điệu ở trong đầu biến mất, cho nên nghe được thầy gọi.

      “Lớp trưởng…”

      Tôi vẫn nghe được.

      “Âu Dương, bạn sao vậy, thầy gọi kìa, Âu Dương…” bạn học ngồi cùng dãy gõ bàn tôi.

      “A?”

      Bạn học trợn trắng mắt, “Thầy gọi bạn kìa.”

      Tôi lập tức tỉnh táo, đứng bật dậy, hét lớn, “Có!!”

      Tôi kêu quá to, cả lớp đều cười ha hả.

      Thầy giáo nhíu mày, “Đây là bạn mới chuyển trường, để bạn ngồi cạnh em.”

      Lúc ấy tôi ngồi bàn cuối, tại vì tôi dậy sớm, dáng người có vẻ cao, tôi nhìn chỗ ngồi bên cạnh, nhanh tay đưa rác ở bên cạnh gom lại, vỏ hạt dưa, hạt ô mai, còn có khăn giấy hồi sáng tôi dùng để lau nước mũi, ở còn có cái siêu lớn “trứng chần nước sôi”, tại vì tôi bị viêm mũi, kệ nó, dọn sạch rồi tính, tôi lấy vận tốc ánh sáng gom lại hết, sau đó gãi đầu.

      “Dạ thưa thầy được rồi.”

      Cả lớp lại cười ầm lên.

      Sau đó, tới, nhìn tôi, sau đó nhìn nhìn lại cái bàn bị tôi dọn dẹp lại, đột nhiên nhíu mày, nhưng cái gì, đợi đến lúc học, thầm vào tai tôi, “Lớp trưởng, hình như cậu quên cất đồ dùng cá nhân.”

      Đồ dùng cá nhân?

      Tôi nhìn nhanh về phía bàn của .

      Ách…quên lấy băng vệ sinh .

      Tôi nhanh tay lấy gói băng vệ sinh màu hồng , chỉ hận thể ăn nó vào trong bụng luôn.

      Nguyên ngày hôm đó tôi cũng dám nhìn , bởi vì xấu hổ muốn chết.

      Vào ngày hôm đó, chuyển đến trường Trung học Hồng Kiều ở Thượng Hải, thành học sinh lớp sơ nhị 3, cũng trở thành bạn cùng bàn của tôi.

      Bây giờ nhớ lại, tên này tên là Khang Duật, họ Ái Tân Giác La, chắc là khắc tinh của tôi, bởi vì kể từ khi gặp , những việc làm tôi xấu hổ ngừng diễn ra, hơn nữa mỗi việc đều xấu hổ hơn việc trước, mỗi lần đều mất mặt hơn lần trước, tôi có thể thề trước Phật tổ, Quan bồ tát tái thế, trước khi gặp , tôi là em bé ngoan – tuyệt đối.

      Nháy mắt, Khang Duật chuyển đến trường tôi được tuần, có lẽ do tính cách sang sảng của người đông bắc, nhanh chóng chơi thân với tụi con trai trong lớp, bởi vì là hậu duệ của hoàng tộc Mãn Thanh, tụi con trai đặt cho biệt hiệu – Vương Gia.

      Cũng là cái từ “Vương Gia” này làm cho tôi xấu hổ hồi.

      Đó là vào giờ ăn trưa, trường tôi có căn tin, nhưng vì trường mở rộng dãy lầu nên có thừa ra phòng bếp, trong bếp có nồi hấp, mỗi khi tới trường chúng tôi đều đem cà mèn tới nồi hấp, tới trưa là có thể ăn đồ ăn nóng hầm hập, rất nhanh và tiện.

      Vận may của tôi từ trước tới giờ đều rất khá, 5 đứa đứng đầu lớp đều là bạn tốt của tôi – từ mẫu giáo tới sơ trung đều học cùng lớp, thành tích của tụi nó đứng 5 vị thứ đầu, của tôi đứng thứ 6, những vậy, cán bộ lớp đều là chị em tốt của tôi, đứa em sinh đôi của tôi học cùng tôi, vì tôi theo hộ khẩu mẹ, nó theo hộ khẩu bố, cùng khu vực nên học cùng trường được, dù có nó hay cũng vậy, nó toàn ăn hiếp tôi.

      Con mà, lúc nào cũng thích ngồi ăn cơm với nhau, thuận tiện ngồi tâm tối hôm qua xem phim gì, phim hoạt hình nào, vào lúc đó còn chưa biết tám chuyện, tâm hồn chúng tôi đều rất thuần khiết, mấy chữ nhiều chuyện này tuyệt đối liên quan gì tới chúng tôi. Ngồi ăn cùng nhau còn có lợi, chính là bỏ những gì mình muốn ăn cho người khác, sau đó đem đồ ăn mình thích ở cà mèn của người khác bỏ vào cà mèn của mình, công đôi việc, tuy nhiên tôi kén ăn, tôi cũng là người ăn cơm nhanh nhất.

      Mẹ tôi , con người tôi chuyện mau, ăn cơm mau, ngay cả tên đọc cũng nhanh hơn người khác, tuy có vẻ hay ho gì nhưng có điều tôi vẫn vui được, vì như vậy bị táo bón.

      Nếu ăn cơm chung, đương nhiên phải ngồi cùng chỗ, phải xài chung bàn, cho nên bàn tôi liền được cống hiến cho tổ chức, nhưng hồi xưa chỉ có mình tôi ngồi, bây giờ lại có thêm Khang Duật cho nên tôi chỉ phải đuổi , lý do là con chuyện con trai được nghe lén.

      cũng gì, dù gì cũng ăn cơm với bạn.

      trong những đứa bạn tốt nhất của tôi, Tiểu Phiền, tên đầy đủ là Phiền Tuyển, là đứa con người, tuy nhiên rất đanh đá nên tụi tôi đều gọi nó là hạt tiêu – vừa , vừa cay, vừa dễ thương, ha ha, cay quá cho nên đồ ăn cũng cay theo, nhưng tôi rất thích ăn, đồ ăn mẹ nó làm là số .

      Từ Oánh, đứa có đôi mắt to, tóc quăn bẩm sinh rất đẹp, điểm số cao tới mức ngay cả tôi cũng tin rằng nó có giấu bí quyết học tập riêng, lần nào cũng đứng nhất, nhưng mà, nó ăn cơm rất chậm, tôi thường giúp nó ăn, nếu nó ăn tới giờ học cũng xong.

      Lưu Lý Quân, về bề ngoài chỉ tính thanh tú, nhưng nó có đôi mắt xếch, khóe mắt thắt lại, rất giống hồ ly, cho nên có khi thấy nó rất hấp dẫn, có người chỉ cần ngoái đầu nhìn lại cười làm hàng đống người nghiêng ngả, nó cũng là đứa hài hước nhất trong cả bọn.

      Ngoài ra nó còn có cái chức vụ mà lúc đó tôi cho là rất lợi hại – đại đội trưởng kiêm bí thư chi đoàn.

      Còn có hai chị em sinh đôi, về vẻ bề ngoài, theo kiểu Tiểu Phiền là loại từ được người ta theo đuổi, song sinh cùng trứng, rất giống nhau, chị kêu Úc Văn Tĩnh, em tên là Lý Văn Di, tuy nhiên chơi với nhau từ nên chỉ cần nhìn cái là tôi có thể phân biệt được đâu là chị đâu là em, hai đứa nó đứa theo họ mẹ đứa theo họ bố.

      Về tôi a, lòng bộ dạng cũng bình thường, bất qua may mắn cặp mắt rất được, vừa to vừa sáng, đáng tiếc, ưu điểm duy nhất này lại bị cặp kính rất nặng che lại, cửa sổ tâm hồn bị cặp đít chai che lại, có to có đẹp cũng như , đáng buồn a.

      Chú thích: _(1) sơ trung: tương đương với trung học cơ sở ở Việt Nam

      “Miểu Miểu, tại sao mày lại ăn trứng bác cà chua(1) nữa!” Tiểu Phiền nhìn thấy đồ ăn trong cà mèn của tôi lại giống mấy bữa trước, mặt nhăn lại.

      Cũng đúng thôi, mấy tuần liền đều ăn trứng bác cà chua, đúng là làm cho ai nhìn đều thấy gớm, nhưng có cách nào khác, mẹ tôi là pháp y, mỗi ngày đều lo giao tiếp với người chết, bố lại lo …kiếm tiền, trong nhà lại có đứa em còn lười hơn tôi, chỉ có thể làm món vừa dễ làm vừa dinh dưỡng là trứng bác cà chua thôi.


      “Mày vậy rồi bố thí sườn của mày cho tao .” tôi vừa nhìn chằm chằm mấy cục thịt trong cà mèn nó vừa .

      “Chắc chắn là mày cố ý.” Nó , bất quá vẫn gắp sườn qua cho tôi.

      Vậy mới là bạn bè chứ, tôi cảm động nghĩ thầm trong lòng, Tiểu Phiền, chờ tao lớn lên kiếm được tiền, tao nhất định trả lại cho mày, tội nghiệp mày, lần nào cũng mang đồ ăn cho tao, hại mày dậy N năm nay, chiều cao vẫn là 148cm, mày vĩ đại.

      Nghĩ nghĩ như vậy, nhưng thịt tôi vẫn ăn, chỉ thiếu điều nhai luôn xương, thuận tay gắp mấy món ở cà mèn đứa khác cũng ăn xong bữa ngon.

      Trứng bác cà chua là đồ trang trí, dùng để trang trí cơm trắng.

      ăn, tôi liền nhìn thấy Khang Duật tính ra ngoài đá bóng với mấy tên con trai, nghe được đứa , “Vương Gia, lần này mày bắt gôn.”

      tiếng.

      Tôi đột nhiên hiểu, tại sao gọi là Vương Gia, cái này cũng tại tôi, tôi thể nhớ được biệt danh của người khác, ngay cả tên mình đôi khi tôi còn nhớ, bình thường tôi đều lấy tên đứa này ghép với họ đứa kia, nhất là với con trai, tất cả đều thống nhất dùng từ ‘’Ê’’ để gọi, lời thầy giáo giới thiệu lúc mới tới tôi quên còn gì hết, tôi cũng kêu bằng ‘’Ê’’.

      Vì vậy, tôi ngu si , “ ra họ của là Vương à? Vậy tại sao gọi là Gia. A, tao hiểu rồi tên là Vương Gia, đặt tên này khôn ghê, vai vế như thế nào đều cao hơn người khác, tại sao đặt Vương Gia Gia luôn, càng cao!”

      Tôi vừa xong, chợt nghe tiếng phụt, cả bọn cùng bắt đầu cười sặc sụa.

      Có lẽ tại tôi hơi to, hoặc có lẽ tai Khang Duật rất thính, tóm lại sau tôi xong, liền nhìn về phía tôi, ánh mắt giống như nhìn quái.

      Tôi trừng mắt nhìn, tôi sai gì sao? Tôi ngơ ngác hết nhìn lại nhìn đám bạn.

      Sau đó, tới chỗ tôi.

      Tôi ngẩng đầu lên, ách… chiều cao đầy uy hiếp.

      híp mắt nhìn tôi, tôi thấy yết hầu trượt lên trượt xuống, tiếp theo câu, “Lớp trưởng, mặt cậu dính cơm.”

      Tôi theo bản năng sờ soạng chút, quả nhiên có dính cơm, tôi liền vươn lưỡi liếm quanh môi vòng, nuốt cơm vào trong miệng, thể lãng phí lương thực, bác nông dân rất vất vả mới làm ra.

      Sau này nghĩ lại động tác này của tôi có vẻ rất giống ếch.

      “Lớp trưởng…” còn tiếp.

      Sao mặt còn dính cơm được, tôi lại sờ soạng mấy cái nữa, nhưng mà có nha, tim tôi đập bình bịch nhìn , ánh mắt hết sức dọa người.

      “Cậu… ngu ngốc!” xong, xoay người ra phòng học, đứa biết tên gì lại thêm vào, “Quên , tên của tụi tao lớp trưởng còn chưa nhớ kỹ, phải rằng chỉ cần là tên của con trai, nó nghe xong đều quên chi tới mày…”

      Chờ tụi nó hết rồi, tôi mới phản ứng lại được, mở to hai mắt nhìn, sau đó tức giận hướng lũ bạn , “ tao ngu ngốc!!”

      Mấy đứa nó thèm an ủi tôi, thống nhất dùng cùng loại ánh mắt nhìn tôi – mày rất ngu ngốc.

      Có ý gì đây, đây là ý gì a.

      “Miểu Miểu, chuyển tới tuần rồi!” Tiểu Phiền .

      “Mày cùng ngồi cùng bàn tuần!” Từ Oánh .

      Tôi nhíu mày, hiểu tụi nó gì?

      Tiểu Song và Đại Song lấy ra quyển sách ra từ hộc bàn Khang Duật, bìa viết hai chữ to – Khang Duật.

      Tôi đơ ra chút, “Đây là tên của ?”

      Tụi nó gật đầu, ánh mắt bi ai vì chỉ số thông minh của tôi.

      Tôi cười gượng, tụi nó cũng cười – nụ cười gượng gạo.

      Vì vậy, tôi phá lệ nhớ kỹ tên của , tôi nhớ kỹ tên của đứa con trai, thậm chí tên thằng con trai học cùng lớp tôi năm tôi còn chưa nhớ.

      Đợi tới lúc buổi chiều học, trở về chỗ ngồi, tôi rất muốn chào hỏi đàng hoàng, nhưng nghĩ đến ở trước mặt tụi bạn tôi tôi ngu ngốc, tôi nhịn được, vì vậy, tôi chỉ vào tên của quyển sách, “Chữ của cậu quá xấu.”

      lại lấy ánh mắt dọa người kia nhìn tôi,

      Bất qua tôi có loại khoái cảm sau khi trả thù nên so đo với .

      Ai biết được trả lại câu, “Chữ của cậu còn xấu hơn của tôi!”

      Tôi phát điên, “Khang Duật…” tôi gọi tên , chuẩn bị chửi ầm lên, nhưng nhìn ánh mắt của , tôi liền sửng sốt, ảo giác sao, mắt sáng rọi nhìn qua trông như thực vui.

      Vui cái gì mà vui, vui chữ của tôi xấu hơn chữ sao?

      Thầy giáo vào lớp, tôi dám mắng ra tiếng, tôi nhìn chữ của mình.

      Ách…xấu .

      55555(2)…lúc học tiểu học chăm chỉ tập viết, biết vậy lười, biết vậy lười a.

      Nhưng mà, sau khi kết thù với , đứng vị trí No2 trong danh sách những người tôi ghét nhất, No1 là những kẻ ăn thịt chó và những kẻ giết chó.

      Bất quá tháng sau, liền leo lên vị trí No1.

      Bởi vì, lại có việc làm tôi xấu hổ, hơn nữa việc đáng xấu hổ này sau này nhớ lại đều làm tôi cảm thấy kiếm cái lỗ để chui vào còn tốt hơn.

      Hôm đó là tổng vệ sinh thường lệ vào thứ sáu, Khang Duật bị phân công trực cùng tôi, những việc này đều thuộc loại làm cho có lệ, cầm chổi quẹt quẹt vài nhát là xong, dù sao sàn lớp luôn bẩn, chỉ cần lau sạch bụi phấn ở dưới bảng đen là được, những thứ khác thầy giáo để ý.

      Nhưng hôm đó bạn tốt của tôi lại tới chơi, có lẽ do hồi trưa ăn kem, tôi thấy bụng rất đau, nhưng tôi là lớp trưởng, phải làm gương tốt, tôi thể giao phần mình cho người khác làm, tôi phải quét ~ quét

      Nhưng mà…

      Ôi ~~ rất đau.

      Tôi chảy mồ hôi lạnh, tay cầm chổi cũng bắt đầu run lên, làm con xui xẻo, mỗi tháng đều phải xuất huyết nhiều, mất máu còn tính, tại sao còn làm người ta đau a, vậy còn là ngày thứ hai, thế nước dào dạt, tôi sắp bị trào ra ngoài, tôi nghiệp a, đừng tra tấn tôi nữa.

      Tôi thầm cầu xin bạn tốt mỗi tháng tới chơi nhanh nghỉ ngơi , để tôi quét xong, tôi lập tức mượn băng vệ sinh cung phụng đại gia ngài, còn có nước đường đỏ, còn có táo, còn có…

      Đau chết tôi!! Mặt tôi đều vặn lại thành cục.

      Lúc này, Khang Duật cầm ki(3) lại chỗ tôi, tôi ngẩng đầu lên, giả bộ có gì cười , “Cậu quét xong rồi?”

      gật đầu, xem kỹ tôi vòng, “Cậu sao vậy?”

      Tôi lật đật lắc đầu, đứng thẳng người dậy, “Gì mà làm sao vậy, tôi rất tốt nha.” Nghĩa bóng là: quỷ đáng ghét, tránh ra, tránh ra!

      Lấy chổi quơ quơ, tôi còn quét rác, quét tới mức làm bụi sàn bay lên.

      “Có phải cậu thoải mái ?” theo phía sau tôi hỏi.

      có!!” Ý ngầm là: thoải mái con khỉ, nhưng mà trước mặt cậu tôi .

      Tính cách của tôi rất kiên cường, nhất là trước mặt lũ con trai, tuyệt đối chịu yếu thế.

      Vì vậy, lại tới trước mặt tôi, có lẽ là do tôi khom người, nhìn thấy mặt tôi, cho nên ngồi xổm xuống để nhìn tôi chút, tôi muốn nhìn thấy vẻ mặt nhịn đau tới nghiến răng của tôi, xoay mạnh người lại, lại cẩn thận đạp trúng cái ki, chân trượt cái, chụp ếch cái rầm.

      Chụp chụp, nhưng mà tôi mặc váy, tư thế nằm đất đẹp, nằm sấp xuống, vậy còn đối diện , váy tốc lên, tôi chưa kịp chú ý liền thấy ở dưới hơi lạnh.

      Đợi tới lúc chú ý chậm, căn bản quên đứng dậy, hoặc kéo váy xuống, cứ nằm sấp đó nhìn .

      Trứng bác cà chua – đây là từ duy nhất tôi có thể nghĩ ra.

      Chỉ thấy, ‘thưởng thức’ xong rồi, cũng ngơ ngác nhìn tôi, sau đó mặt hồng chút, sau đó lan lên tai , đợi tới lúc hồng chín, đột nhiên đứng dậy, xoay người lại.

      Còn tôi sao, tôi có phản ứng gì sao, tôi hoàn toàn đứng hình.

      đau tới mức còn cảm giác nữa…chỉ cảm thấy xấu hổ.

      Xấu hổ tới mức trực tiếp ngất luôn.

      Tôi nghe được tiếng kêu của Tiểu Phiền, Tiểu Song và Đại Song, còn có tiếng kêu của mấy đứa bạn khác, nhưng tôi thể trả lời được, tôi cảm thấy tốt nhất là cần tỉnh lại.

      Còn nữa, tôi bao giờ ăn trứng bác cà chua nữa.

      Còn nữa, Khang Duật quang vinh leo lên vị trí No1, đời này mơ tưởng xuống hạng.

      Còn nữa…

      Thần ơi, người làm cho con chết !!!

      Chú thích: _ (1): trong bản convert là “phiên gia xào trứng”, sau hồi gu gồ mình chuyển thành trứng bác cà chua. Nó đây:
      [​IMG]

    3. cuncon

      cuncon Well-Known Member Trial Moderator

      Bài viết:
      1,786
      Được thích:
      2,151
      Chương 2: kiện xi xi(*)
      _(*): nguyên văn trong convert là hư hư, chỉ tiểu, mình chuyển thành xi xi, giống như tiếng xi cho em bé tiểu í =D.

      Sau khi kiện “trứng bác cà chua” qua, suốt hai tháng liền tôi vừa thấy Khang Duật là trốn, nếu học, nguyên cả buổi tôi đều trừng mắt nhìn sách giáo khoa, nhìn lên bảng, tuyệt đối nhìn .

      Bởi vì vừa nhìn thấy , tôi cũng rất xấu hổ, tôi ở thời kì trưởng thành, cảm thấy như thể toàn bộ trong sạch đều bị hủy hoại, mặt mũi gặp ai.

      Khang Duật lại giống như có việc gì, giống như sớm quên hết việc này vậy.

      Vì vậy, tôi nghĩ, đều xảy ra lâu như vậy, tôi có tất yếu găm mãi trong lòng, coi đó là cơn ác mộng .

      Ừ, tôi cảm thấy ý nghĩ này rất tốt, cả người cũng lập tức cảm thấy thoải mái hơn.

      Tới buổi trưa ăn cơm, tôi sôi nổi căn tin lấy cà mèn, lúc tới chỗ rẽ tôi lại đâm vào Khang Duật từ hướng khác tới.

      Chờ tới khi phát , tâm trạng như chim của tôi lập tức trầm lại, tuy trong lòng làm công tác tư tưởng nhưng khi gặp được đương , vẫn cảm thấy hơi ngượng.

      Nhưng mà tôi là đứa luôn cho rằng mình cứng cỏi, quay đầu bước hoặc xoay người bỏ chạy tôi làm được, vì vậy tôi làm chuyện thực vô sỉ, nhấc chân lên đá về phía phát.

      Đá người ta xong, tôi còn gào lên tiếng, “Tránh ra!”

      Khang Duật tự nhiên vừa bị đá lại vừa bị gào liền đứng dại ra.

      Tôi thấy tránh ra, cũng vòng quà mà lại dám đẩy ra , sau đó hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang đường hoàng qua.

      Ai, có cách nào khác, bà đây chính là người như thế.

      Chờ xa được khoảng, tôi mới dám vụng trộm quay đầu lại nhìn , cước kia của tôi dùng hết mười thành công lực, biết có làm bị thương , lại nhìn thấy Khang Duật ngay đằng sau tôi.

      Vẻ mặt của còn đen hơn cả Bao Công.

      Hai cặp mắt vừa đối nhau, tôi liền sợ tới mức nhanh chân bỏ chạy.

      Tôi chạy, ở phía sau cũng bắt đầu đuổi theo.

      Tôi sợ tới mức hiểu gì, nghĩ là muốn báo thù, liền càng ra sức chạy, ý đồ bỏ xa , nhưng chạy cũng nhanh lên, cũng liều mạng đuổi theo tôi.

      Tôi hoảng phân biệt được đường nào với đường nào, chạy ra hành lang của dãy lầu, liền chạy về hướng sân thể dục, cũng chạy theo, ai ngang qua thấy hai bọn tôi như hai kẻ thần kinh, trước sau chạy hùng hục ở sân thể dục.

      Chạy vòng, lại vòng.

      Ai biết còn tưởng hai bọn tôi tập chạy 400m chừng.

      Bình thường tôi học thể dục cũng rất tốt, nhưng dần dần sức chịu đựng đến cùng, chạy nổi nữa, quay đầu lại nhìn Khang Duật, phát cũng sắp đuổi kịp.

      Lúc này, tôi hoảng sợ, bắt đầu chảy nước mắt, vừa chạy vừa hét to, “Bớ người ta, giết người, Khang Duật đánh con !!”

      Vừa kêu xong, Khang Duật cũng đuổi kịp, chụp tay lên vai tôi.

      Tôi liền nhảy dựng lên, quay đầu lại đá thêm cái nữa.

      Khang Duật giống như dự đoán được, né tránh, tay chụp lấy tôi làm cho tôi dừng lại.

      Tôi chỉ có thể dừng lại, tôi nghĩ đánh tôi, liền rút tay ra, sợ tới mức ngồi chồm hổm xuống, ôm lấy đầu.

      Nhưng mà đợi nửa ngày, cũng thấy ra tay.

      Tôi thả tay xuống, ngẩng đầu nhìn , thấy cũng nhíu mày trừng mắt nhìn tôi, “Ai tôi muốn đánh cậu? Tôi đánh con .”

      “Vậy tại sao cậu đuổi theo tôi?”

      “Vậy tại sao cậu lại chạy?”

      Vớ vẩn, tôi đá cậu làm sao bỏ chạy được?

      Nhưng tôi lại ngượng ngùng ra được, tôi chỉ có thể , “Tôi rèn luyện sức khỏe được à.”

      Nhìn xem lí do của tôi , vừa rồi còn lớn tiếng người ta giết người, đánh người, bây giờ lại lật lọng.

      có vẻ lười tôi tranh luận với tôi, với tôi, “Tôi có chuyện muốn với cậu.”

      “Ai! Bây giờ cậu có thể được rồi.” tôi ngồi mặt đất đáp lại.

      đầu tiên là chậc tiếng, nhìn thấy tôi còn ngồi, cũng ngồi xuống, sau đó , “Cũng có gì, ra hôm đó cái gì tôi cũng nhìn thấy.”

      Cái gì cũng nhìn thấy? tôi chưa kịp nghĩ ra gì, đợi tới lúc nghĩ ra rồi, mặt đỏ như đít khỉ, “Cậu bậy, ràng là cậu…bằng tại sao mặt cậu lại đỏ.”

      hình như bị tôi trúng rồi, gãi gãi đầu, mặt cũng đỏ cách rất khả nghi.

      “Vậy cậu cũng đừng để tâm vào chuyện vụn vặt, cho dù bị thấy lại làm sao, cậu cũng chả mất miếng thịt nào.”

      Cái này…cái này… có thể xem như là an ủi tôi sao?

      “Xem như tôi xin lỗi được , vừa rồi cậu lại đá tôi, coi như huề.”

      Tôi dám được, bây giờ nghĩ lại, cũng phải cố ý, tôi lại đem hết giận trút lên người , lại cũng là tại tôi sai, tôi lại còn đá trong khi lại vô tội.

      Đối với đứa con trong thời kỳ trưởng thành bắt đầu hiểu được quan hệ nam nữ lại xảy ra việc xấu hổ như vậy, trong lòng luôn khó chịu, dù gì cũng là có lợi.

      Nhưng mà cứ tính toán chi li việc này hoài, ngược lại lại là lòng dạ tôi hẹp hòi.

      Nếu xin lỗi rồi, chuyện này cho qua luôn .

      “Tôi có làm cậu bị thương ?” dù gì cũng phải quan tâm chút.

      lắc đầu, “Quần áo rất dày, có chuyện gì.”

      “ Vậy…vậy…cứ như vậy !” tôi đứng dậy, chạy lâu như vậy, bụng lép kẹp, “Tôi muốn ăn cơm!”

      Tôi về phía căn tin, Khang Duật lại phía sau tôi.

      “Sao cậu lại theo tôi?”

      Khang Duật trừng mắt liếc tôi cái, “Cậu muốn ăn cơm lại cho tôi ăn à? Ai hại tôi chưa ăn cơm đói bụng lại chạy hùng hục ở sân thể dục?”

      Tôi rụt cổ lại, lầm bầm trong lòng, ai biểu cậu đuổi theo tôi làm gì.

      Cầm cà mèn, hai chúng tôi về lớp học, sắp tới giờ vào học buổi chiều, mấy đứa bạn sớm ăn cơm xong, có ai ăn với tôi, tôi chỉ phải ngồi tại chỗ mình ăn cơm với Khang Duật.

      Ăn cơm xong, tới buổi chiều, tiết thứ nhất là môn thể dục, tôi lật đật toilet thay quần thể dục.

      Quần thể dục thời đó, con thích mặc, bởi vì quá xấu, màu xanh kia vô cùng quê mùa, hai bên lai quần còn có hai sọc màu trắng, cho dù mặc với áo gì đều rất xấu, cho nên hầu hết mấy đứa con khi có giờ thể dục mang theo quần, tới tiết mới thay ra.

      Đến sân thể dục, mọi người đều xếp hàng, sau đó điểm danh, trước khi thầy tới ủy viên thể dục phải kiểm tra quần áo của mọi người, ai có quần thể dục hoặc giày thể thao, đều phải rời khỏi hàng, đứng ở bên.

      Đợi kiểm tra xong thầy giáo cũng tới.

      Thầy giáo vừa nhìn thấy tôi liền cười tủm tỉm, tôi cực kỳ khó hiểu.

      Tiếp theo, thầy với cả lớp, “Hôm nay có hai bạn làm tôi cảm thấy rất vui vẻ, tranh thủ giữa trưa tập chạy 400m, tốc độ chạy lại rất nhanh, cho nên tôi quyết định đại hội thể dục thể thao cho hai bạn đó tham gia, mang niềm tự hào về cho trường chúng ta.”

      Tôi rùng mình, hai người thầy giáo nhắc tới phải là tôi và Khang Duật .

      Thầy giáo còn thêm, “Cả lớp sau này phải noi gương hai bạn ấy, học giỏi toán lý hóa, nhưng thể dục cũng phải tốt, cần cứ cắm đầu vào sách vở, sức khỏe mới là vốn quý nhất.”

      Có người hỏi, “Thầy bạn nào vậy?”

      Tôi nhịn được lui về sau bước , trong lòng tụng kinh, trăm ngàn phải là mình, trăm ngàn phải là mình.

      “Chính là bạn Âu Dương Miểu Miểu và bạn Khang Duật, giữa trưa hôm nay hai bạn ấy ở sân thể dục đổ mồ hôi tập chạy , thầy xem xong rất kích động, cũng rất vui mừng.” Họ Ái Tân Giác La này ra quá dài, cũng quá kinh người, cho nên giáo viên bình thường đều gọi là Khang Duật.

      Trong lòng tôi liền khóc rống lên.

      “Kể từ ngày mai, buổi trưa hai em tới sân thể dục, thầy tập cho các em.” Thầy giáo nhìn hai chúng tôi, giống như tìm được mục tiêu phấn đấu cả đời, nắm chặt tay, mắt rươm rướm.

      Tôi ngượng ngùng từ chối, chỉ có thể đâm lao phải theo lao nhận lời, thuận tiện mắng Khang Duật vài trăm ngàn lần.

      Tôi thể là vì tôi đá nên mới chạy được.

      Đúng là có miệng mà ra lời a.

      Tôi cũng thấy Khang Duật từ chối, vốn cũng muốn từ chối, tôi thấy rất thích thể dục thể thao, trưa nào sau khi ăn cơm xong cũng cùng mấy đứa con trai ra ngoài đá banh, dù sao đá banh cũng phải chạy bộ, cũng thiệt thòi gì.

      Nhưng là tôi giống vậy, ăn cơm xong tôi còn phải ngủ trưa nữa.

      Vậy là xong luôn, trong lòng tôi lại mắng Khang Duật vô số lần.

      Cuộc đời của tôi tại sao lại bi ai như vậy chứ…

      Chuyện này làm cho tôi buồn bực vô cùng, mấy tiết sau đều ngồi than thở, tôi gục đầu ở bàn như chết rồi, lấy sách dựng đứng lên che ở trước mặt, thầy giáo ở gì tôi đều nghe vào.

      vất vả đợi tới ra về, tôi dọn dẹp sách vở nhanh hơn ai hết, lúc gần , thấy Khang Duật chậm rì rì cất sách vở, vẻ mặt còn rất sung sướng, nhìn vào chướng mắt vô cùng.

      Tiểu ác ma trong lòng tôi liền chui ra.

      Mắt tôi phát ra ánh mắt tà ác, đợi lúc quay lưng về phía tôi, tôi hung hăng nhấc chân đá cái.

      bụp tiếng, liền đập đầu vào cửa sổ cạnh bàn.

      Thấy vậy, tôi nhanh chân bỏ chạy, ngay cả thói quen toilet sau giờ học rồi mới về nhà tôi đều quên, mấy đứa bạn rủ tôi cùng về tôi cũng trả lời, chạy như gió ra cổng trường, lúc này tôi mới dám ngẩng mặt lên trời cười to.

      Hả giận, hả giận.

      Nắm tay lại, vẻ mặt dữ tợn.

      Trong lòng tôi cảm thấy vui vẻ hơn, liền tung tăng về nhà.

      Trường học sơ trung ở Thượng Hải đều chia theo khu vực, hộ khẩu ở khu nào học ở trường của khu đó nên đường về nhà cũng xa, hầu hết học sinh đều bộ đến trường, tuy nhiên có số người thích làm trái pháp luật, chưa đủ 14 tuổi xe đạp tới trường.

      Tôi cũng là trong những người thích làm trái pháp luật đó, có điều hôm nay xe đạp đem sửa cho nên phải bộ.

      Tôi theo hộ khẩu của mẹ, tuy rằng địa chỉ và hộ khẩu lại cùng khu nhưng cũng xa, vừa vặn ngay chỗ giao nhau của hai khu, đường ranh giới giữa hai khu là đường ray cũ, ngày nay là đường vượt Tây Duyên An(1) – đoạn nối từ đường Hồng Hứa tới tỉnh Hồng.

      Lúc tôi học sơ trung, hai bên đường ray toàn là ruộng bỏ hoang, cỏ dại mọc um tùm, có chỗ còn cao hơn đầu người, mỗi khi tôi tới chỗ này đều ngắt ngọn cỏ đuôi chó, vừa hát vừa quơ quơ nó về nhà, có khi vui vẻ tôi còn nhảy lò cò qua đường sắt.

      Hôm nay cũng vậy…nhưng mà chơi, chơi… lại cảm thấy buồn tiểu.

      Tôi là người có sinh lý có đồng hồ báo thức, đúng 6 giờ sáng nhất định phải tiểu, lúc tan học cũng phải toilet, vừa cảm thấy buồn tiểu là tôi nhịn nổi.

      Tháng 11 những năm 90 ở Thượng Hải cũng rất lạnh, trời lạnh lại còn nín tiểu là kiểu tra tấn dã man, tôi muốn chạy nhanh về nhà giải quyết nhưng lại chạy nổi, chỉ sợ buông ra chút lại nín được nữa.

      được, được, nín được, chỉ có thể làm chuyện mất vệ sinh công cộng, ngay lập tức tôi vọt bước xa, ngồi vào bụi cỏ, trước tiên cuống quít nhìn xung quanh xem có ai , sau khi thấy có ai, ngay lập tức cởi quần.

      Vừa ngồi xổm xuống, sắp xi xi có bóng người biết từ chỗ nào chạy tới.

      Tôi dám ngồi sâu vào bụi cỏ, sợ đụng phải sâu, con chuột hay con linh tinh nào đó cho nên chỉ dám ngồi ở rìa bụi cỏ, phía trước có chút cỏ dại che, ngờ người kia lại ma xui quỷ khiến cố tình nhìn về phía tôi.

      Vừa nghe tiếng người tới, tôi biết mình xong đời, mặt mũi trắng bệch.

      Bỗng nhiên hết buồn tiểu, lập tức kéo quần lên, nhưng lại kinh hãi tới nỗi nhất tiết ngàn dặm(2) .

      Nước tiểu nóng, thời tiết lạnh, nhất thời khói trắng lượn lờ.

      Xi xi rất sảng khoái, nhất là vào mùa đông, sảng khoái xong có thể còn có thể thấy lạnh run, tôi cũng lạnh run, tuy nhiên lại là lạnh gấp đôi.

      Bởi vì người kia phải ai khác, là Khang Duật.

      Phát kinh ngạc lên trong mắt , tôi khẳng định nhìn thấy, thấy sạch sành sanh.

      Nhất thời tôi còn muốn tự sát, hết sức dùng đầu nghĩ xem có thể dùng lý do gì đề làm cho tin phải tôi xi xi, mà làm công việc phục vụ nhân dân, ví dụ như tưới nước cho đồng ruộng.

      Cuối cùng, những ý nghĩ này biến thành cái oán niệm vô cùng lớn – vì sao Trái Đất hủy diệt ngay vào giờ phút này.

      Đương nhiên, Trái Đất tuyệt đối hưởng ứng oán niệm của tôi mà hủy diệt ngay lúc đó.

      Vì vậy, tôi hoàn toàn ngu .

      “Ách…cậu có muốn vào xi chút hay …”

      “…”

      Chú thích: _(1): 延安西路高架 – Yanan West Rd.Viaduct, mình tìm quài mà ra tên tiếng Việt của nó là gì, nên tạm dịch từ tiếng là đường vượt Tây Duyên An, nếu bạn nào biết tư vấn mình nhé =D.

    4. cuncon

      cuncon Well-Known Member Trial Moderator

      Bài viết:
      1,786
      Được thích:
      2,151
      Chương 3 :pphạt Đứng


      Tôi biết tôi về nhà như thế nào, mặc quần rồi mới về nhà? Hay là chưa mặc quần bỏ chạy về nhà? Hai cái này có gì khác nhau sao, dù gì cũng bị nhìn thấy hết, mặc hay mặc có gì khác nhau.

      Mặt mũi của tôi sớm ném ở nơi nào rồi.

      Vừa về nhà, tôi liền leo lên lầu, về phòng của mình, nhào lên giường, bắt đầu lăn lộn, từ giường lăn xuống dưới sàn, lại từ dưới sàn lăn lên giường.

      Tôi cảm thấy nhân sinh của tôi đến điểm cuối.

      Đây là báo ứng nha, nếu tôi đá , xảy ra chuyện xấu hổ như vậy.

      Tôi hối hận muốn chết.

      Tiếp tục lăn lộn, tiếp tục đấm đá, tiếp tục khóc om sòm.

      Đột nhiên tôi nghĩ đến ngày mai là thứ mấy, ngày mai có phải học ? Liếc nhìn tờ lịch treo tường, càng khóc dữ hơn.

      Ngày mai là thứ sáu, dĩ nhiên lại là thứ sáu, thứ sáu vạn ác a a a a a a a a!!!

      Tôi nên làm gì bây giờ? Ngày mai làm sao tôi nhìn mặt Khang Duật đây?

      Hay là, bây giờ liền rời khỏi nhà, tìm con đường nào đó, đứng ngay giữa đường, sau đó đợi xe húc… tôi cảm thấy cách này vô cùng tốt, vô cùng hiệu quả!!!

      Nhưng mà, tôi có gan làm.

      Lúc này, cửa phòng bị nhàng đẩy ra, con chó becgie Đức chui vào, nhờ tôi và ba mỗi ngày cúng con gà nuôi nó nên nó to hơn con chó becgie bình thường nhiều, màu đen trộn với màu xám của sói nên vô cùng nồng đậm, thứ hai nào nó cũng được tắm nên màu lông nó sáng bóng, lông ngay cổ dày rậm tản ra, như chiếc khăn quàng cổ kiêu sa, nó cụp lỗ tai xuống, khỏe mạnh kháu khỉnh nhìn tôi, nhìn thấy tôi lăn qua lăn lại sàn, nó có vẻ rất hưng phấn, sủa với tôi vài tiếng.

      Tôi quan tâm tới nó, ngồi dậy, phất phất tay, ý tứ là chủ của mày buồn bực, chỗ khác chơi .

      Có lẽ là tôi do làm hư nó, thấy tôi để ý tới nó, nó liền dùng sức mạnh của mình, nâng lên chân trước đẩy tôi ngã xuống.

      Mẹ tôi nha, nó nặng khoảng 100 kí(1) đâu, ép tôi tới mức thở nỗi, còn liếm tôi như liếm kẹo mút, chốc lát sau, mặt tôi đều là nước bọt của nó.

      “Lassie, tránh ra, tránh ra!!” tôi đẩy nó.

      Vào năm đó, người nuôi chó đặt tên là Lassie khá nhiều, cái này là do bộ phim tên là ‘Lassie come home’(2), ai cũng muốn có con chó giống như Lassie trong phim, có được nó, mọi người đều đặt tên chó mình nuôi là Lassie, tôi cũng phải ngoại lệ.

      Lassie rất lì, tưởng là tôi giỡn với nó nên càng hăng say hơn, liếm cũng mạnh hơn, tôi bị nó liếm ngứa tới mức chịu nổi bật cười khanh khách.

      Nó càng hưng phấn, vẫy đuôi như lắp thêm mô-tơ vây.

      Tôi chịu nổi, đành phải ra lệnh, “Lassie, ngồi xuống”

      Chó becgie Đức là trong những loại chó được chọn làm cảnh khuyển nhiều nhất, vô cùng thông minh, chỉ cần có kiên nhẫn cái gì nó cũng học được, ra lệnh là nó liền ngồi xuống, thè lưỡi ra thở hồng hộc.

      còn bị đè nặng nữa, tôi cảm thấy vô cùng thoải mái, ngồi dậy nhìn nó.

      Tôi vẫn cho rằng Lassie nhà tôi nhất định là chàng đẹp trai so với mấy con chó khác, ánh mắt của nó hình quả hạch, cổ màu đồng, ánh mắt sáng ngời có thần, hơi lóe ra tia lạnh, cái mũi ươn ướt, vừa đen vừa sáng, cả thân mình đều khí phách hiên ngang nha.

      Ta vừa lòng vỗ vỗ đầu nó, “Tốt lắm, ngoan.”

      “Gâu gâu!!” nó tru lên đáp lại.

      Bị nó làm xao lãng, tôi liền đem ý tưởng đứng giữa đường chờ xe húc quăng qua sau đầu, cầm nọng thịt dưới cằm nó chơi, nó thoải mái phát ra tiếng ngáy khò khè, có lúc nhe răng ra cắn cắn tôi, đau, chỉ là cắn giỡn, bất quá đó là răng nanh vô cùng sắc bén, lúc tôi học tiểu học cũng từng bị chó cắn, bất quá phải lỗi tại con chó, tại tôi lì lợm xém nữa đốt trụi lông nó, cho nên trách nó được.

      Người thích chó chân chính là người sợ bị chó cắn, chó cắn người lây bệnh chó dại, đơn giản chỉ là tự vệ, cắn cắn vài lần cũng quên, còn nữa, nếu như chó cắn người lung tung cũng phải lỗi của nó, mà là tại chủ nó biết dạy nó.

      Cho nên, cái răng nanh trắng hếu kia của nó tôi nhìn sợ chút nào, ngược lại, tia sáng lóe lên trong đầu, dẫn đến cái ý tưởng.

      Tôi đem cánh tay trắng nõn của mình giơ trước miệng Lassie, với nó, “Lassie, cắn tao

      Lúc này, tôi cảm thấy mình chính là thiên tài.

      Lassie nghiêng đầu nhìn tôi, phát ra tiếng rên ư ử, dĩ nhiên là hiểu lệnh của tôi.

      “Đến a, cắn nhanh lên, cánh gà tươi ngon nè.” Tôi quơ qua quơ lại tay mình trước mặt nó.

      Nó vẫy vẫy đuôi, ánh mắt sáng rỡ, giống như hiểu được chút, há miệng ra…

      Tôi hưng phấn.

      Lassie lè lưỡi ra…liếm…

      Đầu tôi liền ra ba vạch đen “Ai kêu mày liếm, là cắn!!”

      Lassie: gâu gâu!! (em liếm…)

      “Cắn!!” tôi quát.

      Nó, liếm…

      “Cắn a!!” tôi la nó.

      Nó, tiếp túc liếm…

      Tôi im lặng…ngửa người ra đằng sau, nằm sàn nhà rơi nước mắt với kế sách bệnh mà chết.

      Người ta muốn nó cắn miếng, ngày mai có thể xin phép nghỉ học a.

      “Mày là đồ ngu…” tôi chỉ vào mũi nó mắng.

      Lassie lại đối với tay tôi, liếm…

      Tôi hoàn toàn cảm thấy vô vọng, nằm sàn như người chết.

      Lassie tựa hồ cũng chơi , thong thả bước tới bên cạnh tôi, nằm sấp xuống, gác đầu ở bụng của tôi.

      Tôi nghĩ, cứ nằm như người chết như vầy luôn

      Nhưng mà tôi lại chống cự được cái đói, vừa nghe mẹ ở dưới lầu gọi xuống ăn cơm, tôi là người chạy xuống nhanh nhất.

      nhà bốn người, ăn canh nóng đồ ăn nóng, tôi lại thấy ngon, trong đầu luôn nghĩ xem có cách nào để ngày mai phải học .

      Tôi cúi đầu nhìn cơm trong chén, thỉnh thoáng lén nhìn ba với mẹ, động tác giống ăn trộm này của tôi làm cho em tôi phát , nó đá tôi cái, giọng hỏi, “Sao vậy?”

      Tôi “Tao muốn trốn học.”

      “Thần kinh!!” nó gắp miếng thịt, bỏ vào trong chén của tôi, “Bớt điên , ăn nhiều cơm vào.”

      Học sinh trung học muốn trốn học, muốn chết!!

      Ba già cũng phát ra quái dị của tôi, quan tâm hỏi, “Sao vậy, bé!”

      Bé là cách gọi thân mật thống nhất của dân Thượng Hải với con .

      Tôi lắc đầu, dám .

      “Có phải hết tiền xài rồi ?” về tiền tiêu vặt của tôi và em ba tôi cũng keo kiệt.

      Tuy rằng căn bản phải chuyện này, nhưng mà tôi vẫn vô sỉ gật đầu.

      có cách nào khác, lúc làm học sinh ai muốn có nhiều tiền tiêu vặt hơn.

      Ba tôi tỏ vẻ hiểu được, gắp rất nhiều đồ ăn cho tôi, “Ăn cơm xong, ba cho con, muốn bao nhiêu con , ăn cơm cái , ăn nhiều vào.” Sau đó cũng với em tôi như vậy.

      Dù sao đứa có, đứa còn lại cũng có, ba tôi luôn công bằng như vậy.

      Ăn cơm xong, tôi cầm tiền ba vừa cho, trong lòng vừa vui vừa buồn, quay về phòng, cảm giác sờ tiền cũng thể làm biến mất sợ hãi với việc học ngày mai.

      Tiền TM(3) cũng phải vạn năng.

      Tôi nhớ ra là mình còn chưa làm bài tập, liền cảm thấy đau đầu hơn, nhưng tôi rất có tự giác của học sinh, nhanh chóng lấy sách giáo khoa ra, nằm bẹp bàn học bắt đầu làm bài tập.

      Chú thích: _(1): tương đương với 50kg, cảm ơn các ss bên Hội Đau Tim giúp em =D

      _(2): trong convert là ‘Chó thần Lai Tây, sau khi google ra được bộ phim ‘Lassie come home’ nên mình đổi tên Lai Tây thành Lassie

      _(3): câu chửi


      Tôi múa bút thành văn, giống như đem đầy bụng sầu khổ trút vào mớ bài tập vậy.

      Bài tập sơ nhị khó lắm, tôi coi như là học sinh tốt, cần tốn nhiều sức liền làm xong bài tập.

      Làm xong bài tập tôi tính xem TV, nhưng mở ra TV tôi lại xem vào, lại tắt TV, chạy tới giá sách tìm truyện tranh đọc, tôi là đứa ham đọc truyện tranh số , hơn nữa vô cùng thích truyện tranh Nhật Bản, lúc tôi học sơ trung, đúng là lúc truyện tranh Nhật bắt đầu nổi lên ở Thượng Hải, vì vậy tôi mua ít truyện tranh, Nữ hoàng ai cập, Áo giáp vàng, Bảy viên ngọc rồng, Ranma đều có, truyện tranh lúc đó đều do nhà xuất bản Hải Nam phát hành, dày như bây giờ, quyển nào cũng mỏng lét, lại còn tái bản, phần lớn tập 5 bản, chia rất nhiều tập, nên bỏ kín cả giá sách.

      Tôi xem truyện tranh rất dễ bị mê mẩn, có thể chỉ cần vừa thấy truyện tranh, tôi chăm chú tới mức quên hết mọi việc, cho dù tôi có đọc rồi hay chưa.

      Theo thường lệ, tôi lại mê mẩn, đọc đọc hồi tôi liền ngủ.

      Đợi tới lúc bị đồng hồ báo thức đánh thức, là sáng ngày hôm sau.

      6 giờ, cái giờ thúc giục cỡ nào a.

      Tôi ai oán rời giường, đánh răng, ăn sáng, sau đó lấy cặp sách, bước ra khỏi cửa.

      đường tôi vắt hết óc suy nghĩ xem hôm nay nhìn thấy Khang Duật nên cái gì?

      gì với tôi?

      Nguyên màn nhìn thấy ngày hôm qua, biết có ? Đoạn trí nhớ kia giống như tự nhiên bị xóa sạch, tôi tài nào nghĩ ra.

      Vừa vừa nghĩ nguyên đoạn đường, rất nhanh liền tới cổng trường.

      Tôi cảm thấy hơi run, đứng trước cổng trường, như thế nào cũng dám vào.

      Mấy học sinh ngang qua tôi, ai cũng nhìn tôi kì quái, tôi chỉ phải giả vờ mình đứng đợi người.

      Lúc này, 7 giờ 10 phút phải vào cổng, nếu trễ học.

      Tôi kéo dài tới giây cuối cùng mới vào, sau đó lại thong thả, giống như người máy bị khô dầu vào khu phòng học, tới trước cửa, tôi tránh ở cạnh cửa, nhìn lén vào trong lớp, mọi người đều tới, bắt đầu tự học buổi sáng.

      Tự nhiên tôi cũng thấy Khang Duật, lấy tay chống đầu, đầu nhìn về phía cửa sổ biết nhìn gì?

      Tôi lập tức rụt đầu lại, tiến hành công tác tư tưởng với chính mình.

      Tôi cho chính mình, phải bị nhìn thấy xi xi sao, có gì đặc biệt hơn người đâu, ai phải xi xi, ở toilet tôi còn hay bị người khác nhìn còn gì.

      Ừ! có việc gì, Âu Dương Miểu Miểu, tất cả những người vĩ đại đều từng làm chuyện ngu xuẩn, cách khác chỉ có người làm chuyện ngu xuẩn mới có thể trở thành người vĩ đại.

      Tôi cất bước vào lớp, còn chưa bước vào lại rụt chân về.

      Tôi mắng chính mình, là đồ vô dụng, lại đặt chân vào, kết quả lại rụt chân về.

      Ngay tại cửa duỗi ra, co lại.

      đứa ngồi gần cửa phát , lập tức la lên “Lớp trưởng, bạn làm gì vậy?”

      Trong cơn giận dữ, tôi gào lên, “Ai cần cậu lo!!”

      Gào quá to kết quả chính là lập tức trở thành tâm điểm chú ý của tất cả mọi người, Khang Duật cũng nhìn lại đây.

      còn cách nào khác, tôi chỉ phải kiên trì vào.

      tới cạnh chỗ ngồi, tôi thả cặp sách xuống, cũng chưa dám nhìn , lại nghe , “Chào!!”

      Chào cái đầu, tôi mắng thầm trong lòng, nhưng lại dám biểu ra mặt, chỉ dám nở nụ cười cứng ngắc, “Chào…cậu cũng sớm…ha ha…”

      Tôi lấy hộp bút , sách bài tập, còn có sách giáo khoa của môn sắp học là sách ngữ văn, sau đó ngồi xuống.

      gì nữa, tôi liền cảm thấy càng xấu hổ, cứ cảm thấy nếu cứ như rất xin lỗi tinh thần phấn chấn bồng bột tự học lúc sáng sớm này vậy.

      biết có phải tại tôi đa nghi hay , tôi cứ mãi cảm thấy Khang Duật nhìn tôi, tuy nhiên tôi lại dám nhìn , chỉ thấy da gà nổi hết cả lên.

      “Ngày hôm qua…” sau hồi im ắng, Khang Duật mở miệng.

      Tôi vừa nghe thấy ba chữ ngày hôm qua, tim liền đập bình bịch, ngày hôm qua cái gì, ngày hôm qua có thể có cái gì?

      Tôi nóng nảy, vội vàng cướp lời , tùy tiện nghĩ ra cái đề tài, tôi vốn muốn hỏi, hôm nay cậu ăn sáng chưa?

      Đây là cách chào hỏi mà người Trung Quốc hay dùng nhất.

      Ừ, chính là câu này!!

      Trong đầu tôi ràng là muốn câu này, nhưng bên nghĩ kiện xi xi ngày hôm qua, bên mở miệng liền năng lộn xộn.

      Tôi lắp bắp , “Cậu…cậu…hôm nay xi…xi rồi sao?”

      xong, tôi liền nhìn thấy giống như bị sặc nước miếng, ho khan liên tục.

      Qua mấy phút đồng hồ, tôi mới nhận ra là mình gì.

      Mặt của tôi ngay lập tức liền đỏ rực, trực tiếp lan tới tai.

      Tôi đúng là đứa ngu siêu cấp.

      Thế nào làm được, thế nào kiểu điển hình nha.

      nhất định cho rằng tôi là sinh vật ngu xuẩn nhất thế giới.

      “Ha ha ha ha ha!!”

      Ngoài dự kiến của tôi, Khang Duật bỗng nhiên điên cuồng cười, cười cười , lại còn gục đầu lên bàn, lấy tay đấm mặt bàn, cười tới mức phải gọi là kịch liệt.

      Tiếng cười của làm các học sinh khác trong lớp chú ý, lần nữa tôi lại thành tiêu điểm.

      Tôi cảm thấy mắc cỡ chết được, đầu càng cúi thấp hơn.

      Mọi người đều nhìn, có cách nào hết, tôi chỉ phải lấy tay dưới gầm bàn kéo vạt áo của .

      cảm giác được, cười nhiều, mọi người thấy có việc gì cũng quay đầu lại tiếp tục làm việc của mình.

      Hình như Khang Duật nhịn cười rất vất vả, cả người cứ điên cuồng run lên, tôi nhìn thấy rất khó chịu, lại dám , nếu xấu bụng, đem chuyện xấu của tôi cho người khác, tôi làm gì còn mặt mũi gặp ai nữa.

      Đến 7 giờ rưỡi, vì ngoài trời mưa nên chúng tôi ở trong phòng học vừa nghe radio vừa tập thể dục buổi sáng, động tác của tôi cứng ngắc, còn cẩn thận để đụng vào , miễn cho có cơ hội phát tác.

      Tập thể dục xong, nghỉ ngơi được chút chuông reo, môn văn tiết bắt đầu.

      Thầy Tôn dạy văn là chủ nhiệm lớp tôi năm dự bị, lên sơ nhị thầy làm nữa, vì thầy được lên chức làm trưởng khối, chủ nhiệm lớp bây giờ là Hà dạy tiếng .

      Từ trước tới giờ chưa bao giờ tôi chăm chú học văn như hôm đó, quả là hết sức chăm chú, chép bài vô cùng cẩn thận, mỗi câu mỗi chữ đều nắn nót viết vào.

      Nhưng mà Khang Duật buông tha tôi, nhích lại gần nhàng , “Cậu muốn hỏi xem tôi thấy việc ngày hôm qua xong có cảm tưởng gì sao?”

      Nghe xong, bút của tôi liền lệch qua bên, trực tiếp quẹt ra đường cong bất quy tắc.

      “Cậu muốn…cậu muốn thế nào?” nghe như thế nào nữa, đều cảm thấy rằng uy hiếp tôi.

      “Cậu thử xem?” giọng của rất êm tai, nghe vào tai tôi lại rất khủng bố.

      Dù gì da mặt tôi cũng rất mỏng, lúc đó lại còn , vô cùng ngây thơ, đợi mười năm nữa thử xem, tôi hoàn toàn có thể trả đũa, rằng nhìn lén con xi xi.

      Nhưng lúc đó tôi mới học sơ nhị, tinh vi được như vậy, chỉ cảm thấy rằng mình làm chuyện rất mất mặt, muốn làm cho bất kì ai biết.

      Lúc trả lời , giọng tôi đều run lên, hồi hộp nhìn , “Cậu muốn như thế nào… như thế ấy…là được…”

      Tôi nhìn thấy ánh mắt của Khang Duật híp híp lại, giống như cân nhắc xem lời của tôi có đáng tin hay , đợi tới lúc mắt mở ra lại, ánh sáng lóe lên.

      Tôi cảm thấy ánh mắt này tại sao lại tà ác như vậy đâu.

      vẫn nhìn tôi, vẫn nhìn tôi, nhìn tới mức tôi cảm thấy vô cùng sợ hãi.

      Qua giây, hai giây, ba giây, mới chậm rãi mở miệng, “Tốt lắm!!”

      Tôi hiểu lắm nên cứ nhìn ánh mắt đầy ý cười của .

      Đây là ý gì?

      Có phải hay sớm chờ tôi chui đầu vào lưới a.

      Tuy nhiên tôi chưa kịp suy nghĩ nhiều, đầu xuất bóng ma.

      Ngẩng đầu nhìn, đúng là thầy giáo văn.

      Thầy nhìn tôi và Khang Duật, tay cầm phấn run run tới mức sắp bóp nát viên phấn, sau đó đẩy gọng kính sáng lóe lên.

      “Cái gì tốt lắm, có thể cho tôi nghe chút .”

      Ách….

      “Ngồi học nghe giảng, còn dám ngồi chuyện riêng, có ra thể thống gì nữa ?”

      Tôi cúi đầu, tỏ vẻ biết lỗi.

      “Hai chị ra đứng bên cạnh bục giảng cho tôi, ăn năn hối lỗi.”

      Thời đó là như vậy, cho phép phạt đứng.

      Vì thế, tôi bi ai sầu não đứng bên cạnh bục giảng cùng Khang Duật, hứng chịu ánh mắt của cả lớp.

      Tôi này lớp trưởng, minh quét rác a a a a a a a a!!!!


      Su si thích bài này.

    5. cuncon

      cuncon Well-Known Member Trial Moderator

      Bài viết:
      1,786
      Được thích:
      2,151
      Chương 4: Chuyện xấu sinh ra

      Tôi nghĩ tôi bị Khang Duật nô dịch, tôi học cùng (vì ngồi cùng bàn), giữa trưa tập chạy cùng (báo ứng của việc đá ), ăn cơm cùng (nhược điểm trong tay , dám kêu nhường bàn, cũng dám để ăn cơm với người khác, lỡ may ngồi ăn rồi chuyện, lòi ra chuyện gì sao?)

      Nhân quyền của tôi ở nơi nào, ở nơi nào a?

      Chẳng lẽ tôi cứ như vậy vượt qua kiếp sống học sinh trung học sao?

      được, được, tuyệt đối được!!

      Vậy tôi cũng nhìn xi xi

      Ách…

      Ý tưởng này thực tà ác, làm được còn bị người ta kêu là biến thái.

      Mỗi ngày tôi đều tự hỏi mình xem làm như thế nào để đoạt lại nhân quyền của mình, chỉnh đốn lại địa vị.

      Nhưng tôi có cơ hội, Khang Duật từ đầu tới chân đều có chỗ nào để tôi có thể chỉnh đốn lại địa vị của mình, học giỏi, chơi thể thao tốt, nhân duyên cũng tốt, thể tha thứ nhất là rất đẹp trai.

      Đấm ngưc, đấm ngực a a a a a a a a!!!

      Vào giờ ra chơi, tôi hay cùng mấy đứa bạn đứng túm tụm lại chỗ tán phét, nhưng mà dạo này chút sức lực để tán phét tôi cũng có, nằm bẹp bàn, bi ai rơi nước mắt ING.

      Tụi nó bàn tán cái gì, tôi cũng tham gia, nhưng đề tài chuyện lại lan tới người tôi.

      “Dạo này quan hệ của Miểu Miểu với Khang Duật rất tốt nha!” Tiểu Phiền với mấy đứa kia.

      “Đúng vây, mấy đứa con trai trong lớp Miểu Miểu nhớ được tên ai, vậy mà tên của Khang Duật nó lại nhớ kỹ.” Từ Oánh .

      Tiểu Song , “Đúng vậy, đúng vậy, trong lúc ngồi học lại còn chuyện riêng với tới mức bị phạt đứng, quả là từ trước tới giờ chưa từng có.”

      “Buổi trưa còn ăn cơm với nhau” Lưu Lý Quân .

      “Buổi trưa còn tập chạy 400m với nhau đâu a” Đại Song cũng thua kém ai .

      Đợi sau khi tất cả đều xong, tụi nó đều im re.

      Im lặng vài giây, tôi chợt nghe được loạt tiếng hút khí đầy hưng phấn, cùng với tiếng hút khí, tôi còn cảm nhận được những ánh mắt đầy nóng bỏng.

      Tôi chuyện gì nên quay sang nhìn tụi nó.

      Ối trời ơi, ánh mắt này là ý gì đây.

      Lòe lòe sáng, tràn ngập mờ ám, đâm vào làm mắt tôi sắp mù.

      Mồ hôi lạnh của tôi ứa ra, “Tụi mày…làm…làm gì?” ánh mắt quá nóng bỏng, nóng tới nỗi làm tôi cà lăm luôn.

      Tụi nó đồng thanh , “ mày với Khang Duật nha!”

      “Khang Duật!?”

      Tụi nó gật đầu, gật mạnh.

      “Tao với Khang Duật làm gì có gì.” Tôi và từ trước tới giờ vốn phải là người cùng phe nha.

      Tiểu Phiền đột nhiên giơ tay lên, đập bàn cái rầm, giống như bức cung, “, quan hệ của mày với Khang Duật là gì?”

      Quan hệ? Có thể là quan hệ gì được?

      Đương nhiên là kẻ thù rồi.

      Bất quá, tôi dám , nếu nhất định tụi nó hỏi vì sao.

      “Đúng vậy, mau, mau.” Mấy đứa khác cũng mặt mày hứng thú đầy hào khí ép tôi .

      cái gì, tao với làm gì có quan hệ gì, là bạn cùng lớp, cùng bàn, tụi mày bị gì vậy, hỏi toàn mấy thứ vớ vẩn, làm như tao với chân(1) bằng…” tới đó, bỗng nhiên tôi giật mình.

      Lại nhìn vẻ mặt tin của tụi nó, đột nhiên tôi hiểu được.

      “Tụi mày đừng…đừng suy nghĩ lung tung, thể nào.” Tôi đỏ mặt, điên cuồng xua tay.

      Có câu như thế này – giải thích chính là che dấu.

      hiển nhiên, lời giải thích của tôi chui vào tai tụi nó chính là ý này.

      chỉ tin, có đứa còn cười vô cùng quỷ dị.

      Tay tôi càng xua điên cuồng hơn, “ phải như vậy, phải như vậy.”

      “Vậy mày thử xem, hôm bữa tiết văn mày với Khang Duật cái gì, say mê tới mức thầy Tôn đứng ở bên cạnh rồi cũng biết?”

      Tiểu Phiền vẫn luôn như vậy, ngay câu đầu tiên vào vấn đề chính.

      Cái gì gọi là lấy thế ép người, đúng là cái kiểu này rồi.

      Tôi hết lời để .

      Tiểu Phiền dùng mũi hừ hừ mấy cái, khuôn mặt nhắn ngừng cười hiểm, “Nhìn kìa, nhìn kìa, có tật giật mình.”

      Tôi than thở trong lòng, làm gì có tật mà giật a.

      Tôi đây là oan ức.

      Năm tôi học sơ trung, tuy thoáng như bây giờ, nhưng cũng có sớm, tuy nhiên cũng chỉ thổ lộ với nhau, chỉ dừng ở giai đoạn thân thiết hơn chút, nếu bị lún sâu vào.

      Chúng tôi khi đó , chỉ thích.

      Đơn thuần là thích, thành lập ấn tượng tốt đối với người khác phái nào đó, mơ mơ màng màng hưởng thụ hương vị ngọt ngào ê ẩm đó.

      Có thể thứ đó còn trong sáng hơn tuyết, cho dù như vậy nhưng đối với chúng tôi cũng là loại cấm kỵ.

      Nhưng mà càng là cấm kỵ, càng làm cho người ta hướng tới, loại kích thích và dụ hoặc này, chúng tôi dám thử, nhưng có thể tưởng tượng.

      Hơn nữa khi bên cạnh có người chạm được vào thứ cấm kỵ đó, chúng tôi rất hưng phấn, ngay cả công việc học tập chán nản buồn tẻ cũng có thêm động lực.

      hiển nhiên, bầy chị em tốt này của tôi rất hưng phấn.

      “Mày thích đúng hay !” Từ Oánh lóe lên ánh mắt chờ đợi hỏi tôi.

      Đại Song và Tiểu Song cũng nhìn tôi nóng bỏng vạn phần.

      Ai ui, mẹ ơi chết tôi rồi, to chuyện rồi.

      Tôi cuống tới nỗi mặt đều biến thành màu gan heo, vội vàng , “Tao mới thèm thích , thích, tuyệt đối thích, Khang Duật căn bản chính là đồ xấu xa, ai thích .”

      xong, tôi gật đầu mạnh, để làm vững chắc thêm lập trường của mình.

      Ai biết vừa xong, liền thấy Khang Duật trầm đứng ở sau lưng mấy đứa nó nhìn tôi.

      Ách…

      Thảm, hình như nghe được.

      Tôi quên mất mình còn có nhược điểm trong tay , bắt đầu nóng lên, tôi vừa rồi có mắng là đồ xấu xa, nhất định là nghe được rồi.

      Tim tôi nhất thời ngừng đập, trong lòng bắt đầu hồi tưởng xem gần đây có làm việc khiến bực mình .

      Chắc là có rồi, chỉ là lúc ăn cơm tôi cố ý làm rớt cánh gà làm người dính đầy mỡ(2), lúc học cố ý để tay lấn qua đường biên làm viết bài được, lúc chạy bộ cố ý uống hết nước…

      Càng nghĩ mặt tôi càng đen, ra trong lúc tôi bị nô dịch còn làm nhiều chuyện phản động như vậy.

      Cuối cùng còn làm nghe thấy tôi mắng là đồ xấu xa.

      Tôi nghĩ, lần này chết chắc rồi.

      cứ đứng lặng lẽ như vậy, lũ bạn phát ra , tôi thấy vẻ mặt của rất xấu.

      Vớ vẩn, có người mắng tôi xấu xa, còn ai thèm thích tôi, vẻ mặt của tôi cũng đẹp chút nào.

      Tôi nghĩ bây giờ nhất định rất tức giận, có lẽ định đem chuyện xấu của tôi cho mọi người.

      Mồ hôi lạnh của tôi róc rách chảy, vắt nát óc nghĩ cách cứu vãn, chỉ thấy Khang Duật chậm rãi với mấy đứa bạn đứng che phía trước “Xin lỗi, làm ơn xê ra chút.”

      Tiểu Phiền hoàn toàn nhận ra mất tự nhiên của tôi, thấy liền hỏi “Khang Duật, lần trước tiết văn cậu với Miểu Miểu chuyện gì vậy?”

      Vài đứa con trai đứng xa phía sau Khang Duật, bình thường chơi thân với Khang Duật, nghe xong câu hỏi của Tiểu Phiền, cũng rất ngạc nhiên chạy lại, muốn nghe cho ràng mọi chuyện.

      Tôi nghe xong, ruột đau thắt lại.

      Đây là ông trời quên tôi a, cái này còn phải cho cơ hội sao.

      Đầu tiên Khang Duật sửng sốt, sau đó dùng đôi mắt đen lúng liếng kia của nghiền ngẫm nhìn tôi.

      Đây là…có ý gì?

      tra tấn tôi sao?

      Oan nghiệt, oan nghiệt a.

      Bi thương muốn chết luôn, cả người tôi đều cương lại.

      Chỉ nghe thấy Khang Duật lóe lên ánh mắt nham hiểm, trả lời “A, cái đó a, có gì…”

      có gì là cái gì?” Tiểu Phiền bám riết tha truy xét.

      ngồi vào chỗ mình, tỉnh bơ lấy sách giáo khoa tiết sau ra, hề có ý định trả lời.

      Tôi cảm thấy rất kỳ quái.

      Chẳng lẽ tính tha thứ tôi.

      Tôi nghĩ chắc là như vậy, Khang Duật hình như chống lại tra xét của Tiểu Phiền và mấy đứa bạn, trả lời câu, “Đó là bí mật của mình và lớp trưởng, thể , thể .” xong còn nhìn về phía tôi “Đúng ? Lớp trưởng!”

      Cái thái độ kia, cái giọng điệu kia, giống như tôi và có gì vậy!

      trả lời nhàng bâng quơ như vậy, làm cho đám Tiểu Phiền, còn có mấy đứa con trai đều nhìn về phía tôi.

      Nhìn tao làm gì, cái gì tao cũng làm nha.

      lúc biết gì cho tốt chuông vào lớp vang lên.

      Tới bây giờ tôi chưa bao giờ hy vọng nghe chuông vào lớp như vậy, cảm động rớt nước mắt a.

      Chuông vừa vang lên, mọi người chỉ có thể giải tán.

      Tôi cũng liền thở dài nhõm hơi.

      Lúc ngồi học, tôi chờ Khang Duật hỏi tôi vì sao mắng , nhưng có, im lặng dị thường, trông có vẻ ngồi học rất chăm chú, cũng biết tại sao tôi càng ngày càng cảm thấy nghi ngờ, nhưng lại dám chủ động hỏi, lực chú ý hoàn toàn đặt ở sách giáo khoa.

      Tiết này lại là tiết văn, kể từ lần kia thầy Tôn đặc biệt chú ý tôi và Khang Duật, hơn nữa thích kêu chúng tôi trả lời câu hỏi, hoặc là đọc bài.

      Lần này cũng vậy, lại có chết hay là tôi bị gọi tên, thầy kêu tôi đọc bài tiếp theo.

      Nhưng vừa rồi tôi đem toàn bộ lực chú ý đặt người Khang Duật, biết bài tiếp theo là bài nào, đó là bài nào a.

      Thầy Tôn thấy tôi cứ ngập ngừng mãi, bắt đầu tới.

      Tôi càng sợ hơn, điên cuồng lật sách ngữ văn.

      Thầy Tôn vẻ mặt vui nhìn tôi, “Sao em đọc .”

      Tôi cuống muốn chết, đến nỗi chảy mồ hôi.

      Khang Duật vô cùng tốt bụng chìa sách ra, chỉ vào bài trong sách.

      Lúc này tôi đặc biệt cảm kích , lật đật lấy bài vừa chỉ đọc cho thầy Tôn nghe.

      Thầy Tôn nghe xong, nghiền ngẫm nhìn hai chúng tôi “Quan hệ của hai em phải tốt bình thường thôi.”

      Cả lớp nghe xong mấy lời này, đều nhìn về phía chúng tôi.

      Mặt tôi tức đỏ, cũng biết nên trả lời như thế nào.

      Lúc này, như có chuyện lạ, Khang Duật “Thưa thầy, sau lưng mỗi người phụ nữ thành công đều có người đàn ông thành công, điều này là điều em nên làm, cùng nhau cố gắng mới có thể cùng nhau tiến bộ.”

      Thầy Tôn vui vẻ đúng, đúng, các em tiếp tục cố gắng, tiếp tục tiến bộ.” xong, thầy cười ha ha.

      Tôi cười nổi, rốt cuộc đây là cái gì a.

      Tiết học tiếp tục, nhưng tôi cứ cảm thấy có mấy đứa cứ quay lại nhìn về phía tôi và Khang Duật, nhìn tới mức làm tôi thấy ngượng.

      Giờ giải lao, tôi chỉ muốn ra hít thở phen, lại bị Khang Duật giữ chặt lại.

      “Làm gì?” tôi hỏi .

      dụi dụi mắt, với tôi “Hình như có gì trong mắt, nhìn giúp tôi chút, hơi đau.”

      Tôi nghĩ tại sao lại tìm tôi, nhưng nghĩ lại vừa mới giúp tôi, lại tôi cũng phải cảm ơn , vậy nhìn dùm lần cũng được.

      “Trong mắt hả, mắt nào?”

      “Hình như hai bên đều có, cậu nhìn cả hai luôn xem.”

      kêu tôi ngồi xuống, nhìn đối diện mắt , cũng nhìn đối diện tôi.

      Nhưng mà tôi thấy trong mắt có gì , bình thường, đen lúng liếng rất trong suốt.

      Nhìn được chừng mấy chục giây, tới lúc tôi định có gì, Khang Duật đột nhiên , “Được rồi, hình như hết rồi.”

      Tôi nhíu mày, lúc này có, lúc khác lại có, làm cái quỷ gì, thôi mặc kệ, toilet cái .

      Vừa quay đầu lại, liền nhìn thấy nhiều đứa đều nhìn chúng tôi, còn khe khẽ :

      “Thấy chưa, hai đứa nó vừa liếc mắt đưa tình đó.”

      “Thấy rồi, thấy rồi…”

      “Giống như dùng mắt trao đổi…”

      Tôi quay đầu lại nhìn về phía Khang Duật, chỉ thấy dùng tay chống đầu cười tủm tỉm nhìn tôi.

      Đầu tôi trống rỗng.

      Vì vậy, chuyện xấu của tôi và Khang Duật liền lan tràn.

      Chú thích: _(1): chắc ai hay đọc truyện cũng biết cái này rồi :)), con trai có 3 chân(chân thứ 3 là cái chân ở giữa…=D), có chân là chân nào mọi người tự hiểu =D.

      _(2): trong bản convert là “du”, ban đầu mình nghĩ là xì dầu, ai dè lật bản Trung ra xem lại là dầu mỡ. Vô cùng xin lỗi mọi người ^^~
      Su si thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :