1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Ông xã phải được dỗ dành - Bạo Táo Đích Bàng Giải (Hoàn)

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. haimap2346

      haimap2346 Well-Known Member

      Bài viết:
      298
      Được thích:
      11,198
      Chương 23


      Khi hai người về nước cũng báo cho ai đón, Tần Qua vừa đẩy hành lý vừa nắm tay vợ mình bước trong hân hoan, dường như du lịch trăng mật chuyến về cả người được tưới thêm luồng sinh khí mới. được mấy bước liền quay đầu qua Ngô Đồng cười cái, Ngô Đồng nhịn được muốn che mặt, muốn chung với đồ ngốc này.

      Rốt cục cũng ngồi lên xe Jeep, Ngô Đồng nghiến răng nhìn Tần Qua “Chúng ta về nhà cất hành lý hay qua đón Phi Phi trước.”

      “Chúng ta đón Phi Phi trước , thằng nhóc đó chắc mong chờ lắm rồi.”

      phải Phi Phi chỉ biết cúi đầu chơi ghép hình thôi sao?” Ngô Đồng vẫn nhớ lần trước mình giục gọi điện cho Phi Phi, người đàn ông này còn có bộ dạng tình nguyện.

      “Trước khi hứa với Phi Phi, về liền đến đón nhóc.” Tần Qua đáp “Có gọi điện hay quan trọng nhưng hứa với con phải giữ lời.”

      Ngô Đồng ngoài ý muốn nhìn Tần Qua, ngờ người đàn ông này có mặt nghiêm chỉnh như vậy.

      “Có phải trong nháy mắt em cảm thấy người đàn ông của mình đẹp trai?” Tần Qua còn biết xấu hổ khoe khoang.

      lo lái xe .” Ngô Đồng tức giận.

      Tần Qua cười quay đầu, nhìn đường phố đông đúc cũng thấy tâm trạng bực bội nữa, có lẽ đúng như lời bác sĩ Lý , mọi việc dần dần tốt đẹp.

      Xe đến Hoàn Sơn Phỉ Thúy là năm giờ chiều, mọi người trong nhà họ Tần đều ngồi ở phòng khách chờ, mẹ Tần lo lắng bất an, chốc chốc lại nhìn ra cửa.

      “Bà cũng đừng tới lui nữa, khi nào tụi nó về, bảo vệ cửa thông báo mà.” Ba Tần nhìn được mà nhắc nhở.

      “Ông chút cũng lo lắng ha, cũng biết Tần Qua về thành thế nào.” Mẹ Tần lo lắng “Còn Ngô Đồng nữa, biết ở cùng Tần Qua có được .”

      Ba Tần nghe xong cũng lo lắng mà vuốt vuốt chân mày.

      “Chắc là có việc gì đâu mẹ, lần trước gọi điện về còn rất tốt mà.” Tần Hoài sáng suốt hơn, .

      “Đó là gọi cho Phi Phi, trước mặt trẻ con thể như vậy được điều gì.” Mẹ Tần vẫn lòng dạ rối bời.

      “Thưa ông, thưa bà, Đại thiếu gia về rồi.” người làm chạy vào báo tin, cùng lúc đó là thanh tiếng cổng sắt mở cửa và tiếng động cơ xe ô tô vọng vào.

      Mẹ Tần hồi hộp đứng lên, chẳng mấy chốc Tần Qua tay xách mấy giỏ quà bước vào, hình ảnh hài hòa khiến mẹ Tần bỗng thấy hoảng hốt.

      “Con xách cái gì vậy?” Mẹ Tần hỏi.

      “Đây đều là Ngô Đồng mua đó mẹ, ấy phải mua quà về cho mọi người, mà nhà mình có thiếu cái gì đâu.” Tần Qua tùy ý để mấy giỏ quà ghế sô pha, ôm lấy Phi Phi “Phi Phi, nhóc con có nhớ ba ?”

      Ngô Đồng thấy ánh mắt người nhà họ Tần đều kinh ngạc cười cười xấu hổ, bước đến ghế sô pha, cầm mấy hộp quà đưa cho mọi người rồi “Con cũng biết nhà mình thiếu thứ gì nên cũng chỉ mua chút quà kỷ niệm, con mong mọi người thích.”

      “Ừ” Ba Tần gật đầu.

      “Cám ơn chị dâu.” Đây là Tần Hoài.

      “Ừ, thích chứ, mẹ rất thích.” Mẹ Tần nhìn ngắm Ngô Đồng từ xuống dưới rồi lại từ dưới lên , thấy dáng vẻ con dâu rất tươi vui, giống như bị chà đạp qua vì thế yên lòng nửa. Ngô Đồng bị mẹ Tần nhìn cả người tự nhiên, vì thế đến bên Tần Qua chuyện với Phi Phi “Phi Phi, mẹ cũng có quà cho con nè. Về nhà mẹ lấy cho con nha.”

      Phi Phi ngả đầu vai Tần Qua, im lặng nhìn Ngô Đồng, ánh mắt lóe lên, xem ra nhóc cũng rất mong chờ có quà.

      “Vậy mình về nhà thôi.” Tần Qua ôm Phi Phi đứng lên định ra ngoài.

      “Con đâu vậy?” Mẹ Tần la lên.

      “Con về nhà” Dáng vẻ Tần Qua đương nhiên.

      “Nhà …” Ngực mẹ Tần như bị chặn lại, mới kết hôn bao lâu mà cái nhà này còn là nhà nó nữa, đúng là có vợ quên mẹ.

      , giờ đến giờ cơm rồi, cùng chị dâu ăn tối rồi hẵng về.” Tần Hoài thấy sắc mặt mẹ tốt, liền khuyên “Hôm nay mẹ đặc biệt bảo nhà bếp chuẩn bị rất nhiều đồ ăn ngon.”

      cần …” Tần Qua mở miệng cảm giác có người kéo áo mình, quay đầu nhìn phát hóa ra là vợ nhà mình.

      “Chúng ta ăn cơm xong rồi về.” Ngô Đồng giọng .

      Tần Qua nhíu nhíu mày, thực ra muốn ở lại ăn cơm lắm, vì ánh mắt của mẹ cứ luôn dò xét và cẩn thận quá mức. Trước kia chỉ có mình mình làm gì, bây giờ cũng dùng ánh mắt ấy nhìn Ngô Đồng. Nhưng Ngô Đồng muốn ở lại nên cũng phải đồng ý.

      Mọi người nhà họ Tần đều thấy động tác của Ngô Đồng, dùng ánh mắt “đều hiểu ” nhìn nhau. Ăn cơm tối xong, hai người ở lâu thêm, mang theo Phi Phi, lần thứ nhất chính thức cùng nhau về nhà.

      Ngô Đồng ôm Phi Phi ngồi ở băng ghế sau, suy nghĩ chút rồi hỏi “ thích ở lại Hoàn Sơn Phỉ Thúy hả?”

      “Em phát rồi hả?”

      Rất ràng mà, em cũng phải đồ ngốc mà nhìn ra.

      “Đúng là muốn ở lại đó, cũng kỳ quái, họ hẳn là những người quan tâm đến nhất thế giới này, nhưng cũng chính họ luôn coi như người bệnh.” Tần Qua tự giễu “Họ luôn chuyện thận trọng với , mỗi hành động đều e dè vì sợ làm bị kích thích. Hôm nay em cũng thấy đấy, mẹ cứ luôn quan sát em.”

      Ngô Đồng nhớ lại, đúng là ánh mắt của mẹ Tần muốn từ người chứng thực điều gì đó.

      có tính nóng nảy, khi phát bệnh có khuynh hướng bạo lực.” Tần Qua “Ở nhà mẹ cũng gặp mấy lần thế nên bà sợ khống chế được mà làm em bị thương.”

      Ngô Đồng nghe im lặng, vì người nhà họ Tần biết Tần Qua có khuynh hướng bạo lực nên mới tìm người để liên hôn thương mại sao? Vậy mình …

      Ngô Đồng muốn suy nghĩ sâu thêm nữa, sợ mình suy nghĩ nhiều làm mình còn cách nào đối mặt với người nhà họ Tần nữa.

      Xe qua ngõ , dừng lại trước nhà, Tần Qua mở cửa xe, đến bên ghế sau ôm Phi Phi ngủ say vào sân nhà, Ngô Đồng chạy vào trước đến phòng của Phi Phi mở cửa, mở đèn, rồi trải chăn màn cẩn thận, khi Tần Qua đem Phi Phi đặt xuống, lại chu đáo đắp chăn cho cậu nhóc. Tần Qua nhìn động tác dịu dàng của Ngô Đồng, trong lòng có chút phiền não. Vừa nãy chuyện nửa chừng Ngô Đồng bỗng nhiên nữa, Tần Qua biết Ngô Đồng suy nghĩ gì, nhưng thích cảm giác này.

      Đợi khi hai người ra khỏi phòng Phi Phi, nắm tay Ngô Đồng kéo đến trước mặt .

      làm gì vậy?” Người đàn ông này lại nổi điên cái gì vậy.

      “Em sợ ư?”

      “Sợ cái gì?” Ngô Đồn hiểu.

      đánh … tuyệt đối làm tổn thương em.” Tần Qua chăm chú nhìn Ngô Đồng, thiết tha “Nếu ngay cả điều này mà khống chế được, kết hôn.”

      Thời gian qua, Ngô Đồng dần dần hiểu tính nết của người đàn ông này, khi cao hứng, vui vẻ mình làm gì cũng được, có thể phát cáu, cũng có thể để ý đến . Nhưng khi người đàn ông này có dáng vẻ như bây giờ mình nhất định phải vuốt xuôi ấy, cách đơn giản trực tiếp chính là phải dỗ dành.

      “Em biết, em tin tưởng .” Ngô Đồng ngần ngừ chút rồi kiễng chân khẽ hôn lên khóe miệng . Cảm giác hơi thở của hòa hoãn lại, mới giãy giãy bàn tay bị nắm ra “Cả ngày ngồi máy bay, em hơi mệt chút, chúng ta nghỉ sớm nha.”

      “Cùng nhau nghỉ” Trong nháy mắt Tần Qua vui vẻ trở lại, trong tiếng hô kinh ngạc của Ngô Đồng, bế khiêng lên giường.

      Sáng sớm hôm sau.

      Tần Qua cởi trần ở trong sân hít đất, ngồi lưng là Phi Phi chơi rubic, ai làm việc nấy nhưng lại vô cùng hài hòa.

      “Đến giờ ăn sáng rồi.” Ngô Đồng nấu nồi cháo đơn giản, mua ở ngoài ít bánh bao kèm theo dưa muối chua, thế là xong bữa sáng .

      Khi Ngô Đồng vừa dứt lời, Phi Phi lanh lợi ngảy xuống đất, Tần Qua cả người ướt đẫm mồ hôi đứng lên, dắt tay Phi Phi vào nhà.

      Ngô Đồng thấy toàn thân mồ hôi nhễ nhại liền đến phòng tắm lấy chiếc khăn lông, nhúng ướt rồi lau mặt cho phải chú ý lau mồ hôi chứ, để thế này dễ bị cảm lạnh.”

      Tần Qua nhếch miệng cười “Trách được mọi người đều muốn có vợ, có vợ tốt.”

      tự lau .” Mới sáng sớm mà người đàn ông này nhìn bằng ánh mắt nóng bỏng, chịu nổi mà.

      “Đừng mà, vợ lau cho , thuận em có thể sờ cơ ngực nha.” Tần Qua cười ái muội.

      …” Ngô Đồng nhìn qua Phi Phi ăn cháo, sẵng giọng “Đừng lung tung, coi chừng dạy hư Phi Phi.”

      “Con nít con nôi biết cái rắm gì.” Tần Qua khinh thường.

      Phi Phi yên lặng ngẩng đầu nhìn hai người lớn dính với nhau như muốn chứng minh mình có thể nghe hiểu được, lời lại cúi đầu.

      Ngô Đồng cuống lên, đẩy Tần Qua ra, ngồi xuống bàn ăn sáng, muốn để ý đến người đàn ông mới sáng sớm động tình kia.

      Tần Qua cười hớn hở, lấy khăn lau lung tung người rồi dứt khoát ngồi xuống đối diện với Ngô Đồng, lấy bánh bao ăn thoải mái còn ngừng nịnh nọt “Bữa sáng vợ làm là ngon.”

      “Bánh bao đó là em mua.” Ngô Đồng .

      “Khó trách ăn ngon như vậy, ra là vợ mua.” xong lại cầm cái nhét vào trong miệng.

      Ngô Đồng im lặng liếc mắt.

      Ăn sáng xong, Ngô Đồng thay đồ, từ chối Tần Qua đưa làm. Tần Qua ngồi ở ghế sô pha nhìn Phi Phi chơi rubic hỏi “Vì sao mẹ con nhất định phải làm?”

      Phi Phi đương nhiên là để ý đến người ba ngốc này.

      “Chúng ta về phòng ngủ .” xong Tần Qua ôm Phi Phi về phòng ngủ, khóa cửa phòng rồi dặn “Nếu muốn đâu gọi ba dậy nha.”

      Đúng vậy, Tần Qua dự định khi Ngô Đồng, ngủ bù. Tính toán thời gian ở nước N, Tần Qua ba ngày ngủ ngon. Khác với mọi người, Phi Phi là người duy nhất mà Tần Qua có thể thả lỏng khi ở bên cũng là người duy nhất mà có thể ngủ được khi có Phi Phi bên cạnh.

      Buổi sáng ngủ bù , buổi chiều hẹn bác sĩ Lý Vân Cảnh rồi đón vợ tan làm.

      ----

      Gần như vừa bước vào văn phòng, Ngô Đồng bị Lý Mẫn chặn lại, Lý Mẫn hai tay chống nạnh hỏi Ngô Đồng “Cậu thành khai báo cho tớ.”

      “Khai báo cái gì?” Ngô Đồng hiểu mới sáng sớm mà nha đầu này bày trò gì đây.

      “Còn khai báo cái gì …” Lý Mẫn tức giận, cả người đều áp lại gần Ngô Đồng, Ngô Đồng thực sợ nàng giày cao gót 15cm mà đứng vững đổ rạp lên người mình, nhanh vươn tay đỡ lấy bả vai nàng. Vừa đưa tay ra, cả người Lý Mẫn liền bùng nổ, chỉ vào chiếc nhẫn bên tay phải Ngô Đồng, hét to.

      “Cậu kết hôn rồi???”

      Ngô Đồng phản xạ che lỗ tai lại, Lý Mẫn làm sao dễ dàng buông tha như vậy, kéo tay phải Ngô Đồng, chỉ vào chiếc nhẫn hỏi “Chuyện gì đây?”

      “Tớ kết hôn rồi.” Ngô Đồng nghĩ nghĩ rồi thành khai báo.

      “Cậu kết hôn rồi???”

      Ngô Đồng thực chịu nổi giọng của Lý Mẫn, khoát khoát tay “Cậu bình tĩnh , nghe tớ giải thích.”


      Tác giả có lời muốn :

      Mẹ Tần: Con trai đánh vợ, tốt.

      Tần Qua: Tôi đánh vợ, nhưng đánh tình địch.
      HienCitrine1412, Nun Kun, Parvarty36 others thích bài này.

    2. haimap2346

      haimap2346 Well-Known Member

      Bài viết:
      298
      Được thích:
      11,198
      Chương 24


      Ngô Đồng pha hai tách cà phê, đưa tách cho Lý Mẫn “Chỗ tớ chỉ có loại hòa tan.”

      “Tớ làm gì có tâm tình uống cà phê, cậu nhanh lên.” Lý Mẫn để cà phê qua bên.

      Ngô Đồng cười ngồi xuống ghế sô pha, cầm tách cà phê có gì, đơn giản chính là, tớ xem mắt sau đó du lịch trăng mật.”

      “Xem mắt? Cậu xem mắt? Khi nào? Vì sao cậu lại xem mắt?” Lý Mẫn liên tục chất vấn.

      “Xem như là cơ duyên .” Ngô Đồng sắp xếp ngôn từ, bình thản “Cậu cũng biết bệnh lúc trước của Tiểu Nguyên rồi đó, tớ liên tục tìm chú Hai tớ. Chắc là bị tớ ép quá, họ bắt đầu lẩn tránh tớ.”

      “Chú Hai cậu cũng là, dù gì cũng là ruột thịt, sao có thể thấy chết mà cứu?” Lý Mẫn nhớ đến dáng vẻ thất lạc của Ngô Đồng thời gian đó liền đau lòng.

      “Cậu có muốn nghe nữa ?” Ngô Đồng cũng muốn nhắc lại đoạn thời gian đó.

      “Cậu tiếp .” Lý Mẫn bộ dạng chăm chú lắng nghe.

      “Tớ tìm hiểu được nhà chú Hai khách sạn Đế Vương ăn tối liền chạy đến đó chờ sẵn, sau đó …” Ngô Đồng chậm rãi kể lại việc phát sinh.

      “Cho nên ra là cậu đoạt đối tượng hẹn hò của chị họ cậu?” Lý Mẫn nghe xong trợn mắt há mồm.

      “Cậu cái gì vậy?” Ngô Đồng liếc mắt “Chính xác là bọn họ vừa mắt nhau, sau đó …”

      ta vừa mắt cậu.” Vẻ mặt Lý Mẫn gặp được chuyện “bát quái cẩu huyết” “ thể tưởng tượng được, chuyện cẩu huyết như vậy lại xảy ra bên cạnh tớ.”

      Ngô Đồng ngắt lời bạn thân, để mặc nàng tự bổ não.

      “Chú Hai của cậu ở Đế Đô cũng tính là tỷ phú nhưng tài sản trong nhà cũng phải mấy trăm triệu , vậy đối tượng xem mắt với con ông ta cũng phải có gia thế tương đối chứ.” Lý Mẫn thả tách cà phê xuống, nhìn Ngô Đồng chân chó nịnh nọt “Bạn , ông xã cậu là công tử nhà nào?”

      “Đại thiếu gia nhà họ Tần.” Ngô Đồng cũng định giấu diếm.

      “Đại thiếu gia nhà họ Tần, nhà họ Tần …” Trong đầu Lý Mẫn lần lượt điểm qua tất cả những nhà có máu mặt ở Đế Đô, người đầu tiên nhảy vào đầu là Tần Qua, sau đó bản thân lại bác bỏ, sau đó lại cẩn thận sàng lọc lại nhưng vẫn tìm ra được người phù hợp, chỉ có thể hỏi tiếp “ ta tên là gì, nhà ta là gì?”

      ấy là Tần Qua, nhà ấy …”

      “Tần Qua!!!” Lý Mẫn đứng lên, thể tin trừng mắt nhìn Ngô Đồng “Nhà giàu số ở Đế Đô, Tần Đại thiếu gia tham gia quân đội vừa xuất ngũ về?”

      “Cậu cũng biết ấy?” Ngô Đồng nghi hoặc.

      “Tớ làm sao có thể biết ta.”

      “Nhưng hình như cậu biết rất ấy.”

      “Biết ? Tớ chỉ nghe thôi, Tần Đại thiếu gia này, ở trong vòng xã giao của nhà giàu Đế Đô, đúng là người mà khi người ta nhắc đến là biến sắc.” Lý Mẫn cảm thán.

      “Ồ, chẳng lẽ ấy có truyền thuyết gì?” Ngô Đồng thấy bạn thân cường điệu hóa, nhịn được cười.

      “Cậu còn cười, để tớ kể cho cậu nghe.” Lý Mẫn sắp xếp những tin tức mà mình nghe được từ các cuộc ‘buôn dưa lê’, “Tần Đại thiếu gia này cũng là người kỳ lạ, công tử nhà người khác là chơi bời trác táng hoặc là chịu khó du học rồi trở về tiếp quản công ty gia đình. ta ngược lại, chạy tham gia quân ngũ, cậu ta có phải bị bệnh ?”

      “Người mà cậu bị bệnh giờ là ông xã mình.” Ngô Đồng nhíu mày nhắc nhở.

      “Tớ cố ý vậy, đây là bên ngoài đều đồn đại như thế, tớ còn chưa hết đâu.” Lý Mẫn tiếp “Khoảng hai năm trước, Tần Đại thiếu gia bị thương nên xuất ngũ, ta bị thương ở đâu ai biết. Nhưng hai năm trước, nhà họ Tần chi ra số tiền lớn tìm vô số bác sĩ tâm lý trong ngoài nước, sau đó trong giới nhà giàu ở Đế Đô truyền miệng là ta bị bệnh tâm thần.”

      Ngô Đồng nghe xong, trong lòng được thoải mái, thời gian qua ở chung với , thấy chỉ là hơi nóng tính thôi, làm gì mà bị bệnh tâm thần.

      “Vốn dĩ loại đồn đãi này chỉ cần ta xuất xã giao là tự sụp đổ, nhưng kỳ quái chính là, suốt hai năm trời chẳng có mấy người nhìn thấy ta. Do đó lời đồn có vẻ ngày càng chân .”

      “Lời đồn đều thể tin.” Ngô Đồng .

      “Bát quái còn chưa xong đâu.” Lý Mẫn ngắt lời Ngô Đồng, tiếp tục “Quan trọng là đầu năm nay, Tần phu nhân, a, tại hẳn là mẹ chồng cậu, bà ấy bắt đầu sắp xếp tìm vợ khắp nơi cho Tần Đại thiếu, nghe các nhà danh giá ở Đế Đô đều bị bà ấy đặt vấn đề. Nhưng biết vì sao, sau đó truyền ra lời đồn tướng mạo của Tần Đại thiếu rất hung dữ, cử chỉ thô tục lại còn có khuynh hướng bạo lực. Nghe ta còn đưa danh thiếp của bác sĩ tâm lý cho xem mắt, cho nên việc ta bị bệnh tâm thần có khả năng là .”

      Ngô Đồng chợt nhớ, ngày đầu tiên Tần Qua đưa mình về nhà cũng đưa cho danh thiếp của bác sĩ tâm lý, khách quan mà , nếu phải vì việc của Tiểu Nguyên, mặc dù có hảo cảm với , nhưng sau khi gặp bác sĩ tâm lý, chắc cũng muốn tiến đến với Tần Qua. Nghĩ đến đây, Ngô Đồng lại thấy đau lòng, người đàn ông nay lưu manh lại chuyên chế, nhưng cũng ngốc nghếch cách đáng .

      “Ngô Đồng …” Lý Mẫn nghiêm túc nhìn Ngô Đồng.

      “Sao vậy?”

      “Cậu thành cho mình, những lời đồn đó có phải là ?”

      “Tớ với cậu rồi, lời đồn đều chẳng có cái nào đáng tin.”

      “Vậy sao cậu lại gả cho ta?” Lý Mẫn “Đừng với tớ là cậu vừa thấy hoặc do nhà ta có nhiều tiền gì đó, tớ tin đâu.”

      “Tớ …” Ngô Đồng biết thế nào với bạn thân về chuyện này, muốn dối bạn nhưng cũng muốn để bạn đau lòng.

      “Cậu .” Lý Mẫn hiểu Ngô Đồng, từ ánh mắt né tránh của , Lý Mẫn đoán bên trong phải có nguyên nhân gì đó “Cuối cùng là vì lý do gì?”

      Ngô Đồng vỗ vỗ bàn tay Lý Mẫn nắm lấy bả vai mình, trấn an “Cậu đừng kích động, tớ .”

      Chờ Lý Mẫn buông mình ra, Ngô Đồng mới “Công ty của chú Hai gặp khó khăn cần Tần thị trợ giúp, lúc đầu hai gia đình họ định liên hôn thương mại, nhưng sau đó vì mình nên dự định ban đầu có thay đổi. Rồi chú Hai tìm gặp mình, mình đồng ý.”

      “Cái gì gọi là cậu đồng ý, qua loa như vậy là cậu định lừa ai hả.” Lý Mẫn lại đập bàn đứng dậy “Tớ dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết là xảy ra chuyện gì. Tớ sao đột nhiên lương tâm ông chú Hai của cậu lại trỗi dậy mà thử độ tương thích của tủy. Ông ấy lấy Tiểu Nguyên ra ép cậu phải ?”

      “Bây giờ nghĩ lại trước đây mình cũng ép buộc ông ấy.” Ngô Đồng cười khổ .

      Lúc đó tính mạng của Tiểu Nguyên ngàn cân treo sợi tóc, tìm ở bên ngoài mãi mà có tủy thích hợp, vì thế dù nhà chú Hai cự tuyệt vẫn cố tình tìm ông ấy. Bởi vì lúc ấy đối với , nhà chú Hai chính là hi vọng cuối cùng của Tiểu Nguyên, còn đối với nhà chú Hai, chị em chỉ là người họ hàng thân thiết mà còn phiền toái. việc đứng lập trường khác nhau có cái nhìn khác nhau, việc mình cho là quan trọng nhưng người khác chưa chắc là như vậy. Nhưng dù sao Ngô Đồng vẫn hi vọng cuộc sống này vẫn còn nhiều con người lương thiện giàu lòng trắc hơn. Bởi vì cảm giác bất lực và tuyệt vọng ấy có thể làm cho người ta sụp đổ.

      “Sao có thể giống nhau được? Dù là người xa lạ có người cũng tự nguyện hiến tuỷ mà.” Lý Mẫn “Huống hồ mọi người còn là họ hàng thân thích.”

      phải thân thích, dù sao mình và nhà chú Hai liên lạc từ lâu.”

      “Được rồi, giờ Tiểu Nguyên khỏi bệnh, Tần thị cũng giúp đỡ xong rồi.” Lý Mẫn quyết đoán “Cậu tìm thời gian ly hôn .”

      “Cậu nghĩ là dễ dàng như vậy sao.” Ngô Đồng thấy Lý Mẫn lại muốn trấn an tiếp ”Được rồi, mình biết cậu muốn tốt cho mình, những lời cậu đều đứng lập trường của mình mà suy nghĩ. Nhưng nếu mình và chú Hai đổi chỗ cho nhau, cậu còn được như vậy .”

      “Mình …” Lý Mẫn cảm thấy đúng ở chỗ nào đó nhưng trong nhất thời lại tìm ra lời phản bác.

      “Huống hồ, Tần Qua cũng rất tốt, lời đồn phần lớn là chính xác, cậu đừng tin, chờ mai mốt rảnh rỗi, mình giới thiệu ấy với cậu.”

      ?” Lý Mẫn suy nghĩ lúc nhưng vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng “Nếu lời đồn là giả vì sao Tần phu nhân lại tìm người xem mắt khắp nơi, với địa vị nhà họ Tần thiếu gì phụ nữ muốn trèo lên.”

      “Có khả năng … Tần Qua chỉ thích dạng phụ nữ như mình.” Ngô Đồng tinh nghịch chớp mắt.

      Lý Mẫn nhìn sắc mặt hồng hào của bạn, đúng là giống người bị hành hạ, nhưng vẫn hoàn toàn yên tâm, bước nhanh lại thò tay qua định cởi quần áo của Ngô Đồng.

      “Cậu làm cái gì vậy, mau buông mình ra, sao lại cởi quần áo của mình.” Ngô Đồng vừa tránh qua bên vừa hét.

      lúc sau, Lý Mẫn mới thu hồ dáng vẻ ức hiếp người, cười gian “Vợ chồng cậu rất mãnh liệt hả?”

      “Tớ nhổ vào, cậu buông ra.” Ngô Đồng xấu hổ đỏ mặt đẩy bạn ra.

      Nhưng sắc mặt của Lý Mẫn tốt hơn rất nhiều.

      Lúc này, Lưu Viễn cũng vừa đến cửa, thấy hai cười đùa vui vẻ, cười gõ gõ vào cánh cửa “Hai em chuyện gì mà vui vẻ vậy?”

      “Ngô Đồng cậy ấy …” Ngô Đồng vội vàng che miệng Lý Mẫn nhiều chuyện.

      “Ha ha … Xem ra là bí mật của phụ nữ các em hả.” Lưu Viễn cũng muốn tìm hiểu chuyện riêng tư của người khác, tiếp “Bạn học Ngô Đồng, mấy mẫu thiết kế quần áo trẻ em lần trước của em được phản hồi khá tốt, lợi nhuận bán ra tương đối cao, nhà máy chuẩn bị bắt đầu sản xuất trang phục mùa đông, em thiết kế vài mẫu .”

      “Vâng” Ngô Đồng gật đầu.

      “Vậy chào hai em.”

      Chờ Lưu Viễn xa, Ngô Đồng mới buông Lý Mẫn ra dặn dò “Lý Mẫn, cậu đừng chuyện của mình cho người khác.”

      “Các cậu cũng kết hôn rồi, sợ gì mình kể cho người khác, hay là cậu muốn giấu.”

      “Tớ sợ cậu kể chuyện nên kể thôi.” Ngô Đồng “Với lại mỗi lần cậu gặp đàn Lưu Viễn là cậu đều ngốc thấy .”

      “Tớ thích ấy sao nào?” Lý Mẫn thầm Lưu Viễn nhiều năm, chuyện này Ngô Đồng cũng biết .

      “Cậu với mình làm gì, phải trước mặt đàn mới được.”

      “Tớ muốn, tớ muốn ấy chủ động theo đuổi tớ cơ.” Lý Mẫn nắm tay .

      “Được, được, tớ xem cậu chờ đến khi nào.” Ngô Đồng nhìn đồng hồ đeo tay, mười giờ rồi “ trễ thế này rồi, tớ còn phải sửa lại bản thiết kế, cậu trước .”

      “Làm như chỉ có cậu bận rộn, tớ cũng có đống việc phải làm nè.” Lý Mẫn thở phì phò, ra tới cửa còn quay đầu với lại “Lúc nào mang ông xã đến cho tớ gặp mặt.”

      “Cuối tuần nha.”

      “Lâu quá vậy, nếu buổi tối mình đưa cậu về thuận tiện đến nhà cậu ăn cơm.” xong cũng chờ Ngô Đồng đồng ý, liền tự mình quyết định “Cứ như vậy nha.”

      Ngô Đồng im lặng nhìn bạn thân đóng cửa rời , lắc đầu cười cười.

      Lúc Tiểu Nguyên nằm viện, để công việc tồn đọng lại khá nhiều, lại thêm thời gian du lịch trăng mật nên công việc Ngô Đồng cần giải quyết thực ít. Do đó ngày hôm sau về nước chạy làm.

      Tập trung làm việc, thời gian trôi qua mau, đến khi Lý Mẫn gõ cửa phòng Ngô Đồng lần nữa là 7 giờ tối. Cứ như vậy, Ngô Đồng còn chạy đến kho vải mang theo đống vải mẫu, dự định tối về nhà tìm linh cảm.

      “Cậu ra cổng chờ mình, mình lấy xe.” Lý Mẫn .

      “Cậu thực muốn hả, trễ thế này rồi, làm sao có thời gian nấu cơm cho cậu ăn nữa.” Ngô Đồng .

      “Vậy cậu gọi điện gọi ông xã ra ngoài hẹn ăn cơm . Dù sao hôm nay tớ nhất định phải thấy ấy.” Lý Mẫn xong xuống bãi gửi xe.

      Ngô Đồng đành ôm đống vải mẫu ra cổng, định lấy điện thoại ra nhắn Wechat cho Tần Qua, kết quả vừa mở điện thoại ra liền thấy mười mấy cuộc gọi nhỡ, mấy trăm tin nhắn Wechat.

      Tôi chết đây.

      Ngô Đồng vội vàng gọi điện lại, khi điện thoại vừa thông, Ngô Đồng liền bắt đầu xin lỗi “Xin lỗi , xin lỗi , buổi chiểu em làm việc để điện thoại im lặng nên nghe thấy gọi, gọi em có việc gì ?”

      “Có.” Tần Qua nghẹn bụng tức giận, nhìn thoáng Phi Phi ngồi ở phía sau xe “Phi Phi hỏi em khi nào tan làm?”

      phải là Phi Phi chuyện sao?” Ngô Đồng nghi ngờ.

      “Nó chỉ muốn chuyện với em.”

      Phi Phi nghe thấy có tên mình liền ngẩng đầu nhìn ba mình ngồi đằng trước, thấy ba phải chuyện với mình lại tiếp tục cúi đầu chơi rubic.

      “À, em tan làm giờ đợi xe.”

      qua đón em nhé?” Tần Qua nhìn qua xe ô tô, quả nhiên phát Ngô Đồng ôm đống vải tay ra cổng.

      cần đâu, bạn em đưa em về. Đúng rồi, em muốn giới thiệu với ấy.” Ngô Đồng do dự chút rồi “Nếu xem gần nhà mình có tiệm cơm nào , chúng ta hẹn ấy ăn bữa cơm.”

      “…”

      “Sao vậy, tiện hả?” Ngô Đồng thấy Tần Qua trả lời, có chút thấp thỏm.

      “Em … muốn giới thiệu … với bạn em hả.” Tần Qua giọng hỏi lại.

      được hả.” Ngô Đồng cũng giọng theo.

      “Em vậy rồi, sao có thể để em thất hứa với bạn chứ.” Tần Qua giả bộ .

      Ngô Đồng liếc mắt nhìn trời, còn gì muốn .

      Lúc này Lý Mẫn lái xe đến trước mặt Ngô Đồng, hạ kính xe xuống “Lên xe !”

      Ngô Đồng gật đầu, với Tần Qua “Giờ em và bạn về, khoảng bốn mươi phút nữa đến nơi. chọn địa điểm rồi phát Wechat cho em.”

      Tần Qua cười tủm tỉm cúp điện thoại, nhìn lên gương chiếu hậu ngắm nghía bản thân chút rồi kích động quay đầu với con trai ngồi phía sau “Phi Phi, mẹ con muốn dẫn bạn đến giới thiệu với ba con mình, con chúng ta có cần về nhà thay bộ đồ khác , ba cảm thấy bộ này được lịch lắm.”

      Tay Phi Phi liên tục bẻ khối rubic, chỉ lúc khối rubic khôi phục như cũ mới ngẩng đầu nhìn Tần Qua, như thắc mắc tại sao bộ quần áo nhóc mặc lại lịch .

      Ngô Đồng cúp điện thoại, muốn bỏ vào giỏ xách, nhưng tay cầm rất nhiều thứ nên luống cuống đánh rơi ở bậc cầu thang. Ngô Đồng ngồi xuống nhặt lên, Lý Mẫn thấy thế cũng xuống xe nhặt giúp. Chờ hai người nhặt xong mọi thứ, lúc này Lưu Viễn cũng lái xe đến, thấy vậy hỏi “Hai em cần giúp gì ?”

      …”

      “Dạ” Lý Mẫn huých vai Ngô Đồng “Xe của em hiểu sao lại bị chết máy rồi.”

      Ngô Đồng liếc trộm xe của Lý Mẫn, xe cậu ấy chết máy lúc nào.

      “Hai người mang nhiều đồ như vậy, sao tự về được, để đưa hai người về.” Lưu Viễn

      “Vâng, cám ơn .” Lý Mẫn Quay quay qua nháy mắt với Ngô Đồng, sau đó lên xe Lưu Viễn.

      “Ngô Đồng, em cũng lên xe .” Lưu Viễn giục.

      “A, cần đâu, chúng ta tiện đường, em đón taxi về cũng được.” Ngô Đồng dám quấy rầy thế giới hai người của bạn tốt.

      “Để đưa em về, giờ này taxi về an toàn.” Lưu Viễn xuống xe, kéo Ngô Đồng ra xe.

      Ngô Đồng lặng lẽ nhìn qua Lý Mẫn, thấy bạn tốt lắc đầu ám hiệu, cũng cương quyết lắc đầu với Lưu Viễn “Thực cần đâu, đưa Mẫn Mẫn , em đón taxi cũng được mà.”

      “Em mang nhiều đồ như vậy, đón xe taxi tiện đâu, để đưa về là tốt nhất.” Lưu Viễn đưa tay muốn cầm đồ giúp Ngô Đồng, nhìn xa giống như hai người tranh chấp.

      cần đâu mà.”

      Khi hai người còn giằng co, bỗng nhiên có bóng người xông đến, bắt lấy cổ áo của Lưu Viễn, dằn lên cửa xe “Mày chán sống rồi hả?”

      là ai vậy, làm gì đó, mau thả tôi ra là tôi báo cảnh sát đó.” Lưu Viễn bỗng nhiên bị người đàn ông hung dữ, mặt còn có vết sẹo túm lấy, cũng bị dọa sợ.

      “Báo cảnh sát, trước khi cảnh sát đến ông đây đánh bỏ mẹ mày.”

      “Tần Qua, làm cái gì vậy?” Ngô Đồng mới phục hồi tinh thần, thấy người đàn ông vung nắm đấm về phía Lưu Viễn, kịp suy nghĩ liền bỏ hết đồ đạc tay xuống, chạy đến níu tay Tần Qua.


      Tác giả có lời muốn :

      Ngô Đồng: cần phải cái gì mà độ tương thích của tủy sống, tác giả chỉ muốn tìm cớ đem tôi gả cho Tần Qua thôi.

      Tần Qua: Tuy phải là tình địch nhưng cũng là gián điệp của tình địch, em làm gì mà ôm tay .
      HienCitrine1412, Nun Kun, Parvarty37 others thích bài này.

    3. haimap2346

      haimap2346 Well-Known Member

      Bài viết:
      298
      Được thích:
      11,198
      Chương 25:


      ngồi trong xe chờ, Lý Mẫn đột nhiên thấy người đàn ông lao vào muốn đánh người trong lòng, tức khắc từ ghế lái phụ chạy đến, cùng lúc với thời điểm Ngô Đồng ôm tay Tần Qua, cũng vươn tay chặn trước mặt Lưu Viễn, vừa quay qua kêu to với bảo vệ “ bảo vệ, báo cảnh sát.”

      “Đừng báo cảnh sát.” Ngô Đồng vội vàng lên tiếng ngăn cản bảo vệ báo cảnh sát, quay đầu tức giận với Tần Qua “ làm cái gì vậy, còn mau buông tay.”

      “Hai người bọn em tránh ra cho .” Bây giờ Tần Qua nhìn tên tiểu bạch kiểm* này càng vừa mắt, yếu đến nỗi thoát khỏi tay của , bây giờ còn phải cần đến hai người phụ nữ che chở cho ta.


      *tiểu bạch kiểm: những chàng trai với vẻ ngoài trắng trẻo yếu ớt/thư sinh nhã nhặn/trói gà chặt (thường mang nghĩa châm chọc), công tử bột…


      được, có giỏi đánh cho tôi xem, xem người đàn ông như có dám đánh phụ nữ .” Lý Mẫn trừng mắt hét lên với Tần Qua.

      người đàn ông mà bị hai người phụ nữ che chở như con nít, mày có thấy mất mặt .” Tần Qua khinh bỉ.

      “Tôi …”

      “Tôi bảo vệ bạn trai tôi liên quan gì đến .” Lý Mẫn thể để cho người trong lòng bị khinh bỉ, cắt ngang lời Lưu Viễn. Nhưng chỉ câu của làm ba người kinh hãi.

      Ngô Đồng rất muốn cho Lý Mẫn, bí mật thầm mến bao nhiêu năm của cậu ấy được cho toàn thế giới biết.

      Lưu Viễn vẫn giãy dụa, bỗng nhiên bất động nhìn Lý Mẫn.

      Mà Tần Qua trợn mắt, chờ đại não tiếp thu câu của Lý Mẫn xong, tay buông lỏng cổ áo của Lưu Viễn ra, cười ha ha “Bạn trai của hả, sao sớm.”

      Sau đó vỗ vỗ vai Lưu Viễn, liên tục hiểu lầm rồi, tâm tình vô cùng tốt liếc nhìn Ngô Đồng, thấy mặt vợ mình đen lại, lập tức chột dạ.

      “Sao lại ở đây?” Ngô Đồng hỏi.

      đón em tan làm.” Tần Qua lấy lòng .

      Ngô Đồng nhíu mày “ đón em, vậy Phi Phi đâu?”

      “Nó ngồi xe.” Tần Qua chỉ về hướng xe Jeep.

      để cho con ngồi mình xe?” Ngô Đồng nhìn xe Jeep đậu bên đường, thể tin Tần Qua lại để Phi Phi ngồi mình xe.

      qua xe giờ nè.” Lúc đầu Tần Qua còn muốn mình khóa cửa xe, nhưng thấy mặt vợ mình thực là quá dọa người, biết điều ngoan ngoãn qua xe.

      Lý Mẫn và Lưu Viễn thấy Ngô Đồng hai ba câu liền mắng người đàn ông hung dữ mất, bốn con mắt nghi ngờ nhìn Ngô Đồng.

      là xin lỗi, đàn , sao chứ.” Ngô Đồng vội nhận lỗi với Lưu Viễn.

      ra có việc gì, nhưng mà … Em biết người đàn ông đó hả?” Lưu Viễn hỏi.

      Lý Mẫn nhạy bén đoán “ ta là ông xã của cậu hả?”

      Dưới ánh mắt thể tin của hai người, Ngô Đồng khẽ gật đầu.

      là ông xã của cậu?” Lý Mẫn cũng dám tin tưởng suy đoán của mình.

      “Có thể ấy hiểu lầm cái gì đó, em thay mặt ấy xin lỗi hai người.” Ngô Đồng xin lỗi lần nữa.

      phải cậu ta giống như lời đồn sao?” Lý Mẫn quát to.

      “Chờ chút … cái gì mà ông xã? Ông xã của ai?” Lưu Viễn nghe lúc cũng hiểu gì, nhịn được cắt ngang.

      Ngô Đồng muốn trả lời Tần Qua bế Phi Phi tới, Ngô Đồng chờ Tần Qua đến gần mình, dứt khoát giới thiệu “Đây là chồng em Tần Qua, đây là bạn thân của em Lý Mẫn và đàn học chung trường đại học kiêm ông chủ Lưu Viễn.”

      “Ha ha ha ..” Tần Qua thấy vẻ mặt hai người như gặp quỷ, cười ha ha “Chào , xin lỗi, vừa rồi bị thương chứ. là hiểu lầm, tôi còn tưởng là tên tiểu bạch kiểm nào đó muốn quấy rối vợ tôi chứ, ha ha…”

      Tiếng cười dưới cái liếc mắt của Ngô Đồng biến mất.

      phải … Em … Lúc nào …” Lưu Viễn thể tin nhìn Ngô Đồng. Lại liếc nhìn Tần Qua đứng bên cạnh, nhìn qua nhìn lại lúc vẫn thể tin được những điều mình vừa nghe, vì kích động mà xoay người quá mạnh, đụng đến bả vai khi nãy bị Tần Qua đè lên, đau đến kêu ôi tiếng.

      “Đàn , sao chứ?” Lý Mẫn vội vàng hỏi.

      “À, ban nãy, lực tay của tôi khá mạnh, chắc là bị bầm vai rồi, về nhà lấy rượu thuốc xoa bóp khá hơn, hay là ngày mai tôi đem đến cho chai.” Trong lòng Tần Qua phỉ nhổ tên đàn ông mặt trắng tiểu bạch kiểm này, nhưng ai bảo ta là đàn với vợ mình chứ.

      đừng có chuyện.” Ngô Đồng với Tần Qua rồi quay sang Lý Mẫn “Mẫn Mẫn, hay là cậu đưa đàn về trước .”

      “Ừ, tớ về trước đây.”

      “Đàn , ngại quá, hôm nào em mời ăn cơm xin lỗi nha.” Ngô Đồng .

      sao đâu.” Lưu Viễn cười, lên xe Lý Mẫn chở về, chỉ là trước khi ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào Tần Qua.

      Chờ hai người xa, Ngô Đồng mới quay người định chuyện cho ra nhẽ với Tần Qua. Nhưng vừa nhìn thấy Phi Phi nằm vai , bèn nén lại, nên cãi nhau trước mặt con trẻ.

      “Vợ ơi …” Tần Qua lấy lòng “Phi Phi đói bụng rồi nè.”

      người đàn ông cao to mét tám mấy mà làm nũng ba chấm, Ngô Đồng bất đắc dĩ vỗ trán “Để em ôm Phi Phi, nhặt đồ đạc em bị rơi lên rồi chúng ta ăn cơm.”

      “Vâng, tuân lệnh thủ trưởng.” Tần Qua đứng nghiêm giơ tay chào rồi đưa Phi Phi cho Ngô Đồng.

      Ngô Đồng tức giận trợn mắt nhìn , nhưng khoảng khắc ôm Phi Phi quay , khóe miệng kiềm được ý cười, Phi Phi nằm vai mẹ, nhìn ba ngốc nhà mình ngồi xuống nhặt đồ đạc, giống chú chó Husky lớn.

      ----

      Dưới chung cư của Lưu Viễn.

      Lưu Viễn xuống xe, quay người đối diện với ánh mắt của Lý Mẫn nhớ lại việc vừa xảy ra, cảm thấy được tự nhiên “À …ừm …Cám ơn em đưa về.”

      đừng khách sáo.” Lý Mẫn lại gần “Em đưa lên rồi giúp bôi rượu thuốc.”

      “Đừng, cần.” Lưu Viễn nghĩ ngợi mà cự tuyệt ngay.

      Lý Mẫn cười, nghe người trong lòng trực tiếp cự tuyệt, sắc mặt liền trầm xuống, hít sâu hơi “Vậy được, em về đây.”

      xong, quay người bước .

      “Em chờ chút.”

      Lý Mẫn nghe Lưu Viễn gọi, tưởng thay đổi ý kiến, kích động quay đầu.

      “Em lấy xe về .”

      Khuôn mắt vừa tươi cười của Lý Mẫn tức khắc còn, cảm thấy mình làm người thất bại, thầm mến người này ba năm nhưng người ta hay biết làm gì, hôm nay trước mắt nhiều người thổ lộ như vậy mà lại có thái độ trốn tránh. Chẳng lẽ mình là tệ như vậy sao?

      “Lưu Viễn có ý gì?” biết rồi phải cho ràng .

      “Sao vậy?” Lưu Viễn ngơ ngác.

      “Bà đây thầm mến nhiều năm như vậy, hôm nay trước mặt nhiều người còn thổ lộ với , có đồng ý hay tiếng .” Lý Mẫn bộ dạng khí phách.

      …” phải Lưu Viễn chưa được người nào tỏ tình nhưng đây là lần đầu tiên bị tỏ tình như vậy, trong lúc nhất thời biết phải trả lời như thế nào.

      phải nghĩ lâu như vậy?” Lý Mẫn thể tin “Em là xinh đẹp hào phóng như vậy mà còn phải nghĩ lâu như thế. thích em phải ?”

      …”

      “Được rồi, thích em cũng sao, là phụ nữ thời đại mới em quấn lấy .” Lý Mẫn tự mình “Nhưng mà em theo đuổi lâu như vậy, cũng phải có chút đáp lại chứ.”

      xong, Lý Mẫn ném giỏ xách xuống dưới đất, trong ánh mắt thể hiểu được của Lưu Viễn, tiến lên hôn lên môi .

      Sau khi hôn cái xong, để ý đến tình trạng tượng đá của người nào đó, nhặt túi xách lên, buồn buồn “Được rồi, ngày mai chúng ta vẫn là quan hệ cấp cấp dưới.”

      Đại não của Lưu Viễn chết máy chưa hồi phục, trơ mắt nhìn Lý Mẫn vừa cưỡng hôn mình từ từ xa.

      Thế là vừa về đến nhà Ngô Đồng nhận được điện thoại với tiếng khóc gào như ma quỷ “Tớ thất tình rồi!!!”

      thanh lớn đến nỗi hai cha con họ Tần cũng phải ghé mắt nhìn.

      “Cậu ở đâu?” Ngô Đồng hỏi.

      “Quán bar Dạ Sắc” Lý Mẫn khóc lóc

      “Cậu uống ít rượu thôi, mình tới liền.” Ngô Đồng cúp điện thoại, quay đầu thấy Tần Qua mong ngóng nhìn mình, giải thích “ gặp lúc nãy ấy, Mẫn Mẫn, ấy thất tình, em xem ấy chút.”

      “Thất tình? Bạn trai ấy phải là cái tên Tiểu bạch … ừm… Lưu Viễn à?”

      “Về em kể cho .” Ngô Đồng “Đưa chìa khóa xe cho em.”

      Tần Qua đưa chìa khóa xe cho , hỏi “Mấy giờ em về?”

      “Em đưa Mẫn Mẫn về nhà rồi em về, hai cha con cần chờ em, ngủ trước nha.” xong lấy áo khoác, xách túi .

      Hai cha con nhìn nữ chủ nhân vừa về nhà ra ngoài, đơn nhìn nhau, Tần Qua phỏng đoán “Con có phải ta bị ba kích thích nên tự ti, chia tay với bạn rồi.”

      “Phi Phi à, từ nay đừng chỉ chăm chú chơi rubic, ghép hình mà cùng ba luyện tập, vận động . Con nhìn đàn của mẹ con , yếu ớt còn hơn con , chưa chắc bằng bạn ta đâu.”

      “Chia tay chia tay, làm sao lại ảnh hưởng đến nhà chúng ta cơ chứ.” Tần Qua buồn bực, vừa mới đón vợ về nhà, chưa giao lưu tình cảm gì hết chạy mất rồi.


      Ngô Đồng đến quán bar Dạ Sắc thấy Lý Mẫn ngồi ngất ngưởng, sau khi đuổi mấy tên đàn ông háo sắc , lăn lộn vất vả mới đưa được bạn về nhà.

      Đến khi lo cho Lý Mẫn xong, Ngô Đồng về đến nhà là ba giờ sáng. Ngô Đồng rón rén vào phòng, nhàng leo lên giường, vừa nằm xuống bị Tần Qua ôm vào lòng.

      vẫn chưa ngủ hả?” Mỗi đêm Tần Qua đều ôm Ngô Đồng ngủ nên hết sức quen thuộc với vòng ôm của .

      có em ngủ được.”

      “Vậy trước đây làm sao ngủ?” Ngô Đồng dễ dàng bị lừa

      “Trước kia có bệnh này, cưới em về liền mắc bệnh, mà còn là bệnh nan y.” Tần Qua cọ cọ mặt vào cổ Ngô Đồng.

      Người đàn ông này vốn biết chuyện, đột nhiên lại ngon ngọt như vậy làm Ngô Đồng kịp trở tay, nhưng trong lòng tràn ngọt ngào, khóe miệng cong lên, đừng tưởng nịnh em là em quên việc định đánh đàn của em đâu đó.”

      thấy ta lôi kéo em, làm sao mà nhịn được.” Tần Qua ấm ức .

      “Vậy việc đó là em sai?”

      , đàn của em sai.” thể vợ mình sai.

      “Chút nữa là đánh người rồi đó.” Ngô Đồng chống nửa người, nhìn chăm chú người đàn ông trong bóng đêm, định giảng giải cho .

      hối hận.” Tần Qua đưa tay lên vuốt ve khuôn mặt “Lần sau gặp chuyện như vậy, vẫn như thế thôi.”

      Bên tai Ngô Đồng lại vang lên lời bác sĩ Lý “Chồng còn di chứng, dễ xúc động, dễ cáu giận, ý muốn khống chế mạnh, ở cùng cậu ta phải dỗ dành cậu ấy.”

      Ngô Đồng bình tĩnh lại, nằm xuống trong lòng Tần Qua “Thôi, ngủ .”

      Hai người ôm nhau, im lặng khoảng năm phút, bỗng nhiên Tần Qua giọng “Vợ à, em hứa với việc được ?”

      .”

      “Sau nay đừng tiếp xúc quá gần với người đàn ông khác, khó chịu.” Hô hấp Tần Qua rơi bên tai Ngô Đồng “ sợ khống chế nổi chính mình.”

      yên tâm về em?” Ngô Đồng hỏi.

      luyến tiếc em.” Tần Qua .

      Nếu yên tâm chắc chắn rất buồn, nhưng lại luyến tiếc, luyến tiếc … Sợ mình bỏ sao?

      “Nhưng xã hội phải phụ nữ là đàn ông, em thể giao tiếp với họ.”

      “À … giao tiếp có thể, nhưng đừng thân mật quá, giống như hôm nay.” Tần Qua còn ước vợ mình ra khỏi cửa, nhưng tất nhiên chưa phát rồ đến mức ấy.

      “À …” Ngô Đồng bỗng nhiên cảm thấy người đàn ông này đáng , vòng vo nãy giờ là chỉ muốn mình có hành động thân mật với người đàn ông khác, còn tưởng là cấm mình giao tiếp với đàn ông “Được rồi.”

      “Vợ à, em tốt.” Tần Qua vui vẻ

      Ngô Đồng xoay người, đến cả ánh trăng chiếu vào mắt người đàn ông cũng tràn ra đầy vui sướng, đưa tay che mắt “Ngủ thôi.”

      Tần Qua kéo tay vợ, nắm lấy tay “Che mắt làm sao mà ngủ được, hôn có thể đó.”

      nghĩ còn giống Phi Phi hả.” Ngô Đồng , nhưng nhìn ánh mắt trông mong của cũng nỡ thế là hôn lên mắt , người đàn ông quả nhiên nghe lời, nhắm mắt lại, Ngô Đồng cũng yên tâm nằm xuống ngủ. Nếu như kích động và ý muốn khống chế của là vì sợ em rời em nghĩ mình có thể chữa khỏi bệnh cho .


      Tác giả có lời muốn :

      Lưu Viễn: Hôm nay được phụ nữ tỏ tình, quên báo cho nam phụ.

      Tần Qua: Sau này phải thường xuyên mang Phi Phi chạy bộ, đàn ông mạnh khỏe mới bảo vệ được vợ mình.
      HienCitrine1412, Nun Kun, Parvarty37 others thích bài này.

    4. haimap2346

      haimap2346 Well-Known Member

      Bài viết:
      298
      Được thích:
      11,198
      Chương 26


      Ngô Đồng ngủ bị thanh chuyện đánh thức, mơ mơ màng màng rời giường, kéo màn cửa sổ ra thấy hai người đàn ông ở trong sân đối mặt nhau.

      “Hôm nay được chơi rubic nữa, con theo ba chạy bộ.” Tần Qua lớn tiếng .

      Phi Phi mặc áo ngủ có in hình gấu baloo, tóc đầu còn xù ngốc lên, xem ra là bị Tần Qua ôm từ giường dậy.

      “Tối qua phải chúng ta thống nhất rồi, từ hôm nay con phải theo ba rèn luyện. Bắt đầu là chạy bộ, sau này khá hơn ba dạy con võ Quân đội và quyền tự do.” Tần Qua lại thuyết phục Phi Phi.

      Tay Phi Phi vẫn ôm cục rubic, trừng mắt nhìn Tần Qua phản đối, mặt rút cục cũng có chút biểu cảm.

      lời nào coi như là đồng ý nha.” Tần Qua cởi áo, lộ ra thân hình cường tráng, tùy tiện vất áo lên ghế, đưa tay ra định lấy cục rubic tay Phi Phi “Con để rubic xuống, chạy bộ về xong lại chơi.”

      Phi Phi cảnh giác ôm cục rubic, lùi về sau bước.

      “Tránh cái gì mà tránh.” Tần Qua thấy Phi Phi né tránh, vui, tay cầm áo ngủ xách cu cậu lên. Phi Phi giống đứa khác hoặc là bị Tần Qua xách quen rồi, cũng khóc, giãy dụa, tiếp tục bảo vệ cục rubic của mình. Dù sao con cũng chạy bộ đâu, xem ba làm gì được con.

      Cuối cùng Ngô Đồng thể nhìn nổi, ra sân đập vào tay Tần Qua, giải cứu cho Phi Phi “Có chuyện gì chuyện từ từ với con, làm gì mà động tay động chân.”

      “Em dậy rồi hả.” Có vẻ như việc dỗ Phi Phi hao hết kiên nhẫn của Tần Qua, giọng hơi nóng nảy.

      lớn tiếng như vậy làm sao em ngủ được.” Ngô Đồng tức giận.

      “Cái thằng nhóc Phi Phi này …” Tần Qua cả giận “ ràng tối hôm qua thống nhất với từ hôm nay theo luyện tập, vậy mà sáng ra lại đổi ý.”

      Ngô Đồng cúi đầu nhìn Phi Phi, Phi Phi dường như cũng biết Ngô Đồng là cứu tinh duy nhất của mình, chờ mở miệng hỏi lắc đầu quầy quậy.

      Động tác nhóc con dễ thương làm Ngô Đồng kìm được nụ cười.

      “Phi Phi.” Tần Qua thấy Phi Phi lắc đầu, nhướng mày, đưa tay định xách nhóc con từ trong người Ngô Đồng ra. Phi Phi vội vàng ôm cổ Ngô Đồng, nhưng lực tay của Tần Qua rất mạnh thế là kéo cả hai mẹ con vào ngực .

      Tần Qua sức lực lớn như thế nào Ngô Đồng đều , đến cũng cảm thấy đau chứ đừng là đứa , nghĩ vậy Ngô Đồng nhàng chút, biết sức tay của rất mạnh hả.”

      “Vậy em thả nó ra, hôm nay nhất định phải mang thằng nhóc này chạy bộ.” Trong ấn tượng của Ngô Đồng, Tần Qua luôn luôn nhàng với Phi Phi, bao giờ nóng giận với cậu nhóc. Nhưng hôm nay thái độ của rất nghiêm túc.

      “Chuyện này đâu thể bắt buộc con được.” Ngô Đồng khuyên.

      “Em nhất định bao che cho nó hả?”

      Lúc này Ngô Đồng mới nhận ra cảm xúc của Tần Qua rất bình thường, bình thường đều xem Phi Phi như bảo bối, mà hôm nay hung dữ, ngang bướng, còn so đo từng chút với trẻ con.

      .. làm sao vậy?” Ngô Đồng giọng hỏi.

      “Đưa Phi Phi cho .” Tần Qua híp mắt.

      Phi Phi sợ hãi lại ôm sát cổ Ngô Đồng, nhắm mắt giấu đầu vào ngực .

      Ngô Đồng lúng túng, thái độ của người đàn ông rất ngang bướng mà lại đau lòng vì Phi Phi sợ hãi. Lúc Tần Qua tiến lại gần định bế Phi Phi , Ngô Đồng nhón chân hôn lên mặt .

      Thân thể Tần Qua cứng đờ, bàn tay định ôm Phi Phi chuyển hướng ôm lên eo Ngô Đồng, ánh mặt trời buổi sáng chiếu lên sân bao phủ nhà ba người.

      Phi Phi ôm Ngô Đồng sợ hãi nhắm mắt mà Ngô Đồng dùng cái hôn để trấn an chú chó săn cáu kỉnh.

      “Em biết là đàn ông vào buổi sáng rất dễ xúc động sao?” Tần Qua buông Ngô Đồng ra, cười ái muội.

      Ngô Đồng đỏ mặt, ôm Phi Phi lùi lại, cẩn thận quan sát mặt Tần Qua.

      Tần Qua nhận thấy thái độ cẩn thận của vợ mình, nụ cười mặt cứng đờ, bình thường rất thương Phi Phi vậy mà giờ lại làm con sợ hãi ôm chặt Ngô Đồng, lúc này mới ý thức được vừa rồi mình có gì đó thích hợp.

      “Em thả Phi Phi xuống , hôm nay chạy bộ nữa.” Tần Qua buồn buồn .

      Ngô Đồng nhìn đồng hồ thấy trời vẫn còn sớm, ôm Phi Phi về phòng dỗ cậu nhóc ngủ tiếp. Sau khi Phi Phi ngủ, quay ra sân phát người đàn ông dốc sức tập hít đất, nhưng nhìn cường độ này giống như luyện tập mà là phát tiết cái gì đó.

      “Đa số thời điểm bộc phát cảm xúc, Tần Qua thông qua vận động để phát tiết cảm xúc của mình, đến khi mệt bở hơi tai, tự nhiên các cảm xúc nóng giận từ từ lui xuống …”

      Ngô Đồng nhìn người đàn ông liều mạng hít đất, nhớ đến lời bác sĩ Lý , lòng đau nhói. Chân vẫn mang dép lê, Ngô Đồng chậm rãi bước đến bên cạnh , đặt mông ngồi xuống lưng . Cơ bắp Tần Qua run lên, ổn định thân hình, Tần Qua quay người nhìn vợ ngồi lưng mình, ánh mắt nghi hoặc.

      “Bữa trước em thấy tập hít đất còn cho Phi Phi ngồi lưng, hôm nay đến lượt em xem tập được bao nhiêu cái.” Ngô Đồng cười .

      Tần Qua gục đầu xuống rồi cười “Vậy em đếm .”

      Ngô Đồng thành đếm từng cái từng cái , dường như người đàn ông biết mệt mỏi hít từng cái rồi từng cái, cho đến lúc còn sức lực, cả người ướt đẫm mồ hôi quỳ rạp dưới đất, vậy mà vẫn còn nhớ hỏi Ngô Đồng “Được mấy cái?”

      “118 cái.” Ngô Đồng tuột xuống, vào nhà lấy nước và khăn lông cho Tần Qua, đến khi quay ra, Tần Qua ngồi dậy.

      Ngô Đồng vặn chai nước suối đưa cho Tần Qua, ngửa cổ hơi uống hết nửa bình, cầm lấy khăn Ngô Đồng đưa lau qua loa người rồi mới “Vừa nãy có phải … lại phát bệnh.”

      Ngô Đồng sững sờ, nghĩ lại chủ động chuyện này.

      “Chắc là dọa em và Phi Phi rồi?” Tần Qua cười khổ.

      Ngô Đồng lắc đầu, trong ánh mắt ngạc nhiên của Tần Qua “Giọng của chỉ hơi lớn thôi, gì mà phát bệnh chứ.”

      “Giọng chỉ lớn hơn chút?” Tần Qua lắc đầu “Cứ khoảng thời gian lại như vậy, lúc đầu là hơi bực bội trong người, rồi nhìn cái gì cũng vừa mắt, sau đó nóng giận phát tiết ra ngoài, trước kia khi ở Hoàn Sơn Phỉ Thúy dọa sợ mẹ.”

      “Lần sau còn như vậy, em bế Phi Phi ra ngoài, khoảng nửa ngày là có thể …”

      “Nhưng vừa rồi đâu có phát tiết nóng giận ra ngoài.” Ngô Đồng .

      “Vì em … hôn .”

      “Sau này lại như vậy em hôn .” Ngô Đồng nhàng .

      Tần Qua vì lời của Ngô Đồng tưởng tượng ra cảnh tượng tốt đẹp nào đó, khóe miệng nâng lên, ánh mắt nhìn Ngô Đồng cũng phát sáng.

      Trấn an được lớn , Ngô Đồng dưới bám dính của người đàn ông nào đó phải hứa về nhà trước 8 giời tối, mới rời nhà làm. Nhưng mà vừa đến văn phòng được nửa giờ bị bạn thân tìm đến cửa.

      Ngô Đồng nhìn Lý Mẫn vẫn tươi rói, xinh đẹp bắn ra bốn phía kinh ngạc “Bộ dạng của cậu đâu giống thất tình.”

      “Cậu biết cái gì, càng lúc này phải càng xinh đẹp.” Lý Mẫn nhìn Ngô Đồng rồi đề cập đến chuyện chính “Đừng chuyện của tớ, hôm qua vị Tần Đại thiếu so với miêu tả của cậu giống nhau lắm.”

      giống chỗ nào?”

      “Bộ dạng hung dữ của ta ngày hôm qua cậu thấy hả?”

      “À, là ấy hiểu lầm, ấy tưởng đàn là tên háo sắc quấy rầy tớ, cho nên mới như thế.” Ngô Đồng giải thích “Sau khi cậu là bạn của đàn , phải Tần Qua lập tức buông ra sao.”

      hả?”

      Ngô Đồng liên tục gật đầu.

      “Hôm qua còn có đứa bé nữa.” Lý Mẫn nhớ lại.

      “Chị Hai, giờ em còn đống việc phải giải quyết nữa nè, để lúc ăn cơm trưa em kể cho chị nghe.” Công phu tám chuyện của Lý Mẫn, Ngô Đồng ràng. Nếu cho ấy là xong, kịp giải quyết việc mà về trễ, Tần Qua lại cáu kỉnh.

      “Cơm trưa?”

      Ngô Đồng phải liên tục cam đoan, Lý Mẫn mới tạm thời buông tha về. Nhưng xui xẻo là, mới được ba bước gặp Lưu Viễn lấp ló ngoài cửa.

      giống ngày thường tiến lên tươi cười chào hỏi, chỉ khẽ gật đầu rồi quay người luôn.

      “Lý Mẫn.” Lưu Viễn bỗng nhiên gọi.

      “Ông chủ, có chuyện gì ?”

      “…” thèm gọi là đàn nữa? Lưu Viễn cảm thấy xa lạ “ muốn hỏi em chút chuyện.”

      “Chuyện gì vậy?”

      Lưu Viễn nhìn văn phòng của Ngô Đồng hỏi “Người hôm qua là chồng Ngô Đồng? ấy kết hôn khi nào?”

      “…” Ánh mắt Lý Mẫn nhìn chằm chằm Lưu Viễn.

      thích Ngô Đồng đâu, chỉ tò mò thôi.” Lưu Viễn thấy ánh mắt khác lạ của Lý Mẫn, vội vàng giải thích.

      “Hôm qua, Ngô Đồng giới thiệu trước mặt mọi người rồi mà.”

      … Sao ấy đột nhiên lại kết hôn? Trước đó có nghe gì đâu.”

      ấy kết hôn do xem mặt được hả?” Lý Mẫn trừng mắt với Lưu Viễn “Hôm qua tôi mới bị từ chối, mặc dù tôi chúng ta vẫn là đồng nghiệp, nhưng trong thời gian này đừng cố ý tìm gặp tôi, tôi cũng biết mắc cỡ mà.”

      “….” Lưu Viễn lúng túng nhìn Lý Mẫn xa, lấy điện thoại di động phát Wechat

      (Ngô Đồng kết hôn rồi)

      (Hôm nay phải ngày Cá tháng tư, mà chuyện này cũng buồn cười chút nào)

      (Biến, tớ gặp chồng ấy, tay cũng có nhẫn cưới)

      ….

      (Cuối tuần tớ về)

      Lưu Viễn nhún vai, cất điện thoại di động, tự nhủ “Bây giờ còn về làm cái rắm gì, người ta có nơi chốn rồi, cậu ta đừng quá tự tin.”

      Mà lúc này Tần Qua mang Phi Phi đến phòng tâm lý trị liệu Hải Lam, để Phi Phi chơi trong khu trông giữ trẻ em, còn mình gặp bác sĩ tâm lý.

      “Buổi sáng hôm nay tôi suýt nữa lại phát bệnh.”

      “Suýt nữa?” Bác sĩ Lý nắm từ trọng điểm.

      “Ngô Đồng hôn tôi.” Tần Qua nhớ lại nụ hôn mặt khi đó, môi vô thức nở nụ cười “Sau đó tôi lập tức liền tỉnh táo lại.”

      “Cậu còn nhớ nguyên nhân gì khiến cậu bị kích thích ?” Bác sĩ Lý hỏi.

      “Tôi muốn dẫn Phi Phi chạy bộ nhưng thằng nhóc đồng ý …” Tần Qua nhíu mày dường như cũng hiểu tại sao mình lại phát bệnh.

      “Vì sao cậu muốn dẫn Phi Phi chạy bộ?”

      “Tôi muốn nó khỏe mạnh giống như bố nó.”

      “Cho nên … cậu nhớ đến bố của bé, đồng đội của cậu …” Bác sĩ Lý xác định nguyên nhân phát bệnh “Như vậy, vấn đề kế tiếp, vì sao vợ cậu hôn cậu cái, cậu lại tỉnh táo ngay?”

      “Tôi biết.” Tần Qua cũng hoang mang.

      “Lúc đó cậu nghĩ gì?”

      Tần Qua suy nghĩ, sau đó cười ngượng ngùng.

      “Được rồi, từ nét mặt của cậu tôi nhìn ra.” Bác sĩ Lý cười cười, “Di chuyển lực chú ý là phương pháp tốt, khi cậu nhớ đến những hình ảnh đau đớn những điều tốt đẹp đến với cậu có thể làm nỗi đau đớn của cậu từ từ phai nhạt.”

      Tần Qua suy tư.

      “Từ những biểu của cậu tôi thấy cậu rất thích vợ mình.” Bác sĩ Lý chân thành “Nhìn cậu ngày tốt hơn, tôi cũng rất vui vẻ.”

      “Tôi rất thích ấy?” Tần Qua hỏi “Như vậy có phải tôi làm tổn thương ấy?”

      “Cậu phải tin vào chính bản thân cậu, cậu có chuyển biến tốt.”

      Đột nhiên cảm thấy để Tần Hoài chuẩn bị sẵn đơn thỏa thuận ly hôn là thừa thãi, làm sao đây? Được rồi, bây giờ lấy về.


      Tác giả có lời muốn :

      Ngô Đồng: Phi Phi lời nào làm sao mà thương lượng được với con.

      Tần Qua: nghĩa là đồng ý.

      Ngô Đồng khinh bỉ nhìn .

      Ngô Đồng: Khi em hôn , có cảm tưởng gì.

      Tần Qua: Giờ chỉ cho em thấy nha.

      Tác giả: bị khóa đó (bò ).
      HienCitrine1412, Nun Kun, Parvarty37 others thích bài này.

    5. haimap2346

      haimap2346 Well-Known Member

      Bài viết:
      298
      Được thích:
      11,198
      Chương 27


      Ngô Đồng hẹn Lý Mẫn đến tiệm cơm đối diện văn phòng để ăn cơm, vì sợ Lý Mẫn lớn giọng, chọn phòng bao riêng. Hai người gọi bàn đồ ăn và nước uống, tám chuyện cả buổi trưa.

      “Vậy ý của cậu là, dù ban đầu chỉ vì Tiểu Nguyên nên mới kết hôn với ta, nhưng tại cậu sống rất tốt nên muốn tiếp tục duy trì cuộc hôn nhân này.”

      “Đúng thế.” Ngô Đồng lại rót cho Lý Mẫn chén trà nữa.

      “Vị Tần Đại thiếu có sức hấp dẫn lớn như vậy hả, chỉ có hai tháng ngắn ngủi mà làm cậu buông bỏ được hả?” Lý Mẫn hoài nghi.

      “Nếu như đương bình thường nhanh như vậy.” Ngô Đồng “Nhưng nếu như cả hai người đều nỗ lực đến gần bên nhau dễ dàng hơn nhiều.”

      “Tốt quá, giống như mình, thầm mến tên ngu ngốc đó ba năm, cuối cùng còn dọa người ta chạy mất.” Lý Mẫn nhìn Ngô Đồng giờ, nghĩ lại tình cảm của mình dành cho Lưu Viễn, bỗng cảm thấy mỏi mệt.

      “Vậy sau này cậu định thế nào?” Ngô Đồng hỏi “Khi đó cậu vì Lưu Viễn nên mới vào KISS mà.”

      cứ như bây giờ thôi, dù sao cũng làm ở đây nhiêu năm rồi, tớ cũng có cảm tình với chỗ này. Đến khi chờ đợi được nữa thôi.”

      Ngô Đồng cười cười, gì nhưng biết Lý Mẫn vẫn chưa bỏ cuộc.

      “Đúng rồi, ngày đó tuy được nhìn kỹ nhưng ông xã của cậu có dáng người tệ hả, có cơ bụng tám múi ?” Lý Mẫn chấp nhận Tần Qua là ông xã của Ngô Đồng, đề tài chuyện bắt đầu chệch hướng.

      “Cậu chú ý đến ông xã mình như vậy là muốn làm gì?” Ngô Đồng xì cái.

      “Ôi chao, gì mà giấu dữ vậy, lúc trước khi cậu quen đàn Thẩm cũng thấy cậu che chở như vậy.” Lý Mẫn đùa xong mới thấy sắc mặt Ngô Đồng tự nhiên, lập tức lúng túng sang chuyện khác “À, còn đứa kia, cậu là con của đồng đội Tần Đại thiếu sao?”

      “Ừm” Ngô Đồng gật đầu.

      “Nó có ngoan ?”

      “Bé rất ngoan.” Nhớ tới Phi Phi, Ngô Đồng tự chủ nở nụ cười, Phi Phi là đứa trẻ vừa đáng lại vừa ngoan ngoãn như vậy sao mà thương cho được, chỉ là biết đến khi nào bé mới tự nguyện chuyện đây.

      Hai người bạn thân lâu trò chuyện, vậy là đủ mọi thứ đời, đông tây nam bắc nhưng đều ăn ý đến vị đàn Thẩm kia.

      Nháy mắt tuần trôi qua, tuần này với Ngô Đồng rất nhanh nhưng với người đàn ông có vợ ở nhà - Tần Qua lại có chút khác biệt.

      Khó có được ngày cuối tuần, sau khi luyện tập buổi sáng xong, Tần Đại thiếu nghĩ hôm nay dính vợ cả ngày để đền bù tuần tổn thất, nhưng vì sao ăn sáng xong, bà xã thấy đâu rồi.

      Tần Qua nhíu mày, nhìn trước nhìn sau lúc, phòng ngủ cũng thấy, cuối cùng liếc Phi Phi “Mẹ con đâu?”

      Đầu Phi Phi cũng thèm ngẩng, đưa ngón tay chỉ về phía phòng sách, Tần Qua chuyển hướng qua, đẩy cửa vào thấy Ngô Đồng lúi húi bên máy may làm gì đó.

      Tần Đại thiếu vui, qua kéo mảnh vải làm Ngô Đồng thể tiếp tục làm. dừng máy may, im lặng nhìn người đàn ông “ làm gì vậy?”

      “Hôm nay là cuối tuần rồi.” Tần Qua nhắc nhở.

      “Em biết mà.” Ngô Đồng vẫn hiểu.

      “Vậy mà em còn làm việc.” Người đàn ông ấm ức .

      “À … em mới thiết kế số mẫu trang phục trẻ em mới nhưng biết dùng loại vải nào thích hợp, nên em tranh thủ cuối tuần may hai mẫu thử xem.” Ngô Đồng “Em làm theo kích cỡ của Phi Phi, sau này lấy cho con mặc.”

      Lúc trước Ngô Đồng từng nghĩ, khi mình có con, nhất định tự tay thiết kế quần áo cho bé mặc, nghĩ nhanh như vậy thực được rồi.

      “Cho Phi Phi?” Tần Qua liếc nhìn mảnh vải.

      “Đúng vậy, là cái áo sơ mi.” Ngô Đồng cầm bản thiết kế chỉ cho Tần Qua “Sau khi may xong áo sơ mi, em định may cái quần nữa, như thế khi Phi Phi mặc vào, nhất định rất soái.”

      Tần Đại thiếu nhìn bản thiết kế mẫu trang phục trẻ em đáng , “Khi mua quần áo cũng mua cho Phi Phi bộ.”

      “A? Vậy sao? Vậy tốt” Ngô Đồng tiếp lời.

      “Vậy khi em may quần áo cho Phi Phi, vì sao may cho bộ luôn.” Người đàn ông nghiêm túc .

      “…”

      Ngô Đồng biết người đàn ông trưởng thành vì sao có thể ra cách tự nhiên lời của đứa trẻ năm tuổi. Nhưng càng khó hiểu hơn là vì sao mình còn cảm thấy rất hợp lý chứ.

      Cuối cùng Ngô Đồng cũng kết thúc việc may áo, theo ý kiến của Tần Đại thiếu, cả nhà ra sân sưởi nắng.

      Ngô Đồng trải tấm thảm ra sân cho Phi Phi nằm dài chơi ghép hình, mình cầm quyển sách ngồi ở xích đu đọc sách, nếu như cố gắng để ý đến người nào đó ngồi bên cạnh động tay động chân ngày nghỉ này quả là nhàn nhã.

      “Sách rất hay hả?” Thấy vợ đọc sách hai mươi phút để ý đến mình, Tần Đại thiếu bắt đầu ăn 'dấm'.

      “Rất hay mà, rất cảm động người khác đó.” Ngô Đồng hỏi “ có muốn đọc , trong phòng em còn quyển khác của tác giả này.”

      “Bao nhiêu năm đọc sách rồi còn đủ hả, đừng đọc sách nữa.” Tần Qua chỉ qua Phi Phi “Em thấy Phi Phi bình thường cũng rất an tĩnh, khó có khi cả nhà ba người chúng ta có thời gian, bằng chúng ta cùng nhau chơi vận động .”

      “Vậy chúng ta công viên ăn cơm dã ngoại?” Ngô Đồng đề nghị.

      “Có gì hay đâu, chỉ là mãi cỏ, khăn lông, quyển sách mà thôi.” Tần Đại thiếu dễ gì mà đồng ý.

      “Vậy đề xuất ?”

      Trò chơi gì mà ba người cùng tham gia được, Tần Đại thiếu suy nghĩ “Chúng ta chơi đấu địa chủ .”

      “Đấu địa chủ?” Ngô Đồng kinh ngạc nhìn , sau đó liếc nhìn qua Phi Phi “ đừng có dạy hư trẻ .”

      “Đấu địa chủ phải là đánh bạc, chỉ chơi cho vui thôi, hơn nữa …” Tần Qua chỉ Phi Phi “Nhóc con này bốn tuổi chơi rồi.”

      Lần này đến lượt Ngô Đồng kinh ngạc.

      Vì thế Tần Qua vào phòng tìm bộ bài, nhà ba người ngồi thảm, bắt đầu chơi bài. Gió thu thổi qua lá cây kêu xào xạc, vài phiến lá ngô đồng rơi xuống cùng với tiếng cười vang lên.

      “Lá vua, chỉ còn quân bài.” Tần Qua dương dương đắc ý.

      Ngô Đồng nhìn bài trong tay, hai đấu , ràng bài mình rất lớn, sao lại để thua được cơ chứ, cảm giác bị đè chết khó chịu.

      “Coi như thắng.” Ngô Đồng vứt bài xuống.

      thắng có phần thưởng ?” Tần Qua cười gian xảo.

      còn muốn được thưởng?”

      “Đúng vậy, nếu còn gì thú vị nữa.” Tần Đại thiếu đương nhiên .

      muốn phần thưởng gì?”

      “Rất đơn giản, người thắng được đưa ra cầu với người thua mà người thua được từ chối.” Trong đầu Tần Qua lần lượt điểm qua mấy cầu.

      Ngô Đồng cảm thấy với trình độ chất xám của chắc cũng đưa ra được cầu khó thực , thế là hỏi ngược lại “Vậy Phi Phi sao?”

      Hai người đồng thời nhìn về phía Phi Phi, Phi Phi cũng ngẩng đầu nhìn ba mẹ như chờ đợi câu trả lời.

      “Như vậy , nếu Phi Phi thắng, chúng ta liền mua cho con bộ ghép hình mới.” Tần Qua hỏi Phi Phi “Đồng ý con?”

      Phi Phi gật đầu cái, đôi mắt nhìn lá bài cũng sáng lên, khối rubic dưới chân cũng lặng lẽ để ra phía sau.

      “Thế bắt đầu lại.” Ngô Đồng xào lại bài.

      “Thế ván lần trước sao?” Tần Qua ngăn cản “Em định bỏ qua hả?”

      “Vậy .” Ngô Đồng bị người đàn ông ấu trĩ chọc cười.

      “Vậy buổi sáng … em may áo cho Phi Phi cũng phải may cho cái.” Tần Qua xong cảm thấy chưa chính xác lắm, vội vàng bổ sung “Từ nay về sau, khi nào em may quần áo cho Phi Phi cũng phải may cho nữa.”

      “Nhưng em là thiết kế trang phục trẻ em.” Ngô Đồng biết phải sao.

      cũng mẫu như vậy may lớn lên là được rồi.” Tần Qua cảm thấy có vấn đề gì.

      “Em trang trí hình con vịt lên áo, có mặc ?” Ngô Đồng hỏi.

      “Dù sao em cứ làm cho , mặc hay là chuyện của .” Tần Qua đáp.

      đúng là ngây thơ.” Ngô Đồng lay chuyển được Tần Qua nên đành phải đáp ứng, cùng lắm mình ra ngoài mua cũng được.

      Mười phút sau…

      “Ha ha …. Lá vua, còn có quân bài.” Tần Qua nhìn bài trong tay Ngô Đồng, còn ba quân, thể nào là bộ được, vậy là lớn lối chỉ còn quân này, em có chặn lại được ?”

      “Sao lần nào lá vua cũng ở bài của ?” Ngô Đồng cắn răng .

      “Hắc hắc …” Tần Qua cầm quân bài định đánh xuống, bỗng nhiên Phi Phi xuất thủ, bàn tay rút bốn lá bài đập lá bài vua.

      Hai người cúi đầu nhìn, tốt lắm, bốn con ba …

      Sau đó, bàn tay tiếp tục đánh quân bài ra tiếp, rồi lắc lắc hai bàn tay chứng tỏ tay mình còn bài.

      “Ha ha ha …Phi Phi thắng rồi …con giỏi quá.” Ngô Đồng vui sướng ôm Phi Phi hôn cái.

      Phi Phi xoa xoa mặt, cầm mảnh ghép hình bên người lên để trước mặt mình, hai mắt trông mong nhìn ba mẹ.

      “Biết rồi, mua ghép hình cho con.” Tần Qua thấy Phi Phi được hôn, trong lòng đặt mục tiêu phải cho vợ mình cũng hôn mình “Ván tiếp theo.”

      Tám phút sau …

      Hai lá bài vua của Phi Phi đè lên bốn con hai của Tần Qua, Ngô Đồng nhìn mặt Tần Qua nhăn lại như bị táo bón, vui hết sức.

      Trong ánh mắt lên án của ba mình, Phi Phi lại đem mảnh ghép hình để lên phía trước.

      Sáu phút sau …

      Phi Phi đánh ba, Ngô Đồng đánh năm, Tần Qua ra A, Phi Phi ra hai …

      Tần Qua nhìn trong tay Phi Phi còn khá nhiều bài, mình lại còn hai lá vua, vì thế “Qua.”

      Thế là Phi Phi đem tất cả lá bài trong tay thả xuống, sảnh dư con nào … Và rồi thêm mảnh ghép hình trước mặt Phi Phi.

      “Nhóc con, con cố ý đó hả?” Bị thua ba lần liên tiếp, Tần Qua nổi giận.

      “Cái gì mà cố ý, số mình đen thôi, sao lại đổ cho người khác.” Ngô Đồng trợn mắt nhìn .

      “Chắc là thằng nhóc này tính bài.” Tần Qua khẳng định.

      “Tính cái gì bài, Phi Phi mới năm tuổi, biết đếm đến 100 là giỏi rồi.”

      “Em biết đâu, Tiểu Ngũ cũng giống vậy đấy, với những vấn đề liên quan đến con số vô cùng nhạy cảm.” Tần Qua nhớ đến ba ruột của Phi Phi, liền dẫn chứng.

      “Vậy sao, đủ thông mình sao lại trách người khác.” xong, Ngô Đồng xoa xoa đầu Phi Phi “Thắng ba ván được ba bộ ghép hình, tối nay chúng ta ra ngoài mua."

      Phi Phi kích động, chủ động xào bài, sau đó hai mắt lấp lánh chờ bắt đầu ván bài mới.

      Ngô Đồng nhìn hành động của Phi Phi, nghi ngờ lời khi nãy của Tần Qua đúng , nhóc con này cố ý thắng vì mấy bộ ghép hình .

      Lúc sau, Phi Phi lại thắng ván nữa, Ngô Đồng hỏi Tần Qua “Phi Phi học đánh bài trước rồi hả?”

      .” Tần Qua lắc đầu.

      “Là vận may của nhóc sao? Hay là nhóc thực biết tính bài?”

      “Làm gì có vận may nào nhiều như thế?” Tần Qua tức giận “Em nhớ ván thứ nhất, thằng nhóc này vừa chơi rubic vừa đánh bài với chúng ta hả, nhưng sau khi lấy trò ghép hình là phần thưởng, nó đem khối rubic giấu sau mông rồi kìa.”

      Nhận này, hai người lớn quyết định bỏ chơi bài, mang Phi Phi ra ngoài mua ghép hình.

      Hai người đứng phía sau, nhìn Phi Phi chăm chú chọn các loại ghép hình, Ngô Đồng liền bàn bạc cùng Tần Qua “Phi Phi thông minh như vậy, có phải nên cho con học ?”

      “Em nghĩ cho con học?” Tần Qua nhíu mày.

      “Lúc đầu em nghĩ cho Phi Phi học mẫu giáo cũng sao, dù sao Phi Phi thích chuyện, học dễ bị bắt nạt.” Ngô Đồng “Nhưng mà, Phi Phi thông minh như vậy, nếu chúng ta cứ để con ở nhà có phải là làm mai thiên tài hay .”

      sao hết, Phi Phi thích học học, chúng ta mời gia sư về nhà dạy riêng.”

      tính trước cho Phi Phi như vậy rồi hả?” Ngô Đồng thấy Tần Qua trơn tru chút suy nghĩ, đoán.

      “Ừm.” Tần Qua gật đầu “Lúc trước mẹ cũng muốn cho Phi Phi học nhưng đồng ý.”

      “Nhà trẻ, tiểu học có thể mời gia sư, nhưng lên đến trung học, đại học, rồi Phi Phi lớn lên cũng phải giao tiếp với người khác sao.”

      “…” Tần Qua nghe xong hơi bực bội, lý trí biết rằng Ngô Đồng đúng nhưng muốn ép Phi Phi làm điều mà nhóc con thích.

      “Huống chi, chúng ta phải lúc nào cũng ở bên Phi Phi được. Nếu bé cứ như vậy …”

      “Con như vậy mãi đâu.” Tần Qua ngắt lời Ngô Đồng, thanh có chút lạnh lùng “ phải chúng ta vì điều này mới kết hôn hay sao?”

      Ngô Đồng ngạc nhiên nhìn người đàn ông, dường như Tần Qua lúc ban ngày còn cùng Phi Phi tranh giành tình cảm với người đàn ông lạnh lùng trước mắt lúc này là hai người hoàn toàn khác nhau.

      Tuy rằng Ngô Đồng biết hai người kết hôn vì những mục đích khác nhau, nhưng trong khi dùng tình khoác cho nó lớp áo khoác lộng lẫy người đàn ông này lại trắng trợn đem nó mở ra. biết vì sao, mũi cảm thấy chua xót, muốn tìm lý do chỗ khác bỗng nhiên cảm thấy góc áo mình bị kéo.

      Ngô Đồng cúi đầu, Phi Phi cầm xe đẩy đứng trước mặt mình, tình hình này là muốn làm gì, cần kéo góc áo cũng biết.

      thôi, chúng ta tính tiền.” tay Ngô Đồng nắm tay Phi Phi, tay cầm xe đẩy xếp hàng tính tiền.

      Tính tiền xong thấy thời gian vẫn còn sớm, Tần Qua hỏi Phi Phi “Con muốn chơi đâu nữa ?”

      cần đâu, chúng ta về nhà thôi.” Ngô Đồng trả lời, quay người vào thang máy trước.

      Người đàn ông cảm giác được cảm xúc của vợ mình thích hợp, ràng vừa nãy còn vui vẻ mà, sao bỗng nhiên tâm tình lại tốt?

      Phi Phi thấy mẹ xách túi trò chơi ghép hình ra đến thang máy rồi mà ba vẫn ôm mình đứng ngốc ở đó động đậy, thế là giật giật cổ áo ba.

      Người đàn ông lấy lại tinh thần, nhìn Phi Phi nửa đùa nửa “Nhất định là lúc chiều hai chúng ta lần lượt thắng bài mà mẹ con lại toàn thua nên tâm tình vui rồi.”

      Phi Phi nghi hoặc chớp chớp mắt, hoài nghi nhìn ba mình.

      Về đến nhà, Ngô Đồng mang mấy bộ ghép hình xếp lại cẩn thận, xoay người thấy Phi Phi sốt ruột nhìn mình, cười “Mấy cái này đều là của con nhưng được thức khuya chơi đâu nha.”

      Phi Phi gật đầu.

      “Ngoan, vậy hôm nay ngủ sớm nha, mai lại chơi.” xong, Ngô Đồng chuẩn bị ra ngoài, lại bị Phi Phi kéo góc áo. Ngô Đồng nghi ngờ quay đầu, thấy Phi Phi chạy lại chỗ các hộp ghép hình mới mua, chọn bộ lớn nhất, vất vất vả vả kéo ra ngoài, rồi đẩy đến chân Ngô Đồng.

      “Con muốn … mẹ cùng chơi với con hả?” Ngô Đồng hỏi.

      Phi Phi lắc đầu.

      phải? Ngô Đồng suy tư lúc, sau đó như đoán ra được điều gì đó, hỏi “Muốn tặng cho mẹ?”

      Phi Phi gật đầu.

      Ngô Đồng ôm chầm lấy Phi Phi, hôn lên khuôn mặt của bé “Vậy mẹ gửi nhờ ở phòng Phi Phi, con ghép thành hình xong rồi tặng cho mẹ được ?”

      Mắt Phi Phi sáng lên, lập tức càng vui vẻ hơn gật đầu.

      “Bà xã ơi, có điện thoại.” Bên ngoài có tiếng Tần Qua gọi.

      Ngô Đồng vội vàng ra ngoài, lấy điện thoại từ trong giỏ xách, nhìn thấy người gọi đến liếc mắt nhìn Tần Qua, Tần Qua hiểu nhướng mày.

      “Mẹ, mẹ gọi con ạ?” Đây là lần đầu tiên Ngô Đồng chuyện qua điện thoại với mẹ chồng nên có chút lo lắng.

      “Ngô Đồng hả con, dạo này con khỏe ?”

      “Vâng, con rất tốt.” Ngô Đồng cũng tự cho rằng bà Tần gọi điện chỉ hỏi thăm sức khỏe của mình, thế là tiếp “Tần Qua và Phi Phi cũng rất khỏe. Mẹ có muốn chuyện với ấy ?’

      cần đâu.” Mẹ Tần từ chối “Khi nào rảnh ghé về nhà ăn bữa cơm nha con.”

      “Vâng ạ.” Ngô Đồng chỉ có thể gật đầu.

      “Đúng rồi, ngày mai con có thời gian ?” Mẹ Tần hỏi tiếp.

      “Ngày mai? Có ạ.”

      “Vậy con cùng mẹ dạo phố mua sắm . Lâu lắm rồi mẹ ra ngoài.”

      “Dạo phố?” Ngô Đồng hơi lo lắng nhìn qua Tần Qua vẫn đứng bên nghe lén, ra mình đối mặt với mẹ chồng vẫn rất lo. Nhưng cũng thể cự tuyệt, định đồng ý bị Tần Qua đoạt lấy điện thoại, thanh ngang ngược “Mẹ, vợ con tuần mới được nghỉ hai ngày, con còn chưa ở bên ấy đủ đâu, vậy mà mẹ còn muốn giành với con, chúng con còn là tân hôn đó.”

      “Dạ … Vâng, con biết rồi.” Tần Qua hai câu liền cúp điện thoại rồi đưa cho Ngô Đồng “Điện thoại của em.”

      “Vâng.” Ngô Đồng ngơ ngác nhận lại điện thoại.

      “Em có ngốc vậy.” Tần Qua đẩy đầu Ngô Đồng “ muốn trực tiếp từ chối, mặt mũi nhăn như cái bánh chèo chỉ biết cho nhìn, có phải em biết giúp em ?”

      “Em …”

      “Nhớ kỹ phải báo đáp lại đấy.” Tần Đại thiếu làm công.

      …” Ngô Đồng chưa thấy người nào vô sỉ như vậy, sờ lên cánh tay ôm eo mình “Chúng ta là vợ chồng, giúp em mà con muốn em báo đáp nữa.”

      “Đúng rồi, chúng ta là vợ chồng, vậy cùng nhau tắm .” Người đàn ông xong liền ôm Ngô Đồng chạy vào nhà tắm, ngày mai vợ phải làm, quá tốt.

      Sau hồi mây mưa, hai người thân mật ôm nhau, hít thở hương vị của nhau, Ngô Đồng gối đầu lên ngực người đàn ông, mệt mỏi nhưng nỡ rời .

      Mà bàn tay của người đàn ông vẫn thành vuốt ve đùi Ngô Đồng.

      thôi nha.” Ngô Đồng nhịn được phải lên tiếng, cả buổi tối này làm bao nhiêu lần mà người đàn ông này chưa thỏa mãn sao.

      “Làm sao mà đủ được, bà xã à, em phải biết là cả tuần chỉ có cuối tuần em mới dậy sớm thôi.” Bàn tay vuốt ve của Tần Qua càng lúc càng hướng lên .

      “Tần Qua …” Ngô Đồng cũng để ý bàn tay hạnh kiểm xấu của người đàn ông, chỉ mở mắt nhìn mê man về phía trước “Vậy trước khi kết hôn … giải quyết như thế nào?”

      “Ghen tị hả?” Tần Qua cười hỏi.

      thích em … hay là thích thân thể của em?” Ngô Đồng cảm giác bàn tay tác quái của người đàn ông bỗng dừng lại.

      Người đàn ông muốn , thích em cũng thích thân thể của em, nhưng trực giác của con thú săn cho biết, nếu mà ra chính phải hối hận. Vì thế dừng động tác trêu chọc , cẩn thận hỏi “Vì sao lại hỏi như vậy?”

      “Bác sĩ Lý , nhu cầu tình dục của rất mạnh, sau lần đầu tiên chúng ta gặp mặt, muốn ngủ với em.” Ngô Đồng trong chuyện làm tình có thói quen sạch , chỉ ngủ với vợ mình. Như vậy bởi vì em là vợ nên mới ngủ với em hay là bởi vì em là chính em.”

      Vợ phải là em sao? Tần Qua cảm thấy hôm nay Ngô Đồng bình thường, luôn hỏi người ta những vấn đề khó trả lời.

      “Sao lại chuyện nữa rồi?” Ngô Đồng hỏi.

      còn chưa hiểu ?” Tần Qua thành .

      “Hiểu cái gì?”

      “Rốt cục là em muốn hỏi cái gì?”

      Ngô Đồng nở nụ cười, sau đó nhắm mắt lại “Thôi, ngủ , em mệt rồi.”

      Khi bầu trời quang đãng dần thay thế bóng đêm, Tần Đại thiểu cẩn thận buông vợ mình ngủ say, cẩn thận đắp chăn cho rồi mặc quần áo ra khỏi phòng.

      đêm được thỏa mãn, nhưng trước khi ngủ bởi vì những câu của vợ mà Tần Đại thiếu cả đêm nằm suy tư nhưng nghĩ ra, nhưng cảm xúc của vợ mình xuống thấp thể nào thấy được.

      Vợ vì sao vui, vì sao vợ vui mình cũng vui.

      Tần Đại thiếu dốc sức chạy như điên khắp ngõ hẻm như biết mệt mỏi.

      Cuối cùng bác bán đồ ăn sáng nhìn nổi, khi Tần Qua lần nữa dừng lại nghỉ mệt, hỏi “Ở nhà vợ cậu giận cậu hay sao?”

      “Dạ, đâu có.” Tần Qua cũng nhận ra bác này, thường mua đồ ăn sáng ở đây. “Chỉ là tâm tình vợ cháu vui, cháu lại biết vì sao như vậy.”

      “Đây, ngồi xuống ăn chén tào phớ .” Dù sao giờ mới sáng sớm, quán còn ít người.

      “Dạ, cần, cháu chạy lúc nữa. Khi nào vợ cháu dậy cháu lại mua đồ ăn sáng sau.”

      “Ôi, người thương vợ như cậu giờ còn nhiều nữa đâu..” Bác hỏi “Có phải cậu chọc giận gì vợ cậu ?”

      Tần Qua suy nghĩ lúc, nhưng nghĩ ra mình chọc giận Ngô Đồng lúc nào.

      “Vậy sao, phụ nữ mà, có đôi khi tự mình cảm thấy vui mà thôi.” Bác thấy Tần Qua lắc đầu .

      ấy đến kì kinh nguyệt sao?” Tần Qua nhớ khi trăng mật Ngô Đồng cũng có mấy ngày vui, nhưng mà “Kinh nguyệt của ấy nửa tháng nữa mới đến mà.”

      “Ai, ngày kinh nguyệt của bà xã cũng nhớ luôn hả.” Bác nhìn Tần Qua, ánh mắt sáng rỡ.

      “Dạ, chào bác, cháu chạy tiếp đây.” Tần Qua lúng túng chào bác , rồi tiếp tục chạy mấy vòng nữa, khi quay về mồ hôi đầm đìa, quán ăn sáng đông người.

      “Đây, theo như thường lệ cậu vẫn hay mua.” Bác nhìn Tần Qua cười, đưa đồ ăn sáng chuẩn bị sẵn cho .

      nghĩ ra vì sao vợ cậu vui chưa?”

      “Dạ chưa.” Tần Qua lắc đầu “Để cháu suy nghĩ lại.”

      “Nếu cháu hỏi mấy trẻ xem sao.” Bác “Dù sao bác cũng già rồi, hiểu hết tâm tư mấy người trẻ các cháu.”

      “Cháu quen ai như vậy?” Tần Qua .

      “Hay lên mạng hỏi xem sao.” Bỗng thanh niên ngồi ăn tào phớ xen vào “Bạn em cũng hay giận dỗi, em hỏi ấy vì sao giận, ấy tự mình nghĩ . Em làm sao mà biết được, vì vậy mấy lần em lập topic các diễn đàn nhờ giúp đỡ.”

      “Diễn đàn? Có hiệu quả ?” Tần Qua nhíu mày.

      “Cũng khá tốt, em biết, lên mạng tìm ý kiến được nhiều người tán thành hoặc các ý kiến tương tự là có hiệu quả nhất.” Người thanh niên đắc ý “Em làm như vậy mà dỗ được bạn 101 lần.”

      “Giận dỗi nhiều như vậy sao?” Bác sợ hãi than thở.

      “Vậy là còn ít. Bạn con trung bình hai ngày dỗi lần.”

      “Vậy phải khám bác sĩ coi, coi chừng bị nóng trong người.” Bác khuyên.

      Tần Qua mang theo bữa sáng về nhà, khi đẩy cửa bước vào thấy trong sân nhà, lớn giơ chân duỗi tay tập thể dục, Ngô Đồng cười về rồi.”

      Tần Qua đặc biệt thích nụ cười của Ngô Đồng, đặc biệt khi ngẩng đầu nhìn cười lơ đãng. Má lúm đồng tiền hai má tròn tròn, đôi mắt sáng long lanh, làm cho người ta cảm thấy ấm áp và tràn đầy sức sống.

      Giây phút này, Tần Đại thiếu quyết định, làm cho vợ luôn nở nụ cười như vậy môi.

      -------
      Editor lảm nhảm: chương này dài quá dài, edit mệt xỉu. Các nàng cho tràng pháo tay cổ vũ với ạ!!!
      Đoạn đánh bài là mình chém đại đó, biết có đúng . Nàng nào đọc convert thấy đúng góp ý mình nhé.
      HienCitrine1412, Nun Kun, Parvarty42 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :