1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Ông xã phải được dỗ dành - Bạo Táo Đích Bàng Giải (Hoàn)

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. haimap2346

      haimap2346 Well-Known Member

      Bài viết:
      298
      Được thích:
      11,198
      Chương 36


      Buổi tối Ngô Đồng về nhà, phát Phi Phi luôn gọn gàng sạch mà hôm nay người lại dính đầy vết bẩn.

      “Hôm nay đưa con đâu vậy?” Ngô Đồng vừa cho Phi Phi tắm vừa hỏi Tần Qua “Cả người Phi Phi đều dơ hầy.”

      đưa Phi Phi tìm Tần Hoài.” Tần Đại thiếu trả lời

      “Tần thị mà dơ như vậy?” Ngô Đồng im lặng nhìn người đàn ông trợn mắt dối.

      “Đúng đấy, khi nào phải cho Tần Hoài mới được, cho nhân viên quét dọn vệ sinh, toàn là người lười biếng.” Tần Đại thiếu căm phẫn , dường như người phải trả tiền lương chính là mình.

      Ngô Đồng trợn mắt nhìn , lười phải vạch trần “Người cũng hôi rình à, nhanh tắm .”

      ngày thấy em, thế mà em vừa về chê bẩn.” Tần Đại thiếu rất là đau lòng, nếu vợ nhìn thấy mình trước đây còn lăn lộn trong bùn lầy, có phải đòi ly hôn với mình ?

      Người này sao càng ngày càng ngây thơ như vậy chứ, Ngô Đồng thở dài, nhìn ngoắc ngoắc ngón tay, khi Tần Qua nghe lời cúi xuống hôn cái lên mặt “Nhanh tắm rửa .”

      “Hắc hắc …” Người đàn ông cười ngây ngô, về phòng tắm trong phòng ngủ chính tắm rửa.

      Phi Phi nhìn nổi người ba ngốc nhà mình, mình năm tuổi, chẳng lẽ ba mình mới ba tuổi sao?

      Ngô Đồng giúp Phi Phi tắm rửa xong rồi thay quần áo ngủ. Phi Phi ngoan ngoãn theo mẹ vào phòng mình, tự bò lên giường , an tĩnh nhìn mẹ.

      “Ngủ ngon.” Ngô Đồng cười, hôn lên trán Phi Phi cái, Phi Phi nháy mắt cái giống như là cũng muốn chúc mẹ ngủ ngon, sau đó vẫn cầm khối rubic trong tay nhắm mắt lại.

      Ngô Đồng tắt đèn, nhàng ra khỏi phòng, vừa đóng cửa phòng, xoay người liền va vào lồng ngực rắn chắc còn ướt nước của người nào đó.

      “Làm em hết hồn à.” Ngô Đồng định lui lại bước nhưng Tần Đại thiếu sao có thể để thực được, vòng chắc đôi tay, ôm vào ngực.

      thỏa mãn thở dài tiếng, làm nũng “Vợ ơi, hôm nay nhớ em cả ngày.”

      “Nhớ như thế nào?” Trong lòng Ngô Đồng ngọt ngào.

      Tần Đại thiếu vùi đầu vào cổ , giọng ấm ức “Bác sĩ Lý khi tâm tình tốt hoặc khi muốn phát giận hãy nghĩ đến những việc vui vẻ của và em, như vậy có thể giúp khống chế được tính tình. Sau đó, liền nghĩ đến em cả ngày.”

      câu này mà trong lòng Ngô Đồng đều là đau xót.

      vui hả?”

      “Ừ.”

      “Có em ở đây.” Ngô Đồng biết phải an ủi người đàn ông như thế nào, chỉ ôm chặt thêm chút nữa.

      “Vợ ơi.”

      “Dạ?”

      vui em có phải nên an ủi hay ?” Tần Đại thiếu lời ít ý nhiều.

      muốn em an ủi như thế nào?”

      Tần Qua lập tức buông Ngô Đồng ra, hai mắt phát ra ánh sáng xanh, long lanh nhìn chằm chằm Ngô Đồng, ngay khi Ngô Đồng cảm thấy được cảm giác nguy hiểm, bế lên.

      thả em xuống.” Ngô Đồng đập cái lên vai người đàn ông.

      Người đàn ông nghe lời thả xuống giường, còn mình cũng đặt người lên phía .

      “Em còn chưa tắm đâu.” Ngô Đồng vừa giận vừa xấu hổ .

      giúp em tắm.” xong, Tần Đại thiếu bế Ngô Đồng vào nhà tắm.

      Thế là trong phòng tắm, Ngô Đồng bị người đàn ông mạnh mẽ như vậy như vậy lần, rồi khi được ôm lên giường lại tiếp tục như vậy như vậy lần nữa, chỉ có thể mệt mỏi còn sức lực nằm trong lòng . Ngô Đồng còn hơi sức để hỏi , rốt cuộc là tâm tình thực tốt hay chỉ là cái cớ để làm càn.

      Tần Qua vuốt ve bờ vai trơn mềm của vợ, trong mắt thấp thoáng tia đau lòng, vẫn luôn biết Ngô Đồng là người rất dễ xấu hổ nhưng từ trước đến nay chưa bao giờ từ chối các cầu biết xấu hổ của .

      Lúc mới quen, Tần Qua thích luôn luôn nhắc Ngô Đồng nhớ mình là người có bệnh. Vì bị bệnh nên mới phải liên hôn gả cho , vì là liên hôn thương mại, cho tiền nên thể ghét bỏ .

      Nhưng mà khi thực thích , lại rất mong muốn mình là người bình thường.

      hi vọng mỗi lần nhớ phải vì để kiềm chế cơn giận mà đơn giản vì nhớ .

      hi vọng mỗi lần hôn phải để khống chế dục vọng của bản thân mà chỉ bởi vì muốn hôn .

      hi vọng mỗi lần nảy sinh dục vọng với bởi bất kì tác động bên ngoài nào mà chỉ bởi vì muốn .

      Đơn giản chỉ có .

      ---

      Thời gian qua mau, hôm nay chính là tiệc mừng sinh nhật của ba Tần. Mấy hôm trước Ngô Đồng nghe Tần Qua nên cũng có chuẩn bị lễ phục, hôm nay còn đặc biệt xin nghỉ nửa ngày để về nhà chuẩn bị.

      “Mấy giờ rồi ?” Ngô Đồng coi lại mặt mũi, trang phục của mình lần nữa.

      “Bảy giờ.” mặc bộ âu phục do Ngô Đồng thiết kế riêng – hai cha con Tần Qua ngồi ở phòng khách, cả hai mặc bộ âu phục có thiết kế tương đồng, người ngoài nhìn vào là biết đây là hai cha con.

      “Vậy chúng ta nhanh thôi.” Ngô Đồng nghe thấy 7 giờ nôn nóng.

      “Em đừng gấp, từ đây đến đó mất có nửa giờ.” Tần Đại thiếu hề để ý.

      “Bữa tiệc bắt đầu lúc 8 giờ, chúng ta vẫn nên đến sơm chút.” Ngô Đồng cầm túi xách ra phòng khách, thúc giục lớn ngồi ghế sô pha.

      Tần Đại thiếu thấy vợ mặc bộ váy dài màu xanh nhạt, đoan trang tao nhã, vô cùng đẹp mắt nhưng cũng biết vì sao mà đặc biệt muốn xé nó, ánh mắt lóe lên tia nguy hiểm.

      “Nhanh lên” Ngô Đồng trừng mắt, chặn lại ánh mắt thành của người đàn ông.

      Tần Đại thiếu rất tình nguyện mà đứng lên, Ngô Đồng duỗi tay dắt Phi Phi, Phi Phi ngoan ngoãn đứng bên cạnh Ngô Đồng, sau đó do dự lát rồi đưa khối rubic cầm tay cho Ngô Đồng.

      “Phi Phi, sao con lại đưa rubic cho mẹ?” Ngô Đồng ngạc nhiên hỏi.

      Phi Phi chỉ chỉ tay áo của mình rồi lại chỉ sang áo của Tần Qua, rồi nhìn khối rubic trong tay.

      Vẫn chưa hiểu, Ngô Đồng nhìn lại hai lần mới phản ứng lại, “Con muốn , con và ba đều có hình rubic mà mẹ lại có nên con tặng cho mẹ khối rubic này?”

      Phi Phi thấy mẹ hiểu ý mình, môi cũng toét ra rồi.

      “Vẫn là Phi Phi thông minh nhất, vậy là khi chúng ta đến đâu, người khác trông thấy cũng đều biết chúng ta là người nhà rồi.” Tần Đại thiếu đối với sáng kiến của Phi Phi rất hài lòng.

      “Vậy mẹ cầm giúp con, khi con muốn chơi mẹ lại đưa cho con nha.” Ngô Đồng .

      Phi Phi vui vẻ gật đầu.

      Vì phải cầm khối rubic của Phi Phi nên Ngô Đồng thể mang theo túi xách, bỏ túi xách lại, rút điện thoại ra rồi bỏ vào túi áo của Tần Qua.

      Khi ba người đến khách sạn, Tần Hoài đứng trước sảnh chuẩn bị đón khách, vậy là Tần Qua mang vợ và con trai đến thẳng phòng nghỉ để gặp ba mẹ.

      “Con chào ba mẹ.” Ngô Đồng chào ba mẹ Tần.

      “Được rồi.” Ba Tần chỉ gật đầu, sau đó như có như nhìn đánh giá con trai mấy lần, mẹ Tần trực tiếp hơn, mấy tháng rồi thấy con trai và cháu nội, ra lời “Tần Qua của chúng ta mặc âu phục rất đẹp trai, lâu rồi mẹ thấy nó mặc như vậy.” Câu cuối là với Ngô Đồng.

      Ba Tần đùa với Phi Phi, nghe vậy tiếp “Hình như là cùng kiểu dáng với Phi Phi.”

      “Âu phục gia đình hả?” Mẹ Tần hỏi.

      “Vợ con thiết kế đó mẹ.” Tần Qua được dịp khoe khoang.

      Ba mẹ Tần kịp chuẩn bị được ăn ‘thức ăn cho chó’, hai người sửng sốt lúc rồi mới chuyển ánh mắt nhìn con dâu lúng túng đỏ mặt.

      “Đẹp lắm, đồ con dâu thiết kế rất đẹp.” Mẹ Tần cũng có liên lạc với bác sĩ Lý về bệnh tình của Tần Qua, biết được thời gian này bệnh của con trai có chuyển biến tốt lên, trong đó công lao của Ngô Đồng . Vì thế mấy tháng này, bà quấy rầy cuộc sống của hai vợ chồng, chỉ hi vọng hai đứa sống với nhau ngày càng tốt hơn.

      Mọi người chuyện lúc rất nhanh đến tám giờ, cùng nhau đứng dậy ra hội trường bữa tiệc.

      Khi ba Tần, mẹ Tần xuất , tất cả ánh mắt của mọi người trong phòng tiệc đều tập trung nhìn, sau đó nhìn nhà ba người đứng phía sau. Những người biết mặt Tần Qua cũng biết rốt cuộc Tần Đại thiếu công khai lộ diện, nhưng người chưa biết cũng rất nhanh từ người bên cạnh thăm dò được tin tức. Còn có những người tâm tư lắt léo nghĩ, có phải Tần thị muốn thay đổi người thừa kế hay ?

      Chỉ là bọn họ chưa kịp tiến tới làm quen Tần Đại thiếu mang vợ và con trai, thèm để ý đến ai, tìm nơi an tĩnh ăn uống.

      Ba Tần muốn giới thiệu Tần Qua với số người, quay đầu lại chỉ thấy bóng lưng của cả nhà con trai, bất lực thở dài.

      “Chủ tịch Tần, chúc mừng ngài ‘phúc như Đông Hải, thọ tựa Nam Sơn’” Đây là lời chúc của chú Hai mang theo vợ và con đến.

      “Cám ơn ông, giám đốc Ngô.” Ba Tần khách sáo đáp lại.

      Thím Hai và mẹ Tần cũng trò chuyện vui vẻ.

      Hàn huyên vài câu, ba Tần “Ngô Đồng và Tần Qua ăn ở bên kia, mấy đứa này thích ồn ào, ông qua chỗ bọn chúng chuyện , tôi chào hỏi mấy người cái .”

      “Dạ, vâng, ngài cứ tự nhiên.”

      “Ông Tần à, tôi giới thiệu cho ông nhân vật trẻ tuổi này.” Bạn tốt của ba Tần, chủ tịch tập đoàn Bạch thị - Bạch Trường Kỳ cùng thanh niên trẻ đến.

      “Đây là tổng giám đốc tập đoàn MK, Thẩm Tây Minh.” Bạch Trường Kỳ khen “Ông đừng nhìn cậu ấy còn trẻ, tập đoàn MK bên Mỹ là trong những công ty hàng đầu về địa ốc, có thể sánh ngang với Tần Hoài nhà ông đó.”

      “Tổng giám đốc Thẩm, đúng là ‘tuổi trẻ tài cao, hậu sinh khả úy’.”

      “Ngài quá khen, cháu mới về nước chưa được bao lâu, sau này vẫn còn cần Tần thị giúp đỡ.” Thẩm Tây Minh khiêm tốn.

      “Ha ha, tôi già rồi, về hưu rồi, nhưng mà cậu với con trai tôi có nhiều chuyện để trao đổi đấy.” Ba Tần vẫy tay gọi Tần Hoài đến, chờ Tần Hoài tới gần mới “Đây là Tổng giám đốc tập đoàn MK …”

      “Thẩm Tây Minh, nghe danh lâu, ngờ hôm nay được gặp .” Tần Hoài sớm nghe người ta bàn tán về vị giám đốc cao ngạo của tập đoàn MK.

      “Tôi cũng nghe danh tiếng của , Giám đốc Tần.”

      Bạch Trường Kỳ và ba Tần cùng trao đổi ánh mắt, nhất trí để lại hai người trẻ chuyện với nhau, còn mình chỗ khác.

      Lý Mẫn theo Lưu Viễn đến bữa tiệc, khi vừa trông thấy Thẩm Tây Minh, cả người đều khỏe, bàn tay cầm cánh tay Lưu Viễn cũng tự giác bóp chặt kiềm chế tiếng hét muốn thoát ra.

      “Thẩm Tây Minh, Thẩm Tây Minh, đó có phải là Thẩm Tây Minh ?” Lý Mẫn hỏi Lưu Viễn.

      phải em cũng nhìn thấy sao?” Lưu Viễn kéo tay Lý Mẫn ra “Em bỏ tay ra .”

      ta đến đây làm gì? ta về nước khi nào?” Lý Mẫn bắt đầu bổ não “ ta còn tới đây tham dự tiệc, có phải ta biết Ngô Đồng cưới Tần Đại thiếu nên định trở về cướp dâu?”

      “Em xem phim truyền hình nhiều quá!” Lưu Viễn càng nghe càng tiêu thụ nổi.

      được, em phải báo cho Ngô Đồng.” Lý Mẫn vừa đến cùng Lưu Viễn nên chưa nhìn thấy Ngô Đồng, sau khi quan sát lúc cũng thấy người đâu nên lấy điện thoại ra nhắn tin

      (Cậu ở đâu? Tớ có chuyện muốn nè, Thẩm Tây Minh về nước!!!)

      giúp vợ lấy đồ ăn, Tần Đại thiếu thấy điện thoại rung lên lấy ra định đưa cho vợ, thuận tiện ngó xem màn hình có gì.

      “Có người gửi tin nhắn cho em nè.” Tần Đại thiếu đưa di động tới.

      “Cám ơn .”

      “Thẩm Tây Minh là ai vậy em?” Tần Đại thiếu đột nhiên hỏi.

      Vừa bấm mật khẩu, Ngô Đồng cũng nhìn thấy tin nhắn Lý Mẫn gửi đến.

      cố ý nhìn đâu, tại nó lên màn hình.” Tần Đại thiếu giải thích.

      sao đâu.” Ngô Đồng hơi sửng sốt, rồi trả lời tự nhiên “ người bạn thời đại học của em.”

      “À.”

      “Mẫn Mẫn đến, em tìm cậu ấy chút.”

      “Ừ.”

      Ngô Đồng đưa khối rubic cho Phi Phi rồi dặn Tần Qua cho Phi Phi ăn quá nhiều rồi mới cầm điện thoại về hướng Lý Mẫn.

      “Ai ...” Lý Mẫn vừa thấy Ngô Đồng lập tức chạy đến kéo đến nơi vắng người, vội vã “Tớ vừa mới thấy Thẩm Tây Minh.”

      ấy cũng đến đây?” Ngô Đồng nhíu mày.

      “Cậu cũng biết ta về nước?” Lý Mẫn kinh ngạc.

      Khi Ngô Đồng từ nơi kín đáo xuyên qua hội trường ra cửa gặp Lý Mẫn, Thẩm Tây Minh chú ý đến. Có lẽ từng là người của nhau, ánh mắt của Thẩm Tây Minh tự chủ nhìn theo bóng dáng ấy, đồng thời cũng chợt nhận ra, cả hội trường thiếu gì người đẹp, nhưng vẫn như cũ thu hút được chú ý của .

      Mà với bản năng cảnh giác vô cùng cao của mình, Tần Đại thiếu sao có thể bỏ qua ánh mắt to gan lớn mật như thế.


      Tác giả có lời muốn :

      Thẩm Tây Minh: Nghe danh lâu!

      Tần Qua: muốn chết sao?

      Ngô Đồng: Muốn đánh ra ngoài đánh.
      HienCitrine1412, Nun Kun, Chôm chôm34 others thích bài này.

    2. haimap2346

      haimap2346 Well-Known Member

      Bài viết:
      298
      Được thích:
      11,198
      Chương 37


      “Tớ gặp ấy lần.” Ngô Đồng do dự lúc rồi vẫn cho Lý Mẫn biết.

      “Cái gì???” Lý Mẫn che miệng, kinh ngạc kêu lên, sau đó nhìn xung quanh, phát có ai chú ý đến mình mới lôi kéo Ngô Đồng, “Các cậu hẹn gặp mặt rồi hả.”

      “Vô tình gặp được thôi.”

      “Đế Đô lớn như thế, cậu ta mới về nước được hơn tháng mà vô tình gặp được cậu rồi?” Hiển nhiên là Lý Mẫn tin.

      “Cậu tin hay tùy cậu.”

      “Vậy các cậu chuyện gì với nhau?” Lý Mẫn nhiều chuyện.

      chuyện phiếm thôi.” Ngô Đồng thấy vẻ mặt nhiều chuyện của bạn, biết tò mò cái gì, lấy ngón tay ấn cái lên đầu Lý Mẫn, bất đắc dĩ “Biết ngay là cậu muốn hỏi cái gì, ấy biết tớ kết hôn rồi.”

      ta biết, thế ta sao?”

      “Còn có thể sao, bọn tớ sớm kết thúc rồi.” Ngô Đồng “Người ta là Tổng giám đốc, bận rộn lắm, đâu có thời gian để ý mấy chuyện cỏn con này.”

      ta … ta đến đây kìa.” Lý Mẫn nhìn sau lưng Ngô Đồng, bỗng dưng kích động .

      “Ai??” Ngô Đồng nghi ngờ quay người, bắt gặp Thẩm Tây Minh trong bộ âu phục thanh lịch, dáng người cao lớn, ánh mắt dịu dàng, dưới ánh mắt ái mộ của vô số người xung quanh vẫn nhìn thẳng vào mình, dường như quay trở lại buổi dạ vũ tốt nghiệp năm ấy, thấy lại hình ảnh người thanh niên xuyên qua đám đông bước đến bên cạnh mình.

      “Ngô Đồng.” Thẩm Tây Minh chào Ngô Đồng, rồi nhìn sang Lý Mẫn ở bên cạnh “Mẫn Mẫn cũng ở đây à.”

      “Tổng giám đốc Thẩm, ngài vẫn nhớ nhân vật bé như tôi đây sao, là vinh hạnh quá.” Vì biết chuyện giữa Ngô Đồng và Thẩm Tây Minh ba năm trước nên thái độ của Lý Mẫn được thân thiện lắm.

      “Hình như em có ý kiến gì với hả?” Thẩm Tây Minh hỏi.

      “Đúng vậy đấy.” Lý Mẫn thản nhiên thừa nhận.

      “…” Thẩm Tây Minh khó hiểu, biết vì sao Lý Mẫn lại có ý kiến với mình.

      “Mẫn Mẫn.” Ngô Đồng biết bạn vì mình mà khó chịu, nhưng mọi việc qua lâu rồi, mỗi người đều có cuộc sống riêng của mình, nhắc lại chuyện cũ cũng có ý nghĩa gì nữa.

      Huống hồ … nếu để bạn trai cũ biết mình từng vì ta mà đau lòng như vậy cũng phải là điều đáng tự hào.

      Nhưng câu nhắc nhở của , Thẩm Tây Minh nghe lại mang ý nghĩa khác, Ngô Đồng giải vây giúp mình sao?

      Từ khi ánh mắt của Thẩm Tây Minh dính lên người vợ mình, Tần Đại thiếu thoải mái rồi, đến khi thấy thằng nhãi đó đến trước mặt vợ mình, bày ra dáng vẻ rất quen thuộc, thể ngồi yên được nữa.

      bế lấy Phi Phi còn ăn bánh ga tô, về phía Ngô Đồng, khi ngang qua em trai nhà mình, cũng quan tâm Tần Hoài có tiếp khách hay , dứt khoát ném Phi Phi cho Tần Hoài.

      “Hả???” cùng thành viên Ban giám đốc tập đoàn Thành Thái chuyện, Tần Hoài bị đụng mà giật mình, phản xạ ôm Phi Phi vào lòng, đến khi lấy lại tinh thần thấy trai xa được mấy mét. Tần Hoài đành nhìn thành viên Ban giám đốc tập đoàn Thành Thái cười cười xin lỗi, sau đó cúi đầu nhìn cháu trai miệng đầy vết bánh kem, im lặng đến bàn ăn lấy tời khăn giấy, cẩn thận lau sạch cho Phi Phi.

      Lúc này, hội trường bắt đầu mở nhạc khiêu vũ, Thẩm Tây Minh cười nhìn Ngô Đồng, lịch vươn tay.

      Ngô Đồng khó xử nhìn Thẩm Tây Minh, trong lòng nghĩ, nếu để Tần Qua nhìn thấy, thể nào cũng đến đây đòi người.

      “Có thể mời em điệu ?” Thẩm Tây Minh lịch mời.

      được.” Khi Ngô Đồng định mở miệng từ chối, Tần Đại thiếu cuối cùng cũng từ xa tới, chút khách khí gạt cánh tay của đối phương đưa về phía vợ mình, rồi nổi giận đùng đùng trừng mắt nhìn Thẩm Tây Minh.

      “Tần Qua.” biết vì sao mà Ngô Đồng cảm thấy có chút chột dạ.

      Tần Đại thiếu vô cùng khó chịu liếc nhìn vợ, sau đó đem người dấu ra sau lưng, cho người đàn ông kia nhìn thấy vợ mình.

      Bàn tay của Thẩm Tây Minh hơi đau, người đàn ông này sao lại sử dụng sức lớn như vậy? Lại thấy ta giống như hổ mẹ bảo vệ con, đem Ngô Đồng ra sau lưng, nhíu mày hỏi “Tần Đại thiếu?”

      “Đúng vậy, là tôi.” Tần Qua ngạc nhiên chút nào khi thấy đối phương biết mình.

      “Tôi chỉ muốn mời Ngô Đồng nhảy bản thôi.” Thẩm Tây Minh .

      “Vợ tôi khiêu vũ với người đàn ông khác.” Bây giờ, Tần Đại thiếu rất vui, mình còn chưa được khiêu vũ với vợ lần nào đâu, người đàn ông này là cái cộng lông nào vậy.

      “Việc này nên do Ngô Đồng quyết định chứ.” Thẩm Tây Minh cười nhạt “Dù là chồng ấy cũng thể quyết định thay ấy được.”

      tại rất muốn đánh người, làm sao đây? Nhưng mà trong hội trường có rất nhiều người, thế là Tần Đại thiếu cười gằn “Chúng ta ra ngoài tâm ?”

      “Tần Qua …” Ngô Đồng nghe là biết Tần Qua muốn làm gì, níu góc áo của .

      Tần Đại thiếu cảm giác được vợ mình muốn can ngăn, bực bội nhíu mày, nhìn tên tiểu bạch kiểm trước mặt “ là ai?”

      “Thẩm Tây Minh.” Thẩm Tây Minh hề yếu thế.

      “Thẩm Tây Minh?” Tần Qua nhớ cái tên này khi nhìn thấy tin nhắn của vợ, thế là quay đầu hỏi “Bạn đại học của em hả?”

      “Vâng” Ngô Đồng gật đầu.

      “Bạn đại học cũng được.” Tần Đại thiếu nhân cơ hội tranh thủ “Vợ à, em được khiêu vũ cùng ta.”

      “Vâng.” Vốn là Ngô Đồng cũng muốn nhảy.

      “Cũng được khiêu vũ với người khác, chỉ được nhảy với thôi.” Tần Đại thiếu được voi đòi tiên.

      “Vâng.” Ngô Đồng cũng thích tham gia những bữa tiệc như vậy.

      “Ha ha …” Trong nháy mắt được an ủi, Tần Đại thiếu vui vẻ trở lại.

      Thẩm Tây Minh nhìn hai người trò chuyện với nhau, chân mày nhíu chặt, cứ có cảm giác Ngô Đồng giống bình thường. có chính kiến, có cá tính trước kia sao lại trở thành như thế này.

      “Ngô Đồng là đồ chơi của sao?” Thẩm Tây Minh nhịn được .

      cái gì?” Ban đầu thèm để ý đến Thẩm Tây Minh, Tần Đại thiếu trong nháy mắt bị chọc giận.

      giống như đứa trẻ năm tuổi, cho người khác dành đồ chơi của mình.” Thẩm Tây Minh cười nhạt “ ấu trĩ.”

      “Thẩm Tây Minh!” Cảm giác được cơn tức giận của Tần Qua, Ngô Đồng từ phía sai lưng bước ra “Chuyện riêng của vợ chồng chúng tôi, người ngoài cuộc nên xen vào.”

      Trong nháy mắt, ánh mắt của Tần Qua khôi phục bình thường, Tần Qua đắc ý liếc nhìn đối phương, ra trận toàn thắng.

      Thẩm Tây Minh nhìn Ngô Đồng như gà mái bảo vệ gà con, khó chịu “Đây là những gì em muốn sao? Bị ta trói buộc như vậy? Đây là cuộc sống mà em với em mong muốn sao?”

      “Chúng ta thôi .” Ngô Đồng thấy Thẩm Tây Minh bắt đầu toạc ra, chỉ có thể kéo người đàn ông của mình .

      “Em để ta hết xem.” Tần Đại thiếu nhìn chằm chằm Thẩm Tây Minh, xem ta muốn điều gì.

      Thẩm Tây Minh nhìn Ngô Đồng “Những lời với em tại quán cà phê vẫn còn giá trị. muốn em suy nghĩ kĩ càng, cuộc sống như thế này có phải là cuộc sống mà em mong muốn ?”

      xong, Thẩm Tây Minh cười lạnh lùng, nhìn lướt qua Tần Qua, trong mắt tràn đầy khinh bỉ, rồi quay người bỏ .

      “Quán cà phê?” Tần Đại thiếu muốn biết tên nhãi đó gì với vợ mình, rồi mới quyết định là chặt tay hay chặt cả hai tay của ta tốt hơn.

      “Mình … à, Lưu Viễn tìm mình, mình trước đây.” Từ khi Tần Đại thiếu đến rồi cùng Ngô Đồng, Thẩm Tây Minh đôi co, ở bên vừa lo lắng vừa hóng hớt – Lý Mẫn cuối cùng cũng có cơ hội chuồn . Hỏi vì sao vừa nãy chuồn trước, cơ hội tốt để xem phim tình cảm ‘cẩu huyết’ như vậy, sao có thể bỏ qua.

      cái gì, à, … mình lại đây, vậy Phi Phi đâu? Chúng ta tìm Phi Phi .” Ngô Đồng định sang chuyện khác.

      ta là ai?” Trực giác của dã thú cho Tần Đại thiếu người đàn ông này tuyệt đối thể là bạn đại học bình thường được.

      em rồi, bạn học cùng trường đại học, à, còn là đàn của em.” Ngô Đồng chột dạ giải thích.

      ta là ai?” Giọng của Tần Đại thiếu càng thêm khẳng định, nếu chỉ là bạn đại học em phải chột dạ cái rắm gì.

      “Về nhà em cho .”

      “Em , đâu hết.” Về nhà, làm sao tìm được thằng nhãi này nữa.

      “Vậy cho phép tức giận nha.” Ngô Đồng biết tính bướng bỉnh của Tần Qua, nếu , người đàn ông này chắc chắn về nhà , thế là suy nghĩ mộ lúc, quyết định .

      “Em .” Xem ra thực là có vấn đề.

      ấy … ấy là …” Ngô Đồng cẩn thận “Bạn trai cũ của em.”

      “….”

      Tần Đại thiếu đẩy Ngô Đồng ra, quay người về phía Thẩm Tây Minh, hùng hổ tới, chỉ nhìn bóng lưng thôi cũng toát ra sát khí. Ngô Đồng hoảng sợ vội đuổi theo, từ phía sau nắm lấy tay , Tần Qua lắc tay nhưng bỏ tay ra được, thế là kéo theo Ngô Đồng tiếp tục về phía trước. Ngô Đồng thấy kéo tay cản được , thế là nhào lên ôm lấy eo .

      “Tần Qua, Tần Qua, đứng lại. là tiệc mừng của ba mà, được làm hỏng.” Ngô Đồng vừa cố sức ôm lấy người đàn ông vừa .

      Lúc này, đại não của Tần Đại thiếu thể suy nghĩ được gì khác, dù sao trong vòng bán kính mười cây số quanh vợ thể xuất người khác phái có ý đồ với vợ mình, bạn trai cũ cũng vậy, phải diệt tận gốc.

      Hành động của bọn họ , rất nhanh thu hút chú ý của những người xung quanh, tất cả mọi người đếu thấy Tần Đại thiếu khí thế hung hăng về phía Tổng giám đốc Thẩm Tây Minh.

      Thẩm Tây Minh cầm ly rượu vang chuyện cùng người khác, thấy Tần Qua đến gần, sắc mặt cũng tốt lắm, hỏi “Thế nào, Tần Đại thiếu có việc tìm tôi sao?”

      Nắm đấm của Tần Đại thiếu vang lên răng rắc, thằng nhãi này biết điều còn cười đểu với mình, vậy nhịn làm gì, đấm muốn vung tới.

      Lúc này Ngô Đồng thấy Tần Qua sắp sử dụng bạo lực, thế là buông eo ra, xoay người đứng giữa hai người, dưới ánh mắt kinh ngạc của hai người đàn ông, nhón chân kéo đầu Tần Qua xuống, hôn cái sâu.

      Nắm đấm của Tần Đại thiếu tức thả lỏng, bàn tay chuyển qua ôm eo Ngô Đồng, nồng nhiệt hôn trả lại.

      Thẩm Tây Minh sầm mặt xuống, lạnh lùng nhìn Ngô Đồng, đặt ly rượu xuống bàn rồi quay người bước .

      Chung quanh mọi người đều cười ồ lên hâm mộ, có người thân quen với ba mẹ Tần còn buông lời trêu ghẹo “Tình cảm của Tần Qua và vợ thắm thiết.”

      Ba Tần mẹ Tần khách sáo cười ha ha ngừng.

      Chỉ có Tần Hoài bế Phi Phi tìm cả nãy giờ mới tận mắt chứng kiến tất cả mọi việc, biết người tên Thẩm Tây Minh và chị dâu nhà mình có mối quan hệ như thế nào?

      “Chúng ta về nhà .” Ngô Đồng buông Tần Qua ra, nhớ đến hành động to gan của mình xấu hổ dám ngẩng đầu lên.

      Tần Qua ôm vợ, ánh mắt phức tạp, mặc dù rất thích vợ chủ động thể tình cảm với mình, nhưng chỉ cần nghĩ đến việc ấy làm như thế vì người đàn ông khác trong lòng Tần Đại thiếu thoải mái nổi. Càng đáng giận hơn là quả nhiên người đàn ông đó chạy mất hút rồi.

      Tần Qua nắm tay vợ rời khỏi buổi tiệc, ra bãi đỗ xe rồi lái xe về nhà.

      “Phi Phi.” Khi xe bắt đầu khởi động, Ngô Đồng chợt nhận ra Phi Phi vẫn còn ở khách sạn.

      “Hôm nay để con ở lại với ông bà.” Tần Đại thiếu lái xe rời khỏi bãi đỗ xe.

      “Tần Qua, nghe em …” Ngô Đồng thấy tâm trạng của người đàn ông vẫn tốt, định giải thích.

      “Bây giờ em đừng gì với , sợ mình phá banh cái xe này.” Tần Đại thiếu mặt lạnh tanh.

      Ngô Đồng im lặng, trong đầu ngừng sắp xếp từ ngữ để giải thích với Tần Qua, làm sao để ràng mọi chuyện, làm sao để Tần Qua cáu kỉnh.

      Đường về nhà ba mươi phút lái xe, Tần Qua chỉ mất hai mươi phút là đến, cũng như mọi ngày ga lăng mở cửa xe cho Ngô Đồng, dừng xe lại rồi xuống xe, vào nhà, thèm quan tâm đến Ngô Đồng.

      Ngô Đồng hơi lo lắng đuổi theo vào nhà thấy cởi áo khoác nghênh ngang đứng giữa nhà, hiểu sao Ngô Đồng lại có chút chột da, gọi “Tần Qua.”

      đừng nóng giận.” Ngô Đồng dỗ dành “Hôm nay là lỗi của em.”

      Vốn là Tần Đại thiếu cố gắng kiềm chế tính tình lại nghe Ngô Đồng chủ động nhận lỗi, đây là có ý gì, là hôm nay cố ý che chở cho tên bạn trai cũ chết tiệt đó hay là có ý muốn vẫn còn tình cảm với tên đó.

      Trong nháy mắt, chút lý trí còn sót lại cũng biến mất hoàn toàn, quay người lại, dưới ánh mắt kinh ngạc của Ngô Đồng, ôm ném lên ghế sô pha trong phòng khách.

      “Tần Qua …”

      Roẹt roẹt.

      Tiếng xé vải vang lên, bộ váy tao nhã của Ngô Đồng trong phút chốc bị hủy hoại, lộ ra bộ nội y nhạt màu bên trong.

      Ngô Đồng giật nảy mình, động tác từ chối còn chưa thực bắt gặp đôi mắt đỏ vằn máu của Tần Qua, đây là … lại phát bệnh?

      Ngô Đồng cảm giác được người đàn ông ôm chặt lấy , cắn lung tung người mình, nhưng chỉ có như vậy mà có động tác tiếp theo. hiểu người đàn ông này tuy trong lòng khó chịu nhưng lại nỡ làm tổn thương đến mình.

      Đột nhiên Ngô Đồng vươn tay, chủ động cởi dây thắt lưng của làm động tác của dừng lại, chút lý trí có dấu hiệu quay trở về.

      “Em …”

      “Muốn làm làm , lề mề cái gì …”

      “…” Tần Đại thiếu tự nhiên còn cảm thấy tức giận nữa.


      Tác giả có lời muốn

      Thẩm Tây Minh: Tôi muốn làm ta khó chịu.

      Tần Qua: Nếu phải vợ ngăn cản, … ha ha

      Ngô Đồng: có làm hay .
      HienCitrine1412, Chôm chôm, Parvarty28 others thích bài này.

    3. haimap2346

      haimap2346 Well-Known Member

      Bài viết:
      298
      Được thích:
      11,198
      Chương 38


      Vì hôm qua phát bệnh nên trước khi Hoàn Sơn Phỉ Thúy đón Phi Phi, Tần Qua lái xe đến phòng điều trị tâm lý Lam Hải. Đúng là ngày may mắn, Tần Đại thiếu- phải làm, trùng hợp vào chung thang máy với người vô cùng bận rộn-Tổng giám đốc Thẩm. Hai người đứng đối diện, im lặng nhìn nhau, người đấu tranh mình có nên bấm nút đóng , người rối rắm bây giờ mình vào thang máy mà quay người có mất mặt lắm .

      vẫn nên cầu thang bộ .” Tần Đại thiếu , chút khách khí bấm nút đóng thang máy.

      Lúc đầu Tổng giám đốc Thẩm có ý định bước vào, nghe lời này liền đưa tay ngăn cửa thang máy đóng lại, bình tĩnh bước vào.

      Khóe miệng Tần Đại thiếu nhếch lên, để ý đến Thẩm Tây Minh, đưa tay nhấn nút tầng 36.

      Tổng giám đốc Thẩm cũng đưa tay nhấn nút tầng 28, thuận tiện nhìn số tầng Tần Đại thiếu bấm, sau đó giả bộ “Tầng 36? Hình như trung tâm điều trị tâm lý?”

      muốn gì?” Tần Qua liếc nhìn ta.

      có gì, tôi quan tâm chút thôi.” Thẩm Tây Minh giật giật tay áo “Xem ra bệnh của Tần Đại thiếu phải khỏi hẳn như người ta .”

      Tần Qua nhìn vẻ mặt châm chọc của ta, bỗng nhiên cười nhạt tiếng, đưa tay nắm lấy cổ áo của Thẩm Tây Minh, đưa người đến góc thang máy, nắm đấm cũng giơ lên.

      Mặc dù khả năng của Tổng giám đốc Thẩm cũng tệ nhưng làm sao sánh nổi với người từng là lính đặc chủng – Tần Đại thiếu, chỉ có thể tức hộc máu trừng mắt với Tần Qua “Sao, muốn đánh người?”

      “Sợ rồi hả?” Tần Qua cười lạnh lùng.

      “Có giỏi cứ đánh tôi xem.” Tổng giám đốc Thẩm cũng tin Tần Qua có đủ can đảm đánh ta.

      Tần Đại thiếu cười cười, bỗng nhiên buông cổ áo của người đàn ông, vỗ vỗ bả vai của ta, bộ dáng ta đây là người tốt “Tôi dù gì cũng là người lính, sao có thể vô cớ đánh người dân trói gà chặt như các chứ.”

      “Phải , tôi tưởng hôm qua nếu có Ngô Đồng ngăn cản, Tần Đại thiếu thực muốn đánh người rồi chứ.” Thẩm Tây Minh cười nhạt “Thế nào, hôm nay sợ rồi?”

      cũng rồi mà, đó là do vợ tôi.” Tần Qua cười ngọt ngào “Vợ tôi có ở đây, có ai ôm tôi ngăn cản tôi, tôi làm như vậy để làm cái gì.”

      …” Sắc mặt Thẩm Tây Minh nháy mắt trở nên khó coi.

      “Tôi bị bệnh nhưng tôi ngốc …” Tần Đại thiếu đến gần vào tai Thẩm Tây Minh “Nếu tôi muốn giết chết , tất nhiên có cách.”

      Nghe lời uy hiếp, hai mắt Thẩm Tây Minh mở lớn, tức giận đến mức toàn thân phát run.

      “Đến công ty của rồi kìa.” Tần Đại thiếu đặc biệt hiểu lòng người, đứng qua bên cho Tổng giám đốc Thẩm ra trước.

      Tổng giám đốc Thẩm hít sâu hơi, về phía trước mấy bước, khi cửa thang máy sắp đóng lại bỗng nhiên quay lại chặn cửa thang máy “ hoàn toàn xứng với Ngô Đồng.”

      “Nhưng dù sao cũng là tôi cưới ấy.” Tần Đại thiếu đắc ý.

      chính là giậu đổ bìm leo, có gì mà đắc ý.” Thẩm Tây Minh cười lạnh lùng “Nếu phải do tìm được tủy sống thích hợp, Ngô Đồng sao có thể gả cho .”

      “Tủy sống cái gì?” Tần Đại thiếu hiểu câu cuối của Tổng giám đốc Thẩm.

      biết?” Đầu tiên, Thẩm Tây Minh kinh ngạc, sau đó bỗng nhiên cười vui vẻ, buông tay nắm cửa thang máy, khiêu khích lên , bác sĩ chờ đấy.”

      Khi vẻ mặt đắc ý của Thẩm Tây Minh dần khuất sau cửa thang máy, Tần Qua đột nhiên cảm thấy cáu kỉnh, câu của ta rốt cuộc là có ý gì? Việc Ngô Đồng gả cho mình và việc tủy sống là có quan hệ gì, chẳng lẽ phải là liên hôn thương mại bình thường hay sao?

      “Tần Qua, Tần Qua?” Bác sĩ Lý Vân Cảnh phát hôm nay Tần Đại thiếu cực kỳ tập trung, cảm xúc cũng ổn định, trạng thái vô cùng tốt.

      “Bác sĩ Lý?” Tần Qua lấy lại tinh thần.

      “Trạng thái của cậu rất tốt, xảy ra chuyện gì sao?”

      trong đầu Tần Qua đều là hình ảnh của Ngô Đồng và câu kia của Thẩm Tây Minh, cuối cùng kiềm chế được, Tần Qua “Xin lỗi chị, bác sĩ Lý, hôm nay tôi có việc, chúng ta hẹn lại ngày khác được ?”

      “Được.” Hôm nay trạng thái tinh thần của Tần Qua thích hợp điều trị, bác sĩ Lý cũng miễn cưỡng.

      Tần Qua rời phòng điều trị tâm lý, đường như bão cuốn đến tòa nhà Tần thị. Nhân viên tiếp tân biết Tần Qua nên ngăn cản, Tần Qua nhanh chóng tới văn phòng của Tần Hoài.

      Thư ký văn phòng đưa nước đến, cẩn thận “Dạ, giám đốc họp, chắc phải giờ nữa mới xong.

      “Tôi biết rồi.” Tần Qua vẫy vẫy tay, chờ thư ký ra ngoài, mình ngồi ghế sô pha, suy nghĩ về cuộc hôn nhân của mình và Ngô Đồng còn điều gì mà mình biết. Tần Qua suy nghĩ lâu, càng nghĩ càng cảm thấy bản thân mình ra gì. Khi mới bắt đầu quan hệ liên hôn, mình quan tâm đến suy nghĩ của Ngô Đồng thôi, mà còn ngừng quấy rầy ấy, ngừng trước mặt ây cường điệu là mình có bệnh, ép buộc Ngô Đồng trong thời gian nhanh nhất tiếp nhận mình và Phi Phi.

      có hôn lễ, có tiệc cưới, có nhẫn, ngay cả đăng ký kết hôn cũng hẹn nhau đến Cục Dân chính.

      Khi tuần trăng mật, mình còn dẫn ấy xem rắn làm ấy bật khóc.

      Và đêm đầu tiên đó, mình làm ấy bị thương, rút cục lúc đó mình làm cái gì? Tần Đại thiếu tức giận đạp cái lên bàn trà làm lý tách bàn rơi xuống đất vỡ loảng xoảng.

      Khi Tần Hoài quay lại văn phòng chính là thấy cảnh tượng bừa bộn như vậy, cản lại thư ký định vào dọn dẹp, cẩn thận đóng cửa lại.

      cả.” Tần Hoài đứng trước mặt trai mình nộ khí xung thiên.

      Tần Qua lập tức ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Tần Hoài lúc lâu. Tần Hoài bị trai nhìn cũng hơi e sợ nhưng tránh né.

      “Nhà chúng ta … và họ Ngô liên hôn rốt cuộc là như thế nào?”

      “Sao lại hỏi cái này?” Tần Hoài nghi hoặc.

      muốn biết.”

      Tần Hoài biết vì sao trai lại hỏi đến việc này, suy đoán chắc là tối hôm qua bị Thẩm Tây Minh kích thích, thực ra Tần Hoài cũng rất ngạc nhiên, ngờ bạn trai cũ của chị dâu lại là Tổng giám đốc tập đoàn MK.

      “Chính là tập đoàn Ngô thị bị thiếu hụt tài chính, cần bơm tiền. Em lấy liên hôn thương mại làm điều kiện để đầu tư cho Ngô thị năm trăm triệu.” Tần Hoài lời ít ý nhiều .

      “Chỉ vậy thôi?”

      “Chỉ như vậy.” Tần Hoài gật đầu.

      “Trước kia để ý, , chắc là hoàn toàn quan tâm.” Tần Qua cười cười “Em và ba mẹ định giới thiệu cho là chị họ của Ngô Đồng nhưng lại vì Phi Phi mà lại chọn Ngô Đồng. Vậy vì điều gì mà Ngô Đồng lại đồng ý cuộc hôn nhân này?”

      “Em chỉ đưa ra ý kiến thay đổi đối tượng liên hôn, còn việc có đồng ý hay … là do Ngô thị quyết định.” Tần Hoài đoán được điều gì đó.

      “Quan hệ giữa Ngô Đồng và chú của ấy cũng thân thiết lắm phải ?”

      “…” Tần Hoài im lặng thừa nhận.

      “Chú có biết vì sao Ngô Đồng lại đồng ý cuộc hôn nhân này ?”

      Nếu hôm qua Tần Qua hỏi chắc là Tần Hoài biết, nhưng buổi sáng nhìn thấy bản báo cáo đó, Tần Hoài phải suy xem có nên đưa cho trai coi hay .

      Tần Hoài thở dài, đến bên tủ lấy túi hồ sơ buổi sáng trợ lý Lâm vừa đưa cho mình, đưa cho Tần Qua.

      Tần Đại thiếu cầm túi hồ sơ, rút ra hai tờ giấy mỏng, cẩn thận đọc.

      Đọc xong tờ thứ nhất, nhớ lại tối hôm qua, Ngô Đồng nằm trong ngực , giọng trấn an “Em và Thẩm Tây Minh gặp nhau bốn năm rồi sao có thể chuyện tình cảm. có thể gặp em trong bốn năm ?”

      Tần Đại thiếu lập tức lắc đầu như trống bỏi.

      “Cho nên, từ điểm đó có thể thấy em và ấy còn tình cảm gì với nhau.”

      Tần Đại thiếu lập tức vui vẻ cười híp mắt.

      “Hôm đó, em chỉ trùng hợp gặp ấy thôi, sau đó em uống ly cà phê với ấy. biết ấy nghe được từ đâu em và là quan hệ kết hôn thương mại nên cho rằng em hạnh phúc …”

      “Có thể ấy cảm thấy có lỗi với em …”

      “Sao ta lại có lỗi với em?” Tần Đại thiếu nhạy cảm bắt được từ mẫu chốt, thở phì phì hỏi, ta lại dám làm việc có lỗi với vợ ?

      còn muốn nghe hay đây?” Ngô Đồng trợn mắt.

      “Muốn nghe, muốn nghe.” Tần Đại thiếu ngoan ngoãn ôm vợ sát vào mình.

      “Dù sao ấy cũng cho người tìm chú Hai em, có thể đầu tư vào Ngô thị để chú Hai hủy bỏ hợp tác với Tần thị, làm như vậy em còn bị ràng buộc bởi điều khoản trong hợp đồng lúc trước nữa.”

      ta muốn em ly hôn với ?” Tần Đại thiếu lại tức giận.

      đừng có ngắt lời em.” Ngô Đồng cảm thấy vô cùng buồn ngủ, chỉ muốn giải thích nhanh cho xong để ngủ, mà người đàn ông này có thể đừng có mình câu là chen vào câu hay sao.

      “Em …” Cơn giận của Tần Đại thiếu lại biến mất.

      “Em từ chối.” Ngô Đồng “Em muốn nhận giúp đỡ của ấy. Với lại em cũng muốn sống với và Phi Phi. Dù cho nguyên nhân ban đầu chúng ta kết hôn là gì nữa hay là em bị ràng buộc bởi điều khoản của hợp đồng hay , chỉ cần em thích hai cha con mọi chuyện còn vấn đề gì nữa.”



      Tần Qua để tài liệu xuống, tinh thần tỉnh táo lạ thường, “Chuyện em trai Ngô Đồng, chú biết khi nào?”

      “Trước đó em chỉ biết chị dâu có người em trai bị bệnh phải nằm viện.” Buổi sáng lúc Tần Hoài nhìn thấy tập tài liệu này cũng giật mình “Còn chuyện chị dâu vì muốn cứu em trai mới đồng ý kết hôn thương mại em mới biết cách đây lâu.”

      “Là do chúng ta quan tâm đến mà thôi.” Tần Qua lại tự giễu lần nữa “ ra có rất nhiều manh mối, như là Ngô Đồng và em trai ở riêng, quan hệ của ấy và chú ấy thân thiết vì cái gì mà ấy lại đồng ý kết hôn thương mại, lại như ấy kết hôn thời gian rồi mà vẫn chưa được gặp em trai ấy …”

      …”

      “Trước đó, với ấy, ngoại trừ bị bệnh chỉ có tiền, dù sao ấy cũng vì tiền mà gả cho .” Tần Qua tự mình, sau đó hỏi “Tần Hoài, ra Ngô Đồng phải là người thích tiền, như vậy … có cái gì đáng để cho ấy thích đây?”

      cả, chúng ta nên nghĩ nhiều như vậy.”

      “Chắc là lúc ấy ấy rất tuyệt vọng.” Tần Qua đau lòng “Tính mạng em trai nguy hiểm, để cứu em trai mà ấy phải nhân nhượng với chú Hai ấy để gả cho người bị bệnh tâm thần như .”

      bên là em trai, bên là người chồng bị bệnh tâm thần.” Tần Qua đột nhiên cảm thấy rất buồn cười “Lúc đầu còn hỏi ấy, nếu là người bạo hành gia đình, ấy có muốn gả cho nữa hay …”

      “Có muốn gả cho nữa hay ?”

      cả!!!” Tần Hoài phát cảm xúc của trai rất kém, sốt ruột khuyên nhủ “, phải bị bệnh tâm thần, rất ưu tú, rất tốt, đối xử với chị dâu cũng rất tốt, chị dâu cũng rất thích , chị phải sống rất hạnh phúc hay sao?”

      sống rất hạnh phúc …” Tần Qua hỏi ngược lại “Nhưng còn Ngô Đồng? Còn vợ sao?”

      …” Tần Hoài đột nhiên cũng biết gì.

      “Đơn thỏa thuận ly hôn vẫn còn chứ?” Tần Qua đột nhiên hỏi.

      , đừng xúc động.”

      “Đưa ra cho .” Tần Qua đưa tay ra.

      Cuối cùng Tần Hoài vẫn lấy đơn thỏa thuận ly hôn cho Tần Qua, nhìn bóng lưng trai rời , lòng tràn đầy bất an.

      Tần Qua cầm đơn thỏa thuận ly hôn ngồi trong xe hơi lúc lâu, chỉ nghĩ cầm cầm thôi, nhưng nghĩ đến việc đưa đơn thỏa thuận ly hôn này cho Ngô Đồng, sau đó bỏ , hai mắt Tần Qua lập tức đỏ vằn lên.

      “Đáng chết, đáng chết !” Hai tay Tần Qua đập mạnh liên tiếp lên tay lái, sau đó khởi động xe chạy về hướng ngoại thành.

      Tần Qua vào câu lạc bộ quyền , thẳng đến sân đấu tập, thấy lôi đài có hai người đấu, dứt khoát cởi áo khoác, chui lên đài, tách hai người ra.

      “Tần thiếu.”

      “Tần thiếu, lâu gặp.”

      Hai người này đều là khách quen của câu lạc bộ nên đều quen biết với Tần Đại thiếu – người đến câu lạc bộ còn chăm chỉ hơn bọn họ, tuy rằng từ lúc kết hôn đến giờ ít hơn hẳn, cho nên hôm nay thấy Tần Qua đều ngạc nhiên.

      “Hai người các cậu cùng đến .” Lúc này Tần Qua chỉ muốn tìm người đánh trận thoải mái.

      Ông chủ câu lạc bộ - Đao Tử - vô cùng quen thuộc với cảm xúc của Tần Qua, vì thế đồng cảm sâu sắc với hai người lôi đài, đồng thời vì họ mà chuẩn bị sẵn hộp thuốc cứu thương.

      Bảy giờ rưỡi tối.

      Ngô Đồng về đến nhà muộn hơn bình thường nửa tiếng, thấy trong nhà tối đen cảm thấy hơi ngạc nhiên, Tần Qua có ở nhà sao?

      Mở đèn phòng khách và phòng ngủ, thấy Tần Qua đâu, Ngô Đồng bấm điện thoại. Điện thoại chờ lúc lâu mới có người bắt máy, giọng của người đàn ông vô cùng mỏi mệt “A lô?”

      đón Phi Phi hả? Khi nào về đến nhà?”

      đón Phi Phi.”

      “Vậy … làm gì đó?” Ngô Đồng kinh ngạc.

      “Vợ à …” Tần Đại thiếu – người có mấy vết bầm, mồ hôi đầm đìa – mệt mỏi nằm sàn đấu “Vợ à, thích em.”

      “Em biết rồi, nhanh về nhà nhé.” thanh giọng nhu hòa của Ngô Đồng từ bên đầu bên kia truyền đến “Trong nhà có mình em, em hơi sợ.”


      Tác giả có lời muốn :

      Tần Qua: Đưa hay đưa cho ấy đây? Đó là vấn đề.

      Thẩm Tây Minh: Còn cất giấu làm cái gì? Tốt nhất là tự đưa ra .

      Tần Đại thiếu liếc mắt nhìn cái, tặng cho Thẩm Tây Minh quyền.
      HienCitrine1412, Nun Kun, Chôm chôm32 others thích bài này.

    4. haimap2346

      haimap2346 Well-Known Member

      Bài viết:
      298
      Được thích:
      11,198
      Chương 39


      Nghe lời triệu hồi của vợ, Tần Qua hận thể lập tức chạy ngay về nhà nhưng lại tự ti dám trở về.

      Cuộc hôn nhân này của và Ngô Đồng, Tần Qua vẫn nhận định là do nhu cầu của cả hai bên. có bệnh còn cần tiền, hai bên vừa cho vừa nhận lẫn nhau nên mới tạo thành cuộc hôn nhân thương mại này.

      Ngay từ ban đầu Tần Qua cũng có hy vọng cuộc hôn nhân mỹ mãn, hài hòa. Ý định ban đầu của rất đơn giản, cần tìm cái cớ để thoát ra khỏi dò xét cùng với lo lắng của người nhà, cũng muốn cho Phi Phi môi trường thích hợp để trưởng thành. chưa bao giờ nghĩ đến có ngày mình được như lời bác sĩ Lý , có cuộc sống bình thản mà ấm áp.

      Nhưng thái độ của Ngô Đồng vượt ra ngoài suy nghĩ của , nghĩ rằng quan hệ hôn nhân thông qua tiền tài mà tạo dựng nên hẳn là lạnh lùng hoặc có ít nhiều toan tính. Cho nên ngay từ ban đầu, Tần Qua đối với Ngô Đồng với thái độ hờ hững mà tùy tiện. Cho đến khi cảm nhận được cố gắng của Ngô Đồng.

      ràng rất thích tiếp xúc với nhưng lại kiên trì từng chút từng chút xích lại gần .

      ràng bị làm cho tức giận gần chết, nhưng chỉ cần xin lỗi là sẵn sàng tha thứ ngay.

      ràng là rất sợ hãi nhưng chưa bao giờ rời bỏ .

      Tần Qua thường xuyên nghĩ đến ngày ấy, khi Ngô Đồng đứng ở bậc thang, hỏi có phải thích hay . Lúc đó, trả lời rất tùy tiện nhưng lại vô cùng nghiêm túc.

      Thực ra sâu trong nội tâm của Tần Qua là tin tưởng, chính còn cảm thấy thích chính bản thân mình làm sao có hi vọng xa vời là người khác thích mình. Nhưng biết bắt đầu từ khi nào, bắt đầu từ từ tin tưởng.

      Từ từ, chỉ cần trông thấy nụ cười của Ngô Đồng cũng cảm thấy rất vui vẻ, thích ở trước mặt làm những hành động ấu trĩ tựa như trẻ con, hưởng thụ việc Ngô Đồng dỗ dành .

      lần rồi lại lần, hình như muốn xác định tầm quan trọng của bản thân mình trong lòng Ngô Đồng.

      Tần Qua tham vấn ý kiến của bác sĩ Lý về trạng thái tinh thần này của mình, lúc đó bác sĩ Lý trả lời như thế nào nhỉ? Tần Qua nhớ , bác sĩ Lý cười rất vui vẻ, “Cậu nhất định rất thích Ngô Đồng, bởi vì mỗi người trước mặt người mình thích đều muốn biến thành trẻ con.”

      “Khi đứa thích ăn kẹo, nó chỉ làm nũng với người cho nó ăn kẹo, vì nó biết đó là người nó.”

      Cho nên chính là rất thích Ngô Đồng, đồng thời trong tiềm thức cũng biết là Ngô Đồng thích mình.

      “Vì sao về đến nhà rồi mà xuống xe?” Ngô Đồng nghe tiếng xe Jeep về lúc lâu nhưng mãi mà thấy Tần Qua vào nhà, vì thế mặc áo khoác vào rồi ra ngoài. Thấy Tần Qua ngồi trong xe ngẩn người nên gõ gõ vào cửa kính xe.

      Bị làm giật mình, Tần Đại thiếu hạ kính xe xuống, cách cửa xe đối mặt với Ngô Đồng, nhìn lâu lâu rồi mới thốt nên câu “Vợ à.”

      sao vậy?” Ngô Đồng phát cảm xúc của Tần Qua bình thường, quan tâm hỏi.

      sao … có việc gì.” Tần Đại thiếu hốt hoảng .

      “Vậy mau xuống xe .”

      “Ừ.” Tần Qua nghe lời mở cửa xuống xe, trước khi xuống nhìn thoáng qua túi hồ sơ ghế lái phụ, giãy dụa hai giây, cuối cùng cũng cầm mang theo.

      Ngô Đồng thấy Tần Qua xuống xe, quay người vào nhà, vừa vừa “Em gọi điện cho mẹ, ngày mai đến đón Phi Phi.”

      “Ừ.”

      Tần Qua trong mắt Ngô Đồng phải là đùa giỡn lưu manh ngon ngọt chính là lời ngây thơ như trẻ con, hoặc có những lúc cảm xúc bất ổn, xúc động, hung dữ, nhưng mà cảm xúc xuống thấp như vậy, vẫn là lần đầu tiên thấy.

      Ngô Đồng xoay người định hỏi Tần Qua cho ra nhẽ, chợt thấy vết bầm mặt , giật mình “Mặt của bị làm sao vậy?”

      có việc gì.” Tần Qua sờ sờ vết bầm mặt, giải thích “Hôm nay đấu luyện quyền , bị mấy vết thương , có gì đáng kể.”

      Ngô Đồng nghi ngờ nhìn cái, sau đó đưa mắt nhìn túi hồ sơ tay , tò mò hỏi “ cầm cái gì vậy?”

      Tần Qua dường như là phản xạ có điều kiện đưa tay cầm túi hồ sơ ra sau lưng, làm xong mới ý thức được là mình làm ra hành động ngu ngốc dấu đầu lòi đuôi.

      có chuyện gì xảy ra sao?” Lần đầu tiên Ngô Đồng thấy mặt người đàn ông biểu lộ cảm xúc hoang mang mà bất lực, làm cũng cảm thấy lo lắng theo.

      “….” Mặc dù trước khi về nhà quyết định cùng vợ chuyện thẳng thắn, nhưng khi chuyện tới trước mặt, bỗng nhiên thấy do dự.

      Thấy do dự của , Ngô Đồng qua, nắm chặt hai tay , an ủi “Dù cho xảy ra chuyện gì, em luôn ở bên .”

      Tần Qua cúi đầu nhìn bàn tay của hai người nắm chặt lấy nhau, nhàng như xác nhận “Vẫn luôn ở bên sao?”

      “Vẫn luôn bên .” Ngô Đồng mỉm cười, cho cổ vũ cần thiết.

      Giống như từ câu trả lời của có nguồn năng lượng thực , Tần Qua ngẩng đầu, nhìn chăm chú vào mắt Ngô Đồng, hỏi vừa dứt khoát vứa trực tiếp “Em phải vì tiền mới gả cho mà là vì cứu em trai em nên mới cưới , đúng ?”

      Ngô Đồng chuẩn bị tâm lý cả lúc lâu, còn tưởng rằng xảy ra việc gì ghê gớm lắm, nghĩ lại được nghe câu hỏi này của . hoảng hốt chớp chớp mắt, buông tay ra, hỏi “Là việc này sao?”

      Tần Qua mất mát nhìn bàn tay mình mới bị buông ra, ánh mất dần ảm đạm.

      “Cuối cùng là khó chịu cái gì?” Ngô Đồng thấy người đàn ông biểu lộ cảm xúc ‘sống còn gì luyến tiếc’ rất khó hiểu.

      “Vợ à, thích em, rất thích.” Tần Qua đơn “Thế nhưng lại có gì đáng để được em thích, trước kia vẫn nghĩ là em thích tiền, nhưng mà …”

      “Em thích mà, ai là em thích tiền.”

      “…” con đường khổ vì tình, Tần Đại thiếu bỗng nhiên biết tiếp như thế nào, chỉ có thể ngơ ngác phun ra nửa câu vẫn chưa xong “ còn cưỡng ép em gả cho .”

      ép buộc em gả cho ?” Ngô Đồng khó hiểu hỏi.

      “Nếu phải là , chú Hai em ép buộc em …”

      “Nếu phải có , chú Hai em đồng ý hiến tủy để cứu em trai em.” Ngô Đồng cắt ngang lời của người đàn ông.

      Tần Qua trì độn chớp chớp mắt, dường như, cảm giác, có chỗ nào đó so với tưởng tượng của mình phù hợp lắm.

      “Trong lòng em, em rất cảm kích .” Ngô Đồng chân thành “Lúc đó em hầu như tuyệt vọng, là cho em cơ hội để trao đổi với chú Hai của em.”

      “Cho nên … Em có trách ?” Tần Qua thể tin .

      “Nếu em coi là kẻ xấu cưỡng ép em, sao em lại thích . Đầu óc em vẫn còn dùng được.” Ngô Đồng tức giận, trợn mắt.

      “Vợ ơi!” Tần Qua tiến lên kéo Ngô Đồng ôm chặt vào lòng, giờ phút này cảm thấy lo lắng sầu đau cả ngày của mình ngốc gì đâu, đúng như vậy, vợ mình thích chính là mình.

      “Thả em ra.” Ngô Đồng bị người đàn ông ôm chặt có chút khó chịu.

      thả.” Tần Đại thiếu còn ôm chặt hơn.

      “Em bị siết đau thắt lưng.”

      Tần Đại thiếu đau lòng lập tức buông tay, luống cuống nhìn vợ, sau đó bỗng nhiên hắc hắc cười ngây ngô.

      cười ngốc cái gì vậy?” Ngô Đồng tức giận.

      “Hắc hắc hắc …”

      vì việc này mà rối rắm cả ngày?” Ngô Đồng xoa xoa cái eo bị siết đau, ngồi xuống ghế sô pha.

      “Ừm.” Tần Đại thiếu gật đầu “ chỉ cần nghĩ tới việc em rời bỏ , liền khó chịu muốn đánh người.’

      “Làm sao bỗng nhiên biết việc này?” Ngô Đồng chủ động đề cập đến việc này cũng phải bởi vì muốn dấu giếm mà chỉ bởi vì cảm thấy chưa có cơ hội thích hợp. Ngô Đồng dự định đến khi Tiểu Nguyên được nghỉ đông mọi chuyện với .

      Khúc mắc được tháo gỡ, Tần Đại thiếu có kiêng dè gì, lập tức ngoan ngoãn hết từ đầu đến cuối cho nghe. Ngô Đồng nghe thấy Tần Qua nghe được tin tức là từ Thẩm Tây Minh, trong lòng cảm thấy khó hiểu vì sao Thẩm Tây Minh lại làm như vậy.

      “Vậy dự định làm cái gì?” Ngô Đồng tò mò hỏi “Nếu cảm thấy mình là kẻ xấu xa cưỡng ép em, làm gì?”

      Tần Qua dừng lại chút, liếc nhìn túi hồ sơ mình để bàn trà, do dự chút rồi quyết định nhân dịp cơ hội này, tất cả những khúc mắc giữa hai người.

      “Từ khi gia đình quyết định vì mà kết hôn thương mại, sau đó cũng đồng ý, nhưng cũng muốn thông qua phương thức này mà trói chặt người nào đó.” Tần Qua “Cho nên khi biết Tần Hoài sau lưng lập thêm điều khoản kèm theo hợp đồng, bản thân cũng đồng ý.”

      “Nhưng cũng có thể lý giải chú ấy vì nên mới làm như vậy, cho nên tự làm cho mình cái giới hạn.” Tần Qua nhìn Ngô Đồng “Nếu như thể khống chế được chính mình, làm tổn thương đến em chủ động đề nghị ly hôn.”

      “Nhưng mà càng ngày về sau, càng thấy thích em, bắt đầu cảm thấy nỡ, còn cảm thấy hơi may mắn vì Tần Hoài thêm điều khoản kia, để em thể tùy tiện mà bỏ ra . Cho tới hôm nay …”

      “Mặc dù rất ghét tên Thẩm Tây Minh này, mỗi khi thấy ta, đều nhịn được mà muốn tẩn cho ta trận. Nhưng mà ta sai.” Tần Qua mất mát xứng đáng với em, lại còn biết xấu hổ mà dùng điều khoản kia bắt buộc em ở bên …”

      …” Bỗng nhiên Ngô Đồng có dự cảm tốt.

      “Cho nên … chuẩn bị sẵn cái này.” Tần Qua mở túi hồ sơ, lấy tập tài liệu bên trong ra, đập vào mắt Ngô Đồng là hàng chữ vô cùng bắt mắt.

      muốn ly hôn với em?” Ngô Đồng thể tin .

      “Làm sao có thể?” Phản ứng của Tần Đại thiếu còn lớn hơn cả Ngô Đồng.

      Ngô Đồng nhìn dáng vẻ tức tối, thở hổn hển của người đàn ông, lập tức bình tĩnh “Vậy cầm cái này đưa cho em làm gì?”

      nghĩ rồi, muốn cho cuộc hôn nhân của chúng ta được bình đẳng thể có điều khoản nào ràng buộc em.” Tần Qua “Nhưng mà miệng có bằng chứng nên nghĩ ra biện pháp này.”

      Tần Qua lấy tờ đầu tiên của xấp đơn thỏa thuận ly hôn rồi đưa trang giấy này cho Ngô Đồng. Ngô Đồng hiểu nhìn tờ giấy cầm trong tay, nhìn hàng chữ tiêu đề rất lớn phía .

      quyết định, sau này nếu lại chọc giận em nữa, đưa cho em đơn thỏa thuận ly hôn, đó có sẵn chữ ký của .” Tần Đại thiếu khó khăn “Em lúc nào cũng có thể … ly hôn với .”

      Ngô Đồng nhìn vẻ mặt rối rắm muốn chết nhưng vẫn cố gắng cho xong quyết định của , nhịn được bật cười cái, sau đó hỏi “Vậy đơn thỏa thuận này có bao nhiêu tờ?”

      “Em hỏi cái này làm gì?” Tần Qua nhìn xấp đơn thỏa thuận ly hôn trong tay, trái tim muốn rỉ máu.

      “Nếu như vụng trộm lấy mấy tờ đơn làm sao em biết?” Ngô Đồng nửa đùa nửa .

      “Em cần biết đâu.” Tần Đại thiếu khí phách cho em cơ hội lấy được tờ đơn thứ hai.”

      “À.” Ngô Đồng nhìn tờ đơn thỏa thuận ly hôn thứ nhất chút, rồi trước mặt Tần Qua vô cùng cẩn thận xếp lại, nghiêm túc bỏ lại vào túi xách.

      Tần Đại thiếu nhìn mà con tim nghẹn lại, hận thể quay ngược thời gian đem tờ giấy kia lấy về.

      “Ngày mai nhớ đón Phi Phi nha.” Ngô Đồng ngẩng đầu nhắc nhở người ba có trách nhiệm nào đó.

      “Vợ à, sau này em cũng được vô cớ tức giận.” Phát ra lỗi BUG, Tần Đại thiếu vội vàng bổ sung.

      “Vậy phải xem biểu của như thế nào …” Ngô Đồng cười giảo hoạt.

      “…” Tần Đại thiếu cảm giác như mình vừa đào cái hố chôn chính mình.
      Last edited: 14/9/18
      HienCitrine1412, Nun Kun, Parvarty31 others thích bài này.

    5. haimap2346

      haimap2346 Well-Known Member

      Bài viết:
      298
      Được thích:
      11,198
      Chương 40


      Sáng sớm, Tần Đại thiếu vô cùng chân chó đưa bà xã làm, đưa mắt nhìn Ngô Đồng vào cửa công ty rồi mới lên xe rời . Nhưng trước khi Hoàn Sơn Phỉ Thúy để đón Phi Phi, Tần Qua lái xe đến tòa cao ốc Tần thị, có lời muốn với Tần Hoài.

      Nhân viên công ty Tần thị đều biết chủ tịch Tần có hai người con trai, mỗi người chiếm 20% cổ phần công ty. Nhị thiếu gia Tần Hoài là giám đốc điều hành công ty, là người chủ tịch có ý định bồi dưỡng trở thành người thừa kế, còn Đại thiếu gia Tần Qua xưa nay chưa bao giờ đến công ty. Nhưng mà gần đây, trong vòng mười ngày ngắn ngủi, Tần Đại thiếu gia ba lần đến công ty, mỗi lần đến đều có khí thế hùng hổ xông vào phòng giám đốc. Theo tin tức đáng tin cậy, mỗi lần đại thiếu gia đến, cửa phòng giám đốc luôn đóng chặt, sau đó bên trong truyền đến tiếng cãi vã, thậm chí còn là tiếng đồ đạc bị đập bể. (Thực ra là Tần Qua đạp vào bàn trà làm rơi vỡ ly trà.)

      Nội bộ công ty truyền tin vỉa hè, Tần Đại thiếu bắt đầu muốn tranh quyền, tiết mục em Tần thị ở Đế Đô bất hòa, tranh giành công ty bắt đầu khua chiêng gõ trống.

      Mà nhân vật chính trong câu chuyện vỉa hè của chúng ta, hai em nhà họ Tần, người hài lòng ngồi uống hồng trà, người trừng mắt nhìn đối phương.

      muốn em đưa ra lời đánh giá về Thẩm Tây Minh?” Tần Hoài bỗng nhiên cảm thấy mình theo kịp mạch suy nghĩ của trai nhà mình.

      “Đúng vậy, khi ở trong bữa tiệc, chú phải chuyện với ta lúc hay sao?” Tần Qua hỏi.

      “Chi nhánh công ty MK mới thành lập ở trong nước thôi, trong bữa tiệc đó em cũng chỉ tán gẫu đơn giản, em và Thẩm Tây Minh chưa tiếp xúc nhiều nên để đánh giá về ta, em cũng chưa thể đưa ra đánh giá chính xác.” Tần Hoài đáp “Nhưng mà, em nghe mấy năm trước có người ác ý muốn thua mua công ty MK, xém chút nữa là công ty MK đổi chủ, nhưng lúc ấy Thẩm Tây Minh mới vừa tốt nghiệp đại học về, trong vòng hai năm ổn định cổ phiểu của MK, từ đó hoàn toàn vững vàng ngồi vị trí Tổng Giám đốc công ty MK. Sau đó công ty MK ngày càng phát triển bền vững.”

      cách khác … Tên này cũng coi như có chút bản lĩnh?” Tần Qua nhíu mày hỏi.

      “Về khía cạnh năng lực, em rất bội phục ta, đổi lại là em, em cảm thấy cũng thể làm tốt hơn ta.” Tần Hoài cũng có cùng chí hướng như Thẩm Tây Minh nên rất thưởng thức ta.

      “Đây có phải biểu thị ánh mắt của vợ rất tốt?” Tần Qua đột nhiên hỏi.

      “Dạ???” Tần Hoài lờ mờ, vì sao chủ đề chuyện này lại liên quan đến ánh mắt nhìn người của chị dâu.

      “Chú cảm thấy tại chú có điểm nào mạnh hơn ta ?” Tần Đại thiếu cảm thấy hơi u sầu, cái tên Thẩm Tây Minh này thoạt nhìn giống như ’tiểu bạch kiểm’ nhưng mà theo như lời của Tần Hoài tên này cũng là nhân vật có tầm cỡ.

      Đều do vợ mình rất được người ta thích, cho nên tình địch của mình cũng mạnh như vậy a.

      cả …” Tần Hoài rất chi là rối rắm, nếu biết trai nhà mình có bị kích thích mà phát bệnh hay đây.

      “Em trai, hôm qua suy nghĩ suốt đêm.” Tần Qua cảm thấy phải làm cái gì đó, chứng minh bản thân mình chút. Ít nhất khi so sánh với bạn trai cũ của chị dâu em cũng được chênh lệch quá.”

      Đối với trai nhà mình rốt cục cũng muốn làm việc gì đó có ý nghĩa, Tần Hoài rất là hưng phấn. Còn về phần vì sao lại như vậy, Tần Hoài lựa chọn bỏ qua vấn đề đó “Vậy muốn làm cái gì?”

      “Lần trước phải là chú đề nghị … tự mình mở công ty hay sao?”

      , suy nghĩ như vậy hả?” Tần Hoài kinh ngạc .

      “Ừm.” Tần Qua nghiêm túc nghĩ rồi, thể suốt ngày ở nhà, vả lại bác sĩ Lý cũng khuyến khích tìm việc gì đó để làm, có thể hòa nhập với xã hội tốt hơn.”

      “Tập đoàn Tần thị có chú quản lý, cũng có ý định dính vào. quyết định tự mở công ty, thuận tiện cũng để giúp đỡ các đồng đội cũ của .”

      , nếu muốn về công ty …” Tần Hoài muốn mình cũng ngại nếu Tần Qua muốn đến Tần thị làm, nhưng Tần Qua khoát tay cản lại lời muốn .

      “Giữa hai em chúng ta, chú cần để mấy chuyện cỏn con này.” Tần Qua mỉm cười “Từ chú thông minh hơn , học cái gì cũng nhanh, còn đây, con mẹ nó cái gì ấy nhỉ, à, gọi là IQ ngắn mà lại còn vắng EQ.”

      “Tần thị do chú quản lý ít nhất là người làm như đây yên tâm mà làm địa chủ (nguyên gốc: thổ hào). Nếu như lập nghiệp mà thất bại phải còn có chú chống đỡ cho sao?” Tập đoàn Tần thị trước đến nay vẫn do em trai Tần Hoài quản lý, bỗng nhiên mình xen ngang vào công ty, chưa là có năng lực quản lý công ty hay , nhưng mà cảm thấy ảnh hưởng đến tình cảm em giữa và Tần Hoài.

      Tần Hoài làm sao mà hiểu ý của trai mình, mặc dù cũng phải tham vọng cái ghế vị trí giám đốc của Tần thị, nhưng thấy Tần Qua quan tâm và nhường nhịn mình như vậy, Tần Hoài lại cảm thấy hoài niệm. Đúng vậy, cái khí bình thản ấm áp lại mang theo chút đùa giỡn nghịch ngợm trong câu chuyện giữa hai em lâu rồi mới có lại được.

      “Lần trước đến tìm chú, chú đề nghị mở công ty tiếp nhận những người xuất ngũ nhưng chưa tìm được việc làm ổn định giống như Đại Hữu.” Tần Qua tiếp tục “Mấy ngày nay suy nghĩ cẩn thận, đây có lẽ đúng là việc mà cảm thấy tình nguyện làm mà lại có hứng thú. Có việc mà chú rất đúng, những người lính xuất ngũ như Đại Hữu nhất định là có rất nhiều, cũng thể người nào cũng đến nhờ chú giúp đỡ. Vả lại những người lính xuất ngũ này hoặc ít hoặc nhiều đều là những người có cá tính, người bình thường thể ép buộc họ được.”

      “Mặc dù công ty của kinh doanh kém của chú chút nhưng đây là do chính tự lực tạo nên nha.” Tần Qua khoe khoang.

      , việc kinh doanh khó như cầm binh đánh giặc đâu.” Tần Hoài hỏi “ nghĩ đến việc công ty kinh doanh loại hình nào chưa?”

      “Chuyện này chưa nghĩ kĩ.” Tần Đại thiếu đương nhiên “Chú có đề nghị gì ?”

      Tần Hoài suy tư lát, nghiêm túc “Công ty của chủ yếu là vì tiếp nhận những binh lính xuất ngũ, cách khác, sau này nhân viên công ty chủ yếu là lính xuất ngũ chưa được đào tạo chuyên môn kỹ thuật. Do đó, em đề nghị công ty nên kinh doanh loại hình nào mà những người như lính xuất ngũ hiểu hoặc dễ làm việc.”

      “Ừ, đúng.” Tần Qua nghiêm trang gật đầu.

      “Lần trước tìm em bố trí việc làm cho ba người phải ? có thể thông qua họ tìm hiểu trong xã hội nay những việc mà sau khi lính xuất ngũ làm qua, sau đó cho họ làm cuộc khảo sát , từ đó tổng kết và lựa chọn loại hình kinh doanh phù hợp cho công ty.”

      cũng nghĩ như vậy.” Tần Qua “Thực ra làm việc gì cũng quan trọng, chủ yếu là muốn tạo cho họ hoàn cảnh sống và chỗ ở tốt hơn thôi.”

      Tần Hoài “Cái này dễ giải quyết, xây dựng kí túc xá cùng bếp ăn tập thể cho họ là được.”

      “Đúng rồi, thủ tục đăng ký kinh doanh có phức tạp lắm ?”

      “Việc này cần lo lắng.” Tần Hoài “Chờ xác định loại hình kinh doanh của công ty, em tìm người lo các thủ tục giấy tờ cho , sau đó cử đội nhân viên có kinh nghiệm qua giúp đỡ công ty trong giai đoạn ban đầu.”

      “Vậy nhờ cả vào chú nhé.” Tần Đại thiếu vỗ vỗ vai em trai, vừa cười vừa “Gần mười giờ rồi, đón Phi Phi đây.”

      Tần Hoài tiễn Tần Qua, xoa xoa bả vai bị đau do trai đập lên, cười gượng.

      ---

      Tần Đại thiếu là người nóng tính, Hoàn Sơn Phỉ Thúy đón Phi Phi rồi trực tiếp tìm bọn Đại Hữu, Tiểu Tống và Tiếu Tử.

      Ba người họ được Tần Hoài bố trí đến làm bảo vệ tại khu chung cư cao cấp, có bao ăn ở, công việc lại tương đối nhàn hạ mà tiền lương rất khá.

      Khi ba người nhìn thấy Tần Qua vô cùng kích động, tìm đội trưởng tổ bảo vệ xin nghỉ nửa ngày rồi tìm quán ăn ở gần đó vừa ăn uống vừa trò chuyện rôm rả. Khi mọi người nghe thấy đội trưởng Tần muốn mở công ty lập nghiệp cả đám đều kích động thôi.

      “Đội trưởng, để tụi em lập tức trở về xin nghỉ việc.” Đại Hữu liền đứng lên, làm như muốn ngay lập tức chạy về xin nghỉ việc, Tiểu Tống và Tiếu Tử cũng gật đầu liên tục, nhao nhao đồng ý.

      “Các cậu gấp cái gì.” Tần Đại thiếu tại còn chưa nghĩ ra là mở công ty gì nữa mà, hôm nay đến đây là muốn các chú cùng nghĩ cách.”

      “Nghĩ cách?” Ba người liếc nhìn nhau, Đại Hữu sờ đầu “Em trước đây làm nhân viên chuyển phát nhanh, nếu … chúng ta mở công ty giao hàng chuyển phát nhanh?”

      “Giao hàng chuyển phát nhanh?” Tần Qua hơi do dự rồi hỏi Tiểu Tống “Cậu có ý kiến gì ?”

      “Em?” Tiểu Tống do dự “Trước đây em làm người giao thức ăn, chính là tiệm cơm chuẩn bị sẵn hộp thức ăn rồi giao cho em đưa đến tay người đặt, loại hình cũng giống như giao hàng chuyển phát nhanh.”

      “Tiếu Tử, cậu cảm thấy như thế nào?”

      “Đội trưởng, cũng biết hoàn cảnh của em.” Tiếu Tử cười khổ “Tay trái của em sử dụng được, thân thể lại yếu, cho dù là giao hàng chuyển phát nhanh hay là giao thức ăn em cũng làm được, nhiều nhất em lại được cũng chỉ là làm bảo vệ tại cửa ra vào.”

      “Đúng đó .” Đại Hữu phụ họa “Phần lớn em chúng ta sau khi xuất ngũ, đều có ít nhiều tổn thương cơ thể.”

      “…” Đội trưởng Tần nhíu mày suy tư lúc, sau đó “Mở công ty nhất định làm, muốn tất cả mọi người đều làm được hoặc loại hình gì đó mà mọi người đều dễ làm.”

      “Vậy , cậu – Đại Hữu và Tiểu Tống phụ trách liên hệ với các em xuất ngũ khác, họ có đồng ý đến tham gia cùng với .” Tần Qua giao việc “Tiếu Tử, cậu phụ trách ghi lại những việc mà các em làm qua hoặc là có am hiểu, làm thành báo cáo nhanh đưa cho xem.”

      “Vâng.” Ba người đồng thanh gật đầu.

      Đại Hữu nhịn được tò mò hỏi “Đội trưởng, dự định đầu tư cho công ty bao nhiêu tiền? Để em biết khi chuyện với các em tuyên truyền thêm về công ty chúng ta.”

      Khi dự định mở công ty, Tần Qua sớm điều tra tài sản của bản thân mình, đáp lại “Tài khoản của có khoảng hai ngàn vạn tiền mặt, nếu đủ nghĩ biện pháp khác.”

      “Hai ngàn vạn?” Ba người trợn mắt há mồm, vô cùng kinh hãi.

      Tiếu Tử do dự chút rồi hỏi “Nhưng mà, Đội trưởng, lấy nhiều tiền như vậy để mở công ty chị dâu có đồng ý ?”

      Bọn Tiếu Tử khi có khó khăn cũng tìm em để vay tiền, nhưng những người đó chưa kết hôn nên việc vay tiền rất dễ dàng, giống như Tiểu Tống, khi cần thẳng thắn đem hai mươi vạn cho vay. Nhưng người kết hôn giống vậy, làm cái gì cũng phải hỏi qua bà xã mình.

      “…” Tần Đại thiếu chớp chớp mắt “ vẫn chưa chuyện này cho bà xã nữa.”

      “Đội trưởng, thể như vậy được.” Đại Hữu khuyên “ sử dụng khoản tiền lớn như vậy phải thương lượng cùng chị dâu trước chứ.”

      “Đúng vậy đó.” Tiểu Tống cũng “Bọn em biết vì muốn tốt cho bọn em nhưng cũng phải quan tâm đến gia đình a.”

      Tiếu Tử cũng khuyên nhủ “Mở công ty dù sao cũng rất nguy hiểm, chúng ta đều là người có kinh nghiệm, nhỡ đâu thua lỗ sao.”

      Lúc đầu định chưa việc mở công ty vì muốn cho vợ mình bất ngờ, Tần Đại thiếu do dự, nhìn ba người trước mặt rồi lại cúi đầu nhìn Phi Phi vẫn yên tĩnh ngồi bên chơi rubic.

      Phi Phi cảm nhận được ánh mắt của ba mình, nghi ngờ ngẩng đầu.

      Tần Qua do dự chút, ra “Vậy để hỏi chị dâu các chú chút?”

      Ba người nghiêm túc gật đầu.

      Thế là ngay trước mặt ba người, Tần Qua lấy điện thoại gọi cho Ngô Đồng.

      “A lô?” Tiếng Ngô Đồng từ bên kia điện thoạt truyền đến “ đón Phi Phi chưa?”

      “Đón rồi, Phi Phi ngồi bên cạnh đây.” Phi Phi nghe thấy tên mình lại ngẩng đầu lên, Tần Qua đưa điện thoại đến “Mẹ con.”

      Phi Phi nhìn điện thoại lúc, sau đó đưa ngón tay ra, tại vị trí micro gõ hai cái, xem như là chào mẹ mình.

      “Phi Phi vừa gõ lên điện thoại hai cái đó, em có nghe thấy ?” Tần Qua lại cầm điện thoại .

      “Em nghe được.” Ngô Đồng cười với con, tối trở về em nấu món ăn ngon cho con.”

      “Vậy của đâu?” Tần Đại thiếu bất mãn.

      “Cũng làm cho , nhớ mua đồ ăn nha.” Ngô Đồng biết gì, lắc đầu.

      “Được rồi.” Sau khi tranh thủ được phúc lợi của mình, Tần Đại thiếu mới nhớ đến chuyện chính “Vợ à, có chuyện muốn bàn với em.”

      “Chuyện gì vậy ?”

      muốn mở công ty.”

      “Mở công ty?”

      “Đúng, muốn tự mình mở công ty.” Tần Qua “Và muốn lấy hai ngàn vạn tiền mặt trong tài khoản để làm vốn ban đầu cho công ty.”

      Tần Qua nhìn ba người ngồi trước mặt mình còn khẩn trương hơn so với mình, hỏi “Em có đồng ý ?”

      Thực ra, Ngô Đồng cũng muốn Tần Qua tìm chút chuyện gì đó để làm, chỉ là thứ nhất là bệnh của Tần Qua chưa khỏi hoàn toàn, thứ hai là cũng biết thích làm cái gì nên vẫn chưa chuyện với . Bây giờ Tần Qua chủ động muốn mở công ty sao Ngô Đồng có thể phản đối chứ.

      muốn làm gì làm liền .” Ngô Đồng khích lệ.

      “Vậy, … nếu bị thua lỗ sao?”

      Ngô Đồng cười “Thua lỗ thua lỗ, cùng lắm em nuôi .”

      Dù sao cũng có nhà, có xe, tiền lương của mình cũng thấp.

      “Vợ à …” Tần Qua cảm động nên lời.

      “Thôi, em chuyện với nữa, em còn có việc, chuyện mở công ty tối về lại với em nha.” Đầu tư hai ngàn vạn, tuy Ngô Đồng ngăn cản nhưng cũng muốn biết ràng.

      Ba người thấy đội trưởng cúp điện thoại, kích động hỏi “Chị dâu sao ?”

      “Bà xã , nếu thua lỗ, ấy nuôi , hắc hắc …”

      Có người vợ giỏi giang, thấu hiểu có thể tùy tiện quăng thức ăn cho chó khắp nơi sao.

      Trước đó luôn giáo dục bọn phải ngừng vươn lên, tại lăn lộn đến mức muốn bà xã nuôi mình.

      Thế mà còn vô sỉ coi đây là vinh quang!!!
      Last edited: 17/9/18
      HienCitrine1412, Nun Kun, Parvarty32 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :