1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Ông xã phải được dỗ dành - Bạo Táo Đích Bàng Giải (Hoàn)

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. haimap2346

      haimap2346 Well-Known Member

      Bài viết:
      298
      Được thích:
      11,198
      Chương 64


      Sở Vận cảm nhận ánh mắt Tần Hoài nhìn mình biến đổi, trong lòng có dự cảm tốt.

      “Sao vậy? Sao lại nhìn em như vậy? Sở Vận cười cười xấu hổ.

      “Hình như em rất quan tâm đến việc trai có trở về Tần thị hay .” Tần Hoài lên tiếng.

      “Em … Em như vậy cũng chỉ vì mà thôi.”

      ?”

      “Vâng. Mặc dù trai mới là con trai trưởng nhưng nhiều năm qua vẫn luôn là quản lý Tần thị.” Sở Vận dáng vẻ vì bạn trai mà bất bình “Bản thân chú Tần giao cho trai nhiều cổ phần hơn công bằng rồi, nếu như trai trở lại công ty quản lý, như vậy bao nhiêu năm vất vả của phải uổng phí hay sao.”

      “Vất vả uổng phí ư?” Tần Hoài nghi ngờ hỏi

      “Đúng vậy.” Sở Vận liên tục gật đầu.

      “Em cảm thấy làm việc ở Tần thị nhiều năm như vậy là vì điều gì?” Tần Hoài đột nhiên hỏi.

      “Đương nhiên là …” Sở Vận nghĩ bản tính con người đều là dối trá, dù trong lòng có mong muốn sở hữu vật gì đó như thế nào cũng thể trắng trợn lộ ra trước mắt người ngoài, vì vậy uyển chuyển “Đương nhiên là vì Tần thị có thể phát triển ngày càng tốt hơn.”

      “Như vậy nếu trai tiếp quản công ty Tần thị cũng ngày càng phát triển tốt.”

      “Sao có thể, ấy làm sao biết quản lý công ty.” Sở Vận phản bác.

      giúp ấy.” Dưới ánh mắt thể tin của Sở Vận, Tần Hoài bổ sung “Nếu như trai muốn tiếp quản Tần thị, nếu ấy cần giúp đỡ, giúp ấy.”

      đùa phải .” Sở Vận tin.

      , nghiêm túc.” Thái độ của Tần Hoài rất nghiêm túc.

      điên rồi phải .” Từ thái độ của Tần Hoài, Sở Vận có thể khẳng định suy đoán của mình, nếu Tần Qua muốn quay lại Tần thị bạn trai của mình chút phản đối gì mà đồng ý ngay.

      Tần Hoài như là lần đầu tiên mới biết con người của Sở Vận, người bạn luôn đoan trang hào phóng của mình nay bởi vì mất khống chế mà khuôn mặt cũng méo mó hẳn .

      “Tại sao lại buông tay, biết mình từ bỏ cái gì sao?” Sở Vận tức giận vì thái độ của Tần Hoài “Em đồng ý làm thế.”

      cũng cần đồng ý của em.” Tần Hoài nhắc nhở.

      “Tần Hoài, em là bạn .” Sở Vận kêu lên.

      “Chúng ta chia tay .”

      Sở Vận nhìn ánh mắt lạnh nhạt của người đàn ông trước mặt, dường như bị chậu nước đá dội lên đầu, giờ phút này ta mới giật mình nhận ra, ta chỉ là bạn của Tần Hoài mà thôi.

      vừa gì?”

      “Chúng ta chia tay .” Tần Hoài giữ vẻ mặt, câu , ngữ điệu lặp lại lần nữa.

      phải, phải như vậy. Tần Hoài, đùa phải ? … Lần trước còn muốn kết hôn với em mà?” Sở Vận “Em vừa mới đến gặp ba mẹ , vả lại … chúng ta thống nhất tuần tới cũng chính thức đến gặp mặt ba mẹ em mà.”

      đích thân đến xin lỗi bác Sở, chúng ta thể chính thức gặp mặt nữa.”

      “Tần Hoài, Tần Hoài, phải là nghiêm túc, đúng .” Sở Vận hốt hoảng nắm lấy tay Tần Hoài “ biết là em mà.”

      “Em , em chỉ cái địa vị Giám đốc Tần thị của mà thôi.” Tần Hoài nhìn Sở Vận .

      “Nhưng đó cũng là mà.” Sở Vận “Giống như … giống như thích em … phải vì em là con của Sở Hùng hay sao?”

      ra là em nghĩ như vậy.” Tần Hoài thể tưởng tượng được nhìn Sở Vận khóc lóc đau khổ cầu xin mình, ra trong lòng ấy mình lại là người như vậy.

      “Tần Hoài, thể chia tay với em. Những người ở Đế Đô đều biết em và sắp kết hôn, đều biết nhà họ Tần và nhà họ Sở muốn thông gia.” Sở Vận “Chờ khi chúng ta kết hôn, nhất định cổ phiếu của hai công ty tăng lên, là chuyện tốt đối với hai nhà mà.”

      tuyệt đối để ý đến những thứ này.”

      Tần Hoài nhiều lần cự tuyệt như vậy, cuối cùng Sở Vận cũng ý thức được những thứ mà ta cho là quan trọng ra Tần Hoài căn bản là quan tâm. ta đoán sai tầm quan trọng của Tần Qua đối với Tần Hoài, cũng đánh giá cao vị thế quyền lợi và tiền bạc trong suy nghĩ của Tần Hoài.

      ta, quá nóng vội!

      “Em … Tần Hoài, hôm nay chúng ta đều quá xúc động. Em về trước đây, hôm khác chúng ta gặp.” Sở Vận hoang mang hoảng loạn cầm lấy túi xách.

      “Sở Vận …” Tần Hoài chỉ muốn mọi chuyện lần cho xong.

      “Bye !” Sở Vận để ý Tần Hoài còn muốn chuyện, in lên má nụ hôn rồi hốt hoảng chạy , cẩn thận đụng vào người khách ngồi trước quầy rượu.

      “Xin lỗi .” Sở Vận thuận miệng xin lỗi, cũng ngẩng đầu lên mà chạy ra ngoài.

      Thẩm Tây Minh bị đổ hết ly rượu vào người, thể tìm người gây chuyện cũng chỉ có thể tính sổ với bạn trai ta.

      “A, Tần nhị thiếu, lại gặp ở đây, là có duyên nha.” Thẩm Tây Minh qua bàn Tần Hoài.

      “Tổng Giám đốc Thẩm, xin lỗi . Tôi rót cho ly khác.” Tần Hoài cũng nhìn thấy Sở Vận đụng vào làm đổ ly rượu lên người Thẩm Tây Minh.

      “Có ly rượu thôi mà, sao đâu.” Thẩm Tây Minh nhìn thấy cảm xúc sa sút của Tần Hoài, nhíu mày “Hai người … cãi nhau?”

      Tần Hoài để ý đến Thẩm Tây Minh, chỉ lễ phép cười cười, sau đó ra hiệu cho nhân viên phục vụ đưa ly rượu khác cho Thẩm Tây Minh.

      “Cãi nhau việc chia tay?” Thẩm Tây Minh đoán tiếp.

      “Tổng Giám đốc Thẩm cũng buôn dưa lê sao?” Tần Hoài .

      “Chắc là do tôi quá nhàm chán? Người nhàm chán dễ nhiều chuyện buôn dưa lê.” Thẩm Tây Minh có cảm giác ngại ngùng chút nào, rất thẳng thắn thừa nhận mình là người nhiều chuyện “Với lại …Lần trước tôi gặp Sở đoán trước và khẳng định Sở thể gả vào nhà họ Tần các . Bây giờ tôi thấy hai người như vậy, có chút kích động cũng là bình thường.”

      Bị Thẩm Tây Minh biết chuyện, Tần Hoài cũng hơi xấu hổ, nhưng trong lòng cũng biết Thẩm Tây Minh phải là người thích loan tin đồn, với lại trong lòng buồn phiền, nên mượn rượu làm quen, hai người từ từ chuyện.

      “Vì sao lại có nhận định, tôi và Sở Vận có kết quả?” Tần Hoài hỏi.

      “Khi tôi quyết định mở chi nhánh ở Đế Đô, cũng làm cuộc điều tra các công ty gia tộc lớn ở đây.” Thẩm Tây Minh cười “Nhà họ Tần các xếp thứ nhất.”

      điều tra được điều gì?” Tần Hoài cũng cảm thấy hứng thú.

      điều tra được cái gì.” Thẩm Tây Minh lắc đầu. “Công ty Tần thị có nền móng vững chắc, vợ chồng chủ tịch Tần rất ân ái, có hai con trai, người tham gia quân đội, người theo nghiệp kinh doanh, em hòa thuận, hoàn toàn có chiến tranh gia tộc, em đấu đá lẫn nhau. Nếu phải Tần Đại thiếu trong người có bệnh có thể gia đình là gia đình hoàn hảo.”

      “Cám ơn quá khen.” Tần Hoài cũng chú ý, đáp lại.

      “Nhưng nhà họ Sở giống vậy. Vợ chính thức của Sở Hùng sinh được ba người con , Sở Hùng muốn có con trai nên ở bên ngoài con riêng cũng có đống. Ở hoàn cảnh đó lớn lên, Sở có thể phát huy tài năng làm giám đốc công ty con năng lực và dã tâm cũng có thể thấy được chút ít.”

      Tần Hoài cau mày, biết nhà họ Sở yên ổn, nhưng trước mặt , Sở Vận vẫn luôn thể người phụ nữ độc lập, tự chủ, ta thường với , tài sản của ba mẹ là của ba mẹ, ta muốn dựa vào chính năng lực của ta để dành được những thứ thuộc về chính mình.

      nay, Giám đốc bộ phận quản lý thị trường là con riêng của Sở Hùng, Sở Hùng rất coi trọng ta. Tương lai của Sở thị chắc vào tay ta, mà ta và Sở Vận lại hòa hợp lắm.”

      “Lần trước ở nhà hàng, tôi khéo nghe hai người chuyện, từ đó tôi có thể nghe hiểu được chút …” Thẩm Tây Minh cho Tần Hoài ánh mắt “ cũng hiểu mà.”

      “Những nhà giống như chúng tôi gọi là nhà có tiền, tiền tài và quyền lợi liền với trưởng thành của chúng tôi, ngấm vào xương cốt của chúng tôi. Cho nên tính toán và biểu của Sở cũng là hợp lý, chẳng qua là ta hơi nóng vội. Nếu ta nhẫn nhịn hơn, chờ đến khi hai người kết hôn …”

      “Vì sao lại với tôi những điều này?” Tần Hoài đột nhiên hỏi.

      “Vì tôi nhiều chuyện mà.” Thẩm Tây Minh cười, bưng ly rượu lên uống ngụm.

      “Bởi vì chị dâu của tôi.” Dường như Tần Hoài có thể khẳng định, nếu và Thẩm Tây Minh đâu có phải là thân quen gì mà ta lại nhiều với mình như vậy “Còn lần ở nhà hàng lúc trước, cũng là vì Sở Vận nhắc tới chị dâu.”

      “Đúng vậy. Tôi phủ nhận, lần trước ở nhà hàng đúng là bởi vì Ngô Đồng.” Thẩm Tây Minh thừa nhận “Tôi nghĩ đến tính tình của Ngô Đồng làm sao có thể đấu lại với Sở đó.”

      “Tôi biết và chị dâu tôi từng nhau, nhưng mà …”

      “Ấy … đừng lung tung, bây giờ tôi và Ngô Đồng chút xíu mập mờ nào cũng có.” Thẩm Tây Minh vội vàng phủ nhận.

      “Nhưng mà hành động của giống như lời .” Tần Hoài nghi ngờ .

      Sở là bạn thứ mấy của ?” Thẩm Tây Minh đột nhiên hỏi.

      Tần Hoài hơi sửng sốt, cũng trả lời.

      từng có tình , đơn giản, thuần túy, đẹp đẽ chưa. Bởi vì số tác nhân bên ngoài, cũng có thể là vì , tóm lại là số nguyên nhân mà hai người cuối cùng đến được với nhau. Nhưng những khi bất chợt nhớ đến ấy, vẫn nhịn được mà mỉm cười, hi vọng ấy sống hạnh phúc.” Thẩm Tây Minh hỏi.

      Tần Hoài dường như hiểu.

      tại, tác dụng của tôi là ngẫu nhiên trước mặt Tần Đại thiếu lay chút, để cho ấy nóng ruột chút mà thôi.” Thẩm Tây Minh cười.

      cẩn thận đừng đùa với lửa.” trai mình có bao nhiêu quan tâm chị dâu, Tần Hoài biết nhất.

      “Vẫn còn tốt. Mặc dù nghe nhiều lời đồn đại về Tần Đại thiếu, nhưng nhìn thấy người , tôi cảm thấy lời đồn quá khuếch đại rồi.”

      “Đó là tôi trước kia, khi mà chưa có chị dâu.”

      “Nếu như phải vì Ngô Đồng, tôi và trai của chưa chắc gặp nhau.”

      Duyên phận luôn luôn là điều kì diệu như vậy, Tần Hoài cười, cầm ly rượu cụng với Thẩm Tây Minh cái.

      “Xem như uống rượu mà quen thân, tôi cho lời khuyên. Sở thích hợp với , tranh thủ thời gian mà chia tay thôi.” Bởi vì tác dụng của rượu, Thẩm Tây Minh đỏ bừng cả mặt, lời có vài phần men say, biết là giả hay .

      ---

      Bên trong phòng làm việc của bác sĩ Lý Vân Cảnh, Tần Qua mới nhận ra rất lâu rồi chưa đến lại nơi này.

      “Tần Qua, lâu rồi thấy cậu đến đây.” Bác sĩ Lý Vân Cảnh ngồi đối diện Tần Qua, vừa cười vừa .

      “Vâng.” Tần Qua gật đầu.

      “Xem ra gần đây cậu hồi phục rất tốt.” Lý Vân Cảnh vui mừng gật đầu.

      “Hình như … Từ lần trước Ngô Đồng và Phi Phi suýt chút nữa xảy ra chuyện, tôi phát bệnh lần, sau đó lâu rồi, tôi … có cảm xúc nôn nóng bất an nữa.” Tần Qua .

      “Có thể là Phi Phi khỏi bệnh nên mang đến cho cậu an ủi.” Lý Vân Cảnh vui mừng “Tôi rất thích trạng thái bây giờ của cậu, tự nhiên, bình thản, trong mắt có hi vọng, cậu khôi phục rất tốt.”

      “Vậy chị có cảm thấy, sau này tôi cần đến nơi này của chị nữa ?”

      “Cậu muốn …” Lý Vân Cảnh đoán được Tần Qua muốn làm gì, trong mắt toát ra tia lo lắng “Tôi cũng dám cam đoan gì với cậu … sau khi đến đó, cậu có còn bị kích thích nữa hay ?”

      “Nhưng tôi muốn thử xem, ba năm trôi qua rồi, tôi nên thăm các cậu ấy.” Tần Qua “Nếu như tôi thuận lợi trở về, như vậy tôi nghĩ sau này tôi cần phải đến đây nữa. Trong thời gian qua, cám ơn chị rất nhiều.”

      ---

      Ngô Đồng cầm phần thưởng Tết của công ty, chuẩn bị tan tầm về nhà, kì nghỉ đông cũng bắt đầu từ hôm nay.

      “Hôm nay cậu đến biệt thự nhà họ Tần ăn cơm tất niên hả.” Lý Mẫn hỏi.

      “Cơm tất niên tất nhiên phải về nhà chính ăn rồi.” Ngô Đồng có chuẩn bị kĩ càng.

      “Vậy Tiểu Nguyên làm sao bây giờ? Nếu cậu Tiểu Nguyên đến nhà mình?”

      cần đâu, cám ơn cậu.” Ngô Đồng cười ngọt ngào “Mẹ chồng tớ mời Tiểu Nguyên đến ăn chung.”

      “Xem ra, quan hệ mẹ chồng nàng dâu của cậu cũng khá tốt đó chứ.”

      “Lúc đầu cũng có mâu thuẫn gì mà.” Ngô Đồng “Tiếp xúc nhiều rồi từ từ cũng quen thuộc hơn.”

      Đinh linh linh …

      Điện thoại bỗng nhiên vang lên, Ngô Đồng cầm điện thoại lên, nhíu mày, nhưng cuối cùng cũng bắt máy “Chú Hai ạ.”

      Lý Mẫn trừng mắt nhìn sang.

      “Đồng Đồng à, con nghỉ chưa?” Chú Hai thân thiết hỏi

      “Dạ, vừa nghỉ.”

      “A, là thế này, Tiểu Nguyên chắc cũng được nghỉ đông rồi hả?” Chú Hai do dự chút rồi “Ăn Tết năm nay chắc là con sang nhà họ Tần rồi, con Tiểu Nguyên sang nhà chú Hai ăn Tết .”

      “Dạ, được đâu. Tiểu Nguyên ăn Tết cùng con. Nhưng mà con vẫn cám ơn chú.”

      “Vậy hả, vậy tốt.” Chú Hai ấp úng.

      “Chú Hai, chú có chuyện gì cứ .” Ngô Đồng thấy chú Hai do dự, liền hỏi thẳng.

      “Là thế này, tối mai công ty chú mở tiệc cuối năm, nếu rảnh rỗi, con và Tần Qua đến dự chút nha, có hoạt động rút thưởng nữa đó.”

      Lý Mẫn ở bên nháy mắt liên tục ra hiệu cho Ngô Đồng được đồng ý.

      “Con biết rồi, có thời gian con .” Ngô Đồng cúp điện thoại.

      “Cậu đồng ý làm gì?” Lý Mẫn kích động “Ông ta chắc chắn là muốn cậu và Tần Đại thiếu đến tham dự để cho những người hợp tác với ông ta thấy ông ta có quan hệ với nhà họ Tần.”

      “Mình biết.”

      “Vậy mà cậu còn đồng ý.”

      “Chỉ là lộ mặt ra mà thôi, dù sao đúng là công ty chú Hai và Tần thị có quan hệ hợp tác.” Ngô Đồng nhịn được cười “Lần trước Tần Qua cũng , may mắn nhờ có chú Hai mình và ấy mới ở cùng chỗ, ấy còn muốn tự mình cám ơn chú Hai.”

      “Tần Đại thiếu là muốn tự mình báo thù cho cậu có.” Tần Đại thiếu là chuẩn men mà.

      “Cậu nghĩ cái gì đâu .” Ngô Đồng trợn mắt nhìn bạn thân có ý nghĩ kì quái, cầm điện thoại di động nhìn chút rồi “Tần Qua đến đón mình rồi, mình trước đây. Chúc cậu năm mới vui vẻ!”

      “Chúc mừng năm mới!”


      Tác giả có lời muốn :

      Thẩm Tây Minh: Chúng ta đều là chó độc thân.

      Tần Hoài: Thảm giống nhau.

      Thẩm Tây Minh: Tôi thảm hơn . Tôi bỏ người con mình thích . Còn bỏ được người phụ nữ đáng sợ, bữa rượu này trả .

      Tần Hoài: là chó độc thân lâu năm, tôi là chó mới độc thân, mời tôi .

      Thẩm Tây Minh: Có thể đừng vì bữa rượu bao nhiêu tiền mà lời tổn thương nhau như vậy chứ.

      ==
      Cuối tuần này mình có việc bận xa nên thể post truyện nha. Đến thứ 3 tuần sau mình mới về, post bù, tuần sau là hết truyện rồi nha. Mong mọi người thông cảm!
      Last edited: 8/11/18
      HienCitrine1412, Nun Kun, Parvarty37 others thích bài này.

    2. HHONGMINH

      HHONGMINH Well-Known Member

      Bài viết:
      835
      Được thích:
      793
      Đây là câu chia tay hả hê nhất truyện. Chúc ed thuận buồm xuôi gió nhé, hẹn gặp ed thứ 3 tuần sau.
      haimap2346 thích bài này.

    3. hthuqttn

      hthuqttn Well-Known Member

      Bài viết:
      374
      Được thích:
      359
      Ui nhanh vậy à, tuần sau là hết rồi :-(
      haimap2346 thích bài này.

    4. haimap2346

      haimap2346 Well-Known Member

      Bài viết:
      298
      Được thích:
      11,198
      Chương 65


      Cuối cùng Ngô Đồng vẫn cùng Tần Qua đến tham dự tiệc tất niên của công ty chú Hai. giống công ty của Ngô Đồng và Tần Qua, tất cả nhân viên cùng gặp mặt ăn cơm, chơi chút trò chơi nho rồi tán gẫu với nhau, công ty chú Hai mời rất nhiều khách mời là các công ty có quan hệ hợp tác làm ăn. Tiệc tất niên cũng là cơ hội để công ty đó lộ năng lực của mình và duy trì mối quan hệ với các đối tác quan trọng.

      Mặc dù ở Tần thị, Tần Qua hề giữ bất cứ chức vụ gì nhưng lại là con trai lớn của nhà họ Tần và là cổ đông lớn nhất của Tần thị nên ai dám xem thường .

      Ngô Đồng mặc bộ váy ôm dài ngang gối, kéo tay Tần Qua chào hỏi hết người này đến người khác, miệng luôn mỉm cười lễ phép ( cảm thấy cười cũng cứng cả hàm rồi).

      Tần Đại thiếu mặt lạnh hơn nhiều, người khác chào hỏi chỉ nhàn nhạt gật đầu rất khách khí.

      Ngô Chi Chi nhìn đám đông mà trung tâm là Ngô Đồng, ràng là tiệc tất niên của công ty nhà ta, vì cái gì mà người phụ nữ kia lại giành hết ánh sáng của ta.

      “Chị, chị đứng đây làm gì? Chúng ta qua chào chị Đồng Đồng tiếng .” Ngô Khải thấy bên Ngô Đồng vãn người, liền rủ chị mình qua chào hỏi.

      cái gì mà , muốn em tự .” Ngô Chi Chi cáu kỉnh.

      “Chị, chị làm sao vậy?” Ngô Khải nhíu mày.

      “Em nhìn em ấy đắc ý chưa kìa, còn phải là nhặt được người mà chị cần.”

      “Nếu chị cần chị còn tức giận như vậy là gì?”

      “Chị chỉ là nhìn quen thôi, em ấy đừng quá tự phụ. Ai mà biết chồng của em ấy bị bệnh, thời gian trước phát bệnh mà suýt chút nữa bóp cổ chết Nhậm của tập đoàn Nhậm thị sao?” Ngô Chi Chi càng càng quá đáng “ chừng, ở nhà Tần Đại thiếu cũng bóp cổ em ấy ít lần đâu.”

      “Ngô Chi Chi!” Ngô Khải tức giận gọi thẳng tên chị mình.

      “Em làm cái gì vậy, làm hết hồn à!”

      “Em biết chị ghen tức, chị ghen tức chị Đồng Đồng đoạt mất danh tiếng của chị, chị chịu được khi thấy chị ấy sống tốt hơn chị. Nhưng làm người thể độc ác như vậy, dù sao chị ấy cũng là em họ của chị, là người nhà của chúng ta.” Ngô Khải cả giận “Chị quên lúc trước vì sao chị ấy lại phải gả qua nhà họ Tần? Chị quên, nếu chị ấy đồng ý gả qua đó bây giờ có lẽ chúng ta nghèo đến mức mua nổi đôi giày dưới chân chị đâu.”

      “Em hung dữ gì mà hung dữ, nếu phải vì em ấy bất chợt xông vào làm gì đến lượt em ấy. Chị nghĩ là em ấy cố tình nghe ngóng, sau đó tới để quyến rũ Tần Đại thiếu.” Ngô Chi Chi cam lòng yếu thế quát lại.

      “Chị …” Ngô Khải nhìn xung quanh, phát có người bước lại đây, liền kéo Ngô Chi Chi đến nơi vắng vẻ tiếp tục chuyện “Chị đừng có quá đáng.”

      “Chị quá đáng, chị chỉ đúng .”

      đúng là Tần Đại thiếu người ta căn bản là thèm để ý đến chị, còn chị nghe tinh thần Tần Đại thiếu có vấn đề khóc lóc đến chết sống lại với ba mẹ chịu gả qua.”

      “Em …” Ngô Chi Chi bị Ngô Khải làm tức giận nên lời.

      “Chị, xem như chị thích chị Đồng Đồng nhưng ít nhất chị cũng phải nhớ kĩ cái này, công ty nhà chúng ta vẫn còn phải phụ thuộc vào Tần thị rất nhiều đó.” Ngô Khải chỉ về phía hội trường bữa tiệc “Chị nhìn , ngay cả ba mẹ thấy Tần Qua cũng phải tươi cười khách khí, em khuyên chị nếu gặp mặt chị Ngô Đồng ráng mà giữ thái độ .”

      “Em làm gì mà hung dữ vậy, chị chỉ oán thầm chút thôi.” Ngô Chi Chi cũng biết lợi hại trong đó, cho nên ta mới càng ghen ghét với Ngô Đồng.

      Lúc trước để Ngô Đồng liên hôn thương mại, ban đầu chắc chắn là ấy sống tốt, nhưng bây giờ sao? ấy chẳng những chữa khỏi bệnh cho Tiểu Nguyên, còn trở thành con dâu của nhà giàu danh giá, chiếm điều kiện thuận lợi của nhà mình biết bao nhiêu, vậy mà giờ ta còn phải nịnh bợ Ngô Đồng. Suy nghĩ như vậy, đầu Ngô Chi Chi chỉ muốn nổ tung.

      Ngô Khải muốn để ý đến chị mình, chán nản xoay người, điều chỉnh cảm xúc chút rồi quay trở lại bữa tiệc, đến tìm Ngô Đồng và Tần Qua.

      “Tiểu Khải.” Ngô Đồng đối với người em họ này ấn tượng vẫn rất tốt.

      “Chị, rể.” Ngô Khải lễ phép chào hỏi.

      nghe Ngô Đồng về em.” Từ khi vào bữa tiệc, lần đầu tiên Tần Qua mới nở nụ cười.

      “Cám ơn chị hôm nay đến tham dự.” Ngô Khải biết hôm nay Ngô Đồng đến tham gia bữa tiệc này cũng là nể mặt lắm rồi.

      “Nghe em vào công ty làm việc rồi?” Ngô Đồng hói.

      “Em làm Phó phòng quản lý thị trường, em muốn từ dưới từ từ học hỏi lên.” Ngô Khải .

      “Em khá lắm.” Ngô Đồng khen.

      Ngô Khải cười cười, rồi dưới ánh mắt vui của Tần Qua, tiến đến ôm Ngô Đồng cái, xúc động “Chị, nhìn chị hạnh phúc như vậy, em cũng yên tâm rồi.”

      “Cậu mau buông ra.” Tần Qua thấy cậu em họ ôm bà xã nhà mình mà buông ra ngay, lập tức tiến đến muốn kéo người ra.

      Ngô Khải buông Ngô Đồng ra, thấy Tần Đại thiếu lạnh lùng trừng mắt với mình, nghịch ngợm nhìn Ngô Đồng nháy mắt “Lúc này em yên tâm .”

      Ngô Đồng bật cười.

      thôi, thôi, chúng ta về nhà .” Tần Đại thiếu bất mãn thúc giục.

      chị về sớm vậy?” Ngô Khải ngạc nhiên.

      “Chị gửi Tiểu Nguyên trông Phi Phi nên muốn về sớm chút.” Ngô Đồng .

      “Gần đây em hơi bận nên chưa hẹn Tiểu Nguyên chơi được, qua mấy ngày nữa em gặp em ấy.” Ngô Khải .

      “Ừ. Vậy chị về trước đây.” Ngô Đồng vẫy vẫy tay.

      Tần Đại thiếu ôm bà xã, bỏ lại đám đông ồn ào náo nhiệt sau lưng, che chở Ngô Đồng ra cửa, nhận lấy áo khoác từ nhân viên phục vụ.

      Tần Qua cầm áo khoác giũ ra, rồi đem áo khoác mặc vào cho Ngô Đồng. Thấy bắp chân của vẫn còn lộ ra trong khí, đau lòng “Trời lạnh như vậy mà em còn mặc váy làm gì.”

      “Trong xe ngoài xe đều có điều hòa mà, em lạnh.” Ngô Đồng cười lắc đầu.

      Tần Đại thiếu lại ôm bà xã vào ngực, hai người lặng yên ra sảnh lớn, thang máy xuống bãi đỗ xe, rồi lái xe về nhà.

      Lúc hai người về đến nhà, Phi Phi và Tiểu Nguyên ngủ thiếp . Ngô Đồng giúp hai đứa bé lớn sửa lại chăn mền, tắt đèn, cùng Tần Qua trở về phòng mình.

      Bận bịu cả ngày nay, cuối cùng Tần Đại thiếu có thể chuyên tâm ôm bà xã nhà mình.

      “Bà xã, muốn đến nơi.” Tần Qua bỗng nhiên .

      đâu?”

      “Thành phố W.”

      “Vậy … Qua năm chúng ta .” Ngô Đồng nghĩ mấy ngày nữa là đến Tết, tất nhiên là phải qua Tết đâu .

      “Ngày mai chúng ta , Phi Phi cũng cùng, chúng ta máy bay đến, sau đó bắt xe buýt, ba ngày về đến nhà, lúc đó vừa vặn đến Tết.” Tần Qua sớm lên kế hoạch.

      “Sao gấp vậy ? Nơi đó rất quan trọng sao?”

      “Nghĩa trang liệt sĩ thành phố W, ba Phi Phi, đồng đội của đều ở đó.” Tần Qua dừng lại chút để giọng của mình quá run run “ muốn thăm bọn họ.”

      Ngô Đồng rời khỏi lồng ngực Tần Qua, nhìn ánh mắt tràn đầy ưu thương của , đau lòng nắm chặt bàn tay của Tần Qua, cẩn thận ấp trong bàn tay mình, cười ấm áp “Được, em với Phi Phi cùng .”

      Tần Qua chăm chú nhìn tay mình được bao bọc trong bàn tay của Ngô Đồng, cảm giác được luồng hơi ấm, bao bọc trái tim , mạnh mẽ mà kiên định, bảo vệ lấy .

      Sáng hôm sau, bỏ lại tiếng kêu la cằn nhằn ‘dùng xong rồi bỏ’ của Tiểu Nguyên, Ngô Đồng sửa soạn vài thứ đơn giản, rồi nhà ba người lái xe Jeep ra sân bay.

      Thành phố W gần biên giới Trung Quốc, cách Đế Đô bốn năm tiếng đồng hồ bay.

      Ngô Đồng đắp chăn cho Phi Phi ngủ say, quay đầu liếc người từ khi ngồi máy bay bắt đầu bất an, lời nào, Ngô Đồng cũng gì, chỉ cầm chặt bàn tay run rẩy của .

      “Bà xã.”

      “Dạ?”

      có gì.” Tần Qua lật bàn tay mềm mại của bà xã lại, nắm chặt trong tay, dường như điều đó có thể giúp bình tĩnh lại.

      Ba người đến thành phố W nghỉ ngơi đêm, sáng hôm sau chuẩn bị ít đồ cúng rồi ngồi chuyến xe buýt sớm nhất đến nghĩa trang liệt sĩ thành phố W.

      Vì điểm đỗ cuối của chuyến xe buýt ở thành phố W nhưng sát huyện G nên cũng có rất nhiều công nhân cũng ngồi chuyến xe này về nhà ăn Tết. Nên khi xe chuyển bánh, xe chật ních người.

      Từ lúc đến thành phố W, Tần Qua đặc biệt im lặng, ngay cả Phi Phi cũng cảm thấy ba mình có chuyện gì, đêm qua còn giọng hỏi Ngô Đồng “Ba làm sao thế?”

      Ngô Đồng chỉ xoa xoa đầu Phi Phi “Ba muốn gặp vài người đồng đội cho nên hơi căng thẳng.”

      Phi Phi a tiếng, gật đầu, lúc ngủ còn với Tần Qua “Ba ơi, gặp đồng đội cần căng thẳng, phải vui vẻ chứ ba.”

      Tần Qua nghe xong, hai mắt run lên suýt nữa rơi lệ.

      Xe chạy được hai giờ, Phi Phi nhìn phong cảnh ngoài cửa, bỗng nhiên ra “Mẹ, hình như con đến đây rồi.”

      Ngô Đồng giật mình, hơi lo lắng nhìn Tần Qua.

      Tần Qua cũng lo lắng hỏi “Vậy con còn nhớ gì ?”

      “Con nhớ .” Phi Phi lắc lắc đầu “Con chỉ cảm thấy đến đây rồi, ba, chúng ta đến đây rồi phải ?”

      “Đúng, chúng ta đến rồi.” Tần Qua gật đầu

      sao?” Vẻ mặt Phi Phi đầy tiếc nuối “Nhưng con nhớ .”

      sao hết, lần này nhớ kỹ là được.” Tần Qua cười .

      “Vâng!” Phi Phi nghiêm túc gật gật đầu, sau đó toàn thân dán lên cửa kính nhìn ra bên ngoài như muốn ghi lại phong cảnh đường vào đầu nhóc.

      “Kít … két ….”

      Bởi vì phanh gấp, tất cả mọi người trong xe theo quán tính xô về phía trước, khi ngồi thẳng lại bắt đầu nhao nhao hỏi tài xế vì sao lại phanh gấp như vậy.

      Chỉ chốc, cửa xe ô tô bị mở ra, năm – sáu người đàn ông to cao vạm vỡ lên xe, cả đám đông ồn ào nhốn nháo, trong nháy mắt phát có gì đó đúng, từng người yên tĩnh ngồi lại vị trí.

      “Có chuyện gì vậy kìa?” Ngô Đồng giọng hỏi.

      Tần Qua thấy trong tay mấy người cầm dao mã tấu, ánh mắt lóe lên, ra hiệu cho Ngô Đồng lên tiếng.

      Người đàn ông đầu trọc đầu, tay cầm mã tấu, vẻ mặt ôn hòa “Mọi người cần lo lắng, gần tới Tết rồi, tôi cũng muốn nhìn thấy máu đâu.”

      “Nhưng mà, các em chúng tôi bây giờ đói bụng rỗng ruột, có tiền ăn Tết nên muốn mọi người góp sức tí, hi vọng các vị mỗi người để lại cho chúng tôi ít tiền.”

      Tên đầu trọc xong câu đó, bốn người đàn ông mặt mày dữ tợn đứng phía sau giơ mã tấu lên làm tất cả hành khách xe la hét chói tai.

      “Ồn ào cái gì.” Tên đầu trọc gầm lên giận dữ, lấn át mọi thanh.

      “Chát.” tiếng vang lên, tên đầu trọc vung tay tát lên mặt thanh niên định lấy điện thoại báo tin, tên đầu trọc cầm mã tấu gác lên cổ đối phương “Mẹ mày, mày muốn chết phải ? Muốn báo cảnh sát? Cảnh sát gần nhất cũng cách đây 2 tiếng đồng hồ lận. Chờ bọn họ chạy đến đây, ông chém chết cha mày.”

      Nghe lời tên cầm đầu đầu trọc, vẻ mặt mọi người đều tuyệt vọng.

      “Tất cả thành chút hơn.”

      Mấy người đàn ông bắt đầu quơ dao, đến từng người lấy tiền. Mọi người chỉ có thể run rẩy móc tiền ra. số người thấy số tiền tích cóp cả năm trời mang về cho bố mẹ, vợ con nay còn tuyệt vọng mà khóc lên.

      “Khóc cái gì mà khóc. Hết tiền kiếm lại, cùng lắm Tết sang năm đây cướp của mày nữa.” Dường như rất hài lòng với kết quả kiếm được, tên đầu trọc ‘hào phóng’ .

      “Ha ha, tiền của mày đâu?” Cuối cùng đến Tần Qua.

      Từ lúc những tên cướp lên xe, Ngô Đồng ôm Phi Phi vào ngực cho bé chứng kiến những cảnh này.

      Tần Qua móc bóp đưa cho đối phương.

      Tên đầu trọc mở ra, thấy bên trong chỉ có mấy trăm đồng, vì thế buồn bực mắng “Mẹ nó, tất cả đều là thẻ.”

      Người đàn ông lại liếc Ngô Đồng, “Của đâu?”

      Ngô Đồng sợ ta tổn thương Phi Phi, liền ra “Của tôi ở trong túi xách.”

      Tên đầu trọc đưa tay định lấy túi xách của Ngô Đồng, liền bị Tần Qua đưa tay ngăn lại.

      “Tên nhóc này, mày muốn làm gì?” Tên đầu trọc giơ dao uy hiếp.

      Tần Qua nhìn ánh mắt tối tăm của đối phương, sợ hãi chút nào.

      Tên đầu trọc gặp ánh mắt Tần Qua như vậy hơi ngỡ ngàng, mắng “Đưa túi xách đây cho tao.”

      Tần Qua lúc này mới buông tay ra, từ túi xách lấy bóp tiền của Ngô Đồng đưa cho ta.

      Đáng tiếc là trong bóp của Ngô Đồng cũng có nhiều tiền, tên đầu trọc chửi đổng lên, rồi liếc nhìn thấy chiếc nhẫn kim cương tay Ngô Đồng “Đưa cái nhẫn kia cho tao.”

      Tần Qua bỗng nhiên ngẩng đầu, luồng sát khí bỗng nhiên bộc phát ra ngoài.

      “Thằng nhóc này, mày muốn làm gì? Mày định động tay động chân cái gì?” Tên đầu trọc vừa hô lên, bốn tên đàn em lập tức xông đến vung dao lên.

      “Đây, đây, tôi đưa cho các .” Ngô Đồng sợ Tần Qua có hành động gì chọc tức bọn cướp liền vừa kéo tay ra hiệu Tần Qua, vừa cởi nhẫn đưa cho bọn chúng.

      “Xem vợ mày biết điều, ông tha cho mày lần này.” Tên đầu trọc cầm nhẫn, thấy cướp được kha khá phất phất tay ra hiệu cho đàn em, chuẩn bị xuống xe.

      Tần Qua trơ mắt nhìn nhẫn cưới của bà xã bị cướp , trong mắt muốn phun lửa, nếu bà xã giữ tay xông lên ăn thua với bọn chúng.

      “Được rồi, rất cám ơn hợp tác của quý vị, mọi người về quê ăn Tết vui vẻ, chúc mừng năm mới nha.” Tên đầu trọc cười hề hề, xuống xe, ra hiệu cho đồng bọn chặn đầu xe tránh ra.

      Tài xế xe buýt bị dọa sợ hồn phi phách tán, thấy bọn cướp mở đường, lập tức nổ máy xe, hận thể bay thoát khỏi nơi này. Nhưng xe chỉ mới được mười mét bị Tần Qua ép buộc dừng xe lại.

      “Cậu muốn làm gì?” Tài xế muốn điên rồi.

      Tần Qua để ý đến ông ta, từ giá hành lý lấy sợi dây buộc đồ của hành khách nào đó, mở cửa xe, xuống dưới.

      “Cậu làm gì vậy, tôi đợi cậu đâu, tôi đó.” Tài xế xe buýt kêu lên.

      “Bác tài, bác tài, chờ chút .” Ngô Đồng vội vàng trấn an người lái xe.

      “Cậu ta là chồng hả, gọi ta về lại xe .”

      “Bác tài, chúng ta chờ ấy mấy phút thôi, ấy quay lại ngay ấy mà.”

      Tài xế đóng cửa xe, trong lòng vô cùng rối rắm, vừa sợ bọn cướp đuổi theo lại nỡ để Tần Qua lại mình. Cuối cùng ông ta quyết định nổ sẵn máy xe chờ mấy phút, nếu có gì ổn lập tức lái .

      Dưới ánh mắt của tất cả các hành khách xe buýt, Tần Qua chậm rãi về phía bọn cướp, nửa đường còn cởi áo khoác ném mặt đất.

      “Lại là mày, mày muốn gì? Còn ném áo như vậy, sao, định làm hùng hả?” Tên đầu trọc châm chọc .

      Tần Qua quay quay sợi dây thừng trong tay, vung lên như chiếc roi.

      Tên đầu trọc có chút e ngại, bọn chúng chỉ muốn tài sản của người khác mà muốn xảy ra án mạng, cho rằng Tần Qua chỉ muốn lấy lại nhẫn cưới của vợ, vì thế ‘hào phóng’ vứt cái nhẫn lại rơi dưới chân Tần Qua, rồi xua xua tay như đuổi ruồi “Được rồi, được rồi, tao trả lại nhẫn cho mày. Nhanh về , bọn tao cũng phải về ăn Tết đây.”

      Tần Qua ngồi xổm xuống, cẩn thận nhặt chiếc nhẫn lên, tỉ mỉ phủi bụi đất dính nhẫn rồi bỏ vào túi quần, lúc này mới ngẩng đầu lần nữa nhìn tên đầu trọc.

      “Mày còn , đừng có biết điều.” Tên đầu trọc vung mã tấu lên rồi quát.

      Mấy tên cướp còn lại thấy thái độ của Tần Qua như vậy cũng đều vung dao chạy đến, ánh mắt hung dữ trừng Tần Qua.

      Tần Qua cười khinh thường, hơi vung sợ dây thừng trong tay lên, pặc cái trúng vào đầu tên đầu trọc làm ta kêu rống lên.

      “Máu … chảy máu rồi!” Tên đầu trọc sờ lên đầu rồi nhìn bàn tay đầy máu, tức giận, chỉ vào Tần Qua hô lên “Chém nó cho tao!”

      Thực là rất lâu rồi Tần Qua chưa phấn khích như thế, vung sợi dây thừng lên, quyết đoán xông vào giữa năm tên, trận đấm đá, đánh cho mấy tên cướp nhảy dưới tránh, tìm ra phương hướng.

      Chưa đến năm phút sau, năm tên cướp nằm dưới đất kêu cha gọi mẹ, dao mã tấu rơi liểng xiểng đất.

      Ánh mắt Tần Đại thiếu lóe lên tia tiếc nuối, là đánh chưa tay, thở dài, dùng dây thừng buộc năm tên cướp lại chỗ.

      Lúc này cửa xe buýt mở ra, mọi người đồng loạt chạy xuống, vây quanh năm tên cướp lại là trận đấm đá, làm cho bọn chúng còn sức mà kêu la.

      Ngô Đồng nắm tay Phi Phi đứng ở bên ngoài, Tần Qua tới, móc chiếc nhẫn ra, cầm tay Ngô Đồng lên, cẩn thận đeo vào tay cho .

      “Cám ơn ông xã.” Ngô Đồng nhìn chiếc nhẫn, vừa cười vừa .

      “Ba ơi, ba đẹp trai quá à!” Nhìn thấy ba nhà mình đánh bại năm tên cướp, Phi Phi vô cùng ngưỡng mộ.

      “Lúc nãy em cản tài xế xe buýt cho ông ta chạy nên để ý Phi Phi, để con nhìn thấy rồi.”

      sao, con là con của bộ đội mà.” Tần Qua vỗ vỗ đầu Phi Phi.

      “Con là con trai của ba.” Trong mắt Phi Phi tràn đầy sùng bái.
      HienCitrine1412, Parvarty, A fang37 others thích bài này.

    5. HHONGMINH

      HHONGMINH Well-Known Member

      Bài viết:
      835
      Được thích:
      793
      Òa Tần đại thiếu, giỏi quá.:)

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :