1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Ăn chắc người đàn ông tốt - Mã Kỳ Đóa.(Full 10c Đã có eBook)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Tên gốc: Ăn chắc người đàn ông tốt.

      [​IMG]

      Tác giả: Mã Kỳ Đóa.

      Thể loại: đại, nữ theo đuổi nam.

      Converter: ngocquynh520.

      Editor: Linh.

      Truyện được edit mừng sinh nhật Sulli đáng dễ thương. Hôm nay như ngày hôm qua, hôm nay là ngày đặc biệt, là ngày mà thiên thần đáng có mặt thế giới cách đây 19 năm. Chúc em hay ăn chóng béo cho có đủ điện đủ nước. Luôn mỉm cười và may mắn nhé.


      Giới thiệu:

      Châm ngôn xưa rằng, “Có tiền phải dứt khoát kiếm, đừng đợi đến lúc có tiền lại chỉ biết thở dài!”

      chính là lấy lời của người xưa làm chuẩn mực,

      Từ khi ra ngoài xã hội liền chăm chỉ làm việc kiêm nhận công việc về nhà làm để kiếm thêm thu nhập,

      Tuy nhiên, ánh mắt của những người đàn ông theo đuổi đều bị mù, hiểu mỹ đức (đức tính tốt đẹp) cần kiệm chăm lo việc nhà của ,

      Nhưng từ trước đến nay luôn biết rất chính mình muốn cái gì, cho dù chỉ là kẻ lái chiếc xe vận tải rách.

      Nếu ánh mắt đầu tiên của chú ý đến , tất nhiên là phải hết sức nắm chắc lấy mùa xuân đến chậm này!

      có sở trường chuyện, lên được lời ?

      sao, tất cả mọi người đều là người đại, dùng bút cũng ok!

      giữ nghiêm lễ giáo, xấu hổ khi làm hành động thân mật với ?

      sao cả, vậy chủ động chút cũng sao!

      vẫn cảm thấy may mắn vì ai phát điểm tốt của trước , hai người mới có thể gần nhau,

      Cho dù đột nhiên tìm thấy , cũng vẫn là tràn đầy tin tưởng với ,

      Cũng nghĩ đến tới nhà tìm người, lại thấy mặc tây trang,

      Cùng ngồi lên chiếc xe cao cấp, còn dám lừa gạt rằng phải làm việc?
      Last edited by a moderator: 15/1/15

    2. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 1.1

      Editor: Linh.

      “Mẹ, bế!” Giọng nọn nớt của bé con, ngọt ngào làm nũng muốn người lớn bên cạnh bế, chỉ cần là người bình thường, có lẽ tuyệt đối nhẫn tâm cự tuyệt cầu của đứa đáng như vậy.

      Nhưng đây chỉ là đối với người bình thường.

      Mà bên trong những người bình thường này tuyệt đối bao gồm cả Nguyên Tiểu Thu. 。◕‿◕。

      Bởi vì cực kỳ chán ghét loại chuyện chính mình tự tìm phiền toái này.

      thể luôn thích được bế như vậy, trẻ con phải bộ nhiều, thân thể mới có thể khỏe mạnh, hiểu ?” Nguyên Tiểu Thu có lương tâm ra câu như vậy đẩy cầu của bé con, “Còn có, được gọi dì là mẹ, phải gọi là dì, phải mẹ, hiểu ?”

      hổ là con của người phụ nữ ngốc kia, ngay cả mẹ cũng đều tự tiện nhận loạn! Nguyên Tiểu Thu bất đắc dĩ nghĩ.

      “Biết!” bé con cái hiểu cái gật đầu.

      hay giả? Sao lần này nhanh như vậy hiểu rồi? Chẳng lẽ gien thông minh lanh lợi của ba nó đột nhiên áp chế gien của mẹ nó hay sao? Nguyên Tiểu Thu vẻ mặt hoài nghi nhìn bé con.

      “Mẹ, vậy chút nữa có thể bế ?” Khuôn mặt nho lộ vẻ chờ mong.

      biết mà, con bé quả nhiên nghe hiểu.

      Nguyên Tiểu Thu nhịn xuống xúc động muốn thở dài, tình nguyện bế lấy bé con, bên oán chính mình số khổ, bên tính khả năng ăn máng khác.

      Lại , ông chủ minh thần võ của cưới người phụ nữ mắt trắng kia làm vợ, tuy rằng bỏ bê việc của công ty, nhưng cũng nhanh chóng chuyển từ người cuồng công việc, thành người chồng người ba ba tốt đúng giờ về nhà ăn cơm.

      Đương nhiên, đây vốn cũng có quan hệ với , dù sao có tiền bạc là đại gia thôi! Chỉ cần công ty đổ, tiền thưởng thiếu, tiền lương phát đúng ngày, cơ bản thư kí nho cũng có oán hận gì.

      Nhưng là, đôi vợ chồng kia hàng năm đều tìm lí do ra nước ngoài hưởng kỉ niệm kết hôn N năm của bọn họ, lúc này thư kí nho kiêm bạn bà chủ, phải tự động tăng ca giúp ông chủ trông nom đứa , để tránh ảnh hưởng đến thế giới ngọt ngào của hai vợ chồng họ.

      Đây là chuyện có thiên lí cỡ nào chứ!

      Vợ chồng người ta ngọt ngào ân ái hưởng tuần trăng mật, – người số khổ phải tự động tăng ca trông nom đứa ?

      Sao có người nghĩ đến vẫn là hoàng hoa đại khuê nữ, cũng cần phải có tình tưới mát?

      Ngay cả đứa cũng ném cho trông, trời mới biết chuyện này khiến cho bao nhiêu hoa đào của đều bay mất!

      “Mẹ, con muốn ăn cơm.” bé con sau khi được bế lại thuận tiện đề xuất ra cầu mới.

      Nguyên Tiểu Thu có tức giận hay cảm thán lớn hơn chăng nữa, cũng phải ngoan ngoãn dọn dẹp mặt bàn rồi lấy ví tiền.

      Cho dù lại có lương tâm như thế nào chăng nữa cũng thể làm như nghe thấy cầu của con quỷ này, ai bảo mẹ nó là bạn của , ba nó là người lãnh đạo trực tiếp của chứ.

      là! Mỗi lần chỉ cần thấy con quỷ này tới, số lần thở dài của tăng theo cấp số nhân, nếu thở dài hơi ít chút hạnh phúc, vậy tiếp theo cũng chỉ có thể cùng thần xui xẻo gặp nhau thôi.

      bé con lấy được câu trả lời, bướng bỉnh kéo tóc , hi vọng có thể lấy được lực chú ý của .

      “Mẹ ~~ con muốn ăn cơm.”

      Nguyên Tiểu Thu liếc mắt nhìn con quỷ tay, lần thứ hai thở dài bất đắc dĩ.

      “Ài ~~ thôi! Ăn cơm! Ăn cơm! Tiểu tổ tông của tôi!”


      Sau khi lớn ra khỏi công ty, cực kỳ tự nhiên chuyển hướng về phía nhà hàng buffe ở cách công ty xa.

      Nghĩ đến buffe ngon miệng lại rẻ, khiến cho Nguyên Tiểu Thu lộ ra nụ cười khó có được, nhưng bé con được bế tay lại là vẻ mặt mất hứng.

      “Mẹ...”

      “Củng Hiểu Huyên, gọi dì.”

      “Mẹ...”

      “Gọi dì.” Nguyên Tiểu Thu tâm trạng vui vẻ, tại rất có kiên nhẫn từ từ sửa thói quen tùy tiện nhận mẹ của con quỷ này.

      Củng Hiểu Huyên chép miệng muốn khóc lại cố nén, bởi vì nó biết chiêu này áp dụng được lên người Nguyên Tiểu Thu, ngược lại còn có khả năng vì vậy mà bị bỏ ở nơi hoang vu bị sói hoang tha .

      “Dì... Con muốn ăn MacDonald.” Miệng ngọt ngào ra cầu.

      được.” trực tiếp phủ quyết.

      “Nhưng là...” Củng Hiểu Huyên vẫn cực lực muốn chống án.

      có nhưng là, ngoan ngoãn ăn cơm, ba con tuyệt đối đồng ý khi dì làm như vậy.”

      Ông chủ Củng trước khi ra nước ngoài đưa ra số tiền lớn làm chi phí ăn uống, mua quần áo cho con ta, cường điệu rằng toàn bộ cần giản lược, con bé muốn mua hay ăn cái gì tất cả đều tùy ý, chỉ cần con bé vui vẻ là được, chỉ có điều điều kiện là phải khỏe mạnh.

      Nhưng là ai? Nguyên Tiểu Thu đó! Bảo mang con quỷ ăn đồ ăn nhanh mà bữa mất hơn trăm nguyên, căn bản chính là trái với tôn chỉ tiết kiệm tiền của .

      chỉ hôm nay con bé muốn ăn MacDonald là phù hợp với điều kiện ba nó đưa ra, riêng con quỷ này mỗi lần ăn cơm đều phải chọn ba nhặt bốn, còn khó hơn cả hầu hạ Hoàng thái hậu, khiến cho dứt khoát chuyên chế đến cùng, trực tiếp cùng tiểu quỷ lập quy củ ước pháp tam chương.

      Muốn ăn MacDonald bên ngoài gì đó? Trừ phi con bé mua đồ ăn về nhà nấu, nếu nó chỉ có thể ngoan ngoãn ăn thức ăn mua, cho phép có bất luận dị nghị nào.

      Cho nên mặc cho con quỷ này chống án vài lần đều có hiệu quả, chỉ cần đến công ty làm, đồ ăn Trung Quốc trừ nhà hàng buffe vừa rẻ vừa ngon ra, con quỷ muốn ăn những thứ khác? Chỉ có bốn chữ - có cửa đâu!

      có lỗi! cũng phải là mẹ chính quy, nếu có bất luận cầu nào khác, chỉ có thể chờ đôi ba mẹ kia trở lại rồi .

      Lại lần nữa chống án có hiệu quả, dù Củng Hiểu Huyên là đứa ngốc cũng hiểu tính tình của Nguyên Tiểu Thu, dám lại khiêu chiến nhẫn nại của , để cho bế vào nhà hàng buffe có đống rau dưa chán ghét, sau đó ngoan ngoãn ngồi xuống. ❄

      Ngồi ghế dựa, Củng Hiểu Huyên hiếu động tò mò nhìn bốn phía xung quanh, đột nhiên phát chú cả người bẩn thỉu dơ dáy ngồi trong góc khuất của nhà hàng, khiến cho nhịn được lại nhìn thêm vài lần.

      Chú kia cả người đều rất bẩn, giống các chú mặc tây trang, đáng thương! Củng Hiểu Huyên cảm thấy lòng đồng tình dồi dào của mình đều bị chú đáng thương kia kích thích ra ngoài.

      Qua lúc lâu sau Nguyên Tiểu Thu chọn đồ ăn xong trở lại, thấy tầm mắt của con quỷ nhìn về phía trong góc, cũng thuận theo phương hướng của con bé nhìn qua.

      Chỉ là người đàn ông ra từ công trường, con quỷ này cũng phải nhìn lâu như vậy?

      Chẳng lẽ con quỷ này còn bé biết thưởng thức sắc đẹp của đàn ông rồi sao? Ông trời ơi! Bây giờ trẻ cũng trưởng thành sớm quá đấy chứ!

      “Mẹ...” Nhìn xong, hoàn toàn quên xưng hô trước khi vào cửa rất dễ dàng mới sửa được, kéo áo của Nguyên Tiểu Thu, giọng cầu, “Chúng ta qua cùng chú kia ăn cơm có được hay ?”

      cái lên trán con bé, tức giận : “Quỷ , nếu muốn quyến rũ đàn ông, chờ sau khi con đủ mười tám tuổi rồi hãy trở lại, mà mở mắt to ra nhìn cho , chú kia đều làm được ba của con rồi!”

      Huống chi các cũng tìm được vị trí tốt, làm chi lại còn đặc biệt chuyển đến góc kia, cùng người đàn ông quen biết ăn cơm.

      Mặc dù Củng Hiểu Huyên nghe hiểu lời của Nguyên Tiểu Thu, nhưng ý cự tuyệt lại rất ràng, khuôn mặt nhắn lộ ra biểu tình đáng , làm nũng : “Chú kia có người cùng ăn cơm, đáng thương mà! Chúng ta qua cùng chú ấy ăn cơm, có được hay !”

      Thấy người ta đáng thương liền muốn cùng ăn cơm? Vậy có muốn thuận tiện cùng ngủ hay ? vẫn là vẻ mặt muốn.

      mà!” Củng Hiểu Huyên ra sức túm lấy áo của , vẻ mặt cố chấp.

      “Chuyển qua bên kia con ngoan ngoãn ăn cơm nháo dì sao?” Nguyên Tiểu Thu đề xuất hiều kiện.

      “Dạ! Con ngoan ngoãn!”

      Mặc dù nửa tin nửa ngờ con bé, nhưng cuối cùng vẫn là nhịn được vẻ mặt cầu xin của con bé, ngoan ngoãn bê đồ ăn về phía người đàn ông.

      Vừa vừa nghĩ, người kia tốt nhất phải là kẻ khiến người chán ghét, bằng nhất định cho quỷ kia biết tay.

      Chờ kịp tốc độ như ốc sên của Nguyên Tiểu Thu, Củng Hiểu Huyên chạy nhanh như làn khói về phía trong góc, tay sợ bẩn kéo ống quần của người đàn ông, ra câu khiến Nguyên Tiểu Thu muốn cầm dao tự chém chính mình.

      “Chú, vì sao chú lại bẩn bẩn? Chú thích tắm rửa giống mẹ ạ? Hay là có tiền tắm rửa?”

      Người đàn ông bị kéo ống quần nghe thấy lời đồng ngôn vô kị* làm nhục người, khó hiểu từ khay thức ăn ngẩng đầu lên, từ từ nhìn bé con kéo ống quần mình, sau đó thuận theo phương hướng của thấy người phụ nữ thẳng về phía bàn ăn của mình.

      (*) Đồng ngôn vô kị: Lời của trẻ con cố kị.

      Nguyên Tiểu Thu vẻ mặt xấu hổ, nhất thời dừng bước, biết có lên tiếp tục tiến lên hay , trong lòng khóc thét từng trận. ❂

      Ông trời ơi! Chẳng lẽ đây là trừng phạt vì mang quỷ ăn MacDonal sao?

      Cho dù cực độ muốn tiến lên, nhưng bởi vì quỷ tự động ngồi ở bên cạnh người đàn ông, nên vẫn gắng gượng qua, chỉ là thủy chung dám ngẩng mặt lên, yên lặng dặt thức ăn lên bàn, sau đó kéo quỷ về bên cạnh rồi ăn cơm.

      Con bé ngu ngốc! ra loại lời ngu xuẩn não này, nếu người ta là người khó tính làm sao bây giờ? Lại vẫn thân thiết muốn ngồi cạnh ta như thế, là muốn chết có phải hay !

      Nguyên Tiểu Thu cúi đầu lảm nhảm, dám ngẩng đầu lên.

      Dù sao quỷ vừa mới phát biểu câu kinh sợ, trừ khiến dám ngẩng mặt lên đối mặt với chỉ trỏ của các khách hàng khác, lại càng muốn đối mặt với ‘người bị hại’ ngồi ở đối diện mình kia.

      có khí phách cũng được, chưa thấy biểu tình của người ta nghĩ đến người ta xấu xa như muốn chém dao, nhưng cần nhìn cũng biết ánh mắt ta vẫn đảo quanh , như là cân nhắc gì đó, khiến cho người ta cảm thấy da đầu run lên.

      cũng cần ngẩng đầu lên xem, cũng biết ta nghĩ cái gì.

      Nhất định là nghĩ bà mẹ này có biết trông con hay thôi! Để cho đứa bé ra ngoài chạy loạn còn chưa tính, lại còn ra lời thiếu lễ phép như vậy.

      Càng tệ hơn chính là ta nhất định cho rằng người phụ nữ này thích sạch , thích tắm rửa, còn để cho con ra ngoài.

      Cho dù đứa bé phải sinh ra, thói quen xấu kia cũng phải của , nhưng căn cứ thân phận người giám hộ tạm thời, Nguyên Tiểu Thu ngẫm lại chính mình vẫn là có biện pháp thoát khỏi trách nhiệm, sau khi vượt qua vùng vẫy trong lòng, rốt cuộc có dũng khí giải thích.

      “Thực xin lỗi! Vừa rồi con bé lời thiếu lễ phép, tôi thay con bé xin lỗi.” Như vậy là đầy đủ thành ý rồi đúng ?

      sao! Tôi cực kì bẩn là .” Người đàn ông dường như để bụng, lần nữa cầm lấy chiếc đũa giải quyết cơm trưa.

      Lời đồng ngôn vô kị của trẻ con để ở trong lòng, chỉ là chưa từng thấy qua đưa trẻ nào chuyện thực tế như vậy mà thôi.

      Chỉ có điều khoan dung trả lời, lại khiến cho Nguyên Tiểu Thu càng thêm áy náy và tự trách, càng thêm sốt ruột muốn biểu mình thành tâm xin lỗi.

      xin lỗi! rất xin lỗi! Đều là chúng tôi dạy tốt để cho con bé ra lời thiếu lễ phép như vậy!” Nếu có thể, còn muốn kéo quỷ bận kén ăn bên cạnh cùng quỳ xuống xin lỗi.

      là! Ông chủ Củng vì sao lại buông thả cho người phụ nữ ngu ngốc kia dạy đứa bé như vậy? Chẳng lẽ ấy biết người ngu ngốc phải là lỗi, nhưng là ra ngoài hại người, cho mọi người biết chính mình ngu ngốc, chính là sai lầm to lớn sao?

      sao!”

      ! Nhất định phải để cho tôi xin lỗi mới được!”

      Người đàn ông nhìn , dường như suy nghĩ nên kết thúc lời khách sáo này như thế nào, cuối cùng vẫn là lắc đầu ăn cơm của mình, định lại tiếp tục thảo luận cái đề tài này.

      Đợi lâu thấy đáp lại, Nguyên Tiểu Thu tò mò ngẩng đầu lên, lần ngẩng đầu này, rốt cục thấy mặt người đàn ông, lập tức, trong lòng căng thẳng, trái tim lâu rồi chưa đập thình thịch lặng lẽ đập rộn lên, gương mặt ngăm đen cứ như vậy trực tiếp đụng vào đáy lòng .

      Nhận thấy tầm mắt của , Sài Ngạn Quân lần nữa ngẩng đầu lên nhìn bà mẹ trẻ, trong ánh mắt trầm ổn mang theo chút nghi hoặc.

      Tốt… Người đàn ông tốt! ở trong lòng tán thưởng.

      Từ trước đến bây giờ gặp qua rất nhiều đàn ông, diện mạo có thể coi là tuấn đẹp trai trăm cũng có mười, nhất là ông chủ đương nhiệm, trừ bỏ bộ dáng ưu tú, sức quyến rũ lại càng có biện pháp ngăn cản, nhưng là nhìn lâu lại cảm thấy mất cảm giác, nhưng là người đàn ông này mang cho cảm giác rất khác…

      Lông mày dậm màu đen hơi nhíu lại, đường cong cương nghị biểu rằng tính cách người này ngay thẳng, con ngươi đen sáng ngời thâm thúy, môi mỏng khêu gợi khiến người ta muốn xông lên giày xéo phen.

      A – là cực phẩm trong cực phẩm! Nguyên Tiểu Thu ngây ngô cười ngừng.

      ơi… ?” Sài Ngạn Quân nhàn nhàn mở miệng, thử làm cho người phụ nữ rơi vào suy nghĩ phục hồi lại tinh thần, “Em làm đổ nước canh vào váy của , thấy nóng sao?”

      Nóng? Nguyên Tiểu Thu vội vàng cúi đầu. rất dễ dàng mới hạ quyết tâm mua bộ váy công sở hơn trăm nguyên, quả nhiên là bị cả chén canh nóng đặc đổ vào.

      “A— vội vàng từ chỗ ngồi nhảy lên, khẩn cấp lục túi xách tìm khăn giấy lau vết bẩn, nhưng là càng bối rối lại càng tìm thấy túi giấy.

      Đột nhiên, bàn tay to thô ráp đưa chiếc khăn tay màu lam được gấp vuông vức đến trước mặt , Sài Ngạn Quân nhìn , bình tĩnh mở miệng, “Nếu ngại , trước hãy dùng cái này!”

      “Cám ơn! Cám ơn!” Nguyên Tiểu Thu vừa thẹn thùng vừa lúng túng nhận lấy khăn tay, sắc đỏ từ mặt lan đến sau tai. làm cái gì đây? Rất dễ dàng mới gặp người đàn ông vừa mắt, nhưng lại liên tiếp luống cuống trước mặt .

      Chẳng lẽ bị lời quạ đen vừa rồi đánh trúng, than thở mất hạnh phúc của mình hay sao?

      sao!” Sài Ngạn Quân nhìn bộ dáng bối rối của , khóe miệng nhịn được cong lên.

      Mà Nguyên Tiểu Thu nhìn thấy nụ cười mơ hồ môi , lại hiểu nhầm, nên càng thêm khốn quẫn muốn cào tường.

      Rất dễ dàng mới lau sạch vết bẩn váy, ngay lúc vừa mới nhàng thở ra đồng thời, Củng Hiểu Huyên lại làm động tác đẹp mắt – làm đổ đồ uống của , lại còn trực tiếp vẩy lên người !

      Nhìn nước hồng trà dính lên áo làm việc màu trắng gạo của , lan thành từng vòng vết bẩn, mặt xuất ba vạch đen, còn bắt đầu hoài nghi có phải hôm nay nên ra khỏi cửa hay , bằng sao tất cả chuyện xui xẻo đều chen chúc nhau xảy ra vào lúc này?

      “Củng, Hiểu, Huyên.” Nguyên Tiểu Thu nghiến răng nghiến lợi gọi tên quỷ còn biết chính mình phạm vào sai lầm lớn.

      biết đại nạn sắp xảy ra, Cũng Hiểu Huyên vẫn cười đến thích ý, nhìn vết bẩn người Sài Ngạn Quân cười ha ha ngừng.

      đột nhiên đứng lên, khiến cho Nguyên Tiểu Thu rất tức giận giật mình, cho rằng muốn đánh quỷ còn chưa biết thói đời hiểm ác kia.

      “Em , thể như vậy nhé! Mẹ em tức giận rồi kìa.” Sài Ngạn Quân vỗ vỗ đầu con bé, khuôn mặt nghiêm túc khó có được chút dịu dàng. Thấy bé con sững sờ gật đầu, mới đứng thẳng dậy, đối Nguyên Tiểu Thu còn chưa tình huống , “Em phải cố ý, cần quá để ý.”

      “Nhưng là…” vội vàng bước lên phía trước bước, “Quần áo của bị bẩn rồi.”

      sao! Quần áo bẩn giặt là được rồi.” để bụng .

      ! Xin hãy cho tôi biết số di động của , tên, địa chỉ, tôi nhất định mua bộ mới đền cho .” đùa, cứ như vậy để cho , vậy phải tới đâu tìm người đàn ông làm có cảm giác đây.

      Có cần thiết phải phiền toái như vậy sao? có phải quá quan trọng hóa vấn đề rồi ? Sài Ngạn Quân khó hiểu nhìn .

      cần phiền toái vậy đâu.”

      chút cũng phiền toái!” Nguyên Tiểu Thu nở nụ cười công thức , xòe bàn tay ra, “Xin hãy để lại phương thức liên lạc!”

      Ha ha! Khó được ở nhà hàng buffe này phát ra mùa xuân đến muộn của mình, sao có thể cứ như vậy thả chứ!
      Snow thích bài này.

    3. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 1.2

      Editor: Linh.

      Trong công trường, công nhân cố gắng làm việc, thanh máy móc chạy ầm ầm bên tai dứt, nhưng những ngoại lực ồn ào này chút cũng ảnh hưởng đến Sài Ngạn Quân buồn ngủ.

      nghĩ tại đối mặt với quấy nhiễu chưa từng gặp phải, mà nguyên nhân chính là đến từ bữa cơm trưa ngày hôm qua, khi biết đôi mẹ con trẻ tuổi đó.

      Vừa nghĩ đến tình huống ngày hôm qua, vác lên bao xi măng hề nặng đối với mình, nhịn được lộ ra vẻ mặt đau khổ.

      Cho tới bây giờ cũng chưa từng gặp qua phụ nữ như vậy… Nhiệt tình muốn bù lại sai lầm của mình.

      Cho dù rất nghiêm túc cần bồi thường, nhưng vẫn khăng khăng giữ ý kiến của mình ngăn lại, hơn nữa biết lấy giấy bút từ đâu ra muốn viết lại phương thức liên lạc, cảm giác giống như nhân viên đẩy mạnh tiêu thụ, thái độ cường ngạnh cho người khác có biện pháp cự tuyệt.

      ràng ngày hôm qua ngồi trong góc khuất của nhà hàng buffe, hai người nữ lớn ngăn , khiến có đường thối lui, chỉ có thể ngoan ngoãn viết xuống phương thức liên lạc và địa chỉ công trường, còn hẹn buổi trưa hôm nay cùng nhau ăn cơm.

      Ai~…nghĩ đến lát nữa lại muốn nhìn thấy đôi mẹ con kia, đầu của bắt đầu đau.

      Sài Ngạn Quân khó có vẻ mặt khổ não các công nhân khác đều xem ở trong mắt, nhưng lại ai dám tiến lên hỏi đốc công, chỉ dám bí mật thảo luận ở phía dưới.

      “Đốc công sao vậy? Ngày hôm qua sau khi ăn cơm xong trở về, liền vẫn là lạ!”

      phải là gặp phải chuyện gì phiền toái đấy chứ?”

      “Xin nhờ, chỉ ăn bữa cơm, làm sao có thể gặp phải chuyện gì phiền toái đây! Theo tôi, đây là gặp được nào đó thôi!” công nhân tuổi lớn nhất, dựa vào kinh nghiệm mười năm của mình lớn mật bình luận.

      Người công nhân vừa xong, đám công nhân lại càng cao hứng thảo luận chuyện tình cảm của đốc công, mãi đến khi tiếng chuông báo đến giờ ăn cơm vang lên, mới sôi nổi đến văn phòng tạm thời nhận cơm hộp chuẩn bị ăn cơm trưa.

      Cẩn thận cầm kết thúc công việc trong tay, Sài Ngạn Quân vào văn phòng nhận cơm hộp, mà là nhanh chậm ra ngoài công trường, chờ đôi mẹ con làm cho khổ não cả buổi sáng.

      Còn chưa ra khỏi công trường, từ xa nhìn thấy hai bóng dáng lớn , xách theo hộp tiện lợi to chờ ở bên ngoài.

      Bỗng nhiên cơn gió thổi tới, cái mũ đầu bé con gần như chuẩn bị bay, người phụ nữ ở bên cạnh lập tức đội mũ về đầu bé, sau đó ngồi xổm xuống cẩn thận cột chặt dây mũ.

      màn kia khiến Sài Ngạn Quân dừng bước, đôi má hơi phiếm hồng, đồng thời trong lòng dâng lên rung động nên có.

      màn kia, hai người đó giống như là vợ và con

      Dừng lại! Sài Ngạn Quân mi là cầm thú sao? Kia chính là vợ và con của người khác! Cái loại ý nghĩ linh tinh trong lòng mi căn bản là ngay cả nghĩ cũng nên nghĩ! lắc đầu, trong lòng cũng tức giận tự mắng chính mình.

      Hít hơi sâu, xua tạp niệm nên có trong đầu, Sài Ngạn Quân lần nữa mở chân về phía hai người kia.

      Trước cám ơn các có ý tốt đặc biệt mang quần áo đến, sau đó lại cho thấy mình còn việc phải làm có biện pháp làm bạn với các , từ đó về sau, bọn họ trở lại quỹ đạo sinh hoạt vốn có, cũng lại có suy nghĩ nên có.

      sai! Sau hôm nay, bọn họ cũng còn quan hệ gì nữa! tự nhắc nhở mình như vậy.

      Chỉ có điều… thuận lợi như vậy sao?


      Cùng quỷ đứng ở bên ngoài công trường, ra trong lòng Nguyên Tiểu Thu vô cùng yên, thậm chí hai tay còn ra mồ hôi.

      , nếu phải cực kì khẳng định chính mình quả là mối tình đầu, cho rằng hành động ngày hôm qua của mình kỳ là đảo ngược của nữ hoa si thành tính làm ra.

      Bức đàn ông đến góc tường, sau đó muốn người ta giao ra phương thức liên lạc, lại còn buộc người ta hẹn hôm nay cùng nhau ăn cơm, cho tới bây giờ vẫn chưa tin rằng, ngày hôm qua làm ra hành động lớn mật như vậy.

      Mặc dù cảm thấy thể tin, nhưng cũng hối hận về hành động ngày hôm qua, bởi vì tin tưởng, ba ngày sau hai mươi lăm năm thiếu tình tưới mát. người đàn ông tên Sài Ngạn Quân này, tuyệt đối là món quà tốt nhất mà thượng đế an cho .

      Từ trước đến nay tiền như mạng, chỉ biết vững vàng đỡ lấy món quà từ trời rơi xuống, nào có đạo lý làm như thấy.

      Nếu là người phụ nữ thông minh, phải giữ chặt lấy người ông chất lượng tốt, giết ngay lập tức, đây mới là hành động mà Nguyên Tiểu Thu nên có.

      Chẳng qua theo đuổi đàn ông là theo đuổi đàn ông. Mặc dù trong tay dắt quỷ làm trở thành trò cười cho thiên hạ ngày hôm qua, nhưng cũng thể để mặc nó tự sinh tự diệt, cho nên đành phải mang theo bóng đèn này thôi!

      Chỉ có điều quỷ này cũng coi như là thần tình của . Dù sao nếu có nó, căn bản là có khả năng chú ý tới .

      Vừa mới nghĩ đến quỷ đó, nó liền lập tức xảy ra vấn đề, chỉ thấy con bé đột nhiên nắm chặt âu phục màu trắng, vẻ mặt lã chã chực khóc , “Mẹ… Con muốn tiểu!”

      Cái gì? Nó muốn tiểu? Ở nơi trước có thôn, sau có cửa hàng này, muốn đâu tìm nhà vệ sinh cho nó tiểu chứ?

      thể nhịn chút sao?” Nguyên Tiểu Thu thử cùng con bé thương lượng.

      được.” Củng Hiểu Huyên lập tức phủ quyết.

      “Vậy sao… làm sao bây giờ?” Aiz ôi! Dù sao cũng thể bảo con bé kéo váy giải quyết ngay ở đây chứ!

      lớn giằng co, vẻ mặt như sắp khóc đến nơi, mà Sài Ngạn Quân vừa đến, nhìn thấy chính là cảnh tượng kỳ quái như vậy.

      “Làm sao vậy?” hỏi, trong lòng tự hỏi sao đôi mẹ con này sao lại luôn xảy ra vấn đề.

      “Con bé muốn toilet đó!”

      “Người ta muốn tiểu á!”

      lớn đồng thời mở miệng, mang theo chút nghẹn ngào, hai người cùng lúc quay lại nhìn , chỉ còn thiếu là chưa khóc ngã vào người .

      Hóa ra là muốn WC, gần đây quả có cửa hàng có thể cho các mượn toilet, cho dù muốn đến công viên gần đây cũng phải mất mười phút, khó trách hai người này có vẻ mặt khóc tang.

      Hiểu biết tình hình, Sài Ngạn Quân trước trấn an bé váy sắp bị kéo xuống, “Chú trước mang cháu đến WC di động tiểu nhé.”

      Bế bé lên, quên vẫn còn người lớn cũng sắp khóc, đồng thơi đưa tay về phía , “ cũng cùng thôi! bé vẫn là cần chăm sóc.” Dù sao cũng là đàn ông, tốt khi chăm sóc toilet.

      “A! Tôi lập tức đến.” Nguyên Tiểu Thu nở nụ cười tươi, tự giác đặt tay mình vào bàn tay chìa ra của .


      Giây phút lòng bàn tay hai người chạm vào nhau, cùng cảm thấy dòng điện chạy qua, làm nóng trái tim của hai người.

      ngẩng đầu nhìn , mừng thầm khi phát dùng ánh mắt chịu rung động nhìn lại , dường như cũng cảm nhận được dòng điện kỳ dị vừa rồi giống .

      Hì hì! Đây là đại biểu cùng có cảm giác với nhau ư!

      Xem ra theo đuổi chồng có hi vọng. Hô hô~

      Đồng dạng cảm nhận được cảm giác khác thường kia, nhưng Sài Ngạn Quân có cảm giác vui sướng như Nguyên Tiểu Thu, dù sao ở trong mắt , là vợ của người đàn ông khác, là người mẹ trẻ tuổi mang theo con đáng .

      từ trước đến nay đều giữ khoảng cách với phái nữ, vậy mà lại có rung động nên có với người phụ nữ có chồng, rung động trái lễ giáo như vậy, bảo sao có thể vui vẻ được đây?

      Mặc dù gần ba mươi, cũng phải là chưa từng quen bạn , nhưng, lại vẫn là lần đầu tiên có cảm giác đặc biệt với người khác phái ngoài người thân như vậy.

      Chỉ tiếc... Bọn họ gặp nhau quá muộn, là của người khác...

      Ánh mắt phức tạp nhìn lớn , trong lòng có chút tiếc nuối cùng tiếc hận.

      Chính là hối hận, nếu còn chút lý trí, nên tự động vứt bỏ cảm xúc đó, hơn nữa còn phải ngăn chặn bất luận thời gian ở chung nào, chứ phải phóng túng chính mình chìm trong đó, nhưng lí trí lại vẫn vùng vẫy.

      Đây phải là quyết định trước khi nhìn thấy các sao? Sao vừa mới nhìn thấy ánh mắt gặp nạn của hai người này, liền quên tất cả chứ?

      “Chờ con bé vệ sinh xong, chúng ta đến công viên gần đây ăn cơm được ? Tôi chuẩn bị ít cơm nắm cùng món ăn, chúng ta có thể làm như ăn cơm dã ngoại.”

      giây trước Sài Ngạn Quân còn nghĩ nhất định phải có quyết định, nhưng khi nghe thấy lời mời đưa ra, nhìn nụ cười như hoa của , lại vẫn ngây ngốc đáp ứng.

      Biết nên, nhưng lại vẫn lần nữa sa đọa vào quên quyết tâm lúc trước, chẳng lẽ lễ giáo kiên trì cả đời bị hủy ở đây sao?

      ... thể nào!

    4. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 2.1

      Editor: Linh.

      Công viên gần công trường, tuy là công viên, nhưng là trừ mấy cây to, miếng đất nho và mấy dụng cụ trò chơi cho mấy đứa chơi còn gì nữa. Nên khi ba người bọn họ xách theo hộp cơm tiện lợi to đến đây, căn bản là người cũng có, ghế dài dưới tàng cây đương nhiên cũng để cho bọn họ chiếm đóng rồi.

      Mở ra từng tầng của hộp cơm tiện lợi, bên trong có màu hồng, màu xanh, còn còn cơm nắm nhiều màu sắc gói trong rong biển màu đen, làm cho người ta vừa nhìn muốn động đũa lập tức cho vào miệng để thưởng thức.

      Lấy miếng cái cơm nắm đặt ở tay , Nguyên Tiểu Thu lập tức làm theo ý muốn của quỷ , chia cơm nắm ra thành từng miếng , để cho nó dễ dàng nhai nuốt.

      Xác định trong nửa tiếng nữa tiểu quỷ chắc cũng làm ra chuyện “trà dư tửu hậu” nào nữa, bắt đầu câu được câu tán gẫu với .

      “Cảm thấy cơm nắm thế nào? Tôi làm theo khẩu vị của con bé, sợ ăn quen.”

      , rất ngon.” cực kỳ thành khẩn .

      người đàn ông độc thân, bình thường trừ bỏ đồ ăn nhanh vẫn là đồ ăn nhanh, rất ít được ăn cơm nhà khỏe mạnh như vậy, ăn vào chẳng những đặc biệt ngon, cũng cảm thấy đặc biệt ấm áp.

      vậy chăng?” Nghe được như vậy, thoải mái cười.

      Ha ha~ muốn bắt được đàn ông trước tiên phải bắt được dạ dày của họ, chiêu này quả nhiên rất hiệu quả! Cho dù tại chỉ là biểu lộ mặt, nhưng nhu hòa hơn ngày hôm qua nhiều.

      “Mẹ, vẫn muốn!” Giải quyết xong cái cơm nắm, Củng Hiểu Huyên vươn tay xin cái khác.

      “Được được! giúp con làm ngay!” Nguyên Tiểu Thu giống như binh lính, vừa nhận được lệnh, liền lập tức có động tác.

      Nhìn giúp con xử lí cơm nắm, sau đó lấy khăn giấy ra giúp bé lau tay, bộ dáng dịu dàng kia khiến cho Sài Ngạn Quân cũng có chút cảm khái : “ đối với con tốt.”

      “Con ? Tôi còn chưa kết hôn lấy đâu ra con ?” Nguyên Tiểu Thu nhăn mặt nhíu mày, khó hiểu vì sao lại câu mạc danh kỳ diệu như vậy.

      Chẳng là là bà mẹ đơn thân? “ còn chưa lập gia đình sao? Tôi cho rằng...”

      “Tưởng tôi kết hôn rồi hả?” Nguyên Tiểu Thu muốn cười nhưng cười nhìn , “Cho đến bây giờ tôi cũng chưa từng rằng tôi từng sinh đứa bé đơn thuần như vậy.”

      “Nhưng là phải bé gọi ...” mê mang cũng cảm thấy khó hiểu.

      “À! Ai bảo con bé có đôi ba mẹ chịu trách nhiệm luôn chạy hưởng thụ tuần trăng mật gì đó, cho nên tôi - người giám hộ nhiều năm liền trở thành người mẹ khác của con bé luôn.”

      Nghe thấy lơ đễnh giải thích, làm cho tảng đá trong lòng Sài Ngàn Quân rơi xuống, vì mình thích chưa thuộc về người khác, cũng đại biểu chính mình có thêm mấy phần cơ hội.

      “Sao lại luôn về tôi, chút về chuyện của chứ?” Rốt cuộc phục vụ tiểu quỷ xong, Nguyên Tiểu Thu bắt đầu thực bàng tiến độ kế hoạch hôm nay trước khi ra ngoài nghĩ.

      Xét thấy ngày hôm qua ở trước mặt mất mặt quá nhiều, quyết định hôm nay phải triệt để cho có cái nhìn mới, cho rằng hiền lành lại dịu dàng, xóa sạch các loại hành vi ngu ngốc của , mặc dù vừa rồi có chút đột phá, nhưng là sao cả, vẫn muốn tỉ mỉ điều tra người đàn ông chọn trúng này, xác định có đúng là mùa xuân chờ đợi lâu .

      “Tôi? Tôi có gì đáng !”

      “Sao lại có thể có gì đáng ? chút về sở thích hoặc công việc gì đó, cho dù chuyện phiếm cũng được.” Tốt nhất là thành ra tất cả những gì có liên quan đến bản thân. Nguyên Tiểu Thu nghĩ thầm ở trong lòng.

      “Tôi hả? Công việc chính là giúp gia đình đến công trường xem xét, ngẫu nhiên mới làm chút chuyện theo sở thích, cái khác cũng có gì cả.” Sài Ngạn Quân thành trả lời tất cả vấn đề của trong lần, đáp án ra quả nhiên thú vị giống như bản thân .

      “Vậy sao? Công việc ở công trường vất vả như vậy, bạn kháng nghị sao?” như có như thăm dò.

      “Người thô kệch như tôi sao có thể kết giao bạn .” thành trả lời , đôi mắt lại nhìn chăm chú rời.

      Ánh mắt thẳng thắn kia làm cho lớn mật như Nguyên Tiểu Thu cũng nhịn được mà đỏ mặt, lộ ra thẹn thùng của .

      có gì.” Nhận thấy ánh mắt của mình khiến cho người đẹp lâm vào xấu hổ, Sài Ngạn Quân được tự nhiên thu hồi tầm mắt, ấp úng dám lại mở miệng.

      Nhìn tình hình của hai người dường như có chút tiến triển, lại bị câu đầu heo của cứng rắn cắt đứt, khiến Nguyên Tiểu Thu chỉ kém quỳ xuống đất liên tục vỗ ngực phen.

      ! là lính mới trong tình , phạm chút sai lầm nho này vẫn có thể tha thứ.

      Người phải thánh hiền, người nào có thể từng mắc sai lầm! Ngảy cả người lập nước cũng cách mạng lần thứ N mới đổi được lần thành công, tôi chỉ là người bé đột nhiên phạm sai lần, sao có thể buông tha từ đó đây!

      Tự mình làm công tác tư tưởng xong, Nguyên Tiểu Thu chấn chỉnh lại cờ trống chuẩn bị lại xuất kích, ngón tay dài đặt ghế trượt từ từ từng chút từng chút , mãi đến khi chạm đến đầu ngón tay của mới dừng lại.

      Cảm nhận được xúc cảm mềm mại truyền đến từ đầu ngón tay, Sài Ngạn Quân rung động ngẩng đầu, thấy biểu tình thẹn thùng và khóe môi có ý cười của , dường như là cổ vũ đáp lại.

      Mau lên! Mau cầm tay tôi ! Tôi cũng làm như vậy, chẳng lẽ hiểu là phải nắm chặt cơ hội sao? mặt Nguyên Tiểu Thu là nụ cười dịu dàng, nhưng trong lòng lại điên cuồng gọi mau đầu hàng.

      Dường như là nghe được nội tâm hò hét của , cũng có lẽ là xác định chân tình giữa hai người, khuôn mặt ngăm đen của Sài Ngạn Quân lên từng vệt đỏ ửng , bàn tay đặt ghế dài phủ lên tay , “Em…”

      Ngừng thở, trái tim của Nguyên Tiểu Thu thiếu chút nữa ngừng đập, chỉ vì chờ ra đề nghị tuyệt vời nhất kia.

      …” Sài Ngạn Quân chỉ ấp úng hồi lâu, cuối cùng vẫn là được lên lời.

      Nguyên Tiểu Thu chờ câu “Có muốn thử kết giao hay ” đến sắp ngừng thở, thiếu chút nữa để ý rụt rè xông lên phía trước túm lấy áo của , lớn tiếng tuyên bố câu mà lên lời.

      Có khó như vậy sao? Chỉ có câu bảy chữ “Có muốn thử kết giao hay ” đơn giản như vậy, làm sao có thể giống như đọc lời thề quan trọng, đọc được đầu nhưng lại kết được đuôi chứ?

      Chịu nổi ấp a ấp úng, Nguyên Tiểu Thu lớn mật cầm tay , kiên định đề xuất ra phương án giải quyết khác.

      trước chờ chút, chúng ta đổi phương thức khác.” Bằng cứ của em như vậy, dù để đến khi trời tối, cũng lên được câu mà muốn nghe!

      “Đổi sang phương thức nào?” Sài Ngạn Quân bị động tác của làm giật mình, chỉ có thể ngây ngốc hỏi lại.

      “Nếu lên lời, vậy viết em cũng có thể chấp nhận.” Thần tốc lấy giấy bút từ trong túi xách ra đưa cho , Nguyên Tiểu Thu rất có tự tin đề xuất ra phương án giải quyết thứ hai.

      lên lời sao, bọn họ có thể về nguyên trạng, bắt chước người xưa dùng thư truyền đạt lại tình ý.

      Tục ngữ rằng, mèo trắng mèo đen, có thể bắt mèo chính là chuột tốt, tại đâu cần quan tâm nó cũ hay mới, dùng được chính là phương pháp tốt.

      Ngoan ngoãn nhận lấy giấy bút, tuy Sài Ngạn Quân cảm thấy kỳ quái, nhưng là thể thừa nhận đây đúng là ý kiến hay, sau khi soàn soạt viết mấy chữ to lên giấy trả giấy lại cho .

      giống như có chút thích em.

      Nguyên Tiểu Thu nhìn thấy chữ giấy, làm cho thẹn thùng liếc mắt nhìn cái, cũng cầm lấy bút ở bên cạnh viết xuống mấy chữ.

      Em cũng vậy, nhưng là vẫn còn quên cái gì phải ?”

      Những lời này mới đúng là trọng điểm, cũng là câu quan trọng nhất quyết định thân phận tương lai của hai người đó!

      Cho dù là “Chúng ta kết giao ”, hay là “Làm bạn ” hai cách này đều có thể, là người thân thiết hiền lành, cực kì dễ thương lượng.

      Sài Ngạn Quân cau mày khó hiểu nhìn , sau đó lại nhìn chữ giấy, sau cùng vẫn là cầm bút viết xuống nghi vấn.

      quên cái gì?

      Vốn tưởng rằng lần này có thể nhìn thấy câu mà mình muốn, nghĩ tới quả nhiên có thể sánh bằng tên ngốc Lương Chúc, đều ám chỉ ràng như vậy, lại vẫn còn chưa biết muốn nghe cái gì.

      Chẳng lẽ câu quan trọng như vậy, vẫn còn muốn buông tha rụt rè với sao?

      Nguyên Tiểu Thu vật lộn với suy nghĩ có muốn nhắc nhở hay , đột nhiên cảm thấy tình huống tại là ngu ngốc hết chỗ . Cũng chỉ là câu , muốn ra có khó như vậy sao?

      Mà nếu như vẫn được, vậy chẳng phải là muốn cùng chơi trò huơ tay huơ chân cho hiểu ư.

      Nghĩ đến màn ngu ngốc kia, khiến cho Nguyên Tiểu Thu nhịn được nở nụ cười, rốt cuộc cũng nghĩ ra được mình nên viết cái gì rồi.

      Nhanh chóng viết xuống mấy chữ to, lần này đưa giấy cho mà là giơ tờ giấy lên cao, để cho nhìn chữ giấy.

      Chúng ta kết giao ! Còn nữa, mời cho bạn tiền nhiệm mới nhất của mình cái ôm!

      Sài Ngạn Quân ngây ngốc nhìn mấy chữ to, còn tưởng rằng chính mình hoa mắt nhìn nhầm.

      Ở giữa bỏ qua cái gì rồi sao? Bằng sao lại thoáng cái từ nắm tay đến giai đoạn ôm rồi?

      Nguyên Tiểu Thu thấy chậm chạp có phản ứng, còn tưởng rằng chính mình viết sai, kiểm tra lại lần, sau khi xác định rằng mình viết sai lại giơ cao lên cho xem.

      “Em xác định tại phải là nhìn nhầm chứ?” Sài Ngạn Quân lại xác nhận.

      “Em có thể đảm bảo, mỗi chữ nhìn thấy đều phải ảo giác.”

      “Nhưng là quần áo lúc này rất bẩn.” nhắc nhở , sợ làm bẩn bộ âu phục nhìn qua chất liệu tệ của .

      “Tin tưởng em, em chút cũng để ý.” Nguyên Tiểu Thu khó có được sảng khoái ra câu này, “Trừ phi là rất để ý thôi!”

      ... ra, đáp án của cho phép để ý.” Hai con ngươi mắt của bình tĩnh chăm chú nhìn .

      “Như thế... Em có vinh hạnh được biết đáp án của ?”

      Sài Ngạn Quân nở nụ cười yếu ớt, dang hai tay ra, cho dù ở giữa cách buồn ngủ, nhưng vẫn có biện pháp ngăn cản động tác ôm vào lòng.

      “Xin chỉ giáo nhiều hơn, bạn mới nhậm chức của .”

      “Bạn trai mới nhậm chức của em, cũng xin chỉ giáo nhiều hơn.” Nguyên Tiểu Thu lộ ra núm đồng tiền thỏa mãn, đáp lại cái ôm của .

      Dưới ánh mặt trời chói chang, câu chuyện tình của hai người muốn bắt đầu....
      Nhược Vân thích bài này.

    5. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 2.2

      Editor: Linh.

      Từ sau ngày đó, cứ giữa trưa Nguyên Tiểu Thu đều xách theo cơm hộp đến thăm ban. Chính là mấy ngày đầu bởi vì còn có bóng đèn ở giữa, cho nên cũng dám có hành động quá mức thân mật nào, dù ôm cũng chỉ chút liền dừng, dám hành động thiếu suy nghĩ. Có lẽ là bởi vì liên quan đến việc bóng đèn được ba mẹ nó đón về nhà, mới bắt đầu cảm thấy quan hệ giữa hai người mới chính thức có hương vị của tình nhân trong tình cuồng nhiệt.

      Chẳng qua, mặc dù trong tình cuồng nhiệt... Nhưng còn rụt rè hơn cả phụ nữ như , trước mắt bọn họ trừ ôm ra, hoàn toàn có tiến thêm bước nào nữa, càng bọn họ mỗi ngày trừ cùng nhau ăn cơm trưa, căn bản là ngay cả lần hẹn hò chính thức cũng có.

      muốn cùng có tiếp xúc thân mật hơn? Hay là do quá mức nôn nóng, muốn để quan hệ của hai người tiến triển trong khoảng thời gian ngắn đây?

      Trong tay xử lý công văn được xếp thành tháp khi ông chủ có ở đây, Nguyên Tiểu Thu yên lòng nghĩ đến quan hệ có gì tiến triển của hai người.

      “Khụ khụ! Thư ký Nguyên... Thư ký Nguyên!” Bày ra tư thế tuấn, Củng Thanh đứng ở trước bàn của , ý muốn gọi thần trí biết chu du đến phương nào của trở về.

      “Làm gì?” Hơi giương mắt, nhìn thấy mặt của người tới, Nguyên Tiểu Thu tức giận .

      Lại tới nữa! Người này biết hết hy vọng là gì sao?

      Củng Thanh, em trai ông chủ, cũng là chủ nhiệm bộ phận nghiệp vụ của công ty, bình thường có việc gì liền thích ở công ty tán , đánh rắm. Dù gây ra họa, nhưng chính là thích người như vậy, cho nên trừ khi có việc phải tiếp xúc, nếu cơ bản vừa nhìn thấy ta, có thể tránh liền tránh rất xa.

      Nhưng là loại hành động cự tuyệt này lại gợi lên hứng thú của Củng nhị thiếu, khiến ta có việc gì là lại lên văn phòng Tổng giám đốc ở tầng cao nhất lắc lư, làm cho người ta vừa nhìn thấy liền phiền.

      “Thư ký Nguyên, đừng biết đạo làm người như vậy, dầu gì tôi cũng là trong những ông chủ của .” Củng Thanh sớm thành thói quen với chuyện cho ta sắc mặt hòa nhã như vậy rồi, chẳng những tức giận, lại còn cho rằng điều này lại càng tăng thêm tính khiêu chiến cho ta.

      Nghĩ xem ta ở trong công ty, trừ phụ nữ kết hôn ra, hầu như là tất cả đều quỳ dưới ống quần tây của ta, chỉ có Nguyên Tiểu Thu chẳng những chẳng thèm ngó tới, còn dám thờ ơ trừng ta, cho ta sắc mặt hòa nhã.

      “Ông chủ phát tiền lương cho tôi là người ngồi trong văn phòng kia, phải , chủ nhiệm Củng.” châm chọc chút lưu tình.

      “Hô hô ~ Thư ký Nguyên, có khiếu hài hước.” ta cười gượng mấy tiếng, lập tức chuyển sang đề tài khác, “Hôm nay cùng ăn đồ ăn Trung Quốc? Thế nào?”

      cần, tôi có hẹn với người khác rồi.” ra là có. Trợn mắt nhìn ta, Nguyên Tiểu Thu lập tức cho ta cái cự tuyệt thứ trăm lẻ .

      “Với ai?” Củng Thanh sắc mặt khó coi hỏi.

      Trong công ty người nào dám tranh giành phụ nữ với ta? Là muốn tiếp tục làm việc ở đây sao? diⓔn♧đànⓛê♧quý♧đⓞn

      Mắc mớ gì đến ! Nguyên Tiểu Thu rất muốn như vậy, nhưng dù sao ta cũng là em trai ông chủ, em chồng của bạn , vẫn là ra ngoài.

      “Với bạn trai tôi.” Như vậy là có thể hết hy vọng chưa!

      “Bạn trai? Thư ký Nguyên, biết tôi theo đuổi sao?” Củng Thanh cho rằng chính mình cần phải lần nữa cho biết chuyện thực này.

      theo đuổi tôi, nhưng tôi chấp nhận mà!” Ai muốn bị đầu heo này theo đuổi chứ! Căn cứ vào tình sử phong lưu phức tạp của ta, ai biết người có bệnh sạch gì hay .

      Haiz! Nghĩ đến liền ghê tởm!

      “Cho dù chấp nhận tôi, cũng thể chấp nhận theo đuổi của người khác!” Bằng mặt mũi của ta biết đặt ở chỗ nào.

      “Tôi chấp nhận theo đuổi của người khác.” Nguyên Tiểu Thu có lòng tốt bổ sung : “Là tôi theo đuổi ấy.”

      Việc này là đả kích rất lớn đối với Củng Thanh, ta vẻ mặt thể tin nhìn , “ thế nhưng lại bỏ qua cần người đàn ông tốt như tôi, chạy theo đuổi người đàn ông khác? Người đàn ông kia là thanh niên mười phần xuất chúng, hay là phú nhị đại của tập đoàn xí nghiệp nào?”

      lắc lắc đầu, đưa ra đáp án chính xác, “Đều phải, ấy chỉ là quản đốc công trường.”

      “Quản đốc?” Vừa nghe đến đáp án của , Củng Thanh càng bị đả kích hơn, cả người cũng sắp hôn mê bất tỉnh, “Quản đốc có tốt như tôi ? thế nhưng lại chọn quản đốc mà chọn tôi? Thư Ký Nguyên, có phải là thị lực của xảy ra vấn đề gì , hay là do gần đây bận quá, khiến logic của trở nên quá chính xác?” Hoặc căn bản là IQ bị giảm xuống, nên thần trí mới có thể mơ hồ như vậy!

      Nghe thấy lời lễ phép của ta, khiến cho Nguyên Tiểu Thu nhất thời bụng đầy lửa giận. Kẹp tư liệu trong tay tầng tầng lớp lớp rơi xuống, xác định chính mình rốt cuộc mình có biện pháp tiếp tục chịu đựng được con heo ngu ngốc này nữa, lên tiếng.

      “Củng Thanh, tôi cực kỳ khẳng định thị lực và logic của tôi có vấn đề gì, ấy tuy rằng chỉ là quản đốc, nhưng là những gì có trong đầu ấy đều hữu dụng hơn , ít nhất, ấy nghe hiểu cự tuyệt của người khác, mà giống như đều rất nhiều lần mà lại vẫn nghe hiểu tiếng người, xin hỏi tôi trả lời như vậy được chưa?”

      Chưa từng thấy qua Nguyên Tiểu Thư phát hỏa lớn như vậy, mặc dù vẻ mặt của Củng Thanh lúc trắng lúc xanh, nhưng vẫn cực kỳ thức thời dám thêm nửa câu, lập tức quay đầu bỏ chạy.

      thể ta có cốt khí, dù sao theo đuổi chỉ là nhất thời, sinh mệnh mới là cả đời, nếu như tiếp tục ở lại đó chọc tức giận, ai biết có tức giận mà đánh ta hay ? Vậy ta mất nhiều hơn được rồi.

      Nhìn thang máy cuối cùng cũng mang tên ngốc kia , cảm xúc còn tức giận của Nguyên Tiểu Thu mới hơi bình phục lại chút, còn chú ý tới Củng Trường Hồng hình như đứng ở bên ngoài phòng thư ký từ lâu, có lẽ là nghe thấy hết đối thoại giữa và Củng Thanh.

      “Tôi giải thích.” mở miệng đánh đòn phủ đầu.

      Là cái tên ngu ngốc kia đến trêu chọc trước, bằng mới vì loại chuyện này mà phát hỏa.

      ta sao cả nhún nhún vai, dường như là có bất kỳ ý kiến gì về việc mắng Củng Thanh.

      “Tôi cũng chưa muốn giải thích.” Củng Trường Thanh cười yếu ớt. Cũng là lúc phải có người dạy dỗ tên nhóc kia, nếu thư ký Nguyên có thể làm thay, ta làm sao có thể có ý kiến.

      “Vậy là có chuyện gì muốn giao đãi sao?” Giọng điệu của hòa hoãn chút.

      “Cũng có gì, chỉ là vừa nghe thấy nơi này rất náo nhiệt, cho nên qua xem thử.

      “Loại phương thức náo nhiệt này tôi thà rằng muốn.” Nguyên Tiểu Thu lộ ra ánh mắt chán ghét.

      “Tiểu Thu, thực ra, tuy Thanh phong lưu chút, nhưng bản chất cũng tệ lắm, sao lại suy xét đến nó?” Củng Trường Thanh thuận miệng hỏi, chính là chỉ có chính ta biết, ra bên trong này ta che giấu lòng riêng rất lớn.

      Tiểu Thu là thư ký có năng lực nhất từ khi ta , đến năng lực biết đưa đẩy và giải quyết công việc, chỉ là

      ta cho rằng bằng lòng ở tại chức thư ký, là quá đại tài tiểu dụng.

      Có lẽ chính xác hơn mà , để người đủ khả năng lãnh đạo xí nghiệp ngày ngày ở trong này chỉnh lý công văn, thay vì đại tài tiểu dụng, bằng loại lãng phí.
      Nếu như gặp được vợ mình, có lẽ ta cũng suy xét đến chuyện theo đuổi Tiểu Thu chừng, dù sao cũng có đạo lý nước phù sa chảy vào ruộng người ngoài.

      Cho nên đối với hành động theo đuổi Nguyên Tiểu Thu lúc có việc gì làm của Thanh, ta đều là mở mắt nhắm mắt cho qua, chính là hi vọng em trai mình có thể theo đuổi được Tiểu Thu, sau đó cùng nhau xây dựng công ty.

      Chỉ có điều cái ước muốn này bây giờ xem ra chỉ có thể từ bỏ thôi!

      “Tôi chỉ có thể rau xanh cải củ mỗi người sở thích, ta phải đồ ăn của tôi, tôi cũng có biện pháp.” Từ trước đến nay Nguyên Tiểu Thu đều cực kỳ tin tưởng vào cảm giác của mình, điều kiện hay vật chất bên ngoài gì gì đó tất cả đều quan trọng, với , có cảm giác hay mới là trọng yếu.

      Ví dụ như Sài Ngạn Quân, lần đầu tiên nhìn thấy động lòng, lần thứ hai nhìn thấy , có thể cực kỳ xác định , bọn họ có khả năng phát triển.

      Cho nên, nếu lần đầu tiên nhìn thấy mà cảm giác được tốt, sao còn muốn phải suy xét cái gì chứ?

      “Phải ?” Củng Trường Thanh vòng về cái đề tài kia, “Vậy người bạn trai vừa nhắc tới sao? Trước khi ra nước ngoài hình như tôi còn chưa được nghe qua, sao bây giờ lại đột nhiên xuất , phải là chỉ tùy tiện tìm người tới để gạt Thanh đấy chứ?”

      phải! Chuyện có bạn trai là .” Hơn nữa còn là con dẫn đường.

      Nếu như bọn họ mà biết chuyện này, biết có cảm tưởng gì. Nguyên Tiểu Thu xấu bụng nghĩ.

      “Vậy chuyện quản đốc cũng phải là bừa đúng ?” Củng Trường Thanh lộ ra biểu tình kinh ngạc.

      Sao tới bây giờ ta cũng chưa từng được nghe vợ qua, người bạn này của ấy khẩu vị lại ... đặc biệt như vậy.

      “Ừ hừ! Ông chủ, nhìn tôi giống như là người tùy tiện bừa sao?” Liếc xéo ta cái, ngược lại lại vô cùng cảm thấy khó hiểu đối với biểu tình kinh ngạc của ta.

      Nguyên Tiểu Thu cũng phải là loại người ghét người nghèo thích người giàu, liều mình ôm ấp giấc mộng thiếu nữ được gả vào nhà giàu, với , câu hỏi giữa tình và bánh mì bạn chọn cái nào căn bản chính là câu hỏi có ý nghĩa. Bởi vì thích chính là người kia, mà phải là bối cảnh hay tài sản phía sau , cho nên đương nhiên là xấu hổ khi mở miệng ra nghề nghiệp của .

      Tình đối với chỉ có tuyệt đối thành thực, cho dù là đối mặt với người xa lạ, cũng dối.

      Củng Trường Thanh nhìn gương mặt có chút nào là đùa của , cuối cùng cũng tiếp thu này, cũng định tin tức này cho em trai mình biết, để nó có thể giảm bớt thời gian vào việc để tâm tới thư ký Nguyên.

      Mặc dù xác định được là nó có ngoan ngoan buông tha hay .

      là đáng tiếc.” ta tiếc hận thở dài.

      “Ông chủ, đáng tiếc cái gì?” Nguyên Tiểu Thu thấy ta bỗng nhiên thở dài mà có lý do, hoàn toàn là chạm tới suy nghĩ của hòa thượng Trượng Nhị. (ý là khó hiểu.)

      sao tự dưng ta lại cảm thán chứ?

      “Vốn tôi còn nghĩ rằng có khả năng trở thành em dâu... tại xem ra là hoàn toàn có khả năng rồi.”

      Nghe được lời của ta, Nguyên Tiểu Thu nghiêm sắc mặt, giọng điệu tán thành : “Ông chủ, lời này của sai rồi.”

      “Hả? Tôi sai ở đâu chứ?”

      phải là xem ra hoàn toàn có khả năng,” cười , nhưng ý cười chưa đạt đến đáy mắt, “Mà là ngay từ đầu hoàn toàn chút khả năng nào.”

      suy xét đến cái tên phiền phức kia? Kiếp sau cũng có khả năng.

      Củng Trường Thanh nghe thấy câu trả lời của , trừ bỏ á khẩu được gì ra, ở trong lòng cũng ngầm cười khổ.

      Xem ra thư ký Nguyên vô cùng vô cùng chán ghét Thanh! Kế hoạch muốn tác hợp hai người này với nhau của ta và vợ có hy vọng rồi.
      Phan Hong Hanh thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :