1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Ăn chắc người đàn ông tốt - Mã Kỳ Đóa.(Full 10c Đã có eBook)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 3.1

      Editor: Linh.

      Sau khi trải qua bị Củng Thanh quấy nhiễu, Nguyên Tiểu Thu tâm trạng tồi tệ về đến nhà mới nghĩ đến. Hôm nay cùng bạn trai Sài Ngạn Quân ăn đồ ăn Trung Quốc, nhưng vậy mà cũng gọi điện thoại tới.

      Như vậy quá giống tình lữ trong giai đoạn đương cuồng nhiệt đâu nhỉ!

      Tình lữ trong giai đoạn đương cuồng nhiệt phải là nên ngọt ngọt ngào ngào ngay cả tách nhau nửa phút cũng được, vượt qua giờ nhất định phải nhanh chóng gọi điện thoại mấy lời ngọt ngào nổi da gà mới được hay sao?

      Chẳng lẽ những hành động này chỉ có trong tiểu thuyết nhàm chán mà tác giả tưởng tượng ra, chứ ra thực tế căn bản có người làm như vậy sao?

      Đây là lần đầu tiên sau khi tan làm mà Nguyên Tiểu Thu lại vắt hết óc suy nghĩ vấn đề nghiêm trọng liên quan đến bản thân.

      Là do quá bận quên gọi điện thoại cho đúng ?

      Đó là lý do tốt, nhưng là... Nguyên Tiểu Thu nhìn đồng hồ báo thức tường, ở Trung Quốc giờ chuẩn lúc này là buổi tối bảy giờ bốn mươi chín phút.

      tại bây giờ bên ngoài đều tối đen, dù công trường có phải làm thêm giờ bây giờ cũng có thể nghỉ ngơi rồi!

      Lý do bởi vì bận rộn mà thể gọi điện thoại lập tức bị Nguyên Tiểu Thu phủ định.

      Hay là vì tính xấu hổ bảo thủ, cho nên chờ ‘tích cực chủ động’ gọi điện qua?

      Lấy hình thức kết giao của bọn họ đến xem, cái lý do này thể có khả năng, trước giữ lại rồi sau khi ngủ dậy từ từ suy xét.

      phải là bởi vì ... Xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn đấy chứ?

      Suy nghĩ đến loại khả năng này khiến trái tim của Nguyên Tiểu Thu khỏi co rút, trong lòng liều mạng nguyền rủa chính mình miệng quạ đen, đồng thời còn cầu nguyện việc này cần phát sinh.

      Phi phi! là người đàn ông đầu tiên thích, làm sao có thể xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, Nguyên Tiểu Thu mày cần tự mình dọa mình.

      Chỉ có điều... Nếu là làm sao bây giờ?

      Suy nghĩ đến chuyện mình đơn chịu tổn thương nằm ở giường bệnh, hoặc là các loại hình ảnh bi thảm khác, khiến Nguyên Tiểu Thu quản được ý nghĩ vừa rồi chỉ là giả thiết lung tung mà nghĩ đến, vội vàng cầm lấy điện thoại di động gọi cho .

      Chờ đến khi nghe thấy tiếng chuông, trái tim của Nguyên Tiểu Thu gần như ngừng đập.

      Lúc Nguyên Tiểu Thu cho rằng chính mình bởi vì trái tim ngừng đập mà chết, may mắn ở đầu khác truyền đến giọng hùng hậu vững vàng của Sài Ngạn Quân.

      “Là em...” Thở phảo hơi, Nguyên Tiểu Thu lúc này mới phát chính mình vừa rồi tự giác được nín thở chờ nhận điện thoại.

      “Ừ, biết, có chuyện gì sao?”

      Nhừng lời này khiến mày của Nguyên Tiểu Thu cau chặt lại, giơ chiếc điện thoại ra trước mặt, muốn thử xuyên qua điện thoại trừng người đàn ông bên kia.

      Cái gì gọi là có chuyện gì sao? Nghe xem, lời này giống như là lời của người bạn trai khi nhận được điện thoại của bạn nên sao?

      Tuy rằng trông cậy vào có thể ra lời ngon tiếng ngọt gì, như là ít nhất cũng cần khoa trương thành như vậy, đối xử với người bạn như hoa như ngọc là giống bà Vương cách vách chứ!

      có việc gì thể gọi điện thoại cho sao?” Nguyên Tiểu Thu giọng điệu tốt hỏi lại.

      nếu dám từ ‘phải’, bọn họ đứt.

      phải... Chỉ là hôm nay em đến, nghĩ rằng em bận việc.” Sài Ngạn Quân thành , trong lời để ý tiết lộ ra quan tâm của .

      Rống ~ may mắn còn chưa ngu ngốc đến cái loại tình trạng này, “Em bận việc, chỉ là vừa bị con ruồi làm phiền có chút tức giận, cho nên ngay cả cơm cũng quên ăn.”

      “Cho dù tức giận cũng phải ăn cơm.” dặn dò.

      ... Đây xem như là quan tâm bạn sao?”

      Trái tim đập thình thịch, muốn moi được hai câu lời ngon tiếng ngọt từ trong miệng .

      Phụ nữ mà! Vẫn cần lời ngon tiếng ngọt của người mới có thể sống càng thêm xinh đẹp, giống như bông hoa, ngẫu nhiên vẫn cần người làm vườn tưới nước bón phân, mới có thể nở càng thêm đẹp!

      Chỉ có điều đợi lúc lâu cũng thấy trả lời, khiến cho khỏi tức giận.

      “Đến cùng là có phả hay ?”

      “Ừ... Có muốn ra ngoài ăn cơm hay ?” đột nhiên đến cái vấn đề liên quan, khiến Nguyên Tiểu Thu nhất thời biết mình có nên tiếp tục hỏi lại , chỉ có thể ngây ngốc bị dắt .

      “Ừ.” biết vì cái gì, lại tự chủ được ngoan ngoãn gật đầu.

      “Hai mươi phút sau đến nhà đón em.”

      “Ừ.”

      Mãi cho đến khi điện thoại truyền đến thanh tút tút, Nguyên Tiểu Thu vẫn còn ngây ngốc trừng điện thoại ngẩn người.

      Như thế nào... Cảm giác giống như hoàn toàn bị ăn đến sít sao?


      ~~~~~

      “Ai gọi điện thoại vậy?” Nhan Phúc Hiên thấy bạn thân vẻ mặt vui vẻ nghe điện thoại, thuận miệng suy đoán, “ phải là bạn cậu gọi điện tới đấy chứ?”

      “Ừ.” Sài Ngạn Quân hào phóng thừa nhận.

      Cái gì? đoán trúng? ta vẻ mặt kinh ngạc.

      Sài Ngạn Quân giữ mình nhiều năm, cũng sắp có thể thay mình lập cái đền thờ trinh tiết, vậy mà lại có bạn ? Chuyện lớn như vậy sao có ai báo cho ta tiếng.

      “Cậu khi nào kết giao bạn ? ấy là người như thế nào? Làm việc gì? Lớn lên như thế nào, còn mau thành thực khai báo.” Nhan Phúc Hiên hơi ném ra đống vấn đề.

      thể trách ta lần hỏi



      quá nhiều, ta rất muốn biết đến tột cùng là người phụ nữ như thế nào, lại có thể làm cho Sài Ngạn Quân gần như đắm chìm trong công việc cùng sở thích thừa nhận là bạn .

      “Chuyện thời gian trước người rất tốt, là thư ký.” Câu trả lời ngắn gọn, súc tích.

      “Người rất tốt?” Trả lời ràng như vậy, sao có thể thỏa mãn quan tâm to lớn của ta đây! “Là tốt như thế nào?”

      Là bề ngoài? Hay là cá tính? Cậu ta chỉ có chữ tốt, ai biết đến cùng là cậu ta tới cái gì chứ?

      “Động như thỏ chạy, tĩnh như xử nữ.” Nhưng ở trong lòng có thể sánh bằng Lạc Thần*. Đây có lẽ là trong mắt tình nhân có Tây Thi, Sài Ngạn Quân vẻ mặt đỏ ửng nghĩ.

      *Lạc Thần: Lạc Thần là thần sông Lạc Thủy, con sông phía sau thành Lạc Dương. Lạc Thần là vợ của thần Hà Bá. Nàng những nổi tiếng về nhan sắc tuyệt trần mà còn vì điệu múa say đắm lòng người. Hà Bá là em trai của Hậu Nghệ, tuy có vợ, nhưng lại đem lòng chị dâu là Thường Nga. Vào những đêm trăng sáng, thần Há Bá thường ngồi ngắm nhìn Cung Quảng Hằng và nhớ về Thường Nga. Cũng giống như chồng mình, Lạc Thần lại đem lòng chồng là Hậu Nghệ. may, mọi chuyện bị phát , nàng bị đày xuống trần gian để chịu kiếp nạn tình duyên của người phàm trần. Lạc Thần chuyển kiếp thành Chân Mật có sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành, báo hiệu cuộc đời có bao đau khổ. ( Nguồn Wikipedia )

      “Xin nhờ! cần dùng văn với mình, mình học là thiết kế kiến trúc, chứ phải là người học văn được hun đúc văn học mấy ngàn năm của Trung Quốc như cậu có được hay .” Nhan Phúc Hiên lớn tiếng khác nghị.

      sai! Người đàn ông tháng chí ít cũng có nửa tháng đều ở công trường này, chính là đại tài tử hệ Trung văn hơn kém, nhưng bình thường khi ra tuyệt đối có người tin tưởng, bởi vì có ai học văn mà vì khởi nghiệp của gia đình mà ngày ngày ngâm mình ở công trường?

      Nếu phải ta là người tốt nghiệp cùng trường, đánh chết ta cũng tin tưởng cái người vừa nhìn cho rằng đó là công nhân khuân vác xi măng, vậy mà lại chính là sinh viên tài cao hệ Trung văn, bây giờ lại còn là giảng viên mà các trường đại học tranh nhau mời đến giảng bài.

      Vì cái gì mà phải là giáo sư chuyên trách?

      Bởi vì ông này còn phải đến công trường, hơn nữa thời gian nghiên cứu của cậu ta quá ít, nhiều lắm cũng chỉ có thể làm giảng sư khách mời, ngẫu nhiên mới có buổi tọa đàm.

      Đương nhiên ta cũng biết trông mặt mà bắt hình dong là cực kỳ tốt! Nhưng là cũng thể trách ta trông mặt mà bắt hình dong chứ?

      Mọi người nhìn thấy Sài Ngạn Quân có chín người tin tưởng ta phải là công nhân lao động tay chân, còn lại người kia là vì ánh mắt nhìn thấy, chỉ có thể trông chờ vào thanh để phán đoán.

      Thân cao hơn 1m8, dáng người cao lớn mạnh mẽ, có thể sánh với tuyển thủ đấu vật, bởi vì trong nhà làm kiến trúc xây dựng, lại thường làm cho toàn thân của chính mình dính đầy bùn đất, còn có khuôn mặt thô kệch lại dãi nắng dầm sương, khiến người ta nhìn ra cậu ta kỳ còn chưa đầy ba mươi tuổi. Cả người cậu ta mặc kệ là nhìn từ xuống hay là xoay qua xoay lại, thế nào cũng chút hơi thở nên có của người học văn.

      “Đơn giản mà , chính là cá tính vô cùng, cởi mở nhưng lại cực kỳ dịu dàng.” Chỉ là thường làm ra ít chuyện cười mà thôi.

      “Nghe qua giống như tệ, chỉ là người phụ nữ tốt như vậy cậu gặp được ở đâu?| Nhan Phúc Hiên khó hiểu hỏi.

      Cậu ta bình thường trừ bỏ ở công trường, chính là dùng thời gian vào việc nghiên cứu tinh túy của lịch sử văn hóa lâu đời, gần như là có cơ hội cùng người khác phái giao tiếp, tới cùng là từ đâu sinh ra bạn này?

      ném ra đáp án làm người ta chấn kinh: “Nhà hàng buffet bên cạnh công trường.”

      Cái gì? Nhà hàng buffet?

      “Cậu nhầm chứ?” Nhan Phúc Hiên cảm thấy chính mình hôm nay có thể vì quá độ kinh ngạc, dẫn đến cằm bị rơi xuống có khả năng khép miệng lại.

      Cầm lấy chìa khóa xe, Sài Ngạn Quân vòng qua bạn thân chịu đủ chấn kinh, định lái xe đón người đẹp dùng bữa tối, trước khi vẫn còn quên ném chìa khóa nhà mình cho người đàn ông vẫn còn đứng sững sờ kia.

      trước, giúp mình khóa cửa lại!” xong, liền xoay người ra khỏi cửa.

      Mãi cho đến khi ngoài cửa sổ truyền đến thanh khởi động chiếc xe vận tải cũ kĩ của Sài Ngạn Quân, sau khi xe xa, Nhan Phúc Hiên vẫn còn ngơ ngác đứng tại chỗ suy nghĩ.

      có thiên lý! Ngay cả ‘trạch nam’ như cậu ta cũng được bạn , vì cái gì mà ta vẫn là chim lẻ cánh chứ?

      Đây… còn có thiên lý sao?
      Last edited by a moderator: 1/12/14
      Tiểu yêu tinhPhan Hong Hanh thích bài này.

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 3.2

      Editor: Linh.

      Vụng trộm dò xét bạn trai ngồi ở ghế lái, Nguyên Tiểu Thu càng ngày càng cảm thấy mình hiểu người đàn ông Sài Ngạn Quân này.

      Ví dụ như, ràng là hẹn ăn cơm, còn đặc biệt đứng ở trước tủ quần áo chọn này chọn kia, cuối cùng chọn bộ âu phục mà bình thường khi ra ngoài tuyệt đối mặc, kết quả sao? chỉ nhìn thoáng qua, cái gì cũng chưa bày tỏ bảo lên xe.

      Cái này cũng liền thôi, ngay cả ăn cơm ở đâu cũng khiến rất rất ngạc nhiên.

      Bọn họ láy xe xuất phát từ trong thành phố, qua mấy nhà hàng, nhưng trừ bỏ đèn đỏ ra vẫn chưa dừng lại, tiếp theo lại qua chợ đêm, vẫn dừng, sau đó từ từ đến khi rời khỏi nội thành, từ từ về phương hướng mà hoàn toàn biết.

      nhìn ra phía phong cảnh ngoài cửa sổ, phải là ‘ mảnh tối đen’.

      Rất căng rồi! Bây giờ bọn họ đường thậm chí ngay cả đèn đường cũng có, định dẫn đến chỗ đất cằn sỏi đá nào ăn cơm đây?

      “Xin hỏi chút, định mang em bán sao?” Nguyên Tiểu Thu vẻ mặt hỏi người đàn ông lái xe kia.

      thể trách có nghi ngờ này, nhìn vị trí bây giờ của bọn họ, cần là nội thành, căn bản chính là ở nông thôn thôi! Ngoài cửa sổ xe truyền đến tiếng ếch kêu, lớn đến có thể sánh bằng dàn hợp xướng rồi!

      nghe thấy vấn đề của nhưng chỉ cười cười, trấn an , “Sắp đến chỗ hôm nay chúng ta ăn cơm rồi.”

      xác định sao?” vẫn còn tràn đầy nghi ngờ.

      “Vô cùng xác định.” Sài Ngạn Quân đưa tay chỉ chỉ cái nhà ba gian có ngọn đèn mỏng manh phía trước, “Bên kia chính là đích đến hôm nay của chúng ta.”

      ~ ~ ~ ~ ~

      “Hô hô ~~ sao lâu vậy thấy cậu đến chỗ này của ăn cơm, kết quả vừa tới liền mang theo vị tiểu thư ha!” cái tát vỗ vào lưng Sài Ngạn Quân, giọng to mang theo nồng đậm chất giọng địa phương còn to hơn cả tiếng ếch kêu bên ngoài.

      Vương, chính là lâu rồi chưa tới nên mới muốn đến dây nhìn xem.” lộ ra nụ cười khó có được, hào sảng đáp lại, “Đây là bạn em, Nguyên Tiểu Thu.”

      “Xin chào, em là Nguyên Tiểu Thu.” bày ra tư thái tao nhã, treo lên nụ cười yếu ớt gật đầu.

      “Rất vui khi được gặp em.” Vương ái muội liếc mắt nhìn , “Nhóc con, là dùng cách gì lừa gạt được con nhà người ta đấy?”

      Sài Ngạn Quân đỏ mặt sờ sờ đầu có biện pháp trả lời, còn Nguyên Tiểu Thu là vừa thẹn vừa vui mừng giận liếc cái, tình ý yên lặng ở trong trung.

      Thấy dâu mới thẹn thùng đến thốt lên lời, Vương cũng hỏi nhiều, trong lòng hiểu , chuyển sang chuyện khác hét to gọi vợ ở trong phòng, “Vợ ơi xào mấy món ngon, hôm nay phải cùng em Sài uống chén.”

      “Biết! sớm bắt đầu chuẩn bị rồi!”

      “Đến đến đến! Khó có được cậu dẫn bạn xinh đẹp như vậy đến, hôm nay chúng ta nhất định phải sảng khoái uống chén.”

      Dưới ánh trăng, tiếng ếch kêu, hai người đàn ông ngồi bên cạnh bàn trà pha trà, vừa dùng trà vừa vui vẻ những chuyện gần đây, còn hai người phụ nữ sau khi ăn cơm xong cũng dời đồ uống của chính mình sang bên khác, chuyện riêng của phụ nữ.

      “Cậu ấy người đàn ông tốt đúng ?” Chị Vương mỉm cười chỉ chỉ Sài Ngạn Quân thủy chung mang theo nụ cười tao nhã, “Mặc dù có chút hiểu phong tình.” Nếu cũng để xinh đẹp như vậy ở bên này cùng chị chuyện phiếm.

      Nguyên Tiểu Thu lộ ra cười khổ, “ phải có chút, em nghĩ, em sắp bị hiểu phong tình của ấy bức đến giơ tay đầu hàng rồi.”

      có thể thông cảm cho lãng mạn, nhưng là bọn họ lần đầu tiên hẹn hò, người bạn cứ như vậy bị ném sang bên, mà chỉ lo chính mình vui vẻ tán gẫu, khiến cho biết nên gì đối với loại tình huống này cho đúng.

      Thấy mặt ủ mày chau, chị Vương lấy giọng điệu của người từng trải , “Thực ra đàn ông bọn họ cũng phải là hiểu phong tình, huống chi cho đến bây giờ cậu ấy cũng chưa từng dẫn nào đến chỗ chúng ta, em là người thứ nhất, lần này lên địa vị của em trong lòng cậu ấy tuyệt đối bất đồng đúng ?”

      vậy chăng?” Đầu ngan ngốc kia có trong sạch như vậy?

      .” Vỗ vỗ tay , chị Vương tiếp tục cho biết các bí mật liên quan đến Sài Ngạn Quân, “Em chẳng những là đầu tiên cậu ấy dẫn đến, cũng tuyệt đối là cậu ấy vô cùng quan tâm.”

      “A? Vậy quan tâm của ấy cũng quá có cảm giác tồn tại rồi!” Bằng sao cảm giác được đây? dღđ☆L☆qღđ

      “Đàn ông chính là thâm trầm, có chuyện cũng ra ngoài, bằng chờ chút nữa em hơi quay đầu, ánh mắt nhìn trộm phương hướng của cậu ấy biết.” Chị Vương ái muội .

      Như vậy là có thể nhìn thấy quan tâm và chú ý của .

      Nguyên Tiểu Thu nửa tin nửa ngờ làm theo lời chị Vương, hơi hơi quay đầu, dùng khóe mắt nhìn Sài Ngạn Quân vẫn chuyện phiếm, lại nhìn thấy trong lúc chuyện thỉnh thoảng liếc về phía , nhu tình trong ánh mắt kia đủ để say lòng người.

      ... khi nào dùng ánh mắt khiến người ta thẹn thùng này nhìn ?

      “Xem ra em cuối cùng cũng chú ý đến động tác của cậu ấy, mặc dù vừa mới bắt đầu cậu ấy là chuyện với chồng chị, nhưng là ánh mắt vẫn ngừng liếc trộm em, như là sợ chị nuốt em vào đụng vậy.” Chị Vương trêu chọc .

      Ánh mắt của người trẻ tuổi chính là giống, khiến cho Obasan ngồi bên cạnh như chị cũng bị thẹn thùng lây.

      “Kia... nào có khoa trương như vậy đâu!” Vụng trộm dò xét liếc cái, Nguyên Tiểu Thu thẹn thùng trả lời.

      “Có khoa trương như vậy hay , chờ đến khi hai người các em ở chung chỗ chẳng phải biết sao?” Chị Vương giọng điệu ái muội cười.

      Còn chưa kịp hỏi xem chị đây là có ý gì? chị Vương lại đột nhiên đứng lên, duỗi duỗi cái lưng mỏi, sau đó lớn tiếng .

      “A a~~ Tôi cũng còn trẻ tuổi rồi! Mới muộn chút chưa ngủ liền chịu nổi, vẫn là để cho người trẻ tuổi cùng nhau tán gẫu thôi! nào! nào! Lão già ngủ thôi!”

      “Từ từ, tôi còn có lời muốn cùng em Sài tán gẫu.”

      “Tán gẫu cái gì? ngủ sớm mai dậy mà buồn ngủ đừng có kêu đó!”

      xong, chị Vương để ý đến ý nguyện của chồng, tự mình kéo ông về phòng, còn quay đầu lại nháy mắt với Nguyên Tiểu Thu, cổ vũ nắm chắc cơ hội, cùng người đàn ông chỉ biết liếc trộm kia xúc tiến tình cảm.

      Ít vợ chồng chị Vương, hai người mỗi người ngồi bên, đột nhiên lâm vào yên lặng, biết nên mở miệng phá vỡ cục diện bế tắc này như thế nào.

      “Cái kia…”

      “Em…”

      trước .”

      “Em trước .”

      hẹn mà cùng lời ăn ý, nhất thời lại khiến hai người rơi vào trầm mặc.

      Sau cùng vẫn là Nguyên Tiểu Thu thiếu kiên nhẫn, lần thứ hai mở miệng phá vỡ trầm mặc khiến người ta hít thở thông này, “ cảm thấy tại chúng ta giống như đôi tình lữ kết giao sao?”

      “Cái gì?” lộ ra biểu tình nghi hoặc.

      “Em , thấy là chúng ta như vậy rất giống đôi tình lữ kết giao sao?” Kiềm lại tính tình lặp lại vấn đề quan trọng vừa lần nữa. Hôm nay nhất định phải cho biết, phụ nữ phải là động vật dựa vào biểu kín đáp liền thỏa mãn.

      Sài Ngạn Quân nghe vấn đề của , ngu ngơ biết nên đáp lại thế nào.

      Bọn họ giống tình lữ sao? Vậy như thế nào mới đúng là biểu cho rằng tình lữ bình thường nên có? Chuyện này đối với người có kinh nghiệm về tình quá thấp như , vấn đề có độ khó cao.

      Giữa trưa bọn họ cùng nhau ăn cơm, tâm chút về công việc hoặc số việc vặt trong sinh hoạt, ọn họ còn làm số động tác thân mật, thậm chí còn muốn giới thiệu với bạn tốt, như vậy vẫn chưa được xem là biểu mà tình nữ nên có sao? có biện pháp lý giải.

      cảm thấy... như vậy có gì đúng cả!” Gãi gãi đầu, Sài Ngạn Quân vẫn là vẻ mặt ngu ngơ.

      Nguyên Tiểu Thu thấy khuôn mặt tuấn tú ngăm đen của lộ ra khó hiểu, liền biết nếu mình kê đơn mạnh, có lẽ vẫn có biện pháp lý giải trọng điểm trong lời của ở chỗ nào.

      “Được rồi! Vậy em đổi cách hỏi khác, cảm thấy em có biện pháp gợi lên dục vọng của sao?” Thế này là đủ trực tiếp rồi phải ?

      Đúng thôi! Ngay cả phu tử (thầy giáo) cũng thực sắc tính dã, sao lại vẫn như cọc gỗ hiểu được tình thú đây!

      Nghe thấy lời kinh hãi thế tục của , ly trà vốn đặt trong tay Sài Ngạn Quân thiếu chút nữa văng ra ngoài, người cũng suýt ngã khỏi ghế.

      “Em, em cái gì... Cái kia ...”

      “Đừng chỉ em rồi lại .” Nguyên Tiểu Thu xông lên trước túm lấy áo , để cho hai người trực tiếp đối mặt, dũng cảm hỏi, “Cho em đáp án ràng, là có thể hay là thể?” die»n。dٿan。l«e。qu»y。d«on

      Ửng hồng mặt có thể dùng bóng đêm che dấu, nhưng tiếng tim đập như sấm lại cách nào khống chế, “Có thể...” Thanh tuy rằng chỉ như tiếng muỗi kêu, nhưng đáp án vẫn ràng truyền tới trong tai Nguyên Tiểu Thu.

      “Nếu có thể, vì sao lại có phản ứng nên có của tình lữ? , nhìn thấy em chẳng lẽ lại có kích thích muốn hôn em sờ soạng em, thậm chí làm chuyện hơn cả hôn sao?” Mỗi lần bọn họ gặp mặt đều chỉ ôm nhau rồi chuyện phiếm, trừ công việc ra chính là mấy việc vặt vãnh, cái này cùng bạn bè có gì khác nhau chứ?

      Hôm nay nhất định phải dạy bảo tên đầu ngan hiểu phong tình này tốt, thân là người bạn trai tốt nên có biểu thế nào mới tính là đủ tư cách.

      “Nhưng là chúng ta kết giao còn chưa được hai tháng...” Đối với người bảo thủ như , tại vẫn chỉ nên tới giai đoạn nắm tay, ôm hành vi cảm thấy vô cùng quá mức rồi.

      “Vứt bỏ cái quy tắc kết giao chậm chạp kia của , rồi theo nhịp bước của em.”

      “Em... Nhịp bước của em?”

      sai! Bạn trai của em, bạn của cảm thấy chúng ta kết giao được hơn tháng, tại hẳn là có quyền lợi bắt đầu nụ hôn đầu tiên của chúng ta.” Nguyên Tiểu Thu vứt bỏ rụt rè của phái nữ, chủ động cầu.

      Tuy rằng ánh mắt ngay thẳng của khiến thẹn thùng thôi, nhưng chỉ nhìn thôi là đủ, nhìn theo loại bước này của , bọn họ biết phải đợi đến khi nào mới có thể phát triển thêm bước mới.

      Hôm nay nếu muốn ràng, cũng muốn lại tiếp tục đắn đo rụt rè của thiếu nữ gì đó nữa, dù sao ngay từ đầu, trước mặt còn hình tượng gì đáng . Huống chi, chị Vương cũng đặc biệt tạo cơ hội cho , dứt khoát chút để hai người bước ra khỏi tình lý tưởng thuần khiết còn phải đợi đến khi nào.

      biết khi nào , vốn chỉ túm lấy áo ngồi lên đùi , ngửa cổ chờ đáp lại.

      “Mau lên nào!” Thấy vẫn kéo dài dây dưa, Nguyên Tiểu Thu nhịn được thúc giục.

      biết muốn vứt bỏ rụt rè làm ra loại hành vi này, phải cần dũng khí rất lớn à?

      Còn tiếp tục để kéo dài dây dưa như vậy nữa, dũng khí của cũng sắp chạy hết rồi!

      “Nhưng là...” Sài Ngạn Quân vẫn còn do dự.

      “Lại nhưng là nữa chúng ta liền chia tay.” đưa ra đòn sát thủ.

      Sài Ngạn Quân khỏi khẽ thở dài, nâng cằm lên, phủ môi mình lên đó.

      Nụ hôn của nhàng còn mang theo hương trà nhàn nhạt vừa uống, cực kỳ ngọt cực kỳ dịu dàng, trong tích tắc môi của hai người chạm vào nhau đấy, Nguyên Tiểu Thu ở trong lòng nhanh chóng đưa ra lời bình.

      Chưa được bao lâu muốn kết thúc nụ hôn khẽ này, nhưng vẫn còn chưa thỏa mãn với loại cảm giác vui vẻ này, làm sao có thể để dễ dàng như vậy, vì vậy đôi tay giữ chặt gáy , để cho hai người mặt chạm mặt, cách nào kéo ra khoảng cách.

      “Bạn trai... thể qua loa như vậy đâu!”

      xong, cánh môi hai người như có như cọ xát, lần thứ hai cọ xát Sài Ngạn Quân gần như phá vỡ nguyên tắc bảo thủ mình, nuốt ngụm nước bọt, sau đó lại cùng môi dính môi.

      Sau khi có lần tiếp xúc đầu tiên, tiêu chuẩn lễ giáo sớm mọc rễ trong đầu Sài Ngạn Quân từ từ biến mất, làm cho nụ hôn này ít vài phần nhu tình, nhiều hơn vài phần cuồng nhiệt cùng thăm dò.

      từ từ mút cánh môi của , sau đó chậm rãi vươn lưỡi cùng quấn giao, vô cùng nhiệt tình hôn , thậm chí chủ động giữ lấy gáy , để cho môi hai người có cơ hội tách ra, tuy nhiên có thể cảm nhận được trúc trắc của , nhưng vẫn rất có kiên nhẫn dẫn dắt thể nghiệm tiếp xúc ngọt ngào thuộc về tình nhân.

      Từ trúc trắc cùng cứng ngắc ban đầu, từ từ theo dẫn dắt của nắm giữ được kỹ xảo, thậm chí chủ động víu lấy , làm cho chính mình càng tiến sát vào trong lòng , để thân hình hai người gắt gao kề nhau.

      được... thể tiếp tục nữa... Trong đầu phát ra thanh cảnh cáo.

      Sài Ngạn Quân đẩy mạnh ra, thiếu chút nữa khiến Nguyên Tiểu Thu vẫn chìm đắm trong nụ hôn tuyệt mỹ ngã xuống đất, tuy rằng ở giây cuối cùng vẫn kéo được lại, nhưng vẫn tránh được đổi lấy chịu đủ hoảng sợ.

      Thở gấp từng hơi, tuy rằng kéo được lại, nhưng là cực kỳ lý trí thay hai người giữ lại đoạn khoảng cách.

      Trời mới biết nếu vừa rồi bọn họ còn tiếp tục kéo dài, có thể xảy ra chuyện nên phát sinh ngay ở trong sân nhà người ta hay .

      Lúc này, đột nhiên cảm thấy hoài nghi tự chủ mà mình vẫn luôn lấy làm tự hào chạy đâu rồi? Bằng vì sao từ sau khi gặp , liền bắt đầu càng ngày càng khó kiềm chế cảm xúc cùng thân thể của chính mình?

      ánh mắt phức tạp nhìn , sau cùng rốt cuộc cũng tìm được đáp án trong đủ loại dấu hiệu, “Tiểu Thu...”

      “Hả? Sao vậy?” Tuy rằng vừa rồi thiếu chút nữa bị đẩy ngã xuống đất, nhưng là xem phần đúng lúc kéo trở về, vẫn tốt tính đáp lại .

      nghĩ... vô cùng thích em.”

      Nguyên Tiểu Thu kinh ngạc miệng mở ra rồi đóng lại, vẫn được câu nào, rất giống chú ếch ngu ngốc.

      bây giờ hoài nghi não mình có xảy ra vấn đề, hay là lỗ tai xảy ra vấn đề gì hay ? Tên ngan ngốc mà ngay từ đầu nhận định có lẽ cả đời này cũng ra được lời ngon tiếng ngọt, vậy mà lại thích ?

      Sờ trán , lo lắng hỏi: “ phát sốt sao? Hay là vừa rồi cẩn thận đụng đầu vào đâu, bằng làm sao có thể...”

      sao.” Chỉ là thích , có nhất thiết phải bày ra biểu tình thể tin được như vậy sao? “Tiểu Thu, thích em.”

      tin rằng đời này thứ hai nào giống , khiến phá vỡ nguyên tắc của chính mình.

      Trước kia có, tương lai cũng có.

      sao chứ?” xác định hỏi.

      .”

      “Nếu thích em đồng ý với em điều kiện.” Nguyên Tiểu Thu bỗng nhiên nghiêm túc .

      Thấy vẻ mặt nghiêm túc, Sài Ngạn Quân cũng lắng nghe, trận địa sẵn sàng đối mặt với câu tiếp theo của .

      “Lần sau khi muốn lời ngon tiếng ngọt, có thể cần nhíu mày, giọng cao thấp phập phồng ?”

      Như vậy, xem ra căn bản giống như là lời ngon tiếng ngọt, cảm giác giống như huấn luyện viên phát biểu, chút cảm tình cũng có!

      Huống chi mặt lại tang thương, rất giống huấn luyện viên dạy đó!

      Sài Ngạn Quân cảm thấy trán mình rơi xuống từng vạch đen. lần đầu tiên trong đời , mà cứ như vậy bị đạp hỏng.

      Ài... Nhưng là trừ bỏ dám và cải thiện ra, còn có thể cái gì đây?
      Last edited by a moderator: 6/12/14
      Nhược VânTiểu yêu tinh thích bài này.

    3. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 4.1

      Editor: Linh.

      “Hôm nay phải tăng ca hả? Vậy em giúp mang bữa tối đến có được hay ?” Giọng mềm mại của hỏi.

      “Sợ em quá mệt mỏi? sao mà! Có thể cùng ăn cơm làm sao có thể mệt chứ?” Lại thêm câu hờn dỗi.

      “Cái gì? muốn làm việc, vậy... Chúng ta buổi tối chuyện.” Giọng điệu ràng xuống rất nhiều, nhưng là dường như người đàn ông ở đầu bên kia điện thoại đùa gì đó làm lại nở nụ cười, “Được rồi! Em biết mà, em chú ý cẩn thận, đừng quá lo lắng! Bye!”

      Cúp điện thoại, người nào đó vẫn còn lưu luyến rời nhìn điện thoại cười ngây ngô, như là đắm chìm trong cuộc điện thoại vừa rồi mà vẫn chưa hồi được hồn.

      Đây là thư ký Nguyên vẫn luôn bình tĩnh của ta sao? Củng Trường Thanh vẻ mặt thể tin nhìn người phụ nữ ngồi ở vị trí thư ký vẻ mặt cười ngọt ngào.

      Suy nghĩ đến đoạn chuyện ngọt ngào vừa rồi, ta thiếu chút nữa cho rằng nơi này là rạp chiếu phim lúc tám giờ, khiến ta nhịn được cả người run rẩy tiếp theo nổi đầy da gà.

      Ho hai tiếng, Củng Trường Thanh muốn đánh thức thư ký ràng lún sâu vào trong bũng bùn tình của mình.

      “A? Ông chủ à! Có chuyện gì sao?” Hơi thu liễm chút tươi cười, Nguyên Tiểu Thu bày ra tư thái chuyên nghiệp.

      “Tài liệu ghi lại hội nghi ngày hôm qua...”

      sửa sang xong, cộng thêm tài liệu ghi lại bằng tiếng và tiếng Nhật cũng đều chỉnh sửa tốt, xin hỏi fax qua cùng lúc sao?” Mở ra tập tài liệu bàn, nhanh chóng rút ra tài liệu theo lời ta, động tác của lưu loát liền mạch khiến ta có biện pháp phản ứng.

      Tất cả đều chuẩn bị tốt rồi sao? Trong ấn tượng của ta, tài liệu ghi lại hội nghị họp qua webcame của công ty trước đây ít nhất cũng gần năm mươi trang phần, chi chít danh từ riêng còn thêm ba thứ tiếng Trung Nhật trộn lẫn, cho dù là nhân viên chuyên nghiệp tới chỉnh sửa, cũng phải mất thời gian từ hai đến ba ngày.

      Mà ngày hôm qua bởi vì nhân viên chuyên môn phụ trách ghi lại hội nghị xảy ra tai nạn xe cộ, nhất thời thể tới, ta mới thử tìm thư ký Nguyên thay mặt ghi lại, nhưng dù sao cũng chưa từng phụ trách qua công việc về phương diện này, ta mới muốn thử hỏi xem có cần thêm hỗ trợ hay , nghĩ tới xử lý xong tất cả mọi chuyện luôn rồi!

      “Từ từ, tôi trước xem chút.” Củng Trường Thanh nhận lấy tài liệu chỉnh sửa xong nhanh chóng xem, càng xem lại càng cảm thấy hưng phấn.

      Chẳng những tài liệu được sắp xếp ngay ngắn trật tự, thậm chí còn có dấu hiệu ghi lại trọng điểm, làm cho người vừa đọc là hiểu ngay, năng lực sâu lường được như vậy, khiến cho ta càng ngày càng cảm thấy chỉ làm thư ký là quá đại tài tiểu dụng.

      Nhân tài như vậy nếu như vẫn luôn ở lại công ty...

      “Thư ký Nguyên, có cân nhắc thăng chức làm trợ lí cho tôi hoặc thăng chức làm quản lý hay , tiền lương chỉ gấp hai gấp ba lần bây giờ, phúc lợi cũng tốt hơn, muốn cẩn thận suy xét chút hay ?” ta hỏi.

      Trước đây phải là chưa từng nghĩ qua chuyện này, nhưng đây là lần đầu tiên ta ra.

      Nguyên Tiểu Thu đối với đề nghị của Củng Trưởng Thanh nghĩ cũng thèm nghĩ trực tiếp cự tuyệt.

      “Ông chủ, chuyện này xuất trước khi tôi có bạn trai, tôi cực kỳ sảng khoái đáp ứng , nhưng bây giờ đối với tôi mà tiền tài tuy đáng quý, nhưng tình còn có giá cao hơn! Cho nên tôi chỉ có thể cự tuyệt thôi!”

      Bạn trai? “Là người vừa mới chuyện qua điện thoại với ?”

      “Ai ôi ~ ông chủ nghe được à!” Nguyên Tiểu Thu cười đến vẻ mặt ngọt ngào.

      “Cùng bạn trai dạo này tình cảm tệ?” Củng Trường Thanh để ý lắm hỏi.

      “Dạo này cũng tệ lắm.” thể che hết vui sướng, khóe mắt cũng mang theo ý cười.

      Từ sau cái đêm kia, ngan ngốc dưới kiên trì dày bảo của , bắt đầu hiểu được cái gì gọi là , tuy rằng điều này khiến tháng gần đây tiền điện thoại của tăng mạnh, nhưng có thể đổi được bạn trai thông suốt, cảm thấy tiền này tiêu rất đáng.

      “Cái gì? Hóa ra vẫn còn cùng quản đốc kia ở cùng chỗ?”

      Nguyên Tiểu Thu vừa nghe thấy lời vô cùng dễ nghe này, trước ở lòng mặc niệm “giết người là có tội, giết người là có tội...” mười lần. Mới lần nữa treo lên khuôn mặt cười, giả cười nhìn về phía nhân vật chướng mắt vừa mới đẩy cửa văn phòng vào.

      “Chủ nhiệm Củng, tôi thích ở với ai ở với người đó, điều này chạm đến quy định của công ty chứ?” Con heo chết tiệt, xem phần mi là em trai ông chủ, em chồng của bạn ta mới có thể dễ dàng tha thứ cho mi, bằng mi sớm bị ta đá đến quỳ rạp xuống đấp ăn cứt rồi. [nguyên văn tác giả, k phải em thêm. :v]

      Thanh, ít , thư ký Nguyên có vòng quan hệ của chính mình.” Củng Trường Thanh nhìn ra thư ký của mình trợn mắt dựng lông mao, vội vàng lên tiếng cảnh cáo.

      , em cũng sai, phải cũng thường thư ký Nguyên là người tài, nếu như có thể luôn ở lại công ty tốt rồi, nhưng là nếu ấy cùng quản đốc kia ở cùng chỗ, cái tâm nguyện này của rất khó hoàn thành sao!” Củng Thanh rắm thối chỉ , “Huống hồ chị dầu cũng cổ vũ em theo đuổi thư ký Nguyên đó!”

      Nghe vậy, Nguyên Tiểu Thu nheo mắt lại, sau đó bình tĩnh nhìn Củng Trường Thanh hỏi, “Ông chủ, hi vọng lời của tên ngu ngốc kia, và đoạn sau phải ?” Nếu là , đại nghĩa diệt thân trước rồi sau đó cùng người phụ nữ ngu ngốc kia tuyệt giao!

      biết có lẽ ông chủ có suy nghĩ này, bời vì sau lần chuyện lần trước, trong lòng đại khái cũng có để, nhưng nghĩ rằng, thậm chí ngay cả người phụ nữ ngu ngốc kia cũng có loại suy nghĩ ngu ngốc này?

      Đôi vợ chồng này xảy ra chuyện gì? Chính mình sau khi kết hôn bị rảnh đến khùng, liền định thay đánh loạn uyên ương?

      Là thấy cuộc sống của quá dễ chịu có phải hay ? Vậy mà lại cổ vũ tên đầu heo chuyện dùng đến não, vô cùng ngu ngốc này theo đuổi ?

      Lần đầu tiên Củng Trường Thanh ở trước mặt thư ký xấu hổ như vậy, bởi vì cho dù muốn phủ nhận nhưng tất cả đều là .

      ta ho vài tiếng, “Tiểu Thu, ra... nghiêm trọng như vậy đâu, chỉ cần là người giỏi, công ty đều muốn giữ lại, cùng Đóa Đóa có liên quan –‘’’ còn chưa xong bị Nguyên Tiểu Thu mạnh mẽ cắt đứt.

      “Cho nên vừa rồi ta tất cả đều là sao?” Giỏi lắm! Hóa ra chỉ có mình biết vợ chồng ông chủ còn chưa buông tha cho loại chủ ý ngu ngốc này.

      “Đương nhiên là .” Củng Thanh vội vàng cướp lời, sau đó cười với , “cho nên có muốn cân nhắc quăng tên bạn trai kia, sau đó theo tôi cùng chỗ ?”

      “Quăng ấy?” Nguyên Tiểu Thu giận quá hóa cười, Củng Trường Thanh cũng nhìn ra thích hợp, chỉ có em trai ta vẫn còn ngây ngốc đợi, “Muốn tôi quăng bạn trai bây giờ để ở chung chỗ với ?”

      Củng Thanh gật đầu như giã tỏi.

      “Bây giờ tôi có thể đáp án cho biết.” Nụ cười kéo đến mức to nhất, Nguyên Tiểu Thu cầm túi xách của chính mình mạnh mẽ đập vào người ta, “đợi đến kiếp sau !” ! Phải là vĩnh viễn cũng có khả năng.

      Thu lại túi xách đánh người, bụng lửa giận tới ngưỡng cửa, khi qua trước mặt Củng Trường Thanh, trưng ra nụ cười khó coi, nghiến răng nghiến lợi .

      “Ông chủ, ‘tâm lý’ tôi thoải mái, xin nghỉ bệnh, ‘tạm thời’ quay lại làm.”
      Last edited: 6/12/14

    4. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 4.2

      Editor: Linh.

      Nguyên Tiểu Thu phẫn hận nện bước đường cái, sau cùng vẫn dưới vô ý thức, tới công trường bây giờ của Sài Ngạn Quân.

      Nhóm công nhân rơi mồ hôi di chuyển nguyên vật liệu tới tới lui lui, vất vả bước từng bước, di chuyển trong gian tràn đầy bụi rác, đây là thế giới Nguyên Tiểu Thu chưa từng tiếp xúc qua.

      Hoàn cảnh dơ dáy bẩn thỉu như vậy, xem ra đúng là mệt muốn chết, nhưng chẳng lẽ bởi vì cái dạng này mà bị người kỳ thị sao?

      Quản đốc sao? Chẳng lẽ cả người ta mặc tây trang, sau đó cả ngày hết ăn chơi rồi lại ngồi điều hòa, là có thể coi thường người khác như vậy sao?

      Càng nghĩ đến tên đầu heo kia lại càng tức giận, nhịn được đạp vào cây cột điện cách mình bước.

      “Em làm gì vậy?”

      “Ai vậy?” Quay đầu thấy Sài Ngạn Quân dùng vẻ mặt khó hiểu nhìn .

      ... phải đâu! Để nhìn thấy bộ dáng thô lỗ lại có khí chất của rồi ư?

      Vội vàng kéo váy, chỉnh lại mái tóc bởi vì dạo lâu nên có vẻ rối, sau đó miễn cưỡng nặn ra nụ cười như có việc gì, “ có gì... Em có làm gì đâu...”

      “Nhưng là giống như nhìn thấy...”

      thấy đâu! thấy được! Vừa mới cái gì cũng chưa nhìn thấy! Đó là bởi vì thời tiết quá nóng nên xuất ảo giác thôi!” Nguyên Tiểu Thu chết cũng phải cứng rắn chối, chính là muốn để hành động đá cột điện cùng nhấc lên chút quan hệ nào. ☮ peace ☮

      “Phải ?” cũng hỏi tiếp, thấy gương mặt lộ ra vẻ mệt mỏi liền quan tâm hỏi: “làm sao có thể qua đây? phải là còn chưa tan tầm sao?”

      có việc gì.” Nghĩ đến đầu heo kia, nhịn được tức giận, bĩu môi trả lời.

      có việc gì?” Sài Ngạn Quân hỏi lại lần nữa, ánh mắt dịu dàng chăm chú nhìn .

      Làm sao có thể có việc gì chứ? Vừa rồi lại công trường, thấy bóng dáng rất giống đứng ngơ ngác ở phía dưới, toàn thân lộ ra vẻ đơn.

      vốn tưởng rằng chính mình nhìn nhầm, bời vì bây giờ là thời gian làm, nhưng là mấy công nhân ngừng ái muội cười như cười nhìn về phía , làm cho đến cuối cùng vẫn là xuống xác nhận bóng lưng kia có phải là hay .

      Bỏ qua biểu tình hậm hực vừa rồi của , bây giờ thậm chí còn bĩu môi có việc gì, muốn tin tưởng kiểu gì?

      có việc gì là có việc gì mà!” Dưới ánh mắt dịu dàng của , Nguyên Tiểu Thu lại càng muốn .

      Lời của tên đầu heo kia vốn là cần biết, huống hồ, cũng muốn nhắc lại chuyện nhàm chán này lần nữa.

      Sài Ngạn Quân khẽ thở dài ở trong lòng, lấy cá tính quật cường cố chấp của , cũng có khả năng gắng bức ra.

      phải bọn họ là người rồi ư? Vì sao cầu đạt tới tiêu chuẩn của , nhưng lại nguyện ý cùng mở rộng lòng đây?

      có việc gì thôi!” mất mác , đáy mắt có đơn và thất vọng thể che hết.

      ra... Muốn cùng thừa nhận chuyện khiến tâm tình tốt, nhưng lời vừa đến miệng, lại vẫn mạnh mẽ nuốt vào.

      “Làm sao vậy?” Cho dù thất vọng đơn, nhưng vẫn làm hết trách nhiệm của người bạn trai, dịu dàng hỏi .

      Nguyên Tiểu Thu cúi mặt xuống, lắc lắc đầu dám nhìn .

      muốn cũng sao, nhưng đừng để phải lo lắng được ?” Sài Ngạn Quân biết làm sao nhìn áo mình bị túm chặt lấy, chỉ có thể lùi bước .

      phải là muốn , nhưng là những lời này là vô cùng khiến người ta chán ghét, chính là muốn cho biết thôi! Trong lòng Nguyên Tiểu Thu ủy khuất nghĩ.

      Nhưng là bộ dáng giống như cực kỳ thất vọng của , làm cảm thấy chính mình người phụ nữ hư hỏng tội ác tày trời, chút cũng có tư cách làm bạn thân ái của .

      Nguyên Tiểu Thu khó có được giở trò tùy hứng, mặc kệ cái gì, nhất định buông áo ra.

      Khó có khi bạn có biểu trẻ con như vậy, Sài Ngạn Quân biết làm sao gãi gãi đầu, đứng ngốc tại chỗ biết nên làm gì mới phải.

      Nên làm như thế nào đây? Cho đến bây giờ cũng chưa thấy như vậy bao giờ, càng biết nên an ủi như thế nào mới tốt.

      “Kiss! Kiss!”

      “Ai ui! cần đẩy! Như vậy là nhìn được rồi.”

      “Ai đó? làm việc chen đến bên này làm cái gì?”

      Thanh rủ rỉ rù rì vụn ngừng truyền đến từ phía sau, khiến hai người đứng tại chỗ nhất thời xấu hổ thôi.

      Sau cùng vẫn là Sài Ngạn Quân hắng giọng, “ có việc gì, mọi người trở về làm việc .”

      “Ai ui, quản đốc, con nhà người ta kéo quần áo của cậu, cậu muốn trở về làm việc thế nào đây!” người công nhân lâu lăm trêu đùa, cũng đạt được đồng ý của những người khác, “Còn mẫu dẫn con nhà người ta chơi !”

      “Tôi...Tôi...Thực xin lỗi! Quấy rầy các làm việc.” Vừa nghe thấy lời trêu chọc, gương mặt Nguyên Tiểu Thu đỏ bừng, xấu hổ rút tay về.

      , quấy rầy đâu!” Mấy người công nhân dùng quốc ngữ chuẩn cười to, sau đó tiếp tục cổ vũ ông chủ trốn việc, “Mau ! Con nhà người ta xấu hổ! Còn mau dẫn người ta ra ngoài chút!”

      Đột nhiên bị ngắt lời, sợ hãi ngẩng đầu nhìn bạn trai vẻ mặt suy nghĩ sâu xa, khỏi lui về phía sau vài bước, hai tay xua xua, “ cần đâu! cần, các bận, tôi... Tôi trước.”

      “Từ từ, muốn đâu?” Bắt lấy tay , Sài Ngạn Quân nhăn mày hỏi, “Chỗ này cách trạm xe điện ngầm rất xa, xe buýt cũng phải chờ rất lâu, bằng đưa em .”

      “Nhưng là phải còn bận...”

      cần lo lắng, chuyện còn lại bọn lão Triệu xử lý tốt.” Cầm lấy mũ bảo hiểm đầu, lấy chìa khóa từ trong túi ra, kéo về phía nơi đỗ xe.

      “Đúng rồi! Đúng rồi! Lão Triệu tôi xuất mã, quản đốc cậu cứ yên tâm! Yên tâm hẹn hò là được rồi!” Lão Triệu dẫn đầu lên tiếng đánh trống reo hò, đưa đến trận thanh vỗ tay phụ họa.

      cần lo lắng, chúng ta thôi.” Khởi động xe bật điều hòa, sau đó nhìn , “Về nhà em? Hay là em muốn đâu?”

      Nhìn vẻ mặt cười ôn hòa, làm Nguyên Tiểu Thu nghĩ đến địa điểm thắng cảnh du lịch nhìn thấy tạp chí mấy hôm trước, cánh đồng hoa trắng như tuyết núi, muốn cùng thưởng thức.

      Nghĩ đến đây, cần nghĩ ngợi luôn, “Em muốn ngắm cánh đồng hoa.”

      “Cánh đồng hoa? Em chính là nơi được mọi người gọi là cánh đồng hoa tuyết tháng năm?”

      “Ừ.” Gật gật đầu, sau đó mới ngẩng đầu nhìn , có phần cẩn thận hỏi: “Có thể chứ?”

      Vỗ vỗ đầu , Sài Ngạn Quân nhàn nhạt nở nụ cười.

      có gì là thể, bây giờ chúng ta liền ngắm cánh đồng hoa.”

      ~*~

      đường xuất phát từ Đài Bắc đường cao tốc xuống phía Nam, do phải ngày nghỉ, nên rất nhanh bọn họ đến Miêu Lật, bên nhìn bản đồ, từ từ lái xe đến địa điểm ngắm hoa.

      “Chỗ đó, chỗ đó, em nhìn thấy có rất nhiều hoa.” Cả người Nguyên Tiểu Thu gần như là treo ở ngoài cửa sổ xe, thậm chí còn định vươn tay lao xuống cánh đồng hoa vừa nhìn thấy.

      Nhìn nhìn bản đồ tay, xách định bên này có chỗ có thể dừng chân, Sài Ngạn Quân cũng theo chỉ thị của lái xe về phía có hoa, thành tiêu chuẩn ‘khách tìm hoa’.

      Dừng xe bên ngoài đình , Nguyên Tiểu Thu vừa mở cửa ra liền chạy như bay về phía đường mòn xung quanh vườn trúc, bởi vì mặt đất phủ đầy tuyết trắng, thậm chí còn có gió , thổi xuống càng nhiều tuyết tháng năm, tầng trắng đất càng thêm dày.

      “Oa oa! Cảm giác

      là lãng mạn!” Đưa tay hứng lấy đóa hoa vừa rơi xuống, Nguyên Tiểu Thu giống như hiến vật quý chạy đến bên cạnh Sài Ngạn Quân.

      “Thích ?” vỗ vỗ đóa hoa rơi dính người , cười nhạt hỏi.

      “Em vô cùng thích.”

      “Thích là được rồi.”

      Nguyên Tiểu Thu nghe xong câu đáp lại của , vẻ mặt cười trộm nhìn , làm Sài Ngạn Quân khỏi đoán rằng, vừa rồi có phải mình sai cái gì hay .

      “Làm sao vậy?”

      có việc gì, em vừa nghĩ đến phải : “thích ? Ba mua cho con.” Nghĩ đến lời thoại quảng cáo kinh điển kia, khiến nhịn được phì cười ra tiếng.

      “Trong sân đủ loại hoa quế, muốn gieo nhiều hoa như vậy, có lẽ phải mở rộng sân ra đến tận đường cái.” Sài Ngạn Quân trả lời, thậm chí bắt đầu suy tính đến tính khả thi khi mua những cây hoa này về nhà.

      “Nhìn nghiêm túc này! Em chỉ đùa thôi, mà cho dù có mua tự trồng chứ em làm đâu!” Nguyên Tiểu Thu liếc cái .

      nghĩ rằng em vô cùng thích! Nhưng là hoa này phải trồng ở đây mới có ý nghĩa.” ngoái đầu nhìn lại cười, tiếp tục giải thích, “Như vậy em mới có lý do cùng với chứ!”

      thẳng thắn thông báo làm đứng sững sờ tại chỗ, chỉ có thể ngây ngốc nhìn bóng lưng mảnh khảnh xoay tròn trong cơn mưa hoa.

      “Sao lần nào cũng bị em cướp lời kịch muốn hả?” Sài Ngạn Quân khó có được chủ động ôm lấy từ phía sau, bất đắc dĩ , “Lần đầu tiên tỏ tình cũng vậy, hôn môi cũng vậy, ngay cả bây giờ cũng thế.” Tiếp theo phải là ngay cả cầu hôn cũng vậy chứ?

      “Hừ hừ! Ai bảo , em đành phải giành trước thôi!” Nếu , còn biết phải chờ đến ngày tháng năm nào đấy!

      “Xem ra đùa bỡn bốc đồng còn nữa, thư ký Nguyên rốt cuộc khôi phục lại lòng tin, vậy nguyện ý chút về chuyện vừa rồi sao?” Nhận thấy thân thể cứng đờ, dường như nhớ tới chuyện vừa rồi, Sài Ngạn Quân chỉ yên lặng ôm , đợi mở miệng.

      “Xem ra người có tâm cơ tốt là .” Vậy mà còn có thể dùng loại chiến thuật quanh co này, bây giờ bị ôm chặt trong lòng, trừ bỏ ngoan ngoãn ra, hình như cũng còn lựa chọn nào khác nữa rồi.

      nghĩ thỉnh thoảng cũng nên vứt bỏ bộ quy củ cũ của mình, dùng phương pháp mới thôi.” Huống hồ tâm cơ của cũng chỉ dùng người , “Đây cũng là em dạy , phải sao?”

      “Em chỉ có thể bị em làm hỏng rồi.” Giọng điệu thở dài, Nguyên Tiểu Thu tâm cam tình nguyện thẳng thắn thành khẩn việc vớ vẩn xảy ra vào sáng hôm nay, “… Cứ như vậy, sau đó em tức giận bỏ , biết vì sao lại chạy đến chỗ , sau đó bị nhìn thấy rồi mang đến nơi này.”

      “Cứ như vậy?” Sài Ngạn Quân tưởng chuyện gì nghiêm trọng. Nhưng là xem ra, chuyện còn đơn giản hơn tưởng.

      “Cái gì gọi là cứ như vậy?” Nguyên Tiểu Thu thở phì phì quay đầu nhìn , có biện pháp lý giải sao còn có thể tâm bình khí hòa như vậy, “Tên đầu heo kia dùng loại giọng điệu vô cùng làm nhục người khác tốt, vậy mà chút phản ứng cũng có!” Đương cũng tức giận, vậy tức giận thành như vậy phải là cùng dạng với kẻ ngu ngốc sao?

      “Nhưng cảm thấy có gì, quan trọng nhất là em bỏ để chọn tên đầu heo kia phải sao?” Cười vỗ vỗ đầu , thử dập tắt lửa giận của , “Như vậy là tốt rồi, có mà mà phải tức giận.”

      biết đâu!” tức giận đến mức ngừng vòng quanh tại chỗ, “ ta dùng loại giọng điệu giống như rất kém ta, nhưng ràng tốt hơn tên đầu heo kia ngàn lần, vì sao lại bị ta thành như vậy?”

      Người đàn ông Nguyên Tiểu Thu nhìn trúng, sao có thể tệ hơn tên đầu heo kia! Tên đầu heo kia cho rằng mình mặc tây trang thắt cà vạt chính là người sao? Hừ!

      “Đừng tức giận, cần để ý người khác như thế nào, nếu như em cứ mực để ý, phải đại biểu rằng em cũng giống ta sao?” Sài Ngạn Quân trầm ổn phân tích, “Huống hồ dưới cánh đồng hoa đẹp như này, có chuyện gì là thể quên chứ?”

      Sững sờ dừng bước, nhìn mang theo nụ cười trầm tĩnh đứng dưới tàng cây, trái tim Nguyên Tiểu Thu ý thức đập nhanh hơn, má nổi lên từng vệt đỏ ửng.

      Mặc dù vẫn mặc đồng phục công trường, thậm chí mặt vẫn còn bụi đất, nhưng biết vì sao, bây giờ khiến người ta có cảm giác lạnh nhạt thoát khỏi thế gian, ngay cả nụ cười cũng có ma lực trấn an lòng người.

      Thình thịch… Tiếng tim đập đinh tai nhức óc, Nguyên Tiểu Thu ngây ngốc nhìn , có loại luống cuống giống như thiếu nữ mười bảy mười tám tuổi.

      Làm sao bây giờ? giống như… giống như lại thích lần nữa rồi sao?
      Last edited by a moderator: 7/12/14

    5. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 5.1

      Editor: Linh.

      Bởi vì hôm sau vừa vặn là ngày nghỉ, cho nên hai người khó có khi được đến Miêu Lật ngắm hoa thảo luận, cuối cùng quyết định ở lại đây đêm rồi mới trở lại Đài Bắc.

      Đêm đó bọn họ thuê nhà trọ rất có hương vị bình dân, ngay cả tên cũng là dùng tên thực vật đặt.

      Chỉ có điều biết vì nhà trọ này buôn bán sai, vẫn là bởi vì hai người lần đầu tiên xa nhà, dạo đông dạo tây lúc đến nhà trọ muộn, bà chủ xin lỗi cho bọn họ biết bây giờ chỉ còn lại phòng dành cho hai người.

      Hai người nghe thấy là phòng hai người nên cũng nghĩ nhiều, dù sao cũng là người giường thôi mà! Cho dù có chút xấu hổ, nhưng dù sao cũng tốt hơn là ngủ xe hoặc mất số tiền lớn để ngủ ở khách sạn, lập tức thanh toán phí ăn ở, vô cùng cao hứng định về phòng nghỉ ngơi chút.

      Chỉ là nghĩ tới khi mở cửa phòng nhìn thấy cách bài trí bên trong, hai người đều sửng sốt tại chỗ, ngơ ngác nhìn nhau, biết nên cái gì mới tốt.

      Bởi vì bên trong vậy mà chỉ có cái giường?!

      “Này... Chúng ta vẫn nên đổi chỗ trọ khác tốt hơn.” xong, Sài Ngạn Quân cầm chiến lợi phẩm vừa mới mua xuống dưới lầu.

      “Từ từ !” giữ chặt , “Vừa rồi chúng ta trả phí ăn ở, bây giờ đột nhiên hủy bỏ phải là rất kỳ quái sao?” Huống hồ còn chưa cái gì...

      “Vậy với bà chủ muốn thêm cái giường.” Khẽ thở dài, có phần hối hận vì trả tiền trước, chỉ có thể nghĩ ra biện pháp xấu hổ khác.

      “Ừ... Được rồi.” Nguyên Tiểu Thu buông tay để xuống dưới lầu với bà chủ muốn thêm cái giường nữa, sau đó vào trong phòng, mặt hồng tim đập nhìn cái giường lớn duy nhất trong phòng.

      Kỳ ... Nếu là , đáy lòng cũng phải hoàn hoàn kháng cự khả năng xảy ra chút gì đó...

      ~*~

      Nửa đêm, Nguyên Tiểu Thu tắm rửa xong mặc quần áo mới mua đường, nằm ở giường lăn qua lộn lại, chính là có biện pháp nhắm mắt lại ngủ, chỉ có thể mở to hai mắt nhìn trần nhà.

      vậy mà cũng có lúc mất ngủ, nếu như bị người quen nghe được, tuyệt đối hô to thể tin được!

      Từ khi bắt đầu vào đại học ngừng làm việc, còn chuẩn bị việc học, thời gian nghỉ ngơi ít đến thương cảm, cho nên cũng luyện ra thói quen đặt mình lên giường là ngủ, công lực tốt nhất chính là ba giây vào giấc ngủ, lấy thể lực đến ứng phó với công việc ngày mai.

      Nhưng là, tính từ buổi sáng ngày hôm nay dạo qua ba bốn con đường, còn chơi hết cả buổi chiều, theo lý thuyết, phải mệt đến vừa nằm xuống giường là ngủ mới đúng, nhưng khác thường là làm thế nào cũng ngủ được, trong đầu hỗn loạn khiến người ta phiền chán.

      phiền! Nguyên Tiểu Thu rốt cuộc chịu nổi phiền chán lí do kia mà ngồi dậy.

      “Làm sao vậy? ngủ được à?” Nghe thấy thanh rời giường, Sài Ngạn Quân cũng ngồi dậy quan tâm hỏi.

      “Ừ.”

      cũng vậy.” Đột nhiên câu như vậy, khiến Nguyên Tiểu Thu nghi hoặc nhìn .

      cũng ngủ được?”

      Sài Ngạn Quân lộ ra nụ cười khổ nhìn , biết giải thích nguyên nhân mình ngủ được như thế nào.

      Hai người cùng ở trong căn phòng, vùng ngoại ô có ồn ào như trong thành thị, nằm xuống lời nào, có thể nghe tiếng hít thở của người nào đó, cho dù quân tử thế nào, nhưng cũng phải Liễu Hạ Huệ*, làm sao có thể chút cảm giác cũng có.

      (*) Liễu Hạ Huệ: Liễu Hạ Huệ hôm dừng chân nghỉ qua đêm trước cổng thành, có phụ nữ cũng đến trú chân. Trời lạnh người phụ nữ này bị cảm lạnh rét cóng, Liễu Hạ Huệ liền cởi áo mình ra khoác lên người ta rồi ôm vào lòng để ta hết lạnh, mà trong lòng hề có chút tà tâm.[1]
      Lại có lần Liễu Hạ Huệ ngồi xe ngựa với đàn bà, cả quãng đường dài mà mắt ông chỉ nhìn thẳng chứ hề liếc ngang lần nào.
      [Nguồn: wikipedia Tiếng Việt].

      Càng cần phải người nằm ở giường là thích.

      Con ngươi thâm thúy của nhìn , ngọn đèn ngủ bàn tỏa ra ánh sáng màu vàng nhạt, chiếu rọi lên gương mặt có vẻ đăm chiêu của .

      Thình thịch... Nguyên Tiểu Thu nhìn , đột nhiên cảm thấy trái tim mình đập nhanh đến thể khống chế, tự đập theo tiết tấu samba*.

      (*) Điệu samba: Samba được mệnh danh là điệu nhảy của tiệc tùng và lễ hội, người nhảy Samba mặc trang phục rất thoáng, màu sắc rực rỡ, vui nhộn, mặt mày tươi rói, lắc vai, lắc bụng, lắc hông rất nhịp nhàng. Vì vậy mới có bài nhạc Samba Hip Hip Chin Chin and Beat mà ca sĩ người gốc Latin Shakira hát rất nổi tiếng. Ngoài ra, người nhảy phải nhanh, lên xuống nhịp nhàng theo điệu nhạc.
      Những bước nhảy phổ thông của Samba gồm có Samba Walks, Samba Rolls, Promenade Runs, Volta, Botafogo, trong đó Samba Walks và Samba Rolls là hai vũ hình rất đẹp.

      Samba ở Việt Nam:
      Samba là điệu nhảy latin được ưa thích nhất ở Việt Nam nay, cùng với Salsa và Bachata, Samba tạo thành bộ ba latin phổ biến nhất. Bài Samba lời Việt nỗi tiếng nhất có thể là bài “Samba cho em” của Ngọc sáng tác và trình bày.

      [Nguồn: khieuvusaigon.net]

      làm sao có thể để thích đến còn thiên lý đây?

      Cá tính trầm ổn có phong độ, tuy bề ngoài thể là tuấn tú đẹp trai nhưng tuyệt đối là thô kệch có hình, càng cần phải đến dáng người rắn chắc được rèn luyện qua năm này tháng nọ.

      Biết thêm ngày, có thể khai quật ra càng nhiều mặt tốt của , tăng thêm cảm giác quyến luyến với , nếu còn tiếp tục như vậy, có thể bởi vì thích quá tải mà hôn mê hay ?

      biết vì sao, đột nhiên cảm thấy càng nhìn , chính mình lại càng miệng đắng lưỡi khô, nhịn được liếm liếm môi, dùng giọng khàn khàn ra câu mà ngay cả chính cũng có biện pháp tin tưởng.

      “Muốn hay ... Muốn hay cùng nhau ngủ?”

      “Cái gì?” đột nhiên chấn động, thể tin rằng mình được mời.

      Ý thức được mình lời lớn mật thế nào, Nguyên Tiểu Thu lắp ba lắp bắp giải thích, “... phải, ý em là dù sao giường cũng rất lớn... , đúng... là lên đây chuyện trời dưới đất tương đối dễ dàng...” Đó! Bây giờ rất muốn tự tay giết mình, sao ngay cả câu cũng xong!

      Sững sờ, Sài Ngạn Quân bình tĩnh nhìn bởi vì chân tay luống cuống mà gương mặt đổ ửng, ý niệm vừa động, thậm chí bất chấp cả nam nữ thụ thụ bất thân, vui vẻ đồng ý đề nghị của .

      “Được.”

      cần miễn cường, vừa rồi coi như em bậy... Hả? được.” Lần ngày người sững sờ đổi thành Nguyên Tiểu Thu, miệng há to đến có thể nhét quả trứng gà.

      “Được.” Sài Ngạn Quân kéo ra góc khác của chăn đơn, dè dặt cẩn thận nằm lên giường, “ phải em làm như vậy chuyện phiếm có vẻ thuận tiện hơn sao?”

      “A... Đúng đúng! Như vậy chuyện phiếm có vẻ... Có vẻ thuận tiện.”

      Hai người nằm mặt đối mặt, màng tai sắp bị tiếng tim đập làm vỡ, phân biệt được đến cùng là của mình hay của đối phương, ngay cả tay chân cũng biết đặt ở đâu.

      “Muốn chuyện gì?”

      Nghe thấy giọng thuần hậu của ở khoảng cách gần như vậy, càng làm cho Nguyên Tiểu Thu thêm say mê.

      Nếu trước kia có người với , người công nhân lại mang theo hơi thở của người học văn, tuyệt đối tin tưởng.

      Nhưng bây giờ vô cùng tin tưởng, bởi vì người dường như nhu hòa giữa hai loại khí chất đặc biệt biệt này, có khí chất tao nhã đôn hậu của người học văn, lại có cá tính sang sảng câu nệ tiểu tiết của người làm việc nặng.

      Chỉ có điều phải cùng thân cận, để có đầy đủ thời gian tìm hiểu mới có thể phát ra hai khí chất đặc biệt này.

      Cực kỳ may mắn chính là, có mấy người phụ nữ tinh mắt, mới để bắt được người đàn ông chất lượng tốt này.

      cong môi vẽ ra nụ cười, mặc dù cảm thấy xin lỗi những người phụ nữ có mắt kia, nhưng rất vui mừng khi có ai nguyện ý tốn thời gian tìm hiểu , nếu , loại đàn ông chất lượng tốt như sớm bị những người phụ nữ khác cướp .

      “Ngây ngô cười cái gì?”

      Sài Ngạn Quân tò mò hỏi, hiểu đột nhiên nở nụ cười là vì chuyện gì.

      có gì.” Nguyên Tiểu Thu ra vẻ thần bí.

      “Là chuyện tốt thể cho biết à?”

      Dường như từ khi bọn họ chính thức kết giao đến nay, thỉnh thoảng cũng lộ ra nụ cười thần bí như vậy, thảo mãn như con mèo vừa trộm được thịt, nhưng cách nào biết được ý nghĩa dưới nụ cười kia.

      phải là thể cho biết... Chỉ là ra em có chút xấu hổ.” đột nhiên cúi xuống, có chút thẹn thùng nhìn .

      sao, muốn biết.” Thấy gương mặt thẹn thùng khó có được của , tiếp tục hỏi, “Đến cùng là chuyện gì?”

      “Chính là... Vừa rồi bỗng nhiên nghĩ đến tốt như vậy, nhưng là trước em có người phụ nữ nào tuệ nhãn biết hùng chiếm lấy , làm em đột nhiên cảm thấy chính mình rất may mắn.”

      “Phải ?” cười nhạt nhìn , “Lời này cũng chỉ có em , huống hồ, có cái gọi là tam cao*, lại làm việc trong công trường, ngay cả em đưa đồ uống cũng có hứng thú với , những người phụ nữ khác làm sao có thể có hứng thú với chứ?” Trừ bỏ... người kia.

      (*) Tam cao: đạo đức phẩm chất cao, văn hóa tư cách cao, vận động tài nghệ cao.

      “Đó là do các ấy có mắt.”

      vô cùng phản bác, cảm thấy cho là đúng với việc tự hạ thấp bản thân mình.

      mới phải là người nên vui mừng, trước có người đàn ông nào tinh mắt theo đuổi em.

      tình nghĩ như vậy, đến công việc của Tiểu Thu, bề ngoài cũng vô cùng xinh đẹp, cho dù lúc có ba bốn người theo đuổi cũng thấy ngoài ý muốn.

      “Hừ hừ ~~ vừa bắt đầu giá thị trường của em đều là cổ phiếu số lượng hạn chế, nhưng qua lúc biến thành cổ phiếu mất giá, cho nên nếu làm tốt giá trị con người của em còn kém hơn .” Thấy ánh mắt hoài nghi của , Nguyên Tiểu Thu bĩu môi tiếp tục giải thích, “Đừng tin, trước đây mấy người đàn ông theo đuổi em sau khi hẹn hò xong liền thấy liên lạc lại, sau đó thanh danh của em càng cao theo số lần hẹn hò, từ từ biến thành cổ phiếu mất giá.”

      “A~ em làm gì để những người đàn ông đó rút lui có trật tự.”

      “Có gì đâu! Chỉ lấy bản lĩnh cần kiệm chăm lo việc nhà của em ra mà thôi, ai biết những người đàn ông đó lại cảm thấy mức chênh lệch giữa bề ngoài và bên trong của em quá lớn, kết quả bao lâu bỏ chạy mất dạng.” Đương nhiên trừ bỏ tên đầu heo nhà ông chủ ra.

      Nhưng thể , bây giờ đàn ông có con mắt thưởng thức.

      cũng chỉ hủy bỏ nhà ăn hẹn trước, muốn bọn họ bỏ tiền mặt ra để mua thức ăn về nhà chính mình nấu, hoặc lúc ngồi ở Ma Thiên Luân thuận tiện làm hoa thủ công (lọ hoa giấy đó) kiếm thêm chút thu nhập mà thôi, như vậy có kỳ cục lắm sao?

      “Hình như còn chưa được thấy qua bản lĩnh cần kiệm chăm lo việc nhà của em.” Sài Ngạn Quân đùa cợt .

      Câu hỏi của làm xấu hổ cúi đầu, ngập ngừng , “đó là bởi vì em sợ bị em dọa chạy thôi! Cho nên trước đương nhiên phải bảo trì hình tượng rồi!”

      “Vậy nếu cũng bị em dọa chạy làm sao bây giờ?”

      “Em đây làm cho muốn chạy cũng chạy được.” Nguyên Tiểu Thu trả lời.

      đùa, rất dễ dàng mới gặp được người đàn ông làm nguyện ý ném nhiều tâm tư lên người như vậy, nếu để chạy trốn từ trong tay mình, vậy gọi là Nguyên Tiểu Thu nữa rồi.

      “Chạy được?” cảm thấy buồn cười về câu trả lời của .

      sai... ví dụ như vậy...” chuyển thân thể dịch sát về phía , hơi ngẩng đầu, để đôi môi đỏ mọng của mình dễ dàng cùng đụng nhau, còn phát huy bản lĩnh lớn nhất cả đời khiêu khích .

      Mặc dù cái mà gọi là bản lĩnh lớn nhất cả đời cũng chỉ mới tập luyện trong mấy ngày nay mà thôi.

      Sài Ngạn Quân vốn định chỉ cười chống đỡ, lúc này cười nổi nữa.

      Ở dưới chăn thân thể mềm mại thơm phức của chỉ cách cái áo ngủ cùng gắt goa kề nhau, đôi môi kỹ xảo giống như đứa bé bừa bãi tàn sát môi , nhưng bất ngờ lại gợi lên bản năng đàn ông trong .

      thấp giọng lẩm bẩm, trước khi đôi môi còn chưa bị gặm đến khắp nơi đều là vết thương ôm lấy thắt lưng của giành lấy quyền chủ đạo, nụ hôn nhàng đột nhiên trở lên mạnh mẽ, làm vô lực trèo lên , mềm mại phối hợp.

      Vừa kết thúc nụ hôn, Sài Ngạn Quân liền đẩy ra, thở gấp, sau đó vẻ mặt : “Bây giờ em có thể đẩy ra hoặc bảo lập tức rời , tuyệt đối hai lời.”

      Hai má đỏ ửng, Nguyên Tiểu Thu cảm thấy thẹn thùng với đáp án ra trong lòng mình.

      Mặc dù vừa rồi là cố ý hôn lên, cũng chờ mong tối nay có khả năng xảy ra chuyện gì đó, nhưng nghĩ tới vậy mà lại thuận lý thành chương, khiến hoàn toàn có ý nghĩ muốn kháng cự chuyện xảy ra tiếp theo.

      Nghĩ đến đây, nhịn được ở trong lòng phỉ nhổ mình tiếng. là quá rụt rè rồi!

      Đúng thôi! vốn cho rằng chính mình trừ ra, còn khả năng thích người khác, cho nên dù hai người có xảy ra quan hệ cũng là chuyện sớm muộn, huống hồ... sớm muốn nhúng chàm thân thể rắn chắc mê người của từ lâu rồi. Ha ha!

      Thấy đột nhiên im lặng, Sài Ngạn Quân hít hơi sâu, đè nén dục vọng vừa mới bị khơi mào, khi định xoay người xuống giường, bỗng nhiên mở miệng, cái kia...” Khiến quay đầu lại nín thở chờ câu tiếp theo của .

      Mang theo chút khó xử càng nhiều hơn là vui sướng, cắn cắn môi, túm lấy áo ngủ thấp giọng .

      “Cái kia... Em là lần đầu tiên, có thể dịu dàng chút ?”

      xong quên ngẩng đầu nhìn , sau đó lại thẹn thùng nhanh chóng cúi đầu.

      sửng sốt lúc lâu, mới từ từ tiêu hóa được ý tứ của .

      Sau cùng, tắt đèn, ôm vào trong lòng, bên tai , “ nhớ , chính cũng là lần đầu tiên, cho nên nếu như rất đau, xin em hãy nhẫn nại chút.”

      Ngoài cửa sổ bóng đêm càng trầm, ánh trăng chiếu vào trong phòng, người hữu tình ở trong giai điệu ngọt ngào nhất, mãi đến khi ngày mới lên...

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :