1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Ăn chắc người đàn ông tốt - Mã Kỳ Đóa.(Full 10c Đã có eBook)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Chương 5.2

      Editor: Linh.

      nhận điện thoại? Vậy mà lại nhận điện thoại?

      Chuyện này là quá đáng nghi rồi?!

      Người đàn ông bình thường gọi điện thoại quá năm giây tuyệt đối nhận điện thoại, cũng là bạn trai thân ái của , vậy mà để gọi điện dưới mười lần vẫn chưa tìm được người?

      Quan trọng hơn là, đây phải là lần đầu tiên!

      Từ hai tuần trước sau khi bọn họ ngắm hoa trở về, liền thường xuyên trong thời gian làm việc tìm được người, đến công trường cũng thường chụp hụt, cho dù may mắn nhận điện thoại, cũng bận để trả lời .

      công nhân đến công trường làm việc, vì sao lại bận đến như vậy?

      Mặc dù rất muốn nghĩ vậy, nhưng trực giác của phụ nữ cho biết, trong đó nhất định có quỷ.

      Chỉ có điều, hoàn toàn có liên tưởng gì với việc có phải hai người xảy ra quan hệ, cho nên bắt đầu lạnh nhạt hay . Bởi vì hiểu tính có mười phần, cũng nắm được bảy tám phần, loại chuyện thất đức này làm được cũng làm.

      Cho nên, tới cùng là nguyên nhân gì đây?

      Tình địch!

      Bỗng hai chữ làm người ta rất vui lên trong đầu , khiến Nguyên Tiểu Thu nhịn được trầm mặt xuống, trong lòng bốc lên từng cơn ghen tuông.

      Chính xác! Tuy rằng từ khi hai người kết giao đến nay, chưa từng thấy qua có người phụ nữ nào xuất bên cạnh , thậm chí lúc trước từng vì chuyện này mà cười trộm trong lòng, nhưng suy nghĩ chút mà , từ khi bọn họ kết giao cho tới bây giờ chưa từng xuất nửa tình địch mới đúng là lạ nhỉ!

      Dù sao bộ dạng chút cũng xấu, nghiêm túc mà , cũng có thể coi là loại hình đàn ông, càng miễn bàn tuy nghề nghiệp của chỉ là quản đốc công trường, nhưng cũng là nghề gia truyền. Ở tay cũng có cân nặng nhất định, giống công nhân chỉ có thể làm việc chuyên môn, mà là có thể tự mình nhận thầu công việc, đến mùa thịnh vượng tiền lương kiếm được chừng còn cao hơn .

      người đàn ông bề ngoài kém, gia đình thuộc hạng trung, cá tính lại ôn hòa trung hậu, ở trong mắt phụ nữ, căn bản chính là cổ phiếu đáng đầu tư và phiếu cơm dài hạn thôi!

      Tuy rằng gần đây có đủ loại thích hợp là vì bị tình địch quấy rối mà , cũng nên quá bất ngờ mới đúng.

      Nhưng nếu có người phụ nữ khác chú ý đến chỗ tốt của , muốn cùng tranh giành, tính sao?

      Nguyên Tiểu Thu cũng phải là người dễ dàng nhượng bộ.

      Đáy mắt lộ ra thần sắc kiên định, lấy địa chỉ Sài Ngạn Quân cho mình ra rồi bỏ vào trong túi sách, còn thần tốc viết giấy xin phép, đợi ông chủ phê chuẩn rời .

      đùa! vẫn còn ghi hận chuyện lần trước, nếu nhìn phần tên đầu heo kia dám lên lầu quấy rầy, mới lười trở về làm.

      Bây giờ tình cảm của có khả năng xuất nguy cơ, so sánh hai cái với nhau, công việc và tình cái nào quan trọng hơn, căn bản là cần cũng biết.

      Nghĩ tới đây, khóe miệng cong lên lộ ra nụ cười có vẻ đăm chiêu, Nguyên Tiểu Thu đôi giày cao gót, bước chân kiên định như nữ chiến sĩ hành quân.

      Nếu gọi điện thoại tìm thấy người, vậy cũng chỉ có thể dùng chiêu thối nát nhất—

      Đến nhà đánh lén thôi!

      ~*~

      Lần đầu tiên đến nhà đánh lén, Nguyên Tiểu Thu so đo giá cả đắt đỏ quyết tâm gọi taxi, thẳng đến cửa nhà ở vùng ngoại thành.

      Cả dãy nhà có vẻ cũ kĩ còn mang đậm phong cách cổ phong tình, phòng ốc thấp bé mặc dù có dấu vết của năm tháng, nhưng phía trước nhà xinh xắn trong sân đủ loại thực vật còn tươi tốt um tùm.

      Đối chiếu địa chỉ trong tay và số nhà, Nguyên Tiểu Thu bảo người lái xe chậm chậm bên đường , ánh mắt tìm kiếm số nhà.

      Số 189…. 100…

      ơi, tìm thấy số 189 rồi!” Bỗng lái

      xe hô to rnột tiếng, làm ánh mắt phần tốc lướt sang.

      “Chỗ nào?”

      “Chính là cái nhà mà có người đàn ông mặc tây trang ra đó! Tôi cho xe qua để thấy ràng.” xong, tài xé liền muốn lái xe đến trước cửa.

      “Chờ chút! Trước đừng có ngừng, về phía trước chút rồi dừng lại là được.” Nhìn theo phương huướng tài xế chỉ, NguyênTiểu Thu càng thấy người đàn ông mặc tây trang kia.

      ngờ lại là Sài Ngạn Quân người muốn tìm.

      vậy mà mặc tây trang, toàn thân để ý cẩn thận tỉmỉ, giống như tham gia tiệc rượu quan trọng gì đó, quan trọng hơn là, cái xe vận tải nát của chính mình, mà là đến chỗ người phụ nữ khí chất tao nhã đứng rồi bước vào cánh cửa xe bên cạnh.

      ... quả nhiên bị phụ nữ bò lên sao?

      Tài xế tắc xi bị ra lệnh dừng xe sang bên, thấy Nguyên Tiểu Thu bên che che lấp lấp, bên lại lộ ra ánh mắt giết người nhìn đôi nam nữ kia, ở trong lòng lên tình tiết trong vở kịch chồng có tiểu tam, vợ tức sùi bọt mép đến bắt gian.

      Ông chú ấy lòng đầy căm phẫn :“ ơi, chồng có tiểu tam ở bên ngoài phải sợ, bắt gian tôi cũng rất lànhnghề, muốn theo dõi hay là gọi cảnh sát xông vào rống, tôi đều có thể phối hợp.”

      Nguyên Tiểu Thu nghe xong lời của ông ta, tức giận , “Cái gì là có tiểu tam? Đó là do người phụ nữ kìa quấn lấy ấy, ấy mới có tiểu tam đâu!”

      Nguyên Tiểu Thu hoàn toàn tin tưởng thái độ, nhân cách và hành vi thường ngày của .

      Cho nên tuyệt đối có tiểu tam, tuyệt đối là do người phụ nữ kia quấn lấy .

      Cái gì? Khôngphải có tiểu tam? Nhưng là... Kia ràng là đúng mà! “Vị tiên sinh kia còn giúp ta mở cửa xe và cầm áo khoác, thấy cùng dịu dàng.”

      Nguyên Tiểu Thu bỗng cảm thấy mình đủ xui xẻo, muốn im lặng quan sát động tĩnh của hai người kia cũng được, còn phảibồi vịtài xế có tưởng tượng phong phú này thảo luận nội dung trong vở kịch.

      “Đó là lễphép, mới phải có tiểu tam, cũng chỉ là mở cửa xe và cầm áo khoác, là đàn ông đều nên làm như vậy, chẳng lẽ chúchưa từng giúp vợ mình mở cửa xe và cầm áo khoác sao?” Trả về cho ôngng chú ấy câu, tiếp tục quan sát.

      Hô hô! Tài xế xấu hổ cười gượng. Bởi vì ông đúng là chưa từng giúp vợ cầm áo khoác và mở cửa xe!

      Chỉ có điều, mặc dù miệng với tài xế như vậy, nhưng khi nhìn đến động tác dịu dàng săn sóc của đối ta, cho dù là lễphép, vẫn khiến lòng Nguyên Tiếu Thu ngừng bốc lên vị chua.

      phủ nhận mình là người phụ nữ keo kiệt lại thích ghen tị, nhưng đây lại như thế nào?

      Dịu dàng của là của , tươi cười của cũng là của , chính là muốn để người phụ nữ khác chia sẻ độc quyền thuộc về mình.

      Dùng tư thế bất nhã ghé vào ghế ngồi phía sau xe, cẩn thận lấy góc độ để người khác phát , nhìn lén đôi nam nữ hình như vói nhau gì đó.

      Bọn họ rốt cuộc là chuyện gì? Nguyên Tiểu Thu liều mình áp sát vào cửa kính vừa nhìn vừa nghe lén, nhưng là khoảng cách khá xa mà bọn họ chuyện thanh lại lớn, khiến chỉ nghe được chút xíu.

      “Cảm thấy như thế nào?” co thẹn thùng hỏi.

      “Rất tốt...” Người đàn ông cúi đầu biết nhìn cái gì, sau đó trả lời lại câu như vậy, còn cái gì đó, làm nở nụ cười.

      Cái gì tốt? tốt chút nào hết! Nguyên Tiểu Thu nghethấy mấy câu rời rạc vậy cũng chuẩn bị phát hỏa rồi.

      còn chưa nghe thấy khen ngợi được mấy lần, thế nhưng lại dễ dàng với người khác?! còn để bạn như ở trong lòng ?

      Lúc sắp bị tức giận đến nội thương, xe của hai người kia qua xe , Nguyên Tiểu Thu hít hơithật sâu, sắc mặt khócoi với tài xế: “Cẩn thận theo sau, đừng để bọn họ phát ra.”

      muốn xem rốt cuộc là bọn họ muốn đâu? Muốn làm cái gì?

      thành vấn đề, toàn bộ đều giao cho tôi!” Lái xe vẻ mặthưng phấn .

      Ha! ‘bắt khỉ’ thôi! Còn cái gì mà có tiểu tam, người trẻ tuổi ăn qua cơm sao bằng ông ăn qua muối, ông vừa nhìn biết hai người kia nhất định là có gian tình.

      Còn muốn lừa gạt ông? có cửa đâu!

      Láixe còn cao hứng nghĩ,bỗngNguyên Tiểu Thu vẻ mặt giận dữ lại gần, nghiến răng nghiến lợi hỏi.

      “Tài xế, có thể lái xe ?” Tiếp tục đểông ta lề mề nữa, cần phải theo xe, chính là ngay cả tro bụi phía sau xe cũng đuổi kịp.

      , ngồi vững, tôi lập tức đuổi theo.” Tài xế vẻ mặt hứng phấn.

      xong, chiếc xe lao ra như viên đạn, đuổi sát chiếc xe cao cấp phía trước, đồng thời trong xe truyền ra tiếng thét chói tai của Nguyên Tiểu Thu... lâu... lâu.
      Last edited by a moderator: 14/12/14
      Tiểu yêu tinhPhan Hong Hanh thích bài này.

    2. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,808
      Chương 6.1

      Editor: Linh.

      Hai chiếc xe trước sau chạy đến trước trường đại học nổi danh liền dừng lại, Sài Ngạn Quân và người phụ nữ kia châu đầu ghé tai vào nhau biết gì, hình ảnh kia xem ở trong mắt người có tâm là vô cùng thân mật.

      trong những người có tâm chính là Nguyên Tiểu Thu.

      Thấy hai người kia từ lúc xuống xe liền ngừng tán gẫu, khiến Nguyên Tiểu Thu trốn trong xe tắc xi càng nhìn càng tức giận, thậm chí chỉ muốn tiến lên kéo người phụ nữ kia ra.

      Nhưng là được, bây giờ phải cố gắng giữ tỉnh táo mới có thể. Hít hơi sâu, Nguyên Tiểu Thu ở trong lòng tự thuyết phục chính mình.

      ơi, chồng rất có khí chất đó! Muốn đương vụng trộm chạy xuống ‘đường Hậu Đức’, lại chạy đến trường học...! Đây là lần đầu tiên tôi thấy vậy.” Tài xế tự cho mình là thông minh phát biểu cao kiến.

      Tâm trạng lúc này của Nguyên Tiểu Thu vô cùng kém, còn muốn tranh cãi với ông ta, lạnh lùng quay đầu liếc ông ta cái, “Sao ông còn chưa ?”

      Tài xế nghe thấy lời của cũng tức giận, vẫn là vẻ mặt tốt bụng , “ , tội sợ chút nữa làm ra việc gì ngốc nghếch thôi! Trước theo tốt hơn, bằng lương tâm của tôi cảm thấy bất an!”

      Việc ngốc? cười lạnh.

      Từ trước đến nay làm việc gì ngốc, bởi vì thời gian tốt nhất là để kiếm tiền, có thời gian làm chuyện điên rồ lấy những thời gian này ra kiếm tiền sao?

      Nhưng chẳng muốn giải thích, bởi vì bây giờ có chuyện quan trọng hơn cần phải làm.

      Lấy điện thoại ra, bình tĩnh chớp mắt nhìn hai người càng càng xa ở phía trước, nhấn xuống nút gọi điện thoại.

      thích lãng phí thời gian làm chuyện điên rồ, cho nên muốn trực tiếp hỏi .

      “A lô?” Giọng trầm thấp của truyền đến từ trong microphone.

      “Bây giờ ở đâu?” Nguyên Tiểu Thu mang theo ánh mắt chờ đợi, nhìn bóng lưng dừng lại nghe điện thoại của .

      Cái gì cũng tốt, cho dù thành người phụ nữ khác ở chung chỗ cũng sao.

      Ít nhất nó đại biểu rằng gạt em chuyện gì, tất cả chỉ do em đa tâm.

      Chỉ cần đồng ý thành , em tin tưởng .

      Trong lòng hò hét như vậy.

      ? Bây giờ phải làm việc.” Sài Ngạn Quân dịu dàng , nhưng bên lại phân tâm nhìn đồng hồ.

      “Làm việc? Đúng ?” Đột nhiên cảm thấy trái tim lạnh lẽo, “Đó là công trường mới sao?”

      “.....Ừ.” Im lặng lúc lâu, sau cùng đưa ra đáp án khẳng định.

      Điều này khiến hy vọng trong mắt Nguyên Tiểu Thu biến mất, giọng điệu cũng càng thêm lạnh lẽo.

      “Em nghĩ chúng ta cần phải chuyện.”

      “Bây giờ sao?”

      “Đúng.”

      “Bây giờ được, vẫn còn có việc phải làm.” Động tác nhìn đồng hồ của càng thường xuyên hơn, trong giọng lộ ra vội vàng làm muốn khóc.

      “Làm việc? Vậy thôi! cần phải gì nữa!” vậy nhất định nghĩ đến đột nhiên kiểm tra trong giờ làm việc, nên mới tiếp tục soạn ra lời dối nhỉ!

      Giống như nghe ra giọng điệu của có chút thích hợp, Sài Ngạn Quân thay đổi dịu dàng , “Trước từ từ có được hay , đợi hai ngày nữa xong việc, chúng ta lại hẹn thời gian ra ngoài chuyện?”

      “Đến lúc đó rồi sau!” cho câu trả lời trực tiếp, muốn lại nghe dùng giọng điệu dịu dàng để dối, Nguyên Tiểu Thu vội vàng tắt cuộc gọi.

      Mờ mịt nhìn bóng lưng càng càng xa của và người phụ nữ kia, biết vì soa mình lại đứng ở đây, càng cảm thấy vừa rồi chính mình hoàn toàn tín nhiệm, bây giờ càng có vẻ buồn cười.

      hỗn loạn rời , trong đầu đột nhiên lên đoạn ca khúc rất lâu trước đây nghe qua.

      Tình cũng chỉ là món đồ chơi bình thường tuyệt hiếm lạ

      Đàn ông cũng chỉ là trò giải trí gì đó có gì đặc biệt hơn người

      Cái gọi là tình cái gọi là ý còn phải là do mọi người tự lừa gạt chính mình.

      “Hóa ra tôi vẫn luôn tự lừa gạt chính mình sao?” Trong miệng thào ngừng lặp lại câu cuối cùng của bài hát kia, sau cùng lộ ra nụ cười còn khó coi hơn so với khóc.

      Nếu tình loại giấc mơ lừa gạt người, vậy bây giờ --

      Cũng là lúc nên tỉnh mộng.

      ~*~

      Nhăn mày, nhìn di động bị cắt đứt, trong lòng Sài Ngạn Quân dâng lên từng trận bất an, nhưng thời gian cho phép gọi điện thoại lại, thậm chí đuổi theo bạn hỏi đến cùng là xảy ra chuyện gì.

      Giọng điệu của nghe qua đúng lắm, giọng điệu kia quá mức lạnh lùng, còn mang theo loại cảm giác kỳ dị mà thể được thành lời.

      Giống như là xảy ra chuyện gì đó.

      “Thầy Sài, chúng ta sắp kịp rồi.” Người phụ nữ xinh đẹp tóc dài bên cạnh giọng nhắc nhở.

      A! Cho dù nhìn bao nhiêu lần, vẻ mặt suy nghĩ sâu xa của học trưởng vẫn có sức quyến rũ đàn ông như thế, nếu như học trưởng chuyên tâm nghiên cứu học thuật mà , cho dù là theo đuổi ngược cũng chịu, chỉ tiếc học trưởng chịu bỏ xuống công việc ở công trường.

      Ài! là rất đáng tiếc!

      “Ừ! đến ngay.” Đút điện thoại vào trong túi, Sài Ngạn Quân yên lòng trả lời.

      Đợi hai ngày nữa xong việc, lại mang ra ngoài giải sầu thôi! Dù sao hai tuần nay, quá vắng vẻ rồi.

      Cho dù đây là công việc tạm thời, nhưng chưa gì với , có lẽ nó khiến cảm thấy bất an.

      Chỉ có điều chỉ cần xong việc lại cùng giải thích, chắc là có chuyện gì.

      Sài Ngạn Quân ở trong lòng tự an ủi mình như vậy, sau đó bước chân đuổi theo đằng trước.

      Nhưng biết, tạm thời an ủi mình, khiến hai người từ trước đến giờ chưa từng cãi nhau lâm vào nguy cơ lớn nhất.

      Bởi vì đàn ông vĩnh viễn đều đánh giá sai lòng dạ hẹp hòi của phụ nữ, cũng luôn quên rằng phụ nữ phải sinh vật chỉ cần vỗ về là có thể.

      ~*~

      Thanh gõ chữ lạch cạnh ngừng vang lên bên tai, trong văn phòng trừ thanh gõ chữ và khí lạnh mơ hồ chuyển động ra, gần như là nghe được ất kỳ thanh nào khác.

      Bên ngoài văn phòng làm việc, người của các bộ phận đưa tài liệu đến đứng thành hàng, nhưng ai dám vào làm người bị oanh tạc đầu tiên.

      Lại mấy ngày hôm trước sau khi thư ký Nguyên xin nghỉ nửa ngày trở về, giống như biến thành người khác, cả ngày vùi đầu vào làm việc , trước đây khi các ngành bận đến ngất trời còn có thể nhiệt tình giúp bọn họ lấy văn kiện, bây giờ còn nữa. Tuy rằng bây giờ bọn họ tuyệt muốn để thư ký Nguyên xuống lầu lấy văn kiện giúp bọn họ.

      Bởi vì thư ký Nguyên chẳng những bày ra bộ mặt nghiêm túc, mà còn dùng giọng điệu đông chết người chuyện, ánh mắt nhìn xuống 30 độ giống như bọn họ chỉ là những tên vô dụng, khiến bọn họ mỗi lần nhìn thấy đều sợ đến mức ngay cả cũng được.

      Nhưng cho dù muốn chạm trán với thư ký Nguyên như thế nào, văn kiện vẫn phải đưa, cho nên mỗi ngày các ngành đều phái ra ‘người may mắn’ của ngày hôm đó, tự mình đến văn phòng tiếp thu ‘chỉ bảo’ thư ký Nguyên.

      “Ài... Hôm nay lại đến lượt tôi rồi.” cậu trai vừa mới vào công ty năm nay bất đắc dĩ than thở.

      “Nghĩ thoáng ra chút, người mới.” Người đàn ông đứng bên cạnh cũng là vẻ mặt đau khổ, an ủi vỗ vỗ vai cậu ta, “Cậu chỉ cần nghĩ đến câu danh ngôn chí lý dễ chịu chút.”

      “Câu danh ngôn nào?” Trong mắt người mới đột nhiên sáng lên.

      cầu hợp lý là huấn luyện, cầu hợp lý là tôi luyện, tin tưởng tôi, chờ sau khi cậu trải qua giai đoạn tôi luyện này, về sau cậu ở công ty còn sợ có ngày xuất đầu lộ diện sao?”

      Người mới thụ giáo gật đầu, nhưng lại giống như đột nhiên nghĩ đến cái gì ngẩng đầu lên hỏi: “Vậy nếu trước khi còn chưa xuất đầu, lại vì loét dạ dày mà tử trận, làm sao bây giờ?”

      “Vậy chuẩn bị đến chỗ kế toán trưởng nhận tiền về hưu.” Nguyên Tiểu Thu lạnh lùng mở miệng.

      nhóm người đều bị đột nhiên lên tiếng mà sợ tới mức rụt cổ vào, ngay cả văn kiện tay cũng bị rơi xuống đất.

      “Nguyên, thư ký Nguyên?”

      Mặt chút thay đổi liếc cái, Nguyên Tiểu Thu chỉ chỉ văn kiện rơi mặt đất, “Những tài liệu này là muốn lấy về sửa lại hay sao? Bằng sao tất cả đều rơi mặt đất?”

      Còn phải là bị dọa! Mọi người hò hét trong lòng, nhưng chỉ dám giận chứ dám gì.

      “Nếu phải, vậy nhặt lên mang vào, cần ở bên ngoài mấy lời vô nghĩa, phải công ty mời mấy người đến chuyện phiếm.”

      Bỏ lại mọi người đưa mắt nhìn nhau, Nguyên Tiểu Thu quay đầu trở lại trong văn phòng của chính mình.

      Ngải Đóa Đóa trốn ở bên nhìn mọi người im lặng nhặt văn kiện rơi đất lên, vẻ mặt kinh ngạc chạy về văn phòng của chồng mình.

      kỳ lạ! là quá kỳ lạ, Tiểu Thu dù có tức giận thế nào, cũng chưa từng như vậy...” vẻ mặt chấn kinh, miệng ngừng thào tự .

      “Cho nên mới tìm em tới chuyện với ấy, xem có phải thư ký Nguyên xảy ra chuyện gì hay ?” Bằng cứ tiếp tục kéo dài như vậy, nơi này của ta lập tức phải biến thành công ty cự tuyệt người lui tới rồi.

      “Ừ...” Ông xã thân ái của cũng như vậy, cần phải nghĩa bất dung từ giúp đỡ! “Nhưng là.... Bây giờ em cũng rất sợ Tiểu Thu.”

      vẫn chưa quên, lần trước muốn tác hợp Tiểu Thu và em chồng thành đôi khiến Tiểu Thu vô cùng tức giận, thiếu chút nữa muốn tuyệt giao với , bây giờ lại muốn theo tâm với Tiểu Thu?!

      sợ người tiếp theo bị đông thành băng là đó!

      ! Dù sao em vẫn là bạn tốt của ấy, dù thế nào cũng dễ chuyện hơn đàn ông như bọn .” Củng Trường Thanh giọng dụ dỗ bà xã đầu óc luôn suy nghĩ đơn giản của mình.

      Mặc dù ta rất muốn đẩy bà xa thân ái ra chiến trường, nhưng bây giờ ta tìm được người nào thích hợp hơn.

      “Như vậy à.... Vậy em thử xem xem.” Quả nhiên Ngải Đóa Đóa lập tức bị thuyết phục, sau đó dưới tâm lý chưa có bất kỳ chuẩn bị nào, bị đẩy vào ‘hầm chứa đá’.

      “Tiểu, Tiểu Thu...”

      Sợ hãi đến gần bạn tốt, mặc dù sinh con, nhưng bản tính đơn thuần sợ người lạ vẫn thay đổi.

      Nguyên Tiểu Thu giống như đoán được đến, ngay cả đầu cũng muốn nâng, trực tiếp hỏi: “ ở nhà làm thiếu phu nhân, đến đây làm gì?”

      “Mình nghe ...” Ngải Đóa Đóa cắn môi, cân nhắc xem nên như thế nào mới có vẻ trực tiếp.

      “Nghe cái gì?”

      “Ừ.... Gần đây tâm trạng của cậu tốt lắm?” Như vậy chắc là quá trực tiếp rồi nhỉ!

      “Tâm trạng tốt lắm?” Liếc cái, Nguyên Tiểu Thu thấy buồn cười vì uyển chuyển của , “ phải nơi này là sở huấn luyện quân sao? Còn có nơi này căn bản là đại bản doanh của vu bà à?”

      “Ách...” Ngải Đóa Đóa nghẹn lời.

      “Mình biết những tiếng oán thán của những người đó vang đến tận trời, mới khiến cho ông chủ lớn thể mời cậu đến thăm dò ý tứ.” dừng chút rồi tiếp tục : “Chỉ có điều cần, mình sao, cậu cứ như vậy !”

      “Tiểu Thu...”

      “Mình rồi, mình sao, cứ như vậy.” Chỉ chỉ cửa, trực tiếp hạ lệnh trục khách, “Mình còn phải làm việc, cậu sang chỗ ông chủ !”

      “Nhưng là...” Ngải Đóa Đóa lo lắng liên tiếp xoay đầu.

      cần nhưng là, trở về !” Nguyên Tiểu Thu khoát tay, bày tỏ muốn thêm gì nữa.

      Đến đến khi văn phòng khôi phục yên lặng, mới đặt văn kiện trong tay xuống, mất hồn nhìn chằm chú vào màn hình trước mặt.

      Cảm xúc của ràng như vậy sao? Thậm chí ngay cả người phụ nữ ngu ngốc kia cũng được mời đến an ủi ?

      cho rằng chính mình che dấu rất tốt, làm như bình thường, sau khi về đến nhà, lại làm thêm hoa thủ công, kiếm thêm chút thu nhập, tất cả đều bình thường như cuộc sống trước đây—

      Cuộc sống trước khi chưa gặp .

      Nhưng vì sao vẫn cảm thấy sốt ruột?

      bỏ được xuống? Hay là yếu đuối đến mức có biện pháp rời khỏi người đàn ông đặt tình cảm vào?

      Nguyên Tiểu Thu tỉnh táo chút ! Mi cũng phải là người thiếu đàn ông chết, chạy người thể tìm người tiếp theo sao?

      sai! thế giới phải chỉ có người đàn ông là Sài Ngạn Quân.

      cũng dám bắt cá hai tay, vì sao thể tìm đàn ông khác.

      muốn để nhìn, Nguyên Tiểu Thu cũng phải người phụ nữ khóc lóc cả ngày.

      có thể có nhiều lựa chọn hơn.

      có thể sống càng tốt hơn!

    3. thuyvy2711

      thuyvy2711 Active Member

      Bài viết:
      401
      Được thích:
      206
      :yoyo69::yoyo69: tiếp editor ơi ời...hóng quá!!!:yoyo58::yoyo58:

    4. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,808
      Chương 6.2

      Editor: Linh.

      Mặc vào bộ âu phục hàng hiệu mà mình quyết tâm mua, hơi lộ ra bộ ngực sữa trắng muốt và cánh tay mảnh khảnh, thêm gương mặt được trang điểm tỉ mỉ, để trở thành mỹ nữ khí chất hơn người.

      Bước đôi giày cao gót, trong tay cầm cái ví , Nguyên Tiểu Thu theo người giới thiệu, cũng là nữ nhân viên ngành quan hệ xã hội giỏi nhất là quan hệ hữu nghị trong công ty vào nhà ăn được đặt trước.

      “Tối hôm nay hẹn chính là kiến trúc sư rất có danh tiếng trong ngành thiết kế, người bộ dáng tệ, thu nhập cũng ok, thư ký Nguyên nhất định thích.” Nữ quan hệ xã hội dựa vào bên người , ngừng ưu điểm của đối tượng được giới thiệu.

      “Ừ.” Nguyên Tiểu Thu ứng phó trả lời.

      Thích hay vốn phải trọng điểm, chỉ muốn thừa dịp đêm nay để chứng minh phải người phụ nữ bởi vì thất tình mà hối hận.

      “A! Chính là hai đẹp trai kia!”

      Hai người? phải chỉ có sao?

      Nữ quan hệ xã hội giống như nhìn ra nghi hoặc của , vội vàng giải thích, “Bên nhà trai bên chúng ta có hai người, nên ta cũng mang theo người bạn đến.”

      Nguyên Tiểu Thu sao cả gật gật đầu, theo bước chân của nữ quan hệ xã hội tiến lên, sau khi nhìn thấy người ở ghế bỗng nhiên phanh lai, dám bước tiếp.

      Vì sao.... Sao lại có ?

      Hai nam hai nữ chia ra ngồi ở bốn góc, nhưng chuyện thân thiện giống như quan hệ hữu nghị, ngược lại là yên lặng đến trầm trọng.

      “Thư ký Nguyên, bên trái vị này chính là Nhan Phúc Hiên người hôm nay muốn giới thiệu, Nhan, đây là thư ký Nguyên xinh đẹp và giỏi giang nhất trong công ty tôi.” Nữ quan hệ xã hội biết vì sao ngay từ đầu khí trở nên hiểu trầm trọng, nhưng vẫn hoàn thành hết trách nhiệm của người giới thiệu.

      “Thư ký Nguyên xin chào.” Nhan Phúc Hiên cười vươn tay ra cùng bắt tay, sau đó thuận tiện giới thiệu bạn tốt bên cạnh mình, “Đây là bạn tốt của tôi khi học đại học, Sài Ngạn Quân.”

      Sài Ngạn Quân giống như nghe thấy lời giới thiệu của ta, tự mình sầm mặt nhìn , làm Nguyên Tiểu Thu nhất thời đứng ngồi yên.

      Vì sao lại cảm thấy đứng ngồi yên chứ? ràng là người có lỗi với trước phải sao?

      Chỉnh đốn lại tâm trạng, Nguyên Tiểu Thu nở nụ cười vươn tay, “xin chào, Sài.”

      Nhìn bàn tay vươn đến trước mặt mình, cũng có dự định vươn tay ra bắt lại, chính là sắc mặt càng thêm khó coi.

      Bây giờ làm cái gì vậy? Làm như biết sao?

      Nếu như hôm nay đến làm người tiếp khách, phải là biết bạn của chính mình, vậy mà lại cùng bạn thân của mình thân cận quan hệ hữu nghị?!

      Càng cần phải hôm nay ăn mặc chọc người như vậy, khiến chỉ muốn dùng áo khoác bọc lại, để lộ ra chút cảnh xuân nào.

      Nhan Phúc Hiên thấy Sài Ngạn Quân lâu vươn tay, khiến cho khung cảnh rơi vào tình thế xấu hổ, giọng hỏi: “Cậu làm sao vậy? Sao cùng người ta bắt tay, như vậy làm cho người ta rất xấu hổ đó!”

      Xấu hổ? Nếu như bây giờ cậu biết bạn và bạn tốt của mình thân cận, cậu mới có thể càng thêm xấu hổ! Sài Ngạn Quân trợn mắt nhìn ta thầm nghĩ.

      Thấy vẫn có ý muốn bắt tay, Nguyên Tiểu Thu cười gượng còn giúp giảng hòa, “ Sài chắc là thẹn thùng thôi! Ha ha!”

      Tiếp theo bốn người lại lần nữa rơi vào yên lặng, bầu khí lúng túng đến ngay cả nhân viên phục vụ cũng muốn đến gần.

      Tuy rằng Nhan Phúc Hiên cảm thấy bầu khí có chút kỳ quái, nhưng vẫn cố tìm đề tới đến chuyện phiếm.

      Nguyên cũng làm thư ký, chắc là cũng có nghe qua tên bạn cậu ấy, bởi vì tôi nghe người bạn này bạn của cậu ấy cũng làm thư ký cho xí nghiệp lớn ở gần đây! Đúng ?” ta đẩy đẩy Sài Ngạn Quân, muốn lên tiếng phụ họa.

      “A? Phải ? Vậy bạn của Sài tên là gì? ra nghe chút, biết đâu chúng tôi quen biết nhau.” Nữ quan hệ xã hội bỗng rất có hứng thú hỏi.

      Bình tĩnh liếc mắt nhìn Nguyên Tiểu Thu ra vẻ trấn định cái, Sài Ngạn Quân từ từ ra, “Nguyên Tiểu Thu.”

      “Ha ha~ Sao Sài đột nhiên lại gọi thư ký Nguyên của chúng ta, cũng phải ...” Bạn ?!

      thể nào! Có chuyện trùng hợp như vậy? Nữ quan hệ xã hội và Nhan Phúc Hiên đưa mắt nhìn nhau, dưới đáy lòng cùng toát ra đồng dạng nghi vấn.

      Ở dưới gầm bàn Nguyên Tiểu Thu níu chặt làn váy, vốn vẫn ra sức duy trì nụ cười, sau khi nghe xong lời của hoàn toàn tan vỡ, bất chấp còn ở trường hợp công cộng, tức giận đứng dậy gào to.

      cũng bắt cá hai tay, ai còn là bạn !”

      Từ từ! Tình huống sao lại giống như có phần khống chế được... Nhan Phúc Hiên chân tướng nhìn bạn tốt vốn là đến làm nền, vậy mà lại cùng vai nữ chính tối nay dây dưa.

      biết em nghe ai , nhưng là có bắt cá hai tay.”

      “Thối lắm!” Quả con mẹ nó cái gì tu dưỡng! cùng bất cứ giá nào, “ , có phải hôm đó gạt em rằng phải làm việc hay , kết quả lại cũng nữ nhân lêu lổng? , phải là đột nhiên lạnh nhạt chính là muốn em chủ động chia tay sao?”

      chưa từng lừa em phải làm việc, kết quả chạy lêu lổng, về phần đột nhiên lạnh nhạt cũng phải nguyện ý, là vì có công việc đột xuất được sắp xếp vào.” Sài Ngạn Quân nhanh chậm giải thích.

      “Há! Đàn ông bắt cá hai tay chính là bắt cá hai tay, vì sao thành thừa nhận có phải tốt hơn , còn công việc đột xuất, đây căn bản chính là biện bạch.” Nguyên Tiểu Thu khách khí cao giọng phản bác.

      biện bạch, chẳng lẽ em tin ?” hỏi lại.

      “Em từng vô cùng tin tưởng .” bình tĩnh trả lời , “Nhưng là sao? An lại lừa gạt em! Em cho cơ hội , phải sao?”

      Sài Ngạn Quân nhăn mày, bị trái câu phải câu bắt cá hai tay của làm cho mơ hồ.

      biết những chuyện , nhưng lại là bộ dáng chứng cứ ràng?

      biết em nghe được hay là nhìn thấy cái gì, nhưng thẹn với lương tâm.”

      thẹn với lương tâm? Chẳng lẽ bây giờ là cố tình gây sao? mặt Nguyên Tiểu Thu co rúm lại, lửa giận trong lòng ngừng thiêu đốt.

      “Em mặc kệ có thẹn với lương tâm hay , tóm lại em quyết định muốn chia tay với rồi.” dỗi quay đầu .

      Sài Ngạn Quân nghe vậy, ánh mắt trầm xuống, gương mặt tục tằng trở nên có chút đáng sợ, từ từ , “ nghĩ bây giờ chúng ta cần phải cẩn thận chuyện chút.”

      “Em mới cần chuyện với .” muốn làm theo nguyên tắc chuyện, thỏa hiệp, đầu hàng.

      Bởi vì quên mình vô cùng có sức chống cự với nam sắc của .

      , vô cùng kiên trì.” Kéo ghế ra đứng lên. Sài Ngạn Quân muốn tiếp tục ở loại trường hợp công cộng này thảo luận chuyện riêng của hai người, trực tiếp đứng ở bên cạnh hỏi: “ thôi, chúng ta đổi nơi khác?”

      là hỏi, nhưng trong lời kia có khẳng định cho phép người khác từ chối.

      Cái gì mà đổi nơi khác? mới cần.

      cần, hôm nay em đến thân cận quan hệ hữu nghị, vì sao em phải theo đến nơi khác?” Hơn nữa ai biết đến tột cùng là muốn chuyện gì với chứ.

      “Hôm nay em có thân cận quan hệ hữu nghị gì hết, bởi vì, hôm nay vai nam chủ hiểu được cái gì gọi là vợ bạn thể chọc.” Sài Ngạn Quân quăng ánh mắt cho vai nam chủ biến thành đến xem trò vui ở bên, ám chỉ ý cảnh cáo vô cùng ràng.

      cần dùng sức trừng như vậy đâu! ta cũng rất có đạo nghĩa mà. Nhan Phúc Hiên giơ tay làm động tác ok, hoàn toàn để ý vai nữ chính hôm nay được bạn tốt mang lên sân khấu.

      Bời vì vợ của bạn thể chọc mà! Muốn phụ nữ lại tìm là có, cần gì phải làm hỏng tình cảm em chứ!

      Cho dù là như vậy em cũng cần theo

      rất muốn ra tay, em xác định em tự mình đứng lên theo ?” Sài Ngạn Quân cảm thấy vừa bực mình vừa buồn cười với tính tình trẻ con của .

      cần chính là cần.” Xem có thể làm gì !

      lại nhiều lời vô nghĩa, Sài Ngạn Quân dựa vào ưu thế chiều cao và thể lực, trực tiếp ôm từ ghế lên, khiêng vai giống như khiêng xi măng, dưới ánh mắt chú ý của mọi người ra khỏi nhà ăn.

      “Thả em xuống! Mau thả em xuống! Sài Ngạn Quân, cái đồ trứng thối bắt cá hai tay.” Nguyên Tiểu Thu ở vài vừa đánh vừa mắng vừa vùng vẫy.

      nên cử động, còn nữa được thô tục.” chút bị ảnh hưởng, bàn tay còn đặt mông , rước lấy trận thét chói tai của .

      “A— làm gì vậy?” Mặt đỏ bừng.

      muốn bị mất mặt đừng có lộn xộn.” Sài Ngạn Quân giải thích, mặt lộ ra nụ cười bất đắc dĩ.

      cho rằng dưới ánh mắt của mọi người, trừ bỏ bất đắc dĩ khiêng như vậy, còn có thể làm ra chuyện gì kinh hãi thế tục nữa sao?

      Tuy rằng dùng phương thức tho lỗ dẫn , nhưng khi đến bên cạnh cái xe vận tải rách, vẫn rất cẩn thận đặt ngồi xuống, để đụng bị thương.

      “Đến nhà có vẻ tốt, nghĩ, hôm nay chúng ta nhất định phải toàn bộ mọi chuyện.” Sài Ngạn Quân nhìn , ôn hòa nhưng cũng cho phản kháng .

      “Em rồi, chúng ta có gì hay để .” Nguyên Tiểu Thu chính là chịu phối hợp, thậm chí còn nghiêng mặt , ngay cả nhìn cũng muốn nhìn .

      “Chúng ta có.” Khởi động xe, giọng của trầm xuống, trong lời chứa tức giận, “Mà còn muốn em phải tỉ mỉ giải thích, vì sao hôm nay em lại sau lưng bạn trai là , chạy tới thân cận thêm quan hệ hữu nghị?”
      Nhược Vân, Tiểu yêu tinhthuyvy2711 thích bài này.

    5. thuyvy2711

      thuyvy2711 Active Member

      Bài viết:
      401
      Được thích:
      206
      đợi mãi mới được 1 chương :yoyo59::yoyo59:

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :