1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Ăn Xong Chùi Mép - Phi Cô Nương (45 chương)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. TuyetBang

      TuyetBang Active Member

      Bài viết:
      127
      Được thích:
      98
      Ăn xong chùi mép - Phi nương
      [​IMG]
      [​IMG]
      Tác giả: Phi Nương

      Editor: Elvie Yuen
      Nguồn: haibonthang7.wordpress.com

      Số Chương: 45


      [​IMG]
      Giới thiệu
      phiền não: “Tôi người, nhưng mà biết thế nào với ấy.”

      Tôi đề nghị: “Đơn giản thôi mà! phải cứ thẳng với ấy “ em” là được sao?”

      rầu rĩ: “Thế nhưng mà… Tôi sợ ấy từ chối.”

      Tôi an ủi: “Làm gì có chuyện đó, là người đàn ông ưu tú, tài giỏi như vậy, ai bị cửa kẹp đầu mới đồng ý thôi!”

      gật đầu: “Vậy được, em!”

      Tôi: “… À, đầu của tôi đúng lúc bị cửa kẹp…”

      : “…”

      Chuông điện thoại di động vang lên…

      Tôi: “Alo, ai thế?”

      : “Hạ Diệp, chúng ta kết hôn .”

      Tôi: “Alo alo, ai đầu dây thế?” ( quyết chí giả vờ như nghe thấy )

      : “Là .”

      Tôi: “Alo? chuyện chứ, sao im lặng vậy?”

      : “Sao? Em nghe được à?”

      Tôi: “Đúng đúng! Tôi cái gì cũng nghe được.”

      : “… Hạ Diệp, em giỏi lắm.”

      Tôi: “… = = “

      [​IMG]
      Last edited by a moderator: 12/9/14

    2. TuyetBang

      TuyetBang Active Member

      Bài viết:
      127
      Được thích:
      98
      Chương 1: Phỏng vấn

      Phỏng vấn hôm nay rất là quan trọng.

      Lần này công ty sắp phỏng vấn là tập đoàn cỡ bự, đãi ngộ rất tốt, tiền lương hậu hĩnh, với bằng tốt nghiệp trường đại học C như tôi mà có cửa mà vô công ty ấy, toàn bộ là mẹ nhờ bạn bè thân thích cửa sau, rồi lại mời khách, rồi tặng quà, tìm đủ mọi cách đút lót cho nhân viên trong công ty đó lì xì nho , cuối cùng mới có được cơ hội phỏng vấn lần này.

      chỉ có như thế, giờ người tôi mặc chiếc áo sơ mi hàng hiệu mới tinh, váy màu xám đen và giày cao gót lấp lánh sáng bóng, tốn ít tiền bạc đây này. ràng quá còn gì, vì để con được bát cơm vàng, người mẹ từ trước tới nay luôn keo kiệt lại bỏ hết tiền vốn ra.

      Bởi vì lần này mẹ kì vọng ở tôi rất nhiều, đầu tư tiền bạc cũng ít, vậy nên trước khi bước ra cửa tôi cảm thấy áp lực rất lớn, bên lề mề mang giày, bên cau mày đáng thương nhìn mẹ hòng tìm cứu trợ, “Mẹ… nếu như lần này phỏng vấn thất bại, mẹ trách con chứ?”

      Vẻ mặt mẹ hiền dịu, ân cần kéo lại cổ áo cho tôi, mỉm cười , “Con bé ngốc, nghe con làm như mẹ con hẹp hòi lắm vậy?”

      Vừa nghe đến câu này, tôi theo tiềm thức gật đầu, liền bị mẹ trừng mắt dữ tợn nhìn, nhanh chóng quả quyết lắc đầu.

      Cứ như là diễn ảo thuật vậy, ánh mắt mẹ lập tức dịu xuống, tươi cười rạng rỡ trả lời, “Thất bại thất bại, cùng lắm mẹ tìm cách khác cho con.”

      Tôi lập tức thở phào nhõm, áp lực cũng giảm ít, vừa tiếp tục mang giày vừa , “Đúng rồi, có cách khác gì hả mẹ?”

      “Ăn được chén cơm vàng phải còn con rể quý hay sao?” Mẹ dịu dàng sờ sờ đầu tôi, giọng điệu nghe qua mềm mỏng nhưng lại vô cùng cứng rắn, “Con ngoan à, đừng mẹ cho con cơ hội, nếu như lần này phỏng vấn trúng tuyển, con nhất định phải kết hôn với con trai lớn nhà dì Lưu, Hứa Kính Tùng!”

      “…”

      Hứa Kính Tùng, người cũng như tên, người vạm vỡ, lực lưỡng cao ngất sừng sững như cây tùng, mình đồng da ngăm đen, cao mét chín, là huấn luyện viên trung tập thể hình, cơ bắp người cứ cuồn cuộn nổi lên, cứng như sắt, đại diện cho thành phố giành được hai cúp quán quân cử tạ, nghe còn là hội viên cao cấp nòng cốt của câu lạc bộ, quả là hoàn toàn đối lập với người xinh xắn nhắn nhu nhược mà lại hề có tế bào vận động như tôi, có thể thể nhấc bổng tôi lên bằng tay, nhàng như là bắt con gà vậy…

      Thôi rồi, áp lực của tôi giờ càng lớn hơn!

      Tinh thần lo lắng hồi hộp ra khỏi nhà, mẹ tôi nghiêm mặt giữ chặt tay tôi, ánh mắt thâm trầm nhắn nhủ, “Hạ Diệp, nhớ là phải cư xử lễ phép, nhã nhặn với mọi người, tận lực làm tốt các mối quan hệ trong công ty, có chuyện gì phát sinh gọi ngay cho mẹ, biết chưa?”

      Tôi vội vàng gật đầu tỏ vẻ hiểu , xách túi hiên ngang trịnh trọng bước vào con đường tìm việc, nhưng tôi lại ngờ mình đồng thời cũng bước vào con đường thay đổi số phận cuộc đời ta, đường về…

      Phỏng vấn bắt đầu lúc 9 giờ, vì đảm bảo an toàn, mới 8:30 tôi đến nơi phỏng vấn. Nhìn tòa nhà cao tầng sừng sững trước mặt, tôi cũng cảm nhận được khí thế hào hùng oanh liệt, trong lòng mang đầy khao khát và hy vọng, nếu như có thể trúng tuyển vào công ty này, Hạ Diệp tôi coi như có thể nở mày nở mặt rồi!

      Nghĩ tới đây, tôi đeo túi xách lên vai, ưỡn ngực ngẩng đầu với phong độ của phần tử trí thức vào, thế nhưng vì quen mang giày cao gót, còn chưa vào đến công ty trượt chân ngã ụp xuống bậc tam cấp.

      Ra trận thuận lợi ! Tôi khẩn trương quan sát xung quanh, may quá, ai chú ý tới bên này, vội vã đứng dậy phủi phủi bụi đùi, lần nữa ưỡn ngực ngẩng đầu .

      Nhớ lời mẹ phải cư xử lễ phép, nhã nhặn với mọi người, tôi mỉm cười lên lầu ba, lúc này có rất nhiều ứng viên được mời đến phỏng vấn chờ, chỉ thấy nguyên đám người ngồi ngay ngắn bày thế trận chờ quân địch, nét mặt nghiêm nghị, bộ dáng ai nấy đều trang trọng và nghiêm túc, nụ cười mặt tôi tắt ngay, cũng bắt chước họ ra vẻ đứng đắn nghiêm túc.

      Công ty này căn cứ vào vị trí tuyển dụng ở các phòng ban, mời các ứng cử viên khác nhau đến phỏng vấn, tôi lấy hồ sơ tuyển dụng vị trí thư ký ra, ra ung dung đến bàn tiếp tân, lịch hỏi, “Xin chào, xin hỏi phỏng vấn thư ký ở chỗ nào vậy?”

      Nhân viên tiếp tân dường như bề bộn công việc, ngẩng đầu mặt cảm xúc nhìn tôi, tay chỉ sang hướng khác, “Bên kia!”

      “Cảm ơn.” Tôi gật đầu, theo hướng ta chỉ.

      Có lẽ bởi vì họ chỉ tuyển thư ký, cho nên người đến phỏng vấn cũng nhiều lắm, chỉ lác đác vài người ngồi ngoài hành lang, nhìn chung đều là sinh viên mới tốt nghiệp, bọn họ cũng như cầm lý lịch tay, vẻ mặt căng thẳng tinh thần hoang mang.

      Tôi nhàng thở ra, thầm an ủi chính mình, tuy biết hy vọng xa vời nhưng tối thiểu có lẽ cũng có phần mười cơ hội.

      Nghĩ như thế, tôi đảo mắt nhìn xung quanh, thình lình dừng lại ở người nam thanh niên ngồi ở góc khuất gần cửa sổ.

      Vừa nhìn thấy ta, trong đầu lập tức lóe lên hai từ: đối thủ!

      ta cũng tầm hai mươi mấy, đẹp trai, vẻ ngoài rất đàn ông, hào hoa phong nhã, đôi mắt đen láy, làn da trắng nõn nhẵn nhụi, vóc dáng dong dỏng, cung cách lịch thiệp mang phong thái của quân vương, vẻ ngoài xuất chúng làm người ta sợ chết khiếp thôi , thế mà từ đầu đến chân đều toát ra khí chất tinh ưu tú, quan trọng hơn là nét mặt thanh nhàn, ánh mắt trong trẻo có chút gì sợ sệt, nổi bật hơn hẳn so với những ứng viên khác ở đây, bao gồm cả tôi.

      Tôi đột nhiên cảm thấy mình còn tí cơ hội nào nữa.

      phải tôi tự tin vào bản thân mình, mà là người này hào khí bừng bừng, chỉ cần nhìn phong thái và vẻ ngoài của ta cũng đủ biết ta tài giỏi khôn khéo đến cỡ nào, hành động cử chỉ tràn đầy tự tin ai bằng. Trong số người dự tuyển chức vị thư ký lại có đối thủ ưu tú tài hoa như vậy, đừng phần mười, chỉ sợ 1% tôi cũng chẳng có.

      Tuy nhiên, tôi cũng biết trước phỏng vấn kì này mình rớt chắc, nhưng nghĩ đến mẹ luôn miệng ép tôi cưới, nghĩ đến cơ bắp xoắn xuýt của Hứa Kính Tùng, trải qua do dự đắn đo liên tục, tôi quyết định phải tranh thủ chút. Vì vậy, tôi chỉnh lại nét mặt (ai có từ nào hay hơn cho chỗ này, gợi ý ta nhé), từ tốn tới, giống như vô tình ngồi xuống cạnh ta.

      Sau lúc lâu, tôi cố gắng tỏ ra thân thiện, lịch cười cười với ta, “Xin chào, tôi tên Hạ Diệp.”

      nghiêng đầu, hờ hững liếc nhìn tôi, “Ừ.”

      cũng đến thi tuyển hả, tốt nghiệp ở trường đại học nào thế?” Tôi phát huy năng khiếu mặt dày của mình, bỏ qua thái độ lạnh lùng, tiếp tục thản nhiên đến gần.

      cũng ngẩng đầu lên, “Đại học A.”

      A… Đại học A? phải là trường đại học cao cấp đó sao? Quả nhiên là vậy, chỉ là sốc, mà sốc nặng là đằng khác.

      Tôi yên lặng trấn định cảm xúc bị tổn thương, nhìn gương mặt tuấn tú, hào hoa phong nhã của ta bỗng nhiên nảy ra ý tưởng xấu xa. Vì vậy, tôi nhích lại ngồi gần ta, lén lút thậm thụt quan sát xung quanh, kề sát tai , nghiêm giọng , “ biết gì , tổng giám đốc công ty này là GAY đó.”

      “Hả?” rốt cuộc ngẩng đầu, đôi mắt trong trẻo rất bình tĩnh.

      Tôi ra vẻ thần bí gật đầu, “ đó, nghe ta rất biến thái, chả có hứng thú gì với con cả, thích nhất là mấy người đàn ông đẹp trai tướng tá cao ráo đó.” xong, tôi “bỗng nhiên” tỉnh ngộ nhìn , “A, đúng rồi, giống vậy đó!”

      Mắt nheo lại, , “Vậy sao?”

      Thấy rốt cuộc có phản ứng, tôi vội vàng thêm mắm dặm muối, giọng , “Thiệt mà, tin này tuyệt đối đáng tin cậy, chẳng những ta bại hoại mà còn biến thái, thích làm loạn, trong phòng làm việc chuyện gì cũng làm ra được, người em họ đẹp trai của tôi (em họ à, chị xin lỗi em) là thư ký của ta, làm việc cho ta nửa năm, rốt cuộc là mắc tùm lum bệnh vào thân… thanh niên ưu tú như vậy mà lại bị hủy hoại thưởng tiếc.”

      Lúc này đây, tiếp, nhưng sắc mặt trở nên khó coi, đoán chừng là nghe xong lời của tôi, ta chắc băn khoăn về an toàn bản thân mình.

      Tôi mừng thầm trong bụng, chiêu này quả nhiên hữu hiệu!

      Nhưng đợi lúc lâu, vẫn ngồi vững như bàn thạch, có ý định bỏ .

      Tôi sốt ruột hỏi, “ vẫn còn muốn ở lại hả?”

      Sắc mặt đen sì, nhưng giọng điệu rất quả quyết, “Đương nhiên.”

      Vậy bao nhiêu công sức của coi như là muối bỏ biển rồi sao? Tôi hơi tức giận lườm , “Được rồi, chính muốn nhảy vào lửa tôi có cản cũng được.”

      Lúc này, thấy người đến dự tuyển đợi lâu, vẻ mặt hiền hòa, mỉm cười bưng khay tới, đưa cho mỗi người ly trà hoa cúc thanh nhiệt.

      Tôi hơi uống sạch ly trà, chàng tinh ngồi bên cạnh tôi hiển nhiên cũng khát nước lắm rồi, ngửa đầu uống trà, mọi cử động đều rất tao nhã, đến nỗi con như tôi còn thầm hâm mộ ghen ghét nữa.

      Vì vậy, tôi bực dọc , “Này, trà hoa cúc thanh nhiệt giải độc hay lắm, uống nhiều chút , uống gì bổ đó.”

      “PHỤT ——” uống nước, nghe tôi thế, sặc phun hết ra, nguyên chiếc áo sơ mi vốn sạch đều bị thấm ướt, tiếp theo tràn ho sặc sụa vang lên, đôi má trắng nõn vì sặc mà đỏ hồng, cả khuôn mặt càng thêm đẹp trai làm người ta muốn nhào tới hun hun chùn chụt mà thôi, tôi ngồi nhìn đến xuất thần.

      Tôi còn chưa nhìn đủ bình thường lại, nheo mắt nhìn tôi, “Hạ Diệp phải ?”

      Tôi kinh ngạc trả lời, “Hả? À, phải!”

      gật đầu, mỉm cười, “Tốt lắm, tôi nhớ kỹ rồi.”

      xong, đợi tôi thêm gì, đứng dậy thẳng đến quầy tiếp tân, lạnh lùng với nhân viên tiếp tân lúc nãy, “Đem áo sơ mi đến phòng làm việc của tôi.”

      Vốn nhân viên tiếp tân còn thờ ơ giờ lại tươi cười rạng rỡ, cung kính e thẹn gật đầu, “Vâng, tổng giám đốc!”

      Tổng… Tổng giám đốc…

      Cằm tôi thiếu chút nữa là rớt xuống đất, người tuổi còn trẻ, mới tốt nghiệp đại học mà là tổng giám đốc sao? Tổng giám đốc của tập đoàn lớn như vậy tại sao lại ngồi ở khu chờ thi tuyển? Quan trọng nhất là ta sao sớm thân phận của mình?

      Nhớ đến lời mẹ trước khi tôi , tôi rầu rĩ lấy di động ra bấm.

      “Mẹ, con xin lỗi mẹ!”

      “Hạ Diệp, sao vậy? Có kết quả rồi hả? đúng, mẹ xem đồng hồ giờ còn chưa bắt đầu phỏng vấn mà?” Mẹ tôi nghi ngờ hỏi.

      “Dạ… vẫn chưa bắt đầu phỏng vấn.” Tôi ảo não kể lại, “Nhưng mà lúc nãy con vô tình đắc tội với tổng giám đốc. ”

      “….”Im lặng giây lát, mẹ mới mở miệng , ngụ ý sâu xa, “Còn chưa bắt đầu phỏng vấn mà đắc tội với người lãnh đạo cấp cao, con à, con gây ra chuyện lớn như vậy phải giải quyết thế nào đây?”

      Tôi khóc ra nước mắt, “Con phải cố ý mà… giờ phải làm sao hả mẹ?”

      “Đừng nôn nóng, hôm nay người có tiếng nhất vẫn là chủ khảo, giữ vững tinh thần, cố gắng biểu tốt nhất trong lúc phỏng vấn, chỉ cần chủ khảo OK công việc này của con chắc chắn có hy vọng.” Hiển nhiên nhận ra tôi nhụt chí, mẹ vội vàng mấy lời động viên.

      Mẹ cũng có lý lắm chứ, tôi gật đầu mạnh, “Dạ! Con biết rồi.”

      Cúp điện thoại, tôi trấn ấn bản thân tiếp tục ngồi chờ, lát sau, kim đồng hồ chỉ đúng 9 giờ.

      Đúng lúc này, thân ảnh mạnh mẽ rắn rỏi thong dong tới, thay chiếc áo sơ mi sạch hơn, đôi môi mỏng, ánh mắt lạnh lẽo buồn tẻ, tôi vô cùng căng thẳng, thấy lướt qua người mình. Tôi lấm lét nhìn theo, thấy phụ nữ turng niên từ trong phòng thi tuyển ra, đưa tay mời vào, giọng điệu cung kính , “Tổng giam đốc, có thể bắt đầu phỏng vấn rồi.”

      Đùng đùng đùng… sấm sét ngang trời đinh tai nhức óc, ta chẳng lẽ là chủ khảo hôm nay?

      Ngây ngốc nhìn ai kia dần dần biến mất sau cửa, tôi tuyệt vọng thiếu điều đâm đầu tử vẫn, bao nhiêu can đảm đều tiêu tan, chán chường lấy di động ra bấm lần nữa.

      “Mẹ, con xin lỗi mẹ!”

      “Lại sao nữa?” Mẹ ngờ vực hỏi, dừng chút sau đó kinh ngạc la lên, “Ta Hạ Diệp, đừng rằng con cũng đắc tội với chủ khảo à nha?”

      “À, nôm na là như vậy. ” Tinh thần tôi vô cùng sa sút, áy náy , ” Mẹ, con phụ kỳ vọng của mẹ rồi. ”

      “ …. ” Bên kia im lặng giây lát lập tức tự trách bản thân mình, ” Cái này cũng thể trách con, đáng lẽ mẹ nên kỳ vọng vào con làm gì. ”

      “ … = = ” như vậy còn kêu phỏng vấn làm chi, chẳng phải là tự rước lấy nhục sao ? Tôi hoàn toàn mất tự tin, làm nũng khẩn cầu mẹ, “ Mẹ, hay là khỏi phỏng vấn nha, dù sao cũng rớt chắc rồi, giờ con về nhà được ? ”

      “ Được, khỏi phải phỏng vấn, con về . ”

      hả ? ” ngờ hôm nay mẹ tôi lại tốt đột xuất, tôi vui mừng khôn xiết, hai mắt sáng rỡ, ” Mẹ, mẹ quá tốt, thế giới này chỉ có mẹ là tuyệt nhất. ”

      Bên kia có trả lời, chỉ lầm bầm lầu bầu gì đó, “ Hai chậu nhựa rửa mặt, nồi cơm điện, tấm thớt cắt thịt, ba bộ giá treo đồ… ”

      “ Mẹ, mẹ làm gì đó ? ”

      “ Liệt kê danh sách đồ cưới của con, lát nữa mẹ đưa cho Tiểu Tùng. ”

      “ … = = ” Tôi : “ Con tiếp tục phỏng vấn. ”

      ==> :”> hoa cúc đếi… uống hoa cúc bổ “hoa cúc” đếi… ta vậy thôi chứ các sắc nữ hiểu sao hiểu nhoá, ta chong xáng lắm la la la la

    3. TuyetBang

      TuyetBang Active Member

      Bài viết:
      127
      Được thích:
      98
      Chương 2 : Rơi vào tay giặc

      Thấp tha thấp thỏm ngồi ở khu chờ, nhìn ứng viên từng người từng người bị gọi vào phỏng vấn, rồi từng người chán nản ủ rũ ra, tâm trạng tôi càng thêm hồi hộp lo sợ, may mắn là bọn họ có trúng tuyển, danh sách cũng bớt người cạnh tranh, tôi bỗng nhận ra thậm chí bọn họ còn phỏng vấn thất bại, người đắc tội với chủ khảo như tôi đây chỉ sợ là có hi vọng gì cả !

      Lúc bên trong gọi tên tôi, tâm trạng tôi vô cùng khẩn trương, phải hít sâu mấy lần mới giảm bớt căng thẳng, lại phát mọi người chung quanh đều nhìn mình chằm chằm, mà trong phòng thi tuyển giọng nữ thiếu kiên nhẫn hô to lần nữa, tôi vội vội vàng vàng xách túi như chạy vào phòng thi tuyển.

      Vào đến bên trong, có năm người ngồi, chính giữa là chủ khảo hôm nay, những người khác chia ra ngồi hai bên, vừa mới vào, tôi có cảm giác mình như là phạm nhân thời xưa bị áp giải lên công đường, chỉ thiếu việc hô to “ uy vũ ” nữa thôi.

      đảo mắt nhìn ông quan lớn ngồi bên kia, người nọ ngồi ở giữa tuấn tú lịch tao nhã, cung cách cao quý, trước mặt có để tấm bảng , đó ghi là : Lục Tuyển Chi.

      lúc này thay chiếc áo sơ mi màu xanh vừa ôm sát người lộ ra đường cong khêu gợi đầy nam tính, gương mặt tuấn mỹ nhã nhặn. Từ lúc bước vào đến giờ, cứ ngồi trước máy vi tính mười ngón tay gõ bàn phím liên tục, lúc tôi bước đến bàn, tay vừa vặn rời khỏi bàn phín, ung dung ngồi dựa ghế da xoay xoay, cây bút nhàng kẹp ở ngón giữa, tay kia gõ lên bàn, nhìn khuôn mặt tràn đầy lo sợ của tôi, nở nụ cười đầy bí hiểm.

      Tôi bỗng rùng mình, tranh thủ thời gian đưa bản lý lịch của mình, sau đó nhanh chóng ngồi xuống ghế đối diện .

      Đôi mắt đen trong trẻo trầm tĩnh liếc sơ qua hồ sơ xin việc của tôi, sau đó liền ngẩng đầu hỏi, “ Hạ, chuẩn bị xong chưa ? ”

      Tôi vội ngồi thẳng lưng, bộ dáng nghiêm chỉnh, cẩn trọng gật đầu.

      “ Tốt, vậy chúng ta bắt đầu. ” khẽ gật đầu, nhìn tôi chớp mắt, giọng điệu y như mấy nhà tư bản, “ Hạ, mong thành và kể chi tiết kinh nghiệm của trước khi đến công ty chúng tôi phỏng vấn. ”

      “ À, kinh nghiệm… thành chi tiết…. ” Tôi ngẫm nghĩ kinh nghiệm của mình, lập tức chân thành trả lời, “ Trước khi đến quý công ty phỏng vấn, lúc 8 giờ ăn xong bữa sáng tôi liền đón taxi từ nhà , đường bị kẹt xe đến tận 10 phút, bởi thế nên 30 phút mới tới được quý công tý, rồi lúc bước vào bị ngã trước cổng… ”

      “ Được rồi. ” Khuôn mặt vốn bình tĩnh liền sa sầm, giọng quyết đoán cắt ngang lời tôi, sau đó lại cầm bút hề do dự viết, “ có kinh nghiệm làm việc, là người bất cẩn chủ quan. ”

      Tôi : “ … = = ”

      Trong phòng im ắng, chỉ thấy giám khảo ngồi hai bên trái phải cực khổ nín cười…

      Tôi tức ! Có mới nhận định qua loa như vậy ! Đúng bất công mà ! (tức cũng vô dụng… người ta ghi đều là )

      Viết xong, Lục Tuyển Chi ngẩng đầu lên lần nữa, mặc kệ vẻ mặt bực tức của tôi, nhoẻn mỉm cười, “ Chúng ta tiếp tục. ”

      Tôi hít sâu gật đầu, rút ra được bài học lúc nãy, tôi thầm hạ quyết tâm, lần này nhất định thể để lộ ra khuyết điềm gì nữa, phải tận lực đưa ra ưu điểm của bản thân !

      nhìn vào hồ sơ xin việc của tôi, cẩn thận xem xét nội dung bên trong, sau đó từ tốn , “ Hạ, đối với sơ yếu lý lịch của mình, cảm thấy tự hào nhất ở điểm nào ? ”

      “ Điểm tự hào nhất… À, cái khung viền trang trí rất đẹp ! Tôi mất cả tiếng đồng hồ mới làm được đó. ” Tôi tràn đầy tự tin chỉ vào khung viền trang trí sơ yếu lý lịch, có thể làm ra được cái khung vừa dễ thương vừa đẹp và lại cầu kì như vậy cũng được xem là ưu điểm chứ ?

      Tôi vừa mới xong, nụ cười mặt đột nhiên tắt lịm, im lặng chăm chú nhìn tôi. lát sau mới chấn chỉnh tinht hần, lần nữa cúi đầu nhìn sơ yếu lý lịch, vẻ mặt hoài nghi , “ tiếng ? Cái khung đơn giản như vậy bình thường 20 phút cũng có thể làm ra cả bốn năm cái rồi. ” xong, lại dứt khoát cầm bút ghi, “ Bản thân hề có ưu điểm, hiệu suất làm việc thấp. ”

      Tôi, “ …= = ”

      Lần này nhịn được nữa, giám khảo hai bên len lén cười, tôi cắn răng nước mắt nghẹn ngào, này này, Lục Tuyển Chi có thể làm bốn năm cái khung trong 20 phút cũng đâu có nghĩa tôi Hạ Diệp cũng làm được !

      “ Còn câu hỏi nữa. ” nở nụ cười quỷ dị đến sởn cả gai ốc, cau mày hỏi, “ Nếu được công ty chúng tôi tuyển, hi vọng cấp của mình phải có phẩm chất gì ? ”

      Nghe xong, tôi lập tức nhớ đến đối thoại vui vẻ trước khi vào phòng thi, vội , “ Tôi cũng cầu gì cao, chỉ là hy vọng cấp của tôi khoan dung độ lượng, chấp nhất chuyện , tốt nhất là thù dai, hận thù những kẻ làm ta phật lòng, phải rộng lòng tha thứ, biết đối nhân xử thế là đủ rồi !

      Lời của tôi vừa dứt, lại bắt đầu ghi ghi, “ Đầu óc đơn giản, thích làm những chuyện mà mình có khả năng. ”

      Tôi, “ … = = ”

      ông chủ sống trong nhung lụa, lo cơm áo gạo tiền tuổi trẻ tài cao ! đây ràng là triệt đường lui của tôi mà ! Mấy lời nhận xét này mà truyền ra ngoài sau này còn công ty nào dám mời tôi đến phỏng vấn nữa ?

      Ba câu hỏi xong, tôi hoàn toàn tuyệt vọng, cũng có ý định ở lại tiếp tục phỏng vấn. Cả người ủ rũ chán chường, cũng kéo dài ra, bộ dáng của tôi khẳng định giờ rất giống con gà trống bị bại trận. (gà mái ?)

      Ngay lúc tôi vô cùng tuyệt vọng, đối phương lại cực kỳ hài lòng với nét mặt của tôi, tay chống cằm, bắt đầu tổng kết, “ Hạ, hề có kinh nghiệm làm việc, lại bất cẩn chủ quan, bản thân có ưu điểm gì, hiệu suất làm việc thấp, đầu óc đơn giản, hơn nữa lại thích vọng tưởng về những điều thể. nhân viên như , tôi sợ rằng thất nghiệp dài dài, hơn nữa rất khó kiếm được việc làm. ”

      Tôi hiểu ý liền gật đầu, “ Vâng… tôi hiểu rồi, tôi . ”

      xong, tôi bần thần đứng lên, chuẩn bị xoay người ra cửa. Đúng lúc này, giọng trầm bổng dễ nghe bỗng nhiên vang lên sau lưng.

      Hạ, chúc mừng , được nhận. ”

      Tôi ngây ngốc đứng bất động tại chỗ.

      Được nhận, được nhận, được nhận… Ba chữ này lặp lại ngừng trong đầu tôi. Hiển nhiên người kinh ngạc chỉ mình tôi, mấy vị giám khảo hai bên cùng xoay ngang nhìn ta, cằm thiếu chút nữa là rớt xuống bàn. Mắt kiếng của vị giám khảo bên phải cũng lệch sang bên, ánh mắt kinh ngạc thiếu chút nữa là lọt ra ngoài.

      Tóm lại tình huống tại là, tất cả mọi người đồng loạt ngạc nhiên nhìn chằm chằm ông chủ vẻ mặt vô cùng bình tĩnh.

      Lục đại BOSS hiển nhiên cũng nhìn ra tình huống tại, hắng giọng, nghiêm trang , “ Công ty phải có mở hoạt động viện trợ cho sinh viên thất nghiệp dài hạn sao ? Tôi nghĩ Hạ đây phù hợp với điều kiện viện trợ. ”

      Tôi, “ … ”

      Vì vậy những lời chỉ trích nặng nề kia tại lại là nguyên nhân trúng tuyển ư ? Tôi… tôi nên cảm thấy vinh hạnh sao ? = =

      Lúc này mấy người khác cũng bình tĩnh lại, giọng yếu ớt nghi hoặc hỏi, “ Thế nhưng mà, tổng giám đốc, hoạt động từ thiện này có lúc nào vậy ? Sao tôi lại nhớ ? ”

      Vì vậy Lục tổng giám đốc chúng ta gõ lên bàn phím, máy in liền in ra mấy tờ giấy, chậm rãi phân phát cho mọi người xong, thản nhiên tuyên bố, “ Đây chính là kế hoạch hoạt động tôi vừa mới làm xong, từ giờ trở chính thức thực . ”

      Mọi người, “ …= = ”

      Đầu óc tôi rốt cuộc cũng được khai sáng, ra vừa rồi lúc nãy vô phòng thấy ngồi gõ gõ gì đó ra là gõ kế hoạch hoạt động này ! sớm có ý định nhận tôi vào làm, cớ chi phải chê tôi đến đáng đồng thế, tức ! Thế nhưng mà phải lại, nếu như có cái hoạt động từ thiện này tôi thất nghiệp dài hạn, cũng có lý do trúng truyển nữa.

      rốt cuộc vì muốn tuyển tôi mà làm tổn thương tâm hồn bé của tôi, con đường làm của tôi về sau thế nào đây ?

      Phút chốc, tâm trạng tôi hoang mang thôi….

    4. TuyetBang

      TuyetBang Active Member

      Bài viết:
      127
      Được thích:
      98
      Chương 3 : Vào tròng

      Tuy là quá trình thi tuyển phỏng vấn lần này có chút kỳ lạ, nhưng dầu gì cũng thành công thoát khỏi cảnh thất nghiệp, tôi phấn khởi vô cùng, cũng muôn phần chờ mong cuộc sống làm là như thế nào.

      Sau khi phỏng vấn thành công, đầu tiên tôi báo cho mẹ biết, vốn tưởng rằng mẹ xuống bếp làm bữa ăn thịnh soạn chúc mừng tôi, ai ngờ mẹ lại phải ăn mừng sau này cần phải tốn tiền mua đồ ăn thức uống cho tôi nữa, quyết định buổi tối nấu cơm ! Vì vậy, trời còn chưa tối, mẹ chạy qua nhà mấy bạn già ăn ké, sẵn tiện đánh vài vòng mạt chược, chỉ còn mình tôi lẻ loi đơn ở nhà tự nấu mì ăn.

      Ban đầu tôi nghĩ mẹ ở nhà hàng xóm huyết chiến đến tận khuya hoặc thậm chí là suốt đêm, lại ngờ sớm vậy về, chỉ có điều là mới vừa vào cửa mẹ thở hồng hộc ngồi phịch xuống bàn ăn, vỗ lên bàn cái rầm, “ Loại người gì vậy chứ ! là tức chết mà ! ”

      Tôi nghe mẹ rống sợ tới mức giật mình, lập tức nhích ghế lại gần hỏi, “ Mẹ, chuyện gì vậy ? phải chơi mạt chược với mấy bạn già của mẹ sao ? Tự nhiên về sớm thế ? ”

      “ Thắng giống trống khua chiên khoe khoang, thua la làng lên, nếu đổi lại là con, con có muốn chơi mạt chược với người đó nữa ? ” Mẹ xong, ánh mắt chờ mong câu trả lời của tôi.

      ra là thế, khó trách sao hôm nay mẹ lại về sớm vậy ! Tôi kiên định quyết đoán lắc đầu, “ Đương nhiên là ! Ai lại muốn chơi mạt chược với mấy người như thế chứ ! ” xong, nhàng vuốt vuốt lưng mẹ, cười hì hì an ủi, “ Mẹ, đừng bực nữa, tức giận vì mấy người như thế chẳng đáng tí nào cả ! ”

      Ai ngờ mẹ nghe lời an ủi của tôi xong, những dịu xuống, mà còn thêm oán giận trừng mắt nhìn tôi, quát lớn, “ Ngay cả con cũng muốn, hỏi sao mấy người đó chịu đánh với mẹ nữa ! ”

      Tôi, “… = = ”

      ra người thua bài chính là mẹ á ! Mẹ thân của tôi ơi, tôi còn có thể gì được ?

      Vào buổi sáng đẹp trời, con đường làm tôi hằng chờ mong rốt cục đến, mặc bộ đồ lần trước phỏng vấn làm, trước khi ra ngoài, mẹ quên dặn dò tôi, “ Trong công ty nhất định phải cư xử hòa thuận với mọi người, kết thân với đồng nghiệp, đặc biệt là đồng nghiệp nam, tốt nhất là nhanh chóng đưa bạn trai về ra mắt mẹ, con lớn của dì Lưu vẫn chờ câu trả lời của mẹ đây này ! ”

      Tôi giật mình, đầu óc choáng váng. Mẹ à, sao mà chuyện con trai lớn của dì Lưu – Hứa Kính Tùng, mẹ còn chưa chịu hết hi vọng thế ?! Aiz, xem ra trước khi tôi tìm được bạn trai, mẹ chắc chắn buông tha cây đại thụ Hứa Kình Tùng rồi !

      Đón chuyến xe buýt lúc 7 :30, đúng ngay giờ cao điểm làm, xe vừa nóng lại ngột ngạt, người người chen chúc tìm chỗ đứng, gần như có thể biến người mập thành người ốm, lúc đến trạm xuống xe, tóc tôi rối bù cả lên, mà thời gian cũng còn sớm, tôi kịp chỉnh trang lại lập tức vào công ty.

      Lúc đến bộ phận nhân , chú trung niên tầm 40 tuổi nhìn tôi, hỏi, “ Tôi là trưởng phòng ở đây, Lưu Quang Vinh, xin hỏi là ai ? ”

      Tôi mỉm cười, ” Chào Lưu trưởng phòng, tôi là nhân viên mới tới ! ”

      “ À. ” Ông hiểu gật đầu, giọng điệu chắc nịch , “ Tôi biết rồi, là nhân viên vệ sinh mới vào làm. ”

      Mặt tôi lập tức tối sầm, mắt ông ta bị quáng gà à ? Chẳng lẽ nhìn tôi giống mấy bà quét dọn vệ sinh lắm sao ?

      Kiềm nén bất mãn trong lòng, tôi lễ phép , “ Tôi tên Hạ Diệp, là thư ký mới của tổng giám đốc. ”

      là thư ký tổng giám đốc ? ” Lưu trưởng phòng ngạc nhiên đánh giá tôi lần nữa, cẩn thận nhìn từ đầu tới chân, lại từ chân lên đầu, càng nhìn càng thêm mơ hồ, lẩm bẩm tự hỏi, “ Sao kì vậy, phải mấy thư ký trước đây của tổng giám đốc ai cũng xinh đẹp hết mà ! ”

      Tôi tức, ý gì chứ ! Chẳng lẽ tôi xinh đẹp hả !?

      “ Ah ! Hạ, theo tôi, tôi dẫn tham quan công ty ! ”

      Hiển nhiên thấy sắc mặt tôi tốt, Lưu trưởng phòng vội lảng sang chuyện khác, được rồi, coi như ông ta còn thông minh.

      Dẫn tôi tham quan công ty, quen thuộc mọi ngõ ngách trong công ty rồi Lưu trưởng phòng lại sơ qua công việc hằng ngày và trách nhiệm của thư ký tổng giám đốc, cuối cùng mới dẫn tôi tới cái bàn dài đặt bên ngoài phòng làm việc, tôi ngẩng đầu nhìn tấm bảng gắn cửa : Phòng Tổng Giám Đốc.

      Lưu trưởng phòng câu nệ hỏi, “ Hạ, đây là bàn làm việc của , mấy điều vừa rồi tôi nhớ kỹ hết chưa ? ”

      Tôi vội vàng gật đầu, “ Vâng, tôi nhớ hết rồi ! ”

      Ông ta hài lòng gật đầu, “ Vậy bắt đầu làm việc , có cái gì hiểu cứ đến hỏi tôi. ”

      xong ông ta xoay người rời , Lưu trưởng phòng mới vừa khỏi, tôi liền ngồi xuống bàn làm việc của mình, hớn hở nhìn đồ dùng văn phòng riêng của mình, sờ tới sờ lui mặt bàn lạnh buốt bóng loáng, còn tỏa rà mùi gỗ đàn hương êm dịu, nếu nằm xuống ngủ nhất định mát mẻ còn thêm thoải mái dễ chịu.

      Tút tút tút bí bo…

      Tiếng chuông bỗng vang lên làm tôi giật mình, nghe tiếng chuông phát ra từ điện thoại, tôi nhanh chóng bắt máy, “ Xin chào ! Đây là văn phòng tổng giám đốc, tôi giúp… ”

      “ Vào đây. ” Đơn giản trực tiếp hai chữ từ loa truyền ra, giọng thanh nhã rất quen thuộc, đó chính là cấp tại của tôi.

      Tôi mau chóng đứng dậy, đẩy cửa vào văn phòng, Lục Tuyển Chi vùi đầu tài liệu, áo sơ mi để hở hai nút áo hờ hững, cổ áo hơi mở rộng để lộ khuôn ngực rắn chắc tráng kiện, mí mắt dày che khuất đôi mắt, cả người toát ra khí chất của trí thức nho nhã, tuy là muốn thừa nhận, nhưng bộ dạng làm việc chăm chỉ của ta rất tinh rất mê người.

      Tôi hơi căng thẳng tiến lên vài bước, xin chỉ thị, “ Tổng giám đốc, xin hỏi ngài có gì dặn dò ? ”

      Lục Tuyển Chi ký xong tài liệu trong tay mới ngẩng đầu, nhướng mày nhìn tôi, “ Hạ Diệp, biết tiếng Pháp ? ”

      Tôi tức xấu hổ, lắc đầu, ” biết… ”

      mỉm cười gật đầu, “ biết tốt. ”

      Tôi, “ …. ? ”

      ôn nhã cười nhìn tôi, bỗng hỏi, “ Hôm nay làm xong việc chưa ? ”

      Câu này càng làm tôi thêm hổ thẹn, “ À, còn chưa bắt đầu… tôi lập tức làm ngay ! ”

      lại lắc đầu, “ cần. ” xong, ấn nút in ra tờ giấy, đưa qua cho tôi, ngắn gọn dặn dò, “ Mấy công việc khác cứ để đó, nhiệm vụ của sáng nay là học thuộc lòng đoạn tiếng Pháp này cho tôi, tôi giúp phiên mấy chữ đó thành tiếng Hoa. Sau khi học thuộc lòng, 2 giờ đến quán cafe đối diện công ty, lưu loát với người ở bàn số 13 là được rồi. ”

      Tôi cầm tờ giấy liếc sơ qua, chỉ thấy đoạn tiếng Pháp lằng nhằng khó đọc, tôi chợt nhớ lại chuyện cũ, hồi đó học cấp 3 lúc mà giáo viên kêu chúng tôi đọc thuộc lòng bài tiếng , tôi cũng phiên mấy chữ đó thành tiếng Hoa lừa dối vượt qua kiếm tra đấy ! (hé hé giống ta năm 12 tuổi chập chững học văn, chả bík đọc j ráo, cứ phiên ra tiếng Việt, ví dụ như business, ta phiên ra tiếng Việt bíus nịs, khứa khứa)

      chuẩn bị gật đầu, tôi đột nhiên nhớ tới chuyện, “ Cái kia… tổng giám đốc, lúc nãy Lưu trưởng phòng sơ qua công việc hằng ngày của tôi, trong đó hình như có công việc này phải… ”

      “ Cái này à… ” Lục Tuyển Chi chống cằm trầm ngâm nhìn tôi, đáy mắt lóe sáng, “ Đây là công việc làm thêm, làm tốt ắt có thưởng. ”

      Nghe xong lời này tôi mừng rỡ thôi, mắt lập tức mở to phát sáng, “ hả ? Thưởng cái gì ? ”

      trừng mắt nhìn, đột nhiên hỏi, “ Đúng rồi, dùng điện thoại hiệu gì ? ”

      Tôi mờ mịt trả lời, “ Nokia 6300, có gì ? ”

      “ À, loại đó cũ lắm rồi. ” nhướng mày thở dài.

      Tôi liền hiểu ý hùa theo, “ Đúng đúng ! ”

      Ông chủ Lục ung dung nhàng gật đầu, câu khiến tôi nhiệt huyết sôi trào nhảy cẩng lên, “ Vậy khen thưởng… quả táo thế hệ thứ 3. ”

      Đấy đấy, cái gì gọi là hào phóng ? Chính là cái này đây ! hổ danh là người lãnh đạo tập đoàn lớn, hổ danh là nhà tư bản giàu sụ ! Tùy tiện ban thưởng cho nhân viên món quà lớn như vậy !

      Được phần thưởng hậu hĩnh làm động lực thúc đẩy, vì vậy tôi dành nguyên cả buổi sáng dồn hết tâm trí vùi đầu nai lưng ra mà học, phát huy tinh thần học tập còn hơn cả khi học bài văn năm cấp 3 , rốt cuộc cũng học thuộc cái đống tiếng Pháp dây mơ rễ má đó trước hai giờ, theo lời dặn dò của ông chủ Lục, giữa trưa đúng hai giờ tôi sang quán cafe đối diện công ty, lúc thấy người ngồi bàn số 13, hai mắt tôi sáng rỡ, mỹ nữ người Pháp cực kỳ xinh đẹp đó nha ! Chẳng lẽ đây là khách hàng nước ngoài của công ty sao ?

      Tôi nhìn mái tóc vàng mềm mại, đôi mắt xanh đến sững sờ, thấy ta vui trừng mắt liếc tôi, vội vàng chấn chỉnh tinh thần, lịch sử cười cười với ta, kéo ghế ngồi xuống đối diện, sau đó trôi chảy mấy lời mà ghi trong giấy ra.

      ngờ ta nghe xong càng trừng mắt lớn hơn, bô bô gì đó, bộ dạng rất tức giận, tôi khó hiểu nhìn ta, chẳng lẽ là tôi phát sai từ nào hả ?

      Lúc tôi còn mơ hồ biết chuyện gì xảy ra, mỹ nữ người Pháp bất thình lình đẩy ghế đứng lên, nổi giận đùng đùng ra quán cafe.

      Tôi hoảng hồn, tiêu rồi tiêu rồi, chẳng lẽ tôi đắc tội với khách nước ngoài này ? Nếu như vì thế mà bị trừ lương còn đỡ, ngày đầu tiên làm mà bị đuổi việc mẹ nhất định bóp chết tôi ! Nghĩ tới đây, tôi mau chóng đứng dậy đuổi theo, lại bị nhân viên phục vụ ngăn cản, ” Xin lỗi , còn chưa tính tiền. ”

      Tôi ủ rũ móc tiền ra thanh toán ly cafe của mỹ nữ người Pháp, vậy mà tiêu hết 99 tệ, cafe gì mắc thấy ớn !

      Buổi chiều phiền não trở lại công ty, tôi đầu tiên là đến báo cáo mọi việc cho tổng giám đốc, định cầu xin tha thứ, lại ngờ ông chủ Lục chẳng hề trách phạt tôi, ngược lại còn cười đầy bí hiểm, liên tục gật đầu khen tôi làm tốt lắm.

      Nhìn biểu lộ của tôi như trước được gánh nặng, trong lòng thầm phỉ báng, đúng là quái nhân !

      Nhưng dù sao vẫn hoàn thành nhiệm vụ, tôi mặt mày hớn hở nhìn ông chủ Lục cả người tỏa ánh hào quang.

      “ Tổng giám đốc, phần thưởng của tôi đâu ? ”

      “ À, chuẩn bị xong. ” Lục Tuyển Chi được làm được, thong dong gật đầu, cũng ung dung lấy ba túi táo đỏ rực từ gầm bàn ra, ôn hòa mỉm cười và , “ Ừ, đây là phần thưởng của , cầm lấy . ”

      Tôi, “ … ”

      Cái này đúng là hàng giá ba túi táo ! Lúc sáng ta hỏi tôi dùng điện thoại gì, ý muốn tôi hiểu lầm sao ? Thế nhưng tôi có thể gì được ? Dù là lúc đó chính ta đề ra cái vụ điện thoại di động, nhưng mà là cái đó và phần thưởng của tôi có liên quan gì, là tự bản thân tôi vọng tưởng được thưởng điện thoại thôi !

      Vậy là tôi lãng phí vô số tế bào não học cái mớ tiếng Pháp ấy, còn thanh toán 99 tệ tiền nước, đúng là tên khốn thích bắt nạt bóc lộc nhân viên mà, đồ khốn !

    5. TuyetBang

      TuyetBang Active Member

      Bài viết:
      127
      Được thích:
      98
      Chương 4: Đày đọa

      Vì buổi sáng nai lưng mà học tiếng Pháp, thành ra công việc hàng ngày tích tụ đống, nguyên buổi chiều mặt tôi cáu kỉnh, hậm hực gõ bàn phím rầm rầm, gõ đến nỗi hai bàn tay vừa mỏi vừa mệt, rốt cục trước giờ tan ca tôi cũng làm xong hết mọi việc.

      Dọn dẹp đống tài liệu bàn xong, tôi rầu rĩ cầm ba túi táo nặng trịch, chuẩn bị về nhà, ngày đầu tiên làm mà mệt đừ người thế này, đúng là xuất trận bại mà!

      Đúng lúc này, cửa phòng bỗng mở, người mặc áo sơmi vừa vặn ôm sát cơ thể, cà vạt đắt tiền, khí khái bất phàm bước ra, chính là ông chủ vẻ ngoài đạo mạo tô vàng nạm ngọc bên trong vô lại thối nát của tôi, Lục Tuyển Chi!

      Thấy vẻ mặt thống khổ của tôi, ánh mắt và giọng điệu của lại vô cùng bình thản, “Hạ Diệp, công việc hôm nay làm xong hết chưa?”

      “Tổng giám đốc, nhìn thấy sao?” Nghĩ đến sáng nay tổn thất trầm trọng, tôi hằn học .

      Lục Tuyển Chi ngược lại quan tâm thái độ của tôi chút nào, nhìn mấy túi táo trong tay tôi, ung dung thốt ra câu, “Hình như là nặng lắm phải?”

      Thấy hai mắt thanh tịnh sáng ngời lại có chút quan tâm lo lắng, tôi mềm mỏng hơn, “Nếu như tôi rất nặng, cầm giúp tôi sao?”

      Nào có ngờ lại quyết đoán lắc đầu, “ !”

      Tôi cực kỳ oán giận , gắt gỏng , “Vậy xin tránh qua bên , tôi tại rất rất rất muốn thấy , chắc hiểu vì sao tâm trạng tôi lại xấu vậy đúng ?”

      gật đầu tỏ ý hiểu , thản nhiên lui qua bên.

      Hừ… Coi như thức thời! Tôi lườm , cầm bịch táo thở hổn hển .

      “Aiz…” Sau lưng truyền đến tiếng thở dài, chậm rãi , “Tôi tại rảnh rỗi việc gì làm.”

      Nhàn rỗi hay lắm sao? Tôi vừa vừa căm phẫn nghĩ.

      “Hôm nay thời tiết rất tốt, cho nên định lái xa ra ngoài dạo.”

      Có xe hay ho lắm à, khoe cái gì chứ! Tôi khinh bỉ rủa thầm trong bụng, tiếp tục nhanh về phía trước.

      “Thấy mang nhiều đồ nặng như thế, tôi vốn định tiễn đoạn đấy…”

      HỪ! Ai mà thèm ta tiễn chứ! Tôi thầm khinh thường phỉ báng, bỗng nhiên nghĩ đến chuyện, sáng nay lúc ngồi xe buýt vừa ngột ngạt vừa nóng nực, làm có nguy cơ bị biển người đè bẹp từ mập thành ốm, đến khi về nhà, tôi chắc còn bộ xương khô, mà ba cái túi táo này cần máy ép cũng biến thành nước táo!

      Mang nhiều đồ lên xe buýt đúng là bất tiện, mà taxi lại tốn tiền, nếu như có thể nhờ xe tốt quá còn gì…

      Ý thức được điều này, tôi ngay lập tức tươi cười rạng rỡ đầy nhiệt tình, xoay người vội chạy trở lại, hai mắt long lanh sáng rực như ánh sao, “Tổng giám đốc, ông chủ biết đối nhân xử thế mà, chẳng những là ông chủ lòng dạ tốt bụng, thiện lương mà còn chu đáo tỉ mỉ, có thể làm việc cho người như là phúc kiếp trước tôi tuy luyện mà thành! Thế mà vừa rồi tôi còn thầm mắng là đồ khốn, đúng là điên mà!”

      “…” Vẻ mặt nhàn nhã thình lình đơ ra, nheo mắt đầy bí hiểm, giọng trầm xuống, “Đồ khốn?”

      Tiêu rồi, lỡ miệng! Nhìn mặt đen ngày càng đen hơn, tôi vội vàng cúi đầu tự kiểm điểm, “Tổng giám đốc, tôi sai rồi… xét thấy tôi hôm nay dốc lòng học thuộc lòng đoạn tiếng Pháp kia, rồi còn làm việc cật lực, tha cho tôi lần này .”

      Nghe tôi xong, sắc mặt tốt hơn, “Cũng đúng, hôm nay xác thực giúp tôi chuyện lớn.” xong, đưa tay vuốt vuốt đầu tôi, ngữ điệu thập phần vui vẻ, “Được rồi, thôi.”

      Tôi bực tức lắc đầu, giận! ta cho tôi là vật cưng nhà ta à!

      Đường cong mượt mà bóng loáng, vẻ ngoài duyên dáng trang nhã, óng ánh chói lóa cả mắt, ấy da da, xe đẹp, đúng là xe đẹp nha! Tại lúc này đây, người nọ dáng người cao dong dỏng, áo sơmi thẳng tắp, giày da mới tinh, cầm chìa khóa mở cửa xe càng tỏa ra phong thái vương tôn tuấn tú cực kỳ, làm tôi choáng ngợp.

      Xe chậm rãi chạy đường, cửa sổ mở rộng, gió mơn man thổi vào mặt mát lạnh dễ chịu, chất nhạc trữ tình bay bổng trong xe, có lẽ cũng vì thế mà oán giận trong lòng tôi cũng vơi ít nhiều.

      Tôi bất chợt nhớ đến vấn đề mình thắc mắc từ lâu, vì vậy nhịn được giọng gọi, “Tổng giám đốc.”

      Lục Tuyển Chi thuần thục lái xe, hơi nghiêng mặt nhìn tôi lườm lườm, “Sao? Có chuyện gì?”

      Tôi lắc đầu, “ có gì… chỉ là tôi thắc mắc sao lại mướn tôi làm thư ký cho ?”

      quay tay lái rẽ sang đoạn đường khác, thuận miệng đáp, “Bởi vì thư ký trước đây từ chức.”

      “… = =” Tôi thoáng nghẹn họng, “Tôi phải hỏi chuyện này, mà là tại sao trong nhiều người ưu tú như vậy, lại tuyển tôi?”

      vừa nhuần nhuyễn lái xe vừa liếc nhìn tôi, rất chân thành , “Bởi vì mấy người thư ký trước đây của tôi đều rất đẹp.”

      Bởi vì mấy thư ký trước đây của rất đẹp, cho nên mới tuyển tôi vào làm? Tôi hãnh diện nở lỗ mũi, phấn khởi hỏi, “ như vậy tuyển tôi cũng vì cảm thấy tôi rất đẹp phải ?”

      lần nữa nhìn tôi lâu, giọng điệu còn nghiêm túc hơn lúc nãy, “ phải! Tuyển là vì mấy thư ký trước đây của tôi quá đẹp cho nên mấy đồng nghiệp nam chẳng ai chú tâm làm việc cả, mà tuyệt đối như vậy.”

      Tôi, “…”

      Nghe xong tôi hết biết gì, tránh cho mình bị tức chết hoặc là nhất thời khống chế được bản thân bóp chết ta, tốt nhất tôi nên chuyện với ta nữa! Tôi buồn rầu ảo não thôi, ngẩng đầu nhìn vẻ mặt đắc ý cười cợt của trong gương chiếu hậu, tôi càng thêm buồn bực.

      Xe dừng ở ngã từ đèn xanh đèn đỏ, còn tầm bốn mươi giây nữa đèn xanh mới bật, tôi nhàm chán ngó nghiêng ngó ngửa, thấy bên đường có để cái bàn lớn, còn có mấy học sinh làm tình nguyên viên qua lại, có lẽ thấy thời cơ tới, cấp 2 ôm thùng quyên góp về phía này, vừa nhìn thấy Lục Tuyển Chi qua cửa sổ, đôi má trắng nõn bỗng đỏ hồng, lễ phép , “, vì giúp đỡ học trò vùng núi nghèo khó, xin quyên góp ít tiền.”

      Tâm trạng Lục Tuyển Chi dường như rất tốt, hai lời liền lấy bóp móc ra mấy tờ tiền bỏ vào thùng quyên góp, tôi nhịn được nuốt nuốt nước miếng, người ta bộ dạng đàn ông quyên tiền rất tuấn tú phong độ, tuyệt đối sai!

      “Ah…. Cám ơn !” Bé ngạc nhiên mừng rỡ mở to hai mắt, vội vàng cúi người cảm ơn, rồi vui vẻ trở về bên đường.

      Đèn đỏ qua, Lục Tuyển Chi tiêu sái phất phất tay, lần nữa đạp chân ga lái xe .

      Tôi ngây người nhìn gương mặt đẹp trai vẻ ngoài hoàn mỹ của người đàn ông ngồi cạnh mình, ngờ ta lại tốt bụng như vậy! Quan trọng hơn là ta ra tay rất hào phóng!”

      Nghĩ đến tổn thất trầm trọng sáng nay, tôi hy vọng tràn trề mở miệng hỏi, “À… Tổng giám đốc, cũng cho tôi 1 tờ tiền .”

      nhướng mày, khó hiểu nhìn tôi, “Làm gì?”

      Vì thế, tôi đem ngọn nguồn mọi chuyện hôm nay kể hết lần cho nghe, chuyện trả tiền cafe thay cho mỹ nữ người Pháp, xong tôi chớp chớp mắt, nịnh nọt , “Tổng giám đốc, tôi biết ông chủ thiện lương, đối xử rất tốt với nhân viên, vậy tiền bồi thường thiệt hai 99 tệ kia đới với là chuyện mà, rồi từ trưa đến lúc tan ca tôi cứ đau lòng mãi, vì thế để chấm dứt nỗi đau này của tôi, hoàn trả lại tiền cho tôi !”

      Tôi thành khẩn mà bức thiết , lại ngờ ta thẳng thừng cự tuyệt, “ được!”

      Tôi rất bối rối, “Tại sao?”

      cười rất vô tội, “Tôi thấy bộ dạng thống khổ của rất thú vị, tôi muốn chấm dứt.”

      Tôi, “… = =”

      Ông chủ Lục, nhàn rỗi việc gì làm, thế nên chẳng những tra tấn thể xác tôi, còn muốn tra tấn tinh thần tôi nữa sao? May mắn chỉ là ông chủ của tôi chứ chẳng phải chồng tôi,nếu đời này chắc tôi sống nổi quá! (Tác giả: lời tạm biệt vẫn còn quá sớm đấy!)

      Bởi vì tinh thần và thể xác bị hành hạ vô tội vạ, tôi uể oải ỉu xìu về nhà, thấy mẹ ngồi xổm ở bàn gỗ trong phòng khách loay hoay làm gì đó, chắc là chân bàn bị hư, cái bàn đó cũng lâu lắm rồi, mẹ nỡ bỏ cho nên vẫn miễn cưỡng dùng.

      Tôi vào nhà đổi giày, gặp người thân liền muốn tìm kiếm an ủi, vì vậy tôi tới, vẻ mặt khóc ra nước mặt tố khổ, “Ô… Mẹ, hôm nay con bị ông chủ đày đọa.”

      hả!?” Mẹ nghe xong liền đứng dậy, giây trước tôi thấy mặt mẹ phiền muộn thôi, nhưng sau đó lại ngạc nhiên kích động!

      Tôi còn chưa kịp phản ứng mẹ nắm tay tôi, “ nhanh lên, đày đọa đến cỡ nào rồi hả?”

      Vì vậy, tôi đem chuyện hôm nay kể cho mẹ nghe, mẹ nghe xong lập tực mất hứng hô “ngừng” tiếng, xoay người tiếp tục sửa cái bàn, hoàn toàn bỏ mặc tôi.

      Tại sao tôi lại có người mẹ giống những người mẹ bình thường thế này! Tức giận vì bị làm lơ, tôi nắm chặt hai tay, ánh mắt bi phẫn, vô cùng tủi thân la lên, “Mẹ, con đến cùng có phải là con ruột của mẹ thế?”

      Nghe tôi la lên, mẹ rốt cục có phản ứng, lần nữa đứng dậy đến cạnh và cầm chặt tay tôi.



      Tôi tức khắc cảm thấy tình thân đúng là rất ấm cúng, tuy là mẹ biểu lộ ra ngoài, nhưng mẹ vẫn luôn quan tâm tôi đấy!

      Cõi lòng chờ mong mẹ an ủi tôi vài câu, ai biết giây sau, mẹ kéo tôi tới cái bàn, cầm tay tôi đỡ lấy cái bàn, , “Con đỡ cái bàn này trước , mẹ qua nhà lão Lý mượn cây búa đóng đinh chân bàn.”

      Tôi, “… >_<”

      Tôi sai rồi, lúc mới bắt đầu nên ôm hy vọng về mẹ, chờ mong bà dỗ dành tôi, ai ngờ còn đả kích lớn hơn!” (Tác giả: sớm nên giác ngộ.)



      Mẹ nhanh chóng quay về, nhưng hai tay trống trơn, mới vừa vào cửa chằm dằm , “Lão Lý này đúng là keo kiệt mà, mượn cây búa có chút xíu mà cũng cho, sợ mẹ đóng đinh rồi hư luôn cây búa hay sao ấy!”

      Tôi u oán nhìn mẹ, yên lặng ngồi chồm hổm dưới đất đỡ cái bàn, hỏi, “Vậy giờ làm sao hả mẹ?”

      Bỗng nhiên mẹ xoay người vào phòng lấy ra cây búa, miệng lẩm bẩm, “Hết cách rồi, đành phải xài cây búa nhà mình thôi.”

      Tôi, “…”

      Đây rốt cục là ai keo kiệt thế hả!!!
      Last edited: 7/8/14

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :