1. Tất cả những truyện có nguồn từ diễn đàn LQĐ thì ko cần xin phép

    Những truyện của bất kì wordpress, web hay forum khác phải được sự cho phép của chính chủ và post sau chính chủ 5 chương hoặc 5 ngày

    Không chấp nhận comt khiêu khích, đòi gỡ truyện hay dùng lời lẽ nặng nề trên forum CQH. Nếu có sẽ bị xóa và ban nick vĩnh viễn!

    Quản lý box Truyện đang edit: banglangtrang123

       
    Dismiss Notice

Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt (c162) (DROP)

Thảo luận trong 'Truyện Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      [Trùng sinh] Đích trưởng nữ

      [​IMG]

      Tác giả: Hạ Nhật Phấn Mạt
      Converter: Lovelyday
      Edit: Li Chun
      Số chuơng: Li cũng kb vì đọc đến đâu edit đến đó chỉ biết là "kha khá"

      Giới thiệu:

      Tỷ muội song sinh, thế gian có mối liên hệ thân mật nhất, nhưng đối với nàng mà , đó cũng vết thương cả đời nàng, thậm chí đem nàng kéo xuống bờ vực tử vong.

      Nàng cùng muội muội song sinh cùng ngày sinh ra, khuôn mặt nàng vô cùng bình thường, tính cách hướng nội, mọi việc tranh với đời. Muội muội xinh đẹp hào phóng, cầm kỳ thi họa mọi thứ xuất chúng,cha mẹ sủng ái tận tâm can.

      Muội muội là hoa bách hợp cao quý, mà nàng chính là cỏ dại ven đường.

      Nhưng vào thời điểm nàng bị người khác hãm hại, cha mẹ ép buộc nàng phải uống rượu độc, muội muội thờ ơ lạnh nhạt, chỉ có di nương cùng thứ xuất đệ đệ bình thường bị nàng xem lại nguyện ý vì nàng cầu tình. Vô lực phản kháng, nàng đành phải uống rượu độc.

      Lúc sắp chết, muội muội thân cận nhất lại cười bên tai nàng, cho nàng nghe, tất cả mọi thứ đều do nàng thiết kế, bất quá chính vì tỷ tỷ tầm thường vướng bận nàng xuất giá mà thôi. Nghe xong lời của muội muội, nàng hàm oan chết . Nhưng dường như ông trời cũng hiểu được oan ức của nàng, lại cho nàng cơ hội trọng sinh.

      Đời này, nàng tuyệt muốn phải uất ức chính bản thân mình. Đời trước, đối với nàng tốt, nàng bảo hộ. Đời trước hại nàng, nàng tuyệt đối bỏ qua. Trải qua đời, nàng nên vì bản thân mà sống, vô luận người khác đối đãi nàng như thế nào, nàng đều sống tốt.

      Hãy xem nữ chính của chúng ta sau khi trọng sinh, làm thế nào tỏa ra hào quang vạn trượng, sống đời tiêu dao khoái hoạt, lại làm như thế nào bằng trí tuệ của bản thân, đạt được hạnh phúc của nàng.​
      Last edited by a moderator: 23/1/15
      thuyt, Dion, Phong Vũ Yên17 others thích bài này.

    2. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 1: Bị hãm hại 1
      Edit: Li Chun

      “Nghiệt nữ này, ta làm sao có thể sinh ra nữ nhi như ngươi, tức chết lão phu.” Cùng với tiếng chửi rủa, bàn tay vung lên hung hăng cho Triệu Khả Nhiên cái tát.

      “Cha, ta có, ta cái gì cũng chưa làm.” Triệu Khả Nhiên quỳ mặt đất, vừa khóc vừa biện giải: “Ta cũng biết đến tột cùng phát sinh chuyện gì, vì sao như vậy.”

      “Ngươi, đồ nữ nhân biết liêm sỉ, ngươi còn xứng làm nữ nhi của lão phu sao?” Phụ thân Triệu Khả Nhiên, Thái sư đại nhân của Đại Lịch vương triều – Triệu Tùng xối xả mắng: “Tháng sau người cùng Trung Nghĩa hầu Thế tử thành thân, những là, ngờ tới, tại thời điểm này ngươi thế nhưng cùng nam tử tư thông, ngươi muốn đẩy phủ Thái sư chúng ta đến chỗ nào hả. Nếu như bị tổ phụ ngươi biết được, việc lão phu thừa kế tước vị hoàn toàn có khả năng!”

      “Ta… Ta…” Triệu Khả Nhiên cũng biết nên làm như thế nào để chứng minh trong sạch của bản thân.

      Nàng nhớ ràng, buổi trưa hôm nay, muội muội đến Xuân Huy viên của nàng, cùng nàng chuyện tán gẫu. Nhưng dùng xong ít điểm tâm, nàng liền cảm thấy hơi mệt. Muội muội thấy sắc mặt nàng được tốt, liền cáo từ, sau đó, nàng nghĩ ngủ trưa lát bổ sung thể lực. Nhưng biết vì sao, nàng vừa ngủ dậy, lại phát ra có nam tử xa lạ nằm giường nàng. Đúng lúc này, phụ thân cùng mẫu thân mang theo muội muội bước vào phòng, thấy được cảnh này. tại, nàng chỉ cảm thấy hết đường chối cãi.

      Đúng rồi, muội muội.

      Triệu Khả Nhiên linh quang chợt lóe, vội vàng hướng muội muội xin giúp đỡ: “Khả Nhân, Khả Nhân, ta vừa mới cùng muội tán gẫu a! Muội mau cho cha biết a!”

      “Này, tỷ tỷ, buổi trưa nay, chúng ta đúng là ở cùng nhau.” Triệu Khả Nhân có vẻ thập phần khó xử, “Nhưng là, sắc mặt tỷ được tốt, phải tỷ muốn nghỉ ngơi chút sao? Rất sớm ta liền cáo từ a!”

      “Nghiệt nữ này, còn tưởng dối sao?” Triệu Tùng quăng cho Triệu Khả Nhiên cái tát, “Chính ngươi làm ra tình ám muội, còn định dụ dỗ Khả Nhân sao?”

      “Ta có, cha, ta có.” Triệu Khả Nhiên nhìn quanh bốn phía, nàng đến bên người mẫu thân, kéo lấy góc áo nàng, tìm kiếm trợ giúp, “Nương,người phải tin tưởng ta, người mau với cha giúp ta, là ta trong sạch.”

      Tần Hương Hà cước đá văng Triệu Khả Nhiên, sau đó vỗ vỗ góc áo, giống như muốn đem cái gì đó sạch giũ bỏ hết , “Ngươi còn dám gọi ta tiếng nương sao, ta có nữ nhi như ngươi. Triệu Khả Nhiên, tuy rằng từ đến lớn, chuyện gì ngươi đều thua kém Khả Nhân. Nhưng ta cũng cầu ngươi có thành tựu gì, cho ta có thể thơm lây. tại, ngươi xem ngươi, thế nhưng làm ra chuyện thấp hèn bực này. Ngươi như vậy làm bại hoại thanh danh phủ Thái sư, ngươi là muốn tức chết ta, phải ?”

      Tần Hương Hà lời tựa như con dao sắc bén, sâu đâm vào ngực Triệu Khả Nhiên.

      Tuy rằng, nàng cùng Khả Nhân là tỷ muội song sinh, nhưng là điểm nào tương tự. Nàng hoàn toàn có di truyền bộ dáng tốt đẹp của Tần Hương Hà cùng Triệu Tùng, có thể nàng cũng chỉ là giai nhân thanh tú mà thôi. Nhưng muội muội Triệu Khả Nhân ngũ quan rất giống cha mẹ, cực kỳ tinh xảo, khuynh quốc khuynh thành, là đệ nhất mỹ nhân kinh thành. chỉ như thế, bản thân nàng tầm thường vô vị, muội muội lại nổi tiếng là tài nữ, cầm kỳ thi họa biết, giỏi. Từ đến lớn, muội muội đều là niềm kiêu ngạo của cha mẹ. Nhưng nàng nghĩ tới, ở trong lòng cha mẹ, nàng lại là người như thế.

      “Cha, chúng ta thể cứ như vậy kết luận, nếu oan uổng tỷ tỷ, như thế tốt?” Triệu Khả Nhân vừa ra, tựa như ánh rạng đông chiếu rọi vào cõi lòng u ám của Triệu Khả Nhiên, nàng dùng ánh mắt cảm kích nhìn về phía Triệu Khả Nhân, hoàn toàn quên mới vừa rồi nàng bị Triệu Khả Nhân bỏ đá xuống giếng.

      Đúng vậy! Tuy cha mẹ luôn coi trọng nàng, nhưng Khả Nhân cùng nàng là cùng mẹ sinh ra. Bình thường, nàng và Khả Nhân vô cùng thân cận. Tại thời khắc này, cũng chỉ có muội muội nguyện ý giúp nàng chuyện.

      “Khả Nhân, cha biết ngươi thiện tâm, cũng biết ngươi cùng đại tỷ ngươi tình cảm vô cùng tốt, nhưng tại chứng cớ vô cùng xác thực, ngươi cũng cần cầu tình cho đại tỷ ngươi, đáng.”

      Triệu Tùng nghe được lời Triệu Khả Nhân , tuy rằng nhíu mày, nhưng vẫn ôn hòa trả lời Triệu Khả Nhân.

      “Cha, chúng ta cũng nên tra chút a!” Triệu Khả Nhân thoạt nhìn thập phần đại công vô tư, “Nếu tỷ tỷ bị oan uổng, chúng ta tiếp tục trách cứ nàng. Nhưng nếu điều tra , như vậy tỷ tỷ cũng thể gì hơn a!

    3. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 2: Bị hãm hại 2

      Edit: Li Chun

      “Tốt lắm, Khả Nhân, ngươi , tại nên làm cái gì bây giờ?” Thái độ Triệu Tùng đối xử với Triệu Khả Nhân hoàn toàn bất đồng với dáng điệu mới vừa rồi quở trách Triệu Khả Nhiên.

      Triệu Khả Nhân xinh đẹp thông minh, luôn luôn là niềm kiêu ngạo trong lòng Triệu Tùng. Bằng vào dung nhan xinh đẹp cùng tài học của Triệu Khả Nhân, tương lai nhất định gả cho vương hầu tướng lĩnh. Điều này đối với tiền đồ của , tuyệt đối là trăm lợi mà hại. Bởi vậy, đối với Triệu Khả Nhân, luôn là thập phần sủng ái.

      “Cha, chúng ta thẩm vấn nô tài trong viện chút ?” Triệu Khả Nhân đưa ra đề nghị, “Nô tài trong Xuân Huy viên luôn hầu hạ tỷ tỷ. Tỷ tỷ làm hay chưa làm điều gì, nô tài trong viện tuy rằng có biện pháp biết ràng, nhưng cũng biết ít dấu vết để lại.”

      “Ân.” Triệu Tùng tán thưởng gật gật đầu, sau đó ra lệnh: “Người đâu. Đem bọn nô tài vừa rồi tiến vào, bản thái sư muốn hảo hảo thẩm vấn chút.”

      Rất nhanh, Lí bà tử cùng nha hoàn Linh Nhi bị áp tải tiến vào, quỳ mặt đất, cùng đợi Triệu Tùng đặt câu hỏi.

      “Các ngươi , vừa rồi trong khuê phòng Đại tiểu thư vì sao xuất gã nam nhân, có phải hay do các ngươi mang vào. Còn có, gã nam nhân kia là ai, vì sao để tiến vào, các ngươi biết như vậy là làm tổn hại danh dự của Đại tiểu thư hay sao? Các ngươi là muốn sống, phải ?” Triệu Tùng lớn tiếng quát: “ mau, nếu dám dối câu, mang ra ngoài trượng côn đánh chết.”

      “Nô tì, nô tì…” Lí bà tử ở thời điểm mọi người chú ý, áy náy nhìn thoáng qua Triệu Khả Nhiên, sau đó, cắn chặt răng, đanh giọng trở lại: “Hồi lão gia, tên nam nhân kia, nô tì cũng biết là ai. Chính là Đại tiểu thư muốn chúng ta để vào phòng. Sau, Đại tiểu thư để cho nô tì thủ vệ cửa phòng, cho phép theo người vào trong.”

      “Đúng vậy, đúng vậy.” Ở bên Linh Nhi lập tức phụ họa: “Chuyện như vậy phải lần đầu tiên. Những lần trước, đều là do nô tì cùng Lí bà tử phụ trách thủ vệ.”

      “Cái gì?” Triệu Tùng giận dữ, tùy tay cầm lấy chén sứ bàn ném về phía Triệu Khả Nhiên, “Nghiệt nữ, thế nhưng làm ra chuyện xấu hổ như thế này.”

      có, cha, ta có.”

      Cái chén Triệu Tùng ném tới vừa vặn nện ngay trán Triệu Khả Nhiên, tại máu tươi ngừng theo miệng vết thương trào ra, thoạt nhìn thấy ghê người.

      “Các nàng dối, các nàng muốn oan uổng nữ nhi.” Triệu Khả Nhiên vội vàng quay sang nhìn Linh Nhi, “Cha, người phải tin tưởng nữ nhi a! Nữ nhi tuyệt đối làm ra chuyện thấp hèn như vậy.”

      “Đại tiểu thư. Làm người phải có lương tâm a!” Lí bà tử lập tức òa khóc vừa minh oan cho bản thân, “Nô tì dù lá gan lớn cũng dám oan uổng Đại tiểu thư a!”

      “Đúng vậy, đúng vậy!” Ở bên Linh Nhi phụ họa. “Đại tiểu thư, nô tì cũng muốn ra, nhưng tại lão gia cùng phu nhân hỏi, nô tì dám có điều lừa gạt a!”

      “Ai, tỷ tỷ, tỷ như thế nào có thể làm ra loại tình này?” Triệu Khả Nhân trông vô cùng đau đớn, nàng dùng khăn tay lau nước mắt, “Tỷ như thế này, làm cha mẹ và Thế tử thất vọng.”

      “Ta có, ta có, các nàng dối.” Triệu Khả Nhiên phẫn hận nhìn về phía Lí bà tử và Linh Nhi, nhất là Linh Nhi. Linh Nhi là nha hoàn bên người nàng, từ cùng nàng lớn lên. nghĩ tới, đến cuối cùng thế nhưng lại bán đứng nàng.

      “Linh Nhi, ta tự nhận ta đối với ngươi tệ, vì sao ngươi lại muốn oan uổng ta?” Triệu Khả Nhiên chất vất : “Đến cùng là ai muốn ngươi như vậy?”

      “Tiểu thư, nô tì có” Linh Nhi vội vàng kêu oan: “Tiểu thư, làm phải nhận. Nô tì thể vì bảo vệ tiểu thư mà dối a!”

      “Ngươi dối.”

      Đúng lúc này, nha hoàn bên người Triệu Khả Nhiên – Lung Nhi từ bên ngoài chạy vào, quỳ mặt đất, “Lão gia, Đại tiểu thư nhất định là oan uổng, các nàng biết bị ai sai khiến, ở trong này hủy hoại danh dự của Đại tiểu thư, lão gia phải suy nghĩ kỹ a!”

      Triệu Khả Nhiên cảm kích nhìn thoáng qua Lung Nhi. Linh Nhi miệng ngọt, cho nên bình thường nàng tương đối tin tưởng Linh Nhi. Hơn nữa, Linh Nhi ở bên xúi giục, nàng luôn xa cách Lung Nhi. Nhưng nghĩ tới đến cuối cùng, Linh Nhi thế nhưng đổ oan cho nàng, mà Lung Nhi cũng cố gắng bảo vệ bản thân.
      Mymy97, Phong Vũ Yên, tú cầu12 others thích bài này.

    4. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 3: Bị hãm hại 3

      Edit: Li Chun

      “Lung Nhi, sao ngươi có thể vu oan ta?” Linh Nhi lập tức vì bản thân cãi lại: “Ngươi được tiểu thư tin tưởng, bình thường tiểu thư cùng nam nhân kia gặp gỡ, tất nhiên cho ngươi biết. Lại , ngươi ta bị người khác sai khiến vu hãm (vu oan + hãm hại) tiểu thư, vậy ngươi xem, ta bị ai sai khiến, chứng cớ ở đâu?”

      “Ngươi…” Lung Nhi vốn giỏi ăn , bị Linh Nhi đánh đòn phủ đầu, nhất thời biết gì để chống đỡ.

      “Tốt lắm, đều câm miệng cho lão phu.” Triệu Tùng hét lớn tiếng.

      “Cha, xin bớt giận.” Triệu Khả Nhân lời ngon ngọt, làm bộ hiếu thuận, “Cha, chúng ta nên làm cái gì bây giờ? tình thoạt nhìn thập phần ràng. Tỷ tỷ tại làm ra chuyện như vậy, làm sao còn có thể gả cho Thế tử?”

      tại tình biến thành cái dạng này, nó còn dám vọng tưởng gả cho Thế tử, quả là mơ mộng hão huyền.” Triệu Tùng nổi giận lôi đình. “Thứ thấp hèn như nó, có hôn tốt đẹp như vậy, lại biết quý trọng. Ở đêm trước hôn lễ lại cùng nam nhân khác tư thông. Ta làm sao có thể sinh ra đồ nghiệt nữ như vậy a!”

      “Cha, tại phải thời điểm việc này. Hôn định, tỷ tỷ lại làm ra chuyện tuân thủ nữ tắc như vậy, nếu như bị Trung Nghĩa hầu phủ biết được, bọn họ từ bỏ hôn này. Còn có, nếu chuyện này đến tai gia chủ, vị trí gia chủ, cha liền triệt để vô duyên. Còn nếu việc này cẩn thận bị Ngự sử đại nhân biết được, đến lúc đó cha liền bị buộc tội trị gia nghiêm, tiền đồ của cha như thế nào đây?” Triệu Khả Nhân phân tích thiệt hại.

      Nghe xong lời Triệu Khả Nhân , Triệu Tùng lâm vào trầm tư.

      Nghe được lời của Triệu Khả Nhân, Triệu Khả Nhiên chỉ cảm thấy giống như bị ngũ lôi oanh đỉnh, muội muội thân thiết nhất của nàng, nhưng lại cứ định ra tội danh của nàng như vậy.

      Nhưng Triệu Khả Nhân cũng chưa thèm liếc mắt nhìn Triệu Khả Nhiên lần nào, tiếp tục : “ tại trong phủ Thái sư chúng ta các tiểu thư còn chưa có đính ước, nếu chuyện này truyền ra ngoài, tỷ muội chúng ta làm sao có thể tìm được mối hôn tốt? Còn có đệ đệ, cha, đệ đệ là nhi tử duy nhất của người, nếu tương lai thú được nữ nhi trong sạch, phải làm sao bây giờ a?”

      Điều Khả Nhân lo lắng là có đạo lý, Triệu Khả Nhiên là trưởng nữ con vợ cả, nếu chuyện này truyền ra ngoài, như vậy các nữ nhi khác của muốn thành thân vô cùng khó khăn. Nhất là Khả Nhân, nữ nhi này từ đến lớn đều thập phần hoàn mỹ, tài năng của nàng nhất định mang đến tiền đồ tốt đẹp cho . Còn có nhi tử duy nhất của . Hơn nữa, gia tộc ở , còn chưa có tuyển chọn ra người nhậm chức tân gia chủ, nếu náo loạn chuyện này, phụ thân nhất định truyền vị trí gia chủ cho . Bởi vì, chuyện trong gia đình còn quản lý tốt, làm sao có thể quản lý cả đại gia tộc?

      Nghĩ vậy, Triệu Tùng hạ ý ngoan độc, phân phó : “Người đâu, đem tên nam nhân vừa rồi loạn côn đánh chết. Sau đó, mang thi thể đến Thuận Thiên phủ, phủ Thái sư hôm nay bắt được tên trộm, phát có ý định đả thương người, nên bị hộ vệ đánh chết.”

      xong, nhìn thoáng qua Triệu Khả Nhiên, nhíu nhíu mày. “Chuẩn bị rượu độc. Đại tiểu thư bị kinh hách quá độ, khiến bệnh cũ tái phát, bệnh nặng liền qua đời.”

      “Cha.” Triệu Khả Nhiên dám tin nhìn về phía Triệu Tùng, nàng cũng thể tin được người nam nhân tuyệt tình trước mắt này là phụ thân thân sinh của nàng.

      Rất nhanh, quản gia Du Bá bưng bầu rượu vào.

      “Cha, cha, cần a!” Triệu Khả Nhiên khóc hoa lê đẫm mưa, nhưng trước mắt người nào vì nàng cầu tình.

      Nàng nhìn bốn phía xung quanh, vội vàng đến bên chân Tần Hương Hà. “Nương, nương, việc hôm nay là nữ nhi bị hãm hại, nữ nhi cái gì đều có làm, nữ nhi bị oan uổng.”

      Tần Hương Hà cũng thèm liếc mắt cái, ngay lập tức liền bỏ Triệu Khả Nhiên ra, giống như muốn phủi sạch điều bẩn thỉu gì đó.

      “Muội muội, muội muội.” Triệu Khả Nhiên lại nhìn về phía Triệu Khả Nhân.

      Triệu Khả Nhân tựa như nhìn thấy gì, trực tiếp quay mặt sang phía khác.

    5. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 4: Bị hãm hại 4
      Edit: Li Chun

      “Người đâu, đưa Đại tiểu thư ra .” Triệu Tùng trực tiếp hạ mệnh lệnh.

      “Cha, cần a!”

      Ngay tại thời điểm chỉ mành treo chuông, tiểu nam hài vọt tiến vào, ôm lấy đùi Triệu Tùng, lớn tiếng kêu lên.

      “Phong nhi, sao ngươi lại chạy đến đây?” Nhìn nhi tử duy nhất của mình, Triệu Tùng kinh ngạc hỏi.

      “Lão gia mạnh khỏe, phu nhân mạnh khỏe.” Theo sau mà đến là Tôn di nương cùng bà vú Nguyệt của Triệu Khả Nhiên vội vàng thỉnh an Triệu Tùng cùng Tần Hà Hương.

      “Tôn muội muội, ngươi như thế nào mang Khả Phong vào đây được? Ngươi thấy lão gia xử lý gia sao? Sao ngươi có thể tùy tiện xông vào như thế?” Thấy được nữ nhân sinh ra nhi tử duy nhất cho Triệu Tùng, Tần Hương Hà chút sắc mặt tốt đều cấp.

      “Lão gia, phu nhân, thiếp thân mới vừa rồi nghe được chân tướng tình. Thiếp thân cảm thấy việc hôm nay, rất kỳ quái, cho nên, thiếp thân cả gan, khẩn cầu lão gia, thận trọng điều tra , rồi định đoạt lại, tuyệt thể oan uổng Đại tiểu thư a!” Tôn di nương quỳ mặt đất, chậm rãi ra cách nhìn của bản thân.

      “Tôn di nương, người yên tâm.” Triệu Khả Nhân ôn nhu cười, nhưng ý cười đạt đến đáy mắt, sau đó đến bên người Tôn thị, giúp đỡ nàng đứng lên. “Việc hôm nay, cha điều tra ràng, tuyệt đối oan uổng tỷ tỷ. Hay là di nương cảm thấy cha biết phân biệt thị phi, ngay cả chuyện như thế này đều xử lý tốt được?”

      Nghe lời của Triệu Khả Nhân, Triệu Tùng cau mày, sắc mặt cũng ngày càng trầm xuống.

      “Thiếp thân dám.” Tôn di nương lại vội vàng quỳ xuống.

      “Uyển nhi, nàng trước mang Phong nhi về Phong viên .” Triệu Tùng ra lệnh :
      “Chuyện này phải là chuyện nàng có thể nhúng tay vào được, trước về .”

      “Lão gia!” Tôn di nương còn định tiếp, nhưng bị Triệu Tùng ngăn lại.

      “Đừng gì nữa, trở về.”

      Rơi vào đường cùng, Tôn di nương chỉ có thể mang theo Triệu Khả Phong về trước, nhưng Triệu Khả Phong vô luận như thế nào cũng chịu rời .

      “Tiếp tục.” Mệnh lệnh của Triệu Tùng vang lên.

      cần, cha, được cho Đại tỷ uống rượu độc.” Triệu Khả Phong khóc nháo. “Cha, người hãy bỏ qua cho Đại tỷ, có được ?”

      Triệu Khả Nhiên ngạc nhiên nhìn về phía Tôn di nương cùng Triệu Khả Phong. Bình thường, Tần Hương Hà vô cùng chán ghét thiếp thất của Triệu Tùng, nhất là người sinh ra trưởng tử, cũng là đứa con duy nhất của Tôn thị. Cho nên, vì lấy lòng mẫu thân, nàng cũng luôn cố ý tránh xa các di nương khác, và các huynh đệ tỷ muội thứ xuất.

      Đúng là châm chọc, bình thường nàng cẩn thận lấy lòng mẫu thân, nhưng trong mắt mẫu thân thủy chung chỉ có muội muội ưu tú kia của nàng, thậm chí ở tình cảnh sống chết trước mắt cũng nguyện ý vì nàng thêm câu. Bình thường nàng cố ý xa cách Tôn di nương, lại mạo hiểm vì nàng cầu tình dù bị phụ thân trách phạt. Bình thường mọi điều thương muội muội, ở thời khắc mấu chốt lại đối với nàng bỏ đá xuống giếng. Bình thường cố ý xa lánh thứ đệ lại vì nàng tìm mọi cách cầu tình.

      tại, Triệu Khả Nhiên hoài nghi, nàng tại sao từ trước đến giờ lại hồ đồ như vậy.

      Đối với Triệu Khả Phong khóc nháo, Triệu Tùng cũng mảy may xúc động, vẫn bình tĩnh như trước phân phó hạ nhân tiếp tục.

      cần a! Lão gia.” Nguyệt tiến lên ngăn cản, cũng than thở khóc lóc cầu tình. “Lão gia, xin người buông tha cho Đại tiểu thư ! Nếu nhất định phải có người gánh vác chuyện này, vậy hãy để nô tì gánh vác ! Rượu độc kia, để nô tì uống! Chỉ cầu lão gia có thể tha cho Đại tiểu thư, nàng là cốt nhục của người a!”

      xong, Nguyệt liền đoạt lấy rượu độc trong tay hạ nhân, dứt khoát uống hết. qua bao lâu, Nguyệt bị độc phát mà chết.

      Nhìn thi thể Nguyệt , Triệu Khả Nhiên cơ hồ ngất .

      “Bà vú, bà vú, cần, cần bỏ lại ta.” Triệu Khả Nhiên ngừng kêu gọi, bà ấy xưa nay hết lòng che chở cho nàng, thậm chí nguyện ý vì nàng mà chết.

      “Nguyệt !” Nhìn thấy tình cảnh này, Triệu Khả Phong cũng thập phần khiếp sợ.

      Nhưng mà, Triệu Tùng vẫn thờ ơ như cũ, lạnh lùng phân phó. “Người tới, đem chỗ rượu độc còn lại cho Đại tiểu thư uống hết.”

      cần a!” Triệu Khả Phong muốn xông lên ngăn cản, nhưng lại bị đám nô bộc kéo lại.

      “Lão gia, xin người cân nhắc lại.” Tôn di nương quỳ xuống cầu tình: “Mặc kệ như thế nào, Đại tiểu thư đều là cốt nhục thân sinh của người a! Máu mủ tình thâm.”

      cần nữa.” Triệu Tùng lạnh lùng hạ mệnh lệnh: “Ai lại cầu tình cho nghiệt nữ này, nhất định bị xử phạt.”

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :