1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Đông Xưởng Tướng Công - Lạc Bút Xuy Ngữ (Update 75)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Sườn Xào Chua Ngọt

      Sườn Xào Chua Ngọt Well-Known Member

      Bài viết:
      88
      Được thích:
      330
      Chương 46 : Trả đũa
      Edit : Sườn Xào Chua Ngọt


      Triệu Đô chậm rãi bỏ tay xuống, ra hiệu cho nàng chớ có lên tiếng. Lam Ngữ Tư phải là nghĩ đến kêu cứu, nhưng nếu Triệu Đô có thể né tránh những trạm gác ngầm tới đây mà bị phát , chắc chắn thân thủ rất tốt, chờ mình lên tiếng lại bị chế ngự, đây là thứ nhất. Thứ hai, nếu Triệu Đô muốn thương tổn tới mình lúc nãy lập tức liền có thể lấy mạng mình. Còn có chính Lam Ngữ Tư cũng có chút hoài nghi, Triệu Đô có biết thân thế của chính mình hay , thế nên liền theo đến nơi yên lặng, vẫn là làm bộ tin người mở miệng : "Phiền phức ngươi lần sau tìm cái cớ hợp tình hợp lý chút, ngươi cho rằng ta tin tưởng ngươi sao?"

      Con ngươi Triệu Đô lưu chuyển, trong suốt mềm mại, giống giả vờ, có chút 'đau lòng' : " Ngươi nhớ chuyện trước kia càng tốt, ngươi chỉ cần nhớ ta thương tổn ngươi là được rồi."

      Lam Ngữ Tư nhìn ánh mắt Triệu Đô, giống làm bộ, trong lúc nhất thời lại có chút tin tưởng, cúi thấp đầu nghĩ, vẫn lại dám dễ dàng tin tưởng bất cứ kẻ nào, ngẩng đầu : "Ồ? Vậy ngươi với ta có gì quen biết?"

      "Ngọc thiền làm chứng, rời bỏ, ta đem ngọc thiền gia tổ truyền lại tự tay trao cho ngươi, ta nhất định làm được." Triệu Đô tất nhiên ra được mình với Lam Ngữ Tư quen biết, vốn dĩ quen biết nàng, nếu phải nghe theo Vạn Đốc, cũng tùy thời tiếp cận nàng. Triệu Đô từ trong lòng lấy ra ngọc thiền to như nắm tay trẻ con, đặt vào tay Lam Ngữ Tư, ôn hòa mát lạnh, vừa nhìn liền biết phải đồ vật bình thường.

      Lam Ngữ Tư ngơ ngác nhìn vật trong tay, chỉ nghe Triệu Đô tiếp : "Rồi ta tìm được cơ hội cứu ngươi ra ngoài, né tránh Cẩm Y vệ, né tránh Đông Xưởng, ở lại kinh thành, cùng ta trở về nhà cũ của ta, mai danh tích."

      đợi Lam Ngữ Tư chuyện, Triệu Đô lắc mình biến mất trong màn đêm. Lam Ngữ Tư tuy tham tài, nhưng cũng ngốc, Triệu Đô nhìn như có thể tin, nhưng thể dễ tin. Ngọc thiền trong tay lại càng là vật phiền phức, lại nghĩ thể đem trả lại, liền vội vã tới bên trong góc sân, rút trâm cài đầu, đào cái hố ở chân tường, chôn ngọc thiền, lúc này mới an tâm trở lại nhà chính rửa tay.

      Bên trong bóng cây cách đó xa, Triệu Đô xem xong tất cả những việc này, phi thân trở lại phục mệnh.

      Lam Ngữ Tư ngồi mình, lúc lâu sau mới hồi phục tâm tình, nàng cẩn thận thà nàng nhát gan hơn, nàng giờ dám dễ dàng tin tưởng bất kỳ người nào. Nếu như Triệu Đô có mưu đồ khác, nhưng lại bắt nàng phải làm gì, vậy liền cũng muốn lợi dụng nàng. Nếu là người nàng quen biết, lại càng thể dễ dàng tin tưởng, thôi cứ nhìn xem những việc làm , chính mình cứ cảnh giác là được rồi.

      Lam Ngữ Tư suy nghĩ lung tung, chợt nghe có người gõ cửa viện. Chu Châu cùng bọn nha hoàn ra ngoài, Tùy Yên tới phòng chính hầu hạ chủ mẫu.

      lâu lắm liền thấy Chu Châu trở lại bẩm báo, là Dịch tổng quản sai người tới báo, Dịch Khinh Hàn ở ngoài uống rượu cùng Vương Thủ, đường về phủ gặp kẻ xấu tập kích, thân thể trúng mấy đao. Lam Ngữ Tư nghe xong biết là cảm giác gì, trong lòng bỗng vắng vẻ, tiếp theo ngực đau đớn, đầu cũng vang lên ong ong, trong lúc nhất thời hoảng loạn chân tay, cũng chả để ý cái quy củ nam nhân lạ được vào phòng chính, vội vã gọi gã sai vặt vào, cách cửa vội hỏi : " mau, lão gia ở nơi nào?"

      "Phu nhân yên tâm, lúc nãy người vội vàng đến, hình như là phiên dịch Đông Xưởng phụ trách tuần thành, đường hỗn loạn, xa xa chen vào được nhìn ràng. Chỉ nghe thấy tiếng người hô hoán tên Tây Hán Đốc Chủ cùng tên lão gia, người đến sau liền ngay lập tức đưa đến y quán, trong cung cũng phái ngự y trị liệu ngay tại chỗ, chờ thương thế đỡ hơn đưa trở về phủ." Gã sai vặt quỳ : "Dịch tổng quản mang người đón, gọi tiểu nhân đến báo tin cho phu nhân."

      "Ta cũng , nhanh chóng chuẩn bị xe ngựa." Lam Ngữ Tư ra được tâm tình, chỉ cảm thấy có Dịch Khinh Hàn còn an toàn, còn tầng khiên kia có mưa đá rơi xuống.

      Bình thường chỉ biết là có thể bảo hộ chu toàn cho mình, lúc này cảm thấy hoang mang lo sợ, rất sợ có chuyện.

      Tùy Yên thể nào khuyên nổi, lúc này mới lấy quần áo cho Lam Ngữ Tư thay, vội vã ra ngoài. Trong đêm đen, nha hoàn bà tử nhấc theo lồng đèn chậm rãi từng bước tới, trong Đê Nhiễu Viên này độ khó thực rất lớn. Lam Ngữ Tư nóng ruột nhanh, ở khúc quanh va vào thứ cứng rắn, lập tức bị bắn trở lại.

      Lam Ngữ Tư bị hai bàn tay miễn cưỡng đỡ lấy, khi muốn tránh thoát ra liền đấy thanh mơ hồ đứt quãng : "Kẻ nào, kẻ nào lại bừa bãi đụng phải bản lão gia?"

      Nhìn Dịch Khinh Hàn thân toàn mùi rượu đứng trước mặt mình, Lam Ngữ Tư nhất thời phân biệt được tình huống, lôi kéo tay hỏi : "Lão gia, lão gia ngươi sao chứ?"

      Nhìn Lam Ngữ Tư dáng vẻ căng thẳng, Dịch Khinh Hàn đột nhiên rất hài lòng. Đầu đuôi tình ràng, nửa đường gặp được Dịch An, liền biết Vương Thủ bị tập kích, mà chính mình cũng hồi phủ cùng Vương Thủ, cho nên giống như mọi người nghĩ, cùng nhau bị tập kích.

      hồi hiểu lầm, Dịch Khinh Hàn ngược lại chạy xem Vương Thủ, đuổi Dịch An về quý phủ trước, sau đó mới chạy về phủ. Dựa theo kế hoạch trước đó, giả vờ say rượu để thân cận nàng, thế mới thay quần áo dính đầy rượu. Lúc này thấy Lam Ngữ Tư vẻ mặt căng thẳng, suýt nữa quên ngụy trang, nghĩ tới đây lại bắt đầu giả vờ năng lộn xộn : "Lại uống chén, uống nào."

      Dịch An từ phía sau vội vã lên giải thích, sau đó đỡ Dịch Khinh Hàn hướng về chính phòng. Lam Ngữ Tư sợ hãi cũng chưa kịp hoàn hồn, thể làm gì khác hơn là đỡ Dịch Khinh Hàn trở về phòng chính.

      Tùy Yên giúp đỡ Lam Ngữ Tư đặt Dịch Khinh Hàn lên giường, lại chuẩn bị nước nóng xong rồi ra ngoài. Lam Ngữ Tư mệt đến bở hơi tai còn phải lau người cho .

      Cởi giày, cởi ra áo ngoài, thế nhưng sống chết cũng thể xê dịch nổi thân thể , tự nhiên thể bỏ nội y. Kẻ này còn yên tĩnh, khua tay múa chân, rốt cục bắt được tay chính mình, lập tức kéo nàng vào trong lồng ngực.

      "Đừng , theo ta cả đời." Dịch Khinh Hàn kíp hai mắt, nửa nửa giả .

      "Vâng, vâng lão gia, ngày trước tiên buông tay, thiếp lau cho ngài." Tim Lam Ngữ Tư đập rộn ràng, sau khi trấn định qua loa .

      " buông, ta muốn giữ chặt ngươi, muốn để ngươi chạy trốn ra khỏi lòng bàn tay của ta." Dịch Khinh Hàn vẫn cứ híp mắt lại, chắc chắn .

      "Được, được, vậy lau chùi thân thể có được hay ? Người dơ dáy, miệng toàn mùi rượu." Lam Ngữ Tư tiếp tục lừa kẻ "ý thức tỉnh táo giả".

      "Ngươi chê ta dơ dáy? Miệng đầy mùi rượu?" Dịch Khinh Hàn lè nhè hỏi.

      "Đâu có, thiếp chê lão...." Dịch Khinh Hàn bỗng nhiên ngẩng đầu, gắt gao ngăn lại cái miệng nhắn của Lam Ngữ Tư, đợi nàng giãy dụa liền giữ hai cánh tay nàng, vươn mình đem nàng đặt dưới thân.

      Lam Ngữ Tư câu còn chưa xong liền bị công thành đoạt đất, chỉ cảm thấy mùi rượu thuần khiết thơm nồng thấm đầy toàn thân, ngay cả bốn phía trong khí đều đầy mùi rượu, rượu làm người ta mặt đỏ tim đập có sức chống cự.

      Mùi rượu tựa hồ cũng có thể làm say lòng người, này mang theo sáu phần bá đạo, bảy phần hung hăng, tám phần ngột ngạt, chín phần phóng túng, rồi lại vô cùng nhu tình hôn, Lam Ngữ Tư thét lên trong lòng, muốn dứt ra cũng được.

      Dịch Khinh Hàn dựa vào cảm giác say, lớn mật liếm láp, hút tư vị ngọt ngào của Lam Ngữ Tư, cảm giác so với ngày đó càng thêm say lòng người.

      Lam Ngữ Tư bị hôn đến suýt ngạt thở, rút cục khôi phục tia lý trí dùng tay đẩy thân thể nhìn tưởng gày gò mà lại cường tráng của , đẩy mấy lần nhưng có bất kỳ hiệu quả nào, bị hôn đến như bão tố, thân mình xong, tay cũng dần dần còn khí lực.

      Chân vùng vẫy trong , hai lần suýt nữa đụng tới phía dưới của , nhưng đều bị nhàng tránh được. Ngay tại lúc Lam Ngữ Tư choáng váng đầu óc cả người vô lực, áo của nàng đột nhiên bị cởi ra, cởi đến tận áo lót bên trong. Lam Ngữ Tư thu hồi hai tay bảo hộ trước ngực, lúc nào phục hồi chút tinh thần, hô to : "Lão gia, lão gia, Dịch Khinh Hàn, ngươi thả ta ra!"

      Dịch Khinh Hàn lời nào, cởi nốt áo lót liền hôn trước ngực nàng cái, bất đắc dĩ đóa hoa này quá lớn, thể ngậm hết vào trong miệng. Lam Ngữ Tư đỏ mặt, liều mạng đẩy ra, nhớ tới mộng xuân đêm hôm đó, người nhất thời có sức lực lại còn khi lực, hoảng hốt bên trong cũng biết là thể ra sức hay vẫn là chờ đợi cảm giác như ngày đó.

      Khôi phục điểm lý trí, Lam Ngữ Tư mang theo tiếng khóc nức nở nghẹn ngào : "Ngươi thả ta ra, Dịch Khinh Hàn, ngươi....!"

      Dịch Khinh Hàn cao hứng, đâu dễ dàng buông tha nàng, thấy Lam Ngữ Tư có chút sợ sệt liền giống như lúc trước, hôn môi nàng. nhàng liếm láp, từ từ suy nghĩ, tay ôn nhu đỡ sau gáy nàng, tay vòng qua eo nàng, ôn nhu uyển chuyển hôn nàng, chóp mũi đụng nhau, Lam Ngữ Tư càng nhịn được có chút rung động.

      Lam Ngữ Tư muốn đẩy ra, bất quá Dịch Khinh Hàn lại ôm chặt nàng, lúc nãy bị hôn trước ngực, cả người giãy dụa đến còn khí lực.

      Dịch Khinh Hàn tuy uống rượu thế nhưng khí lực giảm, chăm chú ôm hôn Lam Ngữ Tư, chậm rãi ngẩng đầu lên : "Lão gia ta đây, rất thích ngươi."

      Lam Ngữ Tư vừa xấu hổ vừa thẹn thùng, thừa dịp có cử động dùng tay đẩy ra, bất đắc dĩ vẫn có tác dụng gì. Đâu là con sâu rượu, là người tỉnh táo, chính mình lại có khí lực chống lại.

      Mới vừa nghĩ tới đây, Dịch Khinh Hàn dùng tay kia trút chính mình tiết khố, Lam Ngữ Tư chỉ cảm thấy mát lạnh, bàn tay to kia trượt lên hai chân mình.

      Vừa kinh vừa sợ, nàng lập tức từ nghẹn ngào biến thành gào khóc, Dịch Khinh Hàn cũng dừng động tác, vẫn cứ chăm chú ôm nàng buông tay. Lam Ngữ Tư thấy cử động tâm thả lỏng ít, người vừa kinh sợ sau khi liều mạng, liền cứng ngắc dám động đậy, lẳng lặng nằm.

      Nằm như vậy lát, người kia như ngủ, Lam Ngữ Tư thử giật giật, nhưng vẫn có khí lực tránh ra.

      "Ta, thích ngươi." Dịch Khinh Hàn lại mơ mơ hồ hồ , nghe tỉnh rượu hay chưa.

      Lam Ngữ Tư mơ hồ gào khóc, tuy rằng phải căm ghét cùng chán ghét, nhưng vẫn là muốn trốn thoát khỏi. Trong lòng bị khi dễ cảm thấy ủy khuất, cuối cùng né ra được, trốn ở bên giường nghẹn ngào.

      Khóc đến mệt mỏi, con mắt cũng sưng đau nhức, tự chủ liền ngủ.

      Ngày kế tỉnh lại, Lam Ngữ Tư nhớ chuyện đêm qua, tức giận đem Dịch Khinh Hàn đánh thức/

      "Đây là? Phu nhân ngươi?" Dịch Khinh Hàn nhìn dáng vẻ hai người chình tề, tỏ vẻ vẻ .

      "Lần này là ngươi bắt nạt ta." Lam Ngữ Tư ôm chăn lùi qua bên, dùng ánh mắt oán giận nhìn , từ đầu đến chân đều ngượng ngùng muốn chết, chỉ muốn chui vào động cần ra ngoài.

      "Ân, ta nhớ lại." Dịch Khinh Hàn suy nghĩ chút, bỗng nhiên tỉnh ngộ, lập tức : "Ngươi yên tâm, ta chắc chắc phụ trách, quyết để ngươi ."

      "Ngươi!" Lam Ngữ Tư ôm chăn nhìn , miễn cưỡng ra lời, vừa xấu hổ vừa tức giận đem chính mình rúc vào trong chăn, đây phải đáp án nàng cần.


      p/s : Tính tung chương từ đêm qua mà diễn đàn bị lỗi hổng zô được, giờ mứi ngủ dậy post nà @Hằng Lê, @Ishtar
      susu, Hương Thảo, Dion7 others thích bài này.

    2. nguyenhaanh

      nguyenhaanh New Member

      Bài viết:
      24
      Được thích:
      21
      Ôi hay quá, mình là thích truyện này, mãi hôm nay mới biết truyện được đăng tiếp. Xin được tiếp tục ủng hộ!(y)(y)(y)
      quỳnhpinky thích bài này.

    3. Natsuki

      Natsuki Member

      Bài viết:
      67
      Được thích:
      20
      Yay thêm chap mới rồi ^^

    4. Sườn Xào Chua Ngọt

      Sườn Xào Chua Ngọt Well-Known Member

      Bài viết:
      88
      Được thích:
      330
      Chương 47 : Như có điều suy nghĩ.
      Edit : Sườn Xào Chua Ngọt


      "Phu nhân ngủ thêm lát , lát nữa thăm Vương đốc chủ vi phu dẫn nàng cùng." Dịch Khinh Hàn cứ như có việc gì xoay người xuống giường, khóe miệng nhếch lên cười ra vẻ hài lòng, mặc xong quần áo liền tìm Dịch An bàn chuyện, để lại mình Lam Ngữ Tư.

      Lam Ngữ Tư ở trong chăn mặc dù tức giận, nhưng lại dám làm gì quá đáng, sờ sờ gương mặt, cảm thấy mặt nóng ran, cũng là do tức giận hay xấu hổ chịu nổi. Nhớ tới chuyện đêm qua, tim Lam Ngữ Tư đập rộn lên, , nàng ghét Dịch Khinh Hàn, thậm chí còn có chút lệ thuộc vào . Nhưng hoạn quan, nàng thể sống cùng người như vậy cả đời.

      Lam Ngữ Tư yên lặng đứng dậy mặc quần áo, quyết định từ nay về sau, tới gần khi say rượu, tránh việc lại bị con ma men quấn lấy, có khí lực lại chạy thoát. Cũng may là làm được cái gì, nếu cho dù cắn lưỡi tự tử nàng cũng để đạt được mục đích.

      Lam Ngữ Tư đầu óc rất rối loạn, mặt nàng cảm thấy ở bên cạnh Dịch Khinh Hàn là an toàn nhất, rất thoải mái, mặt khác lại cảm thấy thể sống đời cùng người thể sinh con như , cuối cùng than thở, hiểu vì sao Vương phu nhân cùng Vương Thủ lại ân ái được như vậy.

      Hai người ra khỏi Đê Nhiễu Viên, Dịch Khinh Hàn xoay người lại định dắt tay nàng lên xe ngựa, ai ngờ Lam Ngữ Tư lại tự động trèo lên xe, làm như nhìn thấy hành động của .

      Dịch Khinh Hàn cũng tức giận, nhớ tới chuyện đên qua, khóe miệng nhịn nổi cười. Hai người ngồi ở trong xe, Lam Ngữ Tư cứ thế nhìn dưới chân mình, thỉnh thoảng nhìn về phía ngoài cửa sổ xe ngựa.

      Dịch Khinh Hàn mấy lần tìm đề tài chuyện, nhưng chỉ nhận được câu trả lời ngắn gọn, hời hợt, nên đành thôi.

      tới phủ của Vương thủ , Dịch Khinh Hàn xoay người lại liền ôm lấy Lam Ngữ Tư, khiến nàng kịp phản ứng, người bị ôm xuống khỏi xe ngựa.

      Hai người trước sau theo quản gia nhà Vương Thủ vào trong, thẳng tới gian phòng, chính là phòng của vợ chồng Vương Thủ.

      Vừa vào phòng chính, Vương phu nhân mang theo cặp mắt sưng đỏ ra đón, Dịch Khinh Hàn an ủi mấy câu liền vào phòng ngủ thăm Vương Thủ. Bởi trong phòng còn có thái y cùng những nam quyến khác, Lam Ngữ Tư cùng Vương phu nhân đành ra ngoài.

      "Tỷ tỷ, ngươi cần lo lắng, Vương đại nhân có việc gì rồi, chớ khóc nhiều mà hại đến sức khỏe." Tuy là an ủi như vậy, nhưng Lam Ngữ Tư nhớ tới khi đêm qua nghe Dịch Khinh Hàn trúng đao hấp hối, cũng là lo lắng đến đỏ mắt.

      "Muội muôi, ngươi biết, chuyện hôm qua dọa tỷ tỷ gần chết." Vương phu nhân khóc làm mắt sưng đỏ như quả hạch đào, lôi kéo tay Lam Ngữ Tư : "Cái đám tặc nhân kia ghê tởm, quang minh được nên lại ám sát, trốn trong ngõ thả ra đám chó hoang, như ong vỡ tổ ùa ra, gặp người liền cắn. Lão gia nhà ta vạn lần nghĩ tới, dưới chân thiên tử lại có người dám làm việc như thế, còn tưởng rằng có người đánh nhau, đâu biết rằng lại hướng về phía mình."

      Lam Ngữ Tư cũng khỏi rùng mình, lại ích kỷ nghĩ may mà nhờ Dịch Khinh Hàn về phủ cùng đường với , nếu kiểu gì cũng bị dính líu.

      "Tỷ tỷ, vậy đám tặc nhân này có lai lịch thế nào?" Lam Ngữ Tư hỏi.

      Vương phu nhân đến đây vẻ mặt hung ác, oán hận : " Cả đêm thẩm tra ra, là do Dương gia an bài. Trước khi bọn họ bị bắt vào tù, sắp xếp nhiều người như này, vì Dương phủ trung thành đến chết. Nếu như chủ nhân ra ngoài được tốt, nếu như ra được, hoặc bị định tội xoay chuyển được liền liều mạng cá chết lưới rách."

      "Vốn là Thánh thượng còn chưa có kết luận, lão gia nhà ta mặc dù cố gắng chủ trương đem phụ tử Dương gia xử theo pháp luật, nhưng cái đám tự nhận là trung thần triều đình đều đùn đẩy trách nhiệm, chừng xử lý qua cho xong chuyện. Ta xem sau tình này, hai phụ tử muốn chết cũng phải chết." Vương phu nhân hung hăng lau nước mắt. Lam Ngữ Tư đưa cho nàng chén trà, để uống cho nhuận cổ họng.

      "Tỷ tỷ chớ khóc tổn hại thân thể, giờ phải là có việc gì sao, mấy ngày nữa là khỏi hẳn." Lam Ngữ Tư biết trấn an nàng như nào, chỉ biết những gì tốt nhất.

      "Nếu có thể, ta tình nguyện chịu những tổn thương này thay lão gia." Vương phu nhân lại lau nước mắt.

      Lam Ngữ Tư nghe xong tràn đầy cảm xúc, suy nghĩ chút rồi : "Mặc dù...khụ khụ, ý ta là, tỷ tỷ cùng Vương đại nhân ân ái như thế, là khó mà có được."

      "Nếu là báu vật trong lòng ngươi, bất luận có khiếm khuyết gì, ngươi đều cảm thấy là tốt nhất." Vương phu nhân nhạy cảm nhận ra ý tứ trong lời của Lam Ngữ Tư, nở nụ cười tiếp lời. Nhìn mặt Lam Ngữ Tư có điều suy nghĩ, lại tiếp : "Ta xem muội muội cùng Dịch đại nhân cũng là bộ dáng như vậy, muội muội biết quan tâm chăm sóc, Dịch đại nhân lại coi ngươi như châu như ngọc, lần đó muội muội bị bắt , Dịch đại nhân gấp đến mức ngày đêm ngủ, thân thể chịu đựng đến sinh bệnh."

      Lam Ngữ Tư nghe xong lời này, trong lòng chột dạ, cúi thấp đầu, nắm chén trà giả bộ coi hoa văn mặt.

      "Phu nhân, thái y cùng những người khác ra, ngài muốn..." nha hoàn ra hướng về phía Vương phu nhân .

      "Được rồi, muội muội, chúng ta dạo chút, ngồi đây để những nam nhân kia ra ngoài nhìn thấy tốt." Vương phu nhân kéo tay Lam Ngữ Tư .

      Lam Ngữ Tư sao cũng được, liền đứng dậy theo Vương phu nhân. Bởi vì thời tiết rét lạnh, hai người liền thong thả dọc theo hành lang, trong vườn cũng có nhiều hoa cỏ để xem, chỉ nhìn cảnh vật điêu khắc núi giả.

      Vương phu nhân thấy Lam Ngữ Tư tập chung, kéo tay nàng giảng giải số nơi trong vườn, là nơi Vương Thủ thích nhất, mùa hè thường cùng nàng hóng mát trắm trăng, chuyện phía sau có nha hoàn tới, hành lễ với Vương phu nhân rồi : "Quản gia bảo ta tìm Phu nhân, là thái y kê đơn thuốc cần tuyết sâm, nhớ ra là phu nhân có nhánh, liền muốn hỏi phu nhân mang tới cho Chu thái y xem chút, nếu dùng được thôi, nếu dùng được phải vào trong cung cầu bệ hạ.

      Vương phu nhân nghe xong liền gấp gáp, quay lại nhìn Lam Ngữ Tư. Lam Ngữ Tư biết tâm tư của nàng liền : "Tỷ tỷ cứ tìm , ta ở trong vườn dạo chút, lát rồi trở về nhà chính chờ lão gia nhà ta."

      Vương phu nhân có chút ngượng ngùng, lại lo lắng cho Vương Thủ, liền đáp ứng, phân phó nha hoàn ở lại cùng Lam Ngữ Tư, sau đó vội vã .

      Lam Ngữ Tư nhìn bóng lưng Vương phu nhân lẩm bẩm : "Nếu là báu vật trong lòng ngươi, bất luận có khiếm khuyết gì, ngươi đều cảm thấy là tốt nhất."

      Tùy Yên ở bên nghe xong, nhàng đỡ lấy cánh tay Lam Ngữ Tư : "Phu nhân, trời rất lạnh, đứng nữa cảm lạnh, bằng lại, người cũng ấm áp chút, hoặc là tìm gian phòng dừng lại nghỉ ngơi."

      "Ta ngồi nổi nữa, chút ." Lam Ngữ Tư trong lòng rối loạn, liền tiếp tục dọc theo hành lang.

      Cũng biết tới viện nào, bà tử liền nhiều hơn, bên cạnh cửa bán nguyệt, mơ hồ có tiếng nam nhân chuyện, thỉnh thoảng lại có tiếng gào thét. Lam Ngữ Tư muốn xoay người trở về, liền thấy bà tử quát nha hoàn Vương phu nhân lưu lại : "Tiểu nha hoàn, mau trở về, đừng có lung tung, đây...."

      Khi bà tử tới gần, lập tức thu miệng, nhìn Lam Ngữ Tư ăn mặc tầm thường, cung kính : "Ai u, đây chẳng phải là khách quý trong phủ sao, mời ngài mau trở về , viện này thể vào."

      "Ngươi, tiểu nha hoàn này, nhìn lạ mắt, theo chủ tử nào, sao lại hiểu quy củ như vậy?" Bà tử quay đầu mặt lạnh .

      "Mới vừa, mới vừa vào phủ lâu, bây giờ liền muốn quay trở về đây." Nha hoàn kia cũng bị bà tử làm cho sợ hãi, người bên cạnh Vương phu nhân vốn lo lắng, lúc này có chút lạnh run.

      Thấy bà tử thúc dục, tiểu nha hoàn mang theo Lam Ngữ Tư cùng Tùy Yên vội vàng rời khỏi sân viện này, ra ngoài vài chục bước, phảng phất còn nghe được tiếng người kêu thảm thiết, tuyệt vọng.

      Thái y cùng mọi người rời , chỉ có Dịch Khinh Hàn còn dưới mái hiên đứng chờ, Lam Ngữ Tư sau khi từ biệt Vương phu nhân, an ủi kỹ càng, khuyên nàng nên nghỉ ngơi tốt, chớ khóc hư thân thể... xong mới cùng Dịch Khinh Hàn rời khỏi phủ Vương Thủ.

      "Nãy cùng Vương phu nhân hàn huyên những gì thế?" Dịch Khinh Hàn nhìn Lam Ngữ Tư vẻ mặt được tự nhiên liền đánh vỡ cục diện bế tắc.

      "Cũng hàn huyên gì nhiều, phân nửa đều chút lời an ủi." Lam Ngữ Tư cúi đầu .

      "Ôm nó." Lam Ngữ Tư nắm chặt tay giấu trong ống tay áo, bỗng nhiên đôi tay duỗi tới, đầu tiên là nắm chặt tay của nàng, đợi nàng rút ra, cái ấm lô đưa tới trong tay.

      Lam Ngữ Tư vẫn ngẩng đầu, nhận lấy ấm lô ôm vào trong ngực, trong bụng mơ hồ có chút đau, liền dán vào bụng cho đỡ hơn.

      "Cả ngày ở nhà, buồn bực đến hư người sao? Hôm nay ta có việc, dân ngươi dạo chút." Dịch Khinh Hàn đột nhiên nghiêng người về phia trước, tựa đầu thăm dò trước mặt Lam Ngữ Tư.

      ", buồn bực, trời rất lạnh mà, nên ra ngoài chịu rét." Lam Ngữ Tư thân thể lui về sau, chống lại đôi mắt sâu của Dịch Khinh Hàn, cuống quýt rũ mắt xuống, tìm cách trốn chạy.

      "Vậy liền trở về phủ, gần cuối năm rồi, cũng nên chuẩn bị." Dịch Khinh Hàn thu ý cười, tính toán, từ từ ngồi thẳng lại.

      Sau khi hai người trở về phủ, Dịch Khinh Hàn theo Lam Ngữ Tư trở lại phòng, thay quan phục : "Ta Đông Xưởng chuyến, buổi tối cần chờ cơm ta."

      Lam Ngữ Tư vốn muốn hỏi câu ' phải có việc sao', lời đến khóe miệng lại nuốt trở vào. có ở đây, chính mình lại càng an nhàn hơn.

      Dịch Khinh Hàn mặt chút thay đổi rồi, Lam Ngữ Tư trở về phòng ngủ, ghé vào giường lớn, cũng biết suy nghĩ gì, chỉ cảm thấy đau đầu, trong bụng vẫn ỉ đau.

      Miễn cưỡng dùng qua cơm tối, Lam Ngữ Tư tắm mới phát , là quỳ thủy đến, trách được lúc xe ngựa về phủ bụng có chút khó chịu. Kể từ lần quỳ thủy gặp lạnh lúc rơi xuống đáy vực, mỗi lần đến ngày này, đều cảm thấy đau.

      Khi trời ấm áp còn cảm thấy khổ sở, trời càng lạnh, càng thấy đau đớn.

      Sau khi uống chén canh nóng, Lam Ngữ Tư lên giường nằm xuống. đắp cái chăn dày cộm người mà vẫn cảm giác lạnh cả người. Mơ màng ngủ, cảm thấy chăn bị nhấc lên, người nằm vào, sau đó liền kéo ôm mình.

      Lam Ngữ Tư nhận ra, là Dịch Khinh Hàn, nhớ tới lần ở đáy vực, đem màu đỏ dính lên người của , bất giác đỏ mặt : "Lão gia đừng đụng ta, cẩn thận ô uế áo, ta..."

      chờ Lam Ngữ Tư xong, cái tay luồn vào trong áo, đặt ở bụng Lam Ngữ Tư, ấm áp, dễ chịu. "Ngủ , coi như ở đáy vực."

      Lam Ngữ Tư vốn muốn tránh thoát, nhưng cánh tay kia mang đến nhiệt độ mê người, đau đớn trong bụng cảm thấy giảm rất nhiều, cũng biết do tâm lý hay là hàn khí có thể bị đuổi , vững vàng tiến vào trong mộng.


      p/s : Mấy bữa nay Sườn bận quá trời, có thời gian online luôn, tranh thủ nửa đêm mất ngủ kỳ cạch gõ 1 chương nè @Hằng Lê, @Ishtar
      susu, Hương Thảo, Dion8 others thích bài này.

    5. Hằng Lê

      Hằng Lê Năm tháng dễ tan, thỉnh người trân trọng Administrative

      Bài viết:
      3,879
      Được thích:
      67,086

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :