1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Đông Xưởng Tướng Công - Lạc Bút Xuy Ngữ (Update 75)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Hằng Lê

      Hằng Lê Năm tháng dễ tan, thỉnh người trân trọng Administrative

      Bài viết:
      3,879
      Được thích:
      67,086
      đọc vậy ko phê Sườn à :dai ca:
      Quan Tiểu Yến thích bài này.

    2. Sườn Xào Chua Ngọt

      Sườn Xào Chua Ngọt Well-Known Member

      Bài viết:
      88
      Được thích:
      330
      Cái máy của tôi nó bị đơ rồi, dùng Win XP ko cập nhật được chrome, ko down được link ở Dropbox :yoyo65:

      Chuyển qua win7 down ngon, nhưng cái bản raw down bên tàu khựa về lại éo mở ra được :yoyo28:

      Chắc tôi tức ói máu mà chết luôn quá ơi :1:
      Hằng Lê thích bài này.

    3. nhimxu

      nhimxu Active Member

      Bài viết:
      252
      Được thích:
      158
      Trời bả tính bỏ trốn. Hix chắc nghĩ pả ko iu

    4. Sườn Xào Chua Ngọt

      Sườn Xào Chua Ngọt Well-Known Member

      Bài viết:
      88
      Được thích:
      330
      Bà con cho Sườn đổi lịch post nhá, dạo này bận quá mất có cả thời gian mà edit :th_4:

      Lịch post mới của Sườn :

      - Thứ 2 - 4 - 6 - 8 : post truyện Vợ Vô Giá ( 1 chương / ngày, nếu có time nhìu hơn )

      - Thứ 3 - 5 - 7 : post Đông Xưởng Tướng Công ( 1 chương / 1 ngày, vì 1 chương dài dã man lun )

      LỊCH ÁP DỤNG TỪ THỨ 2 - NGÀY 25 THÁNG 5 NĂM 2015 :th_125:
      susuChó Điên thích bài này.

    5. Sườn Xào Chua Ngọt

      Sườn Xào Chua Ngọt Well-Known Member

      Bài viết:
      88
      Được thích:
      330
      Chương 49 : Trăn mối cảm xúc ngổn ngang
      Edit : Sườn Xào Chua Ngọt


      "Ngọn gió nào đem ngươi thổi qua đây vậy?" Vương phu nhân cầm trái cây bàn đưa cho Lam Ngữ Tư, chính mình cũng cầm miếng đưa lên miệng.

      " có gì, chính là muốn cùng tỷ tỷ chuyện." Lam Ngữ Tư có tâm tình, đem trái cây để xuống, lại hỏi : "Thân thể Vương đại nhân tốt hơn chưa?"

      " có thể lại, điều dưỡng từ từ, thái y cách ngày lại tới kiểm tra, còn đáng ngại rồi." Vương phu nhân tới đây lông mày nhăn lại từ từ giãn ra.

      "Vậy tốt, giờ kẻ cầm đầu chết, tất cả tội trạng cũng chứng thực, lại phái người ám sát mệnh quan triều đình, để xem những kẻ kia còn thế nào được nữa." Lam Ngữ Tư xong, trong lòng cũng nghĩ đến Dịch Khinh Hàn. Hai ngày nay cố ý xa lánh, dường như rất buồn bực, nàng cũng chịu nổi, quan tâm của , có nụ cười của , trong lòng cảm thấy mất mát cùng bất lực. Nàng muốn xa lánh , nhưng khi thực đối xử với nàng như ngày trước, trong lòng nàng cảm thấy chua xót, ánh mắt cũng chua xót.

      Buổi sáng nàng nhắc tới việc đến làm khách chỗ Vương phu nhân, chỉ nhàn nhạt đáp ứng, cũng nhiều lời, lòng của nàng đột nhiên rất đau. Nàng biết, nếu như chỉ là cảm động theo thói quen mà .... tim của mình đau.

      Đây phải là do bản thân muốn sao? Đây phải là suy nghĩ của bản thân đấy sao? Lam Ngữ Tư cười khổ tiếng, tâm tư lại bị Vương phu nhân kéo trở lại.

      "Này, những lính bị bắt sống kia sống dựa vào chủ, muốn ngươi, chung quy thuyết phục được kẻ đứng đầu." Vương phu nhân có thói quen, bẹt miệng tiếp : "Cha con Dương gia mặc dù chết rồi, nhưng những kẻ thu hối lộ của họ lại chết, lão gia nhà ta , gần đây triều đình vẫn có người tố cáo , là Tây Hán bức tử người. tại tội danh mặc dù tra xong, nhưng người đều chết, những kẻ đó như nào cũng được. Lục đại nhân còn ngủ nghỉ viết huyết thư trong đại lao, lúc này phụ tử huyên náo rất lớn, những người này, yên được."

      Lam Ngữ Tư nhăn mày, đầy bụng tâm , biết phải an ủi như nào, nghe Vương phu nhân tiếp : "Những người đó sợ việc thu nhận hối lộ bị điều tra ra, vì vậy đánh đòn phủ đầu, ngừng nhắc tới chuyện cha con Dương gia chưa định tội chết, Hoàng thượng..."

      "Hoàng thượng đáp ứng công khai." Mặc dù ngoài miệng như vậy, nhưng Lam Ngữ Tư biết Hoàng đế hiểu được những con sâu mọt đó, nhưng vụ án liên quan rất nhiều người, nên nhất định tra cứu tới cùng.

      "Hoàng thượng công khai.... thôi, tỷ tỷ dẫn ngươi xem áo lông cáo mới có được vài ngày trước, ngươi chọn hai bộ mang về, cùng với Dịch đại nhân mỗi người bộ." Vương phu nhân xong kéo tay Lam Ngữ Tư, cho nàng từ chối, lôi kéo nàng ra khỏi nhà chính.

      "Đây là lão gia nhà ta từ tay người Thiên ở phía bắc mang về, ngươi nhìn cái này, màu lông là thượng hạng." Vương phu nhân vừa vừa cùng Lam Ngữ Tư dọc theo hành lang, chờ Lam Ngữ Tư mở miệng chuyện, Vương phu nhân liền tranh trước : "Đừng có khách sáo với ta, ngươi là người hợp ý ta, đừng có học những quý nữ nhà cao cửa rộng kia mà giả mù sa mưa."

      Vương phu nhân như vậy, Lam Ngữ Tư cũng từ chối nữa, liền theo nàng qua hai viện, thẳng tới khố phòng ở trong viện. Trong lòng suy nghĩ chọn hai bộ cho Dịch Khinh Hàn, bôn ba ở bên ngoài, bộ bị tuyết làm ướt vẫn còn bộ khác để thay đổi. Mình ra khỏi cửa có xe có kiệu, lạnh lẽo tới mình.

      Vương phu nhân vào trong khố phòng lấy áo lông, Lam Ngữ Tư tiện theo, đợi ở trong sân.

      Bỗng nhiên trận thanh mơ hồ như có như truyền đến, Lam Ngữ Tư nghi ngờ nhìn chung quanh chút, thanh chắc chắn là từ viện bên cạnh truyền đến.

      Này, thanh xen lẫn thoải mái, dường như lại mang theo chút thống khổ, rất là kỳ quái. Lam Ngữ Tư tự chủ tới sân viện đó.

      Hai viện cách nhau cánh cửa, Lam Ngữ Tư tới trước cửa viện, lấy tay đẩy, cửa liền mở ra. Nhìn tới hướng đối diện, cái cánh cổng này chính là cánh cửa mà lần trước nàng tới vương phủ suýt nữa lầm. Lần đó có bà tử khuyên mình đừng vào, lúc này trong viện bóng người, lần đó trong viện có tiếng gào thét, lúc này chỉ có tiếng than .

      Cùng lúc đó, Vương phu nhân cũng từ trong khố phòng ra, thấy Lam Ngữ Tư vào cánh cửa kia liền vội vàng theo. Tuy nàng là chủ mẫu trong phủ, nhưng cũng còn khá nhiều viện chưa từng qua, nàng lúc ngày nghe được những tiếng than , còn tưởng rằng có người ở nơi này làm chuyện cẩu thả, liền theo tới.

      Gần như là cùng lúc, Lam Ngữ Tư cùng Vương phu nhân đều bước vào cánh cửa kia. con đường hẹp hai bên tối đen như mực dẫn tới cửa sổ của căn phòng thấp bé.

      Thanh càng ngày càng ràng, hai người hướng tới cửa sổ thấp bé nhìn vào, trong phòng mờ mờ có hai giường gỗ, giường có người nằm, hai người hai bên, lại còn người ngồi chồm hỗm bên cạnh.

      Lam Ngữ Tư định gọi người ra, lại thấy người ngồi bên giường dùng tay vuốt vuốt hai hạt trứng của người nằm giường, nắm chắc trong tay rồi dùng lực, người giường kêu thảm thiết tiếng, sau đó là mảnh máu tươi, là cứng rắn đem chúng bóp ra ngoài.

      Lam Ngữ Tư chỉ thấy trận ghê tởm, dựa vào tường nôn mửa liên tục.

      Vương phu nhân phía sau cũng chống đỡ được, xụi lơ mặt đất....

      Vương phu nhân được mang về phòng nghỉ, Lam Ngữ Tư cũng được an bài ở đông sương phòng, nha đầu của Vương phu nhân phái tới liên miên an ủi cùng giải thích, Lam Ngữ Tư rút cục hiểu, người nọ cũng phải làm chuyện cẩu thả, cũng phải bị dùng hình, mà là Vương Thủ chọn cho Vạn quý phi hai thái giám. Tuy trong cung hàng năm cũng tập chung người rồi thiến, nhưng nếu thời điểm bình thường, Vương Thủ cũng tùy theo sở thích của chử tử mà chọn số người thích hợp.

      Khố phòng bên cạnh sân, vốn cũng là phòng chứa củi, bởi mùa đông đến nơi này tương đối ấm áp nên liền bị tận dụng tạm thời dùng làm 'phòng thiến'

      Vương phu nhân bình thường rất ít khi tới khố phòng, lần này là muốn lại, ngoài ra là muốn sau khi Lam Ngữ Tư chọn lựa, còn dư lại lập tức để vào trong kho, tránh cho da lông ở bên ngoài bị đông lạnh, khi cất vào khố phòng có nấm mốc cho nên mới tự mình lấy.

      Viện kia bình thường cũng toàn khóa, ai ngờ hôm đó bà tử vẩy nước quét nhà lại muốn đổi lại cây chổi, nghĩ tới mình quay lại ngay nên khóa cửa, thần xui quỷ khiến như thế nào lại có chuyện hai người cùng nhau tới, khiến cho đương gia chủ mẫu cùng khách nhân nhìn thấy việc nên thấy.

      Tiểu nha hoàn vẫn còn lải nhải qua, rằng lão gia nhà mình báo cho Dịch Khinh Hàn tới đón người, nàng chờ chút. Lam Ngữ Tư đau lòng dứt, nàng tận mắt nhìn thấy vẻ mặt thống khổ tuyệt vọng của người giường, làm cho người ta cảm thấy băn khoăn.

      Thấy người xa lạ thống khổ như vậy, mọi người đều sinh lòng thương hại, huống chi là người sớm chiều chung đụng. Lam Ngữ Tư liên tưởng đến Dịch Khinh Hàn, mặt có cảm giác ẩm ướt, đưa tay lên, lệ rơi đầy mặt.

      cũng bị hành hạ như vậy sao, làm sao mà vượt qua được, lúc ấy có ai chiếu cố hay , ....

      Nước mắt lã chã chả xuống, Lam Ngữ Tư thấy chua xót, đau lòng. Trải qua thời gian dài chung đụng, nàng nghĩ, nàng động tình, cho nên mới đau lòng, cho nên nhìn thấy có nụ cười mới cảm thấy mất mát.

      Nước mắt làm mơ hồ tầm mắt, bóng dáng quen thuộc bước vào phòng, sải bước tới trước sập, bàn tay to xoa trán nàng, nhàng vuốt ve.

      "Lão gia..." Lam Ngữ Tư vừa ủy khuất, vừa thương tiếc nhìn Dịch Khinh Hàn, cũng ra lời, vừa áy náy, vừa hối hận nhìn . Nàng muốn hỏi chuyện của , nhưng nàng mở miệng được, nàng sợ khơi lại vết sẹo của .

      Dịch Khinh Hàn vươn ngón tay lau nước mắt mặt nàng, rồi dùng ngón tay vuốt ve mắt nàng, "Đừng sợ, có việc gì rồi."

      "Lão gia, ta..." Lam Ngữ Tư nghẹn ngào ra lời, thiên ngôn vạn ngữ hóa thành vũng nước. Chỉ muốn đối tốt với chút, tốt hơn chút.

      "Chúng ta trở về phủ." Tức giận của Dịch Khinh Hàn toàn bộ tiêu tán, nàng gặp riêng Triệu Đô, nàng thân Tào tâm Hán, nàng...Từ ngày bắt gặp nàng gặp Triệu Đô, liền phái người giám thị hai người, tuy phát nàng có hành động gì, nhưng biết, nàng vẫn muốn rời .

      Vốn cho rằng chỉ cần có thời gian, chắc chắn đem nàng buộc chặt chẽ, làm cho nàng cam tâm tình nguyện lưu lại bên cạnh mình. Nhưng bây giờ muốn đợi thêm nữa rồi, rất muốn nàng, muốn mạnh mẽ giữ nàng lại bên người.

      Dịch Khinh Hàn ôm lấy Lam Ngữ Tư,đặt vào nhuyễn kiệu trước cửa phòng, đường ra cửa. tới chính phòng, Vương Thủ đợi .

      "Đốc chủ, quấy rầy nhiều, hạ quan xin phép trở về." Dịch Khinh Hàn chắp tay .

      "Hôm qua ngươi bắt phụ tử Lý Đấu?" Vương Thủ có chút vội vàng, mở miệng hỏi.

      "Vâng, hạ quan điều tra ra được hai cha con đều nhận hối lộ của Dương Xương Hà." Dịch Khinh Hàn .

      Vương Thủ kêu hạ nhân ra ngoài, rồi mới mở miệng : "Hôm nay tiến cung, thấy Lý phu nhân từ trong cung Vạn quý phi ra ngoài. Ta hỏi người hầu trà khi đó, nguyên lai là phụ nhân kia , nhà nàng có khối cao tuyết sơn mai hoa lộc thai, vốn định hiến tặng cho Quý phi nương nương, lại bị ngươi cưỡng chế mang ." Vương Thủ bình tĩnh xong, coi như là chuyện bình thường. Nhưng người nghe lại căng thẳng thần kinh. Vạn quý phi là phi tử Hoàng đế sủng ái nhất, nếu nàng muốn làm khó mình....nếu cẩn thận gặp cảnh rơi đầu.

      Lam Ngữ Tư nghe, bỗng nhiên hiểu mảnh hươu nai thai cao, chính là Dịch Khinh Hàn lấy từ nhà Lý Đấu, nhất thời toát mồ hôi lạnh. vì mình chọc tới cái phiền toái này, mà mình vẫn còn nghĩ tới....Đưa tay che mặt mình, nước mặt lại tuôn trào, Lam Ngữ Tư tận lực đè nén tiếng khóc, nghẹn ngào.

      chờ Dịch Khinh Hàn chuyện, Vương Thủ còn : "Yên tâm, ta với Vạn quý phi, hôm qua ngươi bắt lão gia nhà nàng, cho nên phụ nhân ngu xuẩn này mới có lòng dạ trả thù, nếu tại sao sớm hiến, muộn hiến lại đúng lúc này muốn hiếu kính với nương nương đây."

      Vương Thủ hừ lạnh tiếng, tiếp : "Phụ nhân ngu dốt này lại dám đem nương nương ra làm vũ khí, Quý phi nương nương giận đến mức hạ lệnh nghiêm tra chuyện Lý Đấu nhận hối lộ, ngươi, cẩn thận tra ."

      Dịch Khinh Hàn lời, đợi Vương Thủ xong, mới ngẩng đầu tạ ơn. Nhân tình này, là thiếu.

      Sau khi Vương Thủ , Dịch Khinh Hàn đem Lam Ngữ Tư ôm lên xem, ôm nàng ngồi đệm, tay kia lại đem ấm lô đưa tới tay nàng.

      Lam Ngữ Tư hai tay nắm chặt ấm lô, nước mắt vẫn lã chả rơi, nhân tình này nàng cũng thiếu, có lẽ cả đời cũng trả hết được.

      Lúc Dịch Khinh Hàn lấy hươu nai thai cao, có lẽ ý thức được gặp nguy hiểm, dù sao chuyện này, bất luận là Đông xưởng hay Cẩm y vệ, cũng nhìn quen rồi. Quan lại nha môn....thừa dịp xét nhà làm chuyện này, cũng phải có. Nhưng kết quả sau đó phiền toái, may nhờ Vương Thủ gặp phải, nếu biết như thế nào. Lam Ngữ Tư biết lợi hại của việc đó, chỉ cảm thấy vừa hạnh phúc vừa mắc cỡ, cắn rứt, mọi cảm xúc xông lên đầu.

      "Còn sợ sao? Lạnh ?" Dịch Khinh Hàn vẫn buông tay, lúc lâu khe khẽ hỏi.

      Lam Ngữ Tư đáp, hỏi ngược lại : "Nương nương tin lời của Vương đại nhân sao? có phiền toái sao? Vạn quý phi rất được sủng ái đó."

      " biết được, nếu làm tốt ta rơi đầu đó." Dịch Khinh Hàn tự giễu.

      Lam Ngữ Tư nghe, tim nhất thời run rẩy, chỉ cảm thấy cổ họng sít chặt : "Vậy, vậy làm sao cho phải đây...."

      "Làm sao chứ? Chờ đầu ta rơi xuống đất, ngươi liền bán gia sản của cải lấy tiền mặt rồi tái giá, ta cũng trách ngươi, ngươi vốn muốn sống cùng ta..." Dịch Khinh Hàn hít sâu hơi, được nữa, lại nghĩ tới Triệu Đô, mặc dù chưa làm tình hình, nhưng trong lòng cũng tràn đầy oán khí.

      Lam Ngữ Tư nghe xong lệ tuôn như suối, đột nhiên rất sợ mất , ngoài miệng , nhưng đem mặt dán vào lồng ngực , nức nở khóc.

      Dịch Khinh Hàn thấy nàng như thế vội : "Đùa ngươi thôi, mỗi lần ta làm việc, đều lưu cho Đốc Chủ phần, che chở ta." Tuy là vậy, nhưng lần này lại nhắm trúng đồ của vị Quý phi kia, nếu phải Vương Thủ đứng giữa câu, hậu quả còn chưa biết được.

      Nhưng lời này Dịch Khinh Hàn cho Lam Ngữ Tư, nữ nhân của , chính là muốn sốg an toàn, nên lo lắng theo .

      Lam Ngữ Tư vẫn nức nở khóc, nhớ tới ở Vương thủ quý phủ nhìn qua người kia, trong lòng lại đau nhói, cho nên tự chủ đưa tay ôm eo , vốn định vòng tay ôm, nhưng vẫn có chút xấu hổ, tay liền đặt nguyên eo nhúc nhích.

      Chưa từng thấy nàng ôn nhu như vậy, bàn tay mềm mại ôm chặt bên hông mình, dường như loại kíp nổ, làm cho Dịch Khinh Hàn cảm thấy toàn thân nóng ran, hô hấp cũng gấp gáp thêm.


      _______________________________________________

      p/s : Hàng nửa đêm cho đây @Hằng Lê .
      Abby, nhimxu, susu8 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :