1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Đại ca Xã hội đen “Cầm thú tinh khiết” - Toán Miêu Nhi (Full Đã có eBook)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,185
      Chương 63: Muốn Phạm Đế Cương (Tòa thành Vatican) 2

      Ngoài cửa Hàn Dục vừa mới vào nhà thiếu chút nữa ngã quỵ, tại sao đại ca cười khúc khích? Dụi mắt, cười khúc khích, xong rồi xong rồi, xem ra sau này bớt trêu chọc Trình Thất này, chính xác ngày nào đó gà rừng trở thành Phượng Hoàng rồi.

      Dường như vừa tìm được cảm giác mười bảy năm trước, làm cho người đàn ông nào đó quên tất cả phiền não ngày trước, cái gì giết cha giết mẹ, số mạng long đong, cũng bị bốn chữ của mà loại bỏ ngoài tai, cả trái tim ngừng đập thình thịch cuồng loạn quy luật, Trình Thất chính là Trình Thất, mặc kệ qua bao nhiêu năm, mặc kệ bao nhiêu lần, chính là bé ngày xưa.

      có trực tiếp trở về bệnh viện mà hẹn người bạn lâu năm Kỳ Dịch đến quán đồ nướng gặp mặt, trong lòng cuồng loạn như ma, cùng người trong lòng du lịch là chuyện hạnh phúc nhất của mỗi , nhưng dường như lại đặt mình trong hầm băng núi lửa, thích . . . . . . đúng, vượt ra khỏi thích, bắt đầu từ khi nào, nhớ , sao, chưa , biết xử lý loại quan hệ này như thế nào.

      có thể buông xuống được sao? Đến lúc đó bỏ , sau khi cả đời qua lại với nhau, có thể giống như nữ chính TV hay , cả đời cũng buồn bực vui? Đáng chết, tình cảm thứ phiền lòng.

      "Cảnh sát đẹp trai lại tới !"

      "Hôm nay có tinh thần hơn!"

      "Đó là bởi vì người ở đây!"

      thu ngân che miệng cười trộm.

      Kỳ Dịch là đầy tớ nhân dân, ngay cả đồng phục cảnh sát cũng kịp thay, thân thể cao gầy vừa xuất , nhất thời chiếm được ưu ái của tất cả phái nữ, ít lạnh lùng thường ngày, mỉm cười ngồi xuống bên Trình Thất: " xin lỗi, mới từ trường tội phạm trở lại!"

      "Xem ra vụ án nha, hơn nữa thành công?" Nhìn cười giống như Trung Quốc muốn thống nhất thế giới.

      "Đúng vậy a, phía lên tiếng, lần này sau khi thành công đề bạt tôi làm Phó Cục Trưởng, bọn họ tuổi của tôi còn trẻ, vị trí cục trưởng lần này có thể đảm nhận, cũng biết, những ông già kia rất kiêu ngạo, cho dù tôi có bản lĩnh lớn hơn nữa cũng cách nào thu phục họ, nhưng vị trí cục trưởng sớm muộn là của tôi đấy! Cứ cho là tám năm mười năm !" Rót đầy ly cho .

      Hai mắt Trình Thất tỏa sáng: "Vậy rất tốt a, làm cục trưởng, vậy tôi đây có núi dựa chắc hơn rồi !"

      "Tôi cũng nghĩ như vậy. . . . . . Chuyện gì, tìm tôi phải đơn giản chỉ là ăn cơm như vậy chứ?" Ý thức được lời đắc ý quên hình tượng, vội vàng dời .

      nào đó nghe vậy thở dài tiếng, nâng lên ly tự giễu cười : "Tôi phát tôi Lạc Viêm Hành rồi, làm sao tôi lại ta?" Phiền chết rồi.

      Tôi phát tôi Lạc Viêm Hành rồi. . . . . .

      Kỳ Dịch thầm lặp lặp lại câu này mười lần nhưng dường như vẫn chưa đủ nặng , mí mắt rũ xuống, còn tưởng rằng. . . . . . sớm thích chứ, ra chỉ là hiểu lầm, khi người khác nghe được mình hơn mười năm, cũng bởi vì cũng hơn mười năm, đột nhiên người khác nên dùng thái độ gì để đối đãi?

      Đau lòng muốn chết? Hay kinh ngạc? Hay biết làm sao?

      Trong lòng Kỳ Dịch trăm mối ngổn ngang, ra cảm giác gì, trái tim bị đè ép cách nào thoát ra, cổ họng bị thứ gì bóp chặt, đau đến cách nào thở nổi, nhưng người đàn ông, giống có thể tùy ý thổ lộ như vậy, lấy nước mắt để giảm bớt khổ sở, cuối cùng ngửa đầu dịu dàng cười cười: " sao? Ánh mắt tệ, lựa chọn Lạc Viêm Hành đúng là sai, tuổi trẻ tài cao, vóc dáng đường hoàng, tôi nghĩ cũng nào ưa thích!"

      "Cái gì hả, thời gian trước phải còn bảo tôi ít lui tới với ta sao? ta phải người tốt, hơn nữa làm sao vậy? phải ghét nhất xã hội đen sao?" Trình Thất kỳ quái nhìn người bạn lâu năm chút, miệng giống như bôi mật, nghĩ đến cái gì đó, trêu ghẹo : "Tôi biết rồi, phải tên nhóc cũng muốn nịnh nọt tôi chứ? Ngay cả cũng cảm thấy tôi và ta cùng nhau mới an toàn?"

      Cho tới bây giờ cảm thấy mình kém hơn so với bất cứ ai khác.

      Kỳ Dịch cầm đũa, giống như nhai sáp nến nuốt xuống, giả vờ như có chuyện gì xảy ra: "Nếu là lui tới bình thường, đương nhiên tôi phản đối, bất quá thưởng thức ta, muốn kết hợp cũng giống nhau, sau này chuyện này thành, cũng đừng quên người bạn cũ tôi đây, nghe trưởng cục cảnh sát thành phố là người của ta chứ? tốt cho tôi chút!" Lần đầu tiên có kích động, muốn rời xa quán đồ nướng này, có lẽ nơi này. . . . . . Về sau cũng còn tâm tình tới nữa?

      Trình Thất liếc người đàn ông cái, thôi, tìm lộn đối tượng rồi, vốn muốn nghe chút phản đối, chút khuyết điểm của người đàn ông kia, như vậy buông tay sau này khổ sở, buông tay. . . . . . Buồn cười nhất chính là nắm cũng chưa từng nắm, hào phóng giơ ly rượu lên : "Quên , nữa, uống vài chai nha!"

      "Tốt!"

      Vẻ mặt tươi cười trò chuyện gần hai giờ, lúc rời , Kỳ Dịch vội vàng tính tiền, vừa định liền bị vừa người thu ngân kéo lại.

      "Đại cảnh quan, rốt cuộc lúc nào kết hôn? Tôi còn chờ đến nơi của chúng tôi làm tiệc rượu !"

      Đây thể nghi ngờ là rắc muối vào vết thương của người đàn ông, tư cách tốt đẹp làm cho nổi giận, cười tiếng cho qua, cho đến khi tới chỗ người mới còn hơi sức tìm hẻo lánh ngồi xuống, móc ra thuốc lá hút ngụm lớn, nếu như. . . . . . Nếu như thổ lộ sớm chút, có thể khá hơn chút hay ? Trước kia cấp dưới còn cười , quá buồn chán, quá kín đáo, vẫn quan tâm, chuyện ngày hôm nay cho biết, mình quả quá kín đáo.

      Bất đắc dĩ ngẩng mặt nhìn trời cao vẫn ngăn được hai hàng lệ chảy xuống, gương mặt kiên cường lộ ra đau thương ra được, còn
      đại ca xhđ c63.2

      nhớ lần đầu tiên gặp mặt vô cùng giống thiếu nữ bất lương, hút thuốc lá, uống rượu, ăn uống đánh nhau, cái gì dính vào, vừa bắt đầu cũng vô cùng chán ghét, cho đến sau khi điều tra mới biết, tất cả cũng phải do mong muốn.

      lòng chỉ vì đám người bèo nước gặp nhau, cũng suy nghĩ vì mình, vô luận bị chèn ép như thế nào, luôn có thể đứng lên bằng thời gian nhanh nhất, ý chí phấn đấu cho dù rất nhiều người đàn ông cũng cách nào làm được, bắt đầu từ lúc đó, ánh mắt luôn nhịn được xoay quanh, tù năm năm, thăm , bởi vì biết muốn để cho nhìn thấy nghèo túng.

      cho rằng, mình biểu rất tốt sao?Bốn mươi năm nghĩ cũng đừng nghĩ, nếu , sao có thể ra ngoài nhanh như vậy? Muốn gặp, nhưng thể gặp, mỗi lần vừa thấy mặt phải gây gổ chính là mắt lớn trừng mắt , chỉ hi vọng có thể con đường đúng đắn mà thôi, liên tiếp khuyên nhủ thay đổi, cuối cùng vẫn là thua trận, thể đồng ý với .

      Vốn tưởng rằng quan hệ rốt cuộc tốt lên, có thể chuyện kết hôn rồi, nhưng lại người khác, vậy Kỳ Dịch được xem là gì?

      Trừ đồng ý chúc phúc, còn có thể gì?Khổ cả đời, rốt cuộc tìm được người chồng, người đời cũng yên lặng cầu phúc cho bọn họ chứ? Mà luôn miệng tiếng , có lý do cầm gậy đánh uyên ương? Tại sao người muốn người, phải đẻ cho hạnh phúc?

      “Chỉ cần em cảm thấy vui là được rồi!” nhìn chằm chằm khe hở trong tàn thuốc lá, bất đắc dĩ cười cười: “Cũng tốt, Trình Thất, kiếp sau tôi mặc kệ em có lý do gì, chỉ có thể sống cùng tôi!”

      Ha, lối thoát này sai, vì em, cũng vì tôi.

      “Phạm Đế Cương?Đây là địa phương quỷ quái gì?Chị Thất chị muốn ?” Ma Tử nâng db thét chói tai, biết lần này chị Thất du lịch là vì chuyện chính, nhưng quốc gia này cũng có nghe qua, đáng tin sao?

      Trình Thất áp vào ghế sa lon, gật đầu: “Dĩ nhiên, làm làm ngay, quốc gia này rất đẹp, ngoài Trung Quốc, là quốc gia nhất thế giới, ngược lại tôi muốn xem phong tục như thế nào!” Cũng có chút thể chờ đợi rồi.

      Mọi người nhất trí tán thành, chẳng những có thể xem văn hóa nước khác, còn có thể làm việc, tệ, lần này chị Thất bị đả kích quá lớn nên ra ngoài giải sầu rồi.

      Ma Tử có chút suy tính, nhưng biết thế nào, bởi vì mặc kệ gì, cũng cách nào thay đổi chủ ý của những em khác, hơn nữa xử lý lô hàng kia của Lạc Viêm Hành cũng đáng tin, quá nguy hiểm, quốc gia thu được hàng, Lạc Viêm Hành câu là do Phi Vân Bang giở trò quỷ, vẫn thể lái xe tăng tới oanh tạt pháo?

      Khúc Dị chết tiệt kia, tại sao vẫn trở về? Chỉ cần nghĩ biện pháp lấy được tiền, có lẽ chị Thất thay đổi chủ ý, trước mắt Phi Vân Bang có chút bản lãnh này, làm sao đối kháng với quốc gia? được, trước khi chị Thất trở lại phải từ nơi Khúc Dị cầm tiền về, thích nơi này, có rất nhiều kí ức, , làm được.

      phải là kết hôn sao? Cùng lắm về sau đối xử tốt với Khúc Dị tốt hơn chút, sinh đứa bé mập mạp cho , xem như báo ân rồi, nếu như sau này chán , thích xinh đẹp, là được, ít ra bảo vệ được mạng của các em, còn có thể tiếp tục ở lại thành phố F.

      Hơn nữa nhất định thảm như vậy, sinh con trai trước, đến lúc đó thừa kế gia sản của Khúc Dị, con trai của thể cho dưỡng lão, kế hoạch rất hoàn mỹ phải ? Cần gì làm chuyện đầy kích thích như vậy? trại lính lấy hàng cũng thể tưởng, nhiều súng như vậy, đến lúc đó bán cho người nào? Đặt ở bên cạnh giống như bom hẹn giờ?

      Chị Thất người này gọi là Kiều Hoa, cũng là đương bán lô hàng này cho Lạc Viêm Hành, chị ra ngoài mấy ngày, tôi nghĩ biện pháp liên lạc với ta, sau đó đem hàng bán giá thấp cho ta, tôi nghĩ ta từ chối!” Tiểu Lan để xuống tấm hình.

      Ma Tử buồn bực, tìm được người mua rồi?Vậy đến lúc đó hàng có lấy được, phải bồi thường cái mạng , Khúc Dị, Khúc Dị, rốt cuộc bao giờ trờ lại?Gấp chết .

      Trình Thất vỗ vỗ Tiểu Lan bả vai: “Con bé này, càng ngày càng bản lãnh, chuyện này giao cho mọi người làm, tôi trở về thu dọn chút, ngày mai lên đường Phạm Đế Cương!” Đúng dậy duỗi lưng cái, trong ánh mắt lưu luyến của Salsa, ra khỏi phòng bệnh.

      Thắng bại phải trông vào hành động lần này!
      Last edited by a moderator: 29/3/15
      mal thích bài này.

    2. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,185
      Chương 64: Giả bộ thấy? 1

      Hôm sau, kéo rương hành lý đơn giản đứng ở ngoài cửa lớn Nhà họ Lạc, trong lúc chờ đợi, cẩn thận liếc nhìn bản đồ, nhìn biết, ngờ thành Vatican bé này vẫn rất nổi tiếng, nơi trú đóng nhà thờ lớn nhất thế giới, đáng quý hơn chính là tiểu vương Quốc này còn nằm trong lòng thành phố Roma của Ý, nước Ý to lớn thế nào chịu được?

      Cho rằng Đài Loan cách rất xa Đại lục? Thậm chí nghĩ đến biện pháp thu phục, làm sao dễ dàng tha thứ cho nước ở trong nước khác xây dựng quốc gia?

      phải là trụ sở chính của Thiên Chúa Giáo sao? Lạc Viêm Hành biết tiếng ý ? biết, tự nhiên hi vọng cũng biết, dễ xử lý chuyện chứ sao.

      Giáo đường lớn nhất thế giới, rất đồ sộ sao? Nuốt nước miếng, còn sống có thể được loại địa phương này, chết cũng tiếc, hết cách rồi, cả đời có ra khỏi nhà xa, có thể giống cắn phải thuốc lắc sao.

      "Đại ca, để cho chúng tôi theo sao?"

      "Như vậy tốt đâu?"

      Hàn Dục và Khâu Hạo Vũ hốt hoảng hỏi tới, quá nguy hiểm, mặc dù Trình Thất ra tay với , nhưng khó tránh khỏi người có lòng nổi lên ý xấu xa, hơn nữa cho tới bây giờ đại ca cũng thân mình trốn , làm sao biết quay trở về?

      Lạc Viêm Hành càng nghe, sắc mặt càng đen, xuống xe : "Tất cả xuống, với người bên ngoài tôi bị cảm mạo phong hàn, phải tĩnh dưỡng thời gian!" cho từ chối ra lệnh, thậm chí đem bông tai, máy trợ thính, loạt thiết bị trợ giúp toàn bộ bỏ , lấy ra cái kính bảo hộ màu đen đeo lên xong, lúc này mới can đảm bước về phía .

      ". . . . . . làm cái gì?" Mang đồ chơi kia, còn thấy được sao?

      Người đàn ông mím chặt môi mỏng, kiên nhẫn : "Đêm qua mắt bị ánh sáng quá mạnh kích thích, bác sĩ ít nhất được nhìn ánh sáng, cho dù tháo xuống lúc này cũng nhìn thấy gì, khoảng mấy ngày nữa là có thể tốt! Trình bang chủ, chúng ta như thế nào?" Giang hai tay ra, lúc này cả người đơn giản, trừ giấy tờ và tiền bạc, có gì cả.

      Khâu Hạo Vũ cầm lấy túi hành lý kín đáo đưa cho Trình Thất, kê vào lỗ tai cảnh cáo : "Ít giở trò, nếu cho đẹp mắt!"

      "Ồ!" Trình Thất liếc cái: "Yên tâm, tôi còn dám đắc tội với lãnh đạo tương lai, tất cả đều sắp xếp xong, đến đó rồi, tôi mua cho ấy chiếc thẻ nội địa. . . . . ."

      " cần, điện thoại di động của đại ca kết nối toàn thế giới!" Khâu Hạo Vũ giống nhìn nào đó ngu ngốc, có kiến thức.

      Kết nối toàn thế giới? Vậy phải làm sao bây giờ? Vô luận như thế nào, phải dùng mã số của Lạc Viêm Hành, như vậy Thủ trưởng La mới có thể tin tưởng, quên , vấn đề này, đến lúc đó rồi , đeo ba lô xong, kéo rương hành lý dắt tay của người đàn ông: " theo bước chân của tôi!" Làm sao mắt bị thương cho được? ràng cố ý tăng thêm công việc của phải sao?

      mới tin nhìn thấy, dĩ nhiên, dưới tình huống mang bịt mắt, quả nhìn thấy.

      Trong tích tắc Lạc Viêm Hành bị nắm tay, trong lòng nổi lên sóng to gió lớn, có mừng như điên, khẩn trương, lo lắng, kể từ sau khi bị mù, lần đầu rời xa bọn thủ hạ, cuộc hành trình này, được hết sao? đường có thể xảy ra chuyện gì hay ? Đủ loại suy nghĩ tự tin vẫn bù được cảm giác vui sướng muốn rời xa nhà tù.

      Đợi đến khi chiếc xe kia hất bụi rời , Hàn Dục mới : "Có được ?"

      "Để ấy thôi!" Khâu Hạo Vũ mơ hồ gật đầu, lúc này nhất định đại ca rất kích động chứ? Hạo Vũ hiểu , giống như con chim ngày ngày ở trong tù, cả ngày nhìn thế giới đầy màu sắc bên ngoài, nhưng cách nào tự do tung bay, rốt cuộc có ngày có thể bay lượn, trong lòng có bất kỳ thứ gì có thể thay thế được.

      Hi vọng Trình Thất có thể mang tới cho vui vẻ, trong mơ hồ có thể kết luận, đại ca này rồi, đến mức cách nào tự kềm chế, đến mức lựa chọn tin tưởng vô điều kiện, đến mức nguyện ý cùng .

      Như vậy Trình Thất sao? ấy đại ca ? Chỉ là đời này có bao nhiêu thích đại ca?

      Ở bên trong xe, Lạc Viêm Hành giống như đại gia ôm ngực nhắm mắt nghỉ ngơi, Trình Thất vừa lái xe vừa ríu rít giảng giải: " biết ? Thành Vatican là Thiên đường cách Thượng Đế rất gần, tôi nghĩ linh hồn chúa Jesus nhất định ở bên trong, hơn nữa điều này có thể có ý nghĩa, Giáo Hoàng cầm quyền, có bao nhiêu tín đồ Cơ Đốc Giáo cả đời mà đến với chúa Jesus, chúng ta may mắn tu luyện ba đời. . . . . ." Hoàn toàn quên người đàn ông bên cạnh, đừng là Tòa thành Vatican, bất kỳ nơi nào mà người khác thể , chỉ cần mở miệng, dù chỉ là câu .

      "Đáng tiếc, bây giờ tôi nhìn thấy gì!"

      Trình Thất thầm nghĩ, tôi thấy là được rồi, nhìn thấy là hay nhất đấy, vẫn an ủi: "Tôi cũng phải là chưa từng thấy thấy gì, yên tâm, để cho giống như lạc vào thế giới kỳ lạ, có tôi ở đây, cần lo lắng!" Chẳng lẽ nhìn thấy? Aiz, xem ra phải mang thêm mấy bình nước.

      Lạc Viêm Hành bật cười, cuối cùng gật đầu cái, đúng vậy a, cũng phải chưa từng thấy qua: " tại đến đâu rồi?"

      "Sắp đến sân bay rồi, chúng ta chuyến bay tốc hành, vé máy bay tôi mua xong rồi, Lạc Nhị gia, phải tin tưởng năng lực xử lý công việc của tôi, khách sạn bên kia tôi cũng đặt xong, chờ hưởng phúc !" Áp lực như núi a, tại khác nào mang theo người mù? phải là chơi hai ngày sao. . . . . . Liếc trộm quần áo của người đàn ông cái, đoán sai, hẳn là giấu ở trong túi áo lót, hừ hừ, vật , bao lâu nữa đến trong tay chị.

      Ở trong khoang máy bay hạng nhất, Trình Thất tuỳ tiện bắt chéo chân, nhìn chung quanh, đây chính là máy bay, khi còn bé luôn nhìn những thứ kia xuyên qua trong tầng mây, từ trước mắt từng điểm từng điểm xẹt qua, kéo ra cái đuôi dài, luôn suy nghĩ, người ở bên trong muốn đến nơi nào? Các loại ước ao ghen tị, lúc này phấn chấn là giả.

      Lạc Viêm Hành nhận thấy được loạt động tác rất của , lần đầu tiên? Như vậy đợi có trò hay để xem rồi.

      "Này, này này người người đàn ông kia, nhìn kỹ xem, tại sao vẫn bịt mắt?"

      "Tôi cũng tự hỏi đây!"

      Trình Thất thấy nữ tiếp viên hàng nhìn người đàn ông giống như con sói nhìn thấy con mồi, loại cảm giác này phải là lần đầu tiên, trong lòng vô cùng đè nén, nhìn cái gì vậy, chưa từng thấy đàn ông à? Hung hăng ném cho người đàn ông ánh mắt xem thường, tại sao có người nào nhìn chằm chằm? tự chủ bật thốt lên: " đám mê trai!"

      Lạc Viêm Hành nhíu mày, bốn chữ này giống như bà lão ăn phải giấm chua, cố ý tốt bụng với đám tiếp viên: "Các người cái này sao!" Chỉ chỉ băng bịt mắt: "Gần đây mắt có chút đau, vẫn còn ở giai đoạn trị liệu!"

      Trình Thất thấy người đàn ông kiên nhẫn giải thích, cười rất nhiệt tình như thế, chỉ là dáng dấp của mấy nữ tiếp viên hàng cũng tồi, đàn ông vẫn là đàn ông, chống cự nổi đồ đồng phục hấp dẫn nữ tiếp viên hàng , mỗi lần chuyện với nữ tiếp viên hàng , người đàn ông bên cạnh cũng thèm dãi, ngờ này lão đại của Long Hổ cũng chỉ là người phàm tục mà thôi.

      "Có muốn để lại số điện thoại hay ?" Trình Thất giọng hỏi.

      Lạc Viêm Hành kéo môi, miệng đầy răng trắng tinh nhìn sót cái gì, có thể thấy được lúc này rất vui vẻ: "Cái này có thể được!" Cúi đầu rút ra bút ngòi vàng, cầm lấy tờ giấy sau lưng giả vờ muốn viết xuống dãy số.

      Tên khốn kiếp này, đứng đầu bang làm người phục vụ cho , lại còn tới làm trái lại, lạnh lùng : "Vậy cùng các ấy là được rồi, cùng tôi làm gì?" Trừng mắt liếc, nhìn phía ngoài cửa sổ, trượt lâu như vậy, tại sao vẫn bay? Chợt đôi tay bắt được hai bên tay vịn, tốc độ trở nên càng ngày nhanh, trong lúc thân máy bay bay lên trong nháy mắt, hai mắt nhắm chặt, cảm thấy bàn tay to bao trùm mu bàn tay mình, vẫn cắn chặt hàm răng.

      Lạc Viêm Hành nghĩ tới hoảng sợ, chỉ là ngờ hoảng sợ như vậy, nghiêng người kéo vào trong ngực, an ủi: " phải sợ, máy bay đều như vậy, chờ chút hết ngay!" Thấy nghiêng đầu, chỉ có thể đầu hàng trước, cánh môi như có như đụng vào khuyên tai, đầu độc : "Trong lòng tôi, vĩnh viễn đẹp nhất!"

      " bệnh thần kinh hả? hoang đường chuyện gì thế?" Đẩy ra, sửa sang lại quần áo, máy bay đều như vậy sao? Còn tưởng rằng mới vừa rồi sắp xảy ra tai nạn, sau khi điều chỉnh tốt tư thế, mới buồn bực cau mày, tại sao vô duyên vô cớ ra lời này? Đẹp nhất. . . . . . ràng rất xấu xí có được hay ? Trước kia cũng cảm giác mình rất xinh đẹp, sau khi tất cả mọi người bác bỏ, thể tin tưởng, ra vóc dáng cũng bình thường.
      Last edited by a moderator: 30/3/15
      mal thích bài này.

    3. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 64: Giả bộ thấy? 2

      Đưa tay bắt đầu quạt gió mãnh liệt, tại sao đột nhiên nóng như vậy? Ngàn vạn lần được tin tưởng chuyện hoang đường của tên cháu trai này, cũng chỉ là muốn Phi Vân Bang về sau qui thuận mà thôi, nhất định là như vậy, người đàn ông cũng gì nữa, bộ dạng chuẩn bị ngủ, cho đến khi máy bay xông lên trời cao, vừa bắt đầu còn có chút vui tai vui mắt, khi liên tục mười phút đều là mây trời trắng xóa, cũng mất hăng hái, chịu nổi loại im lặng này, vừa vặn khoang hạng nhất người, nữ tiếp viên hàng cũng biết về phía nào, giọng : "Nếu phải thời gian quá gấp, dẫn tìm sư bá của tôi, chừng thời gian, ông ấy nhất định có thể trị hết con mắt của !"

      "Sư bá?"

      đến sư bá, Trình Thất nhất thời tự hào khen lấy khen để: "Trước kia tôi có vị sư phụ, nhưng ông ấy qua đời rồi, ông ấy có người sư đệ, cũng chính là sư bá của tôi, rất thông thạo kiến thức y học, bất kỳ là chứng bệnh khó thế nào đến chỗ của ông ấy cũng thành vấn đề, trước kia mở phòng khám bệnh, nhưng mà bởi vì thuốc tây càng ngày càng mở rộng, còn có bệnh viện tây y càng ngày càng nhiều, ông ấy bị buộc đóng cửa, về quê làm ruộng rồi!"

      "Thầy thuốc dạo sao?" Lạc Viêm Hành quan tâm.

      " đừng xem thường ông ấy, ông ấy rất lợi hại, chỉ là gặp được Bá Nhạc mà thôi (*), lúc ấy quá nghèo, cả đời thất bại lần, sau lần đó, ông ấy vẫn chưa gượng dậy nổi, bệnh ung thư biết chứ? Tôi nhớ khi còn bé, có người bệnh bệnh ung thư, người người đều ta sống quá ba năm, mà sư bá của tôi vừa ra tay, ngày ấy tôi rời khỏi, người nọ vẫn còn sống mười năm a, giống như người bình thường có sao!" lâu cũng chưa từng gặp sư bá rồi, căn bản có việc gì tìm ông ấy, từ ông lão kia cũng thích : " , tôi rất nhớ ông ấy!" câu , xong rất còn hơi sức.

      (*) Bá Nhạc là người thời Xuân Thu, nước Tần, giỏi về xem tướng ngựa. Ngày nay dùng để chỉ người giỏi phát , tiến cử, bồi dưỡng và sử dụng nhân tài.

      "Nhớ ông ấy thăm ông ấy !"

      Trình Thất lắc đầu cái: "Ông ấy chịu gặp tôi đâu!"

      Lạc Viêm Hành nghe thấy khỏi bất đắc dĩ: "Vì sao?"

      "Bởi vì. . . . . . Làm cho ông ấy mệt mỏi chính là tôi, trong lòng tôi, sư phụ là cao thủ giỏi võ nhất thiên hạ, còn sư bá là thần y số đời, gặp phải người thân mang chứng bệnh hiểm nghèo, đương nhiên tôi muốn giới thiệu cho ông ấy, là người bệnh bệnh tiểu đường, đó là loại tật bệnh rất đáng sợ, lúc ấy đối với chứng bệnh ấy sư bá cũng quá hiểu , nên ông ấy vẫn rất cẩn thận cẩn thận, mà tôi. . . . . . Tôi. . . . . . Chỉ là để cho ấy uống chai nước đường, liền té ngã bất tỉnh, lúc té xỉu đụng phải vật bén nhọn, bắp đùi chảy máu, chảy máu, làm thế nào cũng ngừng lại được, sư bá giằng co buổi tối, dùng hết tất cả phương pháp, cũng có thể cầm máu, sau đó thể đưa đến bệnh viện tây y, vốn là kia ít nhất còn có thể sống hai mươi ba mươi năm, cứu cứu được rồi, nhưng phải phẫu thuật cắt bỏ bắp đùi!" hề đau thương vì , mà là vì sư bá, đều do hại ông ấy.

      "Sau đó sao?"

      xoa xoa gương mặt, khổ sở : "Sau khi người nhà tố kiện sư bá lên tòa án, giống như nghĩ, ông ấy là thầy lang băm, cộng thêm có bằng cấp hành nghề, phải bồi thường táng gia bại sản, mặc dù sau đó sư bá lại mở phòng khám tại nhà, nhưng còn đứng vững được nữa, người nhà cách năm ba ngày đến mắng chửi ông ấy, từ đó về sau, sư bá cũng để ý đến tôi, cũng còn trách mắng tôi, sau khi sư phụ chết, ông ấy liền trở về quê, ra sư bá là người tốt, vì trị bệnh cứu người, mỗi tháng phải ra ngoài tuần lễ, vào núi đào thuốc, khắp Đại Giang Nam Bắc, vì vậy bỏ lỡ chuyện lập gia đình, đến bây giờ cũng chỉ mình đơn, sắp sáu mươi rồi, biết tại có bạn già hay !"

      Khẳng định là có, người nghèo tay trắng, người nào gả cho ông ấy?

      Lạc Viêm Hành còn khinh miệt nữa, cười : "Hoa Đà sống dậy cũng chẳng qua là thế!" Mặc kệ trước kia y thuật như thế nào, vì hành y cứu người, có thể cả đời độc, lần đầu nghe có loại người như thế tồn tại.

      "Sau khi lớn lên, tôi cũng nghĩ như vậy, vốn muốn dẫn Salsa , bất quá tôi nghĩ bản lãnh của ông ấy lớn hơn nữa cũng chỉ là người phàm, Salsa là trời sanh tàn tật, Hoa Đà cũng phục hồi được!" xong cũng kinh ngạc nhìn về phía người đàn ông, tại sao tiết lộ chuyện này với , lo lắng : " quản tốt cái miệng của mình!"

      Mặc dù người đàn ông kinh ngạc, cũng có phản ứng quá lớn: " Salsa bị tàn tật? Tàn tật chỗ nào?" Nghe Hạo Vũ , bé kia rất thần kì, người nào có thể sánh được, lấy địch trăm, sợ rằng Long Hổ cũng tìm ra được người tài có thể đấu súng với , loại người như thế, làm sao có thể tàn tật?

      Trình Thất thở dài: "Có phải các người cảm thấy ấy và người bình thường khác nhau lắm hay ? Biết ăn ? ra IQ của ấy tới mười tuổi, suy nghĩ đơn giản, trí nhớ kém, chỉ có tài bắn súng là có trở ngại, lúc đầu tôi cũng cảm thấy ấy và người bình thường khác nhau lắm, sau khi để cho viết chữ, tôi tin ấy chỉ là đứa bé, tại ngay cả tên cũng viết được!"

      " trách được lần đó tức giận như vậy!" ra còn có chuyện này, như thế, xem như Hạo Vũ gieo gió gặt bão, vẫn hiểu tại sao này đối chọi gay gắt với , tại hiểu ra, lần nữa bao trùm tay bé hơi lạnh: " xin lỗi!"

      "Ha ha, là chuyện kia à? Cũng qua rồi, có gì, hơn nữa tôi cũng phải là bị người hại, cũng may Salsa suy nghĩa rất đơn giản, bây giờ có thể có thể cười, sớm quên rồi!"

      Lại có thể xin lỗi , hôm nay thế nào vậy? Muốn lấy lòng, chẳng lẽ nhận thấy được cái gì chứ? Cho nên mới lấy lòng ? Cố gắng kích thích đồng tình? Liếc nhìn bàn tay to cầm chặt bàn của mình, ngón tay cũng đẹp mắt như vậy, dù sao chỉ chung đụng mấy ngày mà thôi, giả cũng tốt, cứ thuận theo tự nhiên !

      Lạc Viêm Hành vẫn ngửa đầu nghỉ ngơi dưỡng sức, ngón cái nhịp nhàng ma sát bàn tay mềm mại của , có số việc, rất ràng, nhưng này ăn ở quá hai lòng, cần phải từng bước từng bước, vì gần bước chứng minh, ngày càng tệ hại hơn, cho từ chối mười ngón tay đan nhau.

      Trình Thất ho khan hai tiếng, có phản bác, có gì xin lỗi? Cũng phải là đại nương lần đầu lên kiệu hoa, chuyện thân mật cũng làm, nắm tay mà thôi, nắm tay à, nếu tất cả đều là tốt biết bao?

      Hai người cũng hỏi nhiều, theo đuổi suy nghĩ của mình, cứ nắm tay tại chỗ, lúc xuống máy bay cũng phân ra, muốn tránh thoát, người đàn ông lợi dụng thấy được đường mà từ chối, dính lấy giống như nhựa cao su, ra sân bay, thuê xe, lễ, cùng nhau ngồi hàng sau, đường biết bị bao nhiêu người nhìn ngó, chính là chết cũng chia lìa.

      nào đó miệng đắng lưỡi khô lau mồ hôi: "Tôi bạn già, nơi này cần nhìn đường sao?"

      Lạc Viêm Hành cười lạnh tiếng, quay đầu miễn cưỡng : "Tôi làm sao biết Trình bang chủ có thể trả thù bất cứ lúc nào hay ? Chưa quen cuộc sống nơi đây, tôi nơi nào tìm ?"

      Vậy cũng cần ở trong xe tay nắm tay chứ? Mắc cở chết người, nhưng sức lực bằng người, quên , nhân nhượng dắt , dù sao người nào nhận biết bọn họ, sau khi trút bỏ phiền não, nhìn ngoài cửa xe kinh hô: "Rất nhiều kiến trúc cổ kính, xem. . . . . . Quên, tôi với , bên ngoài tất cả đều là người ngoại quốc, còn có rất nhiều người da đen, rất nhiều trai đẹp ngoại quốc. . . . . ."

      Người đàn ông hít sâu hơi, im re.

      Đến khách sạn, Trình Thất mới thoát khỏi cao dán chó, rốt cuộc là thuê gian hay hai gian? Hai gian, xuống tay tiện, đưa ra ngón tay, cầm lấy thẻ mở cửa phòng, cười khổ : "Buôn bán quá đắc đỏ, chỉ gian, yên tâm, tôi quấy rầy đến !"

      mặt Lạc Viêm Hành lộ vẻ khó xử, nhưng tay đưa ra: " sao cả!"

      "Hai cái giường, ngủ bên kia, tôi ngủ bên này, ngày mai chúng ta phải giáo đường St. Peter, tôi lễ trước, tắm !" Lấy ra toàn bộ quần áo trong rương hành lý, con ngươi nhìn chằm chằm người nào đó cởi quần áo, đúng đúng đúng, áo khoác để lại nơi đó, làm quá tuyệt vời, nhưng cũng thể cởi hết chỉ còn cái quần cộc chứ?

      " muốn mang tôi sao?" thanh hơi có vẻ thất vọng, làm sao lại hai giường vậy?

      Trong đầu Trình Thất đều là con dấu, thẻ điện thoại, ngoan ngoãn tiến lên dắt tay của người đàn ông, xả xong nước ấm, lúc này bộ mặt phớt tỉnh rời khỏi, nhân tiện kéo đóng cửa phòng, vẻ mặt lập tức trở nên tàn nhẫn, cho rằng lời dễ nghe, nắm nắm tay liền tha thứ cho ? trình diễn trò hài quốc tế sao, làm cho bại liệt nửa người tệ rồi.

      Mặt vẻ gì tới quần áo bên cạnh, cầm lên tây trang lật xem lung tung, buông tha bất kỳ cái túi nào, đúng là ở bên trong trong túi tìm ra con dấu trông mòn con mắt, chính là nó. . . . . . Hai mươi tỷ, tìm được nơi cất giấu, như vậy kế tiếp dễ làm, bây giờ vẫn chưa thể cầm, suy nghĩ ý muốn tìm biện pháp để cho người của Long Hổ liên lạc được với Lạc Viêm Hành, mà sinh nghi, cũng thể có chút sai lầm.

      Để tránh bứt dây động rừng, nhanh chóng nhét về, khôi phục nguyên dạng, tiếp tục trở lại trước rương hành lý, nhịn được nâng lên tay trái, lòng bàn tay giống như còn giữ lại nhiệt độ của đối phương, cái này rất giống là loại châm chọc, mỗi lần đều đánh cái tát cho thêm viên đường, mà tát này lần này, quá đau rồi.

      Bởi vì hai tỷ, mất hai mươi tỷ, còn phải ứng phó với Trần Vĩnh Bình, hối hận.

      Đêm nước lạ giống với Trung Quốc, ngồi ở cửa sổ sát đất trước, hai người chuyện khi còn bé của nhau, trò chuyện vô cùng hợp ý nhau, nhìn ánh đèn lấp lánh ngoài cửa sổ, khỏi cảm thán: "Nước ngoài chính là nước ngoài, có cảm thấy tâm thần sảng khoái hay ?" Tại sao lại quên người đàn ông nhìn thấy? Giải thích: " tại chúng ta ở tại lầu 15, gần như có thể nhìn thấy phân nửa Tòa thành Vatican, kiến trúc vô cùng xinh đẹp, hơn nữa tôi phát khí bên này hề bị ô nhiễm, lần đầu tiên thấy nhiều ngôi sao, chi chít, tỏa sáng lấp lánh như vậy!"

      Lạc Viêm Hành nghe vậy ngẩng đầu lên, trong phòng tối đen như mực, cũng tháo ra bịt mắt, khôi phục bình thường, trong đầu bắt đầu khắc họa lên cảnh đẹp theo lời , nhưng biết, trong lòng người đui thế giới là trừu tượng, vẫn giống như thấy được ánh sao đầy trời, về phần đô thị phồn hoa, tưởng tượng ra, so với cảnh đẹp nếu , hai người yên lặng ngồi chung chỗ như vậy, tốt hơn so với bất cứ điều gì khác.

      Đột nhiên phát , quen biết nhau lâu như vậy, cũng nghiêm túc hôn nhau, tay đưa ra hành động, đầu ngón tay lại tiếp xúc được khuôn mặt nhắn quen thuộc, vừa đến gần vừa khàn khàn : "Có thể ?"

      Dĩ nhiên Trình Thất biết đối phương cái gì, xuyên qua ánh trăng, thấy đáy mắt trong suốt của người đàn ông in bóng mình, cảnh tượng mập mờ như thế, có chút muốn từ chối, rất nhanh, người này biến mất trong thế giới của , trong lòng khỏi thương cảm, lúc cánh môi hấp dẫn muốn hôn đến tự giễu cười : "Là chúng ta quá phóng túng rồi sao? Chuyện tùy tiện như vậy cũng có thể làm!" phải chỉ có giữa người tình mới có thể lên giường, mới có thể hôn môi sao?

      Mà bọn họ cái gì cũng đều làm rồi, nhưng ngay cả tâm ý của đối phương cũng biết, sau đó lâu còn phải đường ai nấy .

      Lạc Viêm Hành trừng phạt, véo khuôn mặt nhắn của : "Nghĩ gì thế? Dĩ nhiên thể tùy tiện!"

      "Nhưng tôi. . . . . . Ưmh!" ràng phải lần đầu tiên, cũng làm chuyện quá đáng hơn, ràng tay chân luống cuống, cả người như nhũn ra, chẳng lẽ đây chính là tình tuyệt vọng?
      mal thích bài này.

    4. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 65: mình trở về nước 1

      Người đàn ông vô cùng dịu dàng lướt qua cái miệng có hương vị ngọt ngào, giống như rất sợ làm đau đối phương, đôi tay nhàng ôm đỉnh đầu , sau đó mới thè ra đầu lưỡi dính vào hương thơm này, khó được nắm quyền chủ động trong tay, muốn để cho thích loại cảm giác này, cho nên vô cùng cẩn thận, nặng liếm láp qua mỗi cái răng, dẫn dắt cái lưỡi thơm cùng quấn lấy, nhưng dục vọng nguyên thủy bất mãn loại nước chảy đá mòn, trong lòng càng điên cuồng khát khao cuồng nhiệt hơn.

      Hơi thở vững vàng từ từ nặng nề, Trình Thất cũng biết ôm lên gáy người đàn ông lúc nào, muốn buông thả hoàn toàn, mà người đàn ông có ý tiến thêm bước, chỉ có thể chủ động đưa tay kéo khăn tắm.

      " được!" Thời khắc mấu chốt, người đàn ông đè xuống tay của , nghiêng đầu mặt ủ mày chau.

      Tự nhiên Trình Thất lý do mạnh hơn nữa, phương diện này căn bản đều là từ chối, nếu là người đàn ông, chỉ có hai loại, loại thứ nhất là ý thức trách nhiệm, sau đó phải đến hôn nhân, loại thứ hai. . . . . . phốc, cười : "Chỉ đùa chút mà thôi, được rồi, điên khùng đủ chưa? Ngủ , ngày mai còn phải bận rộn!" sao cả, cười bò lên giường, cứ , ràng là có mưu đồ khác, quyết tâm cũng nguyện ý chứ?

      Mình như thế nào, bản thân mình cũng ràng lắm, như vậy sống cũng uổng phí, còn đẹp nhất sao, thiệt thòi cho , nhưng rốt cuộc có mưu đồ gì? Chỉ vì để cho Phi Vân Bang ra sức vì Long Hổ? Đến nổi bắt đầu hy sinh nhan sắc? Xem Trình Thất là cái gì?

      Lạc Viêm Hành nhướng mày, đứng dậy mặc áo sát nách nằm ngang giường nệm, chân mày vẫn nhíu chặt, dường như đụng phải vấn đề nào đó cách nào cỡi ra.

      Hai người gì thêm, theo đuổi suy nghĩ của mình, cũng người chịu .

      "Trình Thất? Trình Thất? Mấy giờ rồi còn ngủ? Nhanh lên, nghe lời!"

      "Ngủ tiếp lát!" ai oán lật người, tại sao có cảm giác mới vừa ngủ vậy?

      Lạc Viêm Hành dở khóc dở cười, tiếp tục lắc: " phải muốn giáo đường St. Peter sao? ?"

      Trình Thất rũ mí mắt ngồi dậy, trong đầu mê man nhưng thấy người đàn ông rửa mặt xong, lại còn mặc chỉnh tề, thần thái sáng láng, ít nhiều gì cũng có chút tinh thần, vừa muốn xuống giường, phát bên ngoài rèm cửa sổ thủy tinh màu đen tăm tối, ánh trăng treo cao, trong cơ thể nhắn hoàn toàn tức giận, sau khi lấy qua di động, càng thêm giận dữ: "Lạc Viêm Hành, con mẹ nó, có bệnh à? Mới hai giờ, muốn ngủ tôi muốn ngủ !" Đáng ghét, quấy rầy giấc ngủ ngon của người khác, súc sinh, thầm mắng mấy câu, lật người ôm gối đầu tiếp tục gặp Chu công.

      người đàn ông nào đó lúng túng nhìn ngoài cửa sổ chút, phải chứ? Mới hai giờ? ràng ngủ đến khi tự nhiên tỉnh lại, đánh răng rửa mặt rồi, chỉ có thể cởi xuống tây trang, tiếp tục nằm xuống, ôm ngực nhắm mắt ngủ.

      biết qua bao lâu, nào đó nằm mơ thấy mình mọc đôi cánh, vèo vèo ngao du chín tầng trời, đột nhiên viên đạn bay tới. . . . . .

      "Trình Thất. . . . . . Trình Thất. . . . . . Mau dậy , nếu kịp đâu!"

      Viên đạn mở miệng trách móc hô to ‘Trình Thất, tới kịp! ’

      Chợt mở mắt ra, cũng may chỉ là giấc mộng.

      "Trình Thất, tỉnh? Cho ba phút, rửa mặt xong, lập tức lên đường!"

      Lần này nào đó thông minh, nhìn phía ngoài cửa sổ, mẹ của tôi ơi, có muốn để cho người ta sống hay ? Nhìn lại đồng hồ chút, ba giờ, có nên lừa bịp như vậy hay ? phải là du lịch sao? Người đàn ông này giống như ăn thuốc kích thích? Vỗ vỗ cái ót lật người tiếp tục ngủ say: "Đại ca, mới ba giờ, làm phiền đừng gây ồn ào dùm tôi!"

      Lạc Viêm Hành thở tiếng, tiếp tục nằm lại, đây chính là bi ai nhìn thấy, này càng ngày càng kỳ cục, rất hay to tiếng, nhất định phải nghĩ cách trấn áp mới được.

      "Trình Thất. . . . . . Trình Thất. . . . . ."

      Chính chủ được kêu tức giận, tôi phải là Trình Thất, tôi phải là Trình Thất, nhưng đối phương lắc lắc đúng là , nhanh chóng cáu giận, dứt khoát ngồi dậy vật người đàn ông đến giường, kéo chăn phía sau đắp cho hai người, bắp đùi câu ngang, kẹp chặt người đàn ông: "Mới bốn giờ rưỡi, tại đừng kêu tôi nữa, lúc nào tôi thức dậy , nếu ngày mai trực tiếp về nhà!"

      Gặp phải loại uy hiếp này, chẳng những người đàn ông có thẹn quá thành giận, ngược lại khóe môi nâng lên đường cong hoàn mỹ, thuận nước đẩy thuyền ôm mỹ nhân vào ngực, cảm thụ cái đầu tựa vào hõm vai mình, dòng nước ấm trượt vào trái tim, hai cái giường cũng có phương pháp xử lí.

      "My god, hổ là giáo đường lớn hàng đầu, là cao, Lạc Viêm Hành, bây giờ tưởng tượng chúng ta đứng ở trước quảng trường giáo đường, ánh mặt trời chói chang chiếu lên sàn nhà, bốn phía dòng người chen lấn, mà tôi đứng ở ngay chính giữa, có phải rất tuyệt hay ?" Nắm bàn tay lắc lắc.

      Lạc Viêm Hành hưởng thụ nhắm mắt nhìn trời, hít thở khí nước lạ cái, gật đầu : "Rất tuyệt!"

      ", chúng ta cũng xếp hàng !" Thu hồi bản đồ, đứng ở sau hàng dài, phải là vào giáo đường thăm quan sao? Tại sao đứng hàng dài như vậy? Wow, cái này mất bao nhiêu thời gian ?

      nào đó giống tên nhà quê vào thành thị, ngừng kêu lên, người đàn ông cũng hoàn toàn phóng túng, vừa vặn xứng đôi, hề mặc áo khoác ra ngoài, chỉ cái áo sơ mi trắng tinh, quần jean, vạt áo lộ bên ngoài, mất nghiêm túc thường ngày, ngược lại giống như thanh niên mới vừa vào xã hội, tay trái vung vẫy, tay phải cùng mười ngón tay nắm chặt, giống như đôi tình nhân cách nào phân chia.

      " hâm mộ ấy a!"

      "Đúng vậy a, dáng dấp người đàn ông này cao, vóc người đẹp!"

      Mặc dù Trình Thất nghe hiểu, nhưng có thể hiểu được lời kia, là mình nên tự hào hay nên xem xét lại? cùng nhau, tại sao chỉ có chiếm tiện nghi?

      Lạc Viêm Hành giống như nhận biết, càng ngày càng càn rỡ, buông lỏng tay , trực tiếp ôm chầm bả vai, đem nửa người dán lên, hả hê : "Quen biết tôi, nên cảm thấy vô cùng vinh hạnh, về sau cho lớn tiếng!"

      "Hừ!" Vinh hạnh? Đúng vậy a, vinh hạnh, thiếu chút nữa chết toàn thây, quá vinh hạnh rồi.

      Vô cùng tự kỷ.

      phải cho đổi lại bộ quần áo sao? Người đúng là thô lỗ? Dĩ nhiên, nét mặt kiêu ngạo tự đại quả có thể làm cho thiếu nữ điên cuồng, đáng tiếc phải thiếu nữ: " lên đại học, chẳng lẽ cũng phẩm hạnh như vậy sao?"

      "Hả? Dĩ nhiên phải, từ lúc còn rất bắt đầu, cũng tùy tiện như vậy, Trình Thất, tại sao tôi ở trước mặt liền thay đổi bình thường vậy?" Tự nhận là người thích đùa, thích lời cuồng vọng, lại càng là người thích cợt nhã, ngay cả em cũng thể cho loại cảm giác này, chỉ có Trình Thất, nhịn được muốn trêu chọc , trêu tức , chút lời thể tưởng tượng nổi, đây chính là tình sao!

      Trình Thất hận thể cước đá người đàn ông văng sang Thái Dương Hệ, nhiều người như vậy, cảm thấy mất mặt sao? Mỗi người cũng bộ dạng ‘hai người này là hàng lừa bịp đầu thai sao?’, tránh thoát, xem ra phải hung ác rồi, siết chặt quả đấm, nhắm ngay nách người đàn ông.

      Lạc Viêm Hành khinh bỉ : " nhất định phải làm như vậy sao? Có tin tôi hô to ‘đừng đánh, thề, trở về nhất định cho em lên ’ hay ? dám đánh, tôi dám kêu, dù sao tôi nhìn thấy!" Khuôn mặt ‘lợn chết sợ phỏng nước sôi’.

      xấu hổ, cắn răng oán thầm mấy câu, vẻ mặt mỉm cười tiếp tục xếp hàng, xem như lợi hại.

      Đáng ghét, tên cháu trai này, càng ngày càng tệ.

    5. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,185
      Chương 65: mình trở về nước 2

      Xem bức tượng chúa Jesus lớn nhất, cùng loạt các tượng thánh khác, đứng ở giáo đường ngọn núi cao nhất mắt nhìn thấy nửa phong cảnh thành La Mã (Rome), hơn bảy giờ đêm, hai người tay dắt tay qua hơn nửa Tòa thành Vatican, xem danh thắng cổ tích hơn ngàn năm trước, rồi ăn món ngon đường phố rất độc đáo, cho đến khi kiệt sức mới về đến khách sạn, nào đó cầm điện thoại trong tay người đàn ông: "Điện thoại di động của tôi cũng có chức năng như điện thoại của , gọi điện thoại cho Khâu Hạo Vũ , chúng ta tạm thời dùng thẻ này trước, thôi, để tôi gọi cho!" Đoạt lấy máy trong tay của người đàn ông, bấm mã số có tên là em họ: "Này, chúng tôi đến Tòa thành Vatican rồi. . . . . . Tất cả đều tốt. . . . . . Ừ. . . . . . ừ, tôi mang theo thẻ điện thoại, bây giờ gọi được bằng thẻ mình, cho nên tạm thời chúng tôi chỉ có thể đổi thẻ ở bên này, tôi cũng phải đem ấy vứt bỏ, các người tìm tôi tính sổ. . . . . . Ừm. . . . . . sao, lúc tôi gởi tin nhắn cho !"

      Lạc Viêm Hành cầm hộp điều khiển ti vi, chuyển đến kênh tin tức quốc tế, đối với cuộc trò chuyện lần này, hề quan tâm, xem như buông xuống tất cả phòng bị đối với Trình Thất.

      nhìn chuỗi mã số, đem con số bên trong gửi , sau khi thoát ra, lại đem thẻ mới lắp vào: "Tôi thiết lập xong rồi, chỉ cần nhấn số có thể gọi đến điện thoại của tôi, tránh khỏi lạc đường, điện thoại di động của cách nào gọi được rồi, cho nên ngày mai nhất định phải theo sát tôi hiểu chưa?"

      " xem tôi như đứa trẻ ba tuổi sao ?" Người đàn ông liếc mắt, bỗng nhiên quay đầu lại, vui vẻ : "Hôm nay là ngày vui vẻ nhất của tôi trong cuộc đời này, trở về có thưởng lớn!"

      Có thể thưởng hai mươi tỷ ? Có thể buông tha thống nhất ?

      ngày vui vẻ nhất trong cuộc đời này, ngày mai để cho vui vẻ hơn.

      Vừa rạng sáng ngày thứ hai, hai người xuất tại cửa chợ đêm tới đêm qua, nhìn con hẻm , vác lấy túi xách hưng phấn chỉ vào chỗ vui vẻ : "Trời ạ, nơi này lại có bánh rán trái cây, Lạc Viêm Hành, chúng ta có lộc ăn, ở chỗ này chờ hai tôi phút, đừng đâu, tôi mua bữa ăn sáng!"

      Lạc Viêm Hành nhịn được dựa vào vách tường: " nhanh về nhanh!" Bánh rán trái cây mà thôi, có ngon gì đâu? Dĩ nhiên, thích là tốt rồi.

      Trình Thất vừa bước nhanh về phía trước vừa lớn tiếng : "Dì ơi, nhìn dáng vẻ của dì là người Hoa sao? Cho tôi hai cái!" Truyện được dịch trực tiếp tại dien dan le quy don. Mà lúc này bốn phía tuy có mấy người đường, nhưng căn bản tồn tại gian hàng bánh rán trái cây, cuối cùng liếc nhìn người đàn ông đứng ở đầu con hẻm, Lạc Viêm Hành, xin lỗi, Phi Vân Bang vĩnh viễn chỉ có thể là Phi Vân Bang, vĩnh viễn!

      Người đàn ông mang bịt mắt nhàm chán vuốt vuốt mái tóc, vào buổi sáng sớm, bề ngoài xuất chúng chói mắt ai bằng, khóe môi khẽ nhếch nụ cười, như thế xem ra, đúng là tin tưởng , quyết định quay đầu vào đám người, phải mấy ngày nữa mắt tốt sao? Sau khi chờ phản ứng kịp, nhất định tìm người dẫn đường đến cục cảnh sát, dĩ nhiên, tin lúc ấy nắm được hàng trong tay rồi, tranh đoạt từng giây chạy tới sân bay, tại sao trong lòng luôn có cảm giác chột dạ?

      chột dạ cái gì? phải hại trước cho nên làm như vậy sao? đem ép đến đường cùng, mới đánh chủ ý lên lô hàng kia?

      Tất cả đều do tạo ra!

      Ở bên này Lạc Viêm Hành đợi hơn mười phút mới phát đúng, dùng sức lực, hô lớn: "Trình Thất? Trình Thất?" Người đâu rồi?

      Đưa tay sờ về phía túi áo, mới phát ví tiền, thậm chí ngay cả tay đồng hồ cũng mang theo, lúc này trong người có đồng nào, càng cách nào chuyện với người ngoài, tiếng Nga, tiếng Pháp, tiếng , ngay cả tiếng Arab cũng tinh thông, duy chỉ có tiếng Latinh, tiếng Italy nghiên cứu nhiều.

      "Trình Thất. . . . . ."

      Chẳng lẽ lạc đường rồi sao ? Hay. . . . . . Cố ý? đáng chết này, vừa định ra hẻm , nhưng lại ngại người ở phía trước, thể làm gì khác hơn là tìm cái bậc thềm ngồi xuống, nghĩ. . . . . . cũng làm như vậy, chuyện này đối với có chỗ tốt.

      giờ, hai giờ, ba giờ. . . . . .

      còn hơi sức móc ra thuốc lá đốt lên, con dấu, ha ha, là lấy con dấu nhận hàng rồi hả ? Quả giống như tính cách của .

      Hai trăm ngàn khẩu súng máy có thể đánh tỉnh tồi, trả lại ân huệ từng mang, trả lại đao kia, ít ra sau này yên tâm thoải mái.

      Kéo bịt mắt ném xuống đất, so với hôm qua, lập tức già rất nhiều, hí mắt hút điếu thuốc, sau khi chậm rãi phun ra, ngày đêm, chỉ có ngày đêm, chỉ ngày đêm cũng chịu nổi sao?

      Kẻ ngu si mới ôm lấy , so với ôm lấy đống súng máy có lời nhiều hơn, biết ở đây mấy tiếng, nhưng vẫn có ý muốn rời khỏi, có lẽ lúc nữa trở lại, hưng phấn hô ‘Lạc Viêm Hành, tôi lạc rồi, xấu hổ quá’ hoặc là lạnh lùng với ‘Lạc Viêm Hành, lô hàng này đối với tôi mà rất quan trọng, cho nên tôi xin lỗi! ’

      Hay ít nhất cũng là ‘Lạc Viêm Hành, đem tiền kia trả lại cho tôi, chúng ta bỏ qua chuyện cũ, bang hội thể thống nhất. . . . . . ’

      Mặc kệ là cái gì, đều có thể tha thứ cho .

      thành công trở về thành phố F, Trình Thất xoay người lên xe, ra lệnh: "Đều xử lý tốt rồi sao?" Nhanh chóng đem xe đổ ở nhà ga.

      "Chị Thất, người mua chạy tới, còn tìm diễn viên nháy tiếng, tất cả chuẩn bị thỏa đáng!"

      nào đó nhíu mày khen: "Tôi càng lúc càng xem thường các người rồi, tệ, chuẩn bị chút, tối nay hành động!" Sau khi cắt đứt điện thoại di động, lập tức nhăn mặt, cũng biết giờ người đàn ông kia như thế nào, đến nay Long Hổ cũng có tin tức, chỉ sợ vẫn còn tìm chứ? người đàn ông cho dù nhìn thấy cũng thể lạc, tùy tiện kéo cảnh sát là có thể bao ăn uống no rồi.

      Sau đó nhất định hận chết chứ? Hận hận , so với các em bị Long Hổ lấn áp, tình cảm nam nữ tính là cái gì, cho rằng người Long Hổ đối xử tử tế với bọn họ sao? Dùng cái mông nghĩ cũng khó có khả năng, ban đầu có xử trí Khâu Hạo Vũ khá lắm rồi, việc đến nước này, quả là con đường duy nhất.

      Bên trong biệt thự, mọi người sớm tập trung, sau khi vào nhà lấy ra thẻ điện thoại di động, : "Đây là thẻ điện thoại của Lạc Viêm Hành, đây là con dấu, bị thương cũng đừng nhàn rỗi, các người phụ trách lái xe, xe thuê xong chưa?"

      "20 chiếc xe tải, thuê được rồi, Kiều Hoa ở bến phà Kim Khê chờ chúng ta, trực tiếp lái tới nơi đó là được, con đường này có người kiểm tra, hơn nữa Thủ trưởng La biết chúng ta nhận hàng, nhất định nghĩ biện pháp để cho chúng ta ra nội thành, Kiều Hoa , chúng ta có thể ngồi thuyền của ta !" Vẻ mặt của Đông Phương Minh tươi cười, tất cả đường lui cũng nghĩ xong rồi.

      Trình Thất vô cùng vui mừng: "Ma Tử đâu? Tại sao thấy ấy?"

      Lộ Băng nhìn đồng hồ đeo tay cái: " biết, sáng sớm ra ngoài chút, kết quả đến bây giờ cũng chưa trở lại, điện thoại di động cũng tắt máy, có chuyện gì, có thể hết pin, có lẽ là muốn , cho nên đến số nơi kỷ niệm, đến bến tàu đợi ấy!"

      "Vậy tốt, chia ra hành động, các người nhớ kỹ, chỉ cần chú ý chút cũng đủ để chúng ta mất mạng !" Sau khi nhìn về phía người lạ: "Lộ Băng, cậu đợi ở chỗ này, trước hết cần mở máy, chờ tôi gởi tin nhắn cho cậu xong, cậu hãy mở máy, vào lúc đó nhất định Thủ trưởng La gọi điện tới, cậu cứ làm theo căn dặn của ông ta!" Cũng quay đầu lại, dẫn dắt toàn bộ người trong bang rời khỏi biệt thự.

      Salsa khoanh tay theo sát phía sau, vĩnh viễn cũng trở lại sao? Nên chào hỏi Tiểu Bát tiếng ? Dường như cần thiết, vừa nghĩ tới hung thủ giết đứa bé, trái tim liền bị nhéo rất đau, trong đầu đều là được có ý nghĩ gặp , nếu , đứa bé cũng biến mất.

      Tòa thành Vatican, đêm tối dần buông xuống, người đàn ông còn lẳng lặng chờ đợi, bàn tay như có như xoay điện thoại di động, rốt cuộc nhấn phím số , nhận được loạt thanh, tự giễu chê cười, móc ra bao thuốc lá, phát hết, chỉ có thể phiền muộn vò thành cục dùng sức ném ra.

      Cách đó xa, bốn người đàn ông vạm vỡ để mắt xem xét quan sát con mồi, thấy tàn thuốc chất đầy bên chân, người đàn ông xấu xa cười cười móc ra điếu thuốc lá tiến lên, dùng tiếng : "Mời!"

      Quả Lạc Viêm Hành cần gấp loại vật phẩm tinh thần này, thuốc lá là người tình hoàn mỹ nhất lúc người đàn ông đơn, có suy nghĩ nhiều, thò tay tiếp nhận, sau khi xác định có nguy hiểm mới đưa vào trong môi: "Cám ơn!"

      Đàn ông vạm vỡ nhìn thấy người đàn ông hút vào thuận lợi, nhưng vẫn chưa chắc chắn, cười cười: " là người ở đâu?"

      Lạc Viêm Hành có tâm tình tán gẫu, vừa muốn đứng dậy rời khỏi mày kiếm chợt co rúc lại, đầu ngón tay ấn về phía cái trán, lạnh lẽo ngồi xuống, đợi khi phát bị bỏ thuốc trễ, nhưng suy nghĩ chút, nếu là người trong giới xã hội đen tới giết , thể làm nhiều thứ rườm rà như thế, như vậy có thể đến nỗi bỏ mạng, gặp phải cướp thôi, đây là suy đoán duy nhất trước khi ngất xỉu.
      Last edited by a moderator: 16/4/15

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :