1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Đại ca Xã hội đen “Cầm thú tinh khiết” - Toán Miêu Nhi (Full Đã có eBook)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,185
      Chương 70: gặp lại nữa 1

      "Đại công cáo thành!"

      Ánh đèn trong phòng sáng lên, giống khí trầm lặng lúc trước, trong phòng bởi vì có tiếng mà vô cùng náo nhiệt, người đàn ông yên tĩnh nằm ở trong ghế sa lon hưởng thụ thế giới hai người, sau khi cởi bỏ gút mắc, cảm giác hoàn toàn khác nhau, dĩ nhiên, cảm thấy quan hệ này chưa đủ, giấy hôn thú chưa tới tay, còn có nhiều cơ hội lựa chọn người khác.

      Giống như lời của Trình Thất, tiền tới tay vậy gọi tiền!

      Ngay cả A Nhiêm cũng cảm thấy sung sướng, bò qua bò lại xung quanh , tấc cũng rời, so với chủ nhân nặng nề, nó thích Trình Thất mang cho nó thoải mái hơn.

      Trình Thất đẩy mặt của con trăn: "Mau tránh ra, mau tránh ra, Lạc Viêm Hành, A Nhiêm theo là nghiệp chướng đời trước của nó!"

      "Hả? Chỉ giáo cho?" người đàn ông nào đó tay chống cằm liếc xéo qua, có khắt khe với con vật cưng sao?

      nào đó thu dọn xong cái hộp sắt, ôm cổ của A Nhiêm lắc đầu: " dẫn nó chơi chưa?"

      "Bên trong thành phố có chỗ nó đặt chân mà !" Chó to lớn cũng bị cấm, huống chi trăn.

      Nghe vậy Trình Thất đau lòng sờ sờ đầu A Nhiêm: " trách được thân thiết với em như vậy, vẫn lấy lòng, giống như rất sợ em rời khỏi, nó quá tịch mịch, nhất định rất khát vọng thế giới bên ngoài, nhưng bởi vì ra lệnh cấm chế nên dám chạy ra ngoài, mà giống như hũ nút, rất tịnh mịch, làm cho nó vui vẻ, quá đáng thương!" ra A Nhiêm rất hoạt bát, thân thể khổng lồ là kiêu ngạo của nó, cũng là bi ai của nó, đúng vậy, ai lại mang theo con trăn bự dạo phố?

      A Nhiêm bị đánh cũng để ý, tiếp tục từ phía sau bò lên người , chống cằm đầu vai, thân thể vàng óng ánh chiếm mảng diện tích lớn, lớp vảy lấp lánh kinh người, có ai biết con vật này tuyệt đối có lực sát thương? Bắt nạt kẻ yếu?

      "Vậy em dứt khoát dời qua đây , mỗi ngày chơi với nó là được !" Người đàn ông vô cùng nhõm, người được lợi ích lớn nhất đương nhiên là , nằm mơ cũng ảo tưởng hai người giống như trước kia, cùng ở chung nhà, kể chuyện xưa cho , nấu cơm cho , tắm cho , mỗi lần ngủ chuẩn bị chăn màn. . . . . .

      "Đừng cho rằng em biết nghĩ mưu ma chước quỷ gì, muốn đánh cắp bí mật trong bang của em, nghĩ tốt nhỉ, được rồi, điện sửa xong, có cần gì gọi điện thoại cho em, hễ kêu là tới, em đây!" Từ bàn, vòng qua ghế sa lon lại bị kéo, hiểu cúi đầu nhìn thấy người đàn ông bất mãn nhìn : "Lạc Viêm Hành, cho em chút thời gian, hôm nay bọn Ma Tử cũng biết chuyện của chúng ta, em phải bàn bạc với bọn họ chút!”

      “Phải bao lâu?”

      “Em làm sao biết? Phải đợi sau khi ban hội vững chắc mới có thời gian suy tính chuyện khác, tại phải giải quyết chuyện La Ngọc Khôn, dù sao em trả lại tiền cho ông ta!” Vỗ vỗ sổ tiết kiệm, đó là tiền chín chết sống mới có được, được rồi, mặc dù có chút thất đức,ai biểu lúc trước La Hiểu Hiểu đánh vào mặt ? Đánh người đánh mặt, đánh phải trả giá lớn.

      Xem ra chính mình thù dai.

      Lạc Viêm Hành chắc lưỡi: “Nhóc tham tiền, nhưng nếu ông ta muốn tìm em làm phiền, phải cho biết.......”

      Trình Thất chê cười: “Đây là chuyện của Phi Vân Bang, đừng ở trước mặt em ra oai!”

      “Được, được, được, chuyện của em em tự giải quyết, được chưa?” Đứng dậy cùng nhau theo ra ngoài, đến cửa mới dùng sức cái, kéo mạnh thân thể nhắn vào trong ngực, giương môi cười tà : “Xa cách người muốn sao.......?”

      Má ơi, người đàn ông này trở nên buồn nôn như vậy từ lúc nào hả? Trình Thất được tự nhiên muốn tránh thoát, đối phương lại càng ôm chặt, nuốt nước miếng, cắn răng nâng cái ót: “Ừm!”

      Lạc Viêm Hành tay đỡ nửa khuôn mặt nhắn của , ngón tay cái ma sát cái miệng nhắn mềm nhũn, từ từ cuối đầu, há mồm tỉ mỉ thưởng thức, dịu dàng như nước, đầu lưỡi dễ dàng thành công trượt vào, triền miên cảm thụ ấm áp trong khoang miệng người khác, quét qua từng cái răng ngà, giống như đếm hết có mấy cái răng, động tác vô cùng chậm rãi.

      Trình Thất chưa từng nghĩ tới người đàn ông này tao nhã lịch như thế, so với chủ động, thích đối phương đem đến cho cảm giác dịu dàng hơn, ôm gáy người nhắm mắt hưởng thụ, hôn nhau có bất kỳ tư tưởng tà dâm nào, dĩ nhiên, chuyện dâm tà thường thường do nước chảy đá mòn đưa đến, tới chốc lát, liền bắt đầu nhón chân lên cuồng nhiệt đáp lại.

      Người đàn ông cũng phải Liễu Hạ Huệ, tay nâng cái ót , tay nắm chặt cái eo nhắn dáng chặt vào bụng của mình, ganh đua so sánh kỹ thuật hôn, giống như đấu mưa to gió lớn.

      “Khì khì”

      hôn cuồng nhiệt, hai tiếng sát phong cảnh làm cho Trình Thất hé mắt.

      Chỉ thấy A Nhiêm ở bên ngoài nửa mét nhiều lần trộm dò xét chớp mắt, nhanh chóng đẩy người đàn ông ra, nhếch nhác sải bước vọt tới, thiếu chút nữa ở lại qua đêm, người đàn ông này, cũng phân biệt nơi chốn nào sao? Giữa bàn dân thiên hạ, còn chưa phóng khoáng tới mức đó.

      Lạc Viêm Hành quệt quệt nước miếng nơi khoé miệng, cười hô: “ đường cẩn thận chút!”

      “Biết rồi” Trình Thất cũng quay lại, phất tay.

      người trăn lưu luyến đưa mắt nhìn càng lúc càng xa, cho tới sau khi biến mất, A Nhiêm mới thất vọng yểu xìu, lại nhàm chán.

      Quả nhiên, Lạc Viêm Hành vỗ vỗ đầu con vật cưng : “ ngủ lại !”

      A Nhiêm nghe vậy còn hơi sức bò lên lầu ba, vì sao đột nhiên cảm thấy trong phòng đột nhiên lạnh buốt? hề có nhân khí.

      Lạc Viêm Hành cũng , tâm tình thoải mái, nằm ngang giường lớn, nếu tại sao con người là động vật vĩnh viễn thể thoả mãn? Cánh tay phải sờ soạng khoảng trống, tin tưởng bao lâu, vào lúc này, nhất định nằm ở đầu vai của chuyện trời đất, ra có nhìn thấy hay nhìn thấy cũng đáng kể, vợ chồng làm bạn, chết cũng tiếc.

      Bạch Lang đường

      “Gì? Người mù?”

      Trong phòng ngủ truyền ra tiếng than thở của Ma Tử, hai ngồi xếp bằng cạnh TV, so với những em khác, Trình Thất cho rằng bọn họ là người thân thiết nhất, đối với , Ma Tử là em, càng là chị em tri kỉ thể thiếu, vuốt vuốt hộp điều khiển ti vi thở dài : “Đúng vậy, sáu tuổi bắt đầu mù rồi, lúc ấy tôi đem hai tỷ trả lại cho ấy!”

      Ma Tử còn đắm chìm trong Lạc Viêm Hành là người mù, lắc đầu : “ thể nào, nhìn thế nào cũng giống là người mù!”

      “Tôi cũng nghĩ vậy, ấy bí mật ở trong cái đĩa này!” Giơ giơ cái đĩa trong tay.

      “Đợi chút, chị trả lại cho ấy hai mươi tỷ rồi hả? Chị Thất, làm như vậy là đúng, nếu phải ấy thấy đường, khẳng định có thuận lợi như vậy, mắt là cửa sổ tâm hồn, biểu rất cũng có thể bị nhìn ra, tôi thể lợi dụng tàn tật của người ta mà lừa gạt, quá ngay thẳng rồi!” Vậy có khác nào Khâu Hạo Vũ lợi dụng Salsa biết gì phá bỏ đứa bé kia?

      Trình Thất bật cười: “Tôi cũng nghĩ như vậy, nhưng ấy còn đây là chúng ta dựa vào bản lãnh của mình kiếm được, cho nên đưa lại cho tôi!” Đem sổ ném tới.

      Ma Tử biết là vui vẻ hay phiền muộn, nghĩ đến cái gì, trêu chọc : “Tại sao tôi có cảm giác các người giống như hai vợ chồng tranh đấu? Chị xem , đầu tiên chị trộm thứ quan trọng nhất của chồng, chồng rất tức giận, khi chị trả lại cho ấy, vốn người chồng vô cùng tức giận, nhưng bởi vì chị chủ động xin lỗi mà tha thứ cho chị, cam tâm tình nguyện đưa hết đồ cho chị, rất giống!”

      “Chuyện này.. ra..... “ Trình Thất lúng túng gãi gãi cái ót.

      ra? ra cái gì? Thấy vẻ mặt bối rối của , Ma Tử nhất thời trừng mắt: “Chị Thất, chị......”

      sai, tôi và ấy cái đó!”

      cái nào?”

      Trình Thất ngờ thủ hạ kinh ngạc như vậy: “Lui tới!”

      Ma Tử nhìn ra đây phải là đùa, hơi thở càng ngày càng thuận, đần độn ngay người mấy giây mới vặn bã vai Trình Thất: “Chị Thất, chị muốn đưa Phi Vân Bang cho ấy à? Tôi........ phải cùng nhau giành chính quyền sao? Tại sao có thể chấp tay nhường cho người ta?” Chị Thất và Lạc Viêm Hành, phải vẫn là đối địch sao?

      Trình Thất liếc thủ hạ cái: “Ai lui tới phải giao bang hội cho ấy? Diễn trò đùa quốc tế à, ấy cũng kiên trì thống nhất nữa, sau khi kết hôn nhiều nhất là liên minh, Phi Vân Bang vẫn là Phi Vân Bang!”

      “Nhưng......., Tôi luôn đối chọi với ấy, chị xác định Lạc Viêm Hành lòng? Mà phải đùa chúng ta?” Trời ạ, gương mặt Chị Thất như hạnh phúc, nghĩ lại, như vậy cũng có gì tốt, mình và Khúc Dị sớm muộn phải kết hôn, hơn nữa Chị Thất cũng đến tuổi kết hôn, Lạc Viêm Hành quyền cao chức trọng, xứng đáng với Phi Vân Bang, vấn đề là mực gọi người ta là cháu trai, đột nhiên trở thành chồng của Chị Thất.......

      thể nào, tôi có gì đáng để ấy đùa bỡn? Hơn nữa ấy lại nhìn thấy. Trong lòng ấy, Trình Thất tôi là xinh đẹp nhất thiên hạ!”

      Ma Tử thấy thế, ngừng hâm mộ, tình cảm của Chị Thất và Lạc Viêm Hành mới là tình cảm chứ? và Khúc Dị........ Cũng thế, mỗi đoạn hôn nhân cơ bản đều giống nhau, còn có niềm vui nào có thể ? Luôn có chút tốt mới có thể làm nổi bật những hạnh phúc hoàn chỉnh, đến bây giờ Khúc dị cũng tặng cho bó hoa tươi, chiếc nhẫn kim cương, cầu hôn...... có gì cả
      Last edited by a moderator: 24/5/15

    2. Nyanko129

      Nyanko129 Well-Known Member

      Bài viết:
      5,151
      Được thích:
      13,062
      Chương 70: gặp lại nữa 2

      Trình Thất nhận ra Ma Tử giống như có chút mất mát, cần nghĩ cũng biết là vì Khúc Dị, nhưng hôm nay nước đổ khó hốt, cũng lên giường, gần đây dường như Ma Tử cũng thay đổi, mỗi ngày cầm điện thoại di động mong mỏi cái gì, chắc là tình cảm nhanh chóng ấm lên, tại sao tên Khúc Dị này hiểu được làm thế nào để lấy lòng cho vui vẻ, làm cho thủ hạ mình rất thất vọng vậy?

      " ra tôi nghe Khúc Dị còn đánh bạc !"

      "Cũng mười ngày rồi, ấy cũng có tới tìm tôi, cũng gọi điện thoại, tôi muốn ấy phải hối hận, có gì, dù sao lúc ban đầu cầu xa vời, Chị Thất, xem hết cái đĩa !" Cầm lấy hộp điều khiển mở TV, là cầu quá nhiều, trách được Khúc Dị.

      Trình Thất biết phải khuyên nhủ như thế nào, chuyện tình cảm, tin tưởng Ma Tử có chừng mực, nếu như Khúc Dị thực muốn, cũng thể bức bách phải ? Khúc Dị là ân nhân của Phi Vân Bang, aiz, nếu là kẻ địch còn có thể đến nhà đánh, trong lúc vô tình thấy thủ hạ kinh hãi ngồi thẳng người, cũng nhìn sang.

      Trong màn hình ra đứa bé trai tóc đen đứng ở góc tường trong căn phòng bí mật khóc thút thít, bộ dáng ước chừng sáu bảy tuổi, khuôn mặt trẻ thơ xinh đẹp kinh người, mặc tây trang màu trắng quý giá, vô cùng giống hoàng tử Phương Tây, chỉ là vô dụng nghẹn ngào thực làm cho người ta chua xót, người đàn ông trung niên đầu trọc ngồi bên cạnh, lớn tiếng răn dạy.

      "Khóc cái gì mà khóc? Mẹ chết mà thôi, có ai mà trải qua mẹ chết ? được khóc!"

      "Mẹ ô ô ô, cậu. . . . . . Mẹ chết rồi ô ô ô ô! Cháu nhìn thấy được ô ô ô ô."

      ‘Chát! ’

      cái tát đánh cho đứa bé trai té nhào xuống đất, người đàn ông níu tóc của nó gầm lên: "Chết thế nào? Cháu chỉ biết khóc, Lạc Viêm Hành, đàn ông đổ máu rơi lệ, từ nay về sau nếu để cho cậu nhìn thấy được giọt nước mắt, cậu giết cháu !" Đôi tay bưng lấy chặt khuôn mặt của bé trai: "Ai cháu nhìn thấy được? Có cậu ở đây, để cho cháu nhìn thấy, mẹ cháu chết rồi, em của cháu thiếu chút nữa cũng chết, đôi mắt của cháu bị mù, tất cả đều do người phụ nữ kia làm hại, biết tại sao bà ta muốn hại cháu ? Bởi vì bà ta cũng có con trai, bà ta muốn cháu thừa kế gia sản, cho nên cũng dễ dàng tha thứ cho cháu, Lạc Viêm Hành, cháu tỉnh lại cho cậu, tương lai còn phải báo thù cho mẹ của cháu, bắt đầu từ bây giờ, luyện tập chuyển động hai tròng mắt của cháu cho cậu xem!"

      Bé trai run rẩy lau khô nước mắt, sợ hãi đến cả người run run, giống như rất sợ người đàn ông tức giận, vô luận cái đầu xoay thế nào, con ngươi màu xanh lá cũng chuyển động được.

      ‘Chát!’

      "A!"

      Người đàn ông tàn nhẫn nắm cổ áo của bé trai: "Làm được lần, nhanh như vậy quên vận dụng như thế nào? Trước kia chuyển động như thế nào hả?" Sau khi liên tiếp đánh nhiều lần, trán người đàn ông nổi lên gân xanh, ngón tay cái cứng rắn chọc vào trong hốc mắt đứa bé trai, hung dữ : "Nếu vô dụng, còn muốn nó làm gì?"

      "Ô ô ô cần. . . . . . đau quá, cậu ơi, ô ô ô ô cậu, cháu sai rồi. . . . . ." Đứa bé trai giống như con cá rời khỏi mặt nước, đạp lung tung, nhưng làm thế nào cũng chống lại được hơi sức của người đàn ông, đau đến ngừng kêu gào, nhưng từ đầu đến cuối có dùng chân đạp bị thương cánh tay của người đàn ông.

      Ma Tử nhìn thấy vô cùng hoảng sợ : "Chuyện này. . . . . . Là Lạc Viêm Hành?" Người ‘cậu’ này khỏi quá ép buộc làm khó người khác sao? Mới vừa mất mẹ, mất cặp mắt, che chở cho tốt, ngược lại còn ngược đãi như thế, nhìn cánh tay bị đánh, còn nguyên vẹn.

      Trình Thất lau nước mắt chua xót, ra khi còn bé Lạc Viêm Hành sống như vậy, Nhị gia mà sùng bái lại có tuổi thơ may mắn như thế.

      Sau khi xem hơn giờ, hình ảnh năm sau, đứa bé trai dùng thời gian năm, học xong làm thế nào chuyển động đôi con ngươi mù, hơi chú ý chút người ‘cậu’ đó đánh tàn nhẫn trận, mỗi lần nhìn đứa bé trai mình trốn ở góc phòng, cuộn tròn khóc thút thít, trong lòng chua xót lý do, đây chỉ là đứa bé.

      Hơn năm, phát đứa bé trai cũng rời khỏi căn phòng bí mật, ăn uống vệ sinh đều chỉ chỗ, có khác gì ngồi tù? Chỉ là xem ra thính giác của nó càng ngày càng nhạy bén, rất đáng vui mừng.

      Ở trong đĩa CD tiếp theo, đổi thành nơi khác, là bãi tập lớn, dĩ nhiên, phía bày đầy các loại bụi gai, dây gai ngăn cản người về phía trước, khi giẫm vào, vết thương chồng chất, trong màn ảnh, đứa bé trai sớm bị đâm chích vô cùng thê thảm, áo sơ mi trắng như tuyết nhuộm máu đỏ mảng, còn chân trần.

      Người ‘cậu’ ngồi ở trước máy vi tính, nhìn chằm chằm màn ảnh ngừng:”Trái 5 bước, cách ba mét…Cậu cách ba mét, cháu nhảy qua quá lớn như vậy làm gì?” Tiện tay nhặt bên bình rượu hung hăng đập tới.

      Bởi vì dẫm lên dây gai đứa bé trai té ngã đau đớn lăn lộn ở trong bụi gai, bình thủy tinh lại ném tới mắt cá chân, tiếng khóc càng thêm to, hình như e ngại người đàn ông xông tới quyền đấm cước đá, nhanh chóng đứng lên chờ đợi phát hiệu lệnh, cứ như vậy, té ngã bò dậy, bò dậy lại ngã vào trong dây gai, lặp tới lặp lui hơn 3 tháng, mới có thể hoạt động nhanh nhẹn ở trong từng đống mẩu thủy tinh và bụi gai.

      Trình Thất nhìn đứa bé trai trai từng ngày lớn lên, cũng ngừng động viên nó đến cuối cùng, trợ uy cho nó thành công, giống như chính bản thân mình đứng trước nghịch cảnh, quên rằng đứa bé trai này trưởng thành là đấng mày râu 30 tuổi rồi.

      Gần như suốt hình ảnh huấn luyện, người ‘cậu’ đó chưa từng cho sắc mặt tốt lần nào, nhưng Trình Thất nhìn ra được, người ‘cậu’ này huấn luyện cho cũng là vì bảo vệ tính mạng của , nếu lòng căm hận, nhân lúc nửa đêmlen lén chạy vào đắp chăn cho , quét dọn phòng, cuộc sống hào môn đáng sợ như thế sao?

      Từ huấn luyện con ngươi, cho đến vô số khuôn đúc hình người cao thấp, hầu như chỉ cần ra chiều cao khuôn đúc, kiểu đầu người, con ngươi của đứa bé trai cũng có thể nhìn chính xác lầm, cổ, đôi môi, rồi đến dựa vào bản năng có thể chạy qua con đường chín cua mười tám rẽ, sau đó mỗi ngày huấn luyện chừng 1 tiếng đồng hồ, nghĩ, hẳn là công đức viên mãn mới quay trở lại nhà.

      Từ lúc mới bắt đầu, đứa bé trai khóc thút thít đến cuối cùng còn nước mắt để khóc, vẻ mặt còn hồn nhiên nữa, càng thêm lãnh khốc, mỗi khi chủ nhật, cũng có hơn mười cao thủ võ thuật đánh cậu như bao cát, đến cuối cùng đổi thành cậu ném bọn họ ra lôi đài, thiếu niên 13 tuổi có thể mình đấu hơn 10 tên đàn ông, nhìn thiếu niên vô cùng đẹp trai lộ ra khí thế giết người, Trình Thất biết nên ủng hộ cho cậu hay…

      ra đứa bé này rất ngây thơ, sau khi thành công nổi tiếng, móc ra khẩu súng bắn hạ gục hơn 10 ông thầy, đối mặt với những ông thầy ngã trong vũng máu, thiếu niên quỳ xuống gối, mặc dù cậu khóc, nhưng Trình Thất biết trong lòng cậu nhất định dễ chịu, dường như người ‘cậu’ đó lâu có xuất .

      Làm bạn bên cạnh thiếu niên cũng trở thành thiếu niên khác, Khâu Hạo Vũ!

      “tại sao Lạc Viêm Hành giết mấy ông thầy?” Ma Tử gật đầu hả hê, đây mới là Lạc Viêm Hành đúng ?

      Nhìn khuôn mặt quen thuộc, Trình Thất vừa nhả khói thuốc vừa :”Tôi nghĩ có lẽ ấy sợ cách nào xuống tay với cha của mình, cho nên phải loại bỏ lòng thương hại!” người bị thù hận che mắt, cuối cùng đoạn ngắn là thiếu niên ở Long Hổ Hội dốc sức làm đủ mọi thứ, từ đại học cho đến khi làm con trai của thủ lĩnh Long Hổ, hiểu vì sao Lạc Viêm Hành muốn quay lại những thứ này, là vì để nhớ lại những ngày gian khổ, để tránh đến lúc đó nhân từ nương tay?

      Đâycũng là phương pháp tốt, dù sao cuối cùng người nhà của tất cả đều chết ở trong tay .

      Ma Tử cất xong CD, vì tao ngộ của đứa bé trai lúc ban đầu mà khóc, nhưng sau đó phát còn nước mắt để khóc, bởi vì đứa bé trai bao giờ cần người đồng tình:” thể tưởng tượng nổi, hãy , người mù, tại sao có thể giả bộ thành người bình thường hơn 20 năm? trách được ràng Khâu Hạo Vũ có bao nhiêu chiến công, nhưng là phụ tá đắc lực mà Lạc Viêm Hành thể thiếu hụt, Chị Thất, chuyện này phải chuyện đùa, thể tiết lộ, tuy hôm nay ấy là Hội trưởng Long Hổ, nhưng dù sao đó phải của nhà họ Lạc, khẳng định cũng có ít người phục, khi bị những người đó biết ấy nhìn thấy gì, chắc chắn tố cáo, cho dù ủng hộ cũng dám giao mệnh cho người mù!”

      “Tôi cũng chỉ cho biết mà thôi!” Trong lòng Trình Thất rối như tơ vò, cất giấu cái đĩa giống như bảo bối, cất giấu những thứ rất có giá trị, ngàn vàng khó cầu, đều đài vinh quang phút, dưới đài 10 năm công lao, Lạc Viêm Hành chính là ví dụ điển hình, mọi người chỉ biết thành công, hâm mộ , ghen tỵ với , nếu như có thể, cảm thấy Lạc Viêm Hành muốn nhất cũng chỉ là gia đình hạnh phúc.

      “Aiz, hơn nữa so với chúng ta, ấy còn thảm hơn nhiều, người cùng cảnh ngộ Chị Thất, nếu ấy lòng chị như vậy chị cũng chờ đợi , tôi chúc các người hạnh phúc!” Ma Tử ôm chặt Trình Thất, nhất định phải quý trọng.

      Trình Thất cười khổ:”Tôi biết rồi!” cũng nỡ để cho chịu đựng khổ sở nữa, đến lúc nên hưởng thụ ngọt ngào, hay là cũng thế, người bên cạnh cũng vậy, nào có ai khổ cả đời?

      Mặc dù Khâu Hạo Vũ đáng ghét, nhưng vẫn phải cám ơn ta, cũng xem như hiểu tại sao người nọ tức giận như vậy, bị còn mặt mũi ra ngoài gặp người, vốn luôn sống ở trong căn phòng bí mật để chỉ huy, vất vả ra ngoài hóng mát chút, nhưng lần này cơ hội hóng mát cũng bị mất, còn tới giúp mọi người xông ra khỏi trùng vây, còn cái gì nguyện ý đưa tiền đền bù.

      Trong lòng giảm bớt chán ghét rất nhiều, đều là đứa bé số khổ!

      Trong gian phòng ngủ khác, Salsa ngủ yên, nằm ở bên cửa sổ ngắm trăng, , tiếp tục đợi tại thành phố I sao? Vì sao trong lòng có chút vui vẻ? Tiểu Bát giống như biến mất khỏi thế gian, cũng có tới tìm nữa, làm sai chuyện phải nên . ‘Xin lỗi, về sau bao giờ đứa bé tổn thương nữa sao’, như vậy sao’!

      Tiểu Bát, là nhớ Tiểu Bát, mặc dù biết tại sao thể chủ động tìm, nhưng muốn chủ động tìm , ra mình cũng có lúc tức giận, làm thế nào? là nhớ Tiểu Bát, rất nhớ .

      Chị Ma Tử cũng có Khúc rồi, trai Lộ Băng và chị Tiểu Lan ở chung chỗ mỗi ngày, cũng muốn ở chung với Tiểu Bát, cũng phải là cái loại chơi đùa, mà là muốn ở cùng chỗ nhưng cách nào bằng lời, thấy chị Ma Tử tới, vội vàng chạy về giường đắp chăn.
      Last edited by a moderator: 24/5/15

    3. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,185
      Chương 70: gặp lại nữa 3

      Ma Tử thấy trong phòng của Salsa có ánh sáng mới tới, sau khi nhìn thấy loạt động tác của thiếu nữ, rất đau lòng, tình đúng là phân biệt nam nữ già trẻ, khi , mùi vị thay đổi, Salsa Khâu Hạo Vũ như vậy sao? Mặc kệ đối phương tổn thương thế nào, cũng thể quên được? Vừa định vào trách mấy câu, nhưng suy nghĩ chút vẫn thôi, chừng Khâu Hạo Vũ bị con bé ngốc này làm cảm động? Sau đó thay đổi triệt để?

      Đứng ở cạnh cửa tức giận dặn dò: "Nếu nghĩ đến ta như vậy tìm ta !" Hi vọng ta có quyết định sai: "Chị Thất muốn trách tội trực tiếp đổ lên đầu của chị!"

      Salsa lặng lẽ ló đầu ra, chớp chớp mắt to, có thể ? Có ? sau khi chờ Ma Tử , lập tức hưng phấn lấy điện thoại di động ra tìm kiếm mã số kia, gọi điện thoại? được, sợ nghe được thanh của nhịn được lập tức chạy tới, lâu thấy, quá nhớ nhung rồi, nhưng gởi tin nhắn lại biết chữ, chỉ có thể dùng ghép vần ‘nhớ , ngày mai tìm ’ gửi qua.

      giường lớn sang trọng quanh năm tìm thấy ánh sáng, người đàn ông chờ đợi vào giấc ngủ, giữa hai lông mày vô cùng mệt mỏi, sau khi nhìn thấy số kí tự ghép vần, tất cả mỏi mệt tan theo gió, chậm rãi ngồi dựa lên, kinh ngạc, hoảng sợ, tay chân luống cuống, tại sao có thể như vậy? phải đứa bé kia là tự tay hại chết sao?

      Tình của này cũng quá bất thường rồi, nhìn thấu, chân .

      Xem ra người của Phi Vân Bang vẫn còn ở thành phố F, có nên cho đại ca biết hay ? Quên , bây giờ phải là lúc nghĩ chuyện này, mình có sức hấp dẫn lớn như vậy sao? phải tự tin, mà tình của tới quá mãnh liệt, quá bình thường, dưới tình huống này bất kỳ nào cũng lựa chọn buông tha.

      Rất muốn hỏi chút, cảm thấy mình có tôn nghiêm sao? Hơn nữa cũng đáng được bỏ ra như vậy, hôm nay làm cho ngay cả bản thân cũng cảm giác mình sai, đúng vậy, phát Salsa vì chuyện này trà nhớ, cơm nghĩ rồi, càng ngày càng tự giễu, giống như điên cuồng.

      ra kia có thể tìm người đàn ông tốt, ít ra hư đến nổi lừa phá bỏ đứa bé, sau đó còn ném ở ven đường, càng thương càng tức giận, cũng có câu oán hận nào sao? Còn thể chờ đợi muốn ngã vào, cũng tìm người xứng đáng giao cả đời.

      Ngày thứ hai, quả nhiên Salsa ăn mặc xinh đẹp đứng ở cửa lớn của Long Hổ, về phần như vậy có thể hại Phi Vân Bang hay biết, Chị Ma Tử cho phép tới, lần đầu tiên Chị Ma Tử đồng ý cho tới gặp Tiểu Bát, vui vẻ, đợi đến mười phút, nhìn thấy chiếc xe hơi màu đen chậm rãi chạy đến, nhận được, đó là xe của Tiểu Bát, hưng phấn vẫy: "Tiểu Bát. . . . . . Nơi này, Tiểu Bát nơi này!"

      Tự nhiên Khâu Hạo Vũ thấy được , dừng xe ở bên chân , mất hồn nhìn vóc dáng nổi bật, cùng nụ cười ấm áp nên có gương mặt, hiểu nổi này có bệnh hay có đầu óc, lại có thể cười được, điên rồi, lạnh lùng : "Lên xe!"

      "Tốt!" Sau khi Salsa mở cửa xe, vừa muốn ngồi vào vị trí, nghi ngờ nhìn La Hiểu Hiểu ở bên trong xe, cau mày: "Tại sao ấy lại ở chỗ này?"

      Chính La Hiểu Hiểu cũng biết tại sao Khâu Hạo Vũ muốn hẹn , nhưng hôm nay bị Long Hổ đè ép, thể đến, này thoạt nhìn quen quen, lại nhớ nổi là ai, chỉ đành phải liếc mắt: "Có lên hay ?"

      "Ồ!" Trong lòng Salsa cực độ biết mùi vị gì, chầm rì rì lên xe, ngừng quan sát La Hiểu Hiểu, nghĩ lại, tại sao Tiểu Bát cùng loại phụ nữ này ngồi chung chiếc xe ?

      Sau lúc, hiểu, đôi tay xách túi xách theo sát phía sau hai người chạy vào bên trong trung tâm thương mại, nhìn chung quanh lúc, tóc dài bay bay, con ngươi cách ba giây lại dừng ở lưng của người đàn ông, tại sao thể sóng vai cùng ? La Hiểu Hiểu và là quan hệ thế nào?

      Khâu Hạo Vũ đột nhiên đưa tay ôm vòng eo La Hiểu Hiểu, cười : "Thích gì?"

      La Hiểu Hiểu cũng hít hơi lạnh, nghiêng đầu sững sờ nhìn người đàn ông, có ý tứ gì? Đợi chút. . . . . . phải là thầm mến mình chứ? Cũng đúng, người đàn ông nào thích người đẹp? Nhưng mà ở phía sau ràng kém gì với , chỉ là khí chất đó. . . . . . Xem ra chính mình so với càng được đàn ông thích hơn, xem như cây to Lạc Viêm Hành ôm tới, mặc dù vẫn , nhưng so với tình thế khẩn cấp trước mắt, chỉ cần Khâu Hạo Vũ có thể giúp giải quyết, có thể thử thích, khuôn mặt nhắn đỏ lên, nhún vai : "Tùy tiện!"

      Chậc, chậc, chậc, Khâu Hạo Vũ thầm mến , từ khi nào vậy? Rất có cảm giác thành tựu rồi.

      Salsa lập tức trợn mắt, xông lên mạnh mẽ tách hai người: "Các người làm gì?" Sức lực quá lớn, đẩy La Hiểu Hiểu ngã mặt đất.

      " điên rồi?" Khâu Hạo Vũ thấy có người vây xem, thẹn quá thành giận nhìn về phía còn muốn nổi giận: "Là tự mình muốn theo, có thể cút bất cứ lúc nào!" Xoay người đở La Hiểu Hiểu, tùy ý vào tiệm điện thoại di động.

      Có thể cút bất cứ lúc nào. . . . . .

      Trong đầu Salsa kêu ong ong, rốt cuộc có ý tứ gì? Tiểu Bát thể nào đối xử với như thế, lần trước còn tới cứu , chẳng lẽ mình sai rồi sao? Hơn nữa, La Hiểu Hiểu cũng chọc giận , nên đánh người ta, nhưng trong lòng rất thoải mái nha, Tiểu Bát rất tức giận, chạy tới, thấy Khâu Hạo Vũ cầm trong tay chiếc điện thoại di động vô cùng tinh xảo, liền cười : "Tiểu Bát, xin lỗi, lúc nảy tôi cố ý, có thể tối hôm qua ngủ ngon, cho nên. . . . . ." Lúng túng khom lưng 90 độ.

      Bàn tay của Khâu Hạo Vũ cứng ngắc, tại sao có thể như vậy? Theo lý thuyết phải nên xoay người rời sao? Lại còn tới xin lỗi? Hoàn toàn vượt ra khỏi tưởng tượng của , có tôn nghiêm sao? Vì sao nhìn bộ dáng này, trong lòng nặng nề như thế? Thấy đối phương vẫn nhìn chằm chằm vào điện thoại di động, giương môi nhét vào trong tay La Hiểu Hiểu: "Tặng cho !"

      "Tôi cũng muốn!" Salsa bất mãn bạn tốt thiên vị như thế, xòe bàn tay cầu: "Hơn nữa tôi muốn cái này!" Chỉ chỉ trong tay La Hiểu Hiểu.

      La Hiểu Hiểu khinh bỉ kê vào lỗ tai : "Tôi đúng là chưa từng thấy qua người nào biết xấu hổ, nhìn ra sao? Trong mắt ấy, là bóng đen, muốn mất mặt nhanh lên!" Hạo Vũ làm sao bị loại phụ nữ này quấn lấy? Đàn ông mà, hiểu, chắc là nhìn thấy xinh đẹp, cho nên khi phụ , hôm nay người ta đòi chịu trách nhiệm, chịu trách nhiệm sao, đây là xã hội gì?

      Salsa tức giận nhịn nổi, đưa tay muốn gạt bỏ, lại bị Khâu Hạo Vũ đẩy ra, thở phì phò hô to: "Tiểu Bát, tại sao có thể như vậy?" ràng có lỗi trước, xin lỗi thôi, đây là thái độ gì? có lễ phép.

      Khâu Hạo Vũ ôm chầm La Hiểu Hiểu tới trước mặt , nhịn được nhíu mày: "Về sau đừng quấn lấy tôi nữa, càng nên tới tìm tôi, rất phiền!" Lạnh lùng lướt qua.

      "Tiểu Bát, tôi. . . . . . Tôi làm gì sai? Tôi thay đổi được sao ô ô ô ô, tôi biết sai rồi, ô ô ô!" Salsa đuổi lên trước, giang hai tay ra chặn lại đường của hai người, nghĩ bể đầu cũng nghĩ ra, rốt cuộc lỗi ở chỗ nào, chẳng lẽ là mới vừa rồi đẩy bọn họ? Hay Phi Vân Bang trộm hàng của bọn họ ?

      Người đàn ông chợt siết mạnh bàn tay, tại sao muốn hèn mọn như vậy? Dễ dàng tin tưởng người như vậy? Có lẽ phải trốn tránh, muốn nhìn này nữa, mỗi khi nhìn thấy , cảm thấy mình rất đáng ghét, ngay cả bản thân cũng cảm giác mình rất đáng sợ, là tốt quá sao?

      Nhận thấy dường như Khâu Hạo Vũ có vẻ xúc động, La Hiểu Hiểu quan tâm, trực tiếp ôm gáy người đàn ông, hôn mạnh, vất vả có cơ hội cứu vãn, tuyệt đối thể bỏ qua.

      Khâu Hạo Vũ vừa định đẩy ra, nhưng vì chặt đứt ý niệm của , thể làm như vậy, dứt khoát đổi khách làm chủ, ôm hông của La Hiểu Hiểu, triền miên nóng bỏng hôn sâu.

      Salsa ngây ngốc, cũng hiểu ý tứ trong đó, Tiểu Bát cùng với mình là bạn bè, bạn bè và bạn bè thể hôn, chỉ có người nhau mới có thể thân mật như vậy, há hốc mồm cứng lưỡi nhìn, hai hàng nước mắt theo khóe mắt rơi xuống, vừa lắc đầu vừa thối lui hai bước, thấy chung quanh người càng tới càng nhiều, mình giống như tên hề, trong lòng nghe chua xót, mạnh mẽ kéo ra nụ cười: "Tiểu Bát, hôm nay tôi thoải mái, hôm nào gặp lại!" Tiểu Bát và La Hiểu Hiểu là người , này làm cho quá khó tiếp nhận.

      Phải trở về suy nghĩ kỹ, suy nghĩ kỹ, mất hồn về phía thang máy, nhưng cũng có thể làm người của , từng cùng có đứa bé, phải là người sao? Hay giống người ta từng , có người đàn ông nào nguyện ý cưới ? Bởi vì kẻ ngốc.

      Khâu Hạo Vũ buông La Hiểu Hiểu ra, liếc mắt nhìn ngây ngốc mất hồn xa, xin lỗi, nếu như có thể làm lại tất cả, có lẽ chúng ta có thể. . . . . .

      "Ôi chao, đây phải là trai oai phong sao? Trời ạ, trai oai phong, trai oai phong, xem ra tại sinh sống tạm ổn sao!"

      "Dạo này, muốn nổi danh quá dễ dàng chứ?"

      Khâu Hạo Vũ đen mặt lôi kéo La Hiểu Hiểu ra khỏi đám người, sau lưng chỉ chỉ chõ chõ vẫn cách nào quên được, cũng biết câu chuyện cũ này lúc nào mới kết thúc.

      Sau khi Salsa trở lại Bạch Long đường khóc thành tiếng, nước mắt rơi như mưa, chạy đến trong phòng Trình Thất ôm người chị thương nhất, khóc rống: "Chị. . . . . . Ô ô ô Salsa muốn làm kẻ ngốc, ô ô ô …chị, chị tìm thầy thuốc cho em có được , ô ô ô ô. . . . . . khổ sở. . . . . . Ô ô ô!" muốn thông minh như các chị, cũng tài giỏi, bị người mắng, Tiểu Bát xấu, xấu!

      Đầu tiên Trình Thất hiểu ra sao, sau đó nhe răng điên cuồng hét lên: "Có phải em lại tìm tên Lưu manh đó hay ? Hả? Chị cũng bao nhiêu lần rồi, nên tìm ta, em có còn biết xấu hổ hay ? Em ngu ngốc sao?" Đáng chết, trở về khóc với cái gì mà khóc? Khâu Hạo Vũ chết tiệt, nhất định lại khi dễ bé, ba ngày đánh nhảy lên đầu lật ngói, vấn đề là có lý do gì đánh người ta đây?

      muốn cảnh cáo Salsa nên quấn lấy người ta cũng rất tốt rồi, tại sao lại dạy ra thứ có tiền đồ như vậy ?

      Sau tiếng, Ma Tử bị chỉ vào mũi mắng nửa giờ, lòng dạ của Khâu Hạo Vũ này quá sắt đá rồi? Phiền muộn : "Tôi biết sai rồi!"

      " xem, cũng bao nhiêu tuổi rồi? Khâu Hạo Vũ là người như thế nào cũng phải biết, còn bảo con bé tìm ta, con bé ngốc, cũng ngốc sao?"

      Đối mặt Trình Thất tức giận ngập trời, Salsa cũng dám khóc, đôi tay bé vặn vẹo, cúi đầu, yên lặng lấy điện thoại di động xóa mất mã số của người đàn ông: "Chị, chị đừng mắng chị ấy nữa, về sau. . . . . . Em tìm ấy nữa, nếu . . . . . . Salsa chết được tử tế!" Xoay người vùi mình vào trong chăn, khóc nữa, giống như lập tức trưởng thành, thế nhưng phát ra chuỗi tiếng nấc đáng thương.
      Last edited by a moderator: 1/6/15

    4. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,185
      Chương 71: Mang thai? 1

      "Đại ca, xin lỗi, tới trễ!"

      Trong phòng họp yên tĩnh giống như thường ngày mà giống như Trung ương mở đại hội đại biểu, phía dưới ngồi đầy các tay cầm đầu đến từ các quốc gia, ngay cả đám thế hệ trước Tôn Kế Trung cũng đến đông đủ, hơn ba trăm người, hơn sáu trăm chỗ ngồi được xếp thành hơn năm mươi hàng ghế, chia ra hai bên chừng hơn trăm người, ở chính giữa để năm hàng ghế trống, giống như là cố ý, bởi vì quá mức chỉnh tề.

      Đúng vậy, trước mắt Long Hổ chia làm hai phe, phe bên Tôn Kế Trung hoàn toàn trợ giúp Lạc Viêm Hành, mà đổi thành phê bên kia dĩ nhiên phục, ngay cả lão Hội Trưởng Tôn Kế Trung cũng có cách bắt buộc bọn họ, người ta phục, còn có thể bức ép, dùng lợi lộc dụ dỗ hay sao?

      Phía trước là vị trí chủ tọa, Lạc Viêm Hành đưa tay xoa máy trợ thính, sắc mặt vô cùng khó coi, biến sắc giọng : "Trở về tính sổ với cậu, bắt đầu!" Cúi đầu cầm lấy các báo cáo đưa tới trong tay mở ra đọc.

      Trong căn phòng bí mật, Khâu Hạo Vũ lau mồ hôi, phóng đại những bản báo cáo, thầm: "Nước Pháp Lưu Vân đường A Lãng Cách tự tay viết, đề nghị năm nay, sau này thu hoạch nộp lên bốn phần mười, đại ca, đúng, là ông ta viết sai hay. . . . . . phải năm trước nộp lên bảy phần mười sao?"

      " có viết sai!" Lạc Viêm Hành nắm bàn tay to lớn, đáy mắt lạnh lẽo xẹt qua ý muốn giết người.

      " quá đáng, ông ta muốn làm gì? cả vùng Nam Mỹ cũng do ông ta quản lý, là muốn cất giấu tiền tài tạo phản sao?" Khâu Hạo Vũ xuyên qua màn ảnh nhìn xuống phía dưới, hàng đầu tiên, ông già mắt hí, tóc nâu, nếu phải giang sơn này do đại ca gây dựng, tại có thể giết ông ta rồi.

      Lạc Viêm Hành cười như cười nhìn hướng A Lãng Cách: "Từ nay về sau chỉ nộp lên bốn phần mười?"

      Ông già được gọi tên là A Lãng Cách lười biếng nhìn qua, dùng tiếng Pháp trả lời: "Có cái gì đúng ?"

      Tôn Kế Trung nghiêng đầu nhìn, bất mãn : "A Lãng Cách, ông có chuyện gì bất mãn cứ thẳng ? Muốn chia Long Hổ ra làm hai?"

      "Tôi rồi, người trẻ tuổi, thành tài được, Tôn, nhìn cậu ta , nhiều người lớn như vậy nhưng cậu ta lại chậm chạp chịu lên tiếng, kéo dài tiếng đồng hồ, thế nào? Thị uy chúng tôi sao? Hơn nữa nghe mấy ngày trước đây, hình như Nhị gia ngài bởi vì đắc tội với La Ngọc Khôn, sao?" Nhíu mày cười hỏi.

      Mọi người rối rít bắt đầu bàn tán, hai mặt nhìn nhau làm cho Tôn Kế Trung cũng biết ứng phó như thế nào, tuy A Lãng Cách chỉ là Đường chủ, nhưng trong tay cầm lực lượng hùng hậu, thể khinh thường, nếu muốn tranh chấp, chia ra làm hai phe cũng phải là thể, ngay cả ông ta cũng phải nhẫn nhịn ba phần, Lạc Viêm Hành mới vừa kế nhiệm chưa tới hai mươi năm, căn cơ còn chưa vững, xem như ông ta muốn có cầu với con nuôi, vậy cũng phải tranh luận với con nuôi mới được, tại sao lại làm ra chuyện như vậy?

      Lạc Viêm Hành sờ sờ cằm, cũng kinh hoảng, lâm nguy loạn, ngược lại khóe môi phát ra nụ cười nhạt: " sai!"

      "Lạc Viêm Hành, cậu quá đáng, vì , ngay cả ích lợi bang hội cũng để ý, có tư cách gì ngồi ở chỗ này?” A Lãng Cách vỗ mạnh bàn đứng lên.

      “Tôi muốn chọn hội trưởng khác”

      “Chọn Hội trưởng khác”

      180 người cùng hô hào, nghe lệnh đứa con nít chưa dứt sữa, vốn cũng phục, hôm nay càng thêm thẹn quá thành giận, nhất định phải kéo xuống ngựa.

      Bức ép từ chức trắng trợn như thế, đứng ở phía sau Lạc Viêm Hành, Hàn Dục ũng lên tiếng, chuyện như vậy, ta tin tưởng đại ca có năng lực giải quyết, cứ , những người này hơi có cơ hội liền ra, đại ca thận trọng, mỗi tiếng , cử động chú ý có thể trở thành đầu đề câu chuyện.

      đám người lựa xương trong trứng gà.

      Tại sao đại ca chưa bao giờ giết thủ hạ, hẳn là muốn lấy đức thu phục người, ngày nào đó làm cho những ông già này tin phục, cũng hơn hai mươi năm rồi, vẫn vậy, có lúc ta hy vọng lòng dạ của đại ca độc ác chút, đáng ghét!

      “Ghê tởm hơn chính là mang theo bất kỳ thân tín, cùng chạy đến Tòa thành Vatican như vậy, có nghĩ tới ngộ nhỡ bị người thừa cơ hay ? Cậu xem Long Hổ là cái gì? Muốn chơi , trong Long Hổ có sao? Tôn, tôi biết cậu ta là con nuôi của , con nuôi chứ phải con ruột, ban đầu cậu ta tuổi còn rất trẻ, phải nghe, lần này hay rồi, cánh cứng cáp, nghe lời!” A Lãng Cách tứ giận bất bình ngồi xuống, đáng giận, nghiệp lớn trăm năm sắp bị hủy trong chốc lát, nếu tiếp tục như vậy, giang sơn các em đánh chiếm được cũng sắp hủy ở trong tay thằng nhóc chưa ráo máu đầu.

      Càng nghĩ càng thất vọng, nghĩ tới chuyện mình theo giúp sức cho Long Hổ, tên nhóc này được Hội trưởng kéo cậu ta lên vị trí Đường chủ, đáng hận!

      Tôn Kế Trung xoa xoa trán, trừng mắt về phía Lạc Viêm Hành :” Chuyện này rốt cuộc là thế nào?”

      Lạc Viêm Hành gấp, vội vàng nhìn mọi người :” sai, nhưng chuyện này cũng hề đại biểu vứt bỏ quan tâm đến Long Hổ, về phần này, ấy là vợ tương lai của tôi, hôm nay triệu tập mọi người, chính là muốn tuyên bố chuyện này, ấy gọi là Trình Thất, chuyện ờ Tòa thành Vatican chỉ là chuyến du lịch trăng mật, vì phát triển bang hội, sau khi cưới thể sắp xếp du lịch trăng mật!”

      Hàn Dục giơ ngón tay cái, hay cho cái thuận nước đẩy thuyền, cũng lớn tiếng :” Đại ca sớm rồi, sau khi cưới hủy bỏ du lịch trăng mật, vì bang hội, những năm này đại ca bỏ ra bao nhiêu, mọi người chúng ta đều biết , hôm nay vì bang hội, du lịch trăng mật cũng cần, các người còn có cái gì chưa thỏa mãn?”

      “Vợ?”

      “chuyện gì vậy?”

      “Trình Thất?”

      Vốn có tiếng tăm gì, trong phút chốc nhấc lên sóng ta gió lớn, tất cả mọi người đều ghi nhớ cái tên này trong đầu, đầu tiên Tôn Kế Trung kinh ngạc, sau đó cười sang sảng :” A Lãng Cách, xem ra này phải là người bình thường, vì vợ, đắc tội với La Ngọc Khôn, đáng sao? Chẳng lẽ A Lãng Cách quên, ông từng vì vợ mình làm ít chuyện tốt!” Tên nhóc thối tha này, đến lúc kết hôn mới cho ông ta biết, Trình Thất, tên quen tai ………Trình Thất? Đó phải là con thứ hai của Trình lão cửu sao?

      Mặc dù chưa từng thấy qua, nhưng” hổ phụ sinh khuyển nữ”, còn có thể mạnh mẽ nắm được thằng nhóc thối tha này, bản lãnh cũng phải chuyện đùa, Trình lão cửu, hừ! Đến chết cũng chịu gia nhập Long Hổ Hội, ông ta ngờ có ngày con của mình gả vào chứ? Chắc là sau khi biết, có thể tức giận đến nổi sống lại hay , dĩ nhiên, con trai nuôi của mình xuất sắc như thế, tấm lòng rộng lớn, mặc kệ hiềm khích lúc trước, cũng tâm cam tình nguyện gật đầu.

      Lần trước còn ồn ào giết được, ngắn ngủn mấy tháng trộn lẫn nhau.

      áy là người nào? Cậu cũng quá có trách nhiệm, muốn chống đõ qua loa với chúng tôi, tùy tiện kéo người làm cớ, lấy hôn nhân làm bia đõ, Lạc Viêm Hành, cậu làm sao để cho người ta tin phục?” A Lãng Cách càng lúc càng kích động, lấy hôn nhân làm bia đỡ, đáng ghét!

      Hàn Dụ lắc đầu, xem ra cho dù đại ca gì, bọn họ cũng đồng ý.

      Tôn Kế Trung tươi cười đứng dậy, đưa tay làm yên lòng mọi người, tới lui ở phía trước:” Người con dâu này rất được lòng tôi, được cho là xứng vai xứng vế, có thể A Lãng Cách ông cũng thể phục, là bang chủ Phi Vân Bang!”

      “Phi Vân Bang?” A Lãng Cách trợn to cặp mắt, sờ cằm trầm tư, đột nhiên bình tĩnh lại:” Con của Trình lão cửu?”

      sai, chính là con của Trình lão cửu!” Tôn Kế Trung lòng tràn đầy vui vẻ gật đầu.

      Lạc Viêm Hành ngờ cha vợ tương lai có sức ảnh hưởng như thế, còn sợ thế hệ trước từ chối, lo biết làm thế nào để được mọi người đồng ý, bức ép chỉ càng thêm ồn ào gỡ rối được, chừng ngày kết hôn, người của mình cũng muốn tới trường đập phá, nghe mười mấy ông già cũng cười, tảng đá lớn trong lòng rơi xuống, biết chuyện xưa của cha Trình Thất, nhưng được mấy ông già khen ngợi, xem như chuyện này qua.

      A Lãng Cách thở dài, :” Trước kia xem như Trình lão cửu cứu tôi mạng, đáng tiếc tôi chuyện với ông ta dưới 100 lần, nhưng vẫn chịu đầu phục, phải là dè chừng bang hội thả, hơn nữa, Trình lão cửu này cũng là kẻ kiên cường, lúc ông ta tiếp nhận Phi Vân Bang gần như khốn khó, nhưng ông ta gầy dựng, sau này bởi vì có chút nguyên nhân, lại ngã xuống, kết quả tạo dựng lại!” đến người này, thể nể phục, giống như chỉ cần ông ta muốn làm gì cũng chưa có cái gì làm được.

      “con thứ hai của ông ta, Trình Thất, được cho là phiên bản của ông ta, cung4tay trắng dựng nghiệp, sáu tuổi bắt đầu trà trộn đầu đường, mười lăm tuổi gầy dựng lại Phi Vân Bang, hai mươi tuổi là người ai biết ai hiểu ở trong thành phố, hai mươi mốt tuổi ngồi tù, trong năm năm, Phi Vân Bang gần như còn tồn tại, mới ra tù mấy tháng, nghĩ tới con bé này lại dựng nghiệp, tuy lừa gạt chúng ta, nhưng quả trong tay người ta nắm hơn hai tỷ! Các người có thể ngồi tù năm năm, sau khi ra ngoài mấy tháng ngắn ngủn kiếm được nhiều tiền như vậy sao? Mặc kệ ấy dùng cách gì, có thể nắm được tiền là cách tốt nhất!” Tôn Kế Trung sờ sờ râu, càng nghĩ người con dâu này càng vừa lòng đẹp ý, bản lãnh con nuôi làm sao năm được này trong tay hả?

      Phi Vân Bang cũng phải những conem miệng ngậm thìa vàng ra đời, có thành tựu, mới có thể phải ngàn vàng khó cầu, có này ở sau lưng chống đỡ cho con trai nuôi, càng thâm yên tâm.

      Mặc dù Hàn Dục phải rất ưa thích kia, nhưng hôm nay đại ca cưỡi hổ khó xuống, hơn nữa, đại ca lòng thích, phải sớm nịnh nọt mới được, bổ sung:” hơn nữa trong thành phố, Phi Vân Bang có vô số cửa hàng, tiệm massage chân cấp bốn sao cũng chính thức khai trương, tôi nghĩ bao lau6cung4 mở hộp đem cấp năm sao!”.
      Last edited by a moderator: 1/6/15

    5. Nyanko129

      Nyanko129 Well-Known Member

      Bài viết:
      5,151
      Được thích:
      13,062
      Chương 71: Mang thai? 2

      Vừa như thế, Trình Thất này quả có bản lãnh, đơn giản, được những ông già này khen ngợi, ta cũng cách nào sánh bằng.

      "Đây là rồng vẫn là rồng, mặc kệ đối với ấy ra sao, cũng biến thành rắn!" Lão Hàn lắc đầu, cảm thấy bằng, , chỉ là .

      " này có tham vọng !" Bộ dáng Lạc Viêm Hành bó tay có cách nào: "Tôi cũng muốn con đường cũ của cha nuôi, cho dù chèn ép như thế nào, tình nguyện chết cũng chịu gia nhập bang hội, đối xử công bằng với thủ hạ, trung thành gan dạ, thề dẫn em của mình xông ra thế giới !"

      "Vậy các người có phải ấy muốn dựa vào lực lượng của Long Hổ bò lên hay ?" thanh của A Lãng vững vàng, hề kích động nữa.

      Dù sao đó là con của người ơn, cách xa nhiều năm sớm quên đoạn chuyện cũ kia, cứu mạng ông ta thôi , nếu có ý trả ơn, tự nhiên cũng bỏ đá xuống giếng.

      Lạc Viêm Hành lắc đầu: "Cũng từng có cứu giúp cho ấy, những chịu nhận, ngược lại bắt đầu oán hận, tôi có bản lãnh nhìn người !"

      câu phá hỏng người khác, phản đối sao, phải Lạc Viêm Hành mù mắt sao? Dù sao cũng là vợ của Hội Trưởng Long Hổ Hội, thể qua loa, A Lãng Cách lắc đầu : "Cậu phải mang ấy tới gặp bọn tôi chứ?"

      "Đúng vậy, dâu cuối cùng cũng phải gặp cha mẹ chồng, lúc nào mang ấy tới gặp bọn ta!" Tôn Kế Trung cũng thể chờ đợi muốn gặp con của người bạn cũ lần, vì Trình lão cửu chết , bao lâu sau thiết tha nghĩ đến trà nước, là đáng tiếc, trong đầu nhất thời tràn đầy kí ức, ông già mắc dịch kia là người hào phóng, đối đãi bạn bè ngay thẳng, dĩ nhiên, Long Hổ có chèn ép ông ta, có ân oán gì.

      Lạc Viêm Hành cười tà: "Vậy chuyện phân chia. . . . . ."

      A Lãng Cách lập tức quắc mắt trừng mi: "Tôi kính trọng Trình lão cửu, là bản thân tôi kính trọng ông ta, Lạc Viêm Hành, lúc nào cậu có thể làm chúng tôi tâm phục khẩu phục bàn lại chuyện phân chia, xem như các người kết hôn, phân chia của chúng ta vẫn thay đổi, cậu yên tâm, tôi cũng gian xảo như cậu, cho rằng tôi cất giấu tiền tài để tạo phản? Tôi muốn ngày nào đó bang hội ngã xuống, có tiền trở mình, số tiền này tôi động đến phân!"

      như vậy thành ra có lòng dạ tiểu nhân sao? Lạc Viêm Hành phiền muộn dứt, nhưng sát ý qua, người ta cũng , kính trọng cha vợ, muốn tìm cớ giết ông ta, phải là vâng lời cha vợ sao, quên , A Lãng Cách có thể kính trọng người tính tình ngay thẳng, như vậy nhất định đủ hiểm, nếu động phân tiền, sớm muộn cũng trả lại cho Long Hổ Hội. . . . . . Cầm bút lên ký tên.

      Làm cho ông ta tin phục, tự nhận có bản lãnh này, ở dưới mái hiên người, thể cúi đầu.

      "Chú Tôn, mặc dù Trình Thất này từng ngồi tù, cũng được giáo dục tốt, nhưng dù sao cũng phải ấy mong muốn, từng ngồi tù thế nào? Tôi cũng từng ngồi tù đấy thôi, bản lãnh có muốn ngồi tù cũng được, cho nên đến lúc đó mọi người đừng làm khó ấy!" A Lãng Cách kéo mấy người em cùng nhau đánh thắng giang sơn thương lượng ở cửa sau.

      Tôn Kế Trung vốn rất bất mãn với A Lãng Cách, vì câu này, xem ra ông ta nghĩ quá nhiều, thọ ơn phải báo đáp, tệ tệ: "Ông yên tâm, người con dâu này, tôi nhất định muốn!"

      người nào thấy ở nơi xa, Trần Vĩnh Bình cười nham nhở, Trình Thất, ông ta đúng là biết thế giới còn có người như vậy, nghe tên, là người Trung Quốc sao ? Như vậy chuyện giữ Lạc Viêm Hành ở lại cũng dễ làm rồi, có câu gả cho gà theo gà, ngộ nhỡ Trình Thất cùng Lạc Viêm Hành trở về quốc làm thế nào? Người Lạc Viêm Hành muốn tìm là Trình Thất, ông ta đoán ra, nếu Lạc Viêm Hành giữ được, như vậy Trình Thất này. . . . . .

      cần biết dùng phương pháp gì, ông ta phải giữ lại, nhưng có bản lãnh khiến cho Lạc Viêm Hành nghe theo ? bước tính bước vậy.

      Hội nghị kéo dài năm giờ, lại phải chuyện chính, đều là chuyện Hội trưởng Long Hổ Hội sắp đón dâu, như vậy cũng tốt, so với ông vua cưới hoàng hậu, bề tôi đâu còn đầu óc lo lắng công ? Mấy ông lão gần như đào lên 18 đời tổ tông của nhà họ Trình nghiên cứu tất cả, cộng thêm chuyện Trình Thất trải qua từ đến lớn, sau đó nhất trí tán thành, đứa này có phong độ của 1 đại tướng đảm đương nổi danh hiệu vợ của Hội trưởng.

      So với các chỉ biết thêu hoa, hiếm có người có thể giúp đỡ Lạc Viêm Hành làm chuyện lớn.

      Sau khi tan họp, nhóm người bước nhanh ra đại sảnh, Hàn Dục mừng rỡ cười ngậm miệng được:”Có thể thuận lợi như vậy, đại ca, phải cám ơn vị cha vợ mất, ra tính là cứu A Lãng Cách, trong tài liệu thể là vô ý, lúc ấy mấy Bang hội lớn tranh đầu, A Lãng Cách bị thương nặng, tôi nghĩ lúc ấy Trình lão cửu chỉ muốn cứu thuộc hạ, kết quả đánh bậy đánh bạ, cứu thêm 1 A Lãng Cách, hơn nữa từ A Lãng Cách lớn lên ở Trung Quốc, cưới 1 Trung Quốc, mới có ý kiến gì, xem, ông ta lời nào, những người phía sau dám chuyện sao?”

      “Vả lại, những người đó đúng là nghe lời của ông ta!” Khâu Hạo Vũ án tai nghe lầm bầm, nuôi hổ gây họa về sau.

      Lạc Viêm Hành cười , chuyện này có thể thành công, nhờ có người cha vợ kia, ban đầu Tòa thành Vatican đúng là lỗi của nhưng thừa nhận thôi, sinh thêm cố, lần này được rồi, vừa lấy ra tên tuổi của cha vợ, hòn đá hạ hai 2 con chim rồi.

      Trình lão cửu…Xem ra từng là 1 nhân vật phong vân, trách được Trình Thất tôn kính ông ấy như vậy, thề muốn giữ được bảng hiệu Phi Vân Bang, được rồi, nể trọng cha vợ, chuyện này đến đây kết thúc, sau khi kết hôn, chính là người 1 nhà, Phi Vân Bang và Long Hổ là 1 nhà.

      Hàn Dục tiếp tục khen ngợi:”lúc đầu tôi còn tưởng rằng bọn họ xem thường ấy, đồng ý đâu, ngờ chị dâu tương lai của tôi lợi hại như vậy, có thể làm cho 1 đám người già cảm phục, còn tăng thêm mặt mũi cho chúng ta nữa, xem, tại sao tôi lại sớm biết ấy…Ưmh!”

      “Sưu Sưu!”

      Hai vệt sáng lạnh lẽo bắn ra, cả người Hàn Dực cứng ngắc, cười :”Chỉ đùa 1 chút, tôi làm sao dám tranh giành phụ nữ với đại ca ngài? Tôi sai rồi, tôi sai rồi, nhưng đại ca, Trình Thất này cũng hoàn mỹ như bọn họ , lòng cao hơn trời, phải nghĩ biện pháp trấn áp ấy, đừng để đến lúc đó tôi tịch thu Phi Vân Bang, lại bị Phi Vân Bang thu lại!” Vậy được rồi, mấy ông già kia vẫn phát điên sao?

      Điều này Lạc Viêm Hành tự nhiên hiểu, trấn áp , trấn áp , làm sao có thể trấn áp? Mặc kệ đúng sai, chỉ cần đến trong miệng , vĩnh viễn đều là sai, được, đánh cũng đánh được, mắng lại mất thân phận, nghe được chuông điện thoại di động vang lên, mở ra xem, lập tức nhíu mày:”Thế nào? Nhớ sao?”

      “Em nhớ con mẹ đó, Lạc Viêm Hành, em cảnh cáo , coi chừng thủ hạ của , đừng ở gây , bà làm cho ta cút ra khỏi Châu Á là thể, hừ!”

      này là…Càng ngày càng càn rỡ, ỷ cưng chiều mà kiêu, Lạc Viêm Hành vừa muốn khiển trách, bên trong truyền đến tút tút.

      Hàn Dực nghe được, cười khổ :”Đại ca, tôi xem , sợ vợ rồi!”

      sợ vợ? Làm sao có thể? Cười lạnh ra khỏi cửa chính, chờ xem đến lúc đó người nào cầu xin người nào, vô duyên vô cớ gọi điện thoại tới mắng chửi, quá đáng rồi, đến xin lỗi, đừng mơ chủ động làm hòa, chuyện tình cảm phải dựa vào 2 bên nỗ lực, sao có thể mỗi lần đều là cúi đầu trước?

      Đường đường đấng mày râu, uy nghiêm ở chỗ nào? tại còn chưa có kết hôn mà.

      Mà ở Phi Vân Bang, ngay cả trong ý nghĩ cũng chưa từng nghĩ tới chuyện kết hôn, Trình Thất và Ma Tử vừa đưa xích đu vừa tính toán qua hai tháng nữa dọn về, khi đó La Ngọc Khôn mua hàng về rồi, Lạc Viêm Hành cũng giao dịch xong với Trần Vĩnh Bình, nếu như ngay cả 1 quan viên tham ô cũng đấu lại, làm sao bò lên ?

      “Chị Thất, phải chị trong vòng năm phút ấy nhất định gọi điện thoại tới xin lỗi sao? tại cũng 50 phút rồi?” Ma Tử che miệng cười trộm.

      Trình Thất cũng buồn bực, thể chứ? Thế nào Lạc Viêm Hành cũng phải gọi điện thoại tới hỏi đến cùng xảy ra chuyện gì, sau đó thuận lợi bò lên , vấn đề là gần 1 giờ rồi, có ý tứ gì? Ho khan :”Tôi hỏi lại 1 chút!” Vậy mà gọi điện thoại qua tắt máy, Lạc Viêm Hành tắt điện thoại di động, trừ khi trời mưa bão, duy nhất có thể là bị kéo vào danh sách đen rồi, chợt bật lên:”Tên khốn này, lại có thể cài số điện thoại di động của tôi vào danh sách đen?”

      Khóe mắt Ma Tử giật giật:”Xem ra muốn khơi dậy tranh cãi với chị!” Kéo vào danh sách đen, nhìn ràng đúng? Tức giận, cài danh sách đen, tức giận chứng tỏ coi trọng chị Thất sao:”Chị Thất, lạnh nhạt với ấy, tôi với chị, chuyện như vậy, người nào xin lỗi trước, người nào đó thua, chị nghĩ xem, mỗi lần đều muốn chị xin lỗi, từ từ chị cũng thành thói quen!”

      “Tôi là người chủ động xin lỗi sao? để ý để ý, làm như ấy sống được!” sao cả, giả bộ nhấc điện thoại di động, Lạc Viêm Hành, chờ đó cho em.

      Bộ dáng lạnh lùng khiến cho Ma Tử đổ mồ hôi lạnh thay cho Lạc Viêm Hành, cũng phải biết đây là người nào, chuyện như lông gà vỏ tỏi cũng có thể nhớ 10 năm, La Hiểu Hiểu cũng chỉ đánh 1 cái tát, còn vài quả đấm, điều này cũng tốt, hai mươi tỷ, gì cũng trả lại,ngược lại còn ngóng xem nhà họ La chết sớm sớm đầu thai.

      Chồng chị Thất, tự giải quyết cho tốt !

      Đụng phải loại người mang thù đến mức biến thái, lựa chọn đắc tội, cử chỉ sáng suốt!

      Hai tháng sau…

      “Đại ca, nghe đám người Trình Thất dọn về Bách hoa uyển rồi!”

      Hai tháng, đúng là có thể chịu đựng, ngược lại ta muốn xem chút nữa Lạc Viêm Hành còn kềm chế được .

      Lạc Viêm Hành giống như nghe thấy, chân mày nhíu chặt như hạ lệnh đuổi khách.

      Hàn Dực nhíu mày:”Ngày hôm qua lúc dọn nhà, té bị thương vào bệnh viện!”

      “Chỉ là té bị thương mà thôi!” Lạc Viêm Hành vẫn chút cử động, đừng tưởng rằng biết chuyện này truyền ra, cả bang hội đề chế giễu nghị cách hi vọng chủ động tìm kia, tốt làm sao té bị thương? Còn vào bệnh viện?

      Hàn Dực đôi tay ôm ngực, vòng tới vòng lui:”Té bị thương quả có gì đáng ngại, chỉ có cùi chỏ trầy chút da, nhưng tôi nghĩ bị thương ngoài da làm sao lại vào bệnh viện? Kết quả là tìm người dò thăm 3 phen, hắc! xem tại sao bác sĩ kia lại ấy mang thai đây? Vì vậy mới té xỉu, đại ca, chỉ là mang thai mà thôi, tôi nghĩ cũng gì đáng đến!”
      Last edited by a moderator: 5/6/15

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :