1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Đại ca Xã hội đen “Cầm thú tinh khiết” - Toán Miêu Nhi (Full Đã có eBook)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,185
      Chương 79: xa rời (Đại Kết Cục 12) chưa beta

      Người chủ trì nghe say mê, có quấy nhiễu, bởi vì miếng vải đen mặt người đàn ông bị nước mắt thấm ướt nhẹp.

      " ngày kia, cũng là ngày cuối cùng chúng tôi ly biệt, ấy ở bệnh viện sinh con, mà tôi khẩn cấp cần ra nước ngoài chuyến, với tôi, nhất định phải trở về cùng ấy nhìn đứa bé ra đời, sau đó cùng nhau đón năm mới, tôi hứa với ấy, nhưng sau khi tôi xử lý xong tất cả công việc, kịp chờ đợi lên máy bay, gặp phải tai nạn máy bay, não bộ bị thương nghiêm trọng, rơi vào tình trạng sống thực vật, nhưng vợ tôi oán giận, ấy rất giỏi, muốn sau khi tôi tỉnh lại giữ được địa vị, mực giúp tôi xử lý công việc, sợ có ngày tôi tỉnh lại hai bàn tay trắng, tất cả mọi người bảo ấy nên buông tha, tôi tỉnh lại nữa, nhưng vẫn kiên trì, mặc dù ngủ say, nhưng tôi có thể cảm nhận ấy ở bên cạnh tôi, kể chuyện xưa, kể chuyện cười cho tôi nghe, cho dù cả đời, cũng sao cả, chỉ cần tôi có thể ở cùng với ấy là tốt rồi, cứ như vậy ngày qua ngày, hơn năm rưỡi, rốt cuộc chờ đến khi tôi tỉnh lại, ấy lại bỏ !"

      "Tại sao ấy bỏ ?"

      Lạc Viêm Hành hít sâu hơi, lắc đầu : "Tôi biết, có lẽ nghe sau khi tôi tỉnh lại hồi phục thị lực, ấy tin tôi, sợ chồng của mình mê luyến nơi phồn hoa, khác! hơn năm, tôi tìm được ấy, rất mê man, rất vô dụng, rất nhớ ấy."

      Người chủ trì bừng tỉnh: " ra là như vậy, Lạc tiên sinh, tôi có thể hiểu tâm tình của ngài lúc này, ngài yên tâm, ấy nhất định trở về! Nghe ngài vì ấy mang đến phần quà tặng, như vậy nơi này giao cho ngài, hi vọng vợ của ngài nghe được, lập tức trở lại bên cạnh ngài."

      Khán giả nghe xong trợn mắt hốc mồm, cuối cùng lệ rơi thành sông, tình cảm động như thế là khó có được.

      Long Hổ Hội, hơn phân nửa số người lọt vào trạng thái thể tưởng tượng nổi, trước kia đại ca nhìn thấy? Chuyện cười.

      Giai điệu quen thuộc vang lên, mọi người hiểu gật đầu, quơ múa đèn dạ quang nhắn nhủ lời chúc phúc.

      "Nếu như đôi mắt được bình thường như bao người, có thể dễ dàng phân biệt ngày và đêm,

      Cũng có thể tự tin dắt tay em hòa vào đám đông,

      Nếu như đôi mắt được bình thường như bao người, có thể lái xe đưa em ngao du khắp nơi,

      Có thể bất ngờ ôm chặt em từ phía sau lưng,

      Nếu như có thể nhìn thấy, cuộc đời khác,

      Những gì thích, những việc muốn làm, thành ra thế này!"

      Tiếng hát vô cùng nguyên sơ hoàn toàn chiếm được đồng cảm của tất cả mọi người, luật vững vàng, có lẽ trong lòng , vợ của cũng giống như đôi mắt của , , mặc dù có thể nhìn thấy, cũng bất kỳ màu sắc nào, bọn họ nhìn ra được rất rất vợ của , tình đơn thuần.

      Vẻ mặt Lạc Viêm Hành bàng hoàng, đưa tay chặn ngực, giống như đối mặt cũng phải người xem, mà là người tưởng nhớ, miếng vải đen sớm bị nước mắt thấm ướt, chút chất lỏng theo sống mũi trượt vào trong miệng, nhưng chút nào biết: "Mảng trời đen trước mắt phải màu đen, Thứ màu trắng em là như thế nào hả em? Bầu trời xanh mà người khác vẫn tới, trong tâm trí , đó là phông nền màu xanh, phía sau là những cụm mây trắng, hướng mắt về gương mặt em, nhưng chẳng thể nhìn thấy được gì !"

      và con đều chờ em trở về ! ’

      ‘Chồng à, em cũng , chạy loạn nữa, có thể yên tâm !’

      tin tưởng tình cảm là trời ban cho , tại sao lại muốn thu hồi? Mặc dù biết ở nơi nào, nhưng muốn trở lại, thể ép buộc, nếu như chỉ vì có thể nhìn thấy, như vậy hi vọng nhất định giữ nguyên trạng cũ:

      "Có phải Thượng Đế che mành ở trước mắt rồi ngài lại quên vén lên,

      Em là đôi mắt của , giúp biết bốn mùa thay đổi,

      Em là đôi mắt của , giúp xuyên qua sóng người chật chội,

      Em là đôi mắt của , giúp đọc kho tàng tri thức bao la,

      Bởi vì em là đôi mắt của , cho nhìn thấy thế giới,

      ở trước mắt ….”

      bài hát thôi, người ở dưới khán đài quên mất vỗ tay, như đắm chìm trong hình ảnh tưởng tượng xuyên qua ca khúc, Lạc Viêm Hành đưa tay đè lại cặp mắt bị che kín, giương đôi môi tự giễu : “Nếu như có thể lựa chọn, tôi hy vọng tôi vĩnh viễn cũng nhìn thấy, bởi vì nó làm cho tình cảm của chúng ta chịu được thử thách, bởi vì nó làm cho em rời bỏ , từng ảo tưởng nếu như ngày nào đó có thể nhìn thấy thế giới này tốt biết bao? Nhưng bây giờ căm hận đôi mắt này, mặc kệ em có tin hay , cũng mực ở nhà chờ em, khi nào em cảm tháy nghĩ thông suốt rồi nhanh trở lại, dĩ nhiên, cả đời cũng được, rất nhớ con trai chứ? mang nó tới rồi, nó cũng rất nhớ em, mỗi ngày đòi muốn mẹ!” Nhận lấy đứa bé từ tay thủ hạ đưa tới, đưa microphone nhắm ngay môi đứa bé, dụ dỗ: “Gọi mẹ nhanh trở về!”

      Đứa bé bắt được ống , ngoan ngoãn gọi: “Mẹ, con nhớ mẹ, nhanh trở về !”

      thanh non nớt của đứa trẻ thơ lại làm cho dưới khán đài bật tiếng khóc.

      Hai cha con lần nữa cảm kích nhìn vào máy quay khom lưng cúi chào, bởi vì biết , nhất định nhìn thấy, sau đó xoay người ra phía sau khán đài.

      Tin tức người đàn ông giàu có hàng tỷ tìm kiếm vợ tới ngày mọi nhà đều biết, mặc dù biết thân phận của người đàn ông, nhưng bọn họ biết lòng muốn tìm mến trở về, cho nên gần như vừa thấy mặt thảo luận đề tài này, dù sao người này giống những người khác, thân phận quá đắt giá, càng thêm hâm mộ được tìm kiếm.

      Mà người trong cuộc lại ngồi ở trước máy truyền hình xem tin tức phát phát lại, đầu ngón tay chạm vào màn ảnh vuốt ve qua lại, con trai cũng lớn rồi, dường như Lạc Viêm Hành gầy .

      “Chị dâu, chị xem trai em cũng sắp phát điên rồi, nếu chúng ta trở về nha?”

      Bên trong căn nhà dân đơn sơ chất phác, có gương mặt tương tự Lạc Viêm Hành, mặc váy liền áo, vô cùng xinh đẹp tiến lên ôm chặt Trình Thất thả.

      Trình Thất xoay người, thương vòng chắc eo : “ nhìn của , xuất sắc như vậy, mà chị…..” Nếu như có vẻ ngoài của Salsa tốt biết bao? Mặc dù có mập lên chút nhưng chỉ là chút xíu, gương mặt vẫn nhìn thấy xương nhô ra, cho dù khôi phục thành bộ dáng lúc trước sao? Mình cũng cảm thấy rất xấu xí.

      Vân Tâm chớp chớp mắt to: “ của em làm cho chị có cảm giác an toàn như vậy sao?”

      “Aiz! Đợi thêm hai tháng nữa ?” còn chưa có đủ dũng khí đứng ở trước mặt , cũng biết nhìn thấy có thất vọng hay ?

      Lạc Vân Tâm bất đắc dĩ lắc đầu, sai, chính là em ruột của Lạc Viêm Hành, người từng thiếu chút nữa chết chìm, về phần tại sao tìm được Trình Thất, vào thời điểm đó, sống cùng chồng ở ngôi làng xa xôi ở tại quốc, chồng là nhà thực vật học, nơi đó cách nào liên lạc, chờ lần chính là ba năm, khi trở về, liền nghe đến chuyện trai thở thành người sống thực vật, cũng nghe đến chuyện tỉnh lại, lúc trai gặp nạn có ở bên cạnh cho nên rất đau lòng, thay vì trở về cùng với , bằng làm chút chuyện có ý nghĩa, cho nên bắt đầu trăm phương ngàn kế do thăm tin tức của Trình Thất.

      Là phụ nữ nên hiểu suy nghĩ của phụ nữ, địa phương Trình Thất qua cũng tìm, từ Bắc Kinh đường tìm được thành phố F, sau đó nghĩ đến Trình Thất từng sống với cha ở thôn xóm , ngờ đúng là ở chỗ này, ra tìm người cũng quá khó.

      Chị dâu đối với rất tốt, ở chung chỗ cũng hơn nửa năm rồi, thích người chị dâu này, để tránh ngày nào đó nữa mất liên lạc, quyết định chờ đến khi chị dâu và trai hợp lại mới ra , à, tại sao đần vậy? biết chị ấy ở Bích Vân thôn sao? biết Trình lão cửu từng nghèo túng, mang theo con cư ở thôn xóm ?

      Tin tức TV và các phương tiện radio phát hình hơn tháng, mà từ đầu đến cuối có xuất , người đàn ông vẫn ở trong nhà chờ đợi càng ngày càng chán chường, là dự đoán sai rồi sao? vẫn chịu tin , hay là căn bản ở chỗ đó? Mà ở nơi rừng núi hoang vắng ngăn cách với bên ngoài?

      Cho dù là nơi nào, cũng đợi nổi nữa rồi, ôm lấy đứa bé chui vào trong xe, hất bụi .

      “Đại ca!” Hàn Dực thấy thế, lập tức báo cho các em theo sát.

      Chương 79: xa rời (Đại Kết Cục 13) chưa beta

      Thôn Bích Vân là thôn xa xôi ở thành phố B, kế núi gần sông, thế ngoại đào nguyên, khắp nơi chim hót hoa thơm, bốn mùa như xuân, thôn do 60 gia đình tạo thành, sau giờ rỗi rãi cũng tụ tập tại cửa thôn chuyện trời đất, cửa thôn đột nhiên xuất hơn mười chiếc xe hơi, khơi dậy lòng hiếu kỳ của mọi người.

      "Quấy rầy chút, xin hỏi nơi này có phải có người tên Trình Thất, chính là người này !" Bạch Diệp Thành lấy hình ra.

      "Đây phải là Trình Tiểu Bảy sao? Có có có, các người thấy con đường kia chưa? vào, ngã ba đường quẹo trái, nơi treo cái chăn màu đỏ chính là nhà ấy!"

      Bạch Diệp Thành thở hơi, trợn to mắt bên trong xe: "Đại ca, chị ấy ở nơi này, đổi tên là Trình Tiểu Bảy, căn nhà phía kia chính là nhà chị ấy !"

      Lạc Viêm Hành lập tức nhìn về phía bóng dáng nhắn giũ cái chăn, đó phải là Trình Thất, nhưng rất quen thuộc: "!" Trình Thất, lần này xem em còn trốn ở chỗ nào, bao giờ để cho em chạy ra ngoài nữa, cúi đầu cười nhìn con trai: "Lập tức có thể gặp mẹ rồi !"

      Lạc Vân Tâm thấy cửa bị đá văng, lập tức đề phòng, lui ra sau : "Các người là. . . . . . Ưmh. . . . . . trai ?"

      trách được rất quen thuộc, Lạc Viêm Hành lạnh lùng khiển trách: " ngời em ở chỗ này? Tại sao cho ?"

      " trai, em. . . . . . Chị dâu nhất định để chính tìm đến, em thể phản bội chị ấy. . . . . ." Vân Tâm chột dạ xoa đôi tay, chỉ chỉ gian phòng: " ở bên trong!"

      Lạc Viêm Hành đưa đứa bé đến trong ngực Hàn Dục, đè lại trái tim đập cuồng loạn, khe khẽ đẩy cửa gỗ, nghe được bên trong truyền đến tiếng hát của mình, còn có giọng nữ hát theo điệu của , giọng nữ quen thuộc thể quen thuộc hơn nữa, thả bước chân chậm rãi rút ngắn khoảng cách, đến cửa mới dừng lại, nhìn bóc đậu phộng đưa lưng về phía , môi mỏng mím chặt.

      Trình Thất vẫn bỏ thói quen cũ, mặc quần cộc rộng, mang dép lê, áo vải bông rộng thùng thình che lưng, chân đạp cái băng ngồi, chân gát lên ngừng lắc lư, huýt gió theo tiếng hát trong máy vi tính phát ra, tóc dài qua vai dùng cây đũa gõ tùy ý, thỉnh thoảng hung hăng vỗ vào bắp chân, đập chết con muỗi.

      "Là em sao?"

      nghe thấy giật mình , phần lưng cứng còng, quay đầu lại ngay, động tác bóc đậu phộng vẫn còn kéo dài, sau ba giây mới vứt bỏ xác đậu phộng, đứng dậy cười, nhìn về phía người đàn ông: "Vị tiên sinh này, tìm ai?"

      "Trình Thất, là em!" Trong mắt Lạc Viêm Hành đầy tia máu, tay nắm khung cửa càng ngày càng chặt, ngón tay trắng bệch, chỉ chốc lát kìm nén được, nước mắt từng viên lớn lăn xuống, khàn khàn : " tìm được em rồi !"

      Trình Thất cà lơ phất phơ đạp cái ghế xoa xoa mắt cá chân, cười nhạo : " tìm nhầm người rồi!" biết vì sao, dám đối mặt đối với .

      Lạc Viêm Hành lắc đầu: " biết, hóa thành tro cũng nhận được em !"

      Giỏi nhỉ, nguyền rủa chết đúng ? Thấy người đàn ông muốn qua, vội vàng xoay người, cũng nhịn được nữa, cúi đầu hút hút lỗ mũi: " tìm em làm gì?"

      "Em là vợ , đương nhiên phải tìm, Trình Thất, em có biết năm nay vẫn mực tìm em hay ? biết mình làm gì sai, em muốn trốn tránh , em cho biết, rốt cuộc làm sai điều gì?" Dùng sức xoay người , bức bách mặt đối mặt, lúc này mới có thể tỉ mỉ thấy gương mặt của .

      Trình Thất nhanh chóng đưa tay che nửa gương mặt, cúi đầu: "Em có tốt như nghĩ. . . . . . Căn bản phải là người xinh đẹp! Những lời đó là em lừa gạt . . . . . ."

      Lạc Viêm Hành từ từ kéo bàn tay bé cản trở tầm mắt, nâng khuôn mặt mất tìm lại được, lần đầu tiên luống cuống khóc thành tiếng: " quan tâm, chỉ muốn em, chỉ cần Trình Thất, Trình Thất lúc bị người tuyên bố vĩnh viễn có cách nào tỉnh nhưng vẫn xa rời, Trình Thất sinh con cho , Trình Thất tới chỗ nào cũng mang theo , Trình Thất chút ngại phục vụ , cho dù ấy là người ngoài hình tinh, chỉ cần ấy là Trình Thất, ba chân cũng tốt, có lỗ mũi cũng được, đều là Trình Thất của , em hiểu chưa?”

      nào đó ngờ người đàn ông ra những lời này, ngừng lắc đầu: “Em có tốt như vậy, ô ô ô ô có!”

      “Nếu vì đôi mắt này, vậy vứt bỏ giác mạc!” người đàn ông đẩy ra, xoay người muốn .

      “Đại ca, chị dâu!” Khâu Hạo Vũ ngăn ở cửa, từ xa nhìn người nào đó: “Chị dâu, chị rất tốt, mà, có ai quan tâm Đại ca hơn chị, trở về !”

      Trình Thất khóc thành tiếng, từ phía sau ôm chặt lấy người đàn ông: “Xin lỗi, ô ô ô ô xin lỗi…..”

      Hàn Dục cũng lau lệ cái, cười khuyên nhủ: “Đại ca, ấy thể có chị, chúng tôi cũng thể có chị, đừng trốn tránh nữa, Tiểu Hải cũng cần chị!” Ôm đứa bé tới.

      Đứa bé nhìn gương mặt xa lạ tương đối giống trong trí nhớ, sau đó cười nhào tới: “Mẹ!”

      Trình Thất lau nước mắt lung tung, khom lưng ôm lấy đứa bé: “Con cũng lớn, mẹ phải là người mẹ tốt có đúng ?”

      Lạc Viêm Hành thương ôm vợ và đứa bé vào lòng: “Em là người mẹ tốt nhát thế giới, người vợ tốt nhất, có hai!” đoạn video, bị phát hình bao nhiêu lần? nhất định rất nhớ nhung đứa bé, ngàn sai vạn sai cũng là lỗi của , cho tin tưởng hoàn toàn.

      Ngoài phòng, tiếng cười vui vẻ của Hàn Dục trêu ghẹo Vân Tâm xông vào: “Chân ngoài dài hơn chân trong!”

      “Đúng vậy, nhìn chúng tôi tìm kiếm khắp nơi rất vui vẻ sao?”

      Lạc Vân Tâm buông tay, “So với các người, tôi cảm thấy chị dâu quan trọng hơn, hơn nữa nếu phải do tôi ở nơi này trông chừng chị ấy, sớm biết chạy đâu, các người nên cám ơn tôi! Được rồi, đừng tô đen nữa, mau giúp tôi nấu cơm, ăn xong rồi !” Rốt cuộc có thể tìm chồng thân ái.

      “Hừ!” Mấy người đàn ông cùng khinh bỉ, cũng may hôm nay tìm được người rồi, nếu Đại ca ngã xuống mới là lạ, tìm kiếm Trình Thất là lý do duy nhất chống đỡ lấy sống tiếp, lý do này có, người cũng sụp đổ.

      Bên trong phòng, lò sưởi đặt gần đầu giường, Trình Thất đau lòng dụ dỗ đứa bé ngủ, lần nữa rúc vào trong ngực chồng tốt: “ cảm thấy em rất xấu xí?”

      Khoé miệng Lạc Viêm Hành giật giật, gõ đầu cái: “Tại sao lại suy nghĩ chuyện này? rồi, ở trong mắt , em luôn đẹp mắt nhất, vợ!” Buồn nồn đưa gương mặt đẹp trai vùi vào bên trong cổ : “ cho rời khỏi nữa, chịu nổi kích thích này!”

      “Ha ha, được rồi, em tin tưởng , em tốt như vậy sao? Đáng để bỏ ra hơn chín tỷ? Tiền của là gió lớn thổi tới sao?” Còn bằng cho , sớm biết vậy cũng , có thể có nhiều tiền như vậy.

      có em, cũng sống tiếp có ý nghĩa, em biết ? Trước khi biết em, tin tưởng bất cứ ai đối xử tốt với , bởi vì hai tay của dính đầy máu người thân, bọn họ đều cảm thấy là ma quỷ, chỉ có em là sợ , lòng lui tới với , làm cho thế giới của tăng thêm rất nhiều màu sắc, làm cho xúc động muốn cười muốn khóc, muốn suốt đời, khi phát em biến mất rất sợ, rất khổ sở, rốt cuộc nhìn thấy được thế giới này, lại mất em, trong hai chọn , chọn em!” Dù sao có đôi mắt, cũng sống đến bây giờ.

      cái gì đó?” Trình Thất bất mãn quay đầu, “Em vất vả mới cầu được sư bá hồi phục thị lực cho , cho bậy!”

      Lạc Viêm Hành giống như nhìn đủ, chăm chú nhìn vào mắt người : “ ra đôi mắt của em rất đẹp, lỗ múi cũng dễ nhìn, đôi môi cũng dễ nhìn, nơi nào nhìn cũng đẹp!”

      Trình Thất lơ đễnh, qua loa, quá miễn cưỡng, theo cách của , xem như là đầu heo, cũng cảm thấy đẹp mắt, chẳng lẽ trong mắt người tình là Tây Thi là ? Ừ, là , cần người khác khen , có Lạc Viêm Hành đồng nghĩa có cả thế giới: “Lúc rời phần là vì thử thách , phần quá mệt mỏi, cũng biết, năm rưỡi, phải bay tới bay lui các quốc gia, mỗi ngày chỉ có ba giờ để nghỉ ngơi, bình thường còn phải trở về vệ sinh cho , cho con trai ăn, tinh thần cực độ bị tổn thương, nếu khi đó kích thích em lần nữa, em chết, vì mạng sống, em thể nghỉ ngơi tốt cho năm rưỡi này, !”

      tin em!” người đàn ông cười xong cũng cúi đầu hôn lên miệng nhắn khát khao lâu, bao lâu có loại cảm giác này? Khẽ hôn mà thôi, khơi dậy dục niệm ngủ say lâu.

      “Này, bên ngoài còn có người!”

      “Bọn họ dám vào!”

      “Bây giờ là ban ngày!”

      “Nhắm mắt lại phải là buổi tối sao? Câm miệng, là ai muốn có con ? cố gắng, ở đâu ra con ?”

      “…… Được rồi!”
      Last edited by a moderator: 19/6/15
      Friendangel2727 thích bài này.

    2. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 79: xa rời ( Đại Kết Cục) 14

      Trở về nhà lâu, Trình Thất muốn ngừng nhìn nơi này chút, nhìn nơi kia chút, phát phòng ngủ vẫn còn giữ nguyên trạng, đầu giường đều là tất cả hình của mình trước kia, ra người đàn ông sớm biết ngoại hình của thế nào rồi, vẫn có ghét bỏ tìm kiếm khắp nơi, cảm động là giả, ngay cả dáng vẻ A Nhiêm cũng thay đổi, ôm lấy hung hăng hôn cái: "A Nhiêm càng ngày càng đẹp!"

      A Nhiêm buồn cười chết được, bày tư thế ở trong khắp đại sảnh, mặc kệ có người nhìn hay , nó vui vẻ, nó biểu diễn.

      Đám người Ma Tử và Tiểu Lan vọt tới phòng ngủ ôm Trình Thất khóc rống, nước mắt xối, cuối cùng trở lại rồi, về sau cũng tách ra nữa.

      nhà ba người hợp lại sau nửa năm, mọi người bắt đầu bàn bạc việc tổ chức hôn lễ, ồn ào nghỉ, cuối cùng quyết định cử hành cùng lúc, Hội Long Hổ chuẩn bị mấy cuộc hôn lễ, toàn bộ chi tiêu còn dư lại đưa vào quỹ của Bang Phi Vân, ngày này, Trình Thất ôm áo cưới, mang theo con trai và A Nhiêm nghênh ngang dạo hẻm , Tiểu Hải mặc tây trang màu đen, thắt nơ bươm bướm, đội chiếc mũ Newsboy, vô cùng đẹp trai.

      A Nhiêm kiểm tra chung quanh, đột nhiên nghiêng đầu, hung ác le lưỡi.

      "Thế nào?" Trình Thất hiểu nhìn sang, mẹ nó, ở đâu ra hai tên cướp ? ngứa tay, vừa muốn siết tay, đối phương lại móc ra mã tấu, lập tức ỉu xìu.

      Đứa bé lập tức rúc vào trong ngực Trình Thất.

      Hai người đàn ông này hung thần ác sát, ba mươi tuổi đầu, mặc quần áo cũ rách, vừa nhìn phải là người trả thù, ngược lại càng giống như. . . . . .

      Quả nhiên, người trong đó thét to lên : "Ít nhảm, lấy tiền ra!"

      Trình Thất đột nhiên thở hơi, phải xã hội đen, như vậy cũng chứng minh có căn cơ võ thuật, tay là có thể giải quyết, nhưng muốn huấn luyện can đảm của A Nhiêm, đẩy đẩy A Nhiêm ở phía sau: " tới lúc mày bày tỏ lòng trung thành, nhanh cắn bọn họ!"

      "Má ơi, , con rắn lớn !" Sau khi tên cướp A nhìn thấy con vật màu vàng óng ánh, lập tức lui ra sau bước.

      Tên cướp B sớm nhìn thấy, nhìn kỹ hồi, lắc đầu : " sợ, đây chỉ là con thú cưng, cắn người, , mau đưa tiền ra đây, nếu giết chết và đứa bé!"

      "Ôi trời, A Nhiêm, nhanh lên !" Trình Thất đá A Nhiêm cái.

      A Nhiêm bị sợ đến choáng váng, đừng tới đây, đừng tới đây, tới nữa tôi chạy. . . . . . Dĩ nhiên, phía sau có đường lui, mắt thấy hai người kia càng càng gần, lúc Trình Thất chuẩn bị buông con trai để ra tay, A Nhiêm đột nhiên nghĩ ra, bắt đầu hung hăng lắc cái đầu như trống bỏi.

      Hai tên cướp ngây ngốc, nó làm gì? Rắn cũng bị giật kinh phong?

      A Nhiêm dùng hết sức lắc lư, giống như uống thuốc kích thích.

      Trình Thất tay chống nạnh, tay hung hăng vỗ ót, sau đó ôm cổ của A Nhiêm kéo đến góc, giọng giáo dục: "Mày là tên nhát gan, giả bộ rắn đuôi chuông còn lắc lư sai chỗ, đồ vô dụng!"

      A Nhiêm mắt nổ đom đóm, tại sao đầu rất choáng váng? Trời ơi, lắc lư sai chỗ rồi, lập tức tránh thoát Trình Thất, bò trở về, hung ác nhìn chằm chằm hai kẻ địch, nhếch lên cái đuôi , giống như quạt máy đung đưa ‘sưu sưu sưu’, tánh mạng chủ nhân nằm trong tay của nó, mặc kệ như thế nào cũng phải cứu người.

      ", nó nó nó là rắn đuôi chuông!"

      Trình Thất cố làm ra vẻ bình tĩnh: " sai, chính là rắn đuôi chuông, độc tính rất mạnh, phun ngụm nước miếng cũng đủ lấy mạng các người!"

      Tên lưu manh lập tức quát em trai tiếng: " bậy, có rắn đuôi chuông lớn như vậy sao?"

      "Em cũng chưa từng thấy con rắn lớn như vậy. . . . . . Nhưng. . . . . . Nhưng cái đuôi của nó. . . . . ." Đứa em chỉ vào cái đuôi của A Nhiêm, liên tục lùi về phía sau.

      trai cũng nhìn sang, trong nháy mắt sắc mặt trắng bệch, đúng rồi, lập tức xoay người : "Xem như các người may mắn!"

      Trình Thất còn chưa có thi triển quyền cước, phải đâu? Cứ chạy như vậy sao? Ngu ngốc sao? rắn đuôi chuông thanh.

      A Nhiêm thở ra hơi, hù chết nó, cũng có tinh lực đòi khen thưởng, giống như có sinh mạng nằm mặt đất cũng nhúc nhích, cũng đừng trở lại hù dọa nó.

      Đối với lần này, nào đó ngoại trừ thở dài chính là thở dài, con trăn có lá gan như vậy, trước có, sau cũng có !

      ra có thể lừa gạt mấy tên đó, dừng lại được rồi !

      Mười lăm tháng tám, ngày trung thu trăng tròn, trăm chiếc xe hoa nối đuôi nhau dạo cả thành phố, mấy dâu đứng lên, nửa người lộ ra mui xe, áo cưới tung bay theo gió, vui vui cầm bó hoa trong tay ném vào đám người.

      Toa Toa và Ma Tử cùng Trình Thất và Tiểu Lan, bốn vai nữ chính bắt mắt nhất, làm các dâu khác ao ước.

      Hôm nay là ngày vui sướng nhất của hai bang hội lớn, cuộc sống vui vẻ có gì hơn là kết thành đôi lứa, hôm nay bang hội phát triển ngừng, bang hội kết thân, hoàn thành đoạn giai thoại từ trước tới nay, bốn chú rể vượt hẳn muôn người, vô cùng đẹp trai, dâu nha, ngoại trừ người giống như tiên nữ, mấy người còn lại cũng xem như vừa đủ, nhưng ở trong mắt các chú rể, bọn họ vĩnh viễn là ánh sáng sáng nhất.

      Giằng co ngày, tiếp đãi tân khách, khắp thành phố, náo động phòng, đến cuối cùng mấy vị chú rể sức cùng lực kiệt, vẫn kiên trì động phòng tân hôn, Toa Toa vuốt bụng bất mãn : "Tại sao còn chưa có đứa bé?"

      Khâu Hạo Vũ quan tâm đến câu hỏi của , bộ dạng gấp gáp cởi áo cưới, sau đó nhào tới.

      Ma Tử nhìn chiếc nhẫn kim cương sáng ngời thích buông tay: "Chồng à, sau này vật này là bảo vật gia truyền của nhà họ Khúc chúng ta, tương lai đồ cưới cho con , nếu cho con dâu!"

      "Em cái gì chính là cái đó!" Khúc Dị thưởng thức rượu đỏ, tuỳ tiện ngồi ở đầu giường, đưa tay : "Những thứ này còn quá sớm, chuyện trước tiên là phải có người nối nghiệp, tới đây!"

      Ở bên này Tiểu Lan sớm thân nhau, chỉ có phòng ngủ của Trình Thất là yên tĩnh nhất, hai người có nóng lòng, ngồi ở trước cửa sổ sát đất nhìn pháo bay hoa đầy trời vô cùng cảm khái, Lạc Viêm Hành ôm người thỏa mãn : "Cuối cùng chờ đợi được ngày này!"

      "Đúng vậy, giày vò lâu như vậy, bởi vì chúng ta cao ngạo, lãng phí quá nhiều thời gian, bắt đầu từ bây giờ, chúng ta phải biết quý trọng, chồng à, cám ơn !" Cám ơn biến tất cả mọi thứ mà em từng mong mỏi trở thành thực, nghĩ đến cái gì, nghiêng đầu : "Hôm nay Kỳ Dịch với em rất nhiều lời kỳ lạ, biết ta có ý gì?"

      Người đàn ông cưng chìu vuốt vuốt tóc: " ta gì?"

      " ta chúng ta vĩnh viễn là bạn bè, đời này, chỉ cần Trình Thất em làm bạn bè của tôi, chúc em hạnh phúc... có kỳ lạ hay ? Bạn của ta rất dối trá sao ?"

      "Cái này. . . . . . Có lẽ em là bạn bè quan trọng nhất của ta !" Trình Thất hiểu, nhưng biết, người đàn ông kia Trình Thất, bạn bè mà ta là bạn bè trai , hừ, tự lượng sức.

      Hai người cứ nhìn bầu trời tâm đến ánh mặt trời ló dạng mới cùng nhau ngủ, trời ban duyên đẹp, tự nhiên phải cảm tạ trời xanh, có gì báo đáp, vậy cho đêm quan trọng nhất.

      Lời cuối sách. . . . . .

      "Trình Thất, chị cũng thái quá phận rồi? Cái gì mà buôn bán với Trần Vĩnh Bình sau này do chị phụ trách?" Hàn Dục cầm tờ giấy tức giận ném trước mặt của , đúng là lên mặt mũi.

      Trình Thất lại cười vỗ vỗ tờ giấy: "Người tài được, các người nén bi thương !" ra Trần Vĩnh Bình tự mình tìm đến , chỉ cần có thể có nguồn hàng cung cấp, về sau trực tiếp giao dịch với Bang Phi Vân, chiêu rút củi dưới đáy nồi này áp dụng tệ, phải sợ Lạc Viêm Hành trở về quốc sao? Chắc là sợ Lạc Viêm Hành thiếu gì chút tiền này, nhưng Trình Thất cần, cho nên ta dùng lợi tới dụ , mặc dù có hàng, nhưng Lạc Viêm Hành là chồng , chế tạo ra súng ống tự nhiên bán giá thấp cho .

      Kể từ đó, mình vì chuyện buôn bán lớn này mà quyết định rời khỏi Trung Quốc, ôi trời ơi, Trần Vĩnh Bình này còn tinh hơn khỉ, trước kia giúp Hội Long Hổ xử lý công việc cũng có giao dịch mấy lần với Trần Vĩnh Bình vẫn rất thành công, Trần Vĩnh Bình cũng đánh giá làm việc chững chạc mới ra hạ sách này.

      Lạc Viêm Hành sớm lấy vợ theo vợ, ta phải bắt được điểm này sao? Thông minh! ra ta quá lo lắng, mặc dù có những thứ này, cũng rời khỏi quê hương, uổng công gầy dựng.









      Chương 79: xa rời ( Đại Kết Cục) 15 - HẾT

      Bạch Diệp Thành vô cùng tức giận khinh bỉ uy hiếp: "Bây giờ chị có thể kiếm được nhiều súng ống đạn dược như vậy sao? có Hội Long Hổ cung cấp, tôi xem lấy gì giao cho ta !" Hơn nữa chuyện này đại ca còn chưa biết, ta tin tưởng đại ca đồng ý.

      Trình Thất sao cả nhún vai: "Chúng tôi mua, các người trữ hàng nhiều như vậy hàng cũng bán được phải ? bán đúng ? Được thôi, ngày mai tôi tiết lộ căn cứ lưu trữ hàng và căn cứ chế tạo súng ống đạn dược của các người!"

      "Vậy sao, chị dám làm như vậy?" Bạch Diệp Thành khinh bỉ nhíu mày.

      "Tại sao tôi dám? Các người có tình, đừng trách tôi nghĩa, xem như Hội Long Hổ của các người ngã, sao, chị nuôi các người!" Nhìn rất hào phóng phải ? Biết đủ các em.

      Chừng mười người ngã gục hít hơi lạnh, chị được đấy Trình Thất, sớm biết ban đầu cũng giúp đại ca tìm chị, đáng giận.

      Phòng làm việc Hội Long Hổ, Lạc Viêm Hành cũng thể tin được nhìn bọn thủ hạ: "Xác định Trần Vĩnh Bình đồng ý với ấy ?"

      "Đại ca, xem , đây là hợp đồng giải ước giữa Trần Vĩnh Bình và chúng ta, cũng ký tên, lúc ấy đồng ý hợp tác mười năm với ý ta, lần này được rồi, trực tiếp dời mục tiêu, Trình Thất này cũng quá hung hăng ngang ngược, ngay cả buôn bán của chúng ta cũng giành!"

      Lạc Viêm Hành cẩn thận suy nghĩ lúc, Trình Thất làm như vậy tuyệt đối làm cho Hội Long Hổ nổi lên tiếng oán lần nữa, muốn tiền, có thể cho , hôm nay là Trần Vĩnh Bình, ngày mai phải muốn cướp hết tất cả tiếng tăm của Hội Long Hổ? Vậy em ăn cái gì? tương đối quen thuộc tất cả khách hàng của Hội Long Hổ, còn từng quen biết bọn họ, lúc muốn tìm lý luận . . . . . .

      Trình Thất hai tay nhét vào túi nghênh ngang vào nhà: "Hắc, đều ở đây à? Các người ra ngoài, tôi có lời muốn với lão đại các người!"

      "Chị chờ bị thu thập !" Bạch Diệp Thành chọc chọc bên đầu Trình Thất.

      Nếu là trước kia, nào đó khẳng định trực tiếp ném qua vai, nhưng hôm nay tâm tình tốt khó được, tha cho ta, chờ mọi người đều , thấy mặt chồng sa sầm, lấy lòng nở nụ cười: "Nóng giận hại đến thân thể, đến đây uống chút trà nhân sâm!"

      Lạc Viêm Hành bỏ qua bên, chọc hợp đồng bàn: "Em xem chút đây là cái gì? Trình Thất, em có quá kiêu ngạo hay ? À? Có suy nghĩ vì hay , bảo làm sao với thuộc hạ. . . . . . Ưmh, này, nơi này là phòng làm việc!"

      Trình Thất im re, ngồi ở đùi người đàn ông tự nhiên cởi dây lưng ra, đàn ông mà, rất dễ dụ, dùng trúng thuốc, bảo đảm ngoan ngoãn, còn có thể thỏa mãn nhu cầu của mình, nhưng hôm nay cần sinh lý, nhiệm vụ chính là để chuyện này ảnh hưởng đến tình cảm vợ chồng, dùng tất cả vốn liếng phục vụ.

      người đàn ông nào đó bị lớn mật làm cho mặt đỏ tới mang tai, nhưng thể rất sảng khoái.

      ‘Bốp bốp !’

      Sau khi xong chuyện, Trình Thất vỗ vỗ đôi tay, đứng lên : "Chồng à, kiếm tiền và em kiếm khác nhau ở chỗ nào? Tiền của em phải là tiền của sao? Hơn nữa em cũng lấy hàng của , là muốn trả tiền đàng hoàng, xem trữ nhiều hàng như vậy bán được có ích lợi gì? Hay là đống bom hẹn giờ, nên cảm thấy thất vọng, ai bảo năm đó mất ý thức? Trần Vĩnh Bình đánh giá cao em mới buôn bán với em, chứng tỏ thất vọng với , em lại từ chối, xem như ta tới tìm , nhưng có thể đồng ý ? ta xem Hội Long Hổ là cái gì? Chợ bán thức ăn sao? Muốn tới tới, muốn ? mất mặt mũi? Em xem thường !"

      Lạc Viêm Hành kéo quần xong, được tiện nghi còn ra vẻ, cười khổ tiếng: "Cũng được, nhưng mỗi lần giao dịch em đều phải báo cáo với !" Xảy ra chuyện còn có thể kịp thời khắc phục.

      Trình Thất cười như hoa nở, qua nắn đầu vai người đàn ông: "Tốt, tốt, đương nhiên là có vấn đề, em sắp xếp ngày giao dịch, trước tiên có thể chuẩn bị cung cấp cho em hai trăm ngàn khẩu súng!" Trang điểm lộng lẫy mở cửa ra, thấy trong hành lang đứng đám người chờ đợi chế giễu, tới trước mặt của Hàn Dục, hừ lạnh tiếng, ngửa đầu cao ngạo bước .

      "Tại sao có thể như vậy?"

      "Đại ca cũng quá có tiền đồ chứ?"

      Bạch Diệp Thành lại sờ cằm vui vẻ : "Còn nhớ năm đó chúng ta cái gì ? Đại ca chờ cưỡi lên rồi ... chuyện này có phải chứng tỏ thời cơ chín muồi rồi ?"

      "Chuyện này tính là bị cưỡi lên đầu cái gì mới tính?"

      Mọi người nhao nhao gật đầu, Hàn Dục lại xung phong đầu, hiểm cười : "Đại ca, chị ấy cưỡi lên đầu rồi !" Lời do chính , lý do gì phản bác chứ?

      Lạc Viêm Hành nhìn thấy tất cả gương mặt hả hê, những người này cả ngày có chuyện làm sao? Cứ nghĩ làm thế nào phá hư gia đình của , nhíu mày nhìn hồi, sau đó khẽ cười : "Tôi biết nhưng quen rồi !"

      Mọi người hóa đá, Bạch Diệp Thành nghẹn nửa ngày ra được chữ: "Nhưng năm đó chính . . . . . ."

      "Tiếp tục, , tại sao ?" Lạc Viêm Hành có chút hăng hái để bút xuống, khoanh hai tay, chờ thủ hạ tiếp.

      Bạch Diệp Thành nuốt nước miếng, ràng nên vô cùng tức giận, tại sao vẫn còn cười? Hơn nữa nụ cười làm cho người ta rợn cả tóc gáy, gãi gãi cái ót chỉ ra phía ngoài : "Tôi còn có chuyện, trước!" Được rồi, bọn họ thua.

      Thậm chí Lạc Viêm Hành dùng lý lẽ phục người, giận tái mặt lạnh nhạt : "Súng ống đạn dược chỉ là mua bán , hôm nay Kiều Hoa nghiên cứu ra vũ khí to lớn, tôi nghĩ Trung Quốc lý do từ chối cuộc mua bán này chứ?" So với tên lửa của Kiều Hoa, súng đạn có được coi là gì?

      Hàn Dục như ở trong mộng mới tỉnh: "Ồ! Đại ca muốn bỏ mua bán súng ống đạn dược, chẳng những có thể thuận nước đẩy thuyền lấy lòng chị dâu, còn có thể làm buôn bán lớn hơn, mũi tên hạ hai chim !" Chỉ cần trong lòng đại ca còn có Hội Long Hổ, ta an tâm.

      Ban đêm, Lạc Viêm Hành về đến nhà, nhìn thấy Trình Thất vì cám ơn chuẩn bị cho bàn sơn hào hải vị, thậm chí còn nịnh nọt giúp xoa bóp, ăn cơm nước xong cũng để cho làm gì, chỉ xem ti vi cùng đứa bé, trước lúc ngủ tự mình tắm cho , đúng vậy, mũi tên hạ hai chim, tin tưởng từ nay về sau, Trình Thất phục vụ giống như người giúp việc, thoải mái!

      Giống như kết hôn nhiều năm, cuối cùng người đàn ông tìm về được tôn nghiêm, vô cùng tùy tiện.

      Dĩ nhiên, , tự nhiên quá phận, sau khi hô mưa gọi gió, quên xoa nắn vai cho vợ, chú ý liền trượt đến bên eo , ngón cái ngừng ma sát nơi đó vẫn còn vết thương nhô ra, càng sâu, đau càng nhiều, giọng khêu gợi hơi có vẻ khàn khàn: "Lúc đầu có phải rất đau ?"

      Khi đó tại sao cho ? cách nào tưởng tượng đứa bé chín tuổi mình chịu đựng khổ sở này như thế nào, trong lúc đó vẫn quên chăm sóc cho , mỗi lần nghĩ đến chuyện này đều cảm thấy làm chuyện quá đáng cũng nên tha thứ, cho nên nhẫn nhịn mọi cách, đây là nợ .

      Trình Thất liếc nhìn điện thoại di động, tùy ý : "Chích thuốc tê, dĩ nhiên đau!" Toa Toa muốn có con , Khâu Hạo Vũ muốn có con trai, chậc, chậc, chậc, ông trời dứt khoát cho bọn họ mỗi người đứa là được rồi, có trai có .

      Lạc Viêm Hành kinh ngạc cúi đầu: "Trước khi em bị ông ta đâm, tại sao còn chích thuốc tê cho em?" Hình như nghĩ tới điều gì, thể nào, tuyệt đối thể nào.

      nào đó nhịn được lật người lên, kỳ quái hỏi ngược lại: "Lúc cắt ruột thừa chích thuốc tê sao?" Vậy còn phải đau chết?

      "Hả !"

      Người đàn ông hít ngụm khí lạnh, khóe mắt co giật, nhe răng : "Em giỏi nhỉ Trình Thất, lừa rất nhiều năm, em xem, rốt cuộc còn gạt chuyện gì nữa?"

      Lúc này Trình Thất hung hăng vả miệng mình cái, lập tức cười : " có, có, chỉ có chuyện này, em thề!" tuyệt đối cho biết Kiều Hoa nghiên cứu chế tạo bị thất bại, cho rằng biết chút suy nghĩ kia sao? Cho rằng hòn đá hạ hai con chim sao? Nhưng ra là tiền mất tật mang, dù sao ân cần dâng hiến, xem như sau này biết cũng còn mặt mũi tới cầu uy hiếp Trần Vĩnh Bình.

      Muốn đấu với ? Hừ!

      "?"

      vô cùng chân thành gật đầu: "Đương nhiên là , nghĩ xem, em lòng, nếu làm sao lúc trước có thể ngậm đắng nuốt cay phục vụ bao lâu sao? Chồng à, sắc trời còn sớm, chúng ta ngủ !" Hô! Cái miệng rách, về sau phải nghĩ biện pháp vá lại, tránh cho ngày nào đó lại sai.

      Trong lòng Lạc Viêm Hành còn có chút bất mãn: "Sinh con cho , tha thứ cho em !" xong ném điện thoại trong tay xuống cuối giường, dù sao cơn tức phải có nơi phát tiết mới được.

      "Ngộ nhỡ là con trai làm thế nào?"

      "Câm miệng!"

      "Em nghiêm túc!"

      "Vậy sinh tiếp, có con mới thôi!"

      " là heo hả ?"

      đáng chết này, người đàn ông nào đó vén chăn lên, gầm : "Có thể đừng nhảm được ?"

      Trình Thất ho khan quệt lỗ mũi, hôm nay vô cùng mệt mỏi nha, lấy lòng cười, lật gương mặt có chút tức giận của chồng: "Em gì nữa, được ?" Sau đó chủ động hôn, cũng phải là nuôi nổi, thêm mấy con trai tồi, huống chi cũng muốn con , cái nhà này mới tính là hạnh phúc.

      Có chồng, có con trai, có con , còn có con trăn nhát gan, cha mẹ có thể an tâm nhắm mắt.

      TRUYỆN HOÀN

    3. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :