1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Đại hiệp rất nghèo - Bách Lý Tiếu Tiếu (Full 94c+PN2 - Đã có eBook)

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 70. Đêm mưa gió



      "Tiểu Thú!" mất quá nhiều thời gian, Mạc Thượng Hành tới trước mặt Lệ Thú: "Ngươi chiếu cố cho Tiểu Tiểu !"



      Tiểu Lệ Vân còn chưa hết ý miệng vẫn còn chậc chậc, nhìn ông ngoại chút, nhìn lại lão cha mặt biểu cảm, làm ra tổng kết cuối cùng: "Cha, người hiểu chưa?"



      "..."



      Cái này đến câu kết cũng đều là giống nhau!



      Lệ Thú ôm tiểu tử Béo, lướt qua đám đông mọi người trong võ lâm trung, mà thấy Lệ Vân rời , nhân sĩ võ lâm trung Nguyên nhất thời thở phào nhõm. Vừa thấy Tiểu Tiểu, tiểu Lệ Vân lập tức ruồng bỏ lão cha quăng mình về phía lão nương mình ôm ấp.



      "Nương! Vân Nhi rất là lợi hại!"



      "Phải phải phải." Tiểu Tiểu vuốt đầu Lệ Vân: "Là con lợi hại nhất!"



      "Nương, hai ta lưu lạc giang hồ !" Lệ Vân được thừa nhận hào khí ngút trời: "Vân Nhi có thể bảo vệ nương. cần mang theo cha! Nếu kẻ địch đều bị cha cướp mất!"



      Nhưng Lệ Vân vừa dứt lời, thân thể nho liền bay vút lên trung, từ trong lòng Tiểu Tiểu rơi thẳng tới tay Lệ Thú: "Vân Nhi."



      "Cha?" Tiểu Lệ Vân còn chưa có nhận thấy được tai họa sắp đến.



      "Vốn kế hoạch của ta là khi con năm tuổi bắt đầu dạy con võ công, nhưng là bây giờ ta cảm thấy con so với mấy đứa trẻ cùng tuổi còn thông minh hơn, cũng hoạt bát hơn." Mặt Lệ Thú biểu cảm nhìn con trai mình.



      "Bởi vậy?" Lệ Vân nuốt nuốt nước miếng.



      "Bởi vậy ta quyết định qua nửa tháng nữa, liền bắt đầu dạy con võ công."



      "..." Lệ Vân sửng sốt chút, sau đó bắt đầu liều mạng giãy dụa: "Nương! Cứu mạng! Nương! Vân Nhi cần học võ! Vân Nhi muốn cùng nương lưu lạc giang hồ!"



      Đáng tiếc, lão nương nhà mình chỉ lo cười trộm, mà lại cùng lão cha phải cùng thứ bậc, bởi vậy giãy dụa có hiệu quả.



      "Cha ~" Hai mắt Lệ Vân mở lên to, bắt đầu giả bộ đáng : "Người ta còn . Có thể cần học võ sớm như vậy hay ?"



      Lệ Thú trầm mặc chút, ngay tại khi Lệ Vân cho rằng có thể có hi vọng, câu đầu tiên của Lệ Thú đánh thẳng bé vào địa ngục: "Ta còn nhớ, con từng với Dược vương, thích độc dược, mà Dược vương tiền bối cũng đồng ý dạy con rồi." Lệ Thú khẽ gật đầu, làm ra kết luận cuối cùng: "Con cũng muốn bái ông ấy làm thầy, phải biết rằng ai hứa mà làm, Vân Nhi, chuyện đồng ý người khác phải làm cho tốt. Hôm nay ta liệt ra thời gian sắp xếp cho con, nửa tháng sau ta bắt đầu dạy con võ công, mà Dược vương tiền bối bên kia chờ sau khi trở lại Dạ Ngưng Bảo, bắt đầu học tập tốt rồi!"



      "Nhưng là, cha..."



      "Ừ?" tròng mắt Lệ Thú nhìn về phía tiểu tử Béo:"Có vấn đề gì sao?"



      "Có!"



      "Vấn đề gì?"



      "Con có thể rời nhà trốn ?"



      "..."



      Ai dạy hỗn tiểu tử này vậy?



      Cùng với Giang Du chết , liên minh ngũ đại thế gia cùng lục đại môn phái Trung Nguyên lập tức tan rã, người nào lãnh đạo đủ để phục chúng, liên minh này giống như là năm bè bảy mảng.



      Rất nhanh, đám người Sở Văn Xuyên trở lại, Bội Nghi tất nhiên tiếp quản tiểu tử béo vẻ mặt đau khổ, mặt khác, Tiểu Tiểu có rất nhiều chuyện muốn cùng cha mẹ mình , bởi vậy ba đời tổ tôn này liền trực tiếp vào bên trong Thiếu Lâm tự.



      "Tứ đệ, đệ đối xử với tiểu tử Béo có phải rất nghiêm khắc hay ?" Sở Văn Xuyên thấy vẻ mặt tiểu tử Béo buồn bực khỏi thay bé: "Nó năm nay mới được mấy tuổi chứ!"



      "Nó muốn lưu lạc giang hồ."Thanh Lệ Thú bình bình kể lại lời của tiểu tử Béo.



      "Phải phải phải, nhưng là, tầm tuổi bé có đứa trẻ giang hồ nào qua như vậy chứ?" Sở Văn Xuyên nhún vai, lơ đễnh.



      "Đệ chưa từng qua." Lệ Thú phản bác:"Trước khi đồng ý của sư phụ, Đệ cho tới bây giờ đều chưa từng nhắc tới chuyện này."



      "Đó là đệ bình thường!"Sở Văn Xuyên lật mắt xem thường. Cá tính cổ hủ kia của Lệ Thú là rất bình thường.



      "Đệ rất bình thường." Lệ Thú kéo hàm dưới, tuy là phản bác, nhưng Lệ Thú giọng điệu vẫn bình thản khiến cho người ta muốn chém đao: "Nếu là được trưởng bối đồng ý mà có loại suy nghĩ này này thậm chí là hành động, vậy kẻ đó là lỗ mãng."



      "Được rồi!" Nhìn thấy Lệ Thú có ý giảng giải lý lẽ, Sở Lăng lập tức nhấc tay đầu hàng: "Nhưng là thể bởi vì câu này mà dạy tiểu tử Béo võ công chứ! Luyện võ rất vất vả, để bé chơi thêm hai năm nữa!"



      "Nó muốn cùng Tiểu Tiểu lưu lạc giang hồ."



      "Sau đó?"



      "Hơn nữa vậy mà mang theo đệ."



      "..."



      "Quan trọng nhất là, Vân Nhi cũng dám mang Tiểu Tiểu ."



      Đây mới là chỗ mấu chốt nhỉ? Bởi vì Lệ Vân muốn bắt cóc Tiểu Tiểu...



      Khóe miệng Sở Văn Xuyên run rẩy nhìn Lệ Thú mặt biểu cảm, giọng bình thản lên án Lệ Vân, dường như là dạy Lệ Vân võ công sớm như vậy phải vì thù riêng mà là vì công nghĩa...



      Vân Nhi, phải là Tam bá giúp con, là...



      Đàn ông ghen thể trêu vào!



      ...



      ...



      Cùng với ngũ đại thế gia cùng lục đại môn phái suy tàn, khiến cho mối nguy của Thiếu Lâm đột nhiên được giải trừ, tràng chiến đấu long trời lở đất kia, trận mưa to đêm hôm đó, liền cuốn tất cả dấu vết, Thiếu Lâm lại khôi phục an tường như dĩ vãng, chỉ có những kiến trúc bị tàn phá này kể lại tình hình chiến đấu của hôm đó.



      Độc của Trụ trì Thiếu Lâm đối với Tiểu Tiểu mà chẳng phải là khó khăn gì, đến cả lục độc đan cũng chưa dùng tới, Tiểu Tiểu giải được rồi.



      Mà sau đó, đoàn người Tiểu Tiểu, Lệ Thú cũng muốn về, nhưng vấn đề này lại xuất những ý kiến khác nhau.



      Cổ vương cùng Tiểu Tiểu vừa nhận nhau, từ đáy lòng Cổ vương là hi vọng Tiểu Tiểu có thể về Cổ thành cùng , nhưng Tiểu Tiểu gả cho Lệ Thú, tất nhiên muốn theo Lệ Thú trở lại Dạ Ngưng Bảo.



      "Nếu , chúng ta viết phong thư cho cha, nhờ người gửi về Dạ Ngưng Bảo?" Sở Văn Xuyên đề nghị, cũng muốn đến tham quan Cổ thành trong truyền thuyết.



      "Ừ ừ, biện pháp này tệ nha!" Yến Thanh Dịch cũng gật đầu đồng ý, Yến Thanh Dịch cũng chuyện Yến Doanh sớm biết thân thế của Tiểu Tiểu cho Tiểu Tiểu, ra thế nào? Chỉ tăng thêm phiền não thôi, thay thế tỷ tỷ trả lại ân tình cho Yến gia. Trải qua lần chiến đấu này, Yến Thanh Dịch trưởng thành rất nhiều, tuy rằng vẫn hay cười đùa cợt nhả.



      Hai người đều là loại người nghĩ đến cái lập tức làm ngay, xong, đợi Cổ vương trả lời, liền lập tức đặt bút viết, tiếp theo thư bị đưa ra ngoài.



      Cứ như vậy, hai ba câu liền định ra hành trình của vài người, bất đồng lập tức biến mất.



      Tiểu tử béo vẫn rầu rĩ vui khi nghe thấy hành trình này lập tức thở phào nhõm— cần học độc dược! Tuy chỉ là tạm thời, nhưng có thể kéo chút thời gian rồi!



      "Vân Nhi muốn muội muội!" Lệ Vân lại nhớ tới chủ đề trong bữa cơm chiều ngày đại chiến đó.



      "Được được được." Bội Nghi đưa tiểu tử Béo quả đào, vẻ mặt cười khanh khách, từ sau khi Tiểu Tiểu gọi nàng là nương, vẻ mặt của nàng luôn là như vậy.



      "Sau đó, Vân Nhi muốn dạy nàng tập võ!" Lệ Vân mặt đắc ý, giống như tại bé là cao thủ có tuyệt thế võ
      công.
      "Thú ca." Nhìn Lệ Vân, Tiểu Tiểu túm túm tay áo Lệ Thú: " Tuyệt kiếm... thích hợp với Tiểu Vân Nhi sao?" Vẻ mặt tàn khốc khi Lệ Thú nhập ma khi kia Tiểu Tiểu nghĩ đến mà sợ: "Nếu Vân Nhi..."
      Lệ Thú nhướng mi, cùng nhìn Lệ Vân cắn quả đào: "Trước khi nó lĩnh ngộ thức cuối cùng của Tuyệt kiếm, ta truyền Tuyệt kiếm cho nó."
      Tiểu Tiểu khẽ gật đầu, tính là đồng ý lời của Lệ Thú.
      " trở lại, công công tách thức cuối cùng của Tuyệt kiếm phổ ra có phải sợ chàng tẩu hỏa nhập ma hay ?" Huyết kiếm vốn chính là phối hợp Tuyệt kiếm pháp mà sinh, chỉ có lĩnh ngộ tất cả hai thức cuối cùng của Tuyệt kiếm mới có thể khiến Huyết kiếm nhận chủ, đây là Tiểu Tiểu cùng Lệ Thú ra kết luận.
      Tuyệt kiếm pháp cùng Huyết kiếm, giống như là hai cái tuần hoàn hô ứng lẫn nhau, Tuyệt kiếm đại thành, Huyết kiếm nhận chủ, Huyết kiếm nhận chủ có thể làm chủ nhân nhập ma, mà lại chỉ có thức cuối cùng của Tuyệt kiếm mới có thể chân chính khống chế Huyết kiếm.
      "Chắc là vậy." Lệ Thú gật đầu.
      "Quên ! nghĩ nữa." Tiểu Tiểu phất tay, muốn tiếp tục đề tài này, "Lần này Cổ thành lại khiến hành trình về Nam Dương của chúng ta chậm lại."
      "Ừ." Lệ Thú trả lời độc nhất chữ.
      " biết Vân Nhi có thể thích cái loại cuộc sống này hay ." Tiểu Tiểu tựa vào trong lòng Lệ Thú, hưởng thụ ấm áp lát.
      "Nó quen thôi." Lệ Thú chắc chắn. Tính cách Lệ Vân cách trời vực, tính cách sinh động mà hướng ngoại, ở chỗ trong thời gian quá dài cũng bị chán.
      "Nếu chịu nổi mà , để tiểu tử kia rời nhà trốn là được!"
      Được rồi, Lệ Thú bất đắc dĩ nhìn Tiểu Tiểu, tìm được đầu sỏ khiến Lệ Vân học được "rời nahf trốn " rồi.
      ...
      ...
      Vào đêm, trời lại rơi xuống những hạt mưa tí ta tí tách, bùm bùm quấy nhiễu giấc mộng yên lành của con người.
      Biết ngày thứ hai phải lên đường, nhưng chẳng biết tại sao, Sở Văn Xuyên lại có cách nào vào giấc ngủ, dứt khoát phủ thêm áo khoác dạo trong Thiếu Lâm tự. Mặc dù mưa rơi xuống, nhưng nội lực phảng phất hình thành cái ô, giọt mưa cũng dừng ở người .
      "Tiểu ca, ngươi cũng là nhàn hạ thoải mái."
      Đột nhiên tiếng phụ nữ truyền tới tai Sở Văn Xuyên.
      Sở Văn Xuyên bỗng nhiên ngẩng đầu - chút cũng phát đối phương tới gần.
      "Là ngươi!" Sở Văn Xuyên lập tức vung ra trường thương. Vốn là người sắp lãng quên, vậy mà xuất trước mặt lần nữa, hơn nữa người này là địch chứ phải là bạn.
      này là người ngăn cản cùng Yến Thanh Dịch khi Lệ Thú bị thương nặng. Nếu là nhớ nhầm mà , cái này là sát thủ. ( hơn Chương 38, khụ khụ, được rồi ta thừa nhận đoạn văn này có chút xa)
      Còn đùa giỡn !
      này vẫn là thân trang phục màu đen, quần áo bị mưa làm ẩm ướt ôm trọn quanh dáng người hoàn mỹ.
      "U, tiểu ca, đừng khẩn trương như vậy." đột nhiên tiến đến trước mặt Sở Văn Xuyên, lấy tay đẩy mũi thương của Sở Văn Xuyên ra. Cái chuôi đẩy về phía Sở Văn Xuyên.
      Sở Văn Xuyên lui về phía sau hai bước, vẫn duy trì khoảng cách an toàn với này, nhận thấy được địch ý từ người này, nhưng vẫn duy trì cảnh giác như trước.
      "Nữ nhân, ngươi có mục đích gì?" Sở Văn Xuyên hỏi.
      "Tiểu ca, ngươi vừa rồi lễ phép." Đôi môi đỏ mọng của cong lên, dường như làm nũng với Sở Văn Xuyên : "Người ta có tên mà." xong, thử tới gần Sở Văn Xuyên, nhưng Sở Văn Xuyên chút nào thả lỏng tiếp tục lui ra phía sau, sao cả nhún nhún vai, tới gần nữa: "Ta gọi Nhạc Khê. Tiểu ca, vậy ngươi?"
      Tên của này phù hợp chút nào với hình tượng của mình.
      " liên quan đến ngươi." Sở Văn Xuyên mắt lạnh nhìn nàng.
      " ta cũng biết. Sở Văn Xuyên, phải chứ!" Nhạc Khê đắc ý hất cằm, để ý tới Sở Văn Xuyên kinh ngạc: "Thực ra, ta lần này đến có chuyện gì khác, chì là muốn cùng ngươi chút về kiếm khách che mặt tấn công Thiếu Lâm."
      "Ngươi làm sao mà biết chuyện của ?" Sở Văn Xuyên nheo mắt lại, nguy hiểm nhìn Nhạc Khê.
      Nhạc Khê cười tủm tỉm khẽ nhếch đôi môi đỏ mọng, đột nhiên tới gần Sở Văn Xuyên, tốc độ nhanh khiến đồng tử Sở Văn Xuyên cũng kịp co rút lại, tốc độ của nàng thậm chí cũng chậm hơn so với Vân Hành, mà Sở Văn Xuyên lại am hiểu tốc độ.
      Nhạc Khê nhàng mở miệng bên tai Sở Văn Xuyên - "Bởi vì ta là thủ hạ của !"
      ---------- hết chương 70 ----------
      Last edited by a moderator: 23/1/15

    2. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 71. Nhạc Khê cùng Sở Văn Xuyên
      Tác giả: Bách Lý Tiếu Tiếu
      Edit: Trạch Mỗ


      "Bởi vì ta là thủ hạ của !"



      Sở Văn Xuyên ngẩn ra, thể tin nổi nhìn Nhạc Khê: "Ngươi ..."



      "Ta là cái thủ hạ của kiếm khách che mặt kia." Nhạc Khê buồn cười nhìn Sở Văn Xuyên.



      "Ngươi là có ý gì?" Sở Văn Xuyên lui về phía sau bước, liếc xéo Nhạc Khê, loại giọng điệu kỳ quái này khiến Sở Văn Xuyên thể hoài nghi.



      Nhạc Khê nhún vai cái: "Ai biết được!" Nhạc Khê cười hì hì nhìn Sở Văn Xuyên: "Thế nào, đến cùng muốn nghe hay ?"



      Sở Văn Xuyên trầm ngâm chút, thu hồi Hồng thương, nhìn thẳng Nhạc Khê, ý uy hiếp biểu : "Ngươi trước , tin hay tùy ta."



      "Ta này, tiểu ca." Nhạc Khê mất hứng chống nạnh, mở to mắt căm tức trừng Sở Văn Xuyên, điều này khiến Nhạc Khê vốn xinh đẹp lại tăng thêm vài phần đáng : "Ta đây chính là đưa tin tức cho ngươi đó! Ngươi cứ như vậy mà qua quýt với ta?"



      "Ngươi muốn cái gì?" Sở Văn Xuyên nhíu mày.



      Nhạc Khê gợi lên khóe miệng: "Ngươi nghe trước , cảm thấy tin tức của ta có ích mà ..." Nhạc Khê búng tay, dụ hoặc nháy mắt mấy cái: "Lại trả cho ta thù lao là được." Nhạc Khê chớp mắt: "Ta nghĩ lấy chữ tín của tiểu ca ngươi hẳn là xù nợ ta chứ?"



      Sở Văn Xuyên do dự chút, đối với người đột nhiên xuất này, thậm chí còn từng là kẻ địch, có thể tin tưởng sao? Mặt khác còn có loại lo lắng...



      "Cái người bịt mặt kia... bởi vậy mà trách phạt ngươi chứ?"



      "Tiểu ca ngươi là lo lắng cho ta sao? Nhạc Khê rất cảm động!" Nhạc Khê nghịch ngợm nháy mắt mấy cái: "Yên tâm, có việc gì đâu." Móng tay sơn toàn màu đỏ khẽ chạm vào Sở Văn Xuyên: "Chẳng qua, ta chỉ cho mình tiểu ca thôi nha!"



      "Được." Cuối cùng, Sở Văn Xuyên khẽ gật đầu tính là đồng ý cầu của Nhạc Khê, nghĩ đến, này dám đến đây mình, hẳn là đưa ra cầu quá phận đâu.



      "Lão đại của chúng ta, muốn cùng nghĩa đệ kia của tiểu ca chiến trận." Nhạc Khê nhìn ngón tay thon dài của mình, nhưng dư quang có rời khỏi Sở Văn Xuyên.



      "Vì sao?" Sở Văn Xuyên nghi hoặc nhìn Nhạc Khê, Lệ Thú cùng Tiểu Tiểu cũng tin tức người bịt mặt cho bọn họ.



      "Ta làm sao mà biết!" Nhạc Khê trợn trừng mắt: "Ta chỉ biết là, đời này có cơ hội đánh bại lão đại của chúng ta chỉ có nghĩa đệ của tiểu ca thôi." Đột nhiên Nhạc Khê thở dài tiếng: "Lão đại của chúng ta... vẫn luôn chờ đợi ai đó có thể đủ khả năng giết ."



      "..." Đồng tử Sở Văn Xuyên co rụt lại, hiểu vì sao lại có người có loại suy nghĩ gì này.



      để ý đến Sở Văn Xuyên hoang mang, Nhạc Khê tiếp tục : "Còn nhớ lần ám sát đó nhằm vào nghĩa đệ ngươi chứ?"



      Sở Văn Xuyên gật gật đầu, lần kia Lệ Thú thậm chí gặp phải tử vong, có ai có thể quên?



      "Sau khi hạ mệnh lệnh lần đó, lão đại của chúng tức giận phá hủy khắp cánh rừng." Nhạc Khê đùa nghịch thắt lưng bên hông nàng, đếm xỉa gì : " ràng rất lo lắng cho nghĩa đệ ngươi."



      Sở Văn Xuyên nhíu mi càng chặt, từ trong miêu tả của Nhạc Khê nhận thấy kiếm khách che mặt kia là người rất mâu thuẫn, ràng muốn giết Lệ Thú lại lo lắng cho .



      "Ồ?" Nhạc Khê nháy mắt mấy cái, dường như nhìn thấy chuyện gì ngạc nhiên: " người ngươi bị ướt chút nào!"



      Sở Văn Xuyên lảo đảo cái, kém chút ngã ngửa, bọn họ khi nào chuyển đề tài rồi?



      "Tiếp theo đâu?" Ý đồ của Sở Văn Xuyên muốn quay lại đề tài.



      "Tiếp theo?" Nhạc Khê đáng nháy mắt mấy cái: " có! Ta chỉ biết như vậy thôi. Muốn biết toàn bộ cũng chỉ có thể hỏi người bịt mặt khác theo bên cạnh lão đại."



      Những tin tức này cũng quá ít!



      Sở Văn Xuyên thở dài, nhưng cái này đại khái là cực hạn mà này có thể lộ ra.



      "Này, tiểu ca, vì sao toàn thân ngươi ướt chút nào !" Nhạc Khê nháy nháy mắt.



      "Dùng nội lực hộ thể."



      Sở Văn Xuyên học tập cách chuyện của Lệ Thú lời ít mà ý nhiều, nhưng là Nhạc Khê lại chút để ý: "Như vậy à! Tiểu ca, ta có thể lấy được thù lao của ta chứ?"



      Sở Văn Xuyên có chút theo kịp tiết tấu chuyện của Nhạc Khê, hơi tạm dừng chút: "Ngươi muốn cái gì?"



      Nhạc Khê khẽ gợi lên khóe miệng, bỗng tới gần Sở Văn Xuyên: "Muốn cái này."



      xong, Nhạc Khê nhàng hôn lên môi của Sở Văn Xuyên chút.



      Nhất thời, mặt Sở Văn Xuyên còn đỏ hơn cả tôm chín: "Ngươi... Ngươi... Ngươi..."



      Sở Văn Xuyên ngoài "Ngươi" nửa ngày cũng nặn ra cái gì khác. Tuy rằng cùng tuổi với Lệ Thú, thậm chí còn lớn hơn Lệ Thú mấy tháng, nhưng đối với phụ nữ chút cũng hiểu!



      "Thế nào muốn ta phụ trách với ngươi sao?" Nhạc Khê mị hoặc khẽ chau mày: "Chẳng qua bây giờ được, qua khoảng thời gian nữa ! Phải bảo vệ tốt trinh tiết chờ ta đó!" Nhạc Khê trêu tức xoa xoa mặt Sở Văn Xuyên, sau đó trước khi Sở Văn Xuyên có chút phản ứng liền lập tức rời , vẫy tay với Sở Văn Xuyên: "Hẹn gặp lại, tiểu ca!"



      "Chết tiệt!"



      Đây là lần thứ hai bị người đùa giỡn ...



      Có lẽ, đây là trước lạ sau quen?



      ...



      ...



      Sáng sớm hôm sau, Sở Văn Xuyên liền kể ràng rành mạch chuyện gặp đêm qua cho mọi người biết, ở giữa bỏ bớt hành vi ngả ngớn của kia.



      "Ta , vì sao gọi là Nhạc Khê kia chỉ việc này với Tam ca thôi?" Yến Thanh Dịch bát quái nhìn Sở Văn Xuyên.



      hề có kinh nghiệm với phụ nữ Sở Văn Xuyên lập tức đỏ mặt, vẫn chậm rãi mà vậy mà có chút lắp bắp: "Ta... Cái kia... ..."



      "Hiểu rồi hiểu rồi." đợi Sở Văn Xuyên ra lý do gì, Tiểu Tiểu liền phất tay, lộ ra biểu cảm ái muội giống Yến Thanh Dịch — hổ là tỷ đệ: "Tam ca, chúng ta ủng hộ huynh nha! Thân thế bé kia khẳng định rất đau khổ, bởi vậy mới thể làm thủ hạ của người bịt mặt. Tam ca, huynh phải đối xử với người ta tốt đấy!"



      "..." Muội hiểu cái gì ?



      "Tam ca." Lệ Thú mở miệng, ánh mắt Sở Văn Xuyên lập tức dời về phía , hi vọng có thể nghe được ít lời đứng đắn từ trong miệng Lệ Thú: "Huynh phải nắm chắc tốt."



      "..."



      Tứ đệ, đệ học xấu...



      " lại, vậy bé kia đâu?" Tiểu Tiểu nhìn quanh bốn phía: "Tại sao mời nàng tiến vào?"



      "Nàng rồi, để ta chờ nàng..."



      xong câu đó, ánh mắt ái muội lập tức chuyển đến, Sở Văn Xuyên hận thể tát cho mình hai cái tát.



      Ô ô ô, lần này là nhảy vào Hoàng Hà cũng rửa sạch!



      Ăn xong điểm tâm, đám người Lệ Thú liền chào từ biệt với Trụ trì Thiếu Lâm, lại ngoài ý muốn thấy người mà trong khoảng thời gian này bị bọn họ xem .



      Lục Y Ninh.



      Lục Y Ninh xinh đẹp đứng ở trước cửa Thiếu Lâm tự, bên cạnh là đoàn xe của Lục gia, ràng cũng sớm thu thập xong hành lý.



      "Lệ công tử." Lục Y Ninh dịu dàng mở miệng: "Lục gia vì trả ơn cứu mạng của Lệ công tử, thành kẻ địch của toàn bộ võ lâm Trung Nguyên..." Lục Y Ninh cúi người: "Bây giờ Lục gia cùng đường, xin Lệ công tử cứu lấy cao thấp bảy mươi lăm nhân khẩu của Lục gia."



      Lệ Thú nhướng mi, người phụ nữ trước mắt ràng phải là cái hạng người lương thiện gì, nhưng Lục gia bọn họ vì giúp Lệ Thú giúp tay mà đắc tội với cả võ lâm Trung Nguyên cũng là .



      có thể quản sao?



      Yến Thanh Dịch huých khuỷu tay vào Lệ Thú, chỉ chỉ vào mũi mình, nháy mắt ra hiệu với Lệ Thú: "Tỷ phu, giao cho đệ !"



      Nhìn thấy tín hiệu Yến Thanh Dịch truyền đến, Lệ Thú lập tức gật đầu, lui về phía sau hai bước khiến Yến Thanh Dịch đối diện với Lục Y Ninh.



      "Lục tiểu thư." Yến Thanh Dịch mở miệng.



      "Thất đệ." Lục Y Ninh.



      "Đừng, ngài đừng gọi ta như vậy, ta nhớ được nhầm mà ngươi hẳn là hủy bỏ hôn ước với đại ca của ta rồi?"



      Lục Y Ninh tuyệt đối tức giận, ngược lại mỉm cười: "Yến thất thiếu."



      "Nếu ta nhớ lầm mà , Lục gia vốn là ở Thục?"



      "Phải."



      "Vậy là tốt rồi ." Yến Thanh Dịch giơ tay chỉ về phía Mạc Thượng Hành: "Đất Thục mặc dù là giải đất tiếp giáp giữa Miêu Cương với Trung Nguyên, nhưng lực ảnh hưởng của Cổ vương vẫn là có thể tới nơi đó." Yến Thanh Dịch khẽ nhếch miệng: " quên câu, Cổ vương là cha của tỷ ta."



      Lục Y Ninh cứng lại, thầm rũ mắt, che giấu hung ác nham hiểm bên trong, Yến Thanh Dịch lời này cũng là hi vọng để Lục gia trở về đất Thục, nhưng cũng khiến Lục Y Ninh có biện pháp tới gần Lệ Thú, muốn tới gần Lệ Thú tất nhiên đắc tội với Tiểu Tiểu, mà đắc tội Tiểu Tiểu đắc tội với Cổ vương...



      vậy Lục gia liền căn bản có khả năng sống yên ở Miêu Cương, đắc tội Khô Lâu bang bọn họ còn có thể an toàn rời khỏi Thục, nhưng đắc tội Cổ vương mà Lục gia đến chết như thế nào cũng biết!



      "Y Ninh biết." Lục Y Ninh lại ngước mắt, khôi phục khí chất của tiểu thư khuê các. Nhưng là trong lòng lại vẫn có buông tha cho, Cổ vương chỉ có thể để cho bọn họ trở về đất Thục, nhưng thể khiến Lục gia lớn mạnh đứng lên! "Lục gia nguyện ý trở về Miêu Cương."



      Yến Thanh Dịch nhìn biểu cảm của Lục Y Ninh, biết Lục Y Ninh chỉ là tạm thời lui bước, nhưng là...



      Yến Thanh Dịch nhìn Tiểu Tiểu, tỷ tỷ rất vất vả mới có được hạnh phúc làm sao có để người khác tới phá hỏng chứ?



      Chỉ sợ chỉ có chút cũng thể!



      Đợi Lục Y Ninh lên xe ngựa Lục gia, tiểu tử béo kéo kéo nương mình: "Nương, con muốn cưỡi chung con ngựa với cậu!"



      đợi Tiểu Tiểu có phản ứng, tiểu tử béo liền tránh thoát khỏi tay của Tiểu Tiểu nắm tay bé, chạy thẳng đến dưới chân Yến Thanh Dịch, "Pằng" cánh tay bé trực tiếp đánh vào đùi Yến Thanh Dịch.



      Yến Thanh Dịch cúi đầu, nhìn Lệ Vân nho : "Tiểu tử béo, làm sao vậy?" xong ôm lấy Lệ Vân lên ngựa cưỡi.



      "Con này, cậu, người phụ nữ kia có phải muốn đánh chủ ý lên cha con phải ?" Lệ Vân nheo mắt lại, có loại hương vị gian trá.



      "Tiểu quỷ, con làm sao mà biết được?" Yến Thanh Dịch có chút kinh dị, tiểu gia hỏa như vậy làm sao mà biết loại chuyện này?



      Lệ Vân khinh thường trợn trừng mắt: "Ánh mắt người phụ nữ kia nhìn cha con như con nhìn thấy kẹo..."



      Đây là cái so sánh ngu xuẩn gì vậy?



      Yến Thanh Dịch nhịn xuống xúc động khinh bỉ tiểu tử béo, chỉ trợn trừng mắt tỏ vẻ mình ủng hộ.



      " chính !" Lệ Vân khó có được dáng vẻ nghiêm trang, lời nghiêm túc chỉ trích Yến Thanh Dịch: "Đây chính là quan hệ đến hạnh phúc của cha mẹ con còn có con nữa!"



      "..." Con vừa rồi cũng trợn mắt xem thường? Yến Thanh Dịch nhịn nữa.



      "Nếu , hai ta như vậy..." Lệ Vân kéo kéo cổ áo Yến Thanh Dịch cổ áo tiến đến bên cạnh lỗ tai Yến Thanh Dịch, , , biết cái gì.



      Nhưng biểu cảm mặt Yến Thanh Dịch càng ngày càng quái dị, ràng là vẻ mặt tươi cười lại pha lẫn chút may mắn, đồng thời còn có chút sợ hãi.



      May mắn là cậu của hỗn tiểu tử này!

      --- ------ -----hết chương 71---- ------ ----

    3. rina93

      rina93 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,489
      Được thích:
      6,863
      Chương 72. Lễ hội đốt đuốc

      diễn ra vào ngày 24 tháng 6 lịch, trong lễ hội có các trò chơi như: chọi trâu, đua ngựa..., người ta đốt đuốc suốt đêm, ra đồng diệt sâu bọ, đồng thời uống rượu, nhảy múaTác giả: Bách Lý Tiếu Tiếu
      Edit: Trạch Mỗ


      "Đường Thục khó, khó như lên trời." Đất Thục tuy rằng được xưng là giàu có và đông đúc, nhưng lại bế tắc, đường uốn lượn gập ghềnh thậm chí chỉ có chiếc xe ngựa cũng rất khó .



      Hành trình trải qua gần ba tháng, đoàn người Lệ Thú cuối cùng cũng tới đất Thục, quá trình vào đất Thục quả là khiến Cổ vương đổ thân mồ hôi, bởi vì đường này, khi gặp được mai phục cũng đừng nghĩ chạy thoát khỏi chầu trời. Chẳng ai biết người bịt mặt kia có lại hạ lệnh tập kích Lệ Thú nữa hay ? Nhưng chứng minh, lần này Cổ vương xem như lo lắng vô ích, dọc theo đường tuy rằng hành trình thong thả nhưng bình an vô .



      Bọn họ càng là may mắn vừa đúng gặp phải lễ hội đốt đuốc của Di tộc, phố lớn ngõ thấm đầy hương rượu nồng đậm, nhà nào cũng mặc vào bộ đồ mới tốt nhất lại phố lớn ngõ , sinh lễ Tế tự nồng đậm mùi thịt khiến cho người ta phải nuốt nước miếng.

      Sinh lễ: vật tế thần như bò, dê , heo..

      dân tộc Di: Dân tộc thiểu số Trung Quốc, phân bố chủ yếu ở vùng Tứ Xuyên, Vân Nam, Quý Châu và QuảngTây
      Lễ hội đốt đuốc liên tục ba ngày náo nhiệt càng ngày càng nhiều, vừa thấy kiện như vậy, tiểu Lệ Vân cùng Tiểu Tiểu tất nhiên chịu rời .



      "Cha, dẫn người ta tham gia lễ hội đốt đuốc !" Thích tham gia náo nhiệt Lệ Vân túm tay áo Lệ Thú, khuôn mặt nhắn ngẩng lên, vẻ mặt tha thiết.



      "Thú ca, chúng ta tham gia lễ hội đốt đuốc !" Tiểu Tiểu túm ở tay áo khác của Lệ Thú, biểu cảm khác gì tiểu Lệ Vân.



      Quả nhiên mẹ nào tất có con đó, Tiểu Tiểu lúc này cùng số tuổi với Lệ Vân — ba tuổi!



      "Được." Lệ Thú gật đầu, chút do dự đồng ý. Sau đó Lệ Thú nhìn về phía Cổ vương, trưng cầu ý kiến của ông ấy.



      Cổ vương trầm ngâm chút: " muốn tham gia, vậy ở lại đây vài ngày !" Cổ vương nhìn về phía Lục Y Ninh chỉ huy đoàn xe: "Ta dẫn bọn họ quay trở lại chỗ ở ban đầu." Để Lục gia sống yên ổn ở Miêu Cương loại chuyện này Yến Thanh Dịch ra có tác dụng gì, chỉ có Cổ vương tự thân xuất mã mới được.



      Lệ Thú gật gật đầu: "Phiền toái nhạc phụ." xong Lệ Thú lấy ra phong thư từ trong người: "Đây là thư con viết cho Khô Lâu bang, giao phong thư này cho bọn họ, bọn họ hẳn là bán cho con vài phần mặt mũi." Lục gia là vì đắc tội với Khô Lâu bang mà rời khỏi Thục, như vậy biện pháp giải quyết tốt nhất chính là rút củi dưới đáy nồi quét sạch uy hiếp từ phía Khô Lâu bang.



      Nhưng khi cầm lấy thư, Cổ vương lại hơi sửng sốt: "Con quen biết người Khô Lâu bang?"



      "Tỷ phu từng giúp Khô Lâu bang trở lại Bích Lạc đàn." Yến Thanh Dịch ở bên bị kích động nhìn cảnh tượng cảnh tượng đột nhiên xen mồm.



      Lệ Vân nhìn xem cái này nhìn ngắm cái kia, đột nhiên kéo Yến Thanh Dịch: "Cậu, người phụ nữ kia có phải rời khỏi hay ?"



      “Ừm, chắc vậy."



      "Ôi?" Lệ Vân trừng lớn mắt, kế hoạch của bé còn chưa thực đâu! Cứ như vậy tiện nghi cho người phụ nữ kia rồi? đợi Lệ Vân mở miệng cảm thán, đôi tình lữ trẻ tuổi Di tộc qua bên người họ, tiểu Lệ Vân lập tức bị quần áo hoa lệ kia hấp dẫn.



      Người phụ nữ kia làm sao quan trọng bằng vui chơi?



      "Nương..." Lệ Vân kéo kéo Tiểu Tiểu, ngoắc ngoắc tay với Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu cúi người xuống, đưa lỗ tai tới trước mặt tiểu tử béo.



      Lệ Vân cái gì đó với Tiểu Tiểu, ánh mắt Tiểu Tiểu sáng lên, sau đó kéo tiểu tử béo bỏ chạy, trực tiếp bỏ lại câu: "Chúng ta trở lại ngay!"



      Để lại mấy người đàn ông trợn mắt há mồm nhìn lớn chạy trốn nhanh.



      "Tứ đệ, đệ nên dạy cho đệ muội khinh công."



      Lệ Thú vô cùng đồng ý gật đầu.



      Chỉ chốc lát sau, lúc tiến vào khách sạn Lệ Thú liền cảm thấy có người vỗ vai cái, nhưng sau khi Lệ Thú quay đầu lại sửng sốt, bởi vì đó là thiếu nữ Di tộc.



      Sắc thái rực rỡ diễm lệ thêu dệt lên áo, váy dài chấm đất, bao quanh là thắt lưng cùng khăn choàng, còn có khăn lụa quấn đầu.



      theo bên người nàng còn theo bé trai Di tộc lớn.



      Hai người cười khanh khách nhìn Lệ Thú, nhưng đợi nửa ngày chút phản ứng Lệ Thú cũng keo kiệt cho cho bọn họ.



      Thiếu nữ cùng bé trai ngáp cái.



      Bé trai chọc chọc bên cạnh: "Con này nương, người cha tới khi nào mới phản ứng?"



      nhún vai: "Tiểu Vân Nhi, phải biết rằng đại hiệp thường hay phải là người bình thường có thể lý giải."



      "Vậy à." Bé trai bừng tỉnh đại ngộ gật đầu: "Vẫn là nương lợi hại!"



      "Chính thế!" Tiểu Tiểu chút khách khí nhận lời khen ngợi.



      "Tiểu Tiểu?" Lệ Thú gọi tên .



      Lệ Thú phải nhận ra Tiểu Tiểu, cũng phải người để ý bề ngoài, nhưng là, bây giờ có chút kinh ngạc. Tiểu Tiểu là con của Cổ vương cùng Bội Nghi, mà Cổ vương là người Miêu tộc, dáng vẻ của Tiểu Tiểu tất nhiên mang theo đặc thù của thiếu nữ dân tộc thiểu số, lúc này thêm thân váy dài màu sắc rực rỡ, tăng thêm vài phần xinh đẹp.

      dân tộc Mèo: dân tộc thiểu số của Trung Quốc, phân bố ở các khu vực Quế Châu, Hồ Nam, Vân Nam, Quảng Tây, Tứ Xuyên,Quảng Đông, Hồ Bắc


      "Thú ca, phải là chàng nhận ra thiếp chứ?" Tiểu Tiểu nheo mắt lại đầy uy hiếp.



      Lệ Thú tuy rằng hiểu phong tình, nhưng phải là thằng ngu, nhìn thấy vẻ mặt của Tiểu Tiểu lập tức lắc đầu: " phải, phải, chính là..."Mặt Lệ Thú hơi chuyển hồng.



      "Chính là cái gì?" Tiểu Tiểu nhạy cảm bắt được mặt Lệ Thú đỏ ửng, trong lòng có chút mừng thầm.



      "Nàng..." Mặt Lệ Thú càng ngày càng đỏ, như là con cua bị nấu chín: "Nàng..."Ánh mắt Lệ Thú nhìn ra chỗ khác: "Quần áo của nàng lấy ở đâu vậy?"



      "..."



      "..."



      Mắt Tiểu Tiểu trợn trừng cùng Lệ Thú mắt to trừng đôi mắt , hai người cứ đối diện như vậy, ai cũng chuyện.



      Quên , Tiểu Tiểu trợn trừng mắt, đại đầu gỗ đúng là là đại đầu gỗ, muốn nghe được lời khen ngợi từ trong miệng so với giết còn khó hơn!



      Tiểu Lệ Vân ở bên cũng trợn trừng mắt, trèo lên ghế, đứng ở bàn, rất khí phách vỗ vỗ bả vai lão cha mình: "Lão cha, người biết , loại thời điểm này nên , nương tử, nàng rất phiêu..."



      "Vân Nhi." Lệ Thú lé mắt nhìn thoáng qua bàn tay bé vẫn ở vai mình, mặt lập tức viết lên "ta muốn thuyết giáo ", năm chữ to này, khiến Lệ Vân sợ tới mức đầu co rụt lại, bàn tay bé lập tức thu lại.



      "Coi như con chưa , coi như con chưa ." Lệ Vân lập tức làm phản, ngón tay bé chỉ ra bên ngoài: "Cha, người xem mặt trời ngả về tây rồi! Chúng ta ra ngoài ! Nương còn mang theo quần áo tới đây cho mọi người đó!"



      Vạt phải chéo chặt khoác bên ngoài là áo dài đen, quần dài rộng nhiều nếp gấp, Mạc Thượng Hành cùng Bội Nghi còn tốt chút, nhưng bộ quần áo ban đầu vốn rất đẹp bị Sở Văn Xuyên, Yến Thanh Dịch còn có Lệ Thú, mấy người Hán điển hình này mặc lập tức chẳng ra cái vẹo gì.



      Mặc kệ Sở Văn Xuyên cùng Yến Thanh Dịch xấu hổ cùng Lệ Thú mặt biểu cảm, Tiểu Tiểu lập tức kéo cánh tay của Lệ Thú lên, ngón tay chỉ cửa lớn của khách sạn: "Xuất phát!"



      Cao trào ngày đầu tiên của lễ hội đốt đuốc tập trung vào buổi tối, khi mặt trời ngả về tây, cả nhà già trẻ đều tập trung trước chuồng dê, kiểm lại đàn dê, đồng thời vung mì xào yến mạch vào đàn dê, mong ước đàn dê sinh sản thuận lợi. Sau đó mỗi nhà còn phải giết con gà, bói toán hung cát cho năm sau, hơn nữa còn quay gà tế tổ.



      Sau khi màn đêm chậm rãi buông xuống, nghi thức náo nhiệt nhất tới rồi!



      Trong miệng trưởng giả trong nhà niệm bài kinh cây đuốc, dùng cây đuốc tiếp lửa trong lò sưởi, chiếu sáng lên từng góc trong nhà, sau đó giao cây đuốc cho bọn trẻ.



      Cuối cùng toàn bộ cây đuốc trong thôn trại tập cùng nhau tạo thành đống lửa khổng lồ, mọi người vây quanh lửa trại xướng làn điệu “tế hỏa thần”, "Đá lửa là mẹ, lưỡi liềm sắt là cha, cây du là sinh mệnh, thần Lửa nhân từ. Dâng lên ly rượu ngon đầy, dâng lên tế phẩm phong phú. Khẩn cầu nhân khẩu thịnh vượng, khẩn cầu ngũ súc hưng thịnh. Phúc đến! Phúc đến! Phúc đến! Phúc đến!"



      Tiểu Tiểu cũng mang theo tiểu tử béo cao hết sức phấn khởi cùng người Di tộc cùng nhau xướng ca — tuy rằng hai người bọn họ căn bản hiểu người ta xướng cái gì.



      Sau khi xướng ca xong, người Di tộc liền bắt đầu quay chung quanh đống lửa cháy hừng hực, bắt đầu vừa múa vừa hát, trẻ chơi trò trốn tìm, trò "Diều hâu bắt gà con" cùng "Hồ ly che cục đá".



      "Con muốn chơi diều hâu bắt gà con!" Tiểu tử béo lôi kéo Cổ vương cùng Bội Nghi chạy mất.



      "Chúng ta cũng !" Sở Văn Xuyên cùng Yến Thanh Dịch lập tức đuổi kịp.



      "Ồ? Vậy còn chúng ta?" Tiểu Tiểu nhìn Lệ Thú: "Chúng ta chỉ giương mắt nhìn bọn họ?"



      "Chúng ta..." Lệ Thú có nhìn Tiểu Tiểu mà là nhìn ngọn lửa cháy bừng bừng, khuân mặt tuấn ửng đỏ — nhìn ra là mặt đỏ hay là bị lửa ánh đỏ: " khiêu vũ !"



      Tiểu Tiểu hơi sửng sốt, đại đầu gỗ vậy mà cũng có ý nghĩ đầy tình ý như vậy!



      " muốn sao? Vậy..." Thấy Tiểu Tiểu có phản ứng, Lệ Thú hơi trầm ngâm.



      "Muốn đến chết!" Tiểu Tiểu lập tức mở miệng, cho Lệ Thú cơ hội đổi ý, lập tức lôi kéo Lệ Thú chạy đến đống lửa bên cạnh, tham gia vào đội ngũ khiêu vũ người Di tộc.



      Hai người hoàn đều biết vũ đạo của người Di tộc, nhưng chút để ý — chỉ cần vui vẻ là được rồi!



      Tiểu Tiểu nhìn tiểu tử béo chơi sướng điên bên kia, còn có vợ chống Cổ vương chiếu cố bé, Yến Thanh Dịch cùng Sở Văn Xuyên biết thế nào thông đồng uống rượu cùng đám người Di tộc, còn có, Tiểu Tiểu khẽ ngửa đầu...



      Đại đầu gỗ khiêu vũ cùng nàng.



      Nàng khẳng định mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất thiên hạ!



      ...



      ...



      Người phụ nữ hạnh phúc nhất thiên hạ là nàng sắp bị chen chúc thành bánh rồi!



      Ngày đầu tiên của Lễ hội đốt đuốc tuy rằng náo nhiệt, nhưng các loại hoạt động lại tập trung vào ngày thứ hai.



      Chọi trâu, chọi dê, chọi gà, đua ngựa, đấu vật…, hấp dẫn chỉ là người Di tộc, phóng mắt nhìn chỗ nào cũng toàn người là người, muốn lên phía trước bước còn khó khăn hơn cả đánh trận, đám người Tiểu Tiểu đành phải theo dòng người ngừng về phía trước. (cái này làm ta nhớ lần xem bắn pháo hoa ở công viên Thống Nhất, lúc về qua ngã tư Kim Liên cũng toàn người là người như vậy :)))


      "Chọi dê!" Tiểu Tiểu hưng phấn thét chói tai: "Ta chưa thấy chọi dê bao giờ! Thú ca, chúng ta xem !" xong, Tiểu Tiểu liền kéo theo Lệ Thú loại bỏ muôn vàn khó khăn trong dòng người chen chúc, mà những người khác đành phải liều mình bồi quân tử... , theo bồi hai người phụ nữ.



      Khi bọn rất vất vả mới tới được chỗ chọi dê nhưng lại phát tình huống người chen chúc xô đẩy như vậy căn bản xem được cái gì, nhưng là, Sở Văn Xuyên lại ngoài ý muốn gặp được người quá quen thuộc.



      "Văn Di!" Sở Văn Xuyên kinh ngạc hô lên khiến cho mọi người chú ý, đồng thời ở trường chọi dê bên kia, nam nữ đồng thời ngẩng đầu, nhìn về phía Sở Văn Xuyên.



      "Tam ca?" thanh lệ ngẩng đầu, tìm kiếm Sở Văn Xuyên xung quanh.



      "Văn Di!" Nhìn thấy Sở Văn Di Tiểu Tiểu lập tức vẫy tay: "Văn Di, nơi này!" Tiểu Tiểu vẫy tay lập tức hấp dẫn chú ý của Sở Văn Di.



      "Tứ tẩu!" Sở Văn Di cũng lập tức vẫy tay, ý bảo nàng nhìn thấy bọn họ rồi. Sở Văn Di chút nào tị hiềm kéo tay người đàn ông phía sau nàng, mà người đàn ông khoan thai theo sau nàng.



      Trải qua bao gian khổ, loại bỏ muôn vàn khó khăn, hai đội ngũ thành công gặp nhau!



      "Tam ca, Tứ ca, Tứ tẩu!" sau khi Sở Văn Di rời Dạ Ngưng Bảo thay đổi văn tĩnh thanh lịch ngày xưa, tư thế oai hùng hiên ngang giống nữ nhân giang hồ điển hình:"A! Tiểu tử béo kia cũng lớn như vậy rồi!"



      Vẻ mặt tiểu tử béo nghi hoặc nhìn Sở Văn Di, lúc Sở Văn Di rời Dạ Ngưng Bảo, bé còn chưa ghi nhớ được.



      "Gọi ." Tiểu Tiểu ôm lấy tiểu tử béo.



      " ." Lập tức Lệ Vân mặt mày hớn hở bắt đầu lấy lòng mới biết này.



      "Hai vị này là cha mẹ của ta." Tiểu Tiểu chỉ về phía Cổ vương cùng Bội Nghi, giới thiệu cho Sở Văn Di, trong mắt Sở Văn Di nghi hoặc chợt lóe qua, nhưng có đặt câu hỏi, mà Tiểu Tiểu lại nhìn về phía chàng phía sau Sở Văn Di, người đàn ông kia thân nho sam, chính khí đầy người, lại quá mức khoan thai, ràng giống như người tập võ, mà trông như người đọc sách.



      "Vị này là..." Tiểu Tiểu đặt câu hỏi.



      "Tiểu sinh Quý Nho Hiếu, gặp qua các vị."



      "..."



      Đột nhiên Tiểu Tiểu quyết định tuyệt đối thể để Lệ Thú tiếp xúc nhiều cùng người kia, bằng trình độ “giáo dục người” của Lệ Thú lại tiến thêm bước biết làm thế nào?

      --- ------ ---------hết chương 72---- ------ ---

    4. rina93

      rina93 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,489
      Được thích:
      6,863
      Chương 73. Tà giáo
      Bách Lý Tiếu Tiếu
      Edit: Trạch Mỗ


      "Khụ khụ," Sở Văn Di khụ khụ, bĩu môi: "Ta này Trạng nguyên công, chúng ta đều là người giang hồ, phiền ngươi cần ra vẻ nho nhã được ?"



      Quý Nho Hiếu nhìn thoáng qua Sở Văn Di, mở miệng lại gì thêm — Sở Văn Di còn lợi hại hơn cả ! lý, mà Sở Văn Di là động thủ.



      " gặp phải ở đây, Tam ca, huynh liền cùng chúng ta được ?" Sở Văn Di cảnh giác nhìn bốn phía, tận lực đè thấp thanh : "Có người muốn giết Trạng nguyên công."



      Sở Văn Xuyên rùng mình, sắc mặt lập tức nghiêm nghị: "Ai?"



      "Trạng nguyên công là Tuần án ngự sử, trước đó phá hủy phân đà của tà giáo, bởi vậy..." Sở Văn Di nhún vai, vẻ mặt "huynh hiểu chứ", "Nếu phải là vừa đúng lúc muội gặp được, chừng cái kia tên sớm biến thành đống xương khô rồi." Mắt Sở Văn Di trợn trắng: "Muội bảo hồi kinh, nhưng cái kia tên lại cái gì mà thể phụ hoàng ân... Có lầm hay ! Đến cùng là mạng của quan trọng hay là hoàng ân quan trọng?"



      "Tiểu muội, muội thích ?" Sở Văn Xuyên nhìn thân nho nhã của Quý Nho Hiếu.



      Sở Văn Di lo lắng chút: "Muội cũng... xác định." Lúc trước nàng cho rằng mình thích Lệ Thú, nhưng sau khi bị Lệ Thú từ chối vậy mà nàng chẳng có chút cảm giác nào... Bởi vậy tại nàng cũng xác định được tình cảm của mình.



      " sao cả, từ từ đến." Sở Văn Xuyên xoa xoa đầu Sở Văn Di.



      " gặp được nguy hiểm, chúng ta đương nhiên thể ngồi yên quan tâm đến!" Tiểu Tiểu đột nhiên lên tiếng, dọa Sở Văn Xuyên cùng Sở Văn Di nhảy dựng. Hai người bỗng nhiên quay đầu, lại nhìn thấy xung quanh hai người bọn họ vây vòng người, trừ Lệ Thú cùng Quý Nho Hiếu — hai người kia cảm thấy nghe lén người khác chuyện là hành vi tốt.



      Tiểu tử béo mở to đôi mắt nhìn chằm chằm Sở Văn Xuyên cùng Sở Văn Di, vẻ mặt hưng phấn lắc lắc cánh tay ông ngoại bà ngoại: "Vân Nhi muốn ! Vân Nhi muốn !" Chống lại Tà giáo là việc náo nhiệt như vậy làm sao có thể thiếu bé?



      Vẻ mặt của Cổ vương và Bội Nghi cười khổ lắc đầu, nhưng đối với cầu của tiểu gia hỏa này hai người cho tới bây giờ đều có biện pháp từ chối: "Được được được."



      "Thú ca! Chúng ta cùng Văn Di bọn họ trước nhé! Sau đó lại đến Cổ thành!" Tiểu Tiểu hô lên với Lệ Thú.



      "Thực ra chúng ta có thể cùng Cổ thành, dù sao Nho Hiếu có thể đâu cũng được." Sở Văn Di thoáng suy xét, thuận tiện định ra kế hoạch hành trình cho vị Tuần án ngự sử kia.



      "Thú ca, hành trình thay đổi!" Tiểu Tiểu lại bắt đầu hô, có cách nào, lễ hội đốt đuốc rất đông người, hô lên mà Lệ Thú căn bản nghe được.



      "Quý Nho Hiếu kia đồng ý sao? Bằng chúng ta tham gia lễ hội đốt đuốc trước , chờ sau khi cùng Quý Nho Hiếu thương lượng quyết định." Sở Văn Xuyên lên tiếng.



      "Thú ca! Hành trình lại chờ quyết định!"



      " sao cả..."



      "... Ngừng!" Tiểu Tiểu giơ tay lên: "Có thể cần lại sửa lại hay , gọi đến gọi như vậy rất phiền toái!"



      "..." Ai bảo ngươi gọi?



      Hạng mục chọi dê, chọi trâu của lễ hội đốt đuốc tương đối hấp dẫn mọi người, Tiểu Tiểu lại càng cổ động Lệ Thú tham gia đấu vật, tất nhiên dành được thắng lợi.



      Nhưng khi Tiểu Tiểu lại cổ động Lệ Thú tham gia trận đấu bắn tên bọn họ lại xám xịt chạy trốn — Lệ Thú thiếu chút nữa bắn tên vào người ta...



      Sở Văn Xuyên cùng Yến Thanh Dịch cười nhạo chút lưu tình khiến Tiểu Tiểu phái ra trợ thủ đắc lực — Lệ gia Tiểu Vân, quấy đến Sở Văn Xuyên cùng Yến Thanh Dịch đứng ngồi yên...



      Thẳng đến buổi tối, đám đông dần dần tản , đoàn người Lệ Thú cũng về tới khách sạn, Sở Văn Di cũng cùng Quý Nho Hiếu chuyển đến cùng khách sạn với mọi người.



      Mấy người dường như bí mật tụ tập với nhau, ở giữa còn mang theo tiểu gia hỏa.



      Về phần Mạc Thượng Hành cùng Bội Nghi bởi vì sáng mai phải lên đường đưa Lục gia về chỗ ở ban đầu, bởi vậy ngủ sớm rồi.



      "Nho Hiếu, ngươi đắc tội là cái loại tổ chức tà giáo gì?" Sở Văn Xuyên lớn tuổi nhất, kinh nghiệm giang hồ nhiều nhất lên tiếng.



      Quý Nho Hiếu trầm tư chút: "Cái tổ chức kia dụ dỗ người dân bình thường nhập giáo, lấy khẩu hiệu "Tà ma thế, thần quang trở về". Về phần mục đích dụ dỗ người dân bình thường là vì..." Quý Nho Hiếu nhướng mi: "Thử độc."



      "Thử độc?" Tiểu Tiểu kinh ngạc nhìn Quý Nho Hiếu: "Bọn họ làm độc dược làm cái gì?"



      " biết." Quý Nho Hiếu thở dài.



      "Nhưng là..." Yến Thanh Dịch nhìn trái nhìn phải, trừ mấy người bọn họ có người ngoài nào: "Nho Hiếu ca, ngươi đúng là tuần án ngự sử sao? Ngự sử phải là tiền hô hậu ủng, phía sau còn theo đám lớn người linh tinh lộn xộn, còn giơ bảng gõ chiêng, quét sạch đường đuổi người sao?"



      "Nho Hiếu là tuần án ngự sử, triều đình lên tiếng, muốn điều tra được tình huống chân thực nhất của dân gian, còn có đạo đức của quan viên, phải xâm nhập dân gian, trang bị nhàng lên đường, miễn cho nhiễu dân lại cản trở người tài."



      "Bởi vậy ngươi liền như vậy vui vẻ mình chạy ?" Vẻ mặt Yến Thanh Dịch thể nào hiểu nổi, ít nhất cũng phải dẫn theo vài thân binh linh tinh chứ!



      " sai!" Quý Nho Hiếu trịnh trọng gật đầu: "Ta thích người khác hầu hạ, càng thích phô trương, cần gì phải làm mấy thứ thực tế đó? Như vậy chẳng phải phụ lòng chờ mong của thánh thượng?"



      "..." Yến Thanh Dịch nhìn Quý Nho Hiếu chút, lại nhìn Lệ Thú chút, đột nhiên cảm thấy hai người này có loại hơi thở giống nhau, hi vọng Quý Nho Hiếu “giáo dục người” giống Lệ Thú!



      "Có tin tức của Tà giáo kia ?" Lệ Thú kéo đề tài trở về.



      "Tổ chức này lấy dấu hiệu là thanh kiếm màu đỏ." Quý Nho Hiếu dừng chút: "Tổ chức này... tên là Huyết ."



      "..." Mọi người cả kinh, đồng loạt nhìn về phía Lệ Thú.



      "Sao vậy?" Quý Nho Hiếu chân tướng hỏi.



      Lệ Thú chỉ bội kiếm treo bên hông: "Thanh kiếm này giống vậy..."



      "Tên là Huyết ."



      Quý Nho Hiếu giật mình: "Có thể cho ta mượn đánh giá ?"



      Lệ Thú lắc đầu: "Chuôi kiếm này rời khỏi tay ta làm bị thương người khác." xong, Lệ Thú khẽ rút kiếm ra khỏi vỏ, thân kiếm trắng như tuyết, hoa văn đỏ tươi chiếu vào trong mắt Quý Nho Hiếu.



      "Chuôi kiếm này là màu trắng mà!" Quý Nho Hiếu hiểu.



      "Sau khi giết người biến thành màu đỏ." Lệ Thú trả lời có chút trầm: "Mà hoa văn mặt, biến thành màu trắng."



      "Là giống nhau như đúc." Quý Nho Hiếu quan sát kỹ lưỡng Huyết kiếm của Lệ Thú, gật đầu xác định: "Trừ màu sắc bên ngoài bây giờ giống, cái khác đều giống nhau." Quý Nho Hiếu ngẩng đầu nhìn về phía Lệ Thú: "Lệ Thú, ngươi có biết chủ nhân trước của thanh kiếm này là ai ?"



      Lệ Thú trầm mặc chút, sau lúc lâu gì, ngay khi Quý Nho Hiếu cho rằng nhận được đáp án, Lệ Thú đột nhiên mở miệng: "Cha ta."



      Xung quanh mảnh yên tĩnh, đến ngay cả tiểu Lệ Vân cũng an tĩnh lại.



      Sau lúc lâu, đột nhiên Tiểu Tiểu mở miệng: "Công công ta biến mất hai mươi bảy năm rồi, thanh kiếm này từng bị người khác cầm cũng chừng!" Tiểu Tiểu nhìn chằm chằm Lệ Thú, quan sát phản ứng của : "Hơn nữa, Thú ca cũng phải lấy được thanh kiếm này từ trong tay công công."



      Nghe thấy lời của Tiểu Tiểu, vẻ mặt của Lệ Thú khẽ thả lỏng.



      "Trừ cái này Trạng nguyên công ngươi còn biết những gì?" Sở Văn Di đúng lúc chuyển đổi đề tài.



      " có." Quý Nho Hiếu lắc đầu: "Khi ta kiểm tra phân đà của bọn họ, bọn họ dùng mồi lửa thiêu rụi hết tất cả thông tin, đến ngay cả những người chúng ta bắt được cũng tự sát toàn bộ. Trừ hình thanh kiếm này khắc vách đá còn có hai chữ Huyết ở ngoài còn lại gì cả."



      " có địa điểm phân đà khác?"



      " có."



      " có tên giáo chủ hoặc danh hiệu?"



      " có."



      " cách khác, trừ bỏ có người muốn đuổi giết ngươi, còn có phân đà bị hủy tin tức gì cũng có?"



      " có."



      "Vậy chúng ta còn điều tra cái rắm!"



      "..."



      ...



      ...



      Cho dù bọn họ có muốn điều tra cái rắm hay , Tiểu Tiểu và Lệ Thú đều quyết định phải theo Quý Nho Hiếu và Sở Văn Di, riêng gì vì an toàn của Quý Nho Hiếu, càng là vì xác định Lệ Hi Kiệt có liên quan đến chuyện này hay .



      Nhưng đối với Tiểu Tiểu và tiểu tử béo bây giờ mà , chuyện gì cũng quan trọng bằng lễ hội đốt đuốc. ngày cuối cùng của Lễ hội đốt đuốc, người Di tộc trong thôn trại giơ cây đuốc lên, hình thành con rồng lửa đồ sộ, trước chỉ định địa điểm đặt lửa, mấy người Tiểu Tiểu cũng giơ đuốc lên cao theo người Di tộc cùng nhau đặt lửa, thuận tiện tham gia vũ hội dường như cuồng hoan, Sở Văn Xuyên cùng Yến Thanh Dịch hai người có tính cách hoạt bát này thậm chí còn thi nhau xem ai đến địa điểm đặt lửa trước.



      Mấy người trẻ tuổi vui đùa tận hứng, cho đến khi rất muộn mới trở lại khách sạn, Cổ vương bởi vì Tiểu Tiểu thể theo chân bọn họ cùng về Cổ thành nên mang theo người Lục gia rời trước, trước khi còn dặn riêng Tiểu Tiểu nhất định thể quên phải đến Cổ thành ở khoảng thời gian.



      Ban đêm đất Thục có chút lạnh, Tiểu Tiểu và Lệ Thú dạo trong sân sau vắng lạnh của khách sạn, tiểu tử béo được bọn họ dỗ ngủ, sân của khách sạn có hồ xanh bóng mát gì cả, chỉ là đình viện bùn đất rất bình thường, thậm chí còn có vài cái chuồng gà chiếm lấy góc sân. Nhưng trong hoàn cảnh này vậy mà Lệ Thú cùng Tiểu Tiểu lại thanh thản khiến cho người ta cảm thấy bọn họ dường như tản bộ trong rừng.



      "Thú ca." Tiểu Tiểu nhàng gọi tên Lệ Thú, thanh bình tĩnh ôn hòa cùng tính cách sinh động bình thường của nàng có chút hợp.



      "Ừm?" Lệ Thú bước cùng Tiểu Tiểu, từng bước từng bước.



      "Lo lắng chuyện của công công sao?"



      “Ừ." Lệ Thú thành thừa nhận.



      Tiểu Tiểu vỗ vỗ vai Lệ Thú, an ủi : "Công công ông ấy có được danh hào chính trực vang danh ở Tây Vực như vậy, giống người làm ra chuyện này đâu."



      "Ừ." Lệ Thú gật đầu, tỏ vẻ đồng ý.



      "Thú ca, chúng ta tìm đến chân tướng !" Tiểu Tiểu chợt nhào lên lưng Lệ Thú, Lệ Thú thuận thế cõng Tiểu Tiểu lên, giống như rất nhiều lần trong quá khứ, cõng Tiểu Tiểu tản bộ...



      "Ừ." Lệ Thú phát huy triệt để phong cách chuyện ngắn gọn, Tiểu Tiểu tức giận trợn mắt.



      "Thú ca."



      "Ừ?" Lại là chữ.



      "Chàng thể “tặng” thêm cho thiếp mấy chữ sao? Thiếp lãng phí nhiều nước miếng như vậy!" Đầu Tiểu Tiểu tìm tới trước mặt Lệ Thú: " cần dùng chữ mà đuổi thiếp , được ?" Tiểu Tiểu chỉ trích chút khách khí: "Còn đều là cùng chữ đó! Chàng cho là chữ “ừ” liền có thể ràng tất cả sao? Thiếp muốn là hỏi chàng chàng là nam hay là nữ, chàng cũng trả lời thiếp bằng chữ "ừ" sao?"



      "Ta cho rằng..." Lệ Thú chậm rãi , liếc mắt nhìn Tiểu Tiểu: "Vấn đề này nàng phải biết chứ."



      "Ồ?"



      "Bằng Vân Nhi là từ đâu đến?"



      "..."



      Đại đầu gỗ, chàng vẫn trả lời chữ “ừ” !

      ----------------------Hết chương 73---------------------------

    5. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 74. số mệnh
      Edit: Trạch Mỗ

      Sau khi lễ hội đốt đuốc kết thúc, đám người Lệ Thú tiếp tục về phía Tây, thấy dáng vẻ Quý Nho Hiếu và Lệ Thú ở đường trò chuyện với nhau rất vui vẻ, sợ tới mức Tiểu Tiểu, Lệ Vân, Yến Thanh Dịch còn có Sở Văn Di vội vàng ở bên cạnh xen vào.



      "Trạng nguyên công, tiếp theo ngươi định đâu vậy?" Sở Văn Di xen vào cách tự nhiên.



      Quý Nho Hiếu thoáng trầm ngâm: "Tới gần Tây Tạng."

      Tây Tạng 西藏 xứ Tây Tạng, giáp giới với Ấn Ðộ 印度.

      "Ồ, đó phải là rất xa sao?" Yến Thanh Dịch kinh ngạc nhìn Quý Nho Hiếu: "Hơn nữa nơi đó còn là địa bàn Lạt Ma truyền kinh phật đó!"

      Kinh Phật. Có ba kho là Kinh Tạng 經藏, Luật Tạng 律藏 và Luận Tạng 論藏.

      Lạt -ma; thầy tu ở Tây Tạng (cách gọi tôn kính các nhà sư theo đạo Lạt-ma ở Tây Tạng, Trung Quốc)


      " sai." Quý Nho Hiếu gật đầu: " đường có lẽ còn có thể qua vài thành trấn, chúng ta cũng tra án ở nơi đó."



      Tra án?



      Vừa nghe thấy từ mấu chốt này, ánh mắt Lệ Vân cùng Tiểu Tiểu lập tức lóe sáng.



      "Vì sao thúc phải là mặt đen?" Lệ Vân mở miệng liền hỏi.



      "Mặt đen?" Quý Nho Hiếu hiểu nhìn tiểu Lệ Vân, vẫn luôn là người ôn hòa và nhẫn nại, hơn nữa còn là đối với đứa trẻ?



      "Đúng vậy! Hổ đầu trảm đâu? Ngự miêu đâu? Vương Triều Mã Hán đâu?" vấn đề tiếp vấn đề khiến tất cả mọi người hiểu tiểu tử béo đến tột cùng là hỏi cái gì, đến Bao Chửng thời Tống!



      "Tiểu Vân Nhi, con là ngốc đó!" Tiểu Tiểu vỗ vỗ đầu Lệ Vân.



      Lệ Vân phục nhìn về phía lão nương nhà mình: "Tất cả mọi người đều khen con thông minh đó!"



      "Con đều là trong kịch nam gì đó, Bao Chửng tuy rằng tồn tại, nhưng Vương Triều Mã Hán có thể nhất định." Tiểu Tiểu bên gật đầu khẳng định, bên tìm Lệ Thú ủng hộ: "Chàng đúng , Thú ca?"



      Lệ Thú gật đầu, Tiểu Tiểu lập tức đắc ý hất cằm, thị uy với tiểu tử béo.



      "Vậy theo nương nên hỏi thế nào?" Lệ Vân vẫn là chịu nhận thua.



      Tiểu Tiểu trầm ngâm: "Ngươi có phái thủ hạ điều tra cẩn thận hay ? Có đại nội mật thám thầm bảo vệ hay ? Còn có thượng phương bảo kiếm đâu?"



      "..."



      Hai mẹ con này thực là kẻ tám lạng người nửa cân!



      cái gì đều là trong kịch nam thôi!



      Đại khái là nhìn được rồi, Lệ Thú chậm rãi mở miệng: "Tiểu Tiểu, Vân Nhi."



      Lại là cái loại ngữ điệu quen thuộc này, Tiểu Tiểu cùng Lệ Vân đều là người cơ trí, mỗi lần loại ngữ điệu này, Lệ Thú đều bắt đầu công tác giáo dục của .



      Con mà có cha dạy là được, cũng muốn tạo thành loại sai lầm này!



      Vậy dạy dỗ Tiểu Tiểu lại tính là cái gì đây?



      "Thú ca."



      "Cha."



      Hai người ủ rũ trộm dò xét Lệ Thú, thể trốn, như vậy cũng chỉ có thể chịu! Dù sao bọn họ cũng đều quen rồi.



      Nhưng là, đại hiệp, chiêu này của ngươi là rất nguy hiểm, quy mô sát thương lớn mà chẳng phân biệt được địch ta!



      “Mặt trời hôm nay chói mắt!" Yến Thanh Dịch nhìn mưa phùn bay lất phất lớn tiếng cảm khái.



      Mặt trời?



      Đến ánh nắng cũng có, mặt trời ở đâu ra?



      Lệ Thú nghi ngờ nhìn Yến Thanh Dịch, Tiểu Tiểu vụng trộm dựng lên ngón tay cái với Yến Thanh Dịch — "Tiểu Dịch, làm tốt lắm!"



      "Tiểu Tiểu?"Đột nhiên Lệ Thú quay đầu lại thấy ngón tay chưa kịp thu hồi của Tiểu Tiểu.



      "Thú ca." Tiểu Tiểu lập tức bày ra biểu cảm "thiếp cái gì cũng làm, chàng nhìn thấy đều là ảo giác", ánh mắt đảo loạn xung quanh, lập tức tòa thành trì cứu nàng: "Thú ca! Chàng xem chúng ta nhìn thấy thành trì nha!"



      "Cẩm thành" hai chữ to hành thảo cuồng ngạo kềm chế được khắc cửa thành.("Chú: Tiếu Tiếu có tra được ở Thục cuối cùng có thành trì gì, liền tự đặt cái tên.") Tường thành cổ kính loang lổ ghi lại dấu ấn lịch sử, nguy nga sừng sững đạp đất che chở cư dân trong thành.



      Nhưng gặp phải những binh sĩ mặc trang phục giáp sắt kia chẳng phải điều tốt đẹp gì.



      "Đứng lại!" binh sĩ ngăn Lệ Thú muốn vào thành lại: "Thuế đầu người mỗi người lượng!"



      Lệ Thú trầm mặc nhìn binh sĩ kia, nhưng là, ánh mắt tất nhiên phải là khách khí, bởi vì binh sĩ kia chính là nhìn Tiểu Tiểu và Sở Văn Di từ xuống dưới.



      Lệ Thú cảm giác được Quý Nho Hiếu cũng cảm giác được, bởi vậy đứng ở trước mặt Sở Văn Di, nhìn thấy hành động của Quý Nho Hiếu, Sở Văn Xuyên khẽ gật đầu, trong mắt xẹt qua tia tán thưởng.



      Mà Tiểu Tiểu còn lại là dứt khoát đặt tay lên thanh kiếm bên hông, cho đến khi Lệ Thú túm nàng lại.



      Tầm mắt bị người ngăn cản, binh sĩ tất nhiên vui, nhưng giây tiếp theo đùi liền bắt đầu run rẩy.



      Lệ Thú nhìn , ánh mắt vô tình lạnh như băng khiến máu ở chân đông cứng, binh sĩ muốn nhìn về bốn phía xin giúp đỡ, nhưng là lại động được, người xung quanh dường như cũng phát ra, người nào nhìn về phía .



      "Này!" Cùng lúc đó người đàn ông khắp người toàn mùi rượu tới, từ trang phục trông như là người gác cổng thành ở đây. Lúc nhìn thấy Sở Văn Di ánh mắt sáng lên: " nương này dáng vẻ tệ!"



      "Ban ngày ban mặt, các ngươi chẳng lẽ có vương pháp sao?" Quý Nho Hiếu lớn tiếng trách mắng.



      "Vương pháp?" Gác cổng thành nấc cái, miệng đầy mùi rượu khiến Lệ Thú khẽ nhíu mày."Ở đây ông lớn nhất, ông chính là vương pháp!"



      Nghe thấy câu của đại Trạng nguyên, tất cả mọi người trong đó bao gồm Sở Văn Di và tiểu Lệ Vân đều bất đắc dĩ bĩu môi, lấy thói quen của người giang hồ bọn họ mà , người như thế liền đập thẳng chưởng đánh bay là tốt rồi.



      Đột nhiên Tiểu Tiểu nhào tới lưng Lệ Thú, Lệ Thú tập mãi thành thói quen cõng Tiểu Tiểu lên, nhưng Tiểu Tiểu lại lấy tay chuyển đầu Lệ Thú về phía người gác cổng thành.



      Để đông chết thằng cha gác cổng thành kia là tốt rồi!



      Quả nhiên, ánh mắt Lệ Thú dời cái, kẻ gác cổng thành kia liền ngậm miệng .



      Tiểu Tiểu giơ tay lên quơ quơ trước mặt Lệ Thú: "Thú ca, quá giỏi rồi, chàng lại nhìn tiếp , có thể bọn họ quên cả hô hấp đấy."



      Nghe vậy, Lệ Thú nghe lời vẻ mặt chậm lại, lại vẫn lưng Tiểu Tiểu, Lệ Vân cũng theo tham gia náo nhiệt, nhảy thẳng vào trong lòng Lệ Thú, trong lúc bất chợt Lệ Thú thậm chí có cảm giác mình nuôi hai đứa bé...



      "Chúng ta có thể vào sao?" Mặc dù lưng cõng người phụ nữ, tay ôm đứa trẻ đại hiệp có uy nghiêm gì, nhưng vẻ mặt Lệ Thú vẫn nghiêm túc khiến cho người ta hoài nghi có thể gõ được băng xuống từ khuân mặt của .



      Ngày hè nắng chói chang đúng là hàng giải nhiệt cao cấp.



      "Có thể có thể có thể, đương nhiên có thể!" Kẻ gác cổng thành lập tức gật đầu, lập tức nghiêng người, mắt nhìn thẳng.



      Quý Nho Hiếu mở miệng, lại khép lại, kẻ gác cổng thành có khả năng lớn mật thu thuế đầu người kếch xù như vậy — cao hơn mười lần so với các thành trấn khác! Càng thể quang minh chính đại đùa giỡn phụ nữ giữa ban ngày ban mặt như vậy được.



      Điều tra cẩn thận mới có thể tra ra được chân nhất! Quý Nho Hiếu thầm hạ quyết tâm.



      "Đại Trạng nguyên..." Sở Văn Di kéo kéo ống tay áo của Quý Nho Hiếu, chỉ về phía mặt tường: "Ngươi xem cái kia..."



      vách tường có cái gì cả...



      Ngay tại lúc mọi người muốn chất vấn, Sở Văn Di tiếp tục : "Bốn góc mặt tường này."



      bốn góc mặt tường này thấp thoáng ra văn lạc màu đỏ sậm, chút do dự, Quý Nho Hiếu lấy ra tờ giấy, đem giấy Tuyên Thành dán vách tường, tiện tay nhặt viên đá, in lại đồ án, thấy thế, mấy người khác cũng lập tức bắt đầu hỗ trợ.



      Rất nhanh, bốn tờ giấy được tập hợp lại chỗ, thanh thanh kiếm có hoa văn được in giấy, hơn nữa vốn là được xác nhận hoa văn màu đỏ sậm — Huyết kiếm!



      Mấy người nhìn nhau, đồng thời thấy được kinh ngạc trong mắt đối phương, ban đầu vốn tưởng rằng mất rất nhiều công sức mới có thể tìm được tổ chức này, nhưng nghĩ tới vậy mà tìm được nhanh như vậy!



      "Như vậy, có được ? Tiểu Thú còn chưa có trưởng thành đến loại trình độ này!" Ở chỗ cách mấy người Lệ Thú xa, Nhiêu Hinh Ninh lẳng lặng đứng phía sau Lệ Hi Kiệt, vẻ mặt lo lắng.



      Lúc này đây Lệ Hi Kiệt và Nhiêu Hinh Ninh đeo mặt nạ lạnh như băng kia.



      "Ta biết nó chưa trưởng thành đến cái loại trình độ này, nhưng là ta chờ nổi lâu như vậy, chỉ có thể dùng cách này dẫn nó tới." Lệ Hi Kiệt nhìn hai tay mình: " tay ta càng ngày càng nhiều tính mạng người vô tội, ta biết lúc nào hoàn toàn mất hết lý trí. Ta thậm chí biết lúc nào có thể làm bị thương nàng..." Lệ Hi Kiệt kiên định nắm tay: "Mỗi thế hệ người Lệ gia đến cuối đời đều lựa chọn quy ." Lệ Hi Kiệt cười khổ: "Nhưng là có ai biết vận mệnh bọn họ sau khi quy ?"



      Nhiêu Hinh Ninh thở dài, vận mệnh người Lệ gia, Lệ Hi Kiệt qua cho nàng, khi nàng gả cho biết, năm đó, Lệ Hi Kiệt rất ràng với nàng.



      Những người Lệ gia quy này đều vây mình ở sơn cốc người nào biết, tất cả đều là chết đói, có ngoại lệ.



      Nhưng là, nàng vẫn chấp nhất gả cho Lệ Hi Kiệt! Đơn giản là nàng tin tưởng, Lệ Hi Kiệt có thể loại bỏ vận mệnh cuối cùng của người Lệ gia!



      tuyệt kiếm pháp gia truyền của Lệ gia quá mức bá đạo, ngoan tuyệt, gần như tồn tại vô địch.



      Nhưng đời này làm gì tồn tại cái gì hoàn mỹ, Tuyệt kiếm tuy rằng vô địch thiên hạ, nhưng tạo thành thương tổn đối với người sử dụng, mỗi lần dùng, tuổi thọ của người Lệ gia giảm bớt.



      Vì vậy người Lệ gia trải qua nỗ lực thế hệ lại thế hệ, phối hợp Tà Ngọc thoát thai cùng dùng máu tươi người Lệ gia rèn luyện Huyết kiếm, ngừng cải tiến Tuyệt kiếm, tuy rằng nội công tâm pháp của Tuyệt kiếm khiến Lệ gia vĩnh viễn chỉ có con nối dòng, nhưng còn tốt hơn bị cắt giảm tuổi thọ như trước kia!



      nghĩ tới, mặc dù có cải tiến, nhưng bóng ma của Tuyệt kiếm vẫn thủy chung theo bọn họ.



      Huyết kiếm phối hợp Tà Ngọc thoát thai, khi Tuyệt kiếm đại thành vậy mà sinh ra trạng thái nhập ma. Cái loại trạng thái nhập ma này giống như lốc xoáy, làm cho người ta càng hãm càng sâu, thời gian nhập ma cũng càng ngày càng dài, càng ngày càng xác định, cho đến khi hoàn toàn mất lý trí.



      Thậm chí tự sát với bọn họ mà cũng là hy vọng xa vời, khi có hành động, tiến vào trạng thái nhập ma, tất cả hành vi đều dừng lại.



      Bởi vậy mình vào sơn cốc người, là cách duy nhất kết thúc tính mạng của bọn họ.



      Lệ Hi Kiệt ở vào trạng thái như vậy, biết lúc nào hoàn toàn mất chính mình, biết lúc nào xuống tay với người bên cạnh, càng biết có phải cũng giống như các bậc cha chú độc chết trong núi sâu. Cho dù người Lệ gia phóng khoáng cỡ nào, kiên cường cỡ nào, nhưng khi đối mặt với loại số mệnh này, người Lệ gia chỉ có thể vô lực mà nhận kết quả đáng buồn như vậy.



      Khi Lệ Hi Kiệt lần đầu tiên phát sắp sửa bước con đường số mệnh của người Lệ gia, liền bắt đầu tìm cách, đưa Lệ Thú đến chỗ hai vị nghĩa huynh chăm sóc, nếu như Lệ Thú có biện pháp lĩnh ngộ chiêu cuối cùng, thậm chí căn bản tìm được chiêu cuối cùng của Tuyệt kiếm, liền yên theo vận mệnh, tất cả cho Lệ Thú, để sau khi Lệ Thú kế thừa nghiệp của , tự tìm sơn cốc tới đó chết mình.



      Nhưng bây giờ Lệ Thú lại cho hi vọng!



      hi vọng giúp người Lệ gia vĩnh viễn thoát khỏi loại vận mệnh đáng buồn này!



      Tuy rằng, Lệ Thú khi đối mặt với Giang Du cũng từng nhập ma, nhưng là cũng là tự tỉnh táo lại! Hơn nữa nhập ma trễ hơn người Lệ gia!



      Từ đó về sau, Lệ Thú còn tiến vào trạng thái nhập ma nữa.



      Lệ Thú là hi vọng duy nhất của !



      Lệ Hi Kiệt nhìn trạng thái của Lệ Thú sau lưng cõng người, phía trước ôm người bất giác mỉm cười.



      "Con trai, chúc phúc con."

      --- ---------hết chương 74---- --------

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :