1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Đạo Cô Vương Phi - Cầu Mộng (hoàn + ebook)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. lamphuonghoang

      lamphuonghoang Well-Known Member Staff Member Super Moderator Super Editor

      Bài viết:
      504
      Được thích:
      6,756
      Chương 9:
      Khi Long Thần Dục hé miệng chờ nàng đút thức ăn, Từ Ngọc Mẫn rất muốn cầm chén trực tiếp ném thẳng lên đầu , diễn còn chưa đủ sao, là kẻ ngốc tự mình ăn cơm được sao? Đó là tàn phế mới đúng.

      Từ Ngọc Mẫn thầm hít sâu, cố gắng kìm nén dục vọng muốn đánh người, mặt trầm như nước gắp thức ăn, ngồi bên người đút từng ngụm từng ngụm cho .

      Đột nhiên nàng có ảo giác mình làm mẹ —— ý tưởng này lập tức khiến toàn thân nàng nổi da gà.

      "Nương tử, nàng đừng run tay như thế."

      Từ Ngọc Mẫn vụng trộm trừng mắt liếc cái, cắn răng tiếp tục đút, tự nhủ: ngươi có thể ném bộ dạng “con trai ” này , ta cảm thấy vừa lòng.

      đúng là đóa hoa tươi cắm bãi phân trâu! Đây là tiếng lòng của những người khách khác trong đại sảnh của khách điếm.

      Dù giàu có vô cùng, dù ăn sung mặc sướng, nhưng nữ tử gả cho phu quân như vậy đáng giậm chân giận dữ, quá có tình người.

      vất vả Từ Ngọc Mẫn mới đút cho Bình vương biết xấu hổ ăn no, ngồi xuống định tự mình ăn cơm, lại bị câu kế tiếp của làm té ngửa.

      "Nương tử, ta cũng đút nàng ăn nhé?"

      Quả thực, Từ Ngọc Mẫn hoài nghi có phải đần độn luôn rồi .

      Thấy vương phi nhà mình trưng khuôn mặt cố nén tức giận, tâm tình Long Thần Dục lại cực kỳ sung sướng, bưng bát cơm gắp thức ăn đến bên miệng nàng, chờ nàng há mồm.

      Từ Ngọc Mẫn thầm niệm Kinh duy trì bình tĩnh, sau đó há mồm nuốt thức ăn xuống. Nàng thèm chấp nhặt với , gã đần độn khốn kiếp này!

      đút ngụm, nàng ăn miếng, rất hài hòa.

      Chỉ là. . . . . .

      "A, đút nhầm rồi, ta lau giúp nàng. . . . . ." Long Thần Dục nhìn nhìn tay mình, chớp chớp mắt, sau đó bỗng dưng liếm vành môi của nàng, liếm sạch nước tương dính bên môi nàng. (ăn đậu hũ là nghệ thuật, người ăn đậu hũ là nghệ sĩ…..)

      Trong khắc, cả đại sảnh yên tĩnh tiếng động.

      Mặt Từ Ngọc Mẫn đỏ bừng trong nháy mắt, vừa thẹn vừa giận, với tay che nơi bị liếm, tức giận trừng mắt liếc cái, sau đó bỗng nhiên đứng dậy, "Ta về nghỉ tạm trước."

      Long Thần Dục vội vàng buông bát đũa, đuổi theo, "Nương tử, nàng chờ ta chút. . . . . ."

      Bọn họ , đương nhiên thị vệ cũng theo.

      Đại sảnh của khách điếm lập tức vang lên tiếng bàn tán lao xao.

      Bị chọc tức trở về tiểu viện, Từ Ngọc Mẫn căm giận vào phòng chính, quay người định đóng cửa.

      "Nương tử." Long Thần Dục đúng lúc chặn cửa lại.

      Từ Ngọc Mẫn thể cứng rắn đóng cửa nhốt bên ngoài, quyết định xoay người vào trong.

      Long Thần Dục vào phòng, sau khi đóng cửa cài then, cũng bước vào trong.

      Bước vào liền nhìn thấy thê tử ngồi bên giường, cơn giận chưa tan còn sót lại mặt, khỏi khẽ nhếch khóe miệng, đến bên người nàng, ôm thân thể tỏa hương thơm của nàng, cúi đầu cười : "Mẫn nhi bị vi phu chọc giận sao?"

      Từ Ngọc Mẫn giãy vài cái mà thoát được, quyết định mặc kệ, nhưng vẫn nhịn được cơn giận đó, "Dù gì ngươi cũng là Vương gia, thể giữ chút mặt mũi sao?"

      Long Thần Dục nghiêm trang : "Nay đầu óc Bổn vương bị tổn thương, làm gì còn mặt mũi mà phải giữ?" Luôn phải diễn để số người xem cho .

      Từ Ngọc Mẫn nhịn được mở miệng đáp trả, "Đầu óc chỉ bị thương thôi, loại chuyện này liên quan gì đến mặt mũi chứ?"

      Long Thần Dục bật cười, "Người mất trí, dù làm ra bất kỳ chuyện gì cũng đều hợp tình hợp lý."

      Tuy biết lời sai, nhưng dù sao cũng là giả bộ, việc này khiến nàng rất căm tức.

      Giọng Long Thần Dục đột nhiên trở nên khàn khàn, tay cũng chui vào trong vạt áo nàng, "Mẫn nhi là ngờ ta làm chuyện như vậy trước mặt người khác sao?" đẩy nàng ngã xuống giường, cúi người hôn lên.

      Theo bản năng, Từ Ngọc Mẫn bắt đầu giãy giụa. Ban ngày ban mặt, làm gì vậy?

      Nàng càng giãy giụa, Long Thần Dục càng tha cho nàng, cuối cùng lửa nóng hoàn toàn bùng phát, dứt khoát kéo rơi màn giường, chuyên tâm hưởng thụ niềm vui vợ chồng nơi khuê phòng.

      vốn là người luôn hành động tùy ý, lại đối mặt với vương phi mình cưới hỏi đàng hoàng, sao phải kiêng dè?

      Dưới động tác càng ngày càng kịch liệt của , kháng cự của Từ Ngọc Mẫn dần dần yếu , cuối cùng chỉ có thể theo bản năng dựa vào , thừa nhận xâm chiếm của , trong đầu trống rỗng.

      Khi cuối cùng cũng thỏa mãn rời khỏi người nàng, nàng bỗng mờ mịt trong chốc lát.

      Từ Ngọc Mẫn từ từ nhắm hai mắt, có chút tuyệt vọng nghĩ, càng ngày nàng càng trở nên giống mình, cứ thế mà bắt đầu hưởng thụ đòi hỏi của , thậm chí còn vô ý thức chủ động hùa theo.

      hàng lệ theo khóe mắt rơi xuống, nàng thích thay đổi như vậy, nàng chán ghét nam nhân này, dưới tình thế bị ép buộc mới bất đắc dĩ để đoạt lấy thân thể. Nàng thích hoàng gia, thích nhà giam vương phủ kia, thậm chí chán ghét kinh thành – nơi mang đến tất cả những thay đổi này . . . . . .

      Long Thần Dục với tay mơn trớn lệ nơi khóe mắt nàng, trong lòng chợt nhói đau, vẫn cách nào khiến nàng cam tâm tình nguyện sao?

      ôm chặt nàng, lời vô nghĩa: "Mẫn nhi, đừng khóc, nước mắt nàng khiến lòng vi phu cũng đau theo."

      Từ Ngọc Mẫn vung tay đánh vào lồng ngực , "Vì sao ngươi nhất định cứ phải như vậy? Ta thích."

      "Được được, vi phu hứa với nàng, sau này vậy nữa." Cùng lắm buổi tối cố gắng thêm chút, ban ngày kìm lòng nổi. Thánh cũng có khi nhịn được, huống chi phải là Liễu Hạ Huệ, vợ đẹp trong lòng, Thiên Thời Địa Lợi Nhân Hòa, đương nhiên phóng túng chút.

      Lực đánh nơi tay Từ Ngọc Mẫn yếu , cuối cùng đẩy ra, quay lưng nằm xoay mặt vào tường, thèm để ý đến .

      Long Thần Dục chỉ yên lặng ôm hông nàng từ phía sau, thở dài trong lòng, như vậy chỉ sợ nàng cũng nguyện sinh con nối dõi cho , vẫn phải chờ thôi.

      từng nhìn thấy bộ dạng nữ nhân bị bắt mang con nối dõi của người mà mình thích bèn nổi điên tự hại mình, việc lúc đó khắc sâu trong trí nhở của , bất kể thế nào cũng đều quên được, tuổi càng lớn ký ức ấy càng ràng, như khắc cốt ghi xương.

      Càng về phía Bắc, thời tiết càng lạnh.

      Cây cối hai bên đường, cành lá sắp lụi tàn, nức nở đìu hiu trong gió lạnh.

      Khác với lạnh căm căm ngoài xe ngựa, trong xe tràn ngập ấm áp.

      Toa xe trải thảm Ba Tư dày, vách xe cũng phủ da lông dày, còn đặt thêm lò sưởi tinh xảo, trong lò thỉnh thoảng lóe ra nhiều ánh lửa, tỏa ra từng đợt hơi ấm.

      Long Thần Dục dựa nghiêng vào gối, trong tay cầm bầu rượu , thỉnh thoảng đổ ngụm vào miệng, ánh mắt lại nhìn người chăm chú may túi thơm ở đối diện.

      biết nàng thanh tĩnh tranh giành đấu đá, võ công cao sâu khó lường, lại ngờ nàng cũng rất thông thạo thêu thùa may vá.

      mảnh lụa gấm thượng hạng lớn, nàng may vá thành thạo, thêu ra hoa văn, hình thêu trông rất sống động.

      "Mẫn nhi."

      "Hửm?" Từ Ngọc Mẫn đáp lời, tay cũng dừng lại, thậm chí cả liếc cái cũng có.

      "Từ , sư phụ nàng dùng chuẩn mực của tiểu thư khuê các mà dạy dỗ nàng sao?" rất ngạc nhiên, ràng nàng lớn lên ở đạo quán, nhưng khí chất người lại thanh cao xuất trần, thậm chí còn xuất chúng hơn rất nhiều thiên kim khuê tú của gia đình danh giá, chỉ có ít lễ tiết cung đình là nàng vẫn có chút thông.

      Nhắc tới sư phụ, Từ Ngọc Mẫn ngừng kim trong tay, tựa như suy nghĩ, sau đó khóe miệng tự giác cong lên, tạo ra nụ cười nhạt, "Sư phụ ta là người rất tốt."

      cũng như chưa , căn bản trả lời cho câu hỏi của , nhưng Long Thần Dục cũng so đo, dù sao cũng chỉ tùy tiện hỏi câu mà thôi.

      "Thêu hoa là để luyện ám khí, lực tay, phương hướng, góc độ khi ném đều rất qaun trọng, cho nên thêu hoa rất thích hợp để rèn luyện độ chính xác khi dùng ám khí."

      ". . . . . ." Cách này mới lạ.

      Sau đó, Long Thần Dục nghĩ đến kiện, "Trước kia nàng dùng cái gì làm ám khí?"

      Từ Ngọc Mẫn mở tay nâng kim thêu hoa lên cho xem, thản nhiên : "Kim thêu hoa, sư phụ dùng vật này làm ám khí thực tiện, chứ cứ tiêu tốn như mấy kẻ phá sản trong chốn giang hồ, gì mà đạn vàng tên bạc, thực quá lãng phí, tiêu xài cứ như mình là địa chủ giàu có."

      "Khụ khụ. . . . . ." Long Thần Dục bất hạnh bị sặc rượu rót vào trong miệng. Quả thực sư phụ nàng chả giống chút gì với người xuất gia.

      Từ Ngọc Mẫn nhìn chằm chằm, nàng đùa, sao lại phản ứng mạnh như vậy chứ?

      Tuy kỳ thực nàng cũng hiểu sư phụ thường xuyên có chút. . . . . . đúng, là quá có dáng vẻ của người tu hành, nhưng nàng có thể lén oán thầm chút, còn người khác, bất kể thế nào cũng được động đến.

      "Rốt cuộc sư phụ nàng là ai vậy?" Long Thần Dục thực rất hiếu kỳ.

      Đáp án của Từ Ngọc Mẫn vẫn trước sau như , "Dù sao ngươi cũng quen, biết chả có tác dụng gì."

      Tóm lại, nàng chính là chịu cho biết, ràng cho thấy nàng vẫn còn đề phòng , giữ lại đường lui, lúc nào cũng có thể quăng chạy lấy người.

      Hiểu được điều này khiến Long Thần Dục thực thoải mái, giang hồ tốt đến vậy sao, vì sao nàng cứ nhất quyết chịu ở lại bên người , làm Bình vương phi?

      Hay đối xử với nàng tốt? Trừ lúc giường quá mức tận tâm, những việc khác chẳng soi mói gì, cho tới bây giờ cũng chưa hề có ý trêu hoa ghẹo nguyệt, luôn nghĩ ở bên cạnh nàng cho đến khi tuổi già tóc bạc, vậy mà vẫn được sao?

      Long Thần Dục từ đối diện nhích qua bên người nàng, bắt chân nàng gác qua đầu gối mình vuốt nhè , : "Mẫn nhi, rốt cuộc vì sao nàng chịu làm vương phi của ta?"

      Vì sao? Từ Ngọc Mẫn hiếm khi chợt thoáng trầm tư.

      Vốn dĩ hôn này liên quan gì đến nàng, nếu trước đây chị ruột của nàng thất tiết, đại khái đời này nàng cũng chỉ là người lưu lạc giang hồ.

      Nhưng cuộc đời có nếu như, chỉ có kết quả.

      Cho nên, nàng bị bắt làm vật tế cho cuộc hôn nhân này, gả vào phủ Bình vương, trở thành Bình vương phi, nhưng đây phải là cuộc sống mà nàng muốn.

      Long Thần Dục lại là kẻ tham hoan trọng dục, việc này hoàn toàn ngược lại với cuộc sống trong trẻo tiết chế từ của nàng, nàng thích ứng được, rất gai mắt, mặc dù có lúc nàng cũng thực thích cảm giác khi hai người làm loại chuyện này.

      Sau khi tự hỏi, Từ Ngọc Mẫn cho đáp án, "Ngươi thực phiền phức."

      Long Thần Dục chịu đủ đả kích, dù có nghĩ thế nào, cũng nghĩ đến đáp án như vậy.

      thực phiền phức?

      Đây mà cũng là đáp án?

      Nhưng đây cố tình lại chính là đáp án.

      "Mẫn nhi, kỳ vi phu chẳng phiền phức chút nào, đó." Long Thần Dục bắt đầu vơ vét chứng cứ chứng minh mình phiền phức, "Gia cảnh vi phu trong sạch, trong phủ cũng đám oanh oanh yến yến, bên ngoài càng có hồng nhan tri kỷ, hơn nữa cũng phải là hoàng trữ (người được định kế thừa ngai vị), tranh quyền đoạt lợi. . . . . ."

      "Vậy năm đó vì sao ngươi lại bị người ta mưu hại, khiến não bị thương?" Chỉ câu nàng, Từ Ngọc Mẫn đập tan những lời tốt đẹp của .

      Long Thần Dục mím môi, tiếp tục thuyết phục, "Cho dù có tranh quyền đoạt lợi, nhưng phải nữ nhân các nàng luôn muốn có nam nhân chân tình thắm thiết, luôn khăng khăng mực với mình sao?"

      Từ Ngọc Mẫn híp mắt nhìn , ánh mắt tràn ngập tức giận, "Ta là người xuất gia." Nhưng lại bị ngươi mạnh mẽ quấn lấy, lây dính nghiệp chướng hồng trần khắp người, trầm luân, thể tự kềm chế.

      Long Thần Dục cảm thấy tim mình tan nát, hoàn toàn còn gì để .

      Người xuất gia!

      Long Thần Dục thừa nhận nàng phù hợp với bộ quần áo đạo , nhưng chán ghét bộ dáng nàng mặc nó, xa đến mức khiến chạm tới, thích như vậy.

      Xuất gia là gạt bỏ !

      tình nguyện bị nàng xem là kẻ ác ôn, cũng hi vọng nàng làm người xuất gia.

      Người xuất gia có gì tốt? Thanh quy giới luật. . . . . . Được rồi, kỳ lúc trước nàng từng , sư phụ của nàng phải là người tuân theo giới luật Tam thanh, nàng thân là đệ tử đương nhiên cũng theo đó mà kế thừa.

      Nhưng tĩnh tu giữ mình cũng khiến người ta căm thù đến tận xương tuỷ, người vốn theo lẽ thường, huống chi bọn họ là vợ chồng, thân thiết vẫn luôn đủ.

      Nghĩ đến đây, tay Long Thần Dục nhè vuốt chân nàng liền có chút khống chế được mà leo lên .

      "Long Thần Dục!"

      Long Thần Dục nhìn thấy lửa giận trong mắt nàng, khẽ mím môi, thành thả tay về chỗ cũ.

      Được rồi, ban ngày là đúng.

      "Mẫn nhi, nàng là vương phi của bổn vương, ghi vào ngọc điệp hoàng gia, mặc kệ có nguyện ý hay nàng đều là vương phi của bổn vương, con dâu của hoàng gia."

      Từ Ngọc Mẫn lộ vẻ buồn bã, cúi đầu tiếp tục thêu túi hương của mình.

      Sao nàng điều đó chứ?

      Nếu đuổi theo, sao có thể tìm được nàng; nếu ràng chút, chấp nhận Từ Ngọc Dung thay mận đổi đào, vậy chuyện này liền liên quan gì đến nàng rồi.

      Nhưng lại rời kinh, còn tìm được nàng. . . . . .

      Sư phụ thường , trời có lúc bình thường, cũng có lúc vô thường, đều có nhân duyên, đừng oán trách người.

      "Mẫn nhi ——" Long Thần Dục thầm buồn bã, thích nhất chính là nàng cứ vậy mà lời, mỗi lần đều khích nổi trận lôi đình, sau đó nhịn được mà làm chút chuyện tốt với nàng.

      Giọng Từ Ngọc Mẫn mang theo chút bất đắc dĩ, cũng lộ ra vài phần sầu thảm, "Lời ngươi ta đều biết, cho nên ta vẫn chạy đó thôi?" Có lẽ là kiếp nạn trong số phận của nàng, là nghiệp mà kiếp này nàng thể nào trốn thoát.

      Lửa giận trong lòng Long Thần Dục đột nhiên tắt ngúm, đúng vậy, nếu nàng muốn chạy chạy trốn được, trong khắc khi tìm được nàng, nàng tựa như liền chấp nhận số mạng.

      Có lẽ —— Long Thần Dục nhìn thê tử liếc sâu cái, nàng thực thông minh, lo lắng đến rất nhiều việc, chắc hẳn đây cũng là nguyên nhân căn bản mà lúc trước nàng lập tức chạy sau khi vào Kinh, mà nghe lời lập gia đình. Có cơ hội, nàng cố tìm đường sống trong chỗ chết, thử lần.

    2. Tiểu yêu tinh

      Tiểu yêu tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      3,382
      Được thích:
      3,658
      like vs tem , r lên đọc, muak

    3. Tiểu yêu tinh

      Tiểu yêu tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      3,382
      Được thích:
      3,658
      Hix, khổ thân lắm cơ Thần Dục ca, ca cứ chịu khó dần thuần phục Ngọc Mẫn nhá, xem chừng chặng đường hạnh phúc của ca phải xa xa lắm :4:

    4. quỳnhpinky

      quỳnhpinky Well-Known Member

      Bài viết:
      1,480
      Được thích:
      1,204
      thích Dục ca thế nhỉ.........con đường thuần phục vợ còn xa lắm cách mạng chưa thánh công đồng chí cần cố gắng...........:nod::nod::nod:
      thank nàng:yoyo1::yoyo1::yoyo1:

    5. ngocha12691

      ngocha12691 New Member

      Bài viết:
      26
      Được thích:
      1
      cảm ơn bạn nhiều nha

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :