1. QUY ĐỊNH BOX XUẤT BẢN :

       

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]

    ----•Nội dung cần:

    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)

    - Tác giả

    - Dịch giả

    - Đơn vị phát hành

    - Số trang ( nên có)

    - Giá bìa (nên có)

    - Ngày xuất bản (nên có)

    --- Quy định

    1 . Thành viên post có thể tự type hoặc copy từ nơi khác (để nguồn)

    2 . Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn

    3. Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ

    Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Đảo Tường Vy - An Ni Bảo Bối

Thảo luận trong 'Sách XB Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. hoangyen289

      hoangyen289 Member

      Bài viết:
      91
      Được thích:
      9
      Chương 04

      Tan biến.

      Hay ngắm biển. Hồi còn , vào hè, đảo xanh nóng bỏng. Bước con đường núi nắng chói chang. Như hai đứa trẻ thơ ngây cởi trần. mua coca lạnh tại hàng quán bên đường. Bố bắt được con bướm to cánh màu xanh sẫm đưa cho , nhốt nó vào cái lọ rỗng.

      tấm hình, cắt tóc ngắn, má tròn hây hây. đứng trong ráng chiều, ngắm biển. Bố chụp hình cho . Chụp rất nhiều hình đen trắng. mỗi tấm hình, đều cười rất tươi. Đôi mắt sáng, hàm răng to và trắng. gương mặt , bố nhìn thấy cái bóng vô cảm. Như kiểu quyết chiến với hiểm nguy và tự do.

      Nhiều năm sau, những tấm hình đen trắng bố chụp, nhìn thấy được cái mùi chứa trong đó. Nỗi đau thương của bố.

      Khi rời bỏ thành phố này, cầm lấy chiếc vé mà số phận đưa cho. Đó là chiếc vé chiều. Sau đó, luôn dừng lại ở những thành phố lạ. Thành phố rất lớn, như thể những hang động. có tuổi thơ. Cũng có ký ức. Cứ như vậy chìm nghỉm trong đám đông lạ lẫm, ai có thể kể ra lai lịch và quá khứ của , trừ phi tự muốn . Như thế dù rất nhiều người xuất , muốn sống cùng , cũng thể giữ được. Trừ phi tự nguyện.

      Vì tình cảm từng tràn trề và mãnh liệt như thế. Nên trong đêm tối mới có thể nảy nở những tưởng tượng và hồi ức như đoá hoa.

      có ai đứng con đường khi tới. cũng quay đầu lại, chỉ về phía trước.

      Sau thời gian rất dài, hai người cùng tan biến.

      Bố biết , có những nhung nhớ cùng với tan biến đó cũng dần trở nên trống trơn. Như thể vĩnh hằng.

      Nếu thứ gì đó có thể đạt được vĩnh hằng đó chỉ là tan biến mà thôi.

      Con phải kể cho bố. Tình của con.

      Chúng ta cần phải rất xa, rất xa mới có thể hiểu được gia đình của chúng ta từng ở đâu, như thế nào, và thể quay đầu lại tìm nó được nữa.

      Trong căn phòng từng khôn lớn, có mùi vị và thanh của tuổi xuân, làm tiêu tan nỗi giá lạnh từng tí . Cũng chính trong căn phòng này, hẹn hò với bạn trai, chân trần ngồi trước máy tính viết văn, đọc sách, uống nước, khiêu vũ mình, ngồi bậc cửa sổ ngắm chim bay... Rồi lại luân phiên thử hết căn hộ chung cư này tới căn hộ chung cư khác ở thành phố lạ. còn nhà của mình.

      tường còn có tấm hình đen trắng. mang hầu hết, chỉ giữ lại tấm này. Tấm hình được lồng trong khung gỗ màu đen. đứng bên cạnh biển. Tóc ngắn bị gió giỡn đùa. Tay đeo lắc bạc. đeo rất nhiều năm. Mất. Lại mua cái khác. cười. nửa bên mặt chìm trong bóng râm bởi ánh nắng quá gay gắt.

      Mọi người quên nhau. Chỉ có tan biến mà thôi. Dùng tuổi thanh xuân ngắn ngủi, dùng hết cái kiếp trước của bạn.

      Nước hồ trong đêm. Gió mát đêm hè. Chòm sao trời. Tình tuổi trẻ. Những ký ức thơm nồng ấm áp.

      người đàn ông có mái tóc mềm mại và lông mi dài, người đàn ông có mùi thơm thoang thoảng của chanh trong hơi thở, người đàn ông gầy cao 1m82, người đàn ông dễ ngượng ngùng, người đàn ông rơi nước mắt những khi buồn.

      đứa con chân trần. Có lúc ngây thơ như con trẻ, có lúc dữ dội như thú hoang. đứa con thường nằm lên lưng bố đòi cõng. đứa con ngọt ngào tới bất thường.

      Bố lấy vợ sinh con. Con bỏ tha hương.

      Con phải kể cho bố. Tình của con.

      Chúng ta cần phải trải qua rất lâu, rất lâu sau mới có thể hiểu được chúng ta thực nhớ nhung điều gì, rốt cục là dạng người thế nào và việc ra sao.





      Xích đạo hướng Bắc 21 độ.

      Ở Hà Nội có mùa Xuân tồn tại. Dù tiết tháng Ba, trong đêm khuya, tiết trời vẫn oi bức bởi cái nóng của ban ngày rơi rớt lại. Tiếng người trong tiệm ăn huyên náo, đèn điện nhấp nháy. Hàng cây xanh sẫm bên đường ngả những cái bóng lấp loáng. Khi đám xe máy hung hăng lướt qua, tiếng rít chói tai như xé toạc cái bóng của cả thành phố.

      Ông khách du lịch người phòng bên than phiền, đúng là thành phố điên rồ. thành phố ồn ào tài nào dập dắt được tạp . Vây quanh trung tâm thành phố là những thanh như tiếng sóng. Đủ các loại phát tiếng từ nhiều người mang quốc tịch khác nhau, , Pháp, Nhật, Tây Ban Nha, Mỹ, Thuỵ Điển. Tiếng còi xe máy chộn rộn suốt ngày đêm. Tiếng Việt uyển chuyển chậm rãi quyện vào nhau như gió thoảng qua cành lá. Chiếc máy nghe nhạc kém chất lượng trong tiệm CD luân phiên bật tình ca Việt Nam đầy ai oán. Bác đạp xích lô đầu đội nón chậm rãi đạp chiếc xe cao lớn, tới khúc rẽ bấm chuông kêu lanh canh.

      Cuối cùng, bạn cảm giác, cứ ngỡ rằng thanh đó lưu giữ trong não bạn như thể những ký ức từ kiếp trước.

      thanh đó vĩnh viễn thể bị dập tắt. Giống như biển cả.

      Nhưng bạn rất thích.

      Bạn còn nhớ ngày đầu tiên vừa đến. Xe ô tô đưa bạn dừng lại gần Hồ Hoàn Kiếm. Nhật Bản suốt ngày im như thóc, da các Bắc Âu như tấm vải trắng, người đàn ông Mỹ bít tất màu da cam. Tất cả mọi người đều đeo những chiếc ba lô đồ sộ, thoát cái như hạt mưa sa, tan biến đường phố dưới cái nắng.

      Đứng ở đầu đường khu phố cổ, thấy các ngõ ngách rắc rối như mê cung trải ra trước mắt: từng gian tạp hoá chen chúc nhau, khách sạn kiểu gia đình chật hẹp và cao vút, ban công cũ kỹ và bân bẩn nở rộ giò hoa hồng thắm, các quán bar, hiệu thuốc và dòng quảng cáo bằng tiếng quán bar...

      Đông người đến vậy. Đám người như cơn sóng cùng màu da và sắc mặt. Ở đây, bạn cần mang theo lịch sử và quá khứ của chính mình. Bạn có thể bắt đầu lại từ đầu. Vì thế, chúng ta mới nghiện du lịch.

      Bạn dùng cả đời mình để nhớ đến cái thành phố từ kiếp trước này.

      Thời gian ở Hà Nội. sớm chiều. Kéo dài tới cả đời, dài như thế khiến người ta phải thương cảm.

      Trọ trong khách sạn sát phố. Chưa từng ngủ say như thế trong thành phố lạ tha hương. Lúc mở mắt, nhìn thấy ngay sắc trời sáng trắng qua khung cửa sổ bằng gỗ kiểu Pháp. Bầu trời ban mai nhiệt đới có sắc tím hoa hồng khô nhưng tuyệt đẹp. phố sớm có người qua lại, đổ rác, bán hoa tươi và rau xanh, xe máy phóng như bay, lũ trẻ chân trần đuổi bắt, chó kêu... Trong gian có mùi hoa nhài và lá cây thơm mát.

      buổi sáng như vậy phải ở quê nhà, phải ở Thượng Hải, cũng phải ở Bắc Kinh. Nó thuộc về kiếp trước.

      Gội đầu trong toa lét bé xíu trong phòng. Hứng nước lạnh vào lòng bàn tay, vã lên mặt. Rồi mặc áo vải cũ, chân trần trong đôi dép xỏ ngón, từ tốn xuống cái cầu thang chật chội trong khách sạn kiểu gia đình, ra vườn.

      Trong vườn đều là hoa cỏ nhiệt đới. Họ nuôi con chó lớn lông ngắn tũn. Trông rất đẹp và ngoan. Gọi suất ăn sáng. Nước chanh tươi và bánh mì Pháp. Hút thuốc. Đọc tiểu thuyết tiếng in lậu bán nhan nhản ở Hà Nội. Ngắm ánh mặt trời buổi trưa bừng nóng dần. Từng tí , từ khe hở của bóng cây dịch chuyển tới mu bàn tay. Làn da nhớm mồ hôi.

      em Việt Nam có nụ cười ngượng ngùng và đôi mắt sáng tới gần. Xách giỏ mây đựng đầy hoa nhài tới lúc sáng sớm. Những cánh hoa thơm trắng tinh khiết vẫn còn ngậm sương đêm. , chỉ cười nhìn bạn. Nụ cười của em.

      biết cuộc sống ra sao mới có thể được gọi là mơ màng trong mộng say.

      Chẳng làm gì mỗi ngày.

      lang thang trong các ngõ ngách mỗi ngày.

      Ngắm quán xá. Hết dãy phố này tới dãy phố khác tràn ngập màu sắc vật chất và hơi thở. Giày dép, sữa bột, quần áo, CD, đồ thủ công mỹ nghệ, dụng cụ chơi nhạc, đồ mai táng, áo cưới, miếu mạo, quán bar, gánh phở bò... Khách du lịch băng qua dãy hàng quán. Những Việt Nam rắn rỏi, mảnh mai, đội nón, gánh hàng, trong mẹt hàng đựng đầy dâu chín ngả màu tím sẫm. Rất nhiều nơi bán thuốc lá và bật lửa. Còn có hàng chồng sách lậu tiếng cao chất đứng ngang ngực. Phần lớn là khách du lịch của LP và tiểu thuyết có liên quan tới chiến tranh Việt Nam. Nụ cười của họ luôn yên bình như nước.

      Buổi tối có xe đẩy treo mực khô bán dạo. Nướng bằng than, bị đập bẹp dí, chấm với sốt cà chua. Chỗ bán hoa quả được rửa sạch và gọt vỏ trước, chèn đầy trong tủ thuỷ tinh. Dứa, lựu, thanh long, măng cụt,... theo sở thích của khách hàng, được đựng trong túi bóng, cho thêm đá, còn tặng thêm gói bột chấm đủ vị chua cay mặn ngọt.

      mệt rồi, chọn lấy tiệm ăn ngồi xuống. Có hamburger và Spaghetti. Có người vừa uống coca lạnh vừa xem sách du lịch, ăn xong bữa trưa lại tiếp tục lộ trình. Cây cổ thụ ở góc phố biếc xanh, cành lá rợp bóng che khuất cả ban công đối diện. Cửa sổ được mở tung, treo lồng chim. Châm nén hương còn vờn khói trắng bay.

      Lúc hoàng hôn, nhìn thấy nhà thờ St.Joseph Cathedral. Ráng chiều bao trùm lên toà kiến trúc cổ kính nằm giữa ngã tư. Phía sau hàng rào sắt uốn hình hoa màu đen, dăm lũ trẻ đùa chơi nền đất trống mát mẻ. Chúng chân trần, hò hét đá cầu, chạy nhảy tưng tưng, reo vang vui sướng. Đứa bé tóc đen ngang vai xinh đẹp như chú cá con thoả sức vẫy vùng, nhảy vọt ra từ đám lưới. Ngắm nhìn nó. Ngắm nhìn thiên đường của tuổi thơ.

      Rời nhà thờ, chọn bừa con đường tràn ngập nắng. Bên đường là những thân cây cao lớn xanh um, lá chen kín rụng xuống như mưa sau mỗi trận gió xào xạc. Ngửi thấy mùi hương cà phê thơm nồng, té ra vừa qua Moca Café. Đây là tiệm cà phê ngon được giới thiệu LP. Tiệm đông khách. Nhân viên phục vụ đều là những chàng trai trẻ rất lễ phép. Bà chủ ngồi sau quầy là phụ nữ mặc bộ đồ tơ Việt Nam màu đen, đeo khuyên tai bạc, nom rất cứng rắn.

      Cửa sổ sát phố, kính, cánh cửa gỗ mở toang, trần nhà có hoa văn cổ điển, đèn chùm thuỷ tinh, bàn gỗ giả cổ, ghế gỗ nặng nề. Khách du lịch ngồi nghỉ bên trong, đọc báo, trò chuyện. Có ông già người châu Âu đọc cuốn tiểu thuyết nặng trịch.
      Gọi cà phê Việt Nam. Cà phê nóng được bưng ra nồng sánh và đắng chát.

      Buổi tối bạn lại đói. vào con ngõ tìm những hàng phở bò. Những sợi phở trơn tuột, miếng thịt bò mỏng thêm đĩa rau sống mơn mởn, mấy lát chanh. Chủ hàng là hai người đàn bà luôn có con chó to đùng màu nâu theo sát. Ngồi ăn cái ghế đẩu vây quanh cái bàn gỗ thấp tè. Thắp nến. Vuốt ve cổ con chó. Chúng luôn ngoan ngoãn như thế. Trong quán bar đầy kín những con người tha hương viết e-mail. Họ bật nhạc.

      qua ngã rẽ đầu phố, có nhóm đàn ông người Âu mặc quần sọt ngồi ghế băng dài uống trà Việt Nam. Hàng chè chén thắp đèn dầu. Bóng chụp màu hồng hoặc tím đỏ. Lấp loáng những tia sáng yếu ớt trong màn đêm.

      Sáng sớm như vậy. Hai giờ. Bạn nghe tiếng guốc gỗ lẹp kẹp con đường đá. Trời đầy sao.

      Bạn phải dùng cách đó để nhớ nó. Ra sức thở, nhắm mắt lại, lắng nghe.

      Hà Nội mà bạn phải nhớ. Chính là như vậy.





      Ở Sài Gòn.

      Du lịch, chính là cứ mãi, mãi.

      trong im lặng.

      Bưu điện Sài Gòn giống như bến tàu. Toà kiến trúc thực dân đồ sộ, đầy những phù điêu màu trắng hoa lệ. Bước vào trong, đập vào mắt là cái trần nhà rộng lớn. Hàng ghế gỗ dài đặt trong đại sảnh trống. Bên ngoài là ánh nắng chính ngọ gắt gao.

      mua tấm thiệp năm mới, màu đen trắng. Hoài niệm về Sài Gòn xưa. Kiến trúc kiểu Pháp, bóng cây ngô đồng bên đường, những quý phu nhân ánh mắt thăm thẳm buồn đầy oán trách những chiếc xích lô, con voi lớn trong đoàn xiếc nâng hai chân trước. Tất cả đều rực rỡ và hoang vu đến ngờ.

      Lấy ra chiếc bút bi, viết vào sau tấm thiệp: Con ở Sài Gòn, mọi thứ đều tốt đẹp, rất nóng. tấm gửi tới Bắc Kinh, tấm gửi về vùng quanh duyên hải phía Nam. Chỉ ngắn ngủi như vậy.

      Cả con người càng xa càng trầm lặng.

      Buổi sáng trong tiệm ăn dưới tầng trệt khách sạn, ngắm các trẻ người Âu mặt đỏ rực bởi ánh nắng mặt trời, rạp người bàn ăn bằng gỗ, lấy bút máy viết lên mặt sau tấm thiếp mừng năm mới. Những dòng chữ tiếng dài dằng dặc. Trôi chảy, đơn giản. Nồng nàn như thế.

      ngồi ở bàn đối diện ăn sáng. Bánh mì Pháp cứng, hình dài, hơi mằn mặn, vừa bẻ ra, vụn bánh ở trong ngừng rơi xuống. Tuy kẹp pho mát nhưng ngậm trong miệng vẫn có mùi vị. Có thể viết lá thư dài, biết có thể viết những gì. biết có thể viết cho ai, là hạnh phúc. ngồi đối diện với hạnh phúc. từ lâu, biết mình có thể viết thư cho ai. Và thư có thể những gì.

      Nhét hai tấm thiệp năm mới vào thùng thư. Tem thư có hình cá và tiên nữ cưỡi voi. tấm trong đó có người cẩn thận cất vào túi, khoá vào trong ngăn kéo. Rồi lại đem nó quay về Bắc Kinh.

      nhận, kết thúc đều như vậy cả. Bỏ ra, rồi lại quay về. Nhận được, rồi lại bỏ .

      Chúng ta cứ tiếp nhận từ tốn như vậy.

      Tiệm đó có tên là . Chuyên bán trang phục tơ tằm làm thủ công. chiếc giá gỗ đặt từng chồng quần áo được làm rất tinh tế. Rất nhiều phụ nữ Nhật. Họ tới Sài Gòn để mua sắm hoặc dừng lại đây mở tiệm. thành phố lạc hậu, giá cả rẻ, lại có phong cách chưa đến nỗi bị quên lãng, rất thích hợp với kinh doanh.

      Nhân viên trong các shop quần áo cao cấp ở Sài Gòn đều được tiếng Nhật thành thạo. Dịu dàng cẩn thận, e lệ nụ cười khiêm tốn, rất giống người Nhật.

      Ở Hồng Kông, do im lặng nên có tiệm đích thân gọi nhân viên biết tiếng Nhật tới hỏi chuyện . Họ ngỡ là người Nhật. Phụ nữ Nhật cũng vậy, tóc đen thẳng, sắc mặt nhợt nhạt. khẽ mỉm cười giải thích. Chán tới mức muốn nữa.

      là người thích chuyện. Duy nhất chỉ thích có từ liên quan tới chuyện: giãi bày. Nếu có giãi bày, mọi từ ngữ đều bị lãng quên và hoang phế. Như những lời hứa hẹn dối trá.

      chọn cái áo tơ tằm Việt Nam thêu hình hoa mẫu đơn, chiếc đầm bằng vải đay màu trắng, chiếc áo lụa thêu hoa hồng đỏ, đôi guốc gỗ quai thêu. Quần áo được bọc cẩn thận bằng giấy mềm, đặt trong chiếc túi cỏ tết. Những trang phục mềm mại và tuyệt mỹ như vậy được khoác lên người sau khi trút bỏ chiếc áo phông và quần vải thô nhuốm bụi và mồ hôi, cảm giác lạ lẫm. có linh cảm sau khi mang chúng về, chỉ nhét sâu xuống tận cùng ngăn tủ. Nhưng vẫn mua chúng.

      chưa bao giờ nghĩ rằng mình trở thành dịu dàng xinh đẹp. Những năm tháng sau này, vẫn luôn thẳng thắn, trầm cảm và ngược đời. Giống hệt cánh đồng hoang đầy gió rít.

      Còn nhớ năm mười sáu tuổi mặc chiếc váy trắng, xem phim cùng cậu bạn cùng lớp. Gấu váy viền hoa li ti. Cổ tròn giản dị, tay. Xem phim xong, cởi tuột xăng đan, chân trần chạy con đường đá. Hăm hở chạy. Gió thổi tung đám hoa tường vy tường, bay xuống như trận mưa.

      Mười năm sau, trang phục của vẫn vậy, chỉ mặc áo vải bông, thỉnh thoảng có thêm đồ tơ và đay. mặc các chất liệu khác. Vẫn thích chân đất.

      Tình đến rồi . Cuối cùng, nghĩ mình chỉ thích trong bóng đêm có trận mưa hoa trong gió. Chỉ như vậy. cần gì khác.

      đường ngắm nhà cửa. Ngoài ngắm nhà cửa, chẳng đâu hết.

      Những căn nhà đó, cũ kỹ, đọng lại những dấu ấn thời gian dài dằng dặc. Còn có phẫn nộ, nhịn nhục, lương thiện và khát vọng sống. Bao gồm cả cái đẹp của chết chóc. Các bức tường ngả màu vàng xỉn. Nhưng số nom lại tươi tắn, đập vào mắt như thể mù quáng. Cửa sổ to dài bằng gỗ, màu xanh thẫm Thổ Nhĩ Kỳ. Bị nước mưa thấm tới bạc trắng. ban công thả bức mành trúc trắng. Có rất nhiều giò hoa rực rỡ. Quần áo khô cong dưới nắng, gió lướt qua, khẽ bay lật phật.

      ngắm nghía căn nhà. hết con đường này tới con đường khác. Chụp rất nhiều căn nhà cũ kĩ. Dăm căn nhà nhô cao dưới trời xanh, như thể những vết thương nghiêm trọng. số nấp sau bóng cây râm mát ken dày, phát ra những tưởng thở nhè . Bên trong biết từng có bao sinh mạng, tìm kiếm chốn gửi gắm và lưu giữ ở trần gian. Mọi khiếp sợ và khát vọng đều bị đè nén lại, thể phát ra thanh. Rồi, chúng ta chỉ biết tồn tại trong lặng lẽ.

    2. hoangyen289

      hoangyen289 Member

      Bài viết:
      91
      Được thích:
      9
      Chương 05

      Bánh xe luân hồi vẫn lăn. Cuối cùng huỷ diệt tất thảy. Trong chiến tranh cần ai là kẻ chiến thắng. Cát bụi vẫn trở về cát bụi mà thôi. Chúng ta cần phải tỉnh giấc lúc bình minh, thơm lên gương mặt người bên cạnh. Mở tung cửa sổ, nhìn thấy nắng lấp lánh cành lá. Đó là sống. Chẳng còn gì khác.

      Ngày nào cũng tới tiệm ăn đối diện khách sạn để dùng bữa. còn nhớ tên của tiệm đó: Gon Café. nhân viên trong tiệm da ngăm đen, còn rất trẻ, cho biết số lương được nhận hàng tháng. Thấp tới kinh ngạc. Nhưng hề để lộ bất kỳ phản ứng nào. Họ chuyện bằng những từ ngữ tiếng đơn giản. kể nhà ở Hà Nội. Hà Nội nhưng dễ tìm việc làm hơn tại Sài Gòn.

      cũng Hà Nội. Đó là thành phố trong kiếp trước của . Là thành phố mà tới rơi lệ dù chẳng có lý do gì.

      Đứa trẻ đứng ngoài cửa. Vừa nhìn thấy , cười tươi vẫy tay rối rít. Ngày nào cũng tới đó. Sáng. Tối. Có lúc đêm hôm cũng ăn đĩa đu đủ tươi. Thằng bé chừng mười lăm tuổi, gầy và đen, răng trắng, mắt sáng, lanh lợi đứng ngoài cửa đỡ xe đạp giúp khách Tây. nhờ nó chụp giùm tấm hình. khẽ cười ngượng ngùng với nó.

      Chỗ thường ngồi là bàn thứ hai từ cửa vào, phía trái trong cùng. mặc chiếc áo tơ tằm thêu đào đỏ, cổ áo và nút bọc theo kiểu Tàu. Mua trong cửa tiệm Viu Viu kế bên. Còn có tiệm tên là La Sa. Bán mũ và túi xách làm từ vải thô và hoa vụn ghép lại.

      ăn tối ở đó. Chả giò, Napcake, cơm chiên được làm từ cá, dứa và cà rốt. Dừa ướp lạnh, cắm ống hút, vị mát lành. Đu đủ có màu đỏ tuyệt đẹp. Sau khi rửa sạch, xắt từng miếng, đặt đĩa sứ trắng. thích cách phát của nó, Papaya, sinh động và tinh nghịch biết bao. Còn có kem và sữa tươi nữa.

      Trời luôn nóng bức, dưới ánh nắng vẫn có đám khách du lịch đeo balô nặng trịch tới lui, giống hệt như ở Hà Nội. Ở Sài Gòn, nơi dừng lại lâu nhất chính là con đường tập trung đông đúc đám Tây ba lô này. Họ mặc quần áo vải, mang theo sách và tư tưởng, ăn những món sạch , quan tâm tới ánh nắng và con người. Sống theo cá tính. Hưởng thụ tồn tại trong từng phút từng giây. Họ ở đây đọc tiểu thuyết, uống bia, viết nhật ký, trò chuyện, bar, nghe nhạc. Ngoài ra, làm gì hết.

      ăn rất nhiều hàng ngày.

      thường ăn nhiều uống nhiều. Hồi vậy, cảm thấy đơn nên ăn luôn mồm. Ăn rất nhiều thứ. biết phải tìm cách nào để diễn đạt. Ăn. Rất đơn giản. Có thể dùng nó để tự an ủi mình. Thực phẩm ấm áp, có độ sáng, có mùi thơm, có thể vuốt ve dạ dày, rồi cập bến linh hồn.

      chưa bao giờ ăn kiêng, nhưng cũng béo lên nổi. Những người dễ béo đều có mục tiêu. gặp nhiều thương nhân rất thành công đều béo phì. phải như vậy. có mục tiêu. Dù đối với những đồ ăn thích, cũng có mục tiêu.

      Khoảnh khắc yên tĩnh là giây phút hoàng hôn. Ngồi sau chiếc bàn ăn trải khăn trắng trong Gon Café, vừa chờ mang đồ ăn tới, vừa ngắm ráng chiều đường dần mịt mùng và đặc quánh. Màn đêm sắp buông. Những khách du hành sau ngày rong ruổi lục tục quay về nơi trọ. Trong căn phòng khách sạn đối diện, có người cởi đồ, có người nhảy nhót, có người hút thuốc, có người hôn nhau.

      tiệm bán CD, tên gọi 211. Rất nhiều đĩa lậu chất lượng kém, in ấn thô vụng nhưng khá phong phú về thể loại. Có thể mua được tất cả những album ngôi sao ca nhạc và đĩa nhạc nhớ tới. Đủ các loại bản cũ và mới. Họ cầm cái giỏ nhựa, giống như những siêu thị, cho vào đó những đĩa CD chọn xong. Rồi ngồi lên cái ghế băng thấp trước máy CD, đeo tai nghe lên, nghe thử từng đĩa. Các trẻ đều chọn DiDo.

      Ở đây, có thể dễ dàng chiếm được nhạc, như thể bia và hoa hồng.

      Phía sau có chàng trai trẻ người Nhật. Có lẽ mới học cấp ba. Ngày nào cũng ăn ở đây, rồi lại đường. Mặc chiếc quần bò xanh rộng thùng thình và cái áo phông trắng. mặt có nốt ruồi lớn. Trong tiệm ăn, cậu ta thường ngồi mình, lặng lẽ trước Coca Cola. Nom rất tuấn tú. lần, nhìn thấy cậu ta dạo với người đàn ông Nhật khác. Có thể là bố cậu ấy. Cả hai đều im lặng, rảo bước dưới ánh nắng.

      Bàn bên là chàng Âu tóc vàng. Đeo headphone, hí hoáy viết cuốn sổ lớn bằng bút máy. Viết nhanh như bay. Bên cạnh luôn là tách cà phê Việt Nam uống dở. Chắc hẳn là nhà văn. Sắc thái rất nhạy cảm.

      Hai Nhật mặc bộ đồ vừa mua giống hệt nhau, may theo kiểu Tàu. Mẫu thịnh hành nhất Sài Gòn, tay, bằng tơ lụa, tơ tằm hoặc đũi. Họ tâm tình với nhau rất , rồi trao đổi địa chỉ. Là bạn đồng hành mới quen trong chuyến .

      Sống trong thời khắc này, mọi thứ đều quá tuyệt mỹ, chút khiếm khuyết.

      Buổi tối tới khu giải trí. Có người nhảy Disco. Có các tóc dài xinh đẹp tiếp đãi từng đám đàn ông. Họ uống rượu ở ghế sôpha, trò chuyện rất lớn tiếng Nhạc rất thịnh hành. Đám trẻ mặc đồ trắng nhảy nhót.

      thấy thất vọng. Máy lạnh mở quá lớn. Do vậy mới được giữa chừng bỏ ra.

      qua quảng trường lớn ở trung tâm, cây rất cao, tên. Chỉ thấy lá cây rụng xào xạc. Dưới đất lớp lá phủ đầy.

      Chợ Lớn.

      Đúng vậy. Đó là ký ức thuộc về Marguerite Duras. Chỉ thuộc về .

      "Những thanh mà họ phát ra đều rất vang. Tất cả đều sống động, như tiếng còi xe hơi ngân dài, cái ồn ào của bi thương kiệt sức nhưng được đáp trả. Trong phòng có mùi đường cháy, còn có mùi thơm của lạc rang, mùi canh hầm Trung Quốc, mùi các loại cỏ xanh, mùi hương hoa nhài, mùi của bụi bậm, mùi cây nhũ hương, mùi than cháy. Than ở đây được chất trong làn, bán rong đường. Vì thế mùi của thành phố chính là mùi được phát ra từ những thôn xóm hẻo lánh nơi rừng sâu, nơi đồng cỏ...". Đó là Chợ Lớn của Marguerite Duras, phải của bạn.

      Chợ Lớn mà bạn được nhìn thấy nhếch nhác, lộn xộn, khắp nơi là xe cộ và dòng người thập cẩm, những căn nhà nát, bờ mương đục ngầu bốc mùi, những dãy nhà gỗ tạm bợ bên bờ sông treo đầy quần áo, ngập ngụa rác rưởi. Chỉ nhìn thấy khách Tây. Ông ta giơ máy ảnh chụp con mương đen ngòm. Bạn thể nhìn thấy cái nghèo đói nào trực tiếp và thô bạo hơn thế nữa.

      Trong tiệm mì, ăn bát phở. Chủ tiệm biết tiếng Quảng Đông, nhưng rất nghiêm nghị, hầu như vắng bóng nụ cười.

      Đứng ở đầu đường vô cùng huyên náo, nhớ lại trong phim, cảnh ngồi xe xích lô trong đêm mưa, tới căn phòng từng hò hẹn với bạn tình. ngồi bên giường trong bộ đồ thấm nước mưa, ngắm căn phòng trống. Lặng . Rồi bỏ về. Con đường ướt át tối tăm trong mưa.

      Mọi tuyệt vọng và dục vọng đều bị gột hết. Bao gồm cả kẻ ra , cũng chỉ ao ước giữ được phần ký ức, dám mong tái lại.

      "Quê hương tôi là vùng sông nước, là quốc gia của hồ ao, sông ngòi. Có nước nguồn chảy từ núi xuống, có ruộng nước, còn có bùn đất phù sa ven sông bình nguyên. Những khi mưa bão, chúng tôi trốn trong con sông . Mưa ken dày, rất có hại. Chỉ cần mười phút, nước mưa làm ngập úng vườn hoa. Sau cơn mưa, đất nóng hực, bốc mùi khó chịu. Có đám hoa trôi. Vườn ai đó trồng hoa nhài. Tôi là người quay về với quê hương được nữa. Con người khi khôn lớn, mọi thứ như thể vật ngoài thân, nhất thiết để những ký ức tồn tại cùng mình mãi mãi. Cứ để chúng lưu lại nơi mà chúng hình thành. Tôi vốn sinh ra tại nơi có mảnh đất cắm dùi".

      Quê hương là nơi thể quay về được nữa.

      Sài Gòn. Phát ràng.

      hiểu tại sao thành phố này luôn khiến người ta thấy mùi của bi ai. Hồng Kông cũng vậy. trong đám người huyên náo và những cửa tiệm chen chúc nhưng lòng vẫn thấy chua xót. Phồn hoa quá cũng dở. Phồn hoa rất dễ khiến người ta liên tưởng tới hoang giá. Cảnh tượng thế gian như ảo ảnh. Con người nghĩ tới giấc mơ quá náo nhiệt vì rất dễ ngắn ngủi.

      Sông Sài Gòn mà nhìn thấy là con sông rất bình thường. dòng nước xanh đục ngầu có lục bình trôi và những chiếc thuyền nát. Đối diện chính là những căn nhà gỗ sơ sài của nghèo khó. Nhưng ngay bên bờ là khách sạn lớn rực rỡ sang trọng. Kiến trúc thực dân vô cùng hoa lệ, mang tên Riverside Hotel.

      Phòng khách ở lầu bốn. Ngay sát phố. Dù lúc canh khuya cũng có thể nghe thấy guốc gỗ lọc cọc của lũ trẻ Nhật chơi về muộn, tiếng lại con đường đá. Con chó lớn uể oải vào bóng râm dưới gốc cây. Mặt trăng rất vàng, cực kỳ tròn. Hơi có sương mù.

      Quạt trần quay vù vù suốt đêm. Có lúc nóng quá ngủ được, ra ban công hút thuốc. Mở cửa sổ hóng những cơn gió vu vơ lướt qua. khí nóng ẩm. khẽ trào nước mắt rất vô cớ.

      Cứ như vậy, chân trời cũng dần sáng.

      ngày mới lại bắt đầu.







      Tấm hình.

      Phần lớn trong hình là cảnh đường phố, ngõ xóm, nhà cổ, trẻ con, bầu trời, cây cối, cả các con sông nữa. Bạn cũng có thể chụp các kiến trúc lớn lộng lẫy như khách sạn đắt tiền, nhà hát lớn. Nhưng dường như chúng giống bức tranh sơn dầu, tuy đẹp nhưng . Bạn thích những con đường và căn nhà đầy dấu ấn năm tháng, què quặt, cũ kỹ. thích những người dân thường, những đứa trẻ ăn mày đầu đường mặt phản ánh nên cuộc sống. thích mọi màu sắc, hình thái, xúc cảm và mùi vị nhảy nhót dưới ánh nắng nhiệt đới. Dường như chìm đắm trong con sông lớn huyên náo lấp lánh ánh đèn. Ánh nắng nóng rẫy chiếu xiên lên trán. Gió mát ùa qua. Chẳng còn gì đẹp hơn thế.

      Cái đẹp của hiểm nguy.

      con tàu PnomPenh có người New Zealand bị bệnh. ta cùng bạn trai. Mang theo xe đạp.Ở Việt nam đạp xe du lịch, rồi chuẩn bị Campuchia. Do quá mệt và bệnh tật, họ đổi sang tàu. Nhiệt độ vẫn rất cao. Mặt đỏ rực, nằm chiếc ghế dài trong toa.

      Chúng tôi có khoảng sáu người. Phần lớn ghế ngồi tàu còn trống. Có hai phụ nữ đứng tuổi từng dạy đại học ở Bắc Kinh. Chuyến du lịch dài, nhất là du lịch những nước nhiệt đới nghèo quả thực phải rất nhẫn nại. Những con đường mệt mỏi, nóng bức, bệnh tật, mồ hôi. Những toa xe oi bức. Đau bao tử, chóng mặt, run rẩy, sạm nắng, mất ngủ suốt đêm. Nhưng tất cả khách du lịch ba lô gặp đường luôn im lặng, phàn nàn, cũng có bất cứ hành động gì ảnh hưởng tới người khác.

      Những cảnh vật bên bờ lướt qua liên tiếp ngớt: ruộng ngô tràn ngập nắng, hoa sen trong đầm, bãi cỏ, cây măng cụt, chó uống nước ven sông. Bầu trời bao la nóng bỏng. Những khoảng ruộng như bị thiêu cháy.

      Sống chính là tiến về phía trước với tính khả thi phong phú vô hạn, hùng vĩ vô hạn như vậy.

      số người vất vả làm thuê, kiếm đủ tiền du lịch rồi xin thôi việc, khoác ba lô bắt đầu . Có số người chưa bao giờ ra khỏi thành phố mình ở, thoả mãn với cuộc sống thực tại, thoải mái và ổn định mới khiến họ thấy an toàn.

      Mỗi người đều có quyền lựa chọn cách sống cho mình. cách khác, người lại bị bó buộc, chưa bao giờ đạt được quyền quyết định cuộc sống của mình.

      Đối với những người sống trong thôn làng hẻo lánh, họ chưa bao giờ thoát khỏi bần hàn, nhưng rất gần gũi với thiên nhiên. Họ lao động dưới nóng bức, nghỉ ngơi dưới gốc cây.
      Nếu bạn được ngắm lũ trẻ cùng đàn ông và đàn bà đùa sông lúc hoàng hôn, nỗi sung sướng vô bờ mà giản dị gương mặt họ, bạn hiểu được con sông được dùng làm nước uống, làm bồn tắm, làm nơi xả rác này chính là cuộc sống của họ.

      Nhưng những người khác, họ sống trong thành phố, có cái được gọi là giai tầng xã hội và nghề nghiệp cao sang. Nhưng cuộc sống của rất nhiều người trở nên vô vị, bị hạn chế do quá chuyên sâu. Họ phục tùng bởi chính dục vọng và lòng tham mù quáng của chính họ.

      Ra sức lấy hư danh và vật chất để chứng minh, và bồi lấp những trống rỗng của mình. Họ ném nhiều tiền vào tiệc tùng và quán bar, tìm kiếm lạc thú trong giải trí thương mại. Họ tránh né phải suy nghĩ và nỗi đơn. bao giờ tìm kiếm phương hướng thực của mình.

      Họ đánh mất cái gọi là cái đẹp của hiểm nguy.

      Cái đẹp của hiểm nguy định ra dạng phương thức theo đuổi hư vô. Đó là thứ cảm xúc liên quan tới kết cục.

      ngừng . Vừa , vừa để cái đẹp và thời gian thổi ra từ linh hồn. Dường như trong gió. Biết đạt được gì nhưng lòng vẫn vui sướng.

      Tôi luôn thích gió lớn. Thích tiếng gió reo, chạy tới đón gió, nghe tiếng thở. Bắc Kinh là thành phố luôn có gió lớn. Nhưng quê hương tôi, vùng duyên hải miền Nam chỉ có bão mà thôi.

      Nhiều khi, người lựa chọn ra , phải vì dục vọng,cũng phải vì bị quyến rũ. Chỉ đơn giản bởi nghe thấy tiếng lòng của mình.

      Để tôn trọng cuộc sống thanh trong nội tâm chính mình, chúng ta từng phải trả những cái giá quá lớn

      Chuyện thời .

      Năm mười hai tuổi, tôi cũng có tình bạn, với bạn bằng tuổi cùng trường. Nhà ấy cách nhà tôi con sông giữa trung tâm thành phố. Những buổi trưa mùa hè mưa bão, tôi còn nhớ ấy giương dù, đợi ở chân cầu thang, đón tôi sang nhà ăn kem. Trong bóng râm ẩm ướt, gương mặt ấy như đoá hoa trà tinh khiết.

      Chúng tôi bì bõm trong mưa lớn. Vừa ăn kem vừa xem tập thơ trong căn nhà rộng rãi của ấy. Mệt rồi, lăn ra ôm nhau ngủ. Mớ tóc dài, rất dày của ấy toả mùi thơm dịu, cứ đùa giỡn quệt vào mặt tôi những lúc mơ màng ngủ. Tôi phải lấy tay gạt chúng ra. Ngoài cửa sổ, tiếng mưa vẫn lộp độp.

      Lúc đó tôi là đứa con quấn bố mẹ. Thích viết thơ, hay tuôn lệ vô cớ trong lúc ngủ đêm. Gia đình bạn tôi hạnh phúc, bố mẹ hoà thuận, luôn cãi cọ.

      Rồi hôm, bố ấy đột nhiên biến mất. Chúng tôi biết những nỗi đau thầm kín của nhau. Nhưng chúng vẫn chưa lớn, như thể những nụ hoa tinh khiết còn e ấp. Muốn tìm kiếm trong linh hồn nhau con đường nối với thế giới. Nhưng lát cắt bước vào đó chỉ có thể đem lại tình cho nhau. Tuy tình đó vì tuyệt vọng mà trở nên mù quáng và đoạn tuyệt. Đầy ắp những giằng xé.

      Tôi còn nhớ chúng tôi viết thư hàng ngày. Dù cùng lớp, ngày nào cũng gặp mặt. Khi tình cảm thắm thiết, thời gian bao giờ đủ. Chúng tôi viết trong thư, Mình cậu.
      Giống như với cái thế giới phiêu lưu vẫn chưa mở ra rằng, Mình muốn xuất phát.
      Thứ tình cảm đó, bây giờ nhìn lại, thực ra rất giống tình đầu đời.

      Những chuyện cũ đó khiến tôi vẫn luôn duy trì niềm tin vào tình bạn với phái nữ. Trong chúng có tình dục, tò mò, cũng có tác dụng kích thích.

      Gần gũi nhau chỉ vì nguyện vọng chung của hai bên. Chúng tôi giống như hai đứa trẻ nhạy cảm, hụt hẫng, phải ôm siết lấy nhau giành hơi ấm. Nương tựa vào nhau trong sáng và lặng lẽ như vậy.

      Giữa hai đứa xảy ra rất nhiều chuyện. Vui có, buồn có, thất vọng có. Rất nhiều kỷ niệm quá sâu do bị vùi lấp.

      Bây giờ nhớ lại, cuộc sống trước năm mười bảy tuổi có lẽ chính là những ngày tháng tuyệt đẹp nhưng tàn khốc nhất trong cuộc đời. Tuổi thanh xuân như khúc đường hầm xe lửa tối tăm, vừa hổn hển vừa phóng như điên dại. Sau đó, mỗi đứa đều ngã vào tình rất nhanh.

      Lúc đó luôn cho rằng đương có thể cứu vớt hoàn toàn nỗi độc của mình. Chỉ sau khi trả giá quá nhiều, lãng phí quá nhiều thời gian mới hiểu ra rằng lối suy nghĩ đó sai lầm.

      Hơn mười năm sau, tôi rời bỏ thành phố miền Nam nơi có dòng sông nằm giữa trung tâm thành phố. Rong ruổi rất nhiều thành phố lạ, suốt từ Nam tới Bắc, tìm kiếm nơi có thể dừng chân. Tôi bắt đầu viết sách, xuất bản tiểu thuyết.

      Cuộc sống của tôi ngày quay cuồng. Nhưng hồi , tôi từng với ấy, sau này mình viết sách, vì mình muốn người khác biết nỗi đau của mình . Nỗi đau của chúng ta. Nỗi đau của tất cả mọi người.

      Cuối cùng bạn tôi lấy chàng trai chất phác, ít . Kết hôn, sinh con, công việc bình lặng. Sống cuộc đời an phận.

      thời gian dài, chúng tôi bị mất liên lạc.

      Rồi, có hè năm đó, tôi về quê. Vô tình liên lạc lại được. Thế là tìm ấy. Tôi còn nhớ ấy thích ăn chuối nhất, nên ra tiệm hoa quả gần đó mua nải chuối to. Còn mua cả thạch lựu đỏ thắm.

      Vẫn là trưa hè mưa bão. Ngoài cửa sổ vẫn là tiếng mưa rơi lộp độp. Mái tóc dài của ấy còn nữa, chúng được uốn xù lên. Đứa bé tuổi ngủ say sưa trong lòng . Sau khi cả hai trải qua quá nhiều mối tình nồng nhiệt, làm mẹ. Còn tôi vẫn độc thân. Chúng tôi nhiều, chỉ khẽ cười. Im lặng. chỉ cho tôi xem bể cá cảnh lớn. Trong khí có mùi sữa bột rất thông dụng và mùi bụi bặm.

      Tôi nhìn thấy tấm hình ấy năm mười sáu tuổi treo tường. Tôi cũng luôn mang theo người tấm hình đen trắng của tôi thời trẻ. Tấm hình cũ nhưng nụ cười thời thiếu nữ vẫn rạng rỡ, cuốn hút, hàm răng trắng tươi tắn khiến người ta phải đau lòng. Chúng tôi vẫn có những sở thích giống hệt, như trước kia.

      Lúc giã từ, tiễn tôi. Tôi ôm con bạn vào lòng. Đứa bé trai trắng hồng đáng . tiếp nối của sinh mạng khiến người ta ngơ ngẩn. Chúng tôi trưởng thành nhờ từng cho nhau hơi ấm và tình cảm. Thứ tình cảm thời trẻ giống như con nhộng gửi nhau nuôi hộ. Khi linh hồn mọc cánh, tự chạy các ngả, con nhộng lại biến thành cái lọ rỗng trong suốt.

      Hơn mười năm sau, tuy mỗi chúng tôi đều trở thành những người phụ nữ yếu đuối về tình cảm nhưng cam tâm chịu đựng, chút oán trách. Trong mưa lớn, chúng tôi vẫy tay, bình thản tạm biệt nhau.

      Tất nhiên sau khi trưởng thành cũng vẫn có tình bạn và những cách đối đãi với bạn bè. Lòng vui sướng, thỉnh thoảng lại hẹn nhau. Chơi với nhau lành mạnh và hạn chế.

      Ở Thượng Hải, tôi từng quen số xinh đẹp, cá tính độc đáo. Họ viết báo tự do, làm CD, làm mạng Internet... Chúng tôi dạo phố trong đêm bão, lấy tay chắn gió châm thuốc cho nhau. Thỉnh thoảng tới quán bar mua say, tán chuyện về đàn ông và kể lể những chuyện quá khứ. bao giờ vào cuộc sống và công việc của nhau. Chúng tôi trở thành bạn bè. Có khoảng cách, cẩn thận nhưng dịu dàng, khẽ chạm vào tay nhau, cần hơi ấm của làn da.

      Tình bạn khi trưởng thành chỉ có thể dành cho nhau ít thời gian. Chúng tôi đều tỉnh táo như vậy. Nhìn thấy được giới hạn của thời gian.

      Tình bạn ào ạt như nước vỡ bờ thời trẻ còn nữa. Trải qua bao gập ghềnh của số phận và nỗi thê lương của con người, còn cần phải quá thành tâm tìm kiếm kết cục của tương lại. Chúng ta đều biết rằng rút cục chúng ta lớn. Đau đớn rồi qua.

      Nhưng những người từng cũng tan biến.

    3. hoangyen289

      hoangyen289 Member

      Bài viết:
      91
      Được thích:
      9
      Chương 06

      ngày.

      Ở Huế, khách sạn tìm được nằm phía sau ngõ tĩnh mịch. Phòng sát mái, có ban công rất rộng, ngập ánh nắng và gió. Rất nhiều khách Nhật Bản. Họ ở tầng trệt, phòng lớn trải nệm, toa lét chung, rẻ được đô Mỹ tối. Thanh niên Nhật du lịch vẫn được người ta thích, ăn vận quần áo cổ quái, guốc gỗ, nhuộm tóc, nhưng sắc mặt luôn trầm tư, cũng tuỳ tiện trò chuyện với người khác.

      Bên cạnh quầy lễ tân ở tầng trệt có kệ sách tiếng Nhật, gồm tiểu thuyết và truyện tranh. Nhật giữ chìa khoá. Tóc ngắn, da trắng, mắt mí, mặc quần bò và áo phông. Vốn tới Huế du lịch, nhưng vì quá thích nơi này nên ở lại. Vừa làm việc vừa sống ở đây, hơn hai năm rồi.

      Tắm xong, nằm giường lát. Ti vi có kênh HBO, chiếu bộ phim tình của Mỹ
      Tuy nắng gay gắt nhưng vẫn muốn xem hoàng thành Huế. Mua chai nước suối lớn, mang theo. Nhiều khách sạn chịu cung cấp nước uống, phải tự mua. Chủ yếu là mua những chai lớn nhất.

      Sông Hương xanh vắt ngang thành phố cổ. Từ cầu có thể nhìn thấy khu chợ náo nhiệt và những con đò bập bềnh. Gió rất lớn, như thể thổi xuyên qua cơ thể.

      Rảo vòng quanh hoàng thành, vào trong. Dừng lại rất lâu ở khu dân cư. Nếu muốn lựa chọn cuộc sống né tránh những giành giật của thế gian, Huế ắt là nơi lựa chọn tốt nhất. Sạch , yên tĩnh, còn lưu giữ lại nét ung dung, thản nhiên của hoàng tộc. Những nếp nhà cổ kính giấu mình sau những thân cây to thẳng tắp xanh mướt. cây lúc lỉu quả chín như mít, xoài, hoa nở rộ như lửa. Thỉnh thoảng có chó và trẻ con chạy qua. Trời xanh sẫm. khí toàn mùi thực vật và mùi nắng.

      Sau bức tường gạch, phát thấy đám hướng dương. Những bông hoa to tròn, nặng trĩu, xoè màu vàng kim sẫm dưới ánh mặt trời. Đẹp tới kinh hoàng. Giá như. Giá như có thể đừng lại ở đây. Thuê căn nhà cũ có cửa sổ, trồng đầy hoa hồng và cây mít trong vườn. Gần gũi với thiên nhiên, sống giản dị. Mọi thứ đều phong phú và sát thực chân lý.

      đường quay về, ngang qua tiệm tạp hóa , mua lon coca.Chủ tiệm là phụ nữ trung niên rất đẹp. Trông nụ cười dịu dàng của như giấu bí mật vô hạn. Ngồi uống coca. Nhẩn nha hỏi chuyện, té ra bố cũng là người Trung Quốc.

      Lại ra chợ xem cuộc sống của người dân ở đây. Hàng đống rau xanh, dưa hấu, hoa tươi. Chuối chất đống được vận chuyển từ tàu bè cập bến. Rất nhiều loại thực vật tên. Đàn bà đội nón ngồi sau mẹt hàng trước mặt. Lũ trẻ chân trần nô đùa đất.

      Bóng tà dương biến con sông xanh thành bức tranh nhuộm nước thuốc đỏ.

      Tự tỉnh giấc.

      Hội An có rất nhiều tiệm đèn lồng và hiệu may. Những cửa tiệm san sát nhau, đều mang kiến trúc cổ bởi kết cấu gỗ cũ kỹ. Nhìn từ ngoài vào, trong gian phòng tôi tối xếp đầy những xúc tơ lụa óng ánh và trơn bóng. Đủ các loại hoa văn và màu sắc.

      Khi màn đêm giăng giăng, các quán bar và tiệm ăn ven sông bừng sáng bởi những dãy đèn lồng, hắt bóng xuống dòng sông tối tăm. Con đường đá chật chội. Có chú chó to hiền lành. Lũ trẻ luôn vui sướng, chân trần chạy khắp nơi. Hoa trắng thơm dịu lả tả rụng, khi dẫm lên có thể cảm giác được cả chất dịch đầy ắp dinh dính.


      Cũng chính trong cái đêm đó, bạn chợt nhớ tới . Nhớ tới từng rằng, chúng mình phải về thị trấn như vậy sống thôi.

      Nhưng khi bạn ở đây, còn bên cạnh.

      Mua đôi dép vải màu xanh lam, mất đô Mỹ. Lập tức cởi phắt đôi giày thể thao, chân trần xỏ vào dép. Bàn chân được giải phóng, hoan hỉ. Lại mua chiếc áo tơ tằm Việt Nam màu huyết dụ, có hình nhiều bông mẫu đơn. Vẫn mặc cái quần vải thô dơ bụi bặm. Tháo tung cái tóc bím. Lần đầu tiên cảm thấy tóc mình dài như thế, dày và đen nhánh, như mớ rong biển. Có lẽ sắp chạm tới eo.

      Tới nhà hàng ven sông ăn món đặc sản vùng này. Cá nục nướng lá chuối. Còn có thịt gà luộc, thêm chút gia vị đặc biệt, chua chua mà mát mẻ. Có loại rau trong vùng, lá xanh mướt, nhấm đầu lưỡi hơi đăng đắng, vắt thêm chút chanh chuyển sang vị ngọt dịu.

      Do quá mê đồ ăn Việt Nam tươi và thanh đạm, nên ra sức thả lỏng, trở thành kẻ phàm ăn vô bờ bến.

      Ăn sạch đồ ăn trong đĩa. Ăn chân thành và sung sướng.

      Bạn rất hiếm khi nghĩ tới đơn.

      Đối với bạn, đơn là dạng tồn tại thể , thể thừa nhận, cũng thể cảm nhận được. Nó còn cần bất kỳ những ám chỉ hoặc nguyên do gì. Vì nó biến thành khí. Biến thành thanh lưu chảy trong huyết mạch. Biến thành thời gian và hồi ức có thể chạm tới. Biến thành bóng đêm.

      còn liên quan tới tình , bạn bè và tình thương, cũng còn là từ ngữ.

      là điểm tận cùng.

      Lúc hoàng hôn xem cầu Nhật Bản. Hội An là thị xã cổ kính, rất dễ hết vòng khắp đông tây nam bắc. Con sông Thu Bồn chảy qua. Luôn luôn có màu xanh, chậm rãi và bình lặng. Ở đầu cầu có dăm ông Tây đứng chụp cảnh mặt trời xuống. Mặt trời chiều to tròn đỏ như máu dừng lại bên rừng dừa xanh xanh, làm nền cho dòng sông, con thuyền và khói chiều vương các nếp nhà của người dân, như bức tranh thêu.
      Đứng bên châm thuốc. người đàn ông Pháp khoác áo sợi đay bò rạp đất, muốn né các cột dây ăng ten để chụp bức tranh hoàn chỉnh. Máy ảnh của bạn là dạng máy tự động, bởi vậy tấm hình đó cũng vứt .

      Nhớ tới có người từng với bạn, mỗi năm ít nhất hai lần cũng để cho mình được ngắm mặt trời lên. bãi biển hoặc ở đỉnh núi. Bạn vẫn luôn nhớ gương mặt . Đôi mắt sâu và nóng như hòn than. người quen chuyến du hành.

      Ngắm bình minh núi cao. Sáng dậy sớm, con đường núi vẫn tối om. Sương lạnh cây rớt xuống. khí lạnh buốt tới mức khớp xương rên rỉ. Chạy như điên đường. tảng đá lớn ở đỉnh núi có rất nhiều người. Nhưng khi mặt trời vừa xuất , mỗi người chỉ tranh nhau chụp vài kiểu rồi về ngay. Lúc mặt trời ra đời cũng là lúc chói mắt và căng thẳng như thế.

      Càng từng trải càng thích chịu trả giá làm những việc còn ý nghĩa thực chất. Hình thức còn quan trọng nữa. Chín chắn chính là nhìn thấu bản chất bằng hình thức ngừng vứt bỏ. Thế nên lòng chỉ như vậy, trước tuổi tác, già rất nhanh. Phải hy sinh giấc ngủ, đội gió lạnh, ngắm cảnh mặt trời lên bình dị. Khi càng thích ngẫu hứng, giải tán cảnh hoàng hôn, thích mình đứng ngắm nó rất lâu.

      Trước khi lặn, mặt trời đầy vẻ ung dung, kết cục ngay trước mắt, bóng đêm sắp ùa tới. Đêm tối nhưng như ban ngày, càng có thể đem lại cho bạn nhiều niềm vui sướng. Vì đó là thời gian có thể ấp ủ những giấc mơ.

      Hoàng hôn ở mỗi nơi đều khác nhau. thảo nguyên Tân Cương từng ngắm mặt trời lặn hoa lệ như trong cơn say. Cũng từng đứng cầu vượt ở vòng ba phía đông Bắc Kinh, ngắm ánh tà dương trắng bạch và khô khan sau trận bão cát mùa xuân. Nó khiến người ta phải than thở vì ngạc nhiên, quá trực tiếp, quá ác liệt, như gương mặt của cuộc sống vậy.

      Nhưng ở Hội An, trong thị xã đất khách quê người, cách xa Bắc Kinh ngàn dặm, bạn có thể thấy ánh tà dương trầm tĩnh như trước. Nó khiến bạn thốt nổi nên lời.

      Hút hết điếu thuốc, quay về, tìm cây cầu Nhật Bản của bạn.

      Trong ráng vàng sậm, cây cầu Nhật Bản càng lộ những đường cong duyên dáng. Nó có hơn trăm năm lịch sử. Tạo hình của cây cầu nhằm giúp khách qua đường có chỗ trú những hôm mưa gió. lên cầu. Đá xanh cổ kính ẩm ướt và xanh mướt, từng tấc từng tấc mát mẻ. Có người thắp hương. Có chỗ đọc kinh. Có pho tượng Phật bằng đá. Chúng ta qua cầu là để từ bờ bên này sang bờ bên kia.

      Cuộc đời của chúng ta chính là cái cầu từ bên này sang bên kia, thể nơi khác được nữa. Nhưng vẫn có rất nhiều người dương dương tự đắc, cho rằng có thể đủ sức khống chế kết cục.

      Muốn ngồi xuống, nhìn ánh tà dương vàng ngoài cửa sổ. Nhưng nỗi đơn đột nhiên lại trào dâng, để bạn dừng chân.

      Bạn hiểu rất . Bạn rất hiếm khi nhớ tới đơn. Nhưng bạn có thể cảm thấy giờ đây rất đơn. Như người phụ nữ đương lúc đẹp nhất, trầm lắng nhất, người mà và người đều có bên cạnh.

      Khách sạn mini ở Hội An, trong hành lang thắp đèn lồng đỏ.

      Rất thích căn phòng đó. Tường quét vôi loang lổ, chiếc giường sắt đơn màu đen, màn trắng rủ. Toa lét ốp gạch men sứ đen, có đèn tường. Đúng. Nó giống căn phòng khách sạn ở thị trấn châu Âu. Người Việt thiết kế cho khách Tây ở. Bên ngoài có bể bơi. Có hành lang dài và ngoằn ngoèo.

      Trong phòng, bạn có thể tắm, uống nước, đập muỗi, đọc tiểu thuyết tiếng , mất ngủ, giống như cuộc sống ở Bắc Kinh. Tất cả như cũ. Chỉ có điều bạn viết văn tiếp. Bạn mang theo cuốn sổ , bìa đen cứng bằng da bọc. Lấy bút bi ghi lại nhật ký đó trong suốt chuyến du lịch Việt Nam. Viết những câu thơ rời rạc. Vẽ hình. Chỉ duy nhất sáng tác.

      Sáng tác của bạn phải như vậy. Sáng tác cần phải nhốt mình trong phòng kín, đối diện với máy tính, ban ngày che kín rèm, bật đèn bàn, cứ làm việc như vậy suốt ngày đêm. Mãi cho đến khi cảm giác như sắp cận kề cái chết. Sáng tác như căn bệnh.

      Trong thị xã Hội An nơi đất khách, mất ngủ trong đêm khuya, tự tỉnh giấc. Ngắm đèn lồng đỏ trong hành lang bên dưới.

      Nhớ lại tình .

      đường chợt nhớ lại các cuộc tình. Cảm thấy tình đẹp nhất là hai người bầu bạn với nhau.

      cần ràng buộc, cần vòng vo, cần sở hữu, cần khát vọng khai thác được ý nghĩa gì từ bạn tình. Đó là thứ xác định phải hụt hẫng. Nhưng phải là hai chúng ta được xếp cạnh nhau, đứng ngắm cái nhân gian vắng vẻ này.

      Có hai căn phòng độc lập, mỗi người đều làm việc trong phòng riêng.

      Cùng ăn tối ngoài tiệm.

      Lúc dạo có rất nhiều chuyện để .

      Lúc ôm nhau, thấy được an toàn.

      xâm phạm tự do của nhau. sợ vẫn liên lạc với bạn cũ.

      bày tỏ tình cảm cho nhau. Bày tỏ là tìm lấy thay đổi.

      Rất bình dị. Rất quen thuộc. Dường như mùi của chính là mùi cơ thể bạn.

      Bất luận ở đâu và khi nào đều cần phải giữ cho nhau khoảng cách.

      Có thể bỏ bất cứ lúc nào.

      Khi muốn yên tĩnh, dù ở bên cạnh cũng giống như mình.

      phong cách sống riêng, bao gồm cả quần áo, đĩa nhạc, nước hoa, thức ăn...
      quá nhớ nhung nhau, nhưng khi mệt mỏi vẫn biết là nhà.

      Chúng ta rất dễ đụng nhau, bởi đều là những người ích kỷ hoặc ngu ngốc. Bọn họ những người khác chỉ để chứng minh người khác cũng họ. Hoặc tóm được trong tay, tiếc nỡ buông, mãi cho đến khi vật nắm trong tay chết .

      Tình cảm chín muồi cần mất thời gian chờ kết trái. Nhưng chúng ta đều mất kiên nhẫn. Ai có thể mất mười năm chờ đợi người bỏ phương xa? Ai có thể sau mười năm tha phương vẫn quay về tìm lại người xưa cũ. Có những tình do quá sốt sắng muốn đạt được danh lợi, có cách được chứng minh, thế nên cũng thành.

      Mặt trời lặn.

      tàu thuỷ từ Phnom Penh tới Angko Vát.

      Buổi sáng mát mẻ, rừng dừa và cây cối vừa bừng tỉnh sau giấc ngủ say nồng. Sông Mê Kông bát ngát, cứ vươn mãi ra tới chân trời. Bầu trời có những tầng mây trĩu nặng màu hồng xám. Vừa có trận mưa trong đêm, khí ẩm. Mặt trời vẫn chưa đủ mạnh phá tan tầng mây, chỉ khẽ hắt ra luồng sáng màu da cam sau kẽ mây.

      Đám Tây ba lô vác hành lý xuống tàu, lần lượt trèo lên boong, chuẩn bị tắm nắng. Tới trưa, mặt trời rất gắt, họ nướng người như thể nướng bánh mì. Tàu đột nhiên khởi động, càng lúc càng nhanh, gió dữ dội ụp xuống. Dọc sông có cây lớn, lũ trẻ dưới gốc cây đua nhau nhảy cẫng lên hua tay chào, thấy những nụ cười trong sáng gương mặt chúng. Có lẽ cả cuộc đời chúng ra khỏi mảnh đất đó. Những người khác đến từ thế giới bên ngoài đem lại cho cuộc sống vốn êm đềm ngày lại ngày của chúng những cảm nhận mới mẻ. Những người tàu cũng vẫy tay chào lại.

      Tàu lại lướt qua vùng đất bằng phẳng. Những đám chim trắng bay vòng vòng rất thấp, rồi lướt qua cánh đồng, đâm bổ lên trời cao.

      Ở Phnom Penh, bạn trọ ở khách sạn Narin Guest.

      Trong thành phố này rất khó kiếm những khách sạn mini sạch như vậy. Tầng trệt có gian bếp . tivi chiếu quảng cáo của Thái rất hay. Tầng gian ngoài trời, đặt bàn gỗ lớn và ghế gỗ tựa cao. Có thể ngồi đó uống rượu, ăn cơm, hóng gió. Bà đầu bếp biết làm món cà ri gà rất ngon, ăn kèm sữa chua và chuối, thêm cả đồ giải khát mát mẻ, ngậm trong miệng là những đá vụn xay , cắn lạo xạo.
      Giường gỗ, dày và chắc chắn. Vỏ gối bằng vải bông, có hình các loài thú, viền hình hoa lá. Y hệt phòng ngủ của trẻ con.

      Khách Tây chân trần hành lang gỗ. Trong tiệm nuôi rất nhiều chó, con nhất cũng vài tháng tuổi, rất thân thiện, cứ quỳ xuống bên cạnh liếm chân bé . Ngoài cửa là con đường cát sỏi. Rất nhiều con đường ở Phnom Penh đều như vậy, gập ghềnh và thô ráp. Xe máy phóng qua, bụi bay mù trời, ngừng lắc lư. Trước đây, thành phố này từng xảy ra bạo lực, chiến tranh, bãi giết người đẫm máu. Vết thương của nó cần có thời gian hồi phục. Nhưng những người đàn ông gương mặt nhẫn nhục cứng rắn. kiểu kiên trì hàn gắn vết thương. Những người từng nhìn thấy máu tươi vẫn còn nhớ mùi máu. Mặc dù họ chỉ im lặng.

      Nửa đêm mất ngủ, bạn chân trần ra sân thượng hút thuốc. Ở đó vẫn có người. đám thanh niên Pháp vây quanh chiếc bàn thảo luận lộ trình du lịch. chàng trai Đài Loan yên tĩnh đọc tiểu thuyết trong góc. Ánh trăng dịu dàng, rải đều xuống như nước hồ đổ nghiêng. Chiếc quạt gió to chậm rãi quay tròn. Dưới chân cột điện, chủ nhân đám xe máy tụ tập trò chuyện.

      Bạn nhớ tới Việt Nam. Cũng cùng là quốc gia trải qua chiến tranh và bị thực dân, nhưng Việt Nam dịu dàng và trầm lắng. Còn Phnom Penh lại là thành phố bi thương, như thể vĩnh viễn thể nào phục hồi được vẻ nguyên sơ ban đầu. Hơn nữa, nó cứng nhắc đến vậy.

      Trong viện bảo tàng, tấm hình được mang tính tượng trưng là hình phụ nữ ngồi trước dụng cụ hành hình. Khi sợi dây thép sắp xuyên qua đầu, cái chết cận kề nhưng đứa trẻ vẫn ngủ say trong lòng mẹ. Gương mặt trĩu nặng như thế. Lắng vào tận xương tuỷ. mất hết những khiếp sợ và bi thương. . Chỉ khi đối mặt với những khát vọng mãnh liệt của sống, chúng ta mới biết sợ. Chỉ khi nhớ lại những niềm vui mất, bao giờ trở lại, chúng ta mới thấm thía đau thương. Trong cảnh giết chóc, rất nhiều người thân, trẻ em, những người vô tội đều chết cả. Thế giới rơi vào địa ngục tối tăm. sống chỉ là trang giấy mỏng manh như vậy, đặt trước mặt khẽ rách toạc. Chỉ có tuyệt vọng.

      Bạn muốn dừng lại ở thành phố này quá lâu. Bên bờ sông, bạn nhìn thấy tiệm quần áo thời trang, bày biện giống hệt các cửa tiệm thời trang đường phố Paris, chỉ bán quần áo được làm bằng tơ lụa. chuỗi dây chuyền bằng ngọc rất bình thường cũng bán tới 110 đô Mỹ. xe ôm mách với tôi đó là tiệm của đại sứ phu nhân. Những quý bà nhàn rỗi biết làm gì mới tự mình thiết kế số trang phục để bán.

      Cạnh đó là công trường xây dựng. Dưới trưa hè nóng nực, đàn ông và đàn bà quấn mặt bằng khăn bông, lầm lũi khuân gạch. Có người quá mệt, lăn ra ngủ dưới bóng khuất góc tường. Đứa trẻ cởi trần gầy gò đen đúa, tay bế đứa khác bé hơn, áo quần, như chạy qua đường. Nó tìm nổi người hảo tâm. đôi mắt to đen láy, lạnh lẽo vô cùng.

      Trong tiệm ăn Tây đẹp đẽ, giá bữa trưa rẻ. Nhưng ở ngoại thành, phần lớn mọi người đều sống trong nhà cỏ, nồi niêu xoong chảo đều chất đống. Cả nhà năm sáu miệng người, chen chúc nhau ngủ manh chiếu rách. Người dân sống như côn trùng. Nghèo đói như số kiếp cùng chung sống. Vì thế hoà thượng được kính trọng nhất. Tôn giáo biến thành niềm an ủi tinh thần duy nhất. Họ gửi gắm hy vọng vào kiếp sau.

      Bạn muốn ở lâu vì chẳng thể làm nổi gì. Bạn chỉ là kẻ lữ hành, cùng lắm chỉ chụp được vài tấm hình. Nhưng rốt cuộc bạn cũng tài nào chụp được tiếp, bởi nỡ chĩa ống kính vào những con người khổ nạn kia. Họ có ánh mắt bất hạnh nhưng hề tự biết, khiến bạn thấy ngượng ngùng. Bạn thể giải quyết được điều gì. Cũng thể bố thí. Lầm lũi quay người, bỏ . Đó là việc duy nhất bạn có thể làm.

    4. hoangyen289

      hoangyen289 Member

      Bài viết:
      91
      Được thích:
      9
      Chương 07

      Rồi bạn quay về Bắc Kinh, đôi khi ngang qua tiệm ăn, thấy đám ăn mày chạy ra, ràng vừa được ăn no, trong tay xách bọc quần áo cũ. Có mấy người mặc rất modern lẫn vào trong, ràng họ tổ chức màn diễn này, ra sức cầm máy DV ghi hình. Họ cứ quay, cứ ghi lại hình ảnh hớn hở mù quáng của đám người đáng thương.

      ông già ăn xin gánh mớ rách nát, băng qua đầu phố đông đúc, mất dạng rất nhanh. Ông quay lại với cuộc sống của mình, như trước kia, có gì thay đổi. Lúc đó, bạn rất muốn tiến lên đập tan cái máy quay phim trong tay người nọ. Gương mặt đắc ý của ta đáng ghét.

      Đó là những con người thực mái nhà để quay về, thân thể đầy thương tích, giành giật nhau để sống. Thứ nghệ thuật coi thường đau khổ chỉ là giả tạo mà thôi.

      Sáng ngày thứ ba, bạn ngồi tàu. Bạn cứ chờ đợi boong. Cầm chai nước suối to, uống nước. Trong boong người ngồi chật cứng nhưng khí hỗn độn. đôi trai người Tây Ban Nha ngồi ngay lên bậc lên xuống, ôm nhau ngủ lơ mơ. Cái dáng họ âu yếm nhau. được nửa đường, người da đen đến từ Los Angeles cãi nhau với đám người da trắng. ai can ngăn họ. Nhưng cuộc cãi vã nguyên nhân cũng chấm dứt rất nhanh. Bạn đưa cho bé mặc áo tím phong kẹo cao su. Con bé rất xinh, có đôi mắt đen u buồn. Nó trân trọng cất phong kẹo vào túi. Âu yếm nhai.

      Cuộc hành trình khá dài. có cơm trưa. Bạn thấy rất mệt.

      Tới khi cập bến, những con thuyền của các khách sạn sẵn sàng sông mời mọc khách. Bến cũ kỹ, mấp mô,con đường đá, dãy hàng quán bẩn thỉu, gián chạy khắp nơi. Quá nhiều gián. Dòng sông vàng đục ngầu bốc mùi thối khẳm. Có người đàn ông gầy gò đen đúa lưng trần xúc cá chết dưới đó. Đường rất xấu, ven đường là nhà dân làm bằng cây khô và cỏ đắp thành. Đó là nhà của dân nghèo. Nếu khá hơn chút làm nhà bằng gỗ, diện tích tất nhiên cũng rộng hơn.

      Buổi chiều, hầu hết mọi người đều ở nhà ngủ. Đàn ông, đàn bà, trẻ con. Chẳng có gì giải trí, cũng thể làm việc. Nơi này có điện, có nước máy, có thiết bị vệ sinh, thậm chí có cả chó. Bên ngoài tấm liếp chỗ ngủ có thể là nơi đổ rác. Cuộc sống của họ như vậy. Khi xe băng qua các con đường, người ta còn khó quên nhất là cánh đồng hoang bát ngát, những thảm cây ngủ im. Trời xanh mây trắng mở ra rất tĩnh mịch. Thiên nhiên vĩnh viễn lặng câm quan sát nỗi khốn khó và con đường bế tắc của loài người.

      Siêm Reap ở Angko Vát là thị trấn sạch . Do nơi này biến thành khu du lịch nên thiết kế cũng khá hơn ở Phnom Pênh. Bạn ở trong phần nhánh của khách sạn Narin. Khách sạn rất mới. Buổi tối trong phòng ăn ở tầng trệt có chiếu phim Mỹ. đám khách Tây tề tựu ở đó xem ti vi và uống bia. Thời tiết rất nóng, phòng lại có điều hoà. Bạn cũng có thể xuống lầu uống nước chanh lạnh, ăn đĩa cơm chiên rau. Có dưa hấu tươi. Người trong khách sạn đều cùng gia đình, người làm nhân viên, người làm đầu bếp. Họ nấu cháo ăn. Phục vụ rất lễ phép, ấm cúng.

      Bạn tắm hết lần này tới lần khác. Nóng. Đôi khi cái nóng khiến người ta tài nào thở nổi.

      Angko chẳng có gì đáng . Rất nhiều người tới Campuchia chỉ vì Angko. Bạn lại khác. Bạn cứ ngắm nhìn. Cuộc hành trình của bạn khác với mọi người. Bạn cũng trò chuyện với người khác. Bạn phát thấy cuộc đời của con người độc làm việc trong nhà khiến bạn mất hứng thú và động cơ đối với ngôn ngữ. Đương nhiên, bạn cũng có cảm giác có điều gì đúng.

      Thứ mà bạn duy nhất nhớ được là gió mát và ánh nắng trưa xuyên vào dãy hành lang dài u trong điện Angko. Phía sau cột đá đựng đứng là cây xanh mướt và thảm cỏ dưới nắng chan hoà. Đàn chim bay ngang bầu trời. Có thể nghe thấy tiếng chim kêu và tiếng lá rụng loạt soạt. Chính là thanh đó.

      đoạn, bạn ngồi xuống tảng đá. Nghỉ ngơi. Lắng nghe gió. Hòn đá cổ kính và mát rượi. Phía sau có vết chạm khắc. Khi con người muốn lưu giữ số thứ vĩnh hằng luôn nhớ tới điêu khắc. Nhưng khi những hình ảnh này được thể , tất cả những vui buồn đều tan biến như khói mây.

      Tất cả mọi người đều muốn tới núi Ba Khẳng ngắm mặt trời lặn, vì nghe đó là nơi đẹp nhất thế giới khi mặt trời xuống. Thế là lúc hoàng hôn vừa buông, từng đám người bắt đầu tranh nhau trèo lên sườn núi có vách đá dựng đứng. Bãi đất phẳng đỉnh núi chật kín người. Hầu hết là đủ các dân tộc toàn thế giới. Nhưng mặt trời vẫn bị đám mây dày che kín. Giữ lại. Chỉ là bình nguyên dần nhuốm màu vàng.

      Hai ngày tiếp đó, bạn vẫn chưa được thấy mặt trời lặn. Cảnh đẹp nhất thế giới có lẽ phải xuất rất hiếm hoi, được ít người chứng kiến. Nó phải thần bí, khác thường. Bạn chợt nghĩ ra cuốn tiểu thuyết của mình. Bạn thấy sau này viết cuốn tiểu thuyết. Cuốn đó có cái kết như sau. con người chưa được thấy mặt trời lặn. ước hẹn tài nào thực nổi. Cuộc sống của chúng ta vốn chỉ tiếp tục vì chờ đợi, nhẫn nại vì thất vọng.

      Trung Quốc thuê chiếc xe máy, kêu tài chở thăm Angko. Đó là thanh niên Campuchia trẻ và đẹp. Họ có ba ngày, cứ xuyên qua những cánh rừng và thảo nguyên của Angko. Từng mất buổi chiều trong căn miếu vắng khách du lịch, Banteay Samre. Bên trong hoàn toàn lưu giữ được bậc thềm, vách tường và cột trụ cổ kính. Còn đó cả tiếng hoà thượng gõ mõ. Khoảng ba giờ, đột nhiên có trận mưa khủng khiếp rất hiếm hoi trong mùa khô. Họ bị nhốt trong hành lang. Nghe tiếng mưa rơi các tán lá. Có nụ hôn chưa thực .

      Cuối cùng, trả tiền xe hơn gấp đôi. Chỉ vì day dứt hay cảm động? cần biết. Đó là đoạn tình có mở đầu. Chỉ đến từ độc thoại. Rất thực.

      Tiếng mưa rơi là chi tiết khiến người ta bồi hồi nhất trong cả câu chuyện. Đứng từ góc độ tiểu thuyết, nụ hôn chưa được thực luôn tuyệt diệu nhất.

      Cuộc sống thế tục.

      Mùa Xuân, tôi nhận nuôi Ngoan.

      Ngoan là con chó tạp chủng. Tôi chưa từng cho rằng mình nuôi bất kỳ con vật nào.

      Nhưng, gặp Ngoan là chuyện rất ngẫu nhiên. Tôi tới quán cà phê, vừa xuống xe, lúc xuống con đường hầm băng qua đường, nhìn thấy nó. xíu. Đôi mắt đen lánh. Chừng hai tháng tuổi. ốm. Tôi bế nó về nhà. Nó cứ nôn liên tục, ngoài ra máu, tính nết rất độc, thích trốn trong góc. Đem nó chữa bệnh. Trong bệnh viện thú y, bác sĩ truyền nước muối, huyết quản ở đùi nó quá , lại tiêm thêm hơn mười ống nữa. Nó kêu rên, rất nhẫn nại. Hoặc cách khác, nó chưa đủ sức cảm nhận được đau đớn.

      Lúc ôm nó, tôi nghĩ, Mình thể đợi nó khoẻ xong lại đem tặng người khác. Thế là tôi giữ nó lại.

      Tôi ngắm nó dần phục hồi và hoạt bát trở lại. Đặc trưng tạp chủng của nó rất rệt. Sắc vàng lẫn đen. Tai to dựng đứng. Lúc chạy thục mạng như thỏ, cặp giò vừa nhanh vừa cao. Cặp mắt u buồn, mang nét quyến rũ. Rất thích chơi trốn tìm với tôi, nấp dưới ghế để tôi với tới được. Cũng rất thích được ôm và vuốt ve. Lớn rất nhanh. Tôi mua loại thức ăn ngon nhất của chó ở siêu thị. Nó vừa mập vừa rắn chắc, học được tất cả các thói xấu của tôi.

      Có lúc rất kiên cường, có lúc rất u uất. Nóng lạnh thất thường. Lúc ngủ thích vùi cái đầu xinh xắn lên cánh tay tôi, như đứa trẻ nằm ngủ thích kê gối. Tôi nghĩ có lẽ nó khiếp sợ sẵn. Nó là nhi, bị giật ra khỏi vòng tay của bố mẹ và chị em từ khi còn rất . Do vậy tính cách rất phức tạp, trong sáng, hồn nhiên như những chú chó khác.

      Khi tôi đưa Ngoan tới bệnh viện tiêm phòng, những con chó khác đều thuộc các giống chó cao quý, trông rất rực rỡ. Chỉ có Ngoan là con cún bình thường, lông ngắn tũn. Nhưng ngắm nó, thấy nó rất thông minh. Với dáng vẻ dễ bị bắt nạt. Chúng tôi cũng có lúc cãi nhau. Rồi ai thèm để ý tới ai. Nó tò mò với tất cả những gì tôi có. Nhưng khi phát thấy tôi muốn ngăn nó sang bên, nó rất tức giận. Tôi có rất nhiều việc phải làm, thể lúc nào cũng ở bên nó. Nhưng trong nhà có khách khứa ra vào, nó tìm ra nổi bạn mới. Vì thế lúc bệnh viện, vừa nhìn thấy người qua, nó vui sướng lao tới, muốn chơi đùa với họ. Luôn làm mọi người khiếp sợ. nhiệt tình của nó khiến người khác phải nghi ngờ.

      Chúng tôi ở bên nhau, tuy có khiếm khuyết, nhưng xét về tổng thể vẫn rất yên bình. Cân bằng trong mâu thuẫn.

      Đa phần Ngoan vẫn tự tìm được thú vui. Nó làm rất nhiều việc, là cắn tất cả các dép trong nhà. Lúc tôi làm cơm trong bếp, nó chạy tới chạy lui phía sau, rất nhiệt tình. Quen dần trò chuyện với nó. Lúc rửa rau, hoặc đợi nước trong nồi sôi, cứ với nó câu được câu mất. Đôi mắt đen láy của nó nhấp nháy, chỉ chăm chăm ngửi mùi thơm của thức ăn toả ra. Nhưng cũng biết ý sủa vài câu đáp trả với tôi. Ngoan thích ăn đồ tôi nấu. Dần dần ăn thức ăn sẵn cho chó nữa. Lúc tôi ăn, nó quan sát tôi rất kỹ, còn đặt cả bàn chân lên tay tôi như sợ tôi quên mất nó. Cái gì nó cũng ăn. Đặc biệt rất thích salad dưa hấu.

      Buổi sáng, tôi ngắm cái dáng nó ngủ trong ổ, đẹp vô cùng. Chỉ như vậy, tôi có thể bỏ qua hết những phiền phức mà nó đem lại. Cái dáng ngủ của nó khiến người ta thấy hạnh phúc. Hạnh phúc rốt cuộc là những thứ trừu tượng xa lắc. Vì biết nên Ngoan đôi khi có thể cận kề với hạnh phúc.

      lần, chúng tôi cùng du lịch. Tôi nhét nó vào cái ba lô vải to đùng. Nó thò cái đầu xinh xinh ra ngoài, mắt đen láy nhìn tôi. Tôi khoác ba lô qua phố lớn, lên xe rồi mới bỏ nó ra, cho nó ngắm cảnh ngoài cửa sổ.

      Chúng tôi ngồi xe gần ba tiếng đồng hồ, tới gần hồ chứa nước ở ngoại thành Bắc Kinh. Nơi đó có dòng sông dài, có đá dăm và tảng đá lớn, cây xanh rất cao và thẳng tắp, thảm cỏ đầy hoa dại vàng khoe sắc. Ngoan rất thích, suốt dọc đường chạy loăng quăng, trèo lên cả các tảng đá chẳng chút sợ sệt. Trời nóng bức. Tôi mang theo nước khoáng, bánh mì và táo. Tôi ăn gì, nó cũng ăn nấy.

      Tới tiệm ven đường mua kem. Bà chủ tiệm kêu, Ôi trời, mang cả chó chơi à, mệt chết được. Tôi thầm nghĩ chỉ tiếc mang được nó cùng sang Nepal. Mặc dù Ngoan là người bạn đồng hành hay đến như vậy. Nó rất háo hức, phấn chấn, bao giờ than vãn.

      Chúng tôi thường dạo ở vườn hoa dưới nhà. Nó chạy loạn xạ trong đám cỏ, bất chấp bị gai hoa cào xước, nó giỡn đùa nghịch đủ kiểu. Những chiều hoàng hôn, chúng tôi thường men theo con đường đá, cứ miết rất xa.

      Hàng bạch dương cao to bên đường lắc lư những tán lá xanh trong gió, phát ra những tiếng xào xạc như nước chảy. Những chiếc lá non dưới ánh trăng toả ra những tia sáng yếu ớt. Gió đêm mát mẻ trườn tới, thấm vào da thịt. Khi trời đầy mây chuyển sang màu xanh sẫm. Đặc quánh nhưng vẫn trong vắt. Đó là bầu trời mùa hè ở phương Bắc.

      Ngoan luôn chạy ở phía trước. Tôi theo sau. Có lúc nhìn nó, có lúc nhìn trời. Cứ chạy được đoạn, nó lại nhớ tới chờ tôi, quay đầu lại nhìn. Đối với cả hai đứa, đây là quãng thời gian vui sướng nhất trong ngày.

      Tôi nghĩ mình chính là như vậy, nhìn thấy mình học cách chấp nhận sinh mệnh khác bước vào cuộc sống của tôi. Trước đây tôi từng là con người khiếp sợ chấp nhận tình cảm biết bao.Luôn tránh né người khác, quên lãng người khác. Tình cảm của tôi rất dễ sâu sắc, nên tôi luôn khống chế nó.

      Ngoan luôn cần được chăm sóc, do vậy tính mạng nó rất ngắn ngủi. ngày nó rời bỏ tôi. Nhưng giờ đây tôi có thể cảm nhận được thứ tình cảm chất phác và chấp nhận đó. Chúng tôi giống hệt nhau, cũng thích ăn, thích chơi trò chơi, thích ngủ, thích hoa , thích được vuốt ve, du lịch và hơi ấm.

      Cứ ở bên nhau như vậy, hưởng cuộc sống thế tục.

      Bên bờ.

      Em biết quên lãng em ở lại bờ bên kia. Ráng hoàng hôn vàng thẫm cứ dần đặc quánh lại. Ruộng lúa xanh mướt, hoa đào xoè tung cánh trong gió núi cao, lúa sắp chín. Thôn của chúng ta, hơi ấm nồng nàn, luôn mang cảnh đẹp như vậy, cứ tan dần trong màn đêm. Góc áo của mang hơi nước ẩm. Cuối cùng cũng tới. Em nhìn thấy ở bờ bên kia, cũng giống em, ngẩng đầu lên nghe tiếng đàm chim dần bay xa. Nụ cười trong sáng. còn đau khổ.

      Khi xuất phát, còn nhớ vuốt tóc em ? Em ợ tìm nổi hơi thở của em, tìm thấy em nữa. Em ôm suốt đêm. Như vậy khi chúng ta gặp lại nhau, dù già nua mệt mỏi, cũng nhớ tới em.

      , em mặc quần áo sang sông, tiễn . Mọi thứ mà chúng ta làm chỉ là gió mây mà thôi, tay trắng vẫn hoàn trắng tay. Chẳng có thứ đáng thương chỉ vì nỡ dứt. Vì vậy chúng ta buông tay.

      Thuyền của em vẫn chưa tới. Thời gian che phủ đôi mắt, bắt em đoán. Chỉ có thể ngóng chờ trong ký ức. Thế gian cứ hoang vu như thế. Sâu lắng và tĩnh mịch khôn lường. Nếu như ở bên em.
      Em cứ nhớ như vậy.

      Hồng Kông ký .

      Hơn mười hai giờ đêm, tới sân bay Hồng Kông. Người ở sân bay rất vắng, cả sân bay như rạp chiếu phim trống trơn tan rạp. Đổi đồng xu gọi điện thoại. Rồi chờ tàu điện ngầm. toa có mấy tiếp viên hàng khe khẽ trò chuyện. Tàu xuyên qua màn đêm dần quánh lại. Bên ngoài mưa to. Áp mặt lên cửa kính, nhìn thấy những toà nhà chọc trời trong bóng tối, từng cái từng cái cứ lướt qua như rừng cây rậm rạp lối ra. Đèn đóm ken dầy, lấp loá ánh sáng. Mỗi khi loé lên, cảm giác rất giống phim.

      mưa. Những giọt mưa mát lạnh thấm ướt da thịt vùng cổ, như được an ủi. Cái nóng ngột ngạt, khô khan và oi nồng như tháo chạy. Phần thịt mềm mại và trắng bạch mu bàn tay bắt đầu có nếp nhăn và nứt. Nó hoàn toàn bị thương tổn. Đó là vết thương được lưu giữ lại dưới ánh mặt trời. Trong bóng đêm Hồng Kông mưa rơi. Cơ thể như đoá hoa nhài khô, ngâm trong nước nên tỉ mẩn dần nở bung.

      Khách sạn nằm bên cạnh cảng Victoria. Chỉ ngủ. xem những con thuyền du lịch đậu bãi biển và ánh đèn trong đêm. Khách sạn rất sang trọng, nhưng nếu so với các khách sạn mini ở Việt Nam vẫn kém xa. Bạn thể nghe thấy tiếng gió lùa vào từ ngoài cửa sổ cánh chớp. Những ông Tây ba lô lại kềnh càng đường và tản mác như bầy chim. Bạn cũng biến mát. Từ sân bay Phnom Penh bắt đầu ngồi chuyến bay đêm về Kowloon. Hồng Kông chỉ là thành phố hoa lệ chật chội. Kéo tấm chăn màu trắng, bọc mình kỹ. Bạn thấy điều hoà quá lạnh. Bạn chỉ muốn ngủ.

      Ban ngày bạn dạo những đường phố sầm uất nhất. mục đích. Con đường chật hẹp, hai bên san sát các cửa tiệm. Người đông như suối. Họ hết lại dừng, ra thứ tiếng mà bạn thể hiểu. Bạn vào tiệm cháo để ăn sáng. bát cháo cá mất ba mươi tám tệ Hồng Kông, chiếc áo phông mất sáu trăm tệ Hồng Kông. Đúng là thành phố rất cao giá. Mọi thứ đều bị định giá hoặc sắp bị định giá. đường luôn luôn bán và mua. Mưa lại dày hơn. Bạn cứ , cứ . Tới tận chân núi, nhìn thấy gờ núi cao. Con đường lên núi ướt đẫm nước mưa. Có loài cây biết tên, cứ lắc lư những tán lá xinh xào xạc trong gió. Xe lướt xuống êm ru. Rất ít người. Đứng dưới mái hiên cửa sổ trú mưa. Đứng rất lâu. Nước mưa thấm ướt cả quần bò. Dính lên da thịt. Bạn sắp phải ngồi tàu qua sông.

      Toà nhà ở Trùng Khánh chọc trời nhưng cũ và bẩn. Giống con chim khổng lồ. đường có người quay phim, đứng giữa đường. Bên cạnh là dòng xe cứ chạy. Có tiệm bán băng đĩa, mở đoạn băng quảng cáo rất gợi cảm. Các ăn bận như minh tinh, tới tiệm thời trang giảm giá. Cuộc sống ở đâu cũng như nhau. Hoa lệ, ngắn ngủi. Phồn vinh, hoang vắng.

      Dùng buổi chiều đọc sách trong nhà sách. nhà sách nằm lầu hai ngay mặt phố, leo lên cái cầu thang cũ kỹ, nhớm nháp. Nhớ lại bộ phim của Vương Gia Vệ. Trong "Thiên thần truỵ lạc", Mạc Văn Uý muốn Lê Minh theo ta lên cầu thang. Trong "Đồ ăn dấu", mua cuốn vở làm bằng giấy vệ sinh tái sinh và bút bi màu. Còn có cả hộp nhũ mắt màu xanh hồng. Nếu đánh cùng son màu đỏ rượu chắc chắn đẹp. Mọi thứ trong cửa tiệm Nhật này đều rất giản dị và trong trẻo. Như thể bộ mặt cuộc sống là phải vậy.

      Rất nhiều tiệm quần áo thời trang, phần lớn là trang phục mùa hè mang phong cách Nhật, màu trắng, bằng vải bông hoặc tơ tằm, có cả những chiếc thắt lưng dài thêu hoa. Những trang phục này rất nhanh được thịnh hành ở Thượng Hải và Bắc Kinh. Bạn chỉ ngắm chúng. Chỉ luôn nhìn mà thôi.

      Bạn tới vòng trong. Trong siêu thị có thể nhìn thấy đủ các loại hàng hiệu sang trọng nhất. Có đôi xăng đan giá hơn nghìn tệ, đeo khuyên bạc. Lúc lại chắc chắn phát ra những tiếng vui tai. Bạn vuốt ve chúng, nhớ ra đôi chân thử chúng lẽ ra phải bước những tấm thảm dày êm ái, chứ phải đạp con đường cát bụi mù. Cuối cùng, bạn chỉ quyết định bước vào gian, mua sữa hai lớp và sữa hạnh đào.

      Muốn ngồi xe cáp lên núi. Là ao ước rất kỳ lạ. Xe sạch , màu đỏ, y hệt như trong tiệm đồ chơi chui ra. Chậm rãi men theo gờ núi bò lên cao. Nhìn ra bên ngoài từ tấm cửa sổ kính cua xe, rặng cây xanh ẩm ướt, những lùm cây nở hoa đỏ rực. những biệt thự nhà giàu cao cấp. Những toà cao ốc và cảng Victoria dưới núi bị lớp sương mù bao phủ. Bạn ngồi trong xe, nhớ lại thuở ấu thơ. Cưỡi ngựa gỗ trong công viên. Ánh nắng chói loà. Rồi học trốn tiết, ngồi mình giương dù nơi đó. Nỗi đơn của con người dù tới đâu cũng như nhau.

    5. hoangyen289

      hoangyen289 Member

      Bài viết:
      91
      Được thích:
      9
      Phần 2 - Về tình

      Chương 08


      cảnh pháo hoa Thượng Hải.

      Mấy tháng đầu ở Thượng Hải, tôi chuyển nhà tới khu vắng vẻ dưới chân cầu cao tốc.

      Đó là căn hộ của người bạn, Daisy. ấy sắp tới Hồng Kông học nửa năm nên cho tôi thuê lại.

      Phòng nhưng sạch . Tôi quen dần với tiếng ô tô ồn ào chạy bên ngoài. Dòng xe ầm ầm qua lại như đại dương bao giờ bình lặng. Dù trong đêm khuya cũng có xe tải phi như bay con đường quốc lộ trống trải, như bầy cá lớn đột nhiên quẫy động mặt biển.

      mình ở nhà làm việc. bốn tờ báo, năm tờ tạp chí đều có chuyên mục đặt bài ngớt mỗi ngày, mỗi tuần, mỗi tháng. Tôi viết đủ mọi chuyện, từ cách bảo vệ các căn nhà cổ ở Thượng Hải, phân tích các nhân tố ách tắc giao thông, loại nước hoa mới nhập, cá vàng nuôi trong nhà, chết vì đơn...

      Có lúc chữ nghĩa khiến tôi còn phải bận tâm. Có lúc tôi là đứa con giấu giếm. Giấu hết thảy mọi chân tướng của cuộc đời.

      Để chống chọi với tiếng ồn, phải đóng chặt cửa sổ, bật đĩa CD của PJ Harvey. Đem những thanh run rẩy của ta tống vào màng nhĩ vốn mụ mẫm. Lúc mệt mỏi, áp vào ban công, ngắm dòng xe ào ạt qua, lặng lẽ hút điếu thuốc.

      Trước khi Hồng Kông, Daisy tổ chức tiệc chia tay trong tiệm ăn kiểu cổ ở khu Từ Gia Hội. Người quá đông, quá ồn. Có lúc Thượng Hải cứ ầm ĩ loảng xoảng. Thế là cứ im lặng, vùi đầu vào món cá chua ngọt nổi tiếng nhất của bản tiệm.

      Cả tiệm ăn thực ra chỉ là toa xe lửa dùng tới, nghe vị thái hậu nào đó cuối đời Thanh từng ngồi. Ngoài cửa sổ có thể nhìn thấy rừng cây dầy đặc ẩm ướt, bị ánh đèn trắng chói mắt chiếu thẳng. Dưới gầm toa xe có đường ray . Toa xe này như bị ngưng lại trong thời gian.

      Lúc sắp tàn cuộc, Daisy say khướt, năng rất to, cười ré lên, nom rất hưng phấn. Đột nhiên ôm chầm lấy người đàn ông, , Nhất Thần này, em ân hận quá bản thân, mãi bỏ được khả năng tự biết mình. Nên thể giành giật được với Mai Quế. Câu này khiến rất nhiều người biến sắc mặt, tin chắc rằng sau khi tỉnh lại, Daisy phải ân hân lắm.

      Người đàn ông nọ rất bình tĩnh ôm Daisy nước mắt đầm đìa, khẽ vỗ vỗ vào vai như vuốt ve con mèo. Tôi dụi đầu thuốc, đứng lên , Để tôi đưa ấy về. bữa liên hoan mù quáng kết thúc chóng vánh.

      Người đàn ông nọ tiễn chúng tôi. ta lái chiếc Lotus cũ. Khi xe lao đường cao tốc, gió lạnh ùa vào, nhanh như chớp đẩy lùi các toà cao ốc hai bên đường ở lại. , Xin lỗi. Giọng nghe rất chân thành.

      Tôi , Tôi cũng biết chút ít. Hồi lễ Phục đán, mấy người có vở kịch. là người phụ trách, Mai Quế là diễn viên chính, Daisy rốt cuộc thuộc về khán giả. Thực ra cũng chẳng có gì. Daisy là người dễ mất bình tĩnh, quá chú ý tới bản thân, dù có lên sân khấu cũng thể diễn kịch.

      Sau khi Daisy về nhà bố mẹ , lại lái xe đưa tôi về nhà.

      hai giờ sáng. Tôi xuống xe mua chút đồ ở cửa tiệm 24 giờ mở cửa bên đường. Lấy chai Whisky, thuốc lá Kiện, xúc xích Thượng Hải. Lúc thanh toán, tiện thể mua luôn hai xiên đậu phụ khô nóng hôi hổi.

      Tôi hỏi, nhà hàng lúc nãy ăn tối tên là gì nhỉ?

      "Ga xép Thượng Hải".

      Hà, đúng là nơi thích hợp để chia tay. Tôi đưa cho ta xiên đậu phụ. Ăn ?

      khẽ cười, nhận lấy. Nhìn tôi chăm chú. Đó là đôi mắt rất bình thản. mặc áo trắng, quần vải thô màu xanh nhạt. Tóc húi cua sạch . Làm quản lý thị trường trong công ty Đức.

      Người đàn ông Thượng Hải hai mươi chín tuổi.

      Thỉnh thoảng buổi tối, gọi điện tới. Trong điện thoại của tôi bên này luôn có tiếng ồn. Dòng xe cầu cao tốc, tiếng gõ máy tính, khúc nhạc nhảy Techno trong loa, tiếng nhạc trong giá lạnh. hỏi, tự xây sân khấu cho mình sao?

      Thỉnh thoảng tôi thay đĩa CD, mở khúc sáo Ireland như nước chảy cho nghe. Ca khúc "The Level Plain" đầy bi thương. Chúng tôi trò chuyện, ngớt. Từ chuyện vết sẹo bé tí hồi , những cuốn sách thích đọc cho đến lý tưởng. Kể tất. có rất nhiều chuyện muốn với tôi.

      Duy nhất chỉ tới Mai Quế và công việc. Vì đó là thực và nội dung quan trọng nhất trong cuộc sống của .

      Có lúc dùng tiếng Thượng Hải đáp lời tôi. , Hay quá mất.

      Dịu dàng vô cùng, như thể tia sáng yếu ớt lướt qua bàn tay.

      Hay quá mất. Hay quá mất.

      Nửa tháng sau, chiều mùa xuân. Ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa. Trước khi , Daisy có dặn tôi nếu có người lạ gõ cửa, chỉ được trả lời qua cái cửa sắt chống trộm. Nhưng tôi vội vã chạy tới, mở toang cửa. thanh rít lên ghê người trong gian tĩnh mịch, như nghe thấy cả tiếng hoảng hốt của đám bụi rơi lả tả.

      Ánh nắng nhức mắt rọi lên hành lang trống trải, chiếu sáng khuôn mặt người đàn ông trong bóng râm. Trong bàn tay có nhánh cây xanh mướt. đoá hoa màu hồng phấn thơm ngát. Là hoa dành dàng mua ở cửa hàng bên đường.

      Hôm đó tôi mặc chiếc áo thêu xanh Ai Cập, chiếc váy bông màu đỏ sẫm có in hình những đám hoa tường vy. Thần sắc mệt mỏi. Chân trần. cài đoá hoa lên tóc tôi, ôm tôi. Khuôn mặt bất lực ra sức rúc vào vai tôi. Chúng tôi cứ vờn nhau, phát ra tiếng.

      Đêm đó, hoa ngát hương. Đặt kệ cửa sổ nhà bếp, lấy thùng thiếc hứng nước sạch. Lúc sáng sớm thức dậy, thấy ngả sang màu vàng tiều tuỵ. Nở thả cửa, khô lại.

      Tôi đánh thêm chiếc chìa khóa nữa cho . có thể tới bất kỳ lúc nào. Thỉnh thoảng ở lại qua đêm.

      Nếu tới ăn cơm tối, tôi ra siêu thị mua rau xanh, hoa quả, hầm canh suốt buổi chiều, làm món cua thơm cay và thịt kho tàu với rau mai khô mà ưa thích. Ăn cơm xong, giúp tôi rửa bát, dọn dẹp nhà bếp, pha cà phê.

      Chiếc radio trong bếp phát nhạc, cũng hát theo, yellow submarine, yellow submarine. Ngoài cửa sổ có tiếng chim bay. Đôi khi, tôi cảm thấy mọi thứ dường như . Đến quá nhanh và quá dễ dàng.

      tối nọ, chủ nhà tới thu tiền nhà. lấy ví ra, bị tôi từ chối. Đếm tiền mặt trả cho chủ nhà. Nhuận bút của tôi vẫn đủ ăn đủ mặc. Tôi vẫn luôn thản nhiên về công việc vất vả của mình. Chủ nhà khen, Trông nhà cửa khá lắm, đúng là có hương vị cuộc sống. Trong phòng có đèn lồng làm bằng giấy trắng, có hoạ báo và ảnh dán lung tung khắp tường, bể cá vàng, hoa cúc khô rụng, ga trải giường bẩn chất đống bên cạnh cái máy giặt, mùi thức ăn bốc lên trong bếp... Còn có cả người đàn ông của tôi mặc quần ngủ bằng vải bông kẻ ca rô sọc màu xanh da trời.

      Tiễn ông chủ nhà, đóng cửa lại. Nhất Thần nằm giường, im lặng. Chúng tôi suốt đêm trò chuyện. Tôi hút thuốc, viết lách máy tính, đeo headphone nghe nhạc, rót rượu pha thêm đá. Lúc bốn giờ sáng, trời trắng bạch. Tôi tắt máy.

      Tôi tới bên giường, quỳ xuống, áp mặt lên chiếc gối của Nhất Thần. Tôi , Nhất Thần này, Thượng Hải là thành phố mà em tạm thời gửi thân. Em giống như diễn viên phiêu bạt, rong ruổi có thể lên sân khấu diễn bất kỳ lúc nào. Vẫn biết thời gian nhiều, khắc lúc nào cần hạ màn. đừng lo.

      , Nhưng định diễn cùng em.

      Vậy có muốn lang bạt kỳ hồ với em ? Tôi mỉm cười.

      ủ ê nhìn tôi.

      Chúng ta đều là người lớn. Phải làm như thế nào và làm ra sao, trong lòng đều cả. Em như vậy và cũng thế. Tôi .

      Tôi tới công ty của . Ban ngày, mình ngồi xe buýt mất gần tiếng, tới ngắm người đàn ông của tôi làm việc. Xuất thân của trong cuộc sống chút liên quan tới tôi. Thứ mà tôi có thể chạm tới được chỉ là người đàn ông khi ngủ lông mi dài rợp bóng như trẻ thơ.

      Xe lướt qua bãi ngoài, tới khu thương mại cao ốc đẹp nhất đường Hoàng Hải. Trong đại sảnh sang trọng, người qua lại ngớt. Quần áo đẹp, trông rất ngạo mạn. Các giầy cao gót, đeo hoa tai kim cương. Tôi nhớ tới Mai Quế. Mai Quế cũng cùng tập đoàn như họ.

      Đó là lúc cảm thấy mệt mỏi. Phán đoán, fax, công tác xa, lợi nhuận, áp lực... Còn có hai cán cân về vật chất và tinh thần ngang nhau giữa con người với con người. Mai Quế kiêu ngạo được lưu giữ trong trái tim đầy trách nhiệm của người đàn ông và xã hội thương mại. Tuy chưa từng gặp bao giờ, nhưng tôi tin chắc tuyệt nhiên phải là trắng trong. Hẳn là kẻ tính toán và biết giữ mồm miệng. Nếu phải như vậy, ấy làm sao có thể tồn tại được.

      Họ đều là những thành phần ưu tú của thành phố này. Và mỗi năm, những kẻ lữ khách tha hương như tôi qua thành phố này liệu có bao nhiêu? Hàng nghìn hàng vạn người, tính nết khác người, luôn toát lên cái khí xâm lược khiến những người khác hài lòng. Tôi phải là Daisy, cũng phải là Mai Quế. Tôi chỉ là người kiếm sống từ những con chữ, màng tới chuyện đời. Nhất Thần là đứa trẻ trốn học. Lúc bỏ chơi rong phải mảnh đất hoang nơi ngoại thành xa xôi.

      Tới tháng chín, dọn đến sống cùng tôi gần hai mươi ngày. Xách theo chiếc cặp da, bên trong có ít quần áo và sách vở. và Mai Quế mâu thuẫn nặng. Tinh thần bị kích động.

      ấy cầu mua căn hộ đường Hoa Sơn, phải đứng tên ấy. Cái đó ngại. Nhưng lại cho phép bố mẹ thỉnh thoảng tới sống cùng. người đàn bà ích kỷ.

      Tôi gì. Quả Mai Quế như vậy. Là bản tính cuối cùng mà có thể hiểu được, nhưng tất nhiên cũng có nhiều mặt tốt khác như xinh đẹp, thông minh. Vì thế có thể tha thứ mãi. Lâu đến như vậy.

      Tôi chỉ thích sống ở đây lâu. Người đàn ông Thượng Hải của tôi. Sáng sớm mặc áo may ô, mùi nước cạo râu thơm thoang thoảng. Trước khi bước ra cửa cúi xuống hôn tôi. Tiếng cửa sắt khẽ va. xuống lầu. Vì Thượng Hải sắp mở hội nghị APEC nên đâu đâu cũng thấy sửa đường. Buổi tối tắc đường, về muộn. Tôi xuống nhà đợi .

      Chúng tôi chọn số đồ dùng trong nhà bằng gỗ và nến thơm. Có lúc tìm đến quán bar Blue nhảy nhót.

      Hôm đó uống cà phê khách sạn Grand Hyatt. Từ tầng cao nhìn xuống, xung quanh như rừng cây bằng đá cao vút, rực rỡ ánh đèn. Cái hoa lệ và trống rỗng của thành phố quá nét, khiến người ta ngạt thở. , Thượng Hải đẹp đến vậy. Em ở lại , sống với .

      Tôi hỏi, Những toà lầu kia như ảo giác. Nếu quay rồi ngoái lại, liệu có sợ chúng đột nhiên tan biến ?

      đáp. Tôi thầm nghĩ. Tôi có nỗi khiếp sợ nhưng thành thói quen rồi.

      Quả nhiên. tuần sau về nhà. Mai Quế khóc lóc ầm ĩ ở nhà . Hai gia đình vốn quen biết lâu. Bố mẹ quý con dâu tương lai nên ra sức dỗ dành.

      kể, rất mệt mỏi, Lam ạ. Có lúc ở nhà em, khi vừa tỉnh giấc, cứ ngỡ mình được sống lâu đến vậy.

      tỉnh rồi, Nhất Thần ạ. Nhưng cuộc đời vẫn còn dài lắm.

      Sao chưa bao giờ em đề nghị ở lại hoặc làm điều gì đó cho em?

      Có cần thiết ? Nếu muốn làm, chẳng cần bất cứ lý do gì.

      xong, tôi hơi ân hận. Cũng nên quá huỵch toẹt. Giữ lại ít đất lùi và hy vọng cũng tốt hơn. Người đàn ông này đối xử với tôi cũng đến nỗi tệ. Tôi cũng nên dùng từ ngữ ngăn cách quá. Chỉ vì những mâu thuẫn của khiến tôi hơi chán ngán. mưa nắng thất thường như chính thành phố này. Chốc chốc lại chuyển mình.

      Ban đêm nhìn sang cái gối trống bên cạnh. đó vẫn vương mùi đàn ông, mùi tóc và da thịt. Nhớ lại cái dáng nằm ngủ, lông mi rợp bóng, ngon lành như trẻ thơ. Tôi chỉ cần người đàn ông có thể tiện tay chạm tới bất kỳ lúc nào, có thể áp trán vào dưới cằm nằm ngủ, vuốt ve làn da nóng ấm và mềm mại như tơ...

      Cuối tháng chín, tạp chí ở Bắc Kinh mời tôi cùng tham gia. Tôi đáp, Cho tôi nửa tháng suy nghĩ. Trong nửa tháng đó, tôi làm gì. Chỉ chờ đợi. Đợi điện thoại vang lên trong khoảnh khắc nào đó. Đợi người với tôi, Em hãy ở lại . Tôi từ chối ngay lời mời làm việc. Nhưng nếu có ai gọi tới, tôi ra . lựa chọn quá đơn giản.

      Có lúc tôi nghĩ, Phải chăng cũng đợi cú điện thoại. Nếu người con đó đề nghị, ở lại , quay về. Nhưng nếu , vẫn tiếp tục tiến thẳng về phía trước. Phải chăng cả hai chúng ta đều là những người lạnh lẽo?

      Cuối cùng, tôi bắt đầu thu dọn đồ đạc.

      Khi Thượng Hải mở hội nghị APEC, tôi tìm được căn hộ nhưng sạch , gần vòng ba hướng Bắc ở Bắc Kinh.

      Bên ngoài cửa sổ còn tiếng xe cộ chạy ầm ầm cầu cao tốc, trái lại, tĩnh mịch vô cùng. Vừa kéo rèm cửa sổ thấy ngay bầu trời xanh thăm thẳm trống trải. Những toà chung cư cao ngất như những nét rạch đơn điệu và cứng nhắc. Tôi ngậm ngùi thừa nhận mình xa hẳn Thượng Hải. Thành phố mà tôi từng gửi thân và thương. Nhưng đối với tôi, rời xa nó cũng quá khó khăn.

      Khi người chỉ cần muốn nữa cái gì cũng có thể vứt lại được.

      Đôi khi nửa đêm chợt tỉnh giấc trong thành phố phương Bắc xa lạ này, tôi nhớ tới . Nhớ tới người đàn ông đứng trong bóng tối của hành lang. Đóa hoa trắng trong tay . Phía sau lưng là ánh nắng chói lòa và ráng vàng suộm đặc quánh như dầu. Nhớ tới hai mươi ngày cùng chung sống bình dị của chúng ta. Chỉ duy nhất nhớ khuôn mặt người đàn ông đó.

      Tôi nhớ tới hay nhớ tới cuộc tình?

      Hồi đầu có thời gian làm việc rất bận rộn nhưng lòng rất chẳng bao lâu quay trở lại quỹ đạo của mình. Cuối cùng tôi vẫn là kẻ lười biếng, chỉ có thể làm những việc mà mình thích.

      Buổi tối làm thêm giờ ở công ty cho kịp bản thảo, tới nửa đêm mới về nhà. Lúc ngồi xe buýt, điện thoại réo vang. Nhìn số điện thoại lúc. bắt máy. Cứ mặc kệ cho nó kêu vang đơn điệu hết lần này tới lần khác. Ngừng. Rồi lại kêu. Cứ như vậy vài lần. Ngừng hẳn.

      Lòng rất bình thản. Chỉ có bác lái xe lấy làm quái lạ cứ quay lại nhìn. màn hình của chiếc Sony Z28 hiển thị số điện thoại quen thuộc. Cái số mà tôi từng chờ đợi. Nhưng giờ đây mọi thứ còn quan trọng nữa. Thời gian trôi qua.

      Về nhà tắm. Bên cạnh bồn tắm châm cây nến thơm mùi cỏ. Ngâm mình rất lâu. Lại nhìn điện thoại. Có tin nhắn. viết, Lam.

      Chỉ có tên tôi.

      Mở ti vi, phát chương trình pháo hoa chào mừng hội nghị APEC ở Thượng Hải. Pháo hoa bắn rực trời. Những cảnh tượng xúc động như vậy cũng chỉ thoáng chốc tan vào hư .

      Tôi biết thời khắc đó đứng bên cửa sổ nhớ tới đứa con tên Lam lưu lạc tha phương. Quả ngoài những hồi ức đẹp đẽ ra, chúng tôi hề để lại cho nhau thứ gì. Đối với người đàn bà, dù cùng chung sống nhưng tiền nhà vẫn do mình tự chi trả. Đối với người đàn ông, người phụ nữ chưa từng rơi giọt lệ nào vì .

      Tình cảm thế gian cứ trống rỗng như thế.

      Nhưng tôi tin rằng khoảnh khắc nào đó chúng tôi từng nhau lòng. Như cảnh pháo hoa Thượng Hải.

      Chỉ có điều cuộc trình diễn kết thúc.

      Thuỷ tiên và sao Chổi.

      Đại Lý.

      Ở Đại Lý, chọn đĩa CD nhạc trong bộ phim của Bắc Dã Vũ cho . cầm về nghe hết, thích nhất ca khúc thứ ba, "The Rain". Có đoạn violon êm khác thường. bìa đĩa CD có hình nhạc sĩ. Áo đen, đầu húi cua, lông mày rậm, râu bạc tỉa khá gọn ghẽ. Nom rất nghiêm túc. người đàn ông khá điển trai.

      Vào cái đêm sắp ra , lại chạy tới tiệm băng đĩa nọ. Ngồi cái ghế băng , để trông hàng mở từng đĩa cho nghe thử. Chỉ cần những tiết tấu tuôn chảy là lòng thích, cứ cầm lấy đặt sang bên. Cứ thế mua khoảng ba mươi đĩa CD. Phần lớn là nhạc điện tử. Cũng có các ca khúc khiêu vũ mang phong cách Ấn Độ và Tây Ban Nha. Có lẽ phải nghe được hơn nửa năm.

      Quay về khách sạn, bắt đầu thu dọn hành lý. Sáng mai trước khi xuất phát, trước tiên phải tới bưu điện gửi số CD này về trước. Bao gồm cả tấm vải caro sọc vuông màu lam đỏ tươi tắn. Có cả lụa thun sợi tơ vẽ hoa mẫu đơn và con vẹt đuôi dài. Vải sợi đay thêu đầy những đám hoa. Tất cả đều gửi về.

      Ở đây bắt đầu quen số bạn. Vài người mở cửa tiệm, vài người viết kịch bản, làm phim tài liệu. chàng trai Bắc Kinh bán căn hộ của ta, mang theo người cùng con mèo tới đây mở cửa tiệm bán giày thể thao. Rảnh rỗi lại chạy đá bóng. Lúc gặp , cắt tóc, cạo râu, quần áo dơ mặc mặc lại, người mập gấp đôi. Mặt mày giống như tăng nhân phiêu dạt. Có con người thấy được thoả mãn trong cuộc sống giản dị nhỉ? muốn hỏi. Và hẳn cũng muốn trả lời.

      Trong đại sảnh ở khách sạn , thường có người chờ đợi tới gần sáng. Căn phòng gỗ rất rộng, sắp xếp lung tung. Con chó Đan Mạch ngoan ngoãn ngủ say thảm nhà. Nhật Bản chỉ thích lặng lẽ ngồi bên lò sưởi xem thi đấu bóng đá ti vi. Khi tất cả các trận đấu kết thúc mới chịu xỏ dép về phòng.

      ngồi cạnh lò sưởi ngắm đám đàn ông lạ mặt chơi bi-a. Chơi đến mệt nhoài họ mới kêu đầu bếp làm cơm rang ăn. Có lúc họ chia cho ít. cầm lấy chiếc đĩa vào trong vườn, ngồi xích đu vừa đong đưa vừa ăn. Những ngày đó, Đại Lý thường có gió to. Sau khi thổi hết sạch đám mây, tuyết đọng lại núi nom càng hơn. Sao rất đẹp. nhìn thấy đám sao. Nghe thấy tiếng lào xào từ thân cây hoa quế cao to. Ngày tháng trôi qua chậm chạp vì đơn giản. Ngày nào cũng dài như thế.

      Eric hỏi , Sau này em định đâu? đáp. biết, có lẽ Tứ Xuyên, Rồi Tây Tạng. Còn ? trả lời, muốn về Bắc Kinh, Sau đó Thượng Hải. Ở Trung Quốc, cứ luân phiên sống giữa hai thành phố đó. lại hỏi, Trước đây em tới Tây Tạng chưa? đáp, Chưa. Em Tây Tạng vì muốn nơi. Chỉ muốn tới nơi đó. Tới xong về ngay.

      so vai, Em luôn có mục tiêu ràng thế sao? đáp, Vâng, Em là người có mục tiêu ràng. Tuy như vậy rất đơn điệu. Chẳng có chút hứng thú. Em luôn cần phải biết mình làm gì.

      .

      ngần ngừ từ ngoài cửa vào. Áo khoác màu đen, giày thể thao bám đầy tuyết, mặt giày ẩm ướt. Chiếc áo phông cổ tròn màu xám hơi lộ hình vòng ngực. ngón tay là chiếc nhẫn cũ kỹ phai màu, mặt nhẫn gồ lên, cẩn hạt đá trầy xước. Tách xa đám người ồn ào và tiếng nhạc thịnh hành huyên náo. Tiếng vọng của chiếc micro cứ chọc thẳng vào màng nhĩ. cởi tuột chiếc mũ len xanh, lộ ra mớ tóc ngắn rối bời.

      ngồi xuống trước mặt . Rất yên tĩnh. Phảng phất như biến thân, thành loài thực vật đến từ thế giới và gian khác. loại dương xỉ bị mất tích trong rừng sâu nhiệt đới. Mảnh mai. Lá nhọn xíu. Ý thức độc lập. rót tách trà mời . Tay xuyên qua mặt đám người xa lạ. Có lẽ thích nó. . đón tách trà ấm nóng. Họ nhìn nhau. Rồi tiếp câu nào suốt buổi tối hôm đó.

      để lại số điện thoại. Thậm chí giã biệt. đứng bên , hơi ngại ngần. Vâng. Em biết. Em biết ở đây. Nếu hai bên cùng nhận, có lẽ chỉ trong tích tắc. tự nguyện hoặc bị ép buộc đưa ra thân thế và ý nguyện của mình, đặt vào lòng bàn tay em. Em nắm tay lại, giữ nó chặt. Nắm chặt lấy xác nhận của trao cho em, qua những ồn ào thế gian và tất thảy những con người quen biết. đặt nó vào lòng bàn tay em.

      là người mà em chờ đợi lâu nhưng thể chờ nổi. Tay vẫn nắm chặt lời xác nhận của , và đứng bên cạnh, hành động. vẫn thế. Có vẻ như quá mệt mỏi. Luôn có thói quen úp hai tay lên mặt, ra sức chà xát. Như thể chàng trai bước sang tuổi già. dừng lại trong cái thế giới này mà nguyên do. Có thể bị thay thế bất kỳ lúc nào, vẫn mai phục. Mắt ngắm nhìn phía trái gương mặt chếch mười lăm độ. Đôi tay xọc vào túi quần vải đen. Bình minh ló. Hãy để chúng ta vươn mình, trôi dạt mặt biển. Ai lo cuộc đời người nấy. Vì tất cả những thứ xác nhận này xảy ra.

      khẽ tự cười mình. Quay người, bỏ vào thang máy.

      .

      từng kể, năm mười sáu tuổi, đem lòng người phụ nữ ba mươi mốt tuổi. Người ta lấy chồng có con, nhưng vẫn chết mê chết mệt. tại sao lại cam tâm tình nguyện như thế, trao tặng cho ta cả thể xác lẫn tinh hồn, trở thành vật chất và hình thức mà ta cần. Mãi cho đến khi ta muốn rũ bỏ. chui ra khỏi cái vỏ yếu ớt của mình, vươn rộng đôi cánh đẹp, trở thành chàng trai trầm cảm.

      Vì thế luôn thích các nhiều tuổi. . Thậm chí sau đó còn định hơn hai mươi tuổi. ta tắt kinh, nhưng được cái rất duyên dáng. kể. biến thành chàng trai từng trải sớm, thông minh dị thường. Vì trí tuệ và tình dục của khác với những người bằng tuổi khác nên luôn cần có năng lượng vượt xa hơn để dẫn đường, trực tiếp xuyên vượt giới hạn của thời gian. Cứ trưởng thành như vậy, trở thành người đàn ông rất xuất sắc.

      Năm ba mươi mốt tuổi, gặp . biết lúc đó thể xác và linh hồn hoàn toàn thuộc về . Vì có thể chất và hình thái thuộc riêng . Mãi cho đến khi chia tay nhau. ngừng già . Thời gian giữa họ là khoảng cách của sao chổi tới mặt đất. Đúng cái khoảnh khắc nhìn thấy , cả hai cách xa nhau hàng trăm năm ánh sáng.

      Thứ ánh sáng của nhìn thấy được là cuộc hành trình mà xuất phát từ lâu. Đậu lên trán , co hơi ấm, chỉ có ký ức. Họ chưa từng kể cho nhau nghe về thời thơ ấu. Thời con trẻ và trưởng thành. Như thể chỉ là phút giây lướt qua nhau, roạt tiếng. Cái bóng của cả hai lướt qua nhau. thanh mảnh và khẽ, như bụi bặm thời gian đổ xuống.

      Nhưng, ở đâu? gặp em. thấy nhỏm đứng dậy, tay cầm chiếc di động, ra ngoài cửa, gọi điện thoại. Bữa tiệc huyên náo. Cuộc hội tụ của những người lạ mừng năm mới. Rất nhiều người hát karaoke. vận bộ đồ đen. Chàng trai gầy gò. Cái dáng nhô cao trĩu buồn khiến người ta muốn lại gần, vây xung quanh , rồi áp mặt lên bờ vai vuông bức.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :