Đấu phá thương khung - Thiên Tàm Thổ Đậu(1641C)

Thảo luận trong 'Tiên Hiệp'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 694: U Hải Giao Long thú
      Dịch: A Rón - Biên: A Tiến
      Nhiệt độ nóng cháy bao phủ mật thất phong bế, giống như đem thức ăn nướng chín trong hỏa lò. Sương mù trắng xóa nhàn nhạt từ trong dược đỉnh màu đỏ hồng bốc lên. Cuối cùng lượn lờ phía mật thất, quanh quẩn chỗ tiêu tan.
      Đứng trước dược đỉnh, Tiêu Viêm sắc mặt ngưng trọng. Ánh mắt nhìn chằm chằm vào bích lục hỏa diễm trong dược đỉnh, trong đó có đan dược mới chỉ có hình thức ban đầu chậm rãi xoay tròn. Lực lượng linh hồn hùng hồn điều khiển nhiệt độ mờ mờ ảo ảo, từ đầu đến cuối đều đem nhiệt độ trong dược đỉnh ổn định cùng điểm.
      Khi việc chưng cất bằng nhiệt độ cao kia được ước chừng nửa giờ sau cổ dược hương nồng nặc từ từ bốc lên. Từ trong dược đỉnh truyền ra năng lượng dao động rất , cuối cùng va chạm mạnh nắp đỉnh phát ra thanh trầm thấp như chuông đồng…
      Ngửi thấy dược hương từ trong dược đỉnh càng thêm nồng nặc, sau lúc lâu con mắt Tiêu Viêm đột nhiên trừng lên. Nắp dược đỉnh tự động bay lên, sau đó viên đan dược tròn vo màu xanh tự mình bay vút ra bên ngoài, cuối cùng bị Tiêu Viêm chuẩn xác nắm vào trong tay.
      Cảm thụ được đan dược còn nóng hổi trong tay, Tiêu Viêm lúc này mới nhàng thở dài hơi, "Hỗn nguyên tố cốt đan" này tuy rằng trong lục phẩm đan dược tính ra quá mức thượng phẩm nhưng như thế nào cũng là hàng giá lục phẩm đan dược. Mà luyện chế đan dược phẩm giai như vậy mặc dù là Tiêu Viêm có Lưu Ly Liên Tâm Hỏa này tương trợ nhưng hiệu suất thất bại vẫn như cũ là thấp. Tiêu hao gần đến bốn phần dược liệu mới thành công luyện chế ra quả."
      Đem "Hỗn nguyên tố cốt đan" cất vào trong bình ngọc, thân hình Tiêu Viêm khẽ run, xương cốt vang lên hồi giòn vang.
      Nhìn Tiêu Viêm tốn hao thời gian cả đêm rốt cục luyện chế thành công. Dược Lão bên gật đầu, chậm rãi : "Do lưỡng chủng dị hỏa dung hợp mà thành kỳ hỏa mới uy lực đích xác rất lớn, bất quá cũng bởi vì nguyên nhân này mà ngươi vừa rồi thao túng thuận buồm xuối gió như khống chế Thanh Liên địa tâm hỏa trước đây.”
      Nhìn đêm, lấy nhãn lực Dược Lão tự nhiên là nhìn ra ít yếu điểm của Tiêu Viêm. Vài lần luyện chế thất bại đều bởi vì uy lực Lưu Ly Liên Tâm Hỏa quá mạnh mẽ, nhiệt độ đột nhiên dâng cao liền đem dược liệu đốt hủy hết.
      Nghe vậy, Tiêu Viêm gật đầu, đối với tai hại của Lưu Ly Liên Tâm Hỏa giờ cũng biết ít. Thế nhưng tại cũng có biện pháp gì. Dị hỏa uy lực cố nhiên vô cùng lớn, để có thể đem chỉ huy, điều khiển thành thục như cánh tay của mình đâu có dễ dàng như vậy.
      "Ngày sau có cơ hội liền tập luyện sử dụng thông thạo Lưu Ly Liên Tâm Hỏa. Cái này đối với việc đề cao xác xuất thành công trong việc luyện chế đan dược của ngươi có tác dụng .” Dược Lão nhắc nhở.
      Tiêu Viêm mỉm cười, lần thứ hai gật đầu, đem dược đỉnh đỏ sậm trước mặt thu vào nạp giới, nhảy xuống đất, cười : ", đan dược luyện chế thành công, cũng nên cấp cho hoàng thất, đối với đầu lục giai U Hải Giao Long thú kia ta cũng có hứng thú . "
      Lời ngừng lại, Tiêu Viêm dẫn đầu về cửa chính mật thất. Sau đó, Dược Lão cười cười, thân hình từ từ trở nên hư ảo cuối cùng hoàn toàn tiêu tán thấy. Lúc Tiêu Viêm từ mật thất ra liền có thị nữ đứng chờ bên tiến lên ôn nhu bẩm báo. Nghe như lời bẩm báo kia nghĩ đến người đó sớm tới Tiêu phủ rồi.
      "Hoàng thất đến sớm như vậy, khó dằn nổi sao…" Nghe vậy, Tiêu Viêm cũng ngẩn ra. Ngày đó, Nữ Hoàng đế quốc mà Gia Hình Thiên bồi dưỡng tính tình ràng có chút bình tĩnh, nhưng mà tại nghĩ đến nàng giờ cấp thiết như vậy. Xem ra bọn họ đối với U Hải Giao Long thú rất quan tâm."
      Cười cười, Tiêu Viêm nhanh chân hơn, lát sau vào phòng khách. Vừa lúc đó nhìn thấy hai người Tiêu Đỉnh cùng Dạ chuyện phiếm với nhau.
      Dạ cùng Tiêu Đỉnh chuyện kia tự nhiện ánh mắt nhìn thấy Tiêu Viêm thân lập tức vội vã đứng dậy, hướng về phía Tiêu Viêm mỉm cười : "Mới sáng sớm sang đây quấy rối, là xin lỗi…”
      Tiêu Viêm cười khoát tay áo.
      "Tiêu Viêm tiên sinh, biết "hỗn nguyên tố cốt đan" kia có luyện chế thành công?" Nhìn thấy Tiêu Viêm mở miệng, Dạ chần chờ hồi, rốt cục nhịn được mở miệng dò hỏi.
      Liếc mắt nhìn Dạ, Tiêu Viêm nhìn thấy gương mặt kia tỏ vội vàng, lập tức mỉm cười, chợt hơi gật đầu, : "Hoàn hảo, may mắn làm nhục mệnh."
      Nghe được lời này của Tiêu Viêm, nhất thời tảng đá lớn trong lòng Dạ tiêu thất , gương mặt lộ ra dáng tươi cười xinh đẹp làm động lòng người.
      Bàn tay vừa lộn, cái bình ngọc xuất tại lòng bàn tay Tiêu Viêm, tùy ý ném sang choYêu Dạ.
      Nhìn thấy bình ngọc kia vứt tới, Dạ lại kinh hãi. Vội vã tiếp nhận, liếc mắt oán trách nhìn Tiêu Viêm. Loại cao giai đan dược như thế này này mà người này cũng dám tùy ý quăng loạn …
      “Cái này là hỗn nguyên tố cốt đan sao?" Cẩn thận từng ly từng tí nghiêng bình ngọc đem bên hỗn nguyên tố cốt đan tỏa ra dược hương đặc biệt ngã vào trong cánh tay nhắn, Dạ nhìn qua có chút kinh ngạc . Mặc dù hoàng thất cất dấu rất nhiều tài liệu quý hiếm nhưng với lục phẩm đan dược ngay cả bọn họ đều thấy nhiều lắm.
      “Ừ!" Tiêu Viêm gật đầu, cười : "Chỉ là loại đan dược này dược lực quá mức bá đạo. Cho nên chỉ có thể chất ma thú mới có thể dùng. Hơn nữa còn cần luyện dược sư đặc thù thôi động mới có thể đem dược lực phát ra lớn nhất.”
      Nghe được đan dược này cư nhiên còn cần thủ pháp đặc thù thôi động. Dạ cũng cả kinh, chợt đôi mắt sáng nhìn phía Tiêu Viêm, có chút có ý tứ : "Nếu như vậy, lại muốn làm phiền Tiêu Viêm tiên sinh rồi.”
      "Có thể gặp lần U Hải Giao Long thú thần bí của hoàng thất kia, ta động tay tí cũng hề gì.”
      Tiêu Viêm cười lắc đầu, đứng dậy hướng về phía cửa chính bước ra ngoài. Sau đó, Dạ vẻ mặt mừng rỡ vội vàng đuổi theo.
      Hai người mới ra khỏi Tiêu phủ nhìn thấy Tử Nghiên kia khuôn mặt nhắn buồn chán đến cực điểm ngồi ở bậc thang. Sau khi người nhìn thấy Tiêu Viêm, nhất thời kinh hỉ, liền đeo dính như sam.
      Đối với bám sát như keo của nàng, Tiêu Viêm cũng bất đắc dĩ, hai ngày này Mỹ Đỗ Toa chẳng biết tại sao thất tung. có bạn Tử Nghiên cũng cực độ buồn chán, cho nên Tiêu Viêm cũng đành phải cho nàng theo. . .
      Tại cửa Tiêu phủ là xa giá ngự dụng xa hoa của Dạ. Tiêu Viêm cũng khách khí lôi kéo tiểu Tử Nghiên trực tiếp vào. Sau đó ràng thân thủ chỉ huy khác mấy xa phu. Ứng với tiếng này, khẽ động Giác Mã trắng như tuyết hướng về phía Hoàng Thành chạy . . .
      Qua gần nửa tiếng lộ trình chẳng có việc gì, xe ngựa thuận lợi qua Hoàng Thành kia, có tầng tầng lớp lớp thủ vệ sâm nghiêm. Lúc sau xuống ngựa, hai người Tiêu Viêm cũng dừng lại quá nhiều, trực tiếp theo Dạ bước nhanh tiến nhập sau núi Hoàng Thành. Cuối cùng, cước bộ dừng tại chỗ lớn phía đỉnh núi.
      Thời điểm Tiêu Viêm vừa tới nơi này, liếc mắt nhìn thấy thân ảnh Gia Hình Thiên đứng đợi từ bao giờ. Sau đó người kia cũng phát hai người, vội vã bước ra đón.
      "Ha ha, làm phiền Tiêu Viêm tiên sinh.” Nhìn thấy phía gương mặt Dạ tỏ vẻ mừng rỡ, Gia Hình Thiên trong lòng buộc chặt cũng thả lỏng rất nhiều, khách khí cười với Tiêu Viêm.
      Tiêu Viêm khoát tay áo, đạm mạc cười : "Đều cần thiết cho mọi người mà thôi. . ."
      Dạ bước nhanh đến, đem bình ngọc cẩn thận từng ly từng tí đưa cho Gia Hình Thiên. Sau đó đem việc đan dược cần thủ pháp đặc biệt để mở ra ra.
      Nghe được Dạ , Gia Hình Thiên lần thứ hai chắp tay kính lễ Tiêu Viêm, khách khí : " như vậy, sợ là lại muốn phiền phức Tiêu Viêm tiên sinh."
      Tiêu Viêm mỉm cười, ánh mắt quét về phía hồ nước lớn kia. Ở chỗ này mơ hồ cảm giác được cổ khí tức hùng hồn sâu đậm giấu dưới đáy hồ.
      "Ý, trong hồ này dĩ nhiên còn có rắn lớn, thực lực hình dạng cũng tệ lắm nha." Khi Tiêu Viêm vừa cảm ứng, Tử Nghiên bên cạnh lại đột nhiên kinh dị tiếng, hô lên.
      Nghe được Tử Nghiên mở miệng, Gia Hình Thiên cùng Dạ kia đều cả kinh. Đem ánh mắt vô cùng kinh ngạc nhìn tiểu nương khuôn mặt như ngọc mài này. Hồ sâu như vậy mà muốn cảm ứng được khí tức tàng trong đó tương đối khó khăn, nghĩ tới tiểu nương thoạt nhìn cực kỳ khả ái này cư nhiên có thể ra chính xác vật tàng trong đó. Như thế tất nhiên làm cho bọn kinh hãi.
      Tiêu Viêm bên, đối với biểu của Tử Nghiên ra có gì giật mình. Bản thể nàng cũng là ma thú, hơn nữa sợ rằng cấp độ còn thấp. Nàng có thể cảm ứng ra trong hồ tàng ma thú cũng tính là chuyện gì quá mức ngạc nhiên.
      "Gia lão gọi U Hải Giao Long thú ra . . ."
      Nghe vậy, Gia Hình Thiên gật đầu, thân hình chợt lóe. Đột nhiên xuất phía mặt hồ, hai chân đạp mặt nước, chợt hai tay xâm nhập trong nước, đấu khí hùng hồn dũng mãnh bạo nhập. . .
      Theo đấu khí dũng mãnh tiến vào, mặt hồ yên ả kia nhất thời giống như sôi trào, nổi lên vô số sóng lớn.
      Theo mặt hồ sôi trào, Tiêu Viêm bờ có thể cảm giác được ràng cổ khí tức hùng hồn từ trong đáy hồ từ từ lao lên.
      "Thình thịch!"
      Thời điểm phía mặt hồ sôi trào. Đột ngột cột nước khổng lồ mạnh mẽ từ trong hồ bắn lên cuối cùng hóa thành bọt nước khắp bầu trời, rơi xuống. . .
      "Thình thịch!"
      Cột nước bắn ra phía chân trời, tiếng thú gào trầm thấp vang lên. Hình thể khổng lồ từ trong hồ bay lên kia chiếm cứ phân nửa hồ nước.
      Ma thú xuất trước mặt Tiêu Viêm trong trạng thái chiến đấu, kiêu ngạo giống mãng xà từng tiêu diệt trước đây. Phía thân thể ngoằn ngoèo mảnh lân phiến lam sắc to dầy xếp lớp. Dưới ánh mặt trời chiếu lên phản xạ hàn mang lạnh lẽo, cái đầu lớn kia có cái sừng bằng nắm tay màu lam, đôi mắt to như đèn lồng nhìn qua cực kỳ hung dữ.
      Con thú này vừa xuất , khí xung quanh trở nên ẩm ướt hơn rất nhiều. Hiển nhiên, cự thú này chính là thú thủ hộ thần bí của Gia Mã hoàng thất, U Hải Giao Long thú!
      Nữ Lâm thích bài này.

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 695: Đại chiến tới
      Dịch: A Dính - Biên: A Tút
      Khi thương thế của U Hải Giao Long thú khỏi hẳn, hai ngày kế tiếp Tiêu Viêm ra nhàn nhã hơn rất nhiều. Tuy hai ngày sau cùng Vân Lam Tông đại chiến nhưng hôm nay sớm an bài cường giả thỏa đáng cho nên ra cũng có việc để làm.
      Mà ở trong hai ngày này, hoàng thất, Công Hội Luyện Dược Sư, gia tộc Mễ Đặc Nhĩ, Mộc gia, gia tộc Nạp Lan đều bắt đầu điều động thế lực, đem cường giả rải bên ngoài đều chiêu tập quay về, vì đại chiến hai ngày sau mà hoàn thiện công tác chuẩn bị.
      Mấy đại thế lực điều động quy mô lớn như vậy tự nhiên khó thoát khỏi quan tâm của ngoại giới. Bởi vậy, cũng vậy khiến số cường giả cùng với ít hạng người tâm tư mẫn tiệp đều có cảm giác liên tưởng đến cử động kiêu ngạo của Vân Lam Tông thời gian trước mơ hồ đoán ra ít. Thế nhưng bởi việc này là tình rất hệ trọng khiến cho phần lớn mọi người đều ngậm miệng gì, họ rất sợ trêu chọc tai họa bất ngờ.
      Nhưng mà khiến mọi người nghi hoặc lại là thời điểm lúc mấy đại thế lực tại chung quanh chiêu tập cường giả Vân Lam Tông kia nhưng vẫn bình tĩnh như cũ. Tựa hồ cuồng phong bạo vũ tại bên ngoài cùng bọn chúng có chút nào quan hệ.
      Mà trong thời gian dư luận xôn xao này, thời gian như trăng trôi bóng nước. Tính thời gian tại cự ly thời kì hai ngày quyết chiến kia chỉ còn có đêm!
      Tiêu phủ, hậu viện.
      Tiêu Viêm đứng lầu cao, ánh mắt đảo qua thành thị to lớn đèn đuốc sáng trưng, cuối cùng nhìn ngọn núi phía xa xôi dấu tại đêm tối, bàn tay trong tay áo biết từ bao giờ nắm chặt lại. Ngày mai chính là lúc quyết chiến, lần đầu tiên thất bại chạy trốn giống như chó nhà có tang, lúc này đây, kết cục như thế nào?
      Khóe miệng khẽ nhếch, ánh mắt Tiêu Viêm di chuyển , nhìn về phía Tiêu phủ truyền đến thanh huấn luyện, chậm rãi thở ra hơi. Tuy rằng giờ Tiêu gia tộc nhân đều liều mạng tăng cường sức mạnh của chính mình nhưng an toàn Tiêu gia cùng ngày sau phát triển có thể hoàn toàn quyết định bởi tràng quyết chiến ngày mai. Nếu thắng, ngày sau Tiêu gia tự nhiên trở thành danh môn vọng tộc tại Gia Mã đế quốc, mà nếu thất bại chỉ sợ chân chính rơi vào nguy cơ hủy diệt. Cho nên, tràng quyết chiến ngày mai đối với Tiêu gia mà có tác dụng vô cùng quan trọng! Gió đêm thổi sợi tóc Tiêu Viêm, đột nhiên mỉm cười, nghiêng đầu thản nhiên : " Hai ngày này cũng gặp thân ảnh của ngươi, ta còn tưởng rằng ngươi ."
      Tiêu Viêm dứt lời, sau đó gian đột nhiên ba động hồi, chợt thân ảnh xinh đẹp lãnh diễm chậm rãi lên, đó là Mỹ Đỗ Toa nữ vương.
      Mỹ Đỗ Toa xuất nghe được lời của Tiêu Viêm, liếc mắt nhìn , thanh mặn nhạt : "Ngươi đem "Phục Hồn Đan" cho ta mà cũng muốn ta ly khai?"
      "Ngươi rất muốn giết ta?" Tiêu Viêm đột nhiên xoay người, nhìn gương mặt trương lãnh diễm động nhân kia, đột nhiên .
      Vấn đề bất thình lình khiến thần sắc Mỹ Đỗ Toa chốc lát hơi đổi, chợt sắc mặt lạnh lẽo, : "Ngươi dùng thủ đoạn ti tiện đoạt thân thể trong sạch của ta chẳng lẽ còn nên giết ?"
      Tiêu Viêm mỉm cười, chậm rãi đến gần Mỹ Đỗ Toa, ánh mắt có phần nóng cháy đánh giá gương mặt vô cùng mịn màng lãnh diễm, cười : " Chuyện này lúc đầu cũng phải là ta mong muốn, lại tiếp ta cũng bị ép buộc. Đương nhiên, tại ta cái gì ngươi đều cho rằng ta tìm cớ chối đẩy. Về phần "Phục Hồn Đan ", chỉ cần đến thời gian ước định ta tự nhiên vì ngươi luyện chế. Đến lúc đó đến tột cùng ăn hay ăn cũng toàn bộ nhìn chính ngươi rồi."
      "Vì sao ăn? Chỉ cần ăn "Phục Hồn Đan " linh hồn Thôn Thiên Mãng đối với ta có ảnh hưởng gì nữa. Đến lúc đó giết ngươi tự nhiên có chút nào chần chờ!" Nghe vậy, Mỹ Đỗ Toa đứng thẳng lên chút do dự .
      Nhìn thấy sắc mặt Mỹ Đỗ Toa lộ vẻ dứt khoát, Tiêu Viêm cười cười, giọng : " là như vậy sao? Tuy rằng ngươi vẫn đều đối với ta ngươi hạ được sát thủ là bởi vì linh hồn Thôn Thiên Mãng, đối với ngươi ta lại tin đường đường là Mỹ Đỗ Toa nữ vương bị nó ảnh hưởng đến tình trạng loại này. Nếu ngươi trong tâm mà tồn tại sát tâm mà có rất nhiều cơ hội để hạ thủ."
      Hai con mắt hẹp dài đặc biệt đầy rẫy vẻ mỹ lệ dị gương mặt lãnh diễm, nhất thời khí dạt dào, Mỹ Đỗ Toa liếc mắt nhìn Tiêu Viêm, cười lạnh : "Lẽ nào ngươi còn tưởng rằng ta đối với ngươi có tình cảm khác phải ? Bản vương như nhân loại nữ tử các ngươi, bị người chiếm thân thể từ từ trầm luân! Việc ngươi gây ra cho ta, chỉ khiến cừu hận chúng ta càng thêm mở rộng!"
      Tiêu Viêm buông tay thêm ý kiến, đứng dựa vào cây cột, ánh mắt lười nhác nhìn phía Mỹ Đỗ Toa, lát sau, đột nhiên : " muốn mạng ta kỳ thực cũng cần chờ đến khi dùng "Phục Hồn Đan ". Lần này cùng Vân Lam Tông quyết chiến ngay cả ta cũng có phần nắm chắc. chừng vô ý cái ta chết vào tay Vân Sơn đến lúc đó ngươi cũng được giải thoát rồi."
      Mi mắt như bức tranh hơi nhảy nhảy, sắc mặt Mỹ Đỗ Toa lại vẫn lãnh đạm như cũ : "Ngươi nếu thực chết vào tay Vân Sơn, ta cảm tạ .''
      "Ha ha, hi vọng là như vậy." Tiêu Viêm mỉm cười, khoát tay áo hướng về Mỹ Đỗ Toa, : "Thời gian cũng còn sớm nữa. nghỉ ngơi trước, ngày mai đại chiến bắt đầu rồi, sinh tử thành bại trông chờ vào số mệnh thôi." xong, thản nhiên xoay người xuống thang lầu, chậm rãi tiêu thất trong ánh mắt của Mỹ Đỗ Toa.
      Bóng lưng dần dần tiêu thất, lạnh nhạt gương mặt Mỹ Đỗ Toa mới chậm rãi tiêu tán. Thân hình lắc , trong ánh mắt lộ ra vẻ lưỡng lự. lát sau, hóa thành tiếng than bao hàm tình cảm phức tạp quanh quẩn phía lầu các.
      Hoàng Thành, trong đại điện.
      "Thái gia gia, mười vạn tinh nhuệ quân đội hoàng thất bố trí cách Vân Lam Sơn xa, chỉ cần ngày mai bắt đầu đại chiến liền có thể phong tỏa cả tòa núi. Mà cường giả cao tầng, ngoại trừ thái gia gia cùng U Hải Giao Long thú còn hai Đấu Hoàng ở ngoài và có ba gã Đấu Vương hoàng thất ta bồi dưỡng nhiều năm. Từng này là lực lượng chủ yếu mà hoàng thất ta có thể xuất ra." Dưới ngọn đèn dầu, mi mắt Dạ hơi cau lại, thấp giọng với Gia Hình Thiên.
      Gia Hình Thiên hơi gật đầu, tại thời khắc quan trọng bực này vị lão nhân bất phàm từng trải đờinày nhìn qua cũng có vẻ hơi thấp thỏm. Lúc này đây, bọn họ đem đặt cược hết tất cả, chỉ cần làm sai chuyện liên lụy toàn bộ hoàng thất.
      "Ngươi xem chúng ta lần này phần thắng có thể có bao nhiêu?" lát sau, Gia Hình Thiên rốt cục chậm rãi hỏi.
      "Thái gia gia cần phải lo lắng. giờ liên minh chúng ta thực lực hề thua kém Vân Lam Tông. Hơn nữa lão sư Tiêu Viêm tiên sinh lúc đó chẳng phải cường giả Đấu Tông sao. Trận đại chiến này tất nhiên là chúng ta thắng lợi." Dạ mỉm cười , chỉ bất quá, nhìn qua dáng tươi cười có chút miễn cưỡng, cũng làm bại lộ thấp thỏm trong lòng.
      "Ai. Hi vọng là thế, lúc này đây, ta đem toàn bộ hoàng thất đặt cược rồi a. . ." Gia Hình Thiên thở dài tiếng, chậm rãi .
      Mễ Đặc Nhĩ gia tộc.
      "Hải lão, tinh nhuệ trong tộc hoàn toàn chiêu tập đến, chỉ còn chờ ngày mai ra lệnh tiếng là có thể cùng với mấy phương hội hợp, triển khai sinh tử đại chiến cùng Vân Lam Tông!" Trong đại sảnh, Nhã Phi nhìn lão giả chắp tay đứng phía trước cửa sổ, mỉm cười .
      Nghe được thanh của Nhã Phi, Hải Ba Đông cũng xoay người trở lại, cười gật đầu, chợt thở dài tiếng: "Vạn đều chuẩn bị, kế tiếp chỉ có nhìn xem trận đại chiến này lão Thiên đến tột cùng là ở phe nào đây."
      Nhã Phi yên lặng gật đầu, trận đại chiến này quyết định sinh tử hai phương thế lực to lớn. Đại chiến loại này mà thất bại chỉ đợi rơi vào vạn kiếp bất phục mà thôi. Kết cục loại này phải là trò đùa tầm thường như vậy.
      Đôi mắt đẹp quét về phía ngoài cửa sổ, nhìn chỗ phương vị của Tiêu phủ, Nhã Phi hơi hơi mỉm cười, nàng đối với cái kia thanh niên luôn có lòng tin khó hiểu. . .
      Tại cùng thời khắc, Luyện Dược Sư Công Hội, Mộc gia, Nạp Lan gia tộc. . . Tối nay, nhiều người ngủ.
      Khi những đám mây đầu tiên bầu trời bắt đầu được chiếu rọi bởi những tia nắng ban mai tại thời điểm này tại đế đô khổng lồ các con đường vắng vẻ bắt đầu xuất ít người.
      Tiêu phủ, Tiêu Viêm ngồi xếp bằng phía giường bỗng nhiên mở to hai mắt, thân hình chợt động, quỷ dị tiêu thất.
      Tiền viện Tiêu phủ, lúc này nguyên bản vắng vẻ, hơn trăm hắc y nhân đứng thẳng, lặng ngắt như tờ, mùi máu tanh nồng nặc lượn lờ cùng chỗ. Người nhát gan chỉ sợ vừa nhìn kinh động tâm phách.
      Đứng phía trước hắc y nhân, chúng cường giả Lâm Diễm, Tử Nghiên, Cốt lão đẳng cấp cũng đứng thẳng an tĩnh, cổ khí tức áp lực đặc biệt bao phủ cả sân.
      "Các vị chuẩn bị tốt chưa?" Bầu khí an tĩnh đột nhiên bị thanh cười nhu hòa đánh vỡ, thân ảnh hắc bào đột nhiên ở phía bậc thang, cười với mọi người phía dưới.
      "Oanh!"
      Hơn trăm hắc y nhân đều quỳ xuống đất chỉnh tề. Dù chưa ra thanh thế kia chứng tỏ sẵn sàng của bọn họ. Tiêu Viêm mỉm cười thoả mãn, con ngươi đen kịt từ từ nảy lên tia lửa nhè cháy. Hôm nay, là lúc quyết trận sinh tử. Trong ngực chiến ý dâng trào, phía sau Tiêu Viêm bích lục hỏa diễm ra hơi rung lên, thân hình lao lên bầu trời, mạnh mẽ ngẩng đầu hét vang lên tiếng. Tiếng huýt gió như sấm vang vọng khắp toàn bộ bầu trời trong thành thị, cuồn cuộn ngớt, khiến vô số người chú ý.
      Ngay sau khi tiếng huýt gió của Tiêu Viêm truyền ra, lâu sau, các địa phương khác nhau trong đế đô cũng tung hô hưởng ứng rồi đột nhiên vang lên vài tiếng huýt gió, những tiếng huýt gió này đều bị đấu khí hùng hồn quanh quẩn ngớt khắp mỗi ngõ ngách trong thành.
      "Vân Lam Tông kiêu ngạo ương ngạnh, ý đồ phản quốc, hoàng thất liền trợ giúp Tiêu gia tay, tiêu diệt phản loạn!"
      “Mễ Đặc Nhĩ gia tộc nguyện trợ giúp tay!”
      "Luyện Dược Sư Công Hội nguyện trợ giúp tay!"
      "Mộc gia nguyện trợ giúp tay!"
      "Nạp Lan gia tộc nguyện trợ giúp tay!"
      Bị tiếng huýt gió vang lên tràn ngập hào khí từ khắp nơi kích thích, Tiêu Viêm tóc đen rối tung lõa xỏa, tiếng cười như sấm khuếch tán, cổ hào khí lên đến tận trời, khiến tất cả mọi người trong thành đều là lâm vào hoảng sợ.
      "Vân Lam Tông, Tiêu gia Tiêu Viêm, thảo phạt đến đây!”
      Nữ Lâm thích bài này.

    3. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 696: Ngày đại hôn
      Dịch: A Lét - Biên: A Tút
      Vân Lam Tông ngày hôm nay là biển vui mừng nô nức. Đèn lồng màu đỏ tươi như làm đẹp cho ngọn núi khổng lồ này.
      Đối với Vân Lam Tông mà , hôn lễ của tông chủ Vân Vận là chuyện cực kỳ trọng yếu. Hơn nữa người mà Vân Vận gả cho chính là người có danh vọng cực cao tại Vân Lam Tông, đan vương Cổ Hà. Bởi vậy, thể nghi ngờ rằng đây là ngày náo nhiệt nhất của Vân Lam Tông trong nhiều năm qua.
      Mà ở dưới loại vui mừng này, rất nhiều người đều đem những chuyện mưa gió bên ngoài quên . Trong mắt số người, lấy thực lực giờ của Vân Lam Tông tại Gia Mã đế quốc, cho dù thực là tất cả các thế lực của đế đô liên hợp lại cũng có quá lớn tính uy hiếp tới đại tông môn này. Lý do của lòng tin này là bởi vì Vân Lam Tông của bọn họ có gã Đấu Tông cường giả duy nhất trong Gia Mã đế quốc, Vân Sơn!
      Thanh vui mừng vang vọng toàn bộ Vân Lam Sơn từ sáng sớm. Mà khi ánh mặt trời chậm rãi mọc lên ở phía chân trời, khí vui mừng kia càng thêm tràn ngập.
      Vân Lam Tông, trong ngôi đại điện chỉ có hai người ngồi trong đó. Mà hai người này bản thân đều có danh vọng lớn lao ở trong Vân Lam Tông. Ngồi ở vị trí cùng tự nhiên là Vân Sơn. Mà nhìn ở phía dưới, còn lại là nhân vật chính của hôn lễ ngày hôm nay, Cổ Hà!
      “Ha ha, Cổ Hà! Ngày hôm nay qua ngươi chính là người của Vân Lam Tông ta. Sau này, nếu cái khớp xương cốt già này của ta mất, sợ là Vân Lam Tông chỉ có thể dựa vào ngươi.” Nghe được trận trận thanh vui mừng từ bên ngoài truyền đến, Vân Sơn nhìn Cổ Hà mỉm cười .
      Nghe vậy, Cổ Hà vội vã khoát tay áo, cười : “Tông chủ giờ là đấu tông cường giả, chính là lúc cường tráng nhất. Như thế nào lại những điềm xấu này.”
      Vân Sơn cười, ngón tay khô khe khẽ gõ lên mặt bàn. Ánh mắt liếc nhìn phía bên ngoài, cười nhạt : “Nếu như ta đoán sai ma , Tiêu Viêm cái tên này hôm nay giết lên Vân Lam Tông. Cái tên tiểu tử kia đối với Vận nhi vẫn là đặc biệt thèm muốn. Trước đây Vận nhi bị những lời ngon tiếng ngọt của lừa gạt, cũng là làm số chuyện lỗ mãng. giờ nghe được ta chấp nhận việc hôn này, dưới thẹn quá mà hóa giận tất nhiên là tới phá hoại.
      Ánh sáng trong mắt hơi lóe ra, lát sau Cổ Hà thanh hạ xuống, : “Ta để bất cứ kẻ nào phá hoại hôn lễ của ta cùng với Vân Vận…”
      “Ha ha, lấy danh vọng Đan vương Cổ Hà của ngươi tại Gia Mã đế quốc. Nếu là bị người ta phá hủy hôn lễ thực chuyện mất mặt quá lớn.” Nghe được Cổ Hà thế, Vân Sơn cười, trong thanh có chút ý giật dây.
      “Tông chủ, hôm nay nếu đại hôn thuận lợi hoàn thành, còn xin nhờ tông chủ giải khai phong ấn trong cơ thể Vân Vận. Ta dẫn nàng ra ngòai chút. Đến lúc đó nếu nghĩ thông suốt nàng có thể lý giải được khổ tâm của tông chủ đối với nàng. Cổ Hà cười cười, bất thình lình chuyển giọng, .
      Vân Sơn vuốt chòm râu, gật đầu cười : “Đây là đương nhiên! thế nào nàng cũng là do mình ta bồi dưỡng. Phong ấn nàng như vậy, ta cũng chịu nổi.”
      Tuy rằng biết rằng trong lời này của Vân Sơn cuối cùng là có bao nhiêu dối trá, nhưng Cổ Hà vẫn như cũ gật đầu cười, chắp tay lời cảm tạ.
      “Hôn lễ ngày hôm nay, ngươi liền yên tâm . Ta làm ra ổn thỏa an bài. Chỉ cần tiểu tử Tiêu Viêm kia có gan xuất , ta dùng mạng của để làm quà mừng cho đại hôn của các ngươi!” Vân Sơn mỉm cười .
      như thế liền đa tạ bận tâm. Hôm nay bận rộn, ta cũng tiện ở lại…” Cổ Hà lần nữa lời cảm tạ. Sau khi nhìn thấy Vân Sơn gật đầu liền đứng dậy, chậm rãi rời khỏi đại điện.
      Nhìn theo bóng lưng rời của Cổ Hà, ý cười khuôn mặt Vân Sơn cũng dần dần thu liễm. Ánh mặt của mờ ảo, lạnh lùng tia sáng thản nhiên lướt qua.
      “Khặc khặc, ngờ ngươi vì mượn sức Cổ Hà, dĩ nhiên còn bỏ được, đem Vân Vận gả …” bao lâu sau khi Cổ Hà rời , cánh cửa chính đột nhiên có báo trước mà đóng chặt lại. đoàn hắc vụ quỷ dị từ trong chỗ tối tăm của đại điện tỏa ra. Cuối cùng còn có đạo tiếng cười từ đó truyền ra.
      "Cổ Hà tại Gia Mã đế quốc có danh vọng thấp. Lúc này đây, trước tiên liền khiến cho cùng Tiêu Viêm đại chiến phen. Đợi đến khi tình hình lưỡng bại câu thương, chúng ta ngồi làm ngư ông thủ lợi…" Vân Sơn cười lạnh .
      “Như thế cũng có sao! Nhưng mà ngươi cũng đem tên Cổ Hà kia giết chết . Linh hồn lực lượng của tên kia kém, chắc chắn lại là cái linh hồn thể ưu tú. Khặc khặc…!”
      Vân Sơn nhướng mày, giờ Cổ Hà là lục phẩm luyện dược sư, đối với Vân Lam Tông của là có lợi cực lớn.
      “Hắc, thế nào? Ngươi còn bằng lòng? Vân Sơn, Hồn điện chúng ta có thể cho ngươi từ năm đó gần chết đến thực lực Đấu tông như giờ cũng có thể cho ngươi lần nữa hai bàn tay trắng. tại tất cả của ngươi đều là do Hồn Điện ban tặng. Nếu ngày nào đó Hồn điện mất hứng, đem thu hồi những thứ này. Vậy… Khặc khặc!” Làm như nhận thấy Vân Sơn muốn, nhất thời trong hắc vụ kia truyền ra trận tiếng cười lệ.
      Nghe thế, sắc mặt Vân Sơn khẽ biến, chợt cười gượng : “Vụ hộ pháp. Lời này… Hồn Điện có đại ân đối với ta, tự nhiên là ta có khả năng quên. Ha ha! Nếu Hồn Điện có hứng thú đối với Cổ Hà, như vậy liền đợi sau khi mọi việc đều xong, bắt linh hồn là được!”
      “Vân Sơn tông chủ quả nhiên thức thời, uổng công Hồn điện chúng ta hết sức tài bồi. Hôm nay Vân Lam Tông của ngươi có thể có thêm phiền toái . Bản thân ngươi cũng chú ý nhiều chút, đừng để lật thuyền trong mương…” Nghe được lời này, trong hắc vụ kia mới truyền ra đạo lãnh tiếng cười.
      “Đa tạ Vụ hộ pháp nhắc nhở. Về điểm ấy ta tự nhiên toàn bộ an bài xong…” Vân Sơn cười .
      như thế hôm nay bản hộ pháp liền chờ xem hồi trò hay . Hi vọng ngươi cũng đừng làm cho ta thất vọng!” Hắc vụ hồi ba động, chợt dần dần trở nên hư ảo. lát hoàn toàn tan biến trong đại điện.
      Nhìn hắc vụ kia tiêu tán gần như còn. Da mặt Vân Sơn giật giật, trong ánh mắt lên tia ngoan độc rồi cấp tốc biến mất.
      Mặt trời từ từ lên cao ở phía chân trời, cuối cùng toàn bộ vui mừng của Vân Lam Tông cũng đạt đến đỉnh điểm. Vô số tiếng hoan hô hội tụ cùng chỗ, xuyên thẳng chân mây .
      Sân rộng khổng lồ được trang trí đâu đâu cũng là màu đỏ. Vân Lam Tông đệ tử thân mặc quần áo đỏ giống như thủy triều đỏ tràn ngập gian.
      Tại giữa sân rộng có Hỷ đài khổng lồ sớm được dựng hoàn thành. Mà ở phía Hỷ đài, Vân Sơn ngồi ở vị trí đầu cao nhất. lúc này mang vẻ mặt tươi cười trò chuyện với các tân khách đến ăn mừng ở xung quanh. Lấy danh vọng của Cổ Hà tại Gia Mã đế quốc, giờ tin tức đại hôn truyền ra, tự nhiên là có ít cường giả đến chúc mừng.
      Tại phía dưới Hỷ đài, Cổ Hà thay thân bào phục màu đỏ tươi đẹp, cũng là vẻ mặt tươi cười chắp tay lời cảm tạ với người ăn mừng liên tiếp tiến đến ở xung quanh.
      “Tân nương đến!”
      Tại thời điểm mặt trời lên đến đỉnh đầu, rốt cuộc thanh trong trẻo cũng vang lên tại sân rộng ồn ào gì sánh được. Chợt vô số thanh hạ thấp xuống, từng ánh mắt nhìn đến chỗ phát ra thanh . Sau đó liền nhìn thấy nữ tử mặc váy hỉ màu đỏ, gương mặt bị mũ phượng che kín, trong vòng vây xung quanh của hơn mười thị nữ xinh đẹp, chúng tinh củng nguyệt chậm rãi tới ở giữa sân rộng Hỷ đài.
      Nhìn nhân vật xuất cùng lúc với mặt trời kia, tiếng cười trong sân lại dày đặc thêm. Vô số người đều chắp tay chúc mừng Cổ Hà. Có thể lấy được nữ tữ ưu tú như vậy, cho dù người đó là Cổ Hà cũng làm cho ít người cảm thấy hâm mộ.
      Nhưng mà mọi người nhìn thấy tân nương dưới nâng hạ của thị nữ từ từ tới, bước ra chút cứng đờ như con rối.
      Cổ Hà mỉm cười, cảm ơn từng tân khách đến chúc mừng. Sau đó bước nhanh về phía tân nương, ánh mắt nhìn về khuôn mặt phía sau tấm màn, nhưng bởi vì bị che kín nên nhìn thấy chút biểu tình nào.
      Sau khi tới bên cạnh thị nữ cầm hồng kết (quả cầu tròn kết bằng lụa đỏ, mỗi người nắm đầu ấy), trong tay, đôi tân nhân (tân lang- tân nương) dưới vô số ánh mắt chậm rãi đến dưới Hỷ đài.
      “Ha ha, hôm nay là đại hôn của ái đồ. Các vị nề hà từ vạn dặm xa xôi mà đến, Vân Sơn cùng Vân Lam Tông hướng tới các vị câu cảm tạ!” Hỷ đài, Vân Sơn vẻ mặt tươi cười nhìn xuống phía dưới đôi người ngọc, chợt ngẩn đầu lên hướng về vô số người sân rộng cười vang và .
      Nghe được lời của Vân Sơn, nhất thời trong sân rộng vang lên từng đợt tiếng chúc mừng như thủy triều.
      “Vận Nhi là Vân Lam Tông tông chủ, địa vị hiển nhiên thấp. Nhưng mà lấy thân phận, địa vị của Cổ Hà cũng tương xứng. Cho nên vậy cũng là môn đăng hộ đối.” Vân Sơn tủm tỉm cười .
      Dưới Hỷ đài, Cổ Hà mỉm cười đáp lời nhũng tiếng chúc mừng xung quanh. Thỉnh thoàng liếc nhìn về phía tân nương từ sau khi xuất lời nào, ý cười khuôn mặt tự giác thoáng thu liễm. Trong mắt cũng xẹt qua chút lãnh .
      “Hôm nay, tại trước mặt chúng cường giả của Gia Mã đế quốc, lão phu tuyên bố mang ái đồ Vân Vận gả cho Cổ Hà!” Vân Sơn liếc mắt nhìn Cổ Hà sắc mặt quá đúng ở phía dưới, cười .
      Nghe được tiếng cười kia của Vân Sơn, sân rộng kia lại lần nữa bộc phát ra trận trận thanh. Vô số tiếng chúc mừng hướng về đôi tân nhân trước Hỷ đài.
      Vân Sơn ngẩng đầu, nhìn thoáng qua sắc trời, bàn tay vung lên, cười
      “Giờ lành đến! Đại hôn bắt đầu!”
      Giờ khắc này, bầu khí vui mừng của toàn bộ Vân Lam Tông thể nghi ngờ là hoàn toàn đạt tới thời điểm cao nhất.
      Mà chỉ thoáng ngay sau đó, khi niềm vui bạo phát tận chân trời, tiếng xé gió sắc nhọn đột nhiên vang vọng tại phía bầu trời. Chợt đạo bóng đen đột nhiên thiểm lược gian, bạo xạ về hướng Hỷ đài.
      Tiếng xé gió bất ngờ xảy ra, thân ảnh dẫn đến ánh mắt chú ý. Giữa lúc mọi người kinh ngạc, Vân Sơn sắc mặt trầm xuống, thân hình chớp động xuất ở dưới Hỷ đài. Kình khí kinh khủng bạo dũng xuất ra, cuối cùng oanh kích mạnh bóng đen này.
      “Keng!”
      thanh kim thiết chạm vào nhau vang lên, hắc ảnh bị Vân Sơn đẩy lùi, lượn vòng giữa trung rồi cuối cùng cắm mạnh mặt đất cứng rắn. Mọi người đảo mắt qua, nguyên lai là thanh Hắc sắc trọng xích cực kỳ lớn.
      “Ha ha! Vân Sơn tông chủ việc gì phải sốt ruột như vậy? Hôm nay rốt cuộc là Vân Lam tông làm chuyện vui hay là làm tang cho bản thân vẫn còn chưa có xác định cơ mà?”
      Hắc xích rơi xuống đất, tiếng cười trẻ tuổi trong trẻo cũng vang vọng phía chân trời.
      Nữ Lâm thích bài này.

    4. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 697: Trận chiến mười chiêu
      Dịch: A Rón - Biên: A Tút
      Nghe được tiếng cười hùng hồn kia vang vọng tại phía chân trời, vô số ánh mắt phía quảng trường trong nháy mắt nhìn lên, thấy được xa xa phía bầu trời, rất đông nhân ảnh xé gió mà đến, cuối cùng ùn ùn kéo đến huyền phù phía chân trời.
      Đột nhiên xuất đám người, cũng khiến quảng trường có chút xôn xao, bởi vì bọn họ phát , nhân ảnh phía bầu trời đều đứng thẳng, phía sau đều có đôi cánh đấu khí, như vậy, những người này, chí ít cũng là cường giả đấu vương giai biệt!
      Nghĩ đến đây, ít người trong lòng thầm hút ngụm lương khí, từng thân ảnh bầu trời kia, ít cũng có hơn mười người, mà nhiều cường giả đấu vương như vậy, chỉ sợ lấy Vân Lam Tông thực lực, cũng chống nổi sao?
      vui vẻ, sau khi Vân Sơn nghe được tiếng cười kia, sắc mặt chậm rãi trầm, ngẩng đầu lên, ánh mắt giống như nhìn xuyên qua gian nhìn thẳng tới hắc bào thanh niên bầu trời có bích lục Hỏa Dực chấn động kia, thanh lãnh, vang vọng quảng trường.
      "Ha hả, năm đó chó nhà có tang, cũng dám huênh hoang như vậy, Tiêu Viêm, ba năm trước, lão phu có thể buộc ngươi chạy trốn giống như chó, ba năm sau, vẫn là kết cục như cũ!"
      Thanh Vân Sơn cười nhạt, nhất thời quảng trường từng tiếng khe khẽ vang lên kinh dị.
      "Người đó là Tiêu Viêm? Năm đó người ở Tiêu gia bị Vân Lam Tông phát lệnh truy nã truy sát Tiêu Viêm?"
      "Hắc hắc, ngoại trừ còn có thể là ai? cùng với Vân Lam Tông có huyết cừu, năm đó bị truy sát ra đế quốc, ai đều ngờ tới ba năm sau người trở lại, chỉ có thực lực đại tăng, lại mang về ít cường giả."
      "Có người lâu Vân Lam Tông phái cường giả bao vây tiễu trừ Mễ Đặc Nhĩ gia tộc, toàn bộ đều chôn vùi trong tay Tiêu Viêm, việc này nếu , người kia khó tránh khỏi quá kinh khủng sao?"
      "Xem ra hôm nay Vân Lam Tông phiền phức a." "
      "Hắc, kia cũng nhất định, Vân Lam Tông có có thêm vị Vân Sơn này là cường giả đấu tông, muốn đánh, sợ rằng phần thắng của bọn Tiêu Viêm cao."
      Đối với phía dưới này khe khẽ, Tiêu Viêm cũng nghe thấy được ít, cười cười, ánh mắt quét về phía Vân Sơn, nhãn thần lại nhịn được trở nên quyết liệt lên: "Vân Sơn con chó già, ngươi hủy Tiêu gia ta, huyết cừu như vậy, nếu lấy đầu chó người ngươi xuống, sợ rằng khó thể bỏ qua!"
      Vân Sơn với tư cách là tông chủ Vân Lam Tông nhiều năm, dám đảm đương trước mặt vô số người gọi chó này chó nọ, sợ cũng chỉ có người Tiêu Viêm, bởi vậy, mặc dù là tính cách trầm, có thể thấy lúc này sắc mặt lão cũng loại trừ có chút khó coi.
      Sắc mặt khó coi rất nhiều, ánh mắt Vân Sơn cũng chậm rãi đảo qua phía đám đông nhân ảnh bầu trời kia, lát sau, chăm chú nhìn vào khuôn mặt bọn người Gia Hình Thiên, lập tức cười nhạt hồi: "Thế nào? Gia Hình Thiên, Pháp Mã, các ngươi cũng đứng bên phía tiểu tử biết trời cao đất rộng này sao?"
      "Vân Sơn, mấy năm gần đây Vân Lam Tông ngươi có dã tâm gì, đừng cho là ta biết, muốn cho chúng ta ngồi chờ chết, dễ dàng như vậy sao?" Nếu tới lúc này, Gia Hình Thiên tự nhiên cũng kiêng kỵ Vân Sơn, bởi vậy - trong giọng , ý trào phúng rất đậm.
      "Ha ha, tốt, tốt, rất tốt!" Nghe được lời này của Gia Hình Thiên, Vân Sơn nhất thời ngửa mặt lên trời cười to: " nghĩ tới bất quá chỉ là mao đầu tiểu tử năm đó bị ta đuổi ra đế quốc trở lại, các ngươi liền có lá gan như vậy, tốt, nếu tới, vậy hôm nay liền cần rời rồi!"
      Vân Sơn cười to vừa dướt, Vân Lam Sơn khổng lồ đột nhiên truyền ra từng tiếng huýt gió, chợt quang mang thiểm lược, từng cỗ khí thế trong tông hùng hồn phát ra mãnh liệt, chợt nhân ảnh bay lên bầu trời, đông đảo trưởng lão Vân Lam Tông đợi mệnh từ lâu, khắc này cũng thân toàn bộ.
      Nhìn thấy này trưởng lão Vân Lam Tông thoáng ra, quảng trường lại xôn xao hồi, nhìn bộ dáng này, hồi đại chiến hôm nay tựa hồ thể tránh được.
      Dưới Hỷ đài, sắc mặt Cổ Hà sau khi bọn người Tiêu Viêm xuất có chút khó coi, đặc biệt là lúc phát thời điểm thanh Tiêu Viêm vang lên, nữ tử toàn thân mặc chiếc váy màu hồng bên cạnh đột nhiên run rẩy, cổ nộ hỏa tên lại nhịn được dâng lên trong lòng, vì sao, vì sao ngươi luôn luôn để ý tên tiểu tử này như thế?
      "Tiêu Viêm, hôm nay là ngày đại hỉ của ta, ngươi dẫn người tấn công Vân Lam Tông quấy rối, khó tránh cũng quá kiêu ngạo sao?" Hít sâu hơi, Cổ Hà mạnh mẽ ngẩng đầu, lớn tiếng quát dẹp đường.
      Tiêu Viêm nhàn nhạt liếc mắt Cổ Hà, ánh mắt lại nhịn được dừng ở nữ tử bên cạnh ngay cả gương mặt đều che giấu bởi khăn hồng, nhìn sơ qua dáng người có chút quen thuộc uyển chuyển, khiến trong lòng yên lặng nhịn được run rẩy.
      "Vân Lam Tông hủy ta Tiêu gia, vậy kiêu ngạo? Vân Lam Tông mạnh mẽ tiêu diệt Mễ Đặc Nhĩ gia tộc, vậy kiêu ngạo? Nếu Vân Lam Tông dám kiêu ngạo, ta đây Tiêu Viêm có gì dám? Ta cùng với Vân Lam Tông có huyết cừu chết ngớt, hôm nay đến đây, chỉ vì chấm dứt ân oán!" Ánh mắt băng lãnh bắn về phía Cổ Hà, trong thanh Tiêu Viêm, cũng mang vẻ cười nhạt nhè .
      "Báo thù là giả, phá hoại hôn lễ, sợ mới là sao?" Cổ Hà đối chọi gay gắt còn cười nhạt.
      "Hôn lễ? Tân nương đều là khôi lỗi bị người thao túng, loại hôn lễ này, còn có ý nghĩa gì?" Tiêu Viêm cười tiếng, bấm tay mạnh mẽ bắn ra, lũ bích lục hỏa diễm như thiểm điện bắn xuống, thế nhưng trong nháy mắt xuất trước mặt tân nương toàn thân mặc quần áo hồng sắc, mà ngay thời điểm hỏa diễm gần đánh trúng người, hắc mang nhàn nhạt đột nhiên từ trong cơ thể người sau này bay ra, cùng va chạm mãnh liệt chỗ với hỏa diễm.
      "Thình thịch!"
      Hai người vừa tiếp xúc, hồi trầm thấp vang lên, kình phong khuếch tán ra, mà đứng mũi chịu sào là tân nương bị bức lui nhanh hai bước.
      "Vân Vận!" Thấy được tân nương lui về phía sau, Cổ Hà nhất thời quýnh quáng lên, vừa muốn duỗi tay, dưới tấm khăn hồng liền truyền ra giọng mơ hồ có chút trong trẻo nhưng ngôn ngữ lại lạnh lùng: "Ta sao."
      Nhìn thấy tân nương này tự mình xuất cất tiếng , quảng trường mọi người hai mặt nhìn nhau, cũng có chút cảm giác được lúc trước thích hợp lắm.
      Tại dưới vô số ánh mắt nhìn kỹ, đôi cánh tay nhắn như ngọc từ trong tay áo bào lộ ra, tựa như chiếc khăn hồng đầu bị xé rách , mà theo khăn hồng cởi ra, hé ra gương mặt mỹ lệ trắng nõn như tuyết, xuất trong ánh mắt mọi người, dung mạo quen thuộc đó là Vân Vận.
      Vân Vận cởi bỏ khăn hồng, đôi mắt sáng hơi buông xuống, ánh mắt chuyển dời, nhưng lại thủy chung nhìn về phía bầu trời, mà ở lúc nàng cúi đầu, bầu trời thanh quen thuộc kia khiến nàng khó có thể quên được, lại lần thứ hai mang theo ý cười nhạt vang lên.
      Vân Sơn, vì mượn hơi cường giả, ngươi vậy mà sử dụng thủ đoạn ti tiện như vậy, quả nhiên là vị "Sư phụ nhân từ" nha!
      "Năm đó cho ngươi may mắn chạy trốn, lần này, sau khi bắt được ngươi, đầu tiên đem hàm răng ngươi nhổ xuống!" Nghe được trong tiếng Tiêu Viêm châm chọc, da mặt Vân Sơn run lên run rẩy, trong mắt xẹt qua hung mang, mà , lại trở nên bình thản.
      "Tông chủ, việc hôm nay cùng ta có quan hệ lớn lao, người này thỉnh giao cho ta!" Nghe được Vân Sơn nổi giận, kia bên Cổ Hà, sắc mặt chậm rãi tối lại .
      "Nga?" Nghe vậy, vùng xung quanh lông mày Vân Sơn khẽ động, bàn tay khẽ vuốt chòm râu, làm như trầm ngâm :
      "Cổ Hà, ngươi am hiểu, phải là chiến đấu, cần chấp nhặt cùng , chờ ta bắt tiểu tử này, giao cho ngươi xử lý cũng như nhau."
      Cổ Hà lắc đầu, ánh mắt lại liếc mắt về cánh tay nhắn đột nhiên nắm chặt lại củaVân Vận bên, hít sâu hơi, : "Ta nghĩ làm cho nàng biết, chỉ có ta, mới có thể xứng đôi cùng nàng!"
      Nhìn thấy Cổ Hà kiên trì, Vân Sơn thoáng nhíu mày, lúc sau tựa hồ nghĩ ra mới miễn cưỡng gật đầu.
      "Tiêu Viêm, hôm nay mặc kệ ngươi là vì ai mà tới, bất quá nhiễu loạn hôn lễ ta lại là thực, nếu tại ngươi thối lui, ta có thể xem như có phát sinh qua, nếu là vẫn như cũ cố ý phá hoại, ta đây phải cho ngươi, Cổ Hà ta, có phải như cây hồng mềm mại mặc cho ai muốn chạm là chạm! Thấy Vân Sơn gật đầu, Cổ Hà lúc này mới ngẩng đầu, nhìn Tiêu Viêm bầu trời, lạnh lùng .
      "Cổ Hà, ngươi.” Nghe được Cổ Hà thế, gương mặt Vân Vận bên nhất thời ngẩng lên, gấp giọng .
      "Vân Vận, câm miệng!" Nhưng mà thanh Vân Vận vừa vang, bên là khuôn mặt lạnh lẽo của Vân Sơn trầm xuống, quát mắng.
      Nhìn Cổ Hà kia quả nhiên nhịn được đứng ra, bọn người Gia Hình Thiên cũng vậy nhịn được cau mày, hôm nay quảng trường có ít cường giả cùng Cổ Hà có giao tình thâm hậu, nếu Cổ Hà nhúng tay, bọn họ tự nhiên cũng bàng quan đứng nhìn, như vậy, thực lực Vân Lam Tông thể nghi ngờ liền mạnh hơn rất nhiều.
      Hướng về bọn người Gia Hình Thiên khoát tay áo, ý bảo cần lo lắng, ánh mắt Tiêu Viêm liếc mắt nhìn Cổ Hà, trầm giọng : "Hôm nay là ân oán giữa Tiêu gia ta cùng Vân Lam Tông, bất luận kẻ nào gây trở ngại, Tiêu Viêm đều xem như là địch nhân, mặc dù ngươi là Cổ Hà, cũng ngoại lệ chút nào!"
      "Ha ha, tốt!" Nghe được lời này Tiêu Viêm, Cổ Hà cười nhạt hồi, vai run lên, đôi tử sắc Hỏa Dực ra, Hỏa Dực rung lên, thân hình từ từ bay lên bầu trời, cuối cùng đứng đối lập Tiêu Viêm, cười lạnh : " như vậy, liền động thủ , đối với ngươi là nhân tài kiệt xuất nhất mới xuất tại Gia Mã đế quốc, ta cũng muốn thử xem, ngươi có thể mạnh tới mức nào?"
      " Trong vòng mười chiêu, ngươi nếu bại, Tiêu Viêm ta liền quay đầu ly khai, bất quá, nếu ngươi chống đỡ được mười chiêu, việc phiền phức hôm nay giữa ta cùng với Vân Lam Tông, ngươi được nhúng tay!" Liếc Cổ Hà trước mặt, Tiêu Viêm nở nụ cười, lời ra lại kinh người.
      Tiếng Tiêu Viêm vừa dứt, phía dưới quảng trường nhất thời nổi lên từng đợt xôn xao, ba năm thời gian này, Cổ Hà tiến vào cảnh giới Đấu Hoàng, toàn bộ Gia Mã đế quốc muốn tại hơn mười hiệp thắng , ngoại trừ Vân Sơn, sợ rằng có người có tư cách này cùng thực lực, nhưng mà tại, này nhìn thanh niên bất quá dưới hai mươi, vậy mà dám phóng cuồng vọng như vậy, mặc dù rất nhiều người đều biết thực lực Tiêu Viêm thấp, có thể vẫn như cũ nhịn được lắc đầu hồi, người này, cũng quá tự đại."
      Vân Vận cũng vậy bị lời Tiêu Viêm gây kinh ngạc, lập tức cánh tay nhắn nhịn được nắm chặt, người này, ba năm thấy, thế nào lại hành động theo cảm tình chính mình?
      bầu trời, đối với ngôn ngữ Tiêu Viêm cuồng vọng như vậy, Cổ Hà cũng giận dữ trái lại cười.
      "Tốt, Cổ Hà ta liền cùng ngươi chiến đấu, tiếp ngươi mười chiêu! Ta ra muốn nhìn, ngươi có tư cách gì dám kiêu ngạo như thế? !"
      Nữ Lâm thích bài này.

    5. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 698 : Trận chiến 10 chiêu




      Đấu Phá Thương Khung
      Chương 698: Trận chiến 10 chiêu


      Nghe được tiếng cười hùng hồn kia vang vọng tại phía chân trời, vô số ánh mắt phía quảng trường trong nháy mắt nhìn lên, thấy được xa xa phía bầu trời, rất đông nhân ảnh xé gió mà đến, cuối cùng ùn ùn kéo đến huyền phù phía chân trời.


      Đột nhiên xuất đám người, cũng khiến quảng trường có chút xôn xao, bởi vì bọn họ phát , nhân ảnh phía bầu trời đều đứng thẳng, phía sau đều có đôi cánh đấu khí, như vậy, những người này, chí ít cũng là cường giả đấu vương giai biệt!


      Nghĩ đến đây, ít người trong lòng thầm hút ngụm lương khí, từng thân ảnh bầu trời kia, ít cũng có hơn mười người, mà nhiều cường giả đấu vương như vậy, chỉ sợ lấy Vân Lam Tông thực lực, cũng chống nổi sao?


      vui vẻ, sau khi Vân Sơn nghe được tiếng cười kia, sắc mặt chậm rãi trầm, ngẩng đầu lên, ánh mắt giống như nhìn xuyên qua gian nhìn thẳng tới hắc bào thanh niên bầu trời có bích lục Hỏa Dực chấn động kia, thanh lãnh, vang vọng quảng trường.


      "Ha hả, năm đó chó nhà có tang, cũng dám huênh hoang như vậy, Tiêu Viêm, ba năm trước, lão phu có thể buộc ngươi chạy trốn giống như chó, ba năm sau, vẫn là kết cục như cũ!"

      xem tại t.u.n.g.h.o.a.n.h.c.o.m
      Thanh Vân Sơn cười nhạt, nhất thời quảng trường từng tiếng khe khẽ vang lên kinh dị.


      "Người đó là Tiêu Viêm? Năm đó người ở Tiêu gia bị Vân Lam Tông phát lệnh truy nã truy sát Tiêu Viêm?"


      "Hắc hắc, ngoại trừ còn có thể là ai? cùng với Vân Lam Tông có huyết cừu, năm đó bị truy sát ra đế quốc, ai đều ngờ tới ba năm sau người trở lại, chỉ có thực lực đại tăng, lại mang về ít cường giả."


      "Có người lâu Vân Lam Tông phái cường giả bao vây tiễu trừ Mễ Đặc Nhĩ gia tộc, toàn bộ đều chôn vùi trong tay Tiêu Viêm, việc này nếu , người kia khó tránh khỏi quá kinh khủng sao?"


      "Xem ra hôm nay Vân Lam Tông phiền phức a." "


      "Hắc, kia cũng nhất định, Vân Lam Tông có có thêm vị Vân Sơn này là cường giả đấu tông, muốn đánh, sợ rằng phần thắng của bọn Tiêu Viêm cao."


      Đối với phía dưới này khe khẽ, Tiêu Viêm cũng nghe thấy được ít, cười cười, ánh mắt quét về phía Vân Sơn, nhãn thần lại nhịn được trở nên quyết liệt lên: "Vân Sơn con chó già, ngươi hủy Tiêu gia ta, huyết cừu như vậy, nếu lấy đầu chó người ngươi xuống, sợ rằng khó thể bỏ qua!"


      Vân Sơn với tư cách là tông chủ Vân Lam Tông nhiều năm, dám đảm đương trước mặt vô số người gọi chó này chó nọ, sợ cũng chỉ có người Tiêu Viêm, bởi vậy, mặc dù là tính cách trầm, có thể thấy lúc này sắc mặt lão cũng loại trừ có chút khó coi.


      Sắc mặt khó coi rất nhiều, ánh mắt Vân Sơn cũng chậm rãi đảo qua phía đám đông nhân ảnh bầu trời kia, lát sau, chăm chú nhìn vào khuôn mặt bọn người Gia Hình Thiên, lập tức cười nhạt hồi: "Thế nào? Gia Hình Thiên, Pháp Mã, các ngươi cũng đứng bên phía tiểu tử biết trời cao đất rộng này sao?"


      "Vân Sơn, mấy năm gần đây Vân Lam Tông ngươi có dã tâm gì, đừng cho là ta biết, muốn cho chúng ta ngồi chờ chết, dễ dàng như vậy sao?" Nếu tới lúc này, Gia Hình Thiên tự nhiên cũng kiêng kỵ Vân Sơn, bởi vậy - trong giọng , ý trào phúng rất đậm.


      "Ha ha, tốt, tốt, rất tốt!" Nghe được lời này của Gia Hình Thiên, Vân Sơn nhất thời ngửa mặt lên trời cười to: " nghĩ tới bất quá chỉ là mao đầu tiểu tử năm đó bị ta đuổi ra đế quốc trở lại, các ngươi liền có lá gan như vậy, tốt, nếu tới, vậy hôm nay liền cần rời rồi!"


      Vân Sơn cười to vừa dướt, Vân Lam Sơn khổng lồ đột nhiên truyền ra từng tiếng huýt gió, chợt quang mang thiểm lược, từng cỗ khí thế trong tông hùng hồn phát ra mãnh liệt, chợt nhân ảnh bay lên bầu trời, đông đảo trưởng lão Vân Lam Tông đợi mệnh từ lâu, khắc này cũng thân toàn bộ.


      Nhìn thấy này trưởng lão Vân Lam Tông thoáng ra, quảng trường lại xôn xao hồi, nhìn bộ dáng này, hồi đại chiến hôm nay tựa hồ thể tránh được.


      Dưới Hỷ đài, sắc mặt Cổ Hà sau khi bọn người Tiêu Viêm xuất có chút khó coi, đặc biệt là lúc phát thời điểm thanh Tiêu Viêm vang lên, nữ tử toàn thân mặc chiếc váy màu hồng bên cạnh đột nhiên run rẩy, cổ nộ hỏa tên lại nhịn được dâng lên trong lòng, vì sao, vì sao ngươi luôn luôn để ý tên tiểu tử này như thế?


      "Tiêu Viêm, hôm nay là ngày đại hỉ của ta, ngươi dẫn người tấn công Vân Lam Tông quấy rối, khó tránh cũng quá kiêu ngạo sao?" Hít sâu hơi, Cổ Hà mạnh mẽ ngẩng đầu, lớn tiếng quát dẹp đường.


      Tiêu Viêm nhàn nhạt liếc mắt Cổ Hà, ánh mắt lại nhịn được dừng ở nữ tử bên cạnh ngay cả gương mặt đều che giấu bởi khăn hồng, nhìn sơ qua dáng người có chút quen thuộc uyển chuyển, khiến trong lòng yên lặng nhịn được run rẩy.


      "Vân Lam Tông hủy ta Tiêu gia, vậy kiêu ngạo? Vân Lam Tông mạnh mẽ tiêu diệt Mễ Đặc Nhĩ gia tộc, vậy kiêu ngạo? Nếu Vân Lam Tông dám kiêu ngạo, ta đây Tiêu Viêm có gì dám? Ta cùng với Vân Lam Tông có huyết cừu chết ngớt, hôm nay đến đây, chỉ vì chấm dứt ân oán!" Ánh mắt băng lãnh bắn về phía Cổ Hà, trong thanh Tiêu Viêm, cũng mang vẻ cười nhạt nhè .


      "Báo thù là giả, phá hoại hôn lễ, sợ mới là sao?" Cổ Hà đối chọi gay gắt còn cười nhạt.


      "Hôn lễ? Tân nương đều là khôi lỗi bị người thao túng, loại hôn lễ này, còn có ý nghĩa gì?" Tiêu Viêm cười tiếng, bấm tay mạnh mẽ bắn ra, lũ bích lục hỏa diễm như thiểm điện bắn xuống, thế nhưng trong nháy mắt xuất trước mặt tân nương toàn thân mặc quần áo hồng sắc, mà ngay thời điểm hỏa diễm gần đánh trúng người, hắc mang nhàn nhạt đột nhiên từ trong cơ thể người sau này bay ra, cùng va chạm mãnh liệt chỗ với hỏa diễm.




      "Thình thịch!"


      Hai người vừa tiếp xúc, hồi trầm thấp vang lên, kình phong khuếch tán ra, mà đứng mũi chịu sào là tân nương bị bức lui nhanh hai bước.


      "Vân Vận!" Thấy được tân nương lui về phía sau, Cổ Hà nhất thời quýnh quáng lên, vừa muốn duỗi tay, dưới tấm khăn hồng liền truyền ra giọng mơ hồ có chút trong trẻo nhưng ngôn ngữ lại lạnh lùng: "Ta sao."


      Nhìn thấy tân nương này tự mình xuất hiện cất tiếng , quảng trường mọi người hai mặt nhìn nhau, cũng có chút cảm giác được lúc trước thích hợp lắm.


      Tại dưới vô số ánh mắt nhìn kỹ, đôi cánh tay nhắn như ngọc từ trong tay áo bào lộ ra, tựa như chiếc khăn hồng đầu bị xé rách , mà theo khăn hồng cởi ra, hé ra gương mặt mỹ lệ trắng nõn như tuyết, xuất trong ánh mắt mọi người, dung mạo quen thuộc đó là Vân Vận.


      Vân Vận cởi bỏ khăn hồng, đôi mắt sáng hơi buông xuống, ánh mắt chuyển dời, nhưng lại thủy chung nhìn về phía bầu trời, mà ở lúc nàng cúi đầu, bầu trời thanh quen thuộc kia khiến nàng khó có thể quên được, lại lần thứ hai mang theo ý cười nhạt vang lên.


      Vân Sơn, vì mượn hơi cường giả, ngươi vậy mà sử dụng thủ đoạn ti tiện như vậy, quả nhiên là vị "Sư phụ nhân từ" nha!


      "Năm đó cho ngươi may mắn chạy trốn, lần này, sau khi bắt được ngươi, đầu tiên đem hàm răng ngươi nhổ xuống!" Nghe được trong tiếng Tiêu Viêm châm chọc, da mặt Vân Sơn run lên run rẩy, trong mắt xẹt qua hung mang, mà , lại trở nên bình thản.


      "Tông chủ, việc hôm nay cùng ta có quan hệ lớn lao, người này thỉnh giao cho ta!" Nghe được Vân Sơn nổi giận, kia bên Cổ Hà, sắc mặt chậm rãi tối lại .


      "Nga?" Nghe vậy, vùng xung quanh lông mày Vân Sơn khẽ động, bàn tay khẽ vuốt chòm râu, làm như trầm ngâm :


      "Cổ Hà, ngươi am hiểu, phải là chiến đấu, cần chấp nhặt cùng , chờ ta bắt tiểu tử này, giao cho ngươi xử lý cũng như nhau."


      Cổ Hà lắc đầu, ánh mắt lại liếc mắt về cánh tay nhắn đột nhiên nắm chặt lại củaVân Vận bên, hít sâu hơi, : "Ta nghĩ làm cho nàng biết, chỉ có ta, mới có thể xứng đôi cùng nàng!"


      Nhìn thấy Cổ Hà kiên trì, Vân Sơn thoáng nhíu mày, lúc sau tựa hồ nghĩ ra mới miễn cưỡng gật đầu.


      "Tiêu Viêm, hôm nay mặc kệ ngươi là vì ai mà tới, bất quá nhiễu loạn hôn lễ ta lại là thực, nếu tại ngươi thối lui, ta có thể xem như có phát sinh qua, nếu là vẫn như cũ cố ý phá hoại, ta đây phải cho ngươi, Cổ Hà ta, có phải như cây hồng mềm mại mặc cho ai muốn chạm là chạm! Thấy Vân Sơn gật đầu, Cổ Hà lúc này mới ngẩng đầu, nhìn Tiêu Viêm bầu trời, lạnh lùng .


      "Cổ Hà, ngươi.” Nghe được Cổ Hà thế, gương mặt Vân Vận bên nhất thời ngẩng lên, gấp giọng .


      "Vân Vận, câm miệng!" Nhưng mà thanh Vân Vận vừa vang, bên là khuôn mặt lạnh lẽo của Vân Sơn trầm xuống, quát mắng.


      Nhìn Cổ Hà kia quả nhiên nhịn được đứng ra, bọn người Gia Hình Thiên cũng vậy nhịn được cau mày, hôm nay quảng trường có ít cường giả cùng Cổ Hà có giao tình thâm hậu, nếu Cổ Hà nhúng tay, bọn họ tự nhiên cũng bàng quan đứng nhìn, như vậy, thực lực Vân Lam Tông thể nghi ngờ liền mạnh hơn rất nhiều.


      Hướng về bọn người Gia Hình Thiên khoát tay áo, ý bảo cần lo lắng, ánh mắt Tiêu Viêm liếc mắt nhìn Cổ Hà, trầm giọng : "Hôm nay là ân oán giữa Tiêu gia ta cùng Vân Lam Tông, bất luận kẻ nào gây trở ngại, Tiêu Viêm đều xem như là địch nhân, mặc dù ngươi là Cổ Hà, cũng ngoại lệ chút nào!"


      "Ha ha, tốt!" Nghe được lời này Tiêu Viêm, Cổ Hà cười nhạt hồi, vai run lên, đôi tử sắc Hỏa Dực ra, Hỏa Dực rung lên, thân hình từ từ bay lên bầu trời, cuối cùng đứng đối lập Tiêu Viêm, cười lạnh : " như vậy, liền động thủ , đối với ngươi là nhân tài kiệt xuất nhất mới xuất tại Gia Mã đế quốc, ta cũng muốn thử xem, ngươi có thể mạnh tới mức nào?"


      " Trong vòng mười chiêu, ngươi nếu bại, Tiêu Viêm ta liền quay đầu ly khai, bất quá, nếu ngươi chống đỡ được mười chiêu, việc phiền phức hôm nay giữa ta cùng với Vân Lam Tông, ngươi được nhúng tay!" Liếc Cổ Hà trước mặt, Tiêu Viêm nở nụ cười, lời ra lại kinh người.


      Tiếng Tiêu Viêm vừa dứt, phía dưới quảng trường nhất thời nổi lên từng đợt xôn xao, ba năm thời gian này, Cổ Hà tiến vào cảnh giới Đấu Hoàng, toàn bộ Gia Mã đế quốc muốn tại hơn mười hiệp thắng , ngoại trừ Vân Sơn, sợ rằng có người có tư cách này cùng thực lực, nhưng mà tại, này nhìn thanh niên bất quá dưới hai mươi, vậy mà dám phóng cuồng vọng như vậy, mặc dù rất nhiều người đều biết thực lực Tiêu Viêm thấp, có thể vẫn như cũ nhịn được lắc đầu hồi, người này, cũng quá tự đại."


      Vân Vận cũng vậy bị lời Tiêu Viêm gây kinh ngạc, lập tức cánh tay nhắn nhịn được nắm chặt, người này, ba năm thấy, thế nào lại hành động theo cảm tình chính mình?


      bầu trời, đối với ngôn ngữ Tiêu Viêm cuồng vọng như vậy, Cổ Hà cũng giận dữ trái lại cười.


      "Tốt, Cổ Hà ta liền cùng ngươi chiến đấu, tiếp ngươi mười chiêu! Ta ra muốn nhìn, ngươi có tư cách gì dám kiêu ngạo như thế? !"
      Nữ Lâm thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :