Đấu phá thương khung - Thiên Tàm Thổ Đậu(1641C)

Thảo luận trong 'Tiên Hiệp'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 807: Hành trình đến Hắc Giác Vực
      Dịch: Cuonghv (A Cuồng) - Biên: Tuý Thư Cư Sĩ (A Tuý)
      Sáng sớm hôm sau, ngọn núi bên ngoài Thiên Độc thành, có vài bóng người chợt xuất .
      Ánh mắt dừng lại nơi thành thị khổng lồ dưới chân núi, Tiêu Viêm khẽ thở ra hơi, quay đầu nhàng với Tiểu Y Tiên đứng bên cạnh: “ thực muốn theo ta à?”
      “Ừ, tình trong Tông muội cũng giải quyết xong rồi. Hơn nữa đến khi muội trở về, nếu có gì đó bất ổn, chẳng lẽ muội xây dựng được Độc Tông lần mà lại làm được như thế lần thứ hai sao!” Tiểu Y Tiên chút bận tâm trả lời. Lần kiến tạo nên Độc Tông lúc trước, chỉ là hành động nhất thời, lại , tâm huyết mà nàng đổ ra tự nhiên thể so sánh với việc Tiêu Viêm ra sức cho Viêm Minh.
      Thấy thế, Tiêu Viêm cũng gì thêm, nhìn Mỹ Đỗ Toa, trầm giọng: “Viêm Minh hoàn toàn nhờ cậy vào vậy.”
      “Chỉ cần ta còn sống, Viêm Minh bao giờ sụp đổ.” Mỹ Đỗ Toa nhàng gật đầu, thanh chất chứa đầy kiên quyết.
      “Nếu trong vòng hai năm ta trở về được, ta cũng nhờ người đem Thiên Hồn Dung Huyết Đan đưa đến cho .” Ngắm nhìn dung nhan xinh đẹp của Mỹ Đỗ Toa, trong lòng Tiêu Viêm chợt dâng lên cảm giác xúc động, Mỹ Nữ Toa xác giúp quá nhiều.
      “Tốt nhất là ngươi tự mình trở về.” Mỹ Đỗ Toa hơi cụp mí mắt, thấp giọng .
      Tiêu Viêm ngẩn người, khóe miệng lên nụ cười nhu hòa, chậm rãi từng bước tiến tới, hơi chần chừ chút rồi đưa hai tay ra, nhàng ôm Mỹ Đỗ Toa vào lòng.
      Cánh tay Tiêu Viêm vừa chạm vào Mỹ Đỗ Toa, thân thể nàng đột nhiên cứng đờ, gương mặt lãnh diễm lên màu hồng nhàn nhạt động lòng người, lại hề có ý tránh né.
      Khẽ ôm thân thể mềm mại của nàng lúc, Tiêu Viêm mới nới lỏng tay, giọng bên tai Mỹ Đỗ Toa: “Bảo trọng.”
      “Ngươi… cũng cẩn thận, nếu gặp phải phiền phức giải quyết được, liền cho ta biết, mặc kệ ngươi ở chỗ nào, ta cũng đến.” Mỹ Đỗ Toa khẽ cắn môi, thanh hạ thấp đến mức nhất. kẻ giết người chớp mắt như nữ vương Xà Nhân tộc lại ra bộ dạng này, quả cực kỳ hiếm thấy.
      Tử Nghiên đứng bên cạnh đảo đảo cặp mắt, nhàm chán nhìn hai người, phải chỉ rời khoảng thời gian thôi sao, cứ làm như sinh tử li biệt bằng.
      Dường như cảm nhận được ánh mắt chế giễu của Tử Nghiên, Tiêu Viêm lại hạ thấp giọng với Mỹ Đỗ Toa câu, rồi mới chậm rãi lui ra sau. Vai khẽ run lên, đôi cánh lửa xanh biếc vươn dài ra vung mạnh, thân hình nhanh chóng bay vụt lên cao, sau vài lần chuyển thân dữ dội lướt nhanh về phía chân trời.
      “Thải Lân tỉ, bảo trọng nha, muội sớm trở về thăm tỉ tỉ.” Tử Nghiên giơ đôi tay bé vẫy vẫy chào Mỹ Đỗ Toa, thân hình nhắn phóng vọt lên , đuổi theo phương hướng của Tiêu Viêm phía trước.
      Ánh mắt Tiểu Y Tiên liếc nhìn Mỹ Đỗ Toa cái, vừa muốn bay , đột nhiên nghe thấy giọng của Mỹ Đỗ Toa vọng tới: “Bảo vệ cho tốt.”
      Nao nao trong lòng, Tiểu Y Tiên nhận thấy trong ánh mắt băng lãnh của Mỹ Đỗ Toa xuất tia cầu khẩn, sắc mặt nàng trở nên hòa hoãn hơn rất nhiều, giọng: “Huynh ấy là bằng hữu duy nhất của ta, yên tâm, dù có chết, ta cũng chết trước mặt huynh ấy.”
      “Cám ơn!”
      “Nếu lần này có thể trở về, hơn nữa thuận lợi khống chế Ách Nan độc thể, có lẽ ta cùng trò truyện vui vẻ.” Tiểu Y Tiên cười dài, chợt thân thể thoáng động bay lên , cuối cùng khẽ đạp cái vào khí mà hóa thành đạo lưu quang, nhanh chóng biến mất nơi chân trời.
      Thân hình đơn đứng ngọn núi, Mỹ Đỗ Toa ngơ ngẩn nhìn theo phương hướng ba người Tiêu Viêm, lâu sau mới khẽ thở dài. Nàng chợt có cảm giác, lần ra lần này của Tiêu Viêm, thời gian chỉ sợ lâu hơn bất kì lần nào trong quá khứ. Đến lúc đó, chỉ e rằng thực lực của , đến cả nàng cũng thể ngờ tới.
      Nghĩ đến đây, trong lòng Mỹ Đỗ Toa lại có nữa điểm kháng cự, mơ hồ còn có chút chờ mong, loại cảm giác này, đối với nữ nhân mạnh mẽ như nàng, từ trước đến giờ chưa từng có, đúng là chuyện bất khả tư nghị.
      “Tiêu Viêm… Chờ lần sau ngươi trở về, có lẽ toàn bộ địa vực Tây Bắc, đều bị chinh phục dưới trướng của ngươi, giống như Đế quốc Gia Mã giờ vậy… Ta chờ đến ngày đó…”
      ***
      Phiêu phiêu nơi chân trời, ba đạo lưu quang như truy tinh đuổi nguyệt nhanh chóng lướt , tốc độ kinh người như thế, khiến cho ít cường giả trong Đế quốc Xuất Vân chú ý đến. Tuy nhiên, khi cảm nhận được khí tức mạnh mẽ của ba người này, liền vội vàng bỏ qua ý niệm thăm dò.
      Lãnh thổ Đế quốc Xuất Vân lớn hơn rất nhiều so với Đế quốc Gia Mã, vì vậy, dù với tốc độ của bọn Tiêu Viêm, ước chừng phải mất khoảng hai ngày sau mới có thể đến biên giới được.
      Hành trình tới Hắc Giác Vực lần này, vì chỉ có ba người nên đám người Tiêu Viêm cần phải sử dụng phi hành thú. Với tốc độ của bọn họ, phi hành thú bây giờ chẳng thể so sánh. Mà ngay lúc trước, nếu vướng bận đám người ngựa theo, Tiêu Viêm cũng lựa chọn phương thức di chuyển chậm chạp này.
      Ba người dừng lại nơi biên giới Đế quốc Xuất Vân, kiểm tra phương hướng bản đồ lại lần nữa, lập tức như ngựa dừng vó, phi hành , nhanh chóng tiến về phía mục tiêu vời vợi xa phía trước.
      Tuy khoảng cách từ Đế quốc Xuất Vân đến Hắc Giác Vực xa xôi vạn dặm, nhưng ba người Tiêu Viêm cũng phải là tầm thường. Tiêu Viêm và Tử Nghiên đều là Đấu Hoàng, mặc dù thi triển Đấu khí hóa cánh để di chuyển cực kì hao tổn Đấu khí, nhưng bọn họ sau khi phục dụng đan dược, còn là vấn đề gì to lớn nữa. Về phần Tiểu Y Tiên, thực lực tới Đấu Tông, phi hành cần thi triển Đấu khí hóa cánh, chỉ cần tâm thần vừa động liền có thể tùy ý điều động năng lượng thiên địa mà bay , chỉ tốc độ nhanh hơn mà tiêu hao Đấu khí lại cực thấp, chút hao tổn này với cường giả Đấu Tông chẳng khác nào chín trâu mất sợi lông, hề đáng kể.
      Mải miết phi hành ngừng nghỉ, thi thoảng bọn người Tiêu Viêm mới dừng lại những dãy núi nào sung túc năng lượng thiên địa, vừa nghỉ ngơi vừa tìm kiếm khắp nơi tung tích của các loại tài liệu có thể khống chế Ách Nan độc thể của Tiểu Y Tiên.
      Trong quá trình này, đám người Tiêu Viêm tránh khỏi việc va chạm với số Ma thú trong núi sâu rừng thẳm, mạch liều chết xông qua, mặc dù tìm thấy những loại dược liệu quan trọng cần thiết, nhưng dưới năng lực tầm bảo đặc thù của Tử Nghiên, cũng tìm được ít dược liệu quý hiếm. Trong đó còn có vài loại chuyên dùng để luyện chế Thiên Hồn Dung Huyết Đan, điều này làm cho Tiêu Viêm mừng rỡ thôi.
      Thấy được lợi ích như vậy, ba người Tiêu Viêm rất vui mừng, liền chăm chăm chọn những dãy núi hung lệ mà phi hành đến, bất quá đoạn đường này hề an bình như bọn họ suy nghĩ. Trong những dãy núi hung hiểm đó tàng ít Ma thú cực mạnh, nhiều lần bọn họ còn vô tình chọc đến Ma thú siêu hạng cấp bảy, nếu nhờ Tiểu Y Tiên ra tay, chỉ sợ Tiêu Viêm cùng Tử Nghiên gặp phải đại phiền toái rồi.
      Sau khi gặp phải chuyện như thế vài lần, Tiêu Viêm cũng thu liễm rất nhiều, những dãy núi có tàng khí tức mạnh mẽ, cũng dám tùy ý xâm nhập, vạn nhất ngày nào đó gặp phải tuyệt thế Ma thú mà Tiểu Y Tiên cũng chống đỡ nổi, lúc đó coi như xui xẻo tận mạng rồi.
      Dọc đường ngừng tìm kiếm các loại thiên địa linh bảo khiến buồn tẻ của hành trình dằng dặc giảm xuống rất nhiều. Tuy nhiên thời gian lại kéo dài ra ít. Theo tính toán của Tiêu Viêm, từ lúc rời khỏi Đế quốc Xuất Vân đến nay, cũng sợ rằng trải qua thời gian ba bốn tháng. Khoảng thời gian này, có thể so sánh với lần trở về Đế quốc Gia Mã lúc trước.
      Dù mất nhiều thời gian nhưng đối với Tiêu Viêm phải là có lợi. Trải qua quá trình di chuyển liên tục, cùng việc giao tranh với Ma thú, trong ba bốn tháng này, khí tức của Tiêu Viêm càng trở nên hung hãn và nguy hiểm, nhanh nhẹn của thân thể cũng được tăng lên. Đương nhiên, trọng yếu nhất vẫn là thực lực của Tiêu Viêm, trải qua vô số lần giao phong, chính thức tiến đến tam tinh Đấu Hoàng. Điều này làm hưng phấn thôi, bốn tháng sống trong cảnh màn trời chiếu đất, đối với xác có quá nhiều ưu đãi.
      Khi cảnh ăn sương nằm gió kéo dài đến tháng thứ năm dãy núi mênh mông trùng điệp lui lại đằng sau. Phía trước, là bình nguyên rộng lớn màu đen kéo dài ngút mắt, như khối đất đen nhánh trải trộng, ra trong tầm mắt ba người Tiêu Viêm.
      Trông thấy bình nguyên màu đen quen thuộc, ba người Tiêu Viêm liền đáp người xuống, lòng như trút được gánh nặng, cuối cùng nhịn được mà ngửa mặt lên trời cười to. Tiếng cười như tiếng sấm liên hoàn vang vọng, lấy ba người Tiêu Viêm làm trung tâm, từ từ khuếch tán ra khắp bốn phương tám hướng.
      “Hắc Giác Vực, Học viện Già Nam, Tiêu Viêm ta lại đến đây!”
      Nhìn nét vui mừng mặt Tiêu Viêm, Tiểu Y Tiên cũng nở nụ cười, ánh mắt nhìn về bình nguyên to lớn xa xa, thấp giọng lẩm bẩm: “Đây là Hắc Giác Vực sao?”
      Nữ Lâm thích bài này.

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217

      Chương 808: Gặp Gỡ Giữa Đường
      Dịch: Coem_uk (A ) - Biên: Tuý Thư Cư Sĩ (A Tuý)
      Hắc Vực Đại Bình Nguyên, Tiêu Viêm từng qua con đường này nên khá quen thuộc. Lúc đến được Đại bình nguyên cũng nhõm thở ra hơi. Chỉ cần xuyên qua nó là có thể tiến vào bên trong Hắc Giác Vực.
      Mục đích gần đạt được nên Tiêu Viêm cũng có chút thả lỏng. Bọn ngồi xuống nghỉ ngơi ước chừng hai đến ba giờ rồi đứng dậy tiếp. Thực lực của Tiêu Viêm bây giờ trực tiếp bay vút qua Bình Nguyên, tự nhiên cần bộ xuyên qua như lần đầu nữa. Như vậy chỉ có tốn thời gian hơn mà còn gặp vô số nguy hiểm, tỷ như Hắc Phong Bạo. Chỉ cần gặp phải nó nguy hiểm dị thường. Ngay cả Tiêu Viêm cũng có chút nắm chắc có thể may mắn như lần đầu.
      Lấy tốc độ của mấy người Tiêu Viêm bay qua được Hắc Vực Đại Bình Nguyên chỉ vọn vẹn có hai giờ. So sánh với lần đầu mất hai, ba ngày thời gian dễ dàng hơn biết bao nhiêu lần.
      Vượt qua Đại Bình Nguyên, Tiêu Viêm dần dần giảm tốc độ lại. Trong Hắc Giác Vực này long xà hỗn tạp, giấu biết bao nhiêu cường giả. Nếu vẫn giữ tốc độ mà bay qua chỉ sợ kéo đến ít phiền toái. Dù sao ở đây cũng sống dựa vào lợi ích. Bất luận ngươi là ai, chỉ cần có thể chiếm được tiện nghi ngươi đừng hòng thoát được.
      Dựa vào lộ tuyến trong trí nhớ của Tiêu Viêm, mấy người vẫn duy trì tốc độ vừa phải trung. Chỉ cần gặp được thành thị nào trong Hắc Giác Vực mấy người liền xuống bộ. Như thế có thể thông qua số hiệu thuốc cùng phòng đấu giá để thu mua hoặc hỏi thăm tin tức số dược liệu cần thiết.
      Như vậy tốc độ của ba người Tiêu Viêm cũng thong thả hơn rất nhiều. Thỉnh thoảng lại hỏi thăm thêm số tin tức của Tiêu Môn. Bất quá, nơi này là bên ngoài Hắc Giác Vực nên tin tức cũng tính là tinh thông. Nghe mấy năm nay mới phát triển thêm thế lực mới nhưng biết cụ thể. Nghe được tin tức Tiêu Môn có vấn đề gì nên Tiêu Viêm cũng thở dài nhõm. Xem ra Tiêu Môn cũng có gặp phải đại phiền toái nào như dự liệu.
      Biết được Tiêu Môn yên ổn nên Tiêu Viêm cũng vội, liền cùng hai người Tiểu Y Tiên cùng Tử Nghiên dạo vòng trong thành, hỏi thăm xung quanh tin tức số dược liệu cần để khống chế Ách Nan Độc Thể. Hơn nữa lần trước ở phòng đấu giá may mắn chiếm được phần tàn đồ của Tịnh Liên Hỏa nên Tiêu Viêm cũng có hứng thú cực kỳ lớn với mấy cái đấu giá hội ở Hắc Giác Vực này, lại vừa có thể hỏi thăm tin tức về dược liệu.
      Cứ như vậy khoảng mười ngày sau mấy người Tiêu Viêm mới đến được trung tâm của Hắc Giác Vực. Ở đây Tiêu Viêm lại vừa vặn nghe được thông tin về đại hội đấu giá.
      Tại số thành thị bên trong Hắc Giác Vực, cơ hồ đều thường xuyên tổ chức bán đấu giá. Bất quá quy mô lớn lên thể làm cho Tiêu Viêm chú ý. Nhưng cứ cách đoạn thời gian số thế lực hùng mạnh hoặc liên minh các tổ chức lại tiến hành tổ chức bán đấu giá với quy mô rất lớn. Vật phẩm được bán đấu giá đều cực kì hi hữu, khiến cho vô số thế lực, cường giả thèm dãi.
      Ở đây, đại hội Phách Mại Đấu Giá của Mễ Nhĩ Đặc Gia Tộc cũng thể so sánh. Ngay cả Địa giai thân pháp đấu kỹ Tam Thiên Lôi Động khiến cho vô số cường giả Đấu Hoàng thèm dãi đều có thể xuất . Từ đó mới thấy những hội đấu giá quy mô lớn có trọng lượng như thế nào tại Hắc Giác Vực.
      Đại hội đấu giá của Mễ Nhĩ Đặc Gia Tộc chỉ có thể khiến cho số Đấu Vương chú ý. Còn đối với Tiêu Viêm mà hề có sức hấp dẫn. Nhưng đại hội đấu giá ở Hắc Giác Vực lại khác. Ngay cả cường giả Đấu Tông bị hấp dẫn cũng có gì làm lạ.
      Mà lần này tin tức cho biết, đại hội đấu giá được tổ chức tại thành thị phía tây Hắc Giác Vực. Là Hắc Hoàng Thành thuộc quyền sở hữu của Hắc Hoàng Tông.
      Tại Hắc Giác Vực, Hắc Hoàng Tông cũng có thanh danh rất lớn. Có điều khác với các thế lực kia, Hắc Hoàng Tông hành thầm lặng dị thường. Mặc dù Tông chủ Hắc Hoàng Tông có tên “Hắc Bảng” nhưng trong phạm vi thế lực của mình lại hề gặp khiêu khích của các thế lực khác. Thời gian Hắc Hoàng Tông tồn tại trong Hắc Giác Vực cũng ngắn. Nghe Kim Ngân Nhị Lão Tông chủ Tông môn này cũng là người vô cùng khiêm nhường. Có thể thấy vị này thực lực tất nhiên cũng giống người thường.
      Bên trong Hắc Giác Vực ngọa hổ tàng long đích xác phải là giả. Tuy “Hắc Bảng” cũng có chút phân lượng, nhưng phải là tất cả trong vùng đất hỗn loạn này. số cường giả chân chính đều lựa chọn tàng để tránh những phiền toái cần thiết.
      Đối với đại hội đấu giá của Hắc Hoàng Tông, Tiêu Viêm có hứng thú rất lớn, liền quyết định xuất phát đến Hắc Hoàng Thành trước mấy ngày. chừng may mắn có thể biết được môt phần tin tức của tàn đồ sao. Cho dù chiếm được nơi này cũng tập trung vô số cường giả trong Hắc Giác Vực, chắc chắn tin tức tình báo rất phong phú. Nếu vận khí tốt có thể biết được ít tin tức về Dị hỏa hay vài loại dược liệu cần để khống chế Ách Nan Độc Thể.
      Sau khi quyết định, Tiêu Viêm cũng kéo dài thêm thời gian, liền mua tấm bản đồ Hắc Giác Vực. Sau đó cùng hai người Tiểu Y Tiên đến Hắc Hoàng Thành.
      Phạm vi của Hắc Giác Vực rất rộng lớn. Cho dù lãnh thổ của Đế quốc Xuất Vân cùng Đế quốc Gia Mã cộng lại cũng bằng. Cường giả ở Vùng đất hỗn loạn này nhiều vô số, cho dù thực lực của Tiêu Viêm khi hành ở đây cũng phải cẩn thận ít. Tuy lúc trước đắc tội với rất nhiều cường giả ở Hắc Giác Vực, bất quá đó chỉ là bộ phần mà thôi. giờ thực lực trở nên mạnh mẽ nên ánh mắt của Tiêu Viêm cũng cao hơn rất nhiều. rất ràng, thực lực như Kim Ngân Nhị Lão ở Vùng Đất Hỗn Loạn này cũng chỉ xếp vào hàng ngũ nhất lưu mà thôi. Chân chính đáng sợ là mấy cái lão già suốt ngày mình như chuột chũi ấy.
      Thế nên, khi làm gì ở Hắc Giác Vực này cũng phải cẩn thận.
      thông dạo trong rừng, ba đạo thân ảnh chậm rãi , phía trước là thanh niên toàn thân mặc áo bào đen, miệng còn ngậm ngọn cỏ, hai tay bắt sau ót, vẻ mặt lười nhác, tùy ý để cho ánh nắng chiếu lên thân thể.
      “Tiêu Viêm chết tiệt kia, Hắc Hoàng Thành còn xa nữa ?” Phía sau nương nhắn, mái tóc thắt bím, nhăn mặt tức giận hỏi.
      “Nhanh thôi…” Thanh niên áo đen nhẩn nha vị đắng từ cọng cỏ, lười biếng đáp.
      “Lời này người biết bao nhiêu lần rồi” nương ấy đúng là Tử Nghiên. Nàng ta nhất thời tức giận, trực tiếp nhảy lên người Tiêu Viêm như con khỉ mà cắn cho mấy phát.
      Nhìn thấy hành động của Tử Nghiên, Tiểu Y Tiên đứng bên cạnh nhịn được lắc đầu cười hì hì.
      “Tiểu nha đầu, bộ cũng là loại tu luyện đó. Đừng suốt ngày chỉ nghĩ đến bay nhảy chứ!” Tiêu Viêm cười cười. thèm liếc mắt nhìn Tử Nghiên bám người mình cái. Chân chẳng hề dừng lại, nhanh chậm tiếp tục bước .
      “Ai thèm kiểu tu luyện chán ngắt này chứ. Chỉ cần ngươi tìm dược liệu cấp cho ta mới là tu luyện tốt nhất. Tử Nghiên bất bình cau có. Trong vòng nửa năm nay, nàng ta tìm dược liệu nhiều đếm xuể, nhưng tất cả đều bị tên gia hỏa đáng ghét này thu hết, còn loại nào cũng có chỗ cần dùng.
      Tiêu Viêm định tiếp, đột nhiên dừng lại. Đồng tử co lại nhìn chằm chằm về phía xa.
      “Chuyện gì thế?” Thấy Tiêu Viêm dừng lại, Tử Nghiên nghi hoặc hỏi.
      “Đằng trước có người chạy về hướng này. Giống như chạy trốn vậy.” Tiểu Y Tiên hời hợt đáp. Vừa vừa thoáng nhìn qua Tiêu Viêm chờ xem quyết định của .
      cần phải xen vào, chúng ta tiếp tục thôi.” Tiêu viêm cười nhạt. Tại Hắc Giác Vực chuyện như thế này ngày nào cũng có, có hứng thú để cứu vớt đám người này.
      Trong lúc ba người Tiêu Viêm chuyện, hai bóng người chật vật xuất trong tầm mắt của mấy người. Mà sau đó xa, bóng đen lố nhố đuổi theo, sát khí phát ra lành lạnh.
      Tốc độ chạy trốn của hai đạo thân ảnh cũng tăng lên. Rôt cuộc Tiêu Viêm cũng thấy hình dạng của hai người, nam nữ. Nam ước chừng khoảng ba mươi tuổi, mà nữ chỉ mới là tiểu nương.
      Người đàn ông bước chân lảo đảo, thân thể còn vương chút máu, ràng bị thương. Còn tiểu nương quần áo màu tím nhạt kia đỡ hơn chút. Có điều khuôn mặt nhắn, tinh xảo động lòng người lại tràn đầy vẻ kinh hoàng.
      Có lẽ chạy trốn lâu, lại bị thương, bước chân của người đàn ông liền loạng choạng, thiếu chút nữa ngã sấp xuống. Tiểu nương vội vàng nâng đỡ, đôi mắt to tròn đầy vẻ kinh hoảng, thậm chí ầng ậng xuất màn nước mỏng.
      Trong lúc hai người chật vật như vậy, đám người phía sau đuổi đến. Sát ý lãnh làm cho hai người toát cả mồ hôi lạnh.
      Người đàn ông nghiến răng, nhìn truy binh ngày càng gần, lòng khỏi tuyệt vọng. Chợt thấy phía trước mắt có ba người lại, y như sắp chết đuối mà vớ được cành khô, liền hét lớn : “Ba vị bằng hữu phía trước, xin ra tay giúp đỡ, ngày sau có ân tất báo.”
      Trong lúc người đàn ông hô lớn, truy binh đằng sau chợt gia tốc, bóng người thoáng , hình thành vòng tròn lớn, trực tiếp đem khu vực xung quanh vây lại. Mà ba người Tiêu Viêm cũng ở trong vòng vây này.
      “Hắc hắc, còn muốn chạy trốn?” gã áo đen nhìn chăm chăm vào hai người, cười quái dị.
      Thấy còn đường chạy, người đàn ông trong lòng đầy nỗi tuyệt vọng, chỉ còn có thể đưa mắt cầu cứu bọn Tiêu Viêm.
      Tiêu Viêm liếc nhìn y cái, rồi lướt qua thiếu nữ áo tím bên. Tuy có ánh mắt có chút ngây ngô, nhưng chỉ cần người có mắt nhìn liền dễ dàng biết nương này sau vài năm nữa có thể trở thành đại mỹ nhân. Chỉ sợ sau này có ít nam nhân quỳ dưới gối nàng. Bất quá, đáng tiếc… Nàng thể chờ đến lúc ấy.
      “Tiểu tử kia, đường lớn cứ thế mà , mỗi người việc. Các ngươi nên xen vào chuyện của người khác!” Bọn áo đen đó cũng phát ra ba người Tiêu Viêm. tên trầm giọng , ánh mắt vô cùng lạnh lẽo,.
      ngang qua thôi” Tiêu Viêm nhàn nhạt đáp câu. Sau đó mặc kệ ánh mắt mong chờ của thiếu nữ áo tím, lạnh lùng ngoảnh .
      Nghe mấy lời của Tiêu Viêm, sắc mặt hai người kia lập tức trắng bệch. Hàm răng cắn chặt hung tợn nhìn theo bóng lưng của Tiêu Viêm. Tựa hồ nghĩ đến Tiêu Viêm nhìn thực lực có vẻ tệ lại nhát gan, sợ phiền phức đến như thế.
      Thấy Tiêu Viêm như vậy, bọn áo đen xung quanh đều cười ha ha, tỏ ra cực kỳ vừa lòng.
      “Vị bằng hữu kia, chúng ta là người của Già Nam Học Viện, việc này có quan hệ trọng đại, thỉnh các hạ ra tay giúp đỡ, sau này tệ Viện chắc chắn trả ơn hậu hĩnh.” Người đàn ông lại hô lên thêm lần nữa. muốn hy vọng cuối cùng trôi qua dễ dàng như thế.
      “Mạc Địch lão sư, người cần cầu xin . Loại người nhát gan, sợ phiền phức, thờ ơ như vậy thể trông cậy giúp chúng ta!” cắn răng . (Chưởi rất đúng!)
      Nhưng mà ngoài dự liệu của nàng, lúc thanh của người đàn ông đó vừa dứt cước bộ của cũng đình chỉ. Nhìn như thế, sắc mặt của người đàn ông liền sáng bừng lên. Bọn áo đen xung quanh thấy vậy, ánh mắt chợt trầm xuống, sát khí lành lạnh phát ra.
      “Tiểu tử, nếu muốn chết cút …” thanh lạnh lùng của tên áo đen đầu vang lên.
      Đối với uy hiếp của gã, Tiêu Viêm hề để ý, xoay người lại nheo mắt nhìn hai người, thanh của hơi có chút kinh dị, ngạc nhiên:
      “Hai vị là người của Già Nam Học Viện sao?”
      Nữ Lâm thích bài này.

    3. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 809: Ma Viêm Cốc
      Dịch: Holakame (A Lạ) - Biên: Tuý Thư Cư Sĩ (A Tuý)
      Thấy Tiêu Viêm đột nhiên chuyển biến thái độ, nam tử được gọi là Mạnh Địch và thiếu nữ áo tím kia chợt ngẩn ra, nhìn về phía trước : “Ta là đạo sư của Già Nam Học Viện, còn đây là đệ tử của ta, Mạnh Lăng.”
      Nghe vậy, Tiêu Viêm khe khẽ gật đầu, mỉm cười : “ khi vậy, các vị hãy theo ta.”
      Nhìn Tiêu Viêm ở bên kia vẫn mỉm cười, Mạnh Địch cùng thiếu nữ áo tím hơi bất ngờ, tròn miệng ngạc nhiên, cứ như thế đến tận lát sau, người đàn ông mới thôi chần chờ mà kéo tay thiếu nữ áo tím, nhanh chóng chạy về phía ba người Tiêu Viêm.
      “Tiểu tử, là ngươi muốn chết!” Hàn quang trong mắt tên đầu lĩnh áo đen chợt lóe, gã quát lên lạnh lẽo.
      “Giết chết toàn bộ, được để lộ phong thanh.”
      …” Nghe được mệnh lệnh của gã, muời tên áo đen khác đồng thanh hô to, trường kiếm sắc bén nắm chặt trong tay, lao đến đám người Tiêm Viêm, thân pháp như thiểm điện mang theo sát ý lạnh lẽo, làm cho khí của mảnh rừng già chợt trở nên lắng đọng lại.
      Cảm thụ đuợc sát ý ập đến, sắc mặt Mạch Địch đột nhiên biến đổi, nhanh chóng lôi kéo Tử y thiếu nữ chạy khỏi vòng vây, phóng lại chỗ ba người Tiêu Viêm.
      Nhưng ràng, tốc độ của họ so với bọn áo đen kém hơn nhiều, bởi vậy chỉ trong mấy lần chớp mắt, hai thanh kiếm mang theo quang mang lạnh lẽo xuất phía sau hai người, như rắn độc rời hang mà bắn tới.
      Mạch Địch và thiếu nữ áo tím lập tức phát kiếm mang lạnh lẽo bắn tới sau lưng, sắc mặt kịch liệt biến đổi, nhưng đối với trạng thái tại của bọn họ, có khả năng tránh né loại tập kích ngoan độc này.
      Sát khí lạnh lẽo càng đến gần, bọn họ càng cực kỳ kinh hãi, khi hai người tưởng như chỉ có cách nhắm mắt chờ chết, trong khu rừng, tiếng sấm bất chợt vang vọng. Sau đó hai người họ liền có cảm giác cơ thể trong giây lát như được đằng vân giá vũ bay lên, quá trình này chỉ diễn ra trong chớp mắt ngắn ngủi, đến khi tinh thần hồi phục lại, mới kinh ngạc phát ra bọn họ ở trong vòng bảo vệ của ba người Tiêu Viêm, vai mỗi người đều xuất bàn tay.
      Hai người Mạnh Địch chớp chớp mắt, chậm rãi quay đầu nhìn lại, sát bên bọn họ ra khuôn mặt trẻ tuổi thanh tú khẽ mỉm cuời.
      “Vị… này…Tiên sinh, xin đa tạ!” cho đến lúc này, dù Mạnh Địch có ngốc đến thế nào nữa cũng hiểu được, người thanh niên trước mặt mình, nhìn chưa đến hai mươi tuổi, lại có thực lực sâu lường được kinh người như vậy, lập tức trong lòng mừng rỡ như điên, kích động .
      Bên kia, thiếu nữ Mạnh Lăng cũng kinh dị khẽ há cái miệng ra, đôi mắt long lanh nhìn người thanh niên vừa rồi còn bị nàng khinh bỉ là nhát gan, sợ phiền phức, nghĩ đến người lúc nãy gây cho nàng ấn tượng tốt này, thực lực so với lão sư Mạch Địch còn cao hơn rất nhiều.
      “Tử Nghiên, muội giải quyết tất cả bọn chúng .”
      Tiêu Viêm thản nhiên nhìn bọn áo đen lao đến như thiểm điện này, bình thản .
      Nghe vậy, Tử Nghiên ủy khuất bĩu môi, lòng thầm mắng: “Chỉ biết bóc lột sức lao động trẻ em”, rồi mới chậm rãi ra.
      “Cẩn thận, bọn chúng đều là Đại đấu sư, tên đầu lĩnh kia còn là cường giả Thất tinh Đấu Linh đó. Ách…Ngươi…” thấy Tiêu Viêm lại bảo tiểu nương ra tay, trong lòng Mạch Địch nhất thời kinh hãi. Nhưng khi vừa dứt lời, thân hình Tử Nghiên bỗng hóa thành đạo thanh quang lao vụt ra, sau đó trong trung chợt vang lên từng tiếng bịch bịch nặng nề do thân thể tiếp xúc. Rồi từng bóng người chợt tung lên và rơi xuống trong trung, thân thể nặng nề đập lên bùn đất, biết được còn sống hay chết.
      “Nhàm chán.”
      Thân ảnh bé xinh xắn phiêu phiêu đáp xuống, Tử Nghiên nhàng quơ quơ nắm tay bé, nhàng xoa xoa: “ đám người chỉ có thực lực Đại đấu sư thế mà cũng dám ngăn cản chúng ta.”
      Bên kia, Mạnh Địch và Mạnh Lăng trợn mắt há mồm nhìn bọn áo đen nằm mặt đất sống chết. Lúc này còn chưa đến phần mười khắc, hơn chục tên Đại đấu sư rơi vào kết cục như vậy! Thực lực của tiểu nương này khủng bố đến mức độ nào đây?!
      “Thu thập luôn cái tên kia .”
      Ánh mắt Tiêu Viêm hướng về tên Thủ lĩnh áo đen đứng ngây cây, tùy ý .
      “Các ngươi…Đến tột cùng các ngươi là ai? Chúng ta là người của Ma Viêm Cốc!” thấy Tiêu Viêm nhìn mình, tên đầu lĩnh bọn áo đen biến sắc, kinh hoàng quát lớn.
      Tiếng quát của vừa mới dứt, Tử Nghiên kiên nhẫn lắc đầu, thân hình nhấp nhoáng, lập tức xuất trước mặt gã, nắm tay bé nắm chặt, quyền hung hăng nện xuống.
      Nhìn thấy tốc độ khủng bố của Tử Nghiên, trong lòng gã áo đen vô cùng hốt hoảng, vội điều động thúc dục Đấu khí trong cơ thể tạo thành bộ áo giáp bao phủ bên ngoài. Khi áo giáp Đấu khí vừa hình thành, nắm tay nhắn của Tử Nghiên mang theo cỗ lực lượng phô thiên cái địa nhanh chóng đánh xuống. Bộ giáp thoạt nhìn rất chắc chắn kia trong nháy mắt bạo liệt tan vỡ, phần Đấu khí còn lại vẫn tiếp tục tống thẳng vào ngực gã áo đen, lập tức phá hư nội tạng của , máu huyết điên cuồng phun ra, thân hình từ cây nặng nề rơi xuống.
      “Chỉ là Đấu Linh nho mà cũng dám đỡ quyền của ta sao? Hừ, đúng là muốn chết!” thi thể kia vừa rơi xuống, Tử Nghiên điểm mũi chân lên nhánh cây, trung vẽ vòng tròn tuyệt mỹ vững vàng đáp xuống. Ánh mắt Tiêu Viêm vẫn phẳng lặng vô cùng, sau đó dời đến phía hai người Mạnh Địch.
      Thấy Tiêu Viêm nhìn mình, Mạnh Địch vội vàng chắp tay : “Vị tiên sinh này, xin đa tạ ra tay cứu mạng, biết phương danh của tiên sinh là gì?”
      “Ha…ha…Mạnh Địch đạo sư, cần phải khách khí, cứ gọi tại hạ là Tiêu Viêm, tất cả đều là người nhà” Tiêu Viêm cười cười.
      “Người nhà...?" Nghe vậy, Mạch Địch chợt ngẩn người ra, lát sau mới kinh hỉ hỏi tiếp: “Chẳng lẽ các hạ cũng là người của Già Nam Học Viện?”.
      Nghe được những lời này của Mạnh Địch, Mạnh Lăng đứng bên cạnh cũng chợt ngẩn người ra, kinh ngạc nhìn thanh niên áo đen đứng trước mặt lượt. Người này bộ dáng chưa đến hai mươi tuổi, thực lực sao mà khủng bố như vậy? lát sau, đôi mày lá liễu chớp động, thào tự nhủ: “Tiêu Viêm, cái tên này nghe quen tai nha!”
      “Tiêu Viêm? Các hạ là Tiêu Viêm của Nội viện sao? ”, Mạch Địch cũng nhíu mày trầm ngâm, lát sau như sực nhớ ra, đột nhiên tỏ vẻ cả kinh khó có thể tin được thất thanh.
      Thấy vẻ khiếp sợ mặt hai người, Tiêu Viêm cười cười: “Nếu như Nội viện còn ai trùng tên với tại hạ, theo như lời các vị, đó chính là ta rồi!”
      Nhìn thấy Tiêu Viêm gật đầu, vẻ khiếp sợ mặt của hai người Mạnh Địch càng trở nên nồng đậm. Đại danh Tiêu Viêm trong vài năm gần đây cơ hồ như cả Già Nam Học Viện đều biết được. Ai cũng đều có thể kể , trong vòng ba năm tu luyện thế nào, trong tay sát tử biết bao nhiêu cường giả hung ác của Hắc Giác Vực ra sao, tại nội môn sáng lập ra Bàn Môn hùng mạnh, giờ trở thành thế lực khổng lồ v..v. Thế lực đỉnh đỉnh đại danh này, dù đối với các đệ tử mới nhập môn cũng cực kỳ quen tai. Hơn nữa, Tiêu Môn, đại thế lực tại Hắc Giác Vực cũng đồng dạng cung cấp che chở lớn nhất cho các đệ tử khi đến đây lịch lãm. Tên của người này từ trước đến nay là thần tượng được vô số đệ tử tôn sùng, thậm chí trở thành nhân vật thần thoại.
      Tuy Tiêu Viêm rời khỏi Già Nam Học Viên được hơn hai năm, nhưng danh tiếng của cũng vì thế mà giảm . Trong khoảng thời gian này lại càng như diều gặp gió, trở thành thần tượng của rất nhiều người. Có rất nhiều học viên mỹ nữ chưa bao giờ được gặp vị học trưởng trong truyền thuyết này, nhưng trong lòng cũng ôm ấp rất nhiều mộng tưởng. Trước kia, Mạch Lăng thường nghe các bạn của mình hết lời ca tụng những tích của Tiêu Viêm, tuy để ý nhưng trong lòng tựu chung khắc sâu ấn tượng về . Mà bây giờ, nhân vật thần thoại đầy hoàn mỹ của Học Viện Già Nam lại xuất sờ sờ trước mặt, làm cho này cảm giác như mình nằm mơ vậy.
      nghĩ được hơn hai năm trở về Học viện, vẫn có người nhớ về tại hạ như thế.” Nhìn vẻ khiếp sợ mặt họ, Tiêu Viêm khỏi cười .
      Nghe được trong lời của Tiêu Viêm có chút tự trào, thần tình của Mạnh Địch cùng Mạnh Lăng từ trong khiếp sợ dần khôi phục bình tĩnh. Mạnh Địch đột nhiên tiến lên, ôm chặt cánh tay của Tiêu Viêm, kích động : “Được cứu rồi…Ngô trưởng lão bọn họ rốt cuộc được cứu rồi!”.
      “Ngô trưởng lão? xảy ra chuyện gì thế?”, Tiêu Viêm cau mày, trầm giọng hỏi.
      tình kể ra rất dài, đệ tử Nội viện cứ nửa năm lần được phái ra ngoài lịch lãm, phần lớn có người của Nội viện hoặc Trưởng lão theo để bảo hộ.”, Mạnh Địch đến đây, chợt cười khổ rồi thầm thở dài tiếp: “Lần này là do Ngô trưởng lão dẫn đầu. Nguyên là mọi chuyện diễn ra rất thuận lợi nhưng cuối cùng lại để lộ phong thanh, khi đội ngũ của chúng ta đến khu rừng này săn bắt ma thú bị người của Ma Viêm Cốc tập kích. Dưới tình huống khẩn cấp như vậy, Ngô trưởng lão ra sức chống cự, cuối cùng mang theo nhóm đệ tử trốn vào ngọn núi bên trong cốc, nhưng vẫn bị Ma Viêm Cốc hoàn toàn vây khốn. Ta cùng Mạch Lăng toàn lực xông ra là muốn tìm viện binh nhưng lại bị các trạm gác ngầm của Ma Viêm Cốc phát , đuổi giết đường đến đây .”
      “Học trưởng Tiêu Viêm, có hơn ba mươi người chúng ta bị vây tại đó. Nếu toàn bộ rơi vào tay Ma Viêm Cốc, hoàn toàn có khả năng sống sót. Thế lực khốn kiếp này và Tiêu Môn cũng chính là đối thủ mất còn, chuyên môn nhắm vào đệ tử Già Nam chúng ta.” Mạch Lăng nghiến răng, gằn giọng.
      Nghe được lời của hai người, sắc mặt Tiêu Viêm liền trở nên trầm trọng. Bằng quan hệ của đối với Học Viện Già Nam, dù có như thế nào nữa, cũng muốn xảy ra loại tình huống này. , phải ra tay rồi.
      “Ngô trưởng lão kia có thực lực như thế nào? Tại hạ chưa được nghe trong nội viện có trưởng lão có tên như vậy bao giờ?”
      Tiêu Viêm khẽ gật đầu, thuận miệng hỏi.
      “Ngô trưởng lão vừa được đề bạt lên từ năm trước, trước đây cũng là đệ tử của Nội viện, tên của y là Ngô Hạo.”
      “Ngô Hạo..!”
      Nghe được cái tên này, sắc mặt của Tiêu Viêm chợt thay đổi, dần dần trở nên trầm.
      Nữ Lâm thích bài này.

    4. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 810: Huyết kiếm Ngô Hạo
      Dịch: Bất Hối - Biên: trungnhau (A Nhậu)
      Trong sơn lâm rậm rạp xanh tươi, chốc chốc lại vọng lên từng tiếng thú hống, vô số phi điểu trong rừng hoảng sợ bay tán loạn tạo lên thanh ào ào, khí nhất thời trở nên căng thẳng hơn rất nhiều.
      Trong lớp cây cỏ rậm rạp trùng trùng điệp điệp xanh tươi, ở sườn núi dốc ngược nứt ra cái khe lớn, từ xa nhìn lại giống như cái sơn cốc bình thường. Ở hai bên sơn cốc, đều là thạch bích bóng loáng dốc đứng, thoạt nhìn khó có thể trèo lên. Đường ra duy nhất là cốc khẩu rộng chưa đến hai trượng.
      Lúc này, đám người đứng tụm lại chỗ trong cốc. Tuy sắc mặt đám người này ít nhiều có chút tái nhợt, nhưng vầng trán nét kinh hoảng cũng nhiều. Tất cả đều nắm chặt vũ khí trong tay, mục quanh lãnh lệ luôn chú ý nơi cốc khẩu.
      Nhóm người này hầu hết tuổi lớn, chỉ khoảng dưới mười bảy mười tám tuổi, đó là độ tuổi nhuệ khí tuổi trẻ phát huy tối thịnh nhất. Đám người này có cả nam lẫn nữ, thậm chí vài dung mạo có thể là dễ nhìn, đặc biệt là nữ hài tử mang hơi thở thanh xuân đặc biệt, hấp dẫn ánh mắt chúng nhân. Bất quá lúc này này nữ hài tử tú lệ đó sắc mặt lại tái nhợt, nhưng bộ dáng mong manh đó lại càng làm cho người ta phải thương tiếc trìu mến.
      Trong đám người tụ tập ở đây, cả nam lẫn nữ sắc mặt đều ngưng trọng nghiêm túc, ánh mắt nhìn chằm chằm về phía cốc khẩu xa xa. Nơi đó, mơ hồ có bóng người cùng hàn quang chớp động: "Ngô trưởng lão, làm sao bây giờ? Người của Ma Viêm Cốc phong tỏa cả cốc khẩu, hơn nữa chung quanh vách núi trơn bóng dị thường, trừ phi là Đấu Vương cường giả, bằng ai cũng thể thoát ." gã trung niên ước chừng ba mươi tuổi nhìn tuyệt cảnh trước mắt than tiếng, đối với nam tử mang thanh huyết hồng trọng kiếm cười khổ .
      Nghe vậy, nam tử mang huyết hồng trọng kiếm chậm rãi xoay người, để lộ ra khuôn mặt tràn ngập vẻ ác lạnh, khuôn mặt này có chút quen thuộc. Người này chính là trong những người lúc trước sáng lập ra Bàn Môn, bạn tốt của Tiêu Viêm - Ngô Hạo. Ngô Hạo lúc này, so với hơn hai năm trước thể nghi ngờ thành thục hơn rất nhiều, hơn nữa vẻ huyết tinh làm cho lòng người rét lạnh nhạt rất nhiều. Đương nhiên, cũng thể yếu , mà là hôm nay dần dần đem huyết tinh đó nội liễm nhập vào trong cơ thể. Nếu trước kia thanh nhiễm huyết chi kiếm bộc lộ tài năng, vậy tại lại là thanh vô phong kiếm được bọc trong vỏ, che sự sắc bén vốn có, khi kiếm kia rút ra khỏi vỏ thì huyết khí sắc bén vốn được nội liễm kia triệt triệt để để nổ bùng ra.
      "Chờ thôi, hi vọng bọn Mạch Địch có thể thuận lợi đào thoát, chỉ cần bọn họ có thể truyền tin tức ra ngoài, khi có cường giả của học viện ở phụ cận, hẳn là chạy đến cứu viện. " Ánh mắt chậm rãi đảo qua từng khuôn mặt trong cốc, Ngô Hạo thở dài tiếng .
      "Ma Viêm Cốc chết tiệt, nếu lần này có thể thoát ra ngoài, nhất định phải kêu Tiêu Lệ biểu ca hảo hảo tính sổ với bọn chúng!" nữ tử xinh đẹp dáng người cao gầy, thân mặc trường bào đạo sư đột nhiên lạnh lùng .
      Nữ tử mặc thân trường bào đạo sư hồng sắc, nhìn qua lại có thêm vài phần khí chất thành thục dễ thương, mép váy có đường xẻ tà kéo dài khẽ đong đưa, để lộ ra đôi chân thon dài mượt mà khêu gợi, mặc dù lúc này trong tuyệt cảnh, nhưng vẫn khiến cho vài vị nam đệ tử phía sau nhịn được nhìn trộm vài lần, trong lòng thầm khen: "Tiêu Ngọc đạo sư quả nhiên là càng ngày càng có phong vị nữ nhân."
      Nữ tử thân mặc trường bào đạo sư này chính là đường tỷ của Tiêu Viêm - Tiêu Ngọc làm đạo sư ở Già Nam Học Viện. Nghe Tiêu Ngọc , Ngô Hạo cũng khẽ gật đầu, chợt bất đắc dĩ : "Chỉ sợ bọn người kia cho chúng ta có cơ hội làm việc này." Lời vừa ra, Ngô Hạo sắc mặt đột nhiên khẽ biến, ánh mắt dời về phía nơi cốc khẩu, trầm giọng : "Các ngươi cẩn thận chút, bảo vệ đệ tử cho tốt, người của Ma Viêm Cốc tựa hồ có chút động tĩnh."
      Nghe vậy, Tiêu Ngọc và vài vị đạo sư sắc mặt cả kinh, nhanh chóng tản ra, đem những nam nữ đệ tử vây vào giữa.
      "Ha ha, nghĩ tới, lại có thể gặp được Huyết Kiếm Ngô Hạo đại danh đỉnh đỉnh Già Nam Học Viện, ngưỡng mộ lâu a..." Nơi cốc khẩu bóng người chớp động, gã mặc áo bào xám vỗ đôi cánh đấu khí bất chợt ra, từ cao nhìn xuống mọi người trong cốc, cười to .
      Phía sau người áo bào xám, còn có hơn mười hắc y nhân đứng sừng sững, từng đạo ánh mắt lành lạnh bắn thẳng đến mọi người trong cốc.
      "Đánh với ta trận!" Ngô Hạo ánh mắt lạnh lùng nhìn chăm chú vào người áo bào xám trước mắt, cười lạnh .
      "Ha ha, thanh danh Huyết Kiếm trưởng lão ở Hắc Giác Vực cực kỳ vang dội, phương thức chiến đấu Bính Mệnh Tam Lang như sấm bên tai a." Lại là tiếng cười to vang lên, đạo thân ảnh thứ hai thoáng , xem hai cánh đấu khí sau lưng, ràng lại là gã Đấu Vương cường giả.
      Ánh mắt trầm nhìn hai gã Đấu Vương cường giả sơn cốc, Ngô Hạo trong lòng cũng trầm xuống. Thực lực hôm nay, bất quá cũng chỉ là tứ tinh Đấu Vương mà thôi. Xem hơi thở hai người này, ràng cũng là xấp xỉ hắn. Nếu là đơn đả độc đấu, tin tưởng có thể thắng đối phương, nếu lấy địch hai, chắc chắn rơi vào hạ phong. Nhưng nếu thực cần phải liều mạng, cho dù là bị bại, cũng tuyệt đối có thể làm cho hai người đối phương tổn thất thảm trọng.
      Sở dĩ những người này đem nhóm người mình vây lại, vẫn chưa động thủ, ràng là có chút kiêng kị phương thức chiến đấu Bính Mệnh Tam Lang nổi danh kia. Cũng phải là hai tên kia có dũng khí, mà hai gã cường giả Đấu Vương này địa vị ở Ma Viêm Cốc hẳn là thấp, bọn chúng còn luyến tiếc địa vị của mình, nên cũng muốn liều mạng với Ngô Hạo.
      "Ngô Hạo trưởng lão, hôm nay nếu ngươi chủ động đầu hàng, ta có thể cam đoan với ngươi, tuyệt đối thương tổn bất luận gã đệ tử Già Nam Học Viện nào, đầu hàng ? " Tên áo bào xám tới trước cười mị hoặc .
      "Ngươi coi ta là đứa con nít ba tuổi sao? Nếu ta đầu hàng các ngươi, kết cục chỉ sợ so với chết trận còn thê thảm hơn chỉ gấp mười lần!" Ngô Hạo cười lạnh : "Hai tên chuột nhắt, trốn trốn tránh tránh. dám cùng ta ngạnh chiến, đánh mất hết mặt mũi của Ma Viêm Cốc!"
      "Hắc hắc, Ngô Hạo trưởng lão, ngươi cũng cần kích chúng ta, ta biết các ngươi đem hi vọng đặt người mấy tên chạy trốn kia, bất quá có lẽ tính toán này cũng tốt như trong tưởng tượng của ngươi. Hắc hắc, bằng tên Đại Đấu Sư bị thương, còn mang theo một hài tử, lại ảo tưởng có thể thoát khỏi đuổi giết của sát thủ tinh nhuệ Ma Viêm Cốc ta sao? " Gã cường giả Đấu Vương còn lại cười lạnh .
      Ngô Hạo sắc mặt hơi đổi, nắm tay cũng chậm rãi nắm chặt lại.
      "Hơn nữa ngươi chẳng lẽ thực nghĩ rằng bằng mình ngươi, có thể bảo vệ tất cả bọn chúng sao? Hắc hắc, đợi đến lúc tứ trưởng lão Ma Viêm Cốc chạy tới, xem ngươi còn có thể hung hăng càn quấy như thế nào nữa? Kiệt kiệt, tiểu nha đầu Già Nam Học Viện dáng điệu ra cũng tệ, hơn nữa mỗi người đều có thân ngạo khí, đến lúc đó kéo về hảo hảo dạy dỗ phen, chừng còn có thể đem đấu giá được ít tiền a."
      Nghe tiếng cười dâm ô của tên Đấu Vương này, cỗ huyết tinh đấu khí đột nhiên từ trong cơ thể Ngô Hạo bạo phát ra. Mục quang Ngô Hạo dữ tợn nhìn tên Đấu Vương cường giả vừa lên tiếng, thanh trầm : "Ma Viêm Cốc tạp chủng, sớm hay muộn cũng có ngày, ta cho các ngươi trở thành vong hồn dưới kiếm của ta."
      "Ha ha... Tiểu tử, trước tiên ngươi còn sống trở ra rồi sau."
      Thanh lành lạnh của Ngô Hạo khiến cho hai gã Đấu Vương cường giả ngửa mặt lên trời cười to.
      Tiếng cười càn rỡ quanh quẩn trong sơn cốc, ít nữ đệ tử hoa dung có chút thất sắc, tuy rằng phần lớn các nàng đều có chút bối cảnh, bất quá loại bối cảnh này, ở nơi hỗn loạn như Hắc Giác Vực cũng có hiệu quả quá lớn.
      " tại chỉ có thể xông ra, cách khác nếu tứ trưởng lão Ma Viêm Cốc kia tới thì có nửa điểm cơ hội. Bốn vị đạo sư, các ngươi theo ta liều mạng ngăn trở, Tiêu Ngọc, ngươi mang mọi người chạy ra khỏi đây, được quay lại!" Ngô Hạo hít sâu hơi, cúi đầu thấp xuống .
      "Ân!"
      Tiêu Ngọc cắn chặt đôi môi đỏ mọng, bàn tay mềm nắm chặt. Nàng phi thường ràng, đám người Ngô Hạo liều mạng ngăn trở sẽ phải bỏ mạng lại mới được, cách khác, căn bản bọn họ khó có thể bám trụ đối phương có đến hai gã cường giả Đấu Vương.
      Bàn tay chậm rãi nắm trọng kiếm huyết sắc sau lưng, huyết khí trùng thiên đột nhiên từ trong cơ thể Ngô Hạo bạo phát ra. Chợt gầm lên một tiếng giận dữ, thân hình Ngô Hạo như đạo huyết ảnh lập tức lao tới trùng kích về phía cốc khẩu. Sau đó, rất nhiều đệ tử vội vàng theo sau, từng luồng đấu khí hùng hồn cũng xuất ra tràn ngập, tuy rằng thoạt nhìn có chút yếu, nhưng nếu ngưng hợp cùng chỗ cũng rất có thanh thế.
      "Hắc hắc, rốt cục cũng liều mạng sao... Ngăn bọn lại cho ta!"
      Nhìn thấy đám người Ngô Hạo hành động, hai gã Đấu Vương cường giả kia nhất thời lãnh tiếu trầm giọng quát.
      Theo tiếng quát trầm lạnh phát ra, chỉ thấy sơn cốc trống rỗng, bất chợt xuất rất nhiều hắc y nhân tay nắm chặt vũ khí sắc bén lao tới tấn công đám người Ngô Hạo liều chết xông ra.
      "Hống!"
      Đôi mắt đỏ gầu nhìn đám hắc y nhân, Ngô Hạo gầm lên, trọng kiếm hung hăng bổ xuống, đạo kiếm quanh huyết sắc dài mấy trượng theo đó xạ ra, trực tiếp xé vài tên hắc y nhân gần đó thành hai đoạn.
      Máu tươi phiêu tán rơi rụng, vẫn chưa làm cho thế công của đám hắc y nhân chậm lại, từng bóng người như thiểm điện lao đến, nhanh chóng vây đám người Ngô Hạo lại, chợt kiếm thế cùng động "Đinh! Đinh!"
      Đệ tử Già Nam Học Viện và đám hắc y đều xông lên hòa vào liều mạng cùng chỗ, đấu khí sắc bén nhất thời bạo dũng mà ra, song phương đều chém giết đến mức đỏ mắt. Tuy những người trẻ tuổi này kinh nghiệm chiến đấu phong phú bằng đám hắc y, nhưng lại có cơ sở hùng hậu, trong lúc nhất thời liên thủ, ngờ lại có thể trực tiếp đem thế công của đối phương ngăn cản lại. Đội ngũ này lấy Ngô Hạo làm đầu đánh thẳng ra cốc khẩu. Lúc đám người Ngô Hạo sắp trùng kích được tới cốc khẩu đột nhiên đấu khí hùng dũng từ thiên bạo lướt mà đến, huyết kiếm trong tay Ngô Hạo vung lên, huyết mang bạo xạ ra, cuối cùng ngăn được hai đạo đấu khí kia.
      Đấu khí bạo xạ, hai đạo nhân ảnh thiểm lược hạ xuống, cùng liên thủ công kích Ngô Hạo, Ngô Hạo cũng xuất toàn lực chống đỡ, trong lúc nhất thời đấu khí bạo phát ra mạnh mẽ, bùn đất trực tiếp bị kiếm quang sắc bén gọt mất tầng.
      "Đinh!"
      Tiếng kim thiết nương theo hoa lửa tóe ra vang lên, chợt đạo năng lượng gợn sóng bạo dũng ra, Ngô Hạo cùng hai gã cường giả Đấu Vương đều vô cùng cấp bách, khóe miệng Ngô Hạo thoáng xuất vết máu, khí thế lại càng thêm ngoan lệ.
      Trái lại hai gã cường giả Đấu Vương lại có chút run tay, nhìn đôi mắt huyết hồng của Ngô Hạo. Hai tên trưởng lão khẽ cau mày, trong lòng thầm mắng, quả tên điên cần sống. Khuôn mặt Ngô Hạo cũng dậy màu đỏ, ánh mắt gắt gao nhìn hai gã trưởng lão chặn đường. Trong lòng biết thể tiếp tục kéo dài, gầm lên tiếng, đấu khí trong cơ thể đột nhiên vận chuyển đến cực điểm, huyết sắc đấu khí uyển chuyển như huyết vụ, lượn lờ quanh thân, trong phút chốc mùi vị huyết tinh tràn ngập khắp sơn cốc.
      Nhìn thanh thế của Ngô Hạo như vậy, hai gã Đấu Vương cường giả sắc mặt hơi đổi thầm : “Người này quả nhiên khó chơi!” Đúng lúc Ngô Hạo chuẩn bị liều mạng, đột nhiên tiếng cười già nua thản nhiên vang vọng phía chân trời, cuối cùng chậm rãi quanh quẩn ở trong sơn cốc.
      "Hắc hắc, quả hổ là Huyết Kiếm chi danh, đấu khí huyết tinh như vậy, trừ tên gia hỏa Huyết Tông ngày đó ra, đây đích thực là đấu khí huyết tinh nhất mà lão phu từng thấy."
      Nghe được tiếng cười già nua này, hai gã cường giả Đấu Vương Ma Viêm Cốc nhất thời mừng rỡ, còn đám người Ngô Hạo sắc mặt đột nhiên trắng bệch chậm rãi ngẩng đầu lên. Chỉ thấy bầu trời lão giả thân mặc bào phục màu xanh nhàng đứng đó, cỗ khí thế khủng bố so với Đấu Vương mạnh mẻ hơn rất nhiều tràn ra.
      .............................................
      Chú thích:
      Bính Mệnh Tam Lang: Một phương thức chiến đấu cực kỳ liều mạng của Ngô Hạo, sẵn sàng dùng mạng đổi mạng.
      Nữ Lâm thích bài này.

    5. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 811: Ưng Trảo lão nhân
      Dịch: Bất Hối - Biên: trungnhau (A Nhậu)
      Lão nhân áo xanh thân thể đứng trung, hai cánh đấu khí to lớn sau lưng chậm rãi phe phẩy, làm cho khí xung quanh gợi lên giống như sóng nước bị phân ra vậy.
      Mặt lão giả hơi ngăm đen, ánh mắt tràn ngập vẻ lệ, hình thể có chút gầy, bàn tay lộ ra ngoài áo bào lại có vẻ lớn dị thường, ngón tay cũng dài cách kỳ dị, ánh sáng chiếu vào những chiếc móng tay lóe sáng như những mũi đao sắc nhọn.
      Theo xuất của lão giả áo xanh, sắc mặt song phương đều có biến hóa. Bên kia hai gã cường giả Đấu Vương Ma Viêm Cốc nhanh chóng lui xuống, sau đó quỳ chân đất, cực kỳ cung kính hô: "Cung nghênh tứ trưởng lão! " Ngô Hạo mặt sắc mặt ngưng trọng nhìn lão giả áo xanh bầu trời, trong lòng trầm xuống, đối với lão nhân áo xanh này, cũng có biết chút.
      Tứ trưởng lão Ma Viêm Cốc tên là Tạ Chấn, người Hắc Giác Vực gọi lão là Ưng Trảo lão nhân, thực lực ước chừng lục tinh Đấu Hoàng, cận thân chiến đấu mạnh mẽ ai biết, đặc biệt nổi tiếng về trảo pháp, làm cho ít người vừa nghe tin sợ mất mật. Mấy năm nay Tiêu Môn đối đầu cùng Ma Viêm Cốc, có ít cường giả Tiêu Môn chịu thiệt trong tay người này. Mà đối với người này, đám người Tiêu Ngọc ràng nghe qua, bởi vậy sắc mặt lập tức trở nên khó coi hơn rất nhiều.
      bầu trời, hai cánh đấu khí khẽ động, lão giả áo xanh chậm rãi hạ xuống, cuối cùng dừng ̉nh núi đá, từ cao nhìn xuống đám người Ngô Hạo, rồi lại chợt chuyển hướng nhìn sang hai gã cường giả Đấu Vương, thản nhiên : "Hai gã Đấu Vương ngay cả tên tiểu bối cũng giải quyết được."
      Vừa nghe lão giả áo xanh , cả người hai gã Đấu Vương chợt run lên, vội vàng : "Tứ trưởng lão, Ngô Hạo này tuy rằng thực lực xấp xỉ chúng ta, đánh bại tự nhiên là khó, bất quá vì vì chắc chắn nên... vừa rồi chúng ta mới phải mời tứ trưởng lão đến, có chỗ quấy rầy, mong rằng trưởng lão thứ lỗi."
      "Hừ, cái gì gọi là khó. Ngô Hạo tu luyện công pháp cùng đấu kỹ so với các ngươi mạnh mẽ hơn, hơn nữa chiêu thức Bính Mạng Tam Lang nổi danh, cho dù hai người các ngươi cùng lên, cũng chưa chắc có thể đánh bại được ."
      "Hai người các ngươi tìm đến ta, chẳng qua là sợ khó có thể thu thập được chứ gì?" Nghe vậy, Tạ Chấn cũng giễu cợt tiếng, ... Bị Tạ Chấn vạch trần suy nghĩ trong lòng, mặt hai gã Đấu Vương cũng thoát lên nét xấu hổ, cũi đầu dám chuyện nữa.
      Nhìn thấy vẻ xấu hổ mặt hai người, Tạ Chấn hừ lạnh tiếng, cũng lười tiếp tục để ý hai kẻ nhát chết này, ánh mắt chuyển hướng nhìn đám người Ngô Hạo trong cốc, cười nhạt : "Bằng chừng ấy tuổi đã có thể đạt tới bước này quả nhiên là đơn giản, thiên phú đệ tử Già Nam Học Viện quả rất xuất sắc, làm cho kẻ khác phải thèm muốn. Nếu phải phần lớn đệ tử sau khi tốt nghiệp đều rời , chỉ sợ cỗ thế lực này làm cho cuộc sống hàng ngày của bất luận kẻ nào trong Hắc Giác Vực đều khó có thể an bình. "
      Ngô Hạo nét mặt căng thẳng, bàn tay nắm chặt huyết sắc trọng kiếm, trầm giọng : "Tạ Chấn, dù sao ngươi cũng là cường giả nổi danh Hắc Giác Vực, hôm nay lại để ý tới thể diện ra tay với đám tiểu bối, nếu việc này truyền ra ngoài, chỉ sợ đưa tới ít lời giễu cợt a."
      "Hắc hắc, tiểu tử. Nơi này là Hắc Giác Vực, cũng phải là địa phương khác, ở trong này, người thắng mới có quyền lên tiếng. "Cái gì tiểu bối, lão bối, ở nơi này cũng có loại kiêng kị này." Tạ Chấn lắc lắc đầu, khinh thường . "Được rồi, lão phu cũng cùng ngươi nhiều lời, các ngươi hôm nay là thúc thủ chịu trói, hay là vẫn tiếp tục ngoan cố chống lại? " Tạ Chấn có chút kiên nhẫn phất phất tay thản nhiên .
      "Già Nam Học Viện có loại người đầu hàng! " Cảm thụ được trong giọng của Tạ Chấn có ẩn chứa sát ý, cả người Ngô Hạo căng thẳng trầm giọng . Đệ tử Già Nam Học Viện ở phía sau cũng cắn chặt răng, bọn cũng phải những tên ngốc, tất cả đều biết rằng cho dù đầu hàng, kết cục tất nhiên cũng tốt hơn, khi như vậy, còn bằng liều mạng đánh cược lần.
      "Hắc, người Già Nam Học Viện quả nhiên đều là xương cứng a, bất quá, cũng là tự mình chuốc lấy cực khổ mà thôi! " Ánh mắt Tạ Chấn dần dần lạnh lẽo, thanh trầm xuống, bàn chân mạnh mẽ đạp lên mặt đất, thân hình mơ hồ lướt xuống, đứng cách đám người Ngô Hạo xa.
      "Nghe Huyết Kiếm Ngô Hạo chiến đấu ngay cả mạng cũng cần, hôm nay lão phu phải thử chút, xem ngươi có thể đánh đến loại tình độ nào." Chậm rãi tới trước mặt Ngô Hạo, Tạ Chấn thanh lạnh như băng quát: "Các ngươi khóa cốc khẩu lại cho ta, nếu để bất cứ người nào chạy ra được hãy lấy mạng của mình bù vào! "
      Nghe được tiếng quát lạnh lùng của Tạ Chấn, hắc y nhân Ma Viêm Cốc chung quanh vội vàng cung kính đáp, sau đó chậm rãi thối lui, xếp thành hình quạt phong kín cốc khẩu lại.
      Thấy đối phương có ý định muốn đuổi tận giết tuyệt, trong lòng Ngô Hạo cũng trầm xuống, mục quang huyết sắc nhìn Tạ Chấn đến, hai tay nắm chặt huyết sắc trọng kiếm. Lát sau, đột nhiên gầm lên giận dữ, bàn chân đạp lên mặt đất, thân hình bạo phát lao tới, huyết kiếm trong tay hề hoa lệ bắn thẳng đến vị trí trái tim đối phương.
      Nhìn Ngô Hạo phát động thế công, khóe miệng Tạ Chấn thoáng nét khinh thường, thân hình vững vàng đợi huyết kiếm cách trước mặt hai thước, bàn tay mở rộng đột nhiên vung lên như ưng trảo quỷ dị thò ra. Năm ngón tay khẽ chụp trực tiếp nắm được huyết kiếm ẩn chứa kính khí hùng hồn kia. Huyết kiếm đột nhiên cứng lại. Sắc mặt Ngô Hạo hơi đổi, cắn chặt hàm răng hung hăng dồn lực rút huyết kiếm ra, nhưng năm ngón tay khô héo của đối phương lại giống như cự kìm kẹp chặt làm cho cự kiếm động đậy được chút nào.
      "Chút thực lực ấy cũng dám hung hăng càn quấy ở trước mặt lão phu? " Cười lạnh nhìn Ngô Hạo cắn răng dồn lực rút huyết kiếm, Tạ Chấn đột nhiên cong ngón tay búng ra, đạn khí trùng trùng điệp điệp từ đầu ngón tay lão bắn ra, cỗ lực lượng mạnh mẽ đột nhiên bạo dũng mà ra.
      "Thương!"
      Theo tiếng kim thiết vang giòn, thân hình Ngô Hạo chợt lui lại, hai chân kéo lê mặt đất vệt dài, bàn tay nắm huyết sắc trọng kiếm ngừng run lên, tia máu tươi men theo huyết kiếm chảy xuống tan biến vào mặt đất.
      "Ngô trưởng lão! " Nhìn thấy Ngô Hạo bị thương, nam nữ đệ tử đằng sau vồi vàng kêu lên. "Ngươi sao chứ? " Bàn tay Tiêu Ngọc đặt sau lưng Ngô Hạo đánh tan kình khí còn sót lại, có chút lo lắng hỏi. giờ người có sức chiến đấu mạnh nhất trong bọn họ chính là Ngô Hạo, nếu bị cái gì ngoài ý muốn, chắc chắn bọn họ còn có nửa điểm hi vọng phản kháng. "Hoàn hảo! " Ngô Hạo cắn chặt răng, lần thứ hai đứng thẳng lên, mục quang gắt gao tập trung vào vẻ mặt bình thản của Tạ Chấn, lát sau, hít sâu hơi, khuôn mặt đột nhiên biến thành huyết sắc.
      "Phốc xuy!"
      ngụm máu tươi đỏ thẫm phun ra, hóa thành tầng huyết vụ bao Ngô Hạo lại. Theo huyết vụ bao lại, thân thể Ngô Hạo cũng đột nhiên tuôn ra huyết mang màu đỏ thẫm trầm.
      Huyết mang bạo dũng, đấu khí trong cơ thể Ngô Hạo bỗng nhiên tăng vọt rất nhiều, thân hình lần thứ hai hóa thành đạo huyết ảnh bạo khởi lướt tới!
      "Di? có chút thủ đoạn, bất quá trước thực lực tuyệt đối, mấy thứ này cũng có nửa điểm tác dụng! " Cảm nhận được hơi thở của Ngô Hạo đột nhiên tăng vọt rất nhiều, Tạ Chấn cũng cảm thấy kinh ngạc, nhưng cười lạnh tiếng, thủ trảo mở ra cỗ đấu khí nồng đậm màu trắng xuất trong lòng bàn tay, lượn lờ nơi đầu ngón tay sắc bén phát ra hàn khí dày đặc!
      Huyết ảnh chợt lao tới, trọng kiếm trong tay đột nhiên giơ lên cao, huyết sắc đấu khí tuôn ra lấy khí thế phá sơn hủy ̣a hung hăng phách xuống đầu Tạ Chấn.
      Mục quang lạnh lùng nhìn trọng kiếm bạo phát đánh xuống, đấu khí màu trắng trôi nôi thủ trảo của Tạ Chấn đột nhiên bạo xạ ra, cuối cùng bàn tay đó hóa thành đạo tàn ảnh. Mỗi lần thủ trảo đánh vào thân huyết kiếm là huyết sắc đấu khí hùng hồn lúc đầu bao phủ thân kiếm lại yếu chút, cứ như vậy chỉ mấy lần trong nháy mắt thời gian, huyết sắc đấu khí hùng hậu thân kiếm bị người đánh cho xơ xác. "Cho ngươi xem thế nào là thực lực Đấu Hoàng! " Đấu khí tản ra, Tạ Chấn cười lạnh tiếng, thủ trảo chợt mở rộng, mạnh mẽ bắt lấy huyết kiếm. Huyết kiếm bị cỗ lực lượng vô cùng hùng hậu kéo rời khỏi tay Ngô Hạo, cuối cùng bắn vào chỗ vách núi "Oành! " Huyết kiếm rời tay, thân thể Tạ Chấn thân thể đột nhiên nghiêng tới trước, thủ trảo chợt vẽ lên đạo hàn quang quỷ dị, trực tiếp đập lên lồng ngực Ngô Hạo "Phốc xuy! "
      Trúng đòn nghiêm trọng, Ngô Hạo nhất thời phun ra ngụm máu tươi, thân thể bị phản lực bay ngược trở lại, lê mặt đất hơn mười bước mới chậm rãi đình chỉ lại.
      Nhìn thấy Ngô Hạo bị đánh trọng thương, đám người Tiêu Ngọc đều nhịn được kinh hô vài tiếng, vài tên đạo sư vội vàng lao tới, nhưng còn chưa tới được cạnh Ngô Hạo đột nhiên bị vài đạo kình phong lướt đến đánh trúng, hộc máu lui về phía sau. Trong lúc nhất thời còn người nào dám tiến lên nữa.
      Tạ Chấn mục quang lạnh lẽo nhìn Ngô Hạo nằm mặt đất giãy dụa muốn đứng lên, ý khinh thường nơi khóe miệng càng đậm, cước bộ khinh động chậm rãi hướng tới Ngô Hạo bị thương .
      Đám người Tiêu Ngọc xung quanh nhìn thấy hành động của Tạ Chấn, tuy có tâm muốn ngăn trở, nhưng thực lực của các nàng cùng Tạ Chấn chênh lệch quá lớn. Cơ hồ chỉ cần giơ tay nhấc chân có thể làm các nàng bay ra xung quanh cách Ngô Hạo mười thước.
      Dưới từng ánh mắt hoảng sợ, cước bộ Tạ Chấn dừng lại ở trước mặt Ngô Hạo nhe răng cười, mục quang từ cao nhìn xuống Ngô Hạo, điềm nhiên : "Tiểu tử, nếu cho ngươi tu luyện thêm vài năm thời gian nữa, chỉ sợ đúng là có thể liều mạng cùng lão phu, bất quá đáng tiếc, thiên tài luôn bị trời hại!" Thanh lãnh vang lên, thủ trảo của Tạ Chấn vung về phía sau tìm tòi, chợt cỗ hấp lực bạo dũng, đạo huyết ảnh nhất thời bắn đến, cuối cùng hóa thành thanh huyết kiếm, bị nắm trong tay.
      "Chết dưới vũ khí của mình, biết đối với ngươi mà có hay tính là loại sỉ nhục? " Huyết kiếm tùy ý phát ra mấy đóa kiếm hoa, Tạ Chấn ảm đạm cười, ánh mắt đột nhiên lạnh lùng, huyết kiếm trong tay hung hăng hướng đầu Ngô Hạo đâm tới. Nhìn thấy hành động của Tạ Chấn, đám người Tiêu Ngọc sắc mặt đại biến, vài nhịn được hét lên.
      Huyết kiếm cấp tốc phóng đại trong đồng tử của Ngô Hạo. Thời khắc này, trừ việc nhắm mắt chờ chết cũng thể làm gì hơn được nữa.
      "Xuy! "
      Dưới từng đạo mục quang kinh hãi chứng kiến, khoảng cách huyết kiếm tới đầu Ngô Hạo đầu càng ngày càng gần. lúc tất cả mọi người đều nghĩ rằng lần này hẳn phải chết tiếng xé gió từ phía chân trời vang lên!
      Tiếng xé gió vang lên, bóng đen nhanh như tia chớp xẹt qua chân trời, cuối cùng cực kỳ tinh chuẩn hung hăng đánh lên thân huyết kiếm! "Đinh!" Thanh thanh thúy vang vọng. vật màu đen lớn cắm mặt đất, còn thanh huyết kiếm bị nện trực tiếp bắn vào trong lòng đất.
      Tro bụi bốc lên mù mịt tại nơi va chạm. Thình lình xảy ra biến cố làm cho người tất cả mọi người trợn mắt há hốc mồm. Ngô Hạo cũng chậm rãi mở mắt ra, vẻ mặt ngạc nhiên nhìn thanh hắc thước to lớn có chút quen mắt trước mặt. Mục quang ngơ ngơ ngẩn ngẩn nhìn thanh hắc thước này hơi có chút quen mắt. Trong nháy mắt sau, dường như nhớ ra cái gì đó, Ngô Hạo đột nhiên kích động mừng như điên."Tiêu Viêm? Là ngươi! "
      Nữ Lâm thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :