Đấu phá thương khung - Thiên Tàm Thổ Đậu(1641C)

Thảo luận trong 'Tiên Hiệp'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 817: Đại hội đổi đan
      Dịch: gravity239 (A Vi)
      Tầng thứ hai Thiên Dược Phường. Cũng có xa hoa như trong tưởng tượng của Tiêu Viêm, mà bài trí hơi có chút phong cách cổ xưa, có chút tục khí nào, xem ra có thể thấy được, chủ nhân của Thiên Dược Phường này, tựa hồ còn có chút phẩm vị.
      Trong đại sảnh tầng thứ hai bây giờ có đặt vài quầy thạch , trong tủ thạch cất chứa vài hộp ngọc, trong hộp học mơ hồ có hào quang nhàn nhạt lóe ra, mắt vừa nhìn thấy liền biết phải là vật tầm thường.
      Ở bên trong đại sảnh, cũng là có ít bóng người hỗn tạp, nhìn phục sức của bọn họ, ngờ phần lớn đều là luyện dược sư, xem ra bọn họ hẳn là cũng muốn ở bên trong tầng hay này, đổi lấy vài dược liệu quý hiếm.
      Ba người Tiêu Viêm lên lầu cũng thu hút ít ánh mắt nhìn chăm chú, bất quá sau khi nhìn thấy ba người có mặc bào phục luyện dược sư, liền chậm rãi thu hồi ánh mắt. Cấp bậc của luyện dược sư, nếu như là bản thân tự xuất thủ, mặc dù đều là luyện dược sư, cũng là rất khó có thể nhận ra thực lực chân chính, vì vậy đối với Tiêu Viêm có mặc bào phục của luyện dược sư rất khó để người ta chú ý, so ra mà , những ánh mắt kia dừng lại người Tiểu Y Tiên phía sau Tiêu Viêm trái lại là nhiều hơn chút (sắc lang đàn!)
      "Tiên sinh, thỉnh ngài trước tiên cứ tùy ý nhìn xem, ta tìm quản ..." Lão gả kia theo lên lầu, hướng Tiêu Viêm cung kính câu rồi tức khom người thối lui.
      Tiêu Viêm khẽ gật đầu, mang theo hai người Tiểu Y Tiên vào đại sảnh, sau đó đến chỗ những quầy thạch , ánh mắt đảo qua, bất chợt trong mắt nảy lên chút kinh ngạc.
      "Thanh Nham Mộc... Huyết Linh Trấp... Bồi Tủy Căn..."
      Những thứ này mà để ở bên ngoài, tuyệt đối là những dược liệu quý hiếm khiến cho ít luyện sư đỏ mắt, ngờ tất cả đều được đặt cùng chỗ ở trong này, cho dù là lấy kiến thức của Tiêu Viêm cũng là nhịn được tấm tắc tán thưởng tiếng, xem ra lầu hai này đích xác tầm thường...
      "Hắc Giác Vực này quả nhiên tầm thường a..." Tiểu Y Tiên ở bên, gương mặt cũng là thoáng lên nét kinh thán, giọng .
      Khuôn mặt nhắn của Tử Nghiên gục sát quầy thạch , ánh mắt to tròn như bảo thạch nhìn lom lom vào dược liệu bên trong, bộ dáng cực kỳ thèm muốn, tựa hồ chỉ thiếu chảy nước miếng nữa thôi...
      Nhìn thấy bộ dạng của nàng ta như vậy, Tiêu Viêm khỏi đảo cặp mắt trắng dã, chợt tranh thủ ai để ý kéo Tử Nghiên lên, hung hăng dí tay lên trán của nàng, thấp giọng :"Tiểu nãi nãi, những dược liệu mà ngươi được ăn so với ở đây cấp bậc đều có thấp hơn, cho nên đừng có làm mất thể diện của ta..."
      "Hừ, dược liệu tìm được phần lớn đều bị gia hỏa nhà ngươi vơ vét hết, ta ăn được bao nhiêu!" Tử Nghiên cắn chặt hai hàm răng trắng ngà hung hăng , ánh mắt nhìn Tiêu Viêm cực độ u oán.
      Tiêu Viêm ho tiếng rồi :"Những dược liệu kia tự nhiên nằm ở trong tay ta là bảo đảm nhất, ngươi cứ ăn sống như vậy, quả thực là lãng phí của giời..."
      Đối với lý do thoái thác vô số lần này của Tiêu Viêm, Tử Nghiên tự nhiên là bị mắc lửa, vẻ u oán trong đôi mắt to càng tăng thêm.
      Tiểu Y Tiên ở bên nhìn thấy hai người cãi nhau vì dược liệu cũng nhìn được mà mỉm cười, nụ cười dịu dàng động lòng người đến nỗi hấp dẫn ít ánh mắt nhìn chăm chú, Tiểu Y Tiên giờ, trang phục khi còn ở Thanh Sơn trấn hoàn toàn giống nhau, thân y phục màu trắng, làm cho khí chất càng tăng thêm vẻ xuất trần. Nhưng mà ngoại nhân có lẽ chưa kịp vì loại khí chất này mà mê say, chỉ sợ bất kể như thế nào cũng tưởng được, nữ tử thoạt nhìn dịu dàng động lòng người này, khi tức giận, lập tức từ tiên tử mà biến thành tử thần rút hồn lấy mạng người ta.
      "Ha ha, vị tiên sinh này, là người muốn đổi dược liệu phải ?" Ngay khi Tiêu Viêm còn cùng Tử Nghiên cãi nhau về vấn đề dược liệu thanh nhàng của nữ tử mang theo quyến rũ khác thường ở phía sau phía sau Tiêu Viêm vang lên.
      Nghe được thanh , Tiêu Viêm xoay đầu lại liền nhìn thấy nữ tử thân mặc cung bào màu đỏ đứng cười, dung mạo nữ tử khá là diễm lệ, thân thể mềm mại chỗ nên lồi lồi chỗ nên lõm lõm, thân thể dưới bao bọc của cung bào tản ra khí chất động lòng người đặc biệt của nữ nhân thành thục, mà khiến cho người khác chú mục nhất, chính là đôi mắt mọng nước của nữ tử này, trong đó như là vĩnh viễn ngầm chứa tia nước, hàng lông mày kẻ đen tựa như trăng tằm, toát ra quyến rũ rất đặc biệt.
      "Ân..." ánh mắt sau khi nhìn thấy cung trang nữ tử, nơi đó ngoài trừ lão giả lên thông báo lúc trước, còn có bạch phát lão giả thân bận bào phục mang phong cách cổ xưa, bây giờ vị lão giả này cụp mắt xuống, nhìn qua tựa hồ như chợp mắt ngủ, nhưng bằng linh hồn cảm giác lực so với lục phẩm luyện dược sư còn siêu việt hơn, Tiêu Viêm liền biết lão giả này cũng là luyện dược sư, hơn nữa đẳng cấp thấp, ít nhất thấp hơn Pháp Mã.
      "Xem ra Hắc Giác Vực này quả nhiên là nơi nhân tài dật a, chỉ là bên trong cái phường thuốc liền có thê xuất ra luyện dược sư cấp bậc thấp..." Trong lòng lên chút nghiêm túc, Tiêu Viêm đối với thực lực của Thiên Dược Phường này lại đánh giá cao hơn ít, có thể mời chào đến gã luyện dược sư có cấp bậc như vậy, đó cũng phải là trả bằng cái giá tầm thường là có thể mời đến.
      Làm như cảm ứng được ánh mắt của Tiêu Viêm, đôi mắt bạch phát lão giả kia đột nhiên mở ra, cùng với ánh mắt của Tiêu Viêm đối nhãn.
      Nhìn vào trong mắt đen thùi giống như thấy đáy của Tiêu Viêm, chẳng biết tại sao bạch phát lão giả mơ hồ cảm thấy ở bên trong tia hơi thở dị thường nóng bỏng, lập tức khỏi cúi đầu kinh ồ lên tiếng.
      "Làm sao vậy? Diêm lão?" Nghe được tiếng kinh dị của bạch phát lão giả, cung trang nữ tử cũng là ngẩn ra, nghi ngờ hỏi.
      " có gì..." Bạch phát lão giả được gọi là Diêm lão ánh mắt hơi lóe ra rồi chợt lắc lắc đầu.
      Tuy rằng Diêm lão cái gì, nhưng cung trang nữ tử giống như cũng là cảm thấy điều gì đấy, mắt đẹp chuyển hướng Tiêu Viêm như suy nghĩ gì đó, chợt vẻ tươi cười khuôn mặt càng thêm động lòng người.
      Cung trang nữ nhân quyến rũ này tựa hồ ở trong này thanh danh cùng có quan hệ thấp, bởi vậy vừa mới xuất , trong đại sảnh liền có thêm đống ánh mắt ném đến, mà nàng đối với những ánh mắt này, cũng là nhất nhất mỉm cười đáp lễ.
      "Thiếp thân là phường chủ của Thiên Dược Phường, tiên sinh cứ gọi ta là Diêu phường chủ được rồi, biết tiên sinh tên gọi là gì?" Cung trang nữ tử mím đôi môi đỏ mọng mỉm cười, thanh nhu hòa vô cùng động lòng người.
      "Diêu phường chủ gọi ta là Nham Kiêu được rồi."
      Tiêu Viêm cười , nhưng trong lòng hơi có chút cảnh giác, nàng ta khi chuyện, có loại hấp dẫn khác thường, nếu như là người tâm trí kiên định, tựa hồ nhất định bị ảnh hưởng đến tâm thái mà biết, nếu như bây giờ mà chuyện mua bán hay trao đổi điều kiện e rằng bị đối phương ăn đến xương cốt cũng còn, xem ra nữ nhân này có thể bằng vào thân phận nữ lưu bé mà trở thành người đứng đầu của Thiên Dược Phường, quả nhiên phải là người tầm thường.
      Nhìn thấy bộ dáng bình thản của Tiêu Viêm, trong mắt cung trang nữ tử trái lại lên tia kinh ngạc khó phát , ngờ tới đố phương trẻ tuổi như thế mà có thể chống lại được mị thuật của mình, xem ra người này quả nhiên đơn giản a...
      "Diêu phường chủ, chắc hẳn ngươi cũng biết ta lên lầu hai là có chuyện gì, biết là ở đây có ba vị dược tài mà ta cần hay ?" Tiêu Viêm cũng có quá nhiều khách sáo, hỏi thẳng vào vấn đề.
      "Ha ha, ba vị dược tài mà tiên sinh cần, ở lầu hai của Thiên Dược Phường ta có thể coi như là những vật đứng đầu, tiên sinh hẳn là cũng biết quy của lầu hai Thiên Dược Phường chúng ta chứ?" Diêu phường chú quyến rũ cười .
      "Ân, biết cần loại đan dược nào mới có thể đổi lấy?" Tiêu Viêm khẽ gật đầu, trầm ngâm .
      "Ha ha, cần vội, chư vị luyện dược sư trong đại sảnh này đều là vì dược liệu quý hiếm trong Thiên Dược Phường ta mà đến, những dược liệu quý hiếm này phải lúc nào cũng có, Thiên Dược Phường ta cũng phải qua đoạn tời gian gian khổ tìm kiếm, mới có thể lấy được..." Diêu phường chủ cười dài : "Mà sau mỗi lần tìm được dược liệu, ít luyện dược sư tới đây đổi lấy, hôm nay đúng là thời điểm Thiên Dược Phường dược đan hoán đổi, Nham Kiêu tiên sinh quả tới vừa khéo"
      " như vậy, chẳng lẽ cò phải cùng những luyện dược sư khác tranh đoạt dược liệu?" Tiêu Viêm nghe vậy nhíu mày .
      "Đây cũng là loại đấu giá, người trả giá cao được, bất quá chúng ta nơi này thực phải là muốn kim tệ, mà là phải xem người đấu gí có thể luyện chế ra đan dược thỏa mãn chúng ta hay ... Đương nhiên, như vậy, trừ phi là song phương đều cần gấp loại dược liệu này, bằng , vẫn phải có người rút lui." Diêu phường chủ cười cười, chợt nghiêng đầu với bạch phát lão giả bên cạnh: "Diêm lão, thời gian sai biệt lắm, bắt đầu lễ hội đổi đan ."
      "Vâng." Bạch phát lão giả khẽ gật đầu, tức bước nhanh đến đài cao đại sảnh, duỗi tay gõ chuông đồng cạnh bên, tức tiếng chuông thanh thúy vang vọng khắp đại sảnh.
      "Đưa dược liệu lên!"
      Bạch phát lão giả thản nhiên , tức hơi mười thị nữ dung mạo đẹp như mấy em quảng cáo tiếp thị ô tô cung kính bưng vài khay bạc ra, ở khay bạc, chỉnh tề đặt mấy cái hộp ngọc đóng hộp.
      Theo từng bóng hình xinh đẹp qua, từng hộp ngọc được đặt chỉnh tề bệ đá, toàn bộ hộp ngọc vừa mở ra, nhát thời mùi dược liệu nồng đậm từ bên trong bay ra, trong chốc lát ít luyện dược sư đều là lấy cái mũi khẽ ngửi, tức mặt lộ lên vẻ sợ hãi lẫn vui mừng, hiển nhiên, nhóm dược liệu quý hiếm lần này của Thiên Dược Phường làm cho bọn rất là vừa lòng.
      "Ha ha, chư vị, nhìn dược liệu này là do Thiên Dược Phường ta trả giá mới được đến tay, phẩm chất dược liệu đều thấp, cho nên mọi người trước tiên nên có chuẩn bị tâm lý..." Diêu phường chủ chậm rãi lên bục, hướng về mọi người phía dưới cười .
      Lời của nàng vừa hạ uống, nhất thời phía dưới ít luyện dược sư cũng là bất đắc dĩ gật đầu, Thiên Dược Phường này mặc dù có rất nhiều dược liệu quý hiếm, nhưng mà chào giá lại cực kỳ đắt đỏ, người nào mà có chút giá trị và năng lực vẫn là đừng nên đến tầng hai này để mất mặt.
      " khi như vậy, lễ hội đổi đan cũng liền bắt đầu, quy củ như cũ, trước chọn phẩm chất kém chút, để cao phẩm cho lúc sau." Diêu phường chủ vung tay ngọc lên, chỉ hướng những dược liệu thạch đài, cười dài .
      Nhìn thấy lễ hội bắt đầu, nhất thời ít luyện dược sư đều là chen chúc mà lên, sau đó ánh mắt như lửa tìm kiếm dược liệu mình cần ở thạch đài, sau hồi, đại sảnh tầng hai trở nên dị thường sôi động.
      "Ha ha, Diêu phường chủ, lễ hội đổi đan này, như thế nào lại chờ ta? Chẳng lẽ là sợ ta trả nổi sao?"
      Mọi người ở đây chọn lựa dược liệu được lúc tiếng cười như sấm đột nhiên từ chỗ thang lầu truyền đến.
      Tiếng cười to thình lình xuất , nhất thời làm cho khí hỏa bạo trong đại sảnh trở nên an tĩnh hơn chút, từng ánh mắt kinh dị nhìn về phía thang lầu.
      Tiếng bước chân nặng nề dần dần tới gần, lát sau, vị lão giả mặt đỏ thân mặc bào phục màu vàng nhạt ra dưới ánh mắt nhìn chăm chú của mọi người.
      Ánh mắt híp lại nhìn lão giả mặt đỏ này, trong mắt Tiêu Viêm cũng là lên nét thoáng kinh nghi, phát , vị lão giả này, ngờ cũng là gã luyện dược sư, hơn nữa thực lực so với vị bạch phát lão giả kia còn mạnh hơn chút.
      " hổ là Hắc Giác Vực... Luyện dược sư cấp bậc như thế, trong vòng ngày liền xuất đến hai vị... Xem ra hôm nay, nơi này nên đến a."
      Nguồn: 4vnBáo lỗi•Đọc [ 354 ]
      5book.vn@gmail.com
      Nữ Lâm thích bài này.

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 818: Lão giả mặt đỏ
      Dịch: hungcun (A Cùn) - Biên: trungnhau (A Nhậu)
      Khi lão giả mặt đỏ vừa thân, trong đại sảnh vốn có rất nhiều luyện dược sư nhưng nhất thời thanh dần trầm lặng nhiều, số người có thực lực mạnh mẽ sắc mặt chợt trở nên thiếu tự nhiên.
      đài, Diêu phường chủ cũng thấy nao nao, gương mặt lên nụ cười nhiệt tình, vội vàng xuống đài đón lão giả mặt đỏ, miệng cười duyên :
      “Hoá ra Tề lão đại giá quang lâm, lần này Hắc Hoàng Tông tổ chức đại hội đấu giá còn tưởng Tề lão rảnh mà tới đây chứ…”
      “Hắc, hắc. Diêu phường chủ sao lại vậy. Dược liệu của Thiên Dược Phường phải vật tầm thường, ngay cả lão phu cũng khỏi động tâm. Hơn nữa đại hội đổi đan cũng phải được tổ chức thường xuyên, cho dù bận rộn lão phu cũng phải đến xem.”
      Người được xưng là Tề lão cười to , thanh cực lớn, tiếng cười ha hả, trong đại sảnh này ít người nhíu mày nhưng ngại bối cảnh cũng như danh vọng của người này trong Hắc Hoàng Thành nên chưa dám lên tiếng.
      “Tề lão có thể quang lâm tệ phô thiếp thân cao hứng còn kịp a, hoàn hảo là đại hội đổi đan còn chưa chính thức bắt đầu, Tề lão xin mời ngồi .”
      Diêu phường chủ cười dài , thân hình nghiên thành dáng mời.
      Thấy thế, lão giả mặt đỏ cũng khách khí, cười lớn tiếng, tiến đến bàn phía trước bước tới, coi ai ra gì, bước thẳng đến vị trí đầu não ngồi xuống, ánh mắt nhàn nhạt nhìn xung quanh vòng, cuối cùng thoáng dừng lại người Tiêm Viêm cách đó xa, sau đó thu hồi ánh mắt lại.
      Nhìn thấy lão giả mặt đỏ ngồi vào ghế , Diêu phường chủ cũng nén tiếng thở dài, trong lòng thầm mắng:
      “Lão gia hoả này, lần nào đến cũng ỷ vào bối cảnh của mình tại Hắc Hoàng Thành làm cho người khác dám cũng lão cạnh tranh đấu giá.”
      Lão giả mặt đỏ quả thực bối cảnh , là trong những thủ tịch luyện dược sư của Hắc Hoàng Tông, nghe lâu trước đây đạt đến lục phẩm, tính ra trong Hắc Hoàng Thành có thể được coi là cường giả luyện dược sư cực mạnh. Hơn nữa, dựa vào thực lực Hắc Hoàng Tông trong Hắc Hoàng thành này tiếng của lão có thể coi là tiếng của đại nhân vật, người bình thường tự nhiên là dám cùng lão cạnh tranh đấu giá. Mà chuyện này đối với Thiên Dược phường thể nghi ngờ chính là chuyện tốt. Dù sao bọn họ cần chính là song phương đấu giá cạnh tranh mới có thể đem lại lợi ích lớn nhất, mà người này xuất nghi ngờ chính là có chút phá hư quy củ.
      Mặc dù Diêu phường chủ đối với việc này trong lòng quả rất bất mãn nhưng ngại lực ảnh hưởng của lão giả mặt đỏ trong Hắc Hoàng thành nên cũng dám thêm. Bởi vậy, đối với việc đại gia hoả mời mà đến trong nội tâm nàng có bao nhiêu vui mừng.
      “Lão gia hoả ánh mắt cực độc, biết lần này lại bị lấy loại dược liệu gì nữa đây…”
      Nghĩ đến đây, ngọc thủ Diêu phường chủ trong tay áo nhịn được nắm chặt lại, những loại dược liệu này là do Thiên Dược phường trả giá ít tính mạng của người hái thuốc mới tìm được, giá trị rất lớn…
      Trong lòng lóe lên ý niệm, Diêu phương chủ khẽ lắc đầu, đem cảm xúc trong lòng áp chế xuống, sau đó rất nhanh tới đài cao, gương mặt lập tức xuất nụ cười tươi tắn, bắt đầu chủ trì đại hội đổi đan.
      Bọn Tiêu Viêm ba người ngồi chỗ phía sau cao. Bởi vì những dược liệu ban đầu đều phải là loại mà cần cho nên ánh mắt của phần nhiều vẫn để ý đến lão giả mặt đỏ. Theo sắc mặt của những luyện dược sư xung quanh tại thời điểm lão giả xuất tựa hồ địa vị người này tại Hắc Hoàng thành thấp, sắc mặt nhiều người có điểm vui, nhưng bởi vì vài nguyên cớ đều là giận mà dám gì.
      Tiêu Viêm bằng vào cảm giác linh hồn cực mạnh có thể cảm ứng được cấp bậc luyện dược của lão giả mặt đỏ này so với Pháp Mã phải cao hơn bậc nhưng nếu so với Cổ Hà có lẽ hơi yếu hơn ít. Nhưng tổng thể có thể được coi là là luyện dược đại sư hàng giá , nếu để bên trong Hắc Giác Vực đủ để các thế lực tranh nhau mời chào.
      Trong lúc ý niệm Tiêu Viêm chuyển động đại hội đổi đan chính thức bắt đầu, số ánh mắt của luyện dược sư đảo qua những dược liệu, khi phát những vật thích hợp liền tiến lên. Nhưng nếu muốn đem những dược liệu này rời chắc là phải trả giá tương đương.
      Quan sát lúc, Tiêu Viêm mơ hồ hiểu ra chút, phát những dược liệu này giá trị đại khái bằng nửa đan dược hoặc thấp hơn ít. Tỷ như cây dược liệu dùng để luyện chế tứ phẩm đan dược muốn đổi nó phải có quả đan dược tam phẩm, nhưng đến tột cùng là tam phẩm đan dược loại nào tuỳ theo Thiên Dược phường quyết định. Nếu có chuẩn bị trước có thể trực tiếp đổi dược liệu, nhưng nếu có chuẩn bị có thể đến bãi đá có những dược đỉnh phẩm chất tương đối, hiển nhiên là người ta chuẩn bị trường để luyện chế.
      Nhóm dược liệu đầu tiên nằm trong mắt của Tiêu Viêm, bất quá cũng có hai ba bốn loại làm động tâm những luyện dược sư khác. Sau đó liền tiến hành trao đổi theo quy củ, nếu có sẵn đan dược ít luyện dược sư trực tiếp luyện chế tại trường. Trong nhất thời nhiệt độ trong đại sảnh tăng lên ít. Còn ít luyện dược sư đối với những dược liệu này hứng thú nhàm chán đưa ánh đến những hoả diễm bốc lên trong dược đỉnh hoặc quan sát thủ pháp luyện đan của người luyện dược.
      Nhàn rỗi, Tiêu Viêm ba người tuỳ ý nhìn những luyện dược sư luyện chế đan dược, nhưng chỉ lát sau lắc đầu thu hồi ánh mắt. Lấy thực lực luyện dược sư của tại, những thủ pháp này quá đơn sơ, hoàn toàn có giá trị tham khảo.
      Trong đại sảnh cũng có ít luyện dược sư đồng dạng ngồi im, thực lực những người này có thể ở tầm trung nên ánh mắt cũng cao hơn chút. Những dược liệu thứ phẩm trong nhóm đầu tiên ràng thể khiến họ động tâm được. Mà trong lúc này, người có bộ dạng nhàn nhã nhất chính là lão giả mặt đỏ, những dược liệu này chút cũng để tâm, mà mặt lên vẻ thiếu kiên nhẫn, giống như hận thể khiến Thiên Dược Phường đem ngay loại dược liệu phẩm chất cao nhất ra đấu giá.
      Theo thời gian chậm rãi trôi qua, mấy loại dược liệu thứ phẩm được lựa chọn trao đổi hết, phẩm chất dược liệu mang ra càng ngày càng tốt. Mấy luyện dược sư có thực lực mạnh mẽ vốn ngồi bất động bây giờ cũng động tâm, tại bắt đầu lục tục đứng lên, tiến hành trao đổi.
      Thời gian trôi qua, dược liệu để bệ đá càng ngày càng ít, nhưng mùi dược liệu nồng đậm thẩm thấu ra từ những hộp ngọc có thể thấy phẩm chất dược liệu ngày càng cao, trong đó có ít mà ngay cả lão giả mặt đỏ cũng phải động tâm. Tuy nhiên đó vẫn phải thứ lão chuẩn bị.
      Lúc này, thềm đá, dược liệu giảm dần, chỉ còn đến mười hộp, số lượng người ngồi im cho đến giờ chỉ còn bọn Tiêu Viêm và lão giả mặt đỏ mấy người.
      Phát ra ba người Tiêm Viêm vẫn chưa từng có động tác gì, lão giả mặt đỏ cũng ngẩn ra, rồi chợt khẽ cau mày nhìn về phía Tiêu Viêm.
      Cảm nhận được ánh mắt phóng tới, Tiêu Viêm cũng khẽ nghiên người, ánh mắt nhàn nhạt nhìn lại, sau đó làm như có việc gì quay về phía khác, mặt hoàn toàn có vẻ kiêng kị lão giả mặt đỏ như những luyện dược sư khác.
      Tư thái bình thản của Tiêu Viêm ngược lại khiến cho lão giả mặt đỏ sửng sốt, trong lòng dậy lên lửa giận. Lấy thực lực cùng danh vọng của nay lâu có tình huống bị người khác phớt lờ như vậy.
      Ở trong đại sảnh lúc này, những luyện dược sư đổi được dược liệu của mình vẫn chưa rời , ngược lại ánh mắt tràn đầy hứng thú nhìn về lão giả mặt đỏ cùng Tiêu Viêm. Loại đại hội đổi đan dược này càng gần về cuối mới chân chính trao đổi những vật cao cấp.
      “ Ha, ha. Kế tiếp là những dược liệu có phẩm chất cao cấp nhất của Thiên Dược Phường chúng ta. Để có những dược liệu này, Thiên Dược Phường phải trả giá rất lớn…”
      Nhìn bàn đá chỉ còn lại ít hộp ngọc, Diêu phường chủ mỉm cười vỗ ngọc thủ, lập tức vài thị nữ nhanh chóng ra mang những hộp ngọc đó , mang lên năm cái hộp ngọc rất đẹp.
      Năm hộp ngọc này vừa xuất , cỗ hương dược nồng đậm ngừng xông lên khắp đại sảnh, ít luyện dược sư khẽ hít hơi, vẻ kinh nghi lộ mặt.
      dựa nghiêng người ghế, lão giả mặt đỏ lập tức động thân, trong mắt lộ ra tia lửa nóng nhìn về những hộp ngọc.
      Diêu phường chủ ánh mắt quét vòng quanh đại sảnh, chợt dừng lại người Tiêu Viêm, sau đó cười :
      “Đây là năm loại dược liệu, các vị nếu có hứng thú thỉnh ra giá.”
      Ánh mắt của Tiêu Viêm lúc này gắt gao nhìn chằm chằm vào ba chiếc hộp ngọc, trong mắt tự nhiên chỉ cần liếc qua có thể nhìn ra trong ba chiếc hộp ngọc này chính là mục đích của trong chuyến này, chính là ba loại dược liệu cuối cùng luyện chế Thiên Hồn Dung Huyết Đan.
      Hít sâu hơi, trong ánh mắt soi mói của tất cả mọi người trong đại sảnh, Tiêu Viêm đứng dậy, cuối cùng hướng bãi đá đến.
      Nhìn thấy động tĩnh của Tiên Viêm, những ánh mắt trong đại sảnh nhất thời hội tụ người . Những loại dược liệu phẩm chất cực cao này, muốn đổi lấy chỉ sợ ít nhất cũng phải là tứ phẩm hoặc là ngũ phẩm đan dược mới có thể đổi được. Mà thoạt nhìn tên gia hoả cực kỳ trẻ tuổi này có thể xuất ra loại đan dược này sao?
      Trong ánh mắt soi mói của mọi người, Tiên Viêm dừng bước trước bàn đá, hướng về phía Diêu phường chủ với những đường cong yểu điệu động lòng người mỉm cười, bàn tay đem ba cái hộp ngọc đó chậm rãi kéo về trước mặt mình, : “Diêu phường chủ, mời nếu đổi ba gốc dược liệu này cần thiết phải dùng loại đan dược nào?”
      Nghe vậy, Diêu phường chủ cười ngọt ngào, khẽ gật đầu, vừa muốn chuyện, nhưng sắc mặt nàng chợt đổi.
      Ngay khi sắc mặt nàng biến đổi, bàn tay lớn đột nhiên chút khách khí đè xuống trong ba chiếc hộp ngọc, thanh nhàn nhạt vang lên trong đại sảnh.
      “Ngọc Cốt Quả. Ta muốn.”
      Nữ Lâm thích bài này.

    3. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 819: Đấu giá
      Dịch: hungcun (A Cùn) - Biên: trungnhau (A Nhậu)
      Trong đại sảnh đột ngột xuất cử động khiến ít người kinh sợ run lên, đợi đến khi nhìn người đưa tay ngăn trở sắc mặt mọi người ngừng biến ảo, ít lộ vẻ phấn khích, ít lại đưa ánh mắt thương hại thoáng nhìn qua Tiêu Viêm.
      Tiêu Viêm ánh mắt bình thản nhìn bàn tay đặt hộp ngọc đựng Ngọc Cốt quả, trong lòng thẩm thở dài :
      “Quả nhiên là vậy a…”
      Ngay từ đầu, khi năm chiếc hộp ngọc được mang ra, Tiêu Viêm có cảm giác chỉ sợ lần đổi dược liệu này cũng thuận lợi như mình nghĩ, kết quả ngờ lại đúng như vậy… Hơi quay đầu, Tiêu Viêm nhìn lão giả mặt đỏ, khẽ nhíu mày.
      “Ha ha, Tề lão, vị tiên sinh này ra tay trước… Như vậy có phải hay có chút hợp quy củ?”
      Nhìn thấy lão giả mặt đỏ nhũng tay vào, Diêu phường chủ trong lòng trầm xuống, có chút miễn cưỡng, cười .
      Diêu phường chủ như vậy là đúng, nơi này vốn là đấu giá, ai trả giá cao người đó được vật, sao lại phân biệt tới trước hay sau?”
      Nghe vậy, lão giả mặt đỏ cũng có chút vui .
      Thấy như vậy, Diêu phường chủ cũng chỉ đành cười khổ gật đầu, tuy nhiên trong lòng thầm mắng:“Ngươi nếu quả ra giá cao để đổi dược liệu đúng là vấn đề gì, lão gia hoả ngươi kiểu gì chẳng giở vài thủ đoạn thấp hèn.”
      Đối với những lời mắng trong lòng Diêu phường chủ tự nhiên Tề lão biết, ánh mắt nhất thời dời dừng lại người Tiêu Viêm, tỏ vẻ khách khí cười :
      “Ha, ha. Vị bằng hữu này, lão phu là Tề Sơn, luyện chế loại đan dược chính là cần Ngọc Cốt quả, vì vậy mời bằng hữu có thể bỏ qua dùm, biết như thế nào?”
      Mặc dù Tề Sơn trong miệng như là thương thảo nhưng bàn tay nắm hộp ngọc lại hề có ý thả ra, ngược lại còn có ý định kéo hộp ngọc về phía mình.
      Nghe Tề Sơn mở miệng, trong đại sảnh từng đạo ánh mắt nhìn về phía Tiêu Viêm vẻ thương hại càng sâu. Tên này quả đáng thương, cạnh tranh với lão gia hoả Tề Sơn này quả là xui xẻo, cả Hắc Hoàng Thành này ai lại biết lão gia hoả này thích nhất chính là ỷ thế hiếp người.
      Trước rất nhiều ánh mắt soi mói, Tiêu Viêm sau hồi trầm mặc, chợt bàn tay nắm chặt hộp ngọc đựng Ngọc Cốt quả rồi chậm rãi hướng về phía Tề Sơn mỉm cười :
      “Xin lỗi, Ngọc Cốt quả này cũng chính là thứ mà ta cần, chính vì vậy thể buông bỏ được.”
      Khi nghe Tiêu Viêm xong, trong đại sảnh khí chợt trở nên yên tĩnh. Ngay cả Diêu phương chủ, trong đôi mắt lên chút kinh ngạc, nàng tựa hồ cũng ngờ thanh niên trẻ tuổi này lại dám trực tiếp cự tuyệt cầu của Tề Sơn như vậy.
      Trong khí yên tĩnh, nặng nề của đại sảnh, khuôn mặt Tề Sơn ràng cũng trở nên cứng đờ, trong mắt chợt lóe ra tia trầm, ánh mắt chậm rãi di chuyển hướng Tiêu Viêm, cười mà như cười, :
      “Ha ha. tại, người trẻ tuổi đúng là nghé con sợ cọp a…”
      Đối với trào phúng trong giọng của Tề Sơn, Tiêu Viêm cũng để ý tới, nghiêng đầu, nhìn về phía Diêu phường chủ, cười :
      “Làm phiền phường chủ ra giá, ba gốc dược liệu này phải cần loại đan dược nào mới có thể đổi được?”
      Diêu phường chủ dần dần từ trong kinh ngạc hồi tỉnh, nghe Tiêu Viêm vậy, cũng chần chờ chút, thấp giọng :
      “Vị tiên sinh này, ngươi thực muốn như vậy sao? Vì Ngọc Cốt quả mà đắc tội với gã lục phẩm luyện dược sư thủ tịch Hắc Hoàng Tông đáng a.”
      Diêu phường chủ dùng câu như nhắc nhở Tiêu Viêm nhưng lại như vô tình tiết lộ thân phận của Tề Sơn ra.
      Đối với hảo ý của nàng, Tiêu Viêm bất đắc dĩ mỉm cười, từ chối :
      “Ngọc Cốt quả đối với ta vô cùng trọng yếu, hôm nay bất kể là ai ta cũng thể nhường. Mời Diêu phường chủ ra đan dược có thể đổi.”
      Thấy Tiêu Viêm kiên trì như vậy, Diêu phường chủ cùng với Bạch phát lão giả bên cạnh liếc nhìn nhau, bất đắc dĩ gật đầu, :
      “Ba gốc dược liệu này nằm trong vài dược liệu có phẩm chất cao nhất của Thiên Dược Phường chúng ta, vì vậy giá trị rất lớn, nếu Nham tiên sinh muốn đổi phải xuất ra mai ngũ phẩm đan dược.”
      “Ngũ phẩm đan dược sao?” Nghe vậy Tiêu Viêm hơi trầm ngâm, thầm tính toán chút. Giá này cũng phải là quá cao, cả ba loại dược liệu này đều là dược liệu cơ bản để luyện chế lục phẩm đan dược hoặc cao hơn, bởi vậy giá trị cũng kém mai ngũ phẩm đan dược.
      “Hắc, có bổn cũng học người khác đòi đổi dược liệu…” Nhìn thấy Tiêu Viêm trầm ngâm, Tề Sơn nhất thời cười lạnh tiếng, ánh mắt chuyển hướng sang phía Diêu phường chủ, thản nhiên :
      “Ta nhớ đại hội đổi đan chính là đấu giá. Nếu tiểu tử này xuất ra được ngũ phẩm đan dược để lão phu đổi .”
      Nghe Tề Sơn dùng ngũ phẩm đan dược để đổi, Diêu phường chủ và những người xung quanh đều lộ vẻ kinh ngạc, lão gia hoả này hôm nay tự nhiên lại hào phóng như vậy sao?
      “Đại hội đổi đan đích là ai ra giá càng cao dược liệu tất nhiên thuộc về người đó” Diêu phường chủ chần chờ chút, nhìn Tiêu Viêm cái rồi mới .
      “Đây là mai Cương Quyết đan, cũng là ngũ phẩm đan dược, dùng vào có thể khiến người trong thời gian ngắn tốc độ tăng vọt, nếu gặp người đuổi giết nhất định có thể bảo vệ tính mạng.” Tề Sơn cười lạnh tiếng, từ trong nạp giới lấy ra bình ngọc, đặt mặt bàn rồi .
      Diêu phường chủ cũng cảm thấy nao nao, cẩn thận đưa tay lấy bình ngọc, đưa đến bên cạnh Bạch phát lão giả.
      Bạch phát lão giả ánh liếc vào trong bình ngọc cái, bên trong là đan dược sáng màu, tiếp tục hít hương dược, rồi khẽ gật đầu, thản nhiên :
      “Đích thị là ngũ phẩm đan dược Cương Quyết đan, bất quá tỉ lệ phải là thượng phẩm, xem ra trong quá trình luyện chế, người luyện chế co chút nóng nảy.”
      “Hắc hắc. Diêm lão đầu, ánh mắt trước sau vẫn rất độc đáo, bất quá muốn tiến vào lục phẩm cấp bậc thể chỉ dựa vào nhãn quang a”. Nghe vậy, Tề Sơn hắc hắc cười rồi :
      “Nếu đan dược kiểm nghiệm xong, như vậy dược liệu này có phải hay thuộc về ta?”
      , bàn tay to lớn liền nhanh chóng đem ba chiếc hộp ngọc trước mặt Tiêu Viêm kéo về. Nhưng mà bàn tay vừa mới vươn ra, bàn tay cũng trực tiếp đưa xuống, tiếng cười nhàn nhạt truyền đến:
      “Vị lão tiên sinh này khỏi quá nóng vộ sao? Tại hạ vẫn còn chưa ra giá mà.”
      Ánh mắt hơi lên vẻ lạnh lùng, Tề Sơn ánh mắt chậm rãi nhìn thẳng vào con người thâm thúy, thanh trở nên thiếu kiên nhẫn, lạnh như băng:
      “Tiểu tử, phàm thấy việc tốt thu lại, muốn sống tại Hắc Giác Vực tốt nhất nên thu liễm, nếu đối với ngươi cũng có gì tốt đâu.”
      Nghe vậy, Tiêu Viêm mỉm cười :
      “Đa tạ nhắc nhở, bất quá tại hạ cũng qua, những dược liệu này hôm nay tuyệt đối thể nhường cho ai.”
      Dứt lời, bàn tay vừa động cũng lấy ra chiếc bình ngọc, sau đó đặt lên mặt bàn, giọng :
      “Đấu Linh đan, ngũ phẩm đan dược. Về phần hiệu quả những người ở đây đều biết, tại hạ có lời thêm.”
      Tiêu Viêm vừa xong, trong đại sảnh tràng tiếng hô đồng loạt vang lên, tất cả ánh mắt đều mang vẻ khiếp sợ nhìn bình ngọc để bàn. Đấu Linh đan, loại đan dược mà ở bất kỳ đâu cũng có thể là đỉnh đỉnh đại danh. Nếu lúc trước Tề Sơn đưa ra Cương Quyết đan có thể tính là ngũ phẩm đan dược trung phẩm Đấu Linh đan chân chính là thượng phẩm.
      Hơn nữa Cương Quyết đan chính là thuộc loại tiêu hao đan dược, cũng có giá trị tăng thực lực, nhưng so với Đấu Linh đan có giá trị thúc đẩy thực lực lâu dài quả là cách biệt trời. Bởi vậy, khoảng cách dù bất kỳ phương diện nào cũng thể so sánh.
      Thấy Tiêu Viêm trực tiếp mang ra mai Đấu Linh đan, Diêu phường chủ bên kia cùng với Diêm lão hay Tề Sơn đều run lên. lát sau, vẻ mặt mừng như phát điên khó có thể che dấu. Đấu Linh đan tuy là ngũ phẩm đan dược nhưng nếu về giá trị cũng kém ít hạ phẩm lục phẩm đan dược.
      có khả năng, tiểu tử này làm sao có thể lấy ra được Đấu Linh đan?”
      bên, Tề Sơn đột ngột tức giận . Mặc dù lấy trình độ luyện dược sư của nay khi luyện chế Đấu Linh đan xác xuất thành công cũng chỉ có năm thành. Hơn nữa, là thủ tịch luyện dược sư Hắc Hoàng Tông, luyện chế được loại đan dược này trước tiên phải đưa hết cho tông môn. địa vị của cũng phải khiến người khác đỏ mắt như tưởng tượng của rất nhiều người. Đấu Linh đan ít nhất người lão cũng có mai, nhưng muốn đem loại đan dược này lấy ra để đổi ba loại dược liệu kia tuyệt đối chịu.
      Tề Sơn tức giận nhưng cũng có mấy ai để ý, bởi vì lúc này Diêm lão túm lấy bình ngọc, sau đó cẩn thận đổ ra viên đan dược rất tròn, màu xanh biếc.
      Ánh mắt cẩn thận đảo qua viên thuộc, trong ánh mắt dần dần phát ra chút kinh dị, sau lát, kinh dị trực tiếp hoá thành ngưng trọng.
      “Diêm lão, thế nào? Đan dược có vấn đề sao?” Nhìn thấy bộ dạng của Diêm lão, Diêu phương chủ trong lòng chợt động, cẩn thận hỏi.
      có…” Diêm lão khẽ hít ngụm lương khí, trong giọng có thêm phần cuồng nhiệt “Đây quả là Đấu Linh đan…”
      Nghe vậy, trong đại sảnh ồ lên tràng, ngay cả tên kia cũng phải kêu lên, mặt hồi xanh hồi trắng, thể nghĩ tới mao đầu tiểu tử thoạt nhìn quá hai mươi tuổi mà lại có thể xuất ra được đan dược loại này.
      “Hơn nữa… Phẩm chất của mai Đấu Linh đan này rất cao, chính lão phu nhiều năm như vậy mà cũng lần đầu chứng kiến. Tỷ lệ, đan khí… lấy kinh nghiệm của lão phu mặc dù số lục phẩm luyện dược sư nếu có hỏa diễm đặc thù tương trợ tuyệt đối cũng thể luyện chế ra được loại đan dược có tỷ lệ cao như vậy…” Lời tiếp theo của Diêm lão khiến cho ít người trong đại sảnh khẽ hít ngụm lãnh khí.
      Đối với nhãn lực Diệp lão Thiên Dược Phường, ngay cả Tề Sơn kia cũng cực kỳ ràng, là loại người đánh giá đan dược rất kỹ càng, nhưng đối với mai Đấu Linh đan này đưa ra đánh giá cao như vậy xem ra phẩm chất quả thực tới trình độ rất đáng sợ.
      Ở trong đại sảnh, mọi ngươi hít ngụm lãnh khí, ánh mắt khiếp sợ nhìn Tiêu Viêm càng thêm nồng đậm.
      N
      Nữ Lâm thích bài này.

    4. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 820: Đắc thủ
      Dịch: hungcun (A Cùn) - Biên: trungnhau (A Nhậu)
      Trong đại sảnh, bầu khí yên tĩnh kéo dài chừng hơn phút, Tề Sơn cuối cùng nhịn được, giọng dương quái khí vang lên:
      “Ta Diêm lão đầu à, mặc dù ngươi luyện chế Đấu Linh đan tỷ lệ thành công cực thấp nhưng cũng cần đề cao mai Đấu Linh đan này quá chứ.”
      Nghe Tề Sơn như vậy, Thiên Dược Phường, Diệp lão ánh mắt nhàn nhạt quét qua cái, cười lạnh :
      “Có lẽ luận về luyện dược ta kém hơn ngươi, nhưng so về nhãn lực nhận biết đan dược lão phu ta quả sợ ngươi.”
      Bị Diêm lão như vậy, Tê Sơn cũng có chút phẫn nộ nhưng đành phải kìm chế lại. Nếu bàn về năng lực nhận biết đan dược nhận kém hơn người trước mặt cũng được.
      “Vị tiên sinh này, ngươi định dùng Đấu Linh đan này để đổi lấy ba vị dược liệu đó?”
      Diêu phường chủ vẻ mặt tươi cười nhìn Tiêu Viêm, trong thanh hơi có chút yên. Đấu Linh đan này giá trị so với ba gốc dược tài kia quả cao hơn nhiều. Cuộc trao đổi này nàng thậm chí cam nguyện gạt Tề Sơn sang bên. Ngay cả Diệp lão cũng hết lời tán thưởng mai Đấu Linh đan này tuyệt đối là ngũ phẩm đan dược thượng phẩm trong thượng phẩm. Thiên Dược Phường mặc dù kiêng kị Tề Sơn nhưng cũng phải là quá e ngại.
      Vẻ yên tâm trong giọng của Diêu phường chủ, Tiêu Viêm hoàn toàn có thể hiểu được. tự nhiên biết Đấu Linh đan giá trị vượt xa so với ba gốc dược tài này. Nhưng trong nạp giới tại chỉ có khoả ngũ phẩm đan dược này do lúc trước luyện chế còn thừa. Đan dược khác còn ít nhưng phẩm chất so với Đấu Linh đan còn cao hơn nhiều, còn cấp thấp thể đổi được. Lần này cũng chỉ có thể để lão bản nương Thiên Dược Phường chiếm chút tiện nghi vậy. Nhưng mà hoàn hảo là với thầm nhắc nhở lúc trước của nàng, Tiêu Viêm quả có hảo cảm, cho nên để nàng chiếm chút tiện nghi cũng phải là chuyện lớn.
      “Nếu Diêu phường chủ có ý kiến, như vậy ta liền tiếp thu ba vị dược tài này.” Tiêu Viêm mỉm cười, gật đầu .
      Nghe vậy, Diêu phường chủ mặt xuất vẻ mừng như điên, nhưng vừa định gật đầu bên kia Tề Sơn tức giận, vỗ mạnh cái lên bàn ghế, “Đợi chút!”
      Bị Tề Sơn cắt đứt lời , Diêu phường chủ ánh mắt hơi trầm xuống, chuyển hướng Tề Sơn, thanh đè nén chút tức giận:
      “Tề lão, thiếp thân tôn trọng ngươi là người có danh vọng lớn trong Hắc Hoàng Thành, xin đừng để Thiên Dược Phường chúng ta đối với ngươi xuống lệnh cấm túc!”
      Thiên Dược Phường có thể tại Hắc Hoàng Thành có sinh ý thịnh vượng, lại có Diêm lão có thực lực Luyện dược sư như vậy tương trợ, tự nhiên cũng có khả năng để người khác tự do chà đạp. Mặc dù Tề Sơn bối cảnh kém nhưng cũng có khả năng ngồi lên đầu họ…
      Nghe Diêu phưởng chủ tức giận , Tề Sơn sắc mặt cũng hơi đổi, chợt hừ lạnh tiếng, ánh mắt hung tợn nhìn chằm chằm vào Tiêu Viêm, :
      phải là Đấu Linh đan sao, chẳng lẽ ngươi cho rằng lão phu thể có sao?”
      “Thình, thịch.”
      Lời vừa dứt, bàn tay của Tề Sơn nhoáng lên, chiếc bình ngọc nhanh như chớp ra, đặt mạnh lên bàn.
      Nhìn cử động của Tề Sơn như vậy, trong đại sảnh nhất thời nổi lên trận thanh xôn xao, mọi ánh mắt nhìn về phía Tề Sơn lộ ra vẻ thể tin được. Hôm nay lão gia hoả này có uống lộn thuốc ? những chiếm tiện nghi của người khác mà ngược lại còn xuất ra cả Đấu Linh đan?
      Đối với những ánh mắt kinh ngạc xung quanh, trong lòng của Tề Sơn cũng chảy máu. muốn luyện chế hoàn lục phẩm đan dược, mà tài liệu chủ yếu chính là Ngọc Cốt quả, bởi vậy mới ôm tâm lý nhất định phải đoạt được vật phẩm này. Hơn nữa lại bị Tiêu Viêm kích thích cạnh tranh. Nếu sau này truyền ra ngoài, thủ tịch luyện dược sư Hắc Hoàng Tông ngay cả gã mao đầu tiểu tử cũng thể cạnh tranh được làm sao có thể chịu nổi mối nhục nhã này.
      Dưới hai nguyên nhân thúc dục này, Tề Sơn mới căn răng chịu đựng đau lòng đem mai Đấu Linh đan duy nhất ra đấu giá.
      Mà trước hành động của Tề Sơn như vậy cũng khiến cho Diêu phường chủ cùng với Diêm lão bên cạnh ngoài ý muốn. Bọn họ chưa từng nghĩ tới có thể chiếm được tiện nghi người lão gia hoả này... Hai người liếc nhìn nhau cái, mặt lộ vẻ khó xử.
      Chần chờ lát, Diêm lão mới chậm rãi vươn nay lấy bình ngọc, sau đó đem đan dược bên trong đổ ra, ánh mắt đảo qua, hơi nhíu mày.
      Đứng bên cạnh, Diêu phương chủ thấy vậy, trong lòng cũng trầm xuống :
      “Diêm lão?”
      “Xác cũng là Đấu Linh đan...” Chậm rãi thu hồi ánh mắt, Diêm lão liếc nhìn Tề Sơn cái, thản nhiên : “Bất quá phẩm chất... thể so với mai đan dược của tiểu hữu này.”
      hươu vượn! Lão phu đường đường là gã lục phẩm luyện dược sư, luyện chế ra đan dược sao có thể kém hơn so với tiểu tử này được?” Nghe vậy, Tề Sơn nhất thời nổi trận lôi đình, tức giận .
      Đối với tức giận của Tề Sơn, Diêm lão cũng thèm để ý, mỗi tay cầm viên đan dược lần lượt của Tề Sơn và Tiêu Viêm sau đó mở ra, hướng tới các luyện dược sư trong đại sảnh :
      “Chư vị cũng đều là những luyện dược sư có thanh danh tại Hắc Hoàng Thành, ít năng lực về nhận biết đan dược chắc là có, đây là hai quả Đấu Linh đan, chư vị thử ai hơn ai kém?”
      Nghe lời này của Diêm lão, trong đại sảnh những đạo ánh mắt nhất thời bắn ra, sau đó chậm rãi quét lên hai viên đan dược, cuối cùng sắc mặt đều lên chút cổ quái. Hai viên đan dược đó, bất luận là tỷ lệ hay đan khí phát tán mai của Tiêu Viêm thể nghi ngờ so với Tề Sơn hơn hẳn bậc.
      Công hiệu của Đấu Linh đan, nếu như là Đấu vương cường giả phục dùng thực lực có thể tăng lên tinh. Nhưng mà loại tăng cường này cũng có thất bại, mà thất bại này hoàn toàn là xem phẩm chất và trình độ của đan dược. đơn giản, nếu hai Đấu vương cùng dùng Đấu Linh đan của Tiêu Viêm và Tề Sơn tuyệt đối người trước có xác xuất thành công lớn hơn.
      gã Đấu vương chỉ có thể dùng quả Đấu Linh đan, cho nên nếu muốn mua đan được chắc chắn dốc hết sức để cầu có được hoàn đan dược của Tiêu Viêm. So sánh như vậy có thể thấy ngay chênh lệch giữa hai người là rất ràng.
      Đương nhiên, mặc dù trong lòng đều biết hai viên thuốc này ai ưu ai kém nhưng cũng có người nào lên tiếng, dù sao lúc này lên tiếng sợ là đắc tội với Tề Sơn. Chính vì vậy mà trong nhất thời đại sảnh lâm vào trận trậm mặc.
      Nhưng dù có trầm mặc nhưng tất cả những ánh mắt đều dừng vào tay bên phải của Diêm lão, nơi đặt Đấu Linh đan của Tiêu Viêm.
      màn này tự nhiên là Tề Sơn cũng nhận thấy, tức da mặt lão có dầy cách mấy cũng khỏi đỏ lên, ánh mắt nhìn Tiêu Viêm dần dần lên vẻ trầm. Hiển nhiên, với lão giả hẹp lượng chắc chắn đem việc này cùng Tiêu Viêm ghi hận trong lòng.
      Diêm lão chậm rãi thu hồi hai tay, đem hai viên đan dược riêng rẽ đưa vào hai chiếc bình ngọc, đem chiếc đưa đến trước mặt Tề Sơn, ý nghĩa cần ai cũng biết.
      “Nham tiên sinh, ba vị dược tài này thuộc về ngươi.”
      Nhìn thấy cửa động của Diêm lão, Diêu phường chủ cũng thầm thở dài nhõm, hướng về phía Tiêu Viêm mỉm cười .
      “Đa tạ...”
      Tiêu Viêm trong lòng đồng dạng thở dài nhõm. Ba vị dược tài này quả quá khó kiếm. từ Xuất Vân Đế Quốc chạy đến Hắc Giác Vực, vạn dăm xa xôi mà vẫn tìm được nửa điểm tin tức của chúng. giờ vận may đến, nhất thời gặp được cả ba tuyệt đối buông tha.
      Cũng để ý đến ánh mắt trầm, phẫn nộ của Tề Sơn phía sau lưng, Tiêu Viêm đem ba chiếc hộp ngọc trực tiếp dời qua trước mặt. Song khi định đưa chúng vào nạp giới sắc mặt chợt biến, cảm giác được từ phía sau đạo kình phong hùng hồn đột nhiên đánh đến.
      Đột ngột xuất công kích, Tiêu Viêm tự nhiên biết ai ra tay, lập tức sắc mặt trở nên trầm xuống, hừ lạnh tiếng, đấu khí hùng hồn nóng bỏng như núi lửa phun trào từ trong cơ thể nháy mắt bùng phát ra.
      Đấu khi phát ra được dẫn dắt bởi ý niệm, trực tiếp hướng tới đạo công kích phía sau lao đến.
      ‘Thình, thịch!”
      đạo thanh trầm thấp do năng lượng nổ vang lên trong đại sảnh, trận dao động năng lượng bùng phát, lan toả khiến mọi người trong đại sảnh vội vã tháo lui. Những đạo ánh mắt kinh dị nhìn chằm chằm về hướng Tiêu Viêm cả người được bao trùm trong đấu khí xanh biếc, cảm thụ trình độ hùng hồn của đấu khí, ít người kinh hãi kêu lên thành tiếng.
      “Đấu Hoàng?”
      Sau khi chống đỡ đạo công kích đó, Tiêu Viêm sắc mặt lãnh, chậm rãi xoay người, ánh mắt lành lạnh nhìn về phía Tề Sơn biến sắc khi phát thực lực của mình.
      “Ha hả.. nghĩ tới bằng hữu lại là Đấu Hoàng cường giả, lão phu là mắt mù... Vừa rồi cảm xúc bất ổn, có chỗ đắc tội, mong thông cảm.”
      Thấy được vẻ lạnh lẽo và sát ý trong mắt của Tiêu Viêm, Tề Sơn vội vàng lui về sau hai bước, ha hả .
      Ánh mắt lạnh như băng nhìn về phía Tề Sơn, Tiêu Viêm thanh lành lạnh :
      “Chớ nghĩ rằng ngươi là thủ tịch luyện dược sư Hắc Hoàng Tông tại hạ dám hạ sát thủ...”
      Lúc Tiêu Viêm chuyện, hai đạo thân ảnh cũng chậm rãi tiến tới bên cạnh , ánh mắt hề có hảo ý nhìn về phía Tề Sơn, xem bộ dạng chỉ cần Tiêu Viêm mở miệng lập tức ra tay đem lão già đáng ghét này vĩnh viễn lưu lại.
      Lời của Tiêu Viêm cũng làm cho khuôn mặt của Tề Sơn xuất trận run rẩy. Nhưng vừa giao thủ qua lần biết thực lực của Tiêu Viêm kém hơn so với . Mặc dù nếu động thủ thắng bại còn chưa biết nhưng bên cạnh Tiêu Viêm còn có Tiểu Y Tiên cùng với Tử Nghiên cũng mơ hồ đem lại cho cảm giác nguy hiểm. Chính bởi vậy chỉ đành cười khan tiếng, miệng cười mà lòng cười, :
      tại người trẻ tuổi hoả khí càng ngày càng lớn, hy vọng lần sau gặp lại ngươi vẫn có thể có được ngạo khí đó...”
      xong, Tề Sơn vung tay áo, mang theo lửa giận ngập trời, xoay người xuống thang lầu, sau đó biến mất trước ánh mắt soi mói của mọi người.
      Nhìn thất Tề Sơn rời , những luyện dược sư còn lưu lại trong đại sảnh cũng biết nơi này nên ở lại lâu, liền hướng Diêu phường chủ chắp tay làm thủ thế cáo từ rồi lục tục xuống lầu.
      “Nham tiên sinh, tốt là lúc trước ngươi ra tay, Tề Sơn tuy rằng phải là chí cao nhưng tại Hắc Hoàng Thành có lực ảnh hưởng rất lớn. Hơn nữa dù sao vẫn là thủ tịch luyện dược sư Hắc Hoàng Tông. Nếu xảy ra chuyện Hắc Hoàng Tông quyết bỏ qua...”
      Đợi đến khi gã luyện dược sư cuối cùng rời , Diêu phường chủ mới chậm rãi đến hướng Tiêu Viêm thở dài .
      “Lão gia hoả này cũng phải là loại người có lòng dạ rộng rãi. Nếu ngươi tại Hắc Hoàng Thành có chuyện gì trọng yếu nên nhanh chóng rời ...”
      “Ha, ha... Đa tại Diêu phường chủ nhắc nhở...”
      Tiêu Viêm cũng gì thêm, cười cười, xoay người đem dược liệu thu vào trong nạp giới rồi rời , bất chợt cước bộ ngưng lại, quay người :
      “Diêu phường chủ, tại hạ có chuyện muốn hỏi, biết có thể hay ?”
      “Nếu thiếp thân biết tất nhiên dấu diếm.” Diêu phường chủ ngẩn ra chợt cười .
      Tiêu Viêm liếm môi, chần chờ chút mới chậm rãi :
      biết Diêu phường chủ có nghe qua Bồ Đề Hoá Thể Tiên?”
      Nữ Lâm thích bài này.

    5. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 821: Bồ Đề Tâm
      Dịch: hungcun (A Cùn) - Biên: trungnhau (A Nhậu)
      "Bồ Đề Hóa Thể Tiên? "
      Nghe thấy cái tên phát ra từ miệng Tiêu Viêm, Diêu phường chủ và Diêm lão ở bên cạnh cũng phải giật mình, chợt lâm vào trầm tư.
      Nhìn thấy hai người trầm tư như vậy, trong lòng Tiêu Viêm cũng rộn lên vui sướng, vốn chỉ thuận miệng hỏi mà thôi, nào ngờ dựa biểu tại của hai người này chứng tỏ phải họ thực hoàn toàn biết chút nào về vật kia.
      Tiêu Viêm quay đầu liếc mắt nhìn Tiểu Y Tiên, Tiêu Viêm phát nàng mặc dù bình tĩnh, nhưng trong mắt nàng cũng lộ ra chút mừng rỡ. Cả đoạn đường đến đây, họ có chút tin tức nào về Bồ Đề Hóa Thể Tiên, ngờ ở trong này lại có thể có được chút thông tin.
      "... Theo lão phu được biết, trong vài vùng núi sâu có dấu chân người, có loại cổ thụ thần kỳ tên là Bồ Đề cổ thụ. Cây đó có rễ cây chôn sâu trong lòng đất, trải qua năm tháng ngưng tụ, dần dần hình thành khối hình tim có hiệu quả thần kỳ, bởi vậy, cũng có người đem gọi nó là Bồ Đề Tâm. Tuy chỉ đơn giản như vậy nhưng cây Bồ Đề muốn ngưng tụ thành Bồ Đề Tâm, ít nhất cũng cần phải tích lũy hơn ngàn năm. Mà Bồ Đề Hóa Thể Tiên lại là vật thần kỳ do Bồ Đề Tâm tiết ra..." Sau khi trầm tư lát, rốt cục vị Diêm lão kia cũng chậm rãi .
      Nghe vậy, ánh mắt Tiêu Viêm thoáng tỏa sáng, đây là lần đầu tiên nghe được thông tin về Bồ Đề Hóa Thể Tiên.
      "Bồ Đề Hóa Thể Tiên này khi dùng có thể có hiệu quả thoát thai hoán cốt, cải thiện ít thể chất người bình thường, rất là thần kỳ... Thế nhưng Bồ Đề Tâm mới chân chính là thiên địa linh vật do thiên địa linh khí dưỡng dục thành. Thần vật này nếu dùng, nghe có thể dần dần thay thế được trái tim con người, từ đó, cho dù trái tim gặp công kích trí mạng vẫn có thể bảo tồn được tính mạng. Hơn nữa, Bồ Đề Tâm có khả năng cung cấp cho con người lực lượng mạnh mẽ vượt xa trái tim trước kia. Đương nhiên, điều quan trọng nhất là, thứ này có thể ngừng nuôi dưỡng linh hồn. Từ đó giúp cho linh hồn càng ngày càng cường đại... Đối với luyện dược sư có lực hấp dẫn khó có thể cưỡng nổi." Diêm lão tới đây, trong thanh pha chút cuồng nhiệt. Hiển nhiên, đối với vật gọi là Bồ Đề Tâm, bản thân cũng vô cùng động tâm.
      "Thay thế được trái tim con người? Tăng cường linh hồn? "
      Nghe thấy công hiệu khó tin như vậy, mặc dù Tiêu Viêm điềm tĩnh, cũng khỏi cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, Bồ Đề Tâm này... cũng quá kinh khủng rồi? Đối với luyện dược sư mà , linh hồn lực lượng mạnh mẽ có tác dụng rất quan trọng, nhất là thành tựu sau này của luyện dược sư dường như đa phần đều do cường độ của linh hồn quyết định. Mà thông thường khi người ta tấn cấp, linh hồn đọng tăng lên trong khoảnh khắc và trở nên mạnh mẽ hơn, còn vào những lúc bình thường, cho dù người ta tu luyện thế nào linh hồn cũng vẫn cứ lặng yên, tăng cường chút nào.
      Tiêu Viêm có thể mới chừng này tuổi có được thành tựu như thế, đa phần đều được quyết định bởi nguyên nhân linh hồn mạnh hơn so với người bình thường chút. Nếu phải vì nguyên nhân này ngay lúc đầu ở Ô Thản Thành, Dược Lão trốn trong giới chỉ cũng thân, và cũng dành hết tâm tư để đưa Tiêu Viêm từ thiếu gia phế vật trong gia tộc nghèo, bồi dưỡng thành cường giả chân chính kinh sợ đế quốc như bây giờ.
      Vì thế, việc thành tựu của Tiêu Viêm giờ công lớn đa phần do linh hồn mạnh hơn so với người bình thường, cũng chẳng phải ngoa.
      Bồ Đề Tâm có hiệu quả nuôi dưỡng, tăng cường linh hồn. Như vậy, nếu ai có được nó thành tựu sau này chỉ sợ thể hạn lượng. Về điểm này, cho dù là Tiêu Viêm cũng chút nghi ngờ...
      Thiên tài có loại do tiên thiên sinh ra, cũng có loại lại do hậu thiên tạo thành. Mà thiên tài do Bồ Đề Tâm bồi dưỡng thuộc loại hậu thiên tạo thành, có lẽ thành tựu càng thêm khủng bố.
      "Năm đó lão phu xem qua ít sách cổ xưa thất truyền, sách đó có ngàn năm trước, Đấu Khí đại lục, từng có vị tên là Bồ Đề Tử Đấu Thánh cường giả, mà cường giả này đạt tới Đấu Thánh là do dùng quả Bồ Đề Tâm... Ha ha, bất quá điều này cuối cùng là hay là giả lão phu cũng biết. Dù sao năm ấy cũng quá xa xưa rồi..." Diêm lão cười cười, xem bộ dáng này, tựa hồ đối với điều đó vẫn để ý nhiều lắm. Đấu Thánh, đó là quá mức xa xôi, nghe loại cường giả cảnh giới này, chỉ cần giơ tay nhấc chân cũng có thể làm cho núi sông tan thành mảnh , gian tan vỡ. Đối với loại cường giả cường đại như thế, cường giả bình thường căn bản là khó có thể tưởng tượng được.
      Tiêu Viêm trong miệng cũng phát ra tiếng kêu sợ hãi, nhưng cũng quá để ý lời của đối phương. Cho đến bây giờ chưa từng thấy thiên địa linh vật nào có thể chân chính giúp cho người ta đạt tới cảnh giới Đấu Thánh. Cái loại cảnh giới này, ngoại vật khó có thể giúp con người đạt tới, chỉ có thể dựa vào cơ duyên và tiềm lực của bản thân mà thôi...
      "Nếu thực có tác dụng này, Bồ Đề Tâm là thiên địa kỳ vật..." Diêu phường chủ sợ hãi than khẽ rồi cười , nàng mặc dù nghe qua chút về Bồ Đề Tâm, nhưng cũng biết số thông tin mà Diêm lão vừa kể.
      "Diêm lão từng nghe qua cây Bồ Đề này ở nơi nào vậy? " Tiêu Viêm hoàn hồn lại, chậm rãi mở miệng .
      "Ha ha, Nham tiên sinh đừng đùa thế, toàn bộ Đấu Khí Đại Lục chỉ sợ Bồ Đề Cổ Thụ này cũng chính là "Phượng mao lân giác ", nếu lão phu biết chỉ sợ sớm sống đến được hôm nay..." Nghe vậy, Diêm lão cũng bật cười .
      Thấy thế, Tiêu Viêm cũng thoáng xấu hổ, hỏi như vậy quả có chút càn rở, đối phương biết, cho dù biết sao có thể đem loại bí mật vô giá này ra được.
      "Như vậy xem ra muốn có được Bồ Đề Hóa Thể Tiên quả khó khăn a..." Tiêu Viêm hơi có chút tiếc nuối khẽ thở dài.
      "Nếu chỉ là Bồ Đề Hóa Thể Tiên cũng khó khăn như Nham tiên sinh tưởng tượng..." Nghe vậy, Diêm lão cũng cười, .
      "Diêm lão vậy nghĩa là sao?" Tiêu Viêm ngẩn ra, chợt vội vàng hỏi.
      "Ha ha, đừng hiểu lầm, Thiên Dược phường chúng ta nhất định là có Bồ Đề Hóa Thể Tiên, nhưng ra ta có nghe lần này Hắc Hoàng Tông tổ chức đấu giá đại hội, trong đó cũng vừa lúc có vật ấy." Diêm lão cười híp mắt .
      Nghe được lời này, tia mừng rỡ như điên đột nhiên từ trong mắt Tiêu Viêm và Tiểu Y Tiên trào ra, thể ngờ vật lâu tìm được, tự nhiên lại xuất ở đây. Quả nhiên đến Hắc Hoàng thành sai!
      "Tin tức này là ta qua vài luồng thông tin vừa rồi mới biết được, chắc chắn là . Nhưng ngươi muốn từ trong đấu giá hội có thể thu được Bồ Đề Hóa Thể Tiên khó khăn cũng đâu..." Diêm lão trầm ngâm : "Tuy Bồ Đề Hóa Thể Tiên công hiệu kém xa so với Bồ Đề Tâm, tuy nhiên có ít thế lực cũng như cường giả đối với vật này thèm dãi. Bởi vì nghe , chỉ cần có được ít Bồ Đề Hóa Thể Tiên có thể có được tin tức về Bồ Đề Tâm. "
      "Bồ Đề Tâm? " nghe vậy, Tiêu Viêm trong mắt cũng xuất chút khiếp sợ, chợt cau mày : "Chẳng lẽ có được Bồ Đề Hóa Thể Tiên có thể có được tin tức về Bồ Đề Tâm là ư? Nếu đúng là như vậy chẳng phải toàn bộ Hắc Giác Vực đều vì nó mà điên cuồng sao?"
      Tuy tin tức về Bồ Đề Tâm biết là hay giả, nhưng sức hấp dẫn của Đấu Thánh quá mức đáng sợ, mặc dù trong đó chỉ có phần ngàn là thực, chỉ sợ cũng khiến cho vô số người phải đỏ mắt.
      "Ha ha, điều này lão phu cũng ràng, mấy tin tức này đến tột cùng là hay ta cũng dám khẳng định, dù sao ai cũng biết đây có phải là Hắc Hoàng tông muốn tạo uy thế cho đấu giá đại hội lần này hay mà cố ý truyền ra tin tức này, những thủ đoạn như vậy, lão phu từng thấy qua nhiều lắm rồi." Diêm lão lắc lắc đầu, .
      Tiêu Viêm khẽ gật đầu, đấu giá hội có những thủ đoạn như vậy thực ra là việc cực kỳ bình thường. Nhưng mặc kệ Bồ Đề Hóa Thể Tiên kia cuối cùng có liên quan đến Bồ Đề Tâm hay để trợ giúp Tiểu Y Tiên khống chế ách nan độc thể, cũng phải có được vật đó trong tay...
      "Đa tạ Diêm lão báo cho biết mấy tin tức này..." Trong lòng có kế hoạch, Tiêu Viêm cũng muốn ở lại lâu hơn bèn chắp tay với Diêm lão, khách khí cười .
      "Nham tiên sinh đừng vậy. Ngươi dùng Đấu Linh đan để đổi ba loại dược tài kia vốn là chịu thiệt, cái này coi như là bồi thường ." Diêm lão cười híp mắt , đối với thái độ khách khí của Tiêu Viêm như vậy, tương đối thỏa mãn. giờ người trẻ tuổi có thực lực thường khó tránh khỏi tâm cao khí ngạo. Tiêu Viêm tạo cho ấn tượng rất tốt, nếu , với tính tình của lão cũng chẳng có tâm tư mà cho Tiêu Viêm nhiều tin tức bí mật như vậy.
      "Ha ha, mấy tin tức này thêm vào đủ bằng quả Đấu Linh đan rồi." Tiêu Viêm mỉm cười, . Lần này chuyện với Diêm lão chỉ làm cho biết thông tin về Bồ Đề Hóa Thể Tiên, mà còn khiến cho biết được khả năng thần kỳ của Bồ Đề Tâm. Mức độ quan trọng của mấy tin tức này đối với Tiêu Viêm mà , giá trị hề thấp hơn quả Đấu Linh đan.
      "Hôm nay tại hạ còn có chuyện quan trọng, xin cáo từ trước. Ngày sau nếu có cơ hội, chắc chắn lại đến làm phiền hai vị..." Chắp tay hướng tới Diêm lão và Diêu phường chủ lần nữa, Tiêu Viêm cũng ở lại thêm nữa, liền xoay người bước xuống lầu. Sau đó, Tiểu Y Tiên và Tử Nghiên cũng theo xuống luôn.
      "Nham tiên sinh, ngươi dừng chân ở trong thành phải cẩn thận với tên Tề Sơn kia chút..." Khi Tiêu Viêm sắp xuống khỏi lầu Diêu phường chủ đột nhiên lên tiếng .
      "Đa tạ nhắc nhở."
      Cước bộ của Tiêu Viêm ngừng lại chút, lưng vẫn hướng về phía hai người phất phất tay, cười tiếng, rồi chậm rãi xuống lầu, cuối cùng biến mất khỏi tầm mắt của Diêu phường chủ và Diêm lão.
      Nhìn bóng dáng ba người Tiêu Viêm biến mất, Diêm lão kia mới chậm rãi thu hồi ánh mắt, lắc đầu : "Xem ra đối với Bồ Đề Hóa Thể Tiên kia hứng thú rất lớn a, bất quá lần này cường giả các thế lực lớn có hứng thú với thứ này nhiều lắm, mà Đấu Thánh hai chữ đơn giản đủ để cho quá nhiều người điên cuồng..."
      "Người này mặc dù tuổi trẻ, nhưng thực lực kém, hơn nữa tiểu nương tóc tím và áo trắng ở bên cạnh cũng đều phải người bình thường, công pháp tu luyện của ta đối với loại cảm ứng này nhạy cảm dị thường. Lúc trước, hai người này mang lại cho ta áp lực hề thua kém vị Nham tiên sinh kia..." Diêu phường chủ khẽ lắc đầu, cười lẩm bẩm : "Có lẽ, chừng thực có thể thuận lợi đạt được cũng nên..."
      Nữ Lâm thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :