Đấu phá thương khung - Thiên Tàm Thổ Đậu(1641C)

Thảo luận trong 'Tiên Hiệp'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      CHƯƠNG 86: KHIÊU CHIẾN

      Chậm rãi xoay người, Gia Liệt Áo quay đầu , khóe miệng ý cười thoáng có chút dữ tợn:" Liễu Tịch đại ca, có thể hay để cho ta cùng chơi đùa?"
      Liễu Tịch cười gật đầu, bàn tay trong người ngầm dựng thẳng, hiểm cười :" Có cơ hội, nên lưu thủ."
      Gia Liệt Áo con mắt cười híp lại, Liễu Tịch , làm cho đột nhiên nhớ tới lần lén cùng Gia Liệt Tất đích mật đàm, ngay lúc đó Gia Liệt Tất, vừa vặn nghe được tin tức Tiêu Viêm hồi phục tu luyện thiên phú, sắc mặt trầm trầm mặc hồi lâu sau, mới cực kì nghiêm túc cùng lạnh lùng đối Gia Liệt áo câu.
      " Nếu như sau này ngày nào đó tiểu tử Tiêu gia nọ tiếp nhận của ngươi khiêu chiến, xuống tay, tuyệt đối nên lưu tình, nếu có thể đương tràng đánh chết là tốt nhất, cho dù thể, có thể phế tay hoặc là chân, vậy cũng là vì Gia Liệt gia tộc giảm bớt địch nhân kinh khủng trong tương lai."
      Trong đầu chậm rãi quanh quẩn cảnh phụ thân nghiêm túc cùng lạnh lùng , Gia Liệt Áo mặt ý cười càng thêm dữ tợn, ánh mắt lành lạnh liếc Tiêu Viêm sắc mặt vẫn bình tĩnh xa, cơ hồ có thể dự cảm đến, vị thiên tài thiếu niên này, chết non tại chính mình trong tay.
      Gia Liệt Áo hoàn toàn tin tưởng thực lực bộc phát của mình, tại chỉ là tam tinh đấu giả, còn tu tập công pháp lại là phong thuộc tính huyền bậc cao giai công pháp: Phong Quyển Quyết, hơn nữa, bản thân còn nắm giữ vài loại đấu kĩ, cơ hồ có thể vượt cấp khiêu chiến gã ngũ tinh đấu giả bình mà bất bại.
      Mà cùng so sánh, Tiêu Viêm mặc dù tu luyện thiên phú trở về, bất quá mấy tháng trước lúc thành nhân nghi thức, thực lực cũng chỉ mới bát đoạn đấu khí, cho dù trong đoạn thời gian này, thực lực của lần nữa tinh tiến, nhưng cũng có thể ngang bằng mình, đối với điều này, Gia Liệt Áo tuyệt đối có tín tâm.
      đường lớn, chỉ có Gia Liệt Áo cho rằng Tiêu Viêm thể có tia thắng, mà chung quanh lính đánh thuê vây xem cùng với tiêu ngọc hai người, cũng đồng dạng cho rằng như thế, mặc kệ Tiêu Viêm thiên phú kiệt xuất đến mức nào, nhưng dù sao cấp bậc chênh lệch như thế, cũng nghĩ là có người có thể vượt qua.
      " Tiểu hỗn đản này ngày thường phải rất khôn khéo sao? Như thế nào trúng phải phép khích tướng của tên kia?" Nhìn Tiêu Viêm vai vác thiết côn, Tiêu Ngọc mặt cười hơi trầm xuống, tiến lên trước bước, có chút hậm hực, tức giận :" Ngươi từ lúc nào lại trở nên cậy mạnh như vậy? Biết đánh lại, vẫn tiếp nhận cái gì khiêu chiến? Chán sống sao?"
      Bị Tiêu Ngọc mắng, Tiêu Viêm nhún vai, cười :" Còn chưa có bắt đầu đánh, ai chán sống còn chưa biết đâu."
      " Ngươi..." Nhìn Tiêu Viêm ngoan cố, Tiêu Ngọc oán hận chà chà cước, đôi chân gợi cảm thon dài bước lên phía trước, trực tiếp che trước mặt Tiêu Viêm, trường tiên xanh biếc trường tiên đem khí vung lên rung động:" Vẫn là để ta lên , ta biết ngươi tiềm lực rất sai, nhưng cũng là sau này mới được."
      Nhìn Tiêu Ngọc đưa lưng về phía mình, Tiêu Viêm sửng sốt, nghĩ tới nữ nhân này này từ trước đến nay luôn đối với mình gay gắt, trước mặt người ngoài dĩ nhiên lại như thế che chở cho mình, có chút hiểu được, sau đó ánh mắt từ vai Tiêu Ngọc chậm rãi xuống, tầm mắt dời qua phía sau lưng, mảnh mai, kiều đồn vểnh cao, cùng với cặp chân dài gợi cảm có thể là hoàn mĩ.
      Có chút kinh ngạc thưởng thức dã man nữ nhân mặt sau đường cong hoàn mỹ, Tiêu Viêm sách sách miệng, đợi chủ nhân phát giác trước, rất nhanh thu hồi ánh mắt, đầu có chút nghiêng tới trước, nhìn qua tựu giống như đem cằm đặt ở bả vai Tiêu Ngọc:" Ách, ngươi trước kia phải ước gì ta bị người đánh chết sao?"
      Bên tai truyền đến tiếng hô hấp, làm cho Tiêu Ngọc thân thể nháy mắt căng thẳng, đôi tai mềm mại nhanh chóng nổi lên tầng phấn hồng, lát sau, hít sâu hơi, trong thanh thản nhiên thoáng nét run rẩy:" Ngươi hẳn là minh bạch ngươi đối gia tộc có giá trị như thế nào, cho nên, ngươi thể tùy tiện tiếp nhận người khác khiêu chiến, là của ngươi... biểu tỷ, ta có quyền giúp ngươi đỡ ít nguy hiểm."
      " Ách, là kì quái ngôn luận." Gãi gãi đầu, Tiêu Viêm bất đắc dĩ phe phẩy:" Bất quá vẫn là quên , chuyện của ta, ta giải quyết, nữ nhân gia, vẫn là bên nán lại thôi." xong, trong tay thiết côn mạnh mẽ căng thẳng, thân hình bên lướt qua Tiêu Ngọc che phía trước, bước lên bước, trực tiếp hướng tới Gia Liệt Áo lao đến.
      Nhìn Tiêu Viêm vừa động, Tiêu Ngọc nhất thời quýnh lên, trong tay trường tiên vừa muốn vung lên, bị thanh của thiếu nữ bên cạnh ngăn lại:" Tiêu Ngọc biểu tỷ, tin tưởng Tiêu Viêm ca ca , phải là người lỗ mãng, có nắm chắc, cũng chủ động khiêu khích ."
      " Huân nhi..." Quay đầu lại, Tiêu Ngọc nhìn Huân Nhi cười dài, run run, đành thở dài gật đầu, chỉ bất quá ngọc thủ vẫn như trước gắt gao nắm chặt trường tiên.
      " Hắc hắc, tiểu vương bát đản, hôm nay ta muốn ngươi hối hận vì hành động ngu xuẩn này." Nhìn chằm chằm Tiêu Viêm tay cầm thiết côn vọt đến, Gia Liệt Áo thản nhiên cười lạnh, thanh sắc đấu khí nơi bàn tay cấp tốc ngưng tụ.
      Đứng tại chỗ, thân hình bất động, Gia Liệt Áo song chưởng đột nhiên gập lại thành bộ dáng lợi trảo, nơi đầu ngón tay, thanh sắc đấu khí như như hội tụ thành mười cái vuốt nhọn, nhe răng cười tiếng, thủ trảo vũ động, tạo nên cỗ thanh phá gió, hung hăng lao tới công kích Tiêu Viêm.
      Cảm thụ trong trung mơ hồ vang lên tiếng vuốt nhọn xé gió, Tiêu Viêm con mắt híp lại, táy trái thoáng co lại mạnh mẽ chém xuống mặt đất phía trước, cỗ vô hình kình khí kích đánh vào mặt đất, phản lực mạnh mẽ đem thân hình Tiêu Viêm nhất thời vọt lên.
      Nhìn Tiêu Viêm khống chế tốc độ bản thân tạo ra xung lực linh hoạt như thế, chung quanh những lính đánh thuê có kinh nghiệm phong phú vây xem, nhất thời sợ hãi phát ra tiếng than.
      Tại lúc thân hình ngừng lại, Tiêu Viêm thiết côn trong tay chút nào dừng trệ phóng , như tên nhọn rời khỏi dây cung, bắn thẳng đến đầu Gia Liệt Áo. Nguồn: http://truyenyy.com
      Nhìn thiết côn bắn nhanh tới, Gia Liệt Áo khinh thường cười lạnh tiếng, mảng thanh sắc đấu khí nắm chặt trong tay, cả người chấn động, khí thoáng trận rung động, mấy cái thanh sắc tiểu phong quyển từ hư đột ngột xuất .
      Thiết côn sau khi xuyên qua mấy cái tiểu phong quyển, lực đạo lúc này, có thể dễ dàng bị hoá giải.
      Mất lực lượng, thiết côn lúc khoảng cách tới đầu Gia Liệt Áo còn khoảng nửa thước vô lực rơi xuống đất, phát ra tiếng vang thanh thúy.
      " Ai..." Nhìn thấy Tiêu Viêm lần này công kích bị đối phương dễ dàng hóa giải, đám người chung quanh, nhất thời bất đắc dĩ phát ra tiếng thở dài, Gia Liệt Áo có được cao cấp công pháp như thế, cơ hồ đứng ở thế bất bại .
      ******************************
      Tiểu phong quyển: cơn lốc .
      rina93, lazybeeNữ Lâm thích bài này.

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      CHƯƠNG 87: HẠ SÁT THỦ

      "Tỷ, tình huống Tiêu Viêm tựa hồ tốt lắm a." Nhìn Tiêu Viêm giữa sân mất vũ khí, Tiêu Trữ có chút yên .
      Tiêu Ngọc trầm mặt, rầu rĩ :" Ta quản tìm chết, chỉ muốn làm hùng, tại xem có tốt , hùng trở thành, lại bị khi dễ mất hết thể diện." Thoáng chút trầm mặc, Tiêu Ngọc thở dài :" Chuẩn bị cứu người , ta xem Gia Liệt Áo nọ hỗn đản nọ, tựa hồ muốn hạ thủ tàn nhẫn."
      Tiêu Trữ ngượng ngùng gật đầu, bất quá cũng dám dây vào cơn tức của nàng.
      Cùng so với Tiêu Ngọc hai người lúc này yên, Huân Nhi lại có vẻ cực kì trấn định, con ngươi đảo qua hạ xuống Tiêu Viêm giữa sân rơi vào hạ phong, cái miệng nhắn thản nhiên khởi ý cười.
      Có chút chật vật nghiêng người tránh Gia Liệt Áo lần công kích, Tiêu Viêm thân hình thối lui, nhờ phong thuộc tính công pháp tăng phúc tốc độ , Gia Liệt Áo theo sát mà đến, bàn tay nắm chặt, sắc ngưng trọng nhằm đầu Tiêu Viêm đánh tới.
      Phía sau biết khi nào là vách tường, mặc dù tránh cũng thể tránh, nhưng khuôn mặt Tiêu Viêm vẫn như cũ bình tĩnh, chậm rãi đích thở ra hơi, nắm tay, đạm hoàng sắc đấu khí mạnh mẽ tuôn ra, mang theo khí thế hung hãn chưa từng có, cùng Gia Liệt Áo, rốt cuộc lần đầu chính diện giao phong.
      Nhìn Tiêu Viêm lại dĩ nhiên như vậy, lựa chọn cùng Gia Liệt Áo cứng đối cứng, đám người chung quanh, cũng bắt đầu xôn xao, hai người cấp bậc ràng hơn kém rất xa, nếu là Tiêu Viêm tiếp tục lựa chọn tránh né, còn có thể kéo dài, nhưng nếu chọn ngạnh kháng, thể nghi ngờ chỉ có thể đương tràng bị thua.
      Ngay lúc tất cả mọi người vì Tiêu Viêm mà tiếc nuối , Tiêu Viêm nắm tay nắm chặt chợt mở ra, cỗ thôi lực(*) cường mãnh đột ngột xuất , cách hung hăng nện lên lồng ngực Gia Liệt Áo.
      Lồng ngực bị kình khí kì lạ công kích, Gia Liệt Áo thân hình lao tới rất mạnh trực tiếp bị đánh bay, khuôn mặt trắng bệch, nhãn đồng tràn ngập dữ tợn, hoảng loạn thốt lên:" Đây là đấu kĩ gì? Sao lại quỷ bí như thế?"
      Nhìn Gia Liệt Áo giữa trung đột nhiên quỷ dị bắn ngược lại, toàn trường đều là vẻ mặt kinh ngạc.
      " Hấp chưởng!"
      Bàn tay mở ra, nhắm ngay Gia Liệt Áo bị bắn , Tiêu Viêm ánh mắt cực kì độc ác lựa chọn thời cơ tốt nhất, nhất thời, hấp lực cuồng mãnh, đem Gia Liệt Áo hung hăng kéo lại.
      Giữa trung như khối cầu da bị ném qua ném lại, Gia Liệt Áo trong lòng cực kì tức giận, cắn răng nhìn Tiêu Viêm khoảng cách càng ngày càng gần, khuôn mặt thoáng nổi lên nét tàn nhẫn, hữu quyền nắm chặt, thanh sắc đấu khí bên ngoài nắm tay cấp tốc ngưng tụ, cuối cùng hình thành dòng chảy :" Huyền giai hạ cấp đấu kĩ: Thanh phong toàn quyền!"
      Quyền đầu giữa trung phát ra thanh phá gió, áp lực cực lớn, cư nhiên đem tạp vật bên cạnh Tiêu Viêm, toàn bộ thổi bay.
      Híp mắt lại, cảm thụ được phong áp mạnh mẽ đâm đến, Tiêu Viêm sắc mặt từ từ nghiêm túc, thân thể yên lặng trong nháy mắt xoay trở, chân phải hung hăng đạp lên tường, kình lực lớn, để lại mặt tường dấu chân sâu đến nửa tấc. Nương vào phản lực, Tiêu Viêm thân thể giữa trung cấp tốc xoay chuyển, chân phải tạo thành hình cung quỷ dị, ở khắc này, ống quần mềm mại, tựa hồ cứng rắn như cương thiết.
      " Bát cực băng!"
      Mím chặt miệng, Tiêu Viêm khuôn mặt lành lạnh, sau khi chân phải tại giữa trung hoàn thành súc lực gần như hoàn mỹ, rốt cuộc tại trước mắt bao người, cùng trọng quyền của Gia Liệt Áo giao oanh nhau.
      " Đừng tưởng chỉ ngươi là tam tinh đấu giả!"
      Trong lúc quyền cước đụng chạm, Tiêu Viêm đùi phải hoàng đấu khí cấp tốc xuất , thản nhiên giọng, làm cho được Gia Liệt Áo sắc mặt đột biến.
      " Bùng!" Quyền cước tương tiếp, tiếng trầm đục phóng ra như sấm rền, từ chỗ giao tiếp khuếch tán.
      " Răng rắc!" Giao tiếp trong nháy mắt, ngay sau đó tiếng đầu khớp xương đứt gãy chói tai truyền. Tiêu Viêm cùng Gia Liệt Áo, thân thể cơ hồ là đồng thời bắn ra.
      Thân thể nặng nề nện lên vách tường sau lưng, Tiêu Viêm yết hầu ngòn ngọt, nhịn được phun ra ngụm tiên huyết, lấm chấm điểm mặt đất.
      Nhìn Tiêu Viêm hộc máu, lính đánh thuê chung quanh đều là tiếc hận thở dài tiếng, song ngay lúc bọn họ cho rằng Tiêu Viêm thua, Gia Liệt Áo bị tạc rơi xuống đất, lại đột nhiên cầm lấy tay phải, lăn lộn đất tru lên thê lương.
      Lúc này xem, thiếu người nhãn lực xuất chúng, khi bọn nhìn được Gia Liệt Áo cánh tay cơ hồ bị biến hình vặn vẹo, khỏi hít vào hơi lương khí, vẻ mặt rúng động.
      Đường cái thoáng có chút huyên náo, thời khắc này lại đột ngột đích yên tĩnh, từng đạo ánh mắt khiếp sợ nhìn thiếu niên ngừng thở hổn hển dưới vách tường. hồi lâu sau, thanh ủng hộ ầm ầm vang lên.
      Khẽ nhếch cái miệng hồng nhuận nhắn, Tiêu Ngọc có chút thể tin nhìn Gia Liệt Áo mặt đất thê thảm tru lên, kinh ngạc :" Tiểu hỗn đản này, dĩ nhiên lại thắng?"
      " Hình như là, tay của tên kia, bị Tiêu Viêm chấn nát ..." Tiêu Trữ nuốt cái nước bọt, Tiêu Viêm xuống tay vô cùng tàn nhẫn, làm cho được có chút nhớ tới thảm trạng chính mình lần trước, bất quá lúc này đây trạng thái của Gia Liệt Áo, ràng so mình lúc đó, còn muốn thê thảm hơn thập phần, nhìn Gia Liệt Áo xương cốt cơ hồ chui ra khỏi da thịt, Tiêu Trữ có thể biết, tay của người này, hơn phân nửa bị phế .
      Nghe Tiêu Trữ đích xác định, Tiêu Ngọc hồi lâu gì, hung hăng liếc mắt Tiêu Viêm ngừng thở hổn hển:" Nguyên lai tiểu hỗn đản sớm tiến vào đấu giả, hèn gì có sợ hãi."
      ......
      mặt đất ngồi hơn mười phút đồng hồ, Tiêu Viêm thân thể mới chậm rãi bò lên, ánh mắt lạnh lẽo liếc Liễu Tịch trợn mắt há hốc mồm xa, kéo chân phải tê bại, nhặt lên thiết côn ở bên, vẻ mặt hung quang nhằm Gia Liệt Áo nằm mặt đất tru lên, gian nan tới. Mới vừa rồi Gia Liệt Áo ra tay, lộ ra sát tâm của đối với mình. Đối với muốn mệnh của mình, Tiêu Viêm cũng đồng dạng cũng làm ra vẻ từ bi vô vị.
      Nằm mặt đất, nhìn Tiêu Viêm càng ngày càng gần, Gia Liệt Áo ngoài vẻ mặt oán độc còn có chút khủng hoảng. Nuốt cái nước bọt, cũng nhìn ra sát ý trong mắt Tiêu Viêm, khỏi vội vàng :" Ta nhận thua !"
      Tiêu Viêm mặt chút thay đổi, dường như có nghe thấy, thiết côn trong tay, càng là nắm chặt.
      Nhìn thiếu niên giữa sân vẻ mặt lạnh lùng, dù là ít lính đánh thuê sống trong đao thương máu huyết, cũng thể tàn nhẫn như vậy, Tiêu Viêm tại, rất khó có thể đem cùng thiếu niên trước kia suốt ngày mỉm cười hợp cùng chỗ.
      Cước bộ dừng lại, Tiêu Viêm từ nhìn xuống bao quát Gia Liệt Áo, đột nhiên nhe răng cười, hai hàm răng sạch trắng noãn, nhưng làm cho Gia Liệt Áo trong lòng hàn khí ứa ra. Tới tại, mới biết được, thiếu niên này ngày thường đem mình che giấu dưới bộ mặt ôn thuận, kì trong tâm so với còn tàn nhẫn hơn.
      " Chết , vô dụng..."
      nhàng cười, Tiêu Viêm sát ý từ trong nhãn đồng đen nhánh chợt tăng vọt, trong tay thiết côn tạo nên tiếng xé gió, hung hăng nhằm đầu Gia Liệt Áo trầm trọng đập xuống.
      rina93, lazybeeNữ Lâm thích bài này.

    3. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      CHƯƠNG 88: HẠ MÀN

      Nhìn Tiêu Viêm xuống tay chút lưu tình, Gia Liệt Áo sắc mặt trắng bệch, thần sắc sợ hãi bao phủ khuôn mặt.
      ngã tư đường, nhìn thấy Gia Liệt Áo sắp đổ máu đương tràng, mọi người ở đây cũng khỏi hít hơi lương khí. Tiêu Viêm loại cử động dứt khoát lưu loát này, làm cho rất nhiều người xem lưu lại ấn tượng.
      Tiêu Ngọc khẽ nhếch cái miệng hồng nhuận nhắn, toàn thân cứng ngắc đứng ở chỗ cũ, Tiêu Viêm lúc này giết liền giết, quả thực phá vỡ hình tượng trước kia ôn hòa của trong lòng. Tiêu Ngọc như thế nào cũng nghĩ tới, thiếu niên ngày thường luôn cùng nàng đùa giỡn vui đùa này, khi phát khởi tàn nhẫn , dĩ nhiên lại đáng sợ như thế.
      Ánh mắt mọi người, đều là di động theo thiết côn trong tay Tiêu Viêm. Song, ngay khi thiết côn chỉ còn cách đầu Gia Liệt Áo khoảng nửa thước, tiếng quát tựa như sét đánh ngang tai, tại ngã tư đường đột ngột vang lên:" Tiêu gia tiểu tử, khiêu chiến luận bàn mà thôi, cư nhiên lại có dũng khí hạ thủ tàn nhẫn như thế?"
      Nghe tiếng quát chứa nổi giận, Tiêu Viêm con mắt híp lại, khóe miệng nổi lên nét cười lạnh, trong tay thiết côn chẳng những chưa từng đình chỉ, ngược lại lực đạo càng thêm hung hãn nện xuống.
      " Cút ngay cho ta!" Hành động của Tiêu Viêm, ràng khiêu khích lửa giận người đó. Trong tiếng mắng tức giận, kình khí bén nhọn xé gió gào thét, giống như tia chớp loé lên, cắt ngang qua thiết côn, nhất thời, thiết côn cứng rắn gãy làm hai đoạn. Bề mặt cắt bóng loáng như gương.
      Thấy thiết côn dễ dàng bị cắt thành hai nửa, Tiêu Viêm sắc mặt khẽ biến, hàm răng cắn chặt, trong lòng nảy sinh ác độc, vừa muốn cầm nửa đoạn thiết côn còn thừa trong tay cắm vào yết hầu Gia Liệt Áo, thanh sắc kình khí kia lần nữa kéo tới, áp lực mãnh liệt, dĩ nhiên làm cho Tiêu Viêm hô hấp có chút dồn dập.
      Nhãn đồng hơi co lại, thiết côn ở dưới dùng sức xuyên vào, nhưng giống như bị tầng vô hình phong màng cách ly, vô luận như thế nào, đều thể đâm xuống tới.
      Khóe miệng co quắp chút, Tiêu Viêm tay phải nắm chặt thiết côn, thân thể tung lên, chợt đột nhiên xoay người, thiết côn trong tay rời khỏi, hóa thành đạo hắc ảnh, hung hăng bắn về phía bóng người kia.
      " Hừ!" Nhìn thấy Tiêu Viêm cư nhiên dám ra tay công kích mình, bóng người hừ lạnh tiếng, hai tay gập lại thành trảo, trước người trận huy vũ, thanh sắc đấu khí nồng đậm, hình thành vài đạo đạm thanh sắc năng lượng phong nhận.
      Ngón tay bắn ra, phong nhận rời khỏi, đem thiết côn cắt thành hơn mười khối sắt vụn.
      " Tuổi còn , tâm địa lại ác độc như thế, hôm nay ta thay Tiêu Chiến hảo hảo giáo huấn ngươi chút!" Sau khi đánh nát thiết côn, bóng người cười lạnh tiếng, song chưởng, thanh sắc đấu khí cấp tốc ngưng tụ, đạo phong quyển thành hình dưới chân, sau đó giữa trung, thân hình giống như viên đạn pháo hướng Tiêu Viêm đáp xuống, bàn tay vung lên, đạo đạm thanh sắc đấu khí phong nhận lần nữa đột ngột xuất , nhằm Tiêu Viêm bạo xuất.
      Phong nhận sinh ra áp lực mãnh liệt, đem tạp vật mặt đất thổi bay sạch sạch , lưu chút bụi.
      " Giáo huấn ta? Ngươi tính cái rắm á! vẫn là hảo hảo quản con trai ngươi ." Cười lạnh lắc đầu, Tiêu Viêm từ đấu khí thuộc tính nhận ra người đó là Gia Liệt Áo phụ thân, Gia Liệt Tất.
      Khuôn mặt bình tĩnh nhìn phong nhận bắn đến, lúc chỉ còn cách đỉnh đầu năm thước, Tiêu Viêm bàn tay hướng mặt đất chưởng đánh ra, vô hình kình khí bạo xuất sau khi tiếp xúc với mặt đất, nhất thời đem Tiêu Viêm thân hình bắn ngược lên , thân thể giữa trung đảo lộn, sau đó vững vàng rơi xuống khoảng đất trống mười thước phía trước.
      Phong nhận thất bại," Xuy" tiếng, thạch bản cứng rắn lưu lại vết cắt sâu hơn tấc.
      " Phụ thân, giết !" Nhìn bóng người từ trung đáp xuống, Gia Liệt Áo khuôn mặt mừng như điên, oán độc quát to.
      Hạ xuống đất, Gia Liệt Tất sắc mặt trầm nhìn cánh tay Gia Liệt Áo, mặt co lại, trong nhãn đồng sát ý dày đặc xẹt qua, vẫn chưa có trả lời, chân bước bước, lần nữa vọt mạnh tới Tiêu Viêm:" Để ta tới thử xem, Tiêu gia thiên tài đến tột cùng có chỗ nào xuất sắc?"
      Từ lúc Gia Liệt Tất xuất , đến lúc Tiêu Viêm lui nhanh, bất quá chỉ là chốc lát thời gian, nhưng trước mặt mọi người đều nhìn ra Gia Liệt Tất dĩ nhiên lấy đại đấu sư thân phận đánh lén gã đấu giả thiếu niên, hư thanh liền vang lên đầy trời.
      " Mẹ kiếp, Gia Liệt lão cẩu, ngươi cái quả dưa này còn có mặt mà xuất thủ a!" Nhìn Gia Liệt Tất để ý tới song phương thân phận chênh lệch mà xông đến lần nữa, Tiêu Viêm sắc mặt rốt cuộc trở nên có chút khó coi, lập tức mắng to.
      " Tiểu tử, ngươi cắt đứt tay con ta, còn muốn bình yên vô ra , có lý nào dễ dàng như vậy!" Gia Liệt Tất chân bước bước, thân hình như trận gió quỷ dị xuất đỉnh đầu Tiêu Viêm, khuôn mặt có biểu tình lên nét dữ tợn, tay nắm chặt, phía thanh sắc đấu khí mãnh liệt cấp tốc ngưng tụ thành dòng chảy lớn.
      " Ta ngất, dĩ nhiên còn dùng huyền giai đấu kĩ, Gia Liệt lão cẩu, mặt mũi Gia Liệt gia tộc đều bị ngươi làm mất hết a!" Cảm nhận được nắm tay Gia Liệt Tất chứa năng lượng cuồng mãnh, Tiêu Viêm sắc mặt trở nên cực vi khó coi, bàn tay lặng lẽ xoa giới chỉ đen nhánh ngón tay.
      Nơi xa, nhìn Tiêu Viêm thân hãm hiểm cảnh đích, Huân Nhi khuôn mặt nhắn khẽ biến, chậm rãi thở hơi. Trong con ngươi trong suốt, kim sắc hỏa diễm từ từ thiêu đốt, tay đạm kim đấu khí cũng bắt đầu ngưng tụ, xuất ra kình khí hung hãn.
      Song ngay lúc Tiêu Viêm chuẩn bị tự cứu, cũng là Huân Nhi chuẩn bị ra tay, đạo thanh tràn ngập tức giận, lần nữa đột ngột nổ vang đường phố:" Mẹ kiếp, Gia Liệt lão cẩu, con trai Tiêu Chiến ta, lúc nào lại đến phiên tên tạp chủng ngươi giáo huấn?"
      Tiếng quát vừa vang lên, đạo nhân ảnh toàn thân rực hồng từ phía bên ngoài hướng đến, bàn chân hung hăng đạp xuống, thân hình liền như tia chớp xuất trước mặt Tiêu Viêm, ngửa đầu rống tiếng to. Trong tiếng rống, mơ hồ có tiếng sư ngâm.
      " Sư sơn liệt!"
      Khuôn mặt lành lạnh, Tiêu Chiến thiết quyền nắm chặt, nhằm Gia Liệt Tất đỉnh đầu oanh xuất. quyền đầu, đầu sư tử màu đỏ lớn như như .
      " Oanh!"
      Thanh hồng giao tranh, tựa như sấm rền phóng nổ vang, làm cho người đường phố đại bộ phận đều cảm thấy lùng bùng lỗ tai.
      Giữa trung, hai người thân thể giao oanh chấn động, thân hình bạo thối. Tiêu Chiến lúc thối lui, cũng nhân tiện tay chộp lấy Tiêu Viêm về phía sau.
      Cước bộ dồn dập mặt đất lui ra phía sau vài bước, mỗi bước, đều để lại mặt đá rắn dấu chân mắt thường cũng nhìn được, bởi vậy có thể thấy, song phương lực lượng giao chiến, có bao nhiêu cường hãn.
      Hóa giải kình khí, Tiêu Chiến lãnh liếc Gia Liệt Tất xa, cười lạnh :" Gia Liệt Tất, ngươi bây giờ lại giống như cẩu a, dĩ nhiên đối với vãn bối cũng ra tay."
      Gia Liệt Tất sắc mặt trầm, khóe miệng co lại, chỉ vào Gia Liệt Áo mặt đất, lãnh :" đem con ta đánh thành bộ dáng này, Tiêu Chiến, hôm nay ngươi phải cho ta cái công đạo!"
      " Công đạo? Công đạo cái rắm a! Mới vừa rồi nếu con ta cơ trí, tại nằm mặt đất hẳn nên đổi lại là a. Đến lúc đó, ta còn phải muốn được ngươi cấp cái công đạo a?" Tiêu Chiến cười nhạo tiếng, phiếu hãn mở mồm mắng to.
      " Khiêu chiến lần này, là con trai ngươi phát ra, ở đây mọi người đều có thể làm chứng, hơn nữa khiêu chiến, đứt tay gãy chân, rất là bình thường mà, cần gì kinh ngạc." Tiêu Chiến khuôn mặt chậm rãi thu liễm, cười tủm tỉm .
      " Ngươi..." Khuôn mặt dồn dập co quắp vài cái, Gia Liệt Tất nhìn ánh mắt đầy vẻ trêu tức, biết hôm nay khó có khả năng ra tay với Tiêu Viêm, cho nên, đành phải nghiến răng nghiến lợi :" Đừng để ta có được cơ hội, nếu ...!"
      " Những lời này, nên tặng lại cho ngươi." Cười cười, Tiêu Chiến trong nhãn đồng đồng dạng chợt hung quang.
      " Hảo, hảo, chờ xem!" Giận quá thành cười, Gia Liệt Tất tiến lên đem Gia Liệt Áo còn thống khổ tru kẹp dưới cánh tay, xoay người rời . Lúc qua Liễu Tịch, nhìn bộ dáng trợn mắt há mồm, trong lòng lửa giận lần nữa dâng lên, hít sâu hơi, tức giận trầm giọng :" Liễu Tịch tiên sinh, thôi!"
      " Ách? Vậy kia..." Liễu Tịch đem ánh mắt cam lòng hướng tới Huân Nhi nơi xa.
      Khóe mắt dồn dập nhảy vài cái, Gia Liệt Tất tại cơ hồ xúc động muốn đem tên ngu ngốc đầu chỉ có nữ nhân này đương tràng phách tử. Nắm tay gắt gao nắm lại, lát sau, cũng bắt mình lộ ra vẻ tươi cười khó coi:" Việc này, để sau khi trở về bàn bạc kỹ hơn ."
      " Ai, được rồi." Nhìn vẻ mặt" Thống khổ" của Gia Liệt Tất, Liễu Tịch đành phải cam lòng gật đầu, ánh mắt dâm tà đảo qua lần nữa dáng người linh lung của Huân Nhi, lúc này mới lưu luyến theo Gia Liệt Tất rời khỏi.
      Đưa mắt nhìn đoàn người Gia Liệt Tất chật vật rời , Tiêu Chiến cười lạnh tiếng, ánh mắt quét tảo chung quanh, sau đó xoay người, nhìn Tiêu Viêm khóe miệng có tia máu, ánh mắt chậm rãi nhu hòa, nặng nề vỗ vỗ bờ vai của , chợt chép chép miệng, tiếc rẻ :" Tiểu tử ngươi xuống tay còn chưa đủ tàn nhẫn, Gia Liệt Tất chỉ có đứa con trai, ngươi nếu như đem Gia Liệt Áo nhanh chóng kết liễu, Gia Liệt Tất hôm nay hẳn là nổi điên , mà như vậy, ba vị trưởng lão mai phục bên ngoài có cớ để liên thủ đánh chết , sách sách, đáng tiếc ."
      Nghe vậy, Tiêu Viêm ngạc nhiên, bất đắc dĩ đảo cặp mắt trắng dã, bên Huân Nhi cùng Tiêu Ngọc, lại bị những lời này làm cho gương mặt ửng đỏ.
      Nghe Tiêu Chiến thế, lính đánh thuê chung quanh, khỏi cảm thấy da đầu tê dại, khó trách con trai tàn nhẫn như thế, nguyên lai là phụ thân, còn muốn sâu hơn.
      rina93, lazybeeNữ Lâm thích bài này.

    4. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      CHƯƠNG 89: NGUYỆT HẮC PHONG CAO

      bầu trời đêm đen nhánh, trăng bạc nơi cao, ánh trăng nhàng phủ mặt đất tầng ngân sa, nhìn qua hết sức thần bí.
      Trải qua việc ồn ào ban ngày, Ô Thản Thành đêm khuya cũng lâm vào mảnh hắc ám cùng yên tĩnh, trong ít phòng ốc đường phố, ngẫu nhiên truyền ra tiếng nam nhân thở dốc cùng với tiếng nữ nhân vô lực rên rỉ. (Bậy bạ quá, tội lỗi tội lỗi-DG)
      Tiêu gia, trong căn phòng hậu viện, thiếu niên lúc này ngửa mặt nằm giường, trong nhãn đồng đen nhánh như bầu trời đêm, lúc này hàn quang chợt tiễu trướng.
      " Sư phụ, ngươi tại ở trong trạng thái này, thực lực cực hạn là bao nhiêu?" Trầm mặc hồi lâu, Tiêu Viêm đột nhiên giọng dò hỏi.
      " Như thế nào?" Trong giới chỉ đen nhánh truyền ra câu tùy ý hỏi ngược lại, lát sau, dược lão hàm hồ :" Mặc dù tại chỉ là linh hồn trạng thái, bất quá bằng vào dị hỏa, đối phó ít đại đấu sư hoặc là đấu linh tiểu tạp ngư, hẳn là có vấn đề gì."
      Nghe vậy, Tiêu Viêm khuôn mặt vi hỉ, trong mắt xẹt qua tia hàn ý.
      " Ngươi muốn giết tiểu tử ban ngày nọ?" Nhìn thấy bộ dáng này của Tiêu Viêm, dược lão thoáng có chút kinh ngạc hỏi.
      " Gia Liệt Áo vẫn đáng để ta lo lắng tới mức đó." Tiêu Viêm cười cười, nhàn nhạt giọng :" Hai tháng thời gian cũng sắp tới rồi, ta đối với Gia Liệt gia tộc có điểm mất kiên nhẫn , cho nên, ta nghĩ len lén đích đem cái tên Liễu Tịch luyện dược sư kia giải quyết , chỉ cần chết, Gia Liệt gia tộc có người luyện chế chữa thương dược, bị mất thị trường, đến lúc đó, cho dù gia tộc còn có thể sinh tồn, vậy thế lực cũng cũng hạ xuống, từ nay về sau muốn tạo thành uy hiếp đối với Tiêu cũng dễ."
      " Ngô, là bởi vì mất kiên nhẫn sao? Lấy tính tình của ngươi, cũng giống như người táo bạo a." Trầm mặc chút, trong giới chỉ, truyền ra tiếng dược lão trêu tức:" Xem ra ngươi đối với vị kêu là Huân Nhi nương kia đúng là vô cùng để ý a, tên kia bất quá chỉ là biểu hạ lưu chút, ngươi liền ghi hận trong lòng, đúng là tiểu hài tử thích ăn dấm chua a."
      Nghe vậy, Tiêu Viêm ngoài mặt có chút phát nóng, bị vạch trần tâm tư, nhất thời có chút thẹn quá thành giận:" Ta thời gian vốn nhiều, sao có thể bồi bọn chúng chơi đùa? Cho dù hôm nay gặp tên kia, ta cũng dùng thủ đoạn khác."
      " Được rồi, được rồi, vậy chuyện nương kia..." Nhìn Tiêu Viêm bộ dáng này, dược lão cười to vài tiếng, trong tiếng cười đầy ý trêu tức, làm cho Tiêu Viêm bất đắc dĩ đảo đôi mắt trắng dã.
      " Nếu muốn động thủ, vậy hành động liền , ta là linh hồn trạng thái, cho nên mượn tay của ngươi." Đình chỉ giễu cợt, dược lão cười .
      Vội vàng gật đầu, Tiêu Viêm vội nhảy xuống giường, từ trong lòng móc ra nạp giới màu đỏ sậm, sau đó lấy ra bộ áo choàng lớn đen nhánh sớm chuẩn bị tốt, cực kì thuần thục khoát lên người, nhất thời, vóc người thiếu niên vốn gầy gò, lại hóa thành thần bí hắc bào nhân dáng người ung thũng(*).
      " thôi, ngươi cái gì cũng cần làm, để ta đến khống chế thân thể ngươi là tốt rồi, có ta linh hồn bao vây, ngươi cũng cần lo lắng bị người từ hơi thở nhận ra thân phận." Nhìn thấy Tiêu Viêm chuẩn bị xong, dược lão cười nhắc nhở tiếng.
      " Ân." Gật đầu, Tiêu Viêm lanh tay lẹ chân tới bên cửa sổ, giống như đạo tặc nhìn chung quanh, lúc này mới phóng thân nhảy ra ngoài, thân hình từ trung nhanh chóng hạ xuống. cỗ lực lượng cường đại từ giới chỉ ngón tay truyền ra.
      Thần bí lực lượng nhanh chóng bao lấy toàn thân Tiêu Viêm thân, nhất thời, thân hình cấp bách hạ xuống, lại đột ngột trôi nổi giữa trung. Bàn chân tại chỗ điểm , thân hình đen nhánh tựa như đầu ưng thứu mình trong hắc ám, tiếng động bay khỏi Tiêu gia, cuối cùng biến mất trong bóng đêm mờ mịt.
      Đêm nay trời cao trăng sáng, giết người hảo thời cơ.
      ......
      Gia Liệt gia tộc.
      " Liễu Tịch tiên sinh còn có thể luyện chế đan dược khác?" Ngọn đèn dầu tỏa sáng đại sảnh, vốn Gia Liệt Tất tâm tình trầm cực độ, nghe được trước mặt Liễu Tịch thanh đắc ý, đầu tiên là ngẩn người, ngay sau đó mừng rỡ hỏi.
      Phi thường hài lòng thấy bộ dáng Gia Liệt Tất vừa vui mừng lẫn sợ hãi, Liễu Tịch bưng chén trà bên cạnh lên uống ngụm, khuôn mặt có chút kiêu ngạo:" Ngoài chữa thương dược, ta còn thể luyện chế loại đan dược cực kì thích hợp cho lính đánh thuê, gọi là súc lực hoàn, có thể trong khoảng thời gian ngắn, làm cho người dụng dược lực lượng gia tăng ước chừng thành."
      Nghe vậy, Gia Liệt Tất ý mừng mặt lại đậm thêm vài phần, nếu như có thể luyện chế ra loại đan dược đặc biệt như thế, vậy Gia Liệt gia tộc liền có thể mượn đây quảng cáo, có thể thu hồi ít nhân khí, cuối cùng chừng, còn có thể chèn ép Tiêu gia lần nữa.
      " Bất quá loại súc lực hoàn này, cũng thể giống như chữa thương dược luyện chế đại quy mô, bằng thực lực của ta, sợ rằng ngày nhiều lắm chỉ có thể luyện chế chừng hai mươi hoàn." Liễu Tịch có chút tiếc hận .
      " Aa, hai mươi hoàn hai mươi hoàn, chúng ta có thể đem đến đấu giá hội, giá cả cao cũng được, dù sao chữa thương dược mới là chủ đạo, chúng ta chỉ là nhờ thứ này thu hồi nhân khí." Gia Liệt Tất khoát tay cười .
      " Hắc, Gia Liệt tộc trưởng, súc lực hoàn này, ta đích xác có thể luyện chế, bất quá dựa theo ước định của chúng ta, ta tựa hồ chỉ phụ trách luyện chế chữa thương dược a?" Nhìn thấy súc lực hoàn câu dẫn thành công ý niệm trong đầu Gia Liệt Tất, Liễu Tịch nhãn châu thiểm động, đột nhiên cười .
      Khuôn mặt hơi đổi, lão hồ ly Gia Liệt Tất như thế nào lại biết chủ ý người này, bất quá tới lúc này, cũng cười khan hỏi:" Vậy Liễu Tịch tiên sinh ý tứ như thế nào?"
      " Aa, yên tâm, ta biết tình huống Gia Liệt gia tộc tại, cho nên cũng có như sư tử há mồm a." Nhìn Gia Liệt Tất thở dài hơi, Liễu Tịch nhãn đồng trung xẹt qua tia dâm đãng:" Tại hạ chỉ là muốn mời Gia Liệt tộc trưởng hỗ trợ, đem đến vị nương kêu là Tiêu Huân Nhi kia để ta lộng lại đây."
      mặt ý cười còn chưa ra tới chợt cứng ngắc, Gia Liệt Tất khóe mắt co quắp trận, nghĩ tới, tên này sắc đảm bao thiên, còn dám đem ý niệm trong đầu trực tiếp hướng tới Tiêu gia.
      " Liễu Tịch tiên sinh, nếu như chúng ta Gia Liệt gia tộc động tới người của Tiêu gia, Tiêu Chiến có cớ tuyên chiến chính diện với Gia Liệt gia tộc chúng ta, đến lúc đó, chỉ sợ cũng còn là quyết đấu bằng kinh tế , mà là chính thức động đao thương a..." Thở dài hơi, Gia Liệt Tất cười khổ .
      Ngón tay gõ lên bàn, Liễu Tịch cười hắc hắc :" Cái này phải vấn đề ta ta quan tâm, mặc kệ tộc trưởng là chuẩn bị ngạnh đoạt cũng tốt, hạ mê hồn dược đem tới cũng được, ta chỉ muốn kết quả, chỉ cần tộc trưởng có thể đem nàng để ta lộng lại đây, ta tùy thời luyện chế súc lực hoàn."
      Khóe mắt lần nữa nhảy dồn dập, cho dù Gia Liệt Tất vô cùng tức giận, nhưng cũng chỉ cười cười :" Hay là để ta suy nghĩ chút? Ngày mai cho tiên sinh câu trả lời thuyết phục có được ?"
      " Hắc hắc, cũng tốt, tộc trưởng hãy ngẫm lại . Thứ ta lắm miệng câu, kì tại Gia Liệt gia tộc cùng Tiêu gia cũng như nước với lửa, có gì phải ngại thêm cái ân oán?" thanh cười cười, Liễu Tịch đứng dậy, vỗ vỗ cái mông, nghênh ngang tiêu sái bước ra đại sảnh, hướng phòng mình ở hậu viện bước nhanh, hôm nay bị vị nương thanh liên thoát tục kia khơi dậy dục hỏa trong lòng, tại rất muốn nhanh tìm được thị nữ trẻ đẹp để giảm nhiệt.
      Nhìn Liễu Tịch biến mất tại chỗ rẽ, Gia Liệt Tất mặt trầm, sau lúc lâu, mới thở dài hơi, điềm nhiên :"Cái loại vương bát đản đầu óc toàn là nữ nhân này, sớm muộn cũng chết người nữ nhân."
      ......
      Trong căn phòng ở hậu viện, Tiêu Viêm có chút bất đắc dĩ nhìn tiếu lệ nữ tử đánh bất tỉnh giường, người chỉ khoác chiếc áo ngủ mỏng manh, xuân quang tuyết trắng mê người lộ ra mảng lớn.
      " Tên kia trở về." Trong giới chỉ dược lão giọng, Tiêu Viêm bay nhanh lui vào góc bí mật, mắt xuyên qua khe hở , đem căn phòng hết thảy thu vào.
      " Dát chi..." Cửa gỗ chậm rãi bị đẩy ra, Liễu Tịch chiêu bài nụ cười cùng thanh dâm đãng vang lên trong phòng:" Ha ha, bảo bối, ta trở về, tối nay chuẩn bị tiếp nhận hành hạ ."
      " là cái thứ ngu ngốc tinh trùng đầy não mà, dược lão, chuẩn bị động thủ ." Cười lạnh lắc đầu, Tiêu Viêm trong lòng lên tiếng .
      " Hảo... Chờ , có biến cố!" Chữ hảo còn chưa xong, dược lão cấp bách quát tiếng, làm Tiêu Viêm trong lòng thót lên cái.
      trán tiếng quát bị dược lão hù dọa toát mồ hôi lạnh, Tiêu Viêm thân thể cứng đờ, động cũng dám động.
      " Bên trái!" Trong lòng, dược lão giọng truyền ra lần nữa.
      Nghe nhắc nhở, Tiêu Viêm chậm rãi xoay đầu, đem ánh mắt hướng cửa sổ bên trái căn phòng, nhãn đồng chợt co rụt lại...
      Nguyên bổn cửa sổ đóng chặt đích biết mở ra lúc nào, ánh trăng nhàn nhạt tràn vào. Chỉ trong chớp mắt, cửa số trống trơn giờ phút này lại có thiếu nữ mặc kim sắc váy bào quỷ dị ngồi . Dưới kim sắc váy bào, đôi chân ngọc trắng toát mượt mà, giữa trung vẽ lên đường cong mê người.
      Ánh trăng nhàn nhạt, chiếu khuôn mặt tinh xảo nhắn của thiếu nữ, tựa như nữ thần ánh trăng, mĩ lệ mà huyền bí.
      Nhìn thiếu nữ biết xuất từ khi nào, Tiêu Viêm đột nhiên cảm thấy yết hầu phát đắng, trong lòng thanh gần như rên rỉ.
      " Huân... Huân Nhi?"
      rina93, lazybeeNữ Lâm thích bài này.

    5. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      CHƯƠNG 90: LIỆU LÝ HẬU

      Lăm lăm nhìn thiếu nữ như quỷ mị xuất bệ cửa sổ, hồi lâu sau, Tiêu Viêm kinh nghi giọng lẩm bẩm:" Nàng tới nơi này làm gì?"
      " Hắc hắc, xem tình huống này, tựa hồ nàng cùng ngươi mục đích giống nhau a." Dược lão ù ù cạc cạc khẽ cười .
      Nhíu mày, Tiêu Viêm đem thân thể hoàn toàn đích lui vào bóng tối, chợt có chút chần chờ thầm hỏi:" Huân Nhi đích thực lực... Như thế nào trở nên mạnh như vậy? Xem tốc độ nàng xuất , sợ rằng cũng thua gã đại đấu sư?"
      " Thực lực chân của nàng, đích là như ngươi ngày thường chứng kiến, bất quá nàng bây giờ ràng là vận dụng loại bí pháp, khiến cho chính mình thực lực tăng lên trong khoảng thời gian. Với bối cảnh thân phận của nàng, có được loại bí pháp thần kỳ này, cũng phải ngạc nhiên." Dược lão thản nhiên cười .
      Nghe vậy, Tiêu Viêm thoáng ngạc nhiên, chợt cười khổ tiếng, trong lòng đối với bối cảnh thần bí của Huân Nhi bất đắc dĩ lần nữa cảm thán lắc đầu, thèm nhắc lại, ánh mắt xuyên thấu qua tấm màn trước mặt, nhìn chăm chú vào căn phòng thoáng có chút quỷ dị. Bạn đọc
      Bên trong gian phòng, Huân Nhi xuất quỷ mị, vẫn chưa khiến cho Liễu Tịch chú ý, tên này dục hỏa trùng não, hai mắt tỏa sáng nhìn chằm chằm nữ tử xinh đẹp giường xuân quang đại tiết, hai tay luống cuống cởi quần áo người.
      Đúng lúc này, Liễu Tịch tay cởi quần áo chợt cứng đờ, thân là lục tinh đấu giả, rốt cuộc cũng nhận ra có điểm thích hợp, thoáng chần chờ chút, sau đó chậm rãi xoay cổ, ánh mắt phóng tới cửa sổ mở rộng.
      cửa sổ, kim sắc váy bào biếng nhác thiếu nữ nghiêng người dựa bên bệ, đôi nhãn đồng lấp lánh kim sắc hỏa diễm, lạnh nhạt nhìn nam tử quần áo lộn xộn trong phòng. bàn tay trắng nõn, kim sắc hỏa diễm giống như tinh linh, nhảy múa theo quỹ tích kì dị.
      Liễu Tịch ngơ ngác nhìn thiếu nữ dưới ánh trăng, chậm rãi di động ánh mắt, dừng lại khuôn mặt xinh xắn nhắn mà lạnh lùng, trong nhãn đồng tự chủ lên men say. Dù biết tình huống lúc này phải, nhưng mỗi lần đối diện với thiếu nữ dung mạo cơ hồ chút tì vết cùng khí chất kì ảo thoát tục, Liễu Tịch vẫn nhịn được có chút thất thần.
      Song chỉ trong nháy mắt, Liễu Tịch bỗng đột nhiên xoay người, bàn chân mặt đất nặng nề điểm xuống, thân hình giống như tên rời cung điên cuồng hướng tới đại môn phóng . Dưới loại khí quỷ dị này, cảm giác cỗ tử vong lãnh tới gần, rốt cuộc đem dục hỏa toàn bộ dập tắt. Liễu Tịch mặc dù tự đại, bất quá cũng cho rằng, ngay lúc này thiếu nữ xuất quỷ dị kia đặc biệt lại đây tìm mình để tâm .
      Căn phòng mặc dù khá rộng, bất quá lấy tốc độ của Liễu Tịch, từ giường tới cửa cũng bất quá ngắn ngủi vài giây thời gian. Nhìn cửa gỗ gần trong gang tấc, Liễu Tịch nhãn đồng thoát lên nét vui mừng, chỉ cần thoát khỏi phòng, có thể lớn tiếng hét lên, đến lúc đó, Gia Liệt Tất nghe được tiếng kêu cứu, hẳn là lập tức chạy tới cứu viện.
      Song, ngay lúc Liễu Tịch chạm đến cánh cửa hai chân đột nhiên đau buốt, thân hình cấp tốc chạy trốn nhất thời nghiêng tới, cuối cùng hung hăng nện lên mặt đất, vài cái răng nương theo máu tươi, bị Liễu Tịch cái phun ra.
      Vẻ mặt sợ hãi nhìn xuống, chỉ thấy cặp chân, biết từ khi nào xuất hai cái lỗ máu to bằng nắm tay, bên bờ mảnh cháy đen, mơ hồ có mùi khét lẹt truyền ra.
      " Người đâu, có người muốn ám sát ta!"
      Liễu Tịch đùi cơ hồ đau đến muốn ngất , bất quá lúc này, cũng cắn răng há mồm liều mạng kêu to.
      " Vô dụng thôi, căn phòng bị khí tức của ta bao phủ , ai có thể nghe thấy ngươi." bệ cửa sổ, thản nhiên , ngón tay khẽ búng, cây kim sắc hỏa diễm lợi thứ (*) tại đầu ngón tay ngưng tụ thành hình. Xem ra, Liễu Tịch đùi bị thương, hẳn là do thứ này gây ra.
      " Ngươi... Ngươi đến tột cùng muốn làm gì? Ngươi muốn cái gì? Tiền? Đan dược? Ta cái gì cũng đều cho ngươi, chỉ cần tha cho ta!" Hoảng sợ nhìn thiếu nữ, Liễu Tịch sắc mặt trắng bệch, tử vong uy hiếp rốt cuộc dập tắc sắc tâm của .
      Lạnh nhạt liếc nhìn Liễu Tịch giãy giụa ngừng mặt đất, thiếu nữ nhàng nhảy xuống cửa sổ, nhàng chậm rãi bước đến.
      Nhìn Huân Nhi từ cửa sổ nhảy xuống, Tiêu Viêm lúc này mới phát , nguyên bổn Huân Nhi mái tóc đen chỉ gần đến hông, lúc này đây lại buông xuống ở tận kiều đồn , hiển nhiên là do bí pháp kì diệu kia làm ra.
      Trong căn phòng rộng, thân kim sắc váy bào tượng trưng cho cao quý, thiếu nữ lạnh nhạt hướng Liễu Tịch mặt đất đạg ngừng kêu rên bước tới, đến khi tới trước mặt, cước bộ dừng lại, cúi đầu, chợt nhàng cười, khuôn mặt tươi cười làm cho Liễu Tịch trong lòng giật mình sợ hãi.
      " Ngươi phải muốn cho người đem ta bắt lại đây sao?" Chậm rãi ngồi xuống, Huân Nhi trong tiếng nhàng chứa tia lạnh lẽo nhàn nhạt.
      Liễu Tịch nuốt ngụm nước bọt, khuôn mặt đổ trận mồ hôi lạnh, vì quá sợ hãi, cơ hồ làm ướt cả khuôn mặt.
      " Ta kì rất ghét động thủ giết người ..." Nhìn Liễu Tịch vẻ mặt sợ hãi, Huân Nhi đột nhiên khẽ thở dài.
      Nghe vậy, Liễu Tịch trong nhãn đồng thoáng xẹt qua tia hy vọng, song còn chưa kịp xuất ngôn xin tha, thiếu nữ chợt cười lạnh, đem ném vào vực sâu tuyệt vọng.
      " Ta kì cũng ngại vài ánh mắt vô vị, nhưng tại sao ngươi còn muốn xuất ngôn vũ nhục ? Ngươi có tư cách gì vũ nhục ? Mặc dù có lẽ quan tâm với hạt bụi như người, đối với ngươi cũng thể! thể!" Theo thiếu nữ ngữ khí chợt biến lãnh, kim sắc hỏa diễm tiêm thứ* đột nhiên rời khỏi tay, cuối cùng hóa thành tia chớp kim sắc hung hăng đâm vào ngực Liễu Tịch, nhất thời, lỗ máu nhanh chóng lên.
      Trúng đòn trí mạng trầm trọng, Liễu Tịch nhãn đồng co rụt lại, khuôn mặt trắng bệch từ từ u ám, hai mắt trợn trừng, nhìn qua cực kì kinh khủng.
      Lạnh nhạt liếc nhìn cái thi thể từ từ đánh mất sinh cơ, Huân Nhi thân thể đứng thẳng, khẽ thở dài hơi, khuôn mặt nhắn lạnh lụng lên nét bất đắc dĩ, thấp giọng lẩm bẩm :" Nếu phải sợ Tiêu Viêm ca ca trách ta nhiều chuyện, này Ô Thản Thành, sớm có Gia Liệt gia tộc, đâu còn có thể có nhiều tình phiền toái như vậy..."
      lắc lắc đầu, Huân Nhi ánh mắt tùy ý quét qua căn phòng trong vòng, thân hình khẽ nhúc nhích, lần nữa xuất cửa sổ, thân thể mềm mại nhảy lên, cuối cùng biến mất trong bóng đêm.
      " Sách sách, nàng này thoạt nhìn dịu dàng động lòng người, nghĩ tới khi muốn giết người, lại dứt khoát lưu loạt như vậy, hắc hắc, xem ra ngươi lần này nhặt được bảo bối a." Huân Nhi biến mất lâu, dược lão thanh trêu tức lại vang lên trong lòng Tiêu Viêm.
      Cười khổ lắc đầu, Tiêu Viêm thở dài :" Tối hôm nay, tựa hồ là đến a ."
      " Hắc hắc, cũng nhất định, dù nương kia hạ thủ có lưu tình, bất quá dù sao tuổi cũng quá , chưa có kinh nghiệm." Dược lão thản nhiên đích cười .
      Nghe vậy, Tiêu Viêm ngẩn ra, ngạc nhiên :" Vậy là ý tứ gì?"
      " Hãy chờ xem..." Dược lão cười thần bí, chợt yên lặng.
      Nhìn thấy bộ dáng dược lão, Tiêu Viêm đành phải bất đắc dĩ lắc đầu, tiếp tục đem thân thể lui vào trong bóng tối, ánh mắt gắt gao nhìn chăm chú nhất cử nhất động trong phòng.
      Trong căn phòng hơi có vẻ hôn ám, ngoại trừ tiếng hít thở của thị nữ bất tỉnh giường, hoàn toàn yên tĩnh.
      Lần nữa đợi hơn mười phút đồng hồ, Tiêu Viêm lông mày bắt đầu nhăn lại, nhưng khi nhãn đồng ngẫu nhiên rơi thi thể Liễu Tịch, liền chợt co rụt.
      Chỗ đại môn, Liễu Tịch lúc này nguyên bổn mất sinh cơ, bàn tay chợt có rung động rất , cơ hồ thể phát , sau lát, hai mắt đóng chặt chậm rãi mở ra, vẻ u ám khuôn mặt cư nhiên cũng lui rất nhiều.
      " Hí..." Nhìn lỗ máu lồng ngực, Liễu Tịch hít hơi lương khí, trong ánh mắt tràn ngập oán độc:" Nữ nhân đáng chết, nếu lúc ta trộm miếng" Quy tức đan"từ chỗ sư phụ, hôm nay hẳn phải bỏ mạng nơi đây."
      Gian nan vươn tay, Liễu Tịch từ trong lòng móc ra cái bình ngọc , cẩn cẩn dực dực từ đó đổ ra ít bột phấn màu trắng rắc lên vết thương, sau đó lần nữa móc ra miếng đan dược xanh nhạt, chút chần chờ nuốt vào. Làm xong mấy động tác này, Liễu Tịch sắc mặt lại trắng bệch thêm vài phần.
      " Lần này trọng thương, sợ rằng phải tốn nửa năm thời gian mới có thể khỏi hẳn. Ngày mai liền để Gia Liệt gia tộc tiễn ta trở về mời sư phụ theo. Chỉ cần có sư phụ hỗ trợ, Tiêu gia tuyệt đối sống thêm ngày, đến lúc đó, ta muốn đem nữ nhân nọ chơi đùa đến chết mới thôi!" Dữ tợn cắn răng, Liễu Tịch khuôn mặt trắng bệch tràn ngập oán độc.
      " Xin lỗi, quấy rầy chút, ngươi có lẽ có cơ hội để trở về..." Ngay khi Liễu Tịch ảo tưởng đến thảm trạng thiếu nữ cao quý bị chính mình chà đạp, tiếng cười thản nhiên, đột ngột vang lên trong căn phòng.
      thanh thình lình phát ra, làm cho Liễu Tịch thân thể chợt cứng đờ, khuôn mặt cấp biến, gian nan xoay đầu.
      bóng người toàn thân bao phủ tại dưới hắc bào như bóng ma, từ trong hắc ám chậm rãi ra.
      " Nha đầu hung hăng này, xem ra vẫn muốn để ta xử lý ít hậu a." Dưới hắc bào truyền ra tiếng cười của thiếu niên, bàn tay nhàng đưa ra, bạch sắc hỏa diễm quỷ dị, chậm rãi xuất ra.
      " Dị hỏa?" Nhìn thấy đoàn bạch sắc hỏa diễm quỷ dị, Liễu Tịch nhãn đồng co rụt, kinh hãi thất thanh.
      " Chúc mừng ngươi trả lời đúng, có thưởng."
      Mỉm cười, hắc bào nhân bàn tay vung lên, bạch sắc hỏa diễm nhất thời rời khỏi tay, như tia chớp phóng đến đem Liễu Tịch bao trùm. Chỉ trong thời gian ngắn, Liễu Tịch còn chưa kịp kêu lên tiếng, nhanh chóng bị đốt thành đống... tro bụi.
      Từ nay về sau, cái tên Liễu Tịch nhất phẩm luyện dược sư, hoàn toàn biến mất phiến đại lục này.
      Lạnh lùng phủi , hắc bào nhân bàn tay vung lên, cỗ kình khí đem tro bụi mặt đất quét sạch , lúc này mới nhàn nhã nhảy lên cửa sổ, đằng lướt .
      chút kinh động rời khỏi Gia Liệt gia tộc, hắc bào nhân mũi chân điểm , thân hình vừa phóng ra được mấy chục thước chợt ngưng đốn, bất đắc dĩ khẽ thở dài hơi, chậm rãi ngẩng đầu.
      Tại mái lầu đối diện cách đó xa, thiếu nữ mặc kim sắc váy bào tùy ý ngoe nguẩy đôi chân trắng toát mượt mà, nhãn đồng chứa ánh kim diễm nhàn nhạt, biếng nhác nhìn chằm chằm hắc bào nhân dừng lại phía .
      " Ngươi đến tột cùng là người phương nào?"
      Ngón tay thanh nhã gạt mái tóc bị gió đêm làm phất phơ nơi trán, ngước chiếc cằm thon, thanh nhàng, trong phiến tiểu thiên địa chậm rãi quanh quẩn.


      Đấu Phá Thương Khung - Chương #90


      Trước Sau

      Chương 90/1641
      Copyright © 2012-2014 TruyệnYY.
      rina93, lazybeeNữ Lâm thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :