Đấu phá thương khung - Thiên Tàm Thổ Đậu(1641C)

Thảo luận trong 'Tiên Hiệp'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 1010: Lôi Sơn!
      Dịch: Baocuongphong21 - Biên: Túy Thư Cư Sĩ
      Tiêu Viêm tìm chỗ vắng vẻ ngọn núi hạ xuống, nhìn về phía dòng người cuồn cuộn đổ về Phong Lôi Sơn, nhất thời biết làm sao đành phải lắc đầu. Xem ra những người này cũng là vì Tứ phương các đại hội mà tới đây.
      - biết đại hội Tứ phương Các bắt đầu hay chưa nhỉ?
      Thấp giọng tự phen, Tiêu Viêm hơi trầm ngâm, đột nhiên từ trong nạp giới lấy ra miếng da đặc chế, sau đó che ở mặt. Lập tức khuôn mặt ngờ liền xuất ít biến hóa, nếu nhìn kỹ khó có thể phân biệt được với khuôn mặt trước đây.
      Mặt nạ này, chính là năm đó Xuất Vân Đế Quốc Tiểu Y Tiên cho , nghĩ bỏ quên nhiều năm như vậy mà đến giờ vẫn còn công dụng.
      Che đậy dung mạo, cũng để giảm chút phiền toái! giờ ân oán của cùng với Phong Lôi Các ai nấy đều biết. Nếu như còn quang minh đường hoàng ra ở nơi này, Phong Lôi Các tất nhiên yên mà ngó. Trong Đông Các cường giả như mây, huống chi còn có vị Lôi tôn giả Các chủ của Phong Lôi Các tọa trấn nơi này. Dù Tiêu Viêm giờ đột phá tới Đấu Tông, nhưng khi đối mặt với cường giả bậc này tốt nhất giấu là hơn.
      đến Phong Lôi Sơn cũng chỉ để tìm kiếm Phong tôn giả, nếu phải vạn bất đắc dĩ muốn lộ diện. Dù sao mà , đem thân dấn vào hiểm địa, che giấu dung mạo cũng là việc làm tất yếu.
      Tiêu Viêm sờ sờ khuôn mặt cảm thấy diện mạo hơi thay đổi, mới ra khỏi rừng rậm, hòa vào dòng người cuồn cuộn đổ về Phong Lôi Sơn.
      Đoàn người chen chúc đông nghịt với đủ loại thanh huyên náo ồn ào, khiến cho Tiêu Viêm tai như có cảm giác ù . Có điều đối với việc này cũng chỉ có thể cười khổ mà chịu đựng thôi.
      - Con mẹ nó, sao đông người vậy? Đông Các có thể chứa được nhiều người như vậy hay sao?
      - Hôm nay là ngày đại hội bắt đầu, người dĩ nhiên rất nhiều rồi. Ta nghe người của Tứ phương Các cũng đến a.
      - Đời trước chiến thắng là Phong Lôi Các, biết lần này là ai đây?
      - Khó a, Phượng Thanh Nhi, Đường Ưng, Vương Trần còn có Mộ Thanh Loan kia nữa, đều phải là hạng vô dụng. Nghe bốn người bọn họ trước đó lâu tiến nhập Thiên Sơn Huyết Đàm tại Thiên Mục Sơn. Như vậy thực lực tất yếu tinh tiến, hắc hắc, biết trong bọn họ có ai mượn được lực lượng của Huyết Đàm mà đột phá qua Đấu Hoàng tiến tới Đấu Tông hay ?
      - Bốn người này đều có thực lực là Đấu Hoàng đỉnh phong, giấu ít thủ đoạn, thậm chí có thể cùng ít cường giả Đấu Tông giao thủ. Nếu có ai tại thời điểm này đột phá mà ... đại cuộc cũng xem như định.
      - Chưa biết được! Trung Châu ngọa hổ tàng long biết bao nhiêu. phải mỗi lần đại hội Tứ phương Các đều có ít hắc mã xuất sao? Lần này biết là kẻ nào đây?”.
      - Hắc mã sao? Ta nghĩ phải thuộc về kẻ gần đây gây huyên náo ồn ào ít tại Bắc Vực, Tiêu Viêm. Gã thanh niên này ngay cả Các chủ Phí Thiên của Phong Lôi Bắc Các tự mình ra tay đều thu thập được, có thể tưởng tượng thực lực của kinh khủng cỡ nào…
      - Xì, Tiêu Viêm kia tuy mạnh, nhưng nơi này chính là tổng bộ Phong Lôi Các! Ngươi cho rằng dám tới hay chứ?
      Nghe được xung quanh vô số tiếng cãi nhau ồn ào, sau cùng ngờ đều tụ về người mình khiến Tiêu Viêm khỏi ngẩn ra, bàn tay tự chủ được sờ sờ lên gương mặt. nghĩ ở Bắc Vực này mà cũng nổi danh như vậy, có điều đây phải là điều muốn. Giờ mà càng nổi danh bao nhiêu tin tức lại truyền về cho Hồn Điện nhiều bấy nhiêu, như thế càng thêm phiền toái.
      đường đầy rẫy những thanh huyên náo ồn ào nhưng Tiêu Viêm rốt cục cũng thuận lợi lên đến đỉnh núi. Tại sơn đạo bắt đầu xuất các đệ tử Phong Lôi Các giữ gìn trật tự. Ngoại trừ ít khách nhân đặc biệt đến từ bên ngoài, người bình thường cho phép phi hành tại đây. Chính vì điều này và cũng muốn làm cho thân phận bị bại lộ, Tiêu Viêm chỉ có thể bộ mà vào.
      Sau khi vào núi, Tiêu Viêm tách ra khỏi đoàn người, sau đó chuyển hướng vào rừng rậm, bởi như thế có thể nhanh hơn. Trong rừng phóng như gió, dựa theo tin tức lúc nãy nghe được hôm nay hẳn là lúc bắt đầu đại hội Tứ phương Các rồi. Hơn nữa điều làm cho Tiêu Viêm phấn chấn nhất, là câu người của Tứ phương Các cũng đến! như vậy, Phong Tôn Giả hẳn cũng tới rồi?
      - Nếu là gặp Phong Tôn Giả, ta thầm quan sát trước, sau đó nếu có thể mới thầm tiếp xúc. Mặc dù lão sư người này có thể hoàn toàn tin tưởng, nhưng ta vẫn cần phải cẩn thận mới tốt.
      Thân hình hóa thành cái bóng mơ hồ xuyên qua những cánh rừng bên trong dãy núi, đồng thời trong đầu Tiêu Viêm vô số ý niệm quay cuồng.
      Gánh nặng giải cứu Dược Lão rồi phụ thân, chỉ có thể dựa vào bản thân để hoàn thành. Cho nên cần phải bảo đảm an toàn của mình trước . Với ít nhân tố thể xác định được, vẫn cần phải cẩn thận tuyệt đối
      Dãy Phong Lôi diện tích cực kỳ rộng lớn, dù là lấy trình độ của Tiêu Viêm giờ cũng hao tốn hơn nửa giờ mới có thể đến trung tâm của nó. Nơi đó đứng sừng sững ngọ núi hừng vĩ đầy hiểm trở, Lôi sơn! Lôi sơn cực cao, từ chân núi phóng mắt nhìn cũng thấy đỉnh, tại lưng núi bị bao phủ bởi tầng mây. Loại mây mù này nhìn hơi khác với các loại mây khác, vì bên trong mơ hồ thoáng ra ánh lôi quang. Từ xa nhìn lại, ngọn sơn phong dưới vô số đám mây tụ lại thành biển bao trùm, cực kỳ đồ sộ nguy nga.
      Trong lòng thầm tán dương đối với ngọn sơn phong nguy nga này phen, Tiêu Viêm cũng là cấp tốc sải bước đến chân núi. Đứng từ nhìn lên, thầm nghĩ đỉnh Lôi Sơn này hẳn là Phong Lôi Đông Các, chắc chắn phòng ngự nơi này tự nhiên dị thường sâm nghiêm. Hơn nữa có lẽ là bởi vì đại hội sắp tới gần nên lớp phòng ngự kia lại càng cẩn thận hơn rất nhiều; bầu trời đôi lúc thấp thoáng những bóng người lưng đôi cánh đấu khí chấn động, đem trọn Lôi sơn, đều là bao phủ vào trong tầm nhìn tuần tra.
      muốn làm kinh động tới cường giả Phong Lôi Các, Tiêu Viêm tự nhiên thể ngang nhiên bay vào. Tuy từ chân núi lên tới đỉnh hề ngắn, nhưng với chừng ấy kiên nhẫn hẵn là có được.
      lại nhập vào đội ngũ ngừng tới, rốt cục cũng đến điểm ngừng lại, bởi tại phía trước xuất có hai cái thạch đình dựng bên sơn đạo, cái là để cho các thân sĩ lên xem đại hội, còn cái là cung cấp chỗ dừng chân cho ít cường giả trẻ tuổi tham gia thi đấu.
      Tại hai cái thạch đình phía trước, có gần trăm người mặc trang phục của đệ tử Phong Lôi Các đứng gác. Thần sắc lạnh lùng, người mơ hồ tỏa chút uy áp, nhưng ra người dám lúc này quấy rối, mặt khác, trong trăm người này, có hai lão già, nam nữ, khi Tiêu Viêm ánh mắt nhìn đến hai người này ánh mắt cũng khẽ co lại. Bởi hai người này, ràng là kẻ ngày đó cùng với Phượng Thanh Nhi tới Thiên Mục Sơn.
      - Hai người này thực lực kém, biết cái mặt nạ thay đổi dung mạo này có thể thông qua kiểm tra của bọn họ hay ?
      Tiêu Viêm nhíu mày.
      - nghĩ tới người dự thi lần này lại phải qua sàng lọc của hai vị trưởng lão Hỏa, Mộc Đông Các. Hai vị này tại Phong Lôi Các địa vị cũng thấp! Phong Lôi Các chọn lựa xưa nay rất nghiêm khắc, giờ trông thấy, quả là danh bất hư truyền a! May mà ta chỉ đến xem náo nhiệt, cần thông qua bọn họ xét duyệt.
      Khi Tiêu Viêm còn nhíu mày, phía trước đoàn người có mấy kẻ cúi đầu chuyện với nhau vang lên.
      Nghe vậy, Tiêu Viêm trong lòng chuyển động, ra tựa hồ phải tất cả mọi người đều phải tiếp nhận thẩm tra của hai người này a.
      - Quy củ của Phong Lôi Các ta, mọi người chắc cũng biết! Nếu muốn tham gia đại hội, đầu tiên là cần phải đạt tới tu vị Đấu Hoàng, đệ nhị tuổi phải tại ba mươi trở xuống, đệ tam, chống đỡ được lão phu ngũ hiệp! Nếu có thể qua được ba điều kiện này, mới có được tham gia tư cách. Đương nhiên, nếu chỉ đến xem cổ động náo nhiệt, cứ theo sơn đạo phía bên trái lên đỉnh núi là được.
      Khi đoàn người còn bàn luận xôn xao, Hỏa trưởng lão áo đỏ thản nhiên mở miệng.
      Lão vừa xong, nhất thời khiến cho ít kẻ xôn xao, nội thõa mãn trong ba điều kiện đều rất khó rồi, huống chi tới ba loại, đúng là khắc nghiệt a.
      Phải đạt được những điều kiện khắc nghiệt như vậy mới có thể tham gia, nên phần lớn những người ở đây đều lựa chọn sơn đạo phía bên trái mà . Tiêu Viêm sau khi chần chờ chút, cũng theo dòng người chọn sơn đạo bên trái bước vào. Mục đích của là tìm kiếm Phong Tôn Giả chứ có hứng thú ra tay tại Phong Lôi Các. Nếu là bị nhận ra, tất nhiên kéo đến ít phiền toái.
      Trong khi đại bộ phận đều bên trái, ở đây cũng có ít người trẻ tuổi tự cho là thực lực kém muốn xông lên theo đường bên phải, ngoại lệ đều bị Hỏa trưởng lão phất tay áo quạt đẩy bắn ra ngoài. Đám người này mặc dù miễn cưỡng đạt đến chuẩn Đấu Hoàng theo cầu, nhưng ràng dựa vào đan dược hoặc là thiên địa kỳ bảo cường chống đỡ lên, sức chiến đấu so với Đấu Hoàng chân chính thua xa.
      Đối với sức chiến đấu yếu nhược của đám gia hỏa này , Hỏa Mộc nhị vị trưởng lão ngay cả lông mày cũng nhíu cái. Tiêu Viêm thấy thế trong lòng thầm cười hắc hắc, chân bước nhanh hơn chuẩn bị lên sơn đạo bên trái.
      - Chờ chút!
      Vừa mới đạp chân vào sơn đạo, còn đợi Tiêu Viêm xa, Hỏa trưởng lão đột nhiên quay đầu lại, khẽ cau mày nhìn .
      Nghe được tiếng quát này, Tiêu Viêm bàn tay trong tay áo cũng nắm lại căng thẳng, chậm rãi quay đầu, nhìn Hỏa trưởng lão.
      Ánh mắt chậm rãi lướt qua khuôn mặt Tiêu Viêm, Hỏa trưởng lão thản nhiên:
      - Ta xem ngươi tựa hồ là đạt đến tư cách tham gia, vì sao thử?
      Vừa như vậy xong, vô số ánh mắt nhất thời bắn về phía Tiêu Viêm. Lúc trước người nhiều như vậy, cũng chưa có ai thông qua khảo hạch, mà tên gia hỏa nhìn rất bình thường trước mặt này, lại có được thực lực như thế hay sao?
      - Ta đối với đại hội có gì hứng thú, tới đây, chỉ để tìm người mà thôi!
      cố tình áp chế thanh sao cho khàn, dứt lời, cũng hề để ý tới Hỏa trưởng lão nữa mà xoay người bước , để lại phía sau đống kẻ trợn mắt há mồm:
      - Cái tên này… quá kiêu ngạo ?
      Mụ già bên cạnh liếc Hỏa trưởng lão rồi nhìn theo bóng dáng Tiêu Viêm, cau mày :
      - Người này có cái gì đó đúng à?
      - biết. . . Ta chỉ thấy ngay lúc bước vào thạch đạo, năng lượng hỏa thuộc tính trong thiên địa đột nhiên chấn động. Có điều chẳng biết tại sao… người này cuối cùng lại ta loại cảm giác ra lời.
      Hỏa trưởng lão cau mày cười khổ tiếng, chợt thở dài:
      - Hơn phân nửa là ảo giác!
      Nữ Lâm thích bài này.

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 1011: Tứ Đại Tôn Giả
      Dịch: Baocuongphong21 - Biên: Túy Thư Cư Sĩ
      Sơn đạo dài, liếc mắt nhìn giống như con mãng xà khổng lồ uốn lượn dọc theo triền núi lên, cuối cùng biến mất vào bên trong tầng mây. Đứng tại nơi này chợt khiến cho con người có cái cảm giác rằng mình hết sức bé.
      Tiêu Viêm nhanh chậm từng bước lên đỉnh núi, hai bên sơn đạo được phủ kín bởi những cây thân gỗ màu bạc, nhìn có chút kì dị. Từ xuống dưới hề có cành lá, thẳng tắp giống như cây cột trụ. Càng làm cho Tiêu Viêm kinh ngạc hơn chính là trong đại thụ màu bạc tản ra lôi điện lực hết sức nồng đậm, nếu như dùng linh hồn cảm ứng, thấy được lực lượng lôi điện ngừng theo từ ngọn cổ thụ tràn ra rồi nhập vào biển mây xung quanh mất tăm thấy bóng dáng.
      Dừng bước nhìn màn này, Tiêu Viêm như có điều suy nghĩ. Lôi Sơn này, lực lượng Phong Lôi kinh khủng như thế hẳn có quan hệ ít với mấy cái cây này. Có chúng cung cấp lôi lực, biển mây trời mãi mãi tiêu tan, nếu ở đó ở mà tu luyện công pháp lôi thuộc tính chẳng khác nào làm chơi ăn chút quá, có thể tăng hiệu quả tu luyện lên rất nhiều lần.
      Phong Lôi Các tìm ra được địa phương này quả là tốt.
      Trong lòng thầm tặc tán thưởng phen, sau đó bước tiếp. Ngay lúc đó, đột nhiên tiếng hạc kêu thanh thúy trào dâng, mọi người liền nhìn thấy con Thất thải Hạc lớn từ dưới núi bay vút lên, xuyên qua đám mây mù đến tận đỉnh núi.
      - Thất thải Hạc lớn, ngồi nó hẳn là Phượng tiểu thư của Phong Lôi Các rồi
      Lúc nhìn thấy Thất thải Hạc, sơn đạo liên tục truyền đến những thanh cực kì hâm mộ.
      Tiêu Viêm đưa mắt nhìn con hạc khổng lồ bầu trời kia, chú ý đến nó mà gắt gao tập trung vào thân ảnh ngồi lưng. Từ bóng hình xinh đẹp thành thục đoan trang kia mà , xác là Phượng Thanh Nhi.
      Con hạc lớn cũng vì những tiếng kinh hô kia mà dừng lại, đôi cánh rung mạnh nhất thời vọt vào trong tầng mây biến mất thấy đâu nữa.
      Đợi đến khi cự hạc biến mất, Tiêu Viêm cũng chậm rãi thu hồi ánh mắt, lông mày hơi cau. Nàng ta nhất định có mang người vật gì đó che đậy khí tức, nếu , có khả năng che đậy được thực lực của mình trước con mắt của Tiêu Viêm hôm nay.
      - Xem ra nữ nhân này quả đơn giản! Nếu như gặp phải Phượng Thanh Nhi nhất định bại lộ!
      Tiêu Viêm lộ ra vẻ do dự, khẽ thào lẩm bẩm, kẻ mà nhìn thấu thường là đáng sợ nhất. Ba người Đường Ưng, Vương Trần, Mộ Thanh Loan, mặc dù thực lực cũng rất cường hãn, đều giấu thực lực, nhưng bọn họ vẫn khiến cho Tiêu Viêm nảy sinh cảm giác nguy hiểm! Chỉ có Phượng Thanh Nhi này mới làm nhìn thấu.
      - Nếu ta đoán sai, chỉ sợ này đại hội Tứ phương Các lần này, kẻ thắng cuối cùng chính là nữ nhân này. . .
      Tiêu Viêm khẽ thở dài tiếng, loại ý nghĩ này của cũng có gì thực tế căn cứ chính xác, nhưng trong lúc mơ hồ lại có loại cảm giác khó hiểu, khiến phán đoán như vậy.
      Có lẽ là vì Phong Lôi Các mà đối với Phượng Thanh Nhi, chưa từng có chút hảo cảm. Mặc dù dung mạo hay khí chất của đối phương đều là hạng nhất lưu, nhưng ngay từ đầu, và nàng ít khúc mắc. Bởi thế nếu nhìn nàng ta lấy được thắng lợi cuối cùng trong lòng ít nhiều cũng có chút khó chịu.
      Bĩu môi, Tiêu Viêm trong lòng thầm phi tiếng, cũng đứng dây dưa tại sơn đạo thêm nữa. rảo chân mà , càng về sau lại như hóa thành đạo hắc tuyến, nhắm đỉnh núi lao vun vút.
      Lôi Sơn mặt dù thấp nhưng với tốc độ của Tiêu Viêm tại, đến mười phút sau thuận lợi đến đỉnh núi.
      Vừa mới đặt chân lên đỉnh núi, luồng tiếng động giống như ma lập tức truyền vào tai Tiêu Viêm. Bởi vì kịp phòng ngự nên thiếu chút nữa choáng váng mãi khi hồi phục lại rồi mà vẫn còn cảm thấy sợ hãi. vừa xoay đầu lại xem liền trợn mắt há mồm khi nhìn thấy biển người cuồn cuộn đông nghìn nghịt thấy đâu là điểm cuối.
      Dù lấy tính cách Tiêu Viêm mà bây giờ cũng có cảm giác chết lặng. Trước đây, hề nghĩ là Tứ phương Các đại hội lại có sức hấp dẫn như thế! Số người điên cuồng tụ tập về đây vì nó quả là nhiều.
      Sững sờ chỉ chốc lát, Tiêu Viêm rốt cuộc đành thở dài tiếng, thân hình lay động, vút lên cây cự mộc màu bạc. Lúc này những cây cự mộc màu bạc xung quanh đấy đứng ít người ( cành đứng vào đâu?), bởi vậy Tiêu Viêm có hành động như vậy cũng khiến quá nhiều người chú ý.
      Ở tầm nhìn này, Tiêu Viêm vừa vặn thấy được đại khái toàn cảnh đỉnh Lôi Sơn. Giờ này ở tại cái quảng trường. Cả quảng trường đều làm bằng chất liệu có màu giống như cây đại thụ mà đứng, ánh lên màu bạc có chút chói mắt. Đôi chỗ còn gồ ghề nhấp nhô, hẵn là nơi đệ tử Phong Lôi Các luyện công hằng ngày.
      Toàn bộ đỉnh núi hấp dẫn ánh nhìn nhất gì ngoài tòa cự tháp màu bạc, cao ít nhất ba bốn mươi trượng, cực kì hùng vĩ. Bên ngoài lôi quang ngừng lóe ra, đỉnh tháp chìm hẳn vào trong mây gây ra cảm giác cực kỳ thần bí.
      đỉnh núi vẫn có ít các kiến trúc hơn, đấy hẳn là nơi ở của chúng đệ tử. Tiêu Viêm đảo mắt qua lượt rồi chợt dừng lại ở giữa quảng trường màu bạc, nơi đó có ít ghế ngồi được đặt ở vị trí rất trang trọng, xung quanh có số đệ tử Phong Lôi Các vẻ mặt lạnh lùng đứng thẳng. Toàn thân mơ hồ tán phát ra khí thế hùng mạnh, ràng phải hạng đệ tử bình thường.
      Giờ phút này ghế ngồi vẫn chưa có ai, nhưng cần nghĩ cũng có thể biết, ngồi ấy là nhừng người nhất định có địa vị cực cao ở Tứ phương Các.
      Nhìn thấy đại hội vẫn chưa bắt đầu, nên Tiêu Viêm bèn ngồi xuống xếp bằng, nhắm mắt dưỡng thần.
      ngồi xuống chưa được bao lâu, liền có đạo tiếng chuông thanh thúy đột ngột vang lên. Ngay sau đó từ đỉnh núi có rất đông nhân ảnh thoáng , nhanh chóng tỏa ra xung quanh chiếm cứ các vị trí hiểm yếu có thể quan sát hết thảy chung quanh. Bất luận kẻ nào có điều dị động, hẳn khó lòng thoát khỏi pháp nhãn của bọn họ.
      - Đệ tử Phong Lôi Các, quả nhiên được huấn luyện nghiêm chỉnh!
      Tại lúc tiếng chuông vang lên Tiêu Viêm cũng mở mắt ra, tùy ý liếc nhìn những bóng người mau lẹ mà chỉnh tề vào vị trí xung quanh, thầm tán thưởng.
      Lúc khen thầm tiếng sét inh tai chợt vang lên, luồng lôi điện chói mắt từ trong tầng mây mạnh mẽ xuyên phá mà ra. Cường quang lên đột ngột làm cho mọi người xung quanh theo quán tính nhắm mắt cả lại. Tiêu Viêm cũng phải nheo mắt nhìn đạo Lôi Điện cự đại, thấy trong đó có mấy thân ảnh chậm rãi ra, cuối cùng thân những cái ngế ngồi làm bằng ngân mộc tại giữa quảng trường.
      Ánh mắt đảo qua, Tiêu Viêm liền dừng lại ở đạo thân ảnh trong số đó, xẹt qua tia lãnh ý:
      - Phí Thiên?
      Khi mọi người mở mắt ra nhìn thấy bốn người ngồi, thanh xôn xao kinh hãi vang lên liên tục.
      - Như vậy Phong Lôi Các bốn vị trưởng lão lần này ra hết rồi! Vị ở giữa hẳn là Lôi Tôn giả trong truyền thuyết đó sao?
      Nghe vậy, Tiêu Viêm trong lòng cũng máy động, ánh mắt liền nhìn vào người ở giữa. Người này thân hình cao lớn, nhìn quá bốn năm mươi tuổi, nhưng râu cằm lại hoàn toàn bạc trắng. thân thể có mặc bộ áo bào màu bạc, bộ áo bào tràn ngập hoa văn Lôi Điện, từ xa nhìn lại, liền giống như vật còn sống, ngừng lưu chuyển, mơ hồ ít Lôi uy từ trong đó tràn ngập mà ra.
      Khí tức của người này tựa hồ kém xa ba người còn lại! Thậm chí có cảm giác rất là bình thường, nhưng Tiêu Viêm bằng vào linh hồn cảm giác xuất sắc nhận thấy từ người này cảm giác nguy hiểm tột độ. Cho dù Phí Thiên cũng có tạo cho cảm giác như thế.
      Người đó là Lôi tôn giả Ngoại Các chủ của Phong Lôi Các sao? Quả nhiên cực kì khủng bố. . ."
      Tiêu Viêm khẽ thở ra hơi, đây chỉ sợ là lần đầu dùng bổn tôn mà gặp mặt chân chính cường giả Đấu Tôn! Tuy ở tại Hồn Điện từng gặp Đấu Tôn áo tím kia, nhưng lúc đó Tiêu Viêm chỉ là luồng linh hồn lực mà thôi.
      Hưu!
      Tại lúc Tiêu Viêm sợ hãi than thầm thanh chói tai xé gió vang vọng đỉnh núi. Mọi người liền kinh ngạc nhìn thấy, thanh cự kiếm khổng lồ dữ dội xuyên phá trường , chợt lóe lên rồi dừng lại giữa quảng trường.
      - Ha ha, Kiếm tôn giả, người lúc nào cũng tới sớm nhất a!
      Nhìn thấy thanh cự kiếm bầu trời, số người áo bạc cùng với Lôi tôn giả cùng đứng dậy. Tiếng cười như sấm của Lôi tôn giả liền vang vọng khắp đỉnh núi.
      Cự kiếm chợt run lên trận, hóa thành vô số điểm sáng tiêu tán, từ trong đó có hai thân ảnh trung rồi hạ xuống tại khán đài.
      Hai thân ảnh, già trẻ, người tuổi trẻ Tiêu Viêm nhìn rất quen mắt, bởi vì đây chính là Đường Ưng của Vạn Kiếm Các. Lão già đứng bên cạnh y thân hình hơi có chút thấp bé, thân áo vải nhìn chút nổi bật chẳng khác gì người bình thường. Nhưng bất cứ ai ở đây cũng đều biết, lão đầu này là nhân vật đáng sợ cùng cấp bậc với Lôi tôn giả!
      - nghĩ tới ngay cả Kiếm tôn giả giờ mới đến đây! Xem ra đám người trước đến Phong Lôi Sơn hẳn chỉ là người tiền trạm, tại tới mới là chân chính bắt đầu a.
      Kiếm tôn giả xuất , nháy mắt làm cho bầu khí xung quanh quảng trường trở nên sôi nổi hẳn lên.
      Đối với tiếng cười của Lôi tôn giả, Kiếm tôn giả cũng chẳng để ý đến. Lão đảo cặp mắt trắng dã ngồi xuống ghế dựa, Đường Ưng cung kính khoanh tay đứng ngay phía sau.
      - Hắc hắc, Kiếm lão đầu này vẫn giữ tính tình khó chịu như xưa hả! Xem ra đối với trận tỉ thí năm đó vẫn còn ghi hận trong lòng đây mà!
      Ngay lúc Kiếm tôn giả mới vừa ngồi xuống ghế, thanh trầm cùng với tiếng cười quái dị chợt vang lên. Từ trung đạo hào quang đen tuyền dữ dội lướt đến, rồi giống như thuấn di trực tiếp ra tại khán đài, khách khí vung áo bào lên rồi ngồi xuống. Người vừa xuất lão giả mặt mày tái nhợt vận áo bào đen, có chút u. Hai con mắt đen trắng nhìn hết sức quỷ dị, mà đứng phía sau, cũng là có thân ảnh quen thuộc, Vương Trần của Hoàng Tuyền Các.
      - Năm đó lão phu vận khí kém chút mới bại vào tay , so với kẻ chống đỡ nổi Phong Tôn Giả trăm hiệp, cũng khá hơn ít! Ngươi có phải , Hoàng Tuyền tôn giả?
      Kiếm tôn giả liếc mắt nhìn lão giả áo đen, mặn nhạt .
      Nghe mấy lời này, lão già áo đen xầm mặt xuống, nhưng khi lão vừa muốn phản bác sắc mặt lại biến đổi, ánh mắt trầm nhìn chằm chằm vào trong thiên . Nơi đó, thanh như rồng khiếu tức vang vọng.
      - Lão gia hỏa này là nhanh!
      Kiếm tôn giả cũng ngẩng đầu đưa ánh mắt đục ngầu nhìn lên trung vô tận, cười cười. Lão vừa dứt lời, bầu trời cơn cuồng phong khổng lồ màu xanh bỗng xuất đỉnh núi dưới cái nhìn chăm chú của vô số người. Tại thời điểm cơn lốc xuất , ánh mắt Tiêu Viêm cũng là thoáng cái dời , nhìn chằm chằm vào người vừa đến, bàn tay cũng mạnh mẽ gắt gao nắm chặt
      -Phong tôn giả!
      Nữ Lâm thích bài này.

    3. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 1012: Đại Hội Bắt Đầu
      Dịch: Baocuongphong21 - Biên: Túy Thư Cư Sĩ
      Cơn lốc khổng lồ màu xanh bầu trời vừa mới xuất , bỗng nhiên xao động rồi bên trong truyền ra khí tức vô cùng cường đại. Sau đó cơn lốc rung lên rồi hóa thành vạn vạn điểm tinh quang tiêu tán , từ bên trong ra hai đạo thân ảnh như chiếc lá từ từ rơi xuống trước khán đài.
      - Chính là Phong tôn giả? ngờ lời đồn đại hội lần này xuất bốn vị tôn giả lại phải là chuyện nhảm nhí!.
      - Cường giả Đấu Tôn ngày thường cực kỳ khó gặp, ngờ lúc lại xuất cả bốn vị. Tứ phương Các đại hội, quả nhiên rất phô trương, khó trách hấp dẫn đến nhiều người như vậy.
      - Hắc hắc, biết lần đại hội này cuối cùng đắc lợi là ai?
      Cuối cùng xuất hai người, đem mọi ánh mắt toàn trường hấp dẫn, mà với Tiêu Viêm càng là như vậy, hai bóng người vừa mới lên, ánh mắt lập tức dời đến.
      Về phần Mộ Thanh Loan toàn thân áo quần xanh biếc Tiêu Viêm gặp, nên chit lướt qua rồi sau đó dừng lại ở người bên cạnh.
      Đó là lão già áo dài màu xanh, tóc rối xõa tung vai, nhìn tiêu sái khoái hoạt khác thường. Mặc dù lão lớn tuổi nhưng vẫn có thể nhìn ra vẻ tuấn khuôn mặt đó, nghĩ cũng biết khi còn trẻ tướng mạo tất nhiên kém. Trong bốn vị Tôn giả, tường mạo người mới tới này là dễ nhìn nhất, hơn nữa có lẽ vì lão tu luyện đấu khí Phong thuộc tính nên khí tức cũng có chút mơ hồ tán lạc vô chừng, làm người ta có cảm giác quỷ dị khó lường.
      -Đó chính là Phong tôn giả sao?
      Tiêu Viêm chậm rãi quan sát lão già áo xanh cách tỉ mỉ, trong mắt cũng xẹt qua chút kích động! Vị Phong tôn giả này chỉ nghe qua lần. Người này vốn là bạn trỉ kỉ của Dược Lão, nếu như lời này giả! Hơn nữa nếu theo lời Dược Lão, người này rất nặng tình nghĩa. Nếu thực như vậy, lúc này đây hẳn chân chính có thể tìm được trợ giúp rất lớn.
      Khi trong lòng Tiêu Viêm dậy sóng, bên kia Lôi tôn giả cùng Kiếm tôn giả khi thấy Phong tôn giả đến, đều tươi cười chắp tay chào hỏi. Tuy bọn họ đồng thân phận, nhưng Phong tôn giả thành danh lâu nên hai người này vẫn rất kính nể lão. Chỉ có Hoàng Tuyền tôn giả ở bên cạnh tựa hồ cùng Phong Tôn Giả có điều xích mích, nên chỉ liếc mắt cái sau đó liền làm như thấy.
      Phong Tôn Giả thân áo bào xanh khẽ tươi cười ấm áp, tỏ ra khách khí đáp lại Lôi tôn giả cùng Kiếm tôn giả, còn Hoàng Tuyền tôn giả ngồi kia lão cũng xem như là hạt cát vậy. giờ ở trong Tứ phương Các nên ai cũng phải kiềm chế chút, nhưng đối với Hoàng Tuyền tôn giả, Phong Tôn Giả cũng có chút ưng. Từ che đậy tính cách cho đến làm việc từ thủ đoạn, cũng khiến lão hề vừa mắt.
      Mấy người khách sáo phen, rồi Lôi tôn giả ngẩng đầu nhìn thoáng qua sắc trời, sau đó chậm rãi ra, ánh mắt đảo qua bốn phía quảng trường. Nhất thời, bên dưới quảng trường ồn ào, bỗng nhiên dưới ánh mắt tràn ngập lôi điện kia đảo qua, ngay tức khắc hoàn toàn im ắng.
      - Hôm nay Phong Lôi Các ta tổ chức Tứ phương Các đại hội, cảm tạ mọi người đến Lôi Sơn của cổ động. Bất quá ta phải nhắc nhở chút về quy củ của nơi này... vậy mọi người cũng biết, hi vọng đại hội diễn ra, xuất cái gì náo loạn.
      Lôi tôn giả thanh nhàn nhạt, oang oang như tiếng sấm vang vọng khắp Lôi Sơn. Thanh chứa Lôi uy khiến ít kẻ thực lực hơi yếu, thân thể cơ hồ tự chủ được mà xuất những run rẩy rất .
      Những lời Lôi tôn giả vừa tràn ngập loại ý chí bá đạo, cũng giống như lôi đình vậy, cương liệt mà dung người phản bác. Mặc dù như vậy có lẽ khiến cho người ta xuôi tai, nhưng dưới thực lực khủng bố toàn trường của lão, có người nào dám lời phản đối. Lực chấn nhiếp của cường giả Đấu Tôn quả nhiên kinh khủng, quả nhiên là giống bình thường.
      Nhìn thấy toàn trường xuất thêm thanh ồn ào nào nữa, Lôi tôn giả mới khẽ gật đầu, bàn tay vung lên, loạt tiếng chuông thanh thúy êm ái trào dâng.
      - Lần này số người tham gia Tứ phương Các đại hội, kể cả bốn đệ tử của Tứ phương Các, có tổng cộng năm mươi ba người. Vẫn quy củ cũ, lấy hỗn chiến mà bắt đầu, đến khi nào cuối cùng ở lại giữa sân chỉ còn tám người mới thôi. Bây giờ, tất cả người dự thi cùng tiến lên trường đấu .
      Tiếng chuông vừa dứt thanh Lôi tôn giả cũng lần nữa vang lên.
      Thanh Lôi tôn giả vừa tắt, quảng trường liền vang vọng trận tiếng động xé gió, từng đạo thân ảnh trẻ tuổi thoáng vào trường đấu, đồng loạt tản ra bốn phía quảng trường, nhìn chằm chằm lẫn nhau duy trì cảnh giác.
      Những người này vừa xuất , nhất thời khiến đại hội trở nên nóng bỏng! Tiếng hoan hô điếc tai nhức óc nhất tề ầm ĩ, giống như bài sơn đảo hải ở đỉnh núi vang vọng ra khắp nơi. cuồn cuộn lan ra tận chân trời, khiến ngay cả mây đen cao cũng vì vậy mà như sóng dậy.
      Những người dự thi vừa vào tràng đấu, đài khách quý, ba người Mộ Thanh Loan, Đường Ưng, Vương Trần cũng liếc nhau cái, thân hình chợt động, nhàng nhảy vào quảng trường. Ba người họ vừa vào đám người xung quanh liền tránh ra khoảng trống. Nơi đây ai cũng biết thực lực của ba người họ, bởi vậy tự nhiên là tự động nhào ra mà nạp mạng.
      Là nhân vật chính của đại hội lần này, ba người Mộ Thanh Loan vào trường đấu, cũng trực tiếp làm cho xung quanh quảng trường tiếng hoan hô trở nên càng thêm kích động hơn nữa. Bầu khí đỉnh núi từ khi bọn xuất trướng liền vào giai doạn cao trào.
      Xuy.
      Ba người mới vừa tiến vào giữa sân, tiếng hạc gáy trong trẻo bỗng vang lên bầu trời. con Thất thải hạc to lớn từ xa vỗ cánh bay đến, bóng hình xinh đẹp từ lưng nó nhảy xuống, lặng yên tiếng động nhàng dừng ở giữa khoảng sân rộng. Tiêu Viêm cần nhìn cũng biết là Phượng Thanh Nhi, khí chất cao quý như vậy, ai bằng.
      Phượng Thanh Nhi xuất , bầu khí bên ngoài tràng lập tức náo nhiệt tăng vọt. Ai cũng biết, lần này Tứ phương Các đại hội, có thể hơn nàng bậc chỉ sợ có ai mà thôi.
      Phượng Thanh Nhi vừa xuất , đài khách quý Phong Tôn Giả, Kiếm tôn giả cho đến kia Hoàng Tuyền tôn giả trong mắt đều là xẹt qua vẻ kinh ngạc. Chỉ thấy vị Tôn giả cười nhạt :
      - Xem ra Lôi tôn giả đúng là bỏ ra ít tiền vốn nhỉ, cư nhiên còn tự mình ra tay che giấu thực lực cho nó. Chẳng lẽ định xuất kỳ bất ý cái gì hay sao chứ?
      Nghe vậy, Lôi tôn giả lại cười ha ha:
      - Kiếm tôn giả chuyện này à, nha đầu kia thân phận có chút đặc thù, sở dĩ ta làm như vậy, ra là vì chút bất đắc dĩ.
      - Lôi tôn giả định thêm lần đứng đầu Tứ phương Các' đây mà! Đại hội lần này, hẳn là tỉ lệ thắng của Phong Lôi Các lớn nhất rồi.
      Phong Tôn Giả chỉ liếc mắt nhìn Phượng Thanh Nhi chút rồi giọng cười.
      - Phong Tôn Giả hiểu lầm rồi, nha đầu Thanh Loan kia chính là người của gia tộc Thiên Loan. Nếu có thể khiến huyết mạch giác tỉnh, cũng có thể tính là nhân tài kiệt xuất trong giới trẻ a.
      Lôi tôn giả khoát tay áo cười, bất quá trong mắt cũng lộ ra nét đắc ý tự mãn, lần này nhắm vào vị trí đứng đầu Tứ phương Các, lão ôm tâm tư rất lớn!
      Đối với lời mà ... Phong Tôn Giả lại cười trừ, từ chối cho ý kiến.
      bên Hoàng Tuyền tôn giả, lại cau mày, Vương Trần xem như là đệ tử kiệt xuất nhất trong những năm nay của lão, nhưng nếu cùng Phượng Thanh Nhi so sánh tựa hồ vẫn kém hơn chút. Xem ra đại hội lần này địa vị của Hoàng Tuyền Các có thay đổi gì lớn rồi.
      Trong Tứ phương Các, Hoàng Tuyền Các vẫn ở cuối cùng, nhưng dù như thế Hoàng Tuyền tôn giả đối với lần này cũng đành chịu, dù sao hệ thống bồi dưỡng hậu bối của Hoàng Tuyền Các quả sút kém hơn nhiều so với Tam Các còn lại.
      cây ngân mộc, Tiêu Viêm cũng tập trung nhìn vào Phượng Thanh Nhi. Đối với nàng này, vẫn như như cảm giác hết sức nguy hiểm. Điều này cùng thực lực quan hệ, chỉ là cảm giác hết sức mơ hồ của .
      Nhíu mày nhìn lúc, Tiêu Viêm lại dời mắt , chậm rãi quan sát khắp quảng trường. Giờ này quảng trường, người dự thi đều gườm gườm đề phòng lẫn nhau, bọn họ tuổi tuy lớn, nhưng thực lực cũng rất mạnh. Đó là điều đương nhiên, vì có tư cách tham gia đại hội này cũng phải là những kẻ non nớt, nếu có thiên phú siêu cường cũng là loại có bối cảnh thâm hậu chống đỡ sau lưng.
      hổ là Trung Châu, trẻ tuổi như vậy là Đấu Hoàng. Cho dù là tại Hắc Giác Vực cũng khó mà tìm được, nghĩ tới chỉ cái Tứ phương Các đại hội, liền là hấp dẫn nhiều người như thế. Tiêu Viêm khẽ thở dài tiếng, Trung Châu quả nhiên hổ là nơi cường giả tập trung nhiều nhất đại lục Đấu Khí. Nơi đây thiên tài tập hợp, ai cũng thể biết con ngựa ô nào đó đột nhiên xuất hay !
      - Ồ?
      Sợ hãi than thầm, Tiêu Viêm vừa dời mắt, đột nhiên ngưng tụ lại, thanh nghi hoặc đầy kinh dị từ trong miệng bật lên.
      Ánh mắt Tiêu Viêm dừng lại tại góc quảng trường, nơi có bóng người áo đen đưa lưng về phía . Mặc dù cách khá xa nhưng chẳng biết tại sao, Tiêu Viêm lại cảm thấy được bóng dáng này chứa nét gì đó khá quen thuộc.
      Tiêu Viêm nhíu mày, lấy thực lực hôm nay, cảm giác quen thuộc này có khả năng sai lầm hay ngẫu nhiên mà xuất .
      Lúc Tiêu Viêm còn nghi hoặc, nam tử áo đen trong tay nắm chặt thanh trường thương vừa bất chợt xuất , thân hình thoáng nghiêng qua, vừa đủ cho Tiêu Viêm nhìn thấy bên mặt của gã.
      Vừa thấy những nét quen thuộc khuôn mặt đó, Tiêu Viêm lập tức sững sờ, lát sau vỗ mạnh tay, mắt lóe lên tia kinh ngạc.
      "Lâm Diễm? Sao lại xuất ở đây? "
      Người vừa xuất trong mắt Tiêu Viêm chính là kẻ năm đó cùng với từ Học viện Già Nam đến Đế quốc, Lâm Diễm. Có điều sau này khi Tiêu Viêm bế quan trong sơn cốc ra Lâm Diễm, Lâm Tu Nhai, Liễu Kình cùng nhau rời khỏi Đế quốc. nghĩ tới bây giờ lại đột nhiên gặp ở nơi này!
      Nét kinh ngạc trong mắt dần nhạt , Tiêu Viêm nhịn được lắc lắc đầu. mới đến Trung Châu quá nửa năm, chẳng ngờ gặp ít người quen cũ. Hai chữ duyên phận quả khó lường.
      - Nếu đông đủ, đại hội có thể bắt đầu..!
      đài khách quý, Lôi tôn giả nhìn thấy giữa sân nhân số đầy đủ, bèn tán chuyện nữa, ngẩng đầu vung tay lên, thanh nhàn nhạt vang vọng khắp quảng trường.
      Nữ Lâm thích bài này.

    4. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 1013: Hỗn loạn sàng lọc
      Dịch: Baocuongphong21 - Biên: dihiep2010 (A Híp)
      Khi Lôi Tôn Giả vừa xong, cả quảng trường bổng nhiên căng thẳng, 53 đạo ánh mắt quét nhìn lẫn nhau và đều tràn nhập đề phòng nhau, dưới cái loại kết quả hỗn loạn này chỉ cần giữ cho bản thân rơi xuống khỏi đài coi như thắng lợi và đạt được bước tiếp theo, đại đa số người cũng biết, trận này chọn lựa, cực kỳ khắc nghiệt cùng tàn khốc.
      Trong số 53 người chỉ giữ lại 8 người, thường trong số 8 người đó thường đều có bốn của Tứ Phương Các chiếm giữ, cách khác, tại 49 người còn lại chỉ có 4 người thành công lưu lại được! 49 chỉ truyển chọn ra 4, cần nghĩ cũng biết để dàng được vinh quang này chiến đấu cực kỳ thảm thiết.
      Ở giữa sân đấu bầu khí căng thẳng ở bên ngoài quảng trường cũng trở nên im lặng, vô số đạo ánh mắt nhìn chằm chằm vào giữa sân, số người ở bên trong, đều có thể tính tại đồng trang lứa là người nổi bật nhất, loại trừ số rất ít nhóm người, đại bộ phận mọi người đều có được chân chính thực lực ngạo nhân, những người này trong vòng bạo phát chiến đấu, tự nhiên là dị thường hấp dẫn chú ý.
      Từ sau khi phát ra Lâm Diễm, ánh mắt Tiêu Viêm vẫn dừng lại người . Bằng vào nhãn lực tại của , tự nhiên liếc mắt cái cũng nhìn ra thực lực Lâm Diễm ở tứ Tinh Đấu Hoàng. Với cấp bậc này, nếu như tại địa phương khác có lẽ có thể tính làm tồi, nhưng mà ở nơi này chỉ có thể miễn cưỡng đạt tới tư cách tham gia giải đấu mà thôi.
      " nghĩ tới vài năm gặp, cư nhiên cũng đạt đến Đấu Hoàng, nhớ năm đó ta trước khi bế quan, thực lực Lâm Diễm vừa mới tới ấu Vương cấp bậc, xem ra mấy năm nay cũng hẳn là có gặp kỳ ngộ gì đó mới" Tiêu Viêm ánh mắt vẫn dừng lại người Lâm diễm, chợt thấp giọng lẩm bẩm.
      ..
      thứ kỳ ngộ này, tại Trung Châu cũng phải là cái gì đó cũng thiên phương dạ đàm, Tiêu Viêm có thể mượn Thiên Sơn Huyết Đàm để đột phá tới Đấu Tông, tự nhiên người khác cũng có thể được có được ít kì ngộ mà thường nhân khó gặp tại Trung Châu đại lục mở mang vô tận, ở những nơi rừng sâu núi thẳm ai mà có thể hiểu được cách ràng.
      "Bất quá, chẳng biết tại sao Lâm Tu Nhai, Liễu Kình hai người cùng chỗ nhỉ, ba người bọn họ lúc trước đáp ứng với nhau cùng rời mới đúng chứ" Tiêu Viêm lẩm bẩm , đối ba người Lâm Diễm vẫn có hảo cảm rất tốt, hơn nữa năm đó vừa mới đột phá Đấu Vương, bọn sau khi biết được ta và Vân Lam Tông là đại địch, nhưng Lâm Diễm ba người vẫn như trước là theo mình, phần nhân tình này phải là Tiêu Viêm quên mất, mà do lúc đó có quá nhiều việc vướng chân, cùng với ba người họ ra từ biệt nên có cơ hội hồi báo.
      "Thương!"
      Tại lúc Tiêu Viêm suy nghĩ trong lòng, khí trong trường căng thẳng cực độ làm người ta khó có thể nhẫn nại được, cuối cùng cũng có người nhịn được xuất thủ phá vỡ tình huống sân, người này rút vũ khí trong tay nhanh như chớp dánh về phía người bên cạnh cách đó xa, bất quả giờ ai cũng vô cùng cẩn thận nên ngườ kia vừa động liền bị phát , người bị công kích dưới kinh sợ bỗng bộc phát ra đấu khí kinh người, nắm chặc vũ khí hướng người đánh lén kia phản kích.
      Hai người giao thủ, quảng trường kia bầu khí căng thẳng chỉ nháy mắt tuyên cáo tan vỡ, từng luồng ánh sáng sắc màu đồng nhất từ Đấu khí mạnh mẻ nhất thời tuôn trào ra, sau đó toàn bộ quảng trường, liền hoàn toàn lâm vào trong hỗn loạn.
      Hơn năm mươi luồng đấu khí cấp bậc Đấu Hoàng, cơ hồ triệt để tràn ngập mỗi khắp ngõ ngách quảng trường, mạnh mẻ năng lượng uy áp tràn ngập tại quảng trường, làm cho ít người có loại loại cảm giác bị đè nén.
      quảng trường, đấu khí hỗn loạn ở bốn phía ngừng lan tràn ra, mà tại thời khắc, cơ hồ bên người tất cả mọi người đều là đối thủ, đều cũng là địch nhân, bởi vậy mỗi người đều có như chim sợ cành cong, chỉ cần ai vào phạm vi cách mình vài trượng tâm thần phát động đấu khí tràn ra hướng người vừa đến công kích mãnh liệt.
      Mà dưới loại tràng diện hỗn loạn này , thường xuyên có tình trạng vài người liên kết với nhau cùng đánh người rơi xuống đài, mà giờ khắc này cũng chỉ tính là người nọ gặp may thôi, bị vài tên đồng cấp vây công, cơ hội ở lại gần như có nên liền ảo não thối lui ra ngoài quảng trường.
      Hỗn loạn, là loại chất xúc tác, nhìn thấy giữa sân kia lâm vào đại hỗn chiến làm cho da đầu người ta tê dại, khán đài quanh quảng trường, lại là bạo xuất tiếng hoan hô gào thét kinh thiên động địa, ít người bởi vì loại bầu khí này mà trở nên đỏ mặt tía tai, xem bộ dáng kia hận thể chính mình ở giữa sân đánh trận cho thống khoái.
      Nghe thấy những tiếng gầm rú đinh tai nhức óc, Tiêu Viêm cũng biết phải làm sao, tâm thần vừa động, đấu khí liền bao trùm 2 lỗ tai đem những tap kia hoàn toàn ngăn cách, ánh mắt gắt gao nhìn tràng diện hỗn loạn giữa sân.
      Giờ phút này, giữa sân triệt để hỗn loạn, đấu khí giao nhau cùng với thanh đao kiếm đụng nhau chát chúa ngừng vang lên, dưới trường hợp hỗn loại như thế thể nắm chắc điều gì, trước đó có số người thực lực yếu, nhưng bây giờ lại liên tục có người hộc máu mà ngậm ngùi rời trường đấu, giữa sân quá mức hỗn loạn, đề phòng được phía trước lại phòng được mặt sau, bốn phương tám hướng khắp nơi đều là địch nhân, cái sơ sẩy trúng phải ám chiêu kích trí mạng, cái loại đại hội này, đao kiếm có mắt, bị thương tổn chính là chuyện thường tình, nếu mà ở dưới bị công kích trí mạng hô to tiếng nhận thua, dựa theo quy củ, tự nhiên cũng lại có người đối với ngươi ra tay hạ sát thủ.
      Hỗn loạn kéo dài đến mười phút thời gian, liền có thêm hơn mười người người dự thi bản thân bị trọng thương, thể rời giữa sân, dù sao nếu là lại tiếp tục lưu lại mà ..., chỉ sợ cũng phải chỉ có trọng thương thôi đâu.
      Trong sân hỗn loạn, cũng có chút ra ngoài dự liệu của Tiêu Viêm, nhưng cũng có chút đắc ý, vốn cho là loại đại hội này phải đấu với phương thức 1 vs 1, nghĩ tới. . . Cư nhiên ở đây lại là loại rau lộ trộn đều, tất cả đều lên sàn… như thế, chỉ cần phải có thực lực, còn cái cần nhất là vận khí a, dù sao hảo hán chịu nổi nhiều người, mặc dù ngươi là Đấu Hoàng đỉnh cấp, nhưng nếu hay ho bị mười mấy Đấu Hoàng vây công, vậy kết quả cuối cùng chỉ sợ cũng tương đối thê thảm a.
      Đương nhiên, ra ngoài dự kiến nhất của Tiêu Viêm chính là cái tên Lâm Diễm kia, thực lực của trong này cũng tính là cao, chỉ có thể xem là bậc trung mà thôi, cư nhiên đến bây giờ mà vẫn chưa bị loại khỏi, Tiêu Viêm sau khi tinh tế quan sát, mới nhìn ra ít manh mối.
      " giờ thân pháp kia của Lâm Diễm tựa hồ rất là kỳ diệu nha. Bất quá chỉ là quá mức khó coi thôi”
      Tiêu Viêm như có điều suy nghĩ nhìn giữa sân, Lâm Diễm mặc dù thi triển ra thân pháp kia có chút khó coi, thậm chí làm người ta có cảm giác được tự nhiên, thoạt nhìn qua giống như con vịt vẫy cánh. Vốn dĩ Tiêu Viêm với nhãn lực tại nhưng ra có thể nhìn ra thân pháp này đấu kỹ, tất nhiên phải bình thường, độ huyền diệu của nó thậm chí cũng kém so với Tam Thiên Lôi Động.
      "Người này, trong những năm này quả nhiên có ít kỳ ngộ" Tiêu Viêm cười cười, có thể đủ khẳng định, thân pháp khó coi này hơn nữa được tự nhiên, trước kia Lâm Diễm, , tất nhiên chưa từng tu hành qua, hiển nhiên hẳn là mấy năm nay lịch lãm trung đoạt được.
      Nhìn thấy Lâm Diễm có thể kiên trì tới cùng, Tiêu Viêm cũng là thở dài nhõm hơi, bất kể như thế nào, cùng với Lâm Diễm quan hệ vẫn rất tệ, có thể nhìn thấy giờ có thành tựu như vậy, tự nhiên cung vui mừng thay cho rồi.
      Tiêu Viêm ánh mắt từ người Lâm Diễm rời , chậm rãi đảo qua giữa sân, chợt đôi mắt nhíu lại, giờ phút này quảng trường mặc dù cực kỳ hỗn loạn, nhưng hỗn loạn này lại ảnh hưởng mấy tới bốn Các lớn nhất kia, người của bốn Các này quây thành 4 cái vòng tròn đứng ở giữa sân, ràng là bốn năm người Phượng Thanh Nhi, Mộ Hạnh Phun, Đường Ưng, Vương Trần.. .
      Bốn người khí thế tại giờ phút này đều bảo trì ở trạng thái Đấu Hoàng đỉnh phong, sắc mặt lạnh như băng quét qua bốn phía đám người chiến trường hỗn loạn kia, bất kỳ ai đó dám đặt chân vào phạm vi nhóm bọn họ đứng phải nhận lấy công kích cực kỳ mãnh liệt, thực lực bốn người bọn họ cơ bản ở nơi này là người nổi trội nhất, tuy giữa sân có mấy người đồng thời biểu ra cũng kém, nhưng bọn ràng lại dám đến tùy ý đụng chạm bốn người này.
      Trong sân hỗn loạn kia như trước liên tục có người bị loại ra, nhưng toàn bộ quảng trường liền giống như biến thành cái sàng lúa, ngừng có người từ giữa sân mà bị bắn ra, mà số người có thể lưu lại ở trong đó lại càng trở nên thưa thớt hơn.
      Mà theo nhân số giảm bớt , quảng trường hỗn loạn cũng đần trở nên yên tỉnh chút, đặc biệt là đương trường khi số người chỉ còn lại 11, cảnh hỗn loạn bổng nhiên dừng lại, nhất thời trực tiếp xuất loại dị thường im lặng, mười người riêng rẽ phân tán các nơi ở giữa sân, thở phì phò thở dốc đứng đối diện lẫn nhau và cảnh giác lẫn nhau.
      Tiêu Viêm đem ánh mắt đảo qua giữa sân, miệng chợt nở nụ cười, Lâm Diễm tên kia cư nhiên cũng ở trong số đó, bất quá giờ phút này giữa sân thực lực yếu nhất chính là , số mười người còn lại, ngoại trừ Phượng Thanh Nhi bốn người ra, phần lớn đều là thất tinh thậm chí bát inh là cường giả, đương nhiên, sở dĩ có thể kiên trì đến tại chính là nhưng ra thể nhắc đến cái thân pháp đấu kỹ quái dị kia.
      Lâm Diễm lúc này là mình siêu quần xuất chúng, mạng lớn như thế đương nhiên là dễ dàng hút hấp dẫn chú ý, có thể lấy tứ tinh Đấu Hoàng kiên trì đến giờ, vẫn là người đầu tiên xuất đại hội ‘Tứ Phương Các’ từ trước đến bây giờ.
      Đương nhiên, loại vận may này tự nhiên làm bạn với Lâm Diễm được lâu nữa, mười người giữa sân sau khi đều tự điều tức chút, lập tức có thêm vài đạo ánh mắt có hảo ý gì chuyển hướng về , trong đó có gã nam tử mặc áo hồng thực lực đạt tới bát tinh Đấu Hoàng, bàn chân liền đập mạnh cước mặt đất, thân hình như mũi tên rời trường cung, thẳng tắp hướng Lâm Diễm bắn tới.
      Nhìn thấy bản thân mình cư nhiên đột nhiên rước lấy gã bát tinh Đấu Hoàng, Lâm Diễm sắc mặt cũng hơi đổi, cái quái dị thân pháp nhất thời thi triển ra, hiểm hiểm né được kích của gã đó, cùng lúc đó, nhịp chân cũng vội vã lui về phía sau.
      kích có kết quả, kia nam tử mặc áo hồng kia liền cười lạnh tiếng, trong tay đại đao kéo ra đóa đao hoa, thân hình vừa động, như đĩa đói giết tới, trong tay đao mang sắc bén ngừng làm cho Lâm Diễm chậc vật lui về phía sau.
      Phía đài Tiêu Viêm đứng bật dậy, con ngươi híp lại cực kỳ nguy hiểm đánh về hướng Lâm Diễm, khoanh tay nhìn Lâm Diễm chết trước mặt mình dưới đao người khác, nếu quả đến đó thời điểm, tự nhiên là phải xuất thủ tương trợ. "Bất quá. . . tựa hồ có chút đúng. . ."
      Ánh mắt chăm chú nhìn chằm chằm cuộc truy đuổi của hai người, Tiêu Viêm lông mày đột nhiên nhíu lại, lúc trước nam tử mặc áo hồng kia có rất nhiều cơ hội có thể đánh cho Lâm Diễm bị thương, nhưng mà vẫn chưa ra tay, xem bộ dáng như vậy, ngược lại càng giống như cố ý đuổi giết Lâm Diễm vậy.
      Hơi trầm ngâm, Tiêu Viêm ánh mắt mạnh mẽ ngưng tụ, tại khi Lâm Diễm cách gã nam tử hoàng bào sắc mặt lạnh lẻo, người này đối Tiêu Viêm cũng xa lạ gì, bởi vì đúng là vị Vương Trần của Hoàng Tuyền Các, giờ phút này giống như con độc xà rình rập Lâm Diễm kia cách mình càng lúc càng gần, khóe miệng lên tia lãnh ý nhàn nhạt.
      "Tên kia muốn đem Lâm Diễm bức tiến đến trong phạm vi ông kích của Vương Trần!" Tiêu Viêm trong lòng rùng mình, người này ngoan độc, dĩ nhiên muốn mượn đao giết người!
      Ngay lúc Tiêu Viêm nhìn ra mưu của gã hoàng bào, Lâm Diễm cấp tốc thối lui bước vào phạm vi công kích của Vương Trần.
      Lâm Diễm cước bộ mới vừa vừa bước vào phạm vi đó, đột nhiên luồng lạnh lẽo liền xông lên đầu, chợt nhìn thấy trước mặt mình là nam tử mặc áo hồng, vẻ mặt lên nụ cười hiểm liền cấp tốc lui về phía sau, khóe mắt thoáng nhìn về phía sau, lại chỉ nhìn thấy đạo cực kỳ sát ý màu đen như sợi tơ tựa như độc xà hướng yết hầu bạo tạc mà đến.
      "Ngừng… ngừng, ta nhận thua!"
      Quay mắt về phía này đạo công kích hắc sắc như sợi tơ kia, Lâm Diễm nhất thời da đầu tê dại ra, cùng với Vương Trần còn chênh lệch nhiều lắm, mặc dù có thân pháp trợ giúp, những cũng phải là đối thủ của .
      Đối với tiếng kêu của Lâm Diễm, Vương Trần đột nhiên cười lạnh hơn, trời sanh tính hiếu sát, ra tay tất thấy huyết, nào có đạo lý thu hồi.
      "Móa nó, ngươi là tên khốn kiếp biết xấu hổ" Nhìn thấy bản thân mình mặc dù tự động nhận thua, nhưng người này vẫn như trước là chết tha, Lâm Diễm sắc mặt tái nhợt nổi giận mắng, mắng cứ mắng, tại thời khắc mấu chốt này, cái thân pháp quái dị xấu xí kia cũng vội vàng thi triển đến cực hạn, thân hình quỷ dị lắc lư cấp lui về phía sau.
      "Thình thịch!" Độc xà màu đen như sợi tơ kia phóng tới, chợt mạnh oanh kích tại nơi bả vai Lâm Diễm"
      “Phốc grào!"
      Nhận đòn nghiêm trọng, Lâm Diễm nhất thời phun ra ngụm máu tươi, thân thể chà mặt đất dài hơn 10m, nếu lúc trước có tránh nơi yếu hại, chỉ sợ tại sớm bị mất mạng.
      Giữa sân xảy ra màn này, cũng là đưa tới từng đợt mắng chửi từ bên ngoài tràng đấu, đối phương nhận thua rồi mà còn xuống tay ác như vậy, Vương Trần cử động lần này nhìn qua đúng là có chút có vẻ ti tiện.
      Đối với những thanh bên ngoài kia, Vương Trần lại là thèm quan tâm đến lý lẽ, ánh mắt hàn nhìn chằm chằm Lâm Diễm, đối phương lúc trước lớn tiếng mắng, ràng khơi dậy sát ý trong lòng , lập tức cười lãnh, thân hình cùng bàn tay nắm chặt, hai thanh chùy thủ thon dài đen nhánh từ trong tay áo xuất ra, thân hình bắn ra như tia chớp, trong nháy mắt liền ra tại trước mặt Lâm Diễm, trong tay chủy thủ chút chậm trễ trực tiếp hóa thành đạo hắc mang, xảo quyệt tàn nhẫn hướng tới lồng ngực Lâm Diễm đâm tới, căn bản kịp tránh né gì.
      "Móa nó, người này biết xấu hổ, là mất hết mặt mũi Hoàng tuyền Các!”
      Nếu , hành động lúc trước của Vương Trần chỉ khiến cho số người vừa lòng, tại lại chính là hoàn toàn chọc giận ít người, ngay khi hạ đạt đạo tiếng mắng chửi vang lên, lập tức tiếng chửi bới liền ùn ùn kéo đến.
      Dưới phần đông thanh mắng chửi kia, đối với Vương Trần mà tựa hồ giống như gió thoảng qua tai, và có thể làm cho nụ cười khuôn mặt càng trở nên thêm lạnh lẻo, mà trong tay động tác lại giảm chút nào, còn Lâm Diễm kia chỉ có thể trơ mắt nhìn đạo hắc mang do chùy thủ tạo thành hướng chỗ yếu hại của mình đâm đến mà lại có lực phản kích hay hoàn thủ...
      "Phải chết ở chỗ này sao?"
      Lâm Diễm tự lẫm bẩm trong lòng, mà ở thời điểm nhắm mắt chờ chết đạo hấp lực đột nhiên từ phía sau bùng phát ra, đem thân hình tự chủ được chợt lui, liền cảm giác được bàn tay ấm áp vỗ vỗ vào vai, sau đó đạo thanh cực kì quen thuộc ngờn tới bỗng nhiên vang lên bên tai .
      "Ngươi cái tên này, có việc gì làm tới chỗ này tham gia vào chuyện chị phi của người khác làm gì thế hả”
      Nữ Lâm thích bài này.

    5. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 1014: Đến đây!
      Dịch: Celestial_Wind1116 (A Lét) - Biên: Datlucky_way (A Ky)
      Thanh đột nhiên vang lên bên tai làm cho Lâm Diễm ngẩn ra, suy nghĩ ngưng lại trong chớp mắt. Ánh mắt chợt mở lớn, rồi đột nhiên xoay người. Nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt xa lạ ý mừng như điên trong nháy mắt lại hóa thành ngạc nhiên.
      - Xuỵt! Đừng lên tiếng!
      Nhìn thấy dáng vẻ ngạc nhiên của Lâm Diễm, Tiêu Viêm khẽ cười, thấp giọng .
      Tiếp tục nghe được giọng quen thuộc này, Lâm Diễm cũng nhanh chóng phản ứng lại. Trong mắt tức tốc lên chút kích động khó có thể che dấu, nhếch miệng cười, gật đầu, dùng thanh chỉ có hai người mới nghe thấy :
      - Hảo tiểu tử! Ngươi cũng đến Trung Châu rồi sao?
      Nhìn thấy sắc mặt kích động của Lâm Diễm, Tiêu Viêm cười cười, khoát tay áo, ý bảo nơi này cũng phải là chỗ chuyện.
      Thấy thế, Lâm Diễm cũng thanh tỉnh lại, ánh mắt đảo qua. Biến cố đột nhiên vừa rồi kia ràng đưa tới ánh mắt nhìn chăm chú của toàn trường. Ai cũng có thể nhìn ra Tiêu Viêm đột nhiên tiến lên, lấy thủ đoạn lôi đình cứu người từ trong tay của Vương Trần.
      Xung quanh sân rộng cũng có ít cường giả thủ vệ của Phong Lôi Các. giờ nhìn thấy hành động như thế của Tiêu Viêm, nhất thời kinh sợ, nhanh như chớp tiến đến. Tiếng hét phẫn nộ trào dâng sân rộng:
      - Kẻ tới là ai? Vì sao quấy nhiễu đại hội tiến hành?
      Hơn mười tên cường giả của Phong Lôi Các, sau lưng mọc hai cánh đấu khí, lơ lửng trung, đem Tiêu Viêm vây vào bên trong. Ánh mắt lạnh lùng, vũ khí sắc bén trong tay tản ra ánh sáng lạnh.
      Biến cố đột ngột xuất vượt ngoài dự định của Vương Trần. Đến lúc phục hồi lại tinh thần ánh mắt lãnh liền nhìn chằm chằm vào Tiêu Viêm. Hai thanh chủy thủ đen nhánh tay khẽ va chạm với nhau, phát sinh tiếng xèn xẹt lạnh người.
      - Quy củ của đại hội, sau khi nhận thua thể tiếp tục ra tay hạ sát thủ. Nhưng lúc trước kẻ này lại thèm để ý đến quy tắc. Các vị hỏi , sao còn hỏi ta?
      Tiêu Viêm buông bàn tay bắt lấy bả vai của Lâm Diễm ra, ngẩng đầu liếc mắt nhìn hơn mười tên cường giả của Phong Lôi Các, thản nhiên . Bởi vì muốn bại lộ thân phận ở chỗ này nên giọng của Tiêu Viêm cũng cố ý bị áp chế thành khàn khàn.
      Nghe lời này của Tiêu Viêm, hơn mười cường giả của Phong Lôi Các cũng sững sờ, liếc mắt nhìn Vương Trần. màn vừa rồi bọn họ tất nhiên cũng nhìn thấy, nhưng Vương Trần chính là người của Hoàng Tuyền Các, hơn nữa giờ Hoàng Tuyền Tôn Giả cũng ngồi xem ở phía . Đám người bọn họ còn có thể làm được gì, đương nhiên chỉ có thể mở mắt nhắm mắt. Nhưng chẳng ai ngờ rằng ự nhiên nửa chừng lại xuất cái Tiêu Viêm, hơn nữa càng làm cho bọn họ ngờ tới chính là kẻ xông vào kia còn rất biết điều. Bối cảnh của Vương Trần kia có thể dùng đãi ngộ giống với người thường hay sao?
      Nhưng mà, mặc dù trong lòng nghĩ như vậy nhưng bọn đương nhiên ra chuyện này trước mặt mọi người. Đúng là Vương Trần để ý lý lẽ, Tiêu Viêm ra tay cứu giúp. Mặc dù có chút hợp quy củ nhưng cũng là hợp tình hợp lý.
      - “ cái phế vật dựa vào vận khí đến được đây mà thôi, giết giết, có gì mà được?
      Bọn họ khó mở miệng nhưng Vương Trần có thể hề kiêng kị, lập tức cười lạnh tiếng. Trong giọng lãnh có chút khinh thường.
      - Ngươi!
      Nghe vậy, Lâm Diễm tính cách vốn có chút nóng nảy nảy lên cỗ lửa giận ở trong mắt. Vừa mới bước lên trước bước bị Tiêu Viêm giữ lấy.
      Bị Tiêu Viêm giữ lại, Lâm Diễm chỉ đành hung hăng cắn răng cái, quay đầu lại, cam lòng nhìn chằm chằm Tiêu Viêm. Trong trí nhớ của , Tiêu Viêm cũng giống loại người thích nén giận.
      - Người của Hoàng Tuyền Các xem ra cũng chỉ có tố chất như vậy. Ngươi có thể đến tại cũng chỉ là dựa vào danh tiếng của Hoàng Tuyền Các mà thôi. có gì đáng giá kiêu ngạo!
      Tiêu Viêm giữ chặt Lâm Diễm, ánh mắt nhìn phía Vương Trần, cũng cười lạnh . Đối với người này, cũng sớm nhìn vừa mắt.
      Nghe thế, ánh mắt Vương Trần bỗng trở nên hàn như rắn độc. mặt cơ hồ lên vẻ dữ tợn vô cùng.
      Giờ phút này sân rộng, ánh mắt của những người dự thi khác cũng nhìn về phía bên này. Mà sau khi ánh mắt của số người nhìn lướt qua Tiêu Viêm xong đều nhướng mày, lắc lắc đầu, thầm câu:
      - biết sống chết!
      Thực lực mặt ngoài của Tiêu Viêm được hắn áp chế trong khoảng bát tinh Đấu Hoàng. Nhưng lấy linh hồn lực lượng giờ, đừng là những người này, cho dù là cường giả như Phí Thiên cũng khó có thể thấy thực lực chính xác. Nhưng mà có ngoại lệ, đó chính là Phượng Thanh Nhi, khi ánh mắt của nàng nhìn đến Tiêu Viêm đôi lông mày liền hơi cau lại. Cảm ứng đặc thù bẩm sinh làm cho nàng mơ hồ cảm thấy người trước mặt này dường như có một cảm giác quen thuộc.
      - Hoàng Tuyền Các như thế nào còn chưa đến lượt tên tiểu bối như ngươi bình luận, ngươi là đệ tử của ai? ra để lão phu nghe chút, có thể dạy dỗ ra đệ tử cuồng ngạo như vậy, hẳn là lão sư cũng phải có chút bản lĩnh mới đúng?
      Tiếng cười lạnh của Tiêu Viêm vừa phát ra bao lâu thì Hoàng Tuyền Tôn Giả ngồi đài giữa sân rộng cuối cùng cũng nâng mí mắt, liếc mắt nhìn Tiêu Viêm. Trong thanh thản nhiên có chứa đựng chút lạnh lẽo.
      Trong lúc chuyện, Hoàng Tuyền Tôn Giả cũng đánh giá Tiêu Viêm từ xuống dưới lần, trong mắt xẹt qua chút kinh ngạc. liếc mắt cái là biết người trước mặt này cố ý thay đổi dung mạo. Hơn nữa làm cho kinh ngạc nhất chính là khí tức của người này ngờ lại có loại cảm giác mông lung. Mà lúc này muốn tìm hiểu kỹ hơn lại cảm giác được đối phương được bao phủ trong ngọn lửa vô cùng nóng cháy. Nhưng mà, tuy rằng có rất nhiều ngăn trở nhưng bằng vào nhãn lực sắc bén, già đời của vẫn phát giác ra, thực lực của người này e rằng ít nhất cũng ở Đấu Hoàng đỉnh phong.
      Loại cảm giác tìm hiểu lại bị ngăn cản này làm cho Hoàng Tuyền Tôn Giả cảm thấy kinh ngạc nhất. Lấy thực lực của đường đường là Đấu Tôn, ngờ ngay cả thực lực của tiểu bối cũng nhìn thấu?
      Trong khi Hoàng Tuyền Tôn Giả vì thế mà ngạc Lôi Tôn Giả, Phong Tôn Giả, Kiếm Tôn Giả ba người ở bên cũng có cảm giác này, trong lòng lập tức có chút kinh ngạc. Hoàng Tuyền Tôn Giả đột nhiên mở miệng cũng khiến Tiêu Viêm nhíu mày. nghĩ tới loại chuyện tranh đấu trong đám tiểu bối mà lão gia hỏa này cũng xen vào. Lập tức liền hướng về phía chắp tay, kiêu ngạo nịnh nọt :
      - Hoàng Tuyền Tôn Giả là để mắt tiểu tử. Nhưng mà tiểu tử chỉ luận mà thôi. Trước đó bằng hữu của tiểu tử nhận thua nhưng đối phương lại hạ sát thủ, cách làm như vậy có chút vi phạm quy củ của đại hội. Ba vị Tôn giả đại nhân còn lại cũng đều thấy được ràng, hẳn là trong lòng cũng biết việc này ai đúng ai sai.
      Nhìn thấy Tiêu Viêm đối mặt với bốn gã Đấu Tôn cường giả mà hề có chút bối rối nào. Trong lòng ít người ở đây đều có chút bội phục, tâm tính như thế cũng phải người bình thường có thể có được. Dù sao cường giả Đấu Tôn có kẻ nào phải bá chủ phương, cho dù là phiên vân phúc vũ (tương tự như hô mưa gọi gió) cũng quá.
      Câu trả lời như vậy của Tiêu Viêm cũng có chút ngoài ý nghĩ của ba người Lôi Tôn Giả. Nhưng mà còn đợi bọn họ đáp lời sắc mặt của Hoàng Tuyền Tôn Giả lại càng trầm hơn nhiều, thanh lạnh như băng :
      - Miệng lưỡi lợi hại! Lôi Tôn Giả, giải quyết nhanh phiền toái này , đừng để chậm trễ đại hội diễn ra.
      Lôi Tôn Giả nhàng gõ lên tay ghế, khuôn mặt nhìn ra hỉ nộ. nhàn nhạt cười, ánh mắt nhìn về phía Phong Tôn Giả và Kiếm Tôn Giả ở bên cạnh, :
      - Ha ha! Hai vị cảm thấy chuyện này nên như thế nào?
      Lão gia hỏa này giảo hoạt, biết loại tình này dễ đắc tội với người. Vương Trần đuối lý nhưng là người của Hoàng Tuyền Các, lại có Hoàng Tuyền Tôn Giả ở đây. Còn Tiêu Viêm, nếu đem lỗi đổ lên đầu của chắc chắn bị mọi người nghĩ rằng Phong Lôi Các bất công, đối với danh tiếng của Phong Lôi Các cũng bất lợi. Nhưng nếu lấy gì đưa ra thì lại sợ đắc tội với Hoàng Tuyền Tôn Giả. Bởi vậy, trực tiếp đem chuyện bỏng tay này giao cho Phong Tôn Giả và Kiếm Tôn Giả.
      - Dựa theo quy củ làm việc ! Làm ảnh hưởng đến việc đại hội diễn ra, bất cứ kẻ nào cũng đều phải phạt nặng. Nhưng mà niệm tình người này vi phạm lần đầu, năm mươi cái Lôi trượng, đá khỏi Lôi sơn .
      Hoàng Tuyền Tôn Giả xen vào, giọng điệu hờ hững . Giọng điệu ấy giống như việc bé đáng kể gì. Đương nhiên, lấy thực lực của đúng là có tư cách những lời này.
      - Nhưng sai lầm phải tại . Xử phạt lung tung, có phải ngươi muốn Lôi Tôn Giả mang đầu danh tiếng bất công hay sao?
      Phong Tôn Giả cười, liếc mắt nhìn Hoàng Tuyền Tôn Giả cái rồi .
      Nghe vậy, ánh mắt của Hoàng Tuyền Tôn Giả nhất thời trở nên lãnh hơn nhiều. Hoàng Tuyền Các vốn có danh tiếng tốt đẹp gì, hôm nay trước mặt mọi người bị Tiêu Viêm phát ngôn bừa bãi châm chọc. Nếu cứ như vậy để Tiêu Viêm bình an rời danh tiếng Hoàng Tuyền Các của bị tổn hại.
      - Ha ha, Phong Tôn Giả ra sai. Tuy người này quấy nhiễu đại hội nhưng dù sao chuyện xảy ra cũng có nguyên nhân, hơn nữa Vương Trần hành động như vậy cũng có chút coi thường quy củ. Nếu ngược lại còn xử phạt người này mà , đúng là có chút được. Ta thấy hay là thế này , mỗi bên lùi bước, làm cho người này đem theo bằng hữu của rời , đại hội cứ tiếp tục tiến hành, như thế nào?
      Kiếm Tôn Giả vuốt vuốt chòm râu, nhàn nhạt cười .
      Lôi Tôn Giả sửng sốt, trong lòng cũng bất đắc dĩ lắc đầu. Hai lão già này ràng là muốn tổn hại mặt mũi Hoàng Tuyền Tôn Giả phen. Nhưng mà bọn cũng đúng là có lý. Phong Lôi Các của cũng phải Hoàng Tuyền Các, phong cách hành cũng hoàn toàn khác nhau. Bởi vậy chỉ có thể cười xin lỗi với Hoàng Tuyền Tôn Giả.
      Nhìn thấy thần sắc Lôi Tôn Giả như vậy, sắc mặt của Hoàng Tuyền Tôn Giả cũng khó coi hơn nhiều. Ánh mắt lạnh như băng chăm chú nhìn vào Tiêu Viêm ở giữa sân thở sâu nhõm, khuôn mặt thoáng lên chút hung lệ nhàn nhạt. Chợt bình thản cướp lời của Lôi Tôn Giả trước:
      - Ngươi cho rằng Vương Trần chỉ dựa vào danh tiếng của Hoàng Tuyền Các mới kiên trì được đến cuối cùng. Như vậy, bản tôn liền cho người cái cơ hội, cho người cùng giao thủ lần. kể kết quả thế nào, ngươi vẫn có thể mang theo bằng hữu của ngươi bình an rời , như thế nào?
      Lời này của Hoàng Tuyền Tôn Giả lập tức làm cho sân rộng xôn xao mảnh, mà Tiêu Viêm cũng hơi hơi nhíu mày. Lão gia hỏa này dường như cũng có khí độ mà cường giả Đấu tôn nên có.
      - Đừng để ý đến đến lão bất tử này, chúng ta
      Sắc mặt Lâm Diễm cũng hơi đổi, giữ chặt Tiêu Viêm định rời khỏi sân đấu. cũng ngờ rằng lão gia hỏa kia lại đến mức này. Thực lực của Vương Trần biết rất , trong sân đấu này, e rằng cũng chỉ có đếm đầu ngón tay được mấy người cỡ Phượng Thanh Nhi mới có thể đánh trận.
      - Nếu dám ứng chiến dập đầu ba cái về phía sư phụ ta rồi việc này coi như xong. Nếu , các ngươi được.
      Đầu lưỡi đỏ tươi của Vương Trần nhàng liếm liếm chủy thủ sắc bén, hướng về phía Tiêu Viêm cười dữ tợn, gằn từng tiếng.
      Hai tròng mắt đen nhánh của Tiêu Viêm chăm chú nhìn chằm chằm vào Vương Trần. Bàn tay trong tay áo chậm rãi nắm chặt lại.
      Đánh? Hay là đánh?
      Ánh mắt của tất cả mọi người ở đây đều nhìn về phía Tiêu Viêm. Bọn họ cũng đều muốn biết, đối mặt với khiêu khích như vậy của Vương Trần, người thanh niên vẫn biểu kiêu ngạo siểm nịnh này ứng đối như thế nào? Mặc dù phần lớn mọi người cũng đối với việc này ôm hy vọng gì. Nhưng xuất phát từ việc bộ dạng kiêu ngạo của Vương Trần rất vừa mắt, nên bọn họ ngược lại hy vọng Tiêu Viêm có thể cùng người này đấu trận.
      Dưới ánh mắt chăm chú của tất cả mọi người, lát sau, Tiêu Viêm rốt cục chậm rãi thở ra hơi.
      - Tiêu Viêm, nên vọng động….
      Nhìn thấy bộ dạng như vậy của Tiêu Viêm, Lâm Diễm biến sắc, vội vàng .
      Tiêu Viêm quay đầu về phía cười cười, sau đó dễ dàng thoát khỏi tay của , giọng :
      - Yên tâm, người từ Nội viện ra cũng yếu hơn người của Hoàng Tuyền Các bọn .
      Lời vừa xong, Tiêu Viêm chậm rãi bước về trước từng bước. Ánh mắt nhìn thẳng Vương Trần, nhàn nhạt hai chữ lại khiến cho nhiệt huyết của vô số người sân rộng trong nháy mắt sôi trào.
      - Đến đây!
      Nữ Lâm thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :