Đấu phá thương khung - Thiên Tàm Thổ Đậu(1641C)

Thảo luận trong 'Tiên Hiệp'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 1135: Ngũ đại gia tộc tề tụ
      Dịch: Kẹo Đắng - Biên: holakame
      Địa điểm khảo hạch của Ngũ đại gia tộc nằm trong tòa đại điện thuộc nội vực Đan thành. Đây là địa phương được Đan Tháp thiết kế riêng cho việc khảo hạch. Có thể thấy Đan Tháp coi trọng khảo hạch đối với Ngũ đại gia tộc đến mức nào.
      Loại khảo hạch này phải tiến hành bí mật mà là bán công khai. Những thế lực giàu có đều đến đây quan sát Ngũ đại gia tộc khảo hạch. Vị trí của Ngũ đại gia tộc luôn được vô số thế lực dòm ngó đến. Bởi vì ai cũng biết, đây là con đường tắt để tiến vào cao tầng Đan Tháp. Chỉ cần được vị trí mơ ước đó thế lực lẫn danh khí trong đêm đều như bước lên trời.
      giờ, trong Ngũ đại gia tộc chỉ có địa vị của Diệp gia là có nguy cơ bị mất. Nếu lần khảo hạch này lại thông qua họ còn nằm trong Ngũ đại gia tộc nữa. Mà khi Diệp gia mất địa vị này, những thế lực khác sớm như hổ rình mồi cùng xông lên xâu xé tranh giành nó.
      Bởi vậy, rất nhiều thế lực muốn tiến vào Đan Tháp đều coi trọng và chú ý đến đợt khảo hạch Ngũ đại gia tộc này.
      Đoàn người Tiêu Viêm theo sau Diệp Trọng qua tòa nhà cực kỳ rộng lớn. Khi đến đại điện nơi này sớm đông nghẹt người, đôi lúc có nhóm người trông rất oai phong thông qua đám thủ vệ nghiêm mật tiến vào đại điện.
      - thôi!
      Diệp Trọng nhìn tòa đại điện khảo hạch khổng lồ, siết chặt hai tay trong áo. Nơi này khắc sâu vào trong trí nhớ của ông ta vì mỗi lần đến đây khảo hạch lại là mỗi lần lưu lại cho lão sỉ nhục sâu đậm.
      Giọng vừa dứt, Diệp Trọng dẫn đầu đoàn người hướng cửa đại điện bước vào. Sau đó, mấy người Tiêu Viêm cũng theo sát sau.
      Đám người Diệp Trọng đột nhiên xuất hấp dẫn rất nhiều người trong đại điện chú ý. Từng đạo ánh mắt nhìn tới, khi bọn họ thấy tộc huy ngực đám người Diệp Trọng nhất thời bàn tán xôn xao, cả đại điện như loạn cả lên.
      - Mau nhìn, kia là đoàn người của Diệp gia!
      - Hắc hắc, lúc này nếu bọn họ thất bại nữa, chỉ sợ Diệp gia rời khỏi Ngũ đại gia tộc. còn được Đan Tháp che chở, cuộc sống sau này của Diệp gia e là dễ chịu!
      - Ai, đúng vậy! Diệp gia năm đó uy phong bao nhiêu, trong Ngũ đại gia tộc chỉ mỗi Đan gia có thể sánh cùng. Vậy mà bây giờ lại xuống dốc đến mức độ này, đáng tiếc!
      - Phong thủy luân chuyển a!
      Nghe được những tiếng bàn tán xôn xao kia, trong mắt Diệp Trọng cũng lên vẻ cay đắng. Diệp gia xuống dốc đến mức độ này, thể nghi ngờ chính là đả kích lớn nhất trong đời lão. tại, vì mong muốn Diệp gia quật khởi lần nữa, lão dốc hết tất cả mọi thứ đặt cược tất cả hy vọng người Tiêu Viêm. Được ăn cả ngã về ! Nếu lần này lại tiếp tục thất bại, Diệp gia e rằng xong đời.
      Dưới ánh mắt soi mói của nhiều người, đoàn người Diệp Trọng thuận lợi tới cửa đại điện. Những hộ vệ ở cửa đại điện dùng ánh mắt thoáng trào phúng bình thản nhìn huy tộc Diệp gia ngực đám người Diệp Trọng. Diệp gia thất bại mấy năm nay đúng là sỉ nhục khó có thể rửa sạch.
      Tuy trong lòng bọn họ khinh thường Diệp gia nhưng những hộ vệ này dám gây khó dễ bọn họ trước mặt mọi người. Tên đội trưởng tùy ý phất tay để cho đám người Diệp Trọng vào, sau đó quát to vào trong đại điện:
      - Diệp gia đến!
      Diệp Trọng mặt đổi sắc, như nhận ra vẻ khinh thường mặt bọn cận vệ, dẫn đám người Tiêu Viêm bước vào đại điện, sau đó biến mất khỏi ánh mắt dòm ngó của mọi người.
      vào trong, dưới ánh đèn nhu hòa chiếu khắp đại điện, Tiêu Viêm nhận thấy vô số ánh mắt đầy ý vị nhìn đoàn người của mình. yếu thế, cũng liếc mắt nhìn lại.
      Tiêu Viêm khẽ nheo mắt đảo khắp đại điện. giờ có ít người ngồi nơi này. Hơn nữa, chuyện khiến cho người ta kinh ngạc chính là những người này phần lớn đều toát ra khí thế mạnh mẽ, hiển nhiên bọn họ đến từ vài thế lực hay gia tộc mạnh.
      Đối với những ánh nhìn soi mói từ bốn phương tám hướng, Diệp Trọng cũng thèm quan tâm. Lão biết những người này đến đây đều mong đợi Diệp gia mình khảo hạch thất bại. Có như thế, bọn chúng mới có thể thay thế vị trí của Diệp gia.
      - Phía trước là hàng ghế dành cho Tào, Đan, Bạch, Khâu tứ đại gia tộc!
      Thời điểm Diệp Trọng dẫn đoàn người Tiêu Viêm bước vào thấp giọng .
      Nghe vậy, Tiêu Viêm ngạc nhiên nhìn lên. Quả nhiên, trước đại điện có những hàng nghế, bất quá những hàng ghế này chỉ có người của ba đại gia tộc. Nhìn huy chương áo bọn họ, hẳn là ba gia tộc Đan, Bạch, Khâu.
      Trước tiên Tiêu Viêm dừng mắt tại nơi Đan gia ngồi, sau đó trong mắt thoáng vẻ kinh dị. Bởi vì tại chỗ đoàn người Đan gia, nhìn thấy bóng người xinh quen thuộc. Người này chính là bé ngày đó Tiêu Viêm vô tình đẩy ngã trong lần khảo thí ở Phân tháp.
      Trong lúc Tiêu Viêm nhìn bé này, ta như cảm giác được cái nhìn của liền quay đầu. Mắt đối mắt, bé lại vội vàng né tránh, bộ dáng sợ hãi.
      - bé này hơi lạ! Nhưng nếu có thể đứng ở nơi đó, hẳn địa vị của nàng tại Đan gia cũng thấp!
      Diệp Trọng cũng nhìn bé, . Bất chợt, lão nhìn sang nam tử áo lam bên cạnh bé rồi biến sắc mặt, thấp giọng :
      - Đan Hiên, nghĩ cũng tới. Xem ra, lần khảo hạch này của Đan gia là do xuất thủ!
      Nhìn thấy bộ dáng lo lắng của Diệp Trọng, Tiêu Viêm cũng nhìn qua. Chỉ thấy, bên cạnh nam tử áo lam cao lớn đứng thẳng tắp, dung mạo tuấn tú, gương mặt ôn hòa. Chẳng qua, vẻ ôn hòa này ràng chỉ dành cho bé bên cạch. Nhưng dù vậy, phối hợp với trang phục của nam tử, nhìn qua có chút nho nhã.
      - Đan Hiên!
      Tiêu Viêm thầm tiếng.
      Vừa lúc đó, lam y nam tử kia quay đầu, ánh mắt hai người nhìn nhau, lại mỉm cười hiền lành.
      - Thiên phú luyện đan của người này rất cao! Dù là phóng mắt khắp Đan gia cũng đứng số số hai, kém nữ Tào Dĩnh của Tào gia là mấy. Trong Tào gia, có thể áp chế e chỉ có mỗi nữ kia. Nếu lần này xuất thủ, e dành được trong ba vị trí đầu tiên.
      Tiêu Viêm nghe được Diệp Trọng thấp giọng thế liền chậm rãi gật đầu. Vừa muốn , lại cảm thấy ánh mắt lạnh băng chăm chú nhìn mình. Hơi nghiêng đầu chút, phát ra ánh mắt này phát ra từ khu khu vực dành cho Bạch gia.
      Tại khu chỗ ngồi dành cho Bạch gia, phụ nhân ngày đó bị Tiêu Viêm hung hăng dạy dỗ trợn mắt dõi theo . Bộ dáng thâm cừu đại hận của mụ tựa như muốn lập tức nhào lên cắn xé thành từng mảnh vậy.
      Đối với ánh mắt oán độc của phụ nhân, Tiêu Viêm như nhìn thấy. Sau đó nhìn chút liền dừng lại người gã nam tử bạch y của Bạch gia. người nam tử này tràn ngập hàn khí nhàn nhạt, bộ mặt lãnh túc, ánh mắt lóe hàn quang chớp động khiến cho người khác dám đối diện với .
      - là người trẻ tuổi xuất sắc nhất Bạch gia – Bạch Ưng! Ai, Bạch gia quả nhiên đưa xuất thủ!
      Nhìn sắc mặt lãnh túc của tên bạch y nam tử, Diệp Trọng thở dài. Bạch gia quả nhiên cho Diệp gia cơ hội chuyển mình.
      Tiêu Viêm khẽ gật đầu, mắt đối mắt nhìn Bạch Ưng, khóe miệng cả hai hơi cong bùng lên địch ý.
      Trong lúc mọi người chuyện, đoàn người Diệp gia cũng an vị tại khu vực được dành cho mình. So với lực lượng hùng hậu của bốn đại gia tộc, hoàn cảnh bọn họ bên này hơi khó nhìn.
      - Đan Hiên cùng Bạch Ưng sớm bước chân vào cấp bậc Luyện dược sư Thất phẩm trung cấp. Lần này, tất nhiên bọn họ là đại địch của ngươi! Khâu gia đỡ hơn, chỉ có Luyện dược sư Thất phẩm sơ cấp, tạo thành nguy hiểm quá lớn!
      đến đây, ánh mắt Diệp Trọng nhìn về dãy ghế Tào gia. giờ, Tào gia vẫn chưa đến.
      - Lần này Tào gia phái ai? Tào Đan sao?
      Tiêu Viêm cũng biết Diệp Trọng lo lắng, thấp giọng hỏi.
      - Tào gia có ba người, được xưng là trụ cột tương lai của Tào gia. Trong đó, nữ Tào Dĩnh đứng đầu, Tào Đan kém nhất, còn lại người tên là Tào Hưu. Thiên phú luyện đan của Tào Hưu so với Tào Đan kém nhưng tính tình của lại trầm tĩnh khác xa so với Tào Đan. Sau khi trưởng thành xuất môn lịch lãm. Bảy năm sau trở về, đạt tới Thất phẩm. Theo sở liệu của ta, hôm nay hẳn đạt đến cấp bậc Thất phẩm trung cấp. Mà lần trước Tào Đan bại trong tay ngươi nên lúc này Tào gia hẳn là phái Tào Hưu ra mặt!
      Diệp Trọng liền phân tích cặn kẽ.
      Tiêu Viêm chậm rãi gật đầu. Tào gia này quả nhiên thiên tài xuất lớp lớp. Có thể đạt được danh vọng đến bậc này quả phải có đạo lý. Ít nhất, Diệp gia so với bọn họ kém hơn rất nhiều.
      - Tào gia tới!
      Ngay khi Tiêu Viêm thở dài, tiếng quát to từ bên ngoài đại điện truyền vào, thanh vang dội ngừng.
      Sau khi nghe tiếng vang vọng, bên trong đại điện chợt xôn xao ngừng. ít thế lực vốn an tọa đều vội vàng đứng bật dậy, khuôn mặt ai ai cũng vẻ tươi cười. Địa vị Tào gia giờ đủ để cho bọn họ vuốt mông ngựa.
      Tiêu Viêm quay đầu lại nhìn ra đại môn rộng mở. Nơi đó, thân ảnh tuyệt mỹ từ từ xuất .
      Ngay khi thân ảnh tuyệt mỹ đó bước ra, bầu khí cũng bởi vì có mặt của nàng dường như lập tức đọng lại.
      Thân hình mềm mại, cao ráo. thân trang phục màu đen lộ ra khí chất lãnh ngạo. Da nàng trắng tựa tuyết, ba búi tóc đen tùy ý xõa hương phiến. Đôi má hơi gầy nhưng đặc biệt tinh xảo tựa như ngọc trác khiến cho người ta có cảm giác thích rời tay.
      đứng ở cửa đại điện, khẽ chớp chớp đôi mắt. Hai hàng lông mi hẹp, dày lộ ra xinh đẹp lạ thường, quyến rũ động lòng người.
      Trong đại điện, ít người nhìn nàng mà trở nên mê mẩn thất thần. Khóe môi khẽ cong, chậm rãi nở nụ cười mỉm. Khẽ liếc mắt nhìn mọi người trong đại sảnh, trong nháy mắt, khí dạt dào.

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 1136: Khảo hạch bắt đầu
      Dịch: holakame
      Thiếu nữ áo đen lười nhác đảo mắt nhìn xung quanh đại điện. Cứ hễ ai bị ánh mắt nàng quét trúng, trong lòng lập tức nổi lên luồng tà hỏa lẫn cảm giác kiêng sợ cực kỳ. Dáng vẻ phong tình vạn chủng của nàng tạo nên hấp dẫn trí mạng nhưng dấu bên trong là loại cảm giác mơ hồ làm người ta sợ hãi. Danh tiếng của nàng vượt lên đến đỉnh, căn bản ai cũng từng nghe qua lần! nữ Tào Gia – Tào Dĩnh, cũng chính là trong những hậu tuyển giả của vị trí đứng đầu Đan Tháp trong tương lai.
      Có lẽ danh tiếng của nàng tuy vang dội nhưng vẫn thể sánh được với người ở sau lưng. Được hầu hết mọi người xem như thần minh cao cao tại thượng, cự đầu Đan Tháp. Đây chính là người có quyền thế và địa vị hàng đầu đại lục. Bất luận kẻ nào ngồi ở vị trí này đều chân chính cảm nhận được ý vị của cái gọi là “Quyền bính ngập trời”.
      Đan Tháp, thánh địa trong lòng tất cả Luyện dược sư toàn đại lục, thậm chí có thể chút khách khí rằng nơi đó chính là lãnh tụ tinh thần của vô số Luyện dược sư. Lực hiệu triệu của Đan Tháp thể nghi ngờ, mà tất cả đều nằm trong ý niệm của những cự đầu Đan Tháp này.
      Tào Dĩnh của Tào gia, trong những thiên tài kiệt xuất nhất từ trước đến nay, là đệ tử thân truyền của trong ba đại cự đầu Đan Tháp. Dựa theo xu thế phát triển bây giờ của nàng, sau trăm tuổi tuyệt đối có thể trở thành người được tuyển chọn cho vị trí lãnh tụ Đan Tháp. Thậm chí chỉ cần có đủ cơ duyên lập tức có thể bỏ ba chữ “người thừa kế” mà trở thành vị nữ lãnh tụ đầu tiên của Đan Tháp từ trước đến nay!
      Đối với thiếu nữ có tài năng và danh vọng ngút trời như vậy, vầng hào quang chói sáng của nàng dường như khiến mọi người trong đại điện ngưỡng vọng muôn phần.
      Thiếu nữ áo đen phóng mắt đảo qua khắp sân lượt. Trong khi ánh mắt nàng quét qua chợt dừng lại bàn tiệc của Đan gia. Đương nhiên, phải nàng muốn nhìn Đan Hiên ôn nhuận văn nhã kia mà chính là bé luôn có dáng vẻ khiếp nhược như chim non lần đầu rời tổ này.
      Như cảm ứng được ánh mắt của Tào Dĩnh, đôi mày đen như vẽ của bé chợt nhíu lại thành đường, chỉ nhìn thoáng qua những người Đan gia liền nhanh như chớp lủi vào nấp bên trong.
      Thấy thế, Tào Dĩnh bèn nở nụ cười xinh như hoa rồi bước vào hàng ghế của Tào gia tùy tiện ngồi xuống, mà trong đoàn người theo sau nàng ta vào dãy ghế này Tiêu Viêm cũng nhận ra được khuôn mặt quen thuộc, Tào Đan.
      tại, Tào Đan cũng theo sát phía sau Tào Dĩnh, ánh mắt ra vẻ ngẫu nhiên nhìn vào phần vóc dáng đẹp mê người của nàng, mục quang của dù thế nào cũng giấu được tình cảm ái dục sâu đậm của mình.
      Tiêu Viêm chỉ dừng mắt người Tào Đan chốc liền chuyển đến nam tử cường tráng bên cạnh . Người này có vẻ mặt nghiêm nghị và đôi mày rất rậm làm người ta có cảm giác là người cực kỳ nghiêm khắc. Ở Tào gia, là người đàn ông duy nhất co thể đứng gần Tào Dĩnh mà có áp lực chút nào.
      như vậy, người này chính là Tào Hưu rồi!”
      Tiêu Viêm chậm rãi thu hồi mục quang. Ba người này xem như đứng đầu thế hệ thanh niên trẻ tuổi đại diện cho Tào gia. Cứ nhìn Tào Dĩnh kia biết, cho dù là những lão gia hỏa thành tinh của Tào gia cũng phải xụ mặt nhượng bộ nàng ba phần. nữ bực này có thể xem là vô địch thủ rồi.
      Dưới vô số ánh mắt nhìn chằm chằm trong đại điện, Tào Dĩnh vẫn như màng đến mà dẫn doàn người đến vị trí dành cho Tào gia. Khi đến dãy ghế dành cho Đan gia chợt Tào Dĩnh như nhịn được phải dừng lại phen, đưa mắt nhìn bé nhu nhược yếu đuối rồi thản nhiên :
      - Đan Thần muội muội, lâu rồi gặp đó nha!
      Nghe những lời chào hỏi của Tào Dĩnh, bé được gọi là Đan Thần cũng đáp trả mà chỉ khẽ gật đầu.
      - nghĩ tới lần này muội cũng tới! Chắc cũng do Đan hội mà đến a? Hắc hắc, Đan gia cũng chấp nhận bỏ ra vốn lớn đây! Chẳng lẽ lại muốn đoạt được ngôi quán quân Đan hội lần này sao?
      Tào Dĩnh thấp giọng cười hàm ý.
      Dưới áp lực do khí chất lạnh lẽo cao ngạo của Tào Dĩnh, Đan Thần giống như nữ hài bé đáng thương, có cách nào đấu võ mồm với nàng ta cả.
      - Tào Dĩnh tiểu thư đùa quá rồi! Quán quân của Đan hội lần này, phải là nương e rằng chẳng còn ai khác đủ tư cách nhận lấy…
      Đan Hiên bước tới chắn trước mặt Đan Thần mỉm cười rồi với vẻ muốn nhận khiêu khích này.
      “Xem ra ngươi cũng là người biết lấy lòng nhưng cũng đừng nghĩ chỉ vì mấy câu dối trá này mà có thể khiến ta buông lỏng!”
      Đối với ý tứ của Đan Hiên, Tào Dĩnh cũng hề đáp lại, chỉ nheo mắt nhìn Đan Thần rồi giọng:
      - Chẳng qua, ta cũng muốn thấy sau hai năm cách biệt ngươi có thể mạnh hơn bao nhiêu?! Chẳng biết hoàn toàn đặt chân vào cảnh giới kia hay chưa vậy?
      Chỉ nhắc tới luyện đan ngay lập tức Đan Thần mất hẳn vẻ nhu nhược vốn có, tựa như biến thành người khác, quắc mắt nhìn Tào Dĩnh rồi :
      - Ta cũng muốn biết…!!
      biến hóa đột ngột của Đan Thần dường như nằm ngoài dự kiến của Tào Dĩnh. Nàng ta cũng tiếp tục công kích, ngược lại chỉ gật đầu cười khẽ liền xoay người bước về khu vực dành cho Tào gia. Khi ngang qua chỗ Diệp gia, bước chân nàng vẫn nhàng thoải mái như hề quan tâm cũng chẳng hề dừng lại, lập tức tới vị trí của mình rồi chậm rãi ngồi xuống.
      Tuy Tào Dĩnh quan tâm đến Diệp gia nhưng Tào Đan khác hẳn. đột nhiên dừng bước, nhìn Tiêu Viêm rồi nở nụ cười lạnh đoạn :
      - nghĩ được…Quả nhiên ngươi muốn nhúng tay vào việc này!
      Tiêu Viêm cũng đáp, nhướng mày nhìn cười cười lộ vẻ thèm để ý.
      Đối với bộ dạng của Tiêu Viêm, trong mắt Tào Đan thoáng hàn ý, vừa định quát mắng phen nhưng chợt bị nam tử cường tráng bên cạnh ngăn lại. Người này nhàng liếc Tiêu Viêm rồi :
      - thôi! Ở nơi đây còn hô to gọi cái gì?
      Nghe vậy, dù Tào Đan rất ư bất mãn nhưng cũng phải gật gật đầu, sau đó bước tới hàng ghế Tào gia.
      - Ngươi là tên Tiêu Viêm kia? Ta nghe Tào Đan rất nhiều về ngươi đấy…!!
      Nam tử này chỉ nhìn Tiêu Viêm chằm chặp, thản nhiên hỏi.
      Tiêu Viêm mắt thấy nam tử này tuy biểu rất uy mãnh nhanh nhẹn nhưng lại rất khó đánh giá con người qua bề ngoài. Ngược lại, từ biểu tình của đối phương, xem ra đạt đến trình độ luyện dược rất cao nhưng bất quá hành động lại đúng như lời Diệp Trọng – thành thục và ổn trọng hơn Tào Đan rất nhiều.
      - Tào Hưu, trong ba đại thiên tài đỉnh đỉnh đại danh của Tào Gia?
      Tiêu Viêm mỉm cười, .
      - Thiên tài? Ta cũng xứng đáng với hai chữ này!
      Tào Hưu quắc mắt nhìn Tiêu Viêm, sau đó thoáng lướt qua nhóm người Diệp Trọng rồi chậm rãi :
      - Trình độ của ngươi tồi! Nhưng muốn cứu Diệp gia e rằng rất khó! Hi vọng ngươi cần phải nhúng tay vào vũng nước đục này…
      - Đạ tạ lời khuyên!
      Tiêu Viêm cười đáp.
      Tào Hưu cũng gật gật đầu, bộ dạng như muốn nhiều lời vô ích liền xoay người trở lại khu vực của Tào gia.
      - Người này quả nhiên phải cái dạng đầu óc ngu si tứ chi phát triển như Tào Đan kia có thể sánh được a!
      Tiêu Viêm uể oải duỗi thẳng lưng, thấp giọng .
      - Kỳ , thiên phú luyện đan của Tào Hưu cũng bằng Tào Đan, nhưng thành tựu của càng về sau càng lớn hơn Tào Đan nhiều!
      Diệp Trọng gật đầu, thở dài tiếp:
      - Người này có nghị lực rất mạnh! Tào gia có được lẫn Tào Dĩnh thực là quá may mắn!
      - Đại ca, huynh và tên kia với nhau gì vậy? Lần này, huynh phải báo thù cho đệ đó! Chỉ cần tiểu tử kia nằm trong ba hạng đầu Diệp gia liền xong đời…!!
      Tào Đan nhìn Tào Hưu ngồi bên cạnh rồi với vẻ vô cùng bất mãn.
      Tào Hưu liếc đoạn thản nhiên :
      - Người này đơn giản! Ta nghĩ được có thể thắng ngươi… chừng, lần này có thể tiến vào ba hạng đầu…!!
      - Cũng tên Luyện dược sư Thất phẩm trung cấp…Chỉ ngần ấy tuổi đến đẳng cấp này! Hơn nữa…nhìn lại cũng giống loại thanh niên tuổi trẻ khí thịnh dưới mắt người! Hiển nhiên tâm tính phải tầm thường… Lần khảo hạch này, nếu có năng lực bước vào tốp ba xác thực chẳng có gì lấy làm quái lạ!
      Tào Dĩnh ngồi phía , ngọc thủ mân mê viên châu ôn nhuận, nghe được câu chuyện của hai người liền tùy ý câu nhưng hề quay đầu lại.
      Nghe vậy, Tào Đan càng vô cùng mất hứng vui chút nào, tựa như vô cùng bất mãn việc hai người đồng thời đánh giá cao Tiêu Viêm. Nhưng đối với Tào Dĩnh, làm thế nào dám lên tiếng phản bác thêm cái gì?! Bởi vậy chỉ có thể thầm oán hận nuốt ngược những lời đến cửa miệng vào trong bụng.
      Sau khi Tào gia ổn định vị trí, mặt đất bên trong đại điện đột nhiên chậm rãi chấn động. Nền đất tại khu vực của năm phương gia tộc thoạt lùi về phía sau. Trong chớp mắt, đại điện như được mở ra quảng trường vô cùng rộng rãi.
      Khi quảng trường này xuất , chợt lão nhân áo trắng tinh thần phấn chấn chậm rãi tiến ra, sau đó dừng lại giữa khoảng sân rộng rồi đảo mắt nhìn xung quanh lượt đoạn tươi cười :
      - Nếu Ngũ đại gia tộc tề tụ đông đủ, như vậy lão phu cũng cần nhiều! Lần khảo hạch này do ta chủ trì, các vị có ý kiến gì hay ?
      - Hì hì…Thịnh trưởng lão! Lấy thân phận và địa vị của ngài ở Đan Tháp còn ai dám nghi ngờ!
      Sau tiếng cười của lão nhân áo trắng, bên trong đại điện chỉ có Tào Dĩnh cười duyên đáp lại. Bởi thân phận người này so với số đông ngồi trong đại điện cao hơn quá nhiều.
      - Lão nhân này tên là Thịnh Diệu, trong bát đại trưởng lão của Đan Tháp. Quyền lực và tiếng của lão có trọng lượng tại Đan Tháp, xem như là nhân vật cao tầng chân chính!
      Diệp Trọng ghé sát tai Tiêu Viêm thấp giọng giới thiệu.
      Tiêu Viêm khẽ gật đầu. Khi lão nhân áo trắng này xuất liền như bị áp lực như có như bao phủ, hơn nữa áp lực này còn ảnh hưởng sâu đến trong linh hồn. Bởi vậy, nhận ra vị lão nhân này tuyệt đối phải là nhân vật tầm thường.
      - Nha đầu kia… Khà khà… cần mấy câu nịnh bợ nữa! Xương cốt của lão già ta chịu nổi đâu!
      Lão nhân áo trắng mỉm cười. Sau đó quét mắt nhìn toàn trường rồi :
      - Thời gian còn nhiều! Mời những người tam gia khảo hạch của Ngũ đại gia tộc tiến vào tràng !
      Cùng lúc lão nhân dứt lời, đại điện xôn xao náo nhiệt cũng đồng thời im phăng phắc.
      Tiêu Viêm khẽ hít hơi sâu, từ từ siết chặt nắm đấm trong tay áo. nghiêng đầu liền thấy được hồi hộp lo lắng lẫn mong chờ trong mắt Diệp Trọng và Hân Lam…
      - Tiêu Viêm đại ca, cố lên!
      Thấy khuôn mặt Hân Lam tuy khẩn trương nhưng vẫn cười động viên, Tiêu Viêm cũng tươi cười với nàng, tự nhiên trong lòng bỗng dâng lên hào khí vạn trượng, sau đó nhàng đứng dậy dưới vô số ánh mắt soi mói của toàn trường.
      “Rốt cuộc bắt đầu rồi a! Diệp gia lúc này như thuyền lớn sắp đắm có thể được Tiêu Viêm ra sức vãn hồi hay , hôm nay liền thấy ràng!”

    3. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 1137: Khảo thí linh hồn
      Dịch: bomchutich - Biên: holakame
      Khi Tiêu Viêm đứng dậy ở khu vực của tứ đại gia tộc cũng có bốn người từ từ hành động tương tự. Nhất thời, ánh mắt toàn trường đều tập trung lên năm người bọn họ.
      Người dự khảo thí do hai nhà Đan, Tào phái ra ngoài dự liệu của Diệp Trọng, đúng là Tào Hưu và Đan Hiên. Mà phía Bạch gia chính là người kiệt xuất trẻ tuổi nhất tên là Bạch Ưng. Về phần Khâu gia là nam tử có dáng người thó, mặc dù Tiêu Viêm nhận biết được người này, nhưng được Khâu gia đưa ra khẳng định phải hạng bình thường.
      Ánh mắt Thịnh trưởng lão chậm rãi đảo qua năm người trong sân, sau đó dừng lại ở Tiêu Viêm chút. Lão cùng với Diệp gia trước kia có chút giao tình, nhưng mấy năm nay vì Diệp gia suy đồi mà ít đến Thánh Đan thành. Bởi vậy quan hệ giữa hai bên cũng nhạt rất nhiều, chẳng qua đối với tình cảnh bọn họ bây giờ, Thịnh trưởng lão cũng có chút cảm thông, cũng từng lên tiếng giúp. Nhờ thế mà đến nay Diệp gia mới còn giữ được đường sinh cơ cuối cùng.
      - Người đại biểu cho các gia tộc tham gia khảo hạch, tiến vào sân ...
      Nghe được thanh nhàn nhạt của Thịnh trưởng lão, đám người Tiêu Viêm trước vô số ánh mắt chăm chú của mọi người cũng từ từ xuống, sau đó đứng tách nhau ra quảng trường, ánh mắt mỗi người đều mang tia đề phòng.
      - Đan Hiên của Đan gia bái kiến Thịnh trưởng lão!
      Đan Hiên đứng thẳng, ôm quyền cung thanh với Thịnh trưởng lão.
      - Tào Hưu Tào gia...
      - Bạch Ưng Bạch gia...
      - Khâu Cơ Khâu gia...
      Sau Đan Hiên, mấy người Tào Hưu cũng ôm quyền hành lễ. Thịnh trưởng lão chính là trong Bát đại trưởng lão của Đan Tháp, địa vị hơn xa trưởng lão bình thường, cho dù là ngũ đại gia tộc cũng phải khách khí với lão vài phần.
      - Tiêu Viêm đại biểu Diệp gia, bái kiến Thịnh trưởng lão!
      Lễ tiết dạng này mặc dù vô dụng nhưng vẫn phải có. Tiêu Viêm cũng phải dạng mao đầu tiểu tử ( hiểu chuyện – DG), tự nhiên cậy thế mà giả bộ hành lễ.
      Tiêu Viêm vừa dứt lời, cũng khiến cho phần đông ánh mắt kinh ngạc trong đại điện đổ dồn lên người . Nhưng số người tin tức linh thông đều mơ hồ biết Tiêu Viêm cùng Diệp gia có chút quan hệ. Bởi vậy họ cũng cảm thấy kỳ quái, dù sao loại khảo hạch này cũng hạn chế Ngũ đại gia tộc tìm kiếm ngoại nhân trợ giúp.
      - Ha ha, Tiêu Viêm sao...?! Cái tên này chính là nổi nhất thời gian này đấy...!!!
      Thịnh trưởng lão vuốt vuốt chòm râu, cười . Theo lời lão, tự nhiên là việc lùm xùm với Băng Hà cốc lúc trước, sau đó đại chiến trận kinh thiên với họ ở Diệp thành. Vì thế chuyện này trở thành đề tài đàm luận ở Đan vực.
      - Chỉ là mấy chuyện , sao lọt vào mắt của Thịnh trưởng lão được!
      Tiêu Viêm chỉ cười cười, .
      - Như thế nào là chuyện ? Ngay cả người của Bạch gia ta ngươi vẫn tùy ý ra tay, ràng là để Bạch gia vào trong mắt! Tuy Băng Hà cốc làm gì được ngươi, nhưng ngươi phải biết, nơi này là Thánh Đan thành... cũng phải Diệp thành bé chật hẹp kia!
      Tiêu Viêm vừa lên tiếng Bạch Ưng bên cạnh nhịn được, lớn tiếng chỉ trích.
      Với việc Bạch Ưng lớn tiếng trào phúng, Tiêu Viêm cũng từ chối cho ý kiến, chỉ cười mỉm và hề tranh hơi. Mười ngón tay đan nhau đặt trước người, giống như chưa từng nghe thấy thanh khiêu khích của Bạch Ưng vậy.
      Thấy thế Bạch Ưng bỗng cười lạnh. cũng sớm nghe Tiêu Viêm cũng là gã Luyện dược sư Thất phẩm trung cấp, nhưng đó cũng chưa phải lý do để kiêng kỵ. Dù sao trong Thất phẩm trung cấp cũng phân chia cao thấp mạnh yếu khác nhau. Hơn năm trước, đạt đến đẳng cấp này, còn Tiêu Viêm mới bước chân vào độ vài ngày. Mạnh yếu thấy !
      Thịnh trưởng lão cũng hề ngăn trở cục diện như phát hỏa giữa hai người. Dù sao loại tình này thường xuyên xuất nên lão cũng lấy làm ngạc nhiên. Chỉ cần nó ảnh hưởng đến việc tiến hành khảo hạch bọn họ muốn ra sao cũng được.
      - Nếu tất cả đều có vấn đề gì nữa khảo hạch hôm nay của chúng ta bắt đầu.
      Thịnh trưởng lão chậm rãi lui ra sau, ở đó có vật hình khối bị tấm vải đen bao phủ. Lão tự tay kéo tấm vải xuống liền lộ ra khối bia đá cao tầm trượng. Kỳ là khối bia đá cũng chính xác, bởi vì khối bia này trong suốt nhìn qua giống như loại thủy tinh.
      - Khảo hạch của chúng ta chia làm ba hạng mục. Mục đầu tiên chính là trắc hồn!
      - Mọi người đều biết, linh hồn chính là điều căn bản trọng yếu nhất của Luyện dược sư. Có linh hồn đầy đủ cường đại mới có được cảm giác khống chế, điều khiển tuyệt nhất.
      Thịnh trưởng lão vừa vừa chỉ vào khối bia đá, nơi đó có kính bàn hình tròn bóng loáng, :
      - Các ngươi từng người đưa lực lượng linh hồn của mình vào khối bia đá này. Trị số hiển thị kính bàn chính là trị số trắc nghiệm lực lượng linh hồn của ngươi. Trị số này Đan Tháp gọi là “Hồn Trị”...
      - Hồn Trị chỉ cần hơn bốn trăm điểm là đạt tiêu chuẩn. Trong khảo hạch của Ngũ đại gia tộc mấy năm nay, Trị giá trị cao nhất của khảo thí Hồn Trị được ghi lại do Tào Dĩnh lập được. Năm đó nàng trắc nghiệm Hồn Trị đạt đến 976, tới nay vẫn chưa bị phá!
      đến đây, ánh mắt Thịnh trưởng lão cũng chuyển hướng sang phía Tào gia, nơi đó Tào Dĩnh thân quần áo màu đen, ngọc thủ chống cằm vẻ nhàn nhã, tay ngọc còn lại vuốt vuốt quả ngọc châu xanh mượt, bộ dáng chút thay đổi nào dù bị bao phủ bởi vô số ánh mắt chăm chú của mọi người xung quanh.
      - Ha ha, được rồi! Nếu tất cả quy củ, như vậy liền bắt đầu ! Ai lên trước?
      Thịnh trưởng lão thu hồi ánh mắt nhìn năm người Tiêu Viêm cười .
      Thịnh trưởng lão vừa dứt lời, năm người lâm vào trầm mặc. lát sau, nam tử dáng người bé của Khâu gia tên là Khâu Cơ liền xung phong đầu. Sau đó khẽ ấn tay lên khối bia, đôi mắt khép hờ, lực lượng linh hồn theo cánh tay mạnh mẽ tuôn vào.
      - Tích, tích, tích...
      Theo lực lượng linh hồn dũng mãnh tiến vào khối bia đá, chỉ thấy tấm kính bàn bóng loáng khối bia đá đột nhiên truyền ra thanh rất khẽ, sau đó con số màu đỏ đột nhiên lên nhảy nhót, cuối cùng sau chừng mười giây, dưới chứng kiến của nhiều người trong đại điện dừng lại ở con số 707.
      Sau khi hình ảnh mấy con số dừng hẳn lại, Khâu Cơ mới buông tay ra, nhìn thoáng qua mấy con số mặt kính bàn rồi khẽ thở phào nhõm. Giá trị này cũng tính là thấp, ít Luyện dược sư Thất phẩm trung cấp cũng chưa chắc đạt được như mình.
      Tiêu Viêm nhìn thấy con số này cũng có chút suy nghĩ. có thể cảm nhận được Khâu Cơ có lực lượng linh hồn tệ, nhưng ngờ chỉ đạt được giá trị này, chỉ là 707 mà thôi. trộm nghĩ phải chăng mình chỉ là ếch ngồi đáy giếng? cũng có thể mơ hồ cảm nhận được Tào Dĩnh kia rất kinh khủng, dù sao nàng ở hai ba năm trước vượt xa cái giá trị này rồi, chỉ biết hôm nay nàng đạt đến trình độ nào?!
      Sau khi có kết quả, Khâu Cơ cũng chậm rãi lui về sau. Dù sao giá trị này vượt xa tiêu chuẩn khảo thí nên cũng cần lo lắng nữa. Lúc Khâu Cơ lui về phía sau Bạch Ưng cũng lập tức bước lên trước hàng ngũ, cười lạnh liếc nhìn Tiêu Viêm. Đến lúc này mới chậm rãi ấn bàn tay lên khối bia đá, hít hơi, lực lượng linh hồn cũng mạnh mẽ tuôn ra.
      - Tích, tích, tích...
      Theo lực lượng linh hồn từ trong cơ thể Bạch Ưng xuất ra, mấy con số màu đỏ kính bàn cũng nhanh chóng tăng lên, ngắn ngủi vài giây đạt đến 700, sau đó từ từ dừng lại ở giá trị 785.
      Nhìn mấy con số khối bia đá, bên trong đại điện cũng xôn xao bàn luận. Ở khu vực của mấy người Bạch gia lại càng rộ lên nhiều thanh mang vẻ đắc ý, mà nương lãnh diễm Tiêu Viêm nhìn thấy ở nơi khảo hạch cấp bậc huy chương tại Phân tháp hôm trước, lúc này cũng nhìn thân ảnh áo trắng sân kia bằng ánh mắt chứa chan tình cảm.
      Thịnh trưởng lão nhìn thoáng qua trị số kính bàn rồi chậm rãi gật đầu. Thành tích bậc này có thể coi là thượng đẳng, danh tiếng thanh niên kiệt xuất trẻ tuổi nhất của Bạch gia quả nhiên phải lời đồn. Lão nhàng vung tay ra hiệu toàn trường im lặng rồi nhìn ba người Tiêu Viêm, Tào Hưu, Đan Hiên, cười :
      - Đến lượt các ngươi rồi!
      Nghe vậy, ba người liếc mắt nhìn nhau, Tào Hưu liền mỉm cười, :
      - Nếu hai vị trước xuất thủ tiếp theo ta cũng đành bêu xấu vậy!
      xong, bước nhanh lên trước rồi chậm rãi tiến đến khối bia đá. Bàn tay nhàng tiếp xúc, ánh mắt mạnh mẽ mở ra, cỗ linh hồn lực cực kỳ hùng hồn từ trong cơ thể như lũ quét trào ra.
      - Tích, tích, tích...
      Theo lực lượng linh hồn từ trong cơ thể Tào Hưu mạnh mẽ tuôn ra, chỉ thấy trị số màu đỏ mặt kính bàn liên tục nhảy vọt, trong chớp mắt đột phá 800, cuối cùng từ từ dừng lại ở trị số 846.
      Nhìn trị số kính bàn, trong đại điện cũng vang lên ít tiếng than sợ hãi. Trị số này, ở cấp bậc Thất phẩm trung cấp thuộc dạng tốt nhất rồi.
      - Đến hai người các ngươi rồi...
      Tào Hưu chậm rãi lui về sau, sau đó chuyển mắt nhìn hai người Tiêu Viêm, Đan Hiên, .
      Nghe vậy, Đan Hiên khẽ gật đầu rồi hướng về phía Tiêu Viêm cười ôn hòa, đoạn chậm rãi lên.
      Đan Hiên tiêu sái ra, nghi ngờ là khiến cho vô số ánh mắt các “sắc lang” trong đại điện đều đổ dồn đến, thậm chí ngay kẻ hờ hững như Tào Dĩnh cũng đưa mắt đẹp ngước lên nhìn. Đan Hiên - thiên tài của Đan gia, đại danh đỉnh đỉnh này rất nhiều người biết, chưa kể nàng sau này nhất định là người lèo lái con thuyền Đan gia. Thực lực lẫn tính tình của nàng đều đủ tư cách đáp ứng tốt chuyện này.
      Dưới vô số ánh mắt soi mói của mọi người, Đan Hiên dừng bước trước khối bia đá, nhàng đặt tay lên, khuôn mặt chút lo lắng và khẩn trương gì cả.
      Bàn tay sờ khối đá, Đan Hiên chậm rãi nhắm mắt. cỗ lực lượng linh hồn bàng bạc chậm rãi từ trong cơ thể tuôn ra. Trong lúc mơ hồ, ngay cả gian xung quanh cũng dường như bị vặn vẹo. Thấy màn như vậy, ánh mắt Thịnh trưởng lão cũng thoáng nỗi kinh ngạc.
      Lực lượng linh hồn bàng bạc mạnh mẽ tràn vào khối bia đá, thanh “tích, tích” dồn dập vang lên. Con số màu đỏ kính bàn nhảy nhót liên tục, dùng tốc độ kinh hồn khiến tim người ta đập rộn đột ngột nhảy vọt!
      Trị số tăng cách khủng khiếp, nháy mắt đột phá 700 rồi 800, lúc này mới từ từ hãm dần tốc độ, nhưng vẫn như trước tiếp tục nhảy lên. Cuối cùng, khi tất cả mọi người hồi hộp trị số vọt qua 900 rồi dừng lại ở con số 903.
      Thịnh trưởng lão cũng ở thời khắc này gật đầu cười hài lòng. Đan Hiên có thể đạt tới trị số này lâu sau nàng có cơ hội tiến nhập Luyện dược sư Thất phẩm cao cấp. Quan trọng hơn, nàng vẫn còn trẻ, ngày sau chừng còn có tư cách đạt đến cảnh giới Tông sư chân chính.
      Ở chỗ ngồi Tào gia, đôi mắt đẹp của Tào Dĩnh cũng lên chút ít kinh ngạc, chợt khẽ mỉm cười. “Đan Hiên này quả tồi! Mặc dù vẫn chưa đủ tư cách so với mình nhưng với người khác cùng bối phận là dạng kiệt xuất rồi!”
      Trong sân tiếng kinh hô tán thán kéo dài lúc mới dần dần an tĩnh lại. Sau đó tất cả ánh mắt của mọi người đều hội tụ người cuối cùng. Đây chính là cơ hội cuối cùng của Diệp gia, nếu như Tiêu Viêm đạt được trị số vượt qua được Bạch Ưng kia để đứng vào hàng ba người xếp đầu Diệp gia triệt để toi đời.
      Đám người Diệp Trọng lúc này cũng cực kỳ khẩn trương nhìn Tiêu Viêm. Nếu như ngay cả hạng mục đầu tiên của khảo hạch cũng lọt vào tốp ba những hạng mục khảo hạch phía sau cũng cần tiến hành nữa...
      Tào Dĩnh khẽ giương đôi mắt mị dạt dào hăng hái ngó Tiêu Viêm. Nàng cũng rất muốn biết gã thanh niên có chút danh tiếng này đến tột cùng có đủ bản lĩnh cứu vãn Diệp gia hay chỉ ra vẻ trấn định?
      Trước tất cả ánh mắt soi mói của toàn trường, Tiêu Viêm cũng chậm rãi hít hơi, sắc mặt trầm ổn, từ từ bước lên trước, bàn tay nhàng đặt lên rồi áp chặt vào khối bia khảo thí!

    4. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 1138: Diễm kinh tứ tọa
      Dịch: kentus - Biên: holakame
      Ánh mắt toàn trường đều tập trung dồn lên người Tiêu Viêm chậm rãi tới tấm bia đá. Mấy người khảo thí trước đó có lẽ hấp dẫn ánh mắt người khác, nhưng ở chỗ này người được mong đợi nhất chính là Tiêu Viêm rốt cuộc sắp ra tay.
      Bởi vì xuất thủ của đại biểu cho Diệp gia, kết quả khảo thí của cũng quyết định vận mệnh sau này của Diệp gia. Danh tiếng trong Ngũ đại gia tộc đến tột cùng có thể giữ lại hay đều dựa vào lần khảo thí này.
      Ánh mắt Tào Đan nhìn chằm chằm vào bóng lưng Tiêu Viêm, khóe miệng mỉm cười trào phúng. Diệp gia nếu muốn thông qua lần khảo hạch này ít nhất cũng phải đứng vào trong ba thứ hạng đầu. Mà giờ ba vị trí này bị Đan Hiên, Tào Hưu, Bạch Ưng chiếm cứ, có ba đối thủ như vậy cạnh tranh, ai là hạng vô dụng cả. Tào Đan tin Tiêu Viêm có được năng lực này.
      Dưới ánh mắt chăm chú của toàn trường, Tiêu Viêm từ tốn dừng bước trước tấm bia đá, tay phải nhàng giơ lên ấn vào tấm bia đá.
      Tấm bia đá cực kỳ lạnh lẽo, giống như là khối hàn băng vậy, ngón tay vừa tiếp xúc bề mặt liền có cảm giác tê dại . Loại cảm giác này phảng phất như có thể xâm nhập linh hồn gây ảnh hưởng đến tinh thần người khác.
      - Tiêu Viêm, Diệp gia nếu muốn thông qua lần khảo hạch này phải xếp hạng ba trở lên. tại, người xếp thứ ba là Bạch Ưng, trị số linh hồn của đạt tới 755 điểm. Ngươi cần phải vượt qua , Diệp gia mới có đường sinh cơ.
      Vị trưởng lão đứng bên cạnh tấm bia đá chú mục nhìn Tiêu Viêm, sắc mặt ngưng trọng . Lúc này nếu như Diệp gia lại thất bại lần nữa, chỉ sợ từ nay về sau rút lui khỏi phạm vi Ngũ đại gia tộc rồi.
      Tiêu Viêm chậm rãi gật đầu. hiểu ràng việc này. tại trong tay nắm giữ vận mệnh của tất cả tộc nhân Diệp gia.
      Đôi mắt nhàng nhắm lại, khí thế toàn thân Tiêu Viêm chớp mắt hoàn toàn tĩnh lặng, ngay cả hô hấp cũng dần dần mỏng manh. khí yên tĩnh bao phủ toàn đại điện, lúc này có nửa điểm thanh nào tồn tại. Toàn bộ đại điện xuất loại áp lực nhàn nhạt lượn lờ trong khí.
      khí yên tĩnh này kéo dài ước chừng nửa giờ, mà mọi người ở trong đại điện đều đưa mắt nhìn nhau, bỗng luồng uy áp linh hồn mênh mông như đầu cự long chậm rãi thức tỉnh, khí thế trong cơ thể thân ảnh đứng trước tấm bia đá đột ngột gia tăng cực nhanh.
      - Tới!
      thanh trầm thấp vang lên, gian quanh thân Tiêu Viêm đột nhiên bạo liệt. cơn bão linh hồn trong lúc này nhanh chóng thành hình, mà trong quá trình nó thành hình, gian chung quanh thân thể Tiêu Viêm chợt chậm chạp tan vỡ.
      Ngay khi linh hồn phong bạo xuất , sắc mặt vị trưởng lão đứng gần Tiêu Viêm nhất mạnh mẽ biến đổi, thân hình lui gấp về phía sau, hai mắt nhìn chằm chằm vào thân ảnh mơ hồ ở giữa vùng gian vặn vẹo kia. Thời điểm trắc kiểm tra giá trị linh hồn lại xuất dị tượng thế này, phải là lần đầu tiên gặp qua, năm đó khi Tào Dĩnh kiểm tra cũng từng dẫn phát dị tượng như vậy, thế nhưng mức độ linh hồn phong bạo lúc đó hình như “hơi ” hơn so với Tiêu Viêm tại phải?
      Ba người Đan Hiên, Tào Hưu, Bạch Ưng trước tấm bia đá là cũng biến sắc vì biến cố xuất . Tất cả đều lui về phía sau chừng mười bước, đưa ánh mắt khiếp sợ nhìn tới thân ảnh kia, đặc biệt là sắc mặt Bạch Ưng vô cùng kinh dị. thể nào tưởng tượng được gã Tiêu Viêm này lại có thể đạt tới trình độ kinh người như thế.
      Ở khu vực của Tào gia, bàn tay ngọc của Tào Dĩnh chậm rãi chuyển động hai viên ngọc châu lúc này cũng đình chỉ, đôi tròng mắt khí dạt dào kia dừng ở người gã thanh niên đứng trước tấm bia đá. gương mặt nàng rốt cục lộ ra vẻ kinh ngạc, lúc này đây trong đầu nàng bắt đầu có ý tưởng nhìn lầm hàng rồi. Nàng thể nào ngờ được, gã thanh niên Tiêu Viêm này thế mà giấu sâu như thế.
      Linh hồn phong bạo xuất làm cho toàn trường ồ lên kinh ngạc. Sau hồi lâu luồng gió lốc mới chậm rãi giảm bớt, mấy chục giây sau mới hoàn toàn tiêu tán.
      Ngay sau khi cơn bão linh hồn tiêu tán, bàn tay Tiêu Viêm tiếp xúc tấm bia đá cũng chậm rãi thu về, sau đó cùng với ánh mắt toàn trường trong chuyển hướng nhìn lên tấm bia đá.
      con số đỏ rực đập vào mắt tất cả mọi người, mà trị số cũng khiến cho toàn trường nháy mắt im bặt. Mỗi ánh mắt giống như là bị hóa đá, hết thảy đều dừng lại con số kia, thể dời được nữa.
      tĩnh lặng bên trong đại điện kéo dài hồi lâu, rốt cục bị từng tiếng hít thở gấp gáp và lạnh giá phá vỡ, phần lớn ánh mắt mang theo cảm giác khó tin và kinh hãi như đóng đinh lên bóng lưng Tiêu Viêm.
      Con số này so với kỷ lục Tào Dĩnh năm đó lập nên còn cao hơn hơn 300 điểm.
      Năm đó Tào Dĩnh xuất thủ, lần đầu tiên đột phá bị tất cả người xem dứt khoát đặt cho cái danh “ nữ”. Nhưng mà giờ Tiêu Viêm lại lần phá vỡ kỷ lục năm đó, hơn nữa còn vượt qua rất xa. Thành tích bậc này quả thực nghe rợn cả người.
      Đôi mắt Tào Dĩnh cũng bị con số màu đỏ kia làm cho kinh hãi ít, sau đó nàng lại nhìn về phía Tiêu Viêm, cười :
      - là thú vị! Trung Châu quả nhiên là tàng long ngọa hổ! Từ trước tới nay ta thể nào nghĩ tới trong nhân gian còn có nhân vật cỡ này! Xem ra lần Đan Hội này có rất nhiều chuyện hay để xem rồi...
      Tào Đan đứng ở phía sau cũng trợn mắt há mồm nhìn lên bia đá, lát sau mới hồi phục tinh thần lại. Nghe được lời lẽ thưởng thức của Tào Dĩnh, trong mắt khỏi lên tia ghen ghét. cực kỳ ràng tính cách Tào Dĩnh, số người có thể khiến cho nữ tử cực kỳ lãnh ngạo đến cực điểm này chính thức để ý, chỉ có thể đếm đầu ngón tay mà thôi. Hơn biết ràng điều, ít nhất còn có đạt được tư cách đó.
      Nhưng mà tại gã Tiêu Viêm vốn bị trào phúng lại làm được, lấy tính cách của quả thực đây là loại đả kích rất khó tiếp nhận.
      Tại chỗ ngồi Diệp gia, Diệp Trọng cùng Hân Lam vẫn luôn căng thẳng lúc này như trút được gánh nặng, cả hai đồng thời thở phào nhõm. Tiêu Viêm lấy được thành tích này là quá tốt rồi, hai người cảm giác như mộng như ảo, bọn họ chưa bao giờ hoài nghi thực lực Tiêu Viêm. Nhưng đồng dạng cũng hề nghĩ tới, lại có thể phá vỡ được kỷ lục trước kia của nữ Tào gia.
      - Diệp gia chúng ta được cứu rồi !
      Diệp Trọng kích động đến mức hai tay đều run rẩy, đủ loại lo lắng trong khoảng thời gian này rốt cuộc triệt để tan thành mây khói, tin tưởng lấy tiêu chuẩn mà Tiêu Viêm thể , muốn đạt được vị trí ba thứ hạng đầu cũng khó.
      Vị trưởng lão đứng bên cạnh tấm bia đá sau khi nhìn thấy con số màu đỏ kia rất là kinh ngạc. lúc lâu sau mới chậm rãi hồi tỉnh nhìn về phía Tiêu Viêm gật đầu tán thưởng, trong mắt còn nổi lên từng tia cuồng nhiệt dị thường.
      Người khác có lẽ biết giá trị này hàm nghĩa đại biểu cho cái gì, nhưng lão ta cực kỳ ràng điều này biểu thị linh hồn lực lượng Tiêu Viêm đạt đến trình độ Thất phẩm cao cấp.
      Hơn nữa, đáng nhắc đến chính là tuổi tác của Tiêu Viêm. Mới nhiêu đó tuổi đạt đến Thất phẩm cao cấp, trong nhóm thanh niên trẻ tuổi tại, chỉ có Tào Dĩnh mới có thể so sánh được với . cách khác, sau Tào Dĩnh, Đan Tháp lại xuất thêm vị kỳ tài nghiệt.
      Đương nhiên, Thịnh trưởng lão tự nhiên cũng vì chuyện này mà cho rằng Tiêu Viêm có thể chân chính sóng vai cùng Tào Dĩnh, dù sao kỷ lục trước kia của nàng qua hai ba năm rồi. giờ tất nhiên nàng đạt đến trình độ càng thêm kinh khủng. Tuổi của Tiêu Viêm và nàng cũng sai biệt nhiều, nếu so sánh, có lẽ Tào Dĩnh vẫn nhỉnh hơn chút.
      Dựa theo lẽ thường quả là như vậy. Nhưng lão làm sao có thể biết được trị số giờ phải là toàn lực của Tiêu Viêm?
      Làm gì cũng phải chừa ra con đường sống, lưu lại cho mình ít thủ đoạn giữ thân, đây là cách Tiêu Viêm hay dùng. Tạo thành kết quả này kỳ Tiêu Viêm cũng ngờ tới.
      Mặc dù chưa từng dự đoán được, nhưng vẫn hiểu được sở dĩ giá trị linh hồn cao như vậy hẳn là có liên hệ tới linh khí bên trong thể nội.
      Linh khí tuy cùng loại với đấu khí, nhưng nó có thể làm cho linh hồn sinh ra chất biến. Trong linh hồn Luyện dược sư đồng cấp có sở hữu linh khí hay chính là hai kết quả hoàn toàn khác biệt.
      Lúc trước linh hồn phong bạo xuất Tiêu Viêm có cảm giác áp lực, lực lượng linh hồn khi đó có triệt để bạo phát. thủy chung vẫn tin tưởng lưu lại cho mình vài thủ đoạn mới có thể bảo đảm an toàn cho bản thân
      - Ha hả, tệ, tệ !
      Thịnh trưởng lão vuốt vuốt chòm râu, cười to . Xem bộ dáng này hiển nhiên là cực độ hưng phấn, nếu như báo cáo việc này lên , tất nhiên khiến dẫn đến chấn động .
      - Linh hồn khảo thí đến đây là kết thúc. Xếp thứ nhất tự nhiên là Tiêu Viêm đại biểu Diệp gia! Mặt khác cũng phải chúc mừng sáng lập kỷ lục mới! Kỷ lục này hẳn là trong đoạn thời gian rất dài bị phá vỡ rồi!
      Nghe được thanh của vị trưởng lão, mọi người trong đại điện cũng thầm cảm thán. Diệp gia này quả nhiên là mạng dai như gián, tại thời điểm sắp chết thế mà còn có thể tìm ra vị viện thủ khủng bố như vậy. Từ biểu lần này mà đoán, hai hạng khảo thí kế tiếp tất nhiên xếp hàng ba trở lên có vấn đề gì. Chỉ cần thông qua khảo hạch lần này, vậy Diệp gia lại có được sinh lực để tiếp tục sinh tồn. Kế tiếp vẫn còn hai hạng khảo hạch cuối cùng, nếu như mọi việc kết thúc, như vậy khảo hạch Ngũ đại gia tộc lần này xuất kết quả cuối cùng rất đáng chờ mong.
      Thịnh trưởng lão nhìn về phía Tiêu Viêm, nụ cười mặt tăng thêm vài phần nóng bỏng và hiền lành, so với vẻ bình thản trước kia nhiệt tình hơn rất nhiều.
      Đối với nhiệt tình của trưởng lão, Tiêu Viêm cũng chỉ mỉm cười đáp lễ. Khi vừa lui ra phía sau hai bước đột nhiên cảm nhận được cảm giác áp bách làm cho linh hồn khẽ rung động, lập tức quay đầu nhìn lại, trong tầm mắt chính là áo đen hàng ghế Tào gia.
      Nhìn thấy ánh mắt Tiêu Viêm bắn tới, khóe môi Tào Dĩnh cũng khẽ nhếch lên nở nụ cười tràn ngập khí, giống như là tiểu tinh hạ xuống phàm trần.
      Mà đối với nữ tinh cực kỳ hấp dẫn và nóng bỏng kia, trong lòng Tiêu Viêm lại lẳng lặng dâng lên tia cảnh giác. bé này thể nào tùy ý chạm vào được.

    5. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 1139: 1140: Khống chế linh hồn
      Dịch: Dạ Tâm - Biên: holakame
      - Khảo hạch tiếp theo gọi là khống chế linh hồn!
      Thịnh trưởng lão cười tủm tỉm nhìn về phía năm người Tiêu Viêm, sau đó lấy viên thiết châu đen nhánh ra từ nạp giới. Nó ảm đạm vô quang, tối đen như mực làm cho người ta có cảm giác u ám.
      - Hạt châu này chế tạo từ hồn cương, gọi là Đoán Hồn Châu! Nếu cầm rất nhưng đối với linh hồn lại nặng tựa ngàn cân!
      - Khi khảo thí khống chế linh hồn bắt đầu, trần nhà rơi xuống những viên Đoán Hồn Châu. Nhiệm vụ của các ngươi là được vận đấu khí, chỉ được dùng linh hồn lực khống chế những viên Đoán Hồn Châu này. Cứ theo số lượng mà xếp hạng, người nào tiếp được số lượng Đoán Hồn Châu nhiều nhất được xếp hạng nhất.
      tới đây Thịnh trưởng lão nhìn thoáng qua Tào Dĩnh, sau đó lại nhìn về phía Tiêu Viêm mà cười bảo:
      - Ở khảo nghiệm khống chế linh hồn này, người mang kỷ lục vẫn là Tào Dĩnh nương! Nàng là người duy nhất tiếp được 89 viên, kỷ lục này đến nay vẫn chưa có người nào phá được.
      Nghe Thịnh trưởng lão như thế, ánh mắt toàn trường liền hướng về phía Tiêu Viêm, họ muốn biết kỷ lục mà vị Tào nương này lưu lại có bị gã Tiêu Viêm này phá vỡ hay ?!
      - Hừ, các người cũng quá đề cao tên kia! Chẳng qua lúc đầu nhờ vận khí mới được thành tích như thế này thôi!
      Khóe miệng Tào Đan co giật, thầm hừ lạnh tiếng.
      Tào Dĩnh hờ hững liếc mắt về phía , thốt:
      - Người tên Tiêu Viêm này quả có bản lĩnh, cũng hẳn là dựa vào vận may mà quá quan! Ta muốn xem xem, lần khống chế linh hồn này có thể đạt được thành tích như thế nào?!
      Hồn Trị lớn hay đại biểu cho Luyện dược sư có cường đại hay nhưng Luyện dược sư chân chính lại quá quan tâm đến chuyện mạnh yếu của hồn lực. Muốn chế ra đan dược cao giai phải cần đến nhạy cảm linh hồn và kèm theo đó là khống chế đến lô hỏa thuần thanh, nếu chẳng khác nào lấy búa tạ mà đập vào trứng gà, thừa lực nhưng trứng nát bét hết cả.
      Chỉ những người có linh hồn lực mạnh mẽ, hơn nữa phải khống chế vô cùng thuần thục mới có thể là Tông sư luyện dược chân chính!
      - Thế nào rồi? Đều chuẩn bị xong cả chứ?
      Thịnh trưởng lão mĩm cười nhìn đám người Tiêu Viêm hỏi.
      Đám người liền chậm rãi gật đầu. Linh hồn lực tại mi tâm bắt đầu vận khởi chầm chậm, tùy thời mà phát.
      - Ta có vài điều nhắc nhở đến quý vị! Ngàn vạn lần đừng tưởng mình có thể hoàn toàn tiếp được hết, phân tán linh hồn lực trong cửa này chính là hành vi ngu xuẩn nhất!
      Thịnh trưởng lão nghiêm túc nhắc nhờ hồi, liền nhanh chóng thối lui. Khi lão vừa lùi ra ngoài, trần nhà ra vô số lỗ hổng đen. lát sau, các viên thiết châu đen nhánh rơi xuống như mưa rào!
      Nhìn thấy Đoán Hồn Châu rào rào rơi xuống như mưa, đám người Tiêu Viêm như phản xạ có điều kiện, liền phóng người tách nhau ra, duy trì khoảng nhất định. Sau đó tinh thần lực bàng bạc của họ liền từ mi tâm bạo phát.
      Do lúc trước Thịnh trưởng lão nhắc nhở, Tiêu Viêm phân tán linh hồn lực thành tấm lưới mà ngưng tụ thành bàn tay tinh thần lực nhanh chư chớp chụp vào đám Đoán Hồn Châu rơi xuống chi chít. Nhưng có lẽ phải dùng từ nhặt mới có thể diễn tả chuẩn xác hơn, bởi bàn tay do linh hồn lực cấu thành kia vơ bắt lung tung, mà khi nó nhắm vào viên châu nào hai ngón tay vô hình lướt ra vững vàng kẹp lấy.
      Viên Đoán Hồn Châu đầu tiên vào tay, Tiêu Viêm liền cảm giác được bàn tay linh hồn lực đột nhiên trầm xuống, thậm chí còn cảm giác nửa thân mình bỗng nhiên bị áp lực của Đoán Hồn Châu này đè xuống thể cử động.
      “Quả nhiên nặng !”
      Nhận thấy biến hóa kia, Tiêu Viêm khẽ rùng mình đảo mắt nhìn quanh. Thấy hai người Bạch Ưng và Khâu Cơ chật vật tránh né Đoán Hồn Châu nện xuống, linh hồn lực toát ra từ mi tâm của họ hoàn toàn làm Đoán Hồ Châu rơi chậm lại mà trực tiếp bị xé rách. Hiển nhiên là do linh hồn lực của họ quá phân tán.
      So với hai người này, tình hình của Tào Hưu và Đan Hiên lại tốt hơn ít. Tuy lần đầu luống cuống tay chân nhưng họ nhanh chóng ổn định và ngưng tụ tinh thần lực lại chổ, dám tham nhiều mà chỉ tiếp lấy từng viên châu rơi xuống.
      Lần đầu tiên Tiêu Viên bắt được Đoán Hồn Châu trấn định hơn nhiều, cũng hiểu hơn đặc tính và sức nặng của chúng. lập tức chuyển động tinh thần, bàn tay linh hồn xé gió bay ra ngừng bắt lấy từng viên Đoán Hồn Châu, sau đó giữ chúng trôi nổi bên cạnh. viên, hai viên, ba viên rồi lại bốn viên….
      Nhìn từng viên Đoán Hồn Châu đen nhánh ngừng quanh quẩn cạnh Tiêu Viêm, ánh mắt những người trong đại điện cũng chợt khẩn trương theo, trong lòng ngừng thầm đếm số lượng Đoán Hồn Châu.
      “Bốn mươi ba, bốn mươi bốn…”
      Ngay lúc số Đoán Hồn Châu xung quanh Tiêu Viêu ngày tăng lên Khâu Cơ và Bạch Ưng vì chịu nổi áp lực linh hồn nên thể bỏ cuộc. Khi bọn họ rời khỏi lơ lửng trước mặt bọn họ là 11 viên cùng với 43 viên Đoán Hồn Châu.
      lâu sau khi hai người Bạch Ưng rời khảo thí Tào Hưu cũng bỏ cuộc. Trước mặt lơ lửng 56 viên Đoán Hồn Châu.
      Khi Tào Hưu rời khỏi trong sân lúc này chỉ còn Tiêu Viêm và với Đan Hiên vẫn kiên trì, nhưng theo số lượng Đoán Hồn Châu ngừng rơi xuống sắc mặt của Đan Hiên cũng đỏ dần lên, hô hấp trở nên dồn dập .
      Phù, phù….
      Kiên trì thêm được vài phút, Đan Hiên bất chợt thở hơi dài buông tay rồi liếc mắt về phía đám Đoán Hồn Châu trôi nổi trước mặt. Vừa đúng 66 viên!
      Phù, phù, phù…
      Thở dốc liên hồi, Đan Hiên cảm thấy linh hồn lực của mình đến cực hạn. Vào lúc này, chỉ cần thêm viên Đoán Hồn Châu nữa thôi nàng lập tức lâm vào tình trạng “ cọng rơm đè bẹp chú lạc đà”.
      Tinh thần buông lỏng, linh hồn lực ngưng tụ cũng lặng lẽ tiêu tán mất, đám Đoán Hồn Châu được nâng đỡ bởi tinh thần lực giờ mất lực nâng lập tức rơi leng keng xuống mặt sàn, phát ra những tiếng vang thanh thúy.
      Lúc Đan Hiên tự động bỏ cuộc nụ cười xuất mặt Tiêu Viêm. liền dừng lại thu Đoán Hồn Châu nữa, ngón tay khẽ gảy điều khiển đám Đoán Hồn Châu xung quanh xoay tròn quanh thân, cười vang:
      - 93 viên, đa tạ!
      Ngón tay khẽ búng ra, đám Đoán Hồn Châu xoay chuyển xung quanh thân liền dừng lại rơi xuống, Tiêu Viêm ôm quyền hướng tới đám người Đan Hiên, mỉm cười .
      Thấy Tiêu Viêm mỉm cười, đám người Đan Hiên chỉ có thể nở nụ cười khổ. Trông bộ dạng thong dong của , ràng vẫn chưa xuất toàn lực… Nhưng chỉ cần thành tích bấy nhiêu đó thôi cũng đủ phá vỡ kỷ lục được ghi chép của Tào Dĩnh rồi.
      Bạch Ưng sắc mặt bây giờ xanh tái vì tức giận, nhưng cũng thể cất lên lời châm chọc nào nữa. Hai lần biểu xuất sắc của Tiêu Viêm làm cho hiểu được thực lực của mình so với tên kia còn cách nhau cả vạn dặm.
      Bốp… bốp…
      Lúc đám Đoán Hồn Châu quanh thân Tiêu Viêm rơi xuống đất, bên trong đại điện nhất thời rộ lên tiếng vỗ tay vang dội. Tiêu Viêm xuất thủ hai lần cũng đủ để bọn họ hiểu ra rằng Diệp gia được cứu rồi!
      Trong tiếng vỗ tay vang lên liên hồi, khóe môi Tào Dĩnh cũng cong lên thành nụ cười mị, ánh mắt mỹ miều mang theo cuồng nhiệt dừng lại người nam tử thoạt nhìn có vẻ gầy yếu này. Mấy năm gần đây, người nàng xem là đối thủ trong giới Luyện dược sư chỉ có tiểu nha đầu Đan Thần của Đan gia mà thôi, giờ có lẽ thêm người trẻ tuổi tên là Tiêu Viêm nữa rồi.
      Thịnh trưởng lão cười tủm tỉm nhìn Tiêu Viêm, nét mặt mang theo hoan hỷ khó giấu. 93 viên, so với Tào Dĩnh trước kia còn nhiều hơn bốn viên! Vả lại, nhìn vẻ thong dong như vậy, ràng vẫn chưa dốc hết toàn lực mà chỉ dùng đủ lực để quá quan.
      - tệ! Quả tệ…!!
      Thịnh trưởng lão cười, liên tiếp hai từ “ tệ”. Đến đẳng cấp của lão, ham muốn đối với những thứ quyền thế gì đó trở nên nhạt rất nhiều. Giờ đây, chuyện làm lão thích nhất chính là nhìn thấy Đan Tháp ngày càng có nhiều Luyện dược sư trẻ tuổi mà cường đại. Bởi như vậy mới có thể đảm bảo cho Đan Tháp mãi mãi trường tồn.
      - Qua vòng thứ hai! Hạng nhất vẫn thuộc về Tiêu Viêm! Kế đến là Đan Hiên và Tào Hưu…
      Nghe được Thịnh trưởng lão tuyên bố, lúc này khuôn mặt Diệp Trọng cùng Hân Lam trong khu vực của Diệp gia tràn đầy nét vui sướng. Biểu từ đầu đến giờ của Tiêu Viêm nằm ngoài phán đoán của tất cả bọn họ. Lần khảo hạch Ngũ đại gia tộc này làm cho họ hiểu thế nào là “lực áp quần hùng”.
      Giữa sân, lúc này Thịnh trưởng lão vuốt ve chòm râu, cười híp mắt :
      - Linh hồn lực là căn bản của Luyện dược sư, nhưng khảo hạch của chúng ta chỉ có trắc nghiệm độ mạnh yếu của linh hồn mà còn phải qua cửa, chính là công kích linh hồn! Dù sao nó cũng là thủ đoạn công kích chủ yếu của Luyện dược sư… Khảo hạch cuối cùng này rất đơn giản. Năm người các ngươi vào trong gian phòng này, dùng linh hồn công kích giao thủ với nhau. Người nào có thể trụ lại cuối cùng liền là người thắng cuộc!
      xong Thịnh trưởng lão chỉ vào gian phòng kín màu đỏ lớn chừng mười trượng đặt trong sân
      Nghe thế năm người liền gật đầu, vừa muốn vào bên trong tiếng cười thanh thúy như chuông gió vang lên trong đại điện, cắt đứt :
      - Thưa Thịnh trưởng lão, Tào gia muốn thay người, chẳng biết có được hay ?
      Tất cả ánh mắt trong đại điện liền bị kéo về phía người chống đôi ngọc thủ lên bàn, thân nàng hơi nghiêng về phía trước, lộ ra những đường cong quyến rũ chết người, đó là Tào Dĩnh. Thịnh trưởng lão lúc này cũng hơi ngẩn người, đôi lông mày già chợt nhíu.
      - Hắc hắc, thưa Thịnh lão! Theo quy củ, gia tộc đạt quán quân lần trước có quyền thay người lần. Xin ngài yên tâm, ta có ý gì khác, chỉ là ngứa tay muốn thử phen! Với lại ngài có thể phán Tào gia ta bỏ cuộc cũng được! Kết quả lần khảo thí thứ ba này tính cho Tào gia, dù bị xếp hạng thấp nhất cũng được… Như vậy có được chăng?
      Cái miệng như hoa đào của Tào Dĩnh khẽ cười, nhàng hỏi. ràng Tiêu Viêm mới chính là mục tiêu của nàng.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :