Đấu phá thương khung - Thiên Tàm Thổ Đậu(1641C)

Thảo luận trong 'Tiên Hiệp'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      CHƯƠNG 111: GIA NHẬP ĐỘI NGŨ

      Màn đên yên tĩnh lặng lẽ trôi qua, vào khoảng tờ mờ sáng ngày thứ hai, Tiêu Viêm ngủ hai mắt đột nhiên mở ra, khoảng thời gian sống dã ngoại này điều chỉnh đồng hồ sinh học của cực kì hợp lí. Trải qua đêm ngon giấc, những cơn mỏi mệt phát ra từ xương khớp hoàn toàn bị chôn vùi, thay vào đó là tinh thần tràn đầy sức sống.
      Từ giường ngồi dậy xếp bằng, hai tay Tiêu Viêm Bắt đầu kết ấn tu luyện rồi chảmaix nhắm mắt. Sáng sớm chính là thời điểm tốt nhất để tu luyện đấu khí, mà tu luyện đấu khí cũng giống như chèo thuyền ngược dòng, tiến lùi, chỉ có kiên trì bền bỉ tập luyện mới hi vọng thoát kén thành bướm.
      Hô hấp của Tiêu Viêm từ từ vững vàng, khoảng gian bên cạnh đột nhiên giống như gợn sóng, nhàng dập dờn, từng đợt đấu khí phát ra giữa trung.
      Trải qua rèn luyện cường độ cao hôm trước, da tay của Tiêu Viêm giừo đây giống như miến bọt biển. Chỉ cần tiếp xúc với dòng đấu khí xoay quanh người, vô số lỗ chân lông liên tục thay phiên nhau đóng mở,đem từng đợt đấu khí tham lam thôn phệ vào.
      Lúc những lỗ chân lông thôn phệ vào, đại bộ phận đấ khí theo hô hấp Tiêu Viêm mà chui vào trong cơ thể, trải qua luyện hoá ở kinh mạch, ngừng được Tiêu Viêm hấp thu vào đấu khí toàn.
      Tu luyện đấu khí gần giờ, đợi đến khi ánh nắng chiếu vào làm căn phòng sáng trưng, Tiêu Viêm mới chậm rãi thu công, kết ấn trong tay tán , thở ra ngụm trọc khí.
      Đôi mày kiếm mở ra, giữa nhãn đồng có tia hoàng quang xẹt qua rồi sâu vào trong mắt.
      " Theo tiến độ này, có lẽ khoảng nửa tháng nữa là có thể thành ngũ tinh đấu giả chứ? nghĩ tới khổ tu lại hiệu quả như vậy, uổng phí." Duỗi cái lưng mệt mỏi, nghe trong cơ thể truyền ra những tiếng răng rắc, khuôn mặt Tiêu Viêm thoáng nở nụ cười hài lòng.
      " Hôm nay, phải tiến vào ma thú sơn mạch "
      Từ giường nhảy xuống rửa mặt chút rồi tới bên cạnh, hai mắt có chút bất đắc dĩ nhìn cự kiếm màu đen quái dị.
      Hai chân chậm rãi di chuyển, Tiêu Viêm thở ra hơi, song chưởng gập lại như ưng trảo vững vàng nắm lấy chuối kiếm, bàn chân bám chặt mặt đất, quát to tiếng:
      " Khởi "
      Đấu khí của Tiêu Viêm vận chuyển, song chưởng cứng rắn cơ hồ có thể đập bể cây đại thụ, song đem loại lực lượng này lên thanh cự kiếm, chỉ có thể chậm rãi đưa lên. Thân người hơi hạ xuống, khuôn mặt Tiêu Viêm đỏ lên, trong miệng hô hấp càng ngày càng dồn dập. lần nữa phát ra tiếng quát trầm thấp, cự kiếm rốt cuộc cũng bị ném lên lưng, thân thể lập tức bị trầm xuống,. Bất quá cũng may Tiêu Viêm có chuẩn bị, cắn chặt răng, lát sau thân thể cũng từ từ đứng thẳng lên.
      " Con mẹ nó … Quá kinh khủng ? " Lau mồ hôi lạnh trán, Tiêu Viêm nhếch miệng cười khổ .
      Bàn tay bỗ vỗ cự kiếm màu đen sau lưng, Tiêu Viêm bước ra khỏi căn phòng. Trải qua mấy ngày thích ứng, cho dù bấy giờ lung mang cự kiếm đường cũng giống như trước kia, mỗi lần đặt chân đều muốn làm đất động núi rung.
      Trong ma thú sơn mạch, ma thú hoành hoành, nguy hiểm dày đặc, nếu đơn độc hành tẩu rất dễ bị ma thú tấn công, cho nên vào núi cũng chỉ có dong binh, còn những kẻ lớn gan phần lớn cũng đều kết đoàn mà vào.
      Lấy thực lực tại của Tiêu Viêm, nhiều lắm cũng chỉ ứng phó được con nhất giai ma thú, cho nên căn bản dám đơn độc mình xông vào ma thú sơn mạch.
      Đương nhiên, nếu dược lão ra tay lại khác.
      Bất quá, trước khi khổ tu dược lão qua, trong cuộc sống khổ tu trừ khi tính mạng Tiêu Viêm bị đe dọa, còn dược lão ra tay. cách khác, trong cuộc sống sau này của Tiêu Viêm cho dù có dược lão trong tay cũng thể vận dụng, tất cả mọi phiền toái đều phải do chính giải quyết.
      Mà việc này, Tiêu Viêm rất là khổ não nhưng cũng đành phải tiếp nhận, biết dược lão làm như vậy là sợ nếu cứ sống dưới che chở của mình, bản thân Tiêu Viêm sau này lâm vào nguy cơ mất cảnh giác.
      con ưng con nếu luôn nấp dưới cánh của ưng mẹ khó vật lộn ở bầu trời, chỉ có luôn luôn xông xáo vào hiểm địa, mới có thể bộc phát tiềm lực mà tiếu ngạo thiên vũ.
      Dược lão cũng muốn Tiêu Viêm là con ưng nấp dưới che chở của người khác như thế, cho nên mới để cho Tiêu Viêm tự hiểu tình cảnh của bản thân, hay cách khác, chính là việc vào ma thú sơn mạch này.
      Tại cửa của tiểu trấn ít dong binh xuất , những thanh ngừng vang lên, dong binh ngừng về chuyện tiến vào ma thú sơn mạch.
      Lính đánh thuê ở tiểu trấn này đại khái chia làm ba loại, loại thứ nhất là dong binh đoàn được tổ chức nghiêm mật, loại dong binh đoàn này tại Thanh Sơn Trấn chỉ có ba, nhân số ước chừng trăm người, đoàn viên thực lực đều đấu giả, nghe Đội trưởng đều có cấp bậc đấu sư, có thể là thế lực mạnh nhất tại Thanh Sơn Trấn này.
      Loại dong binh thứ hai chính là những đội ngũ dong binh tạm thời, loại đội ngũ này đều là làm xong nhiệm vụ liền giải tán, độ tín nhiệm cùng với phối hợp đều thua xa dong binh đoàn chính quy.
      Loại dong binh thứ ba, loại này là những dong binh độc hành, những người này thông thường đều nắm giữ vài quân bài có vài phần bảo mệnh.
      Lúc này những tiếng hò hét ở cửa trấn đều phát ra từ những dong binh thuộc loại thứ hai. Đứng ở góc, Tiêu Viêm vẫn chưa có ý định gia nhập dong binh đội nào mà thầm quan sát xem có đội ngũ nào nghiêm cẩn chút. Dù sao ma thú sơn mạch cũng rất nguy hiểm, nếu cẩn thận cả đội bị tiêu diệt cũng là chuyện bình thường.
      Tiêu Viêm chăm chú tìm đội ngũ, tiểu trấn đột nhiên ồn ào hẳn lên, thanh hưng phấn hô lên : "Vạn Dược Trai muốn vào ma thú sơn mạch hái thuốc, đồng hành còn có Tiểu Y Tiên, số lượng danh nghạch có 50 người, thực lực phải nhị tinh đấu giả, các vị mau nắm lấy!"
      Thanh ân hô to làm cho tiểu trấn có chút yên tĩnh, lát sau, mọi người đưa mắt nhìn nhau, dong binh tự nhận đạt đủ điều kiện liền chen lấn tới báo danh với trung niên nhận mặc hoa phục của Vạn Dược Trai.
      Lẳng lặng nhìn đám dong binh điên cuồng, Tiêu Viêm mở trừng hai mắt, trầm ngâm trong chốc lát rồi cũng bán mạng mà lao vào đám người.
      Nhiều người như vậy tiến vào ma thú sơn mạch, ma thú bình thường tất nhiên dám tập kích, như vậy tính mạng liền có vài phần bảo đảm, chỉ cần tìm được chỗ hẻo lánh và an toàn cho bản thân tu luyện, lúc đó rời khỏi đội ngũ.
      Lời hôm qua của tên nhân viên bán hàng quả giả, cái tên Tiểu Y Tiên ở Trấn Thanh sơn này so với thứ gì cũng đều hữu nghiệm hơn, năm mươi cái danh ngạch cơ hồ làm cho người ta tranh cướp, bất quá Tiêu Viêm nhờ thân thủ nhanh nhẹn nên cũng lao lên được phía trước.
      " Còn có cái danh nghạch cuối cùng" Người trung nên mỉm cười, trong tay cầm tấm da dê với đám người chen chúc.
      " Ta " giọng non nớt của thiếu niê, mang theo hơi thở hổn hển vang lên trước người trnug niên nhân.
      " Ách? " Nhìn người thanh niên khoảng mười bảy, mười tám này, trung niên nhân cười : " Tiểu huynh đệ, người chúng ta muốn phải là nhị tinh đấu giả " Trung niên nhân cường điệu lên bốn chữ cuối cùng, hiển nhiên cũng tin thiếu niên trước mặt mình đạt tới nhị tinh đấu giả. Bạn đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
      " Tiểu oa nhi, ngươi từ nơi nào đến? Chưa đủ lông đủ cánh sao lại ra ngoài chạy lung tung?"
      "Tiểu tử tránh ra, đừng có làm lãng phí thời gian của các đại gia."
      Tự nhiên thấy tên nhóc đoạt mất cái danh nghạch cuối cùng, gã đại hán hùng hổ tiến tới .
      Đối với thanh chửi mắng làm như nghe thấy, thiếu niên bước lên hai bước, hướng tới cái cây khoảng bằng hai cánh tay, bàn ta đột nhiên nắm chặt, thâm hoàng sắc đấu khí nhàn nhạt bao lấy bàn tay, thoáng yên lặng, thiếu niên quát khẽ tiếng, kình khí ở nắm tay hung mãnh đánh thẳng vào thân cây.
      " Răng rắc "
      tiếng kêu thanh thúy vang lên, thân cây tráng kiện kia trước mắt mọi người ngã xuống, bụi cây mù mịt khắp nơi.
      "Đây đủ rồi chứ ?" Vỗ vỗ tay, Tiêu Viêm quay về phía trung niên nhân trợn mắt há hốc mồm mà cười
      "Hắc Hắc, thiên phú của tiểu huynh đệ là cường hãn, tuổi còn tu luyện đến nhị tinh đấu giả, quả là thiên tài." Trung niên nhân gật đầu sợ hãi than: "Được rồi, người cuối cũng chính là ngươi, thù lao lần này là năm trăm mai kim tệ, nhiệm vụ là bảo vệ an toàn đội hái thuốc của Vạn Dược Trai. Lúc này trả cho các người nửa, nửa còn lại đợi đến khi về trả."
      "Hảo" Mỉm cười gật đầu, Tiêu Viêm cũng quan tâm tới năm trăm mai kim tệ kia, cái cần chính là cũng với bọn họ kiếm được nơi tu luyện an toàn.
      Nhìn thấy danh ngạch cuối cùng bị thiếu niên biết từ chỗ nào xuất đoạt , những dong binh xung quanh hậm hực rời , song cũng quên liếc nhìn Tiêu Viêm, ánh mắt có chút khác thường.
      Có thể tại mười bảy tuổi tu luyện đến nhị tinh đấu giả, loại thiên phú này, ở Thanh sơn Trấn này xem như cũng khó gặp.
      rina93, lazybeeNữ Lâm thích bài này.

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      CHƯƠNG 112: TIẾN VÀO MA THÚ SƠN MẠCH

      Phía trong rừng rậm yên tĩnh, đội nhân mã lặng lẽ hành tẩu, những ánh mắt cảnh giác ngừng đảo qua những địa phương u, những bàn tay gắt gao nắm chặt lấy vũ khí bên hông tùy thời ứng phó các tình huống xảy ra.
      Những dong binh này lăn lộn nhiều năm trong ma thú sơn mạch, cho dù lần đầu tiên hợp tác nhưng cơ bản vẫn duy trì được ăn ý, ánh mắt ngừng trao đổi, cũng có thể từ ánh mắt đối phương mà phát ra nguy hiểm cũng như an toàn.
      Cự kiếm màu đen quái dị kiềm hãm đấu khí cùng với trọng lực siêu nặng cũng làm cho hành trình của Tiêu Viêm có chút gian nan, cơ hồ mỗi lần đặt chân đều ấn sâu vào trong bùn đất, cho nên mới được lâu cũng có chút thở hổn hển. Lấy tay lau mồ hôi, quay đầu nhìn lại phía sau, nhìn thấy đội hái thuốc Vạn Dược trai được các dong binh bảo vệ dày đặc, tầm mắt tùy ý đảo qua, cuối cùng dừng lại bạch y nữ tử.
      Lúc này, vị được xưng là Tiểu Y Tiên mỹ nhân nhu nhược này cũng đứng dậy, bàn tay nhàng lau những giọt mồ hôi trán. bộ dáng nhàng thở hổn hển phối hợp cùng với khuôn mặt nhu mỳ, nhìn qua làm cho người ta mến.
      Nhìn thấy Tiểu Y Tiên lộ ra bộ giáng này, xung quanh ít dong binh lộ ra vẻ xúc động muốn đem lưng đến, Bất quá bọn họ cũng biết, cho dù bọn họ có muốn Tiểu Y tiên cũng chỉ mỉm cười cự tuyệt.
      Trong lúc ánh mắt của mọi người nhìn vào Tiểu Y Tiên, gã thanh niên cũng có chút tuấn, khuôn mặt có vẻ tươi cười từ bên đội hộ vệ ra, cuối đầu vớiTiểu Y Tiên.
      Hai người chuyện lát, Tiểu Y Tiên chỉ mỉm cười lắc đầu sau đó quay về phía trước bước .
      Bị Tiểu Y Tiên cự tuyệt, khuôn mặt tên thanh niên kia cũng có chút nào tức giận, lãnh đạm khoát tay cái, quát to : " Tất cả Lang Đầu chú ý cho ta, sắp tiến vào ma thú sơn mạch, mọi người phải chú ý cẩn thận "
      " Vâng! Đội trưởng "
      Nghe được tiếng quát của thanh niên, chung quanh hơn mười đại hán nhất thời hô lên, thanh chỉnh tề, mọi người ngừng ngó xem, ngay cả Tiểu Y Tiên nhịn được cũng quay đầu lại. Phi thường hài lòng loại phản ứng này, thanh niên mỉm cười, lần nữa bước lên sánh vai với Tiểu Y Tiên, muốn làm thiếp thân vảo vệ.
      " Mẹ kiếp ! Nếu ỷ lại cha là đoàn trưởng của Lang Đầu dong binh đoàn, Chẳng lẽ tưởng rằng như vậy là lay động được phương tâm của Tiểu Y Tiên hay sao ? Nhìn tên thanh niên chuyện phiếm cùng với Tiểu Y Tiên, dong binh bên cạnh Tiêu Viêm liền thấp giọng hùng hổ , trong giọng có vẻ rất khinh thường.
      Híp mắt lại, ánh mắt Tiêu Viêm đảo qua người thanh niên nọ, cuối cùng dừng lại cái huy chương trước ngực, huy chương chạm khắc hình đầu sói.
      Tầm mắt bỏ qua thanh niên, Tiêu Viêm trừng mắt nhìn hơn ba mươi dong binh, xem ra những người này hẳn là trong ba đại dong binh đoàn, Lang Đầu dong binh đoàn.
      Nhìn những dong binh được Vạn Dược Trai mời đến làm hộ vệ, hơn nữa, Vạn Dược Trai đối với Lang Đầu dong binh đoàn tựa hồ rất tín nhiệm, và tất nhiên họ cũng mạnh hơn nhiều so với những đám ô hợp, nếu cũng để cho họ làm thiếp thân thị vệ.
      Chậm rãi thu hồi ánh mắt, Tiêu Viêm đối với quan hệ của thanh niên kia cùng Tiểu Y Tiên cũng có hứng thú, cho nên lắc lắc đầu, lần nữa bàn chân bước tới, hướng vào ma thú sơn mạch.
      Ở phía ngoài ma thú sơn mạch cũng có thể coi là an toàn, Song đội ngũ vừa tiến vào ma thú sơn mạch lâu váp phỉa cuộc tấn công của ma thú, tàn khốc ra ngay trước mặt Tiêu Viêm.
      Đợt tập kích này là do ba đầu ma thú nhất giai, gọi là Xích Băng Xà, loại ma thú này cũng thường thấy ở phía ngoài ma thú sơn mạch, thuộc tính là băng, trong băng lại có chứa độc, trúng loại độc này nếu trong nửa ngày kịp chữa trị bị hàn độc làm máu đóng băng cho đến chết.
      Ba đầu nhất giai ma thú Xích Băng xà treo cành cây, thừa lúc những dong binh bất ngờ chưa kịp chuẩn bị, như thiểm điện dễ dàng đưa hàn độc vào người ba gã dong binh, ba gã sắc mặt liền trắng bệch như tấm băng điêu, hàn khí lạnh lẽo truyền xuống chân tay.
      Bất ngờ bị công kích, mọi người tức giận ra tay, chỉ khoảng thời gian ngắn, ba đầu nhất giai ma thú bị mọi người giết, mọi người chém giết hồi rồi mổ ra, bất quá trong cơ thể ba đầu ma thú cái ma hạch nào, đối với việc này, dong binh cũng thoáng có chút tiếc nuối thở dài hơi, lúc dã ngoại chém giết ma thú bị thương vong mà được gì cũng phải chuyện lạ, cho nên việc này đối với bọn họ cũng gây nhiều thất vọng. Ba gã dong binh bị trúng hàn độc sau khi Xích Băng Xà bị giết, liền được đưa tới đội hái thuốc Vạn Dược Trai để Tiểu Y Tiên ra tay, nhanh chóng đẩy hàn độc ra ngoài cơ thể.
      Trải qua Xích Băng Xà tập kích, ăn xong dong binh liền tập trung đội ngũ, mọi hành động đều càng cẩn thận hơn, song ở bên trong ma thú sơn mạch mà muốn tránh xa ma thú quả có khả năng.
      Đội ngũ được khoản năm trăm bước, mọi người liền bị ba đầu Ba ma thú công kích, bất qua lính đánh thuê người đông thế mạnh, với mười người bị thương đánh bật trở về công kích của ba đầu Ba ma thú.
      phía trước đội ngũ, Tiêu Viêm cũng tránh được lần tham gia chiến đấu. Bất quá khi cùng đầu nhất giai ma thú chính diện giao phong, cũng chỉ làm thủ chưởng có chút tê dại rồi chấm dứt. Nhìn thấy công kích có hiệu quả, ma thú giảo hoạt liền chạy mất dạng làmTiêu Viêm vô cùng tức giận cắn môi. Nếu đấu khí trong cơ thẻ bị cự kiếm trói buộc, tuyệt đối có thể đem đầu ma thú này giết chết, đáng tiếc…
      Bất quá, ma thú tuy chạy thoát, nhưng Tiêu viêm sơ thực lực vẫn làm cho dong binh xung quanh mở tròn mắt ra xem.
      "Tiểu huynh đệ, thể tin nổi a, cư nhiên có thể dùng thân thể của mình mà ngạnh kháng Xà Vĩ Báo lực lượng nổi tiếng a."
      " Sách, sách. tuổi còn cường hãn như thế, tương lai sau này thể hạn lượng? "
      " Ha ha, tên tiểu tử kia là người nhất trong đoàn mà lại là nhị tinh đấu giả, xem thực lực quả nhiên giả a? "
      Xung quanh dong binh cũng lên tiếng ủng hộ, làm ta rối loạn nho trong đội ngũ, bất quá lúc mọi người nhìn thanh cự kiếm sau lưng của Tiêu Viêm cũng giải trừ phần lớn nghi vẫn.
      Lấy thực lực mà so địa vị, trong cái vòng luẩn quẩn này chỉ cần ngươi có thể lộ ra thực lực của mình, liền thu được kính sợ của người khác, quy tắc đơn giản những cũng rất trực tiếp.
      Đối với những thanh này, Tiêu Viêm cũng chỉ cười cười, ngạo mạn cũng đắc ý, chỉ là tiếp tục bước cùng với đội hái thuốc đến địa điểm hái thuốc.
      " Các vị, nơi này gần đến khu hái thuốc, mời các vị nghỉ ngơi chút, lâu như vậy chắc các vị cũng mệt rồi ". Mọi người , thanh nữ tử mềm mại đột nhiên vang lên trong đội ngũ.
      Mọi người đều dừng lại, hẹn mà quay đầu nhìn nụ cười chứa chút tạp chất của bạch y nữ tử, đều gật đầu.
      Mọi người nhanh chóng thương lượng, hơn mười dong binh phân tán về bốn phía cảnh giới, những người khác ngồi xuống tại chỗ, cố gắng hồi phục sức lực tiêu hao vì đường.
      Đặt mông ngồi xuống đất, Tiêu Viêm chậm rãi thở ra hơi, ngón tay khẽ búng lấy ra quả hồi khí đan màu xanh nhạt. Ánh mắt đảo qua chung quanh, Tiêu Viêm ngoảnh đầu giả vờ ngáp cái, tay vỗ vào miệng, mà đan dược cũng theo đó biến mất tung tích trong miệng của Tiêu Viêm.
      Đan dược vào cơ thể nhanh chóng phát huy dược lực, Tiêu Viêm dựa vào gốc cây, mắt khẽ nhắm lại, dược lực rất nhanh bổ sung đấu khí tiêu hao.
      Bởi vì có hồi khí đan trợ giúp, trạng thái của Tiêu Viêm lại nhanh chóng hồi phục hoàn toàn, mà những dong binh bên cạnh vẫn như cũ ngồi đó thong thả chờ cho đâu skhis khôi phục từ từ.
      Trong lòng thần than có đan dược là tốt, Tiêu Viêm đứng dậy, quay đầu với tên lính đánh thuê bên cạnh là mình giải, sau đó chậm rãi bước vào khu rừng.
      vào khu rừng, ánh sáng rất mờ, bất quá khu vực này trước có dong binh xem xét cho nên Tiêu Viêm cũng sợ bị ma thú tập kích, ánh mắt đảo qua chung quanh tìm chỗ thích hợp để tu luyện.
      Theo dò xét của Tiêu Viêm, càng ngày càng xâm nhập sâu vào khu rừng. dược khoảng thời gian, cảnh vật tối tăm bỗng nhiên sáng lên, Tiêu Viêm giương mắt nhìn, nguyên lai là xuyên qua tiểu rùng rậm, xuất trước mắt là vách núi, những tán cây um tùm che khuất phía dưới, nhìn qua cũng rất xinh đẹp. Tầm mắt quét vòn qua vách núi, mục quang đột nhiên dừng lại, Tiêu Viêm sờ sờ cái mũi, chân bước , sau đó ngừng cước bộ tại đóa hoa màu trắng.
      Gốc thực vật nàykhai phóng đoá hoa màu trắng nhạt nở rộ, bên trong mơ hồ kết quả đỏ đậm khi khi , cỗ hương thơm nhàn nhạt từ bên trong tỏa ra.
      Ánh mắt cẩn thận quét quagốc hoa, Tiêu Viêm có chút kinh ngạc nhíu mày, sau đó ngồi xổm xuống, bàn tay đưa về phía thân cây muốn hái nó.
      Ngay lúc tay của Tiêu Viêm chuẩn bị chạm vào thân cây, bàn tay từ trong vách núi cũng hướng về thân cây chộp tới, bất quá chỉ chộp trúng phải tay của Tiêu Viêm.
      Ngọc thủ vừa mới chạm vào bàn tay của Tiêu Viêm, sau thoáng ngốc trệ liền rút về như bị giật điện, trong vách núi nháy mắt lộ ra khuôn mặt nhu mỳ, vẻ mặt thoáng bối rối nhìn khuôn mặt của thiếu niên.
      rina93, lazybeeNữ Lâm thích bài này.

    3. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      CHƯƠNG 113: SƠN ĐỘNG

      Nhìn dưới vách núi tự nhiên ló ra cái đầu, Tiêu Viêm lúc đầu cũng bị giật mình, Bất quá khi nhanh chóng phục hồi tinh thần lại cũng phát , nữ tử này chính là Tiểu Y Tiên trong đội ngũ hái thuốc.
      vách núi đen, hai cặp mắt cứ như vậy ngơ ngác đăm đăm nhìn nhau, tình cảnh có chút quỷ dị.
      " Có thể …. có thể kéo ta lên ?"
      Nhìn nhau lát, Tiểu Y Tiên rốt cuộc cũng phá tan xấu hổ, ôn nhu hỏi.
      Trừng mắt nhìn, Tiêu Viêm làm như có việc gì gật gật đầu, tay nắm lấy ngọc thủ của Tiểu Y Tiên, có chút dùng sức kéo nàng bật lên, thân thể mềm mại giữa trung tạo thành hình cung, nhàng nhảy lên đỉnh núi.
      "Cảm ơn "
      Cước bộ chạm đất, Tiểu Y Tiên nhanh chóng cảm tạ, ngọc thủ dãy thoát ra bàn tay của Tiêu Viêm, ánh mắt đảo qua qua vách núi đen chút dấu vết, ngón tay quệt tóc trán, tầm mắt lại dời qua Tiêu Viêm, giọng : " Ngươi.. ngươi là dong binh hộ vệ được Vạn Dược Trai thuê lần này phải ? "
      "Ân" Tiêu Viêm hưởng thụ chút nhu nhuyễn còn lưu lại tay, cười gật đầu, sau đó ánh mắt lại dời về phía vách núi. Nữ nhân này tuy dung mạo phải là cực phẩm, nhưng lại có khí chất ôn nhu, cũng khiến cho lòng người xao động, nếu như là lúc bình thường Tiêu Viêm có thể trêu chọc lát, bất quá tại còn khổ tu nên cũng có cái tâm tư này.
      Nhìn thấy Tiêu viêm tuỳ ý đáp ứng, hơn nữa tựa hồ có ý rời , lông mi của Tiểu Y Tiên cau lại, nhãn đồng đen lấy di chuyển vòng, hướng về phía thực vật vách đá, mỉm cười : " Nhìn ngươi lúc trước tựa hồ muốn hái gốc dược thảo này, chẳng lẽ ngươi nhận thức được? "
      Nghe vậy, Tiêu Viêm vuối vuốt mũi cười : " Đây là Bạch Lan quả, trung cấp dược thảo, bình thường chỉ sinh trưởng tại vách núi, tuy số lượng cũng ít, bất quá loại dược thảo này là lại được ma thú họ chim ưa thích nhất, mình thường mới mọc lên bị ma thú ăn mất, cho nên cũng có thể tính là loại trung cấp dược liệu, nếu như đem Bạch Lan quả lớn này đến bán ở tiệm thuốc, giá trị hẳn là khoảng bốn ngàn kim tệ."
      Nhìn thiếu niên trước mặt chậm rãi về Bạch Lan quả, đôi mắt đẹp của Tiểu Y Tiên thoáng xẹt qua nét kinh ngạc, có chút kinh dị : " Ngươi cũng học qua phân biệt dược thảo ? "
      " Chỉ là biết chút bên ngoài thôi " Nhún vai, Tiêu Viêm hàm hồ .
      theo Dược Lão thời gian lâu như vậy, Tiêu Viêm ngoài việc học luyện dược ra, đối với phân biệt các loại dược thảo cũng đồng dạng có thu hoạch tồi. Dù sao lấy kiến thức của Dược Lão, dược thảo quý hiếm nào mà chưa nhìn thấy? Mà là đệ tử duy nhât của Dược Lão, tất nhiên Dược Lão truyền thụ tất cả kiến thức cho .
      " Tuy nhìn thấy tất có phần, bất quá Bạch Lan quả này là do ngươi tìm thấy trước, ta đoạt của ngươi "
      Hướng về phía Tiêu Viêm mỉm cười, Tiểu Y Tiên ngồi xổm xuống, cẩn thận lấy ra quả màu đỏ từ đoá hoa rồi đưa về phía Tiêu Viêm.
      Nhìn thấy hành động của Tiểu Y Tiên, Tiêu Viêm vuốt vuốt khuôn mặt, gật gật đầu. Bạch Lan quả đối với người khác còn có chút trân quý, nhưng đối với có cũng như , bất quá nếu như nàng đưa đến, cũng ngại mà nhận lấy.
      " Tốt lắm, đội ngũ có lẽ nghỉ ngơi xong rồi, chúng ta cũng nên về thôi? " Nhìn thấy Tieu Viêm nhận lấy Bạch Lan quả, Tiểu Y Tiên có chút mừng thầm liền vội vàng .
      Bàn tay lạnh lẽo cầm bạch lan quả, Tiêu Viêm bộ dáng của Tiểu Y Tiên có chút vội vàng, nhíu nhíu mày, đôi mắt nghi hoặc, cảm thấy Tiểu Y Tiên tại... tựa hồ có điểm thích hợp.
      " Nàng vội vàng như vậy làm gì? " Trong lòng lên nghi hoặc, Tiêu Viêm đem Bạch Lan quả cất trong người, rồi làm như tùy ý cười hỏi : "Ngươi vừa rồi sao lại chạy từ vách núi lên? "
      Tiêu viêm vừa mở miệng hỏi vấn đề này, ngọc thủ của Tiểu Y Tiên đột nhiên nắm chặt, đôi mắt đẹp thoáng lên nét bối rối rồi nhanh chóng .
      " có gì, có ít dược thảo mọc vách núi, ta chỉ muốn nhìn qua thôi!"
      " Nga " Hơi gật đầu, Tiểu Y Tiên lấy lý do này cũng làm cho nghi hoặc trong lòng Tiêu Viêm giảm ít, dù sao, đích xác cũng có nhiều loại dược thảo sinh trưởng ở vách núi.
      " đúng, vách núi này tựa hồ có điểm lạ.."
      Ngay khi Tiêu Viêm chuẩn bị rời , thanh của Dược Lão từ trong lòng vang lên.
      Nhãn đồng hơi co lại, cước bộ Tiêu Viêm tự chủ hướng tới trước bước, vách núi dựng đứng liền đập vào ngay giữa mắt.
      Lưng chừng vách núi dựng đứng bên ngoài bao phủ đầy đá vụn, khắp nơi là quái mộc mọc lan tràn cùng với ít xương đầu của loài vật nào đó.
      Ánh mắt của Tiêu Viêm chậm rãi đảo qua vách đá, trong nháy mắt chợt dừng lại ở chỗ bị cây cối mọc ngang che lấp .
      Quái mộc mọc ở nơi dựng đứng này lại được bố trí hết sức xảo diệu, bất quá được Dược Lão nhắc nhở qua nên Tiêu Viêm cũng phát thấy điểm thích hợp.
      Nhãn đồng co lại, nhờ vào ánh nắng mặt trời, Tiêu Viêm có thể thấy qua khe hở của bụi cây khoảng trống đen kịt.
      " Quả nhiên là có quỷ " Lặng lẽ nhìn vách đá, Tiêu Viêm thầm , chợt sắc mặt khẽ biến, bàn chân lùi nhanh về phía sau khẽ quát :" Ngươi muốn làm gì? "
      Lúc Tiêu Viêm lùi nhanh thấy có ít bụi màu trắng đôt ngột phun đến, nhanh chóng phủ lấy Tiêu Viêm. Bụi phấn màu trắng phủ lấy Tiêu Viêm, lát sau bị làn gió thổi , để lộ ra Tiêu Viêm ngất xỉu dưới đất.
      Nhìn Tiêu Viêm lâm vào hôn mê, Tiểu Y Tiên vỗ vỗ bụi phấn bay khỏi tay, bờ môi đỏ mọng cắn lại, thở dài : " ngươi , ngươi lại nghe, bây giờ lại phải chịu khổ?"
      Lắc lắc đầu, Tiểu Y Tiên chậm rãi bước về phía Tiêu Viêm hôn mê sau đó ngồi xổm xuống, lấy từ trong người sợi dây da hướng bàn tay của Tiêu Viêm định trói lại. Bất quá ngay khi Tiểu Y Tiên định chế trụ Tiêu Viêm biến cố xảy ra.
      Tiêu Viêm vốn phải ở tình trạng hôn mê đôi mắt đột nhiên mở ra, song chưởng xoay tròn, thừa dịp Tiểu Y Tiên chưa chuẩn bị, đem hai tay dùng sức chế trụ.
      " nghĩ tới ngươi lại làm ra mấy thứ này, nếu phải ta có chút phòng, có lẽ đúng là để cho ngươi chế trụ rồi."
      Bị biến cố xảy ra bất thình lình làm cho giật mình, bất quá Tiểu Y Tiên phản ứng cũng chậm, hai tay bị khoá chặt phía sau, mũi chân lúc này liền hung hăng đá vào Tiêu Viêm.
      Thấy Tiểu Y Tiên còn chịu bỏ qua, Tiêu Viêm cười lạnh tiếng, chân phải đột nhiên đá ra, cuối cùng nặng nề chạm vào cước của Tiểu Y Tiên làm cho khuôn mặt nhu mĩ lên vẻ đau đớn.
      kích đắc thủ, Tiêu viêm vẫn chưa ngừng tay lại, chân trái giống như sợi dây cuốn lấy hai chân của Tiểu Y Tiên đem cả hai ngã thẳng xuống, lại vừa lúc Tiêu Viêm gắt gao đem thân thể của Tiểu Y Tiên đặt dưới thân .
      Phía dưới thân thể truyền đến cảm giác mềm mại làm cho Tiêu Viêm trong lòng khẽ run lên, thầm hô to tiếng sảng khoái, cúi đầu nhìn Tiểu Y Tiên mặt ngọc đỏ bừng, khóe miệng có chút tiểu ý, lưu manh nhích thân thể chút liền làm cho thân thể hai người kết hợp càng thêm hoàn mỹ.
      " Buông ta ra " thân thể truyền đến hơi thở của nam tử làm cho Tiểu Y Tiên có chút mê muội, cắn môi cả giận .
      " Tại sao lại muốn công kích ta ? "
      Cái miệng hồng nhuận nhếch lên, Tiểu Y Tiên cười lạnh : " Nhìn ngươi vừa mắt thôi "
      " Ngươi có tin hay ta ở chỗ này cưỡng gian ngươi? " Cúi đầu, Tiêu viêm cơ hồ nghe thấy hô hấp của đối phương, cười dài .
      "Nếu ngươi dám nắm chắt có thể đối phó với hơn trăm tên dong binh ngoài kia, cứ thử xem!" Tiểu Y Tiên hừ giọng .
      " Bộ ngực quá , mông đủ to, ta cũng có mấy hứng thú." Tiêu Viêm cười trêu tức, khuôn mặt có chút ác lạnh : "Dưới vách núi có đồ vật gì? "
      " Ta biết ngươi cái gì." Sắc mặt hơi đổi, Tiểu Y Tiên cau mày : " Mau buông ta ra, nếu ta hô lên, nếu bị người khác nhìn thấy ngươi đối với ta như vậy, ngươi đừng hòng nghĩ tới chuyện ra khỏi ma thú sơn mạch "
      " Hô , nếu ngươi muốn cho nhiều người biết phía dưới này có bí mật cứ hô to lên !" Tiêu viêm thản nhiên , làm cho Tiểu Y Tiên nhanh chóng bỏ ý định tri hô.
      " Ngươi rốt cuộc muốn làm gì?" Tiểu Y Tiên hít sâu hơi, giận dữ .
      " Phía dưới có đồ vật gì? Nếu như ngươi , ta cũng ngại đem trói ngươi lại, sau đó giấu , rồi mình ta xuống tra xét "
      " Ngươi.. " Nghe vậy, khuôn mặt Tiểu Y Tiên thoáng có chút kinh hoàng, tuổi nàng so với Tiêu Viêm mặc dù lớn hơn chút, bất qua khôn khéo cùng với định lực so với Tiêu viêm còn kém hơn rất nhiều.
      " Nghe trong Mma thú sơn mạch, có loại ma thú tên là Hợp Viên, đối với nữ nhân loại người đồng dạng có hứng thú .." Khóe miệng nổi lên nét trêu tức, Tiêu Viêm cúi đầu, môi chạm vào vành tai mềm mại củaTiểu Y Tiên, giọng .
      " Ngươi…tên hỗn đản này " Mặt Tiểu Y Tiên trở nên trắng bệch, Tiểu Y Tiên ràng bị dọa , nàng cũng nghe qua cái loại ma thú thanh danh...cực kì tồi tệ này.
      " Thả ta đứng lên, ta cho ngươi biết dưới này có đồ vật gì!" Bị Tiêu viêm đe dọa, cuối cùng Tiểu Y Tiên cũng chống đỡ được, đành phải bất đắc dĩ đầu hàng.
      Mỉm cười, Tiêu viêm dùng sức động thân thể đem Tiểu Y Tiên kéo lên, bất quá vì đề phòng vạn nhất, vẫn dùng sức nắm chặt cổ tay của nàng, để ý đến khuôn mặt đối phương giận dữ.
      Hai người hướng vách núi tới, ánh mắt đồng thời nhìn về phía chỗ vách đá kỳ quái, sau lúc lâu Tiểu Y Tiên đôi môi đỏ mọng khẽ mở, có chút tình nguyện thấp giọng : "Nơi đó là do lần ta hái thuốc tình cờ phát được, tàng sau đám quái mộc kia là cái sơn động khó có thể phát ."
      " Trong sơn động hẳn là vị tiền nhân lưu lại, bất quá ta cũng vào, cho nên đối với bên trong cũng lắm, nhưng xem số giấu vết, vị tiền nhân lưu lại sơn động kia, hẳn là rất mạnh."
      rina93, lazybeeNữ Lâm thích bài này.

    4. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      CHƯƠNG 114: THAM BẢO

      "Sơn động?"
      Lông mày nhíu lại, Tiêu Viêm hứng thú nhìn chằm chằm Tiểu Y Tiên, cười : "Ngươi mới vừa rồi là muốn vào đó?"
      "Ân, bất quá vách núi rất dốc, ta vào được."
      Tiểu Y Tiên lơ đãng liếc mắt có chút nóng lòng muốn thử Tiêu Viêm, nhàn nhạt : "Ta có thể cùng ngươi hưởng cái bí mật này, bất quá, ngươi tốt nhất nên có chủ ý độc chiếm, nếu , ta cũng để cho ngươi an ổn vào trong đó, tin tưởng ta , mặc dù thực lực ta bằng ngươi, nhưng ngươi cũng chỉ có thực lực nhị tinh đấu giả, tại Thanh Sơn Trấn cũng tính là mạnh!"
      Nhìn Tiểu Y Tiên mặt ngọc nghiêm túc, Tiêu Viêm cười cười, vuốt cái mũi trêu tức : "Vốn ta chuẩn bị đem ngươi đánh bất tỉnh rồi mình vào, bất quá thấy ngươi tự tin như vậy... vì an toàn, hay là thôi ."
      Nghe vậy, Tiểu Y Tiên khẽ hừ tiếng, oán hận liếc trừng Tiêu Viêm, nàng nghĩ tới người này vậy mà có loại tư tâm đó.
      "Giờ có tiến vào ?"
      về phía trước từng bước, Tiêu Viêm nhìn vào chỗ quái mộc cực kỳ bí mật, nghiêng đầu hỏi.
      "Quên , chúng ta tại lâu, nếu quay về tên Mục Lực kia sinh nghi, đội ngũ hái thuốc dừng lại nghỉ đêm ở ma thú sơn mạch, chúng ta đêm nay hãy đến đây." Lắc lắc đầu, Tiểu Y Tiên trầm ngâm .
      "Mục Lực, chính là vị thiếu đoàn trưởng của Lang Đầu dong binh đoàn kia sao ?"
      "Ân." Gật gật đầu, Tiểu Y Tiên hiển nhiên nghĩ quá nhiều đến người này, liếc mắt nhìn Tiêu Viêm phía sau, giọng hỏi: "Tên của ngươi?"
      "Tiêu Viêm."
      Khẽ gật đầu. Tiểu Y Tiên vẫn chưa xong xoay người hướng rừng rậm ở ngoài bước .
      Nhìn thân hình uyển chuyển xinh đẹp chậm rãi xuyên vào bóng đêm, Tiêu Viêm nhún vai quay đầu lại, ánh mắt lần nữa hướng về chỗ sơn động như như , hưng phấn siết chặt tay. Khi còn ở Ô Thản Thành, trong lúc trò chuyện với đám dong binh, cảm thấy phi thường hứng thú đối với việc thám hiểm tầm bảo. Nếu phải có Tiểu Y Tiên bên cạnh ước chế, tại thoát ly đội ngũ rồi mình vào mà tầm bảo.
      giọng cười, Tiêu Viêm đồng dạng xoay người hướng rừng rậm bước , nghĩ tới lần này vòng, lại gặp được con cá lớn như vậy.
      Lúc hai người trở lại đội ngũ, phát tại chỗ nghỉ ngơi đám dong binh sớm chờ bọn họ .
      "Tiểu Y Tiên, may mà nàng trở về, nếu ta cũng phái người tìm!"
      Nhìn thấy Tiểu Y Tiên từ rừng rậm ra, đạo nhân ảnh vội vàng lao tới, bất quá khi thấy Tiêu Viêm phía sau nàng cước bộ liền chậm lại, mỉm cười hỏi: "Vị tiểu huynh đệ này là?"
      " là hộ vệ dong binh ta vừa mới gặp."
      Tiểu Y Tiên điềm nhiên trả lời, sau đó giọng : "Mục Lực thiếu gia, thôi, còn có đoạn ngắn nữa là tới nơi."
      "Aa, hảo."
      Thanh niên được gọi là Mục Lực thiếu gia tủm tỉm gật gật đầu, nghiêng người tránh đường cho Tiểu Y Tiên qua, song tới lúc Tiêu Viêm qua, đột nhiên duỗi cánh tay ngăn cản Tiêu Viêm lại.
      Nhíu mày, Tiêu Viêm nghiêng đầu nhìn dung mạo tuấn của tên thiếu đoàn trưởng, cười : "Mục Lực thiếu gia, có việc?"
      "Aa, ta có ác ý, ngươi đúng là tên nhị tinh đấu giả trẻ tuổi kia sao? Ta nghe thủ hạ báo cáo quá, ngươi thiên phú tu luyện rất tốt." Mục Lực mỉm cười, thanh nhàng cười hỏi.
      "May mắn mà thôi." Liếc mắt ôn hòa nhìn Mục Lực, Tiêu Viêm thản nhiên cười .
      "Có hứng thú gia nhập Lang Đầu dong binh đoàn ? Dong binh đoàn chúng ta đối với loại thành viên sở hữu thiên phú kiệt xuất như ngươi có rất nhiều ưu đãi. người tại ma thú sơn mạch tánh mạng có thể thời gặp nguy hiểm, có người chiếu cố dù sao cũng tốt hơn." Mười ngón đan chéo lại, Mục Lực lại cười .
      Nghe Mục Lực ra sức lôi kéo, Tiêu Viêm vuốt vuốt mũi, lắc đầu cười : "Aa, xin lỗi, ta là người quen phóng túng. Nếu gia nhập quý đoàn. sợ rằng cho các ngươi rước lấy ít phiền toái, cho nên …có lẽ làm Mục Lực thiếu gia thất vọng rồi."
      "Aa, sao, ngày sau tiểu huynh đệ nếu nghĩ thông suốt, có thể tùy thời tìm ta, Lang Đầu dong binh đoàn địa vị cao, luôn chào đón người có tiềm lực." Nghe Tiêu Viêm cự tuyệt, Mục Lực làm như sao tuỳ ý khoát tay, cười .
      khuôn mặt thoáng lên chút áy náy, Tiêu Viêm lắc mình tránh qua Mục Lực, sau đó tiến vào trong đội ngũ dong binh.
      Nhìn Tiêu Viêm tiến vào giữa đám dong binh, Mục Lực con mắt chậm rãi híp lại, sâu trong mắt xẹt qua tia hàn ý, Tiêu Viêm cự tuyệt cũng phải là làm cho vị thiếu đoàn trưởng này tức giận.
      "Tiểu tử, hy vọng ngươi đừng phá hủy chuyện tốt của ta, nếu , quản ngươi sau này có cái gì thành tựu, ta đều đem ngươi vĩnh viễn ở lại ma thú sơn mạch !" Mười ngón nắm chặt, Mục Lực trong thanh còn ôn hòa như lúc trước mà mang theo lãnh nhè .
      Sau thời gian nghỉ ngơi, đội ngũ lại khởi hành. Lần này đoạn đường còn hơn trước khoảng nhưng lại an tĩnh hơn rất nhiều, mặc dù vẫn gặp hai ba ma thú công kích nhưng cũng tạo ra hỗn loạn quá lớn.
      Ngay ngày hôm đó trước lúc trời tối, đội ngũ rốt cuộc cũng an toàn đến nơi hái thuốc - thung lũng khắp nơi sinh trưởng đầy dược thảo.
      Trong thung lũng sinh trưởng đầy các loại dược thảo, vừa tiến vào ngửi thấy mùi dược liệu thơm ngát phiêu lãng trong trung, hít sâu hơi liền làm cho người ta khoan khoái thanh thản.
      "Mọi người ở chỗ này hạ trại, cẩn thận đừng phá hủy dược thảo chung quanh." Lau mồ hôi trán,Tiểu Y Tiên xoay người hướng về phía đoàn người ôn nhu cười .
      Nghe Tiểu Y Tiên mở miệng, chung quanh đám dong binh lập tức lớn tiếng đáp ứng, nhiệt huyết dâng lên bắt đầu kiến thiết lều trại.
      Nhìn Tiểu Y Tiên chỉ đơn giản bằng câu , đám dong binh liền bán mạng làm việc, Tiêu Viêm trong lòng thầm tặc lưỡi, xem ra địa vị nữ nhân này trong lòng đám dong binh a …, so với tưởng tượng còn muốn cao hơn. Lắc lắc đầu, Tiêu Viêm liếc mắt nhìn Tiểu Y Tiên bắt đầu chỉ huy đội ngũ hái thuốc đào móc dược thảo, sau đó cũng động bước dạo quanh thung lũng.
      Bởi vì nguyên nhân nào đó, bên trong thung lũng năng lượng nồng hậu tinh thuần hơn nhiều bên ngoài, cho nên có thể thúc đẩy dược thảo ở chỗ này sinh trưởng nhanh chóng. Thung lũng có diện tích rất lớn, địa hình bên trong đến cả Vạn Dược Trai cũng chưa từng dò xét hết, mà tại vị trí của bọn Tiêu Viêm đứng, bất quá chỉ là khối đất bằng phẳng khá rộng ở bên ngoài mà thôi.
      Lang thang bên rìa thung lũng, Tiêu Viêm cũng tìm được gốc cây mà cần, lắc đầu thất vọng nhìn vào sâu bên trong tối đen như mực, trầm ngâm chút rồi vẫn lựa chọn quay lại. Lấy thực lực của bây giờ, đối với nguy hiểm dày đặt trong ma thú sơn mạch cơ bản là khó có thể ứng phó.
      Trở lại nơi hạ trại, đoá đoá lều vải màu trắng đội đất mọc lên, rất nhiều dong binh bận rộn chuẩn bị bữa tối.
      vào trong doanh, liếc mắt cái liền trông thấy Tiểu Y Tiên đứng mỉm cười ở trung ương, còn ở bên cạnh Mục Lực cũng gắt gao theo.
      Lúc Tiêu Viêm nhìn về phía hai người, Tiểu Y Tiên cùng Mục Lực cũng đồng dạng đem ánh mắt hướng về phía , ba người tầm mắt chạm nhau, trong nhãn đồng ý tứ chứa cũng đều có chút giống nhau.
      Mỉm cười, Tiêu Viêm hướng hai người gật gật đầu, sau đó xoay người bước vào lều vải.
      Nhìn thân ảnh Tiêu Viêm biến mất, Mục Lực khuôn mặt mỉm cười, hướng Tiểu Y Tiên cười : "Tiêu Viêm tiểu huynh đệ thiên phú tu luyện rất tồi, ngày sau thành tựu khẳng định thấp."
      "Có lẽ vậy". Tiểu Y Tiên hờ hững, từ chối đàm luận.
      "Ta kiểm kê dược liệu, trật tự trong doanh vẫn phiền toái Mục Lực thiếu gia hỗ trợ quản lý chút." Hướng Mục Lực mỉm cười, sau khi thấy gật đầu, Tiểu Y Tiên lúc này mới tiến vào trướng bồng trung tâm.
      Ánh mắt nhìn chằm chằm vào bóng lưng yểu điệu, đợi đến khi chủ nhân của nó khuất khỏi tầm mắt, Mục Lực lúc này mới có lý do để thu hồi ánh mắt, bàn tay nắm lại, khóe miệng nhếch lên thoáng nụ cười quỷ dị.
      Sắc trời tựa như đống lửa cháy chậm rãi phủ xuống dãy núi. Hắc ám bao phủ rừng rậm, cành lá lúc này co rúm lại tựa như con mãnh thú giương nanh múa vuốt. Theo bóng đêm phủ xuống, doanh địa cũng dần dần tĩnh lặng, ngoại trừ dong binh gác đêm ở ngoài, chỉ có thanh răng rắc của củi cháy trong hỏa diễm dữ dội.
      Trong bóng tối yên tĩnh, chỗ lều vải vừa động, thân ảnh đen kịt uyển chuyển từ trong lều lặng lẽ vọt ra, sau đó tiếng động lách qua kẽ hở giữa đám thủ vệ chạy vào trong rừng rậm.
      Sau khi bóng đen rời lâu, đạo thân ảnh cũng từ lều vải khác vọt ra, nhanh chóng theo sau bóng đen. Trong rừng rậm, xa xa thỉnh thoảng truyền đến thanh sói tru, làm cho người ta cảm thấy dựng tóc gáy.
      Hai đạo hắc ảnh vội vã trước sau, từ từ ly khai doanh trại càng ngày càng xa.
      Trong bóng tối, Tiêu Viêm hơi ngẩng đầu, nhờ nguyệt quang nhàn nhạt nhìn thấy thân ảnh uyển chuyển xinh đẹp xa phía trước, nhanh chân đuổi theo.
      "Tìm bảo khố, bắt đầu rồi…"
      rất trong bóng tối, mang theo hưng phấn của thiếu niên chậm rãi tiêu tán.
      rina93, lazybeeNữ Lâm thích bài này.

    5. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      CHƯƠNG 115: NGỘ NẠN

      Dưới ánh trăng nhàn nhạt,hai đạo nhân ảnh bất ngờ vách núi.
      "Bắt đầu ?"
      Tiến từng bước, Tiêu Viêm nhìn vách núi tối đen, quay đầu hướng về Tiểu Y Tiên mặc bộ hắc y bó sát người cười hỏi.
      Gật gật đầu, Tiểu Y Tiên ngồi xổm xuống đất nhặt ít củi khô, khéo léo buộc chúng thành hai bó đuốc, phía rải ít bột phấn màu vàng, tiếp đó từ trong ngực lấy ra mồi lửa đem bó đuốc đốt lên.
      "Cầm !".
      Vừa đem cây đuốc đưa cho Tiêu Viêm, lại từ trong ngực lôi ra sợi dây dài quơ quơ trước mặt , cười : "Ngươi là đại nam nhân, để cho thiếu nữ chân yếu tay mềm như ta trước chứ?"
      Giơ cây đuốc lên, Tiêu Viêm dùng sức kéo kéo, sau khi kiểm tra sợi dây kỹ lưỡng, lúc này Tiêu Viêm mới liếc mắt nhu hòa cười với Tiểu Y Tiên, thản nhiên : "Cùng nhau xuống, ta yên tâm khi đem phía sau lưng giao cho người mới quen lâu."
      "Ngươi... ngươi ngay đến chút khí khái nam tử cũng có sao?"
      Bị Tiêu Viêm hoài nghi như vậy, Tiểu Y Tiên nhất thời cảm thấy bất bình căm phẫn, nàng ngày thường chứng kiến đám dong binh phần lớn đều có chút hào sảng, giống như Tiêu Viêm đối đãi trước sau cẩn thận với thiếu nữ đấu giả bình thường như vậy nàng đúng là rất ít khi nhìn thấy.
      "Ta chỉ có cái mạng này, thể đùa được, vì mỹ nhân trước mặt mà sính cường đem bản thân đặt vào hiểm địa …Aa, hay là thôi ." để ý đến Tiểu Y Tiên, Tiêu Viêm lời vẫn thản nhiên như nước.
      "Ngươi...".
      "Rốt cuộc có xuống dưới ? Nếu lại trì hoãn là trời sáng đó. " Quay đầu , Tiêu Viêm mỉm cười hỏi.
      "!" Nhìn nụ cười đáng ghét của Tiêu Viên, Tiểu Y Tiên cắn chặt răng, oán hận chà chà bàn chân.
      Mỉm cười, Tiêu Viêm đem sợi dây buộc tại gốc cây đại thụ tráng kiện, lại dùng sức kéo kéo về phía sau rồi hướng Tiểu Y Tiên dang tay ra: "Lại đây."
      "Ta cũng có dây, cần ngươi hỗ trợ!".
      Nhìn động tác này của Tiêu Viêm, Tiểu Y Tiên tức khắc lùi về phía sau vài bước, mặt ngọc thoáng ửng hồng, nổi giận .
      "Được rồi, vậy ngươi tự lo , bất quá … ta cảnh báo trước, ta cũng chắc chắn phía dưới vách núi ban đêm có độc xà, bò cạp, chuột hay a..."
      Nhún vai. Tiêu Viêm làm như có việc gì cười .
      "Ngươi tên hỗn đản này, được chết tử tế!"
      đạo bóng đen hung hăng vọt về phía Tiêu Viêm lần tìm rồi nắm chặt bàn tay , mắt nhìn xuống, nguyên lai Tiểu Y Tiên buộc sợi dây vào tay mình.
      "Ngươi tay chân mà dám xằng bậy, ta nhất định đem ngươi hạ độc thủ!"
      Theo thanh uy hiếp của Tiểu Y Tiên, làn hương thơm phả vào mặt Tiêu Viêm, thân thể mềm mại thơm ngát đột nhiên tiến vào ngực . Thân thể mềm mại nằm trong lồng ngực như đánh vào đáy lòng làm cho trong lòng mãnh liệt run lên.
      Hít sâu hơi đè nén dục hỏa, Tiêu Viêm vươn cánh tay nắm ở nơi mà từng khen là cực phẩm tinh tế mảnh mai. Song chưởng gắt gao ôm vòng eo nhắn mềm mại, Tiêu Viêm thoáng chút ngốc trệ thất thần.
      "Ngươi còn ?" Ngay lúc Tiêu Viêm còn tận hưởng cái dư vị nhu nhuyễn trong lồng ngực, thanh xấu hổ cùng giận dữ của Tiểu Y Tiên lại vang lên trong tai.
      "Xin lỗi."
      Tiêu Viêm cười cười, bất quá trong giọng có chút thành ý nào, lần nữa ôm chặt mỹ nhân vào trong lòng, mũi chân khẽ điểm, hai người trực tiếp hướng vách núi đen kịt lao .
      Bên tai tiếng gió rít gào, y phục bám sát ngoài da, Tiêu Viêm tay trái ôm Tiểu Y Tiên, tay phải sợi dây xoay tròn vài vòng rồi đột nhiên dừng lại, thân hình cấp tốc rơi xuống, sau đó chậm rãi treo lơ lửng sát vách núi.
      Thở dài hơi, Tiêu Viêm cúi đầu, nhìn Tiểu Y Tiên ngược lại gắt gao ôm chặt chính mình, khỏi tức cười, ánh mắt nhìn xung quanh tối đen như mực, giọng : " Có thể nhận ra vị trí sơn động ?"
      Nghe Tiêu Viêm hỏi tới chính , Tiểu Y Tiên tâm tình khẩn trương do ở cao lúc này mới thư hoãn ít, ánh mắt nhìn ra xung quanh, thoáng trầm ngâm rồi chỉ vào chỗ tối, giọng : "Hẳn là ở đó..."
      Nhìn theo hướng ngón tay Tiểu Y Tiên chỉ, Tiêu Viêm gật gật đầu, thấp giọng nhắc nhở:
      "Ôm sát vào."
      Nghe lời này của Tiêu Viêm, Tiểu Y Tiên thoáng chút chần chừ, bất quá khi mũi chân đạp mạnh vào vách núi, thân hình lần nữa cuồng mãnh vung lên nàng cả kinh vội vàng ôm chặt thắt lưng , mặt vùi vào ngực dám động đậy.
      Tiêu Viêm mũi chân vách núi đá ngừng di động, nhờ sợi dây nâng đỡ, khoảng cách giữa hai người tới sơn động ngày càng gần hơn.
      "Ném bó đuốc ."
      tiếp đoạn nữa, đia phương phía trước hoàn toàn là hắc ám,Tiêu Viêm trầm giọng .
      "Nga." Mặt trắng bệch gật gật đầu, Tiểu Y Tiên đem bó đuốc trong tay hướng về giải đất hắc ám dùng sức ném . Bó đuốc ném lên vách núi, hoa lửa tung tóe bắn ra bốn phía, nhờ ánh sáng lờ mờ này, Tiêu Viêm mơ hồ nhìn thấy sơn động bí cách đó xa.
      "Hô...".
      Thấy sắp tới nơi, Tiêu Viêm vừa muốn thở phào hơi, cả người lỗ chân lông đột nhiên co rút lại, trong lòng thoáng tia cảnh giác, mũi chân đạp mạnh vách núi, thân hình theo đó bắn lên.
      "Xuy..."
      Thanh xé gió bất ngờ vang lên, mượn hỏa quang lờ mờ chưa tiêu tán, Tiêu Viêm rốt cuộc thấy thứ đánh lén .
      "Nham xà."
      Sắc mặt trầm xuống hô lên chữ, Tiêu Viêm khuôn mặt nhất thời có chút khó coi. Nham xà, tên cũng như nghĩa, đây là loài ma thú hình rắn sinh sống trong các vách nham thạch, gần tới nhất giai, loại ma thú này nhờ vào thân thể dẹt dài tựa như đôi cánh có thể bay lượn trong trung như chim ưng, hơn nữa bởi vì là ma thú mang loại biến dị thạch thuộc tính, cho nên thân thể cứng rắn như đá, đao kiếm bình thường căn bản khó có thể tạo thành thương tổn quá lớn.
      Tại thời điểm bình thường, cho dù Tiêu Viêm mình gặp nham xà này cũng phải tốn phen công phu mới có thể chiến thắng, nhưng lúc này treo lơ lửng vách núi, trong lòng lại ôm Tiểu Y Tiên, căn bản thể chống lại, bởi thế sắt mặt Tiêu Viêm mới khó coi như vây.
      "Nham xà? Vậy phải làm sao bây giờ?" Nghe được Tiêu Viêm kinh hô, Tiểu Y Tiên thân thể mềm mại run lên. Vội vàng hỏi, nàng cũng từng nghe qua loại ma thú đứng đầu này.
      Tiêu Viêm con mắt híp lại nhìn vật xoay quanh trong trung, nham xà mắt tam giác màu vàng phóng thích huyết tinh đậm đặc, thoáng trầm ngâm, trong lòng khẽ động, thấp giọng hỏi: "Ngươi còn có thứ dược phấn làm cho người ta hôn mê chứ?"
      Nghe vậy, Tiểu Y Tiên con ngươi đen nhánh đảo tròn,chợt gật đầu,từ trong lòng móc ra lọ dược phấn đưa cho Tiêu Viêm, : "Đây là ít cuối cùng, dùng cẩn thận..."
      Tiếp nhận dược phấn, Tiêu Viêm đem toàn bộ đổ vào trong tay sau đó nắm chặc lại, ánh mắt gắt gao chuẩn bị công kích nham xà.
      "Xuy..."
      Lại thanh xé gió bén nhọn, hai cánh nham xà rung lên, mắt lộ hung quang hướng Tiêu Viêm đáp xuống, trong miệng răng nanh lạnh lẽo sáng bóng.
      Lạnh lùng nhìn nham xà ngày càng gần, Tiêu Viêm bàn tay càng ngày càng gấp.
      "Nhanh công kích nó a, đồ đần!..." nhìn thấy Tiêu Viêm bất động, Tiểu Y Tiên vội vàng thúc giục .
      để ý đến lời nàng, Tiêu Viêm như trước vẫn duy trì trầm mặc, chỉ là trong cơ thể đấu khí bắt đầu theo kinh mạch chậm rãi xông lên.
      Nhìn nham xà sắp tiến vào mười thước phạm vi, Tiểu Y Tiên tức giận tới mức nhéo lưng Tiêu Viêm: "Hỗn đản, lần này bị ngươi hại chết!"
      Lúc này khoảng cách hai người và nham xà vẻn vẹn chỉ có hơn mười thước, Tiêu Viêm rốt cuộc hành động, song chưởng nắm chặt đột nhiên mở ra, kình khí hung mãnh trong lòng bàn tay mang theo bột phấn, giống như đạo tiễn khí màu trắng nặng nề đánh vào nham xà.
      Dược phấn màu trắng vừa chạm vào nham xà, nhất thời nổ ra đầy bao phủ nham xà vào trong.
      "Phác đằng!"
      Thân ảnh màu vàng sau giây lát tránh né cả người cứng đờ, từ cao rơi xuống vực sâu đáy trong sơn cốc. B
      Nhìn nham xà tiêu thất trong bóng đêm, Tiêu Viêm lúc này mới thở dài hơi, với độ cao này, cho dù thân thể nó có cứng rắn như nham thạch cũng có thể biến thành thịt vụn a?
      Ngẩng đầu nhìn bột phấn trắng còn trôi nổi , Tiêu Viêm bàn tay lần nữa chém ra lực đẩy cuồng mãnh đem chúng quét sạch.
      " nghĩ tới ngươi ngoại trừ khi dễ phụ nữ còn có chút bản lãnh."Tuy Tiêu Viêm lúc đối chiến là nhờ khéo léo, nhưng có thể trấn định trong lúc nguy hiểm cũng làm Tiểu Y Tiên phải nhìn với con mắt khác.
      Thản nhiên cười cười, sau khi thoát khỏi nguy hiểm, lúc này Tiêu Viêm mới ôm Tiểu Y Tiên chậm rãi rơi xuống bên ngoài sơn động, nhìn vào động khẩu rậm rạp đá vụn cùng quái mộc, cau mày bất đắc dĩ lắc đầu, xem ra lại phải làm cu li rồi.
      Bàn tay chậm rãi dò xét, Tiêu Viêm hít sâu hơi ,trong lòng quát khẽ tiếng:
      "Xuy hỏa chưởng!"
      Theo tiếng quát hạ xuống, lực đẩy lớn từ trong lòng bàn tay dâng lên, giống như cuồng phong quét lá rụng, đem đống đá vụn chồng chất cùng với quái mộc thổi vào trong hẻm núi đen kịt.
      Làm xong hết thảy, Tiêu Viêm trán có chút mồ hôi lạnh, hô hấp cũng thoáng chút dồn dập, do cự kiếm đè nặng lưng, chỉ có thể vận dụng đấu khí khoảng sáu bảy phần. Ngồi xuống thở vài hơi, Tiêu Viêm đem ánh mắt hướng về chỗ sơn động trống trãi phía trước.
      còn chướng ngại che lấp, dưới ánh trăng nhàn nhạt Tiêu Viêm cùng Tiểu Y Tiên cuối cùng nhìn thấy sơn động do tiền nhân để lại ngay trước mặt. Động khẩu cũng rộng, bên trong mảnh hắc ám nhưng mơ hồ phát ra hào quang nhàn nhạt có vài phần quỷ dị. Xung quanh động khẩu để lại ít dấu vết điêu khắc, bất quá có lẽ do thời gian lâu nên chỉ có thể nhìn thấy mơ hồ, nếu phải Tiêu Viêm có nhãn lực phi thường có thể phát được.
      "Rốt cuộc cũng tới rồi..."
      Hưng phấn mỉm cười, Tiêu Viêm ôm Tiểu Y Tiên, mũi chân vách khẽ điểm lần cuối, hai người thân hình xẹt qua giữa trung cuối cùng vững vàng rơi vào cửa sơn động. Vừa tiếp đất, Tiểu Y Tiên nhanh chóng thoát khỏi lồng ngực Tiêu Viêm, sau đó kìm nén kinh hỉ mà đánh giá động khẩu.
      .
      " thôi, có thể có đồ vật gì đó, hy vọng để cho ta thất vọng."
      Hướng Tiểu Y Tiên mỉm cười, Tiêu Viêm từ người lấy ra mồi lửa rồi cẩn thận bước vào bên trong sơn động.
      Nhìn sơn động bên trong đen kịt, Tiểu Y Tiên có chút do dự, lát sau dậm chân, cắn răng theo sau.
      (Hôm nay bắt đầu bù nợ tiếp, thỉnh các huynh đệ đề cử hai phiếu cầm cự, cám ơn!)
      rina93, lazybeeNữ Lâm thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :