Đấu phá thương khung - Thiên Tàm Thổ Đậu(1641C)

Thảo luận trong 'Tiên Hiệp'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 1196: Phù Ấn
      Dịch: Duy Linh - Biên: Tywder Sin
      "Tiêu Viêm, ngươi muốn chết!"
      Tiêu Viêm thân hình vừa ra bị Mộ Cốt lão nhân phát , ánh mắt lão lập tức trở nên lạnh lẽo quát lớn.
      Đối với tiếng quát của , Tiêu Viêm cơ hồ bỏ ngoài tai, đem Thiên Khôi thi triển tới mức cực hạn, gấp rút chặn trước mặt Hồn Điện Tôn Giả muốn cướp đoạt Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa.
      "Giết !"
      Nhìn thấy Tiêu Viêm để ý tới tiếng quát của mình, trong mắt Mộ Cốt lão nhân bộc lộ sát ý, hướng về phía hắc y tôn giả vốn bị Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa đánh cho trọng thương, trầm giọng .
      Nghe vậy, tên hắc y tôn giả liền gật đầu, hai người dường như xuất cùng lúc, đấu khí cuồn cuộn phát ra làm cho gian xuất từng trận dao động.
      "Xuy!"
      Thân ảnh cả hai vừa động, còn chưa lướt được bao xa gian trước mặt đột nhiên vặn vẹo, đạo thân ảnh chậm rãi ra trực tiếp chặn hai người lại.
      "Khâu Lăng, cút ngay!"
      Nhìn thấy Khâu Lăng xuất trước mặt, sắc mặt Mộ Cốt lão nhân thập phần lạnh lẽo hét lên.
      Đảo mắt nhìn về phía Mộ Cốt lão nhân, Khâu Lăng cũng lạnh lùng mỉm cười, cần phí lời, đấu khí trong cơ thể bạo phát, sau đó nhằm hướng hai người trước mặt mà lướt tới.
      Nhìn thấy Khâu Lăng lao tới hung mãnh, Mộ Cốt lão nhân hơi biến sắc, tình trạng giờ của có thể phải là đối thủ của Khâu Lăng, ánh mắt lập tức chuyển hướng sang hắc y tôn giả trầm giọng : "Chúng ta cùng ra tay thu thập lão gia hỏa này ."
      "Uhm!"
      Hắc y tôn giả nghe vậy liền gật đầu, hôm nay cũng bị thương , sức mạnh hủy diệt của Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa làm cơ thể bị thương rất nặng, lấy tình trạng giờ của cũng cách nào đối kháng được với Khâu Lăng, hai người cùng ra tay là lựa chọn tốt nhất.
      Nhìn thấy Mộ Cốt lão nhân và hắc y tôn giả liên thủ tác chiến, trong mắt Khâu Lăng thoáng vẻ lạnh lẽo, vẫn hề thối lui, ngược lại thái độ càng thêm hung hãn nghênh đón.
      Khi đám người Tiêu Viêm bắt đầu có động tĩnh hắc y tôn giả vốn đánh nhau kịch liệt với Thanh Hoa lão quái, cũng lập tức phát . khẽ biến sắc tìm cách thoát khỏi vòng chiến, nhưng bất luận là cách gì cũng thoát được Thanh Hoa lão quái.
      "Ai, là xui xẻo, năm đó tranh đoạt Dị Hỏa gặp Dược Trần lão gia hỏa kia, giờ tranh đoạt Dị Hỏa lại gặp đệ tử của . Cứ xem như lão phu với ngươi có duyên phận , bằng vào giao tình cùng Dược Trần kia, giờ cũng nên giúp tiểu tử này tay."
      Thanh Hoa lão quái liếc nhìn Tiêu Viêm lao về phía Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa, trong lòng than thầm, chợt cong người lại, đấu khí mãnh liệt tuôn ra, đem hắc y nhân sít sao cuốn lấy.
      Khoảng phía , Hồn Điện tôn giả trong tay áo ngừng tuôn ra vô số hắc vụ, phảng phất bên trong hắc vụ có vô số linh hồn, giống như cơn mưa ào ào trút xuống, sau đó ở thân thể của Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa nổ mạnh, làm cho ngọn lửa màu tím kia dao động hồi.
      "Nhanh, Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa còn kiên trì được bao lâu."
      Nhìn ngọn lửa màu tím thân thể Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa dần dần mờ , Hồn Điện tôn giả thở phào nhõm, mà ngay khi thi triển phóng thích linh hồn lần thứ hai đạo kình phong khủng bố dị thường cũng đột nhiên xuất phía sau làm cho khỏi biến sắc.
      "Xoạt!"
      Trong khi sắc mặt kịch biến quần áo phía sau lưng cũng xé toạc, mấy cái hắc vụ ngưng tụ thành xiềng xích bung ra, hồi thanh kim khí va chạm vang vọng cả gian.
      "Oành!"
      Tuy rằng xiềng xích chống đỡ được kích này, nhưng dư của kình khí cũng làm cho Hồn Điện tôn giả chấn động, phải liên tiếp thối lui về sau hai bước mới đứng vững, sắc mặt hàn, khi ngẩng đầu lên cũng đồng thời nhìn thấy đạo thân ảnh màu vàng đứng tại vị trí của vừa nãy.
      "Tiểu tử, ngươi chán sống rồi à?"
      Hồn Điện tôn giả đảo mắt liền thấy Thiên Khôi đứng phía sau Tiêu Viêm nên lạnh lẽo .
      "Động thủ."
      Tiêu Viêm thản nhiên liếc mắt nhìn , sau đó giọng .
      "Ầm!"
      Cùng lúc với thanh vang lên, bàn chân của Thiên Khôi nhất thời đạp vào khoảng , chỉ nghe thanh trầm đục rất , thân hình tựa như tia chớp xuất trước mặt Hồn Điện tôn giả, vung lên quyền mang theo cỗ kình phong khủng bố đánh tới.
      Nhìn thiết quyền của Thiên Khôi lướt qua làm cho gian vụn vỡ, Hồn Điện tôn giả sắc mặt cũng khẽ biến, dám chậm trễ, vội dùng toàn lực đáp trả.
      "Oành!"
      Nhìn thấy Hồn Điện tôn giả cùng Thiên Khôi trong nháy mắt quyện vào nhau, lúc này Tiêu Viêm mới nở nụ cười, ánh mắt chuyển về hướng Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa cách đó xa. Lúc này ngọn lửa phía sau thân thể nó có phần ảm đạm, bất quá Tiêu Viêm cũng phát , gian xung quanh ngừng thẩm thấu ra từng luồng tinh lực, mà những luồng tinh lực này bị Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa hấp thu vào trong cơ thể. Khi những luồng tinh lực này dũng mãnh tiến vào ngọn lửa thân thể Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa cũng dần dần trở nên mạnh mẽ trở lại.
      "Quả hổ danh là bất tử chi hỏa."
      Chứng kiến cảnh này, trong lòng Tiêu Viêm nghiêm túc tìm kiếm kế sách, Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa được xưng là bất tử chi hỏa quả nhiên sai, cứ theo đà hấp thu như vậy, e rằng chẳng mấy chốc nó khôi phục lại thực lực, đến lúc đó muốn thu thập nó phải là chuyện dễ dàng.
      thể để cho nó tiếp tục hấp thu tinh lực, ý niệm chợt thoáng qua trong đầu, cước bộ Tiêu Viêm đạp vào hư , trực tiếp hướng đến Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa, ngọn lửa màu xanh biếc cũng từ trong cơ thể bùng phát, sau đó bao bọc toàn bộ cơ thể.
      Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa nhìn Tiêu Viêm đứng trước mặt với cặp mắt lạnh như băng, Khi thấy ngọn lửa màu xanh biếc bùng lên nó hơi ngẩn người, rồi cảm giác the thuồng xuất . Tuy rằng bị phong ấn nhiều năm, nó cũng ngọn lửa màu xanh biếc kia là gì, nhưng trực giác cho nó biết rằng nếu có thể đem ngọn lửa này cắn nuốt khi đó có là Đan Tháp tam cự đầu chăng nữa nó cũng e ngại.
      Ánh mắt Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa nhìn ngọn lửa đầy vẻ thèm thuồng, tất nhiên biểu này thoát khỏi cặp mắt của Tiêu Viêm, nhịn được khẽ lắc đầu. Năm đó khi Vẫn Lạc Tâm Viêm nhìn thấy cũng với cảm xúc giống như Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa bây giờ, chẳng qua biểu ràng mà thôi.
      "Muốn cắn nuốt dị hỏa của ta à, phải xem ngươi có bản lĩnh đó cái ."
      Tiêu Viêm mỉm cười, bàn chân lóe lên luồng sáng ánh bạc, thanh như tiếng sấm vang vọng, xuất đỉnh đầu của Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa giống như quỷ mị, song quyền được bao vây bởi ngọn lửa xanh biếc nhằm đầu Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa mà công kích.
      Quay về hướng công kích của Tiêu Viêm, mặc dù thực lực suy yếu nhưng Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa cũng cam lòng tránh né, đuôi rồng khẽ vung lên thành tầng tầng lớp lớp cùng với nắm đấm của Tiêu Viêm đụng vào nhau.
      "Oành!"
      Lúc cả hai va chạm, hai ngọn lửa nhất thời cũng lõm xuống theo hình vòng cung, sau đó kình phong nổi lên, làm cho gian dao động, xuất vết nứt tối đen.
      Dư chấn của kình lực cũng làm cho Tiêu Viêm và Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa đồng thời thối lui về sau. Chợt Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa ngửa mặt lên trời gầm rú, cùng với tiếng kêu là ngọn lửa màu tím vô cùng khủng bố cũng theo đó mà bắn về phía Tiêu Viêm.
      Nhìn thấy cột lửa kia hướng về phía mình, miệng Tiêu Viêm nở nụ cười lạnh lẽo, nếu là lúc Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa lực lượng còn sung mãn tuyệt nhiên phải là đối thủ của nó, nhưng đáng tiếc, với tình trạng tại lực lượng của Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa chưa còn được 1/10 so với lúc trước.
      Thu cột lửa vào trong tầm mắt, đợi cho khoảng cách còn khoảng trượng tâm thần Tiêu Viêm khẽ chớp, Lưu Ly Liên Tâm Hỏa từ trong cơ thể cũng tuôn ra, hóa thành bức tường lửa ngăn chặn.
      "Hà!"
      Hai ngọn lửa hung hăng va chạm vào nhau, vào thời khắc này, cả hai rốt cuộc cũng trực diện đối mặt, điên cuồng phóng ra lực lượng khủng bố của bản thân mà công kích đối phương.
      Bức tường lửa nhanh chóng nổi lên từng đợt dao động, mặc cho Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa thiêu hủy như thế nào, nó thủy chung vẫn duy trì được ổn định...
      Cả hai tiếp tục giằng co, kéo dài khoảng chừng vài mấy phút ngọn lửa màu tím kia cũng dần dần bị suy yếu.
      Nhìn vẻ uể oải của Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa, trong mắt Tiêu Viêm chợt lóe lên hào quang, bức tường lửa xanh biếc cũng nhanh chóng tản , cùng lúc này trong tay xuất mấy bình ngọc, nhanh như chớp ném vào cột lửa màu tím vốn chưa tắt hẳn.
      "Bang, bang!"
      Khi bình ngọc vừa tiếp xúc với Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa trực tiếp nổ tung, ít chất lỏng màu trắng như tuyết từ giữa bắn ra tung tóe.
      Xuy, xuy.
      Lúc chất lỏng tiếp xúc cùng ngọn lửa màu tím kia liền tuôn ra vô vàn sương trắng, trong sương mù lộ ra dòng nước lạnh như băng.
      Tuy rằng bạch vụ kia là do ngọn lửa màu tím tiếp xúc với bình ngọc mà nhanh chóng hình thành, nhưng chiêu thức ấy của Tiêu Viêm làm cho Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa gặp họa. Ngọn lửa màu đen thân thể nó rốt cuộc bị triệt tiêu mà trở về màu sắc ban đầu.
      "Đến lúc!"
      Thời khắc ngọn lửa tối đen thân thể Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa hóa thành màu tím trong mắt Tiêu Viêm đột nhiên thoáng tinh quang, bàn chân di chuyển như tia chớp, gian dao động, quỷ dị biến mất, lần thứ hai xuất đỉnh đầu của Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa.
      Lúc Tiêu Viêm thân tay nắm chặt bình ngọc , rồi nhanh như cắt đánh trúng vào trán của Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa. tiếng nổ vang lên, giọt máu màu vàng nhạt chậm rãi xuất .
      Khi giọt máu màu vàng nhạt thấm vào trán của Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa thân thể nó trở nên cứng ngắc, cặp mắt cũng đồng thời đờ đẫn, cùng lúc đó trán của Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa, cái phù ấn kỳ dị thoắt thoắt , nhìn hình dáng của phù văn ràng là giống y như long ấn lòng bàn tay của Tiêu Viêm.
      "Quả nhiên là long ấn!"
      Nhìn thấy ký hiệu kỳ dị trán của Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa, Tiêu Viêm nhất thời vui mừng như điên.

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 1197: Linh hồn giao chiến
      Dịch: dit_bu999 - Biên: Blue
      Ngay khi kí hiệu kỳ dị xuất trán Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa lâu, Tiêu Viêm bỗng mừng như điên. Long ấn trong lòng bàn tay từ từ trở nên nóng bỏng. Cùng lúc đó, loại cảm ứng cực kỳ huyền diệu đột nhiên xuất trong đầu .
      Dưới loại cảm ứng huyền diệu này, Tiêu Viêm chợt cảm thấy sửng sốt. Ánh mắt nhìn chăm chú vào Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa trước mặt. Vào lúc này, mơ hồ có thể cảm nhận được cảm xúc của nó.
      “Gào!”
      Khi Tiêu Viêm kinh ngạc vì những biến hóa này, trong chớp mắt, Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa khôi phục lại thanh tỉnh. Lúc này giống như hiểu ra điều gì đó, ánh mắt nó lạnh như băng, hung hãn nhìn chằm chằm vào Tiêu Viêm. Mà ký hiệu trán nó lại càng ngày càng sáng…
      Nhìn ánh mắt tràn ngập hung hãn của Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa, trong lòng Tiêu Viêm cũng cảm thấy rùng mình. biết nguy hiểm vẫn chưa qua, theo như Tử Nghiên Long ấn này tương đối mạnh. Nếu như mình thể khống chế Tam Thiên Diễm Hỏa bị nó khống chế. Mà chuyện này đương nhiên là điều mà Tiêu Viêm mong muốn nhất.
      “Đến đây ! Ta muốn xem ngươi có thể hung dữ đến cỡ nào?”
      Vào lúc chỉ có lựa chọn ngươi chết ta sống, Tiêu Viêm đương nhiên chịu thua. Hung mang chớp động trong mắt, cắn nuốt hai loại dị hỏa. Hôm nay chẳng lẽ lại làm gì được Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa này hay sao?
      “Gào!”
      Tam Thiên Viêm Hỏa Diễm ngửa mặt lên trời xuất ra đạo long ngâm. Ký hiệu trán đột nhiên phóng ra kim quang, giống như mặt trời phủ tỏa ánh sáng của nó xuống mọi nơi.
      Ký hiệu hào quang trán Tam Thiên Viêm Hỏa Diễm càng rực rỡ cảm ứng huyền diệu trong lòng Tiêu Viêm cũng càng trở nên ràng. Sau lúc lâu, trước mặt lên bông hoa, tinh thần hoảng hốt. Khi định thần lại xuất trong gian cực kỳ xa lạ. Nơi này bốn phía tràn ngập những ngọn lửa màu tím đen, mà ở chính giữa ngọn lửa này.
      “Nhân loại ngu xuẩn!”
      tiếng long ngâm phẫn nộ từ trong ngọn lửa truyền đến. Cuồng phong gào thét, con Cự Long dị thường khổng lồ chậm rãi từ trong biển lửa bay vọt lên cao. Sau đó chiếm cứ bầu trời, ánh mắt nó lạnh như băng nhìn về phía Tiêu Viêm.
      Tiêu Viêm nhìn chằm chằm Cự Long. Sau khi hít hơi luồng khí nóng bỏng, trong lòng hiểu được nơi này chính là thế giới linh hồn của Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa. Phải ở chỗ này lấy được quyền chủ đạo khống chế Long ấn.
      “Linh hồn giao phong sao. . .?”
      Tiêu Viêm giơ bàn tay có chút hư ảo lên. mặt hề bận tâm, lực lượng linh hồn tràn ra tạo thành đài sen đỡ lấy thân hình . Ngồi xếp bằng xuống, hai con mắt đen nhánh của Tiêu Viêm nhìn Tam Thiên Viêm Hỏa Diễm trong biển lửa, cười lạnh : “Nghiệt súc kia! Có chiêu gì hay giở ra !”
      “Hống!”
      Nghe vậy, Tam Thiên Viêm Hỏa Diễm nhất thời tức giận rít gào. Mà ngọn lửa màu tím đen trong gian này cũng bừng lên, sau đó phô thiên cái địa kéo về phía Tiêu Viêm với thanh thế cực kỳ kinh người.
      Nhìn thế công điên cuồng của Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa, sắc mặt Tiêu Viêm ngược lại bình tĩnh dị thường. Vào thời điểm này, thứ liều mạng chỉ là linh hồn mà còn cả ý chí. Ai có thể kiên trì đến cuối cùng chính là người thắng. Mấy năm lịch lãm khiến Tiêu Viêm bất động như núi, kiên định cùng bình tĩnh. Nếu muốn liều mạng, e rằng hươu chết về tay ai còn chưa biết!
      Ngọn lửa màu tím đen dữ dội cuốn tới, ngọn lửa màu xanh biếc cũng từ trong cơ thể Tiêu Viêm chầm chậm khuếch tán, cuối cùng hóa thành cái lồng bảo vệ thân thể . Cho dù ngọn lửa màu tím đen có va chạm như thế nào nó vẫn chút sứt mẻ. Trận đấu quyết định sinh tử đến giờ mới chính thức bắt đầu…
      Trong gian của Tinh vực, vẻ mặt Tào Dĩnh cùng Đan Thần nghi hoặc nhìn về phía xa. Nơi đó, Tiêu Viêm đột nhiên đình chỉ hết thảy mọi hành động, hai mắt cư nhiên nhắm lại. Mà càng làm các nàng kinh ngạc chính là hắc sắc Hỏa Long nguyên bản cực kỳ hung hãn trước mặt Tiêu Viêm giờ phút này cũng lâm vào trạng thái yên tĩnh quỷ dị. Thân hình nó cứ trôi nổi giữa trung, nếu phải còn có chút sinh khí từ trong cơ thể người rồng phát ra e rằng ai cũng cho là bọn họ “tỏi” rồi.
      “Sao lại thế này?” Tào Dĩnh nhíu mày thấp giọng .
      “Bọn họ tựa hồ cải biến phương thức giao thủ, ta có thể cảm giác được Tiêu Viêm điều động lượng linh hồn lực cực kỳ khổng lồ. Mà Tam Thiên Viêm Hỏa Diễm cũng như vậy. Ta nghĩ bọn họ giao chiến bằng linh hồn.” Đan Thần ở bên cạnh giọng .
      “Linh hồn giao chiến?” Sắc mặt Tào Dĩnh khẽ biến. Khi linh hồn lực lượng mạnh mẽ đến cấp độ nhất định mới có thể giao chiến. Nhưng loại chiến đấu này quá kinh khủng, chỉ cần chút sơ sẩy tạo thành tổn thương khó có thể bù lại với linh hồn. Thậm chí còn xuất số tình huống linh hồn lực lượng dần dần yếu , bởi vậy cho dù là những cường giả có linh hồn lực lượng cường đại cũng dám dễ dàng giao chiến linh hồn với người khác.
      giờ lo lắng cũng vô ích, vào thời điểm này thể tùy tiện quấy nhiễu bọn họ. Nếu tạo nên hậu quả cực kỳ nghiêm trọng. Chỉ có thể để tự họ kết thúc thôi.” Đan Thần . Lông mày Tào Dĩnh nhíu chặt lại nhưng cũng có biện pháp khác, chỉ có thể thầm than trong lòng.
      Ngay khi đám người Tào Dĩnh phát trạng thái kỳ dị của Tiêu Viêm cùng Tam Thiên Viêm Hỏa Diễm đám người Mộ Cốt lão nhân cũng ngẩn ra. Mặc dù biết vì sao Tiêu Viêm lại đột nhiên giao chiến linh hồn cùng Tam Thiên Viêm Hỏa Diễm. Nhưng bọn họ đều hiểu được động thủ bây giờ là chính là cơ hội tốt nhất, chỉ cần quấy nhiễu linh hồn của Tiêu Viêm cùng Tam Thiên Viêm Hỏa Diễm tất khiến bọn họ bị phản phệ. Quả là nhất cử lưỡng tiện.
      “Ngươi ngăn bọn họ lại. Ta ra tay!” Ánh mắt lộ ra hung quang, Mộ Cốt lão nhân cắn răng quát.
      Hắc y tôn giả khổ chiến với Khâu Lăng chần chờ trong chốc lát đành phải gật đầu. Thời gian của bọn còn nhiều nữa, nếu có thu hoạch cũng chỉ có thể rút lui.
      Mộ Cốt lão nhân lập tức phi thân ra. Nhìn thấy muốn thoát ly, sắc mặt Khâu Lăng trầm xuống. vừa muốn đuổi theo tên hắc y tôn giả vốn uể oải kia lúc này lại điên cuồng phản kích, làm cho Khâu Lăng vội vàng chống đỡ.
      “Tào Dĩnh, ngăn lại!” Khâu Lăng bị hắc y tôn giả liều chết bám trụ, sắc mặt cũng khẽ biến, vội vàng quát to.
      Nghe được tiếng quát của , đám người Tào Dĩnh vội vàng gật đầu. Nhưng thân hình vừa động liền bị hai gã cường giả còn lại của Hồn Điện chặn đường.
      Vào lúc này, nhân thủ hai bên đều bị bám trụ. Bởi vậy, mọi người chỉ có thể trơ mắt nhìn Mộ Cốt lão nhân nhanh chóng lao tới bên cạnh Tiêu Viêm cùng Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa.
      “Hắc hắc! Tiêu Viêm! Chính ngươi cho lão phu cơ hội xử lý ngươi a!”
      Nhìn Tiêu Viêm gần trong gang tấc, trong mắt Mộ Cốt lão nhân xẹt qua tia lãnh ý. Hỏa diễm màu xanh đậm từ trong lòng bàn tay lão bùng lên, sau đó hung hăng vỗ chưởng về phía thiên linh cái của Tiêu Viêm.
      “Đông!”
      Trong sát na khi Mộ Cốt lão nhân hạ sát thủ đạo kình khí mênh mông đột nhiên phá toái hư , trực tiếp nện vào lồng ngực .
      “Phụt!”
      Đột nhiên bị dính đòn nghiêm trọng làm cho mặt mày Mộ Cốt lão nhân trắng bệch phun ra ngụm máu tươi. Trong mắt lên hoảng sợ, lão cất giọng the thé: “Huyền Tử?”
      “Vốn liếng của Hồn Điện đúng là , lần này cư nhiên lại phái đến nhiều cường giả như vậy.”
      Thanh của Mộ Cốt lão nhân vừa dứt, tiếng già nua lạnh như băng vang lên. gian chợt vặn vẹo, thân ảnh Huyền Tử chậm rãi ra giữa trung.
      “Rút.”
      Nhìn thấy quả nhiên là Huyền Tử, đồng tử Mộ Cốt lão nhân co lại. Lão cắn chặt răng, dứt khoát quát. Nếu Huyền Tử thân, xem ra bọn họ hoàn toàn hết hy vọng rồi. Tiếng quát vừa dứt, Mộ Cốt lão nhân liền bóp nát khối ngọc giản màu bạc vừa lấy ra từ trong nạp giới. gian liệt phùng* đột ngột lên.
      Huyền Tử mới vừa xuất sắc mặt ba gã tôn giả của Hồn Điện cũng kịch biến. Căn bản cần Mộ Cốt lão nhân nhắc nhở, ngọc giản màu bạc ra, ba gian liệt phùng nhanh chóng xuất .
      “Nếu đến đây, vậy lưu lại vài kỷ niệm …!”
      Nhìn bốn vị tôn giả Hồn Điện chạy còn nhanh hơn thỏ, mặt Huyền Tử lên tia cười lạnh. nắm chặt tay lại, cách đánh quyền về phía bốn người.
      “Phốc!”
      quyền đánh vào hư , khiến gian xung quanh bạo liệt. Quyền ấn kinh khủng, lấy quỹ tích cực kỳ quỷ dị đánh vào lồng ngực bốn người. Ngay lập tức, tiếng xương cốt gãy vang lên, bốn người đồng thời phun ra ngụm máu mang theo ít nội tạng vỡ nát. Dưới cỗ kình lực kinh khủng kia, bốn người trực tiếp đâm đầu vào gian liệt phùng, biến mất còn tăm hơi.
      Dưới quyền này, bốn gã Đấu Tôn bị đánh cho tan tác. Thực lực bực này hổ là trong ba cự đầu của Đan Tháp.
      Vẻn vẹn vừa đối mặt làm bốn gã Đấu Tôn của Hồn Điện sợ hãi thoái lui. Huyền Tử vừa muốn chuyện, bỗng sắc mặt đột nhiên biến đổi. Trong hư , Cự Long màu tím đen vô cùng to lớn, vào giờ khắc này đột nhiên bành trướng lên. Ngọn lửa người nó bộc phát như núi lửa phun trào.
      “Tam Thiên Viêm Hỏa Diễm muốn bùng nổ sao?” Nhìn thân hình Cự Long nhanh chóng bành trướng, dù có định lực như Huyền Tử cũng nhịn được mà khẽ hít hơi khí lạnh.

    3. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 1198: Phát nổ
      Dịch: chicken2911 - Biên: Tywder Sin
      Trong gian hư vô, Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa vốn cao lớn, giờ phút này bành trướng. Phía dưới Cự Long, từng đạo tử hắc hỏa diễm khổng lồ cao cả trăm trượng ùn ùn kéo đến bạo phát ra trong nháy mắt quét ít mảnh vỡ gian, hơn nữa dường như còn phun ra chưa hết.
      Quy mô hỏa diễm lớn đến mức này, mặc dù là Huyền Tử cũng phải biến sắc, có thể cảm ứng được Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa tựa hồ đem hỏa diễm bị nó hấp thu vô số năm đều bắn ra…
      “Sao lại thế này? “ Huyền Tử ánh mắt chợt lóe lên, đột nhiên chuyển hướng sang phía Tiêu Viêm, nhìn thấy cùng Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa đều lâm vào cảnh yên tĩnh tuyệt đối liền hiểu ngay lập tức, sắc mặt cũng dần ngưng trọng, trầm giọng : “ linh hồn giao chiến… Người này cũng quá lớn gan. “
      “Thình thịch”
      Trong lúc Huyền Tử trầm ngâm, toàn bộ thân thể Cự Long rốt cục cũng nổ tung ! luồng tử hắc hỏa diễm dị thường đáng sợ mang theo khí thế ngập trời khếch tán ra, trong chớp mắt độ nóng kinh khủng làm cho toàn bộ Tinh Vực biến thành biển lửa.
      Vụ nổ mở rộng về phía tây hướng tới Tiêu Viêm cùng căn nguyên Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa còn cách khoảng trượng đột nhiên tại đây tạo thành mảnh đất trống, sau đó phát nổ ra phía xa.
      “Khâu Lăng, đưa bọn rời ! “ Cảm nhận được nhiệt độ trong tinh vực này càng ngày càng khủng bố, sắc mặt Huyền Tử càng trở nên ngưng trọng, Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa hấp thu hỏa diễm nhiều năm như vậy mà phát ra uy lực thực quá đáng sợ, địa phương như thế này ngay cả cũng dám chắc lưu lại được lâu lắm. Đối với nhiệt độ kinh khủng của Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa, đấu khí có cường thịnh trở lại cũng rất khó chống đỡ.
      Khâu Lăng nghe vậy, sắc mặt cũng có chút ngưng trọng, tay áo phẩy lên luồng kình phong liền đem cả ba người Tào Dĩnh theo, sau đó theo hướng cũ ào ra.
      “Lão sư, còn có Tiêu Viêm” Tào Dĩnh bị cưỡng chế mang vội vàng kêu lên.
      Huyền Tử chau mày, mắt chăm chú nhìn Tiêu Viêm bên trọng ngọn tử hắc hỏa diễm, xung quanh đó vài đạo hỏa diễm dường như có ý thức, vẫn chưa hướng tới chỗ mà xông tới, nhưng ở loại địa phương này lâu, chỉ nhiệt độ ở đây cũng khiến gã đấu tôn cường giả cũng kiên trì được.
      “Cưỡng chế mang …” Trong lòng chần chờ lát, Huyền Tử rốt cục nghiến răng quyết định liều mạng, mặc dù phá vỡ loại trạng thái này tạo thành ít thương tổn với Tiêu Viêm, nhưng cũng còn cách nào khác, lấy thực lực Tiêu Viêm thể trụ được lâu lắm trong siêu nhiệt độ này.
      Suy nghĩ xẹt qua, thân hình Huyền Tử chợt động, hướng về Tiêu Viêm lướt qua, vừa chuẩn bị động thủ đạo kim quang từ hướng khác lao đến đánh thẳng vào đầu .
      Bị công kích bất ngờ, Huyền Tử nhướng mày, vung tay áo lên đánh thẳng vào bóng kim quang kia, sau đó bị đẩy lui lại. Ánh mắt thoáng nhìn, lại là Thiên Khôi của Tiêu Viêm.
      Xem ra Thiên Khôi xem là địch nhân. có Tiêu Viêm ra lệnh Thiên Khôi kia với chỉ số thông minh cực thấp chỉ biết ngoan cố chấp hành bảo hộ an toàn của chủ nhân, bất kì điều gì có thể gây tổn thương đều bị nó cho là địch nhân.
      Tuy Thiên Khôi này còn chưa đủ để ngăn Huyền Tử, nhưng kích lúc trước lại làm cho mất cơ hội cuối cùng, bởi đoạn thân thể hư khổng lồ Cự Long, giờ phút này lại vang tiếng muốn nổ tung lên !
      “Rầm Rầm !”
      đoạn thân thể nổ mạnh, nhất thời tử hắc hỏa diễm khinh khủng giống như hỏa long rít gào, mang theo thanh thế dữ dội kéo về phía Huyền Tử lao qua.
      Cảm nhận được khủng bố của biển lửa, Huyền Tử nhíu chặt mày, ánh mắt do dự nhìn Tiêu Viêm ở dưới. Nếu rời lúc này, chỉ sợ Tiêu Viêm lành ít dữ nhiều, còn nếu lưu lại đúng là chờ chết a, nhìn qua tình trạng quỉ dị của tiểu tử kia có lẽ xảy ra vấn đề.
      Trong khi Huyền Tử chần chờ, Thanh Hoa lão quái cũng chịu nổi nhiệt độ nơi đây, vội vàng hướng tới lối thoát khỏi Tinh vực lao , ngang qua Huyền Tử cũng quên thúc giục. Ngay khi Thanh Hoa lão quái bao lâu, phía dưới, trong cơ thể Tiêu Viêm ngọn lửa xanh biếc đột nhiên lan tràn ra như cái lồng chụp, từ từ khuyếch tán ra.
      “Dị hỏa sao… ? “ Thấy thế, Huyền Tử trong long mới buông lỏng, lại nhìn đoàn tử hắc hỏa diễm vô tận cuồn cuộn lao đến, rốt cục chần chờ nữa. Xem ra, Tiêu Viêm ràng là có tính toán của , đối với con người , Huyền Tử ngược lại thoáng có chút yên tâm, ít nhất trong khoảng thời gian này chứng kiến Tiêu Viêm cũng phải loại người lỗ mãng. “Ai, tiểu tử, ngươi có lựa chọn, vậy ngươi đành tự cầu phúc…”
      Khẽ thở dài, Huyền Tử cũng lưu lại nữa, xoay người lao ra khỏi Tinh Vực, mắt nhìn thoáng qua thấy hai gã trong top 10 cường giả của Hồn Điện, 2 người cũng gian ngọc giản quý báu như Mộ Cốt lão nhân, bởi vậy cũng chỉ có thể lặng im chạy trối chết. “Hừ. “ do Hồn Điện quấy rối, hôm nay Huyền Tử đúng là ôm bụng lửa giận, vừa thấy 2 tên lén lút này lập tức hừ lạnh, tay áo vung lên luồng kình lực bàng bạc liền bùng phát ra, bao trùm 2 người này rồi trực tiếp đánh văng vào trong biển lửa tử sắc.
      “Aaaa….. “
      Hai gã cường giả Hồn Điện xui xẻo rơi xuống biển lửa, phát ra tiếng kêu thảm thiết, đấu khí trong cơ thể điên cuồng bộc phát nhưng chỉ trong hơn mười giây, đấu khí cũng hoàn toàn bị hỏa diễm cắn nuốt, hai thân hình trong chớp mắt biến thành tro phiêu tán…
      “Đủ ngoan độc… “ Thanh Hoa lão quái thấy thế, nhất thời giơ ngón tay cái với Huyền Tử, nhưng vừa dứt lời, lại cảm giác được cả người nóng rực, lập tức kêu tiếng quái dị, dám kéo dài hơn, liều mạng thoát .
      Huyền Tử quay lại nhìn thoáng qua Tinh Vực tràn ngập tử hắc hỏa diễm, bên trong biển lửa vòng lục sắc quang mang giống như mảnh lá cây trong biển rộng, dập dờn bồng bềnh mà biết lúc nào biến mất. “Ai, tiểu tử, kế tiếp đành phải tùy vào số mệnh của ngươi a… “
      Trong lòng thở dài tiếng, Huyền Tử nhìn liên miên hỏa tuyến lại dâng trào, chợt động thân hình lướt ra khỏi miệng Tinh Vực, lóe cái thoát ra ngoài.
      Theo người cuối cùng thoát khỏi Tinh Vực, mảnh gian hư vô liền trở nên tịch mịch, tử hắc hỏa diễm giống như biển lửa, tràn ngập khắp nơi trong Tinh Vực, nhiệt độ kinh khủng đến mức gian như bị vặn vẹo…
      Thánh Đan Thành, bây giờ tòa thành thị này mơ hồ còn có thể thấy ít phế tích, hiển nhiên lúc trước trải qua hồi đại chiến, động tĩnh .
      bầu trời Đan Tháp, cánh cửa gian màu bạc xuất , từng đợt xao động rung lên, từng đạo bóng người cực kỳ chật vật lao ra, mơ hồ vẫn còn có tử hắc hỏa diễm từ trong phun ra khiến mọi người trợn mắt há mồm.
      “Phong bế Tinh Vực! “ thân ảnh Huyền Tử lóe lên, bắt đầu từ trong cánh cửa gian thoát ra, ánh mắt thoáng nhìn lại thấy những đoàn tử hắc hỏa diễm lan đến, lập tức trầm mặt quát.
      Nghe được tiếng quát của , huyền y cho đến Thiên Lôi Tử đều ngẩn ra, nhưng thấy vẻ mặt ngưng trọng của cũng kịp hỏi nhiều, thủ ấn biến hóa tạo ra từng đợt dao động gian, mà đại môn màu bạc kia cũng nhanh chóng biến thành vô hình.
      “Thình thịch! ”
      Ngay khi cánh cửa gian màu bạc tiêu tán luồng khói tử hắc đột nhiên phụt ra, khiến ít thí sinh khảo thí Đan Tháp cường giả liên tục lùi lại, trong đó cũng truyền ra tiếng kêu thảm thiết.
      “Chuyện gì xảy ra ? “ Huyền y hai người nhìn thấy cảnh này vội vàng hỏi.
      “Bản thể Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa phát nổ, hỏa diễm được hấp thu nhiều năm như vậy toàn bộ bộc phát, bây giờ Tinh Vực sợ là bị biển lửa tràn ngập, chúng ta tăng thêm ít phong ấn, bằng khi tinh vực vừa vỡ, toàn bộ Thánh Đan Thành cũng bị hủy diệt” Huyền Tử trầm giọng .
      Nghe vậy Huyền y cùng Thiên Lôi tử biến sắc. Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa hấp thu Tinh Thần chi lực vô số năm, vừa rồi ngưng tụ hình thể khổng lồ mà bây giờ triệt để phát nổ, uy lực như vậy cho dù là bọn họ cũng tạm tránh. “Đúng rồi, Tiêu Viêm đâu? “ Huyền y đảo ánh mắt qua đột nhiên .
      Huyền Tử chần chờ chút mới “ Còn tại trong Tinh Vực. “
      “Ngươi cái gì? Sao ngươi lại mang ra? “ Huyền y hai má kịch biến, cả giận .
      cùng căn nguyên Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa tiến hành linh hồn giao chiến, hiển nhiên là muốn luyện hóa nó, nếu ta cưỡng chế làm vậy, chỉ sợ gây ra tổn thương lớn cho “ Huyền Tử thở dài .
      “Thà gây ra ít thương tổn vẫn còn tốt hơn so với việc chết chín ở bên trong. “ Huyền y vẫn lộ ra sắc mặt giận dữ, Tiêu Viêm là đệ tử của Dược Trần, nếu là sau này Dược Trần thoát khốn, hơn nữa biết Tiêu Viêm chết ở Tinh Vực bên trong Đan Tháp, lấy tính cách của mà nghĩ tất nhiên còn nửa điểm giao tiếp với Đan Tháp, thậm chí còn vì nóng giận mà chạy đến hưng sư vấn tội.
      “Ngươi cũng cần dao động, Tiêu Viêm tuy lâm vào tinh thần giao chiến, vẫn có thể cảm giác được xung quanh, nếu chủ động rút lui chắc là có quyết định của riêng mình, phải là người lỗ mãng “ bên Thiên Lôi Tử an ủi.
      Huyền Tử cười khổ “Yên tâm, tiểu tử kia mang vài loại Dị Hỏa trong người, dù sao Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa trong khoảng thời gian ngắn cũng có khả năng bạo phát hoàn toàn, đến lúc Tinh Vực bình ổn hơn, ta lại tiếp tục vào lần đem ra “
      “Hy vọng lúc đó vào phải thấy đống tro cốt, tính Dược Trần ngươi phải biết, giận lên có chuyện gì mà làm được!!” Huyền y nhìn thoáng qua Tinh Vực đóng cửa, rốt cục phất tay áo tức giận, xoay người bước vào Đan Tháp. Huyền Tử thấy thế cũng lắc lắc biết làm sao cho phải.

    4. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 1199: Giằng co
      Dịch: Lãng Tử Đa Tình - Biên: Tywder Sin
      “Ngươi cái gì? Tam Thiên Diễm Viêm Hoả bên trong tinh vực bạo phát? Tiêu Viêm vẫn còn ở trong đó.”
      Bên trong căn phòng của Đan Tháp, Tiểu Y Tiên quát lên trước mặt bạch lão giả, ngọc thủ đánh chưởng lập tức làm bàn ghế bên cạnh liền biến thành bụi phấn. Nàng đột nhiên đứng bật dậy, hai má đào xinh đẹp giờ phút này hơi giật giật, vẻ hồng hào cũng biến mất, thay vào đó được che phủ bởi tầng sát khí lạnh như băng. Bên cạnh Tiểu Y Tiên, sắc mặt Thiên Hoả tôn giả cũng hơi biến đổi.
      Nhìn thấy Tiểu Y Tiên phản ứng mạnh như vậy, Khâu Lăng cũng chỉ còn biết cười khổ tiếng, ôm quyền :
      phải là muốn cứu Tiêu Viêm ra, mà là lúc đó cùng căn nguyên chi hoả Tam Thiên Diễm Viêm Hoả tiến hành linh hồn giao chiến, nếu như lúc đó cưỡng chế mang nhất định tạo nên thương tổn rất lớn cho . Còn nữa, còn có khôi lỗi kia ở bên cạnh bảo vệ, căn bản cho động đến thân thể Tiêu Viêm.”
      “Bằng vào thực lực của đầu sỏ Đan Tháp, cho dù khôi lỗi có cường thịnh trở lại cũng có thể ngăn được sao?”
      Tiểu Y Tiên tức giận , mặc dù nàng cũng được biết ràng tình huống bên trong tinh vực, nhưng nhìn thấy bầu khí Đan Tháp bắt đầu trở nên căng thẳng mà phán đoán ra tình huống bên trong được lạc quan cho lắm. Mà lúc này đây Tiêu Viêm lại thân mình ở trong đó tất nhiên là lành ít dữ nhiều rồi.
      Quay mặt về phía Tiểu Y Tiên vừa quẳng ra câu hỏi cộc lốc, Khâu Lăng cũng chỉ có thể thở dài hơi, mở miệng :
      “Mấy người Hội trưởng chờ thêm mấy ngày nữa nếu như tình hình bên trong tinh vực tốt hơn chút, bọn họ lập tức lần nữa vào mang Tiêu Viêm trở ra.”
      “Đến lúc đó mọi người vào có thể tìm được sao?”
      Tiểu Y Tiên mày liễu dựng lên, mấy ngày sau? Lúc này ngay cả mấy người Huyền Tử cũng dám vào bên trong tinh vực, Tiêu Viêm ở lại bên trong đó còn có thể có đường sống hay sao?
      Nghĩ đến đây, lửa nóng bên trong nội tâm nàng lập tức dâng lên, trong lúc giận dữ muốn phát tác bên cạnh Tử Nghiên lại len lén kéo ống tay áo nàng, thấp giọng :
      “Yên tâm, ta có thể cảm ứng được Tiêu Viêm còn chưa có chết!”
      Nghe thấy vậy Tiểu Y Tiên ngẩn ra, đôi mắt đẹp có chút nghi hoặc liếc nhìn Tử Nghiên cái, lát sau khuôn mặt căng thẳng mới chậm rãi buông lỏng. Tử Nghiên mặc dù nghịch ngợm nhưng cũng biết phân biệt nặng , hơn nữa nàng cùng với Tiêu Viên quan hệ rất tốt, khi Tiêu Viêm xảy ra chuyện ngoài ý muốn chắc chắn nàng có được bình tĩnh như bây giờ.
      “Ba ngày sau ta tìm gặp hội trưởng của các ngươi, đến lúc đó nếu như bọn họ vẫn mở ra tinh vực chúng ta tự mình xông vào!”
      Tay áo Tiểu Y Tiên vung lên, trầm giọng .”
      “Ai, ân, khi như vậy lão phu trước tiên xin cáo từ trước.”
      Khâu Lăng cười khổ, cũng chỉ có thể gật gật đầu. Lúc này Tiểu Y Tiên rất tức giận, dù cho nữa chỉ sợ Tiểu Y Tiên cũng nghe lọt tai, hơn nữa còn cùng với đánh nhau. cũng dám nán lại lâu hơn nữa, lập tức chắp tay thối lui ra khỏi phòng.
      “Làm sao ngươi cảm ứng được? Đó là cách cái tinh vực đó nha!”
      Khâu Lăng vừa ra ngoài, Tiểu Y Tiên liền vội vàng quay đầu nhìn chằm chằm Tử Nghiên .
      “Long Ấn trong cơ thể là do chính ta gieo xuống, nếu là xảy ra chuyện ngoài ý muốn Long Ấn tay ta cũng phải biến mất.”
      Tử Nghiên mở lòng bàn tay ra, chỉ thấy chỗ bên trong lòng bàn tay của nàng cũng có cái kim sắc phù ấn, lúc này phù ấn còn toả ra kim quang nhàn nhạt.
      “Cho đến giờ Long Ấn chỉ chưa từng biến mất, vả lại còn toả ra kim quang, điều này chứng tỏ tình hình của rất tốt, cũng có gì nguy hiểm đến tánh mạng.”
      Tử Nghiên tỏ vẻ nghiêm túc .
      Nghe vậy, khối đá đè ngực Tiểu Y Tiên mới lúc này mới được tháo xuống. Tiểu Y Tiên hơi trầm ngâm, ánh mắt chuyển hướng ra ngoài cửa sổ, nơi bầu trời Đan Tháp, nơi đó giờ phút này có ít cường giả Đan Tháp canh giữ cẩn thận.
      “Cho dù vậy cũng thể tiếp tục để cho Tiêu Viêm mình ở lại tại cái loại địa phương đó. Ba ngày sau, nếu như còn chưa ra bất luận bằng cách nào cũng phải làm cho ba đại cự đầu của Đan Tháp phải mở ra tinh vực lần nữa.”
      Tại ngoại giới, cũng bởi vì Tam Thiên Diễm Viêm Hoả hoàn toàn bạo phát mà có chút hỗn loạn, ngược lại bên trong tinh vực lại yên lặng cách dị thường. Tử hắc sắc hoả diễm lượn lờ tại mỗi ngóc ngách bên trong tinh vực, hoả diễm ngừng bùng lên thiêu đốt khắp tinh vực giống như cái hoả lò khổng lồ. Trong khí tràn ngập hơi nóng, cường giả bình thường nếu như hít phải ngụm chỉ sợ cơ thể liền trực tiếp hoá thành hoả cầu, tự bốc cháy tại chỗ. Tam Thiên Diễm Viêm Hoả lần này bạo phát chân chính làm cho mảnh Tinh Vực này biến thành cấm địa tử vong.
      Tại bên trong tử hắc sắc hoả diễm mênh mông vô bờ, mơ hồ có chút lục mang mạnh mẽ xuất , lại gần xem mới phát đó là đoàn hoả diễm màu xanh biếc giống như chiếc lồng. Bên trong cái lồng hoả diễm có thân ảnh khoanh chân ngồi, hai mắt nhắm chặt, mặt khác có vật thể đứng bên cạnh chính là Thiên Khôi, sắc mặt chút thay đổi đứng yên.
      Người ngồi xếp bằng chính là Tiêu Viêm. hôm nay giống như cao tăng nhập định, thân thể chút nhúc nhích, thậm chí hơi thở từ trong cơ thể phát ra cũng hết sức mỏng manh, nhìn qua có vẻ rất doạ người.
      Nơi này là gian hư vô tràn ngập tử hắc hoả diễm, cùng tinh vực khác gì nhau. Điểm khác biệt duy nhất chính là nơi này yên tĩnh giống như ngoại giới mà thường xuyên có những tiếng rít gào , tiếng hoả diễm phát nổ.
      Nhìn theo phương hướng phát ra thanh nổ mạnh, chỉ thấy màu hoả diễm xanh biếc kéo dài theo hướng Tây. Bên trong hoả tráo, thân thể Tiêu Viêm có chút hư ảo ngồi xếp bằng hoả liên do nhất phương hoả diễm màu xanh biếc ngưng tụ mà thành, thân thể chút nhúc nhích, tuỳ ý để cho Hoả Long phía ngoài oanh tạc nhưng sắc mặt cũng đổi.
      “Thình thịch! thình thịch!”
      Từng trụ tử sắc hoả diễm khổng lồ va chạm vào hoả tráo màu xanh, làm cho hoả tráo chấn động bạo xuất từng đạo gợn song nhưng trước sau vẫn thể hoàn toàn đánh tan.
      “Nhân loại ti tiện, ngươi dám cùng ta nhất quyết tử chiến sao?”
      lâu cũng chưa xuyên thủng được phòng ngự của hoả tráo, vả lại nhiệt độ kinh khủng chung quanh có vẻ hoàn toàn tạo ra chút ảnh hưởng nào đối với Tiêu Viêm, Tam Thiên Diễm Viêm hoả cũng tránh được trở nên nóng nảy. Chẳng hiểu được vì sao theo thời gian trôi qua, nó mơ hồ cảm nhận được lực lượng của nó dường như ngày càng giảm dần. Nhưng điều làm cho nó cảm thấy kinh hãi nhất chính là thân ảnh Tiêu Viêm ở bên trong hoả tráo lực lượng ngày càng tăng lên với tốc độ rất chậm, tình cảnh như thế này giống như lực lượng trong cơ thể nó bằng phương pháp quỷ dị nào đó chuyển sang thân thể Tiêu Viêm.
      Loại chuyển biến này tuy rằng cực kỳ chậm rãi nhưng tồn tại rất chân . Nếu như cứ tiếp tục như vậy sớm hay muộn cũng ngày nó còn khả năng áp chế được Tiêu Viêm nữa, mà đến lúc đó cũng là thời điểm Tiêu Viêm bắt đầu phản kích.
      Loại biến hoá này làm cho Tam Thiên Diễm Viêm Hoả cảm thấy vô cùng bất an cùng nóng nảy, nhưng bất luận nó gia tăng công kích lên cỡ nào Tiêu Viêm ở bên trong hoả tráo cũng có nửa điểm phản ứng.
      “Oanh, oanh, oanh!”
      Nóng nảy làm cho Tam Thiên Diễm Viêm Hoả trở nên cực kỳ cuồng bạo, nó liều mạng thúc dục hoả diễm hòng làm cháy mòn hoả tráo, nhưng hiệu quả mà nó thu được chỉ ngày càng làm cho nó trở nên điên cuồng.
      Đối với nguyên nhân làm cho Tam Thiên Diễm Viêm Hoả trở nên cuồng bạo Tiêu Viêm cũng từ từ phát ra, lực lượng trong cơ thể theo thời gian trôi qua ngày càng tăng tiến, việc kỳ dị như thế này hẳn là có liên quan đến Long Ấn. Theo như lời của Tử Nghiên, nàng gieo xuống Long Ấn theo bản chất mà Long Ấn so sánh với Tam Thiên Diễm Viêm Hoả còn cao cấp hơn ít. Đó có lẽ chính là nguyên nhân khiến lực lượng của hai người xuất việc người tăng lên, người giảm xuống.
      Sau khi Tiêu Viêm hiểu được điểm này, cảm thấy vô cùng an tâm. Bằng vào thực lực của bây giờ muốn chính diện thu phục Tam Thiên Diễm Viêm Hoả cơ hồ là việc có khả năng xảy ra, tuy nhiên may mắn là dưới tình huống toàn lực phòng ngự căn nguyên chi hoả lúc này bị suy yếu cũng làm gì được . tại, chuyện duy nhất mà cần làm là im lặng chờ đợi, đợi cho lực lượng của Tam Thiên Diễm Viêm Hoả chậm rãi truyền vào cơ thể của . Đến lúc đó, dĩ dật đãi lao (*đợi cho quân địch mệt mỏi rồi mới phản công), lúc đó mới có thể chỉ rat tay lần là có thể thành công thu phục.
      Đây chính là cơ hội duy nhất mà Tiêu Viêm có thể thành công, nếu như có nửa điểm lỗ mãng e rằng mất cơ hội cực kỳ tốt này, từ đó làm cho cục diện biến thành thảm hoạ.
      Nghĩ đến vệc sau khi thất bại bị Tam Thiên Diễm Viêm Hoả khống chế, Tiêu Viêm cũng nhịn được mà rùng mình cái. Như vậy bằng chết còn thấy thoải mải hơn, bất luận như thế nào cũng tuyệt đối thể thất bại.
      Tuy rằng dựa theo tốc độ tăng giảm lực lượng của hai bên tất nhiên cần quãng thời gian hề ngắn chút nào Tiêu Viêm mới có đủ lực lượng để phản kích, nhưng thời điểm tại cũng chỉ có thể làm như vậy mà thôi. Chỉ cần bình tĩnh, kiên trì tín niệm thắng lợi là chuyện hiển nhiên.
      Trải qua mấy năm lịch lãm, kiểu xúc động đó chắc chắn thể xuất người Tiêu Viêm. Cục diện có lợi lúc này hoàn toàn nghiêng về phía Tiêu Viêm, chỉ đợi đến ngày hoàn toàn bạo phát.
      Bên trong linh hồn gian quả có khái niệm hai chữ thời gian. Bởi vậy Tiêu Viêm cũng cảm nhận được thời gian trôi qua. Điều duy nhất mà có thể nhận biết là việc Tam Thiên Diễm Viêm Hoả ở phía bên ngoài hoả tráo ngày càng suy yếu dần, mà bản thân ngày càng trở nên mạnh mẽ hơn.
      Theo thời gian trôi qua, dưới biển lửa quỷ dị, vẻ táo bạo lúc trước trong mắt Tam Thiên Diễm Viêm Hoả cũng được thay thế bằng tia kinh hoảng. Nó cũng hiểu được rằng thời gian kéo dài càng lâu đối với nó càng bất lợi. Quay mặt về phía hoả tráo phòng ngự của Tiêu Viêm, bản thân nó khỏi dâng lên cảm giác bất lực, công kích của nó lúc này cũng từ từ yếu dần, ngược lại phòng ngự của Tiêu Viêm ngày càng mạnh hơn. Lần giao đấu này chính là khảo nghiệm tính nhẫn lại và ý chí.
      Thời gian như thoi đưa trôi qua. Bên trong hư vô gian, Tiêu Viêm thể biết được thời gian trôi qua bao lâu, điều có thể làm lúc này là tĩnh tâm chờ đợi. Trong gian tử hắc sắc hoả diễm tràn ngập linh tính, buồn chán khi phải tĩnh tâm chờ đợi rút cuộc cũng đến ngày chấm dứt.
      Bên trong linh hồn gian, hai tròng mắt nhắm chặt của Tiêu Viêm rốt cuộc lại lần nữa từ từ mở ra. Bên trong ánh mắt còn có vẻ bình thản mà thay vào đó là hàn ý nhàn nhạt từ từ dâng lên.
      tại, cũng nên đến lượt ta…”
      Tiêu Viêm ngồi xếp bằng bên hoả liên bỗng nhiên nhìn đến Tam Thiên Diễm Viêm Hoả có vẻ uể oải phía bên ngoài hoả tráo cười , từ từ đứng dậy, luồng hơi thở sắc bén giống như cơn bão thổi bùng ra.

    5. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 1200: Hàng phục
      Dịch: chicken2911 - Biên: chicken2911
      Ngay lúc Tiêu Viêm đứng dậy, Long Nhãn của Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa trong tử hắc hỏa hải xẹt qua chút vẻ kinh hoàng, loại bất an lặng yên bao phủ lên ý thức của nó.
      Trong ánh mắt chăm chú đầy khẩn trương của Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa, bàn tay Tiêu Viêm vung lên, thu vòng lửa bảo vệ thành tầng hỏa mang màu xanh biếc bao phủ lên thân thể. Bàn chân cũng bước lên bước lên ngọn lửa, chậm rãi tiến lên phía trước.
      “Gào!”
      Nhìn thấy Tiêu Viêm rốt cục cũng hành động, Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa cũng phát ra tiếng rít gào đầy tức giận há chiếc mồm khổng lồ, cột lửa lớn như núi lửa phun trào liền bắn về phía Tiêu Viêm, bất quá hỏa trụ bây giờ uy lực kém xa lúc trước.
      Thấy Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa công kích, Tiêu Viêm cũng chỉ mỉm cười phẩy tay áo, cột lửa màu xanh biếc phóng ra từ trong tay áo va chạm mạnh với cột lửa của Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa, tạo thành trận va chạm kịch liệt. Tử hắc hỏa trụ bị đánh tan trong chớp mắt, còn hỏa trụ màu xanh biếc lại càng trực tiếp bắn qua đập mạnh vào thân thể Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa, mở ra hố lửa người nó, làm cho nó phát ra tiếng kêu thảm thiết.
      “Bây giờ ngươi quá yếu…”
      Bàn tay Tiêu Viêm nắm lại, cảm thụ được cỗ lực lượng cường đại trong từng cái giơ tay nhấc chân, trong lòng khỏi sinh ra chút vui sướng. Trong khoảng thời gian trước, súc sinh này đùa giỡn uy phong cũng đủ rồi, ngừng châm chọc buộc thân nghênh chiến, nhưng tại gió đổi chiều !
      “Ti tiện nhân loại, cần quá cuồng vọng a.” Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa tức giận đến đỏ cả mắt, nổi “rận” gào rú giống như tiếng sấm rền nổ vang trong gian. Tử hắc hỏa diễm tràn ngập chợt bạo động dữ dội, hóa thành vô số ngọn lửa hình tiểu Hỏa Long, gầm thét xông đến phía Tiêu Viêm liều mạng.
      “Bành! Phanh phanh phanh!”
      Hỏa Long nổ mạnh thân thể Tiêu Viêm, ngọn lửa mang nhiệt độ kinh khủng liên miên dứt ngừng khuếch tán ra. Biển lửa cơ hồ trực tiếp đem vị trí Tiêu Viêm đứng triệt để đốt thành hư vô.
      “Phù, phù!”
      Sau khi phát động đợt công kích khổng lồ như thế, Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa vốn ở trạng thái suy yếu lại càng trở nên hổn hển. Long nhãn Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa nhìn lên giữa trung biển lửa, còn đợi nó kịp buông lỏng hơi thấy thân ảnh chậm rãi ra từ trong biển lửa. Quanh người nổi lên hỏa diễm rừng rực, giống như tiên thần giáng lâm vậy.
      Tiêu Viêm đứng ngọn lửa lại có chút tươi cười, bàn tay giơ Long Ấn ở trong lòng bàn tay lên, bung là luồng kim mang kinh thiên!
      Luồng kim mang giống như ánh sáng mặt trời từ trong gian linh hồn bốc lên xung quanh biển lửa tràn ngập màu tử sắc. Tại nơi kim quang chiếu rọi xuống, giống như bị hấp lực mạnh mẽ cưỡng chế mà quanh co vặn vẹo , đột nhiên ngừng bùng phát ra Long Ấn. Ngắn ngủn vài cái chớp mắt, cả vùng biển lửa xung quanh đều tiêu thất trong vòng gian của Long Ấn, ngay lúc đó cả cánh tay Tiêu Viêm lại từ từ thẩm thấu ra loại tử hắc sắc hỏa diễm !
      Biển lửa tiêu tán, trong vùng gian linh hồn này chỉ có Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa cùng Tiêu Viêm đối mặt, nhưng trong mắt nó giờ đây hoàn toàn tràn đầy vẻ khủng hoảng, thân thể to lớn ngừng lui về phía sau.
      “Ngươi thua…” Nhìn Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa lộ ra vẻ khủng hoảng, hơn nữa lại còn bắt đầu lui về phía sau, Tiêu Viêm mỉm cười. Kim quang trong lòng bàn tay phát sáng mãnh liệt gào thét đuổi theo sau nó, duy trì quấn quanh Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa rít gào giãy dụa ở bên trong, nhanh chóng kéo về phía Long Ấn.
      Càng tới gần Long Ấn, thân thể khổng lồ của Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa cũng càng bị thu lại nhanh chóng, cuối cùng hóa thành tia tử hắc hỏa mang bị hút vào kim quang của Long Ấn trong lòng bàn tay Tiêu Viêm.
      Nhìn Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa biến mất trong lòng bàn tay, Tiêu Viêm mới hoàn toàn thở dài nhõm hơi. Đây là linh hồn giao chiến, nó nên lùi về phía sau, mặc dù là lực lượng song phương kém xa như thế nào nữa cũng nên lùi bước…
      “Phá…!“
      Tiêu Viêm ngẩng đầu nhìn quanh trận đồ gian linh hồn, thản nhiên hô lên. thanh vang quanh gian, nhất thời sóng dậy kịch liệt sinh ra đều vỡ thành vô số mảnh gian, nổ bể ra.
      Tại khoảnh khắc linh hồn gian phát nổ, Tiêu Viêm trong Tinh Vực tràn ngập tử hắc hỏa diễm cũng chậm rãi mở mắt. Hai tròng mắt đen nhánh mở ra, trong con ngươi xẹt qua chút màu xanh biếc cùng màu tím ! Màu hỏa mang nhìn qua có vẻ hết sức quỷ dị.
      Hai mắt Tiêm Viêm mở ra, đầu tiên là nhìn về tử hắc Tiểu Hỏa Long phía đối diện, trong đồng tử của nó gần như hoàn toàn mất thần thái, trở nên trệ xuống chút.
      Thấy thế, Tiêu Viêm cũng than tiếng. Loại tranh đấu này vốn là ngươi chết ta sống, có còn đường thứ ba có thể . lúc này còn có thể có chút thương khóc thút thít mà thở dài tiếng, nhưng nếu là Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa giành thắng lợi chỉ sợ đắc ý mà đốt thân thể thành tro bụi mà có chút cảm xúc nào.
      Tranh đấu sinh tử vốn là tàn khốc, cũng tồn tại cái gọi là phân biệt chính tà. Tiêu Viêm chậm rãi đứng dậy tới trước mặt Tiểu Hỏa Long, nhàng đặt 1 bàn tay lên trán nó, bùng phát ra luồng hấp lực biến nó thành cỗ tử hắc hỏa diễm cực kỳ nồng đậm bay lên.
      Nhìn ngọn tử hắc hỏa diễm này, Tiêu Viêm nhàng thở dài – đây chính là căn nguyên chi hỏa của Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa mà ước mơ. Để có được nó, từ Hắc Giác Vực xa xôi vạn dặm chạy tới Trung Châu, thiên tân vạn khổ, vạn đắng nghìn cay cuối cùng mới đạt được nguyện vọng.
      “Yên tâm , theo ta bôi nhọ thanh danh ngươi đầu bảng Dị Hỏa kia a.” Tiêu Viêm giọng tự rồi mở miệng hút ngọn tử hắc hỏa diễm kia nuốt vào bụng.
      Căn nguyên chi hỏa vừa nhập thể liền lặng yên tràn ra luồng nóng rực trong cơ thể . Tiêu Viêm khoanh chân ngồi, hai ngọn xanh biếc hỏa diễm và tử hắc hỏa diễm từ trong từng lỗ chân lông cơ thể bắn ra.
      Thành công chiếm được căn nguyên chi hỏa của Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa, việc Tiêu Viêm phải làm ngay lập tức chính là đem nó triệt để luyện hóa, sau đó dung hợp nó với Lưu Ly Liên Tâm Hỏa rồi thúc đẩy Phần Quyết tiến hóa !
      Tuy do có Long Ấn nên Tiêu Viêm cơ hồ lấy được quyền khống chế Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa, nhưng dị hỏa này bài danh Dị Hỏa bảng cũng kém. Vô số năm ngưng tụ làm khó có thể xóa ngạo khí của nó, muốn đem nó luyện hóa cũng phải tốn ít thời gian.
      Năm đó Tiêu Viêm để luyện hóa được Vẫn Lạc Tâm Viêm đợi hết gần 3 năm lần này có lẽ lâu như vậy, nhưng quyết cũng phải là việc ngày 1 ngày hai mà thành công.
      Tiêu Viêm nhắm mắt ngồi xuống, hỏa tráo xanh biếc quanh thân cũng chậm rãi nhạt dần rồi biến mất. Hỏa tráo vừa biến mất, tử hắc hỏa diễm tràn ngập xung quang Tinh Vực liền mãnh liệt trào đến, nhưng ngay khi chúng tới gần Tiêu Viêm cách khoảng trượng thi liền bị phân ra rồi nhu thuận ở lại bên cạnh , dáng vẻ như triều bái.
      Tiêu Viêm tránh được biển lửa nhưng Thiên Khôi lại vì mất hỏa tráo che chở, thân thể nó liền từ từ trào ra màu kim quang nhàn nhạt. Tuy nó cũng cách Tiêu Viêm khoảng 1 trượng, nhưng bây giờ nhiệt độ trong Tinh Vực cao đến đáng sợ, giống như cá chưng trong nồi vậy. Tiêu Viêm có thể miễn dịch nhiệt độ này, nhưng nó thể nên thân thể cũng phải chảy ra ít chất lỏng màu vàng, bất quá theo kim sắc chất lỏng chảy xuống, thân thể rực kim sắc này cơ hồ lại biến đổi cực kỳ chậm rãi thành màu ám kim nhàn nhạt nhìn qua lại càng thâm trầm thần bí hơn trước.
      Xem ra cũng giống như Thiên Khôi hấp thu mấy cái Lôi Đình bàng bạc, dưới cái nồi Tinh Vực thiên nhiên này mó cũng bị nhiệt độ cực nóng rèn luyện.
      Tuy Tiêu Viêm cũng biết thời gian luyện hóa Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa cần ít thời gian, nhưng vẫn ngờ rằng cái khẽ đóng mắt của liền trôi qua nửa năm… Trong vòng nửa năm này, Tinh Vực vẫn yên lặng như trước, nhưng bên ngoài Tinh Vực lại trở nên hỗn lọan.
      Từ lúc Tinh Vực đóng cửa ngày thứ ba, Tiểu Y Tiên vẫn cố ý cầu tam đại cự đầu mở Tinh Vực ra cứu người, tam đại cự đầu cũng làm gì được. Hơn nữa Huyền Y ở giữa phân giải chu toàn ngày thứ 7 họ liền mở Tinh Vực ra. Nhưng lúc mở gian đại môn ra, biển lửa đáng sợ như Hồng Hoang mãnh thú mãnh liệt trào ra. Nếu phải tam đại cự đầu sớm chuẩn bị, chỉ sợ xảy ra tai nạn .
      Xảy ra tình huống này, mặc dù trong lòng Tiểu Y Tiên nóng như lửa đốt nhưng cũng cầu tam cự đầu mở ra nữa. Bất quá cũng may có Tử Nghiên cảm ứng được, nếu nàng cũng khó có thể chịu được thời gian giày vò trong lo lắng.
      Sau lần mở ra đó ước chừng hơn tháng, tam đại cự đầu lại mở ra Tinh Vực thêm lần. Lần này Huyền Tử mình vào, bất quá ở trong đó năm phút đồng hồ liền phải chật vật mà chạy trốn trở về. Vì Tinh Vực đóng cửa dẫn đến nhiệt độ bên trong càng ngày càng khủng bố, mặc dù lấy thực lực của Huyền Tử cũng chống đỡ được, chỉ có thể chạy trốn.
      Nhìn thấy bộ dáng chật vật của Huyền Tử, trong lòng mọi người đều chìm xuống, thực lực Đấu Tôn còn thể ở lâu trong Tinh Vực huống chi Tiêu Viêm?
      Bất quá đám người Tiểu Y Tiên đều ôm hy vọng mong manh, ôm cây cỏ cứu mạng cuối cùng chính là Long Ấn trong lòng bàn tay Tử Nghiên. tại Tiểu Y Tiên chỉ có thể ký thác hy vọng vào Long Ấn còn tồn tại này, nếu ngày kia Long Ấn đột nhiên biến mất, chỉ sợ nàng chân chính băng tâm nguội lòng.
      Theo thời gian trôi qua, càng ngày càng nhiều người cũng bắt đầu còn ôm hy vọng Tiêu Viêm còn sống, mặc dù là đám người Huyền Tử cũng thầm thở dài. Ai có thể dự đoán được quán quân đan hội lại rơi vào kết cục như vậy?
      Trong khi vô số người phải khóc
      "Thút thít than thầm thông thương tiếc,
      Thất thểu thào thổn thức tim.
      Trong tâm tơ tưởng thôi thanh thản
      Tinh tú tàn tạ tái tái tê ... " , trong lòng Tinh Vực giống như tử vực kia lại truyền ra dao động rất
      Haizzz, tâm trạng tương tự ta tương tư thân thương B’Lú đệ a…

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :